Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 

Cần gì quá đa tình - Cúc Tử

 
Có bài mới 10.01.2014, 22:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 04.09.2012, 12:15
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 1086
Được thanks: 8489 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cần gì quá đa tình - Cúc Tử - Điểm: 55
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương hai mươi bốn.

   Bận rộn cả ngày Đinh Dật từ phòng tự học về đến ký túc xá đã là mười giờ tối, vừa đặt nước nóng ở sau cửa, Triệu Hiểu Đông đang nằm trên giường đọc sách đã nói với cô: “Vừa rồi điện thoại của bạn đổ chuông rất nhiều, sau đó có điện thoại gọi vào phòng, tên là Lý Bối Bối nhắn là khi nào bạn về thì gọi cho cô ấy.”

   Hôm nay cô quên đem theo điện thoại, vội vàng cầm lên nhìn quả nhiên có rất nhiều cuộc gọi nhỡ cùng tin nhắn, đều là của Lý Bối Bối, Đinh Dật vội vàng gọi lại.

   “Alo?” Giọng Lý Bối Bối hơi khàn, hơn nữa đầu dây bên kia còn rất ồn, đã trễ thế này cô ấy còn ở ngoài, Đinh Dật hơi lo lắng.

  “Tâm tình mình rất tệ, bạn ra đây với mình đi, mình ở quán rượu XX.” Giọng Lý Bối Bối không còn hơi, hơi nức nở làm Đinh Dật sợ hết hồn, Lý Bối Bối tao nhã lịch sự lại đến quán rượu sao?

   Không để ý cô ấy nói gì, Đinh Dật cầm điện thoại cùng ví tiền chạy ra ngoài, suýt nữa đụng phải Hồ Giai đi lấy nước nóng về, Hồ Giai kinh ngạc nói: “Ký túc xá sắp đóng cửa rồi, bạn còn muốn đi ra ngoài sao?”

   Đinh Dật không để ý giải thích với cô, khoát khoát tay liền chạy đi. Mặc dù quán rượu cách không xa trường học nhưng bây sân trường quá rộng, Đinh Dật chạy thở hổn hển, đỡ eo nhìn khắp quán, chỉ chốc lát sau liền nhìn thấy Lý Bối Bối đang ngồi trong góc.

   Lý Bối Bối mặc áo lông màu trắng, váy màu nâu, trên cổ quàng khăn lụa màu tím, vẫn đẹp động lòng người, nếu như mắt cô không đỏ thì có gì đáng chê.

   Nhìn ly rượu còn hơn một nửa trong tay cô, hơn nữa ngửi thấy toàn thân cô đều có mùi rượu, Đinh Dật cau mày hỏi: “Một mình bạn ở đây sao? Đã xảy ra chuyện gì?”

   Lý Bối Bối thấy Đinh Dật tới liền thả ly rượu trong tay xuống không nói gì, Đinh Dật đi tới ngồi cạnh cô, lần nữa hỏi cô rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

   Lý Bối Bối bĩu môi, ôm vai Đinh Dật khó hu hu, Đinh Dật bị cô ôm không kịp trở tay, lại không hỏi được gì, càng thêm gấp gáp, vô lưng cô nói: “Đừng khóc đừng khóc, dù xảy ra chuyện gì, đêm hôm khuya khoắt bạn ở đây một mình rất nguy hiểm, chúng ta đi ra ngoài nói chuyện.” Vì vậy liền đỡ Lý Bối Bối đi ra quán rượu.

   Đầu mùa đông gió thổi rất lạnh, Lý Bối Bối hình như có chút tỉnh táo, lắp bắp nói: “Thât xin lỗi, trễ thế này còn bắt bạn ra ngoài.”

   Đinh Dật vội la lên: “Lúc này còn nói những lời này sao, hôm nay mình quên đem theo điện thoại nên bây giờ mới đến, may mắn không có chuyện gì xảy ra, ở trong đó nhiều loại người phức tạp, một mình bạn ở trong đó không an toàn.” Trong lúc vô tình, Đinh Dật học cách nói của Thẩm Trường Đông.

   Lý Bối Bối uốn éo, chậm rãi nói: “Bà nội nói tết nguyên đán anh Kiến Quân sẽ kết hôn.”

  “Đúng rồi, anh ấy sắp ba mươi tuổi rồi, bác mình đã sớm giục anh ấy, mình cũng đã thấy chị dâu, hoàn.... ...” Đinh Dật chợt dừng lại bởi vì cô thấy ánh mắt Lý Bối Bối thê lương, gần như tuyệt vọng, chỉ mong không như cô nghĩ!

  “Bạn thích anh mình?” Vẫn nên xác định một chút thì tốt hơn, nhìn Lý Bối Bối đột nhiên run lên, cô có thể xác định câu trả lời, Đinh Dật tự trách mình.

   Sao cô lại không nghĩ chứ? Cô nên sớm biết, chỉ cần có anh Kiến Quân, bất luận là đi đến đâu, Lý Bối Bối cũng sẽ đi theo, Lý Bối Bối đối với cô tốt như vậy, đồng trang lứa giống như chị em tốt.

   Nếu chỉ là như vậy thì không có gì để nói, cô còn kéo cô ấy đi gặp bạn gái của anh ấy, Lý Bối Bối tính tình tốt lại lễ phép, quay người lại liền đi, bất luận như thế nào cô cũng phải biết chứ, uổng công cô thông mình, thật ra cũng chỉ là một con ngốc, còn miêu tả chị dâu tương lai như thế nào với cô ấy, may mắn là Lý Bối Bối không cắt đứt quan hệ với cô.

   Nhưng ai có thể nghĩ chứ, Lý Bối Bối có thể thích anh Kiến Quân hơn cô mười tuổi chứ? Hơn nữa hôn lễ của anh cũng đã được định, thật là một vấn đề khó giải quyết. Đinh Dật vò đầu bứt tai hỏi Lý Bối Bối: “Anh mình biết không?”

   Đôi mắt Lý Bối Bối long lanh giống như chỉ cần chớp mắt nước mắt sẽ chảy xuống, quả nhiên, trong nháy mắt hai hàng nước mắt chảy xuống, cô ấy lau nước mắt nói: “Hôm nay mình đến công ty anh ấy tìm anh ấy để nói, anh ấy lại đang đưa bạn gái đi thử áo cưới, anh ấy giới thiệu mình với chị ấy là cô bé hàng xóm, là bạn của em gái, mình vội vàng chạy còn nghe thấy anh ấy nói bình thường con bé không như vậy, rất lễ phép, anh ấy chỉ xem mình là cô bé.” Có lẽ cảnh này đã lưu lại rất kỹ trong đầu cô ấy, Lý Bối Bối thuật lại không sót một chữ nào.

   Đinh Dật đỡ Lý Bối Bối đứng bên đường không biết nên nói gì. Hai ba năm trước cô đã rõ chuyện tình cảm không thể nói trước được gì, không phải bạn nghĩ muốn là được, cũng không phải cố gắng là có thể có được, nói không chừng một ngày nào đó bạn không muốn tự nó lại đổ ập xuống, thường thì vật đổi sao dời, lúc yêu đương ngọt ngào say đắm cũng có lúc như sữa tươi hết hạn chỉ có thể vứt đi.

   “Bất luận như thế nào, bạn như thế này cũng vô dụng, bạn có tính toán gì không?”

   Lý Bối Bối cười khổ: “Mình không biết, đi một bước tính một bước, mình chưa nói với ai chuyện này, cuối cùng hôm nay cũng có người chia sẻ, bạn sẽ đứng về phía mình chứ?”

  “Đương nhiên, anh mình không thích bạn là anh mình không có mắt, anh ấy cũng giống bạn tuổi còn trẻ, không biết sự đời, để cho anh ấy hối hận đi, có rất nhiều chàng trai đẹp trước mặt bạn, cô giáo Lý xinh đẹp hào phóng, ai gặp cũng thích, ha hah ha ha.” Đinh Dật mới học trên web một hình động, giọng nói vụng về, quả nhiên chọc Lý Bối Bối hết khóc: “Nói lung tung gì vậy.”

   Tạm thời vô sự, Đinh Dật lập tức nghĩ về thực tế, nhìn đồng hồ đã là mười hai giờ đêm, ký túc xá đã đóng cửa, lúc này quay về nhất định sẽ bị ban quản lí mắng, cả người Lý Bối Bối toàn mùi rượu không dễ chịu nhưng đường về nhà quá xa, hơn nữa không nên để người nhà cô ấy thấy bộ dáng bây giờ của cô, Đinh Dật có chút khổ sở.

   Nếu Ngụy Hoa Tĩnh không đi thực tập thì tốt biết mấy, anh ta thông thuộc mọi địa bàn, nhất định có thể nghĩ ra biện pháp, hỏi Lý Bối Bối một chút mới biết cô nhất thời xúc động mới chạy vào uống rượu, hiển nhiên cũng không tính trước đường lui.

   Đinh Dật bất lực nhưng nửa đêm hai người con gái cũng không thể ở ngoài đường, trường của Thẩm Trường Đông quá xa, lúc này cũng không có cách gì giúp được cô, nếu không thì kéo cậu ra ngoài đánh bài uống trà suốt đêm, còn tốt hơn một mình cô ở bên cạnh Lý Bối Bối.

   Đi một lát cô bị Lý Bối Bối đè xuống, nhìn mắt cô ấy nheo lại hình như là rượu ngấm vào người. Đinh Dật muốn đi tìm khách sạn nhưng lại sợ không đủ tiền, cô chạy vội ra ngoài không đem theo nhiều tiền, tính tiền rượu liền không còn tiền, Lý Bối Bối cũng không đem ví, xem ra cô không đến đón thì cô ấy cũng không thể rời khỏi quán rượu.

   Trong lúc bất đắc dĩ Đinh Dật nghĩ đến một người đó chính là Điền Anh Hùng. Người Nhật Bản giàu có, đi học bằng xe hơi, cô liền không khách khí tìm anh ta, từ nay về sau có thể tránh liền tránh, coi như có gặp nhau cũng sẽ làm như có chuyện vội vã bỏ đi.......nếu anh ta muốn mời cô đi ăn một bữa cô hoàn toàn không vui.

   Nhớ lúc đó anh ta nhắc tới ở trọ gần trường cũng không có giờ đóng cửa nghiêm ngặt, lần trước anh ta cũng cho cô số điện thoại để liên lạc, Lý Bối Bối là em gái bạn thân anh ta, ở nhà anh ta một đêm chắc cũng không có vấn đề gì.

   Vì vậy Đinh Dật thử bấm số điện thoại của Điền Anh Hùng, đổ chuông hai lần liền có người nghe, thật may là anh ta chưa ngủ.

   Đinh Dật nói một chút tình cảnh của cô và Lý Bối Bối, Điền Anh Hùng lập tức nói: “Hai người ở đó chờ tôi, mười phút sau tôi sẽ có mặt.”

   Người Nhật Bản rất đúng giờ, không đến mười phút chiếc xe limousine đã đến, anh ta cũng không sợ phạm luật giao thông, hoàn hảo buổi tối ít xe cùng người đi bộ qua lại, Đinh Dật cảm kích trong lòng sự giúp đỡ của anh ta.

   Điền Anh Hùng ở trọ gần trường, nhà anh ta ở có ba phòng, đồ dùng bên trong hết sức tinh xảo, phòng ốc sạch sẽ, nhìn qua cũng có thể biết có người quét dọn.

   Đặt Lý Bối Bối xụi lơ xuống giường trong phòng khách, đắp kín mền, Đinh Dật chuẩn bị tạm biệt, nói khó  với quản lí ký túc xá mấy lời vậy, đây là lần đầu tiên cô vi phạm.

   Điền Anh Hùng rót nước trái cây cho cô: “Em không ở lại sao?” Thấy Đinh Dật lắc đầu rồi nói: “Một mình Lý Bối Bối ở đây không tốt lắm đâu, ý anh là sáng mai cô ấy sẽ hiểu lầm hoặc là Ngụy Hoa Tĩnh biết nói không chừng sẽ có ý kiến, người Trung Quốc các em hay nói tình ngay lý gian, tóm lại là không thích hợp.”

   Đinh Dật phản bác: “Cô ấy ngủ rồi có gì không tốt chứ.” Nhưng mặc dù mạnh miệng trong lòng cũng lo lắng, đàn ông Nhật Bản đạo đức không tốt lắm, mặc dù Điền Anh Hùng không tệ, mọi người quen đã lâu nhưng ai có thể xác định được anh ta không phải ngụy quân tử, ngộ nhỡ Lý Bối Bối xảy ra  chuyện gì cô thật sự sẽ rất có lỗi.

   Suy nghĩ một lúc Đinh Dật quyết định ở lại nhưng khi cô cầm ly nước trái cây thì trong đầu chợt suy nghĩ: “Lý Bối Bối say rượu bất tỉnh nhân sự, không phải chúng ta giống cô nam quả nữ sao?”

   Mặc dù đêm đã khuya, tinh thần Điền Anh Hùng vẫn rất phấn chấn, hôm nay sau khi biết tâm tình của Lý Bối Bối trong đầu loạn lên cũng không buồn ngủ, hai người liền ngồi trên ghế salon trong phòng khách nói chuyện.

   Thì ra nhà Điền Anh Hùng cũng sản xuất xe hơi, anh ta đã từng học qua ngành xe hơi, nói với Đinh Dật về lĩnh vực này cũng không có chút mơ hồ nào, chỉ là Đinh Dật mới là sinh viên năm nhất, tất cả đều là cơ bản, chưa học các môn chuyên ngành, nói chuyện không có ưu thế gì, vì vậy vội vàng nói sang chuyện khác: “Anh học võ thuật, ngôn ngữ, quản lí còn có máy móc, có phải rất  có giá? Thân là con nhà gia thế cũng rất mệt mỏi, sẽ có rất nhiều trách nhiệm cùng nghĩa vụ, cái gì cũng không thể tự do quyết định.” Để cho cô thăng bằng một chút, nếu như cứ hướng về người này cô cảm thấy mình thật vô dụng.

   Điền Anh Hùng gật đầu: "Quá trình học tập rất vất vả, cũng may những thứ này đều là những thứ anh thích, anh không khó để thích ứng. Anh không phải cháu đích tôn nên cũng không có nhiều bắt buộc, rất nhiều chuyện có thể tự mình quyết định.” Anh ta dừng một chút liếc nhìn Đinh Dật nói tiếp: “Ví dụ như tình yêu và hôn nhân.”

   Đinh Dật bị anh ta nhìn trong lòng run lên, tối nay quả nhiên bị đột kích rồi, nhiều năm như vậy cô không biết Lý Bối Bối thích anh trai, lập tức bắt đầu hoài nghi năng lực quan sát và suy luận của bản thân, bây giờ cũng không thể khẳng định ánh mắt của Điền Anh Hùng có nghĩa gì, không nói gì thêm với Điền Anh Hùng, vội vàng bắt đầu những vấn đề khác.

   Phản ứng cơ mẫn học của Điền Anh Hùng rất uyên bác, là một đối tượng nói chuyện tương đối tốt, nói chuyện một lúc hai người liền đứng dậy ai về phòng người đấy nghỉ ngơi, mặc dù vẫn còn phòng trống nhưng Đinh Dật vẫn quyết định ngủ cùng Lý Bối Bối.

  “Có lẽ nửa đêm cô ấy cần người chăm sóc.” Đinh Dật nói với Điền Anh Hùng, Điền Anh Hùng cười cười xác định Đinh Dật không cần gì nữa liền quay về phòng.

   Ngày hôm sau khi rời khỏi giường quả nhiên Lý Bối Bối mê man, trí nhớ không rõ lắm, may mà cô sáng suốt ở bên cạnh cô ấy nếu không sợ rằng cô ấy nhất định sẽ sốc, nói không chừng còn trách cô bỏ cô ấy lại một mình.

   Điền Anh Hùng lái xe đưa Lý Bối Bối về trước sau đó đưa cô về trường, khi đến ký túc xá Đinh Dật yêu cầu anh ta cho cô xuống xe, cả đêm không về nếu như bị người quen nhìn thấy nam sinh đưa cô về có thể nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch nỗi oan.

   Rốt cuộc trước khi đến phòng học thì chuông reo, giáo viên dạy toán không dễ tính, bình thường tiết học của cô không ai dám đi trễ.

   Ngày hôm qua bởi vì Lý Bối Bối gọi quá nhiều nên điện thoại hết pin, mới vừa rồi về ký túc xá cầm pin dự trữ, vào lớp học Đinh Dật lấy pin dự trữ thay, vừa mở điện thoại đã thấy tin nhắn của Thẩm Trường Đông: “Hôm qua gọi điện bạn cùng phòng nói bạn vội vàng chạy ra ngoài nói là Lý Bối Bối gọi, có chuyện gì không? Sao không gọi cho mình?”

   Có một tin nhắn gần đây nhất là: “Mình ở trước cửa trường đợi cậu, bạn đang học ở phòng nào?” Thời gian là ba phút trước, Đinh Dật vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Thẩm Trường Đông đứng trước cửa phòng học nhìn chung quanh.

   Thấy Đinh Dật đi ra ngoài, Thẩm Trường Đông lộ vẻ thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt cậu nhìn rất mệt mỏi, đầu tóc rối bời, trên cằm râu mọc dài, từ trước đến giờ cậu rất sạch sẽ, rất ít khi thấy bộ dáng chật vật như vậy.

   Đinh Dật đang muốn giải thích, Thẩm Trường Đông dùng lực kéo cô tới một góc cầu thang ít người qua lại quát to: “Bạn có đầu óc hay không! Tối khuya lại đi ra ngoài một mình cũng không nói với ai là đi đâu!”

   Lúc đầu Đinh Dật không biết cả đêm sẽ không về, sau đó sợ gọi điện thoại cho Thẩm Trường Đông quá muộn sẽ ảnh hưởng cậu nghỉ ngơi, sai lầm là quên gửi tin nhắn cho Thẩm Trường Đông, trước khi ngủ cậu thường gọi đến ký túc xá của cô nói mấy câu, phát hiện cô không về sẽ lo lắng. Sau đó điện thoại hết pin, khẳng định không gọi được, nhìn đôi mắt đầy tia máu của cậu, Đinh Dật không thể tưởng tượng được lúc cậu nóng nảy.

   Vì vậy mặc dù Thẩm Trường Đông quát cô, Đinh Dật không cãi lại, chỉ ngượng ngùng nói: “Sao bạn lại tới đây, sáng nay không có tiết sao?”

   Tâm tình Thẩm Trường Đông ổn hơn một chút, liếc cô một cái nói: “Hết tiết rồi, tối qua sau khi ký túc xá đóng cửa mình liền đi ra ngoài, còn không biết quản lý ký túc có báo lên khoa hay không.”

   Thì ra Thẩm Trường Đông không thể liên lạc với Đinh Dật, nằm trên giường càng nghĩ càng lo lắng nên quyết định đến trường tìm cô nhưng quản lý ký túc nói đóng cửa tắt đèn thì không được ra ngoài nữa, Thẩm Trường Đông nài nỉ quản lý mở cửa. Gọi xe đến đại học A nhưng lại không biết nên tìm ở đâu, nghe Triệu Hiểu Đông nói lúc Đinh Dật nghe điện thoại nói đến quán rượu liền tìm hết tất cả các quán rượu ở gần trường, đến rạng sáng các quán rượu đóng cửa vẫn không tìm thấy, Thẩm Trường Đông lo lắng liền tìm tất cả công viên gần đó chỉ còn thiếu nước báo cảnh sát nhưng chưa tới thời gian mất tích cảnh sát cũng sẽ không xử lý, cậu thử vào trường tìm vận may nhìn xem Đinh Dật về chưa, nếu không tìm được cậu chỉ còn cách báo cho ba Đinh Dật.

   Nghe cậu nói xong, tâm địa sắt đá như Đinh Dật mắt cũng đỏ ngầu, không ngờ cô nhất thời khinh thường lại làm cho Thẩm Trường Đông lo lắng như vậy, hết sức đau lòng.

   Chuông vào học vang lên, Thẩm Trường Đông xoa xoa đầu cô nói: “Mau quay về lớp đi, mình tìm bạn vào ký túc xá nghỉ ngơi một chút, buổi trưa đến gặp bạn.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn lavender89 về bài viết trên: Heonhi210, Ngọc Linh Lung, Nấm_langthang, Tulip_0914, Ukizuki, conluanho, diepha, langthangkt, meo lucky, orchid1912, vananhpham
     

Có bài mới 14.01.2014, 23:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 04.09.2012, 12:15
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 1086
Được thanks: 8489 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cần gì quá đa tình - Cúc Tử - Điểm: 81
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương hai mươi lăm.

   Nghỉ ngơi tới trưa, tinh thần Thẩm Trường Đông căn bản đã khôi phục như thường, Đinh Dật chạy ngược chạy xuôi chọn những món ăn cô cho là vừa miệng nhất, cùng với nụ cười đưa đến cho cậu.......không biết tại sao gần đây mỗi khi ở trước mặt Thẩm Trường Đông cô đều không thể hào hùng.

   Mặc dù Lý Bối Bối không muốn cô nói với người khác nhưng không thể đùa bỡn với Thẩm Trường Đông nên vừa ăn cơm vừa kể đại khái tình huống cho cậu nghe.

   Thẩm Trường Đông không nhịn được hỏi: “Điền Anh Hùng là ai?” Thiếu chút nữa quên, Thẩm Trường Đông không nhận ra Điền Anh Hùng, Đinh Dật giải thích: “Năm cuối cấp ba đến Bắc Kinh chơi rồi quen, bạn thân của Ngụy Hoa Tĩnh, mặc dù là người Nhật Bản nhưng rất hùng hổ.”

   Bạn thân của Ngụy Hoa Tĩnh, vậy chắc là nam rồi, Thẩm Trường Đông ngẩng đầu nhìn Đinh Dật, thấy hai mắt cô sáng rỡ, chỉ lo lựa đồ ăn, không nhịn được vỗ đầu cô một cái cười nói: “Còn nói mua cho mình ăn, đồ ăn ngon đều bị bạn lựa hết.”

   Việc học của Thẩm Trường Đông không nặng lắm, lúc rãnh rỗi sẽ đến tự học cùng Đinh Dật, dần dà, Đinh Dật đến phòng tự học sẽ chiếm hai chỗ ngồi, có lúc những người trong ký túc xá sẽ giúp cô giữ chỗ bởi vì nước nóng trong ký túc xá thường do Thẩm Trường Đông lấy, vậy cũng là tiết kiệm cho bạn gái.

   Cứ đến chủ nhật Đinh Dật đều vùi đầu chiến đấu hăng hái vào bài tập thiết kế máy móc, không biết Thẩm Trường Đông tìm đâu ra một cái laptop, đeo tai nghe xem phim khiến cho Đinh Dật nghiến răng, cùng người không cùng mạng, thật sự là không có cách nào khác.

   Đợi đến khi cô hoàn thành bài tập thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi ăn cơm phát hiện ra Thẩm Trường Đông vẫn đang xem bộ phim đó, có nhầm hay không, chẳng lẽ cậu lại xem lại? Không nhịn được lúc này mới phát hiện ra Thẩm Trường Đông không phải chỉ đang xem phim, cậu đang dùng phần mềm viết chữ lên.

  “Bạn đang làm gì vậy?” Đinh Dật tò mò hỏi.

  “Không có gì giúp người ta dịch phim.” Thẩm Trường Đông tháo tai nghe xuống, bắt đầu thu dọn đồ.

   “Cứ nghe như vậy rồi dịch sao? Có tiếng anh không?” Thấy Thẩm Trường Đông lắc đầu Đinh Dật cảm thấy hứng thú, tiếng anh của cô kém, nghe càng kém hơn cho nên từ trước cô rất sùng bái người học tốt ngoại ngữ, không ngờ Thẩm Trường Đông đã có thể cả phim điện ảnh.

   Đinh Dật cười gian chọc Thẩm Trường Đông: “Phiên dịch cái này thu nhập không ít nhỉ, ha ha có phải muốn mời mình ăn một bữa lớn phải không?” Không ngờ Thẩm Trường Đông nói: “Khoản tiền này mình dành để mua đồ cần thiết.” Làm cho cô thật mất mặt, nhún nhún mũi nói thầm: “Có gì đặc biệt hơn người chứ, mình cũng nghĩ biện pháp làm thêm.”

   Mặc dù ký túc xá đã có máy tính nhưng bởi vì tất cả mọi người đều cùng một ngành, thời gian cũng không giống nhau, sử dụng không dễ dàng lắm vì vậy Đinh Dật vẫn muốn mua cho mình một cái máy tính, học kỳ sau sẽ phải dùng máy tính vẽ đồ họa, càng có nhiều bài tập phải làm, nếu không có máy tính thật sự không thuận lợi.

   Ngay khi phải tốn tiền Đinh Dật cũng không tính toán cẩn thận, cô thuộc về loại hôm nay thì để hôm nay tính, trước kia khi còn ở với ba mẹ bọn họ chưa phải lo gì chưa cảm thấy gì, khi một mình tới Bắc Kinh mới biết quản lí tài sản quan trọng như thế nào.Vì vậy dù ba cô cho cô không ít tiền nhưng mua máy tính, điện thoại di động, hơn nữa cô còn mua những thứ lung tung trong nửa học kỳ này đã khiến cô rất trầy tróc. Học kỳ sau có thể mua máy tính nhưng nếu không giải quyết cuộc sống của cô sẽ không tốt tí nào.

   Đinh Dật cảm thấy quản lí tài sản là ở chỗ kiếm tiền chứ không phải tiết kiệm, vì vậy hào hứng tìm Dương Lộ Lộ: “Có việc gì làm không? Giới thiệu cho mình một chỗ đi.”

   Dương Lộ Lộ nhìn cô đánh giá: “Tay chân không chăm chỉ, không phân biệt được ngũ cốc là gì, mặc dù da mặt dày nhưng tính khí không tốt, tuy học tập tốt nhưng lại thiếu kiên nhẫn, ăn sung mặc sướng, không chịu nổi bị mắng. Xem ra cơ hội bình thường nhất là làm gia sư.......Cậu cũng không làm được rồi.”

   Đinh Dật bị cô ấy nói xong sắc mặt tối sầm chỉ nghe Dương Lộ Lộ nói tiếp: “May mắn là không tệ lắm bản tính cũng hiếu thuận, lại có cơ hội kiếm tiền nhẹ nhõm, giống như đặc biệt dành cho bạn, bạn biết việc học của chúng ta quá nặng, công việc này rất nhiều tiền, công việc này rất thích hợp với bạn.”

   Đinh Dật nghe lời cô không nhịn được nghĩ đến miêu tả của quảng cáo ở đầu đường: “Tuyển nam nữ quan hệ xã hội vào ban đêm, yêu cầu tướng mạo xinh đẹp tư tưởng thoáng, thu nhập một tháng mấy vạn.” Lập tức đánh về phía Dương Lộ Lộ.

   Dương Lộ Lộ bị nhéo vào cổ mặt đỏ bừng, hết nửa ngày mới gỡ được ngón tay Đinh Dật ra: “Bạn, bạn nghe mình nói hết đã có được không?”

   Đinh Dật tạm thời thả cổ cô ấy ra, cho cô ấy cơ hội giải thích, một chút không thích hợp cô sẽ cho cô ấy cực hình lớn hơn.

   Dương Lộ Lộ xoa xoa cổ ho nhẹ hai tiếng rồi mở miệng: “Cô gái dã man này, mình nói lễ nghi.......bạn nghĩ đi đâu vậy? Tư tưởng của mình không thuần khiết lại nghĩ oan cho người khác?”

   Đinh Dật nghe vậy mặt mày hớn hở, vội vàng rót nước bưng tới cho Dương Lộ Lộ: “Hi hi, ai bảo bạn nói lấp lửng, nói mau nói mau, rốt cuộc là thế nào.”

   Thì ra là trường đại học B bên cạnh thành lập đội lễ nghi, phục vụ hoạt động trong trường, còn tiến hành một chút các lễ nghi phục vụ trong xã hội. Nữ sinh đại học danh giá, yêu cầu ngoại hình nghiêm khắc cho nên thị trường rất tốt, thu nhập cũng rất khả quan.

   Vì vậy Đinh Dật dưới sự đề cử của Dương Lộ Lộ đã qua vòng phỏng vấn và được chọn. Lần đầu tiên va chạm cuộc sống, thứ bảy cử hành một triển lãm bán hàng, hội trường nhốn nháo cực kỳ náo nhiêt, bởi vì phải mặc sườn xám, cho nên Đinh Dật không thể tùy tiện đeo túi quần áo lớn trên lưng, mọi thứ tùy thân đều phải nhét vào túi xách.

   Nhưng khi đến lúc thay quần áo Đinh Dật choáng váng đầu óc. Thì ra do cô đưa túi cho cô bé bán hàng bên cạnh trông dùm nhưng hôm nay người quá nhiều ai bận việc người đó, cô bé cũng không thể giúp cô trông nom. Lúc Đinh Dật hỏi cô bé túi đồ thì cô bé mờ mịt, vội vàng tìm kiếm khắp nơi, tìm một lúc lâu vẫn không thấy, khóe mắt ngấn lệ: “Rõ ràng mình đặt dưới bàn, sao lại không thấy nữa, ai lấy chứ, ô ô.... ...”

   Đinh Dật bị cô khóc đến nỗi tâm phiền ý loạn nhưng lại không đành lòng làm khó cô, chỉ trách mình xui xẻo, vốn dĩ đi kiếm tiền, lần này ăn trộm gà không thành lại còn mất một nắm gạo.

   Điện thoại di động, quần áo, chìa khóa còn có ví tiền với hơn bốn trăm tệ bên trong, tất cả đề mất, tiền lương lễ nghi phải đợi về trường mới được nhận, tiền về cô cũng không có, đồng nghiệp nói có thể cho cô mượn tiền nhưng cô mặc sườn xám, chân chỉ đeo tất, đi ngoài đường rất lạnh.

   Đến lúc này cô chỉ có thể may mắn vì ba mẹ sinh cô ra, trí nhớ của cô cũng không tệ lắm, vì vậy mượn điện thoại đồng nghiệp gọi cho Thẩm Trường Đông.

   Tiệm trưng bày sắp đóng cửa, có mấy đồng nghiệp nói muốn giúp cô, Đinh Dật nhìn trời hình như sắp có tuyết rơi, liền từ chối chỉ nhận áo khoác của một đồng nghiệp nam.......Che quanh chân cũng tốt, cô không muốn bị thấp khớp.

   Cả người mặc quần áo quái dị, Đinh Dật đứng ngoài cửa Kentucky sưởi ấm, đứng ở đây tốt hơn, cho dù không mua thức ăn cũng sẽ không bị đuổi.

   May là Thẩm Trường Đông ở cách đây không xa, không lâu sau nhìn thấy bóng dáng cậu, bây giờ gửi tin nhắn sợ cậu không tìm được cô, Đinh Dật vội vàng chạy ra ngoài cửa gọi nhỏ.

   Ôm đồng phục trường xuống xe taxi Thẩm Trường Đông liền thấy một cảnh tượng: Đinh Dật búi tóc cao trang điểm đậm, trên người mặc sườn xám đỏ rực, từ hôn trở xuống choàng một cái áo khoác nam, hai ống tay buộc ngang hông, dây kéo áo khoác khóa dưới chân, giờ phút này chạy ra cửa Kentucky vẻ mặt vui mừng khi thấy cậu, gọi tên cậu khiến không ít người chú ý.

   Trong nháy mắt Thẩm Trường Đông như muốn bước đi giả bộ không quen biết người này nhưng tay tự động mở túi quần áo, lôi cô vào xe taxi.

   Một mình uống hết nồi nước gà, Đinh Dật mới quệt miệng: “Mình mất điện thoại, toàn bộ mọi thứ để trong túi đều mất.” Trong ví của cô còn hơn bốn trăm tệ.

   Ngày hôm sau Thẩm Trường Đông mua cho cô một cái điện thoại mới cho cô tiền dùng một tháng thở dài nói: “Bạn đợi đi, bạn không may mắn đổi vận, không kiếm được tiền từ làm thêm.”

   Đinh Dật nghe xong không vui: “Mình chỉ mượn bạn, chờ ba mình gửi tiền mình sẽ trả cho bạn, dám xem thường mình, bạn chờ đi, nói không chừng không bao lâu sau mình có thể kiếm đủ tiền trả bạn.”

   Thẩm Trường Đông vội nói: “Bà cô của tôi ơi, tôi nào dám coi thường cô, chỉ là bạn không cảm thấy lễ nghi không có kỹ thuật sao? Tuổi thanh xuân đáng giá, tốt nhất bạn nên chăm chỉ học tập lấy học bổng nói không chừng còn có tiền nhanh hơn.”

   Xem như không nghe thấy lời Thẩm Trường Đông nói, Đinh Dật phát hiện ra cô cũng không thể không học giỏi, kỳ thi cuối kỳ sắp đến, hơn nữa đã qua nửa học kỳ, về chuyên ngành, Đinh Dật cũng đã có ý tưởng mới.

   Cô phát hiện ra trong ngành xe hơi của cô, con gái ít không phải là không có nguyên nhân. Trong khoa trừ cô và một người từ Quảng Đông là bởi vì tranh đua giải thường mà vào, còn lại bảy người cũng là được gửi tới, nói cách khác không một người con gái nào muốn đăng ký ngành này.

   Về mặt học tập, mặc dù có chút mệt mỏi còn có thể nhịn. Nhưng Đinh Dật tự nhận  rằng con trai rất cuồng xe hơi, cô cảm thấy cũng bình thường cần gì phải phức tạp như vậy. Hứng thú là sư phụ tốt nhất, cô phát hiện không hứng thú với chuyên ngành còn khủng hoảng, nhìn người khác tranh luận cô lại cực kỳ lo lắng.

   Môn thực tập làm công việc thợ nguội, cô mất chín trâu hai hổ mới chế tạo được một thủy chùy nhỏ, chỉ được “Thông qua” làm cho cô một đả kích lớn.

   Trong đại học có người không hài lòng với chuyên ngành đi học liền quay về thi lại, Đinh Dật bội phục dũng khí của bọn họ nhưng cũng không noi theo, cô chỉ muốn đi tới không muốn lui về phía sau, sẽ không để lãng phí mất một năm như vậy.

   Khi biết thành tích đủ ưu tú thì có thể chuyển ngành thì Đinh Dật như cảm thấy ánh sáng. Vì vậy cô khẩn cấp mua đèn, mỗi ngày đều tận lực học đến hai giờ sáng. Chuyện của mình chỉ có thể tự mình cố gắng, đây là điều Đinh Dật đã sớm hiểu ra.

   Kề từ sau khi Đinh Dật gọi điện về nhà báo đã nhận được tiền Đinh Phượng Lĩnh không nhận được bất kỳ cuộc gọi nào của cô, mỗi lần ông chủ động gọi cô đều nói qua loa vài câu liền tắt. Trong lòng sốt ruột Đinh Phượng Lĩnh không nhịn được gọi cho Thẩm Trường Đông nhờ cậu đến thăm nom con gái thế nào.

   “Cháu nghĩ Đinh Dật đặt cho mình mục tiêu mới, bây giờ bế quan tỏa cảng chờ đến khi thực hiện được mục tiêu liền trở lại bình thường.” Thẩm Trường Đông an ủi ba Đinh. Thậm chí Đinh Dật không cho cậu đến đại học A, cô nói sẽ làm mất thời gian của cô, cậu cũng phải lo ôn thi cuối kỳ. Chỉ là oán trách cũng không được, cho đên bây giờ Đinh Dật không có ưu điểm “Khéo hiểu lòng người”, nhất là đối với cậu.

   Lần này bọn họ đến Bắc Kinh học rất có lời, được đón năm mới ở Bắc Kinh, rất nhiều sinh viên cùng lãnh đạo khắp nơi đều rất vui mừng tham gia vào hội trường mọi người rất hưng phấn.

   Thẩm Trường Đông không được chọn nhưng khi biết Đinh Dật cũng muốn đi phất cờ hò reo thì liền lấy tư cách là đại biểu sinh viên đi tham gia.

   Trời còn chưa tối mọi người liền bị xe của trường đưa đến hội trường, bậc thang bên ngoài hai bên đường hẻm phân chia cho các trường cao đẳng, Đinh Dật cùng Thẩm Trường Đông được chia ra đối diện nhau.

   Hoạt động còn chưa bắt đầu hai người liền xuyên qua đám người đến đứng chung một chỗ, Đinh Dật mặc quần áo màu trắng, đeo bao tay bảy sắc, gương mặt ửng hồng, Thẩm Trường Đông nghĩ thầm: “Thế nào mới một tuần lễ không gặp, dáng vẻ cô đã thay đổi rồi hình như thanh tú hơn.” Trong miệng lại nói: “Vốn dĩ đã ít thịt sao lại gầy rồi, tiếp tục như vậy còn có thể nhìn sao?”

   Đinh Dật cười ha hả đẩy cậu ra: “Mình mặc quần áo như vậy sao bạn biết mình gầy chứ?” Sau đó đi theo mọi người, lấy hội trường làm nền tạo các tư thế chụp hình.

   Bởi vì tối nay có lãnh đạo muốn gặp mặt nói chuyện, sinh viên đều được yêu cầu đứng ngay ngắn.

   Trong lúc chờ trên bục còn có các tiết mục biểu diễn, đáng tiếc đứng quá xa không nhìn thấy rõ, cũng chỉ là tiết mục nhỏ, mọi người không có hứng thú liền tụm lại nhỏ giọng nói chuyện.

   Lúc này chợt truyền đến tiếng nức nở nghẹn ngào, mọi người vội vàng dừng nói chuyện tìm nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy cô gái đang lau nước mắt, mắt mũi ửng hồng. Tất cả mọi người vội vàng hỏi cô làm sao.

  “Hu hu, ngàn năm mới có một lần, hôm nay thật sự quá lãng mạn nhưng tôi không thể ở cùng bạn trai.” Trải qua mấy tháng huấn luyện quân sự, đột nhiên tiếng phổ thông của Kaka tăng cao, nói chuyện căn bản sẽ không bị hiểu lầm nhưng câu nói này vẫn làm cho mọi người khẽ cười. Một nữ sinh nói: “Kaka rất đáng yêu chắc chắn bạn trai bạn ở Quảng Đông cũng muốn ở cùng bạn, cái này gọi là ngàn dặm tương tư, đừng quá lo lắng.”

   Trong lòng Đinh Dật khẽ động, nghĩ tới Thẩm Trường Đông bất luận thế nào hôm nay cũng muốn tới đây phất cờ, có phải cũng muốn trải qua cùng cô hay không? Nghĩ đến vừa rồi cậu nói “Bạn gầy” cùng với sự quan tâm, đôi mắt ấm áp, trong lòng cảm thấy ngọt ngào, thì ra có người quan tâm mình thật tốt.

   Đã là mười một giờ năm mươi, các lồng đèn bay lên trời, sáng lạng chói mắt, mọi người đều tập trung chú ý vào bầu trời. Đinh Dật chợt cảm thấy điện thoại trong túi khẽ rung, mở ra nhìn: “Mình ở phía sau đội của bạn.” Là Thẩm Trường Đông, chẳng lẽ cậu vòng lại rồi?

   Nhìn ra phía sau một chút, đầu người nhốn nháo không thấy bóng dáng, Đinh Dật lặng lẽ lui về phía sau xuyên qua đám người ra ngoài, cánh tay của cô bất ngờ bị kéo lại.......Thẩm Trường Đông thật sự đã tới.

   Đi tới khe trống phía sau, Đinh Dật khẽ hỏi: “Không phải bạn ở cuối cờ sao? Sao lại rảnh rỗi đến đây.”

   Thẩm Trường Đông cười cười: “Mình tìm được người thay mình, vì thế bỏ ra đây.” Cậu cười rực rỡ, thật sự không nhìn thấy có gì thê thảm.

   Thời gian được đếm ngược, người lãnh đạo nói chuyện trên đài, sau khi kết thúc “Mười chín tám bảy sáu năm bốn ba hai một” cùng gọi số “một”, đám người hoàn toàn sôi trào, tiếng quát tháo tiếng huýt sáo đinh tai nhức óc, lồng đen lớn từng cái từng cái bay lên trời, Đinh Dật muốn ngẩng đầu nhìn lại phát hiện đỉnh đầu bị che kín, đôi môi cũng bị chặn lại.......Thẩm Trường Đông.

   Đinh Dật ngây người, do dự một chút, cánh tay từ từ nâng lên, từ dưới nách cậu vòng qua ôm lấy.

   Ngày hôm sau là hôn lễ của anh Kiến Quốc cho nên sau khi kết thúc hoạt động Đinh Dật cùng Thẩm Trường Đông gọi xe đến nhà bác. Trên đường hai người không hẹn mà cùng nhau im lặng, sau khi xuống xe, Đinh Dật đi tới đi lui chợt “A!” một tiếng bụm mặt đứng bân đường.

   Thẩm Trường Đông vội vàng ngồi xổm xuống, đỡ vai cô hỏi: “Sao thế?” Đinh Dật không chịu ngẩng đầu, ôm cánh tay đầu tựa vào trong, lúng túng nói: “Mới vừa rồi chung quanh chúng ta đều là người của khoa mình, tất cả mọi người phục hồi tinh thần chúng ta vẫn.......Sau này làm sao mình còn dám gặp ai chứ!”

   Thẩm Trường Đông chỉ cười an ủi cô: “Không có chuyện gì. Lúc đó loạn như vậy không có ai chú ý chúng ta, chờ sau hai ngày quay lại trường nói không chừng người ta đã sớm quên chuyện này rồi, lại nói chúng ta là yêu nhau chân chính, tình cảnh này, mọi người cũng có thể hiểu.”

   “Bạn nói dễ nghe, không phải trước mặt bạn học của bạn, làm sao bạn cảm thấy mất mặt chứ!” Đinh Dật từ từ ngẩng đầu.

   “Vậy thì tốt, lần sau chúng ta hôn trước mặt bạn học của mình thì sao?” Tránh cho bạn oán trách, nếu không cho bạn chiếm chút tiện nghi cái gì mình cũng đồng ý.

   Đinh Dật tức giận đứng lên, vốn dĩ huyết áp cô thấp, ngồi xổm quá lâu lại đứng lên quá nhanh, trước mặt bỗng tối sầm choáng váng, Thẩm Trường Đông sợ hãi vội ôm eo cô: “Bạn không sao chứ, đừng làm mình sợ, mình xin lỗi.”

   Thật ra thì đứng một lúc là Đinh Dật không sao rồi, có thể tưởng tượng mới vừa rồi Thẩm Trường Đông trêu tức cô, thấy bộ dáng của cậu bây giờ gấp gáo Đinh Dật không nhịn được muốn hành hạ cậu vì vậy nhắm mắt lại giả vờ bất tỉnh.

   Thẩm Trường Đông thấy gọi mãi cô không tỉnh, gấp gáp quay lưng lại cõng Đinh Dật chạy về nhà, có thể cảm thấy vẫn không ổn lại móc điện thoại di động, Đinh Dật mở mắt thấy hình như cậu muốn gọi điện thoại, sợ cậu gọi bác hoặc xe cứu thương làm lớn chuyện, xì cười nói: “Đồ ngốc!”

   Thẩm Trường Đông biết bị mắc lừa cũng chỉ thở phào nhẹ nhõm liền nhét điện thoại vào trong túi, sau đó nâng Đinh Dật lên chạy như vay, miệng hét lớn: “Cõng vợ!” Đinh Dật bị lung lay vội vàng ôm cô cậu lại sợ cậu gọi gây sự chú ý của người quen vội đạp chân đòi xuống.

   Mặc dù Đinh Dật thon thả nhưng chiều cao chân dài, Thẩm Trường Đông cõng cô chạy cũng đủ mệt người, giờ phút này bị cô quằn quại cộng với nửa đêm đường có chút trơn trượt do sương xuống, đôi chân lảo đảo kéo theo Đinh Dật ngã xuống đất.

   May mắn mùa đông mặc dày té không đau nhưng quần áo của Đinh Dật màu trắng nên thê thảm, mặc dù phần lớn cơ thể cô đè lên người Thẩm Trường Đông, tay áo dính bùn đen, Thẩm Trường Đông càng thêm nhếch nhác, toàn thân đều là bùn.

   Hai người ai cũng ngượng ngùng oán giận đối phương, bắt đầu cười khúc khích, sau khi cười bắt đầu ủ rủ: “Ngày mai không thể mặc quần áo bẩn tham gia hôn lễ." Thẩm Trường Đông đỡ hơn, cậu cùng anh Kiến Quân dáng người giống nhau có thể mặc quần áo anh ấy về phần cô chỉ có thể mượn Lý Bối Bối, nghĩ đến Lý Bối Bối, Đinh Dật không cười nổi.

   Nhắn tin cho cô ấy, quả nhiên Lý Bối Bối chưa ngủ “Hôm nay nhà bác có nhiều khách quá, mình sang ở với cậu nhé.” Đinh Dật thử hỏi, Lý Bối Bối đồng ý.

   Dàn xếp tốt cho Thẩm Trường Đông ở nhà bác, Đinh Dật đến nhà họ Lý, nhẹ nhàng gõ cửa, Lý Bối Bối mở cửa, trong phòng yên tĩnh, xem ra mọi người trong nhà đều đã đi ngủ.

   Đi qua phòng khách tới phòng Lý Bối Bối, mặc dù đèn bàn không sáng lắm nhưng vẫn có thể nhìn rõ đôi mắt cô sưng đỏ cùng với nước mắt. Đinh Dật có chút đau lòng: “Ông nội bà nội phát hiện ra gì sao? Bạn đau lòng như vậy bọn họ không hỏi sao.”

   Lý Bối Bối chán nản nói: “Trước mặt bọn họ làm sao mình dám như vậy, bọn họ chỉ nhìn ra tâm tình mình không tốt, mình nói do học tập quá nhiều, bọn họ cũng không hỏi nhiều chỉ nói mình đừng quá sức.”

   “Vậy hôn lễ ngày mai mắt bạn sưng đỏ như vậy sẽ không lừa được ai.”

   Lý Bối Bối nghe vậy vội vàng lấy gương ra soi, sợ hết hồn, khẩn cấp hỏi: “Xấu hổ chết mất, lần này phải làm sao đây?”

   Đinh Dật thấy cô ấy còn chú ý đến hình tượng của mình, biết không có gì phải lo vì vậy nói hết những phương pháp cho mắt đỡ sưng mà mình biết cho Lý Bối Bối làm thử.

   Cái gì mà cà phê, đá, sữa tươi trộn dấm, lá trà đều thử một chút, không biết cái nào phát huy tác dụng, tóm lại ánh mắt Lý Bối Bối không còn dọa người nữa.

   Lăn qua lăn lại, nhìn bên ngoài phát hiện ra còn hai tiếng nữa phải dậy, quyết định không ngủ nữa, hai người nằm trên giường nói liên miên.

   Ngoại truyện: Lý Bối Bối.

   Công việc của ba mẹ Lý Bối Bối rất bận, khi còn bé vẫn ở cùng bà nội, bọn họ rất cưng chiều cô, ba mẹ luôn dùng vật chất để bù đắp cho những sự thiếu chăm sóc với cô, khi đó cô như một công chúa đầy màu sắc. Nhưng những đứa bé cùng lứa không muốn chơi với cô, bởi vì ghen tỵ, bởi vì người lớn sợ con mình chọc cô gây họa lớn, dần dần tính cách của cô cũng hướng nội.

   Chỉ có anh trai bên nhà họ Đinh dáng dấp dễ nhìn, mỗi lần mặc kệ cô có xấu hổ hay sợ hãi luôn cười hì hì khen cô: “Cô bé xinh đẹp giống như búp bê lại khéo léo như , dáng vẻ này khác xa Đinh Dật.”

   Cô không cẩn thận ngã xuống anh ấy nhìn thấy liền đỡ cô dậy, quay về tìm cồn cùng bông băng xử lý vết thương trên chân cô, cô chỉ ngơ ngác nhìn mái tóc đen của anh, hơi thở như ánh mặt trời, vết thương bị cồn sát vào đau cũng không biết, sau đó anh lại khen cô dũng cảm.

   Trong trường có mấy cậu con trai nghịch ngợm nói ba mẹ vứt bỏ cô rồi, không cần cô, cho nên cô mới phải ở cùng ông bà nội, trong mắt cô đều là nước mắt, trong lòng hoài nghi những điều này có thể là thật.Lúc này anh ấy xuất hiện, nghiêm mặt khiển trách những đứa trẻ kia, nói bọn họ nói lung tung, sau đó nói với cô: “Bởi vì ba mẹ quá yêu em nên mới không thể ở cùng em, bọn họ cố gắng làm việc là vì muốn tương lai em có cuộc sống tốt hơn.”

   Lúc rảnh rỗi anh ấy còn dạy cô xếp máy bay, kể chuyện cổ tích cho cô nghe, sau đó người lớn nói anh ấy thi tốt đại học. Nhớ ngày đó nhận được giấy báo trúng tuyển, người lớn đưa cô tới nhà học Đinh chúc mừng, anh ấy nắm tay cô cười: “Bối Bối thông minh như vậy lớn lên nhất định sẽ thi đậu trường đại học B.”

   Cô có thể sao? Có phải nếu như cô cũng thi đại học là có thể ở bên cạnh anh ấy, bởi vì học đại học, một tháng anh mới về nhà một lần, mỗi lần đều luôn vội vàng, cô hy vọng mình có thể lớn nhanh đến thế nào.

   Anh ấy gọi “Đinh Dật” là một cô bé hoang dã, lúc nói khuôn mặt luôn cưng chiều, sau đó mới biết đó là em gái anh, mặc dù tuổi còn nhỏ, cô cũng biết em gái anh trai mãi mãi không thể đi cùng nhau, cô không phải em gái anh nên muốn ở cùng anh cả đời.

   Anh khen cô lịch sự khéo léo, cô lại càng cố gắng khéo léo, anh nói cô sáng sủa, cô càng cố gắng sáng sủa, anh học ngành luật trường đại học B cô cũng nhất định phải thi đậu.

   Nhưng tại sao, tại sao khi cô làm được tất cả mọi thứ anh đã không còn ở đây? Ngày mai, anh là chú rể của người khác.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn lavender89 về bài viết trên: Tulip_0914, Ukizuki, conluanho, langthangkt, meo lucky, orchid1912, vananhpham
     
Có bài mới 16.01.2014, 23:17
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 04.09.2012, 12:15
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 1086
Được thanks: 8489 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cần gì quá đa tình - Cúc Tử - Điểm: 57
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương hai mươi sáu.

   Rốt cuộc cũng thi xong cuối kỳ may là thần dũng vô địch Dinh Dật cũng cảm giác như bị bới da. Nghe cô oán trách, Dương Lộ Lộ nhìn cô: “Bạn ở nhà có ba, ra ngoài có Thẩm Trường Đông, tới chỗ nào cũng có người nuôi, còn tranh học bổng với bọn mình sao?”

   Đinh Dật cười hì hì nói: “Mình dành rồi ai cũng không giành được.” Dương Lộ Lộ thiếu mấy điểm môn lý khiến cho Đinh Dật bội phục, bình thường không thấy cô ấy tốn sức, chuyên dạy thêm cùng hoạt động trong hội sinh viên nhưng thi cấp ba cô đều là người dẫn đầu, con gái không ai có thể vượt qua cô. Đây chính là cô gái da đen, trán cao, giáo viên dạy toán cũng khen cô có linh tính, Đinh Dật không thể không thừa nhận Dương Lộ Lộ là một thiên tài.

   Trải qua học kỳ đầu tiên tại đại học A, Đinh Dật cũng giống như các bạn khác khả năng chịu đựng đã rất tốt, cô có mục tiêu, tự nói với bản thân cứ kiên trì là được, thành sự tại thiên, mưu sự tại người.

   Thẩm Trường Đông hỏi cô: “Nếu như có thể chuyển ngành, bạn muốn học ngành gì?” Đinh Dật suy nghĩ một chút nói: “Mình vẫn chưa quyết định, lần trước nói chuyện với Ngụy Hoa Tĩnh tương đối có khuynh hướng về ngành điện tử, dù sao đại học A vẫn là trường tốt nhất, không biết có được như mong muốn hay không.” Người gọi cô là “nữ vương” là Ngụy Hoa Tĩnh , thì ra ở phương diện chuyên nghiệp hết sức có lợi, anh ta có tài ăn nói, diễn giảng cứng cỏi, để cho cô cảm thấy quả thật không hối hận khi vào đại học A.

   Mặt Thẩm Trường Đông không thay đổi, bước chân rõ ràng tăng tốc độ, Đinh Dật nhạy cảm thấy phản ứng khác thường của cậu, vội vàng chạy theo, lôi tay áo cậu hỏi: “Sao vậy, bạn thấy mình học điện tử không tốt sao? Nhưng mình rất thích, mình hỏi rất nhiều người đều nói tốt.”

   Tinh thần Thẩm Trường Đông đã ổn định, từ từ đi bước chậm lại, cậu nhất thời nóng lòng nên quên từ nhỏ đến lớn Đinh Dật chưa từng thay đổi quyết định của mình vì bất kỳ ai. Ngay cả cậu cũng không thể huống hồ là Ngụy Hoa Tĩnh. Vì vậy nghiêng đầu về phía Đinh Dật cười nói: “Vậy bạn cố gắng nhất định sẽ được như ý.”

   Kỳ Nghỉ đông đầu tiên khi học đại học cô về nhà cùng bạn bè tụ tập ở Cao Phong, Trịnh Huy thấy Đinh Dật từ xa liền kêu lên: “Ai ui, lên đại học liền không nhận đồng hương, chị Dật, em cũng ở Bắc Kinh, cả một học kỳ chị không liên lạc với bọn em.”

   Học kỳ này học tập bận rộn như vậy cô làm gì có thời gian tìm bạn học ở gần đó, ngoài miệng lại nói: “Bạn cũng ở Bắc Kinh sao không đến tìm mình?”

   “Làm kiêu đúng không? Chỗ của bạn nhiều gia súc như vậy, mình đi vào chân nhũn ra, mình không hư vinh như vậy, không đậu đại học A cũng sẽ không đến chụp hình để lấy dư quang.”
Khi còn học trung học mọi người gọi những người học tập cực tốt là gia súc hoặc nói người ta rất “thư  sinh”.

   Đinh Dật chợt phát hiện một chuyện thú vị, hai mắt mở to nhìn Trịnh Huy kéo La Bình: “Ha ha, hai người!” Ngón trỏ chỉ vào giữa hai người, kèm theo nụ cười gian, lập tức tính toán thẩm vấn.

   La Bình đỏ mặt, vội vàng muốn tránh khỏi tay Trịnh Huy lại bị cậu ta nắm chặt tránh không thoát: “Chị Dật, vị này nhà em da mặt mỏng, không thể so với người mình đồng da sắt, tha cho cô ấy một lần đi, chỉ có Trường Đông mới chịu được chị.” Liều mạng chịu đựng bị Đinh Dật thúc mấy cái vào lưng, Trịnh Huy anh hùng cứu mỹ nữ và bảo vệ an toàn.

   Ngày hôm sau là buổi họp mặt với lớp trung học cơ sở, Đinh Dật nhìn Nguyễn Thúy thì rất kích động , Nguyễn Thúy học ngành hóa, viết thư cho cô nhiều nhất cũng là người duy nhất nhận được thư trả lời của cô. Không có cách nào khác, với chữ của Đinh Dật, viết trên tờ giấy viết thư cũng cần có dũng khí......phá hư. Điểm này làm cho các giáo viên nhớ lâu vào ngày nhà giáo việt nam khi nhận được thiệp chúc mừng của cô.

   Cũng may không lâu sau phát triển điện tín, chat QQ, điện tử  hiện đại! Đinh Dật gào thét trong lòng.

   Tinh thần Nguyễn Thúy biến hóa rõ ràng nhất trở nên sáng sủa tự tin, tất cả mọi người đều nói cô đẹp hơn nhiều, có nhiều bạn nam còn hối tiếc lúc trước không theo đuổi cô ấy, Đinh Dật cười: “Nói không phải chứ bạn theo đuổi được sao?” Đang cười đùa ở cửa xuất hiện một đôi nam nữ.

   Vốn tưởng rằng đã qua gợn sóng, ai ngờ lúc gặp trong lòng lại gợn sóng, thì ra là dấu vết của năm tháng thanh xuân, có thể sẽ trở nên nhạt dần nhưng chung quy sẽ không biến mất không thấy gì nữa.

   Chu Văn Bân mỉm cười gật đầu với mọi người, lúc đôi mắt đen láy nhìn cô dừng lại một chút, Đinh Dật chợt cảm thấy nụ cười của mình có chút cứng ngắc cũng chỉ trong nháy mắt cô lập tức cười rạng rỡ, xông lên trước chào hỏi những người bên cạnh: “Đất phương nam thật tốt có thể nuôi Nghê Ai Lan càng ngày càng xinh đẹp.”

   Có thể là do trải qua huấn luyện ở trường nghệ thuật, Nghê Ai Lan càng ngày càng tao nhã lịch sự, cô ấy cũng cười nói: “Làm gì có, bạn mới thạt đẹp.”

   Không muốn thảo luận đề tài hai người bọn họ ai đẹp hơn, Đinh Dật lập tức gia nhập vào nhóm con trai cãi nhau om xòm. Sau khi ăn cơm xong, vừa hát vừa nhảy, kêu gào long trời lở đất.

   Sau khi tan cuộc, Đinh Dật đi cùng Nguyễn Thúy, tới cửa liền có người gọi lại: “Chúng ta thuận đường để mình đưa bạn về.”

   Nghiên đầu nhìn Chu Văn Bân cùng với Nghê Ai Lan đi theo phía sau, Đinh Dật cười nói: “Mình là ai chứ, làm sao phải có người đưa về chứ? Bạn đưa Nghê Ai Lan về nhà đi, đã trễ thế này, ngộ nhỡ lại gặp tên côn đồ nào đó thì phiền toái, nếu không người lớn cũng sẽ lo lắng!”

   Cố ý nhấn mạnh hai chữ “Người lớn” quả nhiên thấy Chu Văn Bân biến sắc, Nghê Ai Lan cũng không bình thường. Thì ra không phải là không oán hận chỉ là cao ngạo không cho phép cô thừa nhận, chỉ khi tất cả đều không thể chịu được nữa cô mới để nó nổi trên mặt nước.

   Sau khi nói xong, Đinh Dật kéo Nguyễn Thúy đi, không quay đầu lại.

   Về đến nhà mới phát hiện điện thoại có tin nhắn, vừa rồi quá ồn nên không biết, mở ra nhìn đều là Thẩm Trường Đông “Ở đây lạnh quá, lại còn mưa nữa, chỗ bạn có lạnh không?”, “Hôm nay họp lớp cấp hai phải không?”, “Có chuyện gì vậy? Họp lớp liền không để ý mình nữa?” “Thật sự không để ý đến mình sao?”

   Đinh Dật hé miệng cười cười, Thẩm Trường Đông cũng có lúc trẻ con, giữa những dòng chữ hiện ra đầy lo lắng, Đinh Dật vội vàng gọi điện thoại cho cậu.

   “Alo?” Giọng nói làm cho cô giật mình “Bạn làm sao vậy? Sao giọng nói lại biến thành như vậy?” Đinh Dật vội hỏi.

   “Bị cảm, mới vừa uống thuốc, ngày mai là không sao. Sao bạn về muộn thế.”

   “Uhm, cả một học kỳ chưa gặp, tất cả mọi người đều rất hưng phấn, sao bạn gửi nhiều tin nhắn vậy?”


   Thẩm Trường Đông hình như có chút ngượng ngùng, hồi lâu mới nói: “Mình lo lắng bạn học lên đại học rồi nước vào não tự tin hơn sẽ thổ lộ với bạn.”

   Đinh Dật giả vờ giận: “Thổ lộ với mình chính là nước vào não sao?”

   Thẩm Trường Đông cười nói: “Thổ lộ với bạn thì không sao, mình sợ bạn thấy người thổ lộ không đẹp trai bằng mình, nóng giận sẽ đánh người ta tàn tật, không phải bạn sẽ phải chịu trách nhiệm cả đời sao?”

   Đinh Dật muốn nổi đóa, Thẩm Trường Đông vội vàng cắt ngang cô: “Nói cho bạn vấn đề chính, qua năm mới, trước mùng mười chúng ta quay lại trường.”

   “Tại sao, không ở nhà hết tết Nguyên Tiêu sao? Hàng năm mình đều đi xem hoa đăng cùng ông ngoại.”

   “Năm nay thay đổi một chút, không biết là ở nhà đi chùa xem hoa đăng gì với bọn họ nhưng phải về trường trước mùng mười.”

   Đinh Dật ngẩng đầu nhìn lịch treo tường, mùng mười, mùng mười, thấy ngày dương lịch mặt cô liền đỏ, Thẩm Trường Đông này!

   Ngày đó khi đi học ở Bắc Kinh chỉ có Lâm Lâm với cô, Lâm Lâm làm gia sư, phụ huynh xin cô về trường. Cũng may bệnh tình của mẹ cô đã đỡ, cuộc sống căn bản có thể tự lo liệu, trong nhà không cần cô lo quá nhiều.

   Bởi vì đi ban ngày, Đinh Dật hủy vé giường nằm cùng Lâm Lâm ngồi ghế ngồi, thật may đây là chuyến xe mới mở, tuy là vóc người không nhỏ cũng không đến nỗi ngồi không lọt.

   Trên xe rất gọn gàng sạch sẽ, hai người con trai ngồi đối diện, một người trong đó khi cười nhe ra hàm răng trắng khiến Đinh Dật cảm thấy rất quen mặt, hình như đối phương cũng quan sát cô, lát sau hỏi cô: “Bạn biết Thẩm Trường Đông không?”

   Đột nhiên Đinh Dật nghĩ, lần đó khi chơi đu quay, người đi cùng với Thẩm Trường Đông lúc đó là Ngô Không, mà Lâm Lâm bị tên côn đồ gây khó dễ, Thẩm Trường Đông mượn danh của người đó hù dọa những người kia.

   “Thì ra là anh Ngô, anh cũng học ở Bắc Kinh sao, thật trùng hợp, anh học trường nào?” Sao cô không nghe thấy Thẩm Trường Đông nói gì.

   Biết anh ta học đại học công an, Đinh Dật suýt nữa bị sặc.......anh ta hắc đạo bạch đạo đều có.

   Lâm Lâm nhanh trí, từ cuộc nói chuyện của hai người đã có thể đoán được, anh Ngô này chưa chắc là ông chủ nhỏ khách sạn Thần Long, trong lòng có chút xấu hổ, quay mặt ra ngoài không nói gì thêm.

   Ngô Không hỏi: “Cô bé này cũng rất quen, hình như đã gặp ở đâu rồi.”

   Đinh Dật da mặt dày, lập tức nháy mắt với Ngô Không: “Anh nhìn thấy người ta đẹp nên muốn đến gần sao? Chỉ là chiêu này cũ rồi.”

   Ngô Không không biết nên khóc hay cười: “Cô bé này, mấy năm không gặp, bây giờ còn nhảy dây không?” Lập tức lại nói: “Chẳng qua anh nói thật, cô bé này rất quen mặt! Anh nhớ ra rồi, chính là thủ khoa ngàng văn học mà báo chí bàn luận năm ngoái! Trên báo  có hình cô bé!” Lập tức cảm thấy nể trọng.

   Đinh Dật hài lòng: “Đương nhiên, Lâm Lâm nhà em nổi tiếng có tài, năm lớp mười một được đăng bài “Nửa vầng trăng” trên báo trường, làm chấn động cả trường học.” Có bạn là người tài giỏi thật tốt.

   Ngô Không nghe xong khen ngợi, Lâm Lâm càng thêm xấu hổ, đỏ mặt không biết nói gì, len lén thúc Đinh Dật một cái để cô không nói nữa, Đinh Dật vội kêu: “Chán quá, chúng ta đánh bài đi.” Ngồi bên cạnh Ngô Không là bạn học của anh, bốn người chơi bài, thời gian ngồi trên xe cũng trôi qua nhanh.

   Ngồi một lúc, chỗ bên cạnh có tiếng xôn xao, thì ra là một sinh viên nam không mở được hành lý, hình như muốn lấy đồ gì đó ra dùng nhưng anh ta lại quên mất mật mã.

   Mặc dù không tưởng tượng nổi nhưng nhìn anh ta gấp đến độ mồ hôi đầm đìa mọi người đều thương cảm. Lúc này Ngô Không chợt đứng lên, vỗ vỗ sinh viên kia ý bảo tránh ra, khom lưng không biết làm thế nào mân mê hai cái, cái rương liền mở ra, chung quanh nhất thời xôn xao.

   Ngô Không chưa nói gì, khoát tay ngăn cản sinh viên kia nói cảm ơn, vội vàng lại ngồi xuống. Đinh Dật hai mắt sáng rực nhìn anh “Anh làm thế nào hay vậy, thật lợi hại! Học ở trường sao? Có thể dạy em không?” Hình như mọi người đều đã quen nhau lâu lắm chứ không phải là lần thứ hai gặp mặt nữa.

   Ngô Không nói với cô: “Con gái học cái này làm gì? Đây là bí mật nghề nghiệp, không thể tùy tiện nói.” Nói xong làm cho Đinh Dật hận không thể đổi nghề học cảnh sát.

   Nhìn thấy Thẩm Trường Đông, Đinh Dật lập tức hào hứng ngồi lên xe cậu hỏi: “Bạn có liên lạc với anh Ngô Không sao?”

  “Có, vào năm học gặp nhau mấy lần.”

   “Sao mình không biết?”
Đinh Dật kinh ngạc, hình như mọi chuyện về Thẩm Trường Đông cô đều không biết.

  “Bạn bận như vậy làm sao có thời gian để ý mình.” Giọng Thẩm Trường Đông bình thản nhưng lời nói có chút ai oán, Đinh Dật chột dạ cười: “Ngô Không thật lợi hại, khóa vào tay anh ấy bụp một tiếng liền mở ra, bạn học từ anh ấy rồi quay lại dạy mình được không?”

   Đầu bị cậu gõ một cáu: “Bạn lại muốn học nạy ổ khóa sao? Muốn học bạn tự đi, mình không học.” Không nghĩ tới Đinh Dật không hứng thú với máy móc lại có hứng với ổ khóa.

   Thấy bái sư vô vọng, Đinh Dật chịu thua.

   Vừa mới quay lại trường, theo bình thường thì phải sắp xếp còn phải đưa quà năm mới đến nhà bác, thuận tiện đòi tiền mừng tuổi.

   Anh trai cùng chị dâu mùng tám đã đi làm, ở riêng bên ngoài, bác gái ở nhà một mình, nghe nói cô về Bắc Kinh thì vui mừng, nhất định muốn cô ở lại một đêm, trường còn chưa bắt đầu học, Đinh Dật cũng không có lý do về, dù sao ngày mai mới là mùng mười, không thể làm gì khác hơn là sáng mai về sớm.

   Nhà họ Lý bên cạnh ngược lại rất náo nhiệt, không chỉ có anh em Ngụy Hoa Tĩnh cùng Lý Bối Bối ngay cả Điền Anh Hùng cũng được mời. Ngụy Hoa Tĩnh cười nói: “Nữ Vương, em thật sự muốn chuyển sang ngành của bọn anh sao? Tất cả bài chuyên ngành anh đều giữ lại cho em đấy.”

   Thành tích cuối kỳ Đinh Dật mới biết có công mài sắt có ngày nên kim, cô có thành tích tốt nhất khoa, từ nay về sau cũng không đạt được huy hoàng như vậy.......Toán(1) 95, Đại số(1) 95, thiết kế máy móc cơ bản A (1) 96, hóa học B 96, còn lại mấy môn không tồi, có thể chuyển ngành một cách dễ dàng.

   Điền Anh Hùng cũng mỉm cười: “Thật là một cô gái lợi hại, khó trách mọi hoạt động đều không thể thu hút em, chuyển ngành thành công có phải cảm thấy rất nhẹ nhõm không?” Sau đó cô ở sân trường gặp Điền Anh Hùng mấy lần, mặc kệ thế nào anh ta cũng không nói muốn mời cô ăn cơm, hơn nữa cử chỉ tao nhã lễ độ, không bao giờ nêu ra sự khác biệt giữa hai nước nữa, cô cũng dần dần bớt nhỏ mọn.

   Mặc kệ ở chung một chỗ nói chuyện linh tinh hay quan trọng, hợp tác với Điền Anh Hùng rất tốt.

   Ngày hôm sau vừa ăn sáng xong Đinh Dật liền quay về trường, đúng lúc Điền Anh Hùng cũng muốn về liền muốn mời Đinh Dật đi cùng, cô suy tính có thể đi nhờ xe lại đỡ cho bác trai phải đi tiễn cô, Đinh Dật đồng ý, dù sao cũng thuận đường.

   Trên đường bọn họ nói chuyện rất vui, Đinh Dật lấy được không ít tin tức từ Ngụy Hoa Tĩnh, tâm tình rất tốt, nói chuyện không ngừng. Điền Anh Hùng vừa lái xe vừa nói chuyện với cô, thỉnh thoảng mỉm cười, lúc chờ đèn đỏ liền ngẩng đầu hỏi cô: “Sớm như vậy đã về rồi, hôm nay có hoạt động gì sao?”

   Suy nghĩ chắc anh ta cũng biết hôm nay là ngày valentine, Đinh Dật có chút nhăn nhó nhưng mà vẫn không có thói quen nói dối, vì vậy mặt dày nói: “Ha ha, đúng vậy, em có hẹn với bạn trai.”

   Có thể đợi đèn đỏ quá lâu, lúc đèn xanh chiếc xe phía sau thúc giục, Điền Anh Hùng tức giận, liền tự giễu: “Đến Bắc Kinh mới thi bằng lái xe, còn là người học nghề.”

   Đinh Dật chưa thi bằng lái nên sẽ không có ý kiến gì nhìn anh ta lái xe với tốc độ cao.

   Có thể ví như nước  chảy về sông lớn, trên đường có rất nhiều xe, trên đường cao tốc càng thêm chật chội giống như bãi đậu xe di động hơn nữa hình như mọi người đều vội, rất nhiều xe trái vượt, phải vượt không ngừng chạy.

    Sau khi Thẩm Trường Đông dọn dẹp liền gọi điện thoại cho Đinh Dật, điện thoại của cô báo bận, vừa mới gọi được liền nghe thấy Đinh Dật hốt hoảng: “Mình đang trên đường đến bệnh viện XX, đến nơi sẽ gọi cho bạn hay là bạn tới bệnh viện tìm mình.” Bên kia truyền đến tiếng còi xe cảnh sát, điện thoại lập tức cúp.

   Thẩm Trường Đông biến sắc, vội vàng gọi lại: “Bạn bị thương không?”

   “Không phải mình là Điền Anh Hùng, bọn mình gặp tai nạn xe, gặp mặt rồi nói!”
Điện thoại lần nữa bị cúp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn lavender89 về bài viết trên: Chimy Lữ, Tulip_0914, conluanho, meo lucky, orchid1912, su tu nho AxA
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bora, Chloe2412, Giauyen2009, Mekeobon, mozit, Nhungtran303, oclengkeng, Sweetheart1007, Thảo Alice, tiểu bạch 2010 và 310 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.