Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 553 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn yêu thích nhân vật nam nào trong truyện này?
Bạn có thể chọn tối đa 4 ý kiến

Xem kết quả

Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

 
Có bài mới 26.11.2013, 19:16
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 894
Được thanks: 18378 lần
Điểm: 29.75
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Hôn Sủng—Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng - Cẩm Tố Lưu Niên - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển ☆☆☆Thủy Tinh Kim Cương Tranh Đấu
Chương 10.2 Xé Ra Nuốt Vào Bụng

Editor: tamthuonglac

Đang nhắm mắt nghỉ dưỡng Cận Tử Kỳ chỉ cảm thấy mặt nước vốn yên ả đột nhiên dao động.

Hình tròn trong bồn tắm lớn, giống như có một vật nặng thể tích khổng lồ lọt vào.

Cận Tử Kỳ đột nhiên mở mắt ra, phản ứng đầu tiên chính là kéo áo choàng tắm bên cạnh qua, muốn bọc lại cơ thể mình.

Áo choàng tắm màu trắng trong nước ướt đẫm, nhưng cũng che chắn được thân thể lõa lồ của cô trong nước.

Đôi má đỏ hồng do hơi nước nóng phủ qua, bởi vì giật mình mà đôi mắt đẹp trợn to, hai cánh tay nhỏ nhắn mềm mại che ở trước ngực, xương quai xanh xinh đẹp và bờ vai chém gọt như ẩn như hiện trong sương mù.

Dưới vầng sáng nhu hòa, đặc biệt càng kích thích một loại tuyến hoóc-môn trên thận trong cơ thể đàn ông xung động.

Trong con ngươi căng lớn của Cận Tử Kỳ, phản chiếu bóng dáng không mời tự vào của Tống Kỳ Diễn.

Trên người hắn và cô như nhau trên thân không một vật, cùng cô mặt đối mặt ngồi trong bồn tắm, từ góc độ này của cô, có thể thấy bờ vai xinh đẹp cùng lồng ngực tráng kiện của hắn.

Đầu óc Cận Tử Kỳ một hồi choáng váng, không nghĩ tới sức ngấm về sau của Rainbow mãnh liệt như vậy, cô cảm thấy miệng đắng lưỡi khô kịch liệt, muốn đi ra ngoài lại phát hiện ánh sáng nguy hiểm thật lớn.

Cuối cùng, chỉ có thể ngồi trong bồn tắm cùng Tống Kỳ Diễn mắt to trừng mắt nhỏ, nếu nói địch không động ta không động.

Khác với Cận Tử Kỳ hoảng hốt lo sợ, khóe miệng Tống Kỳ Diễn chứa đựng ý cười, vẻ mặt là chuyện đương nhiên.

Hắn giương cao cánh tay trái của mình, giọng nói mị hoặc mà trầm thấp: "Tay của anh bị thương, tự mình tắm rửa không được."

Cận Tử Kỳ co quắp mắt dời đi chỗ khác, không dám đi nhìn cánh tay tinh tráng của hắn, mặt với cổ của cô ửng hồng một loạt.

——làm sao hắn ta lại đột nhiên xuất hiện ở nơi này? Còn có, nói lời này là có ý gì? Chẳng lẽ còn muốn cô một phụ nữ giúp hắn tắm rửa sao?

Cận Tử Kỳ nỗ lực ức chế lấy cảm xúc hỗn loạn dâng trào trong lòng, dùng sức vén lại áo choàng tắm trên người, khi hắn cười không ngớt nhìn chăm chăm, bỗng nhiên đứng dậy dắt áo choàng tắm, muốn nhảy ra khỏi bồn tắm.

Hầu như cô không có phát giác lực lượng sau lưng tiếp cận như thế nào, chỉ nghe được một trận tiếng nước xôn xao, sau đó cô cố quay đầu rồi không thể không kìm nén mà thối lui đến bức tường gạch men lạnh như băng.

Một đôi cánh tay dài màu lúa mạch đặt trên tường vây hai bên thân thể cô, dưới mái tóc đen ẩm ướt, đôi con ngươi đen lóe ra ánh sáng lấp lánh bình tĩnh nhìn xuống cô.

Cận Tử Kỳ co lại ở trong góc, thân thể rời khỏi nước nóng không ngừng run rẩy, lông mi không ngừng chớp, nhỏ xuống bọt nước ngưng kết trên lông mi hơi vểnh lên như cánh bướm.

Hắn đứng ở trước mặt cô, dùng hormone cường đại quanh người hắn trêu chọc lý trí của cô.

Trái tim của cô dường như sẽ phải nhảy ra khỏi ngực, cô đối diện với một thân thể đàn ông hoàn mỹ giống như tượng điêu khắc Hy Lạp.

Cận Tử Kỳ đột nhiên cảm giác được có chút xấu hổ, bởi vì cô rất nhanh đã phát hiện, chính cô lại diễn sinh ra một cái tâm quý khát vọng, lúc Tống Kỳ Diễn thử dò xét ôm eo của cô, cô lại phục tùng không có phản kháng.

Khi đôi môi mỏng hơi lạnh của hắn ấn lên khóe môi mềm mại của mình, cô ngoại trừ hô hấp dồn dập cũng không có bất kỳ khó chịu.

Dường như, giữa bọn họ đã sớm nên như thế!

Không biết lực hấp dẫn giữa nam nữ khác nhau như thế nào .

Nhưng cô biết rõ, đối với mình mà nói, muốn kháng cự sự quyến rũ mê người của Tống Kỳ Diễn quả thực quá khó khăn.

Giống như một loại chấp niệm nào đó chôn sâu ở đáy lòng, hiện tại, bất quá là được khai quật ra mà thôi.

Hắn ôn nhu liếm láp bờ môi của cô, cánh tay đặt tại bên eo cô càng buộc chặt.

Hai hàng mi Cận Tử Kỳ khẽ run nhẹ, hai tay túm chặt áo choàng tắm trước ngực.

Tống Kỳ Diễn ngửi thấy mùi thơm trên người cô sau khi tắm rửa tản mát ra nhàn nhạt, nhất thời được voi đòi tiên, dựa vào bản năng cúi đầu đôi môi mỏng khêu gợi chụp lên bờ môi đỏ mọng của cô.

Bốn môi giao tiếp, nội tâm Tống Kỳ Diễn sôi trào kịch liệt, hắn không biết vì cái gì, nhưng mà chỉ là càng hôn môi vụng về càng thêm dùng sức ôm chặt cô.

Vòi hoa sen trên đỉnh đầu không biết như thế nào bị chạm đến, nước ấm theo đó chảy xuống tí tách.

Mắt Cận Tử Kỳ cảm thấy đau do bị nước trôi rửa chua xót, được hơi nước ấm áp bao phủ quanh người, thân thể vốn run rẩy từ từ gần như buông lỏng, trên tay lực nắm chặt áo choàng tắm có chút dãn ra.

Môi mỏng khi hôn trên môi của cô lục lọi tìm kiếm, Tống Kỳ Diễn nâng mặt cô, đem bờ môi đỏ mọng của cô bao lấy trong miệng của mình, lúc thì mút lấy lúc thì liếm láp, hơi thở ấm áp phun lên chóp mũi của cô.

Nước ấm chảy trên đỉnh đầu dừng lại, bọt nước trải rộng trên da thịt màu lúa mạch của Tống Kỳ Diễn, động tác hắn cẩn thận lướt nhẹ qua chiếc trán ẩm ướt, lộ ra hai vành mắt ửng đỏ, nhẹ nhàng hôn lên hàng lông mi cô.

Hắn chống lên chiếc trán của cô, sóng mũi cao thẳng ma sát lên chóp mũi cô, "Tiểu Kỳ, Tiểu Kỳ..."

Một lần lại một lần kêu nhũ danh của cô khắp nơi.

Giọng nói của hắn trầm thấp, khàn khàn, ôn nhu, dường như đang yêu thật sâu sắc, yêu thật nồng đậm.

Một cỗ tình cảm trước nay từng chưa có xông lên đại não Cận Tử Kỳ, cảm giác tựa như điện giật tê tê dại dại từ từ ăn mòn khắp xương cốt tứ chi của cô, trong phút chốc hút hết khí lực toàn thân cô..

Cận Tử Kỳ từ từ mở mắt ra, nhìn sang vẻ mặt hắn vì nhịn mà khó chịu, hai tay giữ trên ngực từ từ buông ra, áo choàng tắm ướt nước thấm đẫm không tiếng động rơi xuống nền gạch, cô đỏ mặt chủ động vòng lên cổ của hắn.

Cuối cùng có một ngày phải như thế, sớm một ngày hay muộn một ngày có cái gì khác nhau chớ?

Huống chi, cô không thể phủ nhận, cổ thân thể này quen thuộc với Tống Kỳ Diễn, điểm này, như vậy đủ rồi——

Rèm cửa trước cửa sổ sát đất lững lờ không tiếng động, ánh trăng vẩy đầy sàn như sóng nước lóng lánh.

Bên trong phòng tắm mờ mịt kiều diễm, tiếng thâu ngâm rung động lòng người, nhất định là một đêm không ngủ...

Vào lúc nửa đêm về sáng, Cận Tử Kỳ từ trong mộng tỉnh lại, gắng gượng mở lên mí mắt nhập nhèm nặng nề, thì nhìn thấy gần trong gang tấc hé ra một khuôn mặt tuấn tú, mà mặt của cô đang gối lên trên một cánh tay.
  
Tay kia của Tống Kỳ Diễn lại đặt trên eo của cô, giống như một loại gông xiềng kiên cố.

Đầu của hắn nửa vùi trong gối trắng, mái tóc đen nhánh tán loạn trên thái dương.

Vầng sáng đèn tường rơi xuống phác hoạ đường viền mặt bên của hắn, càng làm nổi bật lên sóng mũi hắn càng thêm cao thẳng mê người.

Mày rậm giương cao cũng bởi vì ngủ say mà làm cho sức mạnh chìm lặn xuống.

Tâm thần khẽ nhúc nhích, Cận Tử Kỳ kéo chăn lên trước ngực, nhẹ nhàng tới gần, hôn từng chút lên chân mày hắn.

Chẳng qua là thân thể thoáng giật giật, cơ thể dưới chăn lại eo mỏi lưng đau, nhất là nơi nào đó giữa hai chân mơ hồ truyền đến sưng đau, mặc dù không phải là lần đầu tiên, nhưng so với cách bốn năm trước thì không khác biệt lắm.

Cận Tử Kỳ hít sâu một cái xoa dịu thân thể khó chịu, nghĩ đến tối hôm qua vui vẻ quên mình, đôi má không khỏi nóng bừng.

Bàn tay vốn đang đặt tại thắt lưng lại bắt đầu rục rịch, từ từ dời tới chỗ bụng bằng phẳng của cô.

Con ngươi bỗng dưng co rụt lại, Cận Tử Kỳ đưa tay muốn chống cự, không muốn sẽ tiếp tục bị giày vò một lần nữa, chỉ là không đợi cô lên tiếng ngăn lại, người bên cạnh vốn ngủ say đột nhiên xoay người lên.

Lòng bàn tay thô ráp dọc theo thân thể của trượt xuống, hắn cúi đầu ngậm lấy vành tai mềm mại của cô, nơi nào đó trên thân thể biến hóa khiến Cận Tử Kỳ nhịn không được thấp giọng than nhẹ.

"Tống Kỳ Diễn, em muốn đi ngủ ."

Cận Tử Kỳ cố gắng đẩy cái đầu tròn không an phận này ra, nhưng hắn nhắm hai mắt lại giả vờ không nghe thấy cô kháng nghị, nên làm cái gì thì làm cái đó, đến tận đem cô xé ra ăn vào bụng.

Cận Tử Kỳ trước khi mất đi ý thức trong đầu chỉ có một ý niệm: đàn ông cho dù là thoạt nhìn thành thật hiền lành, ở trên giường đầu trăm phần trăm cũng là cầm thú!

Tống Kỳ Diễn thoả mãn no nê trong đầu cũng có một ý niệm: trở thành hòa thượng nhiều năm như vậy cuối cùng hoàn tục , về sau mỗi ngày chay mặn phối hợp, sẽ không sợ không đầy đủ dinh dưỡng nữa !
--- ------ ----

Khi Cận Tử Kỳ lần nữa mở mắt ra, hiện ra ngay trước mắt là ga giường màu trắng.

Cô dường như chợt nhớ tới cái gì, đột nhiên từ trên giường ngồi dậy, cầm lấy di động trên tủ giường khởi động.

Đang nhìn đến thời gian hiển thị trên màn hình là bảy giờ bốn mươi, Cận Tử Kỳ lập tức lúng ta lúng túng ngồi dậy.

Cô vội vàng vén chăn lên, sau khi nhìn thấy bản thân mình không quần áo thì cuống quít dùng ga giường bao lấy mình.

Từng bức ảnh phóng túng tối hôm qua bắt đầu cưỡi ngựa xem hoa trong đầu.

Sắc mặt Cận Tử Kỳ cũng có ngượng ngùng chuyển biến thành tức giận, con sói đuôi dài Tống Kỳ Diễn ăn tươi nuốt sống!

Đang lúc cô ngồi ở trên giường hết sức xấu hổ, cửa phòng tắm đã bị đẩy ra, cô theo tiếng quay đầu lại, nhìn qua chính là Tống Kỳ Diễn mang một gương mặt muốn ăn đòn, thoạt nhìn mặt mày phơi phới!

Song khi Cận Tử Kỳ thấy rõ cách ăn mặc cả người hắn, khóe mắt giựt giựt, ngay sau đó khuôn mặt trong nháy mắt đỏ lên, vội vàng quay đầu, ánh mắt chạy bốn phía, âm thầm ảo não: hắn tại sao cứ như vậy mà ra ngoài rồi?

Tống Kỳ Diễn sau khi tắm xong thì bọc một chiếc khăn lông lớn màu trắng bên hông, cứ như vậy chân không ướt nhẹp từ trong phòng tắm đi ra, đầu tóc vẫn còn nước nhỏ giọt, như một pho tượng thần thánh tôn kính gợi cảm đắm chìm trong thuỷ quang.

"Anh đã giúp em xin nghỉ! Tối hôm qua mệt mỏi như vậy, em hẳn là nên ngủ nhiều hơn nữa đi."

Tống Kỳ Diễn hồn nhiên không cảm giác lời mình nói ra có nhiều mờ ám, nhưng mặt Cận Tử Kỳ lại càng đỏ bừng giống như máu, xấu hổ và giận dữ khó nhịn, rốt cuộc không thấy buồn ngủ chút xíu nào.

Cô bọc một cái chăn lớn, lướt qua hắn đi vào phòng tắm, nhìn qua người phụ nữ trong gương toàn thân dấu vết màu đỏ hồng trải rộng, hiếm khi không quan tâm hình tượng mà cào cào mái tóc dài rối tung.

Cận Tử Kỳ, đều nói phụ nữ tự chủ so với đàn ông thì mạnh, vì cái gì mày cũng là đóa hoa tuyệt thế?

--- ------ ------ -----

Đợi đến lúc cô tắm rửa xong từ trong phòng tắm đi ra, thì thấy Tống Kỳ Diễn đang đứng trước gương thử quần áo xử lý bề ngoài của mình đâu vào đấy, hắn vuốt vuốt tóc của mình, ở trong gương thấy cô đi ra, động tác trên tay dừng lại.

"Tắm xong hả?" Hắn quay đầu lại nhìn sang cô còn quấn ga giường, híp mắt cười tươi, tâm tình vui sướng.

Cận Tử Kỳ không để ý đến hắn, cô vẫn chưa dự định cứ như vậy mà dễ dàng tha thứ cho người đàn ông này!

Xoay người đi đến trước tủ quần áo lấy đồ, khi chứng kiến bên trong một mảnh hỗn độn thì lông mày đen xinh đẹp nhíu lên, đặc biệt là khi nhìn thấy bên trong ngăn để nội y có cái quần lót nam, thật vất vả bình phục cảm xúc lần nữa bắt đầu khởi động.

"Tống Kỳ Diễn!" Công chúa Cận gia lần đầu tiên luống cuống mà gầm lên giận dữ, trong tay giơ lên cái quần lót nam.

Chẳng qua vì ngại nhân tố xấu hổ, chỉ vào quần lót lại nói không lên một câu hoàn chỉnh.

Bàn tay Tống Kỳ Diễn đang thắt cà vạt run lên, hắn biết rõ còn cố giả bộ ngu mà hỏi, "Làm sao vậy?"

Chạm đến mặt là một cái quần lót màu đen, chuẩn xác đập vào mặt hắn, sau đó, chậm rãi, rơi rơi trên mặt đất, vang lên bên tai là tiếng cửa phòng tắm nặng nề khép lại.

Cận Tử Kỳ cầm quần áo trốn vào phòng tắm, ngồi ở trên nắp bồn cầu buồn bực, không biết là giận chính mình hay là giận hắn.

Thì ra tối hôm qua mình bị ăn hết sạch sẽ, cũng không phải là sự kiện tình cờ, mà là sớm có dự mưu!

Thay quần áo chuẩn bị cho mình xong xuôi đi ra phòng tắm, lại lần nữa bị vẻ mặt mang nụ cười "Lỗ mãng" của Tống Kỳ Diễn chọc cho tức giận, trừng mắt liếc hắn một cái, từ trên giá áo cầm lấy túi xách lập tức xoay người ra cửa.

Tống Kỳ Diễn thoải mái nhàn nhã mặc tây trang lên, lại ở trước gương nhìn một vòng mới hài lòng đi theo xuống lầu.

Ngồi ở trong phòng ăn, khi Tô Ngưng Tuyết và Cận Chiêu Đông nghe thấy tiếng bước chân từ thang lầu truyền đến không hẹn mà cùng nhìn sang.

Gò má Cận Tử Kỳ đỏ lên vội vã chạy xuống, thậm chí ngay cả theo chân bọn họ chào hỏi cũng không mà trực tiếp chạy thẳng ra ngoài.

Nhưng mà càng khiến cho họ nghẹn họng nhìn trân trối chính là Tống Kỳ Diễn theo sát Cận Tử Kỳ xuống lầu.

Tinh thần hắn phơi phới từng bước một đi xuống, tự nhiên giống như từ trong phòng của mình đi ra.

Nắp trên chén trà trong tay Cận Chiêu Đông trượt ra ngoài, lăn một vòng trên thảm trải sàn mới yên lặng dừng lại.

"Phu nhân, ngài có sao không?"

Dì Hồng vội vàng rút một đống lớn khăn giấy tiến lên thay Tô Ngưng Tuyết lau bộ quần áo bị sữa đậu nành văng tung toé, phu nhân chưa từng luống cuống qua như vậy, thế mà sẽ đem sandwich trong tay ném vào trong sữa đậu nành? !

Đầu sỏ gây nên chuyện vẫn khí định thần nhàn đi vào trong phòng ăn, ở nơi này dưới ánh mắt kinh ngạc của cha mẹ, cầm lấy một ly sữa đậu nành và một cái bánh bao bên bàn đi ra ngoài.

Mà trong không khí còn lưu lại lời nói của hắn lúc rời đi, "Tiểu Kỳ vẫn chưa ăn điểm tâm, con đưa qua cho cô ấy, cha, mẹ, có con ở đây, các người yên tâm đi."


P/s: Kỳ tỷ cũng...mê trai đẹp nha! hắc hắc!



Đã sửa bởi Tâm Thường Lạc lúc 28.11.2013, 17:35.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 28.11.2013, 17:34
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 894
Được thanks: 18378 lần
Điểm: 29.75
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Hôn Sủng—Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng - Cẩm Tố Lưu Niên - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển ☆☆☆Thủy Tinh Kim Cương Tranh Đấu
Chương 11.1 Tôi Là Người Đàn Ông Của Cô Ấy! Là Cha Của Con Cô Ấy!


Editor: tamthuonglac


Đến lúc Tống Kỳ Diễn phát hiện tình thế không có đơn giản như trong tưởng tượng của hắn khi đó là chuyện đã rồi.

Hắn đánh giá thấp tính cách đại tiểu thư cố chấp trong xương cốt khó lay chuyển của công chúa Cận gia.

Chờ khi hắn cầm lấy bữa sáng tự nhiên ngời ngời đi ra, Cận Tử Kỳ ngồi xuống điều khiển xe chạy như bay qua trước mắt hắn.

Cúi đầu nhìn sữa đậu nành còn bốc khói trong tay một chút, lại ngẩng đầu ngó ngó chiếc xe đã đi xa thành điểm đen.

Đột nhiên giống như gặp phải sấm sét phá nổ kinh hoàng, bất ngờ nhanh chân bỏ chạy vào ga-ra nhà mình.

Có đôi khi đắc ý quá mức kết quả chính là bi kịch* (bôi cụ)

(Tác giả dùng 杯具 (bôi cụ: dụng cụ uống trà như chén, tách, ly, cốc) ở đây với lối chơi chữ là 悲剧 (bi kịch) vì cả hai đều được phiên âm là bēi jù. Nên 杯具 (bôi cụ) được lưu hành trên internet thường được chơi chữ thay cho "bi kịch", vì họ ví cuộc sống như một khay trà mà phía trên bày đầy "bôi cụ"="bi kịch.)

Nhưng Tống Kỳ Diễn cho rằng dù là chén tách, hắn cũng muốn được sản xuất từ lò nung chính gốc, đủ để xứng đôi với chén sứ Thanh Hoa cao cấp: công chúa Cận gia!

Đến lúc Tô Ngưng Tuyết và Cận Chiêu Đông từ trong cơn sững sờ kịp phản ứng, bỏ mất bữa sáng trong tay, từ trong biệt thự đuổi theo muốn bắt được Tống Kỳ Diễn hỏi đến tột cùng, kết quả chỉ nghe được tiếng xe hơi gầm thét rời đi.

--- ------ -------

Tống Kỳ Diễn một đường đuổi sát mãnh liệt chạy tới Phong Kỳ, không biết vượt bao nhiêu cái đèn xanh đèn đỏ.

Sau khi nhìn thấy Cận Tử Kỳ xuống xe chạy chậm tiến vào công ty, vội vàng tháo dây an toàn xuống xe.

Nhưng mà bị bảo an ở cửa cản lại, hàng lông mày anh tuấn khẽ nhíu, bực bội nhìn vẻ mặt chính trực của bảo an.

"Anh có biết tôi là ai không?" Lời lẽ thoáng mang tính uy hiếp.

Bảo an nhìn Tống Kỳ Diễn chằm chằm ba giây, gật gật đầu: "Vốn là không biết, nhưng bây giờ đã nhìn ra."

"Nhìn ra?" Tống Kỳ Diễn híp một nửa mắt quan sát tên bảo an phá hư chuyện của hắn này, "Vậy anh còn cản đường của tôi?"

Tống Kỳ Diễn đưa tay muốn đẩy bảo an ra, lại phát hiện anh ta lù lù bất động, còn cầm lấy bộ đàm nói chuyện: "Ở cửa có người đến gây chuyện, phái thêm vài người tới đây, tôi sợ một mình đối phó không được."

Lời nói nửa câu sau là lời nói rất thật, nếu như thực bắt đầu động vũ lực, anh ta đánh không lại Tống Kỳ Diễn thân thủ nhanh nhẹn.

Nhưng nửa câu đầu chỉ do nói lung tung!

Gây chuyện? Có người nào ăn mặc Âu phục mang giầy Tây như hắn mà đến gây chuyện không?

Tống Kỳ Diễn ngại vì nơi này là công ty của vợ mình, cưỡng chế đè xuống cơn tức, hướng bảo an ngoắc ngoắc ngón tay.

Chẳng qua bảu an mờ mịt và đề phòng theo dõi hắn, không chịu tiến lên một bước.

Tống Kỳ Diễn muốn , Tô Hành Phong có phải đầu óc bị lừa đá hay không, mời tên bảo an ngu xuẩn như vậy giữ cửa?

Thật vất vả thắt thật đẹp cái cà vạt lại bị hắn nới ra lung tung, anh ta không chịu qua đây vậy hắn đi tới được chưa!

Dưới ánh mắt mười phần cảnh giác của bảo an, Tống Kỳ Diễn chịu đựng một trận xúc động đánh hắn tơi bời, giọng nói thả mềm: "Tôi hỏi anh, Cận sản xuất anh phải biết chứ?"

Bảo an gật đầu,mngay cả thím quét dọn cũng biết Cận sản xuất, anh ta làm sao có thể không biết!

Mới vừa rồi còn vô cùng lo lắng không yên từ trước mặt anh ta đi qua đây.

Nhìn anh ta gật đầu thừa nhận, trong lòng Tống Kỳ Diễn vui mừng, thanh thanh cổ họng tiếp tục nói: "Tôi là chồng của cô ấy, cô ấy sáng nay đi làm quá gấp quên mang văn kiện, tôi cố ý đưa tới cho cô ấy."

Ai ngờ bảo an lại cười lạnh một tiếng, "Đưa văn kiện? Loại người lừa bịp người khác như anh tôi xem rất nhiều, trước tự xưng là người yêu của Cận sản xuất đưa văn kiện cho Cận sản xuất xếp hàng từ cửa đến quán cà phê đối diện đấy——"

Sắc mặt Tống Kỳ Diễn trầm xuống, không phải là bởi vì bảo an xem thường mà là câu kia "Trước tự xưng là người yêu của Cận sản xuất đưa văn kiện cho Cận sản xuất xếp hàng từ cửa đến quán cà phê đối diện" chạm đến ranh giới cuối cùng của hắn.

Cái người nào không sợ chết lại dám dưới mí mắt của hắn làm ra chuyện vô liêm sỉ như vậy?!

Mặt Tống Kỳ Diễn đen lại đứng ở cửa, một chiếc xe có rèm che dừng lại phía sau hắn, một thanh niên đi ra.

Dáng vẻ chỉnh chu, trọng điểm là, trong tay còn cầm một phần văn kiện.

Anh ta đi đến trước mặt bảo an, trên mặt mang cười nói rõ lí do: "Chào anh, tôi là tới đưa văn kiện cho nhà sản xuất Cận Tử Kỳ."

Một câu nói mới ra khỏi miệng, bảo an vẫn chưa trả lời tương ứng, bả vai của người thanh niên đã bị người ta vỗ vỗ.

Người thanh niên không hiểu quay đầu, thì nhìn thấy Tống Kỳ Diễn bên cạnh mặt không biểu tình.

Tống Kỳ Diễn chỉ chỉ văn kiện trong tay anh ta, "Anh vội tới đưa văn kiện cho Cận Tử Kỳ?"

Người thanh niên không hiểu Tống Kỳ Diễn vì cái gì hỏi như vậy, nhưng xuất phát từ lễ phép nên thành thực gật đầu.

Kết quả sắc mặt Tống Kỳ Diễn càng thêm đen, hướng người thanh niên nói: "Anh qua đây một chút, tôi có việc nói với anh."

Người thanh niên nhìn xem Tống Kỳ Diễn không hiểu ra sao, "Tiên sinh, chúng ta biết nhau sao?"

"A, không biết không sao, bởi vì sau này anh bạn sẽ nhớ rõ tôi."

Người thanh niên mặc dù không hiểu Tống Kỳ Diễn vì sao nghiêm mặt, nhưng nhìn hắn quần áo sáng sủa hẳn không phải là phần tử gì nguy hiểm, lập tức đi theo Tống Kỳ Diễn đi đến chỗ rẽ cao ốc công ty.

Chưa tới hai phút, chỗ rẽ đã truyền đến một tiếng kêu thảm thiết kinh thiên địa quỷ thần khiếp ...

--- ------ ---

Cửa phòng làm việc được đột nhiên đẩy ra.

Cận Tử Kỳ vừa nhấc mắt lên lại chứng kiến Tiêu Tiêu vội vã đi vào, "Chị Tử Kỳ, tài vụ đoàn phim《Mắt Mù》ở dưới lầu bị người ta đánh."

"Cái gì?" Cận Tử Kỳ đặt bữa sáng trong tay xuống lập tức đuổi ra ngoài xem xét tình hình.

Mới ra thang máy, Cận Tử Kỳ đã nhìn thấy tài vụ đoàn phim《Mắt Mù》phái tới ngồi ở trong khu nghỉ ngơi.

Khuôn mặt sưng lên giống như cái đầu heo, vô cùng thê thảm, quần áo còn có chút dơ dáy bẩn thỉu.

"Cận sản xuất, ngài đã tới." Người phụ trách bộ phận bảo an nhìn lên thấy Cận Tử Kỳ liền vội vàng tiến lên phía trước ân cần chào hỏi.

Cận Tử Kỳ vừa bước nhanh đến khu nghỉ ngơi vừa hỏi thăm tình hình, "Chuyện gì xảy ra?"

Nếp uốn giữa hai hàng lông mày xinh đẹp của Cận Tử Kỳ càng thêm sâu, khi cô thấy rõ bộ dáng tài vụ kia mặt mũi bầm dập.

Người phụ trách bộ phận bảo an khai báo đại khái một lần, cuối cùng chỉ vào một góc khu nghỉ ngơi, "Người gây ra họa ở đó."

Cận Tử Kỳ theo phương hướng ngón tay người phụ trách nhìn qua, đã nhìn thấy Tống Kỳ Diễn ngồi ở trên ghế sofa.

Hắn dường như đợi cô tới đây, thấy cô nhìn sang, lập tức nhếch miệng lộ ra tám chiếc răng trắng, nở một nụ cười hoàn mỹ.

Nhưng Cận Tử Kỳ lại bị bộ dạng "Cà lơ phất phơ" này của hắn làm cho tức giận, xoay người rời đi.

Nữ vương nhàn nhạt vừa dứt câu nói: "Chuyện này tôi sẽ nhường trợ lý của tôi xuống xử lý."

Chẳng qua còn chưa đi ra khu nghỉ ngơi, Tống Kỳ Diễn đã vội vàng đuổi theo, tính tình thật tốt xoay chung quanh cô: "Buổi sáng không có ăn điểm tâm, không đói bụng a?"

Cận Tử Kỳ dừng bước lại, nghiêng đầu nhìn qua vẻ mặt ân cần của hắn, vừa nhìn về phía khu nghỉ ngơi nhân viên tài vụ bị đánh thành đầu heo, chịu đựng một bụng khí chất vấn, "Vì sao tự nhiên đánh người?"

"Cái gì?"

"Anh đừng giả ngu với em, gương mặt đó chẳng lẽ không phải anh đánh sao?"

Nhìn thấy cô thở hổn hển trừng mắt nhìn, Tống Kỳ Diễn cảm thấy vô cùng đáng yêu, so với cái bộ dạng công chúa lạnh nhạt thì dễ nhìn hơn không biết bao nhiêu lần.

Cận Tử Kỳ phát hiện Tống Kỳ Diễn nhìn mình "Mê đắm" , một đôi tay không thành thật đưa qua.

Dưới lúc hổn hển, tiện tay cầm lấy chậu cây xương rồng tròn nhỏ bên cạnh che ở trước người.

Lòng bàn tay Tống Kỳ Diễn vừa tiếp xúc với gai cây xương rồng tròn, lòng vẫn còn sợ hãi nhảy lui về phía sau một bước.

Lần trước chậu cây xương rồng kia chính là muốn phế đi một cái tay của hắn!

Tay này phải phế, về sau còn thế nào ôm bà xã—

Nhưng đôi mắt Tống Kỳ Diễn lại nhảy vào bộ ngực Cận Tử Kỳ bởi vì tức giận mà khẽ phập phồng, sau đó nhìn không chớp mắt.

Cận Tử Kỳ nhìn ánh mắt hắn sáng quắc không nghiêng không lệch dừng ở trên ngực mình, vội vàng hơi nghiêng người vòng cánh tay che chắn, có chút thẹn quá hoá giận quay về trừng mắt Tống Kỳ Diễn.

——trong cái đầu kia không biết lại đang suy nghĩ cái chuyện bất lương gì !

"Quên đi, chuyện đánh người em sẽ xử lý tốt, anh đi đi, em phải đi làm."

Cận Tử Kỳ nói xong lại nhấn xuống nút thang máy, chuẩn bị lên lầu trở về làm việc.

Tống Kỳ Diễn thấy cô vẫn chưa nguôi giận, vội vàng đi đến bên cạnh giải thích, "Gương mặt đó thật không là anh đánh, anh mới vừa vung tay muốn đánh tới, tự anh ta sợ tới mức chạy trốn không cẩn thận ngã xuống đem mặt dập đầu."

Kết quả là Cận Tử Kỳ đưa tới một ánh mắt ác hung tợn khinh khỉnh.

Dường như gặp gỡ Tống Kỳ Diễn Cận Tử Kỳ càng ngày càng không thục nữ, cuộc sống cũng càng ngày càng biến đổi.

"Cái kia... Hôm nay khi nào thì đi lĩnh chứng?"

—ngược lại chuyện này nhớ rất chắc chắn !

Nhớ đến tối hôm qua mình bị hắn lừa xé ra ăn vào bụng, hơi thở của Cận Tử Kỳ lập tức bị ngăn ở ngực không thở  ra được.

Cô thuận miệng qua loa, "Không có cầm hộ khẩu gốc, đến lúc nào lại có thời gian thì đi."

"Anh biết trí nhớ em không tốt, cho nên tối hôm qua giúp em cất vào trong túi xách rồi". Hắn có lòng tốt nhắc nhở.

Cận Tử Kỳ nghi ngờ nên theo dõi hắn, phát hiện ánh mắt của hắn thản nhiên, không giống như là đang nói láo, thiếu chút nữa tức đến chấn thương bên trong.

Không để mắt đến vẻ mặt tha thiết của hắn, sau khi thang máy mở ra, giọng điệu Cận Tử Kỳ bình thản nói với hắn, "Anh ở dưới đây chờ em, em đi lấy bản hộ khẩu gốc."

Tống Kỳ Diễn vừa nghe cô thực sự đồng ý đi đăng ký, không nói hai lời lập tức đẩy cô vào thang máy, sau đó chính mình cũng muốn đi vào theo, lại bị hai tay Cận Tử Kỳ đẩy đi ra.

"Nói thế nào nhân viên tài vụ kia cũng là bởi vì anh mà bị thương, anh ở dưới đây xem như câu trả lời thỏa đáng."

Người đàn ông cao hứng đến tìm không thấy hướng nam hướng bắc sao có thể không nghe bà xã nói?

Ngoan ngoãn đi ra thang máy vẫn không quên giúp cô ấn lên cửa thang máy, sau đó ở trước cửa thang máy chờ Cận Tử Kỳ xuống

Chẳng qua chính là đợi hai mươi phút.

Thang máy khép khép mở mở, vô số người ra ra vào vào, mà lại không có người phụ nữ tên là Cận Tử Kỳ.

Khi trong giây phút hắn tỉnh ngộ, sau đó phát hiện đây là kế hoãn binh của Cận Tử Kỳ, sắc mặt cũng từ xuân phong đắc ý lúc ban đầu biến thành khói mù trải rộng.

Muốn xông thẳng lên lầu bắt bớ cô dạy dỗ một trận, lại phát hiện mình đang bị bảo an mời ra cửa.

"Các anh biết tôi là ai không?" Tống Kỳ Diễn tức giận rống một tiếng.

Người phụ trách bộ phận Bảo an gật đầu, "Cận sản xuất nói, cô ấy không mua bảo hiểm, để cho chúng tôi đưa anh đi ra ngoài."

Tống Kỳ Diễn: "... ......." Quả đấm buộc phải rung động khanh khách.

——Cận Tử Kỳ người phụ nữ này!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.11.2013, 17:52
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 894
Được thanks: 18378 lần
Điểm: 29.75
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Hôn Sủng—Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng - Cẩm Tố Lưu Niên - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển ☆☆☆Thủy Tinh Kim Cương Tranh Đấu
Chương 11.2 Tôi Là Người Đàn Ông Của Cô Ấy! Là Cha Của Con Cô Ấy!

Editor: tamthuonglac


Tống Kỳ Diễn chở một thân tức giận bị Tống Chi Nhậm triệu hồi về tổng công ty.

Chỉ là vừa đi vào công ty liền bắt đầu bới móc bốn phía, dùng để trút ra cơn giận của mình ở chỗ Cận Tử Kỳ.

Chẳng hạn như trong thang máy vô tình gặp gỡ quản lý bộ phận PR, nói thẳng đối phương mặt mũi trang điểm dày đậm vô cùng xấu xí, lời nói ra ác độc khó lọt tai, cửa thang máy mở ra, mọi người đã chứng kiến mỹ nữ bộ phận quan hệ xã hội che mặt khóc chạy ra.

Chẳng hạn như hắn điềm nhiên như không từ bên trong chầm chậm đi ra, đi ngang qua nhân viên lấm lét nhìn sang, mặt hắn lập tức âm trầm chỉ vào người nọ chất vấn: "Trừng cái gì trừng, trừng nữa ngày mai tôi cho đi quét nhà cầu!"

Vị nhân viên vô tội kia bị mắng còn chưa kịp hiểu, Tống Kỳ Diễn cũng đã chỉ vào quản lý bộ phận PR mới từ trong toilet tẩy trang đi ra ngoài khiển trách: "Lớn lên như vậy còn dám đem mặt đi ra ngoài, hình tượng công ty đều phải bị cô làm nhơ nhuốc rồi!"

Quản lý bộ phận PR không thể nhịn được nữa, rơi nước mắt chạy vào phòng làm việc của mình, ầm một tiếng khép cửa lại, mơ hồ truyền đến tiếng nức nở thật thấp.

Tống Kỳ Diễn nhìn thấy tiếng than ôi chở khắp cao ốc văn phòng, lúc này tâm tình của bản thân mới thoáng dãn ra.

——tục ngữ nói, người khác không tốt mới thật là tốt!

Tống Kỳ Diễn trở lại phòng làm việc của mình, Trâu Hướng cũng có chút lo lắng chạy vào.

Hắn nhìn đến Trâu Hướng tinh thần đầu lĩnh thật tốt, sinh lòng ghen ghét, lại bắt đầu làm khó dễ, "Không biết gõ cửa sao?"

Trâu Hướng sửng sốt một chút, trong ngày thường Tống Kỳ Diễn không thích nhất gõ cửa, thỉnh thoảng gõ lên cửa hắn còn chê mình ầm ĩ.

Hôm nay sao lại thế này?

Có vẻ như vừa rồi cùng nhau đi tới còn nghe được không ít tiếng oán hận, đối tượng đều là BOSS của anh ta.

Trâu Hướng sững sờ xoay người đi ra ngoài, một lần nữa gõ cửa, sau đó lại đi tới.

"Tôi nói cho cậu đi vào sao? Không được đối phương cho phép đã vào cửa, cùng với không gõ cửa mà đi vào khác nhau sao? Cậu nghĩ rằng tôi lắp cánh cửa như vậy chính là trang trí sao?"

——BOSS ngày hôm nay rõ ràng có cái gì không đúng, tính khí so với mọi ngày còn lớn hơn.

Trâu Hướng thật sự rất tủi thân, không phải là báo cáo một việc, lại bị giày vò nhiều lần không để yên.

Nhưng cuối cùng anh vẫn là ngoan ngoãn lần nữa đi ra ngoài, nghiêm túc gõ cửa, sau đó đứng ở cửa bất động thanh sắc.

Yên lặng chờ BOSS sau khi nói ra câu "Mời vào" mới đi vào.

"Vào thì vào đi, đứng ở cửa làm gì? Chẳng lẽ còn muốn tôi mang kiệu tám người nâng mời cậu vào sao?"

Khóe mắt Trâu Hướng co rút mãnh liệt, nhưng Tống Kỳ Diễn vẫn siêng năng chỉa họng súng vào anh ta mà dạy dỗ.

"Lần sau chú ý một chút là được, cậu nói cậu một lần lại một lần, ở trước mắt tôi lướt qua rồi lướt lại, cậu cho rằng là đang quay phim NG a?"

(NG trong điện ảnh nghĩa là Not Good, chỉ những cảnh quay hỏng, phải quay lại.)

"Tôi đây không phải là có việc gấp sao?" Trâu Hướng không phục nói thầm.

"Có việc gấp cậu còn có thái độ NG? !" Giọng nam cao làm tài liệu trong phòng làm việc chấn động rung lên hai trận.

Trâu Hướng chỉ cảm thấy đau đầu, cũng không dám chống đối Tống Kỳ Diễn nữa, yên lặng chịu đựng dạy dỗ tiếp.

——anh ta sớm phải biết BOSS của anh là đóa hoa tuyệt thế ngàn năm trong giới thương nghiệp !

Nếu không phải bình thường đối với bọn thuộc hạ coi như rộng lượng, ai nguyện ý đứng ở chỗ này bị hắn chỉ vào mũi chửi loạn một trận?

Mặc dù đứng trước là người mặc vào tây trang ngược lại thật sự là chó bắt chước người —— dáng vẻ chỉnh chu .

Có lẽ sẽ có rất nhiều người hiếu kỳ, hạng người tính tình nóng nảy như vậy tại sao có thể trở thành tinh anh thương giới?

Thật sự thì ngay cả Trâu Hướng cũng tò mò, nhưng trên thực tế BOSS của anh đúng là càng ngày càng có tiền.

Giáo huấn gần giống như lửa đuốc đã hạ xuống, Tống Kỳ Diễn mới hài lòng cầm lấy ly nước uống một hớp thấm giọng.

"Có chuyện gì nói đi." BOSS mãn nguyện ngồi ở trên ghế xoay, nhắm mắt dưỡng thần.

Trâu Hướng ở trong lòng cẩn thận bắn ra bất mãn uất ức, sau đó mới đem tư liệu trong tay đặt qua một bên trên bàn làm việc.

"Đây là tư liệu anh để cho tôi lấy thân phận người thừa kế Tống gia điều tra ra được, mời anh xem qua."

Tống Kỳ Diễn mở mắt ra liếc về phía những tài liệu thu thập được thông tin về Cận Tử Kỳ từ khi ra đời đến bây giờ.

Trâu Hướng vừa chú ý thần sắc Tống Kỳ Diễn vừa sắp xếp ngôn từ tận lực ôn hòa giải thích: "Cận tiểu thư lúc mười bảy tuổi từng có một người bạn trai, so với cô ấy lớn hơn năm tuổi, nhưng về sau bởi vì người đàn ông kia ra nước ngoài học đoạn cảm tình này cũng theo đó không bệnh mà chết, về sau Cận tiểu thư chính mình cũng đi Mỹ du học."

Tống Kỳ Diễn nhíu mày, tầm mắt dừng lại ở mấy tấm hình có chút cũ kỹ.

Cảnh tượng trong hình hắn có phần quen thuộc, bởi vì Cận Tử Kỳ từng nằm ở trong ngực hắn nhắc qua.

Cây dù, đàn violin, quà sinh nhật bờ sông......

Trâu Hướng thấy Tống Kỳ Diễn không có chút nào phản ứng, chần chờ nói ra cái tên đó, "Người đàn ông kia tên gọi Tần Viễn, nếu như tôi nhớ không lầm, chắc cũng là bạn học của anh lúc đến học tại Oxford."

Tống Kỳ Diễn nhìn qua ảnh chụp sắc con ngươi mắt dần dần sâu, Tần Viễn, lại là Tần Viễn...

Trâu Hướng cho là hắn mất hứng, vội vàng nói bổ sung, "Bất quá anh đừng lo lắng, Tần Viễn đã tuyên bố với bên ngoài muốn kết hôn cùng thiên kim nhà Giáo nổi tiếng kiêm bạn học đại học của anh ta tại thành phố B Phương Tình Vân ."

"Cậu bảo ai đừng lo lắng?" Tống Kỳ Diễn quét tới một cái mắt lạnh, "Lập lại lần nữa."

Cổ Trâu Hướng chợt lạnh, biết rõ Tống Kỳ Diễn mang thù, gấp rút sửa chữa sai lầm của mình, "Cận tiểu thư lúc trước lựa chọn Tần Viễn đó là bởi vì không có gặp gỡ BOSS, hiện tại Cận tiểu thư cùng BOSS ở cùng một chỗ, làm sao còn có thể liếc mắt đến Tần Viễn."

Tống Kỳ Diễn mím khóe môi, ngẫm nghĩ một lát, thái độ nghiêm túc gật đầu, "Cậu nói không sai."

Trâu Hướng ngầm thở phào nhẹ nhõm, bên kia Tống Kỳ Diễn dường như lại lọt vào bên trong cảm xúc gay go.

Dưới bàn làm việc hai cái chân hơi lo nghĩ nên nhẹ rung, không biết vì sao trong lòng có chút hơi thấp thỏm bất an.

Ngồi ở trên ghế, cũng cảm thấy chân mình vì tức giận có phần như nhũn ra.

——hiển nhiên là Tần Viễn, người yêu đầu tiên của người phụ nữ của hắn lại là bạn học thời đại học của hắn!

Làm hắn tức giận nhất chính là Cận Tử Kỳ còn đem hắn trở thành Tần Viễn kia còn lưu lại trong ký ức của cô!

"Mối tình đầu là dùng để nhớ lại , người chồng mới là dùng để quý trọng ! Cho nên, BOSS anh mới là người Cận tiểu thư đời này muốn cầm tay cùng nhau chung sống đến già, nếu như bởi vì một cái mối tình đầu tức giận phá hư bản thân mình thì không có lời."

Mắt Tống Kỳ Diễn đột nhiên trừng lớn, "Có rõ ràng như vậy sao?"

Cầm lấy gương soi bên cạnh bàn nhìn qua, quả nhiên thấy được một gương mặt đen hung thần ác sát.

"Bộp" một tiếng, Tống Kỳ Diễn tức giận đè mặt gương xuống, sau đó lấy điện thoại trên bàn nhanh chóng bấm số điện thoại di động quen thuộc kia ghi ở trong lòng.

"Thực xin lỗi, người sử dụng ngài gọi đang bận, xin ngài sau đó gọi lại..."

Lung tung vứt đi điện thoại, Tống Kỳ Diễn đứng dậy mặc áo khoác tây trang, cầm chìa khóa xe muốn xông ra ngoài.

"BOSS. . . . . ."

"Làm gì?" Giọng điệu không kiên nhẫn, hắn không nên gọi Tống Kỳ Diễn, cần phải gọi Tống lão hổ.

Trâu Hướng từ trong cánh tay mình rút ra một cặp hồ sơ đưa tới, "Đây là vừa rồi đứa nhỏ ở cổng thay anh đậu xe phát hiện trong xe anh, cho là văn kiện quan trọng nên đưa lên đây."

Tống Kỳ Diễn háy anh một cái rồi phối hợp mở túi văn kiện ra, nhưng mà khi nhìn thấy nội dung bên trong thì sửng sốt, cái túi văn kiện này hình như là buổi sáng ở cửa Phong Kỳ lúc gặp phải cái đầu heo kia.

Về phần nội dung văn kiện, thật sự chính là liên quan số liệu kết toán tài vụ của đoàn phim《 Mắt Mù 》

Một lần nữa nhét tài liệu trở về trong túi, Tống Kỳ Diễn nhìn về phía Trâu Hướng: "Người Sản xuất phim bình thường là chịu trách nhiệm cái gì?"

Trâu Hướng khó hiểu tại sao BOSS lại cuống cuồng hỏi loại vấn đề này của giới giải trí, nhưng anh vẫn tận tình cho ra đáp án có thể biết, "Hình như là người đại diện nhà đầu tư hoặc là nhà tư sản phim truyền hình hoặc phim nhựa."

Tống Kỳ Diễn cầm túi văn kiện ở trong tay cân nhắc, "Vậy tài vụ hẳn là vấn đề rất quan trọng của đoàn phim chứ?"

Trâu Hướng gật đầu, "Có thể nói như vậy."

Đuôi lông mày Tống Kỳ Diễn nhảy lên, khóe miệng gợi lên một đường vòng cung, cầm lấy túi văn kiện cũng chầm chậm khoan thai bước thong thả ra phòng làm việc, nhưng lập tức quay trở lại, phân phó nói với Trâu Hướng: "Nếu có người tìm tôi bảo cô ấy gọi điện thoại cho tôi."

"BOSS anh đi đâu vậy?" Tống thị đúng là có xác nhận rõ thời gian đi làm nha.

Bên ngoài phòng làm việc Tống Kỳ Diễn trả lời có vẻ xa xôi mà sung sướng, "Đi đón đứa con bảo bối của tôi!"

Trâu Hướng lại nghe được không hiểu ra sao, BOSS lúc nào thì có con trai, tại sao anh cũng không biết.


P/s: anh Hướng họ Trâu mới chịu đựng nổi đại ca nhà mình...hắc hắc! pó tay cái vụ gõ cửa images


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 553 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

17 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

18 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.