Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 

Cần gì quá đa tình - Cúc Tử

 
Có bài mới 19.01.2014, 23:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 04.09.2012, 12:15
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 1086
Được thanks: 8489 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cần gì quá đa tình - Cúc Tử - Điểm: 70
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương ba mươi ba.

   Ngày ngày kiên trì chạy thể dục buổi sáng, tư vấn tâm lý hai lần một tuần, ăn uống nghỉ ngơi hợp lý, sống có quy tắc. Dưới sự giúp đỡ của Thẩm Trường Đông Đinh Dât từ từ khống chế được bản thân.

   Về việc học hàng, cô tập trung nghe giảng, nghiêm túc làm bài tập, không suy nghĩ quá nhiều về thành tích. Tiếng Nhật tạm thời gác lại, tiếng Anh dựa vào phương pháp học từ của cô giáo dạy trên lớp để làm bài tập, về phần thi tiếng Anh nghe nói không khó lắm nên Đinh Dật cũng không tạo cho mình áp lực quá lớn.

   Từng bước thông qua các kỳ thi cuối cùng, khi Đinh Dật biết mình có kết quả cao nhất trong hau kỳ thi, quả thật hoài nghi có kỳ tích xảy ra, dĩ nhiên điều này là nỗi ám ảnh nửa học kỳ đầu trong ngành máy móc của cô nhưng giờ phút này có thể đạt được thành tích tốt như vậy đối với Đinh Dật mà nói có ý nghĩa cực kỳ quan trọng, một lần nữa giúp cô có thể lấy lại tự tin.

   Lần gặp lại Điền Anh Hùng là ở thư viện, anh ta hỏi cô: “Gần đây rất bận sao?” Đinh Dật giơ cuốn sách tham khảo trong tay lên: “Người chậm cần sớm bổ sung kiến thức, không còn cách nào khác, việc học có áp lực quá lớn.”

   Điền Anh Hùng cùng cô đi ra ngoài, nghiêm túc nói: “Anh cảm thấy hình như em không giống trước, gần đây đã xảy ra chuyện gì?”

   Đinh Dật hời hợt: “Tâm tình không tốt lắm, không có việc gì lớn.” Lại xấu hổ nói: “Thật xin lỗi, chuyện của tôi có gây phiền toái cho anh không?”

   Điền Anh Hùng lắc đầu: “Học sinh đương nhiên phải lấy việc làm đầu, mấy ngày nữa tôi rời khỏi đại học A về công ty nhận chức, nghỉ hè em có dự định gì không có muốn đến công ty anh thực tập không?”

   Đinh Dật lắc đầu: “Nghỉ hè còn có một lớp học, thời gian cũng không lâu, tôi đã sắp xếp rồi.” Suy nghĩ một lát rồi bổ sung : “Tôi định cùng Thẩm Trường Đông đến thăm hai bác.”

   Điền Anh Hùng “Uhm” một tiếng rồi nói tiếp: “Anh vẫn ở chỗ cũ, rảnh rỗi thì đến chỗ anh chơi.”

   Đinh Dật định nói cô cùng Thẩm Trường Đông ở cách đó không xa nhưng không nói, chỉ gật đầu cười.

   Nhất định phải có dũng khí mới dám đến Nam Kinh, Thẩm Trường Đông mới vừa gọi điện thoại cho ba mẹ. Hai vợ chồng họ Thẩm đã nói bọn họ không cần về, vừa đúng lúc ông bà Thẩm phải về thăm ông ngoại, nói hai người bọn họ ở Bắc Kinh chờ bọn họ về là được.

   Kể từ đó thời gian trở nên nhiều hơn, mỗi ngày hai người kiên trì tập luyện, thời gian rỗi thì đi dạo, đến thư viện, những ngày sau này coi như cũng vừa lòng.

   Ngụy Hoa Tĩnh vừa hoàn thành khóa thực tập ở miền nam quay về, anh ta gọi điện thoại cho Đinh Dật nhưng phải nói chuyện với Thẩm Trường Đông trước.

   Thẩm Trường Đông nghe điện thoại chân mày nhíu chặt, một lúc sau mới trả lời: “Anh bàn với cô ấy đi, tôi không quyết định được.” Lại đưa điện thoại cho Đinh Dật.

   Đinh Dật nghi ngờ, không nhịn được quát to với Ngụy Hoa Tĩnh: “Anh đang giở trò gì, nhiều quà tặng quá không đem nổi sao? Không sao, tôi tự mình đi lấy.” Đối Không thể khách khí với loại người da mặt dày.

   Ngụy Hoa Tĩnh cười khổ: "Nữ vương, bản tính vẫn không thay đổi, em yên tâm, chỉ cần em giúp anh lần này, sẽ có quà thật to.”

   “Nói xem thế nào.” Ngụy thiếu gia muốn cô giúp, nhất định không phải chuyện đơn giản, chắc chắn không phải là chuyện tốt, Đinh Dật không dám tùy tiện đồng ý.

   “Rất đơn giản, em giả làm bạn gái anh, cùng anh diễn một vở kịch.”

   Đinh Dật nghe xong không thoải máu, không nhịn được phản bác: “Bạn gái của anh rất cao giá sao? Còn phải giả làm bạn gái anh, chuyện lộn xộn như vậy tôi không làm.”

   Ngụy Hoa Tĩnh nóng nảy: “Bà cô nhỏ của tôi ơi, anh nói sai dược chưa? Nhìn anh cống hiến cho em nhiều tài liệu tham khảo như vậy có thể giúp anh một chút không.”

   Nhân lúc Ngụy Hoa Tĩnh gấp gáp, Đinh Dật thừa dịp cháy nhày hôi của đưa ra yêu cầu, Ngụy Hoa Tĩnh cắn răng đồng ý, cô càng thêm tò mò, muốn nhìn xem cô gái khiến Ngụy Hoa Tĩnh gấp gáp như vậy là cô gái ở phương nào, trong lòng quyết định giúp đỡ.

   Đinh Dật nhìn về phía Thẩm Trường Đông, Thẩm Trường Đông nhìn cô, ý là cho cô tự quyết định, vì vậy Đinh Dật làm ra vẻ gắng gượng, rốt cuộc đồng ý Ngụy Hoa Tĩnh.

   Đinh Dật để điện thoại xuống liền vui mừng lôi kéo Thẩm Trường Đông: “Đi, chúng ta đi xem trò vui, buồn bực lâu như vậy, rốt cuộc có chuyện hay để xem rồi!” Chủ yếu là nhân duyên của Ngụy Hoa Tĩnh quá kém, khiến cho anh ta sứt đầu bể trán, trong mắt cô cảm thấy chơi rất thú vị.

   Thẩm Trường Đông không hưng phấn như cô hỏi: “Ngụy Hoa Tĩnh có nói bạn giả bạn gái anh ta như thế nào không?” Giọng nói hơi khó chịu.

   Đinh Dật nhìn cậu một lát, không nhịn được cười ha ha nói: "Bạn đang ghen ư, sao vừa rồi lại hào phóng như vậy?”

   Vẻ mặt Thẩm Trường Đông không được tự nhiên: “Làm gì có, vừa rồi Ngụy Hoa Tĩnh nói muốn mượn bạn gái mình, mình không biết chuyện gì xảy ra nên không dám đồng ý, hơn nữa bạn là người độc lập, mình làm gì có tư cách thay bạn đồng ý hộ bạn chứ.”

  “Mượn” bạn gái sao? Cũng biết Ngụy Hoa Tĩnh không phải là người tốt, dám coi con gái là hàng hóa, Đinh Dật quyết định tùy cơ ứng biến, giả ngu ngốc.

   Theo như kế hoạch đã định, sợ lúc đàm phán có quá nhiều người không tiện, Đinh Dật liền một mình đến gặp Ngụy Hoa Tĩnh, nếu mọi chuyện thuận lợi sẽ liên lạc cho Thẩm Trường Đông cùng Lý Bối Bối đến xem cô bé kia, xem như hết người làm chủ.

   Đinh Dật vừa vào cửa liền được Ngụy Hoa Tĩnh nhiệt tình hoan nghênh: “Em yêu, sao em lại muộn như vậy, anh rất lo lắng.” Nói xong liền kéo Đinh Dật ngồi cạnh anh ta.

   Đinh Dật suýt nữa bị câu “Em yêu” kia làm cho sợ hãi đến muốn bỏ chạy, thấy khuôn mặt nài nỉ của Ngụy Hoa Tĩnh lại nghĩ đến lời dặn dò lúc trước của anh ta, chỉ đành phải ngẩng đầu trả lời anh ta: “Em cũng rất muốn nhanh gặp anh, có chút chuyện xảy ra nên đến muộn.”

   Ngụy Hoa Tĩnh nghiêng người tránh ra, lộ ra một cô gái xinh đẹp, giờ phút này nhìn Đinh Dật muốn khóc.

   Đinh Dật thoáng sững sờ không nghĩ đến sao cô gái này lại đi theo Ngụy Hoa Tĩnh đào hoa như vậy, nhất định sẽ thua thiệt, nhưng vẫn phải cứng rắn diễn theo kịch bản.

   Bộ dáng Ngụy Hoa Tĩnh thành thạo, giới thiệu hai người với nhau, thì ra anh ta quen cô gái đó khi đi thực tập, cô gái tên là Tô La.

   Ngụy Hoa Tĩnh nói với Tô La: “Đây là bạn gái anh tên Đinh Dật, không phải em muốn nhận anh làm anh trai sao? Nhanh kêu chị dâu đi.”

   Đinh Dật suýt nữa sặc nước, dùng chân đá Ngụy Hoa Tĩnh dưới gầm bàn, liếc nhìn anh ta: “Anh tốt nhất nên có chừng mực.”

   Ngụy Hoa Tĩnh cẩn thận nhìn cô đáp: “Hiểu rồi.”

   Ánh mắt của hai người dưới cái nhìn của Tô La giống như đang đưa tình, nước mắt nhanh chóng rơi xuống nhưng vẫn cố kiên cường: “Em chưa bao giờ muốn làm em gái anh.” Lại đổi giọng hỏi: “Hai người quen nhau lâu rồi sao?”

   Ngụy Hoa Tĩnh vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, bọn anh là thanh mai trúc mã, bây giờ cô ấy là sinh viên khóa dưới của anh.”
   Tô La nhìn về phía Đinh Dật: “Chị cũng là sinh viên ngành điện tử của đại học A sao?”

   Đinh Dật mỉm cười: “Đúng vậy, năm nay mới chuyển ngành, khai giảng là bắt đầu.”

   Tô La cúi đầu, một lát sau liền ngẩng lên, ánh mắt nhẫn nhịn kiên định nhìn Ngụy Hoa Tĩnh nói: “Anh chờ em hai năm, em nhất định thi đậu trường đại học A.”

   Đinh Dật cảm thấy Ngụy Hoa Tĩnh lập tức đờ người, một lúc sau mới hoàn hồn, quyết tâm trịnh trọng nói với Tô La: “Anh đã nói với em nhiều lần rồi sao em vẫn không hiểu? Em không thích hợp với anh, người nhà anh cũng sẽ không đồng ý.” Quay về nhìn Đinh Dật: “Cô ấy mới là ứng cử viên tốt nhất, ba là tổng giám đốc, mẹ là bác sĩ nổi tiếng, xuất thân tốt, được tuyển thẳng vào đại học A, thông minh, cao một mét bảy, nặng năm mươi ba kg, em cũng thấy dáng người cô ấy đấy, ngoại hình khá hơn em rất nhiều, em xác định em có thể hơn được cô ấy sao?”

   Đinh Dật bị anh ta bình phẩm từ trên xuống dưới, trong đầu đã sớm nổi trận lôi đình, có thể lập tức đập bàn chém người, không ngờ cô bé Tô La người Giang Nam này lại phát hỏa trước cô: “Đủ rồi, anh không cần phải nói nữa! Là tôi nhìn nhầm người, tôi đảm bảo sau này sẽ không dây dưa với anh nữa! Không sai, tôi không đủ thông minh, không xinh đẹp, xuất thân không tốt nhưng là hòn ngọc quý trên tay ba mẹ, tôi điên rồi mới đi một đoạn đường xa đến đây để anh xỉ nhục, Ngụy Hoa Tĩnh, cảm ơn anh đã cho tôi thấy con người thật sự của anh!”

   Sau khi nói xong trên mặt không khỏi đau thương, khi nhận thức được điểm này cô chạy như bay ra khỏi phòng, cơ thể nhỏ nhắn như một làn gió.

   Phiền toái rốt cuộc được giải quyết, Ngụy Hoa Tĩnh nên vui mới đúng nhưng lại mang vẻ mệt mỏi, hình như khó xử không biết nên làm gì, vẻ mặt sửng sờ, ánh mắt phức tạp.

   Đinh Dật muốn ngăn Tô La nhưng không thể ngăn lại, quay đầu muốn làm khó Ngụy Hoa Tĩnh nhưng nhìn anh ta như vậy cũng không có tâm tình, cô hỏi anh ta: “Thật ra thì không phải anh không thích Tô La, sao lại làm cô ấy tổn thương như vậy?”

   Ngụy Hoa Tĩnh lắc đầu theo bản năng: “Em không hiểu, mọi việc của anh đều được gia đình sắp xếp ổn thỏa, nếu như không thể thì nên kết thúc sớm sẽ tốt hơn.” Chợt giống như phản ứng kịp, nhếch miệng cười: “Đây là bản tính của đàn ông, nếu như quá dễ dàng có được thì sẽ không quý trọng, để em được lợi rồi, học miễn phí một kỳ.”

   “ Vô sỉ!” Đinh Dật bĩu môi, khinh bỉ, lại chợt nhớ gì đó hỏi: “Sao anh nhiều xì căng đan với các cô gái như vậy còn tìm tôi làm gì?” Cô đưa ra nhiều điều kiện, những cô gái kia chắc chắn sẽ không gây khó khắn cho anh ta.

   Ngụy Hoa Tĩnh thản nhiên trả lời: “Đương nhiên bởi vì em thích hợp nhất, bên ngoài máu lạnh vô tình nhưng lại là người thích hợp nhất làm đôi uyên ương, ai nha.... ...”

   Ngụy Hoa Tĩnh bị rút ghế ngã lăn ra sàn, Đinh Dật vỗ vỗ tay tạm tha cho anh ta một lần. Kể từ sau khi đánh Thẩm Trường Đông, cô phát hiện mình hay luống cuống nên quyết định khống chế bản thân, không thể tùy tiện nổi giận mặc dù Ngụy Hoa Tĩnh đáng bị ăn đòn.

   Có câu nói nổi tiếng “Thiên lý sáng tỏ, báo ứng xác đáng”, mặc dù câu này được lưu truyền khắp nơi nhưng sự thực chứng minh tỷ lệ xảy ra không ít, Đinh Dật không thể tránh khỏi.

   Dĩ nhiên còn có người làm chuyện xấu cùng cô Ngụy Hoa Tĩnh, buổi tối trước khi ngủ, anh ta lại gọi điện thoại yêu cầu giúp đỡ.

   Nhìn thấy Ngụy Hoa Tĩnh dìu Tô La uống say vào nhà, Đinh Dật nhức đầu, cô hoài nghi có phải kiếp trước cô nợ hai anh em họ hay không, vì cái gì mà muốn cô phải chăm sóc một cô gái say rượu, lần trước là Lý Bối Bối, lần này là Tô La, đều là những cô gái còn trẻ, nếu đổi lại là con trai sẽ cảm thấy hạnh phúc vô biên, với cô chỉ là phiền toái, mặc dù cô cũng thích các cô gái xinh đẹp nhưng không thích các cô gái say rượu.

   Sau khi đặt Tô La nằm trên giường Đinh Dật, Ngụy Hoa Tĩnh mới giải thích: “Vốn dĩ mua xong vé máy bay cho cô ấy về nhưng không tìm được, cuối cùng nhìn thấy cô ấy say lảo đảo ở bên cạnh quán bar, say đến nỗi không biết ai nữa, bộ dáng như thế này không thể lên máy bay, ở khách sạn cũng không an toàn chỉ có thể làm phiền em.”

   Nhà họ Ngụy cùng nhạ họ Lý không phải là nơi thích hợp để chứa chấp một cô gái say rượu, bọn họ không còn cách nào, Đinh Dật ngượng ngùng cùng oán giận. Bắc Kinh lớn như vậy, sao có thể tình cờ gặp trên đường, xem ra Ngụy Hoa Tĩnh cũng không phải hoàn toàn vô tình chỉ là chuyện tình cảm, người ngoài không có cách nào can thiệp.

   Lần trước Lý Bối Bối chỉ nằm yên ngủ, ngoại trừ bị bán cùng nguy hiểm, Đinh Dật không cảm thấy gì, lần này Tô La vừa khóc vừa óc, khiến Đinh Dật chưa từng hầu hạ ai khó chịu, lúc này cô quyết định sau này bất luận có chuyện gì cô cũng không uống rượu say, quá mất mặt!

   Sau khi Tô La nằm xuống, Thẩm Trường Đông có chút khó khăn khi sắp xếp chỗ ngủ cho mọi người, Tô La ở đây Ngụy Hoa Tĩnh không có cách nào rời đi, nếu không sáng sớm hôm sau sẽ không có cách giải thích. Nhưng mặc dù có ba phòng rộng rãi chỉ có hai giường, Đinh Dật nằm trên giường Đinh Dật.

   Thẩm Trường Đông nói Đinh Dật chịu khó ở với Tô La một đêm, Đinh Dật lắc đầu lia lịa. Người Tô La đều là mùi rượu cô tính ngày mai thay gra giường nhưng bây giờ trong mắt Tô La xem cô là tình địch, ngộ nhỡ nửa đêm Tô La phát hiện ra nằm bên cạnh cô ấy là tình địch, làm chuyện gì bất lợi với cô thì sao? Mặc dù cô anh dũng nhưng khi ngủ không có đề phòng, cô không muốn nổi tiếng vì sự kiện này.

   Ngụy Hoa Tĩnh cũng có ý kiến: “Tôi ngủ trên ghế salon là được rồi, hai người ngủ một giường làm sao được.” Mặc dù Thẩm Trường Đông không nói rõ nhìn cậu thở phào nhẹ nhõm cũng có ý như vậy.

   Thẩm Trường Đông nói Đinh Dật ngủ giường của mình, cậu lên phòng đọc sách chơi trò chơi, Đinh Dật trừng mắt: “Như vậy sao được, không phải sáng mai còn phải dậy sớm chạy bộ sao? Cả đêm không ngủ bạn là siêu nhân à?”

   Được cô quan tâm, Thẩm Trường Đông cảm thấy vui sướng, Ngụy Hoa Tĩnh mở miệng: “Giường lớn như vậy, hai người ngủ cùng nhau không được sao?”

   Hai người nhìn anh ta như gặp quỷ, Ngụy Hoa Tĩnh chợt như phát hiện chuyện gì giật mình há to miệng sờ lỗ mũi nói: “Không thể nào, hai người ở chung lâu như vậy, không phải là chưa xảy ra chuyện gì đấy chứ?” Sau khi nói xong còn cảm thấy hết sức thú vị, nhìn chằm chằm vào hai người.

   Hai người đỏ mặt như tôm bị luộc chín, Ngụy Hoa Tĩnh lập tức biết đáp án, vẻ mặt càng khoa trương, bắt đầu cười quên mất tình cảnh của mình lúc này thế nào.

   Sự sai lầm này là trí mạng, thẹn quá hóa giận Đinh Dật với gối dựa đập lia lịa không nương tay: “Ngụy Hoa Tĩnh, anh có tin tôi ném anh vào giường Tô La, sáng mai gạo nấu thành cơm anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.”

   Vốn dĩ Ngụy Hoa Tĩnh bản lĩnh không tồi nhưng anh ta vừa cười đến đau sốc hông, bây giờ lại nghe thấy chủ ý ác độc của Đinh Dật tức giận trừng mắt cũng may Thẩm Trường Đông tỉnh táo kéo Đinh Dật ra.......cô tiếp xúc với người đàn ông khác ở khoảng cách gần như vậy là hình ảnh chói mắt đối với cậu mặc dù biết rõ giữa bọn họ không có gì.

   Nhìn Đinh Dật vẫn còn tức giận Thẩm Trường Đông khuyên cô: “Được rồi, anh ta chỉ nói giỡn thôi, chúng ta mau vào ngủ thôi.”

   Đinh Dật thấp thỏm nhìn Thẩm Trường Đông, thật sự hai người cùng ngủ chung một giường sao? Thẩm Trường Đông hình như hiểu ý cô, khẽ cười: “Không phải lần đầu ngủ cùng nhau.” Đúng vậy, khi còn bé bọn họ còn trần truồng tắm cùng nhau, nếu không sao Đinh Dật có thể biết được vị trí cái bớt của cậu ở đâu, chỉ là sau khi lên trung học không có cơ hội ở cùng nhau nhiều.

   Sợ bị Ngụy Hoa Tĩnh cười nhạo lần nữa Đinh Dật quyết định không nhăn nhó cười nói: “Đúng vậy, mọi người đi ngủ sớm một chút.” Kéo Thẩm Trường Đông đi vào phòng, Ngụy Hoa Tĩnh vừa ngồi dậy suýt nữa rơi mắt kính.

   Vừa mới nói rất tự tin nhưng Đinh Dật nằm trên giường không bình tĩnh được tim bắt đầu đập “Thình thịch”, cơ thể ấm áp của Thẩm Trường Đông nằm ngay bên cạnh, chóp mũi phảng phất hơi thở quen thuộc làm thế nào cô cũng không thể ngủ được.

   Thẩm Trường Đông nói chuyện với cô một lúc liền không có động tĩnh gì, nằm không nhúc nhích, Đinh Dật đoán là cậu đã ngủ.

   Một lúc sau cảm thấy lạnh Đinh dật kéo mền bọn chặt hơn một chút, không ngờ kéo mạnh quá, kéo hết mền của Thẩm Trường Đông, sợ cậu bị cảm lạnh Đinh Dật luống cuống vội vàng đắp mền cho cậu, tay không cẩn thận đụng vào lồng ngực cậu lại nghe thấy giọng nói: “Bạn lộn xộn cái gì vậy.”

   Giọng nói có trách móc, Đinh Dật có ý tốt muốn đắp mền cho cậu, sao lại chịu uất ức như vậy, muốn trả thù, đưa tay chọc cậu dù sao cũng không ngủ được, dứt khoát quấy rối cậu, chỉ là cô đụng nhẹ cậu liền tỉnh, vừa rồi cậu ngủ thật sao?

    Thẩm Trường Đông bị cô chọc nhột cố nén cười, bắt được đôi tay cô lật người đè cô dưới người mình.

   Đinh Dật không thể tránh thoát, không ngờ sức Thẩm Trường Đông lớn như vậy, cậu cứ vậy đè trên người cô, cơ thể ấm áp mà vững chắc, chóp mũi có thể cảm nhận được hơi thở của cậu, có chút quen thuộc lại có chút xa lạ, Đinh Dật chợt cảm thấy cơ thể nóng ran, muốn mau thoát khỏi, trong lòng lại có chút mong đợi.

   Ánh đèn ngoài cửa sổ chiếu vào phòng, Đinh Dật có thể thấy khuôn mặt Thẩm Trường Đông, nhìn cô không chớp mắt, cô hơi lo lắng bởi vì nghe thấy hô hấp của Thẩm Trường Đông dồn dập, từ từ, đầu cậu càng ngày càng thấp, Đinh Dật theo bản năng muốn nghiêng đầu sang một bên nhưng đã không kịp, môi cô đã bị cậu che lấp.

   Không có ai quấy rầy lại có bóng đêm che chở, nụ hôn này triền miên khác thường, hai người cũng mất khống chế. Tạm thời buông môi cô ra, Thẩm Trường Đông dọc theo môi cô, cằm, cô, thuận theo bản năng hôn một đường từ trên xuống dưới.

   Đinh Dật cảm thấy bị cậu hôn có chút tê ngứa, đầu óc trống rỗng nhưng lại cảm thấy hưng phấn, lúc Thẩm Trường Đông cởi nút áo cô cũng không chịu nhàn rỗi bắt đầu cởi quần áo Thẩm Trường Đông.

   Không ngờ nhìn Thẩm Trường Đông gầy nhưng cơ thịt rất rắn chắc, da bóng loáng, Đinh Dật không nhịn được mà vuốt ve khiến Thẩm Trường Đông thở hồng hộc, cậu cũng vội vàng thăm dò, không lâu sau, cô gái nhỏ mới ngày nào còn cậy mạnh bây giờ đã có một cơ thể mê người, đường cong quyến rũ, da thịt trắng như tuyết, tỏa ra mùi hương trầm quen thuộc cộng với mùi thiếu nữ khiến cậu không chịu nổi nữa.

   Không lâu sau, hai người gần như lỏa thể, Thẩm Trường Đông ngẩng đầu hỏi Đinh Dật: “Em biết cách ngừa thai không?” Giọng nói khàn khàn kiên nhẫn, cơ thể căng thẳng, cậu nhỏ chờ phát động có thể chiến đấu bất cứ lúc nào.

   Đinh Dật ý loạn tình mê, nghe vậy “Hả?” một tiếng, mặt hoang mang. Thẩm Trường Đông nhích tới gần hỏi lại, gò má Đinh Dật nóng thêm mấy phần, khẽ nói: “Ngày thế giới phòng chống HIV, em từng đi phát bao cao su, ngoài ra không biết.”

   Thẩm Trường Đông chợt muốn khóc, cậu cũng chỉ biết có cách này, chẳng lẽ bây giờ  chạy xuống lầu mua?

   Đang do dự đầu óc Đinh Dật mới từ từ tỉnh lại, đẩy đẩy Thẩm Trường Đông: “Anh nghĩ cái gì vậy, bên ngoài còn có Ngụy Hoa Tĩnh, sát vách còn có Tô La, chúng ta sao có thể làm chuyện này?” Nói xong bắt đầu mặc đồ ngủ.

   Thẩm Trường Đông ảo não nằm dựa vào gối, một lát lại bò dậy chạy vào phòng vệ sinh trong phòng ngủ, không lâu sau truyền đến tiếng nước xối ào ào. Kỳ quái, không phải trước khi ngủ cậu tắm rồi sao? Thì ra Thẩm Trường Đông thích sạch sẽ như vậy, Đinh Dật nghĩ thầm quay người ngủ.......một lúc sau đã không biết gì.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn lavender89 về bài viết trên: Chimy Lữ, Ukizuki, conluanho, meo lucky, orchid1912
     

Có bài mới 19.01.2014, 23:25
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 04.09.2012, 12:15
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 1086
Được thanks: 8489 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cần gì quá đa tình - Cúc Tử - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương ba mươi bốn.

   Sáng sớm ngày hôm sau thấy phòng Tô La khép chặt như cũ, Đinh Dật cùng Thẩm Trường Đông thở phào nhẹ nhõm, nếu để Tô La thấy “bạn gái” Ngụy Hoa Tĩnh ở cùng Thẩm Trường Đông không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

   Ngụy Hoa Tĩnh vẫn nằm trên ghế salon ngủ, hai người rón rén không làm anh ta tỉnh, đi thể dục buổi sáng. Lúc chạy bộ, Thẩm Trường Đông phát hiện Đinh Dật thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn cậu, nhìn xong cúi đầu không nói chuyện, một lúc sau lại nhìn.

   Rốt cuộc Thẩm Trường Đông không chịu được nữa, kiểm tra xem quần áo mình có chỉnh tề không, lúc cô nghiêng đầu sang nhìn cô trừng mắt: “Anh có vấn đề gì sao?”

   Đinh Dật bị hỏi bất ngờ không khỏi có chút chột dạ, cười nói: “Không có gì, chỉ cảm giác anh và tối qua không giống nhau.”

   Thẩm Trường Đông nghe vậy khuôn mặt ửng hồng, quay đầu sang chỗ khác không để ý tới cô nữa, cô còn dám nói! Tối hôm qua sau khi cậu tắm nước lạnh, phát hiện cô đã ngủ, để cậu một mình thổn thức trong đêm, may mắn tối hôm qua tùy cơ ứng biến, nếu cứ như thế mãi, cậu sẽ gặp vấn đề về tâm lý.

   Về nhà sớm một chút phát hiện trong phòng rất ồn, Ngụy Hoa Tĩnh đã dậy, đang nói chuyện với một cặp vợ chồng trung niên, Thẩm Trường Đông cả kinh: “Ba mẹ, hai người tới lúc nào? Sao không gọi cho con.”

   Đinh Dật vội vàng để thức ăn xuống, chào hỏi ông bà Thẩm, tuy là người nhìn cô lớn lên từ nhỏ nhưng nhiều năm không gặp, khó tránh khỏi có chút lạnh nhạt. Lạnh nhạt là cảm giác của cô, bà Thẩm kéo cô qua cười nói: “Mấy năm rồi không gặp Đinh Dật bây giờ đã trờ thành một cô gái xinh đẹp, lần trước Trường Đông về nhà kể chuyện bác chỉ muốn lên gặp cháu nhưng vẫn không có thời gian rảnh, lần này có thể gặp nhau cũng tốt chỉ tiếc mẹ cháu chưa về nước.”

   Thấy bác gái nhiệt tình khiến Đinh Dật xa mẹ đã ba năm cảm thấy ấm áp trong lòng, ngoan ngoãn để bà Thẩm ôm.

   Ông Thẩm ngồi một bên giải thích hành trình của bọn họ với Thẩm Trường Đông, thì ra bọn họ tính ông ngoại tuổi đã cao nên đưa ông về trước, sau đó vợ chồng ông đến đón Thẩm Trường Đông cùng Đinh Dật, thuận tiện xem nhà con trai mua thế nào. Đến đúng địa chỉ nhưng người mở cửa là một thanh niên xa lạ, bọn họ sợ đến nhầm nhà liền gọi điện thoại cho Thẩm Trường Đông phát hiện ra điện thoại di động trong phòng vang lên, thì ra bọn họ đi thể dục buổi sáng không đem theo điện thoại.

   Ngụy Hoa Tĩnh nhanh trí hỏi bọn họ có phải tìm Thẩm Trường Đông không. Sau khi xác nhận vội vàng mời bọn họ vào nhà ngồi giải thích quan hệ với nhau, ông bà Thẩm nhìn tướng mạo anh ta không tầm thường, sau khi ngồi xuống cùng nhau nói chuyện. Ông Thẩm cùng Ngụy Hoa Tĩnh đều là người lớn lên từ quân đội, mặc dù bất đồng tuổi tác nhưng có không ít chủ đề chung, nói một lúc còn có nhiều người quen, hơn nữa tài ăn nói của Ngụy Hoa Tĩnh rất tốt, mọi người nói chuyện cũng khá hợp.

   Từ lúc vào nhà Đinh Dật bị bà Thẩm kéo không buông, càng nói càng vui vẻ: “Khi còn bé Đinh Dật là một đứa bé linh hoạt đáng yêu, không giống Trường Đông luôn nhíu chân mày như ông cụ, khi đó bác chỉ muốn nếu như có con gái thì tốt biết mấy, không nghĩ tới bây giờ được như ước nguyện, con gái phải xuất giá, con dâu cũng như người trong nhà.”

   Đinh Dật nghe vậy đỏ mặt, bác Thẩm nghĩ quá xa rồi “con dâu”? Bọn họ mới chỉ là sinh viên năm nhất mà thôi, không biết Thẩm Trường Đông nói chuyện của bọn họ với ba mẹ lúc nào, dù sao cô vẫn chưa có cơ hội nói với ba.

  “Ngụy Hoa Tĩnh! Sao anh dẫn tôi về nhà anh? Nhìn mọi người cùng tụ tập một chỗ sao?”

   Bên ngoài truyền đến một giọng nói khiến mọi anh mắt đều nhìn cô gái đứng trước phòng Đinh Dật, không biết Tô La đã tỉnh từ bao giờ, đẩy cửa ra liền nhìn thấy cảnh tượng gia đình hòa thuận vui vẻ.

   Thẩm Trường Đông cùng hai người kia thầm nghĩ trong lòng không hay rồi, đột nhiên thấy người thân chỉ lo vui mừng, quên mất trong nhà còn có một con sâu rượu, nếu như khi cô ấy tỉnh chỉ có cậu thì không sao bây giờ còn có ba mẹ cậu, cục diện này rất hỗn loạn.

   Ngụy Hoa Tĩnh mắng bản thân mình ngu ngốc, vội vàng đi lên trước chuẩn bị đưa Tô La ra ngoài nói chuyện không ngờ Tô La hất tay anh ta ra nhìn chằm chằm Đinh Dật cùng với bà Thẩm ôm chặt Đinh Dật không buông, chợt lên tiếng khóc thút thít: “Tại sao lại có ba mẹ như vậy? Chọn đúng cô gái mình thích rồi bắt con trai mình cưới, hai người không để ý đến tình cảm của con trai mình sao? Môn đăng hộ đối, tướng mạo còn có chiều cao, không phải là người máy cũng không phải là động vật lai giống đều là con người cả!”

   Ông bà Thẩm không hiểu sao bị mắng, ông  Thẩm tối sầm mặt hỏi Thẩm Trường Đông: “Cô gái này là ai? Sao lại ở nhà chúng ta?” Thẩm Trường Đông bất đắc dĩ không biết phải giải thích thế nào, bà Thẩm cẩn thận quan sát nét mặt Đinh Dật. Đinh Dật lập tức hiểu bọn họ muốn hỏi gì, vì vậy trước tiên cười trấn an bà Thẩm, sau đó lớn tiếng nói với Ngụy Hoa Tĩnh: “Tôi không đồng ý khắc phục hậu quả với anh, nếu anh không có cách nào xử lý thì tôi sẽ tự xử.” Trong giọng nói có uy hiếp khiến Ngụy Hoa Tĩnh nghĩ muốn bỏ qua cũng khó khăn, vì vậy anh ta quyết đoán mạnh mẽ đưa Tô La đi, cơ thể Tô La cơ hồ không chạm đất bị đưa ra cửa.

   Ngụy Hoa Tĩnh với bộ dáng tao nhã lịch sự chợt lộ ra một bộ mặt hung ác khiến bà Thẩm trợn mắt há hốc mồm, lúc này Thẩm Trường Đông khôi phục tinh thần thản nhiên giải thích mọi chuyện với ông bà Thẩm. Ông Thẩm lắc đầu: “Mấy đứa trẻ này, đến trường không lo học lại gây ra bao nhiêu chuyện phức tạp không giống như năm xưa nữa.”

   Đinh Dật nghe vậy có chút xấu hổ, bây giờ cô “ở chung” với Thẩm Trường Đông hình như cũng rất phức tạp. Bà Thẩm trợn mắt nhìn ông Thẩm: “Ngày xưa lúc ông viết thư tình cho tôi còn sến sụa hơn bọn trẻ đó.”

   Ngày còn đi học ông Thẩm là một cây văn, từng viết thư tình cho một cô gái, sau đó cô gái đem thư khoe với các bạn học truyền nhau đọc làm cho ai cũng biết bao gồm cả Bốc Tĩnh. Mặc dù sau đó ông Thẩm không quen cô gái kia nhưng sau khi kết hôn lại trở thành nhược điểm đối với bà Thẩm, mỗi khi bà không vừa ý sẽ lôi ra nói, lần này còn có con trai cùng Đinh Dật nghe thấy ông có chút mất tự nhiên.

   Ông Thẩm là một người cương trực, lời này cũng không phải là có ý quở trách bọn họ, bị vợ nạt cho một trận lập tức tỉnh ngộ chuyển đề tài, khuôn mặt hòa ái hỏi thăm người lớn cùng tình trạng nhà Đinh Dật hiện nay.

   Nhân lúc thu dọn đồ đạc Đinh Dật lén hỏi Thẩm Trường Đông: “Sao anh không bàn trước với bố mẹ thời gian đến? Em tốt khoe xấu che, lần này bị ba mẹ phát hiện chúng ta ở chung, ngoài miệng không nói nhưng trong lòng vẫn suy nghĩ”

   Thẩm Trường Đông liếc nhìn cô: “Chúng ta sống chung theo nghĩa bình thường sao?” Bỗng nhiên như nhớ ra điều gì, ho nhẹ một tiếng tiếp tục nói: “Thật ra thì anh đã nói trước với ba mẹ là chúng ta ở chung rồi.”

   Đinh  Dật trợn hai mắt: “Hai bác đã sớm biết chúng ta ở chung sao? Vậy ba em biết không?”

   Thẩm Trường Đông khẩn trương: “Chú Đinh chắc chưa biết, em đừng mở miệng là nói ở chung như vậy, sao lại nói khó nghe như vậy, không phải vì muốn chăm sóc tốt cho nhau nên chúng ta mới ở chung sao?”

   Biết được ba còn chưa biết chuyện Đinh Dật thở phào nhẹ nhõm lại nghĩ đến cô bị “chăm sóc” lập tức không so đo với Thẩm Trường Đông, có chút lo lắng hỏi: “Ba mẹ anh biết không phải thanh danh của em cũng bị phá hủy sao?”

   Thẩm Trường Đông xoa xoa đầu cô: “Đừng nghĩ lung tung, anh có nói với bọn họ chúng ta mỗi người một phòng.” Dừng một chút lại nói: “Ba mẹ tin tưởng anh.” Nhưng bây cậu không tin chính mình những lời này cậu cảm thấy tốt nhất không nên nói với Đinh Dật.

   Thành phố phía bắc có thời tiết mát mẻ, cảnh sắc mê người, đường phố sạch sẽ, không khí không giống với Bắc Kinh, đây là một nơi yên lành. Nhưng đối với Đinh Dật mà nói nơi này là nơi có hải sản ngon nhất, bởi vì biển không bị ô nhiễm, tương đối yên tâm, không giống hải sản Kinh Tân, ở gần vùng biển bị ô nhiễm.

   Từ sân bay về biệt thự Hải Tân, Đinh Dật hỏi thăm tình hình ông ngoại Thẩm Trường Đông. Cô thân với ông bà Thẩm nhưng chưa bao giờ gặp ông ngoại Thẩm hơn nữa trong ấn tượng của Đinh Dật, quân nhân đều rất nghiêm túc, về mặt sinh hoạt không những có quy chế mà đối với người xung quang cũng yêu cầu rất cao, cô tự biết mình không phải là một cô gái hiền dịu sợ lúc đó biểu hiện không tốt sẽ bị ông ngoại ghét.

   Bà Bốc thấy cô lo lắng không nhịn được cười: “Cháu yên tâm, ông ngoại của Trường Đông là người hiền hòa, ông thấy cháu nhất định sẽ rất thích.”  Bác gái cũng đã nói như vậy, Đinh Dật cũng không hỏi thêm nữa.

   Ông ngoại quả nhiên là người dễ gần, ngoại trừ hết sức ngay thẳng, ngoài ra không khác gì những người già khác. Lúc ban đầu Đinh Dật còn dè chừng, lúc nói chuyện với cô ông ngoại vô tình nhắc chuyện Thẩm Trường Đông khi còn nhỏ bắt đầu liền hứng thú tâm tình thả lỏng, cùng ông nói chuyện từ bé đến lớn của Thẩm Trường Đông.

   Nhà họ Bốc ít người, trong nhà chưa từng xuất hiện một cô gái như Đinh Dật, sinh động mà thú vị, giọng nói trong trẻo lại dễ nghe, ông lão say sưa nghe, thỉnh thoảng nở nụ cười.

   Bốc Tĩnh gọi mọi người ăn cơm, thấy ba cùng Đinh Dật nói chuyện hăng say cười nói với ba: “Con biết ba nhất định sẽ thích Đinh Dật.” Sau đó nói với Đinh Dật: “Đinh Dât đừng để ông ngoại lừa, trước kia ông cũng không dễ gần như vậy, lúc bác còn nhỏ bị ông trừng mắt liền run cầm cập, bây giờ lớn tuổi, tính khí đã tốt hơn nhiều.”

   Đinh Dật cười cười không nói, ông ngoại giả bộ giận nói: “Con bé này bắt đầu tính nợ cũ rồi sao? Khi đó da con giống như da khỉ nếu như khéo léo một chút, ngoan một chút đã không bị mắng rồi.”

   Thẩm Trường Đông nghe thấy mẹ được gọi là “con bé”, Đinh Dật lại được khen “khéo léo” không nhịn được bật cười, Đinh Dật bị cậu cười dù da mặt có dày cũng có chút ngượng ngùng, vội vàng muốn đứng dậy đến phòng ăn giúp bác gái dọn bát đũa......nếu muốn giả bộ thì nên giả bộ cho giống.

   Hình như đã từ lâu rồi không được tận hưởng một ngày nghỉ trọn vẹn rồi, sau khi ăn cơm xong, không cần phải tự học, không cần chuẩn bị bài tập, mọi thứ xảy ra bất thình lình khiến Đinh Dật hơi khó chịu.

   Ông ngoại có thói quen ngủ sớm dậy sớm, sau khi đi bộ dọc bờ biển cùng những người trẻ tuổi liền quay về nghỉ ngơi. Ông bà Thẩm cũng tự động về phòng thu dọn đồ đạc. Tối qua Thẩm Trường Đông ngủ không ngon, muốn về phỏng bổ sung giấc ngủ lại bị Đinh Dật kéo không buông, cô mới tới nơi xa lạ có chút hưng phấn.

   Gió biển mát mẻ, bình minh sáng chói, Đinh Dật ngồi trên xích đu trong vườn hoa nhỏ, hưởng thụ cảm giác vô tư, có người rất không hứng thú ngồi ngáp, Đinh Dật trừng cậu: “Tối qua anh không ngủ sao?”

   Thẩm Trường Đông liếc nhìn cô: “Ngủ nhưng không ngon.” Không muốn tiếp tục chủ đề này nữa ý bảo Đinh Dật ngồi sang một bên, cậu cũng ngồi xuống xích đu hỏi: “Nhà anh đã ổn thỏa hết rồi khi nào thì em định nói với chú Đinh và cô Kỷ chuyện của chúng ta?”

   Gặp người lớn hai nhà sao, bước kế tiếp có phải là đăng tin cưới lên báo? Đinh Dật không thích lắm, cảm giác giống như là bị trói buộc, thuận miệng nói: “Mẹ em một năm nữa mới về, đến lúc đó nói cũng chưa muộn.” Không đợi Thẩm Trường Đông phản  bác lập tức nói: “Không phải chúng ta chỉ tạm thời là bạn trai bạn gái sao, sao lại phát triển tới mức này, sao bỗng dưng thành con dâu nhà anh? Thành thật khai báo có phải anh có mưu đồ từ trước không!”

   “Cho đến bây giờ em vẫn cảm thấy quan hệ của chúng ta là bạn trai bạn gái sao?” Giọng nói không vui, Thẩm Trường Đông không biểu lộ gì, Đinh Dậ không biết nên trả lời thế nào, vừa rồi cô cũng chỉ là che giấu lo lắng trong lòng, theo thói quen lớn tiếng dọa người.
Nhưng lời đã nói ra không thể lấy lại, không thể làm gì là nhắm mắt tiếp tục nói: “Có gì không đúng không phải lúc bắt đầu là anh nói vậy sao?”

   Thẩm Trường Đông không nói thêm gì nữa, đụng phải người vô tình vô nghĩa như vậy, cậu có nâng chân đá cuộc cách mạng cũng chưa chắc đã thành công, có lẽ cậu cần cố gắng thay đổi cách thức.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn lavender89 về bài viết trên: Chimy Lữ, Ukizuki, conluanho, meo lucky, orchid1912
     
Có bài mới 19.01.2014, 23:37
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 04.09.2012, 12:15
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 1086
Được thanks: 8489 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cần gì quá đa tình - Cúc Tử - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương ba mươi lăm.

   Năm nhất đại học là năm cực kỳ bận rộn, một năm này bài tập cơ sở chuyên ngành tương đối nhiều, Đinh Dật mới vào, có thể nhận ra ngành điện tử và xe hơi không giống nhau, ở đây cô có thể cảm nhận được sự cạnh tranh áp lực cùng cảm giác cô độc. Nhìn bạn học xung quanh, nghe bọn họ thảo luận về bài học, Đinh Dật không tự tin lắm còn có chút khủng hoảng.

   May mắn lớp học rất náo nhiệt, lúc cô cần có nhiều người giúp đỡ cô. Thân là chủ tịch hội sinh viên Ngụy Hoa Tĩnh cũng giúp được nhiều việc, anh ta đang chuẩn bị ra nước ngoài nhưng vẫn cố gắng lấy cho cô bài chuyên ngành, khiến Đinh Dật cảm thấy anh ta rất tốt nhưng thỉnh thoảng vẫn không nhịn được hỏi: “Cô gái kia sao rồi?”

   “Còn có thể thế nào, cứ vậy đi về chứ sao.” Ngụy Hoa Tĩnh nói. Mặc dù Đinh Dật không có tình cảm tốt với Tô La nhưng nhìn bộ dáng đào hoa như vậy của Ngụy Hoa Tĩnh cũng thấy tức giận: “Một cây làm chẳng nên non, tôi không tin anh không trêu chọc người ta.” Một cô gái dáng người không tệ, không phải là người lỗ mãng, sẽ không đơn thuần vượt ngàn dặm xa xôi về đây chỉ để chịu nhục.

   “Từ lúc nào thì nữ vương cũng biết phân tích vấn đề vậy?” Ngụy Hoa Tĩnh cười nhạo cô, mắt thấy cô sắp phát hỏa, lập tức cúi đầu xin tha thứ: “Được rồi, được rồi, anh thừa nhận lúc mới bắt đầu anh thấy cô ấy cũng được nên chủ động trước, con gái Giang Nam, dáng vẻ nhu hòa, ai biết sau đó lại dây dưa như vậy, dây vào rồi còn đáng sợ hơn em.”

   Đinh Dật xác định anh ta ngứa da muốn ăn đòn vì vậy không khách khí, bắt đầu luyện tập các chiêu thức mà thầy giáo dạy.

   Yếu tố khích lệ con người chính là kết quả nhận học bổng. Đứng nhất khoa xe hơi giúp cô giành được học bổng ưu tú trong ngành điện tử, Đinh Dật lần nữa lấy lại tự tin.

   Cầm xấp tiền giấy mới tinh, Đinh Dật hả hê, mấy người ở chung phòng cũng có học bổng, Dương Lộ Lộ cũng đứng nhất, mọi người liền đi ra ngoài ăn uống. Sau khi ăn uống no nê mọi người thấy tinh thần Đinh Dật phấn khởi, không còn dáng vẻ ưu phiền ban đầu nữa, rốt cuộc không nhịn được tra hỏi cô là chuyện gì.

   Dương Lộ Lộ làm khó: “Con nhóc kia, ăn tủy xương mới biết nó ngon, lâu như vậy không về, không thể rời khỏi Thẩm Trường Đông dù chỉ một phút sao?”

   Triệu Hiểu Đông cũng nở nụ cười gian: “Gần đây da cũng không tệ, có con trai xoa dịu có khác.”

   Đinh Dật đỏ mặt như trái cà chua, một đám trêu ngươi thật muốn lôi các cô đi dọc phố thét để cho mọi người nhìn xem sinh viên nữ trường đại học danh giá có bộ mặt như thế nào! Chỉ là tức giận nhưng danh dự không thể phá hủy, lập tức cãi lại: “Đầu mọi người sắp biến thành phế liệu rồi sao! Mình với Thẩm Trường Đông mỗi người ở một phòng, quan hệ rất thuần khiết!”

   Triệu Hiểu Đông “Uhm” một tiếng cười nói: “Đúng rồi, quan hệ nam nữ thuần khiết!” Mọi người nghe vậy lại bắt đầu cười ầm lên.

   Đinh Dật nổi giận, đang lo lắng không biết nên nói thế nào, Hồ Giai đi ra hòa giải: “Được rồi, mọi người đừng trêu cô ấy nữa, mình cảm thấy Đinh Dật nói thật.”

   Đinh Dật cảm kích nhìn Hồ Giai, vội vàng nói tiếp: “Đương nhiên là thật, mình có nói xạo bao giờ đâu?”

   Dương Lộ Lộ thu nụ cười nghiêm túc nói: “Được rồi, mình tin bạn, nhưng hai người ở chung một nhà ngày ngày gặp nhau, Thẩm Trường Đông vừa trẻ tuổi lại đầy nhiệt huyết, không ngủ chung mình cảm thấy sinh lý có vấn đề.”

   Không chỉ Đinh Dật, hai người còn lại cũng tò mò chờ cô ấy nói tiếp. Dương Lộ Lộ nhìn bốn phía phát hiện cô thu hút sự chú ý của mọi người cảm thấy cực kỳ hài lòng, hắng giọng nói tiếp: “Mọi người có biết con trai có lúc rất dễ dàng kích động thế nhưng kích động nếu như không được thỏa mãn dễ xảy ra vấn đề.”

   Đinh Dật nghe vậy có chút ngây ngẩn người, từ khi từ thành phố L quay về, Thẩm Trường Đông không giống trước, ở chung mọi người đều có thói quen bảo lưu, mặc dù vẫn gần nhau, vẫn có phân chi nam nữ.

   Kể từ sau khi quay về, Thẩm Trường Đông trở nên nhiệt tình hơn, thường không có việc gì cũng hôn cô, chạm vào cô, Đinh Dật có thể cảm nhận rõ sự thay đổi trong cơ thể nhưng họ luôn dừng lại ở bước cuối cùng. Nhiều lần Đinh Dật thấy cậu nhịn rất vất vả, có lúc cố giữ vững lý trí cùng cự ly, Thẩm Trường Đông luôn phá vỡ cự ly, nhiệt tình như lửa sau đó cố gắng kiềm chế.

   Dương Lộ Lộ quơ quơ tay trước mặt Đinh Dật, Đinh Dật giật mình tỉnh lại: “Có chuyện gì?” Vừa nói cô liền hối hận, quả nhiên vẻ mặt mọi người kỳ quái, cười gian.

   Dương Lộ Lô lần nữa làm ra vẻ nghiêm chỉnh: “Được rồi, nếu Đinh Dật thành tâm như vậy mình sẽ nói cho mọi người biết, tránh làm trễ nãi cả đời bạn. Nghe cho kỹ, nghe nói con trai bị kích lâu ngày không được thỏa mãn dần dần sẽ liệt dương, nếu không gả cho người như vậy thì may, nếu như là chống tương lai vậy coi như.... ....”

   Một xấp khăn giấy đập tới, Đinh Dật đỏ mặt mắng: “Nói hưu nói vượn, kiến thức này bạn tự giữ lấy là được rồi!” Nói xong mọi người cùng nhau cười.

   Sau khi ăn xong Đinh Dật cùng Dương Lộ Lộ lấy giấy tính tiền, hai người mời khách, Thẩm Trường Đông vừa kết thúc hoạt động của hội sinh viên đi xe tới đón cô, khi chào hỏi các bạn cùng phòng của cô phát hiện mọi người đều nhìn cậu cười rất kỳ lạ, không hiểu thế nào. Trong lòng Đinh Dật hiểu rõ, vội vàng hối cậu đi mau, lại nghe thấy tiếng cười phía sau lưng.

   Ngồi trước bàn học, Đinh Dật nhìn các loại thông tin ký hiệu, không cách nào tập trung được, trong đầu thỉnh thoảng hiện ra những câu nói của Dương Lộ Lộ, quay đầu nhìn Thẩm Trường Đông nghiêm túc làm bài, gò má bắt đầu nóng lên.

   Làm xong bài tập, Thẩm Trường Đông khép sách vở, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt Đinh Dật đang quan sát, Đinh Dật vội vàng cúi đầu giả bộ chăm chú ôn thi.

   Thẩm Trường Đông thấy nhất định có chỗ nào đó không đúng, biểu hiện của Đinh Dật với bạn cùng phòng của cô có chút khác thường, nhìn cô không có gì nên cũng không chủ động hỏi. Giờ phút này Đinh Dật lại thẹn thùng, đôi mắt rũ xuống thỉnh thoảng lại ngước lên hiện ra đôi mắt long lanh, lóe sáng làm động lòng người. Không trách người xưa có câu muốn nhìn phụ nữ đẹp phải nhìn dưới anh đèn, dưới ánh đèn màu da cam Đinh Dật cực kỳ xinh đẹp.

   Nhận thấy cậu nhìn cô chăm chú, Đinh Dật hơi lo lắng, theo bản năng bắt đầu cắn môi, Thẩm Trường Đông nhìn thấy không nhịn được nữa, cơ thể nhích tới gần.

   Đinh Dật bị cậu kéo mạnh qua, miệng bị cạy ra, dây dưa cùng cậu. Trong nháy mắt, Thẩm Trường Đông vẫn không thỏa mãn với hôn, dựa vào bàn, một tay ôm Đinh Dật, một tay cẩn thận thăm dò từng li từng tí, bắt đầu cởi quần áo cô.

   Đinh Dật chợt cảm thấy trước ngực lạnh, sau đó phát hiện Thẩm Trường Đông vùi đầu vào, hơi nóng khiến cô run rẩy. Lần trước ngủ chung với Thẩm Trường Đông, mặc dù cũng rất kích tình nhưng tất cả đều trong bóng tối, cảm giác như nằm mơ, hôm nay tất cả đều diễn ra dưới ánh đèn, cơ thể có cảm giác thân thuộc lại như xa cách, có chút hốt hoảng, buông tay ôm eo Thẩm Trường Đông ra như muốn với lấy gì đó không ngờ làm rơi cuốn sách văn dày đặc xuống bàn tạo nên tiếng động lớn.

   Hai người bị tiếng động này làm sợ hết hồn, Thẩm Trường Đông nhanh chóng ngẩng đầu nhìn Đinh Dật hoảng hốt, có chút ảo não, vội vàng nói “Thật xin lỗi”, nhanh chóng giúp cô sửa quần áo, khuôn mặt ửng đỏ, hơi thở dồn dập.

   Đinh Dật có chút xấu hổ nhưng vẫn cố giấu xấu hổ nói: “Thật ra thì không phải không thể.” Thẩm Trường Đông đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô: “Em nói gì?”

   Đinh Dật hạ quyết tâm nhắm mắt trả lời: “Em biết anh nhịn rất khó chịu nên không cần phải cố nén lại.” Nói xong tựa đầu vào bả vai cậu. Hiếm khi Đinh Dật lại có dáng vẻ như con chim nhỏ này, Thẩm Trường Đông vui mừng nhưng không dám tin những gì tai nghe cùng mắt thấy: “Không phải em muốn nên nhân nhượng anh chứ.”

   Cậu kì kèo mè nheo khiến Đinh Dật tức giận nhưng không thể nổi giận, Đinh Dật không thể làm gì khác là cúi đầu nói: “Thật ra thì, thật ra thì em cũng có chút mong đợi.”

   Mặc dù giọng nói mơ hồ nhưng Thẩm Trường Đông có thể nghe thấy, không nói nhảm nữa, ôm Đinh Dật đi về phía phòng ngủ.

   Tuổi trẻ mặc dù không thiếu kiến thức về sinh lý nhưng trên thực tế hai người vẫn còn mơ hồ, cũng may là rất thân thuộc, luôn tin tưởng vào đối phương, thử dò xét, lục lọi, mặc dù quá trình quanh co nhưng không chống lại được sự nhiệt tình của tuổi trẻ, rốt cuộc nước chảy thành sông.
  
   Trong lúc lột xác Đinh Dật không thể nào nén được đau đớn, lớn tiếng kêu to: “Mẹ ơi, tại sao lại đau như vậy, em không chơi nữa!” Trán Thẩm Trường Dông nổi đầy gân xanh, từng giọt mồ hôi chảy xuống, cậu cũng đau nhưng vẫn muốn tiếp tục, vì vậy cố nén lại bất động, nhẹ nhàng dụ dỗ: “Hết đau nhanh thôi” Một lúc sau Đinh Dật kêu lên: “Không được, vẫn rất đau!”

   Thẩm Trường Đông bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là phát động lý trí đến tế bào não, kiên nhẫn dụ dỗ nói: “Có đau lắm không? Giống như trán bị đánh hay bị té xước gối? Khi đó em rất anh dũng.”

   Một câu nói kích thích khiến Đinh Dật lập tức quyết định......nhịn!

   Về sau đau đớn giản dần, có chút cảm giác khác biệt, mặc dù không cảm nhận được cảm giác như trong tiểu thuyết miêu tả.......Mất hồn nhưng cũng có cảm giác phong phú. Cô có thể cảm giác Thẩm Trường Đông rất qu1y trọng yêu thương cô, trong giây phút khuôn mặt cậu bộc phát cô có cảm giác hạnh phúc.

   Một lúc sau, Đinh Dật không chú ý nghiêng đầu, thấy trên tủ đầu giường có một bao nhỏ bị xé ra, chợt phát hiện có gì đó không đúng, kéo Thẩm Trường Đông hỏi: “Lần trước anh nói không có, cái này ở đâu ra?”

   Thẩm Trường Đông quay đi chỗ khác: “Hai người ở chung một chỗ, ít nhất cũng phải có một lần xảy ra.”

   Thì ra đây là mưu đồ từ lâu của cậu! Đinh Dật nghĩ vừa rồi cô còn không biết xấu hổ mói mình rất mong đợi, giống như buộc cậu lên giường với cô, lập tức thẹn quá hóa giận, chạy ra. Đinh Dật cũng phạm phải sai lầm trí mạng, cô không để ý bây giờ eo mỏi lưng đau, hậu quả chính là, trả thù trở thành ôm ấp yêu thương, bị Thẩm Trường Đông ôm vào lòng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn lavender89 về bài viết trên: Chimy Lữ, Ukizuki, gaubisu, meo lucky, orchid1912, vananhpham
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cẩm Tiên, DAUtay14, Giauyen2009, Nhungtran303 và 179 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.