Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 

Cần gì quá đa tình - Cúc Tử

 
Có bài mới 09.12.2013, 10:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 04.09.2012, 12:15
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1086
Được thanks: 8490 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cần gì quá đa tình - Cúc Tử - Điểm: 70
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương mười lăm.

   Bài tập nhiều đến nỗi không thở được, học nhưng lại muốn chơi, dù sao đây cũng là kỳ nghỉ hè bình thường nhất của cấp ba.

   Đinh Dật gọi điện thoại báo cho La Bình biết Thẩm Trường Đông quay về, cô ấy kích động đến nỗi bỏ một ngày học thêm tiếng anh để đi chơi, điều này đối với việc học của La Bình mà nói là hy sinh, Đinh Dật cùng Thẩm Trường Đông cảm động, Đinh Dật còn lau nước mắt trên người La Bình, La Bình vội vàng quay người né tránh, còn ghen tỵ nhìn Đinh Dật: “Không phải bạn đi học lớp phụ đạo sao?”

   “Lớp phụ đạo gì chứ, mình có thể làm hết bài tập thầy cho là được rồi.”

   Tự cường đến nổi làm cho người ta nghiến răng nghiến lợi, cũng may La Bình đã thành thói quen, lượng khí trong phổi cũng nhiều hơn người bình thường.

   Trong thành phố có chỗ tụ hội rất dễ, mọi người sẽ không phải đi quá xa, Đinh Dật cùng La Bình gọi điện thoại liền có thể tụ tập được mười mấy người. Chỉ là địa điểm tụ tập không hay lắm.......tiệm sách Tân Hoa.

   Tiệm sách Tân Hoa nằm ở trung tâm chợ, giao thông thuận lợi còn có gió mát, đây là địa điểm đông học sinh tới tụ tập nhất.

   “Có lầm hay không vậy, ra ngoài chơi mà còn đến trước tiệm sách, khi dễ mình học tập chưa đủ sao?”Trịnh Huy nói, nhìn thấy Đinh Dật vội vàng chào: “Chị Dật đến rồi?”

   Chọc cho Đinh Dật cười ha ha lên, La Bình nhìn cậu ấy cười: “Không phảu bạn thi đậu trường Nhất Cao rồi sao lại không đi học?”

   “Bé Bình Bình, sao bạn nỡ vạch trần mình như vậy? Nếu như không có ba mươi vạn của ba mình thì làm sao mình vào trường Nhất Cao được?”

   Thật ra thì học phí trường Nhất Cao là một vạn, nhiều nhất không hơn ba vạn, nhiều học sinh điểm kém nếu như nộp học phí cũng có thể đường hoàng vào trường như học sinh chính quy. Lúc ấy điểm của Trịnh Huy quá chênh lệch quá lớn, thật sự là trường học không dám nhận.

   Vì vậy ba cậu là tổng giám đốc công ty xây dựng trực tiếp đến gặp phó thị trưởng thành phố Tống, Tống thị trưởng tin tức nhanh nhạy nói cho ba cậu biết trường Nhất Cao đang chuẩn bị sửa đường vào trường, vì vậy ba cậu tìm đến hiệu trường trường Nhất Cao đề nghị sữa chữa miễn phí cho trường nên cậu mới có thể trúng tuyển.

   Chuyện này từng được đồn ầm trong trường, mặc dù mọi người cảm khái ba Trịnh Huy, chỉ cần hô mưa có thể làm bùn dính đầy đường, mọi người mới được hưởng thụ. Lần sữa đường đó hết bao nhiêu tiền không ai nói tuy chỉ sửa một đoạn ngắn, Trịnh Huy nói ra mọi người mới biết sửa hết ba mươi vạn, các bạn học không khỏi hít hà khen ngợi.

   La Bình thấy cậu ấy gọi mình là “Bé Bình Bình” cảm thấy hết sức khó xử, mở to mắt oán trách nhìn Đinh Dật, hình như muốn nói: “Anh em cậu bắt nạt mình.”

   Đinh Dật thấy thế lập tức nói: “Trịnh Huy thật to gan, bạn dám bắt nạt Bình Bình nhà mình, mình quyết định buổi tụ tập hôm nay do cậu tính tiền!” Công tử Trịnh thiếu gì tiền hôm nay cô thay trời hành đạo.

  “Hôm nay là sinh nhật mình, lại có Trường Đông về, chị Dật lại phạt, hôm nay mình mời khách, mọi người có ý kiến gì không?”

   Tham gia lần tụ tập này đa số là bạn học thời cấp hai, trừ Trịnh Huy, còn lại đều là những học sinh giỏi, không am hiểu về chỗ ăn chơi, một lúc lâu vẫn chưa biết đi đâu.

   Cuối cùng Đinh Dật nói với Trịnh Huy: “Mọi người làm khách vậy thì cậu làm chủ là được rồi nhưng bạn làm chủ nên không được lừa bọn mình.”

   Thấy Đinh Dật được lợi còn khoe mẽ Trịnh Huy oa oa kêu to: “Chị Dật,chị nói không hiền tí nào, hôm nay em mời khách là bởi vì em thấy  mọi người vui, nói đến tài làm chủ thì ai có thể hơn được chị chứ? Hơn nữa bí thư Đinh con gái bác sĩ Kỷ, tốt nghiệp kiếm được học bổng năm nghìn tệ thì sao mà không đủ chơi chứ?”

   Trịnh Huy nhanh mồm nhanh miệng, Đinh Dật tự biết nói không lại cậu ấy, lập tức im lặng không nói thêm gì nữa, cười hì hì gọi mọi người lên đường, Trịnh Huy cũng hào phóng, đưa mọi người đến chỗ giải trí lớn nhất thành phố.

   Thần Long là khách sạn bốn sao lớn nhất thành phố, trước kia khách sạn là nơi mọi người đến nghỉ và ăn cơm, hôm nay vừa vào mới biết chỗ này có nhiều mục vui chơi giải trí như vậy.
Bơi lội, bóng bàn, cầu lông, bóng rổ, bài, thậm chí trò chơi điện tử, đầy đủ các loại trang thiết bị.

   Tất cả đều là những đứa mới thi xong, có nhiều trò thú vị như vậy, mọi người không biết chơi gì, may mắn là có Trịnh Huy hướng dẫn. Nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là những thiếu niên mới lớn, một lát liền có thể thích ứng được, bắt đầu tự động kết bạn chơi đùa.

   La Bình không thích các chò trơi vận động lại là người thích cờ tướng, kêu người đi đánh cờ cùng cô, cổ động cả nửa ngày cũng không có ai để ý cô, đành phải kéo Thẩm Trường Đông chơi sổ số, hai người núp ở một góc.

   Đinh Dật cùng Trịnh Huy đánh cầu lông, phát hiện ra cậu ấy đánh vừa nhanh vừa chuẩn, lực sát thương vô cùng mạnh, đánh chưa được bao lâu cô liền thua trận, cô tức giận bỏ vợt la to: “Trịnh Huy bạn ăn gì mà mạnh như vậy?Làm mình mất cả hứng!”

   Trịnh Huy nghịch ngợm cười to: “Chị Dật, giang hồ có người mới nổi, chị già rồi.” Đinh Dật giật nảy mình, nhìn vào trong góc thấy Thẩm Trường Đông: “Cậu giúp mình giáo huấn tên tiểu tử này một chút, mình nghỉ một lát.”

   La Bình bị Đinh Dật quậy, đành phải bỏ bàn cờ tìm một lúc lâu mới có người chơi cùng, cùng Đinh Dật ngồi xem hai bạn nam chơi bóng.

   Trịnh Huy là tuyển thủ tấn công, khí thế hơn người, khi đối diện với Thẩm Trường Đông lại vào thế phòng thủ, đồng thời còn phản kích.

   Đinh Dật nhìn lập tức hiểu nguyên nhân mình thua, cô và Trịnh Huy đều tấn công nhưng bất luận cô nhảy hay chạy cũng không bằng Trịnh Huy nên mới thua, Thẩm Trường Đông thì khác, cậu ấy phòng thủ thậm chí còn có thể chiếm thế thượng phong.

   Bóng dáng chơi bóng của con trai hoàn toàn khác con gái, hành động của bọn họ rất nhanh, động tác linh hoạt, mỗi lần đánh là một lần đuổi giết, mỗi một động tác đều rất có lực.

   Nhìn bóng dáng cao gầy của Thẩm Trường Đông dịch chuyển ngay trước mắt, vẻ mặt chăm chú, thỉnh thoảng còn lau mồ hôi trên trán, Đinh Dật không biết tại sao khuôn mặt chợt nóng lên, giống như chợt thấy điểm bất đồng giữa nam nữ. “Nam nữ thụ thụ bất tương thân”, cô nghĩ đến lời nói hôm đó của Thẩm Trường Đông, sự ấm áp của lồng ngực, nụ hôn, dù sao cũng là người trưởng thành.... ...

   Chợt thấy La Bình vỗ tay thì ra là Thẩm Trường Đông thắng Trịnh Huy, Trịnh Huy vỗ đầu La Bình: “Bé Bình Bình, em làm trái tim anh tổn thương, chị Dật cùng Trường Đông đều là người của em sao?” Sau đó gọi mọi người đi ăn cơm,còn làm mặt hề với La Bình.

   “Cậu ấy mới nói gì?” Nhìn Trịnh Huy đi xa, La Bình không nhịn được hỏi Đinh Dật, vừa rồi cô không nhìn thẳng cậu ấy.

   “Theo như bề ngoài thì chân ngoài dài hơn chân trong.” Đinh Dật đàng hoàng trả lời.

   Vì những lời này, lúc ăn cơm La Bình xoay xoay vặn vặn, vốn dĩ mọi người tùy tiện ngồi, vừa đúng lúc cô ngồi cùng Trịnh Huy nhưng nhìn dáng vẻ của cậu ấy La Bình liền đứng lên đổi chỗ với Đinh Dật nhưng không chờ Đinh Dật trả lời, cô liền bị Trịnh Huy ấn ngồi xuống: “Thẩm Trường Đông là thanh mai trúc mã với chị Dật giờ mới được gặp lại, bạn ngồi giữa làm gì?”

   La Bình chỉ cảm thấy đôi vai bị bàn tay cậu ấy ấn xuống nóng bỏng, sau khi ngồi xuống không dám ngẩng đầu, nghe tới câu này càng thêm đỏ mặt, không nhịn được len lén nhìn Đinh Dật, thấy cô ấy với vẻ mặt hào hứng bừng bừng nhìn mình, càng thêm lúng túng, vội vàng cúi đầu, vừa đúng lúc món ăn được đưa lên, sau khi Trịnh Huy kêu không ngừng ăn.

   Lúc ăn cơm mọi người cụng ly chúc Trịnh Huy sinh nhật vui vẻ, trong phòng có phòng karaoke, Trịnh Huy đề nghị mọi người đi hát, cũng xung phong hát đầu tiên bài “Người ngồi cùng bàn”, cậu ấy là giọng nam chuẩn, hát rất hay, hơn nữa vẻ mặt động tác đều tốt, vừa nhìn là biết đây là cao thủ hát karaoke.

   Sau đó trong lớp có một bạn nữ tên Lý Nghiên hát bài “Nước mắt ai đang bay”, giọng hát uyển chuyển nghe rất cảm động, lập tức thu hút mọi người. Lúc đó hình ảnh thành phố Hồng Kong có một con đường tên Khúc Đại, nhất thời tình yêu bay đầy trời, có người cố ý chọn bài “Tương tư trong mưa gió”, đưa cho Đinh Dật cùng Thẩm Trường Đông so tài.

   Đinh Dật vừa thành công chiếm đoạt miếng dưa hấu cuối cùng trong đĩa đựng trái cây, xoa tay một chút liền hát cùng Thẩm Trường Đông, có trận chiến nào cô chưa từng thử chứ, không có cửa đâu.

   Lúc này Thẩm Trường Đông vừa qua thời kỳ đổi giọng, giọng nói hùng hậu hợp với giọng thanh thúy của Đinh Dật, đối lập rõ nét, mặc dù không triền miên nhưng nghe cũng tương đối cảm động, động tác của hai người không có gì là không tự nhiên, cuối cùng bọn họ lại không biết làm sao trêu chọc hai người.

   Kết quả tiểu thư Đinh Dật nghiện hát, cản cũng không được, đầu tiên là hát cùng La Bình bài “Vùng sông nước trong mộng”, “Yêu cáo già”, cuối cùng kết thúc bài “Bến thượng hải” kinh động toàn trường.

   Đinh Dật cố ý để giọng hơi thô, khí thế hát đến lâm ly, chuyện đã cách nhiều năm còn có người nhắc lúc đó cô ấy “Lãng chạy, Lãng chạy.... ...” Từ đó về sau chưa từng thấy nữ sinh nào có thể hát như vậy. Chỉ có Thẩm Trường Đông đề nghị Đinh Dật không cần hát như vậy.
Đinh Dật nhìn thật lâu mới phát hiện lời khen này là dành cho cô, thật sự không phát huy thật phí.

   Sau khi hát xong Thẩm Trường Đông còn đề nghị mọi người đến ngôi nhà ma nhưng khi mọi người đi vào liền bị hình ảnh đầu người chạy tán loạn hù sợ, La Bình níu Đinh Dật sống chết không chịu đi, Thẩm Trường Đông cau mày, nói không khí bên trong không tốt, đề nghị mọi người đi ra ngoài, còn một vài bạn học sót lại vẻ mặt mờ mịt, Trịnh Huy thấy vậy liền đưa mọi người ra ngoài.

   “Đi Thanh Hà đi, nước Thanh Hà bị ô nhiễm đã được xử lý, còn xây rất nhiều cây cầu, cảnh đêm nhìn rất đẹp” Có người đề nghị.

   Bị nhạc Heavy Metal làm ảnh hưởng lỗ tai, Đinh Dật dẫn đầu chạy đến, cũng lơ đãng nhìn lúc dừng lại.

   Đó là một nhóm người hò hét ầm ĩ, hình như xảy ra chuyện tranh chấp gì đó, Đinh Dật không phải người chuyên lo chuyện bao đồng nhưng trong nhóm người kia có ba người mà cô biết, một người trong đó là Chu Văn Bân, lập tức không nghĩ gì liền đi qua.

   Còn có hai bạn nữ, một người là Lâm Lâm, một người mặc quần trắng chính là Nghê Ái Lan. Đinh Dật biết các cô là bởi vì các cô đều là những người nổi tiếng tại trường Nhất Cao, Nguyễn Thúy nói cho cô biết, cô cùng Nghê Ái Lan với Lâm Lâm là ba đóa hoa của trường.

   Diện mạo Nghê Ái Lan xinh đẹp, xuất thân là người có thế, mẹ là cô giáo dạy nhạc, khả năng piano cũng đạt đến cấp mười, hơn nữa còn dè dặt kiệm lời, nói chuyện chưa từng lớn tiếng, trong mắt học sinh lớp mười giống như tiên nữ giáng trần, được mọi người gọi là Không Cốc U Lan.

   Thành tích Lâm Lâm bình thuờng, gia cảnh không tốt lắm, tính tình hào phóng, không kiêu ngạo, không tự ti bởi vì một lời khen của cô giáo dạy văn “Bảo kiếm được luyện từ gió, mận hoa nở trong băng” nên được gọi là Ngạo Tuyết Hàn Mai.

   Về phần Đinh Dật, Nguyễn Thúy nói mọi người cảm thấy cô là hoa hồng có gai. Đinh Dật chỉ cười, sau đó càng nghĩ càng không đúng. Hoa Lan Hàn Mai, từ xưa đều là đối tượng được ca ngợi, một là quân tử, một đại biểu cho tranh ngạo tốt. Chỉ có hoa hồng hình như đầy đường, hơn nữa chỉ đặc trưng cho tình yêu, mặc dù cũng đẹp, nhưng không đẹp bằng hai loài hoa kia, chẳng lẽ cô lại tạo cho người ta ấn tượng như vậy? Vì vậy không thừa nhận, ở trong lòng còn giận chó đánh mèo với hai nữ sinh kia. Nguyễn Thúy thấy cô tức giận vội vàng an ủi: “Đều là các bạn nam ăn no không có việc gì làm, mặc kệ là hoa mai hay hoa lan, đều chỉ là một đóa nhỏ, làm sao đẹp bằng hoa hồng, mình thích nhất là hoa hồng.”

   Ngất, thì ra cô đẹp nhất.

   Đám ngườ kia trừ bọn họ ra còn có bốn thanh niên hai mươi tuổi, dáng vẻ lưu manh, nói lời tục tĩu, vừa nhìn thì có thể thấy không phải người đàng hoàng, một người trong số đó còn cố gắng bắt lấy cánh tay Lâm Lâm, bị cô giật ra tức giận nhìn.

   Nam thanh niên kia bị cô trừng mắt nhìn thì sửng sốt, ngược lại càng thêm tức giận, hùng hùng hổ hổ nói: “Con bé chết tiệt kia, xem tao xử mày thế nào!” Giơ tay lên muốn đánh, chỉ nghe thấy hai người đồng thanh hô: “Dừng tay”

   Đinh Dật đã chạy mấy bước lên trước, vội vàng nhìn Chu Văn Bân liền quay đầu hỏi Lâm Lâm: “Chuyện gì xảy ra?”

   Lâm Lâm vẫn chưa trả lời liền nghe có người huýt sáo: “Anh chín, anh nói xem chúng ta có may mắn không? Tối nay sao lại xuất hiện một cô nàng đẹp hơn nữa?”

   Đinh Dật quét mắt nhìn mấy người kia, ánh mắt lập tức dừng lại trên người nam thanh niên đang hút thuốc gọi “Anh Chín” hỏi: “Anh là anh Chín? Chỗ này anh tự tính đi,có thể buông tay không, các bạn này đắc tội gì với anh?”

   Cô lễ phép hỏi, anh Chín hình như không thể ngờ cô lại có thể bình tĩnh hỏi anh ta như vậy, dừng một chút mới trả lời: “Cô ấy làm nhân viên ở quầy rượu, anh em tôi chỉ đùa một chút liền bị tạt rượu vào mặt, không phải chúng tôi bắt nạt cô bé, chỉ cần cô ấy kính chúng tôi hai ly, chưa tính xin lỗi, không ngờ cô bé này đanh đá, dội hết rượu còn chạy ra ngoài.” Nói rồi chỉ Lâm Lâm, Lâm Lâm oán giận hình như muốn phản bác lại bị Đinh Dật ngăn lại.

   Anh Chín nói tiếp: “Kết quả vừa đi ra liền gặp cậu nhóc này, nói tôi bắt nạt người khác, cô bé này càng quá đáng hơn, lôi kéo cậu nhóc kia đi, nói chúng tôi là lưu manh, không cần cho cậu ta nhúng mõm vào, chúng tôi lưu manh thế nào?” Lời này làm cho sắc mặt Nghê Ái Lan đứng bên cạnh trắng bệch, cô nghe câu hỏi, lại lui về sau, vội vàng khoát tay nói: “Tôi không cố ý, tôi không nói các anh, chúng ta đi nhanh đi, về nhanh kẻo ba mẹ lo lắng.” Nửa câu sau là nói với Chu Văn Bân, vừa nói vừa kéo cậu ấy đi.

   Chu Văn Bân ngẩng đầu nhìn Đinh Dật, chỉ cảm thấy cô cười như không cười nhìn mình, không nhịn được mặt ửng hồng, tránh khỏi tay Nghê Ái Lan nói: “Nghê Ái Lan tới nhà mình học thêm, muộn quá nên ba bảo mình đưa bạn ấy về, vừa đúng lúc đi ngang qua đây gặp Lâm Lâm, thấy hình như bạn ấy đang gặp rắc rối.”

   Nghiêng đầu nhìn về phía mấy người trẻ tuổi kia: “Các anh này, vừa rồi là tôi không đúng nhưng chúng tôi vẫn là học sinh, cũng không có ác ý gì, có thể chỉ là hiểu lầm, có thể bỏ qua cho chúng tôi không?”

   Một người đứng bên cạnh anh Chín mắng: “Cậu nhóc này nói hay nhỉ? Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy! Cậu cho rằng chúng tôi rảnh rỗi kiếm trò à!”

   Anh Chín giơ tay ngăn cậu ta nói tiếp: “Nói ra thì cũng không có chuyện gì to tát, như vậy đi, mấy đứa đi vào uống với bọn anh một chén, một khi mọi người vui vẻ coi như chuyện này đã qua, cũng coi như kết bạn, được chứ?” Nói xong nhìn Đinh Dật.

   Đinh Dật cười lạnh một tiếng đang muốn mở miệng bả vai chợt có người ôm, vừa nhìn là Thẩm Trường Đông, cậu ôm Đinh Dật nói với anh Chín: “Chúng ta đi cùng nhau, muốn uống mọi người cùng uống.......hôm nay anh Ngô mời chúng tôi, anh ấy sẽ không để ý mọi người.” Nói xong nghiêng đầu về hướng khách sạn, La Bình cùng Trịnh Huy cũng đi về phía này.

   Khuôn mặt anh Chín nghi ngờ: “Anh Ngô? Anh Ngô nào?”

   “Ở Thần Long còn có thể là anh Ngô nào, nhìn anh Chín cũng là người lăn lộn, mọi người chắc phải quen biết chứ, anh Ngô là anh tôi, hôm nay chúng tôi tụ tập ở đây, anh Chín có hứng thú không?”


   Anh Chín tái mặt, do dự một chút nói: “Tôi nhớ hình như hôm nay còn chút chuyện phải làm, hôm nay không quấy rầy mọi người, hôm nào cùng anh Ngô tụ tập.” Nói xong nháy mắt liền đưa theo mấy người đi ra ngoài.

   Vừa xong chuyện, Lâm Lâm tới cám ơn Đinh Dật, Đinh Dật muốn nói với cô mấy câu nhưng rõ ràng bây giờ không thích hợp, vì vậy cười nói: “Đừng khách sáo, ngày mai rảnh rỗi mời mình đi ăn kem là được.” Suy nghĩ một chút nói: “Bạn chờ mình một chút, chúng ta cùng đi.” Nói xong chạy về phía Trịnh Huy tạm biệt, Trịnh Huy không biết chuyện gì xảy ra hỏi: “Không phải đến Thanh Hà ngắm cảnh đêm sao? Mỹ nữ Nghê cũng ở đây sao còn có Lâm Lâm, thật là trùng hợp, hay là cùng nhau đi?”

   Đinh Dật trả lời: “Thôi, thời gian không còn sớm nữa, ba mình sắp về rồi, về nhà không thấy mình sẽ mắng, mọi người đi đi, nhớ đưa các bạn nữ về nhà an toàn.”

   Nói xong cùng Thẩm Trường Đông với Lâm Lâm chuẩn bị đi chợt nghe một tiếng “Đinh Dật”, bước chân dừng một chút, từ từ nghiêng đầu về phía Chu Văn Bân gọi cô: “Có chuyện gì? Bạn không mau đưa Nghê Ái Lan về nhà đi hay muốn đi ngắm cảnh đêm cùng bọn họ?”

   Chu Văn Bân có chút xấu hổ: “Hôm nay cám ơn bạn.”

   “Đừng khách sáo, chúng ta đều là bạn học, giúp đỡ lẫn nhau là việc nên làm, hơn nữa hôm nay người giúp bạn không phải mình.”
Nói xong một tay kéo Thẩm Trường Đông một tay kéo Lâm Lâm đi ra ngoài, Trịnh Huy vẫn càu nhàu phía sau: “Kỳ quái, chị Dật trở nên thân với Lâm Lâm từ lúc nào?”

   Hai người đưa Lâm Lâm về trước, trước khi chia tay Đinh Dật không quên dặn dò: “Đừng quên sáng mai mười một giờ dẫn mình đi ăn kem.” Lâm Lâm cười đồng ý, Thẩm Trường Đông lúng túng nói với Lâm Lâm: “Quản giáo không nghiêm bạn dừng chê cười nhé!” Kéo Đinh Dật đi về.

   Vừa có cơ hội ở chung Đinh Dật vội vàng hỏi: "Ai là anh Ngô? Uy lực lớn thế nào, sao bạn lôi ra dọa bọn họ?”

  “Còn nhớ lần đó bạn chơi đu quay bị ngã không, có một vị anh trai cùng mình đưa bạn về nhà?”

   Lần đó quá mất mặt cô chỉ xấu hổ trốn phía sau vai Thẩm Trường Đông, làm sao có thể chú ý mọi người xung quanh chứ, chỉ có một nam sinh cao ráo chơi bóng rổ, hình như nhớ Thẩm Trường Đông gọi anh ta là “Anh Ngô” nhưng anh ta có dáng vẻ như ánh mặt trời sao lại là xã hội đen?

  “Tập đoàn Thành Lòng là của nhà anh ấy.” Thẩm Trường Đông trả lời.

  “Đó là công ty gia đình nhưng làm sao lại khiến những tên côn đồ kia sợ chứ?”

   “Tập đoàn Thành Long chủ yếu mở khách sạn cùng khu giải trí, loại hỗn tạp ở địa phương này không có hắc đạo thì làm sao có thể lập được chứ, chuyện này còn xảy ra ở cửa nhà anh ấy, nếu anh ấy biết bạn bè bị bắt nạt ngay trước cửa nhà chắc chắn sẽ không bỏ, những người kia biết rõ điểm này nên mới vội vàng bỏ đi.”


  “Vậy hôm nay anh ấy có ở đây không, tại sao không thấy anh ấy ra?” Đinh Dật buồn bực, nhìn bọn lưu manh tè ra quần thật đã ghiền.

  “Anh ấy không có ở đây, năm nay vừa thi tốt nghiệp xong anh ấy liền đi du lịch.” Thẩm Trường Đông trả lời hờ hững.

   “Ha ha,thì ra là kế của bạn!” Thẩm Trường Đông lại có thể dùng mưu kế, không khỏi làm cho Đinh Dật mở rộng tầm nhìn. Nhưng mà cho dù hôm nay không có kế này bọn họ mười mấy người cũng sẽ không thua, cô thấy điểm này nên mới đi can thiệp, dĩ nhiên liều mạng chỉ là hạ sách, Thẩm Trường Đông không cần dùng lực mà vẫn thắng mới là phương án tốt nhất.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn lavender89 về bài viết trên: Tulip_0914, conluanho, langthangkt, mainp, meo lucky, orchid1912, tôm chiên xù
     

Có bài mới 10.12.2013, 09:43
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 04.09.2012, 12:15
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1086
Được thanks: 8490 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cần gì quá đa tình - Cúc Tử - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương mười sáu.

   “Kem đậu xanh ở đây rất ngon, hương vị sữa nồng, hạt đậu không lớn, không cứng không mềm, ăn rất ngon, mỗi lần ăn đều cảm thấy rất hạnh phúc!” Ngày tiếp theo, trong cửa hàng kem Bảo Đảo, Đinh Dật tận hưởng kem đậu xanh, vừa ăn vừa khen.

   Lâm Lâm ngồi đối diện nhìn cô mỉm cười: “Không ngờ hạnh phúc của Đinh đại tiểu thư lại đơn giản như vậy, bạn giúp mình giải vây, mình cho tặng bạn một hạnh phúc, có phải bạn lời quá hay không?”

   “Sao lại nói vậy, vậy mình mời bạn, mình tặng bạn hạnh phúc.”
Đinh Dật quơ quơ cái muỗng kháng nghị.

   “Hạnh phúc của mình không đơn giản như vậy.” Lâm Lâm cười nói, trong ánh mắt khẽ thoáng cô đơn không dễ dàng phát hiện.

  “Đừng đến quầy rượu làm việc nữa, chúng ta đều chưa trưởng thành, ngộ nhỡ bị bắt mọi người đều không có lợi, hơn nữa hoàn cảnh bên trong cũng không tốt lắm. Sau này càng ngày càng nhiều bài tập, như vậy quá lãng phí thời gian.”

   “Mình hiểu, ngày hôm qua là lần đầu tiên mình đi làm, phát hiện ra không có cách nào thích ứng, sẽ không đi nữa, ngộ nhỡ lại gặp mấy người kia, chẳng phải là xong đời?”

   “Nếu bạn không để ý, chuyện tiền bạc mình có thể giúp bạn, bạn đừng hiểu lầm, mình không có ý gì, mình chỉ cảm thấy thành tích của bạn tốt như vậy nếu làm trễ nãi thời gian học thì rất đáng tiếc.”
Đinh Dật thận trọng nhìn cô nói. Lâm Lâm thuần túy như vậy lại đến quầy rượu làm chỉ có thể do kinh tế khó khăn.

   “Cám ơn bạn, bây giờ còn có thể ứng phó được, học phí không nhiều, mình chỉ muốn nhận ít trợ cấp từ gia đình.”

   Hình như sức khỏe mẹ Lâm Lâm không tốt lắm, thường cần nhiều tiền để đi khám bệnh, ba lại là một công nhân bình thường, thu nhập cũng không nhiều, thường xin học bổng dành cho học sinh nghèo vượt khó học giỏi. Chỉ có Đinh Dật cảm thấy khoản tiền đó không đáng bao nhiêu, thật ra để mọi người hiểu được hoàn cảnh khó khăn của một học sinh ưu tú là rất khó.

   “Vậy bạn muốn tìm chỗ làm khác sao?” Bọn họ chỉ mới mười sáu tuổi, không có nhiều việc mà bọn họ có thể làm.

   “Suy nghĩ một chút đi, mình chỉ muốn tận dụng thời gian nghỉ hè để đi làm thôi, ngày khai giảng không có thời gian để đi làm.”

   Đinh Dật nghiêng đầu suy nghĩ một chút: “Bạn có muốn làm gia sư không?”

   Lâm Lâm sửng sốt: “Đồng ý tất nhiên đồng ý, chẳng qua mình không giỏi lắm, phần lớn mọi người tìm gia sư thường tìm sinh viên sư phạm.”

  “Thôi đi chỉ là học sinh lớp bốn thôi, sao lại phiền phức như vậy, hơn nữa với thành tích của bạn, dư sức làm gia sư.” Đang nói liền có ba người con gái ăn mặc quần áo cầu kỳ đi vào trong tiệm, dẫn theo cậu bé mười mấy tuổi, cậu bé vửa vào liền chạy đến quầy chỉ ăn cái này cái này.

   Đinh Dật đứng lên gọi: “Mẹ Đại Cữu.” Lại gọi bé trai kia: “Kỷ Thiên Hằng! Em chỉ biết ăn thôi sao, còn không mau qua đây gặp cô giáo của em!”

   Cậu bé đang cầm một hộp kem vội chạy tới, lúc vòng qua Đinh Dật còn cố ý đụng cô, cười hì hì nói: “Chị Thỏ, chị nói cô giáo là chị sao?” Cậu nhóc này học không tốt, chữ chỉ biết một nửa, kể thừ sau khi biết tên cô thì gọi là “Chị Thỏ” dạy mãi không sửa.

   Đinh Dật thấy cậu bé gọi mình nơi công cộng như vậy, tức giận trong lòng, lấy đi hộp kem của cậu bé đặt trên bàn, cậu bé phản kháng, hai người vật lộn trong tiệm, Đinh Dật lớn hơn mấy tuổi, không lâu sau liền chiếm thế thượng phong, cậu bé bị cô éo nằm trên sàn nhà.
Cậu bé nằm trên sàn nhà khóc kêu to: “Mẹ ơi chị Thỏ bắt nạt con!”

   Mẹ Cữu cười nói: “Đáng đời,ai bảo con nghịch ngợm!” Lại nghiêng đầu nói với Đinh Dật: “Đinh Dật, cô thấy chỉ có cháu mới trị được nó, mới có mấy ngày cô đã bị nó làm cho suy nhược thần kinh, kỳ học này đứng cuối, mùa hè làm phiền cháu!”

   Đinh Dật còn chưa mở miệng, Kỷ Thiên Hằng bị cô ép nằm trên sàn nhà đã bắt đầu kêu to: “Không muốn! Mẹ con ở chung với chị ấy sẽ bị đánh chết, mẹ không thể nhìn con bị ngược đãi được!”

   Đinh Dật vỗ đầu cậu bé một cái, tay kia nắm hai tay cậu bé, phòng ngừa cậu bé lại làm chuyện gì. Không ngờ Kỷ Thiên Hằng thấy không thoát được đổi phương pháp công kích, dùng chân đá chân cô, cô tức giận lần nữa đẩy cậu ngã trên sàn nhà, nhân tiện đạp một cái.

   Mẹ Cữu vội vàng quát con trai: “Thiên Hằng nếu con không nghe lời mẹ sẽ giận, chị Dật thật khó mới đồng ý dạy thêm cho con, con phải ngoan, nếu con chọc giận chị sẽ không ai giúp con!” Con cháu họ Kỷ thưa thớt, trước mắt chỉ có Kỷ Thiên Hằng, được ông bà cưng chiều trở nên hỗn, nghịch ngợm, thành tích học hành lại kém, làm cho nhiều gia sư tức giận bỏ đi. Từ trước đến giờ chỉ có Đinh Dật mới làm cậu sợ, lần này mẹ Cửu nói thật lâu Đinh Dật mới đồng ý dạy thêm cho cậu.

   “Con không muốn chị ấy trông con, con sẽ bị chị ấy chỉnh, mẹ không thể thây chết mà không cứu!” Kỷ Thiên Hằng bị Đinh Dật dùng đầu gối ngăn chận không thể động đậy bắt đầu khóc rống, mẹ Cửu bị cậu làm cho dở khóc dở cười.

   “Tên nhóc này, người khác không bị em chỉnh thì thôi, em còn dám khóc!” Một tay nhéo lỗ tai cậu bé, đầu gối dùng sức đè xuống, Kỷ Thiên Hằng bắt đầu khóc lớn: “Chị Thỏ, không, chị Dật, chị mau nói với mẹ chị không trông chừng em, em không muốn bị chị dạy!”

   Đinh Dật nhìn cậu mở miệng hỏi: “Em không muốn bị chị trông nom, vậy chị tìm gia sư cho em thì em có dám quấy rối không?”

  “Không, chỉ cần không phải chị, ai dạy cũng được!”

   “Được, đây là em nói đó, chỉ cần gia sư một lần nói em quá nghịch ngợm không nghe lời, chị sẽ tự đến quản em, em kêu rách cổ cũng không được! Hừ, đến lúc đo cho em biết thế nào là Hàng Long Thập Bát Chưởng!”
Nói xong phối hợp động tác chưởng vỗ một cái vào lưng cậu bé.

   Kỷ Thiên Hằng lại kêu to một tiếng sau đó nghẹn ngào: “Em không trêu đùa bọn họ, em đảm bảo nghe lời.”

   Đinh Dật thấy đã thu phục được cậu bé, sợ giày vò nữa mẹ Cữu sẽ đau lòng, bây giờ ba mẹ quá mềm lòng, đứa bé mới bị cưng chiều không quản được, lần này cô nói trước là muốn diễn khổ nhục kế nếu không cậu bé sẽ không xin tha.

   “Mẹ Chín, đây là Lâm Lâm bạn học cuả cháu, thành tích không kém cháu, quan trọng nhất là kiên nhẫn hơn cháu, chàu năn nỉ mãi cô ấy mới chịu giúp Thiện Hằng.”

   Mẹ Chín vừa nghe như vậy thì mặt mày hớn hở, vội vàng lôi kéo Lâm Lâm hỏi lung tung, càng nhìn càng hài lòng, để Đinh Dật quản Thiên Hằng bà cũng không nhẫn tâm, cô bé Lâm Lâm này có khuôn mặt hiền hòa, vừa nhìn là biết học sinh nghiêm túc học giỏi.

  “Mẹ Chín , bạn học của cháu học mầm non Thanh Hoa Bắc Đại, bài tập nhiều nhưng vẫn bớt thời gian đến giúp, Thiên Hằng lại nghịch ngợm như vậy, phí làm gia sư cũng không thể ngược đãi người ta.” Chú CHín cùng mẹ Chín mở bệnh viện thẩm mỹ, mỗi ngày đều rất lời, thứ không thiếu nhất chính là tiền.

   “Đó là điều đương nhiên, giá gấp ba giá thị trường, tương lai Thiên Hằng có thành tích tiến bộ sẽ có thưởng thêm.” Hai vợ chồng bọn họ khổ cực không phải vì con trai bảo bối sao, chút tiền lẻ này không đáng là gì.

   Vốn dĩ Lâm Lâm nghe vậy muốn từ chối, gấp ba giá tiền, hơi cao, lại bị Đinh Dật lén nháy mắt ngăn cản, đành phải tạm thời im lặng, giống như đồng ý.

   Trước khi Đinh Dật còn lợi dụng lúc cô Cửu không nhìn thấy quắc mắt trừng trừng uy hiếp Kỷ Thiên Hằng một chút, nội dung to lớn chính là nếu cậu không nghe lời hậu quả như thế nào cậu tự biết, trước sự uy hiếp của Đinh Dật Kỷ Thiên Hằng chỉ biết in hơi lặng tiếng. Trong nhà tất cả mọi người đều lo cho cậu bé, chỉ có chị gái này vừa thông minh vừa xinh đẹp cũng được cưng chiều như cậu bé, từ trước đến giờ là khắc tinh của cậu bé làm cho cậu bé vừa sợ lại vừa ghen tỵ.

   Không biết là do tác uy hiếp của Đinh Dật hay do Lâm Lâm dạy đúng phương pháp, tóm lại là hai thầy trò bọn họ bình an vô sự. Một ngày ít nhất Kỷ Thiên Hằng phải học kèm hai tiếng, không chỉ có bài tập nghỉ hè mà còn bài tập trước kia, sự tiến bộ này làm cho chú Cửu cùng cô Cửu rất vui.

   Lần nữa gặp Đinh Dật là Lâm Lâm được đến nhà họ Đinh chơi, Lâm Lâm nói với Đinh Dật đang nằm trên ghế salon ăn trái cây: “Mình cảm thấy mặc dù Kỷ Thiên Hằng nghịch ngợm nhưng rất thông minh, không khó để dạy, giá gấp ba mình thấy hơi nhiều, bạn giúp mình trả bớt một phần đi, lần trước mình đưa mẹ Chín nhưng mẹ không chịu lấy.”

   Đinh Dật đưa cho cô một chùm vải, khoát tay: “Đối với bạn mà nói không tính là nghịch ngợm, đối với bọn họ lại là đại ân, tin tưởng mình, hiệu quả như vậy, để bọn họ tốn gấp mười số tiền đó bọn họ cũng chịu, bạn không cần phải khách khí.”

   Trong thời gian này đến nhà họ Kỷ, Lâm Lâm cũng biết bọn họ không quan tân tới số tiền lẻ này, chỉ biết cười nói với Đinh Dật: “Cám ơn bạn, chẳng những giúp mình tìm việc còn giúp mình loại bỏ chướng ngại vật, không có sự uy hiếp của bạn, Kỷ Thiên Hằng sẽ không nghe lời, có thể thấy cậu bé rất sợ cậu.”

   “Ha ha căn bản là nó cần bị ăn đòn, bạn không cần cảm ơn mình, mình thấy khổ cho bạn, cả một kỳ nghỉ hè phải tốn thời gian với tên nhóc này. Lần trước mẹ Chín nói với mình, hy vọng sau khi khai giảng bạn vẫn có thể kèm nó học, không cần nhiều, một tuần kèm hai giờ, giá tiền có thể tăng thêm, bạn xem có tiện hay không, nếu không tiện mình có thể giúp bạn nói.”

   Lâm Lâm vội vàng nói: “Không có việc gì, mình có thể kém cậu nhóc học, không cần phải thêm tiền, nếu thêm nữa mình lại không dám làm.”

   Đinh Dật lắc đầu một cái: “Làm khó bạn phải quản tên nhóc kia, hi vọng không làm ảnh hưởng đến việc học của bạn, chuyện thi toàn Bắc Kinh thế nào? Hy vọng về sau có thể học cùng trường đại học với bạn, mình phát hiện càng ngày càng thích bạn.”

  “Chuyện đó sau này hãy nói, bạn nói thế không biết bao nhiêu bạn nam sẽ đau lòng, có thể có được sự ưu ái của tiểu thư Đinh mình thật may mắn!” Lâm Lâm vừa nói vừa gật đầu hả hê.

   Đinh Dật nhào qua ôm cô: “Nếu bạn cảm thấy cũng không tệ, vậy bạn gả cho mình đi, làm vợ ba của mình” Nói rồi làm ra vẻ muốn hôn cô ấy.

   Lâm Lâm bị dọa sợ vội vàng né tránh, không hiểu nói: “Bạn có người yêu rồi nha, bạn nam đẹp trai lần trước cứu mình đó không phải sao? vợ hai là ai?”

  “Bạn nói Thẩm Trường Đông hả, ha ha, cậu ấy là người hầu nhỏ, vợ cả của mình là La Bình, vợ hai là Nguyễn Thúy, bạn đành chịu uất ức vậy, bạn chấp nhận làm vợ ba mình chứ.” Vừa nói vừa muốn ôm, tóc thắt bím bị kéo lại nghiêng đầu nhìn là Thẩm Trường Đông, cậu bạn này học cô, sang nhà cô chưa bao giờ đi cửa chính, đều leo tường, bây giờ càng ngày càng nghiêm trọng, vào nhà ngay cả cửa cũng không gõ.

  “Đinh Dật cậu dám nói xấu mình? Còn đùa giỡn con gái nhà lành?” Thẩm Trường Đông vừa chỉ trích Đinh Dật vừa ăn quả vải cô vừa bóc, Đinh Dật tức giận kéo mặt cậu: “Trả lại cho mình.”

   Thẩm Trường Đông nghe lời phun ra, ói vào tay Đinh Dật.......một hạt vải.

   Đinh Dật vứt hạt vải nhào qua đánh nhau với Thẩm Trường Đông, Lâm Lâm ngồi yên bên cạnh, vì sự thân mật của hai người mà gò má nóng ran, đang muốn nói tạm biệt Đinh Dật, Thẩm Trường Đông đã mở miệng trước: “Hôm nay mình tới để tạm biệt.”

   Một câu nói nhẹ nhàng có thể ngăn tất cả động tác của Đinh Dật, gặp được người bạn thân này quá vui nên quên rằng cậu ấy cũng phải đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn lavender89 về bài viết trên: Tulip_0914, conluanho, langthangkt, meo lucky, orchid1912, tôm chiên xù
     
Có bài mới 11.12.2013, 18:55
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 04.09.2012, 12:15
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 1086
Được thanks: 8490 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cần gì quá đa tình - Cúc Tử - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương mười bảy.

   Sau khi khai giảng có thể dùng tác phẩm Triệu Lệ Dung để hình dung, đó chính là: “Tinh anh tập trung, lữ bố đi họp.” Tám lớp của năm hai, học sinh đa số là những học sinh cũ, bây giờ bọn họ hi vọng sau hai năm bọn họ có thể đứng đầu, vì vậy tất cả các giáo viên đều rất phối hợp.

   Thật ra thì chia lớp chuyên không không phải là trọng điểm, vẫn luôn là vấn đề được tranh cãi. Chọn lớp chuyên là đưa tất cả các học sinh xuất sắc tụ lại một chỗ, tập trung tất cả lực lượng giáo viên tạo môi trường học tốt nhất cho bọn họ, cũng tránh mang lại áp lực cho các học sinh lớp bình thường.

   Nhưng cũng có mặt trái của nó: Học sinh xuất sắc bị chuyển đi sẽ khiến học sinh bình thường sẽ có cảm giác giống như bị ruồng bỏ, kỷ luật cùng với không khí học tập sẽ trở nên kém. Mặt khác, đối với học sinh lớp chuyên mà nói, trong lớp đều là học sinh giỏi, luôn có thói cạnh tranh để dẫn đầu, nhưng năm mươi học sinh giỏi tụ tập một chỗ, vẫn có thể phân ra ưu liệt, vốn dĩ học sinh khá giỏi có thể thay đổi thành tích, thậm chí học sinh kém khi nhận tin tức đả kích này cũng thay đổi, thứ quan trọng nhất chính là sức chịu đựng. Thường thì không có học sinh nào có chấp nhận sự thực như vậy, thậm chí tự trách bản thân mình, có người còn uất ức.

   Nguyễn Thúy là người thứ bốn mươi lăm nên rất lo lắng, Đinh Dật an ủi cô, một mặt còn phiền lòng chuyện của mình.

   Lớp học mới còn một chuyện tương đối kỳ quái, đó là ban cán bộ rất nhiều người. Hiện tại lớp có sáu lớp trưởng, năm bí thư cho đoàn, ủy viên lớn nhỏ đếm không hết, chọn học sin htrong lớp làm ban cán bộ cũng khiến cho người ta một phen khổ sở.

   Vì vậy thầy giáo chủ nhiệm nghĩ ra cách kỳ quặc hơn, chính là lớp trưởng cùng bí thư chi đoàn cũng tranh nhau chức vị, người được đề cử lên bục giảng, cà lớptiến hành bỏ phiếu, ai có số phiếu nhiều hơn người đó sẽ nhậm chức. Chức vụ bí thư chi đoàn của Đinh Dật là do thầy Trương Nhạc Thiên ép làm, lúc này chủ động xin rút lui, không ngờ Tiêu Khắc Kiệm nghiêm mặt nói cô không có trách nhiệm không có chí tiến thủ, trực tiếp bác bỏ, cho cô về đóng cửa suy nghĩ cho kỹ lưỡng.

   Ban cán bộ trung học thật ra là cái loa của giáo viên, lao tâm lao lực không được gì mà còn không được tự chủ, Đinh Dật cảm thấy mình không thích hợp, thì ra lớp trưởng Ngô Khiêm mới là cán bộ giương mẫu. Vì vậy dù bị bác bỏ, Đinh Dật cũng không để trong lòng, nhân duyên của cô không phải là quá kém, tự biết người ghét cô cũng không ít, công khai bỏ phiếu chưa chắc cô đã thắng.

   Vừa bắt đầu tranh cử, Đinh Dật xông lên, nói cảm ơn thầy giáo cùng bạn học.......Nói nhảm, sau đó đi xuống xem phần thể hiện của các bạn khác.

   Các bạn có tài ăn nói quả thật không ít, nhất là các bạn nam, trầm bổng du dương giống như từng tập thuyết trình, chỉ có người được hưởng ứng nhiệt liệt nhất chính là Nghê Ái Lan, thì ra cô là bí thư đoàn.

   Cô ăn mặc đẹp đẽ, nụ cười ngọt ngào, thái độ càng thêm thân thiết. Cô tự nói về lý lịch của mình, cũng đưa ra ý kiến mình không để ý kết quả tranh cử, nếu như có may mắn trúng tuyển cũng chỉ muốn giúp đỡ mọi người thôi.

   Đinh Dật nhìn bóng hình xinh đẹp trên bục giảng, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nghĩ rằng nhất định Chu Văn Bân rất thích, mười giờ tối cô về cậu ấy không đưa cô về, hôm đó khi cậu ấy đưa Nghê Ái Lan về cũng chỉ mới hơn tám giờ mà thôi.

   Thì ra cậu ấy thích loại người như thế này, Đinh Dật nghĩ thầm, Nghê Ái Lan dịu dàng không cách nào làm cho cô có ấn tượng tốt, cô nhớ lại cuộc gặp tên côn đồ hôm trước, Nghê Ái Lan làm như không liên quan đến mình lôi Chu Văn Bân kéo đi, cứ xem như Lâm Lâm không phải là bạn học, đó cũng không phải là một cô gái hiền lành.

   Nghiêng đầu liếc nhìn Chu Văn Bân, phát hiện cậu ấy tỉnh táo nhìn người đang phát biểu trên bục giảng, Đinh Dật đau xót trong lòng, dù sao cô cũng vô ý, sao không giúp người ta hoàn thành ước vọng. Vì vậy viết phiếu bầu của mình: “Lớp trưởng Dương Thụ Tiềm, bí thư chi đoàn Nghê Ái Lan.

   Sự thật lại một lần nữa chứng minh Đinh đại tiểu thư anh minh vĩ đại, hai người chấm dứt với số phiếu tương đương, sau khi tan học Đinh Dật bị Tiêu Khắc Kiệm gọi vào phòng làm việc.

   “Đinh Dật thật lợi hại, biết cách phản bác, vào học kỳ em dựa vào tài ăn nói thắng giải đặc biệt từ HongKong về sao?”

   Nếu như là Trương Nhạc Thiên hỏi, Đinh Dật sẽ nói với thầy: “Thầy giáo, em yêu nước, bây giờ từ HongKong quay về, tổ chức cũng không cần em.”

   Nhưng Tiêu Khắc Kiệm thì khác, ông là người vui buồn không bao giờ lộ ra ngoài.......Nghe nói năm đó thầy là sinh viên, mười chín tuổi tốt nghiệp thạc sĩ, từ đó trở thành sinh viên nổi tiếng, tài trí còn hơn cả thầy cô giáo. Giống như vàng đi đến đâu sáng đến đấy, mấy năm trước thầy về trường, nhanh chóng được trường tôn làm con người vĩ đại.

   Tin đồn về thầy rất nhiều, có người nói thầy là máy vi tính sống, cả phiếu điểm của năm trăm học sinh thầy chỉ cần nhìn một lần là đọc làu làu. Còn có người nói, thầy vừa về trường dạy học sinh lớp mười hai trẻ tuổi còn độc thân hơn nữa rất đẹp trai, học sinh nữ trong lớp thường gửi thư tình cho thầy, hơn nữa dồn dập không ngớt, trường học bất đắc dĩ gia hạn cho thầy trong vòng một tháng giải quyết vấn đề cá nhân mà thầy vì để không ảnh hưởng tới thành tích học tập của học sinh nữ vội vàng về quê cưới vợ, hai người vô cùng không xứng.

   Từ trước đến giờ thầy rất ít nói, vì vậy càng làm cho người đối mặt với thầy cảm thấy hoang mang, bá đạo như Đinh Dật, ở trước mặt thầy cũng không dám càn rỡ hơn nữa nghe những lời này của thầy khiến cho Đinh Dật không thể không hoài nghi có tức giận trong đó.

   Đang do dự làm thế nào trả lời, chợt thấy Nghê Ái Lan đi vào phòng làm việc, lập tức nói: “Thầy giáo Tiêu, em cảm thấy công việc chủ yếu của bí thư chi đoàn là phối hợp với lớp trưởng làm các công việc cụ thể, Nghê Ái Lan nghiêm túc, phối hợp với Dương Thụ Tiềm, còn thích hợp hơn em, em tự biết thân mình cho nên cam tâm rút lui.” Nhìn đi, cô rất rộng lòng, còn nghĩ cách giúp tình địch, không biết Tiêu Khắc Kiệm có định phát phiếu bé ngoan cho cô không.

   Đang nói thì Nghê Ái Lan đã đi đến gần, nhẹ giọng hỏi Tiêu Khắc Kiệm: “Thầy Tiêu, thầy tìm em?” Sóng mắt lưu chuyển, nhân tiện mỉm cười chào Đinh Dật, Đinh Dật khẽ cười như đáp lại.

   Tiêu Khắc Kiệm nhìn hai nữ sinh nói: “Đinh Dật là học sinh ngoại trú, vì vậy trong lớp có rất nhiều bạn, nhất là bạn nữ tương đối ít. Lần này kết quả lựa chọn cũng có một vài vấn đề, số phiếu của em chưa tới một phần ba, điều này đối với học sinh có thành tích đứng nhất là rất hiếm, em nên suy nghĩ, về sau mọi người đều là bạn học cùng lớp, Nghê Ái Lan em hãy giúp đỡ bạn ấy.”

   Nghê Ái Lan không dám nói, số phiếu của cô nhiều như vậy cũng rất bết ngờ, đồng thời liên tiếp tán dương Đinh Dật rất ưu tú.

   “Khoa tự nhiên năm nay không có nhiều nữ sinh có thành tích tốt, trước mắt hai em là người dẫn đầu, về sau lớp mười một sẽ càng phức tạp hơn, hai người rảnh rỗi thì nên giúp đỡ lẫn nhau.”

   Mặc dù lời nói này có sắc thái hơi kỳ dị nhưng là thật tình, trong lớp mười chỉ có Đinh Dật cùng Nghê Ái Lan là con gái.

  “Việc học tập của Nghê Ái Lan tương đối yên tâm, Đinh Dật thì thất thường không ổn định. Anh văn kém, Nghê Ái Lan, em rảnh rỗi thì giúp bạn ấy một chút.”

   Sau khi nghe lời này không chỉ Đinh Dật nóng mặt, Nghê Ái Lan cũng có chút không tự nhiên, cô đứng thứ bảy trong lớp, còn cách xa Đinh Dật đứng đầu tiên.

   Chỉ là lần này Đinh Dật tin Tiêu Khắc Kiệm là máy vi tính sống, trên tay thầy không có bảng điểm.......tài liệu lại có thể nhớ chính xác điểm anh văn của Nghê Ái Lan cao hơn cô năm điểm, bởi vì để ý nên tương đối nhớ, nếu như cô nhớ không nhầm, mấy lần thi Nghê Ái Lan đều đứng thứ bảy thứ tám, ổn định hơn cô rất nhiều.

   Tất cả đều là sự thật, thầy giáo nói điều hay, học sinh biểu hiện đoàn kết thân ái nhưng những lời này làm tổn thương lòng tự ái của Đinh Dật. Tranh cử bị thua cô có thể nói là mình không muốn cạnh tranh, nhân duyên không tốt bởi vì cá tính của cô quá mạnh mẽ, nhưng từ trước đến giờ vẫn luôn kiêu ngạo bởi thành tích học tập cũng có nhiều người khiêu chiến, lại cần sự giúp đỡ từ người khác, hơn nữa “người khác” này còn là Nghê Ái Lan, Đinh Dật không cách nào nhịn được.

   Đầu óc càng mê muội càng làm những việc ngu xuẩn, điều này đối với Đinh Dật luôn luôn đúng, đầu óc cô nhất thời mê muội lại nhận lời Tiêu Khắc Kiệm làm ủy viên ban tuyên truyền.
Không quá nửa phút cô liền hối hận, nhìn xem cô đã làm gì? Cô biến thành thuộc hạ của tình địch!

   Còn không vẻn vẹn như thế, cô làm ủy viên ban tuyên truyền nghĩa là phải chịu trách nhiệm tuyên truyền thông báo trên tấm bảng đen của lớp, mà Đinh Dật viết bảng rất xấu, trong lớp không ai sánh bằng.

   Trước kia cô giáo dạy văn từng nói: “Chữ đại diện cho người”, “Chữ như người tình”... ....Lúc ấy có người nói tiếp: “Thật lòng chữ Đinh Dật của lớp chúng ta là chữ xấu nhất.”

   Mặc dù sau khi tan học nam sinh đó bị đánh cho tê người nhưng chữ viết của Đinh Dật vẫn bị lưu truyền ra ngoài, giống như toàn trường đều biết.

   Đinh Dật từng cảm thấy bị sỉ nhục, cầm sách luyện chữ mấy ngày nhưng hiệu quả không cao, tốc độ viết lại như trước. Đinh Dật không phải người kiên nhẫn, chuyện luyện chữ này không làm được, lặp lại như vậy mấy lần cô liền từ bỏ. Chú nói tương lai máy tính có thể là chủ thế giới, tất cả mọi người đều dùng máy vi tính đánh chữ, chữ của cô xấu cũng không sao cả.

   Nhưng hôm nay, Tiêu Khắc Kiệm lại cho cô làm ủy viên ban tuyên truyền, cô hoài nghi có phải mình đang bị chỉnh hay không.

   Theo thường lệ thì khi vào năm học mới bắt đầu thông báo, bởi vì các bạn trong lớp đều chưa thân với nhau, Đinh Dật đang đứng trước bục giảng hỏi có bạn nào am hiểu hội họa hay không, hoan nghênh gia nhập tổ báo. Không biết các bạn trong lớp sợ ảnh hưởng học tập hay sao không ai trả lời, có mấy người hoạt động quay đầu nhìn nhau nhìn chung quanh rồi lại cúi đầu, không để ý bộ mặt mong đợi của Đinh Dật. Ngược lại Nguyễn Thúy có lòng giúp một tay nhưng chữ cô ấy cũng chỉ như con giun, chỉ có thể giúp vẽ đường viền hoa.......làm đẹp.

   Xuất chiêu bất lợi, Đinh Dật càng thêm buồn bực, không thể làm gì khác hơn là bỏ ra một buổi tối tự mình thiết kế trang báo cho tốt, lại tỉ mỉ lựa chọn các hoa văn cho thích hợp, chỉ cần tìm người viết chữ đẹp viết lên bảng đen là được, cô bất đắc dĩ mới phải đi tìm cô giáo dạy văn viết chữ, xem ai viết chữ đẹp sẽ phân chia nhiệm vụ.

   Sống mười sáu năm Đinh Dật chưa bao giờ pải mở miệng cầu xin ai, hầu như chỉ giải quyết bằng bạo lực.

   Kể từ sau khi mẹ ra nước ngoài, buổi trưa cô không về nhà, ở trường ăn cơm. Bởi vì buổi tối thức khuya thiết kết bài báo, buổi trưa Đinh Dật hơi mệt mỏi, Nguyễn Thúy liền đưa chìa khóa phòng mình cho cô về nghỉ, vì tiết kiệm thời gian, học kỳ mới vừa bắt đầu Nguyễn Thúy liền đăng ký ở lại trường.

   Có thể do về quá sớm, trong phòng không có ai, tổng cộng có tám giường ngủ, mỗi giường được dùng rèm ngăn cách thành một không gian nhỏ. Đinh Dật tìm được giường Nguyễn Thúy chui vào, rèn che ánh sáng, chỉ chốc lát sau liền buồn ngủ.

   Trong lúc mơ ngủ hình như có người mở cửa đi vào, có giọng hỏi: “Cửa không đóng, Nguyễn Thúy về chưa?” Giọng nói rất quen thuộc, hình như là Nghê Ái Lan, Đinh Dật không để ý đến cô tiếp tục vùi đầu ngủ.

   “Chưa, vừa rồi mình còn thấy bạn ấy ở thư viện, có thể ai đó đi ra ngoài quên khóa cửa.” Giọng của nữ sinh này rất sắc, Đinh Dật rất bất mãn khi bị phá giấc ngủ rất bất mãn nhưng đây là phòng người ta, cô là người ngoài phải nhịn, ngủ tiếp.

  “Nguyễn Thúy rất siêng, giữa trưa còn ở lại học.” Là giọng nói của Nghê Ái Lan.

  “Sếp thứ sáu từ dưới lên không cố gắng sao được? Nếu không cẩn thận học kỳ sau sẽ bị đẩy xuống lớp bình thường, ha ha, bạn nói xem nếu như bạn ấy bị đẩy xuống, Đinh Dật có ai nói chuyện nữa không?” Tràn đầy hả hê, lời nói cùng nội dung rất chua ngoa.

  “Cũng không thể nói vậy, lần trước tranh cử Đinh Dật được mười hai phiếu, có ít nhất mười hai phiếu ủng hộ bạn ấy.” Giọng nói ôn nhu dịu dàng là của Nghê Ái Lan.

  “Nhưng vẫn chẳng bằng một nửa bạn, bạn hai mươi tám phiếu cơ mà, mười hai người còn lại chưa chắc đã thật sự ủng hộ. Thật không biết trường chúng ta nghĩ thế nào, loại học sinh cấu kết với xã hội đen cũng tuyển vào, bạn nói xem thành tích học tập ngày càng đi lên của con bé đó có liên quan đến việc ở chung với xã hội đen không?” Những lời này đã thành công kéo Đinh Dật khỏi giấc ngủ, Sống chung? Xã hội đen? Chuyện này ở đâu ra vậy!

   “Mình không biết, bạn nam kia nói cùng nhau về nhà, không nhất định ở cùng, dù sao trong nhà cũng có người lớn.” Nghê Ái Lan nhẹ nhàng đáp trả.

   “Bạn không biết đâu, mấy tháng trước mẹ Đinh Dật đi nước ngoài, bố cô ấy bận rộn như vậy không quan tâm cô ấy, hừ, khá lắm thiên kim đại tiểu thư, không biết ông bố làm bí thư của con bé nó biết sẽ thế nào. Cũng may lớp chúng ta đều biết bản chất của nó, người như vậy mà còn được hoan nghênh ở lớp thì chúng ta cũng rắc rối to rồi.”

  “Vậy bạn phải gặp rắc rối rồi!” Đinh Dật vừa nói kéo rèm ra, hai nữ sinh nhìn thấy lập tức hóa đá.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn lavender89 về bài viết trên: Tulip_0914, conluanho, langthangkt, meo lucky, orchid1912
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

6 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

9 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

19 • [Hiện đại] Xin em đứng đắn chút - Minh Nguyệt Thính Phong (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 26, 27, 28

20 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30



Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé
Gà con tắm nắng: Cậu click vào "Gởi trả lời" là được nhé.
Chung nguyên: Ai biết cách bình luận dưới mỗi trang truyện k chỉ mình với ạ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
vân anh kute: Diễn đàn nhà mình có ai nhảy hố truyện Binh Vương trở thành ông bố bỉm sữa không cho em hóng với. Thấy truyện này rất hay và rất nhiều bạn cũng hóng như em nhưng chưa thấy ai nhảy hố này... huhu mong có ai đó edit để em hóng... đa tạ đa tạ....
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy ảnh hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.