Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 

Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi

 
Có bài mới 28.12.2013, 16:34
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.06.2013, 23:48
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 678
Được thanks: 4137 lần
Điểm: 15.89
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 32: Chu Khải, tôi chưa bao giờ có lỗi với anh.

Cục trưởng cục thuế? Ở thành phố A?

Thấp thỏm trong lòng Lý Lệ cũng được thả xuống, Lý Thánh Đức nhậm chức, cô lại có thêm một lá bài chủ chốt, xem ra, nhà họ Chu có ngốc đến thế nào cũng sẽ không cho phép Chu Khải ly hôn với cô.

Lý Lệ cô cũng có thể ngẩng cao đầu rồi.

Nghiêm Hi, tôi xem cô làm thế nào tranh với tôi.~



Chu Khải không biết tại sao Nghiêm Hi đột nhiên lại gọi cho mình, cho nên đến khi nghe được giọng nói của Nghiêm Hi thì mới phản ứng kịp, đây là số điện thoại của Nghiêm Hi, sau khi chia tay Nghiêm Hi liền đổi điện thoại, anh cũng không có số điện thoại mới của Nghiêm Hi.

Nhưng nghe được giọng nói của cô có chút giễu cợt, tinh thần đang đi lên của Chu Khải lại lập tức ỉu xìu.

Nghiêm Hi chậm rãi uống ly Cứt Chồn thứ ba của mình, Lý Lệ không biết về loại cà phê này cũng không thể trách cô ấy, lần đầu tiên cô nghe được tên của nó cô cũng sống chết không chịu uống, cuối cùng Lãnh Diễm lén đổi cà phê của cô thành loại này, lâu dần cô uống đến nghiền luôn.

Nếu không, chỉ nghe tên của nó thôi, cô có chết cũng không uống.

Khi bóng dáng Chu Khải xuất hiện ở quán cà phê, ánh mắt Nghiêm Hi trở nên nhàn nhạt. nhìn Chu Khải ngồi xuống, cô đưa tay đẩy tờ hóa đơn đến trước mặt Chu Khải, khóe miệng cười nhạt, giọng nói có vài phần châm biếm: “Sao vậy, nhà họ Chu cắt tiền tiêu vặt của Chu thiếu phu nhân rồi sao? Sao lại để Chu thiếu phu nhân nhìn thấy số tiền này thì lập tức chạy mất vậy??”

Nghiêm Hi cố ý nhấn mạnh hai chữ “chạy mất”, Chu Khải nghe xong, vẻ mặt liền trở nên khó coi.

Chính anh cũng không nghĩ đến, Nghiêm Hi gọi anh ra ngoài là vì chùi đít cho Lý Lệ.

“Hi Hi, chuyện sáng nay, thật xin lỗi.”

Bây giờ Nghiêm Hi không những bị Chu Khải, còn có cả người nhà họ Chu làm phiền đến một chút hơi sức cũng không còn rồi, vội vàng cắt đứt giọng nói đầy khổ sở của Chu Khải: “Dừng, anh không có lỗi gì với tôi, tôi cũng chưa từng có lỗi với anh, nhưng Chu Khải, tôi van anh, cầu xin anh bỏ qua cho tôi đi, để nhà họ Chu của anh, và cả Lý Lệ cũng bỏ qua cho tôi đi, tôi chỉ muốn yên ổng sống qua ngày, phiền anh đừng đến gây phiền toái cho tôi nữa.”

Chu Khải im lặng nhìn Nghiêm Hi, nửa ngày sau mới chuyển động con ngươi một cái, lúc này anh mới nhận ra mắt mình khô khốc.

Nghe trong giọng của Nghiêm Hi có vài phần tự giễu, khóe miệng dâng lên một tia khổ sở, chậm rãi ngẩng đầu nhìn Nghiêm Hi, ánh mắt cũng trở nên trong sáng lạ thường: “Hi Hi, em có yêu anh sao?”
Bà-xã-di♫ễ♫n-đà♫n-lê-qu♫ý-đ♫ô♫n
Tay Nghiêm Hi đang bưng ly cà phê đột nhiên cứng đờ, cô nhìn chằm chằm Chu Khải, giống như muốn nhìn anh thành một cái hố sâu, ánh mắt kia khiến cử chỉ của Chu Khải hơi luống cuống, trong mắt Nghiêm Hi chợt thoáng qua tia tự giễu, hạ giọng, nhỏ nhẹ nói: “Chu Khải, anh nói xem, chúng ta yêu nhau hai năm, anh hiểu tôi được bao nhiêu?”

Tay chân Chu Khải cứng nhắc: “Anh……”

“Có yêu.” Khi Chu Khải đang do dự mở miệng thì đột nhiên Nghiêm Hi nói ra hai chữ này, ánh mắt luống cuống của Chu Khải đột nhiên cũng có thần sắc, giống như sau cơn mưa trời lại sáng, Nghiêm Hi nhìn đôi mắt đầy hi vọng kia, cúi đầu nói tiếp: “Nhưng bây giờ không yêu, ngay từ lúc anh quyết định kết hôn với Lý Lệ cũng đã không yêu.”

Chu Khải nghe những lời này, đáy lòng lại trầm xuống, giống như chìm xuống vực sâu không đáy, vội vàng nói: “Hi Hi, em có thể tha thứ cho anh một lần này không, anh sẽ ly hôn với cô ấy.”

Nghe Chu Khải nói như thế, Nghiêm Hi lập tức cầm lấy túi xách đứng lên, đang đi lại bị Chu Khải kéo lại. Tâm tình Chu Khải đang rất kích động, anh lập tức đứng lên ôm lấy Nghiêm Hi, chính anh cũng không biết tại sao mình lại làm như vậy, anh chỉ theo bản năng muốn giữ Nghiêm Hi lại. Đã mất đi một lần, anh hoàn toàn nếm trải cảm giác đau khổ khi mất đi Nghiêm Hi, không muốn lại mất cô một lần nữa.

Bàn tay ôm ngang hông Nghiêm Hi dùng sức rất lớn, Nghiêm Hi cố gắng thoát ra nhưng lại không thể thoát ra được, Chu Khải lại vội vàng nói: “Hi Hi, cho anh thêm một cơ hội, anh trở về sẽ xử lý tốt mọi chuyện, cầu xin em.”

Nghiêm Hi thở dài một hơi, giọng cũng trầm xuống: “Chu Khải, không ngờ anh lại là loại đàn ông dám làm không dám chịu.” Nói xong, cô lại dùng sức thoát ra, Chu Khải chỉ cảm thấy cổ tay mình tê dần, Nghiêm Hi nhẹ nhàng linh hoạt kéo hai cánh tay đang vững vàng giam cầm mình ra, không chút lưu luyến rời khỏi.

Chu Khải quay lưng về phía Nghiêm Hi, tự giễu cười lạnh, nghe tiếng bước chân ở sau lưng ngày càng xa dần, chỉ cảm giác lòng của mình hoàn toàn rơi vào vực sâu khổ sở, trước mắt ngày càng mơ hồ, hốc mắt đều là nước. Anh dùng sức ngẩng đầu lên, cố chấp không chịu thừa nhận mình thất bại, lại bị hơi nước nơi khóe mắt làm phỏng mất lý trí.

Khi Nghiêm Hi đang đẩy cửa rời đi, Chu Khải ở phía sau bỗng chốc xoay người lớn tiếng chất vấn: “Cho tới bây giờ em cũng chưa từng yêu anh, bốn năm trước, em cũng đã yêu người đàn ông kia. Hiện tại người đàn ông kia xuất hiện em cũng yêu anh ta, miệng em nói yêu anh đều là đang vì mình mà kiếm cớ. Ha ha, anh thật đúng là ngu ngốc, không đúng, kẻ ngu còn thông minh hơn anh, kẻ ngu cũng có thể hiểu bốn năm trước, dáng vẻ thất hồn lạc phách của em khi đó là thất tình, ha ha, anh thật sự ngu ngốc………”

Chu Khải nói điên điên khùng khùng, lời nói cũng không mạch lạc, khiến cho tất cả khách trong quán cà phê đều rối rít nhìn bọn họ, tay đang cầm nắm của của Nghiêm Hi dần dần xiết chặt, ngón tay trắng thuần dần dần trắng bệch, không còn chút máu.

Nửa ngày sau, cô chậm rãi xoay người, mắt sâu kín, lẳng lặng nhìn Chu Khải đứng bên kia nửa khóc nửa cười như người điên, “Anh sai rồi, tôi có yêu anh, tôi đã từng vì anh mà loại bỏ anh ấy ra khỏi trái tim tôi, chỉ là tôi không ngờ tôi không thể bỏ được anh ấy ra khỏi trái tim tôi. Tôi có yêu anh, cũng có yêu anh ấy, nhưng bây giờ, tôi không yêu ai, tôi chỉ yêu bản thân mình.”

Nói xong cũng không để ý đến bộ dạng khiếp sợ của Chu Khải nữa, bỏ lại những người bị hành động của cô và Chu Khải dọa sợ, về sau không bao giờ tới quán cà phê này nữa, đáy lòng Nghiêm Hi âm thầm nhắc nhở mình.

Thật ra thì, Nghiêm Hi nói dối, cô nói, bây giờ cô không yêu Lãnh Diễm, nhưng cô đã cố ý quên mất một điểm, bốn năm sau, khi Lãnh Diễm xuất hiện một lần nữa, giống như mùa xuân tưới nước cho những gốc cây khô, cái không yêu kia, lại một lần nữa mọc rễ nảy mầm.

~ Biệt thự nhà họ Chu ~
Bà-xã-di♫ễ♫n-đà♫n-lê-qu♫ý-đ♫ô♫n
Lý Lệ chạy như điên vào nhà, thấy ông Chu ngồi song song cùng một ghế với Lý Thánh Đức, hốc mắt cô bỗng chốc đỏ lên, giọng nói vì không kiềm chế được mà run rẩy, kêu lên một tiếng: “Cha.” Theo tiếng kêu này, nước trong hốc mắt giống như chuỗi ngọc trai bị đứt dây, ầm ầm rơi xuống.

Mọi người trong phòng đều nhìn thấy, không ai bước đến, cũng thức thời nghĩ tới cha con họ chia lìa 17 năm, nên để họ yên tĩnh nói chuyện.

Lý Thánh Đức đứng dậy khỏi ghế salon, ông lúc này và ông của mười bảy năm trước giống như là hai người, đầu đầy tóc trắng, trên mặt lộ rõ vẻ đau thương, giống như một ông cụ sáu mươi tuổi.

Lý Lệ nhìn mà đau lòng, tròng mắt càng đỏ hơn, lập tức nhào vào trong ngực Lý Thánh Đức, giọng nghẹn ngào: “Cha, người già rồi, những năm qua đã để cha phải chịu khổ rồi.”

Lý Duệ Thần đứng một bên xem kịch vui, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười trào phúng.

Lý Thánh Đức cũng ôm chặt con gái của mình, cũng rất kích động, chỉ là lời nói ra lại làm cho Lý Lệ kích động giật mình một cái, ông nói: “Hi Hi, ba cũng rất nhớ con.”

Một tiếng “ Hi Hi” cũng đủ để Lý Lệ lạnh đến tận tâm can.




Đã sửa bởi nhuandong lúc 21.08.2014, 21:36.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Su Boice về bài viết trên: Dana Nguyen, Jenny Chau, Min Ngốc, Mây Nhỏ Prim, Mèo Min, angell0nelycute, macynguyen, meo lucky, quynhtram29791, tngh218000, xá lị
     

Có bài mới 29.12.2013, 18:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.06.2013, 23:48
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 678
Được thanks: 4137 lần
Điểm: 15.89
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 33: Chuyện xưa.

Lý Lệ nhìn thấy Lý Thánh Đức rất kích động, giống như tự nhiên bị người ta dội cho một bồn lớn nước lạnh, lập tức lạnh đến thấu tim.

Thân thể cô bị Lý Thánh Đức ôm liền cứng đờ, đầu óc trống rỗng, dường như trong lúc nhất thời cô không biết làm cái gì mới đúng.

Lý Duệ Thần đang xem kịch vui, bỗng cười lạnh, mười phần đều là giễu cợt.

Người nhà họ Chu ở bên cũng không rõ chuyện gì, còn tưởng cái tên “Hi Hi” này nhũ danh hồi bé của Lý Lệ, mẹ Chu vui vẻ ra mặt, giống như một quý bà nhân hậu, tiến lên ôn nhu vỗ về: “Trở lại là tốt rồi, sau này hai cha còn không còn bị chia cách nữa rồi.”

Sau đó liếc mắt thấy đôi mắt Lý Lệ sưng đỏ: “Con bé ngốc này, đây là chuyện tốt, sao lại khóc chứ!” Nói xong liền lau nước mắt cho Lý Lệ.

Ngược lại, Lý Thánh Đức không để ý mấy chuyện này, điều ông để ý đến, trước hết đó là khi ông gọi “Hi Hi” thì người con gái trong ngực ông, nháy mắt thân thể liền cứng ngắc, sau đó lại thấy Lý Duệ Thần đứng một bên cười trào phúng.

Đôi mắt vấn đục không biến sắc của Lý Thánh Đức xuất hiện một tia tra xét, mặc cho Chu phu nhân lôi kéo ông ngồi xuống, lúc này ông mới kéo Lý Lệ đến gần, tỉ mỉ suy nghĩ, Lý Lệ có chút lúng túng cúi đầu, giọng nói hơi nhỏ một chút, dường như đang cố gắng che giấu sự lo lắng của mình: “Cha, con là Lệ, Hi Hi, không tìm được.”

Dường như Lý Thánh Đức cũng đã sớm dự liệu được, nghe thấy không tìm được con gái của mình, ông cũng chỉ nhăn mày, sau đó trầm mặc gật đầu một cái, “Là như vậy sao?” Ông lẩm bẩm, có thể là đang trả lời Lý Lệ, hoặc cũng có thể là đang tự nói với mình.

Ông  chỉ ngồi một bên im lặng quan sát, trong mắt xẹt qua một tia sáng tỏ, hóa ra là như vậy, Lý Lệ cũng không phải là con gái duy nhất của nhà họ Lý như trong truyền thuyết?

Bà  Chu và Chu Kỳ đứng một bên lại không phát hiện ra điều gì, hiện tại trong lòng bà Chu đang rất vui vẻ. Cưới được Lý Lệ đúng là một chuyện tốt, sau lưng không chỉ có một tập đoàn Thánh Đức lớn mạnh, mà bây giờ còn cộng thêm một người cha làm cục trưởng cục thuế.

Những ngày tháng sau này của nhà họ Chu bọn họ có thể dựa được vào người con dâu này rồi!

Lý Thánh Đức chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt già nua vẩn đục còn mang theo một tia an ủi, nhìn Lý Duệ Thần đứng cách đó không xa, chuyện về mười bảy năm trước liền thoáng qua trong đầu.
Bà-xã-di♫ễ♫n-đà♫n-lê-qu♫ý-đ♫ô♫n
Lý Thánh Đức từ từ tiến lên, nhìn Lý Duệ Thần, “Con trai, con đã lớn rồi.” Mang theo nét mừng rỡ của người cha.

Lý Duệ Thần vốn dĩ không để ý, nghiêng đầu dựa thân thể cứng đờ vào tường, mãi lâu sau mới chậm rãi nhếch môi cười, mười phần lạnh nhạt, nhìn người cha nuôi ở trước mặt, lại nhớ khi còn bé Hi Hi luôn chạy theo phía sau anh gọi “châu chấu”, Lý Duệ Thần lạnh lùng nhìn người đàn ông đã không còn trẻ trước mặt một cái.

Thanh âm lành lạnh, mang theo chút giễu cợt: “Hừ! Đúng vậy, con đã lớn rồi, Lý Lệ cũng đã lớn rồi, ngay cả nha đầu yếu ớt, bị chính cha mình nhẫn tâm vứt bỏ - Hi Hi cũng đã lớn rồi.!” Nói xong còn liếc mắt nhìn chằm chằm Lý Lệ ngồi trên ghế salon với đôi mắt sưng đỏ, vẻ mặt vô cùng thích thú.

Lý Lệ nhìn thấy, đè nén sự hồi hộp trong lòng, lặng lẽ rời tầm mắt, giờ phút này cô không dám nhìn thẳng vào Lý Duệ Thần.

Lý Thánh Đức nghe anh nói như vậy liền dừng lại, nhìn thấy trên mặt con nuôi mình có chút lạnh lẽo, trước kia nó không phải như vậy. Khi đó, nó giống như một tiểu thân sĩ, luôn lễ phép chào hỏi, miệng luôn nở nụ cười nhàn nhạt.  

Còn nhỏ những đã biết bảo vệ em gái của mình, đi đến chỗ nào cũng dắt tay con bé, con bé sẽ hấp tấp đi ở phía sau nó không ngừng gọi “châu chấu, châu chấu”.

Nghĩ đến đứa con gái xinh đẹp động lòng người của mình, Lý Thánh Đức chỉ cảm thấy mắt bị ánh mặt trời chiếu vào đau nhói, nhưng mà, bây giờ ông đang quay lưng về phía ánh mặt trời, làm sao lại đau nhói được?

Nhà họ Chu nghe Lý Duệ Thần nói xong tất cả đều giật mình, không chỉ vì người đàn ông này thường ngày dịu dàng nay lại nói ra những lời khiến đáy lòng người ta đóng băng, còn vì lời nói kia, cái gì mà bị chính cha mình nhẫn tâm vứt bỏ, “Hi Hi” là ai?
Bà-xã-di♫ễ♫n-đà♫n-lê-qu♫ý-đ♫ô♫n
Lý Thánh Đức chậm rãi ngẩng đầu, lẳng lặng nhìn đứa bé có dáng dấp cao hơn mình, ánh mắt ảm đạm trong tích tắc, sau một khắc đó lại xuất hiện một chút chờ mong, giọng ông run run hỏi: “Con biết? Có phải con tìm được Hi Hi rồi hay không? Con bé ở đâu? Con bé có khỏe không?”

Lý Duệ Thần bật cười, cười châm chọc: “Cha không nhớ mình đã vứt con gái mình ở đâu sao? Cho dù con nhiều năm sau đó vẫn một mực tìm kiếm thì ích gì? Nhưng sao cha có thể độc ác như thế, con bé mới năm tuổi, làm sao cha lại nhẫn tâm bỏ con bé vào rừng sâu núi thẳm, cha không nghĩ đến nó sẽ sợ sao, khi cha vứt bỏ con bé, cha không nghe thấy tiếng khóc của nó sao? À! Hay là vì con bé là con ruột của cha, nên cha muốn bỏ là bỏ?” Lời nói lạnh lẽo đến đâu cũng không làm tan biến được khổ sở trong lòng Lý Duệ Thần, ngược lại, vẻ mặt anh càng kiên quyết hơn.

Hi Hi, anh biết, em đau lòng đến nhường nào, tuyệt vọng đến nhường nào, anh biết, nguyên nhân em không thừa nhận anh.

Lý Thánh Đức không chịu nổi sự chất vấn của Lý Duệ Thần, ánh mắt mờ mịt, không dám tiếp tục nhìn thẳng vào con trai của mình, trước kia, đứa bé này rất giỏi, bây giờ lại càng không tầm thường? Thậm chí thằng bé chỉ liếc mắt một cái cũng khiến ông cảm thấy áp lực.

Lý Duệ Thần cúi đầu im lặng, cổ họng phát ra một tiếng hừ lạnh, sau đó xoay người rời đi, không muốn nhìn thấy tình cảm thân tình giữa “cha” và “em gái”, không bao giờ muốn nhìn thấy nữa.

Nghiêm Hi chạy như bay về công ty, khi cô rời khỏi quán cà phê đó cũng đã hai giờ chiều rồi.

Lần này chắc xong đời rồi, thế nào gần đây luôn đi trễ như vậy?

“Đinh”

Cửa thang máy từ từ mở ra, Nghiêm Hi cũng không để ý, xông thẳng vào bên trong thang máy, một khắc sau khi cô bước vào thang máy, bên tai lại truyền đến tiếng cười lành lạnh, “Tác phong của nhân viên chính thức là như vậy sao, đi trễ nửa giờ đồng hồ!”

Giọng nói chậm rãi, không nhanh cũng không chậm, nhưng Nghiêm Hi lại cảm thấy sau lưng mình đổ mồ hôi lạnh, giọng nói này, không phải là Lãnh Diễm chứ?

Nhưng mà, từ khi nào thì giọng của Lãnh Diễm lại lạnh đến như vậy?

Nghiêm Hi từ từ quay người, liếc mắt nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lãnh Diễm, bĩu môi, đang muốn viện cớ giải thích, lại bị Lãnh Diễm cắt ngang.

Lãnh Diễm chỉ giống như một người cấp trên lạnh lùng quét mắt nhìn Nghiêm Hi một cái, lạnh lùng, xa cách, giống như đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy Nghiêm Hi.

Xoay người về phía quản lý của bộ phận lập kế hoạch vẫn đang khom lưng nịnh hót cười cười, lạnh lùng căn dặn: “Để cho cô ấy đi tới phòng làm việc của tôi.” Nói xong lại nghiêm mặt, ánh mắt cũng không lạnh như trước nữa, nhưng lại không nhìn Nghiêm Hi lấy một cái.

Lãnh Diễm đang tức giận!

Hơn nữa còn là rất, rất, rất tức giận.

Đây là phản ứng đầu tiên của Nghiêm Hi, hơn nữa, chọc giận Lãnh đại thiếu gia sẽ chết không toàn thây, mà cô có chọc giận anh sao? Nếu không, anh có thể đứng trước thang máy chờ cô, chỉ vì muốn cố đến phòng làm việc của anh sao?

Quản lý của bộ phận lập kế hoạch vì chuyện lần trước đã không thích Nghiêm Hi, đã sớm muốn viện cớ để sa thải cô gái không thức thời này, lần này thì tốt rồi, đã tới trễ lại bị bắt gặp, vậy mình có thể tiễn cô ta rồi.

Nghĩ như vậy, quản lý Triệu rất vui vẻ, nhìn Nghiêm Hi rồi cười hả hê, không còn dáng vẻ khúm núm nịnh bợ vừa rồi nữa.

Mà!

Ưỡn ngực, ngẩng cao đầu, kiêu ngạo giống như một con chuột, không sai, đúng là một con chuột.


Đã sửa bởi nhuandong lúc 21.08.2014, 21:37.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 30.12.2013, 17:32
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.06.2013, 23:48
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 678
Được thanks: 4137 lần
Điểm: 15.89
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 34: Lãnh Diễm tức giận.

Nghiêm Hi nhìn con chuột khiến cô ghê tởm ở trước mặt, bĩu môi, ánh mắt khinh thường, xoay người đi theo sau lưng Lãnh Diễm vào thang máy.

Nhưng mà, Nghiêm Hi không nghĩ tới, cô đi theo Lãnh Diễm vào thang máy là chuyện hiển nhiên, nhưng lại làm cho những đồng nghiệp ở sau lưng trừng mắt nhìn cô.

Rồi sau đó, mấy người đồng nghiệp có quan hệ tốt với cô nhất thời lộ rõ vẻ lo lắng, Nghiêm Hi à, người này là Tổng giám đốc đó nha, cậu lại dám theo vào đi chung một thang máy với Tổng giám đốc, chúa phù hộ cho cậu!

Trong tháng máy, Lãnh Diễm lạnh lùng nhìn vách tường thang máy, Nghiêm Hi đứng co rúm ở một góc, mắt thỉnh thoảng lườm lườm vẻ mặt lạnh nhạt của Lãnh Diễm, trong lòng thầm nghĩ, mình chọc anh ta khi nào chứ?

“Đinh” Cửa thang máy mở ra, Lãnh Diễm vẫn làm mặt lạnh đi thẳng vào phòng làm việc của mình, đầu tiên Nghiêm Hi sửng sốt một chút, lại nghĩ một chút, bây giờ Lãnh Diễm cũng không dễ chọc vào, người đàn ông này giống như tắc kè hoa ấy, lúc thế này lúc thế khác không có quy luật gì hết.

Lãnh Diễm đi được hai bước liền phát hiện cô gái kia không đi theo mình nữa, dừng bước quay đầu nhìn lại, phát hiện cô vẫn còn đang do dự tựa vào vách thang máy, lông mày nhướn cao.

Nghiêm Hi nhìn thấy lông mày anh nhướn cao, ngượng ngùng cười cười một tiếng, lúc này mới từ từ đi ra ngoài, đi theo sau lưng Lãnh Diễm vào phòng làm việc của tổng giám đốc.

Trong phòng làm việc, Nghiêm Hi ngoan ngoãn cúi đầu im lặng, Lãnh Diễm vừa vào phòng liền cởi áo khoác ra, trên trán lấm tấm mồ hôi, cau mày nhìn mặt trời ngoài cửa sổ, thời tiết chết tiệt này.

Quay đầu lại thấy Nghiêm Hi im lặng, cô cúi đầu, không nhìn rõ vẻ mặt, chỉ biết giờ phút này đôi mắt to tròn của cô đang nhìn chằm chằm sàn nhà, đếm những ô gạch cẩm thạch kia.
Bà-xã-d❄iễ❄n-đ❄à❄n-l❄ê-qu❄ý-đô❄n
Khụ khụ!

Lãnh Diễm ho khan hai tiếng.

“Em vừa đi đâu hả?” Giọng nói lành lạnh, có một chút không vui.

“Lý Lệ hẹn em ra ngoài.” Nghiêm Hi ngoan ngoãn trả lời, bình thường, khi Lãnh Diễm tức giận cô không dám nói láo, đôi mắt Lãnh Diễm độc lắm, khi tâm trạng anh tốt sẽ không so đo với cô, nhưng bây giờ anh đang rất giận, xem ra không thể nói dối rồi.

Lông mày đang nhíu chặt từ từ dãn ra, nhưng Lãnh Diễm vẫn không vui: “Không có chuyện gì sao lại tìm em?”

Nghiêm Hi rất lễ phép: “Em cũng không biết, cô ta còn chưa nói vào chuyện chính đã không thấy cô ta đâu nữa.”

Lãnh Diễm không tin nhìn cô: “Chưa nói?”

Nghiêm Hi dứt khoát gật đầu: “Chưa nói!”

Lãnh Diễm hỏi lại: “Thật sự chưa nói?”

Nghiêm Hi lén lút liếc mắt xem thường, thở sâu một hơi: “Thật sự chưa nói.” Hai người nói qua nói lại, giống như đang trả bài vậy.

Lãnh Diễm không vui, không biết tại sao, lại làm mặt lạnh: “Sau đó thì sao?”

Nghiêm Hi suy nghĩ một chút, vẫn là nói thật: “A, em gọi một ly Cứt Chồn, người nấu cà phê không có ở đó, nên em tự đi nấu, đến khi trở lại, cô ta đã trốn  đơn luôn rồi.” Nói đến Lý Lệ  trốn đơn, cô còn phụng phịu cái miệng rất đáng thương. Đường đường là thiếu phu nhân nhà giàu, rõ ràng là chính cô ta nói muốn mời khách, kết quả hóa đơn thì còn, người lại chạy mất dép.

Lãnh Diễm không dám tin: “Trốn đơn!”

Nghiêm Hi gật đầu thật mạnh, thật keo kiệt!

Lãnh Diễm biết mình chưa hỏi đến trọng điểm, tiếp tục kiếu dài âm điệu: “Sau đó thì sao?”

Nếu như lúc này Nghiêm Hi chú ý đến nét mặt của Lãnh Diễm, cô sẽ phát hiện ra khi anh hỏi câu đó, vẻ mặt kia còn che giấu nguy hiểm.
Bà-xã-d❄iễ❄n-đ❄à❄n-l❄ê-qu❄ý-đô❄n
Nghiêm Hi đảo con ngươi một vòng như hồi tưởng lại: “A, sau đó, em chỉ nghĩ, vợ của Chu Khải thiếu tiền, nên để cho anh ta đến trả, nên em gọi điện thoại cho anh ta.” Đến chỗ “gọi điện thoại”, cô cố ý nói nhỏ, còn nói rất nhanh.

Tròng mắt Lãnh Diễm hơi híp lại, gương mặt lạnh đột nhiên biến thành gió xuân ấm áp, cười híp mắt nhìn cô: “Tìm Chu Khải nha.”

Nghiêm Hi cười cười trả lời: “Đúng vậy đó, vợ anh ta thiếu tiền, anh ta không trả thì ai trả.” Dáng vẻ rất tự nhiên, giống như đây là điều đương nhiên, nhưng đáy lòng cô lại sợ muốn chết, âm thầm cầu nguyện, Lãnh Diễm ơi Lãnh Diễm, khi nào anh mới bình thường lại đây!

Anh hù chết em rồi~

Lãnh Diễm lười biếng dựa lưng vào ghế, giọng trầm thấp, dịu dàng: “Này, không phải là để ôn chuyện cũ chứ?”

Nghiêm Hi tiếp tục giả ngốc cười ngây dại, “Không có mà, em còn trịnh trọng cảnh cáo anh ta, nhắc anh ta phải trông nom vợ và em gái của mình, không được để họ giống như chó điên suốt ngày chạy đi cắn người khác! Gâu Gâu!” Cô nói xong còn cười lấy lòng Lãnh Diễm, giống như muốn nói: Em rất lợi hại, em rất kiêu ngạo, anh phải khen em đi chứ!

Lãnh Diễm cười híp mắt gật đầu, giọng nhẹ nhàng: “Hả?”

Một tiếng “a” vang lên, mặt anh đột nhiên biến mất, Nghiêm Hi lập tức có cảm giác mình hôm nay không nên ra cửa!

Lãnh Diễm nghiêm mặt nhìn cô: “Em tưởng là gạt được anh sao, hai người ôm ôm ấp ấp giữa ban ngày, thật thoải mái nhỉ?”

Nghiêm Hi nghe Lãnh Diễm nói vậy liền im lặng, thoải mái? Tại sao lái có thể nói như vậy với cô?

Cô không nói gì, chỉ mở to mắt nhìn anh, đầy uất ức.

Lãnh Diễm nhìn thấy ánh mắt bi thương của cô, sự tức giận liền bị thiêu đốt mất một nửa, đáy lòng bất đắc dĩ thở dài, đối với Nghiêm Hi, anh vĩnh viễn đều thua.

Bước lên trước nói xin lỗi với cô ấy đi, nhưng thể diện của đàn ông để vào đâu, hay thôi đi, nhưng mà nhìn ánh mắt đau thương của cô………

Lãnh Diễm rất đau lòng, nhưng không bước đến an ủi.

Đã đi được chín mươi chín bước, chỉ còn một bước nữa là xong, cô không bước bước nào cũng được, anh có thể đi hết một trăm bước, nhưng với điều kiện, cô phải ngoan ngoãn đứng đó đợi anh.

Bây giờ anh rất sợ Nghiêm Hi sẽ lui về sau một bước, giống như bốn năm trước, cô lui về phía sau một bước, cho Chu Khải một cơ hội.

Cho nên lần này, anh tuyệt đối không cho phép mình dung túng Nghiêm Hi nữa, nhà đầu này được anh nuông chiều, được anh dung túng, cô sẽ ngày càng được voi đòi tiên.

Cho nên, lần này, anh độc ác ra lệnh cho mình, không cho phép mình bước lên trước nửa bước!

Nghiêm Hi im lặng, trong mắt ngập nước, lóe sáng dưới ánh mặt trời, nhìn Lãnh Diễm đứng im tại chỗ cũng không nhìn cô một cái, trái tim Nghiêm Hi rất lo lắng.

Chẳng lẽ, ở trong lòng Lãnh Diễm cô chính là như vậy sao?
Bà-xã-d❄iễ❄n-đ❄à❄n-l❄ê-qu❄ý-đô❄n
Thoải mái? Tại sao lại thoải mái, trong nháy mắt Chu Khải ôm cô, toàn thân cô nổi đầy da gà!

Lãnh Diễm nhìn Nghiêm Hi, rõ ràng là cô sắp khóc nhưng vẫn cố gắng kìm nén, tâm anh bị nhéo một cái, hận không thể tự đánh mình ba chùy, cuối cùng khẽ cắn răng, không nhìn cô, đùi hơi dùng sức quay ghế da vào trong, đưa lưng về phía Nghiêm Hi.

Nghiêm Hi nhìn ghế da quay vào trong, khó khăn há miệng, cuối cùng lại không nói được câu nào, chóp mũi đỏ ửng, nước mắt tràn ra khóe mắt rồi chảy xuống.

Nhìn anh cự tuyệt, Nghiêm Hi cẩn thận hít hít lỗ mũi, điều chỉnh lại giọng nói, cố gắng để anh không phát hiện ra cô khóc, bình tĩnh, ngữ điệu nhẹ nhàng: “Nếu không còn việc gì, em đi trước.”

Lãnh Diễm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ sát đất, trái tim cũng đang rỉ máu.

Giọng Nghiêm Hi bay vào trong tai anh, mặt Lãnh Diễm xanh mét, nhận ra giọng Nghiêm Hi run run, tâm Lãnh Diễm lại bị nhéo một cái.


Đã sửa bởi nhuandong lúc 23.08.2014, 21:29.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Su Boice về bài viết trên: Dana Nguyen, Jenny Chau, Min Ngốc, Mây Nhỏ Prim, angell0nelycute, huỳnh nga, meo lucky, nguyentrang09871, quynhtram29791, tngh218000
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.