Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 

Yêu không lối thoát - Lam Bạch Sắc

 
Có bài mới 17.01.2014, 09:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.07.2012, 00:13
Bài viết: 845
Được thanks: 4309 lần
Điểm: 20.64
Có bài mới Re: [Hiện đai] Yêu không lối thoát - Lam Bạch Sắc - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Lộ Chinh phân bua: “Cô yên tâm đi, tôi không phải người thọc mạch, tôi sẽ không hỏi cô điều gì”.

Nghe anh nói vậy, Viêm Lương bất giác thở phào nhẹ nhõm. Cô đang định chuyển chủ đề khác, không ngờ Lộ Chinh nói thêm một câu: “Điều duy nhất tôi cảm thấy hiếu kỳ là, tôi nghe nói quan hệ giữa cô và chị gái… Tôi còn tưởng cô sẽ không lo lắng. Không ngờ cô lo đến mức…”. Vừa nói anh vừa cầm dĩa chỉ vào đĩa thức ăn vẫn còn nguyên trước mặt Viêm Lương. “Cả bữa tối hầu như không động đũa”.

Buổi hẹn này có được coi là vui vẻ không? Viêm Lương cho rằng khá tệ hại, nhưng Lộ Chinh không nghĩ như vậy, anh nói: “Lần sau chúng ta tới chỗ khác”.

Viêm Lương chỉ cười cười mà không lên tiếng, nhận lời hay từ chối tùy Lộ Chinh tự hiểu.

Trong thang máy đi xuống chỉ có Lộ Chinh và Viêm Lương. Cả hai đều không lên tiếng, một người trầm mặc không biết đang nghĩ gì, một người lần thứ sáu thất thần… May mà thang máy xuống nửa chừng, một phụ nữ dẫn theo một đứa trẻ đi vào thang máy. Đứa trẻ rất nghịch ngợm, chạy nhảy vòng quanh. Người phụ nữ giơ tay túm đứa bé, nó cười khanh khách, tiếng cười ấy bỗng khiến trái tim Viêm Lương lắng xuống. Dù vậy, trong đầu cô vẫn vương vấn chuyện của công ty. Từ Tử Thanh, Secret…

“Cẩn thận!”. Bỗng có người nhắc nhở cô.

Viêm Lương định thần, chỉ thấy đứa bé giẫm phải đồ chơi của mình, trượt chân ngã về phía cô. Cô đứng không vững, ngã dúi về một bên. Đúng lúc đó, một cánh tay rắn chắc ôm vai cô. Nhìn lên, cô thấy gương mặt của Lộ Chinh. Vẻ mặt anh không có gì thay đổi, vẫn bình thản như thường lệ nhưng cánh tay rõ ràng siết chặt hơn.

Lúc này, thang máy dừng ở một tầng nào đó, kêu “ding dong” một tiếng rồi mở cửa. Lộ Chinh cũng buông tay khỏi vai Viêm Lương. Cô vội cúi đầu tránh ánh mắt anh, vì vậy cô đã bỏ qua gương mặt ngỡ ngàng của đôi nam nữ đang đứng đợi ngoài thang máy.

Lúc Viêm Lương điều chỉnh tâm trạng và ngẩng đầu, đôi nam nữ đã đi vào thang máy.

Đó là… Tưởng Úc Nam và Từ Tử Thanh.

Khi Viêm Lương nhìn thấy Tưởng Úc Nam, anh đã trở lại vẻ mặt vô cảm. Ánh mắt anh lướt qua Viêm Lương, dừng lại ở Lộ Chinh. “Lộ Tổng!”.

Lộ Chinh tỏ ra ngạc nhiên: “Trùng hợp quá, hai vị cũng đến đây ăn tối à?”.

Tưởng Úc Nam mỉm cười thay câu trả lời. Viêm Lương quay về một bên, coi Tưởng Úc Nam và Từ Tử Thanh như không tồn tại. Bốn người đi thang máy thẳng xuống bãi đỗ xe.

Trong bữa ăn, Viêm Lương đã lén nhắn tin cho trợ lý của cô, bảo trợ lý lái ô tô của cô đến nhà hàng. Cô viện cớ còn có việc ở công ty nên đi xe của cô về chứ không để Lộ Chinh tiễn.

Ô tô chậm rãi rời khỏi bãi đỗ xe, Viêm Lương nhắm mắt nghỉ ngơi. Trong đầu cô bỗng xuất hiện hình ảnh Tưởng Úc Nam và Từ Tử Thanh cùng đi vào thang máy. Đúng lúc này, xe đột ngột phanh “kít”. Viêm Lương liền mở mắt. Cô còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, người đứng trước đầu xe đã đi sang bên cạnh, mở cửa xe chỗ cô ngồi.

Viêm Lương giật mình: “Tưởng Úc…”.

Không đợi cô nói hết câu, người ở bên ngoài đã lạnh lùng cắt ngang: “Tôi bảo em đi làm ăn, chứ không bảo em đi bán thân!”.

Viêm Lương còn chưa mở miệng, trợ lý của cô đã tròn mắt. “Tổng giám đốc!”.

Viêm Lương trừng mắt với người trợ lý, ngầm báo anh ta đừng làm mất hết khí thế của cô. Sau đó cô từ từ quay lại, tỏ vẻ như lúc này mới nhìn thấy Tưởng Úc Nam. “Tổng giám đốc, hóa ra là anh à? Sao anh đột nhiên chặn xe của tôi? Anh tìm tôi có việc gì?”.

Tưởng Úc Nam không bận tâm trước thái độ trêu ngươi của Viêm Lương, đưa mắt về phía trợ lý của cô. “Cậu xuống xe!”.

Người trợ lý không hiểu đầu cua tai nheo thế nào nhưng bị khuất phục bởi ánh mắt lạnh lùng của Tưởng Úc Nam. Anh ta ngoan ngoãn xuống xe, đi đến trước Tưởng Úc Nam. Tưởng Úc Nam không nhìn người trợ lý, cúi đầu ngồi vào vị trí tài xế.

“Tổng giám đốc, anh…”. Người trợ lý hoảng hốt kéo cánh cửa bên ghế lái, ngăn Tưởng Úc Nam đóng cửa xe.

“Này! Anh…”. Viêm Lương cũng nhoài người về phía trước.

Nhưng đáp lại cô và người trợ lý là tiếng đóng sập cửa xe rất mạnh. Tưởng Úc Nam nổ máy lái xe đi trong giây lát. Người trợ lý vội nhảy sang một bên để tránh va chạm. Chỉ một loáng, chiếc xe đã biến mất khỏi bãi để xe.

Trên gương chiếu hậu ngoài cửa xe là gương mặt kinh ngạc của người trợ lý, còn gương chiếu hậu trong xe là gương mặt khóc dở mếu dở của Viêm Lương.

Không biết ngoài trời đổ mưa từ lúc nào, ô tô lao đi mỗi lúc một nhanh, nước bắn tung tóe. Vẻ mặt của Tưởng Úc Nam ngày càng lạnh lẽo, bóng gương mặt nhìn nghiêng của anh in trên cửa kính bị nước mưa làm tan vỡ.

Viêm Lương phải nắm chặt tay nắm cửa để giữ thăng bằng, cố cất giọng bình tĩnh: “Tổng giám đốc định đưa tôi đi đâu vậy?”.

Tưởng Úc Nam tập trung lái xe, không nhìn cô.

“Cuộc hẹn của Tổng giám đốc và Từ Tử Thanh đã kết thúc rồi à?”.

Ô tô phanh kít.

Dù bám vào tay nắm cửa, nhưng theo quán tính, Viêm Lương vẫn bị bắn về phía trước. Cô còn chưa kịp ngẩng đầu, bên tai đã vang lên giọng nói đều đều của Tưởng Úc Nam: “Nếu em nói cho tôi biết, em hỏi câu này vì em ghen với chị gái em, không biết chừng tôi sẽ thả em xuống xe ngay bây giờ”.

Viêm Lương nghẹn giọng. Cô cho rằng mình ngụy trang rất tốt, vẻ mặt và giọng điệu làm gì có mùi giấm chua. Sau khi xác định rõ điều này, cô tỏ ra tự nhiên. “Dựa vào đâu mà anh can thiệp vào sự tự do của tôi?”.

Xe đã dừng lại, Viêm Lương nói xong liền mở cửa, nhưng vừa chạm vào tay nắm, cô liền nghe tiếng “cạch”. Tưởng Úc Nam đã bấm nút điều khiển, khóa trái cửa xe.

Biết Tưởng Úc Nam khóa cửa, Viêm Lương vẫn cố kéo tay nắm. Sau đó, cô khoanh hai tay trước ngực, làm bộ dạng chống đối. “Rốt cuộc anh có ý gì hả?”.

Trái ngược với thái độ của Viêm Lương, Tưởng Úc Nam bình tĩnh một cách đáng sợ. “Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi”.

“Anh nghĩ tôi sẽ ghen sao?”. Viêm Lương lạnh lùng nói. “Anh tự đề cao mình quá đấy!”.

Lần này, Tưởng Úc Nam mỉm cười, nhưng đối với Viêm Lương, thái độ lúc nóng lúc lạnh của anh là một sự hành hạ, cứ như cô lại trở thành con rối, còn anh đứng trên cao điều khiển. Cô cất cao giọng: “Mau cho tôi xuống xe!”.

Tưởng Úc Nam lại nổ máy, phóng xe đi. Anh không còn tỏ ra nóng nảy mà lái xe rất bình tĩnh, nhưng điều đó vẫn không đủ để xóa tan sự bực tức của người phụ nữ ngồi ghế sau.

Hai người đều im lặng, bầu không khí trong xe ngột ngạt vô cùng. Đúng lúc này, một hồi chuông điện thoại vang lên. Tiếng chuông phát ra từ di động của Tưởng Úc Nam.

Viêm Lương vốn đang nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe tiếng chuông điện thoại, cô hơi nhíu mày nhưng vẫn tỏ ra thờ ơ như mọi chuyện không liên quan đến mình. Có điều, cô vẫn dỏng tai nghe cuộc trò chuyện của Tưởng Úc Nam.

Cửa xe đóng kín, không nghe rõ tiếng mưa rơi ở bên ngoài, Viêm Lương thậm chí còn nghe thấy rõ giọng nói ngọt ngào của Từ Tử Thanh ở đầu máy bên kia: “Cảm ơn anh hôm nay đã chỉ bảo tôi nhiều điều…”.

“Lời thoại” này… Viêm Lương từng nghe Từ Tử Thanh nói không dưới một lần.

“Bố, cảm ơn bố đã chỉ bảo con nhiều điều. Thật ra con có thể hiểu tại sao Viêm Lương lại thù ghét con như vậy, nhưng con không để bụng đâu ạ…”.

“Châu Trình, cảm ơn anh đã chỉ bảo em nhiều điều. Từ nhỏ, em luôn sống trong sự gièm pha của người khác. Mặc dù trước mặt em, bọn họ đều tỏ ra khách sáo nhưng em biết sau lưng, bọn họ gọi em là “con hoang”. Chỉ có anh luôn đối xử tốt và thật lòng với em…”.



Viêm Lương không muốn nghe tiếp. Cô nhoài người tới vị trí lái xe, giơ tay bấm nút điều khiển, mở khóa cửa. Tưởng Úc Nam đang mải nghe điện thoại nên nhất thời không có phản ứng trước hành động của cô.

Xe vẫn chạy trên đường. Thấy Viêm Lương mở cửa, Tưởng Úc Nam không kịp bấm nút khóa cửa xe mà vội vàng ném điện thoại, túm chặt tay cô, nhưng cô đã nhanh hơn anh một bước, mở toang cửa xe. Tưởng Úc Nam vội đánh ô tô vào lề đường, phanh gấp, xe lập tức dừng lại. Viêm Lương không xông xuống xe ngay như anh dự đoán, cô như có mưu đồ từ trước, nhoài người về phía anh… giơ tay rút chìa khóa ô tô rồi mới xuống xe.

Mưa không nặng hạt nhưng chỉ trong chốc lát đã làm mờ mắt người đi bộ dưới đường. Viêm Lương ném chìa khóa xe vào thùng rác ở trên vỉa hè rồi đi nhanh về phía trước. Nhưng hôm nay cô mang giày cao gót nên dù đi nhanh đến mấy, làm sao cô có thể địch nổi một người đàn ông cao hơn mét tám. Cô nhanh chóng bị anh đuổi kịp.

“Em nên sửa đổi tính nết đi! Cứ lao xuống xe như vậy, em không sợ chết sao?”.

Viêm Lương định cãi lại, mỉa mai anh vài câu cho bõ tức nhưng người đàn ông này không cho cô cơ hội mở miệng, anh kéo tay cô quay về ô tô. Lần này Viêm Lương không phản kháng, chỉ lạnh lùng nhắc nhở: “Tôi đã ném chìa khóa đi rồi, anh còn có thể đưa tôi đi đâu?”.

Trong cuộc đọ sức vừa rồi, Tưởng Úc Nam tạm thời lép vế. Đây rõ ràng là hành vi thách thức quyền uy của anh. Tưởng Úc Nam đột nhiên đổi hướng, kéo Viêm Lương tiếp tục đi bộ trên vỉa hè.

Suốt quãng đường, Viêm Lương dính nước mưa, ướt như chuột lột, hứng chịu ánh mắt ngạc nhiên lẫn hiếu kỳ của người qua lại… Cuối cùng, cô bị Tưởng Úc Nam lôi vào một khách sạn gần đó.

Tưởng Úc Nam kéo Viêm Lương đi thẳng đến quầy lễ tân. Lúc này, sắc mặt cô tối sầm. Đối diện với đôi nam nữ nhìn nhau như kẻ thù, làm gì có ai dám mở cửa phòng cho họ!

Cô nhân viên lễ tân hết đưa mắt nhìn Viêm Lương lại quay sang Tưởng Úc Nam. Trông họ không giống một đôi tình nhân đang cãi nhau bình thường, vì vậy cô ta không dám nhận chứng minh thư của Tưởng Úc Nam. Cô ta cẩn thận quan sát bộ dạng ướt rượt đến thảm hại của hai người rồi nhìn xuống bàn tay Tưởng Úc Nam đang túm chặt cánh tay Viêm Lương, cất giọng nghi hoặc: “Vị tiểu thư này… cô…”.

Viêm Lương không giãy giụa, quét ánh mắt miệt thị về phía Tưởng Úc Nam rồi quay sang nói với cô nhân viên lễ tân: “Tôi bị anh ta lôi vào đây. Tôi không hề quen biết anh ta, xin cô hãy báo công an giúp tôi”.

Tưởng Úc Nam không ngờ Viêm Lương lại giở chiêu này. Tuy nghe Viêm Lương đề nghị báo công an nhưng thấy người đàn ông trước mặt có diện mạo điển trai, ăn mặc sang trọng, cô nhân viên lễ tân nghi hoặc, không biết nên xử trí thế nào. Đặt tay lên chiếc điện thoại bàn, cô ta phân vân hồi lâu rồi mới bặm môi nhấc ống nghe.

Viêm Lương thấy vậy liền đắc ý nhìn Tưởng Úc Nam.

Bắt gặp vẻ mặt đó của Viêm Lương, Tưởng Úc Nam chẳng nói chẳng rằng, đưa hai tay nâng mặt cô, đặt một nụ hôn nồng cháy lên môi cô.

Sau khi rời khỏi môi cô, hai tay anh vẫn để nguyên một chỗ. Anh nhìn sâu vào đáy mắt cô ở cự ly gần làm cô rơi vào hoảng loạn, mãi không thể định thần.

Cô nhân viên lễ tân đang chuẩn bị bấm số điện thoại gọi bảo vệ lập tức dừng động tác, nghi hoặc nhìn Tưởng Úc Nam, cho đến khi anh buông tay khỏi mặt Viêm Lương, đặt chứng minh thư lên quầy lễ tân.

“Tưởng Úc Nam, anh…”.

Viêm Lương chưa nói hết câu liền bị Tưởng Úc Nam cắt ngang: “Chẳng phải em vừa nói không quen tôi? Tại sao lại biết tên tôi?”.

Lần này, dù Viêm Lương giải thích thế nào cũng không thể ngăn cản cô nhân viên lễ tân làm thủ tục thuê phòng cho Tưởng Úc Nam.

Nếu không e ngại mình trở thành trò cười cho những vị khách đi qua đi lại trong khách sạn, Viêm Lương đã ra tay đánh người đàn ông bá đạo này ngay tại đại sảnh khách sạn. Cô cố nhẫn nhịn cho đến lúc ra khỏi thang máy, thấy hành lang không một bóng người, lập tức giật khỏi tay Tưởng Úc Nam.

Người đàn ông này trông có vẻ không dùng sức nhưng lại giữ cô rất chặt, Viêm Lương không thể thoát khỏi. Cô ngẫm nghĩ vài giây rồi quyết định giẫm vào chân anh. Hôm nay Viêm Lương đi giày gót nhọn, đây là một vũ khí lợi hại. Cô ngắm thật chuẩn rồi giẫm mạnh.

Viêm Lương đoán, anh sẽ ngồi sụp xuống vì đau, lúc đó cô có thể thoát khỏi tay anh, chạy vào thang máy.

Tưởng Úc Nam quả nhiên ngồi xuống, nhưng chuyện diễn ra sau đó không như Viêm Lương tưởng tượng. Cô chưa kịp làm gì thì Tưởng Úc Nam chỉ hơi ngồi xuống rồi ôm ngang eo, vác ngang người cô.

Hành lang không một bóng người, Viêm Lương tha hồ vùng vẫy nhưng Tưởng Úc Nam thản nhiên vác cô đi vào phòng. Sau đó, anh ném cô lên giường như ném một thứ đồ vật.

Vừa ngã xuống giường, Viêm Lương lập tức ngồi dậy, thở hổn hển. “Anh điên à?”.

Người vừa vác cô lại rất bình tĩnh như không hề tốn dù chỉ một chút sức lực, anh khoanh tay trước ngực, đứng bên cạnh giường, lạnh lùng theo dõi nhất cử nhất động của Viêm Lương, không hề bị ảnh hưởng bởi cơn giận dữ của cô. Đến khi cô xuống giường đi ra cửa, anh mới có phản ứng, lông mày hơi cau lại, tiến lên hai bước chặn đường cô.

Lúc này, lớp son phấn trên mặt Viêm Lương đã nhòe nhoẹt, cô trừng mắt nhưng chẳng có chút uy lực nào. Tưởng Úc Nam giơ tay lau vết chì đen trên đuôi mắt cô. Cô lập tức nghiêng đầu né tránh.

Ngay sau đó, cô bị Tưởng Úc Nam bóp cằm. “Em đừng có khó chịu như vậy được không?”.

Viêm Lương lạnh lùng đáp: “Anh mắng tôi bán thân, còn không cho phép tôi tức giận sao?”.

Thái độ của Tưởng Úc Nam lập tức dịu hẳn. “Đó là do tôi bực quá!”.

“Hả? Tổng giám đốc Tưởng trước nay vui buồn đều không thể hiện ra ngoài cơ mà! Anh trở thành người không che giấu được cảm xúc từ lúc nào vậy? Còn nổi cáu với phụ nữ nữa chứ!”.

Viêm Lương vô tình chế giễu nhưng Tưởng Úc Nam giống như bị cô hỏi đúng trọng tâm vấn đề. Thậm chí anh còn suy nghĩ nghiêm túc, sau đó mỉm cười bất lực. “Đúng vậy, em chỉ cùng anh ta ăn một bữa cơm thôi mà, sao tự nhiên tôi phải tức giận?”. Anh nhìn cô chăm chú, giống như nghi hoặc, cũng giống như đợi cô giúp anh giải đáp thắc mắc.

Tim Viêm Lương đập nhanh. Dưới ánh nhìn của anh, cô dường như tê liệt. Là nhất thời kích động, nhất thời không chịu nổi hay là gì? Viêm Lương nói khẽ: “Tưởng Úc Nam…”.

Cô thường gọi thẳng tên anh như vậy, nhưng giây phút này, giọng cô không giống bất cứ lần nào, vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, thậm chí có chút khẩn cầu.

“Anh… anh đừng để bị Từ Tử Thanh cướp đi…”.

Trước mặt Tưởng Úc Nam, cô là một người phụ nữ ấu trĩ, buồn cười, giống đứa trẻ đang hoảng hốt, lo sợ bị người khác cướp mất món đồ chơi yêu thích, nhưng cũng là một người cô độc, quật cường, dũng cảm.

Tưởng Úc Nam nhất thời im lặng.

Ngoài cửa sổ, mưa mỗi lúc một nặng hạt. Trong phòng khách sạn, hai con người mặt đối mặt, mắt đối mắt. Vẻ mặt vốn lạnh lùng của Tưởng Úc Nam… dường như ẩn giấu một tia rung động. Cuối cùng anh đưa tay về phía Viêm Lương như muốn vuốt ve cô, cũng như muốn phá vỡ bầu không khí trầm mặc này, nhưng trước khi chạm vào làn da của cô, ngón tay anh đột nhiên dừng lại trong không trung… như không nỡ chạm vào. Anh mâu thuẫn, do dự, cử chỉ thâm tình này dường như mang theo một bí mật tàn nhẫn, mà dưới ánh mắt chân thành của đối phương, mọi bí mật trong thâm tâm anh sẽ bị phơi bày.

Cuối cùng, Tưởng Úc Nam vẫn tiếp tục hành động còn dang dở, ngón tay lướt qua khóe miệng Viêm Lương, vuốt ve bờ môi đẹp đẽ của cô, sau đó tới chiếc cằm thon gọn, anh nâng mặt cô, nhìn sâu vào mắt cô.

Bởi không biết nên dùng ánh mắt nào để đáp trả người đàn ông trước mặt, Viêm Lương nhất thời nín thở. Không giành được không đáng sợ, không giữ được mới nực cười. Trong hơn hai mươi năm cuộc đời cô đều có sự hiện diện của Từ Tử Thanh đã là một trò cười lớn, vậy mà khi gặp người đàn ông này, cô vẫn luôn yếu thế…

Sau khi nói ra câu đó, Viêm Lương lập tức hối hận. Nhưng bây giờ, cô đột nhiên muốn phó thác cho số phận, cô cũng nhìn vào mắt anh, như muốn nhìn xuyên qua trái tim anh.

Trước mặt cô đúng là Tưởng Úc Nam mà cô quen biết, nhưng lại có điều gì đó khác biệt. Cô đột nhiên phát hiện, đứng trước mặt cô không phải người đàn ông tùy ý như thường lệ, trong đáy mắt anh xuất hiện một tia mâu thuẫn và do dự.

Sau đó, Tưởng Úc Nam hơi nghiêng người, gạt hết đồ trên chiếc bàn bên cạnh xuống đất, cánh tay còn lại ôm eo Viêm Lương, bế cô ngồi lên bàn.

Theo phản xạ, cô định nhảy xuống bàn nhưng lập tức bị Tưởng Úc Nam giữ chặt hai vai.

“Đừng động đậy!”. Anh nói, là giọng ra lệnh.

Lần nay, Viêm Lương quyết định phục tùng.

Cô ngồi im ở đó, còn anh đứng giữa hai chân cô. Chiếc bàn hơi thấp nên anh có thể nhìn cô từ trên xuống. Bàn tay anh dừng lại ở ngực cô, chậm rãi giúp cô cởi chiếc áo ướt.

Lòng bàn tay anh nóng bỏng, nóng lạnh giao thoa khiến Viêm Lương bất giác rùng mình. Nhưng tay anh không dừng lâu trên ngực cô mà nhanh chóng dịch chuyển xuống dưới, nhẹ nhàng cởi bỏ những chướng ngại.

Tưởng Úc Nam vẫn không rời mắt khỏi Viêm Lương, hôn lên môi cô. Một bàn tay anh đưa vào trong váy, bàn tay còn lại vuốt ve bầu ngực mẫn cảm của cô. Cuối cùng, cô vô thức bật ra tiếng rên khe khẽ.

Tưởng Úc Nam liền giơ tay che miệng cô. Trong bầu không khí tĩnh mịch, mọi sợi dây thần kinh của cô dường như đều tập trung vào cử động của anh. Để thay đổi sự chú ý, Viêm Lương ôm chặt cổ anh, hôn anh ngấu nghiến. Miệng lưỡi quấn quýt, hơi thở gấp gáp.

Ánh mắt Tưởng Úc Nam đen sẫm.

Váy của cô đã bị vén lên cao, Tưởng Úc Nam giữ chặt hông cô. Viêm Lương chống tay lên ngực anh, không rõ mình muốn ngăn cản hay đang mong chờ động tác tiếp theo của anh. Tưởng Úc Nam nhấc một chân Viêm Lương, để sát bên hông anh. Sau đó anh hối hả tiến thẳng vào người cô.

Tưởng Úc Nam vẫn thèm khát nụ hôn cuồng nhiệt của cô. Anh vừa hôn vừa điên cuồng chiếm hữu.

Rất nhanh chóng, Viêm Lương được tận hưởng một sự kích thích chưa từng có. Cô thở hổn hển, chìm đắm trong khoái cảm anh mang lại.

Tưởng Úc Nam không ngừng chuyển động, thứ duy nhất bất động là ánh mắt kiên nghị của anh. Anh nhìn chăm chú người phụ nữ có gương mặt đỏ ửng, đôi mắt mê man.

Hơi thở nặng nề và tiếng miệng lưỡi quấn quýt không ngừng vang lên bên tai hai người. Viêm Lương bị anh hôn đến mức đầu lưỡi tê dại, toàn thân như muốn tan chảy. Trong lúc ý loạn tình mê, Viêm Lương không có cảm giác anh đã bế cô, rời khỏi chiếc bàn cứng lạnh để đến với chiếc giường mềm mại.

Khi lưng Viêm Lương vừa chạm xuống giường, anh hơi rút ra.

Người cô mềm nhũn nằm trên giường, còn anh đứng ở cạnh đó. Anh nhấc hai chân cô, cúi xuống nhìn cô.

Viêm Lương bị hoan lạc nhấn chìm, thần trí đã trôi dạt phương nào. Cô mơ màng mở mắt, lập tức giơ tay định che giấu bản thân. Tưởng Úc Nam liền kéo tay cô, động tác nhanh hơn.

Viêm Lương cố gắng đẩy lùi từng đợt sóng tình dội vào cơ thể. Cô định chống tay ngồi dậy, muốn né tránh ánh mắt của anh, ánh mắt ấy khiến cô không chịu nổi nhưng lập tức bị anh đè xuống. Anh nhấc hai chân cô lên cao, cố tình dùng ngón tay khiêu khích cánh hoa của cô.

Viêm Lương phải chịu một sự giày vò ngọt ngào, toàn thân như có lửa đốt, đầu óc trống rỗng.

Đến khi anh ngừng hành hạ cô, ga trải giường đã ướt đẫm. Tưởng Úc Nam ôm cô sang phía giường bên kia. Viêm Lương cảm thấy anh ra khỏi người cô nhưng cũng chỉ có thể mở mắt theo dõi nhất cử nhất động của anh. Cô không còn chút sức lực để ngồi dậy, hai đùi nhức mỏi vô cùng.

Ánh mắt anh u tối như đêm đen, chỉ có hơi thở và động tác là kịch liệt. Hai chân Viêm Lương cuốn lấy thắt lưng anh. Cô nghe rõ tiếng trái tim đập thình thịch mà không biết là của ai, chỉ biết làn da, xương cốt, thậm chí máu trong người cô đều bị anh đốt cháy.

Viêm Lương vô thức dính chặt vào người anh. Cảm nhận được phản ứng của cô, Tưởng Úc Nam cười khẽ, cọ cọ vào đầu mũi cô. “Em không chịu nổi à?”.

Cô chỉ có thể trả lời anh bằng một nụ hôn.

Tưởng Úc Nam đáp lại nụ hôn của cô. Sau đó, anh bế cô ngồi dậy. Viêm Lương ngồi trên đùi anh, hai chân vẫn quặp chặt thắt lưng anh. Anh càng tiến sâu, hai cơ thể lại hòa vào làm một.

Dưới sự giày vò của anh, Viêm Lương bị từng cơn dục vọng nhấn chìm. Đến lúc Tưởng Úc Nam cảm nhận nơi sâu thẳm trong người cô không ngừng co rút, nghe tiếng rên rỉ mê người của cô, cuối cùng anh cũng tiến vào nơi sâu nhất, giải phóng bản thân, đưa cả hai đến thiên đường.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Socnau về bài viết trên: Ngọc Hân_5294, futhuybilangquen, meo lucky
     

Có bài mới 17.01.2014, 09:38
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.07.2012, 00:13
Bài viết: 845
Được thanks: 4309 lần
Điểm: 20.64
Có bài mới Re: [Hiện đai] Yêu không lối thoát - Lam Bạch Sắc - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Lộ Chinh phân bua: “Cô yên tâm đi, tôi không phải người thọc mạch, tôi sẽ không hỏi cô điều gì”.

Nghe anh nói vậy, Viêm Lương bất giác thở phào nhẹ nhõm. Cô đang định chuyển chủ đề khác, không ngờ Lộ Chinh nói thêm một câu: “Điều duy nhất tôi cảm thấy hiếu kỳ là, tôi nghe nói quan hệ giữa cô và chị gái… Tôi còn tưởng cô sẽ không lo lắng. Không ngờ cô lo đến mức…”. Vừa nói anh vừa cầm dĩa chỉ vào đĩa thức ăn vẫn còn nguyên trước mặt Viêm Lương. “Cả bữa tối hầu như không động đũa”.

Buổi hẹn này có được coi là vui vẻ không? Viêm Lương cho rằng khá tệ hại, nhưng Lộ Chinh không nghĩ như vậy, anh nói: “Lần sau chúng ta tới chỗ khác”.

Viêm Lương chỉ cười cười mà không lên tiếng, nhận lời hay từ chối tùy Lộ Chinh tự hiểu.

Trong thang máy đi xuống chỉ có Lộ Chinh và Viêm Lương. Cả hai đều không lên tiếng, một người trầm mặc không biết đang nghĩ gì, một người lần thứ sáu thất thần… May mà thang máy xuống nửa chừng, một phụ nữ dẫn theo một đứa trẻ đi vào thang máy. Đứa trẻ rất nghịch ngợm, chạy nhảy vòng quanh. Người phụ nữ giơ tay túm đứa bé, nó cười khanh khách, tiếng cười ấy bỗng khiến trái tim Viêm Lương lắng xuống. Dù vậy, trong đầu cô vẫn vương vấn chuyện của công ty. Từ Tử Thanh, Secret…

“Cẩn thận!”. Bỗng có người nhắc nhở cô.

Viêm Lương định thần, chỉ thấy đứa bé giẫm phải đồ chơi của mình, trượt chân ngã về phía cô. Cô đứng không vững, ngã dúi về một bên. Đúng lúc đó, một cánh tay rắn chắc ôm vai cô. Nhìn lên, cô thấy gương mặt của Lộ Chinh. Vẻ mặt anh không có gì thay đổi, vẫn bình thản như thường lệ nhưng cánh tay rõ ràng siết chặt hơn.

Lúc này, thang máy dừng ở một tầng nào đó, kêu “ding dong” một tiếng rồi mở cửa. Lộ Chinh cũng buông tay khỏi vai Viêm Lương. Cô vội cúi đầu tránh ánh mắt anh, vì vậy cô đã bỏ qua gương mặt ngỡ ngàng của đôi nam nữ đang đứng đợi ngoài thang máy.

Lúc Viêm Lương điều chỉnh tâm trạng và ngẩng đầu, đôi nam nữ đã đi vào thang máy.

Đó là… Tưởng Úc Nam và Từ Tử Thanh.

Khi Viêm Lương nhìn thấy Tưởng Úc Nam, anh đã trở lại vẻ mặt vô cảm. Ánh mắt anh lướt qua Viêm Lương, dừng lại ở Lộ Chinh. “Lộ Tổng!”.

Lộ Chinh tỏ ra ngạc nhiên: “Trùng hợp quá, hai vị cũng đến đây ăn tối à?”.

Tưởng Úc Nam mỉm cười thay câu trả lời. Viêm Lương quay về một bên, coi Tưởng Úc Nam và Từ Tử Thanh như không tồn tại. Bốn người đi thang máy thẳng xuống bãi đỗ xe.

Trong bữa ăn, Viêm Lương đã lén nhắn tin cho trợ lý của cô, bảo trợ lý lái ô tô của cô đến nhà hàng. Cô viện cớ còn có việc ở công ty nên đi xe của cô về chứ không để Lộ Chinh tiễn.

Ô tô chậm rãi rời khỏi bãi đỗ xe, Viêm Lương nhắm mắt nghỉ ngơi. Trong đầu cô bỗng xuất hiện hình ảnh Tưởng Úc Nam và Từ Tử Thanh cùng đi vào thang máy. Đúng lúc này, xe đột ngột phanh “kít”. Viêm Lương liền mở mắt. Cô còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, người đứng trước đầu xe đã đi sang bên cạnh, mở cửa xe chỗ cô ngồi.

Viêm Lương giật mình: “Tưởng Úc…”.

Không đợi cô nói hết câu, người ở bên ngoài đã lạnh lùng cắt ngang: “Tôi bảo em đi làm ăn, chứ không bảo em đi bán thân!”.

Viêm Lương còn chưa mở miệng, trợ lý của cô đã tròn mắt. “Tổng giám đốc!”.

Viêm Lương trừng mắt với người trợ lý, ngầm báo anh ta đừng làm mất hết khí thế của cô. Sau đó cô từ từ quay lại, tỏ vẻ như lúc này mới nhìn thấy Tưởng Úc Nam. “Tổng giám đốc, hóa ra là anh à? Sao anh đột nhiên chặn xe của tôi? Anh tìm tôi có việc gì?”.

Tưởng Úc Nam không bận tâm trước thái độ trêu ngươi của Viêm Lương, đưa mắt về phía trợ lý của cô. “Cậu xuống xe!”.

Người trợ lý không hiểu đầu cua tai nheo thế nào nhưng bị khuất phục bởi ánh mắt lạnh lùng của Tưởng Úc Nam. Anh ta ngoan ngoãn xuống xe, đi đến trước Tưởng Úc Nam. Tưởng Úc Nam không nhìn người trợ lý, cúi đầu ngồi vào vị trí tài xế.

“Tổng giám đốc, anh…”. Người trợ lý hoảng hốt kéo cánh cửa bên ghế lái, ngăn Tưởng Úc Nam đóng cửa xe.

“Này! Anh…”. Viêm Lương cũng nhoài người về phía trước.

Nhưng đáp lại cô và người trợ lý là tiếng đóng sập cửa xe rất mạnh. Tưởng Úc Nam nổ máy lái xe đi trong giây lát. Người trợ lý vội nhảy sang một bên để tránh va chạm. Chỉ một loáng, chiếc xe đã biến mất khỏi bãi để xe.

Trên gương chiếu hậu ngoài cửa xe là gương mặt kinh ngạc của người trợ lý, còn gương chiếu hậu trong xe là gương mặt khóc dở mếu dở của Viêm Lương.

Không biết ngoài trời đổ mưa từ lúc nào, ô tô lao đi mỗi lúc một nhanh, nước bắn tung tóe. Vẻ mặt của Tưởng Úc Nam ngày càng lạnh lẽo, bóng gương mặt nhìn nghiêng của anh in trên cửa kính bị nước mưa làm tan vỡ.

Viêm Lương phải nắm chặt tay nắm cửa để giữ thăng bằng, cố cất giọng bình tĩnh: “Tổng giám đốc định đưa tôi đi đâu vậy?”.

Tưởng Úc Nam tập trung lái xe, không nhìn cô.

“Cuộc hẹn của Tổng giám đốc và Từ Tử Thanh đã kết thúc rồi à?”.

Ô tô phanh kít.

Dù bám vào tay nắm cửa, nhưng theo quán tính, Viêm Lương vẫn bị bắn về phía trước. Cô còn chưa kịp ngẩng đầu, bên tai đã vang lên giọng nói đều đều của Tưởng Úc Nam: “Nếu em nói cho tôi biết, em hỏi câu này vì em ghen với chị gái em, không biết chừng tôi sẽ thả em xuống xe ngay bây giờ”.

Viêm Lương nghẹn giọng. Cô cho rằng mình ngụy trang rất tốt, vẻ mặt và giọng điệu làm gì có mùi giấm chua. Sau khi xác định rõ điều này, cô tỏ ra tự nhiên. “Dựa vào đâu mà anh can thiệp vào sự tự do của tôi?”.

Xe đã dừng lại, Viêm Lương nói xong liền mở cửa, nhưng vừa chạm vào tay nắm, cô liền nghe tiếng “cạch”. Tưởng Úc Nam đã bấm nút điều khiển, khóa trái cửa xe.

Biết Tưởng Úc Nam khóa cửa, Viêm Lương vẫn cố kéo tay nắm. Sau đó, cô khoanh hai tay trước ngực, làm bộ dạng chống đối. “Rốt cuộc anh có ý gì hả?”.

Trái ngược với thái độ của Viêm Lương, Tưởng Úc Nam bình tĩnh một cách đáng sợ. “Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi”.

“Anh nghĩ tôi sẽ ghen sao?”. Viêm Lương lạnh lùng nói. “Anh tự đề cao mình quá đấy!”.

Lần này, Tưởng Úc Nam mỉm cười, nhưng đối với Viêm Lương, thái độ lúc nóng lúc lạnh của anh là một sự hành hạ, cứ như cô lại trở thành con rối, còn anh đứng trên cao điều khiển. Cô cất cao giọng: “Mau cho tôi xuống xe!”.

Tưởng Úc Nam lại nổ máy, phóng xe đi. Anh không còn tỏ ra nóng nảy mà lái xe rất bình tĩnh, nhưng điều đó vẫn không đủ để xóa tan sự bực tức của người phụ nữ ngồi ghế sau.

Hai người đều im lặng, bầu không khí trong xe ngột ngạt vô cùng. Đúng lúc này, một hồi chuông điện thoại vang lên. Tiếng chuông phát ra từ di động của Tưởng Úc Nam.

Viêm Lương vốn đang nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe tiếng chuông điện thoại, cô hơi nhíu mày nhưng vẫn tỏ ra thờ ơ như mọi chuyện không liên quan đến mình. Có điều, cô vẫn dỏng tai nghe cuộc trò chuyện của Tưởng Úc Nam.

Cửa xe đóng kín, không nghe rõ tiếng mưa rơi ở bên ngoài, Viêm Lương thậm chí còn nghe thấy rõ giọng nói ngọt ngào của Từ Tử Thanh ở đầu máy bên kia: “Cảm ơn anh hôm nay đã chỉ bảo tôi nhiều điều…”.

“Lời thoại” này… Viêm Lương từng nghe Từ Tử Thanh nói không dưới một lần.

“Bố, cảm ơn bố đã chỉ bảo con nhiều điều. Thật ra con có thể hiểu tại sao Viêm Lương lại thù ghét con như vậy, nhưng con không để bụng đâu ạ…”.

“Châu Trình, cảm ơn anh đã chỉ bảo em nhiều điều. Từ nhỏ, em luôn sống trong sự gièm pha của người khác. Mặc dù trước mặt em, bọn họ đều tỏ ra khách sáo nhưng em biết sau lưng, bọn họ gọi em là “con hoang”. Chỉ có anh luôn đối xử tốt và thật lòng với em…”.



Viêm Lương không muốn nghe tiếp. Cô nhoài người tới vị trí lái xe, giơ tay bấm nút điều khiển, mở khóa cửa. Tưởng Úc Nam đang mải nghe điện thoại nên nhất thời không có phản ứng trước hành động của cô.

Xe vẫn chạy trên đường. Thấy Viêm Lương mở cửa, Tưởng Úc Nam không kịp bấm nút khóa cửa xe mà vội vàng ném điện thoại, túm chặt tay cô, nhưng cô đã nhanh hơn anh một bước, mở toang cửa xe. Tưởng Úc Nam vội đánh ô tô vào lề đường, phanh gấp, xe lập tức dừng lại. Viêm Lương không xông xuống xe ngay như anh dự đoán, cô như có mưu đồ từ trước, nhoài người về phía anh… giơ tay rút chìa khóa ô tô rồi mới xuống xe.

Mưa không nặng hạt nhưng chỉ trong chốc lát đã làm mờ mắt người đi bộ dưới đường. Viêm Lương ném chìa khóa xe vào thùng rác ở trên vỉa hè rồi đi nhanh về phía trước. Nhưng hôm nay cô mang giày cao gót nên dù đi nhanh đến mấy, làm sao cô có thể địch nổi một người đàn ông cao hơn mét tám. Cô nhanh chóng bị anh đuổi kịp.

“Em nên sửa đổi tính nết đi! Cứ lao xuống xe như vậy, em không sợ chết sao?”.

Viêm Lương định cãi lại, mỉa mai anh vài câu cho bõ tức nhưng người đàn ông này không cho cô cơ hội mở miệng, anh kéo tay cô quay về ô tô. Lần này Viêm Lương không phản kháng, chỉ lạnh lùng nhắc nhở: “Tôi đã ném chìa khóa đi rồi, anh còn có thể đưa tôi đi đâu?”.

Trong cuộc đọ sức vừa rồi, Tưởng Úc Nam tạm thời lép vế. Đây rõ ràng là hành vi thách thức quyền uy của anh. Tưởng Úc Nam đột nhiên đổi hướng, kéo Viêm Lương tiếp tục đi bộ trên vỉa hè.

Suốt quãng đường, Viêm Lương dính nước mưa, ướt như chuột lột, hứng chịu ánh mắt ngạc nhiên lẫn hiếu kỳ của người qua lại… Cuối cùng, cô bị Tưởng Úc Nam lôi vào một khách sạn gần đó.

Tưởng Úc Nam kéo Viêm Lương đi thẳng đến quầy lễ tân. Lúc này, sắc mặt cô tối sầm. Đối diện với đôi nam nữ nhìn nhau như kẻ thù, làm gì có ai dám mở cửa phòng cho họ!

Cô nhân viên lễ tân hết đưa mắt nhìn Viêm Lương lại quay sang Tưởng Úc Nam. Trông họ không giống một đôi tình nhân đang cãi nhau bình thường, vì vậy cô ta không dám nhận chứng minh thư của Tưởng Úc Nam. Cô ta cẩn thận quan sát bộ dạng ướt rượt đến thảm hại của hai người rồi nhìn xuống bàn tay Tưởng Úc Nam đang túm chặt cánh tay Viêm Lương, cất giọng nghi hoặc: “Vị tiểu thư này… cô…”.

Viêm Lương không giãy giụa, quét ánh mắt miệt thị về phía Tưởng Úc Nam rồi quay sang nói với cô nhân viên lễ tân: “Tôi bị anh ta lôi vào đây. Tôi không hề quen biết anh ta, xin cô hãy báo công an giúp tôi”.

Tưởng Úc Nam không ngờ Viêm Lương lại giở chiêu này. Tuy nghe Viêm Lương đề nghị báo công an nhưng thấy người đàn ông trước mặt có diện mạo điển trai, ăn mặc sang trọng, cô nhân viên lễ tân nghi hoặc, không biết nên xử trí thế nào. Đặt tay lên chiếc điện thoại bàn, cô ta phân vân hồi lâu rồi mới bặm môi nhấc ống nghe.

Viêm Lương thấy vậy liền đắc ý nhìn Tưởng Úc Nam.

Bắt gặp vẻ mặt đó của Viêm Lương, Tưởng Úc Nam chẳng nói chẳng rằng, đưa hai tay nâng mặt cô, đặt một nụ hôn nồng cháy lên môi cô.

Sau khi rời khỏi môi cô, hai tay anh vẫn để nguyên một chỗ. Anh nhìn sâu vào đáy mắt cô ở cự ly gần làm cô rơi vào hoảng loạn, mãi không thể định thần.

Cô nhân viên lễ tân đang chuẩn bị bấm số điện thoại gọi bảo vệ lập tức dừng động tác, nghi hoặc nhìn Tưởng Úc Nam, cho đến khi anh buông tay khỏi mặt Viêm Lương, đặt chứng minh thư lên quầy lễ tân.

“Tưởng Úc Nam, anh…”.

Viêm Lương chưa nói hết câu liền bị Tưởng Úc Nam cắt ngang: “Chẳng phải em vừa nói không quen tôi? Tại sao lại biết tên tôi?”.

Lần này, dù Viêm Lương giải thích thế nào cũng không thể ngăn cản cô nhân viên lễ tân làm thủ tục thuê phòng cho Tưởng Úc Nam.

Nếu không e ngại mình trở thành trò cười cho những vị khách đi qua đi lại trong khách sạn, Viêm Lương đã ra tay đánh người đàn ông bá đạo này ngay tại đại sảnh khách sạn. Cô cố nhẫn nhịn cho đến lúc ra khỏi thang máy, thấy hành lang không một bóng người, lập tức giật khỏi tay Tưởng Úc Nam.

Người đàn ông này trông có vẻ không dùng sức nhưng lại giữ cô rất chặt, Viêm Lương không thể thoát khỏi. Cô ngẫm nghĩ vài giây rồi quyết định giẫm vào chân anh. Hôm nay Viêm Lương đi giày gót nhọn, đây là một vũ khí lợi hại. Cô ngắm thật chuẩn rồi giẫm mạnh.

Viêm Lương đoán, anh sẽ ngồi sụp xuống vì đau, lúc đó cô có thể thoát khỏi tay anh, chạy vào thang máy.

Tưởng Úc Nam quả nhiên ngồi xuống, nhưng chuyện diễn ra sau đó không như Viêm Lương tưởng tượng. Cô chưa kịp làm gì thì Tưởng Úc Nam chỉ hơi ngồi xuống rồi ôm ngang eo, vác ngang người cô.

Hành lang không một bóng người, Viêm Lương tha hồ vùng vẫy nhưng Tưởng Úc Nam thản nhiên vác cô đi vào phòng. Sau đó, anh ném cô lên giường như ném một thứ đồ vật.

Vừa ngã xuống giường, Viêm Lương lập tức ngồi dậy, thở hổn hển. “Anh điên à?”.

Người vừa vác cô lại rất bình tĩnh như không hề tốn dù chỉ một chút sức lực, anh khoanh tay trước ngực, đứng bên cạnh giường, lạnh lùng theo dõi nhất cử nhất động của Viêm Lương, không hề bị ảnh hưởng bởi cơn giận dữ của cô. Đến khi cô xuống giường đi ra cửa, anh mới có phản ứng, lông mày hơi cau lại, tiến lên hai bước chặn đường cô.

Lúc này, lớp son phấn trên mặt Viêm Lương đã nhòe nhoẹt, cô trừng mắt nhưng chẳng có chút uy lực nào. Tưởng Úc Nam giơ tay lau vết chì đen trên đuôi mắt cô. Cô lập tức nghiêng đầu né tránh.

Ngay sau đó, cô bị Tưởng Úc Nam bóp cằm. “Em đừng có khó chịu như vậy được không?”.

Viêm Lương lạnh lùng đáp: “Anh mắng tôi bán thân, còn không cho phép tôi tức giận sao?”.

Thái độ của Tưởng Úc Nam lập tức dịu hẳn. “Đó là do tôi bực quá!”.

“Hả? Tổng giám đốc Tưởng trước nay vui buồn đều không thể hiện ra ngoài cơ mà! Anh trở thành người không che giấu được cảm xúc từ lúc nào vậy? Còn nổi cáu với phụ nữ nữa chứ!”.

Viêm Lương vô tình chế giễu nhưng Tưởng Úc Nam giống như bị cô hỏi đúng trọng tâm vấn đề. Thậm chí anh còn suy nghĩ nghiêm túc, sau đó mỉm cười bất lực. “Đúng vậy, em chỉ cùng anh ta ăn một bữa cơm thôi mà, sao tự nhiên tôi phải tức giận?”. Anh nhìn cô chăm chú, giống như nghi hoặc, cũng giống như đợi cô giúp anh giải đáp thắc mắc.

Tim Viêm Lương đập nhanh. Dưới ánh nhìn của anh, cô dường như tê liệt. Là nhất thời kích động, nhất thời không chịu nổi hay là gì? Viêm Lương nói khẽ: “Tưởng Úc Nam…”.

Cô thường gọi thẳng tên anh như vậy, nhưng giây phút này, giọng cô không giống bất cứ lần nào, vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, thậm chí có chút khẩn cầu.

“Anh… anh đừng để bị Từ Tử Thanh cướp đi…”.

Trước mặt Tưởng Úc Nam, cô là một người phụ nữ ấu trĩ, buồn cười, giống đứa trẻ đang hoảng hốt, lo sợ bị người khác cướp mất món đồ chơi yêu thích, nhưng cũng là một người cô độc, quật cường, dũng cảm.

Tưởng Úc Nam nhất thời im lặng.

Ngoài cửa sổ, mưa mỗi lúc một nặng hạt. Trong phòng khách sạn, hai con người mặt đối mặt, mắt đối mắt. Vẻ mặt vốn lạnh lùng của Tưởng Úc Nam… dường như ẩn giấu một tia rung động. Cuối cùng anh đưa tay về phía Viêm Lương như muốn vuốt ve cô, cũng như muốn phá vỡ bầu không khí trầm mặc này, nhưng trước khi chạm vào làn da của cô, ngón tay anh đột nhiên dừng lại trong không trung… như không nỡ chạm vào. Anh mâu thuẫn, do dự, cử chỉ thâm tình này dường như mang theo một bí mật tàn nhẫn, mà dưới ánh mắt chân thành của đối phương, mọi bí mật trong thâm tâm anh sẽ bị phơi bày.

Cuối cùng, Tưởng Úc Nam vẫn tiếp tục hành động còn dang dở, ngón tay lướt qua khóe miệng Viêm Lương, vuốt ve bờ môi đẹp đẽ của cô, sau đó tới chiếc cằm thon gọn, anh nâng mặt cô, nhìn sâu vào mắt cô.

Bởi không biết nên dùng ánh mắt nào để đáp trả người đàn ông trước mặt, Viêm Lương nhất thời nín thở. Không giành được không đáng sợ, không giữ được mới nực cười. Trong hơn hai mươi năm cuộc đời cô đều có sự hiện diện của Từ Tử Thanh đã là một trò cười lớn, vậy mà khi gặp người đàn ông này, cô vẫn luôn yếu thế…

Sau khi nói ra câu đó, Viêm Lương lập tức hối hận. Nhưng bây giờ, cô đột nhiên muốn phó thác cho số phận, cô cũng nhìn vào mắt anh, như muốn nhìn xuyên qua trái tim anh.

Trước mặt cô đúng là Tưởng Úc Nam mà cô quen biết, nhưng lại có điều gì đó khác biệt. Cô đột nhiên phát hiện, đứng trước mặt cô không phải người đàn ông tùy ý như thường lệ, trong đáy mắt anh xuất hiện một tia mâu thuẫn và do dự.

Sau đó, Tưởng Úc Nam hơi nghiêng người, gạt hết đồ trên chiếc bàn bên cạnh xuống đất, cánh tay còn lại ôm eo Viêm Lương, bế cô ngồi lên bàn.

Theo phản xạ, cô định nhảy xuống bàn nhưng lập tức bị Tưởng Úc Nam giữ chặt hai vai.

“Đừng động đậy!”. Anh nói, là giọng ra lệnh.

Lần nay, Viêm Lương quyết định phục tùng.

Cô ngồi im ở đó, còn anh đứng giữa hai chân cô. Chiếc bàn hơi thấp nên anh có thể nhìn cô từ trên xuống. Bàn tay anh dừng lại ở ngực cô, chậm rãi giúp cô cởi chiếc áo ướt.

Lòng bàn tay anh nóng bỏng, nóng lạnh giao thoa khiến Viêm Lương bất giác rùng mình. Nhưng tay anh không dừng lâu trên ngực cô mà nhanh chóng dịch chuyển xuống dưới, nhẹ nhàng cởi bỏ những chướng ngại.

Tưởng Úc Nam vẫn không rời mắt khỏi Viêm Lương, hôn lên môi cô. Một bàn tay anh đưa vào trong váy, bàn tay còn lại vuốt ve bầu ngực mẫn cảm của cô. Cuối cùng, cô vô thức bật ra tiếng rên khe khẽ.

Tưởng Úc Nam liền giơ tay che miệng cô. Trong bầu không khí tĩnh mịch, mọi sợi dây thần kinh của cô dường như đều tập trung vào cử động của anh. Để thay đổi sự chú ý, Viêm Lương ôm chặt cổ anh, hôn anh ngấu nghiến. Miệng lưỡi quấn quýt, hơi thở gấp gáp.

Ánh mắt Tưởng Úc Nam đen sẫm.

Váy của cô đã bị vén lên cao, Tưởng Úc Nam giữ chặt hông cô. Viêm Lương chống tay lên ngực anh, không rõ mình muốn ngăn cản hay đang mong chờ động tác tiếp theo của anh. Tưởng Úc Nam nhấc một chân Viêm Lương, để sát bên hông anh. Sau đó anh hối hả tiến thẳng vào người cô.

Tưởng Úc Nam vẫn thèm khát nụ hôn cuồng nhiệt của cô. Anh vừa hôn vừa điên cuồng chiếm hữu.

Rất nhanh chóng, Viêm Lương được tận hưởng một sự kích thích chưa từng có. Cô thở hổn hển, chìm đắm trong khoái cảm anh mang lại.

Tưởng Úc Nam không ngừng chuyển động, thứ duy nhất bất động là ánh mắt kiên nghị của anh. Anh nhìn chăm chú người phụ nữ có gương mặt đỏ ửng, đôi mắt mê man.

Hơi thở nặng nề và tiếng miệng lưỡi quấn quýt không ngừng vang lên bên tai hai người. Viêm Lương bị anh hôn đến mức đầu lưỡi tê dại, toàn thân như muốn tan chảy. Trong lúc ý loạn tình mê, Viêm Lương không có cảm giác anh đã bế cô, rời khỏi chiếc bàn cứng lạnh để đến với chiếc giường mềm mại.

Khi lưng Viêm Lương vừa chạm xuống giường, anh hơi rút ra.

Người cô mềm nhũn nằm trên giường, còn anh đứng ở cạnh đó. Anh nhấc hai chân cô, cúi xuống nhìn cô.

Viêm Lương bị hoan lạc nhấn chìm, thần trí đã trôi dạt phương nào. Cô mơ màng mở mắt, lập tức giơ tay định che giấu bản thân. Tưởng Úc Nam liền kéo tay cô, động tác nhanh hơn.

Viêm Lương cố gắng đẩy lùi từng đợt sóng tình dội vào cơ thể. Cô định chống tay ngồi dậy, muốn né tránh ánh mắt của anh, ánh mắt ấy khiến cô không chịu nổi nhưng lập tức bị anh đè xuống. Anh nhấc hai chân cô lên cao, cố tình dùng ngón tay khiêu khích cánh hoa của cô.

Viêm Lương phải chịu một sự giày vò ngọt ngào, toàn thân như có lửa đốt, đầu óc trống rỗng.

Đến khi anh ngừng hành hạ cô, ga trải giường đã ướt đẫm. Tưởng Úc Nam ôm cô sang phía giường bên kia. Viêm Lương cảm thấy anh ra khỏi người cô nhưng cũng chỉ có thể mở mắt theo dõi nhất cử nhất động của anh. Cô không còn chút sức lực để ngồi dậy, hai đùi nhức mỏi vô cùng.

Ánh mắt anh u tối như đêm đen, chỉ có hơi thở và động tác là kịch liệt. Hai chân Viêm Lương cuốn lấy thắt lưng anh. Cô nghe rõ tiếng trái tim đập thình thịch mà không biết là của ai, chỉ biết làn da, xương cốt, thậm chí máu trong người cô đều bị anh đốt cháy.

Viêm Lương vô thức dính chặt vào người anh. Cảm nhận được phản ứng của cô, Tưởng Úc Nam cười khẽ, cọ cọ vào đầu mũi cô. “Em không chịu nổi à?”.

Cô chỉ có thể trả lời anh bằng một nụ hôn.

Tưởng Úc Nam đáp lại nụ hôn của cô. Sau đó, anh bế cô ngồi dậy. Viêm Lương ngồi trên đùi anh, hai chân vẫn quặp chặt thắt lưng anh. Anh càng tiến sâu, hai cơ thể lại hòa vào làm một.

Dưới sự giày vò của anh, Viêm Lương bị từng cơn dục vọng nhấn chìm. Đến lúc Tưởng Úc Nam cảm nhận nơi sâu thẳm trong người cô không ngừng co rút, nghe tiếng rên rỉ mê người của cô, cuối cùng anh cũng tiến vào nơi sâu nhất, giải phóng bản thân, đưa cả hai đến thiên đường.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Socnau về bài viết trên: meo lucky
     
Có bài mới 17.01.2014, 09:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.07.2012, 00:13
Bài viết: 845
Được thanks: 4309 lần
Điểm: 20.64
Có bài mới Re: [Hiện đai] Yêu không lối thoát - Lam Bạch Sắc - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4: Tiểu sự thành đại sự


Viêm Lương không thể xác định mối quan hệ giữa cô và Tưởng Úc Nam dù hai người đã có sự đụng chạm thân mật nhất. Liệu cô và anh có phải người yêu? Nhưng anh thậm chí chưa từng bày tỏ tình cảm với cô.

Đúng là công việc dù khó khăn đến mấy cũng dễ giải quyết hơn vấn đề tình cảm. Nghĩ mãi không ra, Viêm Lương quyết định dồn toàn bộ tinh lực vào công việc. Còn về chuyện tình cảm, khi nào gặp lại Tưởng Úc Nam, cô làm rõ cũng chưa muộn.

Vấn đề tình cảm không như ý muốn, còn công việc lại vô cùng thuận lợi. Hoạt động quảng cáo của Nhã Nhan đạt hiệu quả tốt, lượng tiêu thụ tăng ổn định, sản phẩm được người tiêu dùng tín nhiệm.

Trái ngược với Nhã Nhan, hoàn cảnh của Secret tương đối tồi tệ. Sự kiện Lệ Bạc và Secret đụng nhau về ý tưởng và sản phẩm giống nhau gây ầm ĩ trong dư luận. Viêm Lương nghe nói, bố cô nổi trận lôi đình, tức giận đến mức phải nhập viện. Cổ phiếu của Từ thị cũng bị ảnh hưởng, giảm giá trong mấy ngày liên tiếp.

Dì Lương khuyên Viêm Lương tới bệnh viện thăm Từ Tấn Phu. Cô viện cớ công việc bận rộn, từ chối mấy lần. Đối với Từ Tấn Phu, Viêm Lương từ lâu đã không còn lời nào để nói. Dù gì cô cũng đã mang tiếng bất hiếu, bất hiếu thêm một lần cũng chẳng sao.

Nghe nói Từ Tử Thanh đang điều tra xem khâu nào xảy ra vấn đề. Cả nhóm nhân viên Secret tạm thời nghỉ ngơi. Bởi Lệ Bạc công bố bộ sản phẩm kem lót Cao thanh sớm hơn Secret ba phút nên động thái của dư luận hoàn toàn có lợi cho Lệ Bạc. Trong khi đó, Từ thị đã đổ một khoản tiền cực lớn vào dự án này, vì vậy đối với Từ thị, việc giải quyết khủng hoảng có thể nói là một trận quyết chiến sống còn.

Việc hợp tác giữa Nhã Nhan và Minh Đình dần đi vào quỹ đạo. Sau buổi họp báo, lãnh đạo của Từ thị đều không ra mặt nên rất nhiều phóng viên chặn đường Viêm Lương khi cô tới trụ sở của Minh Đình dự cuộc họp.

Viêm Lương đã bị phóng viên chặn đường mấy lần, lần nào cô cũng im lặng. Đến lần thứ năm bị đám phóng viên bao vây ở bên ngoài tòa nhà Minh Đình, cuối cùng Viêm Lương cũng không chịu nổi, lên tiếng tuyên bố: “Tuy Nhã Nhan và Secret đều thuộc Từ thị nhưng từ trước đến nay, hai nhãn hiệu có ranh giới rõ ràng, không liên quan đến nhau”. Nói xong, cô liền đi thẳng.

Hôm nay, cô có cuộc họp với người phụ trách của Minh Đình Square vào lúc mười giờ, bây giờ đã là chín giờ năm mươi lăm phút, cô không muốn đến muộn vì đám phóng viên này.

Thế nhưng cánh phóng viên khó khăn lắm mới bắt được lúc Viêm Lương chịu mở miệng, đời nào bọn họ tha cho cô. Viêm Lương bị vây quanh, không thể tiến vào tòa nhà Minh Đình.

“Viêm tiểu thư, nghe nói Lệ Bạc định kiện Từ thị tội ăn cắp bản quyền, nhà phân phối ở Bắc Mỹ là Johnny Weir định rút hợp đồng?”.



Viêm Lương nhìn đồng hồ đeo tay, sắc mặt rất khó coi. “Tôi đã nói Secret và Nhã Nhan không liên quan gì đến nhau. Tôi không nắm rõ tin tức về Secret. Cảm ơn các vị!”.

Viêm Lương đã hết sự nhẫn nại, cô đanh mặt, rảo bước. Mười mấy phóng viên bao vây, chặn đường cô. Người trợ lý định giúp Viêm Lương mở đường, nhưng vì là cô gái có thân hình nhỏ bé nên cô ấy nhanh chóng bị đám phóng viên đẩy sang một bên.

“Nghe nói sau sự cố này, Chủ tịch Từ rất thất vọng về Từ tiểu thư, thậm chí còn tức giận đến mức phải nhập viện. Đồng nghiệp của chúng tôi chụp được ảnh luật sư riêng của Từ thị hai ngày trước thường xuyên ra vào bệnh viện. Có phải Chủ tịch Từ muốn sửa lại di chúc hay không?”.

Tiếng phóng viên léo nhéo bên tai, Viêm Lương vẫn không dừng bước. Cô cúi đầu, đi nhanh về phía trước. Trợ lý của Viêm Lương ở bên cạnh không ngừng lặp đi lặp lại: “Phiền các vị tránh đường! Phiền các vị tránh đường!”.

Đám phóng viên không những không tránh đường mà còn đưa máy ghi âm đến trước mặt Viêm Lương. Cô bực tức, giơ tay gạt đi. Một tiếng “bụp” vang lên, Viêm Lương cảm thấy đầu óc quay cuồng. Theo phản xạ, cô giơ tay ôm trán.

Chiếc camera của phóng viên nào đó đã đập mạnh vào trán Viêm Lương. Cú đập đau đến mức cô loạng choạng, lùi lại vài bước. Đột nhiên có người đỡ lưng cô, giữ cô khỏi ngã. Viêm Lương đang ôm trán nên không nhìn rõ người vừa đỡ cô. Cô chỉ cảm thấy, một bàn tay của người đó đỡ lưng cô, đưa cô đi về phía trước, bàn tay còn lại che đầu cho cô.

Nhờ sự bảo vệ cẩn thận của người đó, Viêm Lương dễ dàng vượt qua đám phóng viên, đi thẳng vào tòa nhà Minh Đình. Khi hai bàn tay của người đó rời khỏi người cô, cô mới phát hiện anh ta chính là Lộ Chinh.

Trong khi Viêm Lương mặt đầy sát khí, Lộ Chinh chỉ cười cười. “Những tờ báo lớn bây giờ cũng lắm trò, chẳng khác mấy tờ báo lá cải chuyên đăng tin nhảm nhí”.

Viêm Lương quay lại nhìn. Đám phóng viên bị bảo vệ ngăn không cho vào bên trong tòa nhà Minh Đình. Dù cách một lớp cửa kính, bọn họ vẫn không ngừng chụp ảnh, cứ như chỉ cần Viêm Lương và Lộ Chinh đi cùng nhau là có thể trở thành tin tức nóng hổi.

Viêm Lương định giục Lộ Chinh lên tầng trên nhưng anh mở miệng trước: “Chúng ta lên đi, còn đứng ở đây nữa, chỉ e cô và tôi sẽ bị bọn họ viết bậy bạ”.

Viêm Lương gật đầu, đi vào thang máy.

Đến phòng họp chậm năm phút, nhưng vừa đẩy cửa đi vào, cô lập tức ngẩn người. Phòng họp trống không. Trên bàn bày đầy tài liệu và nước uống nhưng trong phòng không một bóng người, cô nghi hoặc đi đến chỗ ngồi.

Phía sau có tiếng mở cửa, Viêm Lương quay đầu, hơi bất ngờ khi thấy người đi vào không phải người phụ trách Minh Đình Square mà là Lộ Chinh.

“Lộ Tổng?”.

Lộ Chinh đảo mắt qua phòng họp không người, không hề tỏ vẻ ngạc nhiên. Anh đi đến bên cạnh Viêm Lương, bỏ túi thuốc lên bàn. “Tôi bảo họ hoãn cuộc họp mười phút”.

Viêm Lương đang ngồi, thấy vậy liền đứng dậy nhưng Lộ Chinh nhanh chóng giữ hai vai cô. Cô đành ngồi im.

Lộ Chinh đứng tựa vào bàn, mở túi thuốc, lấy lọ xịt giảm đau. Anh cúi xuống định giúp nhưng cô vô thức rụt cổ. Thấy phản ứng của cô, Lộ Chinh giơ tay nâng cằm cô.

Căn cứ vào mối quan hệ của họ hiện nay, cử chỉ của Lộ Chinh tương đối tùy tiện. Anh cũng ý thức được điều này nên lập tức buông cằm cô, nhưng anh không định để cô tự xử lý vết thương. Anh không chạm vào cổ cô mà hất cằm ra hiệu cô ngẩng đầu lên và nhắm mắt.

Viêm Lương do dự trong giây lát, sau đó cô chọn phản ứng giữ thể diện cho đối phương nhất, tức là nhắm mắt theo ý Lộ Chinh. Cảm giác mát lạnh và đau buốt cùng xuất hiện, Viêm Lương phải hít một hơi thật sâu mới không nghiến răng. Tuy cô cho rằng mình rất bình tĩnh nhưng bộ dạng của cô vẫn chọc cười Lộ Chinh. Nghe tiếng cười khẽ, Viêm Lương lập tức mở mắt. Anh đang ở ngay trước mặt cô, khoảng cách rất gần. Khi mắt hai người chạm nhau, Viêm Lương nghiêng đầu né tránh. Góc độ này càng khiến Lộ Chinh dễ dàng dán miếng băng lên trán cô.

“Cô chịu đựng giỏi thật đấy, trán sưng vù mà vẫn như không có chuyện gì xảy ra”.

Viêm Lương coi đây là một lời khen. Lộ Chinh đứng tựa vào bàn, hai chân chạm vào đầu gối cô. Viêm Lương hơi xoay ghế quay sang hướng khác, tránh sự tiếp xúc mơ hồ của anh.

Cuộc họp bị hoãn, Viêm Lương chỉ có thể thầm khen trong lòng. Cô thật sự không biết nói chuyện gì, Lộ Chinh lại không có ý rời đi. Hai người trầm mặc một lúc, điện thoại của anh bỗng đổ chuông.

Viêm Lương tuy không ngẩng đầu nhìn nhưng cô vẫn dỏng tai nghe Lộ Chinh nói chuyện điện thoại.

Anh chỉ nói một từ: “Ừ!”.

Lộ Chinh nhanh chóng cúp máy rồi dùng di động lướt web. Viêm Lương còn đang mải ngắm chậu cây cảnh đặt giữa phòng họp, bên tai đột nhiên vang lên giọng nói lạnh lùng của anh: “Bọn họ nhanh thật đấy!”.

“Sao thế?”.

Viêm Lương ngẩng đầu, thấy Lộ Chinh nhếch mép cười nhạt. Anh không giải thích, chỉ nhìn rồi đưa điện thoại đến trước mặt cô.

Viêm Lương đọc nội dung bài báo, cũng cười nhạt.

Hình ảnh Lộ Chinh giúp Viêm Lương thoát khỏi đám phóng viên đã được đăng trên các trang web thương mại và giải trí. Một động tác bảo vệ đơn giản nhưng ở góc chụp đó, tư thế của hai người trở nên vô cùng mờ ám.

Không chỉ có vậy, họ còn giật tít lớn: Sau khi rơi vào tình trạng nguy cấp, Từ thị chơi canh bạc cuối cùng: Người thừa kế cặp kè với công tử Minh Đình.

Cuộc họp lần này có mặt ba bên, gồm đại diện của Minh Đình, Nhã Nhan và đại lý của Nhã Nhan ở các tỉnh. Sau cuộc họp, Viêm Lương bận rộn đi công tác các tỉnh. Mặc dù đã rời khỏi thành phố đầy thị phi nhưng scandal giữa cô và Lộ Chinh lan truyền với tốc độ chóng mặt. Đi đến đâu cô cũng bị các phóng viên quấy rầy.

Viêm Lương không ngờ một tấm ảnh có thể gây “sóng gió” như vậy, thậm chí nhiều người còn tin đó là sự thật. Viêm Lương tuyệt đối không thừa nhận ánh mắt và vẻ mặt của Lộ Chinh trên tấm ảnh thể hiện sự quan tâm, lo lắng cho cô như tin tức đã đưa.

Dì Lương ngày nào cũng gọi điện: “Chủ tịch bảo nhị tiểu thư đi công tác về thì đến gặp ông ngay”.

Viêm Lương cất giọng mỉa mai: “Sao thế? Bố cháu từ trước đến nay đều mặc kệ, không quan tâm, không hỏi han tới cháu. Dì đừng nói ông ấy đột nhiên nhớ cháu đấy nhé!”.

“Nhị tiểu thư, tình hình sức khỏe của Chủ tịch không tốt lắm, cô mau về nhà đi. Nếu chuyện của cô và Lộ công tử là sự thật, không biết chừng có thể giúp…”.

Dì Lương còn chưa nói xong, Viêm Lương đã cắt ngang: “Dì hãy nói với bố cháu, ông ấy muốn bán con gái là việc của ông ấy, còn cháu không muốn bị đem đi bán”.

Trong thời gian đi công tác, Viêm Lương nhận được vô số cuộc điện thoại cô không muốn nhận. Còn người duy nhất cô muốn nói chuyện lại chẳng gọi cuộc nào. May mà cô bận nhiều việc, buổi tối về đến khách sạn là lăn ra ngủ. Một tuần trôi qua, thời gian rảnh rỗi của cô cộng lại không đến hai tiếng đồng hồ. Trong hai tiếng đó, cô cầm điện thoại, mở danh bạ, tìm tên “Tưởng Úc Nam” không biết bao nhiêu lần, có lúc cô do dự hồi lâu, nghiến răng bấm nút gọi nhưng điện thoại chưa kịp kết nối lại tắt đi ngay.

Kết thúc đợt công tác, cuối cùng Viêm Lương cũng có thể về nhà nghỉ ngơi. Nhưng quá trình trở về cũng không đơn giản, cô phải cố tình để lộ tin tức về chuyến bay rồi lại đổi sang chuyến bay khác mới có thể tránh đám phóng viên, về nhà một cách bình an. Mặc dù vậy, Viêm Lương vẫn chưa được nghỉ ngơi vì trán cô vô cùng đau nhức.

Không biết Lộ Chinh xịt loại thuốc nào lên trán cô mà nó ngày càng sưng. May mà thời gian này được nghỉ ngơi, cô có thể tới bệnh viện kiểm tra. Viêm Lương không đến bệnh viện bố cô đang nằm mà tới khám ở bệnh viện khác.

Bác sĩ nhanh chóng cho biết, không phải thuốc của Lộ Chinh có vấn đề mà do gần đây Viêm Lương thường xuyên thức đêm, nghỉ ngơi không điều độ, vết thương không được chăm sóc tử tế nên mới bị đau. Cô lấy thuốc theo đơn của bác sĩ rồi chuẩn bị rời khỏi bệnh viện. Khi đi tới đại sảnh, Viêm Lương tình cờ phát hiện một người ở hành lang đối diện.

Người đó sải bước dài, bóng lưng vô cùng quen thuộc. Tưởng Úc Nam? Viêm Lương không chắc chắn nên vội vã đi theo.

Người đàn ông ở phía trước hết rẽ trái rồi rẽ phải, Viêm Lương suýt để mất dấu hai lần. Cuối cùng cô cũng đuổi kịp, đứng nhìn anh đi vào một phòng bệnh.

Đây là khu vực chăm sóc đặc biệt, một tầng chỉ có ba phòng, ngoài hành lang trang trí như khách sạn năm sao, chi phí chắc không rẻ. Nếu không có mùi thuốc khử trùng nồng nặc, Viêm Lương không nghĩ đây là bệnh viện. Cô ngập ngừng tiến lại gần. Qua cửa sổ phòng bệnh, cô chỉ có thể nhìn thấy phòng khách bên trong.

Viêm Lương đứng trước cửa, đang suy nghĩ xem có nên đi vào tìm Tưởng Úc Nam không thì nhìn thấy tấm thẻ treo ngoài cửa.

Trên thẻ để tên bệnh nhân: Giang Thế Quân.

CEO của tập đoàn Lệ Bạc… Giang Thế Quân…

Viêm Lương chết lặng trong giây lát. Đầu óc trống rỗng, cô thẫn thờ đứng đó một lúc lâu. Cuối cùng, không thể kiềm chế hành động theo cảm tính, cô định đẩy cửa đi vào.

Đúng lúc Viêm Lương cầm tay nắm cửa, cánh cửa tự động mở ra. Cô giật mình kinh ngạc, đập vào mắt cô là gương mặt của Tưởng Úc Nam, anh đang đứng đối diện cô. Nhìn thấy Viêm Lương ở ngoài cửa, vẻ mặt Tưởng Úc Nam hơi tối lại.

Hai người mắt đối mắt, Tưởng Úc Nam có phản ứng trước tiên, gương mặt u ám của anh đột nhiên trở nên ấm áp, anh mỉm cười, lên tiếng: “Sao em lại ở đây?”.

Viêm Lương nhíu chặt lông mày, giọng sắc lạnh khác thường: “Câu này tôi nên hỏi anh mới đúng. Tại sao anh lại ở đây?”.

Lời chất vấn của cô khiến vẻ mặt Tưởng Úc Nam trầm xuống. Anh nhíu mày quan sát cô, có vẻ rất không vui. Sau đó, anh chẳng nói chẳng rằng, kéo tay cô đi vào phòng bệnh.

Viêm Lương bị Tưởng Úc Nam lôi đi qua phòng khách, đến bên giường bệnh. Căn phòng bài trí đơn giản, lọ hoa bách hợp ở đầu giường tạo cảm giác ấm áp nhưng sắc mặt của Giang Thế Quân khi nhìn thấy cô đột nhiên lạnh hẳn.

Giang Thế Quân không nói lời nào. Ánh mắt ông ta dừng lại ở bàn tay Tưởng Úc Nam đang nắm tay Viêm Lương. Tưởng Úc Nam lên tiếng: “Giang Tổng, tôi vẫn giữ ý kiến đó. Từ thị và Lệ Bạc từ xưa đến nay nước sông không phạm nước giếng. Việc Secret và Lệ Bạc trùng ý tưởng là sự thật không thể thay đổi, nhưng không ai có thể đưa ra chứng cứ chứng minh đối phương ăn cắp bản quyền. Vì danh dự của hai công ty, chúng ta nên mỗi người nhường một bước”.

Giang Thế Quân trầm tư, ông ta cúi thấp đầu nên không ai nhìn thấy vẻ mặt thật sự của ông ta. Lúc ngẩng lên, vẻ mặt của ông ta vẫn đầy ngạo mạn. “Lệ Bạc chúng tôi công bố sản phẩm trước các cậu. Dư luận đều đứng về phía chúng tôi, việc gì tôi phải nhượng bộ!”.

Tưởng Úc Nam trầm ngâm như muốn tìm lời đối đáp. Viêm Lương hết nhìn Tưởng Úc Nam lại nhìn Giang Thế Quân. Bộ dạng tự cao tự đại của Giang Thế Quân quả thực rất đáng ghét, cô không kìm được cất cao giọng: “Giang Tổng, nếu bác không muốn nhượng bộ thì chỉ còn cách “cá chết lưới rách”. Trước khi điều tra ra chân tướng sự việc, chúng tôi sẽ yêu cầu cơ quan chức năng không cho hai bên tung sản phẩm ra thị trường. Một khi kem lót Hoàn mỹ của Secret không thể bán ra ngoài, chúng tôi cũng sẽ khiến Cao thanh bị hoãn vô thời hạn. Từ thị chúng tôi ít nhất còn có Nhã Nhan đang mở ra thị trường mới, liệu Lệ Bạc có thể đấu với chúng tôi hay không, điều này rất khó nói”.

Nụ cười ngông cuồng của Giang Thế Quân vụt tắt, nhưng ngay sau đó ông ta nhếch mép, nhìn Viêm Lương bằng ánh mắt tán thưởng: “Không ngờ một người mới đặt chân vào giới kinh doanh lại có chiêu thâm độc như vậy!”. Ông ta đưa mắt sang Tưởng Úc Nam như muốn tìm sự đồng tình, giữa những người đàn ông với nhau: “Lòng dạ đàn bà quả là nham hiểm nhất!”.

Tưởng Úc Nam bấm vai Viêm Lương ra hiệu cô thu lại sự sắc sảo vừa rồi. Viêm Lương im lặng nhìn anh, cô đã quen với việc giao quyền phát ngôn cho Tưởng Úc Nam. Anh lên tiếng: “Từ trước đến nay, Giang Tổng luôn quan tâm đến toàn cục, chúng tôi tin ông sẽ không để sự việc phát triển đến mức “cá chết lưới rách”, đúng không?”.

Giọng điệu của Tưởng Úc Nam có vẻ khiêm nhường nhưng nghe kĩ, không khó nhận ra một sự uy hiếp ẩn giấu trong đó. Giang Thế Quân hơi sững người, như bị rút chân khí, không nói được lời nào.

Tưởng Úc Nam không có ý ở lại lâu hơn, anh thong thả đi đến đầu giường. “Giang Tổng đang bị ốm, chúng tôi mạo muội làm phiền, hy vọng ông hãy suy nghĩ kĩ rồi liên lạc với tôi”. Nói xong, anh từ tốn kẹp tấm danh thiếp vào bó hoa bách hợp.

Tưởng Úc Nam và Viêm Lương rời khỏi phòng bệnh. Khi hai người ra ngoài, cửa phòng vẫn chưa khép chặt, Viêm Lương thở phào nhẹ nhõm. Cô quay sang Tưởng Úc Nam: “Tôi còn tưởng…”.

Tưởng Úc Nam lập tức lên tiếng: “Em tưởng gì?”.

Người đàn ông này bày ra bộ dạng biết rồi còn hỏi làm Viêm Lương cảm thấy rất có lỗi. Cô liền chuyển chủ đề: “Giang Thế Quân bị bệnh gì vậy? Trông có vẻ khá nghiêm trọng”.

“Tôi chẳng quan tâm ông ta bị bệnh gì, tôi chỉ quan tâm đến em”. Bây giờ Tưởng Úc Nam mới có thời gian quan sát Viêm Lương. Anh nhìn cô từ đầu đến chân, rồi lại từ chân lên đầu. Đuôi mắt trái của anh giật giật, đây là biểu hiện của riêng anh. “Em đến bệnh viện làm gì vậy?”.

“Quan tâm?”. Không nhắc đến thì thôi, vừa nhắc đến, Viêm Lương thay đổi sắc mặt ngay lập tức, tâm trạng áy náy của cô chuyển thành bất mãn. “Nếu anh quan tâm đến tôi, tại sao anh không gọi một cuộc điện thoại nào trong hơn một tuần liền?”.

Tưởng Úc Nam ngẩn người, chau mày mỉm cười. “Em và Lộ công tử ầm ĩ như vậy, tôi chỉ là một kẻ làm thuê cao cấp, làm sao dám xen vào!”.

Đây rõ ràng là một câu nói đùa nhưng khiến sự oán trách tích tụ bấy lâu trong lòng Viêm Lương được dịp bùng phát, cô cất giọng chế giễu: “Anh nói cũng phải, bây giờ cả thế giới đều coi tôi là Lộ phu nhân tương lai. Đến bố tôi cũng chuẩn bị đem bán tôi cho Lộ gia, tôi làm sao dám nhận điện thoại của người đàn ông khác!”.

Mặt Tưởng Úc Nam biến sắc.

Viêm Lương vô cùng thích thú khi có thể chọc tức người đàn ông này. Cô tươi cười vỗ vai Tưởng Úc Nam, giả bộ an ủi: “Tôi và anh đứng đây trò chuyện, nhỡ bị phóng viên quay được thì không hay chút nào! Thôi tôi đi đây, chào anh!”.

Nói xong, Viêm Lương lập tức rút tay về trước khi anh bắt được cô. Cô vui vẻ quay người bước đi.

Tưởng Úc Nam vẫn đứng yên ở đó. Viêm Lương đi vài bước bỗng quay đầu, mỉm cười với anh. Gương mặt rạng ngời, ánh mắt đầy vẻ đắc ý như trẻ con của cô giống dòng suối len lỏi vào trái tim cứng rắn của Tưởng Úc Nam, khiến nó trở nên mềm mại.

Lòng anh bỗng rung động. Vẫn biết là không được, không nên… nhưng anh không thể khống chế sự rung động xuất phát từ con tim.

Viêm Lương quay lưng về phía Tưởng Úc Nam nên cô đã bỏ qua một tia hoảng sợ chưa từng có trong đáy mắt anh. Cô đi chưa được bao xa, Tưởng Úc Nam nhanh chóng đuổi theo, giữ cô lại.

Hai cánh tay rắn chắc của anh ôm chặt Viêm Lương. Cô bị anh nhốt vào lòng.

“Lộ phu nhân tương lai?”. Tưởng Úc Nam chau mày.

Viêm Lương gật đầu. “Ừm…”, nhưng chưa kịp nói hết câu, miệng cô đã bị chặn lại.

Sau khi kết thúc một nụ hôn kéo dài nửa phút giữa chốn đông người, Tưởng Úc Nam mới hài lòng ngẩng đầu. “Em rõ ràng là người phụ nữ của tôi”.

Lúc Lộ phu nhân tương lai tỉnh dậy trên giường của Tưởng tiên sinh thì trời đã tờ mờ sáng. Sau một đêm hoan lạc, Viêm Lương mệt mỏi đến mức không còn sức để trở mình. Cô chỉ có thể thông qua sự tiếp xúc của làn da, nhận biết Tưởng Úc Nam rời khỏi giường một lúc rồi quay lại, ôm chặt cô từ phía sau. Ban đêm trời hơi lạnh nhưng vòng tay và cơ thể của người đàn ông ở sau lưng ấm áp vô cùng.

Tưởng Úc Nam một tay ôm eo Viêm Lương, tay kia ném điện thoại lên tủ đầu giường. “Tôi làm em thức giấc à?”.

Viêm Lương đưa mắt nhìn, thấy màn hình điện thoại tối dần, cô mới xác định vừa rồi trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô thật sự nghe thấy tiếng chuông điện thoại chứ không phải đang mơ.

Viêm Lương bất giác dụi mắt. “Nửa đêm nửa hôm ai gọi điện cho anh vậy?”.

“Việc công, cần hỏi ý kiến tôi gấp”.

Viêm Lương định quay người đối diện Tưởng Úc Nam nhưng anh càng ôm chặt cô, lưng của cô dính vào ngực anh. “Giải quyết xong chưa?”.

“Rồi”. Tưởng Úc Nam thuận thế hôn lên vành tai mềm mại của cô. “Ngủ đi!”.

Căn phòng ngủ chỉ có ngọn đèn màu cam tạo không gian mờ ám. Quần áo vứt đầy trên nền nhà là minh chứng của một trận ân ái điên cuồng.

Đôi nam nữ ôm nhau dưới tấm chăn mỏng, một người nhắm mắt mơ màng, một người vẫn mở mắt. Ánh mắt anh vốn thâm trầm, lúc này càng trở nên u tối. Lúc sắp ngủ say, cô nghe thấy Tưởng Úc Nam thì thầm bên tai: “Dọn đến đây sống cùng anh”.

Đây không giống trưng cầu ý kiến, cũng không phải ra lệnh mà tựa như đang trần thuật một chuyện đương nhiên. Viêm Lương tựa đầu vào vai anh. “Với thân phận gì?”.

Tưởng Úc Nam trầm lặng một lát, sau đó anh trả lời: “Bà chủ”.

Câu nói của anh như một dòng mật ngọt rót vào trái tim Viêm Lương.

Viêm Lương không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ nên dần chìm vào giấc ngủ với nụ cười trên môi. Trong khi đó, chiếc điện thoại đặt chế độ im lặng trên tủ đầu giường liên tục nhấp nháy, cho đến khi không còn cuộc gọi đến nào nữa, ba chữ “Từ Tử Thanh” mới hoàn toàn biến mất khỏi màn hình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Socnau về bài viết trên: Ngọc Hân_5294, Sò Nướng Mỡ Hành, futhuybilangquen, meo lucky, susu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 70 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: DAUtay14, ducminh201212 và 108 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.