Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 

Tôi yêu nhân dân tệ - Trùng Tiền Hữu Điểu

 
Có bài mới 27.12.2013, 20:44
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.01.2013, 22:49
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 412
Được thanks: 1586 lần
Điểm: 23.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tôi yêu nhân dân tệ - Trùng Tiền Hữu Điểu (Chương 29.2) - Điểm: 35

Chương 30:

Tôi vẫn biết ba đại nhân là một nhân vật lợi hại, nhưng không nghĩ đến lại lợi hại như vậy. chẳng phải người chết từng nói, Thiên Tử phạm pháp đồng tội với thứ dân, nhưng mà thảo dân tôi cư nhiên vô tội được phóng thích, mà đây đều là nhờ ‘hồng phúc’ của ba đại nhân ban tặng.

Chẳng qua tôi sẽ không vì chuyện này liền cho rằng ba đại nhân cực kì cực kì yêu tôi, giống như yêu Lão Thái Hậu, ở trong mắt ông đoán chứng tôi không bằng một ngón chân của Lão Thái Hậu.

Trên bàn cơm.

Lão Thái Hậu vừa ăn cơm từng chút từng chút, vừa không chớp mắt nhìn chằm chằm người đàn ông của bà, tôi cũng hoài nghi Lão Thái Hậu có nhét cơm vào trong lỗ mũi hay không!

Mà ba cư nhiên cũng dung túng cho loại tình huống này, không hề có ý muốn ngăn chặn.

Vì vậy tôi cũng học tập Lão Thái Hậu ‘nhất tâm nhị dụng’(làm hai việc một lúc), vừa ăn cơm vừa xem tivi, lúc đang xem đến chỗ đặc sắc thì nghe được tiếng trách cứ.

“Ăn cơm không nên xem TV.”

Một miếng cơm nghẹn trong cổ họng, tôi bi phẫn muốn chết. Sao ba không nói với Lão Thái Hậu: ăn cơm không nên nhìn anh! Nghiêm trọng khinh bỉ các người! điển hình kiểu chỉ cho quan đốt lửa không cho dân thắp đèn!

Yên lặng rơi lệ đầy mặt, đai gia không dám phản kháng, cả cái rắm cũng không dám phóng.

Thoáng chốc mất hết khẩu vị, tôi buông đũa lập địa thành Phật: “Chúng thí chủ từ từ thưởng thức, bần đạo no rồi.” đứng dậy, chuẩn bị hạ bàn.

Nét mặt ba trong nháy mắt xuất hiện rạng nứt, lập tức khôi phục lại như lúc đầu. Lão Thái Hậu hung dữ trùng tôi, điển hình kiểu trọng sắc khinh con gái.

“Con năm nay 17 tuổi sao?”

Giọng vẫn như cũ nhàn nhạt, tôi mơ hồ cũng hoài nghi tôi có phải nghe nhầm hay không. F-ck! Có người ba như vậy sao?! Cả con gái bao nhiêu tuổi cũng không biết?! thử hỏi thiên hạ có mấy người cha như vậy……

Tôi rầu rĩ không vui gật đầu.

Lão Thái Hậu dường như cũng không mấy vui vẻ, thịt đã gắp đến trong chén của đàn ông bà, trong phút chốc gắp đến trong chén mình, vẻ mặt khó chịu: “Nhậm Hách, Minh Bích là con gái của chúng ta, con ruột! không phải là nhặt được! ông lại không biết con gái mình bao nhiêu tuổi?”

……….

Nhặt được = = thật không dám khen tặng thí dụ của Lão Thái Hậu, nhưng mà cuối cùng bà cũng biết bênh vực kẻ yếu thay con gái mình, đại gia thật cảm động /(ㄒoㄒ)/~~

Ba thấy vẻ mặt phẫn nộ của Lão Thái Hậu, gắp đồ ăn bỏ vào trong chén của bà, nhẹ giọng chịu tội.

Lúc Lão Thái Hậu nhìn đến ba chủ động gắp rau cho bà thì sắc mặt đã khôi phục như lúc ban đầu, nghe ba giải thích lại càng tươi cười rạng rỡ: “Năm nay con bé quả thật 17 tuổi, hai tháng trước vừa kết thúc kì thi Đại học.”

………

Con mịa nó! Không phải như vậy là xong chứ! Lão Thái Hậu! sao mẹ có thể! Dễ dàng tha thứ cho người đàn ông quên đi tuổi của con gái mẹ!! bức tường cũng không có ngã như vậy!!!

Ba gật đầu, hỏi: “Ghi danh trường gì?”

Lão Thái Hậu oa tiến vào trong ngực của ba, cố ý giả yếu ớt.

“Minh Bích à, thư tuyển của con đến rồi, trong phòng mẹ…ưm, tự con vào tìm xem, tìm ra cho ba con xem.”

Nghe vậy tôi hưng phấn một trận, hận không thể lập tức chạy đi, chẳng qua là ba đại nhân đang ở đây, tôi cần phải tỏ ra vô cùng bình tĩnh trấn tĩnh. Tôi vuốt cằm cười, thong thả rồi thong thả bước đi, bước từng bước nhỏ, qua góc rõ, tôi lập tức nhanh chân chạy vọt vào trong ‘tẩm cung’ của Lão Thái Hậu.

Thư thông báo của đại gia cuối cùng đến rồi!!!

‘Tẩm cung’ của Lão Thái Hậu.

Tôi lục tung tìm kiếm thư trúng tuyển Đại học của tôi.

Tìm mỗi một góc trong ‘tẩm cung’ của Lão Thái Hậu, không có kết quả. Tôi trầm tư suy nghĩ, rốt cuộc tôi còn quên chỗ nào…….ưm! tủ bảo hiểm và thùng rác, chưa tra đến hai mục tiêu này.

Tủa bảo hiểm phải có mật mã, mà Lão Thái Hậu cũng sẽ không coi thư trúng tuyển đại học của tôi như bảo bối………cho nên---- ----

Thư, thông, báo, của, tôi, rất, có, thể, ở, trong, thúng, rác, của, Lão, Thái,Hậu!!!

Tôi nghĩ lại trước đó Lão Thái Hậu ấp úng nữa ngày, chỉ nói ở trong phòng bà, không dám nói mình đặt ở đâu trong phòng. Lúc ấy đại gia rất cao hứng, căn bản không chú ý đến bieu63 cảm có tật giật mình của Lão Thái Hậu! F-ck!!

Tôi không dám tin bước từng bước một thong thả nặng nề hướng đến thùng rác ở góc sáng sủa, lòng như dao cắt không ngừng rỉ máu.Sao Lão Thái Hậu có thể đối xử với kết tinh do tôi và ông chủ Ngôn cùng nhau cô gắng phấn đấu!!?

Đó là thành quả lao động chứng mình đại gia và ông chủ Ngôn vất vả cực khổ, là kết tinh tràn ngập tình yêu.

Hu hu T^-T lúc tôi nhìn đến tờ giấy đỏ thẩm kiều diễm ướt át hấp hối nằm trong thùng rác, nháy mắt lệ rơi đầy mặt.

Bà nó! Mẹ nó! Bà mẹ nó!!

Kia đúng là thư trúng tuyển đại học của đại gia!!! Không phải rác!!! Không phải rác tiện tay có thể vứt bỏ!!!

Ngửa mặt lên trời rít dài---

Vì sao nhà tôi đều biến thái?! Chẳng lẽ không có một ai bình thường sao!!!

Ba nhìn kĩ tờ giấy màu đỏ mang mùi lạ trong tay, khẽ nhíu mày mặt nghiêm túc. Trái tim tôi đập thình thịch, không đoán ra ý tứ của ông rốt cuộc là gì.

“Con bé lại có thể vào đại học T, không tệ, em cho rằng đầu óc con bé hư hỏng, có thể vào đại học S là a di đà Phật….ưm, quả thật khiến em chấn động.” Lão Thái Hậu cười hì hì ôm cánh tay cường trán của ba, ra thần bí: “Đây đều là Tiểu Ngôn phụ đạo, đều là công lao của cậu ta, nếu không khuê nữ nhà anh nói không chừng bây giờ đang ôm đền lồng đỏ oa oa khóc á.”

Lời Lão Thái Hậu khiến tôi kinh ngạc không thôi, đầu óc rối rắm. đại học T?! không phải đại học S sao? Sao có thể là đại học T!!! Lão Thái Hậu nói sai rồi đi! Đại học T chính là trường cao cấp nhất nha…..nghe nói tập hợp học sinh có IQ cao của cả nước…..tuy IQ của đại gia cũng cao…….nhưng lúc trước chẳng phải ghi danh đại học S sao?!

“Đai học T, cũng được.” ba ôn hòa cho kết luận.

Cả ba đại nhân cũng nói là đại học T! tôi chẳng thèm để ý đến lễ phép tôn kính đoạt lấy thư thông báo trên tay ba, kề sát tờ giấy mang mùi lạ đến trước mũi, mắt trừng thật lớn----

Giấy tráng mực đen, không, giấy hồng chữ đen-----

Gửi bạn học mới 201X.

Xin chào! Chúc mừng bạn trúng tuyển vào học viện chúng tôi. Vì để bạn tiện đến trường báo danh, trường thông báo các hạng mục như sau, mời ban kịp thời chuẩn bị sẵn.

Thời gian đưa tin: ngày 9 tháng 9, 9:00-19:00.

Địa điểm đưa tin: Đại học T [trung tâm thành phố T].

(lược bớt một đống hạng mục phải chú ý)

Sấm sét giữa trời quang.

Lại, thật, là, đại, học, T.

Oh my gog oh my god oh my god oh my god oh my god…

Trong  đầu nhanh chóng xuất hiện đủ kiểu nguyên nhân, chẳng lẽ lúc trước lúc bọn họ giúp tôi điền đại học T tay không cẩn thận vừa lệch viết lại thành đại học T? hay là hệ thống trường học của đại học T bị hacker công kích? Hay là ông trời không đành lòng chôn vùi một nhân tài tài năng xuất chúng như tôi, làm phép bẻ S thành T…

“Nhậm Minh Bích!” Lão Thái Hậu giận dữ gầm lên kéo tôi đang dạo chơi phía chân trời về hiện thực, tôi nghi hoặc khó hiểu trừng bà,  “Sao có thể là đại học T? sao có thể là đại học T!!”

“À!lúc trước mẹ nói với Tiểu Ngôn, con không ghi danh trường quân đội cũng được, chỉ cần con thi được đại học T.”

“sau đó?!”

“Sau đó cậu ấy đồng ý đó!”

“……….”

Lúc này ba trầm mặt đã lâu hé răng, giọng điệu bình tĩnh: “Bây giờ hai người có thể nói cho tôi biết, ‘Tiểu Ngôn’ là ai?”

Lúc Lão thái Hậu cực kì hứng thú mở miệng, muốn nói cho người đàn ông của bà biết ‘Tiểu Ngôn’ rất có thể là con rể tương lai của ông, thì tôi giành trước một bước nói: “Anh ấy là giáo viện giúp con học bổ túc!”

Nghe vậy, Lão Thái Hậu mặt nghi hoặc nhìn sang tôi, không có vạch trần lời nói dối của tôi. Ba thì vẻ mặt suy nghĩ sau xa, ánh mắt không phân được là hoài nghi hay tin tưởng.

Là yên ắng trước cơn giống bão sao….

Không biết vì sao lúc Lão Thái Hậu muốn nói rõ thân phận của ông chủ Ngôn, tôi đột nhiên có chút sợ hãi, đầu óc nóng lên theo bản năng liền thốt ra một câu như vậy.

Giống như trong tiềm thức cảm thấy một khi ba biết được khúc mắt tình cảm giữa tôi và ông chủ Ngôn, nhất định sẽ vung một đao chém đứt liên hệ giữa chúng tôi, đánh gãy uyên ương. Còn tại sao tôi có loại cảm giác này, tôi cũng không nói lên được, dù sao chính là có loại trực giác này = =.

Quả nhiên, lời tiên đoán của đại gia trở thành sự thật.

Ba đại nhân hạ lệnh muốn gặp vị ‘giáo viên dạy bổ túc’ trong truyền thuyết này, bảo tôi mời ‘giáo viên dạy bổ túc’ của tôi tối đến nhà làm khách, ông muốn cảm tạ ‘Thầy Tiểu Ngôn’-kỹ sư dìu dắt tâm hồn- đã dạy dỗ con gái ông thành tài.

Ưm, xong đời.

Ba đại nhân quả nhiên anh minh, cư nhiên nhìn ra khó hiểu trong đó, chuẩn bị ra độc thủ, phá mối lương duyên này.

Người chết từng nói thà phá mười ngôi miếu không phá một lương duyên. Nếu ba nhất quyết phải chia rẽ đôi uyên ương số khổ bọn tôi, đại gia liền dẫn theo ông chủ Ngôn cao chạy xa bay, để lúc bọn họ xuôi tay trên đời không có người chăm sóc trước khi ra đi! Hối hận đến chết! chết không nhắm mắt!

Ưm………nhưng mà………tôi làm sao nói với….ông chủ Ngôn……..chuyện ‘Thầy trò’ này đây……anh ta mà biết tôi nói anh là giáo viên dạy bổ túc………ưm…….có thể đánh tôi hay không?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn TT.MinhDung về bài viết trên: Băng Nhi vô vi, Cyclotron, Mưa biển, Phonglinhlam, Tiểu Tuyết Phong, alligator, conluanho, nhanhan, trankim
     

Có bài mới 04.01.2014, 17:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.01.2013, 22:49
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 412
Được thanks: 1586 lần
Điểm: 23.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tôi yêu nhân dân tệ - Trùng Tiền Hữu Điểu (Chương 30) - Điểm: 47
mình thấy chương này mới biến thái nì _ _!!!!
Chương 31:

Trong điện thoại ấp a ấp úng với ông chủ Ngôn hồi lâu, tôi vẫn chưa nói ra chuyện ba muốn gặp anh ta.

Từ trong nhà chạy vội mấy cây số đến chỗ chặn xe của ông chủ Ngôn, tôi vẫn chưa nói ra chuyện ba muốn gặp anh ta.

Sau khi ông chủ Ngôn kéo tôi lên xe, tiếp tục chạy hướng về phía nhà tôi, anh ta thấy nét mặt tôi muốn phóng rắm mà còn bướng liên tục nhịn xuống, mặt không đổi sắc khuyên tôi có gì cứ nói thẳng, tôi vẫn chưa nói ra chuyện ba muốn gặp anh ta.

Mãi đến khi xe anh ta dừng ở trước cửa nhà tôi, tôi trông thấy ba đại nhân đứng ở cạnh cửa sổ trên lầu. tôi giữ chặt tay ông chủ Ngôn, khúm núm nói một câu: “Ba em muốn gặp anh.”

Thân thể ông chủ Ngôn rõ ràng cứng đờ, giọng nói kèm theo nguy hiểm: “Nhậm Minh Bích, sao em không nói sớm một chút, điều gì làm cho em khó mở miệng?”

Tôi ủy khuất bĩu môi: “Hu hu, người ta cũng không muốn đâu, người ta chỉ sợ anh tức giận thôi.”

Ông chủ Ngôn khẽ nâng cằm, đường cong cổ tuyệt đẹp, anh ta điều chỉnh tốt hô hấp bình tĩnh nhìn tôi: “Nói đi, rốt cuộc em còn lời vô sỉ gì chưa nói.”

Ưm….lời vô sĩ….người ta cũng có muốn đâu…

Tôi cúi gằm đầu, cực kì nhỏ giọng nói: “Em nói anh là Thầy dạy bổ túc của em.”

Một mảnh trầm mặc.

Tôi vụng trộm giương mắt, mặt ông chủ Ngôn không chút thay đổi nhìn chằm chằm tôi, trong đôi mắt hẹp dài hiện lên một loại cảm xúc tên là tan vỡ và tức giận.

“Em sai rồi…..” tôi giật nhẹ tay áo của anh ta, đáng thương tội nghiệp nhận lỗi.

Ông chủ Ngôn lạnh lùng pia liếc tôi một cái, không lên tiếng.

Thường ngày trên bàn cơm chỉ có tôi và Lão Thái Hậu, lúc này xuất hiện thêm hai vị đại nhân, mỗi người một lứa.

Đặc biệt là bầu không khí không được tự nhiên, nhất là sắc mặt âm u không rõ của ba đại nhân, tôi nhìn mà trong lòng run sợ, giật mình, hoang mang lo sợ.

Chiến trường không tiếng động, tràn ngập khói thuốc súng.

Lão Thái Hậu không phát hiện chút nào, mặt mày vẫn hớn hở như cũ, ba hồi gắp thịt cho ba, bốn hồi gắp rau cho ông chủ Ngôn, gắp cho tôi------xương cá.

= = xin hỏi mẹ đại nhân, ngài gắp xương cá cho con là vì nguyền nhân gì, hi vọng con sớm bị mắc xương cá mà chết sao…..đại gia vốn đã mắc kẹt chết đi sống lại trong ánh mắt đối nghịch giữa ba và ông chủ Ngôn, ngài còn cho con thêm một nét, ngài là có âm mưu gì hả ngài.

“Cậu chính là ‘giáo viên phụ đạo’ của Minh Bích đi.” Nét mặt ba nghiêm túc, trong lời nói có mảy may lạnh lùng.

Ông chủ Ngôn ung dung bình tĩnh mỉm cười: “Chào bác.”

Ba không ấm không nóng gật đầu, mỗi câu nói chuyện cùng ông chủ Ngôn đều mang theo nhàn nhạt xa cách. Ông chủ Ngôn từ đầu đén cuối đều ở trạng thái vinh nhục không sợ hãi, chỉ là khi ánh mắt bay đến chỗ tôi thì mơ hồ tràn ngập ý tính sổ sau.

Một trái bóng cao su đá tới đá lui giữa bọn họ, sau đó không biết làm sao liền đá về phía tôi------

“Con bé nhất định gây thêm không ít phiền phức cho cậu.”

“Chuyện của em ấy đối với cháu mà nói tuyệt không phải phiền phức.”

“A…? quan hệ giữa hai người dường như rất tốt?”

“Bác trai, cái này người có thể hỏi Minh Bích.”

Sau đó, hai tròng mắt lợi hại của ba đại nhân và ánh mắt tràn ngập uy hiểm đe dọa của ông chủ Ngôn bắn về phía tôi, trong lòng tôi, rùng mình, không khỏi thầm kêu khổ không ngừng, đây là chuyện gì vậy!! Thảo dân tôi không có đắc tội gì với hai vị đại nhân, vì sao phải kéo tôi vài trong cuộc chiến của đàn ông bọn họ! đại gia không phải bia đỡ đạn mà!!!

Tôi thận trọng trả lời ba:

“Con và ‘Thầy Ngôn’….là tình cảm cách mạng vững vàng, ha ha ha.”

Ba mặt không đổi sắc, hỏi tiếp: “Đơn giản là bạn bè sao?”

Tôi giành mở miệng trước ông chủ Ngôn: “Tình bạn trong sáng thuần tuy1~”

Ba đại nhân hài lòng gật đầu, mà mặt ông chủ Ngôn vẫn như trước không thay đổi, trong đôi mắt rõ ràng hiện lên buồn bực tức giận.

Ách, đại gia tạm thời làm phản để ông chủ Ngôn ở tạm thế hạ phong.

Lần này ba trở về, dường như chỉ ở nhà một tuần, Lão Thái Hậu có thể vui vẻ, khổ cho tôi, ba ở nhà một ngày, tôi liền tiếp tục lặp lại sống không bằng chết chết không bằng sống.

Trong quá khứ khoản thời gian ba về nhà cũng không quá ba ngày, hiện tại cư nhiên muốn ở lại một tuần. oh my god, sống một ngày bằng một năm đó nha, chừng tỏ đại gia sau này 7 năm không thể về nhà họ Ngôn, không thể quang minh chính đại cùng ông chủ Ngôn chàng chàng thiếp thiếp ôm ôm ấp ấp, thậm chí không thể giờ trò sờ mó với anh ta.

Đây là hành hạ trắng trợn mà!!! Đại gia không có ông chủ Ngôn tựa như cá thiếu nước, sẽ khô héo mà chết!!! (tác giả: thí dụ của cô rốt cuộc cũng giống một chuyện rồi!! cô gái ngốc nghếch mới lớn của chúng tôi!!!)

Hu hu hu! Đại gia không muốn là bọ hung mất đi phân và nước tiểu(Tác giả:………coi như trước đó ta chưa nói gì!)

Ngoài cửa.

Tôi vẻ mặt cười nịnh nọt: “Ông chủ Ngôn, anh đừng tức giận có được không?”

Ông chủ Ngôn dịu dàng pia liếc tôi một cái, phủi tay chuẩn bị rời đi.

Tôi chợt nhào lên ôm lấy thắt lưng của anh ta, sợ hãi reo lên: “Ông chủ Ngôn, người ta biết sai rồi! anh đừng không để ý đến người ta má!”

Ông chủ Ngôn dễ dàng gỡ móng heo của tôi ra, không nói lời nào tiếp tục đi.

Nhìn bóng lưng ông chủ Ngôn rời đi, nước mắt lạch cạch lạch cạch rơi xuống, không khỏi thống hận chính mình vì sao trước đó không trực tiếp thẳng thắn với ba, rõ ràng biết ông chủ Ngôn nhất định không thích bị ba nhận nhầm là thầy giáo, tôi vẫn như cũ không lo lắng cảm thụ của anh ta.

Hu hu, đại gia là đứa khốn nạn từ đầu đến chân! Bây giờ tốt rồi, ông chủ Ngôn tức giận, không để ý đến tôi rồi! không để ý đến tôi rồi!!!

Đại gia trở thành cá thiếu nước, sắp khô héo mà chết, đại gia trở thành bọ hung mất đi phân và nước tiểu, sắp chết đói!!

Oa hu hu…

Trong tầm mắt mông lung bỗng dưng xuất hiện một đôi chân, một đôi chân khiến đại gia kích động vô cùng, tôi nâng gương mặt dính lệ loang lỗ, ánh mắt hi vọng nhìn về phía ông chủ Ngôn tràn ngập hết cách(bất đắc dĩ).

Anh ta đưa tay lau đi nước mắt nước mũi của tôi, trầm thấp nói: “Em khóc cái gì chứ.”

Không đợi tôi trả lời, anh ta lại nói: “Là tôi nên ủy khuất mới phải, là tôi nên khóc mới đúng.”

Tôi tiến lên muốn ôm anh ta, bàn tay đến giữa không trung lại dừng lại, sợ hãi lại bị anh ta đẩy ra. Thấy thế, ông chủ Ngôn nhíu mày, trong con ngươi sâu thẩm hiện lên tự trách, một tay kéo lấy tôi ôm chặt vào lòng.

Anh ta cúi người ở bên tai tôi, tầm thấp thở dài: “Anh không có tức giận---“

Tôi ra sức ôm lấy anh ta, mang theo tiếng khóc cắt ngang lời anh ta: “Anh rõ ràng tức giận. anh không để ý đến em! Anh còn đẩy em ra!!”

Ông chủ Ngôn thì thầm: “Thật xin lỗi, anh đảm bảo sau này tuyệt đối không có loại tình huống này.”

Tôi hít hít mũi gật đầu, đầu cọ cọ trong ngực anh ta. Ông chủ Ngôn bỗng nhiên cười, cười cực kì bí hiếm sâu xa, khó hiểu.

Giọng nói tao nhã mê người của anh ta vang lên bên tai: “Ba em đang nhìn chúng ta----từ lúc anh đẩy em ra.”

………..

Cả người bỗng dưng cứng ngắc, trong đầu bỗng chốc trống không, đầu vùi vào trong ngực anh ta vẫn không nhúc nhích, đáy lòng nhanh chóng suy nghĩ làm sao giải thích với ba về hình ảnh chúng tôi chàng chàng thiếp thiếp ôm ôm ấp ấp này.

Lúc tiễn ‘Thầy Ngôn’ tôi lưu luyến không thôi lệ rơi lã chã, cố có một cái ôm ‘tràn ngập tình bạn bè’ với anh ta……..mọi lời giải thích sàng lọc loại bỏ như thế hiện lên trong đầu.

Hình ảnh ông chủ Ngôn không chút do dự đẩy tôi ra phút chốc hiện lên trong óc, lòng tôi co rút, từ trong ngực anh ta ló đầu ra nhìn về phía ba ở bên cạnh cửa sỗ trên lầu. Rống như Sư Tử Hà Đông: “Ba! Anh ấy không phải thầy con! Anh ấy là---người đàn ông của con!”

Sắc mặt ba đại nhân âm trầm, tầm mắt sắc bén như dao từng cái bắn trên nguòi tôi, tôi co rúm lại theo bản năng trốn vào trong ngực ông chủ Ngôn.

“Nhậm Minh Bích! Cô đứng yên đó cho tôi!” ba hét lớn một tiếng.

Tôi vội vàng đứng yên, đầu cúi thật thấp. trong lòng cực kì khinh bỉ ba, cố làm ra vẻ, ông quản tôi cái gì chứ, cả tôi bao nhiêu tuổi ông cũng không nhớ được, dựa vào đâu dại gia thích ai còn phải được sự cho phép của ông!

“Bác trai---“

Ba lạnh giọng cắt ngang lời anh ta: “Đừng gọi tôi là bác trai, tôi nhận không nổi!”

“Ngôn Siêu Kế, 29 tuổi, tổng giám đốc công ty BMR, lại còn là người thừa kế thứ 5 của xí nghiệp Ngôn thị, hửm? thân phận như vậy, tôi có thể nhận nổi một tiếng bác trai của cậu sao.”

Trong không khí lan tràn ngảy may mùi thuốc súng, yên lặng trầm mặc.

Tựa hồ đang chờ đợi cái gì đó phát nổ.

Nghe được giọng điệu châm chọc khiêu khích của ba gương mặt anh tuấn của ông chủ Ngôn cứng nhắc, tôi thấy liền bốc hỏa, ba dựa vào đâu mà dùng giọng điệu chế nhạo đó ca ngợi ông chủ Ngôn!

“Phải, anh ấy không nên gọi ba là bác trai.” Ánh mắt trừng càng lúc càng lớn, tôi tức chết: “Anh ấy nên gọi ba là ông nội mới đúng!”

Ông chủ Ngôn kéo lấy tay tôi ra sức nhéo, tôi biết là anh ta muốn tôi ngậm miệng, cứ nghe lời dạy của ba. Nhưng mà đại gia không cam làm không nỡ, lúc đầu đại gia sợ ba biết ông chủ Ngôn, là vì sợ ông chia rẽ bọn tôi, mà lúc này nếu ông biết rồi, vậy tôi cũng không cần cố kỵ gì, ai cũng đừng mơ tưởng chia rẽ bọn tôi.

Quan trọng nhất là, ông chủ Ngôn nhà tôi chỉ được phép để tôi bắt nạt, tôi tuyệt đối không để người khác bắt nạt anh ta, cho dù người này là ba tôi.

Sắc mặt ba trong nháy mắt xanh mét, tực giận vô cùng, vỗ mạnh xuống bàn: “Nhậm Minh Bích! Con biết con đang nói gì không!”

“Con biết! ba vốn già, chẳng lả ba còn là tên nhóc trẻ tuổi sao?!” tôi không sợ chết cãi lại.

“Phải rổi! con phản rồi!” ba thở hổn hển đứng lên, Lão Thái Hậu vội vàng xông đến ngăn cản ông, quay đầu trừng tôi: “Minh Bích, con nói ít một câu đi!”

“Ba không nói anh ấy, con liền không nói.”

“Con biết ba là gì của con không? Cư nhiên dám nói chuyện như vậy với ba!”

“Ba là ai? Chẳng phải ba là Tham Mưu Trương tài giỏi của hải quân sao?”

“Lý Quỳnh! Lấy roi cho anh!”

Thoáng chốc người xung quanh đều biến mất, còn lại một mảnh tối đen. Thân thể không kiềm chế được phát run, tôi nhớ đến cảnh tượng trước đây, ba giơ cao roi đánh tôi……

Năm ấy, tôi khoảng 5 tuổi, rốt cuộc là nguyên nhân gì làm cho ba đánh tôi, đến nay tôi vẫn không rõ lắm.

Lúc ấy chúng tôi không hề sống ở khu nhà ở bây giờ, mà là ở tại trụ sở lớn quân khu Công Chính phía tây nam, khi đó ba cũng không phải Tham Mưu Trưởng của hải quân, là trung tướng của hải quân. Một ngày ba nổi giận đùng đùng từ bên ngoài trở về, trước kia còn không hiểu chuyện, tôi chỉ y theo tâm trạng của mình muốn làm gì thì làm đó, có lẽ vẫn còn có chút mong mỏi ba, tôi liền ngây thơ ngọt ngào kêu ba ba chạy về phía ông, sắc mặt ba có chút chuyển biến tốt đẹp.

“Nhậm Minh Bích! Nhậm Minh Bích!” đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng kêu của trẻ con, là Quý Tiểu Quang con trai dì Lý bên cạnh. Lúc này cậu ta cầm mấy cái kẹo que trên tay ngoắc ngoắc tôi, tôi mở hai tai của ba ra, nhanh chân chạy về phía tiểu Quang.

Ba giữ chặt áo của tôi, giọng tràn ngập thống hận: “Không được đi.”

Tôi giãy thân thể nhỏ bé, miệng hô: “Con muốn kẹo que, con muốn kẹo que! Ba ba buông! Con muốn kẹo que!”

Bỗng dưng ông nhẹ buông ta, tôi té xuống đất, sững sờ nhìn ông.

Bỗng nhiên sắc mặt ba dữ tơn: “Con nghe ba nói, hay nghe nó nói?”

Tôi theo bản năng trả lời: “Kẹo que…”

Bỗng nhiên ba ngửa đầu lên cười to, hung ác nói: “Ha ha ha ha! Con chọn nó, mà không cần ba con?”

Không biết ba làm sao biến ra cây roi, tôi biết ông giơ roi lên, sau đó hung hăng quất vào trên người tôi, thân thể truyền đến đau đón tôi òa một tiếng khóc lớn lên, Quý Tiểu Quang dường như cững sửng sốt, kẹo que trên tay rơi xuống đất, sợ đến mức bất động đứng yên tại chỗ, trơ mắt nhìn ba tôi một roi lại một roi đánh vào tôi ở trên mặt đất.

Mãi đến khi Lão Thái Hậu từ bên ngoài trở về, nhìn thấy tôi vết thương chồng chất nằm trên mặt đất không nhúc nhích và người đàn ông che mặt quỳ trên mặt đất, giật mình hét chói tai ra tiếng.

Sau đó tôi nhập viện, theo lời Lão Thái Hậu, tôi từ nhỏ khỏe mạnh không tưởng nổi, cho đến bây giờ chưa từng đến bệnh viện. mà lần đầu tiên nằm viện, không phải vì bị bệnh, mà là bị chính ba mình đánh đến nhập viện, một lần đó Lão Thái Hậu không câu oán hận ba đề nghị ly hôn.

Sau này vì sao bọn họ ly hôn không thành, nguyên nhân trong đó tôi cũng không biết rõ. Tóm lại từ đó về sau, tôi liền sinh ra một loại khoảng cách cùng cách giác sợ hãi với ba.

Bên tai vang lên tiếng thét chói tai của Lão Thái Hậu: “Nhậm Hách, tôi nói cho ông biết, nếu ông cón dám đánh con gái tôi, tôi không để yên cho ông.”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn TT.MinhDung về bài viết trên: Cyclotron, Mưa biển, Nấm_langthang, Phonglinhlam, Tiểu Tuyết Phong, alligator, conluanho, nhanhan, tieuthu_soma, trankim
     
Có bài mới 06.01.2014, 15:28
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.01.2013, 22:49
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 412
Được thanks: 1586 lần
Điểm: 23.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tôi yêu nhân dân tệ - Trùng Tiền Hữu Điểu (Chương 31) - Điểm: 34
@@ thật ra không phải vì 'tên đó' mà là vì 'kẹo' :))
hum trước bạn nào hỏi mình còn bn chương là hoàn ấy mình lo úp mà quên tl ^^ sr nhé, truyện có 44c bây giờ úp c32 z là còn 12c é bạn :D  :-D  :-D  :))  :))  :thanks:  :thanks:  :thanks:

Chương 32:

Lão Thái Hậu đứng phía trước tôi giống như bà mẹ bảo vệ gà con, rất có cảm giác như muốn đánh tôi thì phải bước qua xác, sắc mặt ba càng thêm khó coi.

Tôi không kiềm chế được run rẩy, nét mặt vẫn không phục như trước. ông chủ Ngôn khẽ cau mày, cuối cùng nhàn nhạt lên tiếng: “Minh Bích, em đi lấy roi thay bác gái.”

Nghe vậy, Lão Thái Hậu không thể tin được giận dữ nhìn ông chủ Ngôn.

Tôi cũng không dám tin vào câu nói mà lỗ tai mình nghe được, ông chủ Ngôn--- bảo tôi đi lấy roi?

“Tiểu Ngôn! Cậu ước gì vợ tương lai của cậu bị cha chồng tương lai đánh?!” Lão Thái Hậu lại hét một tiếng chói tai.

Tôi không chớp mắt theo dõi anh ta, ba có đánh tôi hay không không phải vấn đề quan trọng mà tôi quan tâm, Lão Thái Hậu nói cha vợ thành cha chồng cũng không phải vấn đề quan trọng mà tôi để ý, vấn đề quan trọng là vì sao ông chủ Ngôn phải vâng lời cha tôi, chẳng lẽ anh ta đang sử dụng ‘khổ nhục kế’? dùng chiến thuật vòng quanh? Mặc kệ là gì, tóm lại tôi tin tưởng ông chủ Ngôn sẽ không tổn thương tôi, cho dù trong lòng tôi thật lo lắng không yên.

“Tiểu Quỳnh! Anh nói muốn đánh con gái anh từ khi nào vậy?” ba tức giận nói.

Chúng tôi kinh ngạc một trân, đầu óc không xoay chuyển kịp, khốn đón nhìn họ.

“Chuyện anh hứa với em, anh sẽ không nuốt lời.” ba thì trịnh trọng nhìn chằm chằm Lão Thái Hậu, còn Lão Thái Hậu thì ngây ngốc không hiểu tình huống thình lình gì xảy ra. Tiếp đó ba xoay người đối diện với tôi, nét mặt và giọng điệu nghiêm túc: “Về phần con, nói tiếp đi, con nói bao nhiêu câu lát nữa ba liền đánh ‘đàn ông’ của con bấy nhiêu roi.”

Tôi xù lông, tức giận nói: “Đánh cái cọng lông ba á!”

Khóe miệng ông chủ Ngôn run rẩy, lại vẫn không ngăn cản tôi nói.

“Ba câu.” Ba tuyên bố rất có trật tự.

Tôi tiếp tục xù lông: “Ba cái cọng lông ba ấy! đầu ba rút gân à!”

Ba nghiêng người thấp giọng nói nhỏ nhẹ vài câu với Lão Thái Hậu, Lão Thái Hậu liền đi ra, ông mặt không đổi sắc nhìn tôi: “Con muốn mắng tiếp?”

“Tóm lại con không cho ba đánh ông chủ Ngôn!” tôi ôm chặt lấy ông chủ Ngôn, giống dáng vẻ Lão Thái Hậu bảo vệ tôi trước đó.

“Cậu ấy bằng lòng cho ba đánh.”

Tôi hung hăn phản bác: “Làm sao có thể! Ba nói xạo!”

“Con không tin thì có thể hỏi ông chủ Ngôn nhà con một chút, hừ!”

Tôi kéo kéo tay áo ông chủ Ngôn, tràn đầy tự tin: “Ông chủ Ngôn, anh nói với ông ấy, anh có đồng ỳ cho ông ấy đánh hay không?”

“Có thể được bác trai dạy dỗ, là vinh hạnh của anh.”

Một khắc đó, tôi lại lần nữa không dám tin vào câu nói mà lỗ tai mình nghe được. ông chủ Ngôn vậy mà bằng lòng….cho ba đánh? Vì sao…..vì sao….

Tôi đứng yên bất động tại chỗ, thật lâu không cách nào lên tiếng.

Bỗng nhiên nhớ đến trước kia, lần đầu tiên ông chủ Ngôn chạm mặt Lão Thái Hậu thật bất hạnh bị đánh, là vì tôi nói dối, mà câu trả lời của anh ta cũng là: “Có thể được bác gái dạy dỗ, là vinh hạnh của cháu.” Giờ phút này ông chủ Ngôn lại vì lời vô sỉ của tôi mà chịu khổ cay độc.

Dìu ông chủ Ngôn bước từng bước một về phía xe của anh ta, lòng tôi đau gần chết, hận không thể vã miệng chết tiệt của mình mấy cái, vì sao luôn tranh luận với ba. Ba cũng thật sự kẻ lòng dạ độc ác, quất một roi vào người ông chủ Ngôn, mắt cũng không chớp một cái, ông ta tưởng đang đánh cướp biển Nhật lùn chắc, có giỏi thì về biển đánh kẻ địch đi, vì sao phải tra tấn ông chủ Ngôn nhà tôi.

Một bên quan sát Lão Thái Hậu, không chỉ không ra tay cứu vớt đôi uyên ương số khổ bọn tôi, còn giữ chặt tôi những lúc tôi muốn xông lên chắn roi thay ông chủ Ngôn, ngăn cản tôi anh hùng cứu mỹ nhân (chúng sinh: ông chủ Ngôn là mỹ nhân, là chắc chắn, còn cô không phải anh hùng mà là cẩu hùng(người vô tích sự), cũng là chắc chắn).

Hu hu hu……đều tại tôi, ông chủ Ngôn gặp phải tôi chính là kẻ bất hạnh trên thế giới.

Nhất là sau khi ba đánh ông chủ Ngôn xong, còn cười nhẹ nhàng: “Sau này nếu khó chịu với ba cứ việc đến mắng ba, tuy rằng ba hứa với mẹ con, không động đến một cọng lông tơ của con, nhưng mà đàn ông của con tốt nhất là da đủ dày.”

Nhất thời tôi xù lông, lửa giận xông lên đầu, há mồm liền chửi: “TMD(Cmn, dcm) da ba dày!”

Pia một tiếng, roi của ba lại quất vào phần lưng của ông chủ Ngôn. Ông chủ Ngôn thét lớn một tiếng, giữa trán có một giọt mồ hôi lạnh trượt xuống.

Tôi há mồm, ba thật bình tĩnh cầm lấy roi chĩa vào phần lưng chồng chất vết thương của ông chủ Ngôn, lời của tôi mắc kẹt ở cổ họng, không lên nổi cũng không xuống được.

  Căm hận nhe răng nhếch miệng với ba một phen, tôi cắn chặt môi mình, trên môi truyền đến đau đớn nhắc nhở tôi đừng nói nữa.

Ông chủ Ngôn nhịn đau gượng cười với tôi, ngón cái nhẹ nhàng xoa môi tôi, để tôi thả môi mình ra, trong mắt anh ta không có chút trách cứ.

Hu hu hu……… vì sao ông chủ Ngôn đối xử tốt với tôi như vậy! vì sao vậy! đại gia có chỗ nào tốt!

Bời vì ông chủ Ngôn bị thương, do đó tôi lo nghĩ cho thân thể anh ta mà đuổi anh ta đến vị trí tay lái phụ, vì vậy tôi ngồi ở vị trí tay lái của anh ta, vì vậy cuối cùng tôi cũng có thể ‘sủng hạnh’ chiếc xe hơi cao cấp sang trọng này. Cảm thấy kích động một trận, đại gia chưa từng lái xe cao cấp như vậy nha!

“Anh tin em biết lái xe.” Dừng một chút, anh ta nói: “Kĩ thuật của em thế nào?”

= = ách! Ông chủ Ngôn vẫn là không tin tôi sao, lật bàn!

Tôi xác thực: “Anh phải tin tưởng em, giống như em tin anh vậy!” tuy rằng tôi không tin bản thân mấy.

Ông chủ Ngôn nhùn vai, động tác thắt dây an toàn trắng trợn chọc mù mắt đại gia, anh ta cứ như vậy không tin đại gia.

Cho nên một giây sau nhào qua, dùng sức quá mạnh nên đè ông chủ Ngôn ở trên ghế dựa, anh ta đau hít một hơi.

Tôi vội vàng cởi bỏ dây an toàn anh ta thắt lên, sau đó lùi về vị trí cũ, chột dạ không dám nhìn vẻ mặt thâm trầm của anh ta.

Bởi vì trong lòng khẩn trương, lúc khởi động không biết sao chân tôi đạp phải tăng tốc, xe lập tức bay ra ngoài, ông chủ Ngôn không thắt dây an toàn suýt chút nữa đập vào cửa kính, trái tim tôi sợ đến mức đập thình thịch lập tức thắng xe.

“Rầm---“

Đầu ông chủ Ngôn vẫn dâp vào cửa kính…..ô ô….thật bi đắt.

“Nhậm! Minh! Bích!”

Ô ô, ông chủ Ngôn tức giận, tôi nhanh chóng nói sang chuyện khác.

“Ông chủ Ngôn, vì sao anh không nói với em, nguyện vọng thi đại học là đại học T?”

Qua thật lâu, ông chủ Ngôn mới rầu rĩ không vui trả lời:

“Bác gái không nói với em sao.”

“Mẹ nghĩ anh sẽ nói với em!”

“À, vậy bây giờ em biết cũng không muộn.”

“!!!!”

Thời gian trôi thật nhanh, chưa tới bảy ngày thì một cú điện thoại đã tới trước, liền bảo ba về lo sự nghiệp hải quân của ông, Lão Thái Hậu không khỏi lại khóc lóc một trận, lại không giữ được bước chân người đàn ông của bà.

Ba hôn lên trán bà, cúi đầu nói:  lại chờ anh vài năm nữa, anh nhất định buông mọi thứ ở cùng em.

Ba đi rồi, Lão Thái Hậu xa xa nói:  đây là số của bà, ai kêu bà gả cho một quân nhân cống hiến vì nước.

Mặt khác Lão Thái Hậu lén nói với tôi, lúc đầu ba định tách chúng tôi ra. Bởi vì tuổi này của mình lớn hơn vợ rất nhiều, ông không hi vọng con gái mình cũng gả cho người đàn ông quá lớn tuổi, nhưng mà con luôn sợ ông sợ muốn chết lại để ông chủ Ngôn trong miệng, ngang nhiên chống lại ông. Trong phút chốc ông liền nghĩ thông suốt, tình cảm của con gái thì để tùy con gái vậy, ông đã miệt mài nhiều năm, không phải là một người chồng tốt, cũng không phải người cha tốt, vậy liền đành làm một người chồng mà không khiến vợ và con gái chán ghét.

Tôi hơi kinh ngạc, hoa ra ba thật rất thông tình đạt lý.

Lão Thái Hậu lập tức vỗ đầu tôi, tức giận nói: “TMD con đừng thầm oán đàn ông của mẹ, lần trước con mắt ba già mẹ còn chưa tính với con, bây giờ con lập tức cút đi dọn dẹp sạch sẽ trong nhà, tiếp đó chạy về chỗ đàn ông của con!”

(╯﹏╰) ách. . . . .

Thời gian trôi qua thật mau.

Cách thời gian đến trường báo danh dần dần đến gần, tôi vô cùng buồn rầu, mỗi ngày nhìn gương mặt xinh đẹp của ông chủ Ngôn sững sờ. tuy đại học T rất tốt đẹp rất tươi sáng, nhưng đại gia ngàn lần vạn lần triệu lần không muốn rời khỏi ông chủ Ngôn đâu đâu đâu, đại gia không muốn tôi và ông chủ Ngôn mỗi người một nơi, đại gia không muốn xảy ra xích mích với ông chủ Ngôn, không muốn vì đại gia không ở đây mà có Tiểu Tam(kẻ thứ 3, hồ ly tinh) xen vào….



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn TT.MinhDung về bài viết trên: Cyclotron, Myumi, Nấm_langthang, Phonglinhlam, Tiểu Tuyết Phong, alligator, checquyhau, conluanho, ly kieu, tieuthu_soma
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Andreaspqf và 93 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

13 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

16 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.