Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 242 bài ] 

Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

 
Có bài mới 21.01.2014, 21:52
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1031
Được thanks: 12970 lần
Điểm: 32.2
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu - Điểm: 39
Chương 69.2: Đại hôn - Mộng cảnh


Khi đội ngũ đi vào phố chính kinh thành, người vây xem thấy sau kiệu hoa là một cỗ kiệu thấp hơn, trên đó có một con sói lông toàn thân trắng như tuyết, oai hùng cực kỳ, con ngươi màu xanh ngọc phát ra ánh sáng rạng rõ, làm người ta cảm thấy kính nể.

“Theo sau kiệu hoa không phải Tuyết Lang sao? Nghe nói thế tử có một thần thú mang về từ Tuyết Sơn, thì ra là nó!”

“Đúng vậy, Tuyết Lang này đã được thế tử tặng tiểu thư Ngọc gia từ sớm, giờ nghĩ lại, quả là có thâm ý”

“Nghe nói vị tiểu thư Ngọc gia này biết múa trên mâm, là một mỹ nhân sắc nước hương trời, hơn nữa còn là sứ giả của Phật Tổ!”

“Ha ha, thế tử tặng Tuyết Lang, không phải là để cho thần thú này làm ông tơ sao.... ...”

... ...... ...... ....

Nghe được tiếng bàn tán bên ngoài kiệu hoa, đột nhiên Như Ca cảm thấy cũng đúng tính ra, Tuyết Lang được xem như là ông tơ nha!

Hôn lễ hoàng gia tất nhiên có chỗ khác nhà người thường, lúc thành thân, đội ngũ rước dâu phải đi vòng quanh khắp kinh thành để nhận chúc phúc của dân chúng. Dọc đường đi, nhóm thanh niên khỏe mạnh khiêng sính lễ phải đổi phiên đến vài lượt. Chỉ riêng đội khiêng của hồi môn và sính lễ xếp thành hàng dài vài trăm thước đã khiến dân chúng hai bên đường luôn miệng than. Của hồi môn và sính lễ nhiều đến mức này là lần đầu tiên trong đời thấy. Thậm chí lúc An Dương công chúa xuất giá, tổng cộng đồ cưới và sính lễ cũng chỉ có 180 món mà thôi, vậy mà lần này đến gần 400 món. Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của mấy trăm thanh niên khỏe mạnh khiêng đồ, đủ biết những món này không nhẹ.

Trong đám người đứng xem, một phụ nhân ăn mặc hết sức diêm dúa kích động khó tả, lôi kéo con gái chỉ vào nam tử cởi ngựa đen nói không ngừng cái gì đó, khi đội ngũ đi qua, nam tử mặc y phục tân lang chỉ còn lại cái bóng, trên gương mặt ngượng ngùng của thiếu nữ kia có vài phần rộn rạo.

Ngồi trong kiệu hoa, ôm quả táo đỏ rực, nghe tiếng nhạc và tiếng bàn luận của mọi người, Như Ca có chút buồn ngủ, bất giác tiến vào mộng đẹp. Trong mộng nàng du đãng trên dòng Vong Xuyên tràn ngập sương mù, hình như nghe thấy một âm thanh già nua quen thuộc ngâm:

Hai con bướm cùng ở cùng bay
Sắc đỏ trải dài cả mười dặm
Ngọc lang mỉm cười đón kiều thê
Nhất bái nguyệt lão ban lương duyên
Nhị bái nhà đầy phúc
Tam bái phu thê đầu bạc răng long
... ...... .......
Nắng sớm tiếng động lớn dẫn người tới
Đón trẻ giữ cửa về nhà
Chuyện vui sẽ đến
Có duyên nhất định gặp lại
... ......

“Bà ngoại”, kiệu hoa đột nhiên chấn động, Như Ca tỉnh mộng. Sờ sờ cái trán nóng của mình, Như Ca vô cùng rõ ràng, mới rồi quả thật mình vừa trở lại âm phủ, bởi vì cảnh tượng bên dòng Vong Xuyên đều rất chân thật.

Nhớ lại mấy câu nói không rõ nghĩa kia, Như Ca nhíu mày, chẳng lẽ đây là chúc phúc của bà ngoại hoặc giả là một biến tướng của nhắc nhở? Thoáng vén một góc khăn lên, bóng lưng nam tử đập vào mắt, Như Ca cảm thấy ấm áp, mặc dù không hiểu hết những lời trong mộng, nhưng có thể khẳng định, người nọ, đúng là nhân duyên của mình.....

Lúc này, hình như cảm ứng được nam tử xoay người lại, ánh mắt gặp nhau, Như Ca liền kéo rèm xuống. Động tác vội vàng này làm khóe môi nam tử khẽ nhếch lên.  

Qua khoảng nửa canh giờ, rốt cuộc đội ngũ rước dâu dừng trước cửa lớn Cẩm Thân vương phủ. Sau một tiếng “Đông” cửa kiệu bị đá, màn kiệu vị vén lên, bàn tay vững chãi từ ngoài duỗi vào nắm lấy tay Như Ca, kéo người trong kiệu ra ngoài. Hỉ nương chưa kịp tới đỡ, nam tử đã trực tiếp bế tân nương lên trong tiếng hoan hô ồn ào, bước qua chậu than trước cửa, đi thẳng vào phòng bái đường mới thả người xuống.

Dựa vào điều này những người có mặt đều rõ tân nương được sủng ái bao nhiêu.

Cách khăn voan, Như Ca không thấy được vẻ mặt của những người xung quanh, chỉ cảm thây mặt mình như có lửa đốt. Dưới sự chỉ đạo của hỉ nương và người điều khiển, cùng Tiêu Dạ Huyền làm xong những nghi lễ phức tạp, trong tiếng chúc mừng cực kỳ náo nhiệt Như Ca được dẫn vào phòng tân hôn.

Bên ngoài phòng đã có một nhóm người chờ sẵn nói điều hay, hỉ nương và nha hoàn đi theo phát tiền mừng cho từng người xong, đám người mới dần tản đi.

Trong phòng rất yên tĩnh, Như Ca được đỡ ngồi xuống giường, cách đệm giường, nàng vẫn cảm thấy rõ ràng dưới nệm có đậu phộng, long nhãn, hại sen, và vật biểu tượng may mắn sớm sinh quý tử.

Đám người Thanh Nhi cũng không dám nói nhiều, chỉ yên lặng đứng một bên. Trước khi xuất giá, Liệt thị đã dặn dò họ, vương phủ khác Nhàn Nguyệt Các, nếu phạm vào kiêng kỵ, mình gặp nạn không nói còn có thể liên lụy đến tiểu thư, hơn nữa còn có Vương ma ma ở đây, bọn họ càng thêm chú ý.

Ngồi hồi lâu Như Ca đang thấy nhàm chán thì cửa phòng mở ra, Tiêu Dạ Huyền mang theo hơi rượu bước vào, đến bên giường, hỉ nương vội dâng kim xứng cho Tiêu Dạ Huyền vén khăn cưới lên.

Nhìn dung nhan kiều diễm vô song của Như Ca, trong mắt nam tử xẹt qua chút kinh ngạc, ngày thường không trang điểm nàng đã đủ xinh đẹp, hôm nay thêm chút phấn son nàng càng thêm động lòng người.

Bị ánh mắt nóng bỏng lộ liễu của Tiêu Dạ Huyền bao phủ, mặt Như Ca hiện lên hai rặng mây đỏ, đôi mắt như nước biếc ngước lên nhìn. Đầu không cách nào di chuyển tự nhiên được, chỉ vì mũ phượng thật sự quá nặng, đè ép cổ nàng đến ê ẩm, khiến nhiều lần muốn lấy xuống rồi.

Đám người hỉ nương chúc phúc, đặt tóc kết của hai người dưới gối, trải giường. Hai người uống rượu hợp cẩn xong, một ma ma tiến lên trải một tấm khăn gấm trắng lên giường, sau đó lui ra hết, trong phòng chỉ còn lại Tiêu Dạ Huyền và Như Ca.

Thấy mọi người đi hết rồi, Tiêu Dạ Huyền gỡ mũ phượng xuống cho Như Ca.

Nhất thời, Như Ca thấy nhẹ cả người, sau đó bị người kéo đến ngồi xuống cạnh bàn. Chớp mắt trước mặt có một chén cháo thơm nồng.

“Cả ngày chưa ăn gì rồi, ăn một chút đi”.

Nghe vậy, Như Ca gật đầu, cả ngày hôm nay dù không làm việc nặng nhọc gì, vẫn thấy đói meo, cầm lấy khăn ướt xoa xoa son môi xong, Như Ca bắt đầu ăn cháo.

Tiêu Dạ Huyền nhìn vợ ăn cháo, lướt qua cây trâm chói mắt trên búi tóc công phu, nở nụ cười dịu dàng, trong mắt đều là bóng dáng của nàng.

Từ nay về sau con người xinh đẹp này chân chính thuộc về hắn rồi. Nghĩ tới đây, tâm tình Tiêu Dạ Huyền rất vui vẻ, lấy khăn ướt lau tay, cầm lên khối bánh ngọt thưởng thức. Để sớm chút về với nàng, vừa nãy hắn uống rất nhiều rượu mà chưa ăn miếng nào, thấy người bên cạnh dùng bữa, bất giác cũng cảm thấy đói bụng.

Qua một lúc lâu, thấy người bên cạnh vẫn cứ từ từ tốn tốn gặm bánh ngọt, nam tử nở nụ cười thâm thúy. Đứng dậy đi vào gian kế, không bao lâu, bên trong truyền ra tiếng nước chảy rào rào.

Lúc Tiêu Dạ Huyền trở ra, đồ ăn trên bàn đã được dọn xuống, bóng người yêu kiều ngồi cạnh bàn, giống như vật sáng nhanh chóng hấp dẫn tầm mắt Tiêu Dạ Huyền.

“Ta cũng muốn tắm rửa.” Thấy Tiêu Dạ Huyền mặt áo ngủ tơ tầm khêu gợi nhìn mình, Như Ca cảm thấy mặt mình nóng lên, tới trước bàn trang điểm, rút trâm cài đồ trang sức xuống, chạy vào gian trong.

Sau bức bình phong vẽ sông núi chim hoa là một cái ao hình tròn tỏa ra tầng tầng sương mù, trên bờ ao có mấy giỏ cánh hoa hồng, Như Ca sờ thử nước, nhiệt độ vừa đủ. Rải cánh hoa xuống nước, nàng cởi giá y trên người để qua một bên, bước vào ao, mức nước vừa đến xương quai xanh của nàng. Hương hoa thoang thoảng khiến tâm tình khẩn trương của nàng dần thả lỏng.

Ước chừng nửa canh giờ sau, Như Ca mới lên bờ, lấy y phục trên tủ mặc vào. Hít sâu một hơi bước ra.

Vừa mới tới chỗ rẽ, Như Ca liền bị kéo vào một lòng ngực nóng bỏng. Cuồng nhiệt hôn lên trán, lên mặt, lên cổ.....mùi rượu nhàn nhạt từ trên môi người đó truyền tới. Vốn muốn giãy giũa, nhưng khi thấy đôi mắt si mê của nam tử nàng liền thôi, người này chính là chồng của nàng! Như vậy không phải là điều hiển nhiên sao? Đôi tay Như Ca vòng qua cổ nam tử, nguyên bản là thụ động tiếp nhận biến thành đón hùa.

Cảm nhận đối phương hùa theo, chiếc lưỡi thơm tho trơn mềm này khiến Tiêu Dạ Huyền cơ hồ mất trí.

“Ca nhi, ta là ai?”

Giọng nam khàn khàn mà dễ nghe, trong ôn nhu mang theo chút dụ dỗ, bàn tay to đã theo vạt áo tiến vào vuốt ve trên người Như Ca. Nhiệt độ nóng bỏng của bàn tay đó khiến Như Ca run rẩy, thần trí cũng bắt đầu mơ hồ, vô lực nằm trong lòng hắn, trong miệng không tự chủ thuận theo yêu cầu của hắn mềm mại gọi.

“Dạ.... ....Huyền.”

Nghe vậy nam tử cười tà một tiếng, lắc đầu, “Không đúng”

Không đúng? Bị nam tử gia tăng lực vuốt ve làm thần trí nàng càng thêm tan rã, không suy nghĩ nổi.

Thấy tiểu nhân nhân khẽ nhíu mày, Tiêu Dạ Huyền vội chỉ dẫn: “Ca nhi, nàng là thê tử của ta!”

Được nhắc nhở, Như Ca tỉnh ngộ, nhìn Tiêu Dạ Huyền, mềm nhẹ gọi: “Phu quân.... ....”

Thanh âm mềm mại đó khiến đôi mắt Tiêu Dạ Huyền chuyển thâm, hôn thật sâu lên đôi môi đỏ mọng kiều diễm của người trong lòng, thấy đôi mắt mơ màng của cô gái nhỏ, lửa nóng bốc lên, bế nàng đi tới giường.

Màu đỏ nệm giường và da thịt trắng noãn của Như Ca đối lập mãnh liệt đánh vào thị giác. Cởi ra hơn phân nửa áo trong là cảnh đẹp chưa bao giờ Tiêu Dạ Huyền thấy trước đây, thân là Cẩm Thân vương thế tử của Đại Chu, nắm giữ binh quyền Bắc Địa nhiều năm, nữ tử muôn hình muôn vẻ thấy qua vô số, dù là mỹ nhân sắc nước hương trời không mảnh vải che thân đứng trước mặt, trong mắt hắn đều là bộ xương trắng, chỉ có nàng, khiến hắn nóng ruột nóng gan, hận không nuốt vào bụng được, để hóa thành một thể, Tiêu Dạ Huyền nghĩ vậy, tay cũng đã hành động.

Khi áo trong bị Tiêu Dạ Huyền xé nát, cả người Như Ca chợt lạnh, thấy đôi mắt nam tử như dã thú đói khát đã lâu nhìn con mồi, khiến người ta run sợ, tim Như Ca cơ hồ muốn ngừng đập. Chỉ có thể phát ra từng trận rên rỉ yếu ớt dưới sự điên cuồng chiếm đoạt của nam tử, mà âm thanh rên rỉ này càng làm Tiêu Dạ Huyền không thể tự kiềm chế, một lần lại một lần yêu thương người phía dưới. Phát ra những tiếng gầm nhẹ thỏa mãn.... ....

Tầng tầng màn lụa theo gió phấp phới, hai người tận tình triền miên, bên ngoài màn lụa là từng mảnh vụn y phục rải đầy đất, kiều diễm khôn cùng.... ....



Đã sửa bởi Ren San lúc 22.05.2014, 21:36.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.01.2014, 21:53
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1031
Được thanks: 12970 lần
Điểm: 32.2
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu - Điểm: 34
Chương 70.1 :  Người trong vương phủ


Sáng sớm, ánh nắng nhu hòa xuyên qua cửa sổ vào phòng tân hôn. Trong phòng, ngọn lửa trên nến đỏ cảm giác sứ mạng của mình đã kết thúc, hớn hở rời đi, để lại một luồng khói xanh như có như không.

Một tay chống người, nam tử nằm nghiêng nhìn cô gái nhỏ đang ngủ say bên cạnh. Thấy những vết đỏ mập mờ lộ ra ngoài chăn gấm, một bàn tay khác dưới chăn bắt đầu làm chuyện xấu.

Đang trong mộng, cảm thấy từng đợt nóng rát trên người, Như Ca uất ức nghẹn ngào, “Ưm.... ......đau.....”

Nghe vậy, Tiêu Dạ Huyền ngừng động tác. Từ từ mở chăn ra, nhìn lại chỗ mình vừa đụng phải.

“Chết tiệt!”

Thấy từng khối ứ thương trên thân Như Ca, đối với hành động không biết tiết chế của mình tối qua, Tiêu Dạ Huyền rất ảo não. Tiêu Dạ Huyền nhớ tới những lời ẩn ý lúc chúc rượu của Tiết Thanh Trạch, hơi đỏ mặt. Nghĩ một chốc liền cẩn thận ôm Như Ca lên, đi vào phòng tắm......

Cẩn thận tắm rửa cho người đang ngủ say xong, nam tử lấy ra một bình thuốc trắng từ trong trang phục tân lang treo bên ngoài, trở lại phòng, vén một góc chăn lên, đổ cao trong suốt từ bình ra, tỉ mỉ thoa lên những nơi máu ứ đọng trên người Như Ca.

Thoa cao xong, cảm giác mát mẻ thư thích khiến Như Ca ngủ càng sâu thêm, trên mặt đầy vẻ an nhiên.

Thấy vậy vẻ mặt như gặp đại địch của nam tử trong nháy mắt trở nên thoải mái, vào phòng trong tự mình tắm rửa.

Tiêu Dạ Huyền au khô nước lạnh trên người, thay áo trong khô mát, rồi trở lại nằm xuống bên cạnh Như Ca, trong mắt tràn đầy nhu tình. Ngón tay xẹt qua gò má trơn bóng của nàng, nhẹ vuốt da thịt trắng mịn. Lửa nóng lại bốc lên, không tự chủ được cúi người hôn lên trán nàng một cái. Sau đó là gò má, đôi môi.....cho đến lúc người trong lòng bất mãn cau mày mới dừng lại hành động càn rỡ này. Sửa lại chăn gấm cho cô gái nhỏ đang ngủ say, nghĩ, vợ mình dưới nắng sớm càng thêm phấn nộn mê người.

Bốn năm trước, hắn không coi trọng tình yêu nam nữ, nếu nói thành thân, tùy tiện tìm một nữ tử an phận là được. Nhưng hôm nay, cưới được người đang nằm bên cạnh, khiến hắn cực kỳ vui sướng.

Tiêu Dạ Huyền vùi đầu vào cổ Như Ca, hấp thụ hương vị ngọt ngào của riêng nàng, thân thể hủ bại như được tái sinh, khát vọng vô tận đêm qua cơ hồ làm hắn tan chảy. Tiêu Dạ Huyền thỏa mãn thở ra, rốt cuộc hiểu rõ vì sao tướng sĩ trong quân sau khi thành thân thì trên mặt không giấu được vui sướng.

Đang ngủ, Như Ca cảm thấy từng đợt hơi thở ấm áp phả vào vai, tê tê ngứa ngứa. Mở mắt ra, liền thấy nam tử đang vùi đầu ở cổ mình, giờ phút này hai người thật thân mật.

Nhận thấy người mình ôm đã tỉnh lại, nam tử ngẩng đầu lên, thấy Như Ca còn chưa tỉnh hẳn, bộ dáng mông lung. Hắn theo bản năng cúi người cắn cắn cánh môi hơi sưng của người phía dưới “Còn sớm, ngủ thêm một lát đi!”

“A” nghe thấy âm thanh khàn khàn của nam tử, Như Ca mới tỉnh hoàn toàn, kêu lên một tiếng, rúc cả người vào trong chăn. Thấy mình không mảnh vải che thân, nhô đầu ra, đẩy người bên cạnh một cái: “Y......phục của ta!”

Thấy đống vải vụn bên giường, Như Ca ấm ức, nam nhân này đúng là cầm thú, cứ thích xé!

Tiêu Dạ Huyền hấy kiều thê nhìn sàn nhà, bộ dáng buồn bực, bèn vội vàng đi tới tủ quần áo, tìm kiếm một hồi, lôi cả đống quần áo đặt trên giường.

Như Ca lựa ra một bộ mặc vào, thấy nét cười trên mặt nam tử đang tới tới lui lui giữa tủ và giường, thầm nghĩ không ngờ ngày thường chàng ở ngoài nguội lạnh, trong phòng lại là như vậy. Nhìn đối phương nghiêm túc vận chuyển ‘núi’ y phục, đột nhiên nàng phát giác vừa rồi lúc mơ mơ màng màng được người đặt trong nước ấm lau rửa, tưởng rằng mình đang mơ, hiện tại cảm giác cả người khô mát, xem ra là do hắn làm rồi. Mặc dù ngây người ở thế xa giới xa lạ cởi mở kia thật lâu, nhưng với loại tiếp xúc không khoảng cách này nàng vẫn cảm thấy đỏ mặt.

“Giờ gì rồi?” Hôm nay là ngày đầu tiên vào cửa, phải đi thỉnh an kính trà nữa, ngộ nhỡ muộn thì không xong.

Nghe Như Ca hỏi, Tiêu Dạ Huyền ôn hòa đáp: “Vừa qua giờ Mẹo mà thôi.”

Vừa qua giờ Mẹo, còn mà thôi?

“Con dâu nhà khác phải thức dậy từ sớm rồi, ta thế nào ngủ quên tới lúc này chứ, sợ rằng vương gia.... ....không là phụ vương và mẫu phi đã đợi lâu rồi.” Như Ca cuống quít mang giày vào, tìm kiếm y phục thích hợp.

Thấy bộ dáng khẩn trương của Như Ca, Tiêu Dạ Huyền ôm eo nàng, nhẹ giọng nói: “Để bọn họ đợi một chút cũng được.”

“Làm gì có con dâu nào lại để cha mẹ chồng đợi mình”, bất luận thái độ của Tiêu Dạ Huyền với họ thế nào, mình mới vào phủ, phải tuân theo quy củ. Như Ca giãy không ra vòng ta cứng như sắt, chỉ có thể nhẹ giọng làm nũng “Chẳng lẽ Dạ Huyền nhẫn tâm nhìn ta bị phạt quỳ sao?”

“Ai cũng không thể phạt nàng”, tuy nói thế, nhưng vòng tay hắn đã buông lỏng ra. Mặc dù mình có phủ riêng nhưng sau khi thành thân phải ở vương phủ, đây là yêu cầu của hoàng thúc, Tiêu Dạ Huyền tất nhiên tự biết cân nhắc, hướng ngoài cửa hô, “Người tới”.

Nghe vậy, Hạ ma ma bên cạnh vương phi dẫn dầu đi vào, theo sau là bọn nha hoàn lần lượt bưng đồ rửa mặt các loại.

“Chúc mừng thế tử, thế tử phi!”

Hạ ma ma vừa cúi chào Tiêu Dạ Huyền và Như Ca mắt vừa nhìn về đống vải vụn dưới giường và những điểm đỏ trên tấm khăn trắng trên giường. Thấy vậy Như Ca mất tự nhiên nhìn Vương ma ma, Vương ma ma hiểu ý, nhét một bao đỏ chứa ngân lượng vào tay Hạ ma ma.

Hạ ma ma luôn miệng nói tạ, cũng không áng chừng bao đỏ có bao nhiêu tiền, mà là cười cười nhìn Như Ca nói, “Vương phi phân phó nô tỳ tới đổi nệm giường mới cho thế tử và thế tử phi, xin thế tử cho phép!”

Tiêu Dạ Huyền “Ừ” một tiếng, dẫn Như Ca qua một bên.

Hạ ma ma lập tức hớn hở dẫn bọn nha hoàn tới, lấy mảnh khăn trắng bỏ vào hộp gỗ tử đàn, thay mới nệm giường. Vừa đổi vừa nói: “Thay nệm mới, năm sau nhi tôn đầy nhà!”

Bên kia thay nệm mới, bên này bọn Thanh Nhi không ngừng cất đống y phục trên giường vào tủ. Lòng than, sáng nay sao chủ nhân lại bày cả đống y phục ra giường thế này.

Cất xong, Thanh Nhi hầu hạ Như Ca rửa mặt chải đầu, rồi lựa một bộ y phục màu đỏ thêu hoa sen bạc, đưa đến trước mặt Như Ca. Như Ca nhìn, tân hôn nên mặc màu tươi sáng chút, liền gật đầu mặc vào.

“Cút!”

Như Ca vừa trang điểm xong, liền nghe thấy giọng nói băng lãnh của nam tử truyền vào từ gian ngoài. Nàng dẫn Thanh Nhi ra, thì thấy một nha hoàn mặc y phục màu xanh như Thanh Nhi, trang điểm rất khéo đang ôm bộ y phục màu đen thêu giao long quỳ trên mặt đất, đôi mắt long lanh nước tràn đầy hoảng sợ nhìn Tiêu Dạ Huyền ánh mắt lạnh lẽo.

Thấy bộ dáng lã chã chực khóc của nha hoàn kia, bọn Thanh Nhi liền hiểu ngay, không khỏi lửa giận bốc lên đầu, tiểu thư mới gả tới hôm qua, hôm nay đã bày ra bộ dáng quyến rũ thế tử, quả là vô liêm sỉ.

“Nha đầu này, thế tử không thích ngươi phục vụ thì nhanh lui ra, sao lại chọc chủ tử tức giận” dọn giường nệm xong, Hạ ma ma liếc nha hoàn đang quỳ dưới đất kia, thấy vẻ mặt lạnh lẽo của thế tử, nhất thời cả kinh. Vội bước lên nói: “Nha đầu này không hiểu chuyện, trở về nô tỳ nhất định nghiêm phạt.”Nói xong kéo nha hoàn kia lên, hành lễ dẫn một đám nha hoàn phía sau lui ra.

Hạ ma ma rời đi, nam tử vẫn như cũ không nói một lời, con ngươi đen chuyên chú nhìn Như Ca. Ánh mắt sáng quắc kia khiến Như Ca đỏ mặt. Liếc Tiêu Dạ Huyền một cái, nhặt y phục dưới đất lên bảo một nha hoàn cầm đi giặt, kêu Thanh Nhi lấy bộ khác tới.

“Chỉ là thay y phục mà thôi, cần gì giận dữ vậy?” Trên đời không có nữ nhân nào thích nữ nhân khác tới gần phu quân mình, mặc dù nói vậy, nhưng trong lòng Như Ca lại rất hạnh phúc vì hành động vừa rồi của Tiêu Dạ Huyền. Thì ra hắn đúng là không để tỳ nữ đến gần hầu hạ.

Như Ca giũ trường bào mặc vào cho Tiêu Dạ Huyền, thắt lại từng cái kết, nhận lấy khăn mặt từ tay Thanh Nhi, lau mặt cho hắn, hầu hạ tỉ mỉ chu đáo.

Tiêu Dạ Huyền đứng yên chờ nàng phục vụ, nghe thấy câu hỏi nhưng mặc nàng loay hoay không đáp, chỉ cúi người xuống hôn nhẹ lên trán nàng.

Như Ca ngẩn ra, vội vàng nhìn về phía bọn Thanh Nhi, thấy họ đều một bộ nén cười, nhất thời đỏ bừng cả mặt.

Vốn Như Ca muốn nhanh đến tiền viện thỉnh an, đáng tiếc Tiêu Dạ Huyền không chút gấp gáp, lại không thể đi trước một mình, đành dùng xong bữa sáng mới đi.

Vì hôn lễ, viện thế tử đã được sửa sang lại rất nhiều, hoa cỏ được cắt tỉa gọn gàng, còn có sen trong hồ, có lẽ mới được chuyển vào nên có chút ỉu xìu.....lúc này Như Ca nhớ đến vườn hoa anh đào ở Nhàn Nguyệt Các. Hồng, trắng, đỏ đủ cả hơn hẳn những loại hoa được tỉa tót cẩn thận này.

“Trong biệt viện ở Bắc thành có rất nhiều hoa anh đào, nếu nàng thích, ngày mai sẽ cho người đem tới đây”.

Nghe nam tử nói, Như Ca cười một tiếng, nam nhân này chẳng lẽ là con giun trong bụng mình sao, ngay cả mình nghĩ cái gì cũng biết.


Đã sửa bởi Ren San lúc 24.10.2014, 20:23, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 21.01.2014, 21:55
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1031
Được thanks: 12970 lần
Điểm: 32.2
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu - Điểm: 42
Chương 70.2: Người trong vương phủ


Đi một đoạn ngắn, liền thấy cách đó không xa, Tuyết Lang đang nằm trên cỏ vờ ngủ say.

Nghe tiếng bước chân quen thuộc lập tức mở đôi mắt xanh ngọc, vụt đứng lên, chạy vòng vòng quanh người Như Ca.

Đi kính trà trưởng bối mang nó theo không ổn rồi. Như Ca đang suy nghĩ tìm nơi nào cho Tuyết Lang chơi, thì nghe “Xuỵt!” một tiếng, Tuyết Lang liền đứng yên tại chỗ, nghiêm chỉnh giống như tướng sĩ nghe quân lệnh, không đi theo hai người nữa.

Âm thanh phát ra từ cái còi hình đầu sói trên tay Tiêu Dạ Huyền.

Tiêu Dạ Huyền lấy ra một cái còi hình đầu sói khác từ trong ống tay áo đặt vào lòng bàn tay Như Ca, tỉ mỉ giải thích, “Tuyết Lang tuy không hiểu tiếng người, nhưng có thể hiểu được hiệu lệnh còi, tiếng ngắn là để gọi nó, tiếng dài là để nó đứng yên, một dài một ngắn là tấn công, một ngắn một dài là đi trước.......còi này không chỉ Tuyết Lang, nếu có việc gấp, thổi ba tiếng, ảnh vệ trong vòng trăm dặm cũng nghe được, sẽ xuất hiện.”

Nghe Tiêu Dạ Huyền giải thích, nhìn lại chiếc còi, không giống với cái của Tiết Thanh Trạch lắm. Cái kia làm bằng đồng còn cái này là làm bằng bạc. Nhìn kỹ trên đầu sói có khắc ba chữ ‘Tiêu Dạ Huyền’ và một ngôi sao. Này.......chẳng lẽ coi như là vật đính ước?

Thấy Như Ca vừa đi vừa nhìn chằm chằm cái còi mắt vụt sáng, tim Tiêu Dạ Huyền đột nhiên dâng lên một dòng nước ấm, kéo gần khoảng cách giữa hai người, cuối cùng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, nhận thấy nàng khẽ giãy giụa nhưng vẫn không buông ra.

Trên đường không ít nha hoàn gã sai vặt trong phủ vừa hành lễ vừa quan sát hai vợ chồng Như Ca.

Mọi người đều biết, thế tử rất ít khi về phủ, mỗi lần đều là vội tới vội đi, tựa như tới nhà người lạ. Hiện tại lại mang một chút nhu hòa, thỉnh thoảng đưa mắt về phía thế tử phi xinh đẹp bên cạnh, nhìn kỹ có thể thấy hai người còn đang nắm tay.

Bị Tiêu Dạ Huyền dắt đi khắp vương phủ hồi lâu, Như Ca mới phát hiện phủ Cẩm Thân vương rất rộng, không nhỏ tí tẹo như Thọ vương phủ, ngói màu váng dưới ánh nắng chiếu rọi càng thêm rực rỡ, đình đài lầu các đan xen hợp lý, dọc theo đường đi, núi giả, suối nhỏ nhiều vô số, còn có một sân khấu biểu diễn hoa lệ.

Vòng qua đài biểu diễn đi thêm khoảng thời gian uống cạn nửa chén trà, hai người đến Phù Dung Cư chỗ ở vương phi Trần thị. Giống như tên, trong viện trồng rất nhiều phù dung. Qua thêm một tháng nữa, trong viện sẽ ngập tràn phù dung nở rộ.

Tỳ nữ chờ ngoài cửa, thấy Tiêu Dạ Huyền và Như Ca tới, liền tiến lên đón: “Nô tỳ Xuân Hương thỉnh an thế tử, thế tử phi, vương gia và vương phi đang chờ hai vị chủ tử bên trong ạ!”

Xuân Hương vừa nói vừa vén rèm cửa ra, thấy hai người nắm tay thì cười khanh khách. Ý thức được nha hoàn trước mắt đang cười cái gì, Như Ca trừng mắt liếc người bên cạnh còn không chịu buông tay, hận sao không thể hung hăng cắn tay hắn một cái.

Ai ngờ người bên cạnh hình như không hề phát hiện, tiếp tục kéo tay nàng vào trong. Như Ca đành ra hiệu cho Thanh Nhi và Thanh Loan đi cách một khoảng phía sau.

Thanh Nhi và Thanh Loan gật đầu tỏ ý đã biết, vội vàng móc từ tay áo ra một bao đỏ cho Xuân Hương.

Như Ca theo Tiêu Dạ Huyền vào Phù Dung Viện, liền thấy ở ghế trên là một vị nam tử trung niên diện mạo nho nhã, Tiêu Dạ Huyền giống ba bốn phần. Bên người nam tử trung niên là một phụ nhân ăn mặc sang trọng, hai người này hẳn là Cẩm Thân vương và vương phi rồi.

Tiêu Dạ Huyền dẫn Như Ca lên trước đang định thỉnh an hai người kia thì một giọng nói lạnh nhạt chua ngoa vang lên.

“Đại tẩu tới sớm quá nha, phụ vương và mẫu phi chờ đã bao lâu rồi, chẳng lẽ gia giáo Ngọc phủ là vậy sao?”

Như Ca nhìn về phía giọng nói đó, người mở miệng là một nữ nhân diện mạo cực kỳ bình thường tầm 24, 25 tuổi, mặc y phục tơ vàng sợi bạc thêu hoa bách hợp, đầu cài trâm vàng, cổ đeo vòng vàng to, tóc chải theo kiểu phụ nhân. Từ trang phục, kết hợp với những tin tức Thanh Nhi nghe ngóng được, người này chắc là nhị thiếu phu nhân của vương phủ rồi.

Như Ca nhìn thoáng qua thấy sắc mặt Tiêu Dạ Huyền trở nên âm trầm, bèn lắc đầu một cái, lần này đúng là mình đã tới trễ, nếu để vị bên cạnh phát tác, sợ rằng khó thu xếp cục diện. Nghĩ vậy, Như Ca rút tay ra, vẻ mặt áy náy làm lễ với vương gia và vương phi.

“Con dâu bất hiếu, tới trễ, mong phụ vương và mẫu phi tha lỗi”.

Thấy Như Ca khiêm nhường nhận lỗi, Cẩm Thân Vương hài lòng gật gật đầu, xem ra là một đứa hiểu chuyện, thái độ tốt hơn thằng nhóc Dạ Huyền kia nhiều. Dung mạo cũng là đệ nhất, ánh mắt con trai quả không kém. Bất quá Dạ Huyền vừa thành thân, mà nàng dâu Dạ Cát đã gây hấn với chị dâu, thật quá không hiểu chuyện. Nếu nháo cho quan hệ bế tắc, tương lai Tiêu Dạ Huyền kế thừa vương phủ, có nguy cơ sẽ bị đuổi ra khỏi vương phủ mất, liếc nhìn Liễu trắc phi bên kia vừa muốn lên tiếng, Cẩm Thân vương phi bên cạnh đã mở miệng trước.

“Đêm tân hôn có cặp phu thê nào còn nhớ được canh giờ chứ, không phải chuyện lớn gì, trên đời này chỉ có thê tử của Dạ Cát là ngủ nguyên một đêm không cần thay hỉ phục, nên mới tới sớm được thôi”. Nói đến đây, Cẩm Thân vương phi nhìn Tiêu Dạ Cát, “Dù có không hài lòng với hôn sự, Dạ Cát cũng không nên bỏ thê tử một mình trong đêm tân hôn như vậy, nếu không có con, thật đúng là bất hiếu”.

Lời Cẩm Thân vương phi làm những người biết nội tình ở đây không khỏi che miệng cười khẽ. Còn nhị thiếu phu nhân Tô Như thì ở một bên xoắn xoắn khăn tay.

Tô Như này vốn là trưởng nữ của Uy liệt tướng quân Tô Thành, dáng dấp giống Tô tướng quân như đúc, nên rất được cưng chiều, theo lý với thân phận như vậy thì dù cho diện mạo có chút thiếu sót cũng sẽ không gả cho con thứ. Đáng tiếc Tô Như ỷ mình là con gái yêu của tướng quân, kén cá chọn canh, chọn tới chọn lui mãi đến hơn 20 tuổi vẫn chưa gả đi. Thường ngày Tô Như hay cùng tiểu thư nhà Triệu quốc công lui tới rạp hát vui chơi. Một lần ngẫu nhiên đụng phải nhị thiếu gia của phủ Cẩm Thân Vương phủ ở rạp hát, liền ưng ý, vì sao? Chỉ vì lúc đó Tiêu Cát đang diễn vai một thư sinh dịu dàng đa tình, Tô Như nhìn thấy liền nghĩ, có thể diễn hay như thế, thì chắc chắn nam tử sẽ rất yêu thương săn sóc vợ con .  

Trùng hợp lúc đó Cẩm Thân Vương thế tử sắp mất mạng, Tô đại tướng quân nghĩ tương lai vương phủ nhất định rơi vào tay nhị thiếu gia Tiêu Dạ Cát, mà nữ nhi mình lại có ý với nó, hơn nữa Liễu thái hậu tự mình đứng ra làm mai, vì thế hôn sự của hai người liền giải quyết nhanh gọn. Ai ngờ vào ngày tân hôn, nhị thiếu gia ở rạp hát suốt đêm không về. Khiến Tô Như ngồi đợi trong phòng tân hôn cả đêm. Tô Như không chịu nổi lạnh nhạt, trời vừa sáng, đã chạy đến trước mặt Cẩm Thân Vương tố khổ, huyên náo một trận khiến mọi người trong phủ đều biết. Sau chuyện này, Tiêu Dạ Cát vốn đã không có tình cảm với Tô Như, càng thêm xa cách.

Vào phủ 4 năm, nếu Liễu trắc phi không làm dữ, sợ là ngay cả cửa phòng của Tô Như Tiêu Dạ Cát cũng sẽ không bước vào, thế nên đến tận giờ bụng Tô Như vẫn chẳng có chút động tĩnh nào. Sau 4 năm vẫn không sinh được, Liễu trắc phi cũng dần dần không trong mong gì ở Tô Như nữa, ngược lại bắt đầu tính toán nạp thiếp cho Tiêu Dạ Cát, hiện giờ Tô Như thật là có khổ không thể nói.

Tô Như thấy chị dâu mặc dù xuất thân con vợ lẽ, từ đầu đến chân không có gì hơn mình, lại được sủng như vậy, làm sao chịu được, mới lên tiếng khiêu khích, không ngờ bị Cẩm Thân vương phi vạch trần nội tình, nhất thời giận đến hai má tím bầm.

Một bên Liễu trắc phi nghe thấy lời Cẩm Thân vương phi, giơ khăn lau miệng, vỗ vỗ trấn an Tô Như, từ tốn cười đáp trả: “Tạ tỷ tỷ quan tâm, theo muội thấy, tình cảm phu thê phải từ từ bồi dưỡng, mà tính Như nhi thật giống tỷ tỷ, rất cố chấp, sợ rằng một ngày nào đó tình cảm hai đứa cũng sẽ giống như tỷ tỷ và vương gia, tôn trọng nhau như khách mất.”

Lời Liễu trắc phi chẳng khác nào đang nhắc nhở Trần thị, rằng Trần thị cũng không được cưng chiều, lời nói nghe như có tình có lý lại ẩn giấu gai nhọn đâm vào tim Cẩm Thân vương phi.

Nhất thời, không khí trong phòng vô cùng quỷ dị. Như Ca thấy sắc mặt Tiêu Dạ Huyền vẫn như thường, trong mắt ngay cả một gợn sóng cũng không có, giống như đã tập mãi thành quen, xem ra quan hệ của hắn và vương phi quả là lạnh bạc.

Như Ca không khỏi âm thầm quan sát mẹ chồng, giờ phút này trong mắt của Cẩm Thân vương phi đã không có mình và Tiêu Dạ Huyền, cặp mắt như có lửa nhìn chằm chằm Liễu trắc phi. Ánh mắt kia cứ như bò tót thấy tấm vải đỏ, tràn đầy địch ý, tới mức quên đi tồn tại của những người xung quanh.

Nhận ra không khí kỳ lạ, Cẩm Thân Vương giả ho hai tiếng, nói: “Được rồi, hai ái phi có chuyện gì nói riêng đi, bổn vương đang chờ uống trà của con dâu!”

Nghe vậy, Trần thị và Liễu thị không nói gì nữa. Hạ ma ma vội ra hiệu cho nha hoàn hai bên đi lấy đồ. Không bao lâu hai nha hoàn mang bồ đoàn tới đặt chỉnh tề trước mặt Cẩm Thân vương và vương phi.

Chuẩn bị xong, Hạ ma ma dẫn nha hoàn dâng trà tiến lên, hướng về Tiêu Dạ Huyền và Như Ca cung kính nói, “Thế tử, thế tử phi mời dâng trà.”

Thấy rốt cuộc đã trở về chính đề, Tiêu Dạ Huyền dẫn Như Ca đến quỳ xuống bồ đoàn, nha hoàn đưa trà cho hai người.

“Mời phụ vương dùng trà”

“Mời phụ vương dùng trà”

“Ừ” ba phải thành công Cẩm Thân Vương đáp một tiếng, tiếp nhận ly trà của hai người uống một hớp, cho Như Ca bao đỏ lớn, cười nói: “Về sau, chính là người một nhà, phải ở chung cho tốt, sớm ngày khai chi tán diệp cho Dạ Huyền.”

“Dạ” nghe thấy ‘khai chi tán diệp’ mặt Như Ca nóng lên, lại thấy ánh mắt lóe lên của người bên cạnh nhìn mình, không khỏi quýnh lên, nhận lấy một ly trà khác kính Cẩm Thân vương phi.

Mới vừa ăn thiệt bởi Liễu trắc phi, Cẩm Thân vương phi nhận lấy ly trà, chỉ chạm môi một cái, cho một bao lì xì lớn tương tự, xem như xong.

Sau đó, Hạ ma ma giới thiệu mấy người trong sảnh với Như Ca.

Ngồi bên trái là Liễu phi, tuy không còn trẻ đẹp như trước nhưng vẫn có khí chất đặc thù của nữ tử Giang Nam dịu dàng quyến rũ, bời vì là  tiểu thiếp, nên Như Ca là thế tử phi không cần phải hành lễ.

Nhị thiếu gia Tiêu Dạ Cát, do Liễu trắc phi sinh, xem ra nhỏ tuổi hơn nhị thiếu phu nhân Tô Như, hình như rất kiêng kỵ Tiêu Dạ Huyền, nhìn kỹ trong mắt có chút lập lòe khó hiểu, nụ cười trên mặt cứng ngắc.

Mặc dù Cẩm Thân vương yêu thích trắc phi Liễu thị, nhưng thiếp thất trong vương phủ cũng có khối người, trừ một người dắt bé gái chừng tám tuổi, trong góc còn có hai nữ nhân khá trẻ đẹp nữa.

Như Ca cầm lấy mấy món đồ chơi dễ thương và một vòng tay phỉ thúy nho nhỏ đưa cho đứa em gái trên danh nghĩa của Tiêu Dạ Huyền, vừa đưa xong đã bị Tiêu Dạ Huyền nhanh chóng kéo về viện thế tử.


Đã sửa bởi Ren San lúc 24.10.2014, 20:19, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 242 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichngan78, cacao0511, Evil201294, Hoanganh8864, Hoangbaotram1175, khoavantien, meo lucky, nhoclanhlung123, thichdoctruyenmoi, thuy89, thuytiendn, trantu168, vân anh kute và 706 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

6 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

9 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

10 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

11 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

12 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93

15 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y

1 ... 13, 14, 15

17 • [Hiện đại] Tình đầu trong vũ trụ - Thủy Thiên Mặc

1 ... 11, 12, 13

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 512 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
nhulu2905: mình muốn đăng truyện lên nhưng ko tìm đc chỗ tạo đề tài ạ
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 274 điểm để mua Nàng tiên cá 3
thuonglu: hè rồi, đàn cú đêm đâu nhở
thuonglu: ...
alin: Trời đất cc về mình đã bỏ qua điều gì
Phương Tiểu Hỉ: Có ai ở đây không? Mình muốn hỏi một chút, tin nhắn vào thư mục Outbox là đã gửi được chưa ạ?
Shop - Đấu giá: vũ linh vừa đặt giá 244 điểm để mua Huy chương vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xinmayco
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 600 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca
Tuyền Uri: Mod 2 box cuối nghỉ ngơi hết dồi te ơi, không ai dọn rác luôn =.=

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.