Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 07.02.2014, 23:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2220 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 14.3



Từ kính chiếu hậu, Tiểu Cao vừa lái xe vừa lén quan sát hai người ngồi ở ghế sau, hai người một kẻ quay đầu về hướng đông, một kẻ quay đầu về phía tây, hiển nhiên đang giận dỗi nhau.

Không khí trong xe quá thấp, anh ta không dám nói lời nào chỉ lặng lẽ lau lau mồ hôi trên thái dương, cố gắng giữ vững tốc độ, sợ không cẩn thận sẽ khiến vị lão gia tính khí nóng nảy kia tức giận.

Lương Tuấn Đào rất quý trọng binh lính của mình nhưng hắn cũng nổi tiếng nóng tính. Khi tâm tình  không tốt, thuộc hạ nào tình cờ đụng chạm trái ý, vậy cứ đợi bị hắn chỉnh đốn đi!

Xe dự định lái về hướng Sư đoàn 706 nhưng vừa chạy trong chốc lát, Lâm Tuyết liền nói với Tiểu Cao: "Anh tới bệnh viện quân khu trước đã!"

Tiểu Cao không dám tự tiện thay đổi lộ trình, bèn xin ý kiến của thủ trưởng đại nhân: "Thủ trưởng,  bây giờ đến bệnh viện quân khu trước sao?"

Lương Tuấn Đào không trả lời Tiểu Cao, hắn quay đầu hỏi Lâm Tuyết: "Đến bệnh viện quân khu làm gì?"

Cấp trên quyết định đưa Lâm Tuyết đến ban tiếp nhận điều tra thẩm vấn nhưng hắn cứng rắn ngăn cản, muốn tự mình thẩm vấn cô. Kết quả, tối hôm qua chưa hỏi được gì có giá trị, chỉ mới cùng cô tiến hành một hồi cá nước thân mật vô cùng nhuần nhuyễn, nghĩ lại khiến Lương Tuấn Đào cảm thấy xấu hổ.

Lâm Tuyết liếc hắn một cái, ánh nhìn có chút kỳ quái giống như hắn đang hỏi một vấn đề rất dở hơi."Đương nhiên để gặp mối tình đầu của anh rồi! Không phải anh nói sẽ cùng em đi gặp cô ta sao?"

". . ." Quả thật  có chuyện như vậy, nhưng ban đầu Lương Tuấn Đào bị công kích nặng nề nên đã sớm quên mất chuyện Hoàng Y Na, nhờ Lâm Tuyết nhắc nhở, hắn mới nhớ tới.

*

Tình hình của Hoàng Y Na vẫn luôn gay go, trừ thời gian Lương Tuấn Đào đưa cô ta tới thành phố A, tình hình có vẻ  luôn không có chuyển biến tốt,  ngược lại còn nặng thêm. Sau đó cô ta lại ầm ĩ tự sát khiến bệnh cũ tái phát, càng nguy hiểm hơn.

Sống dở chết dở chống đỡ qua nhiều ngày như vậy còn tuyên bố nếu Lương Tuấn Đào không đến gặp mình, cô ta sẽ chết thật! Nhưng lần này, tính thiện lương của người đàn ông kia dường như  đã nguội lạnh, bất kể cô ta biểu hiện thê thảm ra sao, từ đầu đến cuối hắn vẫn không lộ diện.

Chẳng lẽ  chiêu bài tranh thủ đồng tình cũng không dùng được nữa sao? Trong lòng Hoàng Y Na mắng mỏ Lương Tuấn Đào lòng lang dạ thú, đồng thời ngầm sốt ruột, cứ như vậy làm sao cô ta hoàn thành nhiệm vụ đây?

Đang lúc nản lòng thoái chí, đột nhiên y tá truyền đạt mệnh lệnh mới nhất: "Lương thủ trưởng đích thân đến thăm cô, hy vọng cô  có thể tích cực phối hợp trị liệu!"

Nghe vậy, trong lòng Hoàng Y Na  cảm thấy vui sướng,  cuối cùng cô ta cũng thấy được ánh sáng ban mai. Quả thực không thể tiếp tục gây sức ép thế này, thân thể cô ta vốn không tốt, cứ dằn vặt như vậy chỉ sợ đùa quá hóa thật, chết trẻ mất thôi!

*

Lương Tuấn Đào vừa cầm bó cẩm chướng lớn vừa sóng vai cùng Lâm Tuyết tiến vào bệnh viện quân khu.

Dọc  đường đi, Lâm Tuyết rất bình tĩnh, nhưng sự bình tĩnh ấy ẩn hiện một loại lạnh lùng, điều này khiến Lương Tuấn Đào hơi hơi thấp thỏm. Nhìn vẻ mặt thanh lạnh nhạt mạc của cô, hắn cảm thấy vô cùng bất an, chung quy hắn vẫn muốn  chạm được đến cảm xúc của Lâm Tuyết  khiến cô trở nên đầy sức sống tươi mới. Dù cô tức giận hay ghen tuông ầm ĩ, hắn đều cảm thấy vô cùngđáng yêu, hắn chỉ không thích thái độ lạnh lùng cách xa ngàn dặm này.

Lương Tuấn Đào muốn  cắn Lâm Tuyết một cái để kéo lực chú ý của cô đối với mình trở lại nhưng  giữa dòng người trong bệnh viện, tốt xấu gì hắn vẫn đường đường là một vị Đại tá, dù gì cũng phải chú ý tới vấn đề hình tượng một chút.

"Bà xã, khi trở về anh sẽ mua hoa hồng cho em!" Lương thủ trưởng gấp gáp đuổi theo Lâm Tuyết, giọng điệu có chút nịnh nọt. Không còn cách nào khác, ai bảo hắn sinh ra là đồ đê tiện, nhìn dáng vẻ hờ hững kia liền muốn sáp lại gần, hoặc cắn cô một ngụm hoặc hôn cô một cái nhưng lúc này không thể làm được cả hai việc trên, hắn đành hấp tấp dâng hiến sự ân cần.

Sáng sớm Lương Tuấn Đào muốn lạnh nhạt với Lâm Tuyết để đầu óc tỉnh táo, nhưng trong nháy mắt, rõ ràng hắn đã vứt bỏ quyết định này lại sau đầu.

Hoa tươi là do bệnh viện chuẩn bị, xe dừng lại, lập tức có người vì Lương thủ trưởng mà đưa hoa tới, loại việc này không cần thủ trưởng giao phó, phía dưới đương nhiên đã sớm chuẩn bị tốt.

Nhận lấy bó hoa cẩm chướng lớn, Lương Tuấn Đào mới phát hiện ra từ lúc hắn quen Lâm Tuyết đến nay, hình như hắn chưa bao giờ tặng hoa cho cô! Đó là sự sơ sót nghiêm trọng, phải kịp thời bù đắp.

"Không cần!" Lâm Tuyết thản nhiên rời mắt đi, dáng vẻ không cho là đúng. Thật ra phụ  nữ đều thích hoa hoa cỏ cỏ, nhìn Lương Tuấn Đào đang cầm bó hoa lớn để tặng cho người đàn bà khác, trong lòng cô có chút khó chịu.

"Thật sự không thích sao?" Lương Tuấn Đào như nhìn thấu miệng nói một đằng suy nghĩ một nẻo của Lâm Tuyết, hắn cười tủm tỉm quan sát cô, chậm rãi nói: "Không thích anh cũng mua, em không cần thì khi trở về lão gia sẽ tặng cho chị em, tối hôm qua cô ta còn đặc biệt đứng chờ anh ở cầu thang để quyến rũ, trong lòng ông xã em không hề rối loạn, vậy mà em không cổ vũ biểu dương được một chút!" Biết cô nghi ngờ tình hình sáng nay nhưng con quỷ nhỏ này cứ thích giả vờ im lặng, giấu đi tất cả cảm xúc. Lương Tuấn Đào đâu có cách khác, Lâm Tuyết không chủ động hỏi, hắn đành chủ động thắng thẳng với cô, loại bỏ nghi ngờ để cô khỏi suy đoán lung tung.

Quả nhiên, đáy mắt trong veo của Lâm Tuyết hiện lên một tia khác thường, cô cắn chặt cánh môi không nói gì nữa. Dù sao Lâm Á Linh cũng là chị gái cô, cô ta làm ra chuyện  xấu hổ như vậy khiến cô thấy có chút mất mặt.

Chả trách Lưu Mỹ Quân tức giận, hai anh em nhà này quả thực đều tùy tiện, bản thân đều cố chấp, người thường không thể hiểu nổi.

Vì sao Lương Thiên Dật cố tình giữ Lâm Á Linh lại? Lâm Tuyết không có cách nào giải thích được; vì sao Lương Tuấn Đào khăng khăng muốn kết hôn cùng cô? Cô cũng không giải thích nổi.

Có lẽ đại não của hai vị công tử Lương gia khác với người thường, không thể dùng tư duy của người thường để phân tích phán đoán.

Bệnh viện Quân đội khác bệnh viện phổ thông, đương nhiên kẻ ra người vào đều là người của quân đội, thấy Lương Tuấn Đào  họ sẽ dừng lại, cung kính chào theo nghi thức quân đội.

Lương thủ trưởng một tay đang cầm hoa tươi nhưng khi có chiến sĩ cúi chào, hắn cũng chào đáp lại theo quân lễ, như vậy bị trễ chút thời gian, chờ hắn ngẩng đầu lên, Lâm Tuyết đã tạo ra khoảng cách với hắn.

"Bà xã, chờ anh chút!" Thật là ... cô chủ động yêu cầu cùng hắn tới thăm Hoàng Y Na, giờ nhìn bộ dạng lại như đang ghen tuông ầm ĩ! Phụ nữ đúng là động vật thay đổi liên tục.

Lương Tuấn Đào nhanh chân đuổi theo đến Chuyên khu cao cấp săn sóc đặc biệt, nơi này gần với phòng chăm sóc đặc biệt của Hoàng Y Na. Đột nhiên, từ lối đi nhỏ, một cô gái mặc trang phục bệnh nhân bất ngờ lao ra, thấy tay Lương Tuấn Đào cầm hoa tươi, cô ta liền vui vẻ chặn đường hắn, giọng nói tràn đầy sự ngạc nhiên khó hiểu: "Lương ca ca, anh đến gặp em ư?"

Lương Tuấn Đào tập trung nhìn kĩ, hóa ra là Thẩm Doanh Doanh. Từ lần tự mình áp giải cô ta trở về Thẩm gia, nhân thể  cảnh cáo Thẩm Gấm Xương trông coi con gái mình cẩn thận, cũng khá lâu rồi hắn không thấy cô ta. Đâu ngờ hôm nay trùng hợp gặp được, lại còntrong bệnh viện nữa chứ.

Lương Tuấn Đào thản nhiên liếc một cái, cước bộ không ngừng nghỉ, hắn vừa vòng qua  Thẩm Doanh Doanh vừa thờ ơ đáp lời: "Không phải tới thăm cô!"

"Ách " Vẻ mặt vui mừng của Thẩm Doanh Doanh nhất thời trở nên khổ sở, cô ta vẫn chưa từ bỏ ý định liền đuổi theo, hỏi: "Anh mang hoa vào thăm ai vậy? Ai nằm viện thế?"

"Không liên quan gì đến cô!" Lương Tuấn Đào sợ nhất mấy người phụ nữ quấn quýt si mê, gặp thì đều tránh sang đường vòng mà đi."A, tôi rất bận, cô đừng theo tôi nữa!" Lâm Tuyết đâu nhỉ? Cái cô bé này, sao lại trốn nhanh vậy chứ? Hắn và Thẩm Doanh Doanh mới dây dưa hai câu, ngẩng đầu  đã không thấy cô rồi!

Thẩm Doanh Doanh vất vả lắm mới được thấy Lương Tuấn Đào một lần, hơn nữa còn là tình cờ gặp gỡ, đâu chịu rời đi. Cô ta tham lam nhìn chăm chăm vào tuấn nhan như họa kia, khuôn mặt ấy đã xuất hiện vô số lần trong những giấc mộng khiến cô ta rung động, tựa như từ trường mạnh mẽ hút lấy cô ta, không tự chủ được mà cứ dính vào.

Thẩm Doanh Doanh vừa đuổi theo người đàn ông phía trước vừa nũng nịu tố khổ: "Lương ca ca, khi em đang tham gia huấn luyện thì bị thương, sống lưng còn một khối máu ứ đọng đó!"

"Bị thương còn không mau nằm nghỉ đàng hoàng, chạy loạn làm gì?" Lương Tuấn Đào đâu có kiên nhẫn nói lời vô ích cùng cô ta, bước chân hắn không nghỉ, quăng cô ta lại phía sau. Chỉ chốc lát đã tới trước cửa phòng bệnh được bố trí y tá đặc biệt của Hoàng Y Na, vừa tới liền có y tá mở cửa giúp hắn.

Thẩm Doanh Doanh vẫn gắng gượng chạy chậm theo sau, thấy người giúp Lương Tuấn Đào mở cửa chặn mình lại, cô ta bèn lớn lối la ầm lên: "Tôi đi cùng Lương ca ca! Cô chặn tôi làm gì hả?"

Y tá kia nhìn dáng đi vội vã của Lương Tuấn Đào, hắn cũng chưa nói không cho Thẩm Doanh Doanh vào, hơn nữa khí thế Thẩm Doanh Doanh lấn át người khác, vừa nhìn đã biết nhất định là tiểu thư nhà quan lại kiêu căng, cô đâu dám tùy tiện đắc tội, cứ cho qua đi.

Thẩm Doanh Doanh nhanh chóng nhân cơ hội theo vào, cô ta muốn nhìn cho rõ rốt cuộc Lương Tuấn Đào đến thăm  bệnh nhân nào.

Lâm Tuyết đã đến từ trước, cô ngồi trong ghế sofa  mềm mại bằng vải bố, nâng chén trà xanh y ta đưa tới, chậm rãi nhấp từng ngụm đợi xem trò hay.

Khi Hoàng Y Na thấy Lâm Tuyết, đôi mắt đẹp bắn ra tia lạnh lẽo, đợi Lương Tuấn Đào bước vào mới vội vàng  thay đổi vẻ mặt, điềm đạm đáng yêu đứng dậy khó nhọc, mái tóc quăn dài rối tung, thân thể gầy trơ xương.

"Tuấn Đào, cuối cùng anh cũng đến!" Từng chữ chưa nói xong đã chực khóc.

Lương Tuấn Đào liếc nhìn Hoàng Y Na, hắn không nói gì mà lập tức đi đến trước giường bệnh, cắm bó cẩm chướng trên tay vào bình hoa.

"Anh tặng em sao?" Hoàng Y Na dâng lên niềm vui sướng, nũng nịu nói: "Cám ơn anh, Tuấn Đào, em thích nhất loài hoa này!" Trong lòng cô ta thì nghĩ, sao không phải là hoa hồng chứ? Xem ra Lương Tuấn Đào muốn hoàn toàn phủi bỏ quan hệ với cô ta đây!  Cô ta đâu biết Lương thủ trưởng vốn không mua hoa tặng bất cứ người phụ nữ nào, ngay cả bó cẩm chướng này cũng giao cho bệnh viện chuẩn bị.

Trái lại, Lương Tuấn Đào định nói vài lời muốn nói với Hoàng Y Na, nhưng chưa đợi hắn mở miệng, Thẩm Doanh Doanh đã xông đến.

Thẩm Doanh Doanh  nhìn Hoàng Y Na đầy cảnh giác, càng nhìn càng khả nghi. Lương ca ca cô ta yêu quí nhất tay cầm hoa đi vào bệnh viện nhưng không phải đến gặp cô ta mà là người phụ nữ tóc quăn dài trước mặt, cô ta theo bản năng coi người phụ nữ này như tình địch: "Này, cô là ai?"

Hoàng Y Na chẳng hề nhận ra Thẩm Doanh Doanh nhưng thấy đối phương mang kiểu cách vênh váo hung hăng của Đại tiểu thư nhà quan lại đã biết đây nhất định là con gái nhà quân môn quyền quý. Nhìn sắc mặt đối phương, chắc chắn đây cũng là kẻ yêu thầm Lương Tuấn Đào, cô ta không nhịn được ngấm ngầm ghen ngược: một Lâm Tuyết đã đủ làm mình đau đầu rồi, giờ lại thêm tiểu thư con quan, càng cảm thấy không tốt.

Biết hiện tại đóng vai đáng thương có thể nhận được sự đồng tình của Lương Tuấn Đào, Hoàng Y Na như yếu ớt không chịu nổi, đến ngồi cũng không vững."Tôi ... tôi là bạn gái của Tuấn Đào, tên gọi Hoàng Y Na!"

"Cái gì?" Thẩm Doanh Doanh vừa nghe xong con mắt liền tái dại,  tình cảm lâu nay cũng không thể chạm được đến Lương Tuấn Đào một chút, hắn tùy thời tùy chỗ đều dùng Lâm Tuyết làm lá chắn, bây giờ vô duyên cớ vô cớ lại thêm tình địch, một kẻ mang bộ dạng Tây Thi ốm yếu còn tự xưng là bạn gái của Lương Tuấn Đào, đương nhiên khiến cô ta không ngừng ghen tị ."Cô là bạn gái của Lương ca ca ư? Thế Lâm Tuyết đâu?" Nói xong, cô ta không đợi Hoàng Y Na trả lời, hai mắt đẫm lệ nhìn Lương Tuấn Đào, nức nở nói: "Lương ca ca, có phải anh nên cho em một lời giải thích hay không?"


Lời tác giả : nữ chủ bắt đầu phản kích, ngày mai xem xem Lâm Tuyết  đích thân vạch trần chân tướng thực sự của Hoàng Y Na thế nào.



--- ---- End --- ------



Đã sửa bởi vann8989 lúc 27.03.2015, 21:58.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 14.02.2014, 23:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2220 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


THANKS FOR READING  


Trả hàng cho cả nhà ^^

Chương 15. Khi thân mật với bà xã, đừng ai đến làm tôi mất hứng.

Chương 15.1

Thẩm Doanh Doanh  thực sự phẫn nộ, Lương Tuấn Đào dùng Lâm Tuyết làm lá chắn  cũng được coi như đúng  lý hợp tình, suy cho cùng nếu hắn và Lâm Tuyết lĩnh giấy ly hôn thì người đàn bà trước mặt toan tính chuyện gì chứ? Đều bị thương nằm viện, tại sao Lương ca ca mà cô ta ngưỡng mộ ngay đến một bó hoa tặng cô ta cũng keo kiệt, ngược lại còn tặng cho kẻ xa lạ trước mắt kia!  Thẩm Doanh Doanh tức giận rồi đó!

"Giải thích cái gì?" Lương Tuấn Đào đang đau đầu việc quan hệ giữa  hắn với Hoàng Y Na và Lâm Tuyết đã thêm phiền toái, hiện tại lại thêm Thẩm Doanh Doanh làm xáo trộn, hắn càng trở nên thiếu kiên nhẫn hơn: "Cô mau tới nơi nào mát mẻ mà đợi đi, ở đây không có chuyện của cô!"

Thẩm Doanh Doanh ủy khuất bĩu môi, dường như muốn khóc nhưng sợ Lương Tuấn Đào đuổi đi,  đành chỉ biết câm miệng lại.

Lâm Tuyết  ngồi trên sô pha nâng chén  trà nhấp một ngụm, dùng chén dấu đi khóe môi giương lên châm biếm,  Lương Tuấn Đào thật sự rất có tài năng, hai người đàn bà trước mặt đều dùng mọi thủ đoạn chỉ để thu hút sự chú ý của hắn.

"Y Na, nghe nói gần đây thân thể em không tốt, anh bận chăm sóc Lâm Tuyết nên không có thời gian đến thăm em, hy vọng em có thể thông cảm một chút!" Lương Tuấn Đào biết nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ càng loạn, hôm nay hắn cùng Lâm Tuyết tới đây chính là để tháo gỡ nút thắt này.

Hoàng Y Na giống như thở không ra hơi, bàn tay đặt trên ngực nửa ngày không động đậy.

Lương Tuấn Đào đến gần cô ta, liếc mắt một cái, rốt cuộc vẫn không vươn tay chạm vào, hắn quay đầu nói với Lâm Tuyết đang ngồi ở sofa đối diện thưởng trà: "Bà xã, qua đây xem Y Na đi!"

Lâm Tuyết biết mình nên lên sân khấu, cô chậm rãi buông chén trà xuống, từ từ đứng dậy, thong thả bước lại gần. Khi qua chỗ Thẩm Doanh Doanh, cô dừng bước, tỏ ra đối phương đang ngăn cản đường đi của mình.

Thẩm Doanh Doanh không nghĩ tới  Lâm Tuyết có vẻ tốt tính lại khó giải quyết như vậy, rõ ràng là đang phân cao thấp cùng cô ta!

Lương Tuấn Đào thấy có người chặn đường vợ mình thì đương nhiên bất chấp nguyên tắc, hắn dứt khoát bảo vệ bà xã, trừng mắt với  Thẩm Doanh Doanh bên cạnh: "Cô tránh ra, vợ tôi muốn qua đây!"

Thẩm Doanh Doanh suýt nữa cắn nát răng ngọc,  người đàn ông trước mặt đã ra tay bảo vệ Lâm Tuyết nên cô ta đâu còn cách nào khác! Thẩm Doanh Doanh không dám tranh cãi ầm ĩ, cô ta biết  tranh cãi ầm ĩ thì chắc chắn Lương Tuấn Đào sẽ đuổi mình ra ngoài, vậy thì ngay đến mặt hắn cũng đâu được thấy nữa, như  lần trước chọc giận Lương nhị thiếu ở Lương gia, hậu quả cực kì nghiêm trọng. Chẳng những bị phụ thân Thẩm Gấm Xương nghiêm khắc giáo huấn một hồi, còn nhiều ngày không sao lại gần được người đàn ông mà mình ngưỡng mộ, ngay cả nhìn một cái cũng trở thành hy vọng xa vời..

Nghĩ đến hậu quả, cô ta đành nén giận mà lui sang một bên, nhường lại vị trí bên cạnh Lương Tuấn Đào.

Lâm Tuyết đứng ở chỗ Thẩm Doanh Doanh vừa đứng, đáy mắt thanh lãnh nhìn về Hoàng Y Na lúc nào cũng có thể sắp chết trên giường bệnh  . Cô không hỏi thăm, không an ủi, không giả bộ thân thiết cũng không hề che dấu sự lạnh nhạt và phòng bị của mình.

Hoàng Y Na ra sức thở hổn hển cả buổi, phỏng chừng dù phổi có vỡ ra, Lương Tuấn Đào vô lương tâm kia vẫn không tiến lên vỗ về gì! Cô ta nhắm mắt, từ khe hở quan sát tình hình trước mặt, thấy hai người sánh vai đứng cạnh giường bệnh, xem ra họ đã chuẩn bị từ trước khi đến đây, cô ta biết tình hình không ổn.

Quả nhiên, Lương Tuấn Đào chờ Hoàng Y Na trở lại bình thường, giọng hắn nhẹ nhàng nhưng giọng điệu rất kiên quyết: "Y Na, hôm nay anh và Lâm Tuyết cùng qua đây chủ yếu vì hai chuyện . Một là xem thân thể em khôi phục ra sao. Hai là. . . muốn nói với em một việc."

Trong lòng Hoàng Y Na oán giận, cô ta biết Lương Tuấn Đào định hy sinh mình để khiến Lâm Tuyết vui vẻ. Lòng dạ đàn ông độc ác như vậy đấy, khi đã quyết định thì bất cứ tình cảm nào cũng không thể thay đổi suy nghĩ của hắn.

Nhưng ngoài mặt cô ta vẫn cứ điềm đạm đáng yêu, không đợi Lương Tuấn Đào nói rõ đã nhanh nhẹn cướp quyền chủ động. Giả vờ như vừa tỉnh lại, đôi mắt đẹp lim dim mở ra, hữu khí vô lực mà nói: "Tuấn Đào, em không trách anh! Thật ra khi thấy anh và vợ đằm thắm như vậy, em thật sự ... thật sự vui mừng! Anh không cần phải trông coi em nữa, càng không nên vì em mà ảnh hưởng tới quan hệ và vết thương tình cảm giữa hai người! Em sẽ từ từ khá lên, anh không cần lo lắng đâu!"

Những lời chuẩn bị từ trước của Lương Tuấn Đào đã bị Hoàng Y Na chặn trở về, hắn hơi ngượng ngùng, trong lòng càng thêm áy ná. Bước lên một bước, hắn muốn vươn tay đỡ lấy thân thể lảo đảo sắp đổ kia.

Lâm Tuyết đoạt trước một bước ngăn giữa hai người, cô liếc nhìn người đàn bà yếu đuối yêu kiều,  khóe miệng nhếch lên, nói: "Trong video của Mạc Sở Hàn, khi cô và Tuấn Đào ngồi trực thăng đến thành phố A chơi, rõ ràng trông  khá hơn mà, sao mấy ngày nay lại biến thành dáng vẻ này nhỉ?"

Hoàng Y Na đang thở hổn hển bỗng thất kinh, cô ta không thể tưởng được từng câu từng chữ của Lâm Tuyết sẽ đánh trúng yếu điểm của mình,  cô ta tiếp tục giả vờ mù tịt không biết gì cả: "Tôi và Tuấn Đào đi du ngoạn ở thành phố A ư? Sao cô biết?"

"Có video đấy. Ghi lại tỉ mỉ toàn bộ hành trình đó!" Giọng Lâm Tuyết nhàn nhạt nhưng  từng chữ lọt vào tai Hoàng Y Na lại không khác gì sét đánh kinh hoàng, "Tuấn Đào mời thợ khóa nổi danh thế giới đến, mở ra két bảo hiểm của Mạc Sở Hàn, tôi lấy được laptop của hắn, bên trong có cả đoạn video hắn đã cho tôi xem trước đó, tôi tin rằng nhất định cô cũng không xa lạ gì với chuyến đi tới thành phố A của cô cùng Tuấn Đào."

Trong lúc nói chuyện, Lâm Tuyết lấy chiếc máy tính xách tay từ túi vải buồm màu lục mang bên người ra, sau khi nhập xong mật mã khởi động, cô liền mở  đoạn video kia.

Lương Tuấn Đào ngẩn ngơ, hắn nghe Trần Kiến An nói Lâm Tuyết đặc biệt quan tâm tới chiếc laptop này, đâu ngờ bên trong lại chứa …. Hắn sáp lại gần nhìn kỹ, suýt nữa thì tức giận đến lệch mũi, trên màn hình đang phát đoạn phim hắn cùng Hoàng Y Na ngồi máy bay trực thăng bay từ thủ đô tới thành phố A.

Nhìn hình ảnh rung động đã biết không phải được quay theo cách bình thường nhưng ghi lại vô cùng đầy đủ, dường như không bỏ sót một giây đồng hồ nào. Đương nhiên người quay chắc chắn là kẻ đi theo bên cạnh hắn và  Hoàng Y Na!

Kẻ nào có gan lớn như vậy? Dám ở trước mặt hắn đùa giỡn chụp ảnh! Quả là to gan lớn mật!

Hoàng Y Na như kì tích ngừng thở hổn hển, cô ta  khiếp sợ đến mức quên cả thở gấp. Trời ạ! Thứ này sao lại rơi vào tay Lâm Tuyết chứ? Hoắc lão Tam à, đúng là cậu hại chết tôi rồi !

Lâm Tuyết thấy Lương Tuấn Đào nhướng mi, Hoàng Y Na trợn mắt há mồm, cô biết dự đoán của mình đã có kết quả, cô vừa muốn nói chuyện thì Thẩm Doanh Doanh ở phía sau đã kêu lên kinh ngạc.

"Trời ơi! Người đàn bà này sao lại không biết xấu hổ thế chứ! Lại quấn quít cùng Lương ca ca đi du sơn ngoạn thủy, cô cho rằng cô là ai hả?" Thẩm Doanh Doanh thật sự rất tức giận, Hoàng Y Na này vô duyên vô cớ xuất hiện dựa vào đâu lại được Lương Tuấn Đào ưu ái đến thế? "Lương ca ca, không phải trong quân đội anh luôn công tư rõ ràng ư? Tại sao lại dùng phi cơ quân dụng đưa cô ta ra ngoài chơi hả?"

"Câm miệng!" Lương Tuấn Đào đang rất giận dữ, hắn đâu còn kiên nhẫn nghe Thẩm Doanh Doanh dông dài vô nghĩa. Hắn vốn là người đàn ông cực kì nhanh trí, sau khi sự ngạc nhiên ban đầu qua đi, rất nhanh đã nhận ra điểm khác thường. Đôi mắt sắc bén nhìn về hướng Hoàng Y Na, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Y Na, đoạn video này do ai quay?"

Toàn bộ hình ảnh chuyến đi,  đương nhiên do người ở ngay cạnh hắn ghi lại, hơn nữa cách hắn rất gần, gần trong gang tấc! Lúc ấy đi theo Lương Tuấn Đào đều là thuộc hạ lâu năm đáng tin cậy, không có khả năng bán đứng hắn. Duy nhất có Hoàng Y Na  không nắm rõ được ở gần hắn nhất, cũng là người có góc độ quay phim khớp với đoạn video.

Hắn không khỏi âm thầm kinh hãi, từ khi gặp lại đến giờ, hắn chưa từng nghi ngờ cô ta, nhưng đâu ai có thể nghĩ tới việc Hoàng Y Na  lại quay phim, hơn nữa đoạn video còn rơi vào tay Mạc Sở Hàn.

Rốt cuộc người đàn bà này có quan hệ gì với Mạc Sở Hàn đây?

Quân bộ hạ lệnh "Bắt quỷ", con "Quỷ" ẩn núp bên cạnh hắn chẳng lẽ có liên quan đến Hoàng Y Na sao? Hoặc phải nói rằng —— đó vốn là Hoàng Y Na!

Một câu bừng tỉnh khỏi giấc mộng, Lương Tuấn Đào giờ mới phát giác ra kể từ lúc gặp lại Hoàng Y Na, hắn chưa từng điều tra kỹ càng tỉ mỉ về cô ta, cũng không  nghiêm túc truy vấn xem mấy năm nay cô ta đã sống thế nào. Thấy bộ dạng bệnh tật đầy người  đáng thương kia, trong lòng hắn liền tràn đầy  áy náy, hơn nữa khi hắn cùng Lâm Tuyết lĩnh giấy hôn thú cũng không có cách nào đối mặt được với sự chờ đợi thâm tình của cô ta, những thứ vi diệu phức tạp này ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm tình , còn quấy nhiễu phán đoán và khả năng nhìn thấu của hắn.

Lương Tuấn Đào chưa từng hoài nghi Hoàng Y Na, cũng chưa bao giờ sai người điều tra cô ta! Lúc này bị Lâm Tuyết đưa ra video chứng cớ, hắn đổ mồ hôi lạnh đầy mình, giờ mới phát hiện có rất nhiều vấn đề đã bị hắn xem nhẹ.

Chẳng lẽ chỉ số thông minh của hắn thoái hóa rồi sao? Cũng vì rối rắm trong quan hệ tình cảm tay ba mà  hắn  quên mất quân nhân cần phải thường xuyên duy trì sự cảnh giác và tỉnh táo, suýt nữa đã mắc sai lầm lớn.

Nhìn về hướng Lâm Tuyết lần nữa, người phía sau vẫn lạnh nhạt điềm tĩnh, không có dáng vẻ không tha kẻ gây sự, cũng không như  thánh mẫu bao dung nhường nhịn, chẳng qua cô chỉ trình bày sự thật, về phần muốn xử lý thế nào thì không liên quan tới cô, đó là trách nhiệm của Lương thủ trưởng.

Trong lòng ngũ vị pha trộn, không nói rõ được tư vị gì nhưng Lương Tuấn Đào có thể khẳng định : trong lòng hắn thấy thoải mái hơn là tức giận, bởi hắn đã không nhìn lầm Lâm Tuyết!

Hoàng Y Na muốn chống chế nhưng người đàn ông tên Lương Tuấn Đào kia rất thông minh, hoàn toàn không dễ gạt. Hơn nữa chứng cớ bày ngay trước mắt, cô ta cũng không thể tranh cãi. Đôi môi vốn tái nhợt càng không có huyết sắc run nhè nhẹ, khuôn mặt cô ta xám như tro tàn.

Nếu muốn người ta không biết trừ phi mình đừng làm! Những lời này, vĩnh viễn đúng!

Lâm Tuyết thu hồi máy tính, cất trở lại vào túi màu lục mang theo, sau đó đối mặt với Hoàng Y Na  đang tái mét, cô cười nhàn nhạt, chân thành khuyên nhủ: "Cô cứ nghĩ cho thông suốt rồi nói sau. Tránh cho lời mở đầu so với lời sau trăm ngàn sơ hở, Tuấn Đào không phải kẻ ngốc, anh ấy xuất thân từ bộ đội đặc chủng tinh nhuệ lâu năm lại quen với phương pháp phát hiện nói dối, cũng là người có tài suy luận logic rất mạnh, mọi lời nói dối trước mặt anh ấy đều sẽ tự động sụp đổ!"

Lâm Tuyết đang nhắc nhở Lương Tuấn Đào, hắn có thể tiến hành biện pháp phát hiện nói dối với Hoàng Y Na bởi hiện giờ, tình huống phát sinh đột ngột khiến cô ta trở tay không kịp, trong long cô ta đang đại loạn, nếu tiến hành phát hiện nói dối sẽ mất ít sức mà được lợi nhiều.

Rốt cuộc Hoàng Y Na bất chấp việc giả vờ thở hổn hển, khi kịp phản ứng thì chỉ có thể đem ánh mắt cầu cứu đặt lên người Lương Tuấn Đào lần nữa."Tuấn Đào, anh phải tin em! Ô ô. . ."

Tin tưởng cô ta ư? Lương Tuấn Đào cũng muốn tin tưởng  nhưng sự tình hoàn toàn vượt khỏi dự liệu của hắn, Lâm Tuyết chẳng những khiến Hoàng Y Na trở tay không kịp  cũng khiến hắn trở tay không kịp.

Sao có thể thế? Hoàng Y Na ngầm cấu kết với Mạc Sở Hàn ư? Nghĩ lại hắn liền đổ mồ hôi lạnh! Thời gian hai năm lại thay đổi nhiều đến vậy, cô gái từng cam lòng hy sinh mạng sống vì hắn, giờ lại cùng ngoại tặc cấu kết bán đứng hắn!

"Trời ạ!" Thẩm Doanh Doanh ở bên cạnh chỉ vào Hoàng Y Na kêu lên: "Đồ đàn bà xấu xa, dám bán đứng Lương ca ca, tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu!" trong giọng nói trách mắng khó nén được sự vui mừng khi thấy người khác gặp họa nhưng vẻ mặt cô ta quả thực căm phẫn,  giống như hận không thể thay Lương Tuấn Đào tiến lên cho Hoàng Y Na mấy cái bạt tai.

Tốt quá rồi, người đàn bà cướp đi tình cảm của Lương ca ca hóa ra chỉ là con hồ ly tinh bất lương! Vậy thì cô ta không cần lo lắng về việc sau khi loại bỏ Lâm Tuyết sẽ có người đàn bà khác chia sẻ tình cảm và sự dịu dàng của Lương Tuấn Đào nữa.

Lâm Tuyết ném ra một trái bom nặng kí, cô thoáng nhìn khuôn mặt tuấn tú xanh mét của Lương Tuấn Đào, biết hắn cần  thời gian để tiêu hóa chuyện ngoài ý muốn này nên không tiếp tục truy đuổi đến cùng, cũng không bảo hắn tỏ thái độ ngay tại đây, dù sao đối với hắn, Hoàng Y Na vẫn có ý nghĩa không giống bình thường.

"Thật ra tôi tới đây chính là để vạch trần bộ mặt thật của cô, để Tuấn Đào biết cô là người đàn bà mưu mô bất lương. Thứ lỗi cho, tôi không có cách nào rộng lượng đến mức đặc biệt tới thăm hỏi người đàn bà đang ôm mộng tưởng với chồng mình, cũng không muốn giả mù sa mưa hỏi han xem thân thể  cô tốt lên không, những lời nói khách sáo này quá dối trá, tôi không muốn nói!" Giọng nói của Lâm Tuyết rất nhẹ, từng câu từng chữ rành mạch mà rơi vào tai mỗi người ở đây. Cô  đạm mạc bình tĩnh nhưng lại bộc lộ tài năng, mỗi câu đều không chút khách khí chèn ép  Hoàng Y Na.

Kẻ sắm vai mỏng manh nằm trên giường giả bệnh đáng thương không thể khơi dậy sự đồng tình trong Lâm Tuyết, cô sẽ không có nửa phần giả vờ tỏ vẻ an ủi cô ta, hoàn toàn không cần thiết! Người đàn bà này hành tung khả nghi, thân phận khả nghi, phải điều tra rõ!

"Tuấn Đào!" Trong lòng Hoàng Y Na xoay tròn dốc sức suy nghĩ, cô ta biết chối cãi sự thật chỉ khiến Lương Tuấn Đào càng nghi ngờ hơn, đành lau nước mắt, nức nở nói: "Có thể bảo họ rời đi không? Em muốn một mình giải thích với anh!"

Không có Lâm Tuyết ở đây, đoán rằng việc thu phục Lương Tuấn Đào sẽ tạm được! Dù  không chắc chắn thì hắn cũng sẽ niệm tình trước kia mà không làm gì thực sự gây tổn thương đến cô ta.

Lương Tuấn Đào tiếp tục yên lặng giống như đang phải đưa ra quyết sách khó khăn. Nhìn lại đoạn tình cảm dĩ vãng, quả thự hắn nên cho Hoàng Y Na một cơ hội giải thích, nhưng . . . nếu xua đuổi Lâm Tuyết thì cô sẽ nghĩ sao đây?

Cuối cùng hạ được quyết tâm, hắn nói: "Trước tiên em cứ ở trong này điều dưỡng, yên tâm, trước khi sự tình được điều tra rõ sẽ không ai  dám động đến em đâu!"

Đây đã là sự phá lệ khai ân đối với Hoàng Y Na rồi vì hắn đã không để người đưa cô ta về quân khu hay đưa đến cục quân sự điều tra thẩm vấn. Nhưng kế tiếp, chắc chắn hắn sẽ triệu tập người giám sát trông giữ Hoàng Y Na chặt chẽ, không để cô ta rời khỏi bệnh viện.


Đã sửa bởi vann8989 lúc 27.03.2015, 22:12, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 24.02.2014, 17:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2220 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


THANKS FOR READING


@huyn young: q1 còn 72 chương + 10 ngoại truyện


Chương 15.2



Mạc Sở Hàn mang người vội vội vàng vàng đi vào phòng bệnh chuyên biệt thuộc bệnh viện quân khu, nơi này được canh gác nghiêm ngặt bởi người đàn bà tiếp chữa trị bên trong có thân phận đặc biệt.

Kiểm tra xong căn cước và giấy thông hành của Mạc Sở Hàn, bảo vệ canh gác đồng ý cho qua nhưng yêu cầu hắn  chỉ được đem theo ít nhất một người đi cùng.

Thôi Liệt liền đề nghị đi cùng hắn, Mạc Sở Hàn gật đầu đồng ý. Trước sự giám sát của cảnh vệ, hai người bọn họ đều tháo súng ống, lúc này mới được phép qua.

Trong phòng bệnh, Thư Khả nằm trên giường, toàn bộ phần đầu đều bị tầng tầng lớp lớp băng gạc màu trắng vô khuẩn bao bọc, chỉ lộ ra hai mắt và miệng.

Thấy có người đến cô ta kinh sợ mở to mắt, khi thấy rõ là Mạc Sở Hàn và Thôi Liệt lại nhất thời kích động nói không nên lời. Đôi môi run run, cô ta òa khóc.

"Thư Khả!" Mạc Sở Hàn bước lại gần, ngồi vào ghế da trước giường, hắn nắm chặt bàn tay Thư Khả, quan tâm hỏi han: "Đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao em bị thương nặng thế này?"

"Ô ô..." Cuối cùng cũng tìm được người để có thể nói hết ủy khuất, Thư Khả khóc không thành tiếng chỉ đứt quãng nói một câu: "Đều do Lâm Tuyết hại!"

"Sao cơ?" Mạc Sở Hàn giật mình trợn to mắt, có chút không dám tin: "Chẳng lẽ lời đồn là thật?"

"Không phải tin đồn mà là sự thật!" Thư Khả vươn tay che khuôn mặt đã bị hủy dung của mình, tuy bị băng gạc che đi nhưng cô ta biết bộ dạng hiện tại của mình khủng bố đáng sợ cỡ nào."Lâm Tuyết thật độc ác! Oa Hu hu... Anh phát bệnh phải đưa vào bệnh viện, Lương Tuấn Đào liền đem người tới. Lâm Tuyết thấy có kẻ làm chỗ dựa bèn xúi giục hắn  phái người nhốt em và chó vào lồng, để nó ăn luôn em! Nếu không phải nó nhận ra em thì có lẽ hiện giờ em đã trở thành bộ xương trắng! Sở Hàn, em thảm quá! Đều do Lâm Tuyết hãm hại, là cô ta biến em thành thế này, anh phải thay em báo thù!"

Mạc Sở Hàn mất nửa ngày trời cũng không cách nào tiêu hóa nổi tin tức trên, hắn hiểu Lâm Tuyết, dù hận Thư Khả nhưng cô sẽ không làm việc mất nhân tính đến mức tàn nhẫn. Nhưng Thư Khả thê thảm thì không thể nghi ngờ gì nữa, dù sao cô ta cũng không thể vì hãm hại Lâm Tuyết mà tự mình tiến vào lồng chó để bị trọng thương!

"Là Lâm Tuyết hại em! Hu hu... cô ta còn bảo Lương Tuấn Đào đưa em đến toà án quân sự xét xử, Sở Hàn, thực sự em chưa làm gì hết!" Thư Khả ríu rít khóc lóc, nắm chặt tay Mạc Sở Hàn như bắt lấy bè gỗ cứu mạng, "Anh mau cứu em ra, ở trong này một chút tự do em cũng không có! Hu hu... em muốn trở về bên anh!"

"Đừng khóc!" Mạc Sở Hàn kéo cô ta vào ngực, nhẹ nhàng vỗ về an ủi: "Yên tâm đi, anh sẽ nộp tiền bảo lãnh cho em ra!"

Thư Khả rõ ràng là người bị hại, Lương Tuấn Đào lại phản công, lấy tội danh cố ý làm tổn thương nữ sĩ quan để đưa cô ta tới toà án quân sự, điều này khiến Mạc Sở Hàn thập phần kinh sợ. Thư Khả là người đàn bà của hắn, đương nhiên hắn sẽ không để cô ta bị ức hiếp! Còn thương thế nghiêm trọng của cô ta, hắn sẽ không để yên đâu!

*

"Bà xã, em còn giận sao?"

Khi ra khỏi bệnh viện, Lương Tuấn Đào sáp lại gần Lâm Tuyết, quan sát khuôn mặt thanh lệ nhìn nghiêng, hắn cẩn thận hỏi han.

Thật là xấu hổ, suýt nữa hắn đã phạm phải sai lầm lớn. Vì quân bộ đưa ra ảnh chụp và tin tức bên của thám mà hắn nghi ngờ Lâm Tuyết, đúng là hồ đồ!

Nghĩ oan cho cô nên hắn mất đi sự mạnh mẽ thường ngày, giọng nói trở nên lo lắng.

Lâm Tuyết hiểu tính tình hắn ra sao, cô biết khi hắn dùng loại giọng điệu "hèn mọn" nói chuyện với mình là chứng tỏ hắn đang có tật giật mình hoặc biết bản thân đuối lý.

Cô dừng bước, lạnh lùng nâng mắt nhìn về phí người đàn ông bên cạnh, nói: "Tôi không tức giận!" Lâm Tuyết ngưng một chút rồi hỏi lại: "Vì sao tôi phải tức giận chứ?"

Lương Tuấn Đào sợ nhất cái thái độ lạnh nhạt này, hắn liền trơ mặt tiến lên định ôm lấy cô, "Vợ à, đừng vậy! Chồng nhận sai còn chưa được sao? Đến đây, ôm một cái nào!"

"Anh đi chết đi! Cũng không chịu nhìn xem đây là chỗ nào!" Gò má Lâm Tuyết ửng hồng, cô vội vàng né tránh hắn.

Không phải Lương Tuấn Đào thật sự tính ôm cô, dù sao đây cũng là nơi công cộng, hắn chỉ muốn dụ dỗ, không muốn cô nhìn mình bằng ánh mắt lạnh nhạt hờ hững kia, cô như vậy khiến trái tim hắn đau nhức.

Bên ngoài đeo bộ mặt lưu manh vô dụng nhưng kỳ thật trong lòng Lương Tuấn Đào cũng không hơn gì. Dù sao hắn đã từng có một đoạn quá khứ với Hoàng Y Na, cô ta suýt chút nữa còn vì hắn mà bỏ mạng. Hiện tại bất ngờ biết được cô ta có thể là nội quỷ bán đứng mình, nhất định trong lòng hắn rất khổ sở rối rắm.

Nhưng hắn chôn sâu những cảm xúc này dưới đáy lòng, không muốn đưa ra kết luận quá sớm. Trước khi có được chứng cớ chính xác, hắn sẽ không để cho bất kì ai động đến Hoàng Y Na!

Quan hệ giữa Lương Tuấn Đào và Lâm Tuyết tạm thời hòa hoãn, hai người nói mấy câu, chợt vang lên một giọng nói tức giận đến khó thở, phá hủy bầu không khí hòa hợp vừa có được.

"Tiện nhân, cô vẫn quá hào hứng nhỉ! Lại dám liếc mắt đưa tình cùng đàn ông trong bệnh viện, đồ dâm đãng, ngày đó tôi không nên hạ thủ lưu tình với cô!"

Tiếng nói phẫn nộ gầm gừ thình lình xuất hiện bên cạnh khiến lồng ngực Lâm Tuyết đột nhiên nhảy dựng lên, cô đưa mắt nhìn theo bản năng, vừa vặn bắt gặp đôi mắt vằn đỏ của Mạc Sở Hàn.

Như đột nhiên nhìn thấy rắn độc, Lâm Tuyết cúi đầu sợ hãi kêu lên một tiếng, cô lảo đảo lui về phía sau. Nhưng lui chưa được hai bước đã rơi vào một vòng tay, không đợi cô khiếp sợ lần nữa, một đôi tay mạnh mẽ đã gắt gao ôm lấy cô.

Lồng ngực ấm áp quen thuộc cùng đôi tay hữu lực khiến trái tim sợ hãi của Lâm Tuyết chậm rãi yên lòng, cô biết người đang ôm mình là Lương Tuấn Đào. Tinh thần ổn định, cô cố gắng muốn cảm xúc ổn định để ứng phó với tình hình đột phát trước mắt.

Không phải nói Mạc Sở Hàn bệnh nặng gần chết sao? Trong nháy mắt đã lại vui vẻ xuất hiện trước mặt dọa người, hơn nữa còn hung thần ác sát như vậy, quả là tai họa ngàn năm!

"Ken két két!" Chung quanh vang lên tiếng mở chốt lên đạn, toàn bộ tùy tùng của Lương Tuấn Đào và tùy tùng bảo vệ của Mạc Sở Hàn đồng loạt nâng cao họng súng, nhìn đối phương không chút khách khí.

Lương Tuấn Đào cảm thấy cô gái trong ngực mình đang kinh hãi, quả nhiên cô sợ Mạc Sở Hàn đến tận xương tủy, đó là một loại sợ hãi theo bản năng. Ánh mắt nhìn Mạc Sở Hàn của Lâm Tuyết giống như người thường trông thấy một con rắn độc trườn tới gần mình, kinh hãi dựng tóc gáy.

Đúng vậy, Lâm Tuyết sợ Mạc Sở Hàn hơn là hận hắn! Điều này nói lên cái gì? Lương Tuấn Đào hơi nhếch miệng, trong lòng hiểu rất rõ, như vậy chứng minh cô đã hoàn hoàn toàn vứt bỏ tình cảm đối với Mạc Sở Hàn. Hận là vì yêu, nếu không yêu thì sẽ không tiếp tục hận nữa!

"Ngoan, đừng sợ!" Lương Tuấn Đào rốt cuộc có chút đau lòng, hắn cúi đầu chậm rãi hôn lên hai má lạnh như băng của Lâm Tuyết, dịu dàng an ủi: "Có ông xã ở đây, không ai dám giương oai đâu! Nếu hắn tiếp tục liều lĩnh, anh sẽ đích thân nhét hắn vào cống thoát nước, làm sạch môi trường thủ đô!"

Dù vẫn căng thẳng sợ hãi, nhưng không thể nghi ngờ lời nói của Lương Tuấn Đào đã trấn an được cảm xúc trong cô. Lâm Tuyết hít sâu vài cái liên tục để bản thân có thể ngẩng đầu đối mặt với ánh mắt của Mạc Sở Hàn.

"Sao cô hại Thư Khả thành bộ dạng như vậy? Tiện nhân, đồ đàn bà độc ác!" Xưa nay đối với Lâm Tuyết, Mạc Sở Hàn không đánh thì mắng, như vậy đã thành thói quen, cho nên lúc này mở miệng đương nhiên lại là mắng mỏ.

"Pằng pằng!" Tiếng hai phát tát tai giòn giã vang lên, hai má Mạc Sở Hàn trong nháy mắt chia nhau năm dấu tay màu đỏ, hắn giật mình nhìn Lương Tuấn Đào trước mặt, không thể tin được Lương Tuấn Đào lại ngầm lẻn tới đánh mình.

Thân thủ rất nhanh, quả thực đúng là ma quỷ trong truyền thuyết! Hắn hoàn toàn không thấy rõ được người đàn ông kia làm thế nào sáp tới gần mình được, càng không thấy rõ anh ta sao có thể làm nhiều việc cùng lúc - động thủ tát hắn hai cái.

Suy rộng ra, nếu Lương Tuấn Đào tấn công hắn không chỉ với hai tát tai mà đâm hắn bằng dao ... Vậy thì hiện tại, sợ rằng trước ngực Mạc Sở Hàn đã thêm hai lỗ thủng đầy máu.

Trách sao Hoắc lão tam cứ vừa hận vừa sợ Lương Tuấn Đào, hắn quả là đối thủ đáng gờm.

"Đừng nhúc nhích!" Thôi Liệt vừa giơ súng lên, động tác của Lương Tuấn Đào còn nhanh hơn, khẩu súng trong tay người đàn ông này đã đặt trên eo Mạc Sở Hàn, hắn lạnh lùng giương môi, nói: "Cậu tin rằng súng của cậu nhanh hơn tôi ư?"

"Đừng làm hại thiếu gia!" Bàn tay cầm súng của Thôi Liệt hơi run rẩy, anh ta cân nhắc lợi hại, biết nếu tiếp tục giằng co thì chắc chắn không chiếm được gì tốt."Người của chúng tôi sẽ không nổ súng trước, xin Lương thủ trưởng hạ thủ lưu tình!"

Đáy mắt hiện lên thích huyết ngoan lệ, Lương Tuấn Đào đột nhiên nâng chân hung hăng đá vào bụng Mạc Sở Hàn, hắn lạnh lùng nhìn người đàn ông kia ngã ngửa lăn trên đất cuộn mình thành một khối run rẩy."Cho mày chút dạy dỗ, nhớ kỹ lần sau có gặp vợ tao thì quản cái miệng mày cho tốt, đừng tùy tiện phun phân!"

"Thiếu gia!" Thôi Liệt bất chấp tất cả, nhanh chóng thu súng, đi tới đỡ Mạc Sở Hàn đang ngã trên đất.

Nhìn Mạc Sở Hàn vật lộn không dậy nổi, Lương Tuấn Đào cũng có chút ngoài ý muốn, hắn nghiêng đầu quan sát bộ dạng chật vật của đối phương, chế giễu: "Tao hỏi chứ mày ăn bã đậu lớn lên à? Sao đến một chiêu cũng không tránh nổi?" Hắn nhớ lần trước cùng Mạc Sở Hàn đụng độ, hai người mất gần nửa giờ dùng tài trí mới rút ra thắng bại.

Mạc Sở Hàn bị bệnh nhiều ngày, mới nhặt được nửa cái mạng về từ quỷ môn quan, hiện tại cần trị liệu phục hồi trong phòng theo dõi nhưng lại chạy đến thăm nom Thư Khả.

Điều này cũng không nói làm gì, vấn đề quan trọng hơn là khi đến đây, thấy Lâm Tuyết cùng Lương Tuấn Đào xuất hiện có đôi có cặp, hai người hòa hợp đùa đùa giỡn giớn, hắn liền hộc máu xúc động lần nữa.

Mạc Sở Hàn biết rõ hộc máu lần nữa thì hậu quả nghiêm trọng cỡ nào, cho nên hắn mới dùng việc nói về Thư Khả, muốn lấy chuyện cô ta để phân tán lực chú ý của bản thân, tăng thêm sự ghét bỏ và oán hận trong lòng mình đối với Lâm Tuyết, không ngừng cảnh cáo bản thân: Lâm Tuyết là đồ đê tiện, đàn bà ác độc, không đáng để hắn trao cho bất cứ tình cảm nào.

Nhưng lòng hắn rất loạn, trong lúc nhất thời không phân biệt được chính mình đang làm gì! Mạc Sở Hàn chỉ biết ngăn cản hai vợ chồng họ, thay Thư Khả ra tay bắt đầu nhục mạ Lâm Tuyết, kết quả lại lọt vào trận tập kích của Lương Tuấn Đào, mà hắn bị đánh đến gần như không có lực chống đỡ.

Dưới sự nâng đỡ của Thôi Liệt, Mạc Sở Hàn gắng gượng đứng dậy, hắn thở hổn hển hồi lâu mới cười lạnh phản kích: "Phi! Tao vừa bệnh nặng, mày thắng tao có gì vẻ vang chứ? Có gan thì chờ thương thế tao khỏi sẽ tỷ thí lại, khi đó hẵng nói ai ăn bã đậu mà lớn!"

"Đồ chết tiệt!" Lương Tuấn Đào khinh thường hừ lạnh, liếc nhìn Mạc Sở Hàn đang có bệnh bằng nửa con mắt, hắn khinh thường nói;"Người như mày thì bất kể lúc nào cũng không phải đối thủ của tao! Tao nói cho mày biết, khi dễ vợ tao sẽ phải trả giá lớn đấy! Mới tát mày 2 cái, tao sẽ đưa mày vào nhà giam quân sự cho mày với nhân tình của mày bầu bạn với nhau!"

Hai người bọn họ ngươi một lời ta một lời, càng ầm ĩ càng bế tắc, người của hai bên đều giương súng, có thể lập tức bắn vào nhau.

Nghe nói Lương Tuấn Đào cùng Mạc Sở Hàn đối mặt, vài vị sĩ quan dã chiến quân và bộ đội đặc chủng đều mang theo quân chạy tới nhưng thật ra bọn họ không hề động súng mà cố gắng khuyên giải hai người bớt giận.

Ở nơi công cộng, một kẻ là Đại tá quân khu Dã chiến quân, một kẻ là con nuôi của Tướng quân bộ đội đặc chủng, tiếp tục đối mặt, nếu thật sự nháo lớn gây thương vong thì với ai cũng không có lợi.

Trước lời khuyên nhủ của các vị sĩ quan, hai người không động thủ đánh nhau nữa, chỉ dùng ánh mắt đủ để giết người nhìn chằm chằm đối phương, không khác gì hai con dã thú đối đầu nhau.

"Lương thủ trưởng, hạ nhiệt, đều là bộ đội thủ đô, cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, ầm ỹ cứng quá cũng không tốt lắm!"

"Chính là cứ thôi đi! Không vì cái gì khác, nể mặt Lý tướng quân, lúc trước tốt xấu gì ông ấy cũng là thượng cấp cũ của anh!"

"Mạc thiếu, đừng nóng giận ! Mọi người cách nhau gần như vậy, nói không chừng đôi khi chấp hành nhiệm còn làm cùng nhau đó! Đàn ông đánh nhau là chuyện thường, đánh xong đừng để bụng!"

. . .

Mọi người từng đợt chu đáo đều nói lời hay hòa giải, đâu ai không biết bọn họ là vì cô gái tên Lâm Tuyết kia mà đánh nhau!

Lương Tuấn Đào ngược lại rộng rãi, hắn vỗ vỗ tay biểu thị ngưng chiến trước, sau đó ở trước mặt mọi người ôm eo Lâm Tuyết, đối với ánh mắt tức giận đến đỏ tươi của người đàn ông kia còn giáo huấn: "Sau này thức thời một chút! Khi thấy tôi cùng bà xã gần gũi đừng chạy tới làm mất hứng! Chó ngoan không cản đường, cậu đường đường là Mạc thiếu, đừng có ngay cả con chó cũng không bằng!"

"Mẹ nó! Mày mắng ai là chó hả?" Mạc Sở Hàn lại mất khống chế, hắn hung hăng đuổi theo Lương Tuấn Đào đã xoay người bước đi.

Thôi Liệt liều mạng ôm lấy hắn, khổ sở khuyên nhủ: "Thân thể thiếu gia còn chưa khỏi hẳn, không thể tức giận nữa!"

"Buông ra! Cậu buông ra!" Mạc Sở Hàn một khối lửa giận không có chỗ phát tiết, hắn liền tàn nhẫn đánh lên người Thôi Liệt.

Để có thể giúp hắn phát tiết một chút, Thôi Liệt cắn răng chịu đựng, cũng không phản công. Mấy tên sĩ quan đứng xem chung quanh tiến lên kéo Mạc Sở Hàn ra, đợi hắn nhớ tới chuyện đi tìm Lương Tuấn Đào tính sổ thì vợ chồng người ta đã sớm không thấy bóng dáng.


Đã sửa bởi vann8989 lúc 27.03.2015, 22:13.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chu tước, congchua123, HollyNgo, MicaeBeNin, Mèo Ngốc, Ngockhue19, nguyenthoatda, nhu.lo và 228 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 124, 125, 126

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

18 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

20 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12



TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.