Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 242 bài ] 

Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

 
Có bài mới 18.12.2013, 23:20
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1036
Được thanks: 13086 lần
Điểm: 32.21
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 57.1:  Của hồi môn


Từ Dược Tiên Đường trở lại Nhàn Nguyệt Các, Như Ca liền thấy Thanh Trúc đang sốt ruột chờ.

“Tứ tiểu thư về rồi!” Thanh Trúc thấy Như Ca vội vàng tiến lên, ghé vào tai Như Ca nói nhỏ: “Vừa nãy Thất ma ma tới kêu phu nhân đi Tây viện, bảo là để chuẩn bị của hồi môn cho tiểu thư! Còn nói khi tiểu thư về thì qua đó một chuyến”.

Nghe vậy, Như Ca không vào phòng, đi thẳng đến Tây viện, mới đến cửa đã nghe ồn ào, hình như là rất nhiều người. Quả nhiên, vừa vào Ninh Phúc Đường liền thấy Lưu thị, Giang di nương, và mấy vị phu nhân khác ngày thường rất ít gặp.

Tin về hôn sự của Như Ca vừa truyền ra, Ngọc phủ từ trên xuống dưới, kể cả người thân bên nhà lão phu nhân rối rít đến thăm hỏi, mang theo lễ muốn bám víu Như Ca, đều bị Liệt thị cho trả lại hết. Những vị phu nhân này ngoài mặt thì đến thăm lão phu nhân nhưng thực tế tìm ai thì trong lòng lão phu nhân rất rõ ràng. Tuy vậy, Như Ca gả cho thế tử, của hồi môn không thể qua loa, những người này đến đưa bạc thật rất hợp ý lão phu nhân.

Thấy Như Ca tới, nháy mắt trong phòng yên tĩnh lại, mọi người bắt đầu quan sát người sắp thành thế tử phi này, dung nhan khuynh quốc khuynh thành, khó trách khiến Cẩm Thân vương thế tử không màng những tiểu thư nhà quyền quý khác mà xin hoàng thượng hạ chỉ ban hôn!

“Tứ tiểu thư thật đẹp!”

“Vừa nhìn đã biết là đứa bé có phúc”.

“Phu nhân nói gì thế, đã là thế tử phi còn có thể không có phúc được sao?”

... ...... .....

Như Ca làm lễ chào cả đám xong, lão phu nhân ra hiệu ngồi xuống, rồi nói: “Nghe nói bên thế tử đã chuẩn bị sính lễ. Của hồi môn của con tổ mẫu đã bàn bạc với phụ thân con và các thúc bá, tuyệt sẽ không bạc đãi con, mặc dù chưa đóng rương xong, nhưng danh sách đã có đây.”

Thất ma ma lấy ra một tờ giấy đỏ từ hộp gỗ, đang định đọc, thì từ ngoài truyền vào tiếng chào, Ngọc Chính Hồng trở lại.

“Nếu lão nhi đã về, chờ nó vào rồi đọc luôn.” Lão phu nhân phất tay một cái ý bảo Thất ma ma dừng lại, chờ Ngọc Chính Hồng.

Ngọc Chính Hồng chào lão phu nhân xong, ngồi xuống ghế trên cho mấy người kia làm lễ.

“A, mẫu thân định đọc danh sách đồ cưới sao?” Thấy tờ giấy trên tay Thất ma ma, Ngọc Chính Hồng tất nhiên biết là đang làm gì, nhưng vẫn cố hỏi một câu.

“Ừ, Thất ma ma bắt đầu đi. Con cũng nghe thử xem có gì cần thay đổi không.”

“Của hồi môn của Tứ tiểu thư gồm có, một cửa hàng ở phố Đông, một tòa nhà ở thành Tây, một điền trang ở ngoại thành, ruộng tốt 500 mẫu, hai cây san hô Đông Hải, 6 bộ trang sức vàng ròng, hai bình hoa Lưu Ly,......tổng cộng là 80 món. Lão phu nhân, không biết lão nô có đọc sai gì không?”

Ước chừng Thất ma ma đọc nửa canh giờ, những thứ này đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, dĩ nhiên sẽ không có gì sai lầm. Lão phu nhân lắc đầu tỏ vẻ không sai.

Kỳ thật lão phu nhân cũng không muốn đọc danh sánh đồ cưới lúc này, định chờ bên thế tử đưa sính lễ tới rồi mới tính, nhưng sau khi bàn bạc xong, quyết định tuyên bố trước thì tốt hơn, phủ Cẩm Thân vương tặng sính lễ chắc chắn không tệ, tuyên bố đồ cưới trước, dù đồ cưới ít hơn sính lễ cũng không sao, chứ nếu chuẩn bị đồ cưới sau thì không biết bao nhiêu mới đủ, mà quá ít cũng khó coi. Phần lớn đồ cưới là trích từ quỹ chung của Ngọc gia, việc này quan hệ trọng đại, mấy vị phu nhân kia cũng chỉ có thể chấp nhận.

Trong mấy người chỉ có Lý thị là hai mắt cơ hồ phun ra lửa, đây vốn phải là của Giai Nhàn và Bảo Oánh, nhưng giờ đều rơi vào tay tiểu tiện nhân Ngọc Như Ca này rồi, thật đáng hận. Liếc nhìn Thất ma ma, Lý thị nảy ra ý hay. Làm bộ nhiệt tình nói: “Ta thấy đồ cưới đã ổn, bất quá, bên người Như Ca không có một ma ma giỏi sao được, mà Hoa ma ma bên cạnh ta lại cực kỳ giỏi, không bằng như vầy đi, cho Như Ca Hoa ma ma, sau này đến phủ thế tử giúp đỡ quản lý gia đình.”

Mấy người kia nghe vậy, nghĩ thầm: Nhị phu nhân quản nhiên là biết tính kế, cho lão ma ma bên người mình, chẳng khác nào muốn nắm tứ tiểu thư trong tay.

Ngọc Chính Hồng nhíu nhíu mày, nghe Lưu Toàn nói Hoa ma ma này tính tình cũng không tốt gì, bất quá Lý thị là chính thất, giờ đang mang trưởng tử, không tiện mở miệng làm mất mặt Lý thị, đưa mắt nhìn về Như Ca, nếu nó tự đồng ý thì tốt rồi.

Như Ca sao lại không biết ý của Ngọc Chính Hồng, khó xử nói: “Hoa ma ma là tâm phúc của đích mẫu tất nhiên là giỏi giang, bất quá Như Ca không dám nhận. Hồi trước lúc đón Như Ca tới kinh thành, Hoa ma ma vừa lên xe đã ngồi sập một chiếc xe ngựa mới tinh. Như Ca tuy chỉ là thứ nữ, nhưng cũng là chủ tử, để chủ tử ngồi xe cũ rách nát, mình ngồi xe mới, ma ma như vậy vẫn là để bên đích mẫu thôi.”

Đây rõ ràng là gián tiếp tố cáo! Lý thị không kịp suy nghĩ đã bật thốt lên lời chửi, “Cho chút thể diện đã lên mặt, đồ tiện.... ...”

Hiện tại trên dưới Ngọc gia phải nhờ vào Như Ca, Ngọc Chính Hồng nào dám để Như Ca bị mắng, chỉ tay vào mặt Lý thị quát: “Ngươi câm miệng cho ta, người như vậy cũng dám đưa cho tứ nha đầu, nếu chọc giận thế tử, cả nhà đều phải chết theo ngươi!”

Hiếm lắm mới thấy đứa con này có khí phách một lần, lão phu nhân liếc Lý thị một cái, quay đầu cười với Như Ca nói, “ Tứ nha đầu, tổ mẫu cũng không ép, con muốn ma ma nào cứ chọn!”

Lúc này dĩ nhiên là lão phu nhân phải lấy lòng Như Ca, không muốn đắc tội với nàng lúc này, hơn nữa, đã là người Ngọc phủ, dù có gả đi vẫn là người Ngọc phủ, lợi lộc sau này thế nào chẳng có.

Như Ca cũng biết không có một ma ma vừa giỏi vừa trung thành là không được, bất quá ma ma đi theo mẫu thân đã sớm qua đời, tìm một ma ma như vậy trong Ngọc phủ quả thật không dễ dàng, cũng may hai ngày nay đã tính trước nên giờ dễ đối phó.

“Bà nội, nha hoàn ở Nhàn Nguyệt Các đều rất nề nếp, nếu như chọn nha hoàn trong viện khác sợ là sẽ làm bọn họ buồn, Như Ca nghĩ chọn ra bốn trong số đó là được rồi, còn về ma ma, dĩ nhiên là ma ma trong viện của bà nội tốt hơn......”

Nghe Như Ca nói, lão phu nhân cũng không phản đối, chỉ cười nói: “Nha đầu này, thì ra là coi trọng người trong viện ta, vậy con nói đi, bà nội nhất định sẽ cho!”

“Như Ca cám ơn bà nội trước ạ, vốn là Như Ca muốn Thất ma ma, nhưng Thất ma ma là thân tín của tổ mẫu, Chu ma ma lại trong coi việc ăn uống cho bà nội, biết bà nội thích ăn gì nhất, Như Ca cũng không tiện dẫn đi, vậy nghe nói chỉ còn lại Vương ma ma rồi.”

Lão phu nhân nghĩ hồi lâu vẫn không nhớ ra trong viện mình có ai là Vương ma ma, nhưng nếu Như Ca muốn, nhất định là có người này liền thuận miệng nói: “Ừ, con đã coi trọng, thì dẫn đi đi!”

“Như Ca cám ơn bà nội!”

Việc lớn đã xong, thời gian còn lại các vị phu nhân kia nhao nhao làm quen với Liệt thị và Như Ca. Một lát sau, thấy những người này ít nhiều đều là vì Cẩm Thân vương phủ mà làm quen, bình thường không có giao tình gì, Như Ca và Liệt thị liền chào lão phu nhân trở về Nhàn Nguyệt Các.

Mấy người kia thấy nhân vật chính đi rồi, tất nhiên cũng không tán gẫu nữa, nói mấy câu rồi lần lượt rời đi, Ngọc Chính Hồng có việc phải xử lý cũng đi khỏi Ninh Phúc Đường.

Chỉ còn lại Lý thị, Giang di nương và Lão phu nhân. Thấy Hồ ma đỡ Lý thị đang muốn rời đi, lão phu nhân hỏi: “Nghe nói, hôm qua nhị nha đầu cầm dao nháo chuyện?”

Nghe vậy, Lý thị dừng bước, sắc mặt giận dữ, rõ ràng mình đã cảnh cáo, thế mà chuyện vẫn truyền tới Tây viện.

“Mẫu thân nghe từ đâu vậy, Bảo Oánh sao làm ra chuyện như thế......”

Lão phu nhân nghe vậy, lớn tiếng nói: “Chém bị thương mấy người, máu loang lổ, còn nói không có, ngươi cho là người trong phủ mù hết rồi sao? Ngươi dạy nữ nhi thế nào, mà ngày càng liều lĩnh, một nữ tử, đòi đánh đánh giết giết, chẳng lẽ bị điên sao, nếu điên thật không bằng nhốt vào phòng cho rồi.”

“Mẫu thân, Bảo Oánh chỉ là hơi bướng, nào nghiêm trọng như vậy, con đã bắt nó ở trong phòng tự suy nghĩ rồi.” Lý thị thấy vẻ giễu cợt của Giang di nương thì cắn răng thầm hận, nhất định là do ả này nhiều chuyện rồi. Còn bà già sống dai này nữa, dám nói nữ nhi mình như vậy. Nghĩ mình không biết sao, đều là một đám nịnh nót, thấy người sang bắt quàng làm họ. Giờ Ngọc Như Ca có quyền có thế thì bu lại. Nhiều lần bị trách cứ, đã khiến Lý thị sớm chán ghét lão phu nhân, bất quá hiện giờ chưa làm gì được đối phương đành nhẫn nhịn.

Trịnh thị bưng chén trà lên uống một hớp, ngẩng đầu lên thấy Lý thị có vẻ không phục, lạnh giọng nói: “Chuyện Lý gia ta có nghe qua, tuy nói bên đó thiếu hụt đến nỗi phải bán các cửa hàng, nhưng ta cảnh cáo ngươi, chớ vì nhà mẹ đẻ mà mơ tưởng đến sính lễ của tứ nha đầu, ngươi sinh nữ nhi như vậy, đừng mong ta nâng đỡ. Mấy ngày nay ngươi cũng đã kiếm được không ít lợi lộc, tự mình suy nghĩ thật kỹ ngày đó thế tử đối xử với Âu Dương Thiệu thế nào, Hầu phủ thế tử còn không sợ huống chi là ngươi. Nếu chọc giận thế tử, cẩn thận bị róc xương lóc thịt lúc nào không hay!”

Lời lão phu nhân hình như có tác dụng, Lý thị đáp lời: “Con dâu đâu dám có ý nghĩ đó, đã gả vào Ngọc gia chính là người Ngọc gia, quyết sẽ không gây phiền toái cho phủ ta.”

Khuôn mặt thành khẩn của Lý thị khiến lão phu nhân tạm thời yên tâm, rốt cuộc vẫn nghĩ đến cháu đích tôn chưa ra đời. “Được rồi, ngươi có thai dễ mệt mỏi, về nghỉ ngơi cho tốt đi, đừng để ảnh hưởng đứa bé”, nói xong, lão phu nhân phất tay một cái, ý bảo Lý thị lui.

Lý thị tức cành hông về lại Đông viện, vừa ngồi xuống, liền lệnh Hồ ma ma và Hoa ma ma lôi tất cả nha hoàn và gã sai vặt ngày đó nhìn thấy Ngọc Bảo Oánh nổi điên tới, đánh mỗi người 50 hèo, cho đến lúc mấy người đó hôn mê mới thấy bớt tức.



Đã sửa bởi Ren San lúc 16.05.2014, 22:47.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.12.2013, 23:21
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1036
Được thanks: 13086 lần
Điểm: 32.21
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 57.2: Của hồi môn



Sau khi bình tĩnh lại, Lý thị bắt đầu tính toán làm sao lấy được bạc từ hôn sự này để cứu nhà mẹ đẻ. Lời lão phu nhân hiển hiên có chút tác dụng, nhưng chuyện Lý gia không phải nhỏ, một khi bên trên tra ra, cả Lý gia sẽ đi tong. Lý thị hiểu rất rõ, mấy năm nay nhờ nhà mẹ để hậu thuẫn mình mới có thể có tiếng nói trong Ngọc phủ, nếu không còn hậu thuẫn nữa, chỉ sợ vợ cả cũng bị ra rìa, nên vô luận thế nào đều phải giúp anh trai bù vào chỗ thiếu hụt.

Nghĩ tới đây, Lý thị vội vàng kêu Hồ ma ma gọi Hoa ma ma tới, mấy người bắt đầu âm thầm lập mưu.

Bên kia, Như Ca và Liệt thị về Nhàn nguyệt Các. Khoảng nửa canh giờ sau, quản gia Lưu Toàn dẫn một người phụ nhân vào. Thấy Như Ca ngồi sau rèm, kính cẩn nói: “Tứ tiểu thư xem thử đây có phải là Vương ma ma mà tiểu thư nói không?”

Lưu Toàn tìm khắp viện lão phu nhân, mới thấy một ma ma họ Vương làm ở phòng tạp dịch, liền dẫn qua đây.

Như Ca nhìn y phục trên người phụ nhân mặt dù đã giặt tới trắng bệch, mộc mạc, nhưng rất sạch sẽ, vẻ mặt hoạt bát, đúng là người trong trí nhớ. Liền nói: “Đúng là vị Vương ma ma này, làm phiền Lưu quản gia rồi.”

Nói xong lấy ra một tờ ngân phiếu ý bảo Thanh Nhi đưa cho Lưu Toàn.

“Từ lúc Như Ca đến Ngọc phủ, Lưu quản gia quan tâm Nhàn Nguyệt
Các nhiều, Như Ca ghi nhớ trong lòng, ngân lượng này không có ý gì khác, chỉ để Lưu quản gia mua một bầu rượu ngon thôi, mong Lưu quản gia nhận.”

Lưu Toàn nghe vậy, vội vàng nói: “Đây là trách nhiệm của LưuToàn, làm sao cho chủ tử hài lòng, nào dám không biết xấu hổ mà muốn tiểu thư thưởng”.

“Lưu quản gia, Như Ca không ở trong phủ lâu nữa, sau này nếu Nhàn Nguyệt Các có chuyện gì, còn phải nhờ quản gia giúp đỡ nhiều, nếu Lưu quản gia không nhận, Như Ca rất băn khoăn.”

Thấy Như Ca chân thành như vậy, Lưu Toàn không tiện từ chối, nhận lấy ngân phiếu xong cũng không nhìn qua giá trị, nói: “Vậy Lưu Toàn tạ tiểu thư thưởng, lão phu nhân còn đang chờ, Lưu Toàn xin cáo lui trước, nếu tiểu thư còn gì phân phó, cứ kêu bọn nha hoàn trong viện tới bảo một tiếng là được.”

“Lưu quản gia đi thong thả!”, Như Ca gật đầu một cái, ý bảo Thanh Nhi tiễn khách.

Sau khi Lưu Toàn đi, Thanh Nhi nói thầm mấy câu bên tai Như Ca rồi vén rèm ra. Như Ca nhìn phụ nhân trước mặt, “Gần đây trong nhà Vương ma ma ổn cả chứ?”

Vương ma ma cung kính dập đầu sau đó đứng dậy nói: “Cháu ngoại lão nô đã khỏe lại, ngày khác lão nô sẽ dẫn nó tới tạ ơn cứu mạng của tiểu thư.”

“Như Ca thật tò mò với khả năng của Vương ma ma sao lại làm ở phòng tạp dịch?”. Ở Dược Tiên Đường chỉ dựa vào một câu nói của Thanh Nhi liền biết mình là ai, chứng tỏ Vương ma ma biết rất rõ trên dưới Ngọc phủ. Vừa rồi Thanh Nhi đến phòng tạp dịch, không thấy việc khi dễ lẫn nhau, rõ ràng Vương ma ma quản lý rất tốt. Người như vậy, lão phu nhân không giữ bên người, thậm chí còn sống mờ nhạt, thật là kỳ quái.

Vương ma ma nghe vậy, há miệng, như có điều muốn nói lại thôi chỉ bật ra một câu “Đều là chuyện xưa không đáng nhắc lại.”

Như Ca cười cười, nói: “Ma ma đã nói với Như Ca ngày sau có cơ hội nhất định sẽ báo đáp, muôn lần chết không từ, sao có chút chuyện xưa lại không nói cho ta biết chứ?”

Vương thị suy nghĩ hồi lâu, kể tường tận lại chuyện xưa.

“Lão nô Vương thị, 12 tuổi thì vào Ngọc phủ, lúc ấy được phân làm nha hoàn trong viện đại thiếu phu nhân, chính là lão phu nhân bây giờ. Đại thiếu gia là người chay mặn không chê, chẳng những thê thiếp thành đàn, mà những nha hoàn có chút nhan sắc trong viện đại thiếu phu nhân đều bị đại thiếu gia nhúng chàm, chuyện đến tai thiếu phu nhân, thiếu phu nhân chẳng những không làm chủ cho bọn nha hoàn, ngược lại đem bọn nha hoàn số thì bán đi số thì giết. Tỷ muội tốt của lão nô là Thúy Bình, vốn đã có trượng phu, thời điểm gác đêm bị đại thiếu gia say rượu làm hại. Sau khi đại thiếu phu nhân biết, chỉ nói Thúy Bình không tuân thủ nữ tắc, phạt nàng 80 hèo rồi đuổi khỏi Ngọc phủ. Tướng công Thúy Bình đến tìm đại thiếu gia tranh luận, bị đánh chết, để lại một đứa con thơ..... Lão nô nản lòng, tiếc là lúc đầu vào phủ đã ký văn tự bán đứt, không đi được, đành bàn với tướng công tìm cách điều lão nô đến phòng tạp dịch, sống yên tĩnh.”

Nghe Vương ma ma kể, Như Ca hỏi “Vậy, đứa con phu thê Thúy Bình giờ ở đâu?”

“Đứa bé kia chính là nhi tử Vương Nhị của lão nô, sau khi cha mẹ ruột qua đời, nó bị bệnh nặng, lúc hết bệnh cái gì cũng không nhớ được, trở nên ngờ ngệch một chút, được lão nô nuôi dưỡng nên gọi lão nô là mẫu thân đã 18 năm. Lão nô không mang nó vào Ngọc phủ mà để nó đến làm trong lò rèn do con rể lão nô để lại.”

Rất giống những gì Thanh Loan điều tra, Vương ma ma với lão phu nhân có khúc mắc sâu xa như vậy, xem ra có thể tin tưởng được. Nghĩ vậy, Như Ca mỉm cười hành lễ, nói: “Ma ma là người trọng tình trọng nghĩa, ngày sau Vương ma ma chính là của hồi môn của Như Ca, Như Ca còn trẻ dại, nếu có chuyện không hiểu, kính xin ma ma nhắc nhở cho”.

Vương ma ma thấy vậy, cũng không cản, chỉ chân thành nói: “Tiểu thư lòng dạ nhân từ, lão nô bất tài, được hầu hạ tiểu thư là phúc phận của lão nô, chỉ là thứ cho lão nô nói thẳng, tiểu thư gả cho thế tử, 4 nha hoàn làm của hồi môn cần phải chọn lựa kỹ càng.”

“Ma ma nói phải, Thanh Trúc cần ở lại Ngọc phủ giúp mẫu thân xử lý mọi chuyện trong ngoài Nhàn Nguyệt Các, chỉ còn có Thanh Nhi và Thanh Loan là có thể, tin chắc ma ma hiểu rõ người trong Ngọc phủ hơn Như Ca nhiều, còn lại hai nha hoàn, nhờ ma ma chọn giùm.”

Vương ma ma nhìn Thanh Loan và Thanh Nhi, trầm ngâm chốc lát, hỏi: “Xin hỏi tiểu thư, có cần chọn thông phòng không?”

Tục lệ ở đây, lúc thành thân sẽ mang theo nha hoàn thông phòng, nên nghe Vương ma ma hỏi vậy Như Ca cũng không thấy tức giận.

“Ma ma chỉ cần chọn người đàng hoàng an phận là được, những kẻ không biết an phận đừng nói là làm nha hoàn của hồi môn, trong Nhàn Nguyệt Các cũng không thể giữ.”

Ý tứ là không cần, Vương ma ma không nói nữa, điểm mặt lại những nha hoàn đã gặp qua trên đường đến đây, sau đó nói: “Trong Nhàn Nguyệt Các còn mấy nha hoàn lão nô chỉ gặp mặt chưa biết rõ lai lịch, xin tiểu thư cho thêm mấy ngày, để lão nô kiểm tra kỹ.”

“Tất cả nghe theo ma ma”, nhớ tới trong đồ cưới của mình còn hai điền trang, hiện tại cũng không có người coi sóc, liền nói: “Nếu ma ma đồng ý, không bằng cho tướng công và nhi tử của ma ma thay ta quản lý hai điền trang trong đồ cưới, còn cháu ngoại của ma ma chờ lớn thêm chút nữa thì kiếm phu tử dạy học cho nó, coi như là tấm lòng của ta với ma ma.”

Vương ma ma nghe vậy, cảm kích nói: “Lão nô tạ tiểu thư thương xót, trượng phu lão nô quản sổ sách điền trang đã nhiều năm, rất rành chuyện điền trang, tiểu thư là ân nhân của cả nhà lão nô, cả nhà lão nô nhất định tận lực làm tốt chuyện tiểu thư phân phó.”

“Ma ma không cần nói cám ơn, về sau ma ma và ta là người một nhà”, Như Ca lấy tờ ngân phiếu trong hộp trên bàn ra tự tay giao cho Vương ma ma, nói: “100 lượng này ma ma nhận lấy, về lo liệu mọi việc trong nhà, nếu không đủ, cứ nói.”

Vương thị giật mình, trong lòng cảm động, chủ nhân như vậy nếu không tận tâm hầu hạ, ông trời cũng sẽ nổi giận.

“Tạ tiểu thư, nhiêu đây là đủ rồi. Lão nô.... ... Cáo lui.”

Vương ma ma đi rồi, lát sau Liệt thị vào, cười nói: “Vương ma ma này là người thành thật, con phải đối xử cho tốt nha.”


Đã sửa bởi Ren San lúc 16.05.2014, 22:49.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.12.2013, 19:30
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1036
Được thanks: 13086 lần
Điểm: 32.21
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 58.1:  Mẹ con


Trong phủ thế tử, từng rương to phủ tơ lụa đỏ thẫm thêu hoa bày đầy trong đại sảnh. Khiến Cẩm Thân vương phi nhìn thấy trong khoảng thời gian ngắn còn chưa hết kinh ngạc.

Trước giờ Trần thị biết nhi tử mình tài sản rất nhiều, bất quá không ngờ lại đến mức này. Còn mấy rương chưa kịp niêm phong dán chữ hỷ, trong rương không thứ nào không phải vật quý, e rằng đều là độc nhất. Những đồ này ngày mai sẽ phải mang đến Ngọc gia, Trần thị không cam lòng. Bất quả thứ nữ Ngọc gia gả đến đây, những đồ này chẳng phải sẽ mang về lại sao, nghĩ vậy Trần thị mới bình thường trở lại. Của cải như vậy vào Ngọc phủ e là sẽ có rất nhiều người dòm ngó, Trần thị lập tức mở miệng nhắc nhở Tiêu Dạ Huyền.

“Huyền nhi, nhiều sính lễ như vậy, lúc đưa đến Ngọc phủ phải phái người canh giữ cẩn thận, dù sao đều là do hoàng thượng ban thưởng, mất thì không xong. Theo nương thấy không bằng thế này, để ta sắp xếp......”

Tiêu Dạ Huyền thản nhiên trả lời: “Con sẽ tự phái người đến trông coi những thứ này thay nàng, chuyện nhỏ thế này không phiền mẫu phi quan tâm.”

Thấy vẻ mặt Tiêu Dạ Huyền chợt trở nên lạnh lẽo, Trần thị ngượng ngùng nói: “Mẫu phi cũng nghĩ thay Ngọc tiểu thư thôi, nó là thứ nữ, sính lễ nếu bị dòm ngó, e là cũng chỉ có thể nhẫn, phái người vương phủ đến trong coi, an tâm hơn.”

Thấy ánh mắt của Trần thị, Tiêu Dạ Huyền lạnh lùng nói, “Nếu không còn chuyện gì nữa mẫu phi về phủ nghỉ ngơi sớm đi!”

Nghe vậy, nháy mắt mặt Trần thị trở nên cứng ngắc, ra vẻ bi thương: “Ta biết những năm nay ta ít quan tâm con, nhưng dù sao, ta cũng là mẫu phi của con, mấy năm rồi vì hôn sự của con mà tốn không ít sức, nay con thành thân, càng lạnh nhạt với mẫu phi. Chẳng lẽ con quên ta là mẫu phi của con!”

“Mẫu phi! Ha ha” nhìn phụ nhân trước mặt, trong mắt Tiêu Dạ Huyền có chút bi ai, dường như nhớ lại những ký ức không muốn nhớ nhiều năm về trước. Tuyết rơi tán loạn, vì để phụ vương ngủ lại Đông Uyển, mẫu phi bỏ mình vào trong nước lạnh lẽo, cho đến khi sốt cao bừng bừng, mới hớn hở đến Tây Uyển gọi người! Vì đối phó với Liễu trắc phi, cố ý để mình bưng bát súp có thuốc gây vô sinh đến cho Liễu thị uống, bị phụ vương phát hiện, liền đổ tội mình ‘không hiểu chuyện’, kết quả mình được đưa vào cung nuôi dạy. Lúc tính mạng mình bị đe dọa càng thêm.... ...... Mẫu phi vĩ đại dường nào!

Trần thị nghe thấy tiếng cười bi thương của Tiêu Dạ Huyền, hình như cũng ý thức được mình chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người mẹ, nhất thời lúng túng đứng đó.

Lão bộc đứng bên cạnh thấy vậy, vội vàng tiến lên, kính cẩn nói: “Vương phi, không còn sớm nữa, hôm này là ngày đầu tiên của nửa tháng sau, là ngày vương gia và vương phi đoàn tụ, sớm về phủ thôi, chớ để vương gia đợi lâu.”

Cẩm Thân Vương yêu trắc phi Liễu thị, nhưng không thể không nhìn đến vị chính phi này, liền quy định nửa sau của một tháng sẽ ở lại trong viện Trần thị, tránh cho Trần thị lại vào cung nháo ầm ĩ. Dù sao cứ quy định cho có lệ vậy thôi, chứ thê thiếp trong vương phủ cũng không phải chỉ có hai người.

Nghe vậy, Trần thị giống như tìm được bậc thang tự nhiên sẽ nghe theo, nói: “Xem trí nhớ của ta này, sợ là vương gia đang đợi ta về dùng bữa tối, bên này làm phiền Trần quản gia lo liệu rồi.”

Nói xong, thoáng nhìn qua Tiêu Dạ Huyền rồi dẫn nha hoàn đi.

Sau khi Trần thị đi, Tiêu Dạ Huyền đứng một lúc lâu trong hành lang rồi nói với lão quản gia bên cạnh: “Chuẩn bị xe!”

Buổi chiều, Vân Kiệt về, vì tập võ nên người đã gầy đi rất nhiều, vì thế Như Ca vào bếp, tự tay làm bữa tối. Gồm có sườn ram mật, cua chua cay, da heo sữa chiên giòn, bánh chẻo ngũ vị chiên, gà súp, bánh ngọt uyên ương, và một nồi cháo tôm sườn thơm ngào ngạt. Sắp nấu xong, Thanh Loan bước nhanh đến, nói thầm bên tai Như Ca: “Tiểu thư, thế tử đang chờ ở cửa bên!”

Như Ca ngẩn ra....thả con tôm trong tay xuống, dặn nha hoàn Tiểu Mãn coi lửa, rửa tay xong liền theo Thanh Loan đến cửa bên.

Trên đường đi, nghe Thanh Loan nói mới biết, vừa rồi gã trông cửa bên đến Nhàn Nguyệt Các báo có người tìm, tới nơi Thanh Loan mới biết người tìm mình là nam tử áo đen đã gặp ở tòa nhà bên phố Đông hôm nọ. Ngoài cửa là một chiếc xe ngựa hoa lệ, người trong xe là cô gia tương lai đến tìm tiểu thư nhà mình, bất quá không tiện nói rõ tên tiểu thư mới nhờ gã sai vặt kêu mình đến.
Nghe Thanh Loan nói, Như Ca thầm lầu bầu, người này ngày thường leo tường đột nhập, hôm nay sao lại quy củ thế. Đột nhiên nhớ ra bộ dáng một người mấy ngày qua cứ ở ngoài phòng đẩy cửa nhưng mãi không vào được, liền nhịn không được bật cười.

Tới cửa bên, liền thấy xe ngựa. Nam tử áo đen đứng cạnh xe, thấy Như Ca đến lui ra kéo màn xe lên.

Nam tử trong xe đang nằm nghiêng nhàn nhã thấy Như Ca tới vươn tay ra, ý bảo đỡ nàng lên xe.

Nhớ Thanh Loan còn đang đứng một bên, Như Ca không đưa tay để Tiêu Dạ Huyền kéo, mà tự lên.

Thấy vậy, Tiêu Dạ Huyền cũng không giận, chỉ là Như Ca vừa tiến vào liền ôm lấy cô gái nhỏ đầu cứng cổ vào lòng. Nghe thấy người trong lòng kinh hô một tiếng, Tiêu Dạ Huyền vui vẻ cười to.

Hai người nằm trên nệm mềm, Như Ca được Tiêu Dạ Huyền ôm thật chặt vào lòng, một mùi hương nhàn nhạt bao lấy làng, bị trêu Như Ca tức giận đập đập, lại nghe được tiếng rên của Tiêu Dạ Huyền. Thấy vết ướt trên ngực Tiêu Dạ Huyền, Như Ca cả kinh, lúc này mới nhờ tới người này có vết thương cực kỳ nghiêm trọng do cổ trùng tạo thành trên ngực. Kéo áo Tiêu Dạ Huyền ra, trước mắt là một lớp băng gạc nhuốm máu, lộ ra vết thương thối rữa.

Thấy vậy, Như Ca áy náy vô cùng, kêu Thanh Loan đi lấy hòm thuóc và nước sạch đến. Tiêu Dạ Huyền lấy tay vuốt vuốt bụng khiến Như Ca lắc đầu một cái, người này nhìn thì rất khỏe mạnh, nhưng trên thân thể lại chẳng có mấy chỗ là tốt bèn nói với Thanh Loan: “Ngươi vào trong nói cho mẫu thân và Vân Kiệt biết cứ ăn trước đừng chờ ta. Kêu Thanh Nhi đến phòng bếp bưng một ít thức ăn đến đây. Những thứ cay nóng như cua chua cay gì đó đừng bưng đến.”

“Dạ, tiểu thư”, Thanh Loan nghe lệnh đi vào.

Cửa bên cách Nhàn Nguyệt Các rất gần, nên chỉ trong chốc lát Thanh Loan và Thanh Nhi đã mang hòm thuốc và một hộp thức ăn to đến.

Như Ca nhận lấy để lên bàn trà trong xe ngựa. Tiêu Dạ Huyền nói với hai người ngoài xe: “Hai ngươi dẫn thị vệ này vào dùng cơm tối đi!”

Nghe Thanh Nhi mời vào, nam tử áo đen theo bản năng nhìn vào trong xe, thấy Tiêu Dạ Huyền gật đầu mới đi theo hai nha hoàn đi.

Rốt cuộc, chỉ còn lại hai người ngồi đối diện nhau trong xe.

Thấy vết thương trên người Tiêu Dạ Huyền đã ngừng chảy máu Như Ca nói “Vết thương của thế tử đã cầm máu, không bằng hãy dùng bữa tối trước rồi xử lý tiếp” .

Nghe Như Ca nói, Tiêu Dạ Huyền nhíu mày, như có bất mãn: “Gọi ta Dạ Huyền hoặc là Huyền!”

Trên khuôn mặt tà lệ tuấn mỹ mang theo vẻ cố chấp như trẻ nhỏ muốn đoạt lấy đồ chơi, khiến Như Ca bật cười, thấy nam tử hình như muốn động, sợ vết thương lại chảy máu, vội vàng kêu lên một tiếng “Dạ Huyền”. Gọi một chữ ‘Huyền’ thân mật quá, nàng gọi không được.  

Mở hộp ra, đặt từng đĩa thức ăn lên bàn, món cuối cùng là cháo sườn tôm nóng hổi, làm trong xe tràn ngập mùi thơm thức ăn. Dọn xong Như Ca ngẩng đầu nói: “Thế..... Dạ Huyền, ăn thôi, nhẹ một chút, chớ để vết thương lại chảy máu.”

Nghe Như Ca gọi, Tiêu Dạ Huyền ấm áp trong lòng, lâng lâng như trên mây nói “Ca nhi, cùng ăn với ta được không?”


Đã sửa bởi Ren San lúc 16.05.2014, 22:52.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 242 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.