Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 

Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam

 
Có bài mới 02.03.2014, 17:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.11.2013, 22:47
Bài viết: 363
Được thanks: 4101 lần
Điểm: 27.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 15: Thật là một người đàn ông ngu xuẩn!

Thẩm Mặc Dư tức giận: “Đó là quả táo tớ gọt cho tớ nha!”

Đáng tiếc, Từ Du Mạn sẽ không đem quả táo đã đưa đến miệng mà trả lại cho Thẩm Mặc Dư đâu. Lúc này, Mộ Trường Phong lại tới. Từ Du Mạn thấy Mộ Trường Phong đi vào, có chút châm chọc khiêu khích. Đây là điều mà cô làm trong hai hôm nay, Mộ Trường Phong tới bao nhiêu lần thì Từ Du Mạn liền châm chọc khiêu khích bấy nhiêu lần. Ngoại trừ thời điểm Từ Du Mạn chưa tỉnh ngủ. Lần này thì không, Từ Du Mạn vừa cắn quả táo phát ra tiếng, vừa nói:

“Giao tình của chúng ta hình như không tốt đến mức để anh một ngày đến thăm tôi hai ba lần chứ?”

Mộ Trường Phong có chút xấu hổ, nhưng mà, lúc này xấu hổ không thể giải quyết vấn đề. Có thể giải quyết vấn đề nhất định phải da mặt dày mới được.

“Cô biết tôi tới chỗ của cô là có mục đích gì?”

“Nhưng mà, dường như tôi cũng không có nghĩa vụ phải tạo điều kiện cho anh nhỉ.”

Nói thật, bản thân Từ Du Mạn không biết nên đối mặt với Mộ Trường Phong như thế nào. Chỉ có châm chọc, lạnh lùng với anh ta, cô mới có thể che giấu cảm xúc thật sự trong lòng mình.

“Cô cần gì? Có thể nói với tôi. Bất cứ cô cần cái gì? Chỉ cần tôi có thể làm được, tôi sẽ giúp.”

“Không cần. Trước kia không quen biết anh, tôi cần thứ gì đều dựa vào đôi tay của chính mình mà đạt được. Cho nên ý tốt của anh, tôi không thể tiếp nhận.”

12 năm rồi, cô đã sống như vậy cho tới bây giờ, hơn nữa còn sống rất tốt, không dựa vào bất luận kẻ nào. Nghe thấy lời nói của Từ Du Mạn, Mộ Trường Phong lần đầu tiên lộ ra nét mặt bất đắc dĩ cùng hối hận như vậy đối với một người ngoại trừ Lâm Thiển Tuyết. Mấy ngày nay tiếp xúc với cô, Mộ Trường Phong biết rõ Từ Du Mạn miệng lưỡi bén nhọn cỡ nào, anh có nói cũng nói không lại cô. Thực sự vất vả cho anh, đường đường là tổng giám đốc tập đoàn Mộ thị, trải qua vô số cuộc đàm phán đối chọi gay gắt, cũng đã từng thua cuộc. Nhưng mà ở trước mặt Từ Du Mạn, anh cũng chỉ biết bái phục. Nói không lại, như vậy thì không nói. Mộ Trường Phong đi thẳng tới ban công bên ngoài gian phòng của Từ Du Mạn. Chỗ ấy có thể nhìn thấy phòng của Lâm Thiển Tuyết. Vụng trộm nhìn Lâm Thiển Tuyết như vậy, anh đã cảm thấy hài lòng rồi. Từ Du Mạn thật là không chịu nổi bộ dáng rình mò điên cuồng này của Mộ Trường Phong, hơn nữa chính hắn cũng trở thành kẻ rình mò điên khùng rồi mà còn không tự hiểu!

“Anh không cảm thấy chính mình, một tổng giám đốc của công ty lớn làm chuyện như vậy không mất thể diện sao?”

“Cũng không có người ngoài.”

“Vậy nếu có người ngoài ở đây thì sao?” Từ Du Mạn không phát hiện ra cô nói lời này chính là gián tiếp thừa nhận mình không phải là người ngoài.

“Cho dù có người ngoài ở đây, tôi nhìn bà xã của mình thì có gì mất thể diện chứ.”

Mộ Trường Phong trả lời rất đúng lý hợp tình. Từ Du Mạn dường như có chút hài lòng với câu trả lời của Mộ Trường Phong, khóe môi khẽ nhếch lên. Chỉ là, trong lòng nghĩ như thế nào chỉ có Từ Du Mạn cô biết. Chúng ta chỉ có thể nghe Từ Du Mạn mỉa mai Mộ Trường Phong:

“A Dư, cậu cảm thấy bộ dáng này của anh ta có giống kẻ điên rình mò không?”

“Giống nha.” Thẩm Mặc Dư nén cười, đáp lại. Không nói không biết, vừa nói liền thấy rất giống.

“Ha ha. Nghe thấy không, dáng vẻ này của anh rất giống kẻ điên đang rình mò.”

“Nhìn trộm bà xã của mình thì không tính.” Mộ Trường Phong vẫn trả lời như vậy.

Từ Du Mạn đưa Mộ Trường Phong tới chỗ đống sản phẩm bổ dưỡng mà anh ta mang đến rồi nói:

“Tôi bị cảm, không phải phụ nữ mang thai, đưa tôi thứ này làm gì?”

Sản phẩm an thai bổ dưỡng, nhìn một cái cũng biết là để đưa cho chị Tuyết, còn mang tới chỗ của cô! Làm sao Từ Du Mạn không nổi cáu được?

“Cái này… Đây là cho Tuyết Tuyết. Xin cô giúp tôi đưa cho cô ấy.”

“Anh phải biết, đồ anh đưa tới đây, chị Tuyết chưa từng nhận.”

Toàn bộ đều để ở chỗ của cô. Đáng tiếc là cô không dùng được, nếu không còn chất đống tại kia sao?

“Tôi hiểu rõ.”

Mộ Trường Phong lại lộ ra nụ cười chua xót. Từ Du Mạn ở trong lòng nhổ một ngụm nước miếng. Mộ Trường Phong chết tiệt, hiểu rõ như vậy mà còn làm, cô không chịu được nhất là nhìn thấy bộ dáng này của hắn, hắn cố ý phải không?

“Nói không chừng, là chị Tuyết cảm thấy anh chưa đủ thành ý, đưa thứ gì cũng đều không phải tự mình đưa đến.”

Từ Du Mạn rốt cuộc tốt bụng nhắc nhở. Cái tên Mộ Trường Phong này, trên phương diện công việc thì là nhân vật số một, nhưng trên phương diện tình yêu thì cùng cấp bậc với mấy đứa bé trong nhà trẻ. Nếu không làm sao ngay cả vợ của chính hắn cũng nhìn hắn không vừa mắt chứ? Thật là quá ngu xuẩn. Cô cũng không thể tìm một người chồng ngu ngốc như vậy, nếu không đó chính là tự mình chịu tội.

“Nhưng không phải cô nói là Tuyết Tuyết nhìn thấy tôi sẽ tức giận, sẽ ảnh hưởng đến đứa bé sao?”

“Ngốc. Anh không xuất hiện, vậy chị Tuyết cũng chỉ có thể tự mình sinh hờn dỗi. Anh nói xem tức giận phát tiết ra ngoài ảnh hưởng đến thai khí hơn hay là buồn bực ở trong lòng ảnh hưởng đến thai khí hơn?”

Mộ Trường Phong bừng tỉnh hiểu ra: “Buồn bực ở trong lòng.”

Chính là như vậy. Thật là một ông chồng ngu xuẩn. Không biết chị Tuyết làm sao lại thích anh ta? Nhìn thấy Mộ Trường Phong còn mang vẻ mặt ngây ngô cười khúc khích đứng ở trước mặt mình, Từ Du Mạn tức giận nói:

“Còn đứng ở chỗ này làm gì?”

Thật sự, cô không phải muốn giúp bọn họ, mà là không muốn nhìn thấy Mộ Trường Phong ở trước mặt mình, ảnh hưởng tới tâm tình của cô.

“Mạn Mạn sao tốt thế?” Sau khi Mộ Trường Phong rời khỏi, Thẩm Mặc Dư vừa sửa móng tay vừa nói.

“Hừ. Tớ là không muốn nhìn thấy anh ta, mới khuyến khích anh ta tiến tới.”

“Cậu cứ mạnh miệng đi, con nhóc.”

Thẩm Mặc Dư biết rõ cuộc sống cũng như cảnh ngộ trong nhà của Từ Du Mạn, cô biết rõ mọi thứ từ trong miệng của Từ Du Mạn, cô cũng biết Mộ Trường Phong rốt cuộc là ai, cho nên mới nói như vậy. Chỉ là thật rất khéo, Mộ Trường Phong và chị Tuyết là một đôi. Trong chốc lát, lại có người gõ cửa. Thẩm Mặc Dư mở cửa, vẫn là Mộ Trường Phong. Mộ Trường Phong đi tới trước mặt Từ Du Mạn, vẻ mặt đáng thương nói:

“Tuyết Tuyết đá văng tôi ra ngoài rồi.”

“Rất tốt.”

“Đã bị đá văng ra ngoài rồi, còn tốt sao?” Mộ Trường Phong khó tin hỏi. Tiểu nha đầu này,  không phải đang đùa với anh chứ?

“Mấy thứ anh mang tới cho c Tuyết đâu rồi?” Từ Du Mạn không đáp mà hỏi ngược lại.

“Mang tới cho Tuyết Tuyết rồi, dĩ nhiên ở chỗ Tuyết Tuyết.”



“Vậy thì phải rồi. Lúc trước tôi đưa qua thứ gì chị ấy cũng không cho mang vào, toàn bộ đều bắt tôi mang trở về. Anh nói, đây là ý gì?”

“Hì hì, hình như là điều tốt.”

Thật là tên đàn ông ngu ngốc. “Vậy còn không mau đi đi?” Từ Du Mạn lại bắt đầu hạ lệnh đuổi khách.

Mộ Trường Phong đạt được mục đích, cũng không tiện ở lại chỗ này nữa. Nhắc Từ Du Mạn chăm sóc bản thân thật tốt rồi rời đi. Từ Du Mạn xoa xoa huyệt thái dương của mình.

“Cuối cùng cũng đã đi.”

“Nhìn thấy anh ta liền nhức đầu?”

“Ừ.”

Thấy trời đã tối Thẩm Mặc Dư  cũng đi về. Cứ ở nhà của Từ Du Mạn cũng không phải là biện pháp. Huống chi cô còn phải đi học, chuẩn bị thủ tục kết hôn. Sau khi Thẩm Mặc Dư đi, Từ Du Mạn lại bắt đầu suy nghĩ lung tung. Kết quả cuối cùng là mất ngủ. Nhưng mà vẫn không giống như ngày hôm đó mất khống chế xông vào dưới nước lạnh. Sáng sớm ngày hôm sau, Từ Du Mạn cũng đi học như thường ngày. Vừa tới, liền nghe nói trường học lập tức muốn tiến hành đại hội thể dục thể thao. Từ Du Mạn biết rõ thời điểm này hàng năm trường đều tổ chức đại hội thể dục thể thao. Nhưng mà, không phải lớp mười hai đều không được tham gia sao?



Đã sửa bởi tiểu an nhi lúc 07.08.2014, 00:03.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn fedfan về bài viết trên: Candy Kid, Dana Nguyen, Extreme Lady, alligator, antunhi, conluanho, hueyeuthuong, jenny_y, lamlinh81, mua_da_tanh, nhím xù 89, trankim, uatkimhuong den
     

Có bài mới 03.03.2014, 20:56
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.11.2013, 22:47
Bài viết: 363
Được thanks: 4101 lần
Điểm: 27.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Khoảng 81 chương nhé bạn. Tớ thấy bạn Kyo.T ghi thế. ^^

Chương 16: Cố Uyên và ‘dì cả mẹ’ rất có duyên

Sau đó Từ Du Mạn mới biết, trường học cho rằng lớp mười hai chịu áp lực quá lớn, ảnh hưởng không tốt cho học sinh. Cho nên đặc biệt đổi mới một chút, để cho học sinh lớp mười hai cũng được tham gia. Vận động một chút, ra mồ hôi, xoa dịu tâm tình, nghiêm túc chuẩn bị cho kì thi. Bây giờ trong phòng học của bọn họ đang náo loạn hết cả lên. Toàn bộ đều đang bàn tán chuyện này. Bất quá phần lớn học sinh đều ủng hộ. Duy nhất không ủng hộ cũng chỉ có mấy con mọt sách đeo mắt kiếng dày cỡ một cm, cả ngày lẫn đêm đều ôm một quyển sách không ngừng đọc. Từ Du Mạn vẫn là không thích những hoạt động như vậy, nhưng cô hoàn toàn tán thành việc nhà trường cho phép học sinh lớp mười hai tham gia hoạt động này. Vẫn là để cho bọn họ thả lỏng một chút. Mọi thứ đều đã chuẩn bị xong, các bạn học liền bắt đầu xôn xao bàn tán xem nên ghi danh tham gia hạng mục nào.

“Từ Du Mạn, em qua phòng làm việc của tôi một chuyến.”

Sau khi tan lớp, Cố Uyên nói. Thấy Từ Du Mạn đã đi học, sắc mặt cũng rất hồng hào, chắc hẳn đã khỏe lại như bình thường rồi. Từ Du Mạn không phản bác, Cố Uyên chính là thầy chủ nhiệm lớp, cô là học sinh, làm sao có thể đối kháng với thầy giáo chủ nhiệm đây. Thật ra, cô đã đối kháng với Cố Uyên rất nhiều lần rồi. Mặc dù Từ Du Mạn cũng không cho rằng đó là đối kháng. Từ Du Mạn đứng ở cửa phòng làm việc, cũng không đi vào.

“Thưa thầy, thầy tìm em có chuyện gì ạ?”

Nói chuyện không hề lạnh lùng nữa mà rất cung kính. Nhưng mà, thái đội cung kính như vậy thật giống thái độ cư xử với các thầy cô khác lại làm cho Cố Uyên có chút không vui.

“Vào đây.”

Giọng nói cung kính của Từ Du Mạn là cái thứ nhất, cái thứ hai chính là Từ Du Mạn thế nào cũng không bước vào phòng làm việc của anh.

“Hì hì, thầy có chuyện gì thì nói luôn tại đây đi, dù sao cũng không phải là chuyện mà người khác không thể nghe .”

Từ Du Mạn cười gượng cự tuyệt Cố Uyên. Từ Du Mạn càng kéo dài thời gian không chịu đi vào phòng thì đôi mắt của Cố Uyên càng thẫm lại. Từ Du Mạn ơi Từ Du Mạn, mày thật là thông minh. Nếu như anh ta nhất định muốn cô đi vào, liền không phải là nói rõ lời anh ta nói không thể để người khác nghe được sao, làm sao có thể không làm cho cô liên tưởng?

“Nếu như tôi chính là muốn nói những lời mà người khác không thể nghe được thì sao?”

Tương kế tựu kế. Cố Uyên cười nói, đôi mắt sâu thẳm nhưng vẫn chưa rời khỏi người Từ Du Mạn.

Từ Du Mạn bị nhìn ra sự thật rất không được tự nhiên, vô cùng không được tự nhiên.

“Ha ha, thầy là thầy giáo, em là học sinh, làm sao có thể nói chuyện mà người khác không thể nghe.”

Đây là đang ám chỉ anh là thầy giáo, phải tự trọng sao? Nụ cười của Cố Uyên càng đậm hơn. Chẳng lẽ chính mình đã bị Từ Du Mạn nhìn thấu tâm tư rồi sao? Hình như mình cũng chưa từng có lời nói nào quá đáng hay là hành động nào quá phận chứ? Nhưng mà Từ Du Mạn hẳn là đã nhìn ra một chút đầu mối, như vậy, con cá nhỏ đã phát hiện ra lưới đánh cá thì trước khi nó trốn thoát phải thu lưới lại thôi.

“Nhưng mà Mạn Mạn giống như còn quên mất một thân phận quan trọng khác của chúng ta.”

Từ Du Mạn không khỏi dùng ngón tay cuốn lấy vạt áo, căng thẳng kính sợ nói : “Thân phận gì?”

Cố Uyên cũng không ngồi ở chỗ ngồi mềm mại của mình nữa, đứng dậy đi tới cửa. Dựa sát vào Từ Du Mạn,  môi của Cố Uyên cơ hồ dính vào trên cổ Từ Du Mạn rồi. Từ Du Mạn rõ ràng cảm thấy được hô hấp của Cố Uyên.

“Đương nhiên là, thân phận của đàn ông và phụ nữ.”

“Thầy…”

Từ Du Mạn còn muốn nói gì đó thì đã bị Cố Uyên một phen kéo vào trong phòng làm việc. Từ Du Mạn còn chưa phản ứng kịp, cửa cũng đã bị Cố Uyên đóng lại.

“Thưa thầy, xin hỏi thầy tìm em tới có chuyện gì?” Từ Du Mạn cố gắng điều chỉnh lại nhịp tim. Mới vừa rồi… mới vừa rồi hẳn là không bị người nào nhìn thấy chứ?

“Học sinh Từ Du Mạn, em có ý kiến gì về đại hội thể dục thể thao không?” Cố Uyên nghiêm trang nói.

“Thưa thầy Cố, thật ra thầy tìm em tới là vì chuyện này thì hoàn toàn không cần đóng cửa.” Trong lòng Từ Du Mạn còn nghĩ tới sự kiện đóng cửa kia.

“Ha ha.” Thấy dáng vẻ quẫn bách của Từ Du Mạn, Cố Uyên cảm giác tâm tình của mình trở nên rất tốt.

“Thưa thầy Cố, em cho rằng đại hội thể dục thể thao tổ chức phải tốt, phải hay, phải tuyệt vời ạ.”

“Hết rồi sao?”

“Hết rồi ạ.”

“Vậy em đi đi.”  ... ...... ... Vậy em đi đi? Mồ hôi điên cuồng…

“Đợi chút.” Ngay khi Từ Du Mạn mới vừa kéo cửa ra còn chưa kịp đi ra ngoài, Cố Uyên đã gọi cô lại.

“Thưa thầy, còn có chuyện gì sao?”

“Người đàn ông kia là ai?” Khi Cố Uyên nói đến người đàn ông kia, ánh mắt thâm trầm nhìn Từ Du Mạn, khiến tim Từ Du Mạn đập thình thịch .



“Người đàn ông nào?” Từ Du Mạn cũng là ‘Trượng Nhị hòa thượng mạc bất trứ đầu não’ (nghĩa là : mù mờ, không hiểu rõ)(1). Người đàn ông nào chứ?

“Trượng Nhị hòa thượng mạc bất trứ đầu não” = (nghĩa đen) sờ không tới được suy nghĩ của Trượng Nhị hòa thượng.

Câu này xuất xứ từ một truyền thuyết cổ, về mê cung “Bát Quái” La Hán Đường ở chùa Tây Viên vùng Tô Châu. Lời đồn rằng mê cung La  Hán Đường vừa mỹ lệ vừa kỳ diệu, được xây dựng bởi một vị hòa thượng thân hình rất cao lớn, mọi người không biết pháp danh của ngài nên gọi ngài là Trượng Nhị hòa thượng (hòa thượng cao hai trượng ^^). Trượng Nhị hòa thượng khi chỉ đạo xây dựng La Hán Đường thì không đưa ra bản vẽ cụ thể, nghĩ tới đâu chỉ cho công nhân làm tới đó, những người được tuyển vào xây dựng công trình đều mơ hồ về tính toán của Trượng Nhị hòa thượng, còn La Hán Đường sau khi hoàn thành kiến trúc vô cùng ảo diệu, càng khiến người xem choáng váng.

Bởi vậy, mọi người đều nói ‘Sờ không tới suy nghĩ của Trượng Nhị hòa thượng’, về sau câu này được truyền miệng và nhiều khi được lược bớt còn (sờ không được suy nghĩ) với ý nghĩa: mù mờ, không thể hiểu rõ sự việc.

“Chính là lần trước em té xỉu, sau đó có một người đàn ông đến gặp em.”

Cố Uyên cảm thấy, những chỗ bị tên đàn ông kia đánh vẫn còn cảm giác đau đớn mơ hồ. Còn hại anh lúc trở về bị Mạc Trầm Phong cùng Trương Chương Việt xét hỏi, bị các giáo viên khác và học sinh dùng ánh mắt khác thường nhìn anh. Chỉ là bị người khác nhìn chăm chú quen rồi nên cũng không có gì.

“Làm ơn, em đã té xỉu, làm sao biết người đàn ông đến gặp em là ai.”

Còn có những người đàn ông nào? Từ Du Mạn vừa nghe Cố Uyên nói liền biết Cố Uyên đang nói đến Mộ Trường Phong.

“Thầy Cố, thầy có phải sống cạnh biển hay không?”

“Em biết rồi à?” Cố Uyên rất kinh ngạc.

“Bởi vì thầy lo quá nhiều chuyện rồi. Nhớ kỹ, chúng ta chỉ có một loại thân phận, đó là thầy giáo và học trò.”

Từ Du Mạn nói xong, cũng không phát hiện ra sự thất vọng trong mắt Cố Uyên, đang chuẩn bị rời đi lại bị Cố Uyên gọi lại.

“Đợi chút.” Từ Du Mạn không nhịn được xoay người lại, nói với Cố Uyên:

“Thầy Cố, chú Cố, Cố đại gia, thầy có lời gì vấn đề gì làm ơn nói xong một lần có được không?”

“Em… dì cả tới.”

“Chỗ nào .... ở đâu?” Từ Du Mạn dùng sức trông ra phía ngoài, chính là không thấy được dì cả trong miệng của Cố Uyên. Từ Du Mạn quay lại nhìn Cố Uyên, Cố Uyên đã khống chế mà nở nụ cười của mình.

“Đừng cười nữa, dì cả của em đâu?”

“Phía sau.”

Từ Du Mạn lúc này mới ý thức được, là kinh nguyệt. Ai bảo hình tượng của Cố Uyên khiến Từ Du Mạn căn bản không nghĩ đến ‘dì cả’ trong miệng Cố Uyên chính là ‘dì cả mẹ’ kia. Ai bảo cô thật sự có một người họ hàng được cô gọi là dì cả! Từ Du Mạn lấy tay sờ ra phía sau, chết rùi, tất cả đều là máu. Tại sao không có một chút dấu hiệu báo trước mà còn tới kinh khủng như vậy? Hơn nữa không phải còn một tuần nữa mới đến sao? Có phải do lần tắm nước lạnh kia hay không? Chỉ là Cố Uyên ở trước mặt xem ra không muốn giúp cô, ngược lại còn bày ra dáng vẻ xem kịch vui.



“Cái đó… thầy… thầy Cố...” Thật là có chút khó mở miệng. Cố Uyên cũng không phải là người nào của cô? Chính là một người đàn ông xa lạ mới quen biết, đưa ra yêu cầu như vậy, cho dù Từ Du Mạn da mặt dày, cũng sẽ xấu hổ.

“Hả?” Cố Uyên đẩy mắt kính trên sống mũi. Chữ ‘hả’ kia, thật ý vị sâu xa, quyến rũ lòng người.


Đã sửa bởi tiểu an nhi lúc 07.08.2014, 00:04.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn fedfan về bài viết trên: Candy Kid, Dana Nguyen, Luffy phan, alligator, antunhi, conluanho, lamlinh81, mua_da_tanh, mèo lười 2k, nhím xù 89, thaonhan, trankim, uatkimhuong den
     
Có bài mới 04.03.2014, 22:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.11.2013, 22:47
Bài viết: 363
Được thanks: 4101 lần
Điểm: 27.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 17: Tín vật đính ước đặc biệt

Cố Uyên chờ Từ Du Mạn nói ra lời còn chưa nói. Từ Du Mạn mắt khép lại, vẻ mặt nhăn nhó như trái khổ qua, cùng biểu tình muốn chết cho rồi. Rốt cuộc, Từ Du Mạn vẫn là nói:

“Thầy… thầy Cố. Làm phiền thầy giúp em gọi Chương Xuyến đến được không ạ?”

Cố Uyên cong khóe miệng lên rồi lập tức thu hồi: “Dựa vào cái gì?”

“Thầy Cố, người thầy giáo vĩ đại mà vinh quang, giúp đỡ học sinh một chuyện nhỏ, thầy Cố hẳn là rất vui lòng phải không?”

Từ Du Mạn cũng có chút khinh bỉ chính mình, làm sao lại không có khí phách như vậy chứ. Cô hẳn là… nên cứ như vậy đi ra ngoài. Nếu có người dùng ánh mắt khác thường nhìn cô, nếu như đối phương là nữ, cô sẽ nói: “Nhìn cái gì vậy, không phải là dì cả mẹ sao? Cô không phải là nữ à, dì cả mẹ cũng chưa từng thấy qua à.” Nếu như đối phương là nam, cô liền nói thế này: “Nhìn cái gì vậy, không phải là dì cả mẹ sao? Không có dì cả mẹ, mẹ cậu còn không sinh ra cậu đâu.” Đúng vậy, Từ Du Mạn cô chính là nên như vậy, mà không phải ở chỗ này đáng thương cầu xin người đàn ông tên là Cố Uyên này. Cố Uyên chợt nở nụ cười. Đi tới, từ trên cao nhìn xuống Từ Du Mạn :

“Là muốn tôi đi mua giúp em hay là tự em đi ra ngoài?”

“Gì cơ?”

Từ Du Mạn dùng đầu ngón tay út ngoáy ngoáy lỗ tai, cô không nghe lầm chứ? Hay là sinh ra ảo giác ?

“Thầy… thầy Cố, thầy đừng nói đùa.” Một chút cũng không buồn cười.

“Em nhìn tôi giống như đang đùa giỡn hay sao?”

“Không giống. Nhưng thầy ơi, thầy đi, thích hợp sao?”

Một người đàn ông, còn là một thầy giáo. Từ Du Mạn cũng không phải là chưa từng có đàn ông giúp cô mua thứ kia, lúc cô có kinh nguyệt lần đầu tiên, chính là đã để cho đàn ông, không, khi đó còn là một cậu con trai mua giúp cô. Nhưng mà, Cố Uyên, người này là thầy giáo nha!

“Vậy em tự đi mua? Cứ như vậy đi ra ngoài?” Cố Uyên không đáp hỏi ngược lại.

“Ặc. Vậy làm phiền thầy rồi.” Từ Du Mạn vội vàng nói.

Cố Uyên cười ý nhị. Nhận được đáp án mình muốn, Cố Uyên hài lòng rời khỏi phòng làm việc. Từ Du Mạn tự nhiên ở trong phòng làm việc đàng hoàng chờ đợi Cố Uyên trở lại cứu cô. Từ Du Mạn nhìn cửa đóng lại im lặng. Cố Uyên đây là cái sở thích biến thái gì, lại vui vẻ giúp phụ nữ mua cái đó. Ánh mắt rơi vào cái ly kia, trong mắt  Từ Du Mạn là nhạo báng cùng một chút ý cười cũng không có, lạnh lùng quay mắt đi, không ngờ lại nhìn tới cái ly đã từng bị cô phi lễ. Cái ly đáng thương kia, lẻ loi ở trên bàn, giống như bị vứt bỏ vậy. Hiệu suất làm việc của Cố Uyên rất nhanh, Từ Du Mạn còn đang ngẩn người thì Cố Uyên cũng đã mua được thứ kia về. Trừ cái thứ nhất định phải dùng kia, anh ta còn quan tâm giúp Từ Du Mạn mua một cái quần thể thao ở cửa hàng 361 độ ở bên ngoài. Anh ta không phải đã từng giúp nữ sinh làm việc này chứ? Trong bụng Từ Du Mạn suy đoán vậy nhưng Từ Du Mạn vẫn có chút cảm kích Cố Uyên. Chỉ là một chút thôi. Từ Du Mạn cầm lấy quần cùng với vật kia, dùng quần che lại phía sau, Từ Du Mạn đỏ mặt vội vã chạy về phía nhà vệ sinh. Sau khi ra ngoài, Từ Du Mạn cũng không đi tới phòng làm việc của Cố Uyên nữa, mà đi thẳng về lớp học. Cũng may không đến trễ. Thật may là đây là thời gian tập thể dục, lớp mười hai bọn họ không cần tập, toàn bộ 30 phút là thời gian nghỉ ngơi.

“Mạn Mạn, thầy Cố tìm cậu làm gì vậy?” Chương Xuyến bát quái sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào có thể để bát quái.

“Cậu đoán đi?”

“Mạn Mạn, cậu biết tớ không thể đoán được mà, cậu liền nói cho tớ biết đi.”

Chương Xuyến làm nũng với Từ Du Mạn. Thật ra, nếu như Chương Thiến không phải là có sở thích bát quái như vậy, thì cô chính là người rất điềm đạm nho nhã. Bản lĩnh làm nũng này, thật sự Từ Du Mạn cam bái hạ phong (chịu thua).

“Thầy nói, để cho tớ tổ chức tốt lần đại hội thể dục thể thao này.”

“Không thể nào.” Chương Xuyến kiên quyết không tin.

“Tại sao không thể hả?”

“Nếu chỉ có chút chuyện đó mà cần nhiều thời gian như vậy sao? Mới vừa rồi tớ chính là nhìn thấy cậu ôm thứ gì đó đi vào.” Chương Xuyến âm hiểm nói.

“Tiểu Xuyến ah, cậu có thể đi làm trinh thám rồi. Vậy cậu lại đoán xem, tớ ôm vào cái gì?” Từ Du Mạn buồn cười nói. Chương Xuyến chuyển mắt, còn chưa nói ra thì Vân Xảo cũng đã tới đây:

“Có phải tín vật đính ước hay không?”

“Con nhóc Xảo, cậu về sau không được đi theo gót tiểu Thiến, đều học theo cái xấu hết rồi. Cho các cậu xem vậy.”

Vân Xảo, Chương Xuyến vẻ mặt hưng phấn, đang chuẩn bị kiểm tra cặp sách của Từ Du Mạn, thì bị Từ Du Mạn ngăn lại:

“Nhưng mà tín vật đính ước của các cậu sau này nhất định phải giống như cái này nha.”

“Được .. được .” Đến lúc đó không nói cho Mạn Mạn là được. Nhìn trước đã rồi nói. Cho nên cả hai cũng lập tức đồng ý. Vì vậy, hai nữ bát quái mở ra cặp sách của Từ Du Mạn ra. Sau đó sắc mặt không phải ‘thối’ bình thường.

“Ha ha, là chính các cậu muốn xem . Đừng quên đã đồng ý với tớ cái gì nhé, sau  này tín vật đính ước của các cậu chính là cái này.”

Rốt cuộc, thầy giáo dạy tiếng anh bị trễ giờ đã vào tới. Vân Xảo cùng Chương Xuyến vội vàng trở lại chỗ ngồi của chính mình, giả vờ nghiêm túc đọc sách.

Đại hội thể dục thể thao bắt đầu, Từ Du Mạn bị buộc phải đăng kí chạy 8000m. Thật sự là bị ép buộc. Nói là trong lớp nhất định có người phải đăng kí, nhưng 8000m đối với học sinh nữ mà nói thật rất khó khăn. Sau đó, cô thân là lớp trưởng, cứ như vậy bị đẩy ra đăng kí. Cô căn bản cũng không có biện pháp từ chối. Người đẩy cô ra ngoài, vừa khéo chính là Dương Nguyệt Ý. Cũng may là dì cả mẹ đã đi rồi. Từ Du Mạn cảm thấy 8000m đối với cô mà nói cũng không phải là quá khó khăn, cho nên mới đồng ý. Nếu là chuyện cô không làm được, thì cho dù như thế nào, cô cũng sẽ không làm. Trên sân vận động rất náo nhiệt. Mặc kệ là vận động viên hay là những người tới cổ vũ đều đã ở trên sân vận động, sao có thể không nhiều?

“8000m… Không thành vấn đề chứ?”

Cố Uyên hỏi. Mặc dù trải qua sự kiện dì cả mẹ lần trước, thái độ của Từ Du Mạn đối với Cố Uyên cũng không dịu xuống. Vẫn lạnh lùng như vậy.

“Không thành vấn đề.”

“Không thành vấn đề thì tốt rồi.”

“Thầy Cố không đi quan tâm những bạn học khác sao? Tào Siêu của lớp chúng ta còn chạy 10000m đó, thầy Cố có phải nên đi quan tâm chút không?”

Vân Xảo cùng Chương Xuyến ở một bên kéo ống tay áo của Từ Du Mạn:

“Mạn Mạn, sao cậu lại nói chuyện như vậy với thầy Cố?”

“Tớ thế nào? Tớ không mắng chửi người cũng không làm sao, không phải là tốt bụng nhắc nhở thầy Cố lão một chút sao. Thầy Cố, thầy nói có phải không?”

“Ừ.”

Cố Uyên vẫn không biết rõ nguyên nhân Từ Du Mạn thay đổi thái độ. Chính là không biết làm thế nào. Từ Du Mạn thật rất ngang ngược rồi. Cố Uyên tiếp tục ở lại chỗ này cũng không có ý nghĩa, cho nên rời đi. Lời Từ Du Mạn nói cũng không hoàn toàn sai, các vận động viên khác cũng cần anh khích lệ. Từ Du Mạn chạy chưa được một vòng, liền nhận thấy được giầy có chút bất thường rồi. Bây giờ dừng lại sao? Nhưng mà nếu dừng lại, cô khẳng định sẽ thua. Không dừng lại, chân của cô có thể vì vậy mà bị tàn phế hay không? Rốt cuộc là ai ác độc như vậy, nghĩ ra phương pháp độc ác như vậy để chỉnh cô? Thi đấu quan trọng hay là chân của mình quan trọng? So sánh một chút, Từ Du Mạn lựa chọn chân của mình quan trọng hơn. Từ Du Mạn chuyển hướng một chút, lệch ra khỏi đường chạy. Bạn cùng lớp cùng với Cố Uyên trên khán đài nhìn theo hướng chạy của cô đều không hiểu được Từ Du Mạn đang làm cái gì?


Đã sửa bởi tiểu an nhi lúc 07.08.2014, 00:05.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn fedfan về bài viết trên: Candy Kid, Dana Nguyen, Extreme Lady, Tuongvi108, alligator, antunhi, conluanho, gugu1481, lamlinh81, mua_da_tanh, nhím xù 89, trankim, uatkimhuong den
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

8 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

9 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31



cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.