Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 

Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

 
Có bài mới 23.02.2014, 10:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 21:16
Bài viết: 531
Được thanks: 4326 lần
Điểm: 11.96
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6: Lạc đường

"Nha đầu, ngươi như thế nào biết ta dùng dược có thể thay đổi âm thanh cùng hình dáng?" Mặt nạ nam tử thâm thúy nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

"Nếu ta không muốn nói cho ngươi biết đáp án, ngươi định như thế nào?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhướng mày, trong mắt thoáng ý cười lạnh. Nàng là thiên tài đặc công toàn năng, cho nên làm sao mà chỉ biết giết người chứ? Người trước mắt này vì che dấu thân phận chân chính của mình, không chỉ có đeo mặt nạ, mà còn lợi dụng dược vật thay đổi âm thanh cùng ánh mắt hình dáng. Chỉ tiếc bản lãnh dùng thuốc của hắn vẫn kém mình một chút. Loại thuốc hắn đang dùng mặc dù hiệu quả rất tốt, nhưng lại phát ra một loại mùi thơm thoang thoảng, mà từ loại mùi thơm này liền biết được, đó là thuốc dịch dung mà ba năm trước mình đã bỏ, hiện tại thuốc dịch dung mà nàng nghiên cứu ra, đã sớm đạt tới cảnh giới không mùi không vị rồi.

"Tối nay ánh trăng hình như không tệ, rất đáng được người ta tinh tế thưởng thức." Mặt nạ nam tử che giấu khiếp sợ, ngửa đầu nhìn ngắm bầu trời đêm, trong môi tràn ra lời nói ý vị sâu xa. Thượng Quan Ngưng Nguyệt trong nháy mắt biến thành một người bí ẩn, làm hắn muốn vén lên bức màn bí ẩn này thăm dò chân tướng.

"Nhiều lời vô nghĩa, ta mặc kệ ngươi rốt cuộc là ai, ta cũng mặc kệ lúc trước ngươi cứu ta rốt cuộc là từ thiện tâm hay vẫn là có âm mưu khác. Hiện tại ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, trước kia Thượng Quan Ngưng Nguyệt có lẽ sẽ mặc người chém giết, nhưng hôm nay Thượng Quan Ngưng Nguyệt đã không còn là người mà bất kỳ ai cũng có thể trêu chọc. Nếu như ngươi không phải là kẻ địch của ta, vậy thì quá tốt. Ngược lại, ngươi sẽ phải trả giá đắt." Thượng Quan Ngưng Nguyệt híp mắt nhìn hắn, thanh âm lạnh nhạt theo gió phiêu đãng trong không khí.

"Nha đầu, không cần nghiêm túc như thế đi, như vậy sẽ phá hư không khí tốt đẹp." Mặt nạ nam tử nhếch môi, tròng mắt chứa nét cười ý vị sâu xa.

"Ta đã nói xong, bây giờ ngươi có thể biến mất trước mặt ta rồi." Thượng Quan Ngưng Nguyệt phất tay trái, bày ra tư thế không tiễn.

"Nha đầu, nhớ! Ta không phải là kẻ địch của ngươi, thậm chí ta rất mong trở thành bằng hữu của ngươi. Nếu như ngươi không tin tưởng thành ý của ta, ta có thể cởi mặt nạ xuống, để cho ngươi xem dung nhan chân chính của ta a!" Mặt nạ nam tử bắt lấy cánh tay của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, bước chân đột nhiên di chuyển, thân thể càng thêm gần sát mặt nàng.

"Không có hứng thú." Thượng Quan Ngưng Nguyệt bỗng dưng rút cánh tay về, trên mặt hiện ra vẻ tức giận. Người này không thấy mình muốn hắn đi sao?

"Là không có hứng thú để ta trở thành bằng hữu của ngươi, hay là không có hứng thú nhìn thấy dung nhan của ta?" Mặt nạ nam tử nhẹ nhàng nghiêng đầu một cái, hài hước nói. Hắn cũng không biết là chuyện gì xảy ra, nhưng nhìn thấy thái độ nha đầu này đối với mình càng bất thiện, hắn đối nàng hứng thú càng nồng đậm.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt chẳng thèm để ý tới hắn, chỉ thấy tóc của nàng phiêu dật vung lên, tặng cho hắn một bóng lưng hoa hoa lệ lệ. Tiếp nàng quét mắt một vòng bốn phía rừng cây, mày nhíu lại. Chủ nhân trước của thân thể này cũng thiệt là, để lại cho mình rất nhiều trí nhớ xa lạ, nhưng lại không có truyền cho mình vị trí Tướng Quân phủ. Nói như vậy, coi như mình đi ra khỏi cánh rừng rậm này, thì phải làm thế nào để trở lại phủ Tướng Quân đây?

Được rồi, nàng thừa nhận cho dù không trở về phủ Tướng Quân, bằng với tài học uyên bác của nàng cũng có thể từ những thứ trong rừng, chế tạo cho mình một nơi an thân. Chỉ là nàng cũng không ngốc, đã có sẵn nhà cửa thoải mái dễ chịu, vì sao phải phí sức đi xây dựng lần nữa? Hơn nữa, hôm nay linh hồn của mình sống nhờ trong thân thể của người ta, nếu cứ như vậy mang thân thể người ta biến mất, hình như cũng có chút không phúc hậu nga!

"Nha đầu, nếu ta không đoán sai, ngươi không phải là . . Lạc đường chứ?" Khóe miệng hắn đầu tiên là giật giật nhìn bóng lưng Thượng Quan Ngưng Nguyệt, tiếp môi mỏng không nhịn được nhếch lên, mỉm cười hỏi.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt bỗng nhiên quay người sang, hai mắt tức giận trừng hắn, có chút lúng túng nói: "Khụ, ngươi. . . Có thể nói cho ta biết như thế nào mới có thể trở lại phủ Tướng Quân không?"

"Ha ha ha. . ." Nhìn vẻ mặt này của Thượng Quan Ngưng Nguyệt hắn không khỏi kinh ngạc, không thể khống chế mà ngửa đầu lên trời cười to.

"Cười cái đầu ngươi, không nói thì thôi!" Thượng Quan Ngưng Nguyệt không nhịn được trợn trắng mắt, không phải chỉ là lạc đường thôi sao? Cần gì phải cười hả hê như thế?

"Được rồi, ta sai lầm rồi! Nha đầu ngươi ngàn vạn lần đừng tức giận, ta rất áy náy về hành động vừa rồi." Hắn cúi người với Thượng Quan Ngưng Nguyệt, bày ra tư thế hết sức thành khẩn. Hắn thề, hắn thật không phải cố ý giễu cợt nàng. Hắn chỉ là nhất thời không thể nào tiếp thu được cái tính ngạo mạn lạnh lùng của nàng, trong giây lát chợt biến thành chú cừu non lạc đường chứ sao.

"Nhàm chán!" Thượng Quan Ngưng Nguyệt bĩu môi, lại trợn mắt giận dữ nhìn hắn.

"Thật ra thì. . . Ta vốn là chuẩn bị tự mình hộ tống ngươi hồi Tướng Quân phủ, nhưng mà tính toán thời gian, hẳn là vị Tướng Quân phụ thân của ngươi đã tìm đến rừng cây này rồi." Hắn không chút để ý đến thái độ ác liệt của nàng, dịu dàng cười nói.

"Ngươi vì sao khẳng định cha ta sẽ tìm đến rừng cây này?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhíu mày nói.

"Bởi vì ta là người tốt a, ta biết tối nay có người bắt ngươi ra khỏi phủ Tướng Quân, đương nhiên phải mật báo cho cha ngươi, để cho hắn cấp tốc tới đây cứu ngươi. Chỉ là Tướng Quân phụ thân của ngươi tuổi tác đã cao, cho nên động tác tương đối chậm chạp, e rằng nha đầu ngươi còn phải chờ một chút nữa nga!" Hắn nhún vai một cái nói. Tối nay, thuộc hạ của hắn đã báo có mấy tên che mặt bắt cóc Thượng Quan Ngưng Nguyệt ra khỏi phủ, cho nên bọn họ liền lặng lẽ theo dõi đến bên ngoài khu rừng này, sau đó liền truyền tín hiệu cho hắn. Mà sau khi nhận được tín hiệu của bọn thuộc hạ, hắn lập tức đoán được là thế nào cũng có chuyện xảy ra. Cho nên hắn một mặt kêu thuộc hạ lập tức đi báo cho Thượng Quan Hạo, một mặt tự mình xuất phát đến trong rừng cây cứu người. Hắn làm như vậy chỉ là không muốn âm mưu của bọn bắt cóc được thực hiện, không ngờ tới lại có được thu hoạch ngoài dự đoán.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt im lặng liếc mắt nhìn hắn, đang lúc nàng mở miệng chuẩn bị nói chuyện, trong rừng cây chợt xuất hiện ánh sáng cách chỗ này không xa, ngay sau đó truyền đến thanh âm cực kỳ lo lắng: "Nguyệt nhi, bảo bối của ta Nguyệt nhi, con đang ở đâu a, con ngàn vạn lần đừng hù dọa phụ thân a, nếu con xảy ra cái gì ngoài ý muốn, phụ thân làm sao sống a!"

"Nha đầu, ngươi xem ta không có lừa ngươi chứ? Tướng Quân phụ thân của ngươi cuối cùng cũng đã tìm tới rồi." Hắn hài hước cười nói.

"Nếu người đã tìm tới, chỉ sợ cũng là lúc ngươi. . . Cút đi chứ?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt lười biếng khoanh tay, lạnh nhạt nói.

"Được rồi! Nha đầu ngươi muốn ta cút, vậy ta liền ngoan ngoãn cút đi!" Hắn tà mị cười nói, tiếp xoay tròn một cái, nhanh chóng biến mất trong tầm mắt của Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

"Thần kinh!" Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhìn nơi hắn biến mất, khóe miệng co giật nói. Nhưng, lời của nàng vừa phát ta, lập tức truyền đến một thanh âm mị hoặc: "Nha đầu, ngày mai gặp lại nga!"

#nhungton: cảm ơn ý kiến của bạn, mình rất cần những góp ý, mình sẽ chú ý hơn.
#kimlinh: nếu có thể thì ngày nào mình cũng ra chương mới, bây giờ mình bắt đầu vào học rồi nên có tuần phải kiểm tra gì gì đó thì 2 ngày 1 chương.
mong các bạn tiếp tục ủng hộ.



Đã sửa bởi alligator lúc 03.01.2015, 20:03, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 25.02.2014, 22:10
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 21:16
Bài viết: 531
Được thanks: 4326 lần
Điểm: 11.96
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7: Thuật dịch dung

Thượng Quan Ngưng Nguyệt đầu tiên là ngẩn ra, ngay sau đó khinh thường hừ lạnh một tiếng. Ngày mai gặp lại? Gặp cái gì mà gặp? Nàng cùng hắn rất quen sao?

"Nguyệt nhi, Nguyệt nhi. . ." Tiếng kêu sợ hãi cùng nóng nảy lần nữa xuyên thấu không khí, quanh quẩn bên tai Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

"Ở đây." Thượng Quan Ngưng Nguyệt không chút để ý quét mắt về phía trước, lạnh nhạt đáp lại.

"Nguyệt nhi, hình như là thanh âm của Nguyệt nhi." Trong nháy mắt, vô số thị vệ xách theo đèn lồng đứng trước mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Mà người dẫn đầu tướng mạo anh tuấn, một nam tử trung niên vọt lên, đem Thượng Quan Ngưng Nguyệt ôm vào trong ngực thật chặt. Đối với hành động của nam tử trung niên Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng không có kháng cự, trí nhớ trong đầu nói cho nàng biết, người này chính là Tướng Quân Thượng Quan Hạo.

"Nguyệt nhi, con hù chết phụ thân rồi, hù chết phụ thân rồi!" Thượng Quan Hạo ánh mắt lấp lánh, thân thể run rẩy thì thầm nói. Tối nay, ông đang nằm tại trên giường cầm cây trâm ngọc của người vợ quá cố mà nhớ người, thì bỗng chốc một âm thanh vang lên, một cái phi tiêu cùng với một tờ giấy phá cửa sổ mà bắn vào đầu giường ông. Phủ Tướng Quân luôn luôn đề phòng nghiêm ngặt, làm sao lại có thể có người xông vào mà không bị phát hiện? Điều này không khỏi làm Thượng Quan Hạo thất kinh. Nhưng, khi ông nhìn thấy dòng chữ trên tờ giấy kia thì sắc mặt lại biến thành trắng bệch. Trên tờ giấy viết: Thượng Quan Ngưng Nguyệt bị bắt, nhanh đến rừng cây bên cạnh hồ Thương Linh cứu nàng.

Việc này tuyệt đối không thể nào, Nguyệt nhi ở trong viện, luôn luôn có thị vệ võ công cao cường nhất bảo vệ, làm sao có thể có người không kinh động bất kỳ ai mà bắt được Nguyệt nhi đi chứ? Thượng Quan Hạo vội vàng mặc quần áo rời phòng, trước đến viện của Thượng Quan Ngưng Nguyệt xem xét tình hình. Khi ông bước vào viện, thấy la liệt thị vệ bị hôn mê nằm trên đất, lập tức bị sợ đến hồn bay phách tán. Ông đã hoàn toàn mất đi ái thê, ông không cách nào chịu đựng nỗi đau khổ mất đi Nguyệt nhi nữa, vì vậy ông lập tức thống lĩnh một đám thị vệ chạy vào trong rừng cây.

"Phụ thân người đừng lo lắng. Nguyệt nhi không phải vẫn rất tốt sao?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt mở miệng chậm rãi nói, từ sự sợ hãi của Thượng Quan Hạo, nàng có thể cảm nhận Thượng Quan Hạo đối với chủ nhân thân thể này đúng là thật lòng yêu thương. Có một mái nhà vẫn là khát vọng sâu trong nội tâm nàng, lần này xuyên qua mặc dù nàng cũng không mong muốn, nhưng nếu vì đó mà có một phụ thân cực kỳ sủng ái mình, có lẽ cũng coi như là không uổng công chuyến này.

"Nguyệt nhi, con có bị thương không? Nếu như bị đau ở đâu, nhất định phải nói cho phụ thân biết a!" Thượng Quan Hạo nhanh chóng buông lỏng Thượng Quan Ngưng Nguyệt, cẩn thận kiểm tra toàn thân Thượng Quan Ngưng Nguyệt, giọng nói càng giống như dỗ dành một đứa bé.

"Phụ thân yên tâm, Nguyệt nhi không có bị một chút thương tổn nào." Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhếch môi cười nhạt nói. Bỗng dưng, Thượng Quan Hạo ngẩng đầu lên, hai mắt thẳng tắp nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Không đúng? Nếu trong quá khứ Nguyệt nhi đụng phải tình huống như thế này, nhất định sẽ sợ hãi oa oa khóc lớn a?

"Nguyệt nhi, con. . . con. . ." Thượng Quan Hạo nâng mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt lên, thanh âm khiếp sợ mang theo sự run rẩy vui sướng. Nguyệt nhi trước mắt trấn định như thế, trong giọng nói cũng không có chút nào ngây ngốc. Đây không phải là ảo giác của mình chứ?

"Phụ thân, người phát hiện Nguyệt nhi không ngốc rồi sao? Nguyệt nhi thật ra cũng không hiểu việc này là thế nào, dù sao từ khi hôn mê tỉnh lại, đầu óc liền rõ ràng rồi." Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhún vai một cái nói, nàng thông minh như thế há lại có thể không phát hiện được suy nghĩ của Thượng Quan Hạo hiện tại? Chỉ là nàng cũng không biết nên giải thích như thế nào, chẳng lẽ nói cho ông biết, Thượng Quan Ngưng Nguyệt trước kia đã chết, sau đó linh hồn của nàng sống nhờ ở trong thân thể này? Nói ra sợ rằng Thượng Quan Hạo cũng không tin, hơn nữa nàng cũng không nhẫn tâm kích thích Thượng Quan Hạo vì cái chết của nữ nhi.

"Ai nói Nguyệt nhi của ta ngu ngốc, Nguyệt nhi của ta vốn là không ngốc, Nguyệt nhi của ta thông minh nhất." Thượng Quan Hạo lần nữa kích động ôm Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Nguyệt nhi của ông chỉ vì bị ngốc, mà phải chịu bao nhiêu người cười nhạo? Nhưng trong lòng ông, Nguyệt nhi chưa bao giờ là một kẻ đần, bởi vì bất luận Nguyệt nhi là người như thế nào, vĩnh viễn đều là nữ nhi hắn thương yêu nhất. Đối với biến chuyển khổng lồ của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Thượng Quan Hạo cũng không có chút hoài nghi nào, mà là thản nhiên đón nhận.

"Tướng quân, thi thể bốn tên áo đen nằm trên mặt đất, chắc chắn là bọn họ bắt cóc tiểu thư. Chỉ là sau khi thuộc hạ lột khăn che mặt của bọn họ xuống, phát hiện toàn bộ đều là người xa lạ." Thị vệ bên cạnh bẩm báo.

"Hừ, bọn người kia muốn bắt cóc Nguyệt nhi để uy hiếp ta...ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bọn họ." Thượng Quan Hạo buông lỏng Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ánh mắt lạnh lẽo nhìn bốn thi thể nằm trên đất, cắn răng nghiến lợi nói. Trong lòng ông biết rõ ràng người tối nay bắt Nguyệt nhi là ai, cho dù bọn họ có sử dụng thủ đoạn gì đối phó mình, ông đều có thể dễ dàng tha thứ. Nhưng là tối nay bọn họ lại ngốc nghếch động đến Nguyệt nhi, xem ra ông cũng không nên im lặng nữa.

"Nguyệt nhi, những tên này bị ai giết chết?" Thượng Quan Hạo nghiêng đầu hỏi Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Chẳng lẽ. . . Là người thần bí tối nay đã mật báo cho mình?

"Nếu như con nói cho phụ thân, những người này là bị Nguyệt nhi giết chết, như vậy phụ thân sẽ phản ứng sao đây?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt nghiêng đầu một cái, nhếch môi cười hỏi. Mà Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa dứt lời, thân thể Thượng Quan Hạo bỗng dưng cứng đờ, hai mắt kinh ngạc xem xét Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nhận thấy được nét mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt không giống nói giỡn, ông ngửa đầu sảng khoái cười một tiếng: "Phụ thân tin tưởng!"

Bởi vì Nguyệt nhi là con của ông cùng với nàng, cho nên bất cứ kỳ tích gì cũng có thể xảy ra trên người Nguyệt nhi. Thí dụ như Nguyệt nhi chợt không ngốc nữa! Lại thí dụ như. . . Nguyệt nhi chợt có bản lĩnh không thể tưởng tượng nổi!

Ánh trăng dần dần thu liễm bớt ánh sáng, lặng lẽ ẩn vào trong tầng mây. Đêm khuya tựa như một cái đầm nước, chỉ có gió lạnh đung đưa cành hoa.

Trong phòng ngủ phủ Tướng Quân ánh nến chập chờn --

Thượng Quan Ngưng Nguyệt xoa cánh tay, khóe miệng co giật quét mắt một vòng nhìn bọn thị vệ, rốt cuộc không nhịn được lên tiếng: "Ta nói. . . Các ngươi có thể đi ra ngoài không?"

"Tiểu thư, thật xin lỗi! Bọn thuộc hạ phụng lệnh của Tướng Quân, phải cận thân bảo vệ sự an toàn của tiểu thư." Bọn thị vệ cung kính đáp. Kể từ sau khi xảy ra sự kiện bắt cóc, Thượng Quan Hạo tăng cường phòng thủ nghiêm ngặt hơn, đặc biệt là ở chỗ Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Không chỉ có đám thị vệ đứng chật sân, ngay cả trong phòng ngủ cũng không ngoại lệ.

"Tướng Quân ra lệnh cần tuân thủ, tiểu thư ra lệnh thì có thể làm trái sao? Các ngươi lập tức đi ra ngoài cho ta!" Thượng Quan Ngưng Nguyệt có loại kích động muốn chửi thề. Nàng biết Thượng Quan Hạo làm như vậy hoàn toàn là có ý tốt, ông lo lắng mình sẽ lại bị người bắt cóc. Nhưng ông cũng không cần phải khiến viện cùng phòng ngủ của mình đầy thị vệ chứ? Nàng hiện tại nghiêng người hay đi lại trong phòng ngủ, đều là một chuyện hết sức khó khăn. Nàng. . . Có thể không nổi điên sao?

"Nhưng. . ." Bọn thị vệ đồng thời cúi đầu xuống.

"Lập tức đi ra ngoài cho ta, đừng ép ta phải nổi giận!" Thượng Quan Ngưng Nguyệt cắn răng nặn ra lời này. Bọn thị vệ canh cửa ngẩng đầu yên lặng liếc mắt nhìn nhau, toàn bộ chen nhau vọt ra khỏi phòng ngủ. Người nào không biết trong phủ địa vị của tiểu thư là lớn nhất, lời của Tướng Quân có thể không nghe, nhưng lời nói của tiểu thư nhất định phải nghe.

Im lặng trợn trắng mắt, Thượng Quan Ngưng Nguyệt tiến lên đóng chặt cửa, sau đi đến trước gương đồng, trong gương phản chiếu gương mặt một tiểu nha đầu xa lạ cực kỳ xấu xí. Thượng Quan Ngưng Nguyệt chau mày, sau đó càng dí sát mặt vào gương đồng.

Ở trong rừng cây nàng cũng cảm giác trên mặt có gì đó khác thường, lúc đầu nàng cho là do trên mặt dính đầy bùn đất. Nhưng sau khi nàng dùng nước rửa sạch khuôn mặt, cảm giác khác thường vẫn tồn tại, nàng liền khẳng định gương mặt này tuyệt đối có vấn đề. Nếu nàng không có đoán sai, gương mặt này hẳn là đã bị dịch dung. Nàng luôn luôn cho là mình đối với thuật dịch dung đã đạt tới cảnh giới cao rồi, nhưng hôm nay gương mặt này rõ ràng nói cho nàng, thì ra là trên đời còn có người có thuật dịch dung cao minh hơn nàng.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt thu hồi suy nghĩ, mười ngón tay từ từ vuốt ve khuôn mặt, sau đó ngón cái cùng ngón trỏ ngừng lại. Cánh tay chậm rãi nâng lên, làn da mỏng manh tinh xảo từ trên mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt tróc xuống.

"Hí. . ." Gương mặt phản chiếu trong gương nhất thời làm nàng khiếp sợ hít vào một ngụm khí lạnh. Đây là một gương mặt không tỳ vết giống như từ ngọc khắc mà thành, làm bất luận kẻ nào nhìn thấy cũng sẽ tự ti mặc cảm. Nhưng, làm Thượng Quan Ngưng Nguyệt khiếp sợ cũng không phải là gương mặt tròn hoàn mỹ này, mà là gương mặt này thuộc về nàng đó a?


Đã sửa bởi alligator lúc 06.01.2015, 12:25, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.02.2014, 12:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 21:16
Bài viết: 531
Được thanks: 4326 lần
Điểm: 11.96
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8: Bí mật không thể nói

"Đông đông đông. . ." Lúc này, ngoài phòng ngủ vang lên tiếng gõ cửa có tiết tấu.

"Ai?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt cất giọng hỏi, vẫn ngưng mắt nhìn dung mạo giống y hệt kiếp trước của mình trong gương.

"Nguyệt nhi, là cha." Ngoài cửa truyền đến thanh âm dịu dàng của Thượng Quan Hạo.

"Vào đi!" Thượng Quan Ngưng Nguyệt chau mày. Tới thật đúng lúc, mình cũng vừa định hỏi ông một chút đấy. Rõ ràng nàng trời sinh quốc sắc thiên hương, vì sao phải dùng mặt nạ da xấu xí che lại chứ? Cửa kẽo kẹt một cái bị đẩy ra, tiếp đó lại bị khép lại.

"Nguyệt nhi, bọn thị vệ nói con không chịu để bọn cận thân thị vệ canh giữ ở phòng ngủ? Cha cũng biết như thế sẽ quấy rầy sự yên tĩnh của con, nhưng. . ." Thượng Quan Hạo bất đắc dĩ quét mắt nhìn bóng lưng Thượng Quan Ngưng Nguyệt, cúi đầu sâu kín nói.

"Nguyệt nhi hiểu tâm ý của cha, chỉ là Nguyệt nhi càng muốn nói cho cha, Nguyệt nhi hôm nay hoàn toàn có năng lực bảo vệ bản thân." Thượng Quan Ngưng Nguyệt chậm rãi quay người lại.

"Cha biết Nguyệt nhi hiện tại rất lợi hại, nhưng nhóm người kia thủ đoạn ác độc, vẫn là cẩn thận tốt hơn a!" Thượng Quan Hạo ngẩng đầu lên, hai mắt trìu mến nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Chẳng qua là ngay khi tầm mắt của ông nhìn đến khuôn mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt, sắc mặt trở lên trắng bệch.

"Nguyệt nhi, bí mật trên mặt con bị phát hiện rồi hả?" Thượng Quan Hạo hít sâu một hơi, sau khi quét mắt một vòng nhìn tấm da mặt trong tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt, thanh âm run rẩy nói.

"Bí mật này khiến trong lòng Nguyệt nhi không hiểu, cho nên muốn xin cha giải thích." Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhếch môi cười nhạt, chậm rãi đi tới trước mặt Thượng Quan Hạo. Trước đây Thượng Quan Ngưng Nguyệt từng bởi vì tấm da xấu xí này, nhận hết lời giễu cợt của bá tính Long Diệu Hoàng Triều. Hôm nay mặc dù thời gian nàng cùng Thượng Quan Hạo tiếp xúc không dài, vẫn có thể tin chắc Thượng Quan Hạo đối với nữ nhi của ông Thượng Quan Ngưng Nguyệt sủng ái là thật tâm. Như vậy tại sao Thượng Quan Hạo tình nguyện để Thượng Quan Ngưng Nguyệt mang khuôn mặt xấu xí bị toàn bộ người trong thiên hạ giễu cợt, cũng không chịu để dung nhan chân chính của Thượng Quan Ngưng Nguyệt phơi bày trên đời, trong này nhất định có ẩn tình gì chứ?

"Nguyệt nhi, con cái gì cũng đừng hỏi. Hơn nữa con nhất định phải đồng ý với cha, tuyệt đối không được để cho người khác nhìn thấy hình dáng chân thực của con." Bàn tay Thượng Quan Hạo run run đặt trên bả vai Thượng Quan Ngưng Nguyệt, vẻ mặt nghiêm túc nặng nề nói.

"Cha, người cũng biết nữ hài tử đều coi nhan sắc như mạng. Nữ nhi nếu có dung nhan tuyệt thế xinh đẹp như vậy, vì sao phải dùng nhan sắc xấu xí che dấu đây?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt âm thầm nhìn kỹ biểu tình trên mặt ông, thản nhiên nói. Thật ra thì mặc dù chân chính dung nhan của nàng có xấu xí, nàng cũng sẽ không chút nào để ý. Bất quá chính là một bộ thân xác, sau trăm tuổi cũng sẽ hóa thành bộ xương khô thôi. Nàng nói như vậy, là muốn bức Thượng Quan Hạo nói ra chân tướng, bởi vì nàng cảm thấy giờ phút này nội tâm Thượng Quan Hạo giống như chất chứa rất nhiều khổ sở.

"Nguyệt nhi, mọi người châm chọc con nhan sắc xấu xí, cha biết con sẽ rất uất ức. Nhưng phụ thân làm như vậy là có nỗi khổ tâm, nếu như con lộ ra khuôn mặt chân chính, cha sẽ hoàn toàn mất con. Con là chỗ dựa duy nhất của phụ thân, khiến cha có thể kiên cường sống tiếp. Cho nên đồng ý với cha, không cần lộ ra chân chính dung mạo của con. Có được không? Coi như cha van xin con!" Thượng Quan Hạo mặt buồn bã nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, thanh âm bi thương nói.

"Chẳng lẽ. . . Dung mạo của con sẽ mang đến họa sát thân sao?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt nheo mắt, suy đoán.

"Nguyệt nhi, đừng ép cha nói ra nguyên nhân, cha chắc chắn sẽ không nói cho con. Nếu như con cũng thương yêu cha, hãy đồng ý yêu cầu của cha. Có được không?" Thượng Quan Hạo nắm chặt quả đấm, ánh mắt cầu xin nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

"Được rồi! Nguyệt nhi đồng ý với cha, trừ phi được cha cho phép, nếu không Nguyệt nhi tuyệt không lộ ra dung mạo chân chính." Thấy Thượng Quan Hạo sống chết không chịu nói ra nguyên nhân, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng chỉ có thể buông tha.

"Thật là nữ nhi ngoan của cha." Thượng Quan Hạo kích động ôm Thượng Quan Ngưng Nguyệt vào trong ngực, một giọt lệ từ khóe mắt lặng lẽ chảy xuống.

"Chỉ là Nguyệt nhi cũng muốn cha đồng ý một yêu cầu!" Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhếch môi thản nhiên cười, nàng thật ra thì vẫn rất thích Thượng Quan Hạo , bởi vì ông cho nàng cảm nhận tình cảm gia đình ấm áp, thứ mà nàng chưa bao giờ có được.

"Nguyệt nhi có yêu cầu gì cứ việc nói, chỉ cần Nguyệt nhi vui vẻ, cha cái gì cũng đồng ý." Thượng Quan Hạo cưng chiều vuốt ve mái tóc Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

"Không cần phái nhiều thị vệ bảo vệ Nguyệt nhi như vậy nữa." Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhẹ nhàng kéo giãn khoảng cách với Thượng Quan Hạo, ôn nhu lạnh nhạt nói. Mặc dù thị vệ trong phòng ngủ đã bị mình đuổi ra ngoài, nhưng nàng biết rõ ràng, trong sân lúc này vẫn đầy thị vệ như cũ. Bảo vệ nghiêm ngặt như vậy, làm nàng có loại cảm giác đè ép đến không thở được.

"Chuyện này. . ." Thân thể Thượng Quan Hạo cứng ngắc, vẻ mặt khổ sở nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

"Con sẽ bảo vệ tốt bản thân, tin tưởng Nguyệt nhi." Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười ngạo nghễ, cầm trong tay tấm mặt nạ da mỏng nhanh chóng dán lại lên trên mặt.

"Cha đồng ý rút đi thị vệ trong sân, chỉ là. . . Vì để cho cha an tâm, vẫn là nên lưu lại mấy tên thị vệ chứ?" Thượng Quan Hạo thận trọng trưng cầu ý kiến của Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

"Ừ!" Thượng Quan Ngưng Nguyệt gật đầu một cái, nàng há lại nhẫn tâm cự tuyệt tấm lòng yêu thương con của người cha chứ? Nếu như chỉ là lưu lại mấy tên thị vệ, vậy coi như xong đi!

"Vậy cha sẽ không quấy rầy Nguyệt nhi nghỉ ngơi nữa!" Thượng Quan Hạo vuốt vuốt đầu Thượng Quan Ngưng Nguyệt, xoay người, trong mắt chứa nét cười đi tới cửa.

"Phụ thân đi từ từ!" Thượng Quan Ngưng Nguyệt mỉm cười tiễn Thượng Quan Hạo, tay của nàng vuốt ve mặt nạ dịch dung trên gương mặt mình, tự lẩm bẩm: "Ngươi. . . Đến cùng là cất giấu bí mật kinh người gì đây?"

Ánh trăng biến mất, một luồng sáng vàng rực chói mắt chậm rãi ló ra sau tầng mây, thản nhiên toả ra hơi ấm. Vạn vật nhiễm ánh mặt trời, giống như bức họa cuộn tròn làm nhân gian thêm phần mỹ lệ, một ngày mới đã bắt đầu.

Cửa phòng ngủ từ từ mở ra, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đi ra. Lười biếng giang hai tay, nàng ngửa đầu hít sâu một hơi không khí tươi mới.

"Tiểu thư chào buổi sáng!" Thanh âm ân cần thăm hỏi chỉnh tề vang lên, đã quấy rầy Thượng Quan Ngưng Nguyệt hưởng thụ buổi sáng tốt đẹp.

"Chào buổi sáng!" Khóe miệng Thượng Quan Ngưng Nguyệt giật giật mấy cái, vẫn lễ phép đáp lại. Sáu gã thị vệ cung kính cúi người hành lễ với Thượng Quan Ngưng Nguyệt, hai mắt ẩn ẩn vui sướng ngắm nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Hôm nay tiểu thư mặc một cái váy dài thủy lam thêu hình con bướm trắng, bên hông dùng một cái thắt lưng bằng gấm màu trắng nhẹ nhàng buộc lại, tóc đen tùy ý búi lên, phía trên đơn giản cắm một cây trâm hình hoa lan màu xanh lục. Gió mát êm ái thổi qua bên người nàng, dung nhan vẫn là như trước, nhưng toàn thân không hiểu sao lại tản mát ra một loại phiêu dật khó tả. Tiểu thư không chỉ không ngốc nữa, mà còn. . . Bọn họ thật sự vui thay Tướng Quân, sáu gã thị vệ trong lòng âm thầm tự nói.

"Này! Ngưng Nguyệt nha đầu, buổi sáng tốt lành!" Bỗng dưng, một đạo thanh âm mị hoặc theo gió vang lên, thân thể sáu thị vệ lập tức cứng đờ, hai mắt khiếp sợ theo âm thanh nhìn lại. Khi nào trong sân lại nhiều hơn một người? Vì sao bọn họ một chút cũng không nhận ra chứ?


Đã sửa bởi alligator lúc 06.01.2015, 12:38, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1470

1 ... 184, 185, 186

8 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 211, 212, 213

16 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

17 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

18 • [Hiện đại] Không thịt không vui - Tát Không Không (Hoàn quyển thượng)

1 ... 59, 60, 61

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 54, 55, 56

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ
Hạ Yến Tuyệt: Chán quá, giờ box chat chả sôi nổi như xưa nữa QAQ
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 206 điểm để mua Doggi bú bình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 330 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 281 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.