Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 

Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi

 
Có bài mới 21.01.2014, 06:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.06.2013, 23:48
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 678
Được thanks: 4136 lần
Điểm: 15.89
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 52: Bọn họ là gì của em chứ

Nghiêm Hi nằm trên thảm cỏ tắm nắng, Lý Duệ Thần ngồi yên ở bên cạnh nhàm chán nhìn Nghiêm Hi.

Nhớ đến những chuyện vừa mới xảy ra trong phòng bệnh kia, Lý Duệ Thần không nhịn được liền cười lạnh, Lý Thánh Đức ở trước mặt con gái ruột của mình, lại cùng con gái nuôi có tâm cơ thâm trầm diễn một vở tuồng tình cha con thâm tình như vậy, thật đúng là châm chọc mà.

Đây không phải là ông trời đã an bài sao, rằng ông ta không thể nào có được thứ tình cảm mà ông ta cho là tình thân?

Nghiêm Hi nằm hưởng thụ ánh mặt trời ấm áp như thể trước đây thân thể cô chưa bao giờ tắm nắng, sưởi ấm, cũng giống như cảm giác cảm nhận được mẹ đang ở bên cạnh mình, không nhịn được khẽ thở ra một hơi thỏa mãn từ sâu dưới đáy lòng.

Lý Duệ Thần nghe được một tiếng như thế thoáng hồi hồn, nhìn khóe miệng Nghiêm Hi vẫn nở nụ cười yếu ớt đó.

“Nghiêm Hi, em không định giải thích một chút về chuyện ngày hôm nay sao?” Dù sao thì lúc ấy cũng là ông Chu  tận mắt nhìn thấy Lý Lệ bị “đẩy” xuống nước.

Nghiêm Hi lười biếng trả lời: “Có gì mà phải giải thích, bọn họ là gì của em chứ, hơn nữa, người ta cũng không cần em phải giải thích, Lý lão gia cũng đã nói ngay trước mặt con gái ông ấy rồi đó thôi, sau này ông ấy sẽ không để cho con gái mình bị thương nữa. Nói cách khác, đã sớm cho rằng em cố ý, bây giờ em mà đi giải thích, căn bản chỉ là càng tô lại càng đen thôi.”

Lý Duệ Thần nghe giọng Nghiêm Hi như  không có chuyện gì, tim đập hơi chậm lại, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, ánh mắt anh nhìn Nghiêm Hi có nhiều hơn một phần thương yêu, giọng điệu bất giác cũng mềm mại hơn.

“Này, sau này, em định làm như thế nào?”

Nghiêm Hi lười biếng từ từ nhắm hai mắt lại, mãi lâu sau mới mở miệng nói: “Em chưa có dự định gì, đi một bước tính một bước vậy.”

Lý Duệ Thần nhất thời trầm mặc, thật ra thì đáy lòng có rất nhiều câu muốn hỏi, anh muốn hỏi cô, rốt cuộc đến khi nào cô mới dám nhận người anh trai này, rốt cuộc đến khi nào cô mới có thể mang những tổn thương trong lòng mình ra sưởi ấm dưới ánh mặt trời, rốt cuộc đến khi nào cô mới thật sự vui vẻ.

Nhưng mà, tất cả đều bị nghẹn lại nơi cổ họng, không thể nói được thành lời, bởi vì có quá nhiều câu hỏi, cho nên anh không biết nên bắt đầu từ câu hỏi nào.

Đột nhiên, trong vườn hoa vang lên một loạt những tiếng bước chân dồn dập, những người đó vừa chạy còn vừa nghe điện thoại, nhất thời có chút hỗn loạn.

“Này, dạ, dạ, dạ, tôi đã đến rồi, aiz, tôi đã nói với anh rồi, người nhà họ Chu canh gác rất nghiêm, tôi cũng tính leo cửa sổ để chụp ảnh đây, … Đáng giá, tôi đã nói với anh rồi, nếu có thể chụp được hình Lý Lệ sau khi sinh non nằm trên giường bệnh, tôi có bị té xuống đến liệt người cũng có giá trị.”

Nghiêm Hi đang nhắm mắt tắm nắng chợt mở mắt, ngẩng đầu liếc nhìn đám người đeo máy chụp hình vội vội vàng vàng chạy qua, khóe miệng Nghiêm Hi cong lên thành nụ cười lạnh.

Hiển nhiên là Lý Duệ Thần đã chú ý đến, nhìn nụ cười lạnh trên khóe miệng Nghiêm Hi, Lý Duệ Thần mở miệng: “Xem ra, Lý Lệ không tính sẽ kết thúc chuyện này tại đây, hình như cô ta cố ý làm cho tất cả mọi người đều biết chuyện này.”

Nghiêm Hi lại mở mắt một lần nữa, lười biếng “ừ” một tiếng, mãi lâu sau mới nói tiếp: “Cô ta muốn em phải thân bại danh liệt, không thể lăn lộn ở thành phố G này nữa.”

A, Lý Lệ, cô tính hết nước hết cái, lại không nghĩ đến, kết quả cuối cùng có thể sẽ không như cô tính toán.

Lý Duệ Thần nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Nghiêm Hi, anh chỉ cảm thấy hình như lần này Nghiêm Hi đã thay đổi, lại có vẻ như cô không thay đổi.

Khi Lý Duệ Thần còn đang nhìn chằm chằm quan sát Nghiêm Hi thì đột nhiên Nghiêm Hi lại mở mắt, lẳng lặng nhìn kỹ ánh mắt của Lý Duệ Thần, sau đó cô bật cười, ngữ điệu vừa nhẹ nhàng vừa chậm chạp: “Anh nhìn em làm gì, có phải đột nhiên cảm thấy em xinh đẹp hơn em gái của anh hay không hả?”

Lý Duệ Thần thoáng sững người, không ngờ đến Nghiêm Hi đột nhiên lại nói một câu như vậy, rồi sau đó chậm rãi mở miệng: “Đúng vậy nha, làm gì có ai xinh đẹp hơn em đâu.”

Nghiêm Hi không nói gì nữa, không biết trong lòng cô đang suy nghĩ chuyện gì, nhưng mà, trong đôi mắt cô rõ ràng là đang giãy giụa, đang phải đấu tranh cho chuyện gì đó, không biết có nên nói ra hay không.

Lý Duệ Thần nhìn ánh mắt giãy giụa của Nghiêm Hi, trái tim chợt dâng lên một niềm hy vọng, muốn mở miệng thúc giục, nhưng lại không dám, sợ mình sơ ý một chút, sẽ khiến câu nói mà Nghiêm Hi đang đấu tranh bị dọa sợ rồi chạy mắt.

Nghiêm Hi nháy mắt mấy cái, cuối cùng không nhịn được le lưỡi liếm liếm cánh môi hơi khô của mình, nhìn vẻ mặt cẩn thận của Lý Duệ Thần, cô lại nhớ đến khi còn bé, cô cả ngày đều đi theo phía sau thân sĩ nho nhỏ là anh.

Anh trai, em đang nghĩ đến việc cứ liều mạng gọi anh một tiếng như thế.

“Lý Duệ Thần.”

“Hả?” Lý Duệ Thần cảm giác được trái tim mình ngừng đập trong nháy mắt.

“…………”

“Sao thế?”

“……….”

Hình như anh nhìn thấu điều mà Nghiêm Hi đang đấu tranh, giãy giụa, Lý Duệ Thần khẽ mỉm cười: “Không có chuyện gì, nghĩ xong rồi hãy nói cho anh biết.” Nói xong anh đứng lên tính muốn rời đi.

Nghiêm Hi nằm trên cỏ nhìn anh, “Tại sao anh không trách em?”

Lý Duệ Thần không hiểu quay đầu lại: “Chuyện gì?”

Đôi mắt Nghiêm Hi chợt lóe lên một tia rối rắm rồi biến mất, “Không trách em, đẩy Lý Lệ xuống nước? Dù sao cô ấy cũng là em gái của anh.”

Lý Duệ Thần đứng dưới ánh mặt trời cúi đầu nhìn cô, ánh mắt trời bị chặn ở ngoài, trên mặt anh có chút âm trầm. Nghiêm Hi liếc nhìn anh một cái rồi lập tức cúi đầu xuống, không muốn nhìn tiếp, chỉ sợ, mình thực sự sẽ gọi anh một tiếng kia.

Lý Duệ Thần khẽ thở dài, nhịn thật lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được nữa, mở miệng nói: “Anh sẽ không vì một người chỉ là em gái trên danh nghĩa mà đi trách cứ đứa bé anh đã bảo vệ từ nhỏ.” Nói xong cũng không để ý xem Nghiêm Hi nghe xong sẽ phản ứng như thế nào, ung dung rời đi.

Nghiêm Hi nằm gối đầu lên cánh tay, hai mắt mở thật to, nghe tiếng bước chân bên tai càng ngày càng nhỏ, Nghiêm Hi vẫn không dám ngẩng đầu lên nhìn, tựa như chỉ cần liếc mắt nhìn thì cô sẽ không khống chế được trái tim mình mà vô thức gọi anh.

Có điều, đứa bé bảo vệ từ nhỏ?

Mặc dù Nghiêm Hi không thích nhất là từ “đứa bé” này, nhưng mà, không thể phủ nhận, trong lòng cô vì câu nói này mà chấn động, để cho cô biết trên cái thế giới này còn có người sẽ tin tưởng cô vô điều kiện.

Lý Duệ Thần đi ra rất xa mới dừng lại, trong lòng âm thầm mắng Nghiêm Hi là đứa bé ngốc, nhớ khi cô còn bé còn đần đần, không ngờ lớn như vậy rồi mà vẫn đần như thế.

Câu nói kia, người có đầu óc nghe sẽ cảm thấy kỳ quặc, thế nào cô bé kia lại ngây ngốc không có bất kỳ phản ứng nào!

Nghiêm Hi, chỉ hy vọng em nhanh chóng có thể gỡ bỏ những khúc mắc trong lòng.

.



Đã sửa bởi nhuandong lúc 07.09.2014, 22:43.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Su Boice về bài viết trên: Dana Nguyen, Min Ngốc, Mây Nhỏ Prim, macynguyen, meo lucky, tngh218000
     

Có bài mới 21.01.2014, 06:10
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.06.2013, 23:48
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 678
Được thanks: 4136 lần
Điểm: 15.89
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 53: Có phải đợi đến khi tóc hai người đều đã bạc trắng hay không?

Bởi vì cô không từ mà biệt, dẫn đến bị người khác đẩy xuống nước, nhân tiện việc ngày đó cô len lén chạy ra vườn hoa tắm nắng, kết quả là, Lãnh Diễm bắt cô ở trong phòng bệnh một tuần, cũng trong thời gian đó, anh còn đổi hết nhóm bác sĩ này đến nhóm bác sĩ khác, Nghiêm Hi rất buồn bực.

“Không phải là em bị bệnh nan y rồi đấy chứ?” Nghiêm Hi ngồi yên ở đầu giường không dám nhúc nhích, thận trọng hỏi.

Lãnh Diễm rời mắt khỏi màn hình laptop, liếc nhìn cô một cái, khẽ cười: “Vậy cũng tốt.” Sau đó lại cúi đầu tiếp tục xử lý công việc của mình.

Nghiêm Hi lén lút lè lưỡi tặng cho anh một cái mặt quỷ.

Một lát sau.

“Tiểu Yêu đâu rồi, anh có cho nó ăn cơm đúng giờ không?”

Lãnh Diễm nghiêng đầu liếc cô một cái, mãi lâu sau mới trả lời: “Lớn nhanh gần bằng quả cầu rồi.”

Nghiêm Hi cười trộm, tìm một tư thế thoải mái, nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Mãi cho đến khi người nằm trên giường bệnh hít thở đều đều, Lãnh Diễm vẫn chưa xử lý xong những văn kiện được gửi đến, anh chỉ cảm thấy chữ trên máy vi tính này sao lại nhỏ như vậy, sơ suất một chút là sẽ nhìn lầm ngay, làm hại anh nhìn một lần rồi lại phải nhìn lại một lần nữa.

“Em có thể ra ngoài tắm nắng không?” Nhìn bên ngoài cửa sổ, mặt trời đã lên cao, Nghiêm Hi cảm thấy mình sắp bị mốc rồi, liền thương lượng với Lãnh Diễm đang ngồi trong góc chơi điện tử.

Lãnh Diễm im lặng không trả lời.

Miệng Nghiêm Hi vểnh lên thật cao, uất ức nói: “Anh đi với em nha.”

Lãnh Diễm: “Không được.”

Nghiêm Hi lại chu mỏ, không vui nói: “Tại sao vậy Lãnh Diễm, anh làm như vậy là giam lỏng!”

Lãnh Diễm ngẩng đầu, mặt không biến sắc nhìn cô: “Vậy em có thể đi kiện anh đó, chỉ cần em có quan hệ thật tốt với toà án, anh khẳng định sẽ thắng kiện.”

Nghiêm Hi trừng mắt nhìn anh, suy nghĩ một lát, nản lòng, quan hệ của cô với tòa án cũng không bằng một phần vạn quan hệ giữa Lãnh Diễm với tòa án, còn nói gì mà kiện với cáo.

“Lãnh Diễm…..” Nghiêm Hi thay đổi kế sách, uất ức kéo kéo, lắc lắc cánh tay Lãnh Diễm làm nũng.

“Hả?” Lãnh Diễm thấy thật thoải mái, giọng anh cũng dịu dàng hẳn đi, tay còn nhẹ nhàng đặt cánh tay của Nghiêm Hi xuống xuôi bên người cô, vén mái tóc dài của cô ra sau tai.

Nghiêm Hi tiếp tục lắc lắn: “Anh dẫn em đi ra ngoài đi.”

Lãnh Diễm vô cùng dịu dàng lắc đầu: “Không được.”

Nghiêm Hi tiếp tục: “Em buồn sắp chết rồi.”

Lãnh Diễm khoa trương ôm hai bên má của Nghiêm Hi: “Sắp buồn chết sao?”

Nghiêm Hi quệt miệng, gật đầu mạnh một cái.

Lãnh Diễm vẫn ôm hai bên má của Nghiêm Hi: “Nhưng bảo bối à, cho dù chết, em cũng phải chết trong phòng bệnh này.”

". . . . . ."

Nghiêm Hi không thể tin được: “Anh nói cái gì?”

Mặt Lãnh Diễm chợt thay đổi, vẻ mặt lãnh khốc vô tình: “Em không nghe lầm đâu.”

Nghiêm hi phát điên: “Lãnh Diễm, tại sao anh lại như vậy, em muốn đi ra ngoài.” Dứt lời liền đi ra phía cửa phòng.

Lãnh Diễm chạy lên ôm lấy Nghiêm Hi từ phía sau, “Em an phận một chút.”

Nghiêm Hi phản kháng mạnh hơn: “Lãnh Diễm, anh là gì của em, tại sao phải trông nom em, tại sao không cho em ra ngoài, em muốn đi ra ngoài.”

Lãnh Diễm tăng thêm lực ở tay, sắc mặt tái xanh, dùng sức xoay người Nghiêm Hi lại đối diện với anh.

Giọng anh hình như phát ra từ kẽ răng, giống như tiếng gầm nhẹ: “Em nói xem, anh là vì cái gì.”

Nghiêm Hi trợn tròn hai mắt, ánh mắt như có lửa, còn là lửa đang cháy hừng hực, đối mặt với vẻ mặt giận quá hóa cười này của Lãnh Diễm, cô xem như không nhìn thấy.

Chỉ có điều, vẻ mặt hờ hững không quan tâm của cô lập tức chọc giận Lãnh Diễm, “Được, bây giờ anh sẽ nói cho em biết tại sao.”

Dứt lời, cánh môi mỏng mang theo tức giận đè xuống cái miệng nhỏ nhắn của Nghiêm Hi, cắn mút nó tựa như đang trừng phạt.

Đại não của Nghiêm Hi đầu tiên hơi sửng sốt, sau đó thì trống rỗng, giống như không xác định được, cũng không có bất kỳ phản ứng gì, chỉ cảm thấy miệng mình bị một vật nặng nề che lấp.

Còn nữa, khi đồ vật đó rơi xuống môi cô, rất đau, răng cũng rất đau.

Lãnh Diễm chưa sử dụng bất kỳ kỹ xảo hôn nào, cũng không thể gọi đó là hôn, chẳng qua chỉ như là trút giận, thật hận không thể cắn nuốt cái miệng nhỏ nhắn của kẻ đã chọc anh nổi giận – Nghiêm Hi vào trong bụng.

Lại nhìn thấy ánh mắt khép hờ mê hoặc của Nghiêm Hi ở trong ngực mình, ánh mắt đó dường như là không biết đã xảy ra chuyện gì.

Lãnh Diễm có chút không muốn buông đôi môi sưng đỏ kia ra, khẽ hôn lên chóp mũi xinh xắn của cô, khẽ lẩm bẩm: “Anh cho là, em đã sớm biết tại sao rồi chứ, anh cho là, em đã sớm hiểu được, nơi thuộc về em rồi chứ, hả?”

Bởi vì ý nghĩ muốn ra ngoài tắm nắng trong lòng cô quá mức mãnh liệt, thân thể nhất thời không phản ứng kịp mới khiến cho anh khó có thể kiềm chế được, nhưng mà, dường như anh còn muốn để cho “vật nhỏ” của anh tiếp nhận anh.  

Lúc này, Nghiêm Hi vẫn không biết đã xảy ra chuyện gì, trong mắt vẫn giăng một tầng sương mù khiến cô không nhìn rõ mọi vật xung quanh, đôi mắt khép hờ khẽ chớp một cái, vừa đúng lúc này bên má bị Lãnh Diễm hôn lên, cảm thấy hơi ngứa, hơi tê tê.

Thấy Nghiêm Hi vẫn không có bất kỳ phản ứng gì, Lãnh Diễm thở dài, cuối cùng vẫn là tàn nhẫn đè nội tâm của mình xuống, nhẹ nhàng kéo thân thể nhỏ bé của Nghiêm Hi vào trong ngực, tay dịu dàng an ủi tấm lưng khẽ run lên của Nghiêm Hi.

“Được rồi, được rồi.”

Dường như, giờ phút này anh chỉ có thể nói được hai chữ đó, miệng lẩm bẩm, không ngừng lặp đi lặp lại hai chữ đó, giống như đang an ủi người sợ kẻ xấu trong ngực mình, vừa giống như đang an ủi nỗi bất an trong lòng mình.

Anh một lần lại một lần tự nói với chính mình, Hi Hi bây giờ, không thích hợp!

Nhưng mà, khi nào mới là thích hợp đây?

Có phải đợi đến khi tóc hai người đều đã bạc trắng hay không?


Đã sửa bởi nhuandong lúc 12.09.2014, 21:04.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Su Boice về bài viết trên: Dana Nguyen, Mây Nhỏ Prim, macynguyen, meo lucky, tngh218000
     
Có bài mới 21.01.2014, 06:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.06.2013, 23:48
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 678
Được thanks: 4136 lần
Điểm: 15.89
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 54: Yêu em, không phải là điều anh có thể khống chế được!

Có phải đợi đến khi tóc hai người đều đã bạc trắng hay không?

Khóe miệng Lãnh Diễm hiện lên một nụ cười khổ sở, anh tự hỏi mình như thế, nếu như, đến khi Nghiêm Hi già đi, tóc bạc trắng, cô ấy mới chịu tỉnh ngộ, vậy thì Lãnh Diễm, mày còn phải đợi sao?

Nơi sâu nhất dưới đáy lòng, mạnh mẽ vang lên một đáp án khiến mình kinh hãi, không biết, lúc nào thì mình đã hãm sâu vào cái hố sâu kia?

Thật là khờ.

Nghiêm Hi một mực im lặng, nhìn thấy Lãnh Diễm –  người luôn luôn tự tin mà lúc này, nụ cười tự giễu trên khóe miệng anh lại càng ngày càng sâu, cô nhịn được liền đưa tay lên nhẹ nhàng lau đi, thật sự nụ cười tự giễu này không xứng với Lãnh Diễm, cô phải lau để nó tan biến đi.

Bởi vì nhìn thấy nụ cười này, cô sẽ đau lòng.

Chợt Lãnh Diễm giữ lại bàn tay của cô, trong nháy mắt khi Nghiêm Hi còn đang sững sờ, những nụ hôn chằng chịt rơi xuống, mang theo mừng rỡ: “Anh biết mà, anh biết mà.”

Càng không ngừng hôn, cũng không tiến thêm một bước.

Một tay Nghiêm Hi bị Lãnh Diễm nắm, một tay đặt trước ngực Lãnh Diễm, theo bản năng muốn đẩy một chút, lại không ngờ cảm nhận được nhịp tim đang đập loạn của Lãnh Diễm khiến cho tay chân cô luống cuống.

Nụ hôn dần dần di chuyển đến vành tai nhạy cảm, một lúc sau, một giọng nói khàn khàn thật thấp truyền vào trong tai cô.

“Em biết không, mới vừa rồi, anh đã tự hỏi trái tim anh, nếu như đến khi tóc em bạc trắng, đến khi em già không đi nổi nữa, đến khi đó em mới dám tiếp nhận anh, vậy thì anh có chờ em không?”

Nghiêm Hi chỉ cảm thấy đầu mình trống rỗng, giống như cả người đang ở giữa không gian hư ảo, xung quanh chỉ có một màu xám trắng, không có bất kỳ ai, chỉ có một mình cô.

Trong cái thế giới xám trắng đó, nhịp tim của cô đập rất nhanh, cô cũng không biết vì nguyên nhân gì.

Hơi thở ấm áp bên tai cắt ngang suy nghĩ của cô.

Giọng nam trầm thấp quen thuộc dễ nghe vang lên: “Em biết không, vấn đề này anh còn chưa hỏi xong, đáp án đã không chờ được mà bật thốt ra ngoài, anh không ngờ đến, nhưng mà, hình như nó đã không còn do anh khống chế nữa, có phải anh rất ngốc hay không?”

Tinh thần đã chạy thật xa khỏi Nghiêm Hi, câu hỏi chưa kịp thông qua đại não đã thốt ra ngoài: “Đáp án của anh là?”

Hỏi xong câu này, vì nghe thấy giọng nói của mình, Nghiêm Hi giống như chạm phải điện mà hoàn hồn, vô cùng kinh ngạc trước phản xạ có điều kiện của mình.

Cũng có thể, đó không phải là phản ứng theo bản năng của cơ thể, mà là câu hỏi xuất phát từ dưới đáy lòng cô!

Cũng vì chuyện này mà Lãnh Diễm đột nhiên vui vẻ lên rất nhiều, gương mặt tái mét dần dần bị ôn nhu thay thế, cúi đầu thủ thỉ bên tai cô: “Đáp án của anh là, anh sẽ, anh nguyện ý chờ em, đến khi tóc em bạc trắng cũng vẫn chờ.”

Nghiêm Hi ngẩn ra, nước mắt bất tri bất giác cứ như vậy rơi xuống.

Rốt cuộc đã biết nguyên nhân của cảm giác hư ảo trong lòng kia.

Nghiêm Hi lẩm bẩm: “Thật là khờ.”

Lãnh Diễm cũng cười: “Đúng vậy, thật là khờ, nhưng mà, em thực sự rất lợi hại. Khi anh còn chưa phát hiện ra thì em đã chiếm trọn trái tim anh, trở thành sinh mạng của anh, đến khi anh phát hiện ra, cho dù anh không muốn thì có thể làm gì đây, chẳng lẽ muốn anh tự cắt bỏ trái tim của mình? Nhổ bỏ sinh mạng của mình?”

Em, đã là sinh mạng của anh!

Cưng chiều em, đã trở thành bẩm sinh!

Anh cũng bất lực!

Nghiêm Hi đột nhiên cảm thấy đau lòng, đau lòng vì anh ngốc, đau lòng vì sự si tình của anh.

Cô ngẩng đầu lên, vụng về hôn lên cánh môi mỏng của anh: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, em không nên xuất hiện.”

Vốn dĩ cô không nên xuất hiện trên thế giới này, có lẽ, sự xuất hiện của cô, là một sai lầm!

Lãnh Diễm thoáng giật mình, anh ngẩn ngơ một lúc, lát sau mới bừng tỉnh, còn tưởng rằng cô chủ động hôn anh là biểu thị cô đã mở cửa trái tim cô, thì ra vẫn là như vậy sao? Chỉ đau lòng vì sự si tình của anh, chứ nhất định không chịu đón nhận anh?

Khóe miệng Lãnh Diễm lại hiện lên nụ cười tự giễu, giọng nói mang theo một chút khổ sở: “Có lẽ vậy, có lẽ em không xuất hiện, anh sẽ không như thế này.” Sẽ không vì si tình mà phiền não.

Cũng sẽ không vì có si tình làm bạn, mà cảm thấy mình rất có giá trị.

Như vậy, có lẽ anh sẽ giống như Tiếu Thâm bây giờ, không biết đến hương vị của tình yêu, cũng không tự chuốc khổ vào mình, thoải mái, thong dong, nhàn nhã, sảng khoái làm sao….

Nghiêm Hi cười khổ: “Đúng vậy, nếu như em không xuất hiện, sẽ thật tốt.” Dứt lời, nhẹ nhàng đẩy cánh tay đang ôm chặt cô của Lãnh Diễm ra, rõ ràng đã ôm rất chặt, cuối cùng lại không chịu nổi cái đẩy nhẹ nhàng của cô.

Giống như tường thành dài vạn mét bị một người khẽ đẩy ở một góc, sau đó hiệu ứng đô – mi – nô phát huy tác dụng, Lãnh Diễm chỉ cảm thấy trong đầu mình thoáng một cái, hình như là sau thời kỳ hoàng kim sẽ là lụi bại, khắp nơi đều là tường đổ, không hề có sức sống.

Lãnh Diễm nhẹ nhàng lui về sau một bước, Nghiêm Hi lẳng lặng nhìn đôi mắt ảm đạm trong nháy mắt kia, lúc này cô rất muốn cười với anh, nhưng nhiều lần cô cố gắng cũng chỉ là phí công, cuối cùng cũng chỉ có thể cố chấp nở một nụ cười còn khó coi hơn là khóc, nhẹ nói: “Lãnh Diễm, cám ơn anh…….”

Cám ơn cái gì đây?

Cám ơn anh đã từng xuất hiện trong cuộc sống của cô, cám ơn anh vào thời khắc u tối nhất trong đời cô đã khiến cho thế giới nhỏ bé của cô có một chút màu sắc rực rỡ sao?

Cám ơn, sự si tình………..của anh.

Nhưng mà, đừng tiếp tục nữa.

Nghiêm Hi cười khổ, những điều này đều phải nói ra?

Trong nháy mắt này cô mới phát hiện, Lãnh Diễm đã làm rất nhiều điều vì cô, nhiều đến mức cô không thể đếm hết, có đếm mãi cũng không hết….


Đã sửa bởi nhuandong lúc 12.09.2014, 21:06.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Su Boice về bài viết trên: Dana Nguyen, Min Ngốc, Mây Nhỏ Prim, macynguyen, meo lucky, tngh218000
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ayunthon, Chloe2412, hn11122013, Hn230495, kotranhvoidoi, LinhThảo, Mangosm3ll, muahachungtinh, Nguyenlien12a13, ori kun, rin rin, thúy duy, Vantt, xiaolie và 399 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày nơ xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 969 điểm để mua Hồng ngọc 2
TranGemy: How are you today? Hôm nay tôi buồn, còn bạn thì sao?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 245 điểm để mua Bé hồng 5
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 236 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 385 điểm để mua Tình yêu trong sáng
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Trần Thu Lệ
Lý do: Hi ss cọ cọ
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 389 điểm để mua Heo vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.