Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 242 bài ] 

Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

 
Có bài mới 27.11.2013, 20:56
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1031
Được thanks: 12970 lần
Điểm: 32.2
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu - Điểm: 29
Chương 28: Lựa chọn của Lý thị


Thấy Lão phu nhân như vậy, Lý thị hận đến nghiến răng, nhìn sang những người khác. Lưu thị, Hoàng thị, và Giang di nương lập tức tỏ thái độ.

“Đệ muội, không phải ta không muốn giúp ngươi, mà là phu quân ta lúc còn sống làm quan thanh liêm, thật sự là không có của cải gì, tối đa chỉ có thể góp được 3 ngàn lượng thôi!”

“Ta tuy có vài cửa hàng, nhưng hai năm qua làm ăn thua lỗ, vét hết cũng chỉ được 2 ngàn lượng!”

“Muội cũng chẳng có tiền bạc gì, lão phu nhân cũng biết đó, Như Long tiêu xài rất tốn!”

Nghe mấy người từ chối, cuối cùng Lý thị nhìn đến Như Ca, nghiến răng nghiến lợi nói, “Ngọc Như Ca không phải được Pháp Nguyên Tự thờ phụng sao? Một tháng tiền thờ phụng cũng không ít, chắc hẳn có bạc ha!”

Thấy Lý thị nói tới mình, Như Ca thầm cười lạnh, làm vẻ khó xử nói, “Trước lúc về phủ, Như Ca đã nói với phương trượng đại sư, tiền thờ phụng mỗi tháng đều đưa đến Dược Tiên Đường làm phí chữa bệnh cho người nghèo rồi. Nếu không mẹ cả mời Dược Tiên Đường đến khám đi, ở đó có không ít đại phu giỏi đâu.”

Nghe vậy, Lý thị giận dữ, “Dược Tiên Đường kia mới mở không bao lâu, toàn là mấy tên đại phu sa cơ thất thế không biết từ đâu đến, tiện nhân ngươi cố tình muốn nữ nhi ta chết đúng không? Ngươi mau đến Pháp Nguyên Tự đòi 20 vạn lượng cho ta.”

“Im đi!” lão phu nhân thật sự không nhịn nổi nữa, tức giận nói, “Bình thường tiền tiêu hằng tháng không phát, giờ còn không biết xấu hổ bắt tứ nha đầu đến Pháp Nguyên Tự đòi tiền. Tiền thờ phụng một tháng chỉ hơn 100 lượng mà thôi, 20 vạn lượng, ngươi mơ à! Phật Tổ mà cũng muốn bắt chẹt, không sợ bị báo ứng hả? Tiền trong phủ trích ra 2 vạn lượng, ta cho ngươi 1 vạn lượng, Lưu thị và Hoàng thị mỗi người 1 vạn lượng, hơn nữa không có đâu, ngươi mau cút về Đông viện đi!”

Ngọc Chính Hồng thấy mẫu thân thật sự nổi giận, vội vàng kêu người kéo Lý thị đang gào thét đi. Lưu thị và Hoàng thị nghe lão phu nhân ra lệnh, còn nói gì được nữa, chỉ có thể nhịn đau nhả tiền ra.

Lý thị bị mang đi, lão phu nhân mắt không thấy, tâm không phiền, nhìn Như Ca đang quỳ, bỗng sinh thương yêu, “Đứa bé này làm không sai, bạc của nhà Phật há có thể nhận! Uổng công chính thê xuất thân Tướng phủ, mà đức hạnh lại như vậy!”

“Tạ bà nội thương xót! Mẹ cả chắc vì quá lo lắng nên mới nói như vậy!”, lão phu nhân rất tin tưởng thờ Phật sẽ được sống lâu, nay Lý thị lại muốn lấy tiền của nhà Phật, không phải là muốn lão phu nhân tổn thọ sao, đã phạm vào điều kiêng kị của lão phu nhân. Bất quá Như Ca muốn chờ xem Lý thị kiếm đâu ra 20 vạn lượng.

Ngọc Chính Hồng thấy Như Ca bị Lý thị khi dễ mà còn nói giúp Lý thị, cảm thấy đứa con gái này rất có tình nghĩa. Mấy ngày qua, Liệt thị quan tâm chăm sóc Ngọc Chính Hồng hơn rất nhiều, mỗi ngày hầm thuốc bổ đưa tới phòng sách, ủi quần áo, khiến Ngọc Chính Hồng như sống lại những ngày ở Phàn Thành trước kia, nay thấy Liệt thị khóc, lòng sinh áy náy, cảm thấy có chút bạc đãi mẹ con Liệt thị, “Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, mấy ngày tới các ngươi không cần đi Đông viện chào hỏi”.

Nghe vậy, đám người Giang thị liên tiếp thưa vâng, mấy ngày nay đi chào hỏi Lý thị, không bị bắt đấm chân thì là đấm lưng, mang thai một tháng mà nhìn giống hệt bảy tám tháng, bắt người ta chịu tội, giờ không cần đi, tất nhiên cả bọn rất vui vẻ.

Bên kia bị Hồ ma ma kéo về Đông viện, Lý thị rất hận lão phu nhân, bà già không chết sớm cho rồi, cứ che chở bọn tiện nhân Liệt thị và Như Ca miết!

Vào phòng Ngọc Giai Nhàn, nhìn đôi môi trắng bệch của con gá và những chỗ xương gãy, Lý thị khóc rống lên.

Ngọc Giai Nhàn níu tay Lý thị, chịu đựng đau đớn trên người hỏi: “Mẫu thân! Sao rồi, có tìm được đại phu không?”

Lúc đó ngựa chạy quá nhanh, Ngọc Giai Nhàn nhảy xuống thì lăn đến đống đá lởm chởm bên vách núi, trên người có mấy chỗ xương gãy lìa, xương đùi bị lệch nghiêm trọng, mắt cá chân cũng nát vụn.

Lúc này Ngọc Giai Nhàn cảm thấy toàn thân giống như không phải của mình, không những đau, mà hít thở cũng rất khó khăn. Nhìn từng thầy thuốc lần lượt lắc đầu rời đi, Ngọc Giai Nhàn cực kỳ sợ hãi, mình không muốn chết đâu, mình còn trẻ, tương lai sáng lạn đang chờ phía trước, sao có thể cứ thế mà chết đi? Tại sao đã nhảy xuống rồi, vẫn bị như vậy!

Thấy bộ dáng khổ sở của con gái, lòng Lý thị đau như cắt, nghĩ đến số tiền khám bệnh nói “Nhàn nhi, phụ thân con nói trong Thái Y Viện có vị Văn thái y y thuật cao minh, nhưng một lần chữa bệnh tốn đến 10 vạn lượng, mẫu thân đào đâu ra 20 vạn lượng đây!”

Ngọc Giai Nhàn đã nghe nói về vị Văn thái y này, nghe đâu lão vào cung đã vài năm, tinh thông y thuật, rất được thái hậu nể trọng, nếu mời được lão, có lẽ mình có hi vọng.

“Mẫu thân, người phải cứu con, tương lai nữ nhi nhất định cho mẫu thân nở mày nở mặt, mẫu thân tìm ngoại tổ phụ, tìm cữu cữu, nhất định sẽ có bạc. Mẫu thân!”

Thấy vậy, Lý thị không đành lòng cự tuyệt. Nghĩ, cha làm tể tưởng được mười mấy năm, chắc cũng có chút bạc. Vì vậy kêu Hồ ma ma chuẩn bị xe ngựa, chạy về nhà mẹ đẻ.

Đến Lý phủ, Lý Chuẩn vừa nghe con gái mở miệng đòi 20 vạn lượng, liền phẩy tay áo bỏ đi. Cuối cùng vẫn là Lý thị đến Phủ Viễn tướng quân trái xin phải cầu mới mượn được chút ngân lượng.

Về tới Ngọc phủ trời đã tối, ôm bạc về mà Lý thị không chút vui mừng, đứng ở cửa phòng hai đứa con gái bồi hồi thật lâu. Cuối cùng bước vào phòng Ngọc Bảo Oánh.

“Phu nhân, người vất vả rồi....” Hồ ma ma thấy Lý thị tiều tụy đi nhiều, rất đau lòng.

“Hồ ma ma, Ngọc gia cho 4 vạn hai, nhà mẹ ta cho 3 vạn lượng, bán phần lớn đồ cưới của ta cũng chỉ đủ tiền chữa bệnh cho một đứa. Rốt cuộc ta nên chọn đứa nào đây?” Lý thị thấy Ngọc Bảo Oánh vì da toàn thân bị thối rữa mà phát sốt, lại nhớ Ngọc Giai Nhàn bên kia, rất khó xử.

“Phu nhân, hai vị tiểu thư ở hiền gặp lành, sẽ không có chuyện gì đâu” Hồ ma ma cũng không biết phải khuyên thế nào, mu bàn tay lòng bàn tay đều là thịt cả.

Lý thị lắc đầu một cái, ngồi bên giường Ngọc Bảo Oánh thật lâu, cho đến lúc hừng đông, rốt cuộc có quyết định.

“Oánh nhi, mẫu thân sẽ kêu ngự y chăm sóc tốt cho con.... Con nhất định phải kiên cường lên, chỉ như vậy mới sống sót được.” Nói xong, Lý thị ôm Ngọc Bảo Oánh khóc rống, “Tỷ tỷ con từ nhỏ thông minh, tương lai sẽ có khả năng che chở cho tỷ đệ các con, mẫu thân cũng không còn cách nào khác.”

“Phu nhân, nhị tiểu thư biết phu nhân có nỗi khổ tâm, sẽ không trách cứ phu nhân đâu, ngự y cũng nói nhị tiểu thư chỉ cần gắng gượng qua được 7 ngày, thì có thể sống sót rồi.” Hồ ma ma thấy chủ tử đã quyết định, thở phào một hơi. Theo ý Hồ thị, tiểu thư Giai Nhàn tốt hơn tiểu thư Bảo Oánh nhiều, từ nhỏ đã biết tính toán, lại ở trong cung làm thư đồng cho công chúa, tương lai Lý thị và con trai trưởng chỉ có thể dựa vào vị đại tiểu thư này thôi.

Khóc một lúc lâu, Lý thị lau nước mắt, đứng dậy “Hồ ma ma, đỡ ta đi mời Văn thái y đến”.

“Dạ, phu nhân” Hồ ma ma đỡ Lý thị ra ngoài.

Nghe tiếng bước chân ngày càng xa, lúc này khuôn mặt Ngọc Bảo Oánh có chút dữ tợn, mở ra cặp mắt vẩn đục vì sốt cao, nhìn chằm chằm lên nóc giường, trước mắt không ngừng hiện lên cảnh trên xe ngựa chị gái đá văng mình ra, và những lời vừa rồi của mẹ, hai hàng lệ chảy xuống từ hốc mắt. Không lâu sau lại tiếp tục ngủ mê.



Đã sửa bởi Ren San lúc 04.05.2014, 17:22.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.11.2013, 21:03
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1031
Được thanks: 12970 lần
Điểm: 32.2
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu - Điểm: 25
Chương 29:  Âu Dương Thiệu trở về


Liên tiếp mấy ngày, mọi người trong Ngọc phủ ai cũng bị dọa sợ, từ khi Văn thái y được mời đến Đông viện, tiếng gào thét như heo bị chọc tiết của Ngọc Giai Nhàn lại thỉnh thoảng truyền ra.

Một ngày, lúc Như Ca và Liệt thị đến chào hỏi lão phu nhân, vừa tới cửa đã thấy Ngọc Chính Hồng giận đùng đùng đi ra, bình thường cũng coi như có vài phần phong nhã, giờ trên trán đầy gân xanh, xem chừng rất tức giận.

Thấy ánh mắt nghi vấn của Ngọc Như Ca, lão phu nhân thở dài một cái, vẻ mặt hết sức không vui.

“Xưa nay ta biết Lý thị là kẻ không biết nhớ ơn, nhưng không ngờ lại đến mức này. Trước mặt Văn thái y khóc lóc than không có tiền, nói là trong phủ không chi tiền chữa bệnh cho chính nữ, ép mình phải về nương gia xin. Hừ! Không biết là ai đã lấy 4 lượng bạc. Hôm nay Hồng nhi vào triều, bị đại ca Lý thị kể khổ một trận. Chuyện trong phủ mà đi nói lung tung ra ngoài, không biết nghiệp chướng gì lại cưới về một chủ mẫu như vậy.”

Nghe vậy, Như Ca biết là Lý thị cố ý muốn làm Ngọc Chính Hồng và lão phu nhân mất mặt, vì 20 vạn mà trở mặt, cũng quá nhanh chút.

Liệt thị nghe vậy rất nghi ngờ, Lý thị mặc dù là con vợ cả, nhưng nữ chủ nhân Lý phủ là mẹ kế của Lý thị, thêm nữa Phủ Viễn tướng quân cũng chắc chắn không có nhiều tiền như vậy.

“Có lẽ tỷ tỷ cũng không phải cố ý, nhưng hai 20 vạn lượng lận, không biết làm sao tỷ tỷ kiếm đủ?”

Giang di nương ngồi một bên, nghe vậy che miệng cười nói “Làm sao đủ 20 vạn lượng, tỷ tỷ chỉ mời lão thái y trị cho Giai Nhàn, còn về nha đầu Bảo Oánh phải xem số mệnh thế nào thôi. Thường ngày thấy tỷ tỷ cưng chiều Bảo Oánh hết mực, không ngờ.... ...”

“Ta vốn muốn cho thêm, bảo Thất ma ma qua đó hỏi xem rốt cuộc còn thiếu bao nhiêu, lại bị Lý thị đuổi về, tức chết ta!” giờ lão phu nhân không ưa nổi Lý thị, nếu không phải vì đứa bé trong bụng Lý thị, đã sớm trừng trị Lý thị một trận rồi.

“Bà nội chớ tức giận, nhị tỷ tỷ ở hiền sẽ được trời phật phù hộ. Nếu tổ mẫu tức giận đến thân thể thì chúng con cháu gây nghiệt rồi.” Như Ca xoay người lấy ra một cái bình nhỏ màu xanh tinh xảo từ trong khay Thanh Nhi đang bưng, đưa cho Thất ma ma.

“Đây là?” lão phu nhân nhìn cái bình thấy có khắc ba chữ ‘Dưỡng Thọ Hoàn’.

“Đây là loại thuốc mới ra của Dược Tiên Đường, nghe nói có thể làm cơ thể khỏe mạnh, kéo dài tuổi thọ, đặc biệt dâng lên cho tổ mẫu dùng”.

“Thiếp thân sau khi sinh Vân Kiệt, người cực kỳ yếu, thường xuyên cảm thấy không còn sức, sau khi dùng thuốc này mỗi ngày một viên, đã khỏe khoắn hơn nhiều, nếp nhăn nơi khóe mắt cũng không còn nữa”, Liệt thị biết phương thuốc của con gái cực kỳ tốt, nhịn không được phụ họa.

Lão phu nhân quan sát Liệt thị, quả nhiên hết sức rạng rỡ, không dùng son phấn vẫn xinh đẹp động lòng người, khó trách con trai gần đây thích ở chỗ Liệt thị. Dược Tiên Đường mới khai trương được 3 tháng đã nổi danh khắp kinh thành, lão phu nhân cũng nghe thấy. Sáng nay mới nghe nói, Dưỡng Thọ Hoàn này mỗi lần tung ra là bán không còn một viên, một chai nhỏ thế này  mấy trăm lượng chứ chẳng chơi, Trịnh lão phu nhân đặt bình thuốc lên bàn, “Tứ nha đầu thật có lòng!”

“Thuốc này nghe nói rất đắt, tứ cô nương hào phóng thật, nếu có mối làm ăn tốt, nhớ nói cho thím với nha, dù sao cũng là người một nhà mà!” Hoàng thị lâu lâu mới đến thỉnh an lão phu nhân một lần, thấy vậy, cười nói.

Mọi người nghe xong, nghĩ một chai thuốc mấy trăm lượng họ chưa chắc dám bỏ tiền ra mua, vậy đủ biết Như Ca phải có bao nhiêu tiền, mới có thể ra tay hào phóng như vậy.

Lão phu nhân sớm biết Hoàng thị là con buôn thấy tiền liền sáng mắt, gõ gõ tẩu thuốc trên tay nói: “ Đó là Tứ nha đầu có hiếu, các ngươi tiền có không ít, nhưng đã bao giờ thấy tặng cho bà lão ta thứ gì lớn như vậy chưa!”

Nghe vậy, mọi người đều im lặng, tiền lúc nào mà chẳng thấy thiếu, tết nhất tặng quà là được rồi, bình thường ai dư đâu mà vung tiền làm gì.

Trên đường về Nhàn Nguyệt Các, Thanh nhi tức giận nói “Tiểu thư, vừa rồi Hoàng thị nói thật quái gở, làm như tiểu thư muốn kiếm tiền thì phải xin phép mụ ta vậy”.

Như Ca nghe vậy cười cười, Hoàng thị xuất thân từ nhà buôn, chồng chỉ là con thứ, cũng không phải con ruột của lão phu nhân, tất nhiên phải tự tính toán cho mình rồi.

Liệt thị không ưa Hoàng thị hám lợi, vừa định mở miệng, đã nghe thấy một tràng tiếng la như heo bị chọc tiết từ Đông viện truyền tới “A! Đau! Nhẹ tay, a!.....”

Liệt thị nhíu mày, nói: “La ghê quá, không biết Văn thái y trị cho đại tiểu thư thế nào.”

“Xương gãy vụn thì phải lấy hết ra, nắn lại khớp bị trật, loại đau đớn này không phải ai cũng chịu được!” thương thế của Ngọc Giai Nhàn như vậy, cho dù bảo vệ được tính mạng, thân thể cũng sẽ có chút khiếm khuyết.

“Cho nên nói, người nào làm ác ông trời đều biết hết, ở Pháp Nguyên Tự Ngọc Giai Nhàn tính kế hại con, liền gặp báo ứng. Thật may hôm đó con không có trong phòng, mới thoát được một kiếp!”.

Nghe mẹ cảm thán, Như Ca thấy Thanh Nhi lè lưỡi, biết Thanh Nhi nhất định là nghe được chuyện từ Thanh Loan, sau đó nói lộ cho mẹ rồi.

Bất quá, nếu Phủ Viễn tướng quân biết thủ hạ bắt nhầm người không thể bắt, chẳng biết sẽ có phản ứng thế nào đây. Dù nhìn bên ngoài Hầu phủ vẫn bình thường, nhưng hai ngày trước người Hầu phủ đến Pháp Nguyên Tự tra, tin chắc đã có người ‘vô tình’ nhắc tới chuyện hương mê trong phòng, khẳng định bắt đầu đi tìm Âu Dương Lâm rồi, không bao lâu sẽ tìm được thôi.  

Sự thật đúng như Như Ca suy đoán. Không lâu sau đó, người trong kinh thành truyền tai nhau, đại công tử của phủ Kim Lăng Hầu, Âu Dương Thiệu trên đường trở về kinh thành, đã kết hợp với quan địa phương tìm được căn cứ của bọn cướp, mười mấy tên cướp bị giết ngay tại chỗ.  

Nghe tin, Như Ca nhìn ánh trăng bên ngoài Nhàn Nguyệt Các, trong mắt chứa đầy suy tư, đau khổ, rốt cuộc người kia đã trở lại......


Đã sửa bởi Ren San lúc 04.05.2014, 17:23.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 30.11.2013, 09:34
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1031
Được thanks: 12970 lần
Điểm: 32.2
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu - Điểm: 26
Chương 30: Thấy nhau trên đường


Sắp Tết, khắp kinh thành đều rất náo nhiệt, hai bên đường lồng đèn đỏ thật lớn treo cao, ở phố Trạng Nguyên các gánh xiếc đến từ khắp nơi dốc hết bản lĩnh lấy lòng khách xem, tranh thủ kiếm chút tiền trước khi chấm dứt năm cũ. Trong các tửu lâu, có thể nói là khách vào ra không dứt, ông chủ ôm bàn tính lách cách không ngừng, người phục vụ cũng hận không thể có thêm mấy cái chân.

Hoàng hôn, theo tiếng chiêng vang dội, một đội ngũ hơn ngàn người đi vào đường chính của kinh thành. Người đi đường nhanh chóng tấp vào hai bên lề.

Đi đầu đội ngũ là một nam tử tuấn mỹ mặc áo màu xanh ngọc thêu hoa văn lá liễu mây bay, trên mặt đang tràn đầy tươi cười, trong mắt lóe ra ánh sáng tự tin mang theo vài phần đắc ý.

Nửa tháng trước, hắn vẫn chỉ là đứa con thứ do một tiểu thiếp trong phủ Kim Lăng Hầu sinh, bị đuổi đi xa. Nhưng sau lần biểu hiện vượt trội này, tin tưởng Hầu phu nhân, người không sinh được con trai trưởng, sẽ tấu lên hoàng thượng, có lẽ không bao lâu nữa hắn sẽ chân chính trở thành con trai trưởng của phủ Kim Lăng Hầu rồi.

Âu Dương Thiệu nhớ tới dọc đường đi có vô số cô gái trẻ đẹp nhìn mình thẹn thùng, khóe miệng khẽ nhếch. Hắn tự nhận là phong lưu phóng khoáng, tuấn tú lịch sự, nếu không phải vận mệnh không tốt, do tiểu thiếp sinh ra, làm sao phải ở ngoài chịu nhiều đau khổ như vậy mới có thể trở lại kinh thành.

Đột nhiên, trên lầu một của quán rượu, một nữ tử áo trắng hấp dẫn ánh nhìn của hắn. Nữ tử mang khăn che mặt mỏng như cánh ve, để lộ ấn ký hoa anh đào trên trán, nàng như đóa sen nở rộ vô cùng thánh khiết. Đôi đồng tử của nàng u nhiên sâu hút, mơ hồ mang theo ma tính, ánh mắt lưu chuyển, làm người ngẩn ngơ. Thấy nử tử nhìn về phía này, Âu Dương Thiệu ngừng thở, trong đầu nhất thời trống rỗng. Hắn hãm dần tốc độ lại, làm đoàn người phía sau cũng chậm theo, cuối cùng hầu như có khuynh hướng dừng hẳn.

Đây là con gái nhà ai? Thật giống như tiên nữ lạc vào trần thế. Chẳng lẽ cô gái này cũng vì ngưỡng mộ mình nên mới xuất hiện ở đây? Nghĩ đến loại khả năng này, Âu Dương Thiệu cảm thấy cực kỳ tự hào.

Đối diện quán rượu là Hồng Ngọc Lâu. Hôm nay Hồng Ngọc Lâu đã được vài vị quan bao hết, nên không tiếp đãi những khách khác. Chỉ có một vị khách duy nhất đang ngồi ở vị trí đầu, một nam tử vô cùng tôn quý.

Trên đài trước mặt nam tử, một nữ tử đang gảy đàn cổ, tiếng đàn lượn lờ quanh quẩn trong sảnh, vũ nữ hát hay múa giỏi, bước nhảy phiêu phiêu.

Mấy vị quan trong tay bưng ly rượu được chế tạo tinh xảo kính rượu nam tử, nam tử lại rất ít đáp lại, tựa như bị ca múa mê hoặc, nhìn phía trước không chớp mắt.

Nam tử áo xanh ngồi bên cạnh thầm nghĩ, nghe nói trong kinh thành có rất nhiều người yêu thích ca múa, nhưng là thật hay giả, thì không ai biết được.

Trên thực tế, nam tử mặc áo gấm đen ngồi ở vị trí đầu lúc này không phải như mọi người nghĩ là đang nhìn ca múa, mà là nhìn cảnh tượng ở quán rượu đối diện. Chứng kiến hai người kia nhìn nhau thật giống như nhìn yêu, ly rượu trong tay nam tử nháy mắt vỡ vụn, khiến mấy người xung quanh hoảng sợ.

Nữ tử đánh đàn và vũ nữ cũng dừng động tác lại, khi thấy ánh mắt âm trầm của ông chủ phường thì té quỵ xuống đất. Theo quy định của Hoan Nhạc Phường, nếu không khiến khách hài lòng thì không còn là hát múa đơn giản như vậy nữa, nghĩ đến mấy chị em trong phường bị đưa đến thanh lâu, hai người sợ đến mặt không còn chút máu. Làm nghề múa hát đã là cực kỳ bi ai, nếu rơi vào cái nơi đê tiện đó, không bằng chết đi cho rồi. Nhưng đã vào nơi này đâu phải muốn chết là có thể chết, trong nhà vẫn còn người thân, họ có thể liều mạng, nhưng người thân thì sao, chẳng lẽ muốn người thân bị chôn theo, nghĩ đến đây hai nữ tử hết sức đau khổ. Hôm nay tới Hồng Ngọc Lâu biễu diễn, nghe nói được thưởng rất nhiều bạc, hai người dĩ nhiên rất vui mừng. Còn ôm mộng làm tốt sẽ được quý nhân chuộc thân giùm, nào ngờ họa lớn đến.

Tiết Thanh Trạch thấy vậy lắc đầu một cái, hôm nay đúng là ra cửa không xem ngày, rõ ràng mấy ngày qua tâm tình vị đại gia này rất tốt kia mà, sao trong chốc lát đã thay đổi rồi. Tiết Thanh Trạch vô tình nhìn theo tầm mắt nam tử, thấy cảnh tượng phía đối diện, liền sáng tỏ.

Ông trời ơi! Rốt cuộc đó là kẻ nào, không biết sống chết dám động tay trên đầu đại gia! Kể từ khi Tuyết Liên được đưa đến phủ thế tử, đại ca liền ngay cả con sói cũng không cho đến gần nàng , huống chi hiện tại là con người, mà còn là một nam nhân, thật muốn chết mà!

Ở bên này, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau trong phút chốc. Vì đoàn người chậm lại, dẫn đến chút ồn ào, trong kiệu mềm phía sau truyền đến âm thanh khàn, bén nhọn của một nữ tử.

“Âu Dương Thiệu, còn không mau đi, ta không muốn đứng ở chỗ này!”

Nghe vậy, Âu Dương Thiệu vốn muốn dừng lại nói chuyện với cô gái trên lầu, nhưng lại không thể không nghe theo lời của nữ tử trong kiệu, bởi vì tiền đồ sau này của mình đang nằm trong tay người khác, nếu lúc này chọc nàng ta mất hứng, sẽ mang đến rất nhiều phiền toái. Con cháu Âu Dương gia cũng không phải chỉ có một mình hắn, khiến bà cô này không hài lòng, mất nhiều hơn được.

Nhìn về hướng cô gái kia vừa đứng, phát hiện đã không còn bóng người, Âu Dương Thiệu mang theo chút mất mác, ra lệnh cho đoàn người tăng tốc đi tới.

Vì đột nhiên tăng tốc, rèm của kiệu mềm bị gió tốc lên. Từ góc độ trên lầu có thể thấy được trong kiệu là một nữ tử mặc y phục cao quý nhưng trên mặc lại có vài vết roi, đang ôm chân ngồi chồm hổm, thấy rèm kiệu bị tốc lên, nữ tử hoảng sợ, nhanh chóng vươn tay kéo rèm lại, hình như rất sợ bị người khác nhìn thấy.

Đợi đoàn người biến mất ở góc phố, nữ tử mặc y phục trắng mang khăn che mặt từ sau cột gỗ quán rượu đi ra, xuống lấu dưới lấy một bình rượu ngon lâu năm, nhảy lên con ngựa bờm đỏ, chạy về phía Đông kinh thành.

Trong Hồng Ngọc Lâu, nam tử vốn đáp ứng lời mời đến thưởng thức múa hát, thấy nữ tử biến mất khỏi tầm mắt, bèn đứng phắt dậy, để lại một câu “Xin lỗi không tiếp được!” rồi bay vọt theo hướng nữ tử vừa đi.

Tiết Thanh Trạch nhìn hai nữ tử đánh đàn và múa hát mặt xám như tro tàn trước mắt, hết sức đau đầu, xem ra lại là mình thu thập hậu quả rồi!





Đã sửa bởi Ren San lúc 04.05.2014, 17:24.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 242 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichngan78, cacao0511, Evil201294, hh09, Hoanganh8864, hongnhung163, khoavantien, lyht, meo lucky, nhoclanhlung123, thichdoctruyenmoi, thuy89, thuytiendn, trantu168, vân anh kute và 633 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

6 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

9 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

10 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

11 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

12 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93

15 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y

1 ... 13, 14, 15

17 • [Hiện đại] Tình đầu trong vũ trụ - Thủy Thiên Mặc

1 ... 11, 12, 13

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 512 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
nhulu2905: mình muốn đăng truyện lên nhưng ko tìm đc chỗ tạo đề tài ạ
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 274 điểm để mua Nàng tiên cá 3
thuonglu: hè rồi, đàn cú đêm đâu nhở
thuonglu: ...
alin: Trời đất cc về mình đã bỏ qua điều gì
Phương Tiểu Hỉ: Có ai ở đây không? Mình muốn hỏi một chút, tin nhắn vào thư mục Outbox là đã gửi được chưa ạ?
Shop - Đấu giá: vũ linh vừa đặt giá 244 điểm để mua Huy chương vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xinmayco
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 600 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca
Tuyền Uri: Mod 2 box cuối nghỉ ngơi hết dồi te ơi, không ai dọn rác luôn =.=

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.