Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 

Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam

 
Có bài mới 21.03.2014, 19:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.11.2013, 22:47
Bài viết: 363
Được thanks: 4101 lần
Điểm: 27.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 27: Bà xã, em ghen sao?

“Em quen bà chủ của họ sao?”

Trương Chương Việt vẫn khó tránh khỏi kinh ngạc. Theo hiểu biết của anh, Từ Du Mạn cũng chỉ là một cô nhi, sao có thể quen biết ông chủ lớn nào chứ? Tiệm chụp hình này mặc dù không lớn, nhưng rất có danh tiếng ở thành phố A. Anh vốn cũng định đến chỗ này chụp hình cưới, không ngờ Từ Du Mạn liền dẫn anh tới đây. Rất nhanh, chỉ nghe thấy bên ngoài phòng nghỉ vang lên tiếng cười như tiếng chuông bạc. Những người đã xem qua Hồng Lâu Mộng đều biết, lần đầu tiên Vương Hi Phượng lên sân khấu, chính là chưa nhìn thấy người, đã nghe thấy tiếng trước tiên. Bà chủ của Thế Giới Mộng Ảo này, cũng là chưa nhìn thấy người, đã nghe thấy tiếng trước, sợ là một nhân vật sắc bén lão luyện giống như Vương Hi Phượng. Rốt cuộc cửa bị đẩy ra, nhìn thấy người rồi.

“Chị Lâm.”

“Ôi, chị nói là ai chứ, tên tuổi lớn như vậy, nhất định phải gọi chị tới, thì ra là em gái Mạn Mạn của chúng ta tới. Em gái Mạn Mạn, em đúng là rất lâu chưa tới thăm chị Lâm rồi.”

“Chị Lâm, em đây không phải tới thăm chị sao? Thẩm Mặc Dư chị đã biết rồi, đây là vị hôn phu Trương Chương Việt của cậu ấy. Đây là bà chủ Lâm Lâm của tiệm Thế Giới Mộng Ảo.”

Trương Chương Việt? Tổng giám đốc của Phong Cổ? Lâm Lâm đối với những nhân vật này đương nhiên là có chút hiểu biết nhất định. Nói chung với mỗi cửa hàng, làm sao có thể không có một chút hiểu biết nhất định về các nhân vật trong giới thượng lưu chứ? Đầu tiên là lo lắng không cẩn thận tự mình rước lấy phiền toái, chọc phải người không nên dây vào. Hai là hiểu biết nhiều một chút đối với việc làm ăn của mình mới có lợi. Trương Chương Việt tự nhiên ở trong phạm vi hiểu biết cần thiết của cô.

“Cô Lâm, ngưỡng mộ đã lâu.”

“Tiểu nhân vật như chúng tôi, tổng giám đốc Trương khiến tôi ngại chết mất.” Hai người bắt tay, nói xã giao một hồi.

“Chúng tôi đi chụp hình cưới. Cô Lâm có kiểu áo cưới nào thích hợp hay không?”

“Có, dĩ nhiên là có rồi.”

Lâm Lâm nhìn thoáng qua quyển catalogue áo cưới ở trên bàn chưa từng được mở ra, sau đó gọi điện thoại. Rất nhanh, một cô gái có khuôn mặt như trẻ con đi vào, đưa cho Lâm Lâm một quyển catalogue áo cưới. Lâm Lâm đưa quyển catalogue áo cưới cho Trương Chương Việt. Cũng không nói rõ các kiểu áo cưới trong quyển catalogue này đẹp như thế nào, có hình dạng gì, dù sao cô tin tưởng mọi người cũng có con mắt quan sát, có được hay không chính họ có thể quyết định, căn bản không cần cô nhiều lời. Nếu như cô liên tục giới thiệu, nói không chừng người khác còn thấy phiền nữa. Ở điểm này, Lâm Lâm làm rất tốt. Cũng khó trách cửa tiệm của cô lại có tiếng như vậy. Sau khi đưa cuốn catalogue áo cưới cho Trương Chương Việt, Lâm Lâm yên tĩnh ngồi ở một bên lẳng lặng chờ đợi. Chụp hình cưới thật sự là một quá trình dài dằng dặc mà nhàm chán, tuy nhiên, nhàm chán chỉ có mình Từ Du Mạn. Thẩm Mặc Dư cùng Trương Chương Việt nha, dài dằng dặc thì dài dằng dặc, ít nhất không nhàm chán như vậy. Đã sớm nói Trương Chương Việt cẩn thận và hiểu rõ, cho nên Trương Chương Việt biết Từ Du Mạn sẽ rất nhàm chán, đã chủ động gọi Cố Uyên tới rồi. Lúc Cố Uyên tới, Thẩm Mặc Dư cùng Trương Chương Việt mới chọn xong, muốn chụp hai bộ áo cưới, chuẩn bị bắt đầu chụp:

“Chọn xong rồi hả ?” Cố Uyên hỏi.

“Ừ, có muốn xem một chút hay không, cho chút ý kiến.”

“Không cần, tin tưởng con mắt của cậu. Nhanh đi chụp đi, nếu không hôm nay không chụp xong đâu.”

Cố Uyên nói xong, đi tới ngồi xuống bên cạnh Từ Du Mạn. Cô nhân viên phục vụ của tiệm rất nhanh mang trà đến cho Cố Uyên. Sau đó cũng không đi, bộ dáng háo sắc đứng ở bên cạnh, điển hình của thiếu nữ mơ mộng yêu đương. Cố Uyên cũng không cảm thấy có cái gì không được tự nhiên, ngược lại còn mỉm cười với cô nhân viên phục vụ kia. Cô ta càng thêm vui mừng mở cờ trong bụng rồi. Lúc Cố Uyên và cô phục vụ kia đang trao đổi ánh mắt hăng say, thì Từ Du Mạn lại rất bất mãn. Lúc Trương Chương Việt muốn gọi Cố Uyên tới, mặc dù cô không tỏ thái độ, nhưng mà, rõ ràng Trương Chương Việt gọi anh đến để tiếp chuyện với mình, mặc dù mình không cần, nhưng anh cũng không thể ở trước mặt cô trắng trợn tán gái như vậy chứ, rất không nể mặt cô đó. Đầu óc của Từ Du Mạn luôn hoạt đông nên đã có cách rồi. Cái mông dịch một chút về phía Cố Uyên, Từ Du Mạn cũng gần như là ngồi sát vào Cố Uyên rồi. Cô rất tự nhiên đưa tay kéo cổ tay của Cố Uyên. Cô bĩu môi, bắt đầu làm nũng nói:

“Ông xã, anh đã đến rồi cũng không nói chuyện với người ta, lại liếc mắt đưa tình với cô ấy nha.”

Từ Du Mạn oán trách nói, rất giống như một đứa trẻ muốn ăn kẹo. Nói xong, Từ Du Mạn không tự chủ run một cái, má ơi, quá buồn nôn rồi, quả thật đã vượt qua giới hạn của cô rồi. Cố Uyên cúi đầu bật cười, Từ Du Mạn dường như cảm thấy được lúc Cố Uyên cười, lồng ngực của anh rung lên. Cố Uyên dựa sát vào Từ Du Mạn, khẽ cắn vành tai của cô, sau đó nói bên tai cô:

“Bà xã, em ghen sao?”

Từ Du Mạn không ngờ Cố Uyên sẽ có hành động như vậy. Đã gặp qua người da mặt dày, nhưng chưa từng thấy qua người có da mặt dày như vậy. Từ Du Mạn thấy hồi hộp, bèn đẩy anh ra.

“Ai ăn dấm của thầy chứ?”

Quá trình thật bất ngờ, kết cục rất hoàn mỹ. Cô phục vụ kia vốn cũng nhiều tuổi mà còn chưa có bạn trai, tiếp tục không có đàn ông là thành gái ế rồi. Nhưng mà chỗ làm của cô lại là tiệm chụp hình cưới, thử nói xem, người ta tới chụp ảnh cưới có thể là người độc thân sao? Cô độc thân, nhưng là độc thân có khí phách, mới không đi làm tiểu tam của người ta đâu. Cho nên lúc Trương Chương Việt tới, mặc dù cô nhìn người ta nhiều, nhưng nhìn thì nhìn, lại không nghĩ muốn quyến rũ người ta. Vận khí thật tốt, chú rể tiêu chuẩn này còn gọi bạn tới nữa. Má ơi, còn đẹp trai hơn cả chú rể nữa. Vốn cho là mình gặp được số đào hoa, không ngờ đến, cũng là danh hoa đã có chủ. Ông trời sao lại đối đãi bất công với cô như vậy chứ? Ông trời, ban thưởng cho cô một người đàn ông tốt đi. Cô phục vụ u oán rời khỏi phòng nghỉ ngơi. Vẫn là nghe lời mẹ, đi xem mắt thôi.

Từ Du Mạn mục đích coi như đã đạt được, chỉ là bị Cố Uyên ăn một chút đậu hũ mà thôi. Từ Du Mạn luôn luôn đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, Sở Hướng Vô Địch, nhưng mà, sau khi gặp Cố Uyên, thần thoại bất bại của cô đã bị phá vỡ rồi. Ở trước mặt anh, cô luôn thua thiệt. Cho nên, Từ Du Mạn ở trong lòng âm thầm thề, cô nhất định phải thắng Cố Uyên một lần. Sau khi Cố Uyên bị đẩy, vẫn giữ vững tư thế ưu nhã nhất của mình, sau đó ngồi trở lại.

“Em không ăn dấm của tôi, vậy em đang ăn dấm của ai?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.03.2014, 21:02
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.11.2013, 22:47
Bài viết: 363
Được thanks: 4101 lần
Điểm: 27.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 28: Anh chị tiếp tục chơi nước miếng!

“Ăn dấm của lão Vương.”

Từ Du Mạn ngồi dịch sang bên trái. Cố Uyên ngồi bên phải cô. Cố Uyên cũng dịch sang bên trái.

“Lão Vương là ai?”

Từ Du Mạn lại dịch sang trái rồi nói:

“Là ông chủ của siêu thị ở bên cạnh tiểu khu nhà em, dấm em ăn toàn bộ đều mua ở chỗ ông ấy.”

“Ừ, vậy tôi dứt khoát không làm thầy giáo nữa, mà mở siêu thị bên cạnh tiểu khu nhà em, về sau không ăn dấm của lão Vương nữa, mà ăn của dấm tôi nhé.”

Cố Uyên tiếp tục dịch sang trái. Không thể để cho khoảng cách giữa anh và Từ Du Mạn quá lớn.

“Vậy dấm của thầy có đủ không? Chung cư em ở có rất nhiều người thích ăn dấm, em sợ không đủ.”

Từ Du Mạn vẫn nhích qua trái. Cố Uyên đương nhiên cũng nhích qua bên trái. Dù sao chỉ cần Từ Du Mạn dời, anh cùng dời theo, tuyệt không để cho cô được như ý.

“Dĩ nhiên đủ nhưng dấm của tôi chỉ cho một mình em ăn thôi.”

“Em cảm thấy thầy không nên gọi là thầy Cố, phải gọi thầy Hậu (*) mới đúng.”

Thầy Cố không thích hợp. Phải là thầy da mặt dày mới thích hợp. Nói xong Từ Du Mạn lại dịch sang bên trái.

(*) 厚 [hòu] có nghĩa là ‘dày’, âm Hán Việt là Hậu

Nhưng mà sự vận động của con người là vô hạn, còn sân vận động chính là có hạn. Ghế sa lon có dài hơn nữa, cũng không đủ cho hai người này dùng. Trong lúc không chú ý, hai người đã di chuyển đến cuối ghế sa-lon, cho nên, Từ Du Mạn rất đáng thương bị té xuống đất. Dĩ nhiên Từ Du Mạn không phải loại người bó tay chịu chết, té cũng phải té chậm lại. Cho nên trong quá trình té xuống, Từ Du Mạn cũng là cố gắng không để cho mình té xuống. Nhờ thân thể mạnh mẽ của mình, cô bắt được tay của Cố Uyên. Sau đó, Cố Uyên đáng thương, không dựa theo tưởng tượng của Từ Du Mạn đem cô kéo lại, ngược lại anh lại bị cô kéo ngã xuống theo. Hai người cùng nhau ngã xuống góc khuất bên cạnh so-pha. Nghe thấy âm thanh bên trong, cô nhân viên phục vụ mới đi ra lại vội vàng chạy vào. Nhìn thấy hai người “gian phu dâm phụ” bên sofa, liền đỏ bừng cả mặt. Người ta làm bị bắt gặp cũng không đỏ mặt, cô lại đỏ mặt, hoàn toàn không giống một người phụ nữ sắp bước vào hàng ngũ gái ế. Hành động liếc mắt đưa tình trước đó, chỉ sợ là cực hạn của cô rồi. Cô phục vụ cà lăm nói:

“Tôi cái gì cũng không có. . . nhìn thấy… hai… hai người cứ tiếp tục.”

Từ Du Mạn nghe thấy lời nói cẩn thận để ý như vậy của người ta, liền phì cười, hoàn toàn quên mất có người đàn ông đang đè trên người mình. Khả năng tự đùa tự vui của Từ Du Mạn cũng rất cường đại. Cô gái này rốt cuộc là nhìn thấy hay không nhìn thấy đây? Nếu cô ấy nói mình không nhìn thấy, vậy thì đỏ mặt cái gì? Chẳng lẽ thời tiết quá nóng? Éc. . . Cũng hơi nóng. Nhưng là không đến nổi đỏ mặt giống như quả cà chua. Không có nhìn thấy, cô ấy tại sao lại muốn nói bọn họ tiếp tục? Tiếp tục cái gì? Cô ấy biết sao? Cô vẫn là một đứa trẻ đơn thuần. Cố Uyên dường như nhìn ra suy nghĩ của Từ Du Mạn, cô còn chưa tỏ thái độ chỉ trích, anh đã mở miệng rồi. Dĩ nhiên, vẫn giữ vững tư thế đè trên người Từ Du Mạn như trước đó. Cố Uyên mị hoặc nói:

“Vị tiểu thư này bảo chúng tôi tiếp tục cái gì đây?”

“Phốc….”

Từ Du Mạn phun ra, Cố Uyên đang tiếp xúc gần gũi với cô gặp nạn đầu tiên. Trên mặt bị phun rất nhiều nước miếng của Từ Du Mạn. Từ Du Mạn vốn cũng không nghĩ tới sẽ tạo thành hậu quả như thế. Vừa thấy vẻ mặt tối tăm của anh, cô không nhịn được, lại phun ra. Khuôn mặt của Cố Uyên như hoa thêu trên gấm, lại dính thêm rất nhiều nước miếng của Từ Du Mạn.

“Em nhất định là cố ý.” Cố Uyên nói.

“Không phải, em thề em không phải cố ý.”

Lúc Cố Uyên và Từ Du Mạn vẫn còn đang đàm luận việc Từ Du Mạn hai lần phun nước miếng đến cùng có phải cố ý hay không, cô phục vụ vẫn một mực đứng bên cạnh xem trò vui nói:

“Anh chị cứ tiếp tục chơi nước miếng.” Nói xong, cô giống như chạy trốn rời khỏi đó.

“Cô ấy mới vừa nói gì?” Từ Du Mạn hỏi.

“A, cô ấy bảo chúng ta tiếp tục chơi nước miếng.”

Vốn nghe thấy lời nói của cô nhân viên phục vụ kia rất bình thường a, sao đến trong miệng Cố Uyên, cứ như vậy làm cho người ta không nhịn được muốn XXYY đây? Chơi nước miếng. . . . .Chơi nước miếng. . .

“Ặc, vẫn là không cần, chúng ta cũng lớn như vậy rồi, không tốt.” Từ Du Mạn nói rõ liền cự tuyệt.

Trong mắt Cố Uyên lại lóe sáng. Cúi đầu, thổi hơi bên tai cô rồi nói:

“Ai nói nước miếng chỉ có trẻ nhỏ mới chơi? Rõ ràng chính là trò chơi người lớn.”

Từ Du Mạn đoán được Cố Uyên đang có chủ ý gì, vừa định đẩy anh ra, thì môi của anh cũng đã áp xuống rồi. Từ Du Mạn chỉ nghe đầu óc ‘oang’ một tiếng, thật là muốn nổ tung. Đây là lần đầu tiên cô với Cố Uyên hôn môi lúc tỉnh táo. Da mặt của cô dù dày, cũng giống như trời chiều, bầu trời ửng hồng. Cố Uyên vốn chỉ định hôn nhẹ, nhưng Từ Du Mạn lại thất thần rất rõ ràng làm cho anh bất mãn. Anh cắn môi dưới của cô, nhân lúc cô còn chưa lấy lại tinh thần, lưỡi cũng đã thăm dò vào doanh trại địch, áp dụng kế hoạch quấy rối, kiên quyết muốn hôn cô đến mất hồn mất vía, hôn đến ý loạn tình mê không thể, hôn đến không cách nào tự kiềm chế. Nụ hôn của anh, mang theo bá đạo, chiếm đoạt, từng tấc ăn mòn thần chí của cô. Khi nào thì Từ Du Mạn đã đưa tay ôm lấy cổ của Cố Uyên, khi nào thì môi của anh không chỉ lưu luyến trên môi của cô, mà bắt đầu liên tục di chuyển đến mắt, cổ, cằm còn cả vành tai nguyên vẹn xinh đẹp của cô. Tại sao phải dùng từ ‘nguyên vẹn’ để hình dung bởi vì trong thời đại học sinh trưởng thành sớm như vậy mà Từ Du Mạn một lỗ tai cũng không có.

“Khụ khụ.”

Ở cửa, Trương Chương Việt ho khan hai tiếng. Anh hoài nghi, nếu anh còn không nhắc nhở hai cái người chẳng phân biệt được trường hợp này, sợ rằng còn không biết lúc nào thì mới có thể dừng lại. Anh cũng đã ở đây nhìn một lúc lâu rồi. Vốn là Thẩm Mặc Dư còn muốn nhìn thêm chút nữa, nhưng cân nhắc đến việc ảnh cưới còn chưa chụp xong, nếu không nhắc nhở, sợ là hôm nay không chụp xong rồi nên mới để cho anh ho khan hai tiếng. Quả nhiên có hiệu quả ngay. Cố Uyên với Từ Du Mạn cuối cùng cũng dừng lại. Nhưng khiến Trương Chương Việt hoàn toàn không ngờ tới là Cố Uyên không đứng dậy ngay lập tức, ngược lại anh lại cùng Từ Du Mạn tiếp tục một nụ hôn dài kiểu Pháp.

Cố Uyên sao lại không xấu hổ nhỉ, nhiều người nhìn như vậy còn có thể hôn tiếp? Từ Du Mạn chỉ biết tiếp nhận nụ hôn của Cố Uyên, bởi vì cô sớm đã bị anh hôn đến đầu óc choáng váng. Ngay cả Cố Uyên lúc nào thì ôm cô dậy, lúc nào thì bế cô lên xe, cô cũng không biết. Bọn họ không trở về nhà mà đưa Thẩm Mặc Dư cùng Trương Chương Việt đi chụp ngoại cảnh. Trên xe, Trương Chương Việt nói với Cố Uyên:

“Cậu được đấy, lúc nào thì thu phục được thế? Tớ đang định giúp cậu làm mai, mới gọi cậu tới. Thì ra là đã phát triển đến mức này rồi. Xem ra tớ đã làm điều thừa rồi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.03.2014, 22:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.11.2013, 22:47
Bài viết: 363
Được thanks: 4101 lần
Điểm: 27.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Vì hôm qua không post bài nên hôm nay tặng mọi người thêm chương nữa. Đọc truyện vui nhé ^^

Chương 29: Thầy Cố, thầy là thầy giáo của em đấy!

“Thật vui vì cậu đã làm điều thừa.”

Nghe được Trương Chương Việt và Cố Uyên trêu đùa nhau, còn có câu trả lời của Cố Uyên, Từ Du Mạn không biết mình nên nói gì. Không phải nói muốn cách xa anh sao, không phải nói không tha thứ cho anh sao, chính mình tại sao lại… Lần trước anh uống say thì không nói, thế nhưng lần này, cả hai đều tỉnh táo. Như vậy, cô về sau làm sao đối mặt với anh? Anh còn là thầy giáo chủ nhiệm lớp của cô, ngẩng đầu không thấy cúi đầu lại gặp, phải cư xử như thế nào đây? Thật là buồn bực. Kỹ thuật hôn của anh sao lại tốt như vậy, đã làm cho cô trầm mê ở trong đó.

“Nhóc Mạn, cậu thật không tử tế. Chuyện của tớ với Trương Chương Việt ngày hôm sau liền nói cho cậu biết rồi, chuyện của cậu và Cố Uyên cũng không nói cho tớ biết?”

Thẩm Mặc Dư nói không tức giận là không thể nào. Nhưng ngoài tức giận thì phần nhiều là vui mừng. Có người chăm sóc Mạn Mạn rồi, cô sao lại mất hứng chứ?

“Chúng tớ không có gì.” Chính Từ Du Mạn cũng cảm thấy lời giải thích của mình quá mức nghĩa rồi.

“Giải thích đồng nghĩa với che giấu.”

Thẩm Mặc Dư nghĩ thầm, tớ còn không hiểu cậu sao? Điển hình của kiểu miệng nói một đằng tâm nghĩ một nẻo. Nếu như cậu không đồng ý, trên mặt Cố Uyên làm sao có thể một chút thương tích cũng không có. Chỉ là chính cậu còn chưa biết mà thôi. Tình yêu vốn là người trong cuộc mơ hồ, người đứng xem sáng suốt. Từ Du Mạn là người đứng xem chuyện giữa Thẩm Mặc Dư và Trương Chương Việt, cho nên cô thấy rõ Trương Chương Việt đối với Thẩm Mặc Dư không chỉ là khế ước, không chỉ là trách nhiệm. Thẩm Mặc Dư đối với Trương Chương Việt cũng thế. Thẩm Mặc Dư thì sao, với tư cách là người đứng xem chuyện giữa Từ Du Mạn với Cố Uyên, cô cũng giống như vậy, cũng thấy rõ điều mà Từ Du Mạn chưa thấy rõ. Dọc đường đi, không nói gì thêm. Địa điểm Trương Chương Việt cùng Thẩm Mặc Dư chụp hình cưới là nơi được người thành phố A coi là Thế Ngoại Đào Nguyên.

Thế Ngoại Đào Nguyên, tên cũng như nghĩa, là một địa điểm mà phong cảnh rất đẹp. Bởi vì được gọi là Thế Ngoại Đào Nguyên, cho nên vé vào cửa không phải bình thường. Mà mục đích trong đó chính là để lượng người tới không nhiều như vậy, không có ngư long hỗn tạp, dễ dàng quản lý. Thế Giới Mộng Ảo thật đúng là lỗ vốn. Chỉ là vé vào cửa đã đắt như vậy. Nếu vé vào cửa đắt tiền như vậy mà còn có rất nhiều người đổ xô vào, vậy nơi Thế Ngoại Đào Nguyên này đương nhiên vẫn có nét đặc sắc nhất định. Đây là lần đầu tiên Từ Du Mạn vào Thế Ngoại Đào Nguyên. Đã sớm nghe nói trong này rất đẹp, hôm nay rốt cuộc đã thấy được, quả thật  rất đẹp. Từ Du Mạn có loại cảm giác thật sự đã đến được với chốn đào nguyên mà Đào Uyên Minh đã từng viết. Lối nhỏ vào chốn vắng, hoa rơi rực rỡ. Vừa đi vào, chính là một con đường nhỏ quanh co ngoằn ngoèo. Bên con đường nhỏ đủ loại hoa đào, bây giờ không phải mùa hoa đào nở, nhưng những cây hoa đào này đang nở vô cùng tươi đẹp. Gió vừa thổi, cánh hoa đào liền lả tả rơi xuống, Mạn Thiên Hoa Vũ (hoa bay đầy trời). Từ Du Mạn hoàn toàn đắm chìm trong cơn mưa hoa lãng mạn này.

Bên này Thẩm Mặc Dư cùng Trương Chương Việt đã ở dưới ống kính của nhiếp ảnh gia cao cấp, làm ra đủ loại tư thế phóng khoáng. Cố Uyên không nhìn cô dâu chú rể hạnh phúc, mà mỉm cười nhìn Từ Du Mạn đang nhắm mắt lại hưởng thụ những thứ này, dường như tất cả mọi người chung quanh đều không tồn tại, chỉ có một mình cô. Lúc Từ Du Mạn nhìn thấy mưa hoa đào lãng mạn, trong lòng vẫn có chút muốn học theo cảnh tượng thường xuất hiện trên TV, bất kể là phim thần tượng hiện đại hay là ngôn tình cổ đại. Nữ chính ở giữa cơn mưa hoa lãng mạn, giang hai cánh tay, ngẩng đầu lên, nhắm mắt lại hưởng thụ điều tuyệt vời này. Nhưng mà Từ Du Mạn đã thử qua, cô thật đúng là không làm được động tác yêu kiều đầy tình ý như vậy. Vì vậy, cô chỉ có thể ngơ ngác đứng, mắt nhắm lại cảm thụ mọi thứ. Cô không biết, bộ dáng này của cô, thật sự là quá mê người rồi. Cố Uyên rất muốn xông tới đem Từ Du Mạn giấu đi, không để cho người khác phát hiện ra vẻ đẹp của cô. Nhưng mà Cố Uyên của chúng ta làm sao có thể làm ra chuyện không có đẳng cấp như vậy? Chuyện anh sẽ làm không phải là làm cho người ta không phát hiện ra vẻ đẹp của Từ Du Mạn, mà là làm cho người ta phát hiện ra, nhưng lại không chiếm được. Người có mắt không chỉ có một mình Cố Uyên, rất nhiều đàn ông đều có mắt, đều phát hiện được vẻ xinh đẹp của Từ Du Mạn. Một người đàn ông dáng dấp coi như được đi về phía Từ Du Mạn. Ngay trước khi người đàn ông kia đến gần Từ Du Mạn, Cố Uyên đã đến bên cạnh cô. Hai cánh tay vòng ôm eo của cô, biểu thị công khai quyền sở hữu của anh. Thời điểm Cố Uyên ôm eo Từ Du Mạn, cô liền mở mắt định tránh ra. Anh hơi cong người, nói bên tai cô:

“Nếu em muốn một đám ruồi nhặng đi theo bên cạnh.” Từ Du Mạn ngầm cho phép hành động của anh.

Người đàn ông nhìn thấy hành động thân mật của Từ Du Mạn và Cố Uyên, liền thất vọng rời đi. Vốn dĩ nhìn thấy mỹ nữ đứng một mình ở nơi đó một hồi lâu, bên cạnh cũng không có người, còn tưởng rằng… Thôi, người ta đã là danh hoa có chủ. Mấy người đàn ông đứng gần đó vốn nhìn chằm chằm như hổ đói vào Từ Du Mạn cũng đều chán nản rời đi. Lúc này có một nửa số đàn ông nghĩ, tại sao phụ nữ tốt luôn là của người khác? Nửa còn lại thì hát thầm trong lòng: đàn ông khóc đi khóc đi không phải đau khổ…

“Bây giờ có thể buông ra chưa? Thầy Cố?” Từ Du Mạn cắn răng nói. Không thể cho anh chiếm quá nhiều tiện nghi.

“Tôi bỗng nhiên không muốn thả thì làm sao bây giờ?” Tay của Cố Uyên ôm càng chặt hơn, làm cho Từ Du Mạn dán sát vào anh.

“Thầy Cố, người là thầy của em!” Từ Du Mạn bắt đầu nóng nảy rồi.

Cố Uyên lại nhíu mày, cười xấu xa nói bên tai cô:  

“Hiện tại tôi là thầy giáo của em, về sau là cái gì của em còn chưa biết đấy.”

Cố Uyên hài lòng ngắm bộ dạng ngây ngốc của Từ Du Mạn, cười to buông cô ra. Mà suy nghĩ của cô cũng đã bay xa rồi. Anh nói lời này, là có ý gì?

Thế Ngoại Đào Nguyên cũng không hẳn là tên cũng như nghĩa. Bởi vì bên trong không chỉ có hoa đào. Hoa đào xinh đẹp mới chỉ là bắt đầu. Phía sau còn có rừng đá kì dị, có rừng trúc xanh ngắt, có gian phòng bằng trúc đơn giản, có biển hoa diễm lệ… Từ Du Mạn mỗi lần đến một chỗ, cũng không nhịn được thán phục. Buổi trưa ăn một chút cơm lam mỹ vị, buổi chiều lại tiếp tục chụp. Từ Du Mạn và Cố Uyên không có chuyện gì làm, cô đi dạo khắp nơi ngắm phong cảnh. Thật khó khăn mới có cơ hội tới đây một chuyến, không chơi thỏa thích sao được? Cố Uyên vẫn đi theo sau lưng Từ Du Mạn. Haiz, Cố Uyên cứ đi theo phía sau cô, như thế nào cũng cảm thấy khó chịu. Đi tới đi lui, Từ Du Mạn đã đi đến một cánh cửa ra vào của Thế Ngoại Đào Nguyên.

Nơi cửa ra vào, có một cậu bé khoảng chừng mười hai mười ba tuổi đang khóc không ngừng dập đầu lạy trước cửa. Cậu bé ăn mặc rất đơn giản, trên quần áo có nhiều chỗ vá, nhưng cậu bé không bẩn chút nào, ngược lại quần áo rất sạch sẽ. Cậu bé còn thắt khăn quàng đỏ là biểu tượng của đội thiếu niên tiền phong. Bên cạnh cậu, là một bà lão đang hấp hối. Từ Du Mạn nghe thấy cậu bé vừa dập đầu vừa cầu xin người bảo vệ:

“Chú… chú ơi, cháu cầu xin các chú, cho cháu mang bà nội vào trong. Van cầu các chú, chú ơi….”

Cậu bé vừa cầu xin bảo vệ, vừa nhìn tình trạng của bà mình. Nhìn thấy bà nội vẫn đang nhìn cậu, vẫn còn đang mỉm cười, cậu bé mới lại yên lòng mà dập đầu với người bảo vệ.

“Chú ơi, tâm nguyện lớn nhất của bà nội cháu chính là được đến thăm lại … Cháu bảo đảm, cháu bảo đảm về sau tuyệt đối sẽ không trở lại quấy rầy các chú.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anado, Hcl_hcl, Nhungtran303, quinquin91, quynhle2207, Rouge, thaorva, Thiên Á, Tiên tử, vuthivanphuong và 185 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

7 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.