Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 242 bài ] 

Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

 
Có bài mới 16.02.2014, 01:31
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1031
Được thanks: 12970 lần
Điểm: 32.2
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu - Điểm: 36
Chương 80: Nam nhân đáng yêu


Sáng sớm, ánh nắng dìu dịu chiếu vào phòng, người trên giường cọ cọ chăn mỏng mềm mại, vén lên muốn đứng dậy. Liền phát hiện bên hông bị một đôi tay vòng chắc, không thể động đậy, kinh hãi, lập tức mở mắt ra.

Tiêu Dạ Huyền?

Xoay người nhìn nam tử đang nằm nghiêng bên cạnh, Như Ca kinh ngạc, thấy đây là phòng ngủ quen thuộc, rõ ràng mình ở phòng khách phía Tây mà, lúc nào thì hắn mang mình qua đây? Đêm qua lúc ra khỏi phòng Tiểu Huân đã là canh ba, chẳng lẽ khi đó hắn còn chưa ngủ? Nhìn kĩ, thấy quầng thâm dưới mắt Tiêu Dạ Huyền, quả nhiên là ngủ không đủ!

Hình như nhận thấy người trong lòng đã tỉnh, nam tử mở mắt ra, thấy ý đau lòng trong mắt vợ yêu, đôi mắt hẹp dài sáng lên. Lấy tay ra khỏi hông Như Ca, nghiêng thân nói thầm bên tai nàng: “Về sau nàng ngủ ở đâu, ta ngủ ở đó, nàng nói không động vào, ta liền nằm vậy ôm nàng thôi, được không?”

Nghe vậy, tất nhiên nàng hiểu, nguyên định sáng sớm thức dậy qua dỗ hắn, không ngờ.... ... Như Ca cười vui, mình gả cho một nam nhân thật đáng yêu. Khẽ gật đầu với hắn, đang định xuống giường kêu Thanh Nhi chuẩn bị đồ ăn sáng. Vừa ngồi dậy, liền bị người kéo lại.

“Còn sớm, phụ vương và mẫu phi đã ra ngoài, hôm nay không cần đến Đông viện thỉnh an, ngủ thêm chút đi”

Nghe vậy, Như Ca ngoan ngoãn nằm lại trong khuỷu tay nam tử, nhưng vẫn nghi ngờ hỏi.

“Chẳng phải sắp tới giờ lên triều sao?”

“Nếu ta không vào cung, có chuyện khẩn cấp hoàng thúc sẽ tự động phái người đưa đến phủ, nên không cần lo lắng”.

Mặc dù Tiết Thanh Trạch nói rất khoa trương, bất quá nhìn kỹ, sắc mặt vợ yêu quả nhiên là hơi tái. Nguyệt tín.... ....không ở bên chăm sóc, sao có thể yên lòng.

Nghe vậy, Như Ca có thể tưởng tượng được bộ dáng bất lực của Hồng đế. Nhưng nếu không gây trở ngại gì, nàng cũng không hỏi thêm. Có lẽ là vì nguyệt tín, Như Ca cảm thấy người rất mệt, tìm một vị trí thoải mái trong ngực nam tử, nhắm mắt lại, ngủ say.

Nhìn người trong ngực lười biếng giống mèo, vùi vào lòng mình ngủ, Tiêu Dạ Huyền cười cười, kéo kín mành giường ngăn ánh nắng, rồi ôm lấy tiểu thê tử tiến vào mộng đẹp.

Phượng Tê Cung. Dùng xong bữa sáng với hoàng hậu, đang định vào triều, Hồng đế nhận được tấu xin nghỉ của Tiêu Dạ Huyền từ ảnh vệ, nhìn lướt qua bên trong viết, “Vết thương cũ tái phát, không đi nổi”, khóe miệng giật giật, tiện tay đặt qua một bên, lệnh cho ảnh vệ, sau lâm triều một canh giờ đến Ngự Thư Phòng là được.

Bên bờ hồ ngoài viện thế tử, Liễu Điềm Nhi mặc trang phục vàng nhạt, diện mạo xinh đẹp ngọt ngào, đứng dưới gốc liễu, chuyên chú nhìn hướng đường thông cửa chính vương phủ với viện thế tử, giống như đang đợi ai đó. Bên cạnh nàng ta là nhị thiếu phu nhân của Cẩm Thân vương phủ Tô Như, vẻ mặt vui tươi.

Sáng sớm nay, tâm tình Tô Như cực tốt. Tối qua sau một hồi chờ đợi mòn mỏi rốt cuộc cũng đợi được phu quân Tiêu Dạ Cát, mặc dù say mèm, nhưng nhiều hơn bình thường mấy phần tình ý, thiếu đi mấy phần lạnh lẽo, chính là bộ dáng công tử văn nhã dịu dàng ngày đó trên sân khấu! Mặc dù hôm nay không làm được thế tử phi, nhưng chỉ cần tam hoàng tử, huyết mạch của Liễu gia lên ngôi thái tử, chuyện phong vương phong hầu cho người Liễu gia không phải rất dễ dàng sao, liếc nhìn Liễu Điềm Nhi một cái, Tô Như kiên định vô cùng, bất luận thế nào, cũng phải trợ giúp phu quân và mẹ chồng lôi kéo Tiêu Dạ Huyền về bên Liễu gia.

Để đạt mục địch này, mới sáng sớm, Tô Như đã dẫn Liễu Điềm Nhi đến chờ giữa đường thông từ viện thế tử tới cửa lớn vương phủ, muốn tạo một cuộc gặp gỡ tình cờ.

Nhưng thời gian qua đi, từ giờ Dần đến giờ Thìn, mặt trời ngày càng lên cao nóng bỏng, mà bóng người còn chưa thấy.

Nhìn đường nhỏ trống trơn trước mặt, cầm khăn xoa xoa mồ hôi trên trán, Liễu Điềm Nhi hỏi “Biểu tẩu, chẳng lẽ thế tử không vào triều sao? Đến giờ này mà còn chưa ra khỏi cửa”

Nghe vậy, Tô Như hừ lạnh nói: “Vốn nghĩ là thành thân xong sẽ khá hơn, không ngờ vẫn giống như ngày trước, Điềm Nhi, muội không biết chứ, trong phủ chúng ta, vị thế tử này, trước giờ vào triều hay không rất tùy hứng, không muốn đi, chỉ cần gởi tấu là được. Luôn thích làm bậy, khác hẳn biểu ca muội, từ lúc làm việc ở Lễ Bộ, luôn luôn cẩn trọng, vậy mà thánh thượng lại yêu thích sự càn quấy của hắn mới chết chứ.”

Nói đến đây, Tô Như liền tức giận khó nguôi, đều là cháu trai, Tiêu Dạ Huyền nhận hết cưng chiều, chẳng những được ban đất phong, còn nắm binh quyền quan trọng trong tay, mà phu quân của mình, lại bị ghẻ lạnh hơn 20 năm, cho đến giờ cũng chỉ được cái chức quan nhàn tản ở Lễ Bộ, thật sự là không công bằng.

Vốn 2 năm trước, ở Hộ Bộ trống một chức vị quan trọng, cố tình, một vị hàng thúc bên Liễu gia bị người tra được tội tham ô, Tiêu Dạ Cát mặc dù là con cháu vương phủ, nhưng cũng là huyết mạch Liễu gia, vì thế phụ thân mình không tiện mở miệng xin vị trí kia. Còn năm ngoái, bên Công Bộ có chức quan, nguyên xem như ván đã đóng thuyền, ai ngờ, người tiền nhiệm của Tiêu Dạ Cát thế nào lại để bản vẽ quan trọng bị người trộm mất, đó vốn là công nghệ đặc biệt của Công Bộ, trong thời gian ngắn đã phổ biến khắp Đại Chu, thế nên chức quan kia trong nháy mắt không có nữa. Giờ ngẫm lại, không chừng là do vương phi Trần thị hoặc Tiêu Dạ Huyền giở trò quỷ. Để Liễu Điềm Nhi đến bên Tiêu Dạ Huyền, xem như giám thị luôn.

Thấy oán hận trong mắt Tô Như, Liễu Điềm Nhi làm sao không hiểu. Thân là người Liễu gia, có thể nói Liễu Điềm Nhi hiểu rất rõ người Liễu gia, theo nàng, nam tử Liễu gia đều là trông thì khá mà không dùng được, bề ngoài vinh quang, bên trong không bằng cả cái gối thêu hoa. Vốn thịnh vượng, truyền qua trăm năm, Liễu gia đã sớm mục nát, có thể duy trì được như hôm nay tất cả là nhờ nữ nhân Liễu gia. Nhưng những năm nay, Hồng đế càng ngồi vững đế vị, Liễu càng suy bại, thái hậu muốn để người Liễu gia giữ chức vị quan trọng đã hết sức khó khăn. Lúc này mới kiếm đủ mọi cách giúp tam hoàng tử tư chất ngu dốt kia giành lấy ngôi vị thái tử.

Nói cho cùng, Tô Như này là kẻ ngu xuẩn, thân là con gái Uy Liệt tướng quân nhất phẩm gả cho con thứ cũng thôi đi, còn không nắm chắt được biểu ca Tiêu Dạ Cát. Trong mắt nàng, Tiêu Dạ Cát là thứ hàng bỏ đi, không thể so sánh với người nắm quyền Bắc Địa, Tiêu Dạ Huyền.

Tô Như không nhận thấy khinh thường chợt lóe trong mắt Liễu Điềm Nhi, nhiệt tình kéo tay biểu muội nói: “Muội muội tốt, theo ta thấy, chúng ta không nên ở đây chờ vô ích, viện thế tử cũng không phải là không vào được, ta nghe nói tài đánh đàn của biểu muội rất tốt, chúng ta cứ mượn cơ hội này đến so tài với vị đại tẩu kia, nghe nói tài múa của nàng ta không tệ, nhưng về tài đánh đàn làm sao bì được biểu muội đây. Thấy được tài năng đích thực, nam nhân mới có so sánh, nói không chừng, chẳng cần phụ vương ra tay, Tiêu Dạ Huyền đã tự động đến Liễu gia cầu hôn!”

Nghe vậy, Liễu Điềm Nhi dao động, lúc trước có từng ngồi trên lầu cao ở vương phủ gảy đàn, nhưng khoảng cách khá xa, nếu đánh đàn trước mặt nói không chừng sẽ có hiệu quả.... .... Nghĩ đến đây, Liễu Điềm Nhi kêu tỳ nữ sau lưng đi lấy cây đàn tốt nhất trên đời xin từ mẫu thân đến. Rồi kéo Tô Như tới viện thế tử.

Hai người vừa tới cửa viện thế tử, cảnh tượng bên trong thật làm người ta kinh ngạc.

Dọc đường đi, chỉ thấy vốn là nhiều loại hoa cỏ, chẳng biết lúc nào đã biến thành từng cây hoa anh đào thẳng tắp, trắng có, đỏ có, hồng có,... ....đủ loại màu sắc, dưới ánh mặt trời trông rất nhu hòa. Gió hè nhẹ phẩy, cánh hoa chập chờn, mùi hương thoang thoảng trong gió. Từng cánh hoa theo gió thổi bay đầy trời, vẻ đẹp động lòng người.

“Thế tử thật yêu hoa, hoa này là loài hoa mùa xuân, thời tiết này mà nở được như vậy, quả không dễ dàng, không biết đã tốn bao nhiêu tâm tư. Vừa nhìn đã biết hoa này là mới từ nơi khác chuyển tới.” Mấy năm nay, chuyện phủ thế tử thu mua số lượng lớn hoa anh đào, Tô Như có nghe thấy, vốn cho là Tiêu Dạ Huyền nhất thời yêu thích, học đòi văn vẻ mà thôi. Giờ nghĩ lại, chẳng phải trên trán Ngọc Như Ca cũng có một ấn ký hoa anh đào sao? Sợ là hai người đã sớm quen biết. Nghĩ vậy, Tô Như cười lạnh, quả nhiên là thứ nữ nhà nghèo, từ nhỏ đã biết cách quyến rũ người, mới ngồi lên vị trí thế tử phi này được.

Liễu Điềm Nhi bị cảnh đẹp trước mắt hấp dẫn, viện này nàng đã từng tới lúc Tiêu Dạ Huyền chưa đám cưới, nên cảnh tượng nơi này lúc trước ra sao nàng biết rất rõ. Nghe Tô Như nói, lòng liền động, vốn nghĩ tâm Tiêu Dạ Huyền là đá vừa lạnh vừa cứng, chẳng ngờ cũng lãng mạn như vậy. Ngọc Như Ca kia có thể khiến hắn trồng đủ loại hoa anh đào, thì cuối cùng sẽ có một này hoa anh đào bị diệt hết, thay vào đó là mẫu đơn mà Liễu Điềm Nhi nàng yêu thích. Nghĩ vậy, trong mắt Liễu Điềm Nhi tràn đầy kiên định, ý chí nung đốt, bước chân càng nhanh, hận không thể lập tức biểu hiện tài năng của mình trước mặt nam tử.

Ở một góc viện thế tử, một thiếu nữ lưng đeo nhuyễn kiếm, tay ôm mấy quyển sổ sách vừa thấy cây đàn cổ trong tay đại nha hoàn sau lưng Liễu Điềm Nhi, sổ sách trong tay nháy mắt rơi xuống đất, trên khuôn mặt vốn trầm tĩnh tràn ngập khiếp sợ.



Đã sửa bởi Ren San lúc 28.05.2014, 19:20.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 16.02.2014, 01:33
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1031
Được thanks: 12970 lần
Điểm: 32.2
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu - Điểm: 50
Chương 81: So tài đánh đàn


Lại nói bên này, vốn Như Ca chỉ định ngủ thêm một lát, ai ngờ lúc mở mắt ra lần nữa, đã đến giờ Tỵ rồi. Nhìn chăn được dém kĩ và bên cạnh không ai, nhíu nhíu mày không biết người nọ đã đi đâu, mang giày vào, mở cửa phòng, mặt trời đã lên cao chiếu ánh sáng rực rỡ.

Đứng canh ngoài cửa, thấy Như Ca tỉnh, Thanh Nhi vội vàng vào phòng giúp Như Ca thay đồ.

Như Ca thuận miệng hỏi: “Thế tử đi rồi à?”

Đang chải tóc cho Như Ca, nghe hỏi, Thanh cười đáp: “Bẩm tiểu thư, lúc này thế tử đang ở trong phòng bếp ạ! Có cả vị Tiết thiếu gia kia nữa, hình như Tiết thiếu gia đang dạy thế tử nấu gì đó, bọn hạ nhân bên trong đều bị đuổi ra ngoài hết.”

Tiết Thanh Trạch tới?

Nghe Thanh Nhi nói, Như Ca ngẩn ra, từ lần trước ở biệt viện đến nay chưa gặp lại Tiết Thanh Trạch, lúc này sao lại chạy đến phòng bếp làm gì?  

Vì thân thể khó chịu, Như Ca càng không muốn mang trang sức rườm rà trên đầu, thấy Thanh Nhi chải tóc xong, bèn bảo lấy vài sợi tơ sáng buộc tóc là được.

Trang điểm xong, vốn muốn đến phòng bếp xem thử, nhưng vừa tới cửa, chợt nhớ đến đứa bé run cầm cập đêm qua, xoay người đi đến gian phòng phía Tây trước.

Vương ma ma thấy Như Ca chuyển hướng, tiến lên hỏi thử: “Tiểu thư muốn đến thăm Tiểu Huân thiếu gia?”

Kể từ khi Như Ca đặt tên cho đứa bé, cái tên Tiêu Dạ Huân này bất giác được định rồi, Cẩm Thân vương sau khi biết cũng thuận miệng đồng ý.

Đối với đứa bé ở Thu Viện này, Cẩm Thân vương Tiêu Dực Đức chẳng ấn tượng mấy, chỉ là lúc mới sinh ra mang tới điềm không may khiến Tiêu Dực Đức nghĩ tránh xa, huống chi sau này Hồ Cơ lại làm ra chuyện đồi phong bại tục, bỏ trốn với nam nhân khác. Dù sao có cũng được mà không có cũng chẳng sao, chỉ cần không lảng vảng trước mắt làm phiền mình là được. Về phần tên kêu thế nào cũng chẳng muốn quan tâm.

Bọn người làm viện thế tử thấy thế tử phi hết sức quan tâm tiểu thiếu gia này, nên cũng tôn trọng Tiêu Dạ Huân hơn nhiều, mọi người đều xưng là Huân thiếu gia.

“Thế tử thấy Huân thiếu gia cũng không nhỏ, liền bảo lão quản kiếm một tiên sinh thành thực an phận có năng lực về dạy cho Huân thiếu gia. Sáng sớm nay lão quản gia đã dẫn tiên sinh dạy học tới, Huân thiếu gia bữa sáng cũng chưa ăn, hiện tại sợ là đang học bài!”

Nghe Vương ma ma nói, Như Ca dừng bước. Nếu cố ý nhấn mạnh thành thực an phận, tin tưởng vị phu tử này đã trải qua chọn lựa kỹ càng. Vốn nàng cũng từng nghĩ đến chuyện này, không ngờ Tiêu Dạ Huyền đã làm xong. Bất quá, không biết rốt cuộc hai người kia đang làm gì trong bếp?

Đang lúc Như Ca nghi ngờ, thì một mùi thuốc thoang thoảng bay tới, mùi là đương quy, thục địa, ích mẫu.....người này sẽ không phải là kéo Tiết Thanh Trạch vào bếp để nấu thuốc cho nữ nhân tới ngày uống chứ! Ngước mắt nhìn Tiêu Dạ Huyền đang bưng chén thuốc tới trước mặt mình, nháy mắt Như Ca hóa đá.

Thấy sắc mặt Như Ca đại biến, Tiêu Dạ Huyền lo lắng, thuận tay đưa chén thuốc cho Thanh Loan đang đứng kế bên, kéo Như Ca đến bên cạnh ân cần hỏi han “Sao vậy? Không thoải mái à?”

Nói xong, định cho người kêu Tiết Thanh Trạch quay lại, “Người đâu.....”

Thấy vậy, Như Ca vội dùng tay ngăn trước miệng nam tử.

“Ta không sao, chuyện sắc thuốc này nọ để Thanh Nhi làm là được rồi, ta là đại phu, phương thuốc bồi bổ biết rất nhiều, chàng.....chàng cần gì phải đích thân đến phòng bếp làm những việc này, không phải nói quân tử xa nhà bếp sao? Bị người ngoài biết, còn gì là mặt mũi thế tử nữa?”

“Chỉ là sắc bát thuốc mà thôi, trong quân đã từng làm, nhân lúc còn nóng uống đi.”

Thấy Tiêu Dạ Huyền không chút để ý, Như Ca chỉ có thể dở khóc dở cười, nhận lấy chén thuốc đắng uống hết, lúc ở Nhàn Nguyệt Các thì có mẹ bắt uống thuốc bổ, sau khi thành thân, lại có chồng yêu trông chừng uống thuốc, quả là một loại phúc làm người ta đau đầu.

Như Ca vừa uống thuốc xong, đang ăn mứt quả do Tiêu Dạ Huyền đưa tới, liền thấy nha hoàn Mãn Nguyệt từ Nhàn Nguyệt Các theo mình đến vội vàng chạy vào nói gì đó vào tai Thanh Nhi.

Sau khi nghe xong, Thanh Nhi cau mày, giống như cực kỳ miễn cưỡng đi vào.

“Tiểu thư, nhị thiếu phu nhân dẫn theo tiểu thư phủ Liễu quốc công tới, bảo là muốn......”

Thanh Nhi còn chưa nói xong, giọng nói lanh lảnh của Tô Như đã truyền tới át lời Thanh Nhi: “Đại tẩu, ta và Điềm Nhi tới làm phiền”

Nghe tiếng, Như Ca ngước mắt, liền thấy đằng trước là Tô Như, Liễu Điềm Nhi đi theo phía sau, ánh mắt tha thiết nhìn về phía người bên cạnh nàng. Thấy Tô Như toàn thân xanh biếc cầm khăn đỏ phất qua phất lại thật khiến Như Ca nhớ đến bà mối Vương ở Phàn Thành lúc đi đến hết nhà này đến nhà khác.

Thấy Tiêu Dạ Huyền ngồi một bên, Tô Như nhìn Liễu Điềm Nhi cười cười, rồi hành lễ với Tiêu Dạ Huyền: “Thì ra đại ca không vào triều, giờ đệ muội đến không biết có quầy rầy đại ca không?”

Nói xong câu khách sáo này, Tô Như vốn nghĩ sẽ lái vào chuyện chính, không ngờ, Tiêu Dạ Huyền cực kỳ thản nhiên trả lời: “Đích thật là quấy rầy”

Như Ca nghe vậy, thấy vẻ mặt cứng ngắc của Tô Như, cười hì hì, khó chịu khi bị buộc uống thuốc đã tan hết. Dỗi liếc Tiêu Dạ Huyền đang kéo tay mình, cười nói: “Phu quân chỉ nói đùa thôi, nhị đệ muội đừng để bụng, không biết nhị đệ muội và Liễu tiểu thư đến đây có chuyện gì không?”

Liễu Điềm Nhi trông thấy Như Ca và Tiêu Dạ Huyền trao đổi ánh mắt, thêm cả mười ngón tay của hai người đan vào nhau, cảm thấy chói mắt cực kỳ, hôm nay Ngọc Như Ca cố tình thị uy trước mặt mình đây mà, bèn tiến lên chào hai người nói: “Điềm Nhi nghe bọn tỷ muội từng đến Thọ vương phủ nói thế tử phi có tài múa siêu quần, nghĩ tài đánh đàn chắc cũng rất giỏi. Hôm nay đến vương phủ thấy thế tử phi nhịn không được cầu biểu tẩu dẫn Điềm Nhi đến lãnh giáo, mong thế tử phi chỉ điểm cho.”

Ai nói múa giỏi thì đánh đàn cũng phải hay chứ? Như Ca thấy khiêu khích trong mắt Liễu Điềm Nhi, liếc nhìn ‘họa thủy’ bên cạnh, người này lúc nào cũng làm một bộ mặt lạnh tâm lạnh với người ngoài, sao lại có nhiều hoa đào dính vào như vậy chứ! Rốt cuộc là quyền thế mê hoặc người vậy!

“Liễu tiểu thư muốn gảy đàn ở đây?”

Nghe vậy, hiển nhiên là Như Ca đã đồng ý, Liễu Đ iềm Nhi hớn hở, cười hết sức ngọt ngào, “Điềm Nhi vừa thấy cách viện thế tử không xa có một đình nghỉ mát, phong cảnh nên thơ, không bằng thế tử phi và thế tử cùng đến.”

Nghe Liễu Điềm Nhi nói, Như Ca cười thầm, chỉ điểm đánh đàn mà còn phải kéo chồng người ta đi theo, còn gì là dạy đánh đàn chứ, rõ ràng là tới quyến rũ chồng người ta! Nhìn qua bọn Thanh Nhi tức giận, Như Ca cười nhạt nói: “Liễu tiểu thư đã nói vậy, nếu từ chối chính là không nể mặt Liễu tiểu thư, đã thế, Như Ca và phu quân cùng đi vậy.”

Đoàn người đến đình nghỉ mát trong viện thế tử, bốn phía hồ nước gợn sóng lăn tăn, hoa anh đào tung bay, cảnh sắc quả nhiên cực đẹp.

Đợi mọi người an vị xong, Liễu Điềm Nhi đến đài đối điện, ra hiệu cho đại nha hoàn đặt cầm lên bệ đá.

“Điềm Nhi bêu xấu!” nói xong, Liễu Điềm Nhi khom người ngồi xuống, bắt đầu đánh đàn.

Khúc ‘Phượng Cầu Hoàng’ uyển chuyển triền miên.

Gặp nhau là duyên, tương tư dây dưa, gặp lại khó khăn. Núi cao đường xa, chỉ có thuyền quyên chắp cánh. Bởi vì bất mãn, uyên ương không thành hiện thực, cố hình dung diện mạo của người, nhờ Hồng nhạn mau truyền lời. Gió đưa tin vui, mang hình ảnh người, môi anh đào hồng, mắt to mày ngài, tình thâm ý trọng. Vô hạn ái mộ làm sao nói nên lời? ... ......

Thấy đối diện vừa hát vừa liếc mắt đưa tình với Tiêu Dạ Huyền như muốn nói lại thôi, răng Như Ca muốn rụng vì chua luôn rồi. Bụng vừa đau lại đói.

Thấy Như Ca xoa xoa bụng, lúc này Tiêu Dạ Huyền mới nhớ vợ yêu từ sáng đến giờ trừ một chén thuốc đắng, chưa ăn thêm gì khác liếc mắt thấy quả hạch đào trên bàn, cầm một quả, lột vỏ đưa tới miệng nàng....

Qua thời gian uống cạn nửa chén trà, rốt cuộc Liễu Điềm Nhi cũng trình diễn xong, liếc thấy Như Ca đang được nam tử đút quả, mặt hầm hầm, nhưng chỉ trong nháy mắt đã chuyển thành nụ cười ngọt ngào thân thiện. Tiểu tiện nhân Ngọc Như Ca này đang thị uy với mình sao?

“Không biết thế tử phi tỷ tỷ cảm thấy Điềm Nhi khảy đàn thế nào?”

“Tiếng đàn uyển chuyển động lòng người, tài đánh đàn của Liễu tiểu thư quả thật cao siêu”, cũng không phải Như Ca nói lời khách sáo, tài đánh đàn của tiểu thư phủ Liễu quốc công cả kinh thành đều công nhận.

Nghe vậy, Liễu Điềm Nhi có vài phần tự đắc, hướng tầm mắt sang Tiêu Dạ Huyền, dịu dàng hỏi: “Không biết thế tử nghĩ thế nào?”

Trầm mặc một lúc thật lâu, không khí hết sức quỷ dị, Như Ca nhẹ nhàng đẩy người bên cạnh một cái.

“Om sòm”

Liễu Điềm Nhi nghe Tiêu Dạ Huyền phê bình, thấy vẻ mặt hờ hững của hắn, hận cắn răng, miếng đeo tay đồi mồi xẹt qua dây đàn một phát kêu lên tiếng.

Tô Như thấy vậy, xấu hổ cười nói: “Đại ca thật thích nói giỡn, nhưng nếu đại ca đã nói vậy, hẳn là đại tẩu đàn tốt hơn nhiều, không bằng đại tẩu khảy một bản đi, cho đệ muội và Điềm Nhi mở mang một phen.”

“Biểu tẩu nói rất đúng, kính xin thế tử phi vui lòng chỉ giáo”.

Liễu Điềm Nhi tự nhận tài đánh đàn của mình có tiếng trong kinh thành, hôm nay nhờ tiếng đàn thổ lộ tiếng lòng, lại bị người ta nói là om sòm, khiến đầu óc choáng váng, khí huyết cuồn cuộn. Thật không cam lòng, cũng là nữ nhân, mình bị nói không đáng một đồng, vậy nàng ta có bản lĩnh gì mà dám tự cao tự đại?

Ai, mình đã đánh giá cao tài năng của nàng ta rồi, sao lửa giận vẫn lan tới đây thế này. Như Ca nuốt miếng bánh ngọt trong miệng xuống, thấy Tô Như và Liễu Điềm Nhi tập trung hỏa lực về phía mình, Như Ca cười nói: “Khiến hai vị thất vọng rồi, Như Ca không am hiểu gì về cổ cầm cả, đàn lên chỉ sợ cũng khó lọt tai, bất quá bên cạnh Như Ca có nha hoàn Thanh Loan khá thông hiểu, nếu hai vị có nhã hứng, không ngại để nàng khảy một khúc.”

Thấy Như Ca thản nhiên thừa nhận tài đánh đàn không tốt, Tô Như và Liễu Điềm Nhi đều ngẩn ra. Trên khuôn mặt yêu mỵ của Liễu Điềm Nhi càng thêm một tia cười tự mãn.

Ngọc Như Ca chẳng qua cũng chỉ như thế!

“Đã như vậy, ta và biểu tẩu ở bên giám định và thưởng thức một phen xem sao.”

Đứng một bên Thanh Loan nghe Như Ca nói, liếc nhìn vẻ mặt hả hê của Liễu Điềm Nhi và cây cổ cầm màu đỏ, ánh mắt tối dần, lông mày nhíu lại.

Không lâu sau, một tỳ nữ trẻ tuổi mặc trang phục màu tím cầm một cây thất huyền cầm đen nhánh cực kỳ tầm thường chậm rãi đi lên bệ đá, điều chỉnh âm sắc, một khúc đàn lay động hồn người dần dần vang lên.

Theo ngón tay tỳ nữ không ngừng hoạt động, khúc đàn mỹ diệu như dẫn người ta vào chốn đào nguyên bướm bay chập chờn trên cánh hoa, hoa lá bay tán loạn, cá lượn trong nước, khắp nơi một mảnh thanh bình, bỗng tiếng đàn chuyển một cái, mọi người giống như tiến vào một vùng biển nước mênh mông, sóng biển như đang trước mắt, gào thét tiến đến, làm người ta sợ hãi......

Nghe làn điệu từ bình thản tiến vào sắc bén, tay bưng chén trà của Như Ca dừng lại, liếc nhìn Tô Như và Liễu Điềm Nhi đối diện, mắt hai người đang nhắm lại, từ vẻ mặt hưởng thụ sau đó biến thành sợ hãi, hiện tại là cả người run rẩy.

Ngước mắt nhìn người bên cạnh trầm ngâm như có điều suy nghĩ, Như Ca bắn tơ bạc trong tay ra, cuốn lấy hai tay khảy đàn của Thanh Loan, ánh mắt khuyên nhủ.

Nhìn hai bàn tay bị tơ bạc cuốn lấy, chống lại tầm mắt Như Ca, trong mắt Thanh Loan có chút né tránh, nhưng khi tơ bạc rút đi, khúc đàn đã trở thành yên bình lại. Kết thúc âm cuối cùng, Thanh Loan ôm thất huyền cầm lui đứng nghiêm một bên.

Ngay khi tiếng đàn dừng lại, Liễu Điềm Nhi dần phục hồi tinh thần, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn thiếu nữ khuôn mặt thanh tú bên cạnh Như Ca. Một tỳ nữ nho nhỏ mà có thể đàn ra khúc nhạc khiến người ta lầm vào ảo cảnh, bất tri bất giác tiến vào cảnh tượng miêu tả trong khúc nhạc. Hiển nhiên tài nghệ hơn hẳn mình. Ngọc Như Ca để tỳ nữ này lên biểu diễn là muốn cười nhạo mình sao. Nghĩ vậy, Liễu Điềm Nhi nhìn về phía nữ tử đang mỉm cười ở đối diện, nắm chặt hai quả đấm, móng tay bén nhọn cơ hồ đâm sâu vào thịt.

Tô Như mặc dù xuất thân nhà võ, nhưng được dạy dỗ đầy đủ, tự nhiên cũng biết được tài nghệ của Liễu Điềm Nhi và nha hoàn này chênh lệch, sắc mặt khó coi vài phần. Mình mang Điềm Nhi đến thể hiện tài năng, rốt cuộc lại không bằng một tỳ nữ bên cạnh Ngọc Như Ca, thật mắc cỡ chết người! Thấy Liễu Điềm Nhi cũng xấu hổ, bèn đứng dậy nói: “Bên cạnh đại tẩu quả là có nhiều người tài, coi như hôm nay đệ muội được mở rộng tầm mắt. Giờ không còn sớm, đệ muội mới nhớ ra trong Cát Tường Viện còn vài việc cần xử lý, không quấy rầy đại ca và đại tẩu nữa.”

Nói xong kéo Liễu Điềm Nhi còn đang ngây người bên cạnh đi.

Tỉnh hồn lại Liễu Điềm Nhi thấy Tô Như muốn lui, trong lòng mặc dù không vui, nhưng hiện tại cao thấp đã phân, ngồi nữa sợ là chỉ tự rước lấy nhục, đành đứng lên hành lễ nói: “Điềm Nhi và biểu tầu cùng đi, xin được cáo lui trước.”

“Đệ muội và Liễu tiểu thư đi thong thả!”

Sau khi hai người rời đi, Như Ca hướng tầm mắt sang người đang cúi đầu ôm cầm, có lẽ mình hơi ít để ý đến Thanh Loan.... ...



Đã sửa bởi Ren San lúc 28.05.2014, 19:22.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.02.2014, 01:33
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1031
Được thanks: 12970 lần
Điểm: 32.2
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu - Điểm: 38
Chương 82: Thân thế của Thanh Loan


“Thanh Loan, ngươi có gì muốn nói với ta không?”

Trong một gian phòng ở viện thế tử, Như Ca ngồi trên giường thấy Thanh Loan ôm cầm mà đứng đôi mắt đỏ lên lại yên lặng không nói, hồi lâu sau, lên tiếng.

Vừa rồi trong đình nghỉ mát, sát ý chợt lóe lên trong mắt Thanh Loan không tránh khỏi cặp mắt Như Ca. Những năm nay, lăn lộn trên thương trường, không ít người dòm ngó hiệu buôn Lăng Vân, cho nên việc đả thương người Thanh Loan cũng đã từng làm, nhưng động tay động chân như vậy trước mặt mình lại là lần đầu tiên, thật quá mức khác thường.

Nghe Như Ca hỏi, Thanh Loan ngẩng đầu lên, lẳng lặng quỳ xuống.

“Tiểu thư có nguyện ý nghe Thanh Loan kể về thân thế của mình không?”

Thân thế? Nhớ năm đó lúc mang Thanh Loan vào phủ, Thanh Loan 12 tuổi, khắp người đầy vết roi bị thương nhân nước ngoài đánh nát, cứ thẫn thờ ngồi đấy, không ăn không uống, cũng không khóc không nháo. Như Ca và Thanh Nhi mất 3 tháng mới khiến Thanh Loan mở miệng nói chuyện. Tuy bằng tuổi, nhưng trong ấn tượng của nàng, giỏi giang hơn Thanh Trúc, cẩn thận hơn Thanh Nhi, chẳng những học giỏi, còn chịu khó chịu khổ, sau khi mình lui về sau, rất nhiều chuyện của hiệu buôn Lăng Vân trừ quản gia Phong Trì chỉ có Thanh Loan là có năng lực đi xử lý. Đối với Thanh Loan, Như Ca nể trọng hơn những người khác nhiều. Bất quá, đối với những gì mình đã trải qua, hình như Thanh Loan vẫn không muốn nhắc lại, Như Ca nghĩ, bị bắt làm nô lệ dĩ nhiên là một đoạn thời gian vô cùng thê thảm, cho nên tâm phòng bị của Thanh Loan hơn hẳn người bình thường nhiều. Thanh Loan không muốn nói, Như Ca liền không hỏi. Chỉ là hiện tại đã khác, nàng cần một lý do, một lý do để Thanh Loan có thể không chút cố kỵ nào dùng thuật thôi miên nàng dạy kết hợp với âm luật động thủ ngay trong vương phủ.

Thấy Thanh Loan nắm chặt hai tay, giống như đè nén khổ sở khủng khiếp, Như Ca không đành lòng, khẽ gật đầu.

Thấy Như Ca gật đầu đồng ý, Thanh Loan chậm rãi vuốt ve cây đàn trông cực kỳ bình thường trên tay, mắt hư vô.

“Vốn tên nô tỳ cũng là Thanh Loan, là nữ nhi của thương nhân bán lương thực họ Tống ở Kinh Châu, mặc dù là nhà buôn, nhưng phụ mẫu đều có tài đánh đàn, từ nhỏ nô tỳ kế tục tài năng của phụ mẫu, rất có thiên phú đánh đàn, bất quá nô tỳ không thích lắm chuyện ngày ngày khảy đàn, mà thích đi theo một vị sư phụ hành tẩu giang hồ nhiều năm luyện võ. Phụ mẫu thấy nô tỳ không thích đánh đàn cũng không nói gì chỉ bảo xem như thú vui..... Nhà nô tỳ xem như là tiểu phú hộ, trôi qua vui vẻ hòa thuận. Nếu không phải về sau xảy ra chuyện, nô tỳ đã cảm thấy trên thế giới này, không có nhà nào hạnh phúc hơn nhà nô tỳ. Có phụ mẫu thương yêu, được hưởng thụ cuộc sống vô ưu vô lo.”

Nói đến đây, Thanh Loan dừng một chút, nắm tay thật chặt, hồi lâu mới mở miệng: “Tổ tiên nô tỳ nghiên cứu rất nhiều về cổ cầm. Mặc dù truyền đến đời phụ mẫu nô tỳ, việc chế tạo cổ cầm đã không còn được như tổ tiên, nhưng trong nhà vẫn cất giữ một thanh cổ cầm hiếm có lưu truyền nhiều đời. Phụ mẫu nô tỳ quý thanh cầm này còn hơn sinh mạng, nói tương lai sau trăm tuổi, thanh cầm này sẽ là vật gia truyền cho con cháu đời đời.
Nhưng phụ mẫu nô tỳ ngàn vạn không ngờ, chính thanh cổ cầm mà họ quý còn hơn sinh mạng này lại là thứ mang đến tai họa cho cả nhà. Tin trong nhà nô tỳ có cây cổ cầm hiếm lọt vào tai một vị quan lớn. Quan viên kia vì chiều lòng tiểu thiếp yêu, phái quan dưới đến nhà đòi bảo cầm, phụ mẫu nô tỳ không chịu, sau khi dây dưa mọi cách vẫn không có kết quả, bọn họ liền mua chuộc người làm trong phủ, thả vào kho lương thực nhà nô tỳ mấy chục gánh Phúc Thọ Cao.
Tiểu thư biết đó, nhà thường dân chỉ một gánh Phúc Thọ Cao đã đủ bị tội chặt đầu. Phụ mẫu nô tỳ cứ thế bị định tội chém đầu, vì nô tỳ chưa trưởng thành, bị bắt làm nô lệ sung quân đến nơi xa xôi. Nhưng tên nha dịch áp tải nô tỳ tham lam, lén lút bán nô tỳ cho tay buôn người nước ngoài,......chuyện sau đó tiểu thư đã biết.”

“Hôm nay ngươi thất thường như vậy, là vì thanh cầm trong tay Liễu Điềm Nhi kia?”

“Dạ! Mặc dù nô tỳ không biết rõ tên họ đầy đủ của tên quan lớn kia, nhưng mà thanh cầm trong tay Liễu tiểu thư nô tỳ quả quyết không nhận lầm, đó chính là thanh ‘Tiêu Vĩ’ sau khi nhà nô tỳ xảy ra chuyện đã bị người cướp đi.”

Nói đến chỗ này, Thanh Loan đã khóc không thành tiếng.

“Hôm nay cầm xuất hiện trong tay Liễu tiểu thư, mà năm đó Liễu quốc công Liễu Khai Nguyên đích xác rất được bọn quan viên ở Kinh Châu nịnh bợ. Nô tỳ khẳng định, khổ nạn nhà nô tỳ chắc chắn không thoát khỏi liên quan với Liễu gia...... Hôm nay nô tỳ vừa thấy thanh cầm kia lại liên tưởng đến chuyện năm xưa, không giữ nổi tâm tình, nên mới càn rỡ trước mặt tiểu thư và cô gia, xin tiểu thư trừng phạt nô tỳ.”

Nhìn thiếu nữ đau lòng muốn chết trước mắt, Như Ca cũng đau lòng theo, cha mẹ bị chém oan, nhìn thấy con gái của kẻ thù trước mặt ai có thể khống chế nổi. Nếu là mình, sợ rằng sẽ cầm châm độc đâm xuyên Liễu Điềm Nhi tại chỗ, tính ra Thanh Loan đã rất ẩn nhẫn rồi.

Nghĩ vậy, Như Ca đứng dậy đến bên Thanh Loan, ôm lấy Thanh Loan đang quỳ dưới đất thút thít, vỗ nhẹ sống lưng run rẩy, ai ủi, “Thanh Loan, việc này không trách ngươi được, nếu muốn khóc thì khóc đi, khóc hết sẽ tốt thôi.”

Nghe Như Ca nói, ngẩng đầu nhìn đôi mắt đầy quan tâm của tiểu thư mình, nước mắt nhịn mấy năm nay của Thanh Loan chảy xuống, vùi vào lòng Như Ca khóc rống lên. Đến lúc sau, liền ngất đi.

Như Ca vội vàng bắt mạch cho Thanh Loan, thì ra vừa rồi đánh đàn hao phí tinh lực quá nhiều, khóc lớn một hồi đã cạn kiệt sức lực, nên mới ngất đi. Như Ca thở phào nhẹ nhõm, kêu hai nha hoàn khác vào đưa Thanh Loan về phòng nghỉ ngơi.

“Tiểu thư, Thanh Loan.....”, đưa tỷ muội tốt về phòng xong, Thanh Nhi đứng trước mặt tiểu thư nhà mình muốn nói lại thôi.

“Chuyện hôm nay xem như chưa từng xảy ra, sau khi Thanh Loan tỉnh lại, ngươi phải chăm sóc cho tốt, đừng để Thanh Loan đi làm việc ngốc”, Liễu gia là nhà mẹ của Liễu thái hậu, cho dù Thanh Loan biết kẻ thù là người Liễu gia, với năng lực của Thanh Loan muốn báo thù là khó càng thêm khó. Nàng không hy vọng, Thanh Loan đi làm chuyện ngọc đá cùng vỡ.

“Dạ, tiểu thư!” Nghe Như Ca phân phó, Thanh Nhi gật đầu liên tục. Trong thế giới của nàng, Thanh Loan tựa như tỷ muội ruột, tự nhiên là không hi vọng Thanh Loan xảy ra chuyện gì.

Phân phó Thanh Nhi xong, Như Ca ngồi bên giường Thanh Loan, châm mấy kim an thần cho Thanh Loan xong, mới yên tâm về phòng mình.

Mở cửa phòng ngủ, thấy nam tử đang lười biếng nằm trên giường vươn tay về phía mình, nàng bước lại nằm xuống trong lòng hắn, nghe tiếng tim đập hữu lực, cảm thụ an bình trong chốc lát.

Thật ra tâm tình của Thanh Loan giờ phút này Như Ca hiểu rất rõ, nàng cũng đã từng vì mất đi người thân mà đau đến không muốn sống. Kiếp trước, sau khi Vân Kiệt xảy ra chuyện, chính mình cũng tràn ngập oán hận muốn giết hết bọn thổ phỉ trên thương đạo Đô Linh, cho dù lúc đó tay trói gà không chặt.

Đối mặt Thanh Loan, Như Ca không nói được những lời như là buông xuống mới là đúng đắn này nọ, rồi lại sợ vì mình cổ động, mà nhất thời mang đến tai hại cho Thanh Loan, tình huống trước mắt thật khiến người ta đau đầu hết sức.

Lúc này Như Ca phát hiện, tâm tình của mình giống như tuyết ngưng tụ trong lòng, không tìm được lối ra.

Nhìn bộ dáng lo lắng của vợ yêu, Tiêu Dạ Huyền vuốt lên mày nhíu của nàng.

“Đang lo lắng cho tiểu nha hoàn của nàng?”

Nghe Tiêu Dạ Huyền hỏi, Như Ca xoay mặt đi, trầm mặc nghĩ thật lâu, mới rầu rĩ lên tiếng: “ChuyệnThanh Loan chắc chàng cũng đã nghe thấy, rất có khả năng Thanh Loan và Liễu gia có mối thù sâu như biển, nếu là thật, ta hi vọng triều đình có thể minh oan cho Tống gia, nếu không......thù hận như vậy sớm muộn gì cũng ép Thanh Loan đi đến đường cùng.”

Nghe vậy, nam tử xoay đầu nàng lại, thấy đôi mắt hơi đỏ của nàng, rất đau lòng, vì một tiểu nha hoàn mà cũng có thể thương tâm đến mức này, vợ yêu chẳng lẽ làm từ nước sao?

“5 năm trước, Kinh Châu xuất hiện một lượng Phúc Thọ Cao khổng lồ, gây họa kéo dài cho dân chúng, thậm chí ăn mòn lực chiến đấu của quân đội. Hoàng thúc từng phái một vị khâm sai về đó điều tra, sau chém đầu một thương nhân họ Tống vì tội buôn bán Phúc Thọ Cao ở Kinh Châu, hoàng thúc vẫn luôn hoài nghi chuyện Phúc Thọ Cao xuất hiện ở Đại Chu không thoát khỏi liên quan đến Liễu quốc công. Giờ ngẫm lại, sợ rằng quan khâm sai nọ có quan hệ sâu xa với Liễu quốc công đang đóng tại Kinh Châu. Tiểu nha hoàn kia nói có thể là thật. Chuyện này ta sẽ phái người điều tra rõ ràng, để hoàng thúc minh oan cho nhà nàng ta.” nói đến đây, trong đôi mắt hẹp dài của nam tử ánh lên ánh sáng lạnh lẽo.

“Cảm tạ chàng! Nếu thật là như vậy, Thanh Loan chắc chắn rất vui”.

Trước giờ Thanh Loan luôn lặng lẽ giúp Như Ca phát triển Lăng Vân, nhiều lần thiếu chút bỏ mạng, Như Ca đã sớm xem Thanh Loan như người thân, hôm nay biết thân thế của Thanh Loan càng thêm thương tiếc.

Nghe được ngữ điệu cảm kích của người trong lòng, nam tử bất đắc dĩ lắc đầu, hung hăng hôn xuống đôi môi đỏ mọng kiều diễm của nàng. Thẳng đến khi mặt nàng đỏ bừng mới thả ra cho nàng thở dốc chốc lát.

“Những lời nói trên xe ngựa lúc về thăm nhà trở lại, đã quên?”

Như Ca đang thở hổn hển nghe vậy ngẩn người, chốc lát sau phản ứng lại, cười ngọt ngào một tiếng, luồn tay vào vạt áo Tiêu Dạ Huyền, giả bộ ngây thơ hỏi “Vậy phu quân muốn phạt vi thê thế nào đây?’

Tiêu Dạ Huyền hít vào một hơi, nắm lại bàn tay đang làm loạn kia, chỉ cảm thấy toàn thân bốc hỏa, nhớ lại mấy ngày này phải kiêng kị, đành ấm ức đứng dậy đi vào phòng tắm, không bao lâu trong phòng tắm liền vang lên tiếng dội nước rào rào.

Thấy vậy, nữ tử nằm trên giường mặt đầy ýcười. Nhưng trong lòng hết sức rõ ràng, đùa giỡn như vậy không thể làm nhiều, hại thân!


Đã sửa bởi Ren San lúc 28.05.2014, 19:24.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 242 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichngan78, hh09, Hoanganh8864, hongnhung163, khoavantien, lyht, meo lucky, Minh Nguyệt Tâm Vy, Nguyêtle, thuy89, thuytiendn, trantu168, vân anh kute và 559 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

6 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

9 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

10 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

11 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

12 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93

15 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y

1 ... 13, 14, 15

17 • [Hiện đại] Tình đầu trong vũ trụ - Thủy Thiên Mặc

1 ... 11, 12, 13

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 512 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
nhulu2905: mình muốn đăng truyện lên nhưng ko tìm đc chỗ tạo đề tài ạ
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 274 điểm để mua Nàng tiên cá 3
thuonglu: hè rồi, đàn cú đêm đâu nhở
thuonglu: ...
alin: Trời đất cc về mình đã bỏ qua điều gì
Phương Tiểu Hỉ: Có ai ở đây không? Mình muốn hỏi một chút, tin nhắn vào thư mục Outbox là đã gửi được chưa ạ?
Shop - Đấu giá: vũ linh vừa đặt giá 244 điểm để mua Huy chương vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xinmayco
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 600 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca
Tuyền Uri: Mod 2 box cuối nghỉ ngơi hết dồi te ơi, không ai dọn rác luôn =.=

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.