Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 

Yêu không lối thoát - Lam Bạch Sắc

 
Có bài mới 17.01.2014, 14:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.07.2012, 00:13
Bài viết: 845
Được thanks: 4309 lần
Điểm: 20.64
Có bài mới Re: [Hiện đai] Yêu không lối thoát - Lam Bạch Sắc - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


“Châu Trình gặp phải vài rắc rối.” Viêm Lương nói với Tưởng Úc Nam đang ngồi trên sofa. Trong bóng tối, cô không cần nở nụ cười áy náy, giả tạo. “Em phải đi giải quyết.”

Nơi anh ngồi vang lên tiếng động, hình như Tưởng Úc Nam đứngdậy, tiếng giày da không bình tĩnh bước về phía Viêm Lương. “Sao em tắt điện thoại?”

Tưởng Úc Nam đứng trước mặt Viêm Lương nhưng trong bóng tối, cô chỉ nhìn thấy đôi mắt sáng quắc của anh. Viêm Lương ngẩn người vài giây mới bừng tỉnh, rút điện thoại khỏi túi xách. “Anh gọi điện cho em à? Sao em chẳng biết gì cả?” Sau đó, cô giơ điện thoại cho anh xem. “Hết pin rồi, thảo nào…”

Tưởng Úc Nam nở nụ cười hiếm hoi. Nhờ nụ cười, gương mặt vốn lạnh lùng của anh trở nên ôn hòa hơn. “Không sao! Anh đã đến tiệm áo cưới nhưng không vừa ý bộ nào. Em có thích nhà thiết kế nào không? Anh sẽ bảo người hẹn nhà thiết kế đó để đặt may áo cưới.”

Viêm Lương thở phào nhẹ nhõm, quay người bật đèn và thay dép đi trong nhà. Lúc này, cô mới phát hiện đôi giày dưới chân Tưởng Úc Nam, bất giác ngẩng đầu nghi hoặc. “Anh cũng vừa mới về à? Giày còn chưa thay.”

Tưởng Úc Nam nhận ra anh đi cả giày vào nhà, nói: “Vừa rồi anh mải nghĩ một chuyện nên quên mất…” Nói xong, anh nhoài người ra phía sau Viêm Lương, lấy đôi dép đi trong nhà. Giây tiếp theo anh hơi cúi xuống, ôm chặt eo Viêm Lương, như muốn hôn cô.

Viêm Lương giật mình, lùi một bước theo phản xạ nhưng bị Tưởng Úc Nam ôm chặt trong nháy mắt. Sau đó, anh liên tục hôn lên khóe miệng, cằm, cổ và xương quai xanh của cô. Viêm Lương buộc phải dùng sức đẩy mạnh vai Tưởng Úc Nam, ngăn cản hành động của anh. “Anh ngủ sớm đi. Mai là thứ Hai, còn phải tiến hành cuộc họp hội đồng quản trị nữa.”

Tưởng Úc Nam dừng lại vài giây rồi tiếp tục vùi đầu vào cổ Viêm Lương. Ngay sau đó, anh lập tức thu tay về, đặt một nụ hôn lạnh lẽo lên trán Viêm Lương. “Em mau đi ngủ đi!” Nói xong, anh ngồi xuống chiếc ghế con bên cạnh cửa thay giày.

Nhìn mái tóc đen của Tưởng Úc Nam, trong lòng Viêm Lương xuất hiện tâm trạng vô cùng phức tạp. Cô nhắm mắt lấy lại bình tĩnh, cúi người hôn lên tóc anh, rồi cất giọng nhàn nhạt: “Anh cũng ngủ sớm đi! Chúc ngủ ngon!”

Sáng hôm sau là thứ Hai, công ty diễn ra cuộc họp hội đồng quản trị thường kỳ.

Ngoài hai thành viên xin nghỉ, các thành viên khác trong hội đồng quản trị đều có mặt đúng giờ. Sau khi Từ Tấn Phu qua đời, vị trí chủ tịch tạm thời do bà Viêm nắm giữ, nhưng trên thực tế, quyền hạn cao nhất đã thuộc về Viêm Lương. Viêm Lương tương đối quen thuộc với các chú, các bác có mặt ở đây, vì vậy, họ tỏ ra quan tâm đến chuyện riêng tư của Viêm Lương hơn đống báo cáo công thức rập khuôn tẻ nhạt. Trước khi cuộc họp chính thức bắt đầu, ai nấy đều hỏi Viêm Lương:

“Cháu gái, sao cháu kết hôn mà chẳng thông báo với chúng tôi?”

“Đây là chuyện vui mà, cháu không muốn công bố à?”

“Nếu không phải hôm nay gặp đám phóng viên đó ở dưới lầu, đến bây giờ bác vẫn chẳng biết gì cả!”

“Lúc nào cháu mới tổ chức tiệc cưới?”

“Tưởng Úc Nam là người có năng lực, làm con rể Từ gia không có điều gì đáng bàn cãi, tuy so với công tử của Lộ gia thì…”

“Lão Bành, anh nói gì vậy?”

“Thật ngại quá, tôi hồ đồ rồi. Tổng giám đốc Tưởng rất xứng làm con rể Từ gia…”



Viêm Lương nghe họ nói với tâm trạng mệt mỏi, may mà cuộc họp nhanh chóng bắt đầu. Để cắt giảm chi phí đầu tư, nhanh chóng thu hồi nguồn vốn, nhãn hiệu Secret tạm ngừng mở rộng thị trường Bắc Mỹ, chi phí đầu tư cho sản phẩm dược mỹ phẩm của Nhã Nhan cũng bị cắt bớt. Ngoài ra, có khả năng trong tương lai, Từ thị phải cắt giảm nhân viên để tiết kiệm chi phí. Những việc này cần được toàn thể thành viên hội đồng quản trị biểu quyết mới có thể chính thức thực thi.

Tại cuộc họp lần này, Viêm Lương nhấn mạnh kiến nghị cắt giảm nhân viên.

Viêm Lương đoán, những vấn đề cô nêu ra ngày hôm nay đã truyền đến tai Tưởng Úc Nam. Lớp vỏ này sớm muộn cũng bị bóc trần, nhưng cô không rảnh để chú ý nhiều như vậy. Hơn nữa, một khi kẻ địch ra ngoài ánh sáng, tình hình có lẽ càng bất lợi đối với cô.

Tiền mặt cô có trong tay, nguồn vốn do Lộ Chinh cung cấp và phần lớn số vốn thu được từ việc cắt giảm sẽ được dùng để thu mua cổ phiếu. Chỉ cần vượt qua kiếp nạn lần này, tất cả sẽ trở nên sáng sủa hơn. Nhanh chóng bố trí mọi việc đâu vào đấy là điều duy nhất Viêm Lương nên làm lúc này.

“Việc cắt giảm nhân viên bắt đầu từ chi nhánh công ty ở nước ngoài…”

Lời nói của Viêm Lương bị cắt ngang bởi tiếng ồn, huyên náo ở bên ngoài phòng hội nghị.

Tiếng người bảo vệ vang lên: “Xin lỗi, ông không thể vào trong…”

Viêm Lương nhíu mày, đảo mắt qua trợ lý ngồi bên cạnh. “Mau ra ngoài xem xảy ra chuyện gì?”

Người trợ lý gật đầu, chạy về phía cửa phòng, nhưng vừa chạm vào tay nắm cửa, cánh cửa đã bị người bên ngoài đẩy mạnh.

Cánh cửa đập vào tường “bốp” một tiếng, người trợ lý vô thức lùi lại một bước. Tiếng người bảo vệ truyền đến tai tất cả mọi người trong phòng một cách rõ ràng: “Ông không thể vào bên trong!”

Một người đàn ông đi vào, bất chấp tiếng ngăn cản của bảo vệ. Viêm Lương đưa mắt nhìn, gương mặt cô cứng đờ trong giây lát. Lúc này, một thành viên hội đồng quản trị ngồi ở vị trí đối diện cửa ra vào đứng dậy. “Giang Thế Quân?”

Giọng nói đầy kinh ngạc của Chu đổng sự đã giúp Viêm Lương lấy lại thần trí. Cô đứng dậy, cười nhạt: “Giang Tổng, hình như đây không phải nơi ông có tư cách đặt chân đến?”

Đối diện với sự tức giận của Viêm Lương, Giang Thế Quân nhếch mép cười, bộ dạng điềm nhiên. Bảo vệ ở bên ngoài định xông vào phòng liền bị vệ sĩ của ông ta ngăn lại.

Hai vệ sĩ của Giang Thế Quân chặn ở bên ngoài, tiện tay đóng cửa phòng hội nghị.

Thấy Giang Thế Quân từng bước tiến lại gần, Viêm Lương lập tức bấm điện thoại nội bộ trên bàn, cất giọng nghiêm nghị: “Bảo vệ làm ăn kiểu gì thế, mau cử người lên phòng hội nghị…”

Chưa nói hết câu, Viêm Lương chợt nghe thấy tiếng tút tút, cô nghi hoặc quay lại, Giang Thế Quân đang ấn vào nút tắt trên điện thoại.

“Sao tôi không có tư cách xuất hiện ở đây?” Giang Thế Quân vừa nói vừa vòng qua Viêm Lương, tiện tay kéo chiếc ghế trống bên cạnh cô. Ông ta nhìn Viêm Lương bằng ánh mắt đầy vẻ thách thức. “Bây giờ tôi là cổ đông lớn thứ hai của Từ thị. Từ tiểu thư, cô không biết chuyện này sao?”

Lời nói của Giang Thế Quân như quả bom ném xuống phòng hội nghị, không chỉ một mình Viêm Lương sững sờ.

Tất cả hình ảnh từ cuộc họp hội đồng quản trị đều xuất hiện trên màn hình trong văn phòng CEO. Tưởng Úc Nam im lặng cầm điều khiển ngồi sau bàn làm việc. Thư ký Lý đứng bên cạnh vô cùng kinh ngạc.

Thấy vẻ mặt Tưởng Úc Nam vẫn không thay đổi, thư ký Lý nghi hoặc nói: “Tổng giám đốc, trước đó anh đã dặn tạm thời không ngả bài? Giang Tổng làm như vậy chẳng phải…”

Tưởng Úc Nam xua tay không cho anh ta nói tiếp. Thư ký Lý liền im lặng. Tưởng Úc Nam vẫn ngồi yên trên ghế, ánh mắt phức tạp của anh dừng lại ở gương mặt đang cố kiềm chế của người phụ nữ trên màn hình.

Ngoài cửa sổ, một buổi sáng trong lành đã trở lại từ lúc nào…

Không khí dường như đông lại trong phòng hội nghị số một. Thông báo của Giang Thế Quân một đánh trúng hồng tâm. Các cổ đông đưa mắt nhìn nhau. Sắc mặt ai nấy đều nặng nề và nghi hoặc.

Bộ dạng chết lặng của Viêm Lương lọt vào mắt các bậc trưởng bối, tất nhiên sẽ có người không kiềm chế được, ra mặt thay cô. “Giang Tổng, câu chuyện hài hước của ông chẳng buồn cười một chút nào! Chúng tôi đang họp, mời ông đi ra ngoài!”

Giang Thế Quân vẫn ngồi im một chỗ, quan sát các cổ đông ở phía đối diện bằng ánh mắt thách thức. Sau đó ông ta phất tay, trợ lý đứng gần cửa lập tức hiểu ý, giơ tay mở cửa. Tất cả mọi người đều dồn ánh mắt về phía phòng hội nghị, một người đàn ông trẻ tuổi đi vào. Bảo vệ ở ngoài bị vệ sĩ của Giang Thế Quân khống chế, không thể làm gì được.

Người đàn ông trẻ tuổi dừng lại bên Giang Thế Quân, anh ta cung kính gật đầu chào Giang Thế Quân, sau đó nhướng mày nhìn đám cổ đông của Từ thị, tự giới thiệu: “Xin chào các vị, tôi là đại diện MT, phụ trách kế hoạch thu mua cổ phần của Từ thị. Tôi được Giang tiên sinh thuê để làm việc này…” Vừa dứt lời, cả hội trường đều “ồ” lên kinh ngạc.

Đại diện MT từ tốn rút một tập tài liệu từ túi xách. “Đây là giấy tờ chứng minh quyền sở hữu cổ phần, quý vị có thể xem qua!”

Các thành viên hội đồng quản trị sớm đã nghe nói đến vụ thu mua ác ý của MT. Tuy nhiên, bọn họ không ngờ chủ mưu đứng sau vụ này chính là tập đoàn Lệ Bạc, đối thủ của Từ thị gần hai mươi năm nay.

Mọi người đều dồn ánh mắt về phía Viêm Lương khiến cô càng thêm căng thẳng, gần như không đứng vững. Cô lảo đảo lùi lại, phải bám lấy thành ghế mới đứng vững, cố gắng lấy lại tinh thần.

Viêm Lương vuốt mái tóc lòa xòa, cất giọng bình tĩnh: “Xin lỗi Giang Tổng, chắc ông cũng biết, quy định của pháp luật, thành viên hội đồng quản trị là do các cổ đông bỏ phiếu lựa chọn. Dù bây giờ ông là cổ đông lớn thứ hai của Từ thị nhưng chỉ cần một ngày ông chưa được bầu vào hội đồng quản trị thì ông không có tư cách ngồi đây.”

Giang Thế Quân không khỏi bất ngờ trước thái độ bình thản của Viêm Lương, ông ta nhìn cô bằng ánh mắt ngạc nhiên và có phần cảnh giác.

Viêm Lương nói xong, lập tức quay sang các cổ đông khác, khóe miệng cong lên thành nụ cười áy náy: “Thật ngại quá! Thưa các chú, các bác! Bởi sự xuất hiện của vị khách không mời, cuộc họp của chúng ta không thể tiếp tục. Bây giờ cháu tuyên bố giải tán cuộc họp, các chú, các bác có ý kiến gì không ạ?”

Các cổ đông gật đầu tán thành. Viêm Lương lại nhấc điện thoại, gọi tới phòng bảo vệ: “Cử một đội bảo vệ tới phòng hội nghị số một ngay lập tức!” Viêm Lương nhấn mạnh từng từ, trịnh trọng dặn dò đối phương. Trong khi đó, ánh mắt lạnh lùng của cô dừng lại trên người Giang Thế Quân.

Trợ lý của Giang Thế Quân vẫn đứng bên cánh cửa đóng kín. Thấy các cổ đông lần lượt đi về phía này, lại nghe câu nói có ý đe dọa của Viêm Lương, anh ta bất giác hướng ánh mắt về phía Giang Thế Quân.

Dưới sự mặc nhận của Giang Thế Quân, trợ lý buộc phải mở cửa phòng hội nghị, ra hiệu vệ sĩ nhường lối.

Cuối cùng, phòng hội nghị chỉ còn lại Giang Thế Quân và Viêm Lương. Viêm Lương giả bộ cắm cúi thu dọn tài liệu, trong lòng vô cùng hỗn loạn. Cô thấy Giang Thế Quân đứng dậy, tiến lại gần phía mình. Động tác của Viêm Lương bỗng cứng đờ nhưng vẫn không ngẩng đầu.

Giọng nói thâm hiểm vang lên bên tai cô: “Nếu tôi nhớ không nhầm, đại hội cổ đông của Từ thị sẽ được tổ chức vào ngày mùng Một tháng sau, tức là chỉ còn sáu ngày mười bốn tiếng đồng hồ nữa… Tôi muốn xem, trước khi chết, con mồi giãy giụa lần cuối như thế nào…”

Tiếng bước chân của Giang Thế Quân mỗi lúc một nhỏ, cuối cùng biến mất bên ngoài cửa phòng hội nghị.

Viêm Lương bị rút sạch chút sức lực cuối cùng, ngồi thẫn thờ trên ghế, sắc mặt tái nhợt. Người trợ lý đứng bên ngoài phòng hội nghị lo lắng nhìn cô chống tay lên trán, cúi đầu ở ghế chủ tịch hồi lâu. Thấy cô không nhúc nhích, trợ lý ngập ngừng một lát rồi lặng lẽ giúp cô đóng cửa mà không đi vào quấy rầy.

Viêm Lương không biết cánh cửa đóng từ khi nào. Đến khi nó lại bị đẩy ra, cô vẫn chẳng để tâm, cho tới khi tiếng bước chân mỗi lúc một gần.

Rõ ràng đây là tiếng bước chân đàn ông nhưng lại giống như từng nhát búa gõ vào tim Viêm Lương, khiến nó đau buốt. Càng đau, cô càng không muốn ngẩng đầu. Tiếp theo, một cánh tay rắn chắc quàng lên vai cô.

Người đó không lên tiếng, chỉ ôm chặt vai Viêm Lương. Từ vị trí của cô, có thể ngả đầu vào lòng anh.

Theo bản năng, Viêm Lương tựa vào người Tưởng Úc Nam. Trước đây, cô đã rất cần chỗ dựa này, vào những lúc cô yếu đuối nhất. Nhưng không phải hôm nay và thời khắc này.

Viêm Lương rất muốn khóc nhưng cô lại nở nụ cười gượng gạo. “Tổng giám đốc sắp trả được mối thù lớn, trong lòng anh rất sung sướng đúng không?” Cánh tay đang khoác vai cô bỗng cứng đờ.

“Em nói gì?” Vẫn là giọng nói bình tĩnh và uy nghiêm quen thuộc.

“Không có gì, tôi chỉ muốn hỏi…” Cuối cùng Viêm Lương cũng ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt quen thuộc ngay trước mắt. Đôi lông mày hơi nhíu lên, ánh mắt sắc bén, làn môi mỏng, chiếc cằm ngạo mạn… Nhưng thật ra, cô chưa từng biết bộ mặt thật của người đàn ông này. “Anh còn định đóng kịch đến bao giờ? Tôi mệt mỏi rồi…”

Vụ tập đoàn Lệ Bạc thu mua Từ thị chưa đến nửa ngày sau đã lan truyền khắp nơi. Từ thị mất hết thể diện cũng là điều nằm trong dự kiến. Nhiều người cười, nói Giang Tổng ức hiếp mẹ góa con côi, nhưng trên thực tế là châm biếm tình hình thảm hại của Từ thị, tiện thể tỏ ra khâm phục người đàn ông cáo già Giang Thế Quân.

Ngay tối hôm đó, Viêm Lương dọn khỏi căn hộ của Tưởng Úc Nam. Vì cần mang theo cả tài liệu nên không chỉ thuê công ty vận chuyển, mà còn đích thân về lấy.

Trước khi dọn đồ, Viêm Lương tranh thủ ăn tối cùng bà Viêm.

Viêm Lương ăn ngấu ăn nghiến. Đây là cách duy nhất cô có thể làm để mình không suy sụp. Bà Viêm lại chẳng muốn ăn, cầm đũa rồi lại buông đũa, ảo não nói với Viêm Lương: “Nếu lúc trước cô chọn Lộ Chinh…”

Bàn tay cầm đũa của Viêm Lương hơi run run. Ngay sau đó, cô làm ra vẻ không nghe thấy, tiếp tục cúi mặt ăn cơm, không khóc, không cười, cũng chẳng mở miệng.

Sau bữa tối, Viêm Lương tiễn mẹ lên xe do chú Châu lái rồi tự lái xe về căn hộ của Tưởng Úc Nam.

Cửa nhà không khóa, Viêm Lương đẩy cửa đi vào. Cô không ngờ, trong nhà không chỉ có nhân viên của công ty vận chuyển mà còn có một người đàn ông. Anh lặng lẽ ngồi ở sofa trong phòng khách hút thuốc. Tưởng Úc Nam vẫn mặc com lê chỉnh tề, đi cả giày vào nhà như buổi tối hôm qua. Trông anh giống như một người chồng đang chờ vợ đi làm về, toàn thân mệt mỏi, sa sút. Trông anh cũng giống một nhà đầu tư vừa phá sản, để mặc người lạ vào chuyển hết đồ trong nhà, còn mình từ đầu đến cuối chỉ lặng lẽ hút thuốc. Bên cạnh anh không có gạt tàn, tàn thuốc rơi đầy xuống nền nhà.

Viêm Lương không biết nên đối mặt với cảnh tượng này như thế nào. Vào giây phút đó, những người đang bận rộn đi lại dường như biến mất, căn phòng rộng lớn chỉ còn có cô đang đứng ở cửa và anh ngồi trên sofa. Khoảng cách giữa hai người là khói thuốc lá mờ mịt.

Nhưng tiếng đồ đạc va chạm lịch kịch đã phá vỡ tất cả, kéo Viêm Lương trở về với thực tại. Ở đây không có “nhà”, không có gia đình, chỉ có lòng người hiểm ác. Trên đời có một số thứ là vậy, chân thực quá sẽ khắc nghiệt, rõ ràng quá sẽ tàn khốc… Viêm Lương cố giữ bình tĩnh, đi qua phòng khách tới thư phòng. Sau khi thu dọn tài liệu, cô chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này. Trên thực tế, cô cũng làm vậy. Tuy nhiên, khi Viêm Lương ôm thùng tài liệu đi qua phòng khách, một giọng nói thản nhiên đã ngăn cô lại: “Bao giờ tôi mới nhận được đơn xin ly hôn từ luật sư của em?” Giữa hai ngón tay người đàn ông đang ngồi trên sofa kẹp một điếu thuốc mới châm.

Nói xong, Tưởng Úc Nam nhướng mày nhìn cô, trong đôi đồng tử đen láy của anh vẫn là tâm tình khó đoán biết. Viêm Lương quay đầu, đối diện anh.

Viêm Lương quay đầu nhìn anh. Trước mặt cô là một hình ảnh giả tạo đẹp đẽ biết bao, trong mắt anh dường như xuất hiện nỗi đau, sâu sắc đến mức một lúc lâu sau cũng không tan biến, tựa như cho cô biết trên thế giới tàn khốc này, thứ quan trọng nhất trong sinh mệnh của anh, cũng là thứ duy nhất có thể hâm nóng trái tim lạnh lẽo của anh, có thể mang đến cho anh chút ấm áp đáng thương sắp bỏ anh mà đi mãi mãi.

Viêm Lương khép hờ mi mắt. Đến khi mở mắt, cô đã gạt bỏ lớp sương mù lưu luyến giả dối. Cô dùng mắt, dùng trái tim ghi nhớ vẻ chân thực của người đàn ông trước mặt. Chính người này đã dùng phương thức tàn khốc nhất để dạy cho cô biết thế nào là lòng người hiểm ác.

“Tại sao tôi phải ly hôn?” Viền mắt đỏ hoe nhưng Viêm Lương vẫn cố mỉm cười. “Trước sau gì Giang Thế Quân cũng sẽ chuyển giao cổ phần của Từ thị cho anh. Chỉ cần một ngày tôi vẫn là Tưởng phu nhân thì tài sản của anh sau khi kết hôn đều có phần của tôi.” Nói xong, cô lạnh lùng quay người bước đi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Socnau về bài viết trên: Ngọc Hân_5294, futhuybilangquen, meo lucky
     

Có bài mới 17.01.2014, 17:05
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.07.2012, 00:13
Bài viết: 845
Được thanks: 4309 lần
Điểm: 20.64
Có bài mới Re: [Hiện đai] Yêu không lối thoát - Lam Bạch Sắc - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10: Giả dối vẫn cứ là giả dối


Viêm Lương chính thức đưa ra đề nghị hội đồng quản trị bãi bỏ chức vụ CEO của Tưởng Úc Nam. Không ai có thể ngờ hai nhân vật mới xuất hiện tin đồn kết hôn cách đây không lâu lại trở mặt đúng vào thời điểm này. Hai đương sự tất nhiên giấu kín nguyên nhân đổ vỡ, các thành viên hội đồng quản trị mù mịt, giới truyền thông vẫn thêm mắm thêm muối như thường lệ.

Điều này có nghĩa là tại cuộc đại hội cổ đông sắp tới, có hai vấn đề quan trọng cần toàn thể các cổ đông tiến hành biểu quyết: Giang Thế Quân gia nhập hội đồng quản trị và vấn đề đi hay ở của Tưởng Úc Nam.

Tưởng Úc Nam dường như sớm dự liệu Viêm Lương sẽ làm vậy, anh chẳng thèm đến công ty. Tuy không liên lạc nhưng Viêm Lương vẫn biết tin tức về anh thông qua báo chí: đi đâu ăn cơm, đi đâu chơi tennis, chơi bài với ai… Người đàn ông này ung dung, tự tại như đang trong kỳ nghỉ phép.

Ngược lại, Viêm Lương vô cùng bận rộn chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới. Chỉ cần vượt qua đại hội cổ đông vào tháng sau, kế hoạch gia nhập hội đồng quản trị của Giang Thế Quân bị phá bỏ, Từ thị sẽ tránh được nguy cơ đổi chủ. Có một điều Viêm Lương không hiểu nổi, trong khi cô bận tối mắt tối mũi, đối phương lại án binh bất động. Cô gần như dốc hết tài sản trong nhà, mua vào không ít cổ phiếu của Từ thị để đảm bảo dù xảy ra chuyện gì, vị trí cổ đông lớn nhất của Từ gia cũng không bị lung lay.

Cho đến thời điểm còn cách đại hội cổ đông hơn một tuần, buổi sáng hôm đó, Viêm Lương vừa chợp mắt vài phút sau một đêm làm việc vất vả, trợ lý của cô vội vã đi vào. “Viêm… Viêm tổng… có… có…”

Viêm Lương ấn huyệt thái dương, nhìn trợ lý đứng ở cửa phòng lắp ba lắp bắp. “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Người trợ lý hít một hơi thật sâu, khó khăn nói: “Có người gửi đồ đến đây.”

Viêm Lương nhíu mày, tỏ vẻ không hiểu thái độ của trợ lý. Người trợ lý nhanh chóng đưa một hộp quà rất lớn thắt dải lụa trắng ở bên ngoài tới bàn làm việc của Viêm Lương.

Viêm Lương lặng lẽ quan sát chiếc hộp, dải lụa trắng thắt thành hình bông hoa ở trên hộp. Cô do dự vài giây rồi mở nắp hộp.

Đúng như cô dự đoán, trong hộp là một bộ váy cưới mới tinh.

Không đợi Viêm Lương mở miệng hỏi, người trợ lý liền thông báo: “Họ nói là Tưởng tiên sinh gửi.”

Trợ lý vừa dứt lời, Viêm Lương đã đóng nắp hộp. Cô đẩy chiếc hộp sang một bên, cất giọng vẻ hết kiên nhẫn: “Giúp tôi đem vứt đi.”

Người trợ lý có vẻ không đành lòng, dù chỉ nhìn qua nhưng cô ta cũng biết bộ váy này là hàng đắt tiền. Viêm Lương lập tức nhắc lại: “Đem bỏ đi!”

Trợ lý gật đầu lia lịa, ôm hộp quà, nhanh chóng chạy ra khỏi phòng làm việc.

Ngày thứ Hai, ngoài việc nhận được hộp quà đáng ghét, mọi chuyện khác đều diễn ra bình thường. Viêm Lương liên tục họp bàn phương án cắt giảm nhân viên với giám đốc chi nhánh ở châu Âu  và châu Mỹ.

Điều lệ mới của công ty cũng được Viêm Lương thẩm duyệt lần cuối và sẽ được công bố ở đại hội cổ đông một tuần sau đó. Một trong những nội dung sửa đổi quan trọng nhất là: các cổ đông chỉ có một cơ hội xin gia nhập hội đồng quản trị. Nếu lần đó thất bại, cổ đông sẽ vĩnh viễn mất tư cách gia nhập hội đồng quản trị. Nếu điều lệ mới này được thực thi, quyền kiểm soát Từ thị của Viêm Lương sẽ càng được đảm bảo. Khả năng giành thắng lợi của cô sẽ nhiều hơn một chút. Nhưng ngày thứ Ba dường như đã bắt đầu vén tấm màn tuyệt vọng của Viêm Lương…

Sáng thứ Ba, thị trường chứng khoán vừa mở cửa được một tiếng, giá cổ phiếu của Từ thị đã xuống đến hết biên độ dao động. Viêm Lương lập tức nhận ra hiện tượng bất thường, dặn dò cấp dưới: “Đi điều tra xem có phải Giang Thế Quân bán tháo cổ phiếu?”

Đúng như cô dự liệu, là Giang Thế Quân giở trò… hoặc nói chính xác hơn, Tưởng Úc Nam đã bắt đầu ra tay.

Viêm Lương không nhịn được cười. Tưởng Úc Nam chắc chắn nắm được số vốn cô dùng vào việc phản thu mua. Có điều, anh đã tính thiếu khoản tiền một tỷ đô la của Lộ Chinh. Anh tưởng chơi trò bán khống này có thể dồn cô vào chỗ chết? Ngược lại, hành động của anh có lợi cho cô.

Viêm Lương lập tức thông báo cho Châu Trình, người phụ trách vụ thu mua cổ phiếu: “Giúp em theo dõi thật sát sao vụ này. Ngày mai mở thị trường, họ bán tháo ra bao nhiêu, em sẽ mua vào bấy nhiêu.”

Lấy đá chọi đá là hành vi tương đối nguy hiểm, chỉ cần một chút sơ suất, mọi nỗ lực sẽ biến thành công cốc. Châu Trình cân nhắc thay cô: “Em chắc chắn?”

Câu trả lời tất nhiên là “chắc chắn”.

Bị dồn đến nước này, Viêm Lương đã không còn đường lùi.

Thứ Tư, thứ Năm… Viêm Lương đã sớm chuẩn bị tâm lý nên không bất ngờ trước hành động bán tháo liên tục của Giang Thế Quân. Một bên mua, một bên bán, giá cổ phiếu của Từ thị giữ ở mức ổn định. Chỉ có điều, mức lỗ của bên Viêm Lương ngày càng lớn, như rơi xuống vực sâu không đáy.

Đến thứ Sáu, Giang Thế Quân đã bán hết số cổ phiếu lưu động của Từ thị. Để đối phó với chiêu “đập nồi dìm thuyền[1]” của ông ta, Viêm Lương đã sử dụng đến nguồn vốn dự trữ cuối cùng.

[1] Đập nồi dìm thuyền có nghĩa “quyết đánh đến cùng”, dựa theo điển tích: Hạng Vũ đem quân đi đánh Cự Lộc, sau khi qua sông, ông ra lệnh dìm hết thuyền, đập vỡ hết nồi niêu để binh sĩ thấy không có đường lui, phải quyết tâm đánh thắng.

Cuối cùng Viêm Lương cũng giành thắng lợi.

Vào giây phút thị trường chứng khoán đóng cửa, văn phòng của Viêm Lương tràn ngập tiếng hoan hô.

Sự căng thẳng của Viêm Lương kéo dài suốt một tuần liền cuối cùng cũng được thả lỏng. Cô quan sát con số lên xuống trên màn hình vi tính, ngả đầu ra thành ghế rồi từ từ nhắm mắt, thở phào nhẹ nhõm.

Có người đề nghị: “Chúng ta mở champagne chúc mừng đi!”

Những người khác đều giơ tay tán thành.

Trong không khí vui vẻ, duy nhất chỉ có Châu Trình vẫn giữ bộ dạng đầy lo lắng, anh đặt báo cáo tình hình bị lỗ trong một tuần qua bên bàn làm việc của Viêm Lương.

Viêm Lương mới nhẹ nhõm một chút đã phải đối mặt với con số thâm hụt và lời nhắc nhở trịnh trọng của Châu Trình: “Thứ Hai tuần sau, nếu cổ phiếu giảm giá quá bảy điểm thì đó không phải vấn đề có tiền để tiếp tục mua hay không, mà là em có khuynh gia bại sản hay không?”

Viêm Lương còn chưa kịp trả lời đã có người giúp cô gạt bỏ nỗi lo của Châu Trình: “Giang Thế Quân đầu tư tổng công năm tỷ, phần dùng ở thị trưởng cổ phiếu lưu động nhiều nhất không vượt quá bốn mươi phần trăm. Theo tính toán cụ thể, khoản lỗ từ việc bán tháo cổ phiếu lưu động trong tuần qua của Giang Thế Quân đã vượt quá bốn mươi phần trăm, do đó ông ta không còn tiền để tung chiêu khác. Ngoài ngày thứ Hai giảm xuống mức sàn thì từ thứ Ba đến hôm nay, chúng ta đều ổn định giá cổ phiếu. Chỉ cần Giang Thế Quân không bày trò, sẽ không xuất hiện tình trạng cổ đông hoảng loạn, cổ phiếu làm sao có thể giảm hơn bảy điểm?”

Châu Trình im lặng, tỏ vẻ “hy vọng là như vậy”. Viêm Lương đứng dậy, nói: “Giám đốc Châu nói rất đúng! Hay là như vậy đi, champagne để dành đến thứ Hai tuần sau hãy mở. À không, đến lúc đó không chỉ đơn giản là mở champagne, mà là có nên mở tiệc thịnh soạn để chúc mừng hay không!”

Sau một thời gian dài, cuối cùng Viêm Lương cũng nở nụ cười tươi tắn, cô quay sang Châu Trình. “Đến lúc đó, Giám đốc Châu nhớ trả toàn bộ chi phí đấy nhé!”

Châu Trình cười gượng gạo: “Không thành vấn đề!”

Thứ Hai tuần sau.

Buổi trưa, giá cổ phiếu vẫn bình ổn, không có biến động bất thường.

Động thái kỳ lạ của cổ phiếu Từ thị trong tuần trước đã dẫn đến nhiều ý kiến khác nhau từ các chuyên gia chứng khoán. Không ít chuyên gia dự đoán khói thuốc súng sẽ kéo dài đến tuần này. Việc giá cổ phiếu ổn định đương nhiên khiến suy đoán của một số chuyên gia “chưa đánh đã bại”. Đến giờ nghỉ trưa, tất cả mọi người trong văn phòng Viêm Lương đều thở phào nhẹ nhõm. Đặc biệt là Châu Trình, anh thấy may mắn vì linh cảm của anh không chính xác.

Không khí trong văn phòng không còn vẻ căng thẳng như trước đó mà sôi nổi hẳn lên. “Xem ra chúng ta có thể mở champagne chúc mừng rồi!”

“May mà bọn họ không biết chúng ta nhận được một tỷ từ Tập đoàn Minh Đình, bằng không chúng ta khó có thể giành chiến thắng.”

Châu Trình đột nhiên trở thành đối tượng bị “tập kích”: “Giám đốc Châu, dù sao tiệc mừng công tối nay anh cũng không chạy thoát, hay là… anh mời cả bữa trưa đi!”

Châu Trình mỉm cười hiền lành. “Tới nhà hàng nào?”

Sau khi quyết định địa điểm, tất cả mọi người kéo nhau rời đi. Châu Trình đi đến cửa tình cờ quay lại, thấy Viêm Lương vẫn đứng bên cửa sổ hút thuốc, anh hỏi: “Em không đi à?”

Viêm Lương cố nở nụ cười miễn cưỡng rồi quay lại: “Em còn chút việc, mọi người cứ đi trước đi!”

Không hiểu Châu Trình nhìn thấy điều gì trên mặt Viêm Lương, ánh mắt anh lộ vẻ thương hại quen thuộc. Vì vậy, cô cảm thấy một sự chán ghét không rõ nguyên nhân, vô thức tránh né Châu Trình, lại quay về phía cửa sổ, tiếp tục hút thuốc.

Trước đây, Viêm Lương không nghiện thuốc lá, cô hút cũng được không hút cũng chẳng sao. Thời gian gần đây, hằng đêm cô dường như không rời tay khỏi điếu thuốc. Chất nicotine giúp cô trấn tĩnh, đặc biệt là lúc nửa đêm, khi cô thấy yếu đuối nhất.

Thời khắc này, chất nicotine lại có tác dụng lấp đầy khoảng trống trong lòng cô. Cũng có thể coi như cô đã thành công, nhưng tại sao trong lòng cô xuất hiện một sự trống rỗng chưa từng có.

Ngoài cửa sổ, sương mù dày đặc. Viêm Lương và thế giới bên ngoài chỉ cách một lớp cửa kính, nhưng cô không nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Sau khi Châu Trình rời đi, Viêm Lương đứng bên cửa sổ một lúc lâu. Gạt bỏ cảm giác bi thương chất chứa trong tim, cô bắt đầu nghĩ đến một số việc cần giải quyết. Cô phải đích thân gặp mặt Lộ Chinh để bày tỏ lòng biết ơn, dù sao khoản tiền một tỷ của anh đã cứu Từ gia.

Viêm Lương tắt điếu thuốc, liên lạc với thư ký của Lộ Chinh. Thư ký cho biết, Lộ Chinh đang cùng cha anh họp ở Minh Đình, khoảng một rưỡi chiều mới rảnh rỗi.

Viêm Lương tính toán thời gian, xuất phát lúc một giờ chiều. Cô vừa lái xe ra khỏi bãi đỗ của công ty, điện thoại bỗng đổ chuông.

Viêm Lương vừa đeo tai nghe vừa đánh tay lái chuẩn bị vào đường vòng. Sau khi bấm phím bắt máy, giọng nói căng thẳng của Châu Trình lập tức truyền tới: “Cổ phiếu của Từ thị đột nhiên rớt giá…”

Viêm Lương liền thắng gấp.

Bánh xe ma sát trên đường phát ra tiếng kêu rin rít. Màng nhĩ của Viêm Lương phảng phất bị giọng nói của Châu Trình xuyên thủng. Dường như cô không thể tin được. “Anh nói gì?”

Viêm Lương bỏ cả ô tô, chạy một mạch về văn phòng. Khi cô đẩy cửa xông vào, đón cô là Châu Trình với vẻ mặt viết hai chữ: “Xong rồi… Chúng ta sụp đổ rồi!”

Sụp đổ?

Chỉ hai từ đơn giản nhưng như sét đánh ngang tai tất cả mọi người. Ai ra chiêu tàn nhẫn như vậy, độc ác như vậy, khiến Viêm Lương không kịp trở tay. Viêm Lương ngây người mất ba giây, lập tức chạy đến máy vi tính. “Mỗi cổ phiếu lỗ bao nhiêu?”

Châu Trình chưa kịp trả lời, Viêm Lương đã lên tiếng: “Tiếp tục mua vào!”

Nhưng sự thật vô cùng tàn khốc: “Chúng ta… không còn vốn…”

“Không thể nào… Giang Thế Quân rõ ràng chỉ có năm tỷ…” Ánh mắt Viêm Lương chết cứng trên màn hình với những chỉ số lên xuống. Cô lắc đầu khó hiểu.

Trong lúc lẩm bẩm, đầu óc cô bỗng bừng tỉnh. Có lẽ, Giang Thế Quân không chỉ có một công ty bình phong là MT… Ông ta còn có công ty bình phong khác… Công ty đó cũng đã bí mật mua cổ phiếu của Từ thị. Đợi đến hôm nay mới bán ra…

Nếu nói hôm nay mới là ngày ông ta thật sự bán khống cổ phiếu, vậy thì thứ Sáu tuần trước chỉ là một hiện tượng giả tạo ông ta dùng để che mắt cô. Điều đó có nghĩa là, nguồn vốn Giang Thế Quân bỏ ra không chỉ dừng ở con số năm tỷ…

Không thể nào!

Cũng không phải không có khả năng đó… Có thể… tin tức Từ Tử Thanh cung cấp cho cô là giả… Từ Tử Thanh đã bị con cáo già Giang Thế Quân lừa gạt? Hay… Từ Tử Thanh liên kết với Giang Thế Quân để lừa gạt cô?

Trong lúc đầu óc hỗn loạn, điện thoại của Viêm Lương bỗng đổ chuông. Cô giật mình, cúi xuống nhìn. Là… điện thoại của Tưởng Úc Nam.

Cả văn phòng đang hỗn loạn. Viêm Lương thẫn thờ nhìn dãy số nhấp nháy trên màn hình.

Kể từ khi cắt đứt quan hệ, cô đã xóa tên Tưởng Úc Nam ra khỏi danh sách điện thoại, nhưng số điện thoại của anh đã in sâu trong đầu cô từ lâu, không như cô tưởng, muốn quên là có thể quên.

Cuối cùng, Viêm Lương vẫn nghe điện thoại.

Chuông điện thoại đã tắt hẳn khi cô bắt máy, nhưng không vì thế mà bên tai Viêm Lương trở nên yên tĩnh, ngược lại vẫn có tiếng ù ù khiến cô gần như suy sụp.

Đầu máy bên kia truyền đến giọng nói lạnh lùng quen thuộc: “Nếu em bán tháo cổ phiếu, chắc chắn tôi sẽ nhân cơ hội mua vào. Như vậy, cổ phần của tôi sẽ vượt quá em, tôi sẽ trở thành cổ đông lớn nhất Từ thị. Một khi tôi trở thành cổ đông lớn nhất, các cổ đông khác vì sợ áp lực nhất định sẽ đồng ý để tôi gia nhập hội đồng quản trị. Còn nếu em không chịu bán ra, vậy thì cuối cùng em sẽ… phá sản.”

Ngoài giọng nói đáng ghét trong điện thoại, văn phòng của Viêm Lương lúc này cũng vang lên tiếng nói của đám nhân viên: “Viêm tổng, chúng ta bán ra hay…?”

“Viêm Lương, đừng mua thêm nữa. Làm vậy… em sẽ phá sản đấy!”

Viêm Lương không nói nên lời. Gương mặt cô tái nhợt. Trong khi đó người ở đầu máy bên kia dường như nhận ra hiện trường hoảng loạn, anh cất giọng âm trầm: “Thử hỏi một người phụ nữ phá sản, liệu các cổ đông còn cho rằng cô ấy có tư cách lãnh đạo công ty?”

Đúng lúc này, Châu Trình phảng phất nhìn ra hy vọng, lập tức nhắc nhở Viêm Lương: “Chúng ta có thể nhờ Lộ Chinh tăng thêm…”

Người đàn ông ở đầu dây bên kia ra tay một cách chính xác và tàn nhẫn, bóp nát tia hy vọng đó khiến Viêm Lương rơi vào trạng thái chết sững. “Tất nhiên, chỉ cần tên Lộ Chinh hành động theo cảm tính, tiếp tục rót tiền cho em, em vẫn có cơ hội chuyển bại thành thắng. Chỉ đáng tiếc… bây giờ Giang Thế Quân đang ngồi uống trà với Lộ Minh Đình.”

Viêm Lương chết sững trước giọng điệu hời hợt của anh.

“Có phải em cảm thấy bản thân thất sách? Bán mình cho cậu con trai để đổi lấy lợi lộc, nhưng không biết, Lộ Minh Đình luôn là đối tác tốt của tôi. Tất nhiên cũng phải cám ơn em đã giúp Lộ Minh Đình nhận ra cậu con trai của ông ta đã mờ mắt vì một người phụ nữ, giúp tôi càng có cơ hội đi sâu hợp tác với Lộ Minh Đình. Nhân đây, tôi xin chân thành cám ơn em!”

Viêm Lương bị nụ cười khinh miệt của Tưởng Úc Nam đánh cho hiện nguyên hình. Cô bừng tỉnh từ nỗi tuyệt vọng, yếu ớt thốt ra một câu: “Tưởng Úc Nam, anh thật tàn nhẫn!”

Đầu máy bên kia trầm mặc trong giây lát. Một lúc sau, giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai Viêm Lương: “Nếu hôm nhận được áo cưới do tôi gửi đến, chỉ cần mở ra, em sẽ phát hiện bức thư tôi viết cho em. Trong thư, tôi kể tường tận kế hoạch đánh đổ Từ gia trong một tuần qua. Nếu em đọc được, em hoàn toàn có cơ hội giành thắng lợi… Đáng tiếc, em không làm vậy…”

Nói xong, Tưởng Úc Nam lập tức cúp điện thoại, không chút lưu luyến…

Mười hai giờ trưa. Sương mù dày đặc bao phủ tòa nhà Minh Đình.

Tại văn phòng chủ tịch hội đồng quản trị.

Lộ Chinh cùng bố anh và người đại diện một công ty vừa quyết định gia nhập dự án đầu tư lớn nhất từ trước đến nay của Minh Đình sẽ được khởi động trong thời gian tới đã họp bàn nhiều tiếng đồng hồ. Lúc này, có người gõ cửa đi vào. Lộ Chinh nhướng mắt, là thư ký của anh.

Người thư ký đứng yên một chỗ, hơi cúi đầu và cất giọng cung kính: “Chủ tịch, Lệ tổng, Lộ tổng.”

Sau khi chào hỏi xong, anh ta đi đến bên cạnh Lộ Chinh, cúi thấp người nói nhỏ vào tai anh: “Viêm tiểu thư vừa gọi điện, nói muốn gặp Lộ Tổng. Tôi mời cô ấy khoảng một rưỡi tới đây.”

Lộ Chinh nhìn đồng hồ, gật đầu, biểu thị đồng ý. Vừa đưa mắt đi chỗ khác, anh liền bắt gặp ánh mắt nghiêm nghị của bố anh. Nhưng Lộ Minh Đình nhanh chóng thu hồi ánh mắt, Lộ Chinh cũng không để ý. Khoảng một giờ hai mươi phút, cuộc họp giữa ba người kết thúc. Lộ Chinh thay bố anh đưa Lệ Tổng xuống dưới lầu. Sau đó anh quay về văn phòng của mình. Xem lại thời gian, cô chắc sắp tới nơi…

Một giờ ba mươi…

Một giờ ba mươi lăm….

Một giờ bốn mươi…

Lộ Chinh ngồi yên một chỗ, liên tục nhìn đồng hồ. Anh còn bận việc khác, cần phải rời công ty lúc hai giờ. Nhìn thời gian mỗi giây mỗi phút qua đi, Lộ Chinh nghiến răng, quay người lấy điện thoại. Anh vừa chuẩn bị bấm số, liền nghe thấy tiếng gõ cửa.

Người thư ký đứng ở cửa, sắc mặt hơi do dự, như có điều muốn nói: “Lộ Tổng…”

Lộ Chinh nhíu mày: “Chuyện gì?”

“Viêm tiểu thư… có khả năng không tới đây.”

Lộ Chinh cao giọng: “Tôi hỏi anh câu nào anh mới trả lời câu đó? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Lúc này, người thư ký mới đi vào phòng, cầm máy tính bảng đưa cho Lộ Chinh. “Vừa rồi các tờ báo lớn đều đăng một loạt tin tức tương tự…”

Lộ Chinh cầm máy tính bảng xem một lượt, sắc mặt ngày càng khó coi.

Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình. Hầu hết các bài báo đều đăng tải nội dung: “Đối với động thái bất thường của Từ thị trên thị trường chứng khoán thời gian gần đây, một nhân vật biết rõ nội tình tiết lộ, đó là hành động thu mua và phản thu mua của tập đoàn Lệ Bạc và Từ thị tạo thành. Trong ngày hôm nay, cổ phiếu của Từ thị lại một lần nữa rớt giá nghiêm trọng. Nhân vật nói trên cho biết, đó là do cô Viêm Lương, con gái Từ Tấn Phu, đã thất bại thảm hại trong chiến dịch phản thu mua, nguồn vốn đứt đoạn, tổn thất dự kiến vượt qua con số một phẩy năm tỷ đô la…”

Lộ Chinh không cần xem tiếp, lập tức lấy áo vest ở thành ghế, sải bước dài ra ngoài. Vừa đi, anh vừa dặn dò thư ký: “Chuẩn bị xe cho tôi!”

Người thư ký định thần, vội vàng đi theo, giúp anh cầm áp khoác ngoài trên giá. Chưa đuổi kịp đến nơi, người thư ký thấy Lộ Chinh đột nhiên đứng sững trước cửa thang máy.

Nguyên nhân khiến Lộ Chinh kinh ngạc là sự xuất hiện của Giang Thế Quân bên cạnh người thư ký thứ nhất của Lộ Minh Đình trong thang máy.

Tầng trên cùng của tòa nhà Minh Đình chỉ có hai văn phòng, một là văn phòng chủ tịch của bố Lộ Chinh, hai là văn phòng tổng giám đốc của anh. Mà Giang tổng rõ ràng không phải là khách của Lộ Chinh.

Trong lúc anh ngẩn người, người thư ký thứ nhất đột nhiên mở miệng: “Lộ Tổng đi ra ngoài sao?”

Lộ Chinh nhanh chóng che giấu tâm trạng. “Đúng, tôi có chút việc gấp.”

Lúc này Lộ Chinh và Giang Thế Quân hơi gật đầu thay lời chào hỏi. Lộ Chinh đứng tránh sang một bên nhường lối cho bọn họ ra khỏi thang máy. Khi anh bước vào thang máy, chuẩn bị bấm nút, thư ký thứ nhất nói: “Lộ Tổng, Chủ tịch gọi anh cùng đến văn phòng.”

Trước khi Lộ Chinh từ chối, thư ký thứ nhất đã quay sang dặn dò thư ký của Lộ Chinh: “Đây là ý của Chủ tịch, anh hãy đi hoãn hết lịch làm việc của Lộ Tổng.”

Lộ Chinh đành phải đi theo bọn họ tới văn phòng chủ tịch. Thư ký thứ nhất đứng bên ngoài, đóng cửa lại.

Vừa vào phòng, Giang Thế Quân lập tức chào hỏi Lộ Minh Đình, lúc này đứng dậy nghênh đón. “Lão Lộ, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Lộ Chinh sa sầm mặt, vô thức quan sát phản ứng của bố anh, chỉ thấy Lộ Minh Đình cười vui vẻ. “Quán ăn Thừa Đức mà hôm nọ Giang Tổng hẹn tôi và phu nhân cùng tới dùng bữa khó đặt chỗ quá. Chắc hôm nào phải mượn tên tuổi của anh để đi ăn một bữa mới được!”

Một dự cảm tồi tệ dâng lên trong lòng Lộ Chinh, nhưng anh cố kìm nén nỗi bất an, bình thản nghe Giang Thế Quân đáp lời: “Nhà hàng đó nổi tiếng khó đặt chỗ. Quan chức hay người có tiền vẫn phải hẹn trước như thường. May mà tháng trước tôi đã đặt một bàn, đến lúc đó anh phải nể mặt đấy nhé!”

Lộ Chinh trầm mặc lắng nghe, trong lòng không khỏi cảm thán, Giang Thế Quân đúng là con cáo già.

Trong lúc anh thầm cười khổ, câu nói tiếp theo của Giang Thế Quân dường như bộc lộ nội tình thật sự: “Ban đầu cũng là thằng nhỏ Úc Nam nói cho tôi biết phu nhân của anh là người Thừa Đức, tôi mới chợt nhớ ra nhà hàng đó.”

Lộ Minh Đình không tiếc lời khen ngợi Tưởng Úc Nam: “Nhắc đến Tưởng Úc Nam, tôi lại nhớ tới môn cờ tướng, lúc nào hẹn cậu ta ra ngoài chơi với ông già này một ván. Bây giờ rất hiếm người trẻ tuổi chơi cờ giỏi như cậu ta…”

Tưởng… Úc… Nam…

Lộ Chinh như đoán ra mọi chuyện qua ba từ này, hoặc là… sự thật nào đó.

Giang Thế Quân và Lộ Minh Đình vui vẻ trò chuyện như hai người bạn già lâu ngày không gặp. Lộ Chinh liếc nhìn đồng hồ để bàn cách chỗ anh không xa, tâm tư anh sớm đã không còn ở nơi này. Đúng lúc này, giọng nói của Giang Thế Quân kéo anh về thực tại. “Hôm nay tôi đến đây là muốn bàn việc nghiêm túc. Chắc anh cũng đã nghe tin cổ phiếu Từ thị rớt giá rồi.”

Trong lòng Lộ Chinh thấp thỏm không yên, nhưng anh đành giả bộ thản nhiên nhìn Giang Thế Quân. Ông ta liếc anh một cái với hàm ý sâu xa rồi nói tiếp: “Việc chúng tôi thu mua Từ thị đã ngã ngũ. Tới đây, ngành mỹ phẩm trong nước sẽ có biến động lớn. Nửa đầu năm nay, Từ thị đều có quầy mỹ phẩm đặt tại Minh Đình Square ở các thành phố lớn trong cả nước. Tôi hy vọng sau khi nhãn hiệu của Từ thị bị dỡ bỏ, chỗ trống đó sẽ do sản phẩm của Lệ Bạc chúng tôi thay thế.”

Đến lúc này, Lộ Chinh không thể ngồi yên, anh đứng dậy nói: “Con có việc gấp. Hai người cứ nói chuyện đi. Con đi ra ngoài một lúc.”

Nó xong, anh liền bỏ đi.

Lộ Minh Đình dõi theo bóng con trai, không kêu anh đứng lại ngay. Ông ta lặng lẽ quan sát bước chân Lộ Chinh ban đầu đi chậm một cách kiềm nén, sau đó nhanh dần và cuối cùng dừng lại để mở cửa.

Vào giây phút đó, Lộ Minh Đình mới mở miệng, giọng nói thất vọng vô cùng: “Lộ Chinh, từ trước đến nay anh luôn công tư phân minh, sao bây giờ lại không biết giữ chừng mực chỉ vì một người đàn bà?”

Lộ Chinh đứng ngây như phỗng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Socnau về bài viết trên: Ngọc Hân_5294, futhuybilangquen, meo lucky
     
Có bài mới 17.01.2014, 17:06
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.07.2012, 00:13
Bài viết: 845
Được thanks: 4309 lần
Điểm: 20.64
Có bài mới Re: [Hiện đai] Yêu không lối thoát - Lam Bạch Sắc - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Trong khi đó, ở sau lưng anh, Giang Thế Quân ngồi vắt chân, nhếch miệng cười, bổ sung một câu: “Còn là người đàn bà đã có chồng?”

Giọng nói của ông ta không to không nhỏ, đủ để hai bố con họ Lộ nghe thấy rõ ràng.

Lộ Chinh hít một hơi sâu, quay người. Anh coi như Giang Thế Quân không tồn tại, chỉ lạnh nhạt nói một câu: “Bố, chuyện này bố đừng can thiệp…”

Thái độ bình tĩnh của anh dường như chọc giận Lộ Minh Đình. Ông ta cất cao giọng, vang vọng cả văn phòng rộng lớn: “Nếu anh bước ra khỏi căn phòng này nửa bước, tôi sẽ thu hồi chức vụ CEO của anh, xem anh làm thế nào để giúp con bé đó!”

Chỉ sau một đêm, toàn thế giới đều biết Từ gia bị ép đến đường cùng. Trên thương trường, kẻ yếu vĩnh viễn không phải để thương hại, mà để chà đạp…

Viêm Lương không thể đến công ty, không thể về căn hộ của cô, càng không thể bén mảng đến nhà lớn, bởi vì nơi nào cũng có phóng viên rình rập, với họ, chỉ cần chụp một tấm ảnh với bộ dạng sa sút của cô cũng là thu hoạch lớn.

Viêm Lương cùng một trợ lý ở trong khách sạn. Bây giờ đã là nửa đêm, cô trợ lý lướt qua các tin tức rồi tắt ti vi, cất giọng bực tức: “Nhân vật biết rõ nội tình gì chứ? Chắc chắn là Giang Thế Quân tiết lộ tin tức cho báo chí. Giậu đổ bìm leo, bây giờ mọi người đều tránh xa Từ thị, ngân hàng đòi nợ, bạn bè không dám ra tay giúp đỡ. Giang Thế Quân định thừa dịp này ép chết Từ gia đây mà.”

Nghe cô trợ lý nói vậy, Viêm Lương nhếch miệng cười. Tất cả đều là lỗi của Giang Thế Quân sao? Trong lòng Viêm Lương có đáp án rõ ràng: cao thủ thật sự ẩn nấp trong bóng tối, làm mọi chuyện xấu xa nhưng không hề bị nguyền rủa.

Đêm nay lại mất ngủ.

Cố vấn tài chính của Từ gia gửi thông báo: đến sáng sớm hôm nay, Từ gia mắc nợ một phẩy năm tỷ đô la. Giống con số mà tin tức đã đưa. Đến chuyện cô bị tổn thất bao nhiêu, anh đều có thể tính toán…

Viêm Lương ngồi thẫn thờ trên giường một lúc. Sau đó cô với tay lấy điện thoại, nhắn tin. Cô viết rồi xóa, xóa rồi lại viết, khó khăn lắm mới thành một câu: “Mẹ, nếu con nói, con muốn bán tất cả bất động sản đứng tên con để lấy tiền đối phó với Lệ Bạc, liệu mẹ có…”, nhưng cuối cùng cô vẫn nhắm mắt, xóa tin nhắn.

Chỉ nhắm mắt vài giây, Viêm Lương đột nhiên mở mắt, cầm điện thoại. Động tác của cô vô cùng gấp gáp, như thể nếu cho mình thời gian suy nghĩ dù chỉ một giây, cô sẽ hối hận.

Viêm Lương bấm dãy số di động đã thuộc làu.

Lúc này đã là ba giờ sáng, nhưng điện thoại mới đổ hai hồi chuông, đối phương đã bắt máy, tựa hồ anh đang đợi cuộc điện thoại của cô.

Viêm Lương đưa mắt về phía cô trợ lý đang ngủ say ở giường bên cạnh, nói: “Tưởng Úc Nam…” Trong phòng dường như chỉ có hơi thở tuyệt vọng của Viêm Lương. “Chúng ta gặp nhau đi!”

Đầy máy bên kia không một tiếng động, khi Viêm Lương tưởng anh sẽ từ chối cô thì cuối cùng anh cũng mở miệng.

Nhưng chỉ là những từ cứng nhắc: “Thời gian? Địa điểm?”

“Nửa tiếng nữa…” Viêm Lương ngẫm nghĩ rồi chữa lại: “Anh quyết định đi!”

Thái độ của cô rất nhún nhường, Tưởng Úc Nam thản nhiên tiếp nhận: “Nửa tiếng nữa, tại khách sạn số một của Minh Đình…”

Tim Viêm Lương đập nhanh một nhịp. Không đợi cô có phản ứng, Tưởng Úc Nam nói tiếp: “Phòng 1619.”

Nghe đến đây, Viêm Lương cuối cùng cũng bừng tỉnh. Cô nhíu mày nhưng Tưởng Úc Nam đã cúp máy, để mặc cô với tiếng “tút tút” đơn điệu trong điện thoại. Trong lòng cô nổi lên từng đợt sóng.

Viêm Lương lái xe chưa đầy hai mươi phút là tới khách sạn số một. Trước cửa phòng 1619, tay nắm cửa bằng đồng lấp lánh ánh sáng mờ mờ, hoa tươi bày ở hành lang vẫn còn đọng nước… Cảnh tượng này không còn xa lạ với cô.

Cô hít một hơi sâu, bấm chuông. Một lát sau, cửa tự mở ra từ bên trong. Đối với Viêm Lương, gương mặt và vẻ mặt người đàn ông xuất hiện ở khung cửa vô cùng xa lạ.

Anh làm động tác “mời vào”. Viêm Lương trầm mặc và cảnh giác theo anh đi vào phòng. Trên bàn có nửa chai Whisky, một thùng đá và một ly rượu chỉ còn một nửa.

Tưởng Úc Nam rót một ly nước, đưa cho Viêm Lương. Anh đã uống không ít rượu. Khi nhận ly nước, Viêm Lương ngửi thấy mùi rượu nồng nặc từ người anh.

Cử chỉ của anh rất khách khí nhưng lại trưng ra bộ mặt lạnh lùng.

Tưởng Úc Nam không lên tiếng, không hỏi han, không mỉa mai, cũng không bộc lộ niềm vui của người chiến thắng. Anh chỉ ngồi trên chiếc sofa đơn bên cạnh Viêm Lương, lặng lẽ uống rượu.

Viêm Lương cầm cốc nước, nhưng không uống nổi một hớp. Trong cuộc đọ sức về tâm lý trầm mặc này, cuối cùng cô cũng chịu thua. Cô đặt mạnh cốc nước xuống bàn, nói: “Tôi chấp nhận để các anh gia nhập hội đồng quản trị. Tại đại hội cổ đông tổ chức vào ngày kia, tôi sẽ bỏ phiếu tán thành. Nhưng vị trí chủ tịch hội đồng quản trị không thay đổi, vẫn thuộc về Từ gia chúng tôi.”

Tưởng Úc Nam cầm ly rượu, đang chuẩn bị ngửa cổ uống, nghe Viêm Lương nói vậy, anh liền dừng động tác. Cách miệng cốc thủy tinh trong suốt, Viêm Lương nhìn thấy khóe miệng anh nhếch lên, thành nụ cười khinh bạc.

Sau khi uống hết ly rượu, Tưởng Úc Nam nhướng mày nhìn cô. “Em dựa vào cái gì để ra điều kiện với tôi?”

“Dựa vào tình hình bây giờ tôi vẫn là cổ đông lớn nhất của Từ thị.”

“Ngày mai khi thị trường chứng khoán mở cửa, nếu cổ phiếu của Từ thị vẫn tiếp tục rớt giá, đống cổ phần của em sẽ biến thành mớ giấy lộn, không đáng giá một xu.”

Một câu nói trúng chỗ hiểm khiến Viêm Lương á khẩu ngay tức thì. Trước mặt cô chỉ có hai con đường. Một là cô tiếp tục chống đỡ, nhưng đến cuối cùng không chịu nổi gánh nặng, đăng ký phá sản, Từ thị sụp đổ, đem bán đấu giá, cuối cùng bị Lệ Bạc mua lại.

Hai là cô bỏ cuộc ở thời điểm này, bán số cổ phiếu có trong tay với giá thấp để trả một phần nợ nần. Lệ Bạc sẽ mua lại số cổ phần đó với giá cực thấp, bỏ ra số tiền ít nhất đánh bại Từ gia, nhanh chóng trở thành cổ đông lớn nhất của Từ thị. Từ thị sau một loạt quyết sách thất bại, tỷ lệ tài sản cố định trên nợ vô cùng thảm hại, bị đá ra khỏi hội đồng quản trị một cách không thương tiếc.

Cả hai con đường đều là đường cùng. Lúc này, Viêm Lương chỉ có thể làm một việc: cầu xin người đàn ông trước mặt nương tay, cho Từ gia một con đường sống.

“Chi bằng em hãy nghe đề nghị của tôi?” Tưởng Úc Nam nhếch mép.

Thật ra cả hai đều biết rõ sự thật: ngoài nhận lời, Viêm Lương không còn con đường nào khác.

Tưởng Úc Nam lên tiếng: “Em đừng ngăn cản Lệ Bạc thu mua Từ thị nữa. Trong tương lai, tôi có thể sắp xếp một chức vụ ở Lệ Bạc cho em. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm Tưởng phu nhân, tôi có thể đảm bảo giữ nguyên các nhãn hiệu thuộc về Từ thị, không chuyển giao cho Lệ Bạc, cũng không bán cho các doanh nghiệp khác.”

Tưởng Úc Nam từ tốn lắc lắc ly rượu trong tay, viên đá trong ly rượu chạm vào thành cốc phát ra tiếng kêu chói tai, hòa với giọng nói của anh: “Đề nghị của tôi thế nào?”

Nghĩ đến việc trước đây, Viêm Lương cảm thấy hài hước vô cùng. Lúc đó, cô tràn đầy tự tin là có thể đánh bại Lệ Bạc. Vậy mà cho tới bây giờ, cô chỉ có thể ngồi đây, suy nghĩ tới đề nghị nhục nhã này.

“Tôi cần thời gian suy nghĩ.” Viêm Lương cắn răng nói.

Viêm Lương nghi ngờ Tưởng Úc Nam hình như sớm đoán ra câu trả lời của cô, bởi anh trả lời rất dứt khoát: “Được!”

Thời gian đồng nghĩa với cơ hội. Người đàn ông này chịu cho cô một tiếng đồng hồ, cô sẽ có thêm một tiếng tìm kiếm khả năng đột phá khác.

Tuy nhiên, Viêm Lương mới thả lỏng tinh thần vài giây, lại nghe Tưởng Úc Nam nói tiếp: “Có điều, thời gian của em không nhiều.” Tưởng Úc Nam nhìn đồng hồ đeo tay. “Đến lúc thị trường mở cửa còn chưa đầy năm tiếng nữa.”

Tưởng Úc Nam không hổ danh là người tinh tường. Câu nói nhẹ nhàng của anh lập tức bóp chết ý nghĩ kéo dài thời gian của Viêm Lương.

“Đến lúc đó vẫn không nhận được câu trả lời của em, tôi coi như em từ chối. Em nghe rõ chưa?” Giọng anh từ tốn, như một quân tử chỉ đường đi nước bước cho cô. Viêm Lương hận đến mức trong tay mình không có con dao, nếu có, cô sẽ lao tới, kết thúc mạng sống của người đàn ông này.

Lý trí là thứ đáng sợ nhất, cũng là thứ tốt nhất giúp Viêm Lương nhanh chóng xóa bỏ những suy nghĩ không thiết thực. Trước đó vì vội vàng đến đây, cô quên không đeo đồng hồ, bây giờ đành phải rút điện thoại di động xem giờ.

Lúc này, Viêm Lương mới phát hiện, điện thoại đã đổi thành chế độ im lặng của cô có sáu cuộc gọi nhỡ.

Người gọi đều là Châu Trình. Thấy Viêm Lương không nghe máy, Châu Trình chỉ còn cách nhắn tin thông báo: nhà phân phối Johnny Weir trước đó hợp tác với Từ thị đã móc nối giúp với một tập đoàn ở Bắc Mỹ, anh đang trên đường ra sân bay.

Các đối tác, chủ nợ, ngân hàng, thậm chí cả các cổ đông đều trở mặt một cách vô tình khiến Viêm Lương nếm trải hết mùi vị thói đời đen bạc trong một ngày. Do đó tin tức Châu Trình vừa thông báo chẳng phải là cơ hội đột nhiên rơi xuống đầu cô hay sao?

Viêm Lương mừng thầm trong lòng nhưng cô mím môi để tránh bộc lộ tâm trạng trước mặt Tưởng Úc Nam. Cô đứng dậy ra về, không dám đối diện với người đàn ông có thể nhìn thấu mọi sự này. “Tôi sẽ cho người thảo hợp đồng trong năm tiếng đồng hồ. Chúng ta ký kết ở Từ thị.”

Nhưng khi Viêm Lương đi qua chiếc sofa đơn Tưởng Úc Nam đang ngồi, anh đột nhiên mở miệng: “Khoan đã!”

Viêm Lương lập tức dừng bước. Tay cô nắm chặt điện thoại.

Tưởng Úc Nam bỏ ly rượu xuống bàn, thong thả đứng dậy.

Anh nhất định phát hiện ra điều gì đó… Viêm Lương nghe trái tim mình đập thình thịch. Ngón tay đang siết chặt điện thoại của cô bất giác run rẩy. Vào thời khắc Tưởng Úc Nam đặt tay lên vai Viêm Lương, toàn thân cô cứng đờ. Hơi rượu xộc vào mũi cô.

“Hình như em quên điều gì rồi?” Tưởng Úc Nam ghé sát tai Viêm Lương, nói nhỏ.

Từng từ thốt ra từ miệng anh như mũi kim sắc nhọn, đâm vào sợi dây thần kinh đã tê liệt của Viêm Lương. Cô vội trả lời lấy lệ: “Gì cơ?”

Phản ứng khẩn trương của Viêm Lương bị Tưởng Úc Nam lý giải thành “biết rồi còn hỏi”. Anh không lập tức mở miệng, mà tiến hành trò chơi săn mồi, từng bước dụ cô rơi vào bẫy: “Em không nhớ à? Lúc em mới đến đây, tôi đã hỏi, em dựa vào cái gì để bàn điều kiện với tôi? Với tình cảnh của Từ gia hiện nay, tôi đưa ra điều kiện nhân từ như vậy, em định lấy gì trao đổi với tôi?”

Lời vừa dứt, Tưởng Úc Nam chậm rãi giữ hai bả vai Viêm Lương, xoay người cô đối diện với anh. Bốn mắt chạm nhau, Viêm Lương chỉ thấy mắt anh đã bị chất cồn bao phủ. “Căn phòng này, chắc em không xa lạ đúng không?”

Một lời ám chỉ rõ ràng, mùi rượu của người đàn ông xộc vào mũi Viêm Lương, lan tỏa trong cơ thể cô, kích thích bản năng phản kháng của cô. Một nửa đầu óc cô bây giờ muốn gọi điện thoại cho Châu Trình, nửa còn lại kêu gào cô ngăn cản sự đụng chạm của Tưởng Úc Nam. Nhưng lý trí vẫn vô cùng tàn khốc, ép Viêm Lương đứng im trong khi cô lặng lẽ bỏ điện thoại vào túi.

Viêm Lương không muốn đối diện nên cố tình nhắm nghiền hai mắt.

Hơi thở của Tưởng Úc Nam như có như không trên bờ môi Viêm Lương, như thể anh sẽ hôn cô ngay lập tức. Nhưng hơi thở quen thuộc đó cuối cùng rời khỏi môi cô, từ từ chuyển đến bên tai cô.

Viêm Lương chợt nghe thấy tiếng cười nhạt của anh.

Cô vội mở mắt. Gương mặt người đàn ông sát gần. Anh cất giọng ôn hòa, ấm áp nhưng cũng rất tàn nhẫn: “Đừng hiểu nhầm, tôi không phải Lộ công tử của em, không cần em dùng sex để hối lộ.”

Viêm Lương có thể đọc được sự lăng nhục không lời của Tưởng Úc Nam đối với cô qua ánh mắt anh. Sự phẫn nộ khiến Viêm Lương xé toang lớp mặt nạ nhu thuận trong giây lát. Cô lùi lại một bước, vung tay về phía Tưởng Úc Nam.

Tưởng Úc Nam túm lấy cổ tay cô một cách chính xác, mỉm cười, nói: “Sao, dám làm không dám chịu à?”

Viêm Lương giật tay khỏi tay anh, tức giận đến mức lồng ngực phập phồng. Tưởng Úc Nam vẫn thản nhiên như không, anh chẳng bận tâm đến chuyện này, rút trong túi ra một thứ, đưa đến trước mặt Viêm Lương.

Đó là một hộp nhung, chiếc hộp vuông vắn, đường nét mềm mại trông rất đáng yêu. Nhưng bên trong không biết ẩn chứa mưu mô như thế nào?

Viêm Lương ngây người nhìn chiếc hộp, cho đến khi Tưởng Úc Nam mở ra.

Bên trong là chiếc nhẫn cưới tương đối quen thuộc với Viêm Lương. Đó là chiếc nhẫn buổi sáng sớm hôm đó Tưởng Úc Nam dẫn cô đi mua.

Trong mắt Viêm Lương, viên kim cương lấp lánh trở nên chói mắt vô cùng. Ngón tay cô cứng đờ đến mức không cảm nhận thấy độ lạnh khi Tưởng Úc Nam đeo nhẫn vào tay cô.

“Sau khi đại hội cổ đông kết thúc, chúng ta sẽ tổ chức đám cưới.” Tưởng Úc Nam nâng gương mặt hóa đá của cô. “Em nên biết, em không có quyền nói “không”.”

Anh hơi cúi người, đặt một nụ hôn không có độ ấm lên môi cô, kết thúc màn lãng mạn y như thật này.

Viêm Lương thất thểu rời khỏi khách sạn.

Bấy giờ đã là lúc sáng tinh mơ nhưng mây mù vẫn che kín bầu trời, không để một tia sáng lọt qua. Đèn đường vẫn bật sáng, khách sạn Minh Đình ở sau lưng Viêm Lương sáng rực rỡ nhưng vẫn khiến cô cảm thấy con đường phía trước mờ mịt.

Viêm Lương dừng bước, giơ tay sờ lên mặt nhẫn kim cương. Nó vừa cứng vừa lạnh, không cho cô cơ hội từ chối.

Cuối cùng Viêm Lương cũng nhớ ra cô có thể làm gì để cứu bản thân. Cô vội vàng rút điện thoại, gọi cho Châu Trình. Đối phương tắt máy. Có lẽ anh đã lên máy bay. Viêm Lương xem thời gian, tính toán lộ trình từ thành phố tới sân bay. Cô lắc đầu, bấm số điện thoại khác của Châu Trình, nhưng chưa kịp nhập hết dãy số, đột nhiên có người gọi điện đến. Màn hình hiển thị số di động của chú Châu. Viêm Lương không nghĩ ngợi, lập tức bắt máy.

“Viêm Lương!” Sau câu nói ngắn ngủi là hơi thở hoảng loạn và gấp gáp.

Đầu óc Viêm Lương đang căng lên như dây đàn, cô liền nín thở. “Chú Châu, chú sao thế?”

“Châu Trình… bị cấm xuất cảnh rồi.”

“Chú nói gì cơ?”

“Chú lái xe đưa Châu Trình ra sân bay… Nhưng nó vừa đến sân bay không bao lâu liền bị cảnh sát giữ lại… Bọn họ nói… nói có người tố giác Châu Trình dính dáng đến hoạt động phạm tội thương mại…”

Là ai, ai giáng cho một một đòn tàn nhẫn như vậy ở thời khắc xuất hiện tia hy vọng cuối cùng?

Bên tai Viêm Lương vẫn vang lên tiếng than vãn đứt đoạn của bậc trưởng bối. Ma xui quỷ khiến thế nào, cô quay đầu ngước nhìn khách sạn Minh Đình ở sau lưng.

Ở một tầng nào đó, một ô cửa sổ nào đó, có người đang thưởng thức sự ngoắc ngoải của loài giun dế ở bên dưới?

Viêm Lương vội đến Cục Cảnh sát, cô nhìn thấy chú Châu sốt ruột đi đi lại lại trên hành lang. Lưng chú hơi khom còn ánh mắt không rời khỏi cánh cửa phòng thẩm vấn đang đóng kín. Bộ dạng của chú khiến Viêm Lương cảm thấy xót xa.

Nghe thấy tiếng bước chân của Viêm Lương, chú Châu liền quay đầu, tựa như tìm thấy chỗ để bấu víu trong lúc nguy nan, ánh mắt chú nhìn Viêm Lương lóe lên một tia hy vọng. Viêm Lương bị chú chiếu tướng đến mức muốn độn thổ cho xong. Cô thì có thể giúp gì? Châu Trình rơi vào tình cảnh này đều là do cô và Từ Tử Thanh…

Viêm Lương khó nhọc che giấu mọi tâm tình, tiến về phía trước, đỡ chú Châu ngồi xuống chiếc ghế dài bên cạnh.

Thời gian từ từ trôi qua, hành lang vô cùng tĩnh mịch. Viêm Lương không dưới một lần nói với chú Châu: “Hay là chú về nghỉ đi, cháu ở đây đợi anh ấy được rồi.” Chú Châu xua tay, ra hiệu từ chối.

Trong thời gian cùng chú Châu chờ đợi, Viêm Lương vẫn không được nghỉ ngơi. Về vụ của Johnny Weir, cô đành phải cử người khác đi đàm phán. Nhưng ngoài cô và Châu Trình, công ty không có người nào nắm rõ tình hình nên không mấy khả quan. Châu Trình bị đưa về cục thẩm tra suốt đêm, đến giờ vẫn chưa ra khỏi phòng thẩm vấn. Bên ngoài, trời đã sáng. Viêm Lương nhìn đồng hồ trên máy di động, đã hơn bảy giờ sáng. Người cô cử đi vẫn đang trên máy bay đi New York, trong khi hơn hai tiếng đồng hồ nữa là đến giờ mở cửa thị trường chứng khoán.

Chú Châu ngồi bên cạnh, có lẽ do thức đêm hoặc quá lo lắng, đôi mắt chú vằn tia máu. Viêm Lương thật sự lo lắng. “Chú cả đêm không về, cô ở nhà không rõ tình hình, chắc sẽ rất lo lắng. Cháu sẽ gọi người đưa chú về.”

Bất chấp sự từ chối của chú Châu, Viêm Lương bấm điện thoại gọi tài xế đến Cục Cảnh sát đón người.

Tài xế nhanh chóng đến nơi, chú Châu do dự một lát rồi cũng quyết định ra về. Sức khỏe của mẹ Châu Trình không tốt, tâm trạng xúc động dễ phát bệnh. Chuyện xảy ra hồi đêm, chú Châu không cho vợ biết. Hôm nay quay về nhà, chỉ e là không thể che giấu.

Trước khi đi, chú còn không quên dặn Viêm Lương: “Có thông tin gì, nhớ gọi điện ngay cho chú!”

Gần tám giờ sáng, cuối cùng cảnh sát cũng thả người. Viêm Lương đang gọi điện thoại, nghe thấy tiếng mở cửa phòng, cô lập tức cúp máy, đi tới đón, nhưng người ra không phải Châu Trình.

Viêm Lương kinh ngạc, vô thức dừng bước. Ở phía trước, một cảnh sát từ trong phòng đi ra nói với Từ Tử Thanh: “Từ tiểu thư, chúng tôi sẽ mời cô đến hợp tác điều tra bất cứ lúc nào!”

Từ Tử Thanh có vẻ mất kiên nhẫn. Cô ta định nói điều gì đó, ánh mắt vô tình chạm phải Viêm Lương.

Từ Tử Thanh ngây ra một lúc rồi vội đưa mắt đi chỗ khác. Người cảnh sát quay vào phòng, bên ngoài cửa chỉ còn lại hai người phụ nữ. Trước ánh mắt lạnh lùng của Viêm Lương, Từ Tử Thanh nở nụ cười miễn cưỡng. “Viêm Lương… lâu rồi không gặp.”

Viêm Lương bất giác “hừ” một tiếng. “Chẳng phải chị đưa mẹ chị ra nước ngoài chữa bệnh hay sao?”

Vẻ mặt Từ Tử Thanh gần như rúm ró. Cuối cùng, cô ta tránh ánh mắt của Viêm Lương, quay sang cửa phòng thẩm vấn đóng kín, đánh trống lảng: “Châu Trình chắc cũng sắp được thả ra…”

Viêm Lương im lặng.

Từ đầu đến cuối, ánh mắt lạnh lùng và khinh miệt của Viêm Lương không rời khỏi Từ Tử Thanh. Ánh mắt đó như con dao sắc nhọn bóc đi lớp mặt nạ áy náy của cô ta. Từ Tử Thanh cất giọng ấm ức: “Kẻ đầu sỏ gây ra mọi chuyện là Giang Thế Quân. Ông ta đã lừa tôi. Nếu tôi tiếp tục đối đầu với ông ta, tôi cũng chẳng thể cứu Từ thị, còn khiến mình chết thảm hơn. Người không vì mình thì trời tru đất diệt. Cô không thể trách tôi!”

Người không vì mình thì trời tru đất diệt… một lý do không dễ phản bác chút nào!

Nếu cô ta có chút hối hận, cô ta không còn là Từ Tử Thanh, nói chuyện với loại người này chỉ tốn nước bọt. Việc duy nhất Viêm Lương có thể làm bây giờ là tranh thủ giúp Châu Trình lần cuối cùng. “Từ Tử Thanh, tôi chỉ nói một câu thôi! Châu Trình đã vì chị mà làm nhiều chuyện như vậy, nếu lần này chị dám để anh ấy gánh tội thay chị, tôi sẽ không bỏ qua cho chị đâu!”

Dù căm hận đến mấy cũng không thắng nổi sự bất lực của ngày hôm nay. Lời uy hiếp của Viêm Lương lộ rõ vẻ yếu ớt. Từ Tử Thanh hiển nhiên cố ý né tránh đề tài này. Cô ta không nhắc một từ về Châu Trình, ngược lại khuyên nhủ Viêm Lương: “Tôi định cả đời này không quay về đây, nhưng người đại diện ở trong nước đột nhiên báo cho tôi biết, việc xử lý bất động sản đứng tên tôi xảy ra vấn đề, tôi buộc phải lén lút về nước. Kết quả tôi vừa đặt chân đến khách sạn liền bị cảnh sát gõ cửa. Chắc chắn là do Giang Thế Quân bày trò. Ông ta vô cùng tàn nhẫn và tuyệt tình. Viêm Lương, chắc chắn cô đấu không lại ông ta. Nhân cơ hội còn chưa đến bước đường cùng, cô mau rút lui đi!”

Từ Tử Thanh chuyển đề tài cứng nhắc như vậy, Viêm Lương cảm thấy cô đã hiểu rõ thái độ của Từ Tử Thanh về vấn đề của Châu Trình…

Viêm Lương không buồn mở miệng. Dù sao bây giờ cô cũng trắng tay, còn điều gì có thể khiến cô sợ hãi? Nhưng câu nói vô tình của Từ Tử Thanh đánh trúng chỗ hiểm của cô: “Tên Tưởng Úc Nam đó, Viêm Lương, tôi khuyên cô một câu, nếu có thể thì cô mau ly hôn đi. Trừ khi cô định sống chết với bọn họ đến cùng, bằng không cô không thể nào thắng cuộc. Nếu tôi là cô, dù phá sản tôi cũng không muốn nửa đời sau, đêm đêm phải chung chăn gối với kẻ thù, phải tính kế để đối phương sống không bằng chết.”

Vết thương trong lòng Viêm Lương bị Từ Tử Thanh vô tình xé toạc.

Đêm đêm chung chăn gối với kẻ thù, đầu óc tính kế để đối phương sống không bằng chết… Cuộc sống như vậy, sẽ khổ sở đến mức nào?

Nhưng cô đã bị anh hủy hoại tất cả. Cô làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho anh, nhìn anh sống thảnh thơi sung sướng?

Cô không cam lòng…

“Giang Thế Quân bỏ nửa cuộc đời để chuẩn bị kế hoạch trả thù, Tưởng Úc Nam từ nhỏ sống trong thù hận. Toi không rõ họn họ khổ sở đến mức nào. Nhưng tôi biết bọn họ đã thành công. Rất… thành… công.” Viêm Lương nghiến răng ken két khi nhắc đến từ “thành công”. Cuối cùng, cô cười nhạt. “Sao tôi lại không làm được?”

Đến lúc Châu Trình được thả về, Từ Tử Thanh đã bỏ đi mất. Khi rời khỏi phòng thẩm vấn, thấy Viêm Lương ngồi một mình trên ghế ở bờ tường đối diện đợi mình, tia sáng cuối cùng trong đáy mắt Châu Trình tắt hẳn…

Anh tưởng Từ Tử Thanh đợi anh? Viêm Lương thầm nghĩ, nhưng cô không nói ra câu nói gây tổn thương đó, chỉ cất giọng lạnh nhạt: “Đi thôi!”

Bây giờ đã hơn chín giờ sáng, Viêm Lương cùng Châu Trình rời khỏi Cục Cảnh sát. Cô đứng dưới bậc thang, ngẩng đầu ngắm mây đen trên bầu trời.

Mùa đông năm nay là mùa đông dài nhất ở thành phố này.

Điện thoại di động của Viêm Lương đổ chuông. Cô nhìn số điện thoại trên màn hình, bấm phím nghe. Tâm trạng của cô không một chút xao động, bình tĩnh vô cùng.

Giọng nói của đối phương cũng không hề gợn sóng. “Đã hết thời gian rồi.”

“…”

“Câu trả lời của em?”

Viêm Lương không cần có bất cứ động thái nào, chỉ trong một ngày, tin tức về đám cưới của cô đã lan truyền khắp thành phố.

Từ Tấn Phu qua đời chưa đến ba tháng, cô con gái đã định tổ chức đám cưới hoành tráng. Hơn nữa, còn tiết lộ tin tức cho giới truyền thông. Điều này khiến mọi người dự đoán, liệu đây có là đám cưới thế kỷ?

Cuộc hôn nhân như vậy, không gây xôn xao dư luận cũng khó. Rất nhiều người ở phía sau cười nhạo Viêm Lương, hành động của cô là hành động của kẻ điên rồ. Như một câu nói cũ, xương cốt của bố cô vẫn chưa lạnh…

Dù biết không thể xoay chuyển tình thế, dì Lương vẫn không kìm được, khuyên nhủ Viêm Lương: “Nhị tiểu thư, cô hãy hủy bỏ hôn ước đi! Tên khốn đó không đáng để cô lấy!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Socnau về bài viết trên: Ngọc Hân_5294, futhuybilangquen, meo lucky
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: jsmilkyway và 110 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 25, 26, 27

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Xuyên không Dị giới] Y thủ che thiên - Mộ Anh Lạc (Phần 1)

1 ... 168, 169, 170

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 258 điểm để mua Búp bê nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 226 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 767 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.