Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 242 bài ] 

Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

 
Có bài mới 13.03.2014, 00:38
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1031
Được thanks: 12970 lần
Điểm: 32.2
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu - Điểm: 38
Chương 103:  Âu Dương Thiệu


Đêm khuya yên tĩnh, đèn mọi nhà lần lượt tắt, cả kinh thành chìm vào ngủ say. Nhưng trong Hầu phủ ở phía tây kinh thành đèn đóm vẫn sáng ngời, trong ngoài giương đầy cờ trắng, cảnh tượng vô cùng thê lương.

Trong một phòng ngủ ở Đông viện Hầu phủ, Kim Lăng Hầu đầu băng một vòng vải trắng được người làm đỡ, gian nan ngồi dậy, thấy nam tử trước mắt mặc một thân đồ trắng vẻ mặt cung kính, bèn hỏi “Ngươi là?”

Nghe vậy, mặt nam tử cứng đờ, nhưng chốc lát liền khôi phục ôn hòa như nước: “Bẩm phụ thân, nhi tử là trưởng tử Âu Dương Thiệu của ngài”

“Ừm! Mai là ngày phát tang, mấy nghiệp....nghiệp chướng kia đến giờ vẫn chưa về sao?”

Nghe hỏi, nam tử lúng ta lúng túng trả lời: “Bẩm phụ thân, Kim Lăng cách kinh thành khá xa, chắc các đệ đệ đang trên đường đến, không lâu nữa sẽ tới”.

Nghe vậy, Kim Lăng Hầu không vui nói: “Ở Kim Lăng có mười mấy con ngựa tốt, chạy tới kinh thành nhiều lắm hai ngày là đủ, giờ còn chưa tới chứng tỏ không muốn thấy đích mẫu và muội muội rồi. Đích mẫu ngươi ngày thường đối với chúng.....cũng không tệ, hôm nay đích mẫu và muội muội đi, còn không biết mau....chạy về, một đám không có lương tâm! Sao có thể yên tâm giao trách nhiệm quan trọng.”

Lời Kim Lăng Hầu khiến nam tử cười lạnh, ngoại trừ Tưởng thị, ngay cả ngựa nuôi tại Kim Lăng lão còn nhớ rõ, lại cố tình không nhận ra con trai lão nhiều năm coi trọng là mình đây, vậy cũng đủ biết mình có bao nhiêu phân lượng trong lòng lão. Tuy nghĩ vậy, nhưng trên mặt nam tử vẫn thể hiện vẻ buồn bã sâu sắc.

“Phụ thân nói phải ạ, đích mẫu đối xử với chúng nhi tử quả như ruột thịt, muội muội thì cực kỳ thông minh, trời không có mắt mới có thể khiến mẫu thân và muội muội gặp nạn trên đường về.”

Nghe vậy, Kim Lăng Hầu trợn to mắt, cắn răng thở hổn hển nói: “Tất cả.....đều tại.... ....mấy con lừa ngốc ở Pháp.......Pháp Nguyên Tự làm hại. Nếu không do bọn chúng chất khúc cây ở vách núi đó thì sao mẫu thân.....và muội muội ngươi bị đập trúng. Ngày mai, sau khi phát tang, ngươi liền.... ....liền thay ta viết một tấu chương, dâng lên hoàng ... ......hoàng thượng, trị tội.... .......hết mấy con lừa ngu ở Pháp Nguyên Tự. Còn cả....còn cả bắt hết mấy cẩu nô tài không bảo vệ được chủ kia về, nhất định phải......bầm thây vạn khúc!”

Pháp Nguyên Tự là chùa cổ mấy trăm năm, nên rất được Hồng đế coi trọng. Phật tử nhiều đếm không xuể. Lần ‘ngoài ý muốn’ này, rất nhiều phật tử của Pháp Nguyên Tự đều nói, Tưởng thị và Âu Dương Lâm do kiếp trước làm ác quá nhiều, kiếp này mới bị trời giáng tội. Nếu không, sao mấy trăm chiếc xe ngựa chạy qua có cả ngàn Phật tử, mà chỉ có Tưởng thị và Âu Dương Lâm bị cây đập trúng.

Cho nên giờ phút này lời Kim Lăng Hầu nói Âu Dương Thiệu nghe cho vui vậy thôi, chứ nếu thật sự dâng tấu lên triều đình, tra ra chỉ tổ phiền toái không chỉ Hầu phủ mà cả mình nữa. Lão già kia sắp chết rồi, tùy tiện qua loa một phen là được. Nghĩ thế, Âu Dương Thiệu cúi người đáp: “Vâng, nhi tử tuân lệnh! Xin phụ thân yên tâm!”

Thấy Âu Dương Thiệu nghe lời, Âu Dương Hùng gật đầu một cái, lấy ra một hộp gấm từ dưới gối đưa đến trước mặt Âu Dương Thiệu, nói: “Đích mẫu ngươi khi còn sống.... ....thích nhất dạ minh châu, lúc chôn nàng hãy chôn viên dạ minh châu này theo.”

“Vâng” ứng tiếng xong, Âu Dương Thiệu cẩn thận nhận lấy hộp gấm Âu Dương Hùng đưa tới.

“Không còn việc gì nữa thì lui xuống đi, đợi ngày mai những đứa kia về, dặn dò bọn chúng cẩn thận, tổ chức tang lễ cho....long trọng.”

“Vâng, nhi tử sẽ không quên lời phụ thân phân phó!”

Nhìn Âu Dương Hùng hình như mệt mỏi không chịu nổi nữa, Âu Dương Thiệu ra hiệu cho hai gã sai vặt ở lại chăm sóc, còn mình thì cầm hộp gấm rời khỏi gian phòng tràn ngập mùi thuốc này.

Trong linh đường, 20 Lạt Ma đang niệm kinh, ngữ điệu cao thấp không đồng nhịp. Âu Dương Thiệu đi vào nhưng không để ý, thấy vậy mấy Lạt Ma còn trẻ càng thêm lười biếng, tiếng niệm kinh rung chuông càng ngày càng nhỏ.

Sau hàng cờ trắng là là hai quan tài gỗ lim mạ vàng. Âu Dương Thiệu đến bên một quan tài, liếc nhìn thi thể Âu Dương Lâm trong đó, mặt mũi có vẻ dữ tợn lạ thường, lạnh lùng cười một tiếng, kéo vải trắng đắp lên.

Thi thể Âu Dương Lâm từ xương đòn trở xuống, bên dưới quần áo đều trống rỗng, nửa cánh tay phải cũng bị đè nát thành bùn ở bên cạnh. Âu Dương Thiệu nhớ đến lời người báo tin lúc đó, khúc cây trực tiếp đè lên người Âu Dương Lâm, đến nỗi phải dùng công cụ cạo lấy thịt xương từ thân cây xuống mới thu được toàn bộ thi thể, liền nở nụ cười vui sướng.

Âu Dương Lâm, bộ dáng hôm nay càng hợp với ngươi hơn so với bộ dáng kẻ điên.

Đắp vải trắng lên người Âu Dương Lâm xong, nam tử móc ra hộp gấm Âu Dương Hùng vừa mới đưa từ ống tay áo, bên trong là viên dạ minh châu sáng ngời.

Sau khi chết ngậm châu, sẽ được đến miền cực lạc.

Tưởng thị là vợ cả, địa vị trong lòng Kim Lăng Hầu quả nhiên những thị thiếp khác khó có thể vượt qua. Ngay cả mẹ ruột Vân thị của mình cũng vậy.

Còn nhớ lúc nhỏ, mẹ luôn si ngốc ngồi trong một viện nhỏ ở Kim Lăng chờ cha đến. Nhưng đợi mãi, đợi mãi, vẫn không thấy bóng dáng cha đâu. Mẹ nói cha không yêu thương Tưởng thị, hắn chỉ là thích thân phận của Tưởng thị. Thân phận......con gái của Tín Dương Hầu hi sinh vì nước sao? Quả nhiên là cao quý hơn một tỳ nữ.

Lúc mẹ qua đời, chỉ được một quan tài mỏng. Đây chính là đối đãi với hồng nhan tri kỷ theo lời mẫu thân sao? Nếu thật yêu, sao cho đến chết vẫn không được danh chính ngôn thuận trở về Hầu phủ ở kinh thành?

Lời ngon tiếng ngọt, đối với nữ nhân mà nói là độc dược thơm ngon nhất. Chỉ cần nam tử chịu nói, nữ nhân sẽ tin răm rắp.

Nhìn Tưởng thị trong quan tài, nửa bên khuôn mặt bị đập bẹp cực kỳ ghê tởm, bất quá Âu Dương Thiệu không thèm để ý, chỉ bình tĩnh nhìn một bên mặt còn bình thường kia xuất thần.

Không thể không nói, thanh danh của Tưởng thị cực tốt, sau hai năm gả cho Kim Lăng Hầu vẫn không có thai, liền chủ động nạp thiếp cho chồng, quan tâm thiếp thất đầy đủ, còn mua nhà riêng cho bọn họ.

Trên thực tế thay vì nói hào phóng, chẳng bằng nói biết tính toán. Lúc đó bà nội Lam thị vì tuổi già sức yếu, không quá để ý chuyện trong Hầu phủ, duy chỉ chú trọng chuyện con cháu. Vợ cả vào phủ hai năm vẫn chưa sinh được con, dĩ nhiên rất quan tâm. Thuận theo bà nội, Tưởng thị cho mẹ mình làm thiếp, bất quá để chặn miệng bà nội mà thôi. Sau khi mình ra đời, e sợ Hầu gia để ý mẹ mình quá nhiều, liền lần lượt nạp cho Hầu gia 8 người thiếp nữa. Mấy người thiếp này sinh thêm 6 người con, ý trời đã định, đều là con trai.

Thứ hiếm mới quý, nhiều con cháu lần lượt ra đời, mình chỉ có thể dựa vào nỗ lực của bản thân để được cha coi trọng. 5 tuổi biết làm thơ, 6 tuổi làm phú, khéo léo hiểu chuyện, kính cẩn nghe theo, hiếu kính bề trên, tất cả đều vì để cha nhận ra sự tồn tại của đứa con trai này. Cố gắng của mình rốt cuộc không uổng phí, cha bắt đầu để mắt đến mình. Nhưng vào lúc này, chợt một một gã đạo sĩ đến Hầu phủ, nói Hầu phủ tỏa ra hào quang, chứng tỏ vợ cả có tin mừng. Trước khi con vợ cả thành niên, thê thiếp không nên ở chung, con dòng thứ cũng vậy, nếu không sẽ bất lợi cho Hầu phủ.

Sau khi đạo sĩ rời đi, cha nghi ngờ, mời thầy thuốc tới. Kết quả Tưởng thị có thai thật.

Con vợ bé tất nhiên không quý bằng con vợ cả, nghĩ đến lời vị đạo sĩ kia, cha bèn quyết định đưa tất cả thiếp thân và con cháu ra ngoài. Mẹ cả tốt bụng còn tốn ngân lượng mua nhà ở Kim Lăng cho thiếp thân và con cái họ ở, thu được khen ngợi của nhiều người.

Sau đó, Tưởng thị sinh một bé gái, vì là con gái duy nhất nên cha rất thương yêu. Bất quá con gái rốt cuộc không cách nào thừa kế Hầu phủ, mà Tưởng thị sau sinh bị băng huyết, thân thể hao tổn nặng nề, thầy thuốc kết luận ngày sau khó sinh con được nữa. Vì thế khi mẹ ruột mình qua đời, cha liền tính dẫn mình về Hầu phủ.

Sợ mình tranh đoạt sủng ái, Tưởng thị làm sao cho phép.

Lúc xe ngựa đi đón mình vừa ra khỏi cổng Hầu phủ, con ngựa phụ thân yêu thích đột nhiên ngã lăn ra chết, đồng thời Âu Dương Lâm gần 3 tuổi không ngừng khóc rống, nhớ đến lời đạo sĩ, chuyện đón mình về phủ liền thôi.

Mình vẫn tiếp tục sống ở Kim Lăng, trải qua cuộc sống không người quan tâm.

Thủ đoạn của Tưởng thị quả thật cao minh, những năm này cha có thêm vài thiếp thất trong kinh thành, nhưng không một người nào có thể vào Hầu phủ ở, cho dù Âu Dương Lâm đã thành niên, cũng không có. Cha ngoài mặt hết sức coi trọng mình, nhưng việc cho trở về Hầu phủ lại phải hỏi ý Tưởng thị.

Sự thực này khiến mình hiểu ra, muốn đường đường chính chính trở lại Hầu phủ ở kinh thành, có được tất cả Hầu phủ, phải lấy lòng mẹ cả này.

Bất quá hai người đó mắt cao hơn đầu, tiền bạc lại không thiếu, rốt cuộc phải làm sao mới trở lại kinh thành được đây?

Bỗng một ngày, tai mắt mình gài trong Hầu phủ báo lại, Âu Dương Lâm mất tích ở Pháp Nguyên Tự.

Rốt cuộc, cơ hội đã tới.

Dựa vào đám ‘bạn bè’ trên giang hồ của Trương Thiên Sư, mình rất nhanh biết được vị trí của Âu Dương Lâm. Lúc chạy tới, Âu Dương Lâm đã là hoa tàn liễu bại nhưng vẫn vênh mặt hất hàm sai khiến mình như cũ, quả là đại tiểu thư con vợ cả, con gái độc nhất của Tưởng thị, giống Tưởng thị như đúc, không để ai vào mắt.

Bất quá, để kế thừa Hầu phủ, chút khuất nhục nho nhỏ này có là gì đâu, quan trọng là mình có thể trở về được vị trí vốn thuộc về mình là được.

Nghĩ đến đây, Âu Dương Thiệu kéo miệng Tưởng thị ra bỏ dạ minh châu vào, bị kéo, hàm răng Tưởng thị vang lên một tiếng vỡ vụn. Ánh sáng của dạ minh châu chiếu rọi nửa mặt phải của Tưởng thị trông cực kỳ kinh khủng.

Nhìn mặt Tưởng thị, Âu Dương Thiệu lạnh lùng nói nhỏ: “Chớ trách ta, chà đạp tôn nghiêm của người khác tới cực điểm, còn có tính toán không nên có, ngươi xứng đáng có kết cục này!”

Đột nhiên, nghe được tiếng tín hiệu quen thuộc, Âu Dương Thiệu xoay người, thấy đốm sáng lóe lên trong đêm ở phía đông, nở nụ cười hả hê.



Đã sửa bởi Ren San lúc 19.06.2014, 20:24.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 13.03.2014, 00:39
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1031
Được thanks: 12970 lần
Điểm: 32.2
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu - Điểm: 25
Chương 104.1:  Mất đi hận, nhận được yêu


Kim Lăng Hầu phu nhân Tưởng thị, là nữ nhi của Tín Dương Hầu. Phụ thân vì nước chết trận, sau ba năm giữ đạo hiếu, Tưởng thị được Hồng đế gả cho Kim Lăng Hầu làm chính thất. Những năm này, giao du với nhiều phủ đệ quyền quý, tiến lùi thỏa đáng, xem như có chút tiếng tăm. Khi biết Tưởng thị qua đời, hoàng hậu và các phi tử trong cung đều tặng lễ vật chôn theo, có người trong cung đi đầu, sau khi phát tang Tưởng thị, các phu nhân nhà quan trong kinh thành tất nhiên không thể không đến tế lễ để tỏ lòng kính trọng.

Ngày thứ ba sau khi phát tang Tưởng thị, sáng sớm, Như Ca nhận được tin từ vương phủ: vương phi không khỏe, không nên đến lễ tang, vì vậy việc phúng viếng Kim Lăng Hầu phu nhân do thế tử phi đi thay. Đã vậy, cho dù Như Ca không muốn đến Hầu phủ, cũng không thể không đi một chuyến.

Như Ca ngồi trên xe ngựa lớn, chậm rãi đến Kim Lăng Hầu phủ ở thành tây. Tiêu Dạ Huyền đang gối đầu trên chân nàng ngủ, tóc dài tán trên vai, hai mắt khép hờ, mày kiếm rậm,....bộ dáng khi ngủ của Tiêu Dạ Huyền khiến người ta có cảm giác an bình riêng.

Như Ca cúi người chọc chọc mặt Tiêu Dạ Huyền, thầm cảm thán, trời cao thật ưu đãi hắn, Vân Kiệt chỉ qua mấy tháng huấn luyện, làn da đã có màu mật ong, còn hắn dù chinh chiến nhiều năm, da vẫn trắng bóc. Ngón tay mảnh khảnh mềm mại của nàng trượt đến dưới mắt nam tử, thấy một vòng thâm nhàn nhạt, liền nhíu mày.

Tiêu Dạ Huyền ra ngoài ba ngày liên tiếp, lúc về, trên mặt mang theo mấy phần mệt mỏi không thể che giấu, nhưng nghe thấy Như Ca muốn đến Kim Lăng Hầu phủ liền đòi đi theo vừa lên xe, liền gối lên chân nàng không bao lâu đã nhắm mắt ngủ, vốn muốn đi sớm về sớm, thấy vậy, Như Ca bèn phân phó Hắc Nham đi chậm một chút, cho hắn ngủ thêm một lát.

Như Ca xoa bóp tay chân nam tử, cảm nhận bắp thịt căng cứng, liền biết chuyến đi vừa rồi của hắn không thoải mái tí nào. Trước khi hắn rời đi, ám vệ có báo, Âu Dương Thiệu định ra tay với mấy người con còn lại của Âu Dương Hùng, nên mấy ngày nay hẳn là hắn đi giải quyết chuyện này. Dù không biết cụ thể Tiêu Dạ Huyền muốn làm gì, bất quá đã giao cho hắn, mình chỉ cần đứng một bên nhìn là được.

Nghĩ đến đây, Như Ca nghiêng người lấy ra một bình thuốc màu xanh lá cây từ hòm thuốc dự phòng bên trái xe, đổ cao trong bình lên tay. Sau đó bôi đều dưới mắt nam tử, nhẹ nhàng xoa mấy lần, chỉ chốc lát, quầng thâm dưới mắt hắn dần biến mất.

Thấy vậy, Như Ca thở phào nhẹ nhõm, vén rèm, nhìn thử, còn một khoảng thời gian khá dài nữa mới tới nơi, bèn tựa lưng vào đệm da hổ ấm áp sau lưng, ngủ một lát.

Ước chừng qua gần nửa canh giờ, xe ngựa dừng lại, Như Ca chưa kịp gọi, nam tử vốn đang ngủ đã bất chợt mở mắt ngồi dậy.

Tiêu Dạ Huyền ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt quanh quẩn xung quanh, đôi mắt vốn có chút xót giờ vô cùng nhẹ nhàng khoan khoái, quay đầu nhìn Như Ca, nhu tình chợt lóe trong mắt, không e dè gì, ở trước mặt Thanh Nhi đang vén rèm đặt một nụ hôn lên môi Như Ca. Sau đó trước ánh mắt giương to của đại nha hoàn, dẫn Như Ca xuống xe.

Nhìn vợ chồng hai người, Thanh Nhi sửng sốt thật lâu, nhịn không được cảm thán, tình cảm giữa tiểu thư và cô gia quả thật càng ngày càng tốt!

Đến cửa Hầu phủ, người canh cửa thấy hai người vội hô lớn.

“Cẩm Thân vương thế tử và thế tử phi đến phúng viếng”

Thấy vợ chồng Tiêu Dạ Huyền đi vào, không ít khách đến phúng viếng tiến lên chào hỏi hai người. Thường ngày cầu cũng không gặp được, hôm nay đụng mặt ở đây, quả nhiên là cơ hội tốt hiếm có, không thể không tiến lên bắt chuyện, còn náo nhiệt hơn linh đường cách đó không xa.

Nhìn từng người lần lượt tiến đến chào hỏi, Như Ca tất nhiên hiểu, việc ma chay cưới hỏi ở nhà quyền quý, trong mắt mọi người chính là dịp để họ tụ tập lại ôn chuyện, tìm mối kết thông gia, lôi kéo làm bạn mà thôi. Nói trắng ra, có mấy người thật lòng đến phúng viếng Tưởng thị và Âu Dương Lâm đâu.

Phải biết rằng, người chết cũng chia làm hai loại, một loại có con có cháu để dựa vào, sau khi chết ít nhiều con cháu cũng có chút tình cảm. Loại còn lại là không con không cháu để nương tựa, sau khi chết coi như xong. Như Tưởng thị, mang theo đứa con duy nhất vào quan tài, phu quân thì chẳng sống được bao lâu nữa, chính là thuộc loại sau. Cho nên, hiện giờ, dù nhiều người lui tới, nhưng chẳng ai thể hiện vẻ khổ sở. Có người thậm chí đưa lễ xong, chưa đặt chân đến linh đường đã rời đi.

Thật vất vả thoát khỏi đám người vây quanh, Như Ca và Tiêu Dạ Huyền đang định vào bên trong, thì thấy mẫu thân Liệt thị và Trung Nghĩa Bá phu nhân Phương thị, từ linh đường bước ra, cả hai đều có vẻ mặt trắng bệch. Sắc mặt mấy người phía sau cũng rất khó coi.

Thấy Liệt thị và Trung Nghĩ Bá phu nhân Phương thị đang vịn cây cột như muốn nôn, Như Ca bước nhanh tới, lấy ra hai viên Thanh tâm hoàn cho hai người nuốt vào, chờ vẻ mặt hai người thư giãn hơn, mới ân cần hỏi: “Mẫu thân, Bá phu nhân, hai người sao vậy? Thân thể khó chịu ạ?”

“Thế tử phi, thân thể ta và Ngọc phu nhân rất tốt, chỉ là......” liếc nhìn linh đường phía trước, Phương thị muốn nói lại thôi.

“Ca nhi, một lát con và thế tử đi vào phúng viếng, lúc nhìn tới quan tài nhớ nhắm mắt lại, cảnh tượng kia thực sự cực kỳ khủng bố”, vừa rồi, Liệt thì gần như ngất xỉu.

“Nữ nhi biết ạ”, bị gỗ nặng đập trúng, hẳn là diện mạo của Tưởng thị và Âu Dương Lâm không đẹp nổi rồi.

Thấy bộ dáng khó chịu của Liệt thị, dưới sự hướng dẫn của người làm Hầu phủ Như Ca dìu Liệt thị và Trung Nghĩa Bá phu nhân đến chỗ sân khấu đang diễn vở ‘Con hiếu khóc mẹ’ nghỉ ngơi chốc lát, đợi hai người khỏe lại, đưa hai người ra khỏi Hầu phủ. Xong xuôi, Như Ca mới quay lại, đi với Tiêu Dạ Huyền đến linh đường.

Tới linh đường, đầu tiên là truyền vào tai một hồi chuông rung, sau đó là một loại tiếng nghe không hiểu lắm.

Nhìn 20 Lạt Ma ngồi xếp bằng trước hai cỗ quan tài, cầm chuông rung và niệm kinh văn mà ít người ở Đại Chu có thể nghe hiểu, Như Ca không khỏi cười thầm.


Đã sửa bởi Ren San lúc 21.06.2014, 20:46, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.03.2014, 00:40
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1031
Được thanks: 12970 lần
Điểm: 32.2
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu - Điểm: 24
Chương 104.2: Mất đi hận, nhận được yêu


Bởi vì Tưởng thị và Âu Dương Lâm bị nạn trên đường từ Pháp Nguyên Tự về, Âu Dương Hùng phái người đến Pháp Nguyên Tự náo loạn một trận. Nói thẳng muốn trị tội chúng tăng trong tự. Hôm nay niệm kinh siêu độ cho Tưởng thị không mời hòa thượng trong tự miếu của Đại Chu mà mời Lạt Ma từ nước khác tới. Những Lạt Ma này hiển nhiên không tinh thông ngôn ngữ Đại Chu, luận kinh văn càng không bằng hai vị đại sư ở Pháp Nguyên Tự. Kinh siêu độ như vậy, không biết hồn phách Tưởng thị và Âu Dương Lâm có nghe hiểu được không.

Hai người đi vào bên trong linh đường theo sự chỉ dẫn của quản gia Hầu phủ.

Vừa đến, đập vào mắt Như Ca là một nam tử mặc bộ đồ tang trắng bằng vải bố, đang quỳ gối trước hai cỗ quan tài, đốt vàng mã, khóc lóc nức nở. Sau lưng hắn là một đám người lớn tuổi nhà Âu Dương, Âu Dương Hùng được một người đỡ đứng bên cạnh thở không ra hơi, nhìn xác mẹ con Tưởng thị mà khóc không ngừng.

Sau khi Như Ca và Tiêu Dạ Huyền thắp hương xong, Âu Dương Hùng nghe người chung quanh nói phân phận của người đến mới gật đầu chào hai người.

Lúc đi tới chỗ quan tài, Như Ca không nghe theo lời Liệt thị, vẫn cứ nhìn thử. Nhưng thật ra cũng không có gì để xem, hai thi thể bị vải trắng che kín hết, một bên mặt của Tưởng thị chắc là bị thương rất nghiêm trọng, cũng bị vải trắng che kín rồi. Chẳng biết vừa rồi mẫu thân và Trung Nghĩa Bá phu nhân nhìn thấy gì mà thành bộ dáng kia nữa.

Một vị trưởng bối nhà Âu Dương nhìn Như Ca, nghĩ, vị Ngọc phu nhân sắc mặt trắng bệch đến cùng Trung Nghĩa Bá phu nhân kia không phải mẹ của thế tử phi hay sao? Bèn tiến lên làm lễ nói: “Thế tử phi, vừa rồi lúc nhìn mặt Hầu phu nhân, Hầu gia vô ý lật tấm vải trên người Hầu phu nhân ra, sợ rằng khiến Ngọc phu nhân kinh sợ, lão hủ rất áy náy”.

Nghe nói, Như Ca gật đầu một cái, cũng đúng, tình trạng kinh khủng như vậy hẳn là phải đắp kín, lúc mẫu thân và mấy vị phu nhân kia vào chắc đúng lúc lấy khăn che ra, thấy được toàn bộ thi thể, mà trong miệng tưởng thị lại ngậm dạ minh châu, thân thể hư hỏng tái xánh dưới ánh sáng dạ minh châu càng thêm kinh khủng gấp mấy lần.

Thấy Âu Dương Thiệu như đau lòng muốn chết, trên mặt Như Ca xẹt qua một nụ cười lạnh. Công phu diễn trò của Âu Dương Thiệu quả cực tốt, người không biết còn tưởng Tưởng thị là mẹ ruột của hắn ấy chứ. Ai mà nghĩ chính hắn là người đã hại chết hai người này.

Âu Dương Thiệu thấy cặp mắt lành lạnh của Như Ca, ngỡ ánh mắt nàng như một thanh kiếm sắc nhọn, lại thấy Tiêu Dạ Huyền cũng đang lạnh lùng nhìn mình, vốn có mấy phần nhung nhớ Như Ca, trong khoảnh khắc liền biến thành cảnh giác.

Tiêu Dạ Huyền xuất hiện ở đây, không phải chuyện tốt gì.

Thấy sự cảnh giác trong mắt người quỳ trên đất, mặt Tiêu Dạ Huyền xẹt qua nụ cười lạnh lẽo, xoay người hỏi mấy trưởng bối nhà Âu Dương: “Nghe nói Kim Lăng Hầu có con cháu khá nhiều, đến bảy người con, sắp hạ táng Hầu phu nhân, sao lại chỉ có một mình đại thiếu gia Âu Dương Thiệu ở đây?”

Nghe vậy, người quỳ trên mắt đất cứng đờ, hai mắt trợn thật lớn nhìn Tiêu Dạ Huyền, giống như muốn nhìn ra gì đó từ nét mặt hắn.

Ngày Trương Thiên Sư phóng tín hiệu chứng tỏ đã thành công. Chẳng lẽ thi thể bị phát hiện? Đáng chết, đã nhắc nhở phải chôn xác xa một chút, sâu một chút cho ba đến năm năm cũng không tìm ra mà!

Đang lúc Âu Dương Thiệu rối loạn, suy đoán đầy bụng, thì Âu Dương Hùng vốn đã thở dốc càng thêm dồn dập, giận run nói: “Mấy nghịch....nghịch tử, đến giờ này còn chưa xuất hiện. Tang lễ của đích mẫu và muội muội mà khinh thường không tham gia, thật đáng chết!”

Nghe Âu Dương Hùng chửi rủa, Tiêu Dạ Huyền gật đầu một cái, liếc nhìn Âu Dương Thiệu cười nói: “Không tôn kính đích mẫu, tức bất hiếu. Người bất hiếu thì không thể kế thừa. Xem ra hiện giờ Hầu gia chỉ có đại thiếu gia Âu Dương Thiệu là đủ thư cách thôi.”

“Vâng!”, mình không sống được bao lâu nữa, nếu lập mấy cái đứa ngay cả tang lễ của đích mẫu cũng không thèm đến làm người thừa kế, tương lai chỉ sợ ngay cả người viếng mồ cũng không có. Mặc dù mình không nhớ rõ mọi việc lắm, nhưng hiện tại chỉ có đứa ở bên cạnh mình đây là xuất sắc nhất..... Nghĩ như thế, Âu Dương Hùng đáp rất dứt khoát.

“Rất tốt, tin tưởng không lâu nữa, hoàng thượng sẽ hỏi đến chuyện người kế thừa Hầu phủ, Hầu gia đã quyết định thì được rồi.”

Tiêu Dạ Huyền liếc thấy Âu Dương Thiệu dường như thở phào nhẹ nhõm khi nghe mình nói, thì cười khinh bỉ. Dưới sự cái nhìn chăm chú của mọi người hắn dẫn Như Ca rời khỏi linh đường.

Ra khỏi phủ Kim Lăng Hầu, Tiêu Dạ Huyền đỡ Như Ca lên ngựa xong không vội đi, mà bảo Hắc Nham dừng xe ở một khoảng xa, rồi nằm xuống sàn xe.

Thấy vậy, Như Ca tò mò không biết chồng mình đang chờ xem kịch hay gì.

Chờ hồi lầu, qua cửa sổ xe ngựa, hai người thấy đội ngũ hạ táng của Hầu phủ khiêng quan tài ra cổng, Âu Dương Thiệu đỡ Âu Dương Hùng ngồi lên kiệu mềm. Nhìn đội ngũ đã bắt đầu đi đến lăng mộ của Hầu phủ, mà vẫn chưa có gì xảy ra. Như Ca xoay người, nằm úp sấp bên người Tiêu Dạ Huyền đang nhắm mắt như ngủ.

Như Ca hưa lên tiếng, đã nghe Tiêu Dạ Huyền nói.

“Ca nhi!”

“Dạ?”

Tiêu Dạ Huyền kéo Như Ca vào lòng mình, do dự nói: “Kẻ tổn thương nàng, ta sẽ khiến hắn phải ân hận vì đã đối xử với nàng như thế!”

Nghe vậy, Như Ca chấn động, ngẩng đầu ngó ra ngoài theo tầm mắt Tiêu Dạ Huyền. Liền thấy đội ngũ hạ táng của Hầu phủ đã dừng lại tự lúc nào, đối diện đội ngũ là Trương Thiên Sư đang bị trói chặt, và 6 vị công tử khác của Hầu phủ, kiếp trước Như Ca từng gặp qua một lần, kéo theo một đám binh lính, bộ dạng nhếch nhác, vẻ mặt tức giận.

Nhìn thấy sắc mặt Âu Dương Thiệu trắng bệch trong nháy mắt, nhưng Như Ca lại chẳng cảm thấy chút vui sướng nào, tâm tình không chút phập phồng.

Thì ra chẳng biết từ lúc nào người kia đã chẳng còn chút ảnh hưởng gì tới mình nữa rồi!

Bất quá.....Như Ca nhìn mắt Tiêu Dạ Huyền, cười vui.

Mất đi hận, nhận được yêu, mình thật may mắn!


Đã sửa bởi Ren San lúc 21.06.2014, 20:45.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 242 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichngan78, hh09, Hoanganh8864, Nguyêtle, Xuxu2109 và 482 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

6 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

9 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

10 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

11 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

12 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93

15 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y

1 ... 13, 14, 15

17 • [Hiện đại] Tình đầu trong vũ trụ - Thủy Thiên Mặc

1 ... 11, 12, 13

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Phương Tiểu Hỉ: Có ai ở đây không? Mình muốn hỏi một chút, tin nhắn vào thư mục Outbox là đã gửi được chưa ạ?
Shop - Đấu giá: vũ linh vừa đặt giá 244 điểm để mua Huy chương vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xinmayco
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 600 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca
Tuyền Uri: Mod 2 box cuối nghỉ ngơi hết dồi te ơi, không ai dọn rác luôn =.=
Cuccungcuama: huhu oa oa =)) người đâu hết rồi =))
Cuccungcuama: tớ thèm gặp người
Cuccungcuama: =)) cầu người
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 391 điểm để mua Sư Tử Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 498 điểm để mua Thần Nông Nữ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.