Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 

Dựa vào hơi ấm của em - Cúc Tử

 
Có bài mới 07.02.2014, 09:33
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.08.2013, 22:04
Tuổi: 27 Nam
Bài viết: 1673
Được thanks: 10460 lần
Điểm: 16.29
Có bài mới [Hiện đại] Dựa vào hơi ấm của em - Cúc Tử - Điểm: 12
Dựa vào hơi ấm của em

Tác giả: Cúc Tử

Dịch giả: Nguyễn Thị Thúy Ngọc

Giá bìa: 120.000 ₫

Công ty phát hành: Bách Việt

Nhà xuất bản: NXB Lao Động

Ngày xuất bản: 08-09-2013


Giới thiệu


Rất nhiều người, bao gồm cả Chu Lạc, đều không hiểu tại sao cô lại cũng gia nhập vào “Hiệp hội những người muộn chồng”. Cô không xấu, không nghèo, không cường quyền, không có những thói quen sinh hoạt hay sở thích xấu, tính cách mặc dù không dịu dàng lắm nhưng cũng tuyệt đối không khó tiếp xúc. Nói tóm lại, vẫn là một cô gái thích hợp làm dâu với mọi gia đình, mọi hoàn cảnh. Không những thế, từ khuôn viên trường đại học cho tới đơn vị công tác hiện nay, những người xung quanh cô, động vật giống đực vẫn chiếm đại đa số.

Trong khi, các bạn nữ học cùng với cô, các nữ đồng nghiệp của cô, dù có dáng người cao hay thấp, gầy hay béo, hoặc không cân xứng như thế nào, cũng đều tìm được một nửa phù hợp với mình rồi, vậy mà Chu Lạc thì... Nguyên nhân của chuyện này cũng chỉ đơn giản vì Chu Lạc là một thần đồng, cô đã học vượt cấp, vào đại học từ năm 14 tuổi. Không có bạn bè cùng trang lứa, không có người có cùng suy nghĩ, đến khi ra trường, đi làm, lại trở thành một kẻ cuồng việc, tới lúc nhận ra cần tìm ý trung nhân, lo chuyện chung thân đại sự thì lại đã Chu Lạc cũng đã trở thành thành viên của “Hiệp hội những người muộn chồng” nói thẳng ra là “Hội Ế”.

Và rồi, ngay trong thời điểm “đỉnh cao” của cái sự ế, cuộc sống của Chu Lạc đột nhiên bị xâm nhập bởi 2 đối tượng vô cùng “khả nghi”. Một người thông minh, láu lỉnh nhưng kém tuổi cô, một người đẹp trai, giàu có nhưng ngạo mạn. Cả hai người khiến cho mọi chuyện đến với Chu Lạc đều rối như một mớ bòng bong. Rốt cục thì ai trong hai người này sẽ là người thành công trong việc giải cứu Chu Lạc khỏi “Hiệp hội những người muộn chồng”?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn MeOw về bài viết trên: SongMa, angell0nelycute, futhuybilangquen, hanayuki001, hanhmanh90, huyentranght, lamlinh81, sauxanhyeula
     

Có bài mới 07.02.2014, 09:35
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.08.2013, 22:04
Tuổi: 27 Nam
Bài viết: 1673
Được thanks: 10460 lần
Điểm: 16.29
Có bài mới Re: Dựa vào hơi ấm của em - Cúc Tử - Điểm: 12
Chương 1: Nỗi bi ai của cô gái trẻ thiên tài

Rất nhiều người, bao gồm cả chính bản thân Chu Lạc, đều không hiểu tại sao cô lại cũng gia nhập vào “Hiệp hội những người muộn chồng”. Cô không xấu, không nghèo, không cường quyền, không có những thói quen sinh hoạt hay sở thích xấu, tính cách mặc dù không dịu dàng lắm nhưng cũng tuyệt đối không khó tiếp xúc. Nói tóm lại, vẫn là một cô gái thích hợp làm dâu với mọi gia đình, mọi hoàn cảnh.

Không những thế, từ khuôn viên trường đại học cho tới đơn vị công tác hiện nay, những người xung quanh cô, động vật giống đực đều chiếm đa số. Các bạn nữ cùng học với cô, các nữ đồng nghiệp của cô, dù có dáng người cao hay thấp, gầy hay béo, hoặc không cân xứng như thế nào, cũng đều tìm được một nửa phù hợp với mình rồi.

Dường như trước đây không lâu, bản thân cô vẫn là một cô bé vô lo vô nghĩ, vui mừng hồ hởi tham dự tiệc cưới của các anh, các chị. Chỉ hai năm gần đây, Chu Lạc phát hiện tần số tham dự tiệc cưới của mình bỗng trở nên ít hơn, sau đó, khi cô bắt đầu tới tấp nhận được thiệp mời dự tiệc đầy tháng, tiệc tròn một trăm ngày tuổi, tiệc sinh nhật... thì Chu Lạc thực sự cảm thấy có điều gì bất thường – tất cả bọn họ đều đã bỏ rơi cô!

Cho dù là thành tích học tập hay thành tích công tác, mà ngay cả thi chạy một trăm mét trên sân vận động, Chu Lạc chưa từng bị rớt lại phía sau như vậy, thật đáng buồn, đáng than thở, đáng xấu hổ!

Tại sao cô lại chậm chạp ngốc nghếch như vậy? Tại sao không sớm phát hiện ra sự ngắn ngủi của tuổi xuân và sự quý báu của thời gian? Sau khi vận dụng bộ óc với chỉ số IQ hơn người của mình để tiến hành suy nghĩ thấu đáo một hồi, cuối cùng Chu Lạc đã tìm ra được kẻ cầm đầu gây tội ác – thầy giáo tiểu học của cô.

Đó là một anh chàng cắt đầu đinh ngốc nghếch, vừa mới tốt nghiệp trường Đại học Sư phạm, chắc rằng năm đó cũng là một chàng trai trẻ bừng bừng khí thế, cái đó gọi là rung đùi tự đắc. Sau khi phát hiện ra trong lứa học sinh đầu tiên của mình, có cô bé “thần đồng” Chu Lạc với năng lực nhận thức và học tập vượt xa các bạn cùng độ tuổi khác, anh chàng liền mừng vui phấn khởi như bắt được vàng, chạy nhảy luồn lách khắp nơi cổ động cô vượt cấp.

Bố và mẹ với lòng hư vinh cực cao của cô cũng trở thành trợ thủ đắc lực của anh ta, với mưu trí của mấy người hợp lại, bọn họ đã rút ngắn gần một nửa nhiệm vụ học tập vui vẻ của cô nhanh như một cộng một bằng hai. Từ đó, đưa cô vào một chặng đường đau thương, khác biệt hẳn so với mọi người.

Sau khi học vượt cấp, Chu Lạc luôn được mọi người ca tụng là “thần đồng”. Thực ra, khi thi đại học, đã có mầm mống ca tụng rồi, bởi bì, tuy trường đại học mà cô thi đỗ cũng là “211”[1], cũng là “985”[2], nhưng lại không phải là hai trường thuộc hàng những trường đầu bảng. Mặc dù vậy, vì tuổi còn nhỏ, mới chỉ mười bốn, nên cô vẫn được đông đảo mọi người ca tụng một thời gian, các báo đài địa phương cũng đua nhau đưa tin, đăng ảnh.

[1] 211: Dự án của chính phủ Trung Quốc xây dựng khoảng một trăm trường cao đẳng và đại học trọng điểm, nhằm cải cách và phát triển hệ thống giáo dục.

[2] 985: Dự án của chính phủ Trung Quốc xây dựng một số trường đại học đẳng cấp quốc tế và nổi tiếng thế giới.

Sau đó nữa, khi vào đại học, thành tích học tập của cô mặc dù vẫn luôn dẫn đầu, nhưng không còn những kỳ tích hiếm gặp khiến người ta ngạc nhiên nữa, không tham gia những thí nghiệm khoa học đỉnh cao nào, cũng không có những phát minh, sáng tạo độc đáo khác, giống như Trọng Vĩnh[3], tiêu tan trong đám đông!

[3] Trọng Vĩnh: Người huyện Kim Khê tỉnh Giang Tây, thời Bắc Tống. Lúc năm tuổi, chưa từng đọc sách viết chữ, bỗng một ngày Trọng Vĩnh đòi bút và viết ra bốn câu thơ, hơn nữa còn tự đề tên cho mình. Nhưng đến khi trưởng thành lại lu mờ dần.

Mười bốn tuổi, Chu Lạc vào học đại học, hai mươi tuổi lấy bằng thạc sĩ. Ngoài việc luôn được gọi là học viên nhỏ tuổi nhất ra, cô không có biểu hiện ưu tú gì khác.

Cùng lúc đó, tác dụng phụ của việc học vượt cấp lại gây tai họa lâu dài về sau. Cô không có bạn chơi cùng lứa tuổi, các bạn cùng lớp, cùng học đều hơn cô tới bốn tuổi trở lên. Hơn nữa, hồi học đại học, có một nam sinh vùng Đông Bắc đi học lại sau rất nhiều năm, hơn cô tới mười tuổi. Mười tuổi! Nói là hai thế hệ chắc cũng chẳng có gì quá đáng.

Trong con mắt của mọi người, cô giống y như một đứa con nít. Hồi tiểu học, những câu chuyện thầm kín giữa các bạn gái, không ai nói cho cô biết cả, sợ một đứa con nít như cô không hiểu chuyện lại nói lung tung. Hồi cấp hai, khi các bạn gái nhận được thư tình, truyền tay nhau xem, chỉ mình cô bị mọi người giấu giếm, nói rằng sợ làm hại tài năng của tổ quốc. Hồi cấp ba, các chị em cùng phòng ký túc trốn học đi dạo phố mua áo lót và băng vệ sinh, không rủ cô, lý do là vì cô chưa cần tới những thứ đó – một đứa con nít mới mười một tuổi như cô, quả thật cũng chưa phát triển tới độ cần thiết mấy đồ đấy. Bọn họ dùng chung đồ trang điểm, đổi quần áo cho nhau, cũng không đếm xỉa gì tới cô, lý do vẫn giống như đã nêu trên.

Vào học đại học, Chu Lạc cảm thấy bản thân mình cuối cùng đã có thể thở phào nhẹ nhõm. Hôm đến nhập trường, kinh nguyệt lần đầu tiên đã xuất hiện, mười bốn tuổi rồi, dù thế nào cũng được coi là một thiếu nữ xinh đẹp chứ? Khi cô còn đang định cao giọng hát bài “Hoa bách hợp dại cũng có mùa xuân”, thì bị dội ngay một chậu nước lạnh khiến trái tim cô băng giá.

Nguyên nhân là do đám nam sinh có lượng hoóc môn bất thường đó nhàn nhã vô vị xúm lại bình phẩm về dung mạo của các bạn nữ, bọn họ dự định sẽ bầu ra hoa hậu khoa, hoa hậu học viện rồi kế đến là hoa hậu trường.

Có cậu nam sinh không có mắt, không, đó phải là một nam sinh rất biết nhìn người đã đưa ra ý kiến: “Thực ra, Chu Lạc cũng rất xinh, chỉ có điều cậu ấy vẫn còn có chút dáng vẻ của trẻ sơ sinh thôi nhỉ.”

Theo lời kể lại của những người có mặt tại đó, lúc ấy, liền có ngay một người phì cả ngụm nước vừa uống trong miệng ra, sau khi lau sạch lớp nước hỗn hợp giữa trà và nước bọt trên mặt, một giọng nói sang sảng vang lên: “Cô bé đó á? Nhiều lắm cũng chỉ có thể coi là một nụ hoa thôi? Có ý đồ xấu xa với Chu Lạc, cẩn thận bị tố cáo là thực hiện hành vi dâm loạn với trẻ vị thành niên đấy!”.

Sau đó, lại có kẻ nhiều chuyện học Luật, mang những quy định trong bộ luật ra cảnh cáo mọi người: Định tội cho kẻ tình nghi phạm tội XX, nếu người bị hại trên mười tám tuổi, căn cứ vào tình tiết để định tội; từ mười bốn tuổi đến mười tám tuổi được coi là vị thành niên, tội danh tăng thêm một bậc; nếu người bị hại chưa đủ mười bốn tuổi, hành vi phạm tội đó được coi là tội ác tày trời, bất kể đối phương có tự nguyện hay không đều bị coi là đã phạm tội, nếu tình tiết nghiêm trọng có thể bị kết án tử hình!

Hóa ra, vẫn còn có mức độ nguy hiểm như vậy, đám sinh viên nam đều cảm thấy kinh sợ. Lại có anh bạn ngồi lê đôi mách cùng khoa với Chu Lạc giở thẻ sinh viên của cô ra: Sinh tháng Mười hai năm 198X, ôi, trời ơi! Cậu quả thật vẫn chưa tròn mười bốn tuổi!

Ngay lập tức, Chu Lạc trở thành người nổi tiếng, từ đó, đám nam sinh con nhà lành trong trường đều tránh cô như tránh bom mìn vậy, đồng thời, tư duy quán tính đó cũng được duy trì và kéo dài mãi. Cho tới năm mười tám tuổi Chu Lạc tốt nghiệp đại học, năm hai mươi tuổi lấy bằng thạc sĩ, mà đám bạn học thuộc thế hệ 7X trở về trước đó của cô vẫn không nhìn nhận cô như một cô gái đã trưởng thành.

Nhận được tấm bằng thạc sĩ, Chu Lạc rời khỏi trường như một kẻ đang trốn chạy, rầm rầm rộ rộ gia nhập vào quá trình xây dựng và hiện đại hóa của tổ quốc, trở thành nhân viên một viện thiết kế ở thủ đô.

Môi trường đã được thay đổi, vận mệnh bi thương vẫn không hề chuyển biến.

Từ nhỏ, khẩu vị của Chu Lạc đã rất đơn giản, ăn gì cũng thấy ngon, rau cải luộc với nước muối cũng có thể ăn cơm được, vì vậy, những món ăn thanh đạm trong nhà ăn của trường học vẫn có thể nuôi cô trở thành một cô gái trắng trẻo béo tốt.

Mà sau khi đi làm, các món ăn trong nhà ăn nơi làm việc vừa ngon vừa rẻ, mùi vị và dinh dưỡng của các món đó cao hơn các món ăn trong nhà bếp của trường không chỉ một bậc, vẻ bụ bẫm như trẻ sơ sinh của Chu Lạc lại được kéo dài thêm hai năm nữa. Đối diện với cô bé Chu Lạc mặt mũi mũm mĩm hồng hào đáng yêu đó, cao hơn thì là các bậc thầy về thiết kế mái tóc đã hoa râm, thấp hơn thì là những người mới được tuyển dụng vào đơn vị cùng đợt với cô, tất cả đều tươi cười phấn khởi gọi cô là: Tiểu Chu (hoặc Tiểu Trư?)[4].

[4] Chu và Trư có cách viết khác nhau nhưng âm đọc giống nhau.

Vài năm sau, vẻ bụ bẫm dần dần mất đi, Chu Lạc cũng có sự từng trải, có một vài nhân viên thiết kế trẻ hơn mới vào làm bắt đầu gọi cô là “Chu công” – kiến trúc sư Chu. Trời ạ, Trư công[5], cô thà bị gọi là Tiểu Trư còn hơn!

[5] Trư công cũng có cách đọc giống Chu công, nghĩa là lợn đực.

Mãi cho tới năm vừa rồi, Chu Lạc trở thành kiến trúc sư bậc cao của toàn viện thiết kế, thậm chí là của toàn hệ thống, đồng thời, vì thành tích công tác xuất sắc, được đề bạt thành kiến trúc sư trưởng của một hạng mục kiêm chủ nhiệm phòng kỹ thuật, cách xưng hô đối với cô mới trở nên bình thường: “Chu tổng” hoặc “chủ nhiệm Chu”. Cách xưng hô này nghe mặc dù không thuận tai, nhưng ít ra cũng không bị người ta hiểu lầm.

Nhưng, mấy năm gần đây, vì mải cắm đầu phấn đấu cho việc thay đổi cách xưng hô dành cho mình mà việc đại sự cả đời của cô lại lỡ dở. Hai mươi tám tuổi, với cương vị kiến trúc sư trưởng của một hạng mục công nghiệp hơi chút là đầu tư hàng nghìn vạn đồng, với cương vị là một chuyên gia của hội đồng thẩm định, với tư cách là một cán bộ bậc trung của viện, cũng có thể được coi là còn rất trẻ và có tiền đồ rộng mở phía trước; nhưng với tư cách là một cô gái độc thân ngay cả bạn trai cũng chưa có, không ai còn khen cô như thế này nữa: bạn vẫn trẻ lắm.

Tách khỏi các mối quan hệ xã hội, không có cảm giác thuộc về ai, cũng là một trong những tác dụng phụ của việc học vượt cấp.

Tạm thời không nói tới đám bạn học thuộc thế hệ 7X của Chu Lạc – những người mà giờ đây trong đầu họ đầy ắp nào là công việc, việc nhà, chuyện con cái. Năm nay, đơn vị có thêm nhân sự mới, Đồng Đan – cô bạn cùng phòng và cũng là tiểu đồ đệ, cũng thuộc thế hệ 8X, khiến Chu Lạc ngày càng trở nên hưng phấn.

Giờ đây, việc làm ngày càng khó tìm hơn, những nhân viên trẻ mới được tuyển dụng vào viện, ngoài việc phải có kiến thức chuyên ngành vững vàng ra, còn phải có một hậu thuẫn vững vàng nữa. Ví dụ như trường hợp của Đồng Đan, không chỉ có lý lịch đáng tự hào, vừa là cán bộ của hội sinh viên, vừa là người đứng đầu trong bảng tổng kết đánh giá chung theo năm học, lại còn là người đoạt giải thưởng trong cuộc thi thiết kế dành cho sinh viên. Nghe nói, cô ấy cũng chính là người mang về cho viện đơn đặt hàng lớn nhất trong năm nay – bố của cô ấy là nhân vật có tiếng của một doanh nghiệp trọng điểm của cả nước.

Nghĩ đến đó, Chu Lạc cũng coi như đã tìm được điểm có lợi của việc học vượt cấp, đó chính là tranh thủ vào học đại học trước khi mở rộng tuyển sinh. Khi cô tốt nghiệp, mặc dù vừa bỏ chế độ phân công công tác, nhưng những sinh viên ưu tú vẫn có thể đứng từ trên cao nhìn xuống lựa chọn các đơn vị tuyển dụng. Nếu không phải viện thiết kế này tọa lạc ở Bắc Kinh, và nếu không phải vì muốn tránh xa sự can thiệp của bố mẹ, sợ rằng dải đất bờ Nam của dòng Trường Giang đều có bàn tay của họ, thì cô chắc chắn sẽ không bao giờ chọn nơi này.

Cô gái Đồng Đan hai mươi tư tuổi, ngoài việc nhiều tuổi hơn cô hồi mới được tuyển dụng năm đó, các điều kiện khác đều tốt hơn cô nhiều. Chỉ đáng tiếc sinh ra không hợp thời, ngay cả chuyện tìm việc làm cũng phải dựa vào mối quan hệ của bố.

Đồng Đan là một cô gái trẻ rất lanh lợi, đối với vị sư phụ chỉ hơn mình vài tuổi này, cô nàng rất kính trọng, về quê ăn Tết còn mang theo rất nhiều đặc sản của quê mình lên cho Chu Lạc.

Nhưng cũng chính Đồng Đan – người bạn cùng phòng thứ sáu của Chu Lạc – lại khiến một người với bề dày kinh nghiệm ở ký túc xá tập thể tới tám năm như cô có ý định chuyển đi nơi khác. Dùng một cụm từ để hình dung cảm giác của cô, đó chính là – tự hổ thẹn không bằng người khác.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn MeOw về bài viết trên: angell0nelycute, hanayuki001, hanhmanh90, lamlinh81, nhungtasa, trankim
     
Có bài mới 07.02.2014, 09:38
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.08.2013, 22:04
Tuổi: 27 Nam
Bài viết: 1673
Được thanks: 10460 lần
Điểm: 16.29
Có bài mới Re: Dựa vào hơi ấm của em - Cúc Tử - Điểm: 11
Có cô bạn cùng phòng tươi non chẳng khác gì củ cải trắng như Đồng Đan, cô được hưởng rất nhiều lợi ích. Không phải dọn dẹp vệ sinh, không phải đi lấy nước nóng, không phải đi đến nhà ăn xếp hàng lấy cơm, bất kể là việc nặng hay việc nhẹ gì, tất cả đều có người làm giúp các cô rồi. Các chàng trai tới xun xoe săn đón, khi làm việc, họ đều nhìn nhận hai người như nhau, điểm khác nhau duy nhất chỉ là ánh mắt: Ánh mắt khi nhìn Đồng Đan thì đầy vẻ tha thiết, còn ánh mắt khi nhìn cô lại biến thành vẻ cung kính.

Chu Lạc không phải là kẻ ngốc, cô biết bản thân mình chẳng qua được thơm lây mà thôi, biết rằng dù tốt xấu thế nào cô cũng được coi là lãnh đạo, cứ ở lì đây không biết ngượng, đám con trai kia sẽ khó chịu biết bao. Hơn nữa, sự vật mà bọn họ quan tâm – những câu chuyện của riêng họ, những thứ cô không hay biết – cô cũng không thể góp lời, độ tuổi của mọi người xấp xỉ nhau, hố sâu ngăn cách giữa hai thế hệ lại không phải là một cái hai cái nữa rồi.

Những người cùng thế hệ với cô, không ai còn ở lì mãi trong ký túc xá tập thể nữa. Thôi được rồi, cô chuyển nhà là xong chứ gì!

Sau khi quyết định rời ký túc xá, nhiệm vụ quan trọng đầu tiên là phải đi tìm nhà ở. Nói tới chuyện nhà ở, cô cũng cảm thấy sầu não. Mặc dù nhà nước đã bãi bỏ quy định phân chia nhà ở theo chế độ phúc lợi cho cán bộ công nhân viên, nhưng đơn vị vẫn có quỹ nhà ở chuẩn bị cho các cán bộ trẻ, bán cho họ với giá ưu đãi, coi đó là một chính sách giữ người. Nhưng chính sách đó chỉ thực hiện đối với người đã kết hôn, những nhân viên chưa kết hôn không được cân nhắc tới điều ấy. Rất nhiều người, kinh nghiệm công tác đều không bằng Chu Lạc nhưng lại được phân nhà, nguyên nhân chỉ bởi vì họ đã kết hôn.

Bạn học của cô, dù không được phân nhà ở, khi kết hôn, hai vợ chồng son xúm lại, cũng đăng ký được một căn hộ mới trước khi giá bất động sản leo thang, giờ đây, giá thị trường tăng lên gấp mấy lần chưa biết chừng.

Lần đầu tiên, Chu Lạc phát hiện ra bản thân mình sao lại bi thảm như vậy. Cũng có tuổi rồi mà vẫn chưa kết hôn, không có nhà, cũng không thể ở lại trong ký túc xá tập thể nữa rồi. Số tiền tiết kiệm trong tay cô, có thể mua được một chiếc xe hơi hạng sang, nhưng với giá bất động sản cao chóng mặt như hiện nay, lại chẳng mua hổi một căn hộ nào ra trò.

Trước tình cảnh này, Chu Lạc biết làm thế nào đây? Chỉ còn một con đường duy nhất, đó là đi thuê nhà thôi.

Ngồi trong phòng làm việc có thể coi là rộng rãi, Chu Lạc lật giở chiếc hộp đựng danh thiếp, tìm ra một tấm, bấm điện thoại gọi theo số ghi trên danh thiếp ấy. Đó là một người bạn cùng trường thời trung học, hiện đang làm trong ngành môi giới bất động sản.

“Cậu muốn tìm nhà ở hả, muốn chung cư hay biệt thự?” Giọng nói trong trẻo của đối phương vang lên, lại mang đến cho Chu Lạc một cảm giác bối rối vừa phải. Cô trấn tĩnh một lát, thành thật nói cho bạn biết dự định của mình.

“Đùa gì chứ, đại tiểu thư họ Chu như cậu mà cũng phải đi thuê nhà hay sao?” Giọng nói của đối phương trong chốc lát đã cao lên tận quãng tám, “Không nói tới những chuyện khác, chỉ bằng việc cậu đã làm bao nhiêu năm trong một đơn vị luôn lũng đoạn thị trường cả nước, lại còn làm lãnh đạo nữa, chẳng lẽ không mua nổi một căn hộ ư?”

Thẳng thắn mà nói, Chu Lạc và người bạn cùng trường này vốn không thân thiết lắm, chỉ biết nhau qua một hội các bạn cùng trường, bởi vì đều sống tại Bắc Kinh, lại cùng là phái nữ nên mới từng liên lạc với nhau vài lần. Cô không có dự định thảo luận với đối phương về tình hình tài chính của mình, nếu quả thực không thể thực hiện được, cô sẽ không làm phiền người ta nữa.

Dù sao cũng là người làm trong ngành dịch vụ, cô bạn cùng trường đó rất nhanh chóng thu lại cảm giác kinh ngạc và ý muốn buôn chuyện của mình, ân cần nói: “Tớ sẽ lập tức cử người tìm giúp cậu, cậu cứ yên tâm, nhất định sẽ tìm được cho cậu một chỗ giá cả tốt nhất, môi trường an toàn thoải mái nhất”. Hóa ra, người bạn cùng trường đó đã làm tới chức giám đốc khu vực rồi, không còn phải đích thân thực hiện các công việc cụ thể nữa, tuy nhiên, vẫn có thể giúp cô được. Sự ân cần chu đáo của đối phương mang lại cho Chu Lạc một cảm giác ấm áp, huống hồ cô ấy lại không tiếp tục nói về vấn đề ban nãy, Chu Lạc liền yên tâm giao phó việc tìm nhà ở cho bạn.

Quả nhiên là người quen thì dễ làm việc, chưa cần tới hai ngày, Chu Lạc đã được thông báo là vừa tìm thấy một căn phòng chỉ có thể gặp mà không thể có được giành cho cô.

Cô bạn cùng trường với tư cách là giám đốc, đích thân đưa cô đi xem nhà. Sau khi nhận lọ nước hoa nhập khẩu mà Chu Lạc mang tặng, không hề tỏ ý từ chối, hào phóng cảm ơn rồi cười tít mắt nói: “Đợi chút nữa đi xem nhà, cậu sẽ thấy tặng lọ nước hoa này không uổng phí đâu”.

Quả thật là không uổng phí. Phòng ở tốt một cách đáng ngạc nhiên, là khu biệt thự gần trung tâm thành phố nhất. Trong khu nhà có núi, có sông, có suối nước nóng, môi trường còn tốt hơn cả công viên, còn có cả bể bơi, sân tennis của các hội viên cao cấp. Những người sống ở đây, Chu Lạc ngờ rằng trên trán họ toàn lấp lánh ánh vàng cả.

Chu Lạc bất đắc dĩ, tế nhị giải thích với cô bạn cùng trường rằng thu nhập của cô còn chưa cao tới mức đấy, nếu có thể trả được mức phí thuê nhà ở đây, vậy thì cô cũng đâu cần phải đi tìm thuê nhà ở.

Không ngờ, đầu cô bạn cùng trường lại lắc như trống bỏi, sau đó nói giá thuê nhà ra, khiến miệng Chu Lạc há to tới nỗi có thể nuốt gọn một quả trứng gà. Mức giá đó, mặc dù hơi cao hơn so với dự định của cô, nhưng đối với căn phòng này, chắc chỉ được coi là con số lẻ mà thôi.

Chu Lạc đã qua thời thiếu nữ mơ mộng từ lâu, cô nói thẳng: “Nói đi, phòng ở hay chủ nhà có vấn đề?”.

Cô bạn cùng trường cười, lại lắc đầu, “Làm lãnh đạo rồi khí chất quả có khác, tớ không thể chơi trò úp mở được nữa rồi. Chủ nhà và phòng ở đều không có vấn đề, chỉ có khách thuê nhà có vấn đề thôi”.

Chu Lạc tròn mắt, đưa tay chỉ vào mũi mình, “Tớ á?”.

Cô bạn cùng phòng gật đầu, “Đúng vậy, chủ nhà yêu cầu khá cao đối với người tới thuê phòng, đã nói rõ rằng người thuê phòng phải là phái nữ, độ tuổi từ hai mươi lăm trở lên, trình độ học vấn từ thạc sĩ trở lên, tướng mạo đoan trang, sinh hoạt quy củ, được giáo dục tốt, không có những sở thích xấu, tốt nhất là con gái miền Nam, tốt nhất là chưa có bạn trai. Cậu thử nói xem, khó mà tìm được người nào phù hợp với những điều kiện đó”. Mà Chu Lạc cô lại vừa hay hội tụ đủ những yếu tố ấy, cứ như là đo ni đóng giày cho cô vậy.

Chu Lạc cảm thấy tức cười, “Đúng là không dễ tìm, đây là tìm bạn đời hay cho thuê phòng?”. Thôi, một buổi sáng của ngày nghỉ đã không đi đến đâu thế này rồi, xem ra vẫn phải tiếp tục tìm phòng thôi.

Cô bạn cùng trường ngăn bước chân đang định quay đi của cô, vội nói: “Tớ có phải hạng người không tin tưởng được không? Chủ nhà là nữ, là một bà chủ lớn, là kiểu phụ nữ mạnh mẽ tháo vát, hơn nữa vẫn độc thân, chỉ có một mình chị ấy ở đây thôi”.

Chu Lạc nhướng mày, “LES?”[6]. Đây là từ mà cô học được của Đồng Đan, chợt nghĩ rằng cô bạn học cùng thời với mình chưa chắc đã biết được từ đó, liền bổ sung thêm một câu, “Cô ấy là đồng tính nữ sao?”. Nếu không, sao lại có định hướng như vậy.

[6] Les: Viết tắt của từ Lesbian, đồng tính nữ.

Cô bạn cùng trường dở khóc dở cười, tuy nhiên, vẫn tiếp tục giải thích: “Không phải, thực ra chị Mai, cũng chính là chủ nhà đó, đã từng mấy lần gặp tớ trong các giao dịch bất động sản, mọi người thường xuyên qua lại rồi thành bạn của nhau. Con người chị ấy rất tốt, chẳng qua là vì mải lo sự nghiệp mà lỡ tuổi kết hôn, bây giờ hơn bốn mươi tuổi rồi, ở Bắc Kinh lại chẳng có bà con họ hàng nào, bạn bè đều đã có gia đình riêng, bảo mẫu cũng không phải là đối tượng để nói chuyện. Lần trước, chị ấy nói với tớ là muốn tìm một người cần thuê phòng để làm bạn, sở dĩ thu một khoản tiền thuê phòng nhất định cũng là vì muốn tạo một bậc cửa tầng lớp cho người thuê phòng chứ chị ấy không thiếu mấy đồng tiền đó. Tớ đã giới thiệu cho chị ấy mấy người rồi. Cậu cũng biết đấy, phụ nữ làm đến chức vụ đó ít nhiều cũng có phần kén chọn bắt bẻ, đều không hài lòng với những người được tớ giới thiệu, tớ liền nghĩ ngay tới cậu”.

Chu Lạc trong lòng vẫn cảm thấy khó hiểu, gật đầu nói: “Có thể hiểu đươc”. Nhìn thấy nụ cười hân hoan của cô bạn cùng trường, lại vội vàng nói, “Tuy nhiên, tớ không đồng ý”. Trò đùa, hơn bốn mươi tuổi rồi mà vẫn chưa kết hôn, đó chẳng phải là một tấm gương tốt đẹp gì. Sở dĩ cô là cô gái muộn chồng cũng có nguyên nhân lịch sử của nó, đồng thời cũng không muốn kéo dài tình trạng này mãi. Tâm lý của cô rất bình thường, lại càng không muốn trở thành Diệt Tuyệt Sư Thái[7]!

[7] Diệt Tuyệt Sư Thái là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết Ỷ thiên Đồ long ký của nhà văn Kim Dung. Nổi tiếng là người cứng nhắc, giáo điều, nặng nề định kiến.

Một tuần sau đó, Chu Lạc lại tới khu biệt thự này thêm một lần nữa, bí bách tiếp nhận sự thật. Từ tiết kiệm tới xa xỉ thì dễ, từ xa xỉ tới tiết kiệm mới khổ, cổ nhân sao lại thông minh tới như vậy chứ? Từ sau hôm đấy, cô đã đi xem nhiều phòng ở cho thuê, nếu không phải là phòng quá cũ thì là do hàng xóm xung quanh quá ầm ĩ, hoặc là cơ sở vật chất không tốt, hoặc là môi trường xung quanh quá tồi, hoặc là hội tụ đủ cả các yếu tố trên. Nói tóm lại, cô đã có tà tâm với ngôi biệt thự kia, càng có sự hiếu kỳ với chị Mai sống trong căn biệt thự đó.

Chẳng qua cũng chỉ làm bạn và nói chuyện phiếm thôi, chị Mai đó có gia sản to lớn, chắc cũng là người bản lĩnh, có thể học hỏi từ bậc tiền bối, nhất định sẽ có nhiều ích lợi. Còn việc hôn nhân đại sự, bản thân cô thường xuyên chú ý là được thôi. Có tấm gương phản diện ngay trước mặt, cũng có thể rút kinh nghiệm để không đi theo vết xe đổ!

Cũng may cô bạn cùng trường không để ý tới việc nói một đằng làm một nẻo của cô, càng không biết được những tính toán riêng trong lòng Chu Lạc, chỉ nói rằng tính cách tiểu thư của cô đã phát tác, giờ bỗng nhiên lại quay lại, lập tức nhận lời sẽ tiếp tục giúp đỡ cô.

Vào trong nhà chị Mai, Chu Lạc lại một lần nữa thầm cảm thán về sự sáng suốt của mình. Nơi đây quả thực đã đáp ứng đầy đủ tất cả các yêu cầu của cô về chỗ ở: Phòng ở kiểu phương Tây, thiết kế đơn giản, sạch sẽ mà rất đẹp; vườn hoa lại thiết kế theo lối phương Đông, không có thảm cỏ hào nhoáng bên ngoài, mấy khóm thúy trúc đung đưa trước cửa, lối đi ra cổng lớn là một con đường ngoằn ngoèo trải sỏi. Hai bên đường phủ kín những thảm rêu xanh mượt, trong sân muôn hoa đua sắc, rõ ràng không phải là một cảnh đẹp dễ bắt gặp trên phố, ngay cả bàn ghế đá cũng mang đầy nét cổ kính.

Chu Lạc biết rằng, ở một thành phố khô nóng như Bắc Kinh, muốn duy trì được một khu vườn nhỏ theo phong cách Giang Nam nho nhã thế này, cần phải tốn một khoản tiền và công sức cực lớn. Trong mắt rất nhiều người, chi bằng cứ thiết kế một thảm cỏ đơn giản theo phong cách phương Tây, tiện thể thêm vào vài cây hoa hồng đã là rực rỡ bắt mắt lắm rồi. Bối cảnh vừa nhọc công mà chẳng được ca ngợi này lại khiến Chu Lạc nảy sinh chút tình cảm tốt đẹp dành cho chị Mai, chủ nhân của ngôi biệt thự, chỉ vì tình cảm đó nên kiên quyết ở lại.

Chu Lạc rất thích vườn hoa kiểu phương Đông, nhưng lại không thích phòng ở và đồ gia dụng theo lối phương Đông. Cô cảm thấy những thứ đó quá trầm tĩnh và cũ kỹ. Nền nhà lát gạch sẽ mang cảm giác quá lạnh, đồ gia dụng trạm trổ rất khó trong việc lau chùi, dọn dẹp, chưa kể đến việc di chuyển những khối gỗ nặng trịch đó không hề dễ dàng, khi dùng cũng luôn cảm thấy khô cứng, rất không thoải mái. Nhưng mỗi lần Chu Lạc đưa ra những ý kiến đó, đều bị các bậc phụ huynh trong nhà chỉ trích cô là người dung tục lười nhác. Ngoài việc nghiến răng nghiến lợi ra, Chu Lạc cũng chẳng còn cách nào khác. Hôm nay, tới nhà của chị Mai, nhìn thấy cửa sổ bằng kính sáng choang, mở rộng tới sát đất, sàn gỗ sang trọng bóng loáng, thảm trải sàn dạng lông mềm dài màu trắng tinh, đặc biệt là chiếc sô pha lớn thoạt nhìn đã có cảm giác cực kỳ dễ chịu, tất cả khiến cô luôn muốn hét toáng lên “Oh yeah!”.

Đợi đến khi nhìn thấy chị Mai chầm chậm đi xuống lầu, Chu Lạc lập tức quyết định, cho dù giá thuê phòng có cao hơn gấp đôi, cô cũng vẫn sẽ ở đây mà không chịu rời đi.

Trong ký ức tuổi thơ của Chu Lạc, người phụ nữ đẹp nhất là Phùng Trình Trình, Bạch Tố Trinh, Trình Hoài Tú, ba người phụ nữ này thực ra là một, đó chính là đại mỹ nữ không tuổi Triệu Nhã Chi. Chị Mai này, lại có ngoại hình giống hệt với Triệu Nhã Chi.

Vốn nghe nói chị Mai là người kinh doanh, lại làm trong ngành hệ thống bảo dưỡng các tòa nhà làm việc, trong ấn tượng của Chu Lạc, đó phải là một người phụ nữ giỏi giang già dặn hùng hổ, nếu không thì cũng có dáng vẻ béo tốt trắng trẻo của các quý bà. Cô không thể ngờ rằng chị Mai trông lại dịu dàng nhỏ nhắn yếu ớt như vậy.

Nghĩ lại một chút, cũng phải là một người như chị Mai đây mới làm nổi bật khu vườn nhỏ khác biệt kia!

Chị Mai mỉm cười bước tới chào hỏi bọn họ, dặn người giúp việc rót nước dâng trà. Chu Lạc để ý thấy rằng chị ấy vẫn rất trẻ và xinh đẹp, chỉ khi lại gần nhìn kỹ một chút, mới phát hiện dấu vết của thời gian lưu lại trên khuôn mặt chị. Dưới ánh nắng chiều tà nhàn nhạt, chị Mai nhỏ nhắn yểu điệu trông như một bông hoa khô vừa vớt ra khỏi nước trong chốc lát, đẹp thì có đẹp nhưng không còn vẻ tươi sắc ngát hương nữa. Nhưng đồng thời, ông già thời gian lại như muốn bù đắp cho chị, ban tặng cho chị khí chất nho nhã và phong thái ung dung, điểm này cũng giống với Triệu Nhã Chi rồi.

Chu Lạc không kiềm chế nổi, thầm thở dài trong lòng. Suốt ngày làm bạn với nhà xưởng, máy móc, công trình thầu, cô không tự tin rằng mười mấy năm sau, bản thân cô cũng có được khí chất này, mà một người tuyệt diệu như chị Mai vẫn chưa lấy được chồng, liệu cô còn có hy vọng nữa không?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn MeOw về bài viết trên: angell0nelycute, hanayuki001, lamlinh81, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chu tước, phamhoung, SAYan NT, Thư_Plynh, tuyenphamkr và 446 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 732 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
TranGemy: Dạo này bạn có đọc được truyện nào hay không? Chia sẻ với chúng mình ngay tại Nhật ký đọc Sách nhé!
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 484 điểm để mua Bướm hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 407 điểm để mua Thỏ xinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 696 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.