Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 136 bài ] 

Gả cho lão nam nhân - Lạc Vũ Thu Hàn

 
Có bài mới 15.01.2014, 13:56
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 9115 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Gả cho lão nam nhân - Lạc Vũ Thu Hàn. (Chương 40_ Phần 2) - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 40 (PHẦN 2).

Edit: Fuly.

Đồng Nhị gia hoàn toàn không biết thủ hạ của hắn đang bất bình thay hắn. Hắn lúc này đang đánh ngựa chạy trên đường, suy nghĩ nên mua những thứ gì về cho Dương Nghi. Vốn là ngày đó định cùng nàng đi dạo, kết quả binh doanh lại đột nhiên xảy ra chuyện, hắn chỉ đành phải quay trở về xử lý. Nhớ tới dáng vẻ bĩu môi bất mãn của nàng lúc ấy, Đồng Nhị gia bất đắc dĩ lắc đầu một cái. Biết nàng luôn thích ăn chút quà vặt, hắn quyết định đi Tam Vị Trai mua vài món điểm tâm.

Lúc Đồng Nhị gia về thì mặt trời đã dần hạ xuống phía tây, tiểu nha đầu đang đứng chờ ngoài cửa nhìn thấy chủ tử nhà mình trở lại, rối rít hành lễ.

"Lão gia ——"

"Lão gia ——"

"Ừ." Đồng Nhị gia khẽ gật đầu: "Phu nhân ở trong phòng à?"

"Dạ, phu nhân đang dùng thiện." Vừa trả lời, nha đầu vừa vội vén rèm lên cho hắn.

Nghe động tĩnh phía ngoài, Dương Nghi không để ý đến bữa cơm đang ăn dở, lập tức đứng lên nghênh đón: "Gia, sao hôm nay chàng về sớm vậy?"

Đồng Nhị gia cau mày nhìn món ăn trên bàn.

"Xuân Tuyết, cho người mang những thứ này xuống đi, thay món mới lên." Dương Nghi quay đầu lại, phân phó Xuân Tuyết.

"Không cần, mang bát đũa đến cho ta." Nhị gia ngồi xuống.

Xuân Tuyết khó xử nhìn Dương Nghi, Dương Nghi cười cười: "Cứ theo ý gia mà làm, đi mang thêm bát đũa lên đây."

Ăn liền mấy đũa thức ăn, chân mày Nhị gia ngày càng cau chặt, cuối cùng không nhịn được hạ đũa xuống, trầm mặt nói: "Phòng bếp bên kia là chuyện gì xảy ra? Tất cả đều là thức ăn chay thì thôi, sao còn làm mặn như vậy, lúc ta không có mặt họ cũng thất lễ với nàng vậy sao?"

Bọn hạ nhân đang đứng một bên nghe thế, rối rít quỳ xuống đất.

"Gia, không liên quan đến bọn họ." Dương Nghi cười cười, vỗ vỗ mu bàn tay hắn trấn an, sau đó nói với các nô tài đang quỳ trên mặt đất: "Các ngươi đều đứng lên đi, dọn các món ăn trên bàn xuống, nói phòng bếp làm mấy món Nhị gia thích ăn, nhanh lên."

Bọn hạ nhân ngẩng đầu nhìn Nhị gia một cái, thấy hắn không phản đối, lúc này mới từ từ đứng lên, bắt đầu nhanh nhẹn dọn dẹp bàn, sau đó lặng lẽ lui ra ngoài.

"Gia, chuyện là như vầy ——" Dương Nghi ngồi lên đùi Đồng Nhị gia, nói nguyên do cho hắn.

Trước khi tới Khâm Châu, nàng đã về nhà mẹ đẻ một chuyến, bảo Đông Mai mang ngân phiếu 50 lượng lén đi đến nhà Lưu Nhị Cẩu. Nhưng cũng không phải chỉ đơn thuần đi cứu giúp bọn họ, mà là đi dùng lợi dụ Kiều thị, muốn từ miệng nàng ta moi ra bí quyết sinh con trai.

Liên tục sinh bốn đứa con trai, nếu nói là tất cả đều là ngoài ý muốn, sợ cũng thật quá trùng hợp. Dương Nghi cũng không tin, phải biết, phần lớn trùng hợp đều là do bàn tay con người nhúng vào.

Có tiền có thể sai khiến cả ma quỷ, đưa 50 lượng qua đó, dù miệng Kiều thị có chặt hơn đi nữa cũng sẽ phải mở ra. Quả nhiên, Kiều thị lên tiếng.

Đối với chuyện dùng lợi dụ Kiều thị này, Dương Nghi không cảm thấy có lỗi gì, mình có thể cố gắng để được vật mình muốn, tại sao cứ phải trông cậy vào ông trời? Hơn nữa bọn họ, hai bên cũng chỉ là theo như nhu cầu thôi, Kiều thị cần bạc, nàng cần bí quyết trong tay Kiều thị.

Lúc Dương Nghi nghe cách Đông Mai mang về, cảm thấy rất ngoài ý muốn. Chỉ  đơn giản như thế thôi sao? Lúc ấy nàng bảo Đông Mai giữ miệng, không được để phương pháp truyền ra ngoài. Yêu cầu của phương pháp này không khó, chính là từ lúc muốn có con, thức ăn hai phu thê dùng không giống nhau, nữ nhân ăn mặn một chút, tốt nhất là ăn chay lấy dưa muối làm chủ, cũng có thể ăn nhiều rau xà lách. Nam nhân thì nhất định phải ăn tốt hơn nữ nhân, thích hợp nhất là nhiều rau hẹ. Chờ sau khi xác định mang thai, nữ nhân có thể ăn nhiều loại thức ăn có dinh dưỡng  để bù lại.

Sau khi biết phương pháp này, nàng liền bắt đầu thử, cũng không định nói cho Nhị gia, nhưng hôm nay đã bị bắt gặp, thì không cần che giấu nữa, bèn nói rõ ngọn ngành.

Nghe xong, thanh âm của Đồng Nhị gia có chút khàn khàn, hắn nhìn nữ nhân đã gầy đi mấy phần trong ngực, hồi lâu mới nói: "Mặc kệ nàng sinh nam hay sinh nữ, ta đều sẽ không ghét bỏ." Nói thật, thai đầu là nam hay nữ, hắn cũng không để ý, đều là con của hắn, hắn sẽ hết lòng yêu thương bọn chúng.

"Thiếp biết chàng không để ý, nhưng chúng ta cũng phải nghĩ cho lão phu nhân đang ở Thông Châu xa xôi chứ? Bà mong có thể bồng cháu cũng gần mười năm rồi, đã có biện pháp, tại sao không thử một chút? Lại nói, nếu thai đầu chúng ta có thể sinh được một tiểu tử béo mập, ngày sau thiếp cũng không cần phải lo lắng thai tiếp theo là nam hay nữ nữa." Thai đầu là nữ nhi có lẽ không mấy quan trọng, nhưng thai thứ hai thứ ba nếu vẫn là nữ thì sao? Không có con trai kế thừa hương hỏa, đỉnh môn lập hộ, là nỗi đau vĩnh viễn trong lòng nam nhân, ít ai có thể rộng rãi đến mức không có con trai cũng chấp nhận.

Nàng tin tưởng tình cảm Nhị gia dành cho nàng, cũng tin tưởng những lời hắn nói lúc này đều phát ra từ nội tâm. Nhưng ai có thể bảo đảm đến lúc việc này thật sự xảy ra, hắn sẽ không khó chịu. Nàng quyết sẽ không để cho mình lâm vào tình cảnh đó, hơn nữa nàng cũng không muốn hắn khó chịu.

Thấy nàng kiên trì như vậy, Nhị gia trầm mặc hồi lâu, mới nói: "Vất vả cho nàng rồi."

Dương Nghi lắc đầu một cái: "So với gia ở bên ngoài khổ cực, chút khổ này của thiếp không đáng là gì, cũng chỉ là hạn chế viêc ăn uống mà thôi."

Lại nói bên này, sau khi hai vị đại nương phòng bếp biết việc xảy ra ở trong phòng, cả kinh thất sắc, lại nhận được phân phó của Nhị phu nhân, hận không thể lấy ra một rương bản lĩnh, để cho Nhị gia biết bảo đao của họ chưa già.

Buổi tối, Dương Nghi nói lại chuyện xảy ra trong yến tiệc chọn đồ vật đoán tương lai của tiểu công tử Lâm gia cho Đồng Nhị gia nghe, cuối cùng, lo lắng hỏi: "Gia, thiếp làm như vậy, có thể gây thêm phiền toái cho chàng không?"

Nhị gia lơ đễnh nói: "Thêm phiền toái gì chứ, làm cũng làm rồi, có việc xảy ra, gia sẽ chịu trách nhiệm thay nàng."

Người ta còn kém chưa có chỉ vào mũi mắng, dù cho nha đầu có thể nhịn, hắn cũng không nỡ để nàng chịu uất ức. Để nương tử phải vì hắn mà ủy khuất cầu toàn, đó là do hắn không có bản lĩnh. Nếu thật xảy ra chuyện gì, để cho bọn họ nhằm về hắn là được.

Lại nói bên này, sau khi Vương Thiến Vân cầu kiến bị cự tuyệt, cũng không làm ầm ĩ, mang theo một bụng suy nghĩ trở về tiểu viện của mình.

Nàng trầm tư hồi lâu, từ dưới gối lấy ra một ít tiền, đưa cho tiểu nha hoàn: "Hương Nhi, hơn hai mươi đồng này ngươi cầm đi, đến tiền thính hỏi thăm một chút, hôm nay đã xảy ra chuyện gì." Sáng sớm, phu nhân còn đối xử thân thiết với nàng, sao chỉ chớp mắt nói thay đổi liền thay đổi?

Lúc trước, dù có mệt mỏi thế nào, nàng cầu kiến thì hơn phân nửa phu nhân cũng sẽ cho nàng vào, nói đôi câu mới đuổi đi. Hôm nay trên mặt nha đầu truyền lời rõ ràng mang theo không kiên nhẫn, như vậy có thể đoán, nhất định là phu nhân không muốn gặp nàng, những nha hoàn kia mới dám càn rỡ như thế. Trong này nhất định đã xảy ra chuyện gì mà nàng không biết, hơn nữa còn bất lợi với nàng. Nghĩ như vậy, lòng của Vương Thiến Vân liền trầm xuống, không dễ dàng gì nàng mới đi tới địa vị như hôm nay, nàng cũng muốn biết rốt cuộc ai muốn gây khó dễ cho nàng, nghĩ như vậy, trong mắt Vương Thiến Vân lóe qua một tia sáng lạnh.

Chuyện trong đại sảnh hôm nay nhiều người biết, nên cũng không phải là bí mật gì, tiểu nha hoàn Vương Thiến Vân phái đi  rất nhanh liền nghe được tin tức mình muốn.

Tiểu nha hoàn lo sợ nói xong, len lén liếc Vương Thiến Vân một cái, thấy mặt Vương Thiến Vân trầm như nước, trong lòng cảm thấy Vương di nương thật là đáng thương, đang êm đẹp lại bị Tri Phủ phu nhân dùng làm công cụ phát tác, thật là vô tội mà.

Vương Thiến Vân trầm mặt nghe xong, sau khi đuổi tiểu nha đầu ra, mới thả lỏng quả đám nãy giờ vẫn nắm chặt, chỉ thấy móng tay thật dài hằn sâu vào lòng bàn tay thành một dấu vết đáng sợ, ắt hẳn là do vừa rồi nàng dùng sức quá mức, nhưng Vương Thiến Vân lại giống như không cảm thấy đau đớn gì, cũng không đi xử lý.

"Dương Nghi ——" nàng ta cắn răng thốt lên hai chữ này.

Thật là oan gia, trước kia không hợp nhau, Vương Thiến Vân đã luôn cảm thấy Dương Nghi là một "tai tinh", đặc biệt khắc nàng ta! Ở Vân Châu cũng vậy, mỗi lần nương hoặc muội muội nàng chống lại Dương Nghi, đều không có kết cục tốt. Hôm nay đến Khâm Châu, còn âm hồn bất tán! Vương Thiến Vân vừa nghĩ tới cục diện khó khăn lắm nàng ta mới tạo ra được, hôm nay lại bị hai câu của Dương Nghi đánh tan không còn một mống, càng nghĩ càng cảm thấy "nộ hỏa công tâm".

Nàng tự thấy mình không có gì kém Dương Nghi, nhưng cảnh ngộ giữa hai người lại cách nhau quá nhiều. Dương Nghi tốt số, hôm nay đã là Chính ngũ phẩm Đồng Tri phu nhân, mà nàng vẫn như cũ chỉ là một thị thiếp. Nàng không hiểu, Dương Nghi đã có nhân duyên tốt như vậy rồi, vì sao nàng ta còn muốn gây khó dễ cho mình.

Càng nghĩ càng giận, Vương Thiến Vân nhào lên giường, cầm lấy gối đầu cấu xé phát tiết, mới có chút vơi bớt.

"Dương Nghi, Vương Thiến Vân ta không đội trời chung với ngươi!"

Vương Thiến Vân cũng không phải là loại người không có đầu óc, lúc này nàng không có cách gì đối phó với Dương Nghi, nhưng cái nàng có là kiên nhẫn, một ngày nào đó, cơ hội đến nàng sẽ cho nàng ta một bài học trọn đời khó quên. Nàng cũng không tin, vận số của Dương Nghi sẽ cứ tốt mãi!

Vương Thiến Vân chỉ thấy Dương Nghi phá hư việc của nàng, nhưng lại không thử nghĩ xem, nếu không phải bởi vì Đồng gia, Lâm phu nhân sao có thể cho nàng ta vài phần kính trọng? Nếu không phải bởi vì Đồng gia, sợ rằng lúc nàng ta sinh nở, Lâm phu nhân đã cho "giữ con bỏ mẹ" rồi, làm gì cho nàng ta có cơ hội "nhảy lên". Chỉ có thể nói, thành cũng chết mà bại cũng chết. Chuyện trước kia ở Đồng phủ, vừa là ưu điểm lại vừa là tổn thương đối với nàng ta.

Hơn nữa, Vương Thiến Vân hận Dương Nghi như vậy, có thể nói, hận ý đối với Dương Nghi còn vượt qua người dùng nàng ta làm bè gây sự, Bùi phu nhân. Đây đúng là vô lý, nhưng sự thật như thế, nguyên nhân không thể thiếu phần ghen tỵ giận chó đánh mèo cùng không cam lòng. . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.01.2014, 17:42
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 9115 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Gả cho lão nam nhân - Lạc Vũ Thu Hàn. (Chương 40_ Phần 2) - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 41.

Edit: Fuly

Lúc kinh nguyệt đã muộn nửa tháng, trong lòng Dương Nghi mơ hồ có dự cảm. Vì để bảo đảm chắc chắn, Dương Nghi cho người hầu cầm thiếp của mình đến Y quán Hồng Tế mời tọa đường đại phu tới nhà.

Đại phu ở y quán Hồng Tế này là độc đinh ba đời, họ Tô, ở Khâm Châu y thuật cũng xếp vào hàng cao minh, phẩm tính y đức đều rất tốt. Tô lão thái gia tuổi đã gần 60, trừ phi gặp phải chứng bệnh nan y gì, nếu không căn bản đều ở nhà dưỡng lão, chủ sự của y quán chính là Tô lão gia cùng Tô thiếu gia.

Sau khi toàn gia Dương Nghi đến Khâm Châu không lâu, đã biết được đại khái giá cả các y quán trong thành Khâm Châu, liền lấy ra năm trăm lượng trả cho y quán Hồng Tế, phàm là Đồng gia dùng thuốc hay xem bệnh đều là của y quán Hồng Tế.

Đây đều là quy củ của những đại môn đại hộ như bọn họ, hàng năm những gia đình giàu có đều sẽ lấy ra một số bạc nhất định trả cho một y quán, như vậy đại phu ở y quán này chính là đại phu chuyên biệt cho gia đình họ. Phàm là môn hộ này gặp phải bệnh tật gì, đại phu đều phải ưu tiên chữa trị.

Năm trăm lượng bạc không coi là nhiều, nhưng đối với một địa phương còn nghèo khó như Khâm Châu này mà nói, đã là một khoản tiền không nhỏ rồi.

Chuyện này Dương Nghi đã làm sau khi đến đây không lâu, trong đời người nào không có lúc nhiễm bệnh, đặc biệt là Nhị gia nhà nàng lại còn ở binh doanh nữa, khoản tiền này là tuyệt đối không thể tiết kiệm.

Một lát sau, Tô Vực Thanh liền đến, chẩn mạch cho Dương Nghi xong, xác nhận nàng quả thật mang thai, chỉ là vẫn chưa tới hai tháng, nhưng dinh dưỡng có chút không đủ.

Xuân Tuyết Đông Mai ở một bên nghe, sốt ruột, luôn miệng hỏi phải làm thế nào.

Tô Đại phu sờ sờ râu, cười nói: "Không sao, ta kê mấy đơn thuốc dưỡng thai cho phu nhân uống sẽ không có việc gì, phu nhân có chút gầy, bình thường nên ăn nhiều thức ăn có dinh dưỡng."

"Đồng phu nhân, lát nữa ngài hãy phái người theo ta trở về y quán lấy thuốc."

Dương Nghi gật đầu, nói với Đông Mai đang đứng ở một bên: "Lát nữa ngươi đến phòng thu chi lĩnh mười lượng bạc thưởng cho Tô Đại phu, sau đó phái người có thể tin cậy được đến y quán lấy thuốc."

Tô Đại phu không nhiều lời, mỉm cười thu nhận.

Đồng Nhị gia vừa về nhà liền nghe nói Dương Nghi mời đại phu ở y quán Hồng Tế tới đây, nghĩ là thân thể nàng có vấn đề, bị dọa cho giật mình, bước nhanh đi vào nhà, còn kém không có chạy, điều này làm cho người hầu đi theo bên cạnh hắn, Trường Xuân, kêu khổ không dứt.

Đồng Nhị gia vừa vào phòng, liền thấy Dương Nghi như có như không nhìn hắn cười, bên cạnh nàng, Xuân Tuyết cùng Tống nương cũng là ý vị che miệng. Sau đó cũng rất biết điều lui xuống, còn săn sóc  đóng cửa lại cho bọn họ.

Hắn bước nhanh đi tới bên cạnh Dương Nghi, ân cần hỏi: "Nàng làm sao vậy? Vừa rồi, ở ngoài cửa, ta mới nghe nha hoàn nói nàng mời đại phu ở y quán Hồng Tế tới đây, trên người có chỗ nào không thoải mái sao?"

Dương Nghi kéo hắn ngồi xuống, cười nói: "Thiếp không sao, chỉ là có mà thôi."

Đồng Nhị gia nhất thời không kịp phản ứng, nghi ngờ nhìn Dương Nghi: "Có cái gì?"

Dương Nghi kéo tay hắn đặt lên bụng mình, mỉm cười nhìn hắn: "Có thai rồi."

Đồng Nhị gia nhìn chằm chằm bụng của Dương Nghi một lúc lâu, mới ngẩng đầu, nhẹ nhàng hỏi: "Nàng thật sự có?"

Dương Nghi khẳng định gật đầu.

Đồng Nhị gia đột nhiên đứng bật dậy, đi tới đi lui ở trong phòng, không ngừng xoa xoa tay, sau đó cười khúc khích, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: ta sắp làm phụ thân rồi, ta có con rồi, đến cuối cùng thanh âm thậm chí còn có một tia nghẹn ngào.

Dương Nghi nhìn bộ dạng vui mừng ngốc nghếch kia của hắn, trong lòng khẽ ê ẩm. Nhị gia năm nay đã hơn 26, nếu như nhân sinh trôi chảy, ắt hẳn hiện tại con cũng đã gần mười tuổi. Nhưng bây giờ, trưởng thành rồi, dưới gối vẫn chưa có con.

Vui mừng qua đi, Đồng Nhị gia khẩn trương ôm lấy Dương Nghi, dặn dò cẩn thận cái này cẩn thận cái kia, đừng làm cho bản thân mệt mỏi.

Vừa bắt đầu Dương Nghi còn mỉm cười lắng nghe, nhưng tới lúc hắn lặp lại đến lần thứ ba, Dương Nghi không nhịn được cắt đứt hắn: "Chàng đừng khẩn trương như vậy, bên cạnh thiếp có Tống nương rồi, bà ấy sẽ không để cho thiếp mệt mỏi đâu."

Đồng Nhị gia cũng biết mình có hơi quá, hắn ngượng ngùng sờ mũi một cái, nói: "Bây giờ nàng mang thai rồi, ta đến phòng bếp, dặn dò bọn họ làm những món bổ dưỡng cho nàng."

Dương Nghi tất nhiên không phản đối.

Lúc này, trên dưới trạch viện đều biết đương gia chủ mẫu mang thai. Hơn nữa mới vừa rồi, Đồng Nhị gia vui mừng vung tay lên, trong nhà từ trên xuống dưới, tháng này toàn bộ đều nhận gấp đôi tiền lương. Không khí trong nhà cũng tràn đầy vui mừng cùng sung sướng.

Thời gian trước, Đồng gia khách đến đầy cửa. Sau bữa yến tiệc chọn đồ vật đoán tương lai của Lâm gia tiểu công tử, lại không ngừng có nữ quyến tới bái phỏng, cùng lúc cũng nhận được không ít thiệp. Trải qua một phen sàng chọn, từ bối cảnh, tính tình,…., Dương Nghi cũng chọn ra được năm ba người hợp tính, sau khi họ biết được Dương Nghi mang thai, đều tới tặng lễ. Dương Nghi cũng không từ chối, nhận lấy cả, rồi bảo Đông Mai ghi lại thành một danh sách.

Kế tiếp, Đồng gia bắt đầu đóng cửa, trừ mấy nhà thân cận có thể tin, Dương Nghi căn bản không gặp người ngoài. Ngay lúc này, chuyện gì cũng không bằng khối thịt nhỏ trong bụng nàng.

Chuyện Dương Nghi mang thai, Đồng Nhị gia cũng không quên gửi một phong thư báo tin mừng cho lão phu nhân. Lão phu nhân được thư, vui mừng khôn tả, tự mình thu xếp một vài thứ đồ cho trẻ con muốn đưa đi Khâm Châu, lại sai hai đại nương tinh thông việc dưỡng thai sinh nở đến, cuối cùng, còn từ trong vốn riêng của mình lấy ra hai bộ đồ trang sức thượng hạng cho Dương Nghi.

Từ thị biết chuyện, tự mình đi nhìn, sắc mặt trầm xuống trong nháy mắt. Nhìn một xe đồ đạc, cảm thấy vốn riêng của lão phu nhân đều cho phu thê Nhị gia hết rồi.

Nàng ta biết lão phu nhân có không ít đồ tốt, lúc nàng ta sinh lão đại, lão phu nhân rất coi trọng, cho nàng ta ba món đồ trang sức, khiến nàng ta mừng đến 2-3 tối cũng không ngủ được. Đáng tiếc sau này, lúc sinh lão Nhị lão Tam, lão phu nhân cũng chỉ tùy tiện thưởng ít đồ rồi thôi. Hôm nay, một xe này, chẳng phải đã khoét rỗng cả kho của lão phu nhân sao?

Sau khi so sánh, Từ thị càng cảm thấy lão phu nhân thiên vị, nhưng đồ là của lão phu nhân, Từ thị cũng không có cách, chỉ là hận đến nghiến răng.

Đối với những người lão phu nhân phái đi, Từ thị cũng không thèm để ý, dù lão phu nhân không đưa người cho lão Nhị, về sau nàng ta quản gia rồi, cũng sẽ không trọng dụng bọn họ.

Từ thị oán hận trở về phòng, suy nghĩ một hồi lâu, bây giờ Dương thị có thai, không thể hầu hạ nam nhân, theo lý nhất định sẽ phải lập thông phòng. Nước phù sa này cũng không thể để chảy ra ruộng ngoài, tuy nói Nhị thúc dáng dấp không ra hồn, nhưng trong tay cũng có một số tài sản đáng kể, vạn vạn không thể để cho người ngoài chiếm tiện nghi.

Từ thị nghĩ tới nghĩ lui, nhớ tới ở nhà nương còn có Tam điệt nữ Từ Nhược Khanh, cảm thấy nàng ấy đúng là một nhân tuyển thích hợp. Nói đến Tam điệt nữ này, cũng là người mệnh khổ, mới xuất giá một năm, trượng phu liền chết. Từ Nhược Khanh giữ ba tháng hiếu đạo cho trượng phu đoản mệnh này xong liền không chịu được nữa, nên nhờ phụ thân cùng nương làm chủ mang mình về nhà. Nương nàng ta không muốn để con  mình còn trẻ đã thành quả phụ, liền đến thương lượng với nhà trượng phu nàng ta. Nhưng Giang gia kia cũng cậy mạnh, muốn nàng ta làm quả phụ, không cho phép tái giá. Vì chuyện này huyên náo rất ầm ĩ, ở dưới sự de dọa cùng dụ dỗ của Từ gia, Giang gia rốt cuộc chịu thả người. Bây giờ cô chất nữ kia đang ở nhà cha mẹ.

Lại nói, cháu gái nàng mặc dù tính tình có chút cậy mạnh, nhưng dung mạo cũng thuộc hàng nhất đẳng, đến nàng thân là nữ nhân nhìn thấy, cũng động lòng không dứt. Nàng cảm thấy, chỉ cần là tiểu thúc nhìn thấy người, nhất định có thể thành.

Nghĩ như vậy, Từ thị lập tức phân phó gia nhân chuẩn bị xe ngựa, tự mình về nhà mẹ đẻ nói việc này.

"Cái gì? Con muốn để cho cháu gái con đi làm thiếp cho cho Nhị gia kia sao?!" Từ mẫu vừa nghe, không nói hai lời, liền lắc đầu cự tuyệt.

"Nương, người nghĩ thử xem, không nói đến việc Nhược Khanh hôm nay đã là quả phụ, chỉ tính đến trước kia chúng ta vì nàng cùng Giang gia ầm ĩ lợi hại như vậy, phụ cận này có ai dám lấy nàng? Hơn nữa, nương, bộ dạng tiểu thúc này của nhà con tuy có hơi xấu, nhưng là người rất có kinh nghiệm, mấy cửa hàng của hắn buôn bán cũng không tệ, bản thân không trêu hoa ghẹo nguyệt. Lão phu nhân lại thương yêu hắn, tiền bạc trong tay hắn chưa chắc ít hơn đại phòng chúng con đâu." Nói đến tiền, Từ thị không nhịn được liếm liếm miệng.

Từ mẫu vừa nghe đến tiền, hơi có dãn ra: "Nhưng cũng không thể để nàng làm thiếp cho tiểu thúc con."

"Làm thiếp chỉ là tạm thời, để Nhược Khanh có thể đứng vững đã chúng ta mới tính tiếp. Không nói đến chuyện sau này có thể thăng thiếp lên làm bình thê, mà nếu Nhược Khanh đủ thủ đoạn, thì việc đạp Dương Nghi kia từ vị trí chánh thê xuống, để chính mình ngồi lên cũng không phải không có khả năng." Nói xong lời cuối cùng, trong mắt Từ thị lộ ra hung quang.

"Dương thị có kia dễ đối phó như vậy sao?" Từ mẫu hoài nghi.

Từ thị lơ đễnh nói: "Dương Nghi này xuất thân là một nha hoàn, huống chi tuổi lại còn quá trẻ, biết cái gì? Nếu Nhược Khanh qua đó, bằng bản lãnh của nàng, muốn nắn bóp nàng ta còn không phải là chuyện dễ dàng sao?"

"Nhưng mà, không phải nói tiểu thúc kia khắc thê sao?" Từ mẫu chần chờ nói.

"Sao có thể? Hai người trước là do số mệnh không tốt, người nhìn Dương thị kia đi, đã gả qua bao lâu rồi, chuyện gì cũng không có, người ta vẫn có thể vui vẻ nhởn nhơ sống qua ngày." Từ thị tức giận nói, nàng cũng muốn tiểu thúc có thể khắc chết Dương Nghi đi, tránh khỏi làm cả Đồng gia mất thể diện.

Nghĩ tới nghĩ lui, Từ mẫu vẫn không thể quyết định: "Chuyện này liên quan đến cháu gái con, ta cũng không muốn qua mặt nó, thôi, ta kêu Nhược Khanh ra, con nói chuyện với nó, nếu nó không đồng ý, coi như xong."

"Được rồi, người đi gọi đi."

Không bao lâu sau, Từ Nhược Khanh tới, Từ thị liền kéo tay nàng ta qua nói chuyện. Lúc đầu Từ Nhược Khanh cũng không nói đồng ý hay không, Từ thị chỉ đành phải đem chuyện của Đồng Nhị gia kể qua một lượt, cho đến khi nghe nói Đồng Nhị gia là một quân nhân, dáng dấp cường tráng mạnh mẽ, vóc người bền chắc, lại nói thêm vài chuyện khác, Từ Nhược Khanh mới nghiêm mặt đồng ý.

Thấy chuyện phát triển như mong đợi, Từ thị rất vui mừng, trước khi đi, Từ mẫu kéo nàng ta lại:  "Chuyện này con phải chính miệng hỏi qua lão phu nhân đã mới được."

"Con biết rồi." Ngoài miệng thì đáp lời, nhưng trong lòng Từ thị lại muốn "tiền trảm hậu tấu". Lão thái bà kia, không phải bà luôn thích nhét nữ nhân vào phòng con trai mình sao, không phải bà luôn thương Dương thị sao, bây giờ ta liền thay bà làm "chuyện tốt" này. Không có ai hiểu hơn nàng nỗi khổ lúc mang thai mà trượng phu lại ở bên cạnh tiểu thiếp.

Từ thị càng nghĩ càng hưng phấn, hoàn toàn không nghĩ đến việc, nếu như cháu gái nàng ta bị cự tuyệt thì sau đó sẽ khó chịu thế nào. Có lẽ là nàng ta quá tự tin, cho là không có người nam nhân nào đối mặt với một mỹ thiếp trong tình hình đặc biệt như vậy lại không động lòng?

Nửa tháng sau, người cùng lễ vật lão phu nhân chuẩn bị đều đã đến. Một xe hành lý, Dương Nghi cùng Nhị gia đi xem, tất cả đều là đồ đạc cho em bé, một xe này chở đầy mong đợi của lão phu nhân dành cho tôn nhi của mình. Dương Nghi cùng Đồng Nhị gia yên lặng nhìn những thứ kia, sau đó cho gia nhân cẩn thận cất vào phòng kho. Hai bộ trang sức lão phu nhân đưa này, Dương Nghi rất ưa thích, cũng sai Đông Mai cất giữ cẩn thận.

Về phần nữ nhân vừa thấy mặt liền hành lễ gọi nàng là tỷ tỷ kia? Trước cứ "tiếp đãi" trong tiểu viện hẻo lánh đã.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.01.2014, 16:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 9115 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Gả cho lão nam nhân - Lạc Vũ Thu Hàn. (Chương 42) - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 42.

Edit: Fuly.

Dương Nghi nhấp một miếng trà, sau đó để ly lại trên bàn, quét mắt qua quản sự đang quỳ bên dưới một cái, lạnh giọng hỏi: "Ngươi nói, đây là người trưởng bối thưởng xuống hầu hạ Nhị gia sao?"

Lời này, lúc vừa mới gặp mặt Cao Phong cũng đã nói. Cao Phong là người lão phu nhân sai phụ trách lần này. Bởi vì hắn có chút nhược điểm rơi vào trên tay Từ thị, nên không thể không nghe lời của nàng ta..., đưa biểu tiểu thư đến Khâm Châu.

Thật ra thì Từ thị nguyên bản là muốn sau khi hắn đến Khâm Châu, liền nói với Dương thị, biểu tiểu thư Từ Nhược Khanh là lão phu nhân ban cho Nhị gia làm thiếp.

Lúc ấy trong lòng Từ thị nghĩ, đến khi gạo sống nấu thành cơm chín, thì dù sau đó bọn họ có biết được không phải là ý của lão phu nhân thì sao chứ? Dựa vào thủ đoạn của cháu gái mình, còn sợ không lung lạc được tiểu thúc kia sao?

Nhưng Cao Phong lại rất có tâm nhãn, chỉ nói là trưởng bối ban cho, lão phu nhân là trưởng bối, đại tẩu cũng là trưởng bối, dù sự tình có phát sinh, hắn cũng có thể giải thích là Nhị gia cùng Nhị phu nhân hiểu nhầm. Không đến nỗi vì vậy mà mất mạng nhỏ.

Lúc này Nhị phu nhân đơn độc triệu kiến, lại hỏi trực tiếp như vậy, mặc dù hắn chột dạ, nhưng cũng chỉ có thể nhắm mắt trả lời: "Bẩm Nhị phu nhân, đúng, đúng vậy."

Mặc dù khi Dương Nghi biết được chuyện này thì rất tức giận. Nhưng sau tỉnh táo lại, lại phát hiện có chỗ không đúng. Nếu như lão phu nhân thật muốn nhét một thông phòng cho Nhị gia, chắc chắn sẽ nói với bọn họ một tiếng, nhưng ở trong thơ lão phu nhân lại chẳng nhắc tới biểu tiểu thư này nửa chữ. Hơn nữa, vừa rồi nàng mới cùng Tống nương thương lượng, cũng cảm thấy lão phu nhân không thể vào lúc này ngàn dặm xa xôi đưa một thị thiếp tới đối phó nàng. Không nói đến cái khác, chỉ tính đến đứa bé trong bụng của nàng cũng đã là không thể. Hơn nữa Tống nương cũng nói, ban đầu lúc đại tẩu nàng mang thai, lão phu nhân chẳng những không có nhét người cho đại bá, mà còn giúp trấn áp những di nương không an phận kia nữa. Ở trong chuyện này, lão phu nhân không có khả năng nặng bên này nhẹ bên kia.

Có nghi vấn, thì phải tìm hiểu rõ, quyết không thể chịu phần thiệt thòi không minh bạch này được. Nếu quả thật là ý của lão phu nhân, trưởng giả ban thưởng không thể chối từ, nhưng nàng cũng có thủ đoạn để biểu tiểu thư này không thể giở trò được.

"Đây là ý của lão phu nhân?"

Cao Phong chạm phải ánh mắt cười như không cười này của Nhị phu nhân, trong lòng kêu khổ không dứt. Hắn cũng định trả lời là "đúng", nhưng lại không thể không cân nhắc thiệt hơn: "Chuyện này là đại phu nhân làm chủ."

Quả nhiên, Dương Nghi thở phào nhẹ nhõm, đồng thời lại cảm thấy vô cùng tức giận. Ngươi được đấy! Từ thị, chuyện nhà bọn họ lúc nào thì đến phiên nàng ta làm chủ? Tay cũng dài quá đi!

"Lão phu nhân bên kia nói thế nào?" Dương Nghi nén giận hỏi, thái độ của lão phu nhân quan trọng hơn.

"Lão phu nhân cũng không biết."

Được lắm, nàng ta quả nhiên là một đại tẩu tốt, đến ngay cả lão phu nhân cũng không để vào mắt.

Lúc này, Tống nương đi vào, nói nhỏ mấy câu bên tai Dương Nghi, càng nghe sắc mặt của nàng càng lạnh lẽo: "Cao Phong, có phải người có chuyện gì còn chưa nói hay không?"

"Ta thấy biểu tiểu thư nhìn không giống hoàng hoa khuê nữ, đúng không?" Mới vừa rồi Tống nương có nói, biểu tiểu thư này vừa nhìn giống như là người đã "phá thân".

Dưới cái nhìn lạnh lẽo soi mói của Dương Nghi, trán Cao Phong lặng lẽ đổ mồ hôi hột, chỉ có thể cà lăm nói: "Đúng, đúng vậy, biểu tiểu thư đã gả cho người khác, chỉ là chồng trước của nàng ta đã chết."

Tốt, tốt, quả thật là đại tẩu tốt của nàng! "Săn sóc" đưa thị thiếp cho tiểu thúc thì cũng thôi đi, ghê tởm hơn chính là, Từ thị chọn người nào không chọn, lại cố tình muốn đưa cô cháu gái vừa làm quả phụ không lâu của nàng ta tới đây. Một người sa cơ thất thế! Đây không phải là khinh người quá đáng sao? Từ thị nghĩ chi thứ hai bọn họ là đồ bỏ đi sao, có cái gì bẩn cũng muốn nhét qua nhà bọn họ!

Dương Nghi vừa tức giận, lại vừa đau lòng trượng phu bị người ta khinh khi như thế, giờ phút này Dương Nghi quả thực là hận chết Từ thị.

"Phu nhân?" Tống nương ở một bên lo âu hỏi.

Dương Nghi hít một hơi thật sâu, ép cổ hận ý này xuống, nhìn Cao Phong trên đất đang không ngừng dập đầu cầu xin tha thứ, cười lạnh một tiếng: "Cao Phong, lá gan của ngươi cũng thật không nhỏ nhỉ."

"Nhị phu nhân, tha cho nô tài một lần đi, tất cả chuyện này đều là đại phu nhân làm chủ, chúng tôi chỉ là nô tài, thật sự cũng không có cách nào." Cao Phong dùng sức dập đầu.

"Tống nương, cho người dẫn Cao Phong đi!" Dương Nghi chán ghét nói, Cao Phong là người của lão phu nhân, nàng không tiện xử trí, nhưng mà quyền cho hắn nếm chút đau khổ thì nàng vẫn có.

Nhất thời, mồ hôi Cao Phong chảy ròng ròng bị người ta dẫn xuống.

"Phu nhân, sao sắc mặt người lại trắng như vậy?" Tống nương vừa quay đầu lại, phát hiện khí sắc Dương Nghi tái nhợt dọa người, nhìn một cái cũng biết là động thai khí, lập tức sốt ruột hỏi. Lúc này Đông Mai đi sắp xếp cho đám người từ Thông Châu đến cũng vừa trở lại, vừa thấy tình huống như vậy, vội sai tiểu nha đầu đi gọi Thanh quản gia mời Tô Đại phu tới đây.

"Tống nương, hai vị đại nương trong sân kia bà dàn xếp cho tốt."

"Nô tỳ biết rồi, người cũng đừng quan tâm mấy chuyện này nữa."

Mới vừa rồi Tống nương thấy có chỗ không đúng, liền đi Thiên viện tìm hai vị đại nương lão phu nhân đưa tới hỏi thăm chuyện của biểu tiểu thư này. Hai vị đại nương này cũng là người thông minh, biết về sau phải làm việc dưới trướng Dương Nghi, hôm nay có cơ hội lập công trạng, sao họ lại không vui lòng, vì vậy hai người thay nhau kể lại đầu đuôi gốc ngọn câu chuyện của Từ Nhược Khanh.

"Phu nhân, đừng nghĩ đến những chuyện linh tinh kia nữa, đứa bé quan trọng hơn." Tống nương ý vị khuyên can.

Dương Nghi cũng biết hôm nay tâm tình của nàng kích động quá lớn, động thai khí, lập tức để Tống nương cùng Đông Mai đỡ nằm lên giường, cố gắng bình ổn lại tâm trạng.

Gần tối, Nhị gia đi dự tiệc về, nghe thấy Dương Nghi bị động thai khí, vội chạy đi xem, thấy sau khi uống thuốc nàng đã ổn định lại, mới từ trong miệng Tống nương biết được đầu đuôi mọi chuyện.

Nhị gia nghe xong, vừa bực mình vừa buồn cười, trong lòng ngoài ấm áp còn có thêm một tia cảm động.

Thật ra thì trong bữa tiệc hôm nay, cũng có người nói giỡn nói muốn đưa nữ nhi cho hắn làm thiếp. Chỉ là bị hắn cự tuyệt rồi. Có lúc đùa giỡn chính là một loại dò xét, nếu hắn đáp ứng, không chừng người ta sẽ làm thật. Hắn hôm nay đã có kiều thê, hơn nữa cũng sắp có con, những ngày sau này trọn vẹn hoàn mỹ, không muốn để cho người khác tới phá hư.

"Vì những thứ nhỏ nhặt này mà tức giận đến vậy, đáng sao?" Nhị gia ngồi ở mép giường, sờ sờ đầu Dương Nghi hỏi.

"Thiếp chỉ là tức giận đại tẩu lại đưa một nữ nhân như vậy tới chà đạp chàng chứ sao." Dương Nghi tức giận lầm bầm.

"Chỉ là vài người không liên quan thôi mà." Nhị gia nhàn nhạt nói.

Dương Nghi nhìn nét mặt lạnh nhạt của hắn, hiểu trong lòng hắn ít nhiều cũng có chút để ý. Bất luận kẻ nào bị người thân coi thường như thế, sợ rằng cũng rất khó quên được trong thời gian ngắn.

"Biểu tiểu thư đó phải làm sao đây?" Nàng nhẹ giọng hỏi.

"Ngày mai ta sẽ cho người đưa nàng ta đi."

"Ừ." Tuy nói là đại tẩu làm chủ, nhưng nếu Từ Nhược Khanh không đồng ý, chuyện này cũng không cách nào thành. Đối với loại nữ nhân mơ ước trượng phu của mình này, hôm nay rơi vào trường hợp khó chịu như thế, Dương Nghi không có nửa phần đồng tình. Người như vậy, ở lâu thêm một ngày thì chỉ gieo họa. Không chừng ngày nào đó nàng ta đắc thủ, mình muốn khóc cũng không kịp.

******

Ngày kế, Đồng Khoát Nhiên quả nhiên an bài gia nhân đưa Từ Nhược Khanh đi, nhưng Từ Nhược khanh chết sống không chịu, ầm ĩ muốn gặp Nhị gia Nhị phu nhân.

Sau khi Dương Nghi biết, liền phái người đi mời Từ Nhược Khanh tới đây.

Lần này Từ Nhược Khanh ra cửa, bên cạnh chỉ dẫn theo một tiểu nha hoàn, cũng không biết tối hôm qua trong nhà xảy ra chuyện gì, chỉ cho là Dương Nghi không dung được mình. Nên vừa vào cửa, nàng liền hành đại lễ với Dương Nghi: "Tỷ tỷ."

"Ngươi gọi ta Đồng Nhị phu nhân là được, hai tiếng tỷ tỷ này của ngươi ta không nhận nổi." Dương Nghi cười như không cười nhìn Từ Nhược Khanh tỉ mỉ trang điểm trước mặt.

"Nhưng —— nhưng ——" Từ Nhược Khanh muốn nói lại thôi.

Dương Nghi biết nàng ta muốn nói cái gì, nhưng lại không muốn lòng vòng với nàng ta nữa: "Ta khuyên ngươi đừng náo loạn, ngoan ngoãn trở về, bằng không, cuối cùng người thua thiệt nhất định sẽ là ngươi, không tin, ngươi có thể thử xem."

Thấy Dương Nghi nói chuyện tuyệt tình như vậy, Từ Nhược Khanh cũng lột lớp mặt nạ ôn thuần xuống: "Ta là phụng lệnh lão phu nhân tới hầu hạ Nhị gia, ngươi không có quyền đuổi ta đi, ta muốn gặp Nhị gia!"

Dương Nghi cười nhạo một tiếng: "Nên nói ngươi ngây thơ hay là ngu xuẩn đây? Ngươi cũng không nghĩ thử xem, là một quả phụ, còn muốn gả vào Đồng gia chúng ta làm thiếp, xứng sao? Từ gia các ngươi không biết xấu hổ, nhưng Đồng gia chúng ta còn biết."

Từ Nhược Khanh phẫn hận nhìn chằm chằm Dương Nghi, Dương Nghi nhíu mày: "Thế nào, cảm thấy lời nói của ta khó nghe? Ta nói thật với ngươi, nếu ngươi làm ầm ĩ lên, người khác còn nói những lời khó nghe hơn ta gấp trăm lần."

"Một người xuất thân nha hoàn như ngươi cũng có thể làm phu nhân Đồng gia, ta đường đường là nữ nhi của Hồng Lư Tự Thiếu Khanh sao không thể vào Đồng gia chứ?"

"Đúng, ta xuất thân nha hoàn, nhưng thân ta trong sạch, Đồng gia dùng ba môi sáu sính mang tới cửa dặm hỏi làm thê. Còn ngươi, chỉ là một thị thiếp không minh bạch! Không, phải nói, đến thiếp cũng không bằng." Dương Nghi châm chọc nói.

"Ngươi có ý tứ gì?" Từ Nhược khanh cả kinh.

"Ý của ta chính là, chuyện ngươi tới Khâm Châu này, hoàn toàn là cô cô ngươi tự chủ trương, lão phu nhân không hề biết, mà ta cùng Nhị gia, cũng không định cho ngươi vào cửa." Dương Nghi nói thẳng.

Từ Nhược Khanh nghe thế, như ngũ lôi oanh đỉnh, sắc mặt lúc trắng lúc xanh. Đều là cô cô nàng làm chuyện tốt, lại chẳng nghĩ cho nàng chút nào. Nói với nàng là đã xin phép lão phu nhân Đồng phủ, thì ra cũng chỉ là lừa gạt nàng. Lúc ấy thời gian eo hẹp, nàng không kịp suy xét kỹ càng, liền an vị lên đường. Nghĩ đến vừa rồi mình còn không biết xấu hổ ỷ lại vào người ta, Từ Nhược Khanh cũng cảm thấy thẹn đến mức chân đứng không vững.

Dương Nghi thấy vậy, quyết định thêm một cây đuốc: "Thật đáng tiếc, nếu ngươi là người khác an bài, ta ít nhiều còn có thể suy tính một chút, nhưng đây lại chính là cô cô của ngươi đấy."

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Từ Nhược Khanh khó chịu đứng tại chỗ. Nhớ tới lời vừa rồi Dương Nghi nói, nàng đột nhiên tỉnh táo, thật may là lúc nãy không có làm ầm ĩ, nếu không, thể diện của nàng thật đúng là không còn phân nào. Nếu thật như vậy, nửa đời sau coi như là phá hủy. Lại nghe thêm lời này của Dương Nghi, chỉ cảm thấy trong lòng có một ngọn lửa nóng dần dần bốc cao, lại càng cảm thấy hận cô cô nàng thấu xương.

Hồi lâu, Từ Nhược Khanh mới bình ổn tâm tình, hành lễ với Dương Nghi một cái, "Đồng Nhị phu nhân, vừa rồi Nhược Khanh có gì mạo phạm, xin hãy bỏ qua cho."

"Không sao."

Từ Nhược hanh khó khăn mở miệng, "Đồng Nhị phu nhân, Nhược Khanh ở đây cầu xin ngài một chuyện."

Dương Nghi thấy nàng ta co được dãn được, lại là người thông minh, cũng vui lòng nghe thử nàng muốn nói cái gì: "Nói đi."

"Chuyện tới Khâm Châu lần này là do ta nhất thời nghĩ không chu đáo, mong rằng ngài có thể thương tiếc Nhược Khanh, nếu chuyện này truyền ra ngoài, hoặc để người khác biết, Nhược Khanh cũng không muốn sống nữa." Nói xong, Từ Nhược Khanh rớt vài giọt lệ.

"Chuyện này dễ thôi, những người trong nhà ta miệng đều rất chặt, sẽ không đi ra ngoài nói lung tung. Tối nay ta sẽ ra lệnh cho gia nhân, ngươi yên tâm đi."

"Vậy thì cảm ơn Đồng Nhị phu nhân." Từ Nhược Khanh thở phào nhẹ nhõm, cúi người hành đại lễ.

"Khách khí rồi, ngươi trở lại Thông Châu, cứ việc nói ngươi tới Khâm Châu làm khách giải sầu là được."

Từ Nhược Khanh cảm kích cười cười.

Sau khi đuổi Từ Nhược Khanh đi xong, Dương Nghi uống thêm chén cháo gà, mới để cho Tống nương hầu hạ nghĩ ngơi.

Nếu như bọn họ thô bạo đuổi Từ Nhược Khanh đi, trong lòng nàng ta nhất định sẽ tràn đầy oán hận, thay vì oán hận mình, không bằng để cho nàng ta chuyển phần hận ý này đến trên người cô cô nàng ta, dù sao tất cả chuyện này đều là do đại tẩu nàng gây ra, không phải sao? Vì vậy Dương Nghi liền trù hoạch nên kế hoạch này.

Cuộc nói chuyện vừa rồi, đích xác là Dương Nghi cố ý, từng bước một chọc giận Từ Nhược Khanh, khiến nàng ta khó chịu, cuối cùng mới tiết lộ tất cả mọi chuyện thành ra như thế này là do Từ thị gây ra. Nàng càng khiến Từ Nhược Khanh khó chịu, thì khi công bố đáp án, Từ Nhược Khanh lại càng thêm oán hận Từ thị. Hơn nữa phần nhân tình này, Từ Nhược Khanh không những sẽ không ghi hận Dương Nghi, ngược lại sẽ càng cảm kích nàng. Trận này, Dương Nghi có thể nói là thắng lợi hoàn mỹ.

Chỉ là Từ thị, về sau thì phiền toái rồi. Nàng tin tưởng, thông minh như Từ Nhược Khanh nhất định sẽ làm cho cô cô nàng ta đau đầu không dứt. Đối với chuyện này Dương Nghi hoàn toàn không áy náy, Từ thị gây ra phiền phức, tự nhiên phải để cho nàng ta tự mình thu thập.

Từ Nhược Khanh bị đưa đi trong ngày hôm ấy, Nhị gia viết một lá thư gửi cho đại ca của hắn, uyển chuyển nhắc tới chuyện này, cũng nhắc nhở về sau không hy vọng đại tẩu "quan tâm" đến hắn nữa ....

Lại nói Đồng Uẩn Nhiên sau khi nhận được thư thì giận tím mặt, hắn thật không nghĩ tới, thê tử của mình hôm nay lại càng ngày càng không biết điều. Thậm chí ngay cả chuyện trong nhà tiểu thúc cũng nhúng tay, đừng nói bây giờ bọn họ đã phân nhà, dù không có ở riêng, trên hắn cùng với lão Nhị còn có lão phu nhân, khi nào thì đến phiên nàng ta làm chủ?

Sau đó hắn về nhà phát giận với Từ thị một trận lớn, kế tiếp, suốt hai tháng không qua đêm ở chỗ Từ thị, khiến Từ thị ở trước mặt thiếp thất mất hết thể diện.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 136 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



YangLin: hi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.