Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 

Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp

 
Có bài mới 19.11.2013, 15:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4330 lần
Điểm: 20.19
Có bài mới Re: (Hiện đại, hài) Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 52: Thế giới của hai người [Kết]

Trình Thiếu Phàm chưa từng nghĩ rằng, đứa con bé bỏng mình ân cần dạy bảo, coi mình như thần tượng, đột nhiên lại có một ngày dính chặt như kẹo cao su vào mẹ nó, tức Tô Tiểu Lai. Hơn nữa, hiện tượng này đang có xu hướng phát triển mạnh mẽ khiến Thiếu Phàm đen mặt khó hiểu.

Từ sau vụ khóc nhè ầm ĩ kia, bạn nhỏ Đinh Đinh của chúng ta đổi tính một cách bất ngờ.

Bạn nhỏ này thường ngày ương bướng, suốt ngày đối đầu với mẹ, lại thêm Tiểu Lai tính khí dở dở ương ương nên sự đối chọi này càng ngày càng gay gắt. Ấy vậy mà bây giờ lại dính mẹ không ai bằng. Điều này làm bạn Tiểu Lai rất vui mừng, còn Thiếu Phàm lại buồn bực không thôi.

“Mẹ ơi, tối nay con ngủ với mẹ nhé” Bạn nhỏ Đinh Đinh đứng trên thảm, tay đang ôm món đồ chơi ô tô thích nhất, chớp chớp mắt nhìn Tiểu Lai.

Đang ngồi ở sofa xem hài kịch, Tô Tiểu Lai sửng sốt, nhưng sau đó lại cười đến híp mi.

Mấy hôm trước, cô đang còn suy nghĩ như thế nào để thắt chặt tình mẫu tử, ai dè hôm nay đã có cơ hội.

“Được chứ!” Tô Tiểu Lai trong lòng ngọt ngào vô cùng tận, ngọt hơn cả mật cả đường….

“Không được!” Người nào đó đang ngồi ngay ngắn trên sofa xem báo thốt ra một câu lạnh lùng

Bạn Đinh Đinh bé nhỏ sợ hãi liếc nhìn ba, quả nhiên là ba đang tức giận lắm lắm luôn đó!!!!

Cậu bé kia liền lập tức nắm chặt chiếc ô tô, trực tiếp nhảy vào lòng mẹ nó, tủi thân nói: “Mẹ ơi, mặt ba nhìn ghê quá! Con sợ.”

Tiểu Lai ra dáng mẹ hiền vỗ vỗ lưng con: “Đừng sợ, ba con chỉ như hổ giấy thôi, không sao đâu. Nếu như hôm nay ba không cho con ngủ ở phòng mẹ, thì mẹ ngủ ở phòng con.”

Đạt được mục đích, bạn nhỏ kia thật hài lòng.

Ba của bạn nhỏ đó lại tức đến nghẹn lời. Hừ, vợ mình cũng học được chiêu uy hiếp người khác rồi sao? Chẳng qua còn non lắm! Dám đối đầu với chồng à? = =+ Nhưng mà, vẫn phải nhượng bộ thôi…..

“Thôi được rồi, chỉ lần này thôi đó. Không có lần sau đâu nhé” Đây là mức giới hạn cực đại mà Thiếu Phàm có thể chịu đựng được

“Không! Con muốn mỗi ngày đều ngủ với mẹ. Mấy bạn trong lớp con ai cũng ngủ với mẹ hết.” Đinh Đinh hiên ngang lẫm liệt đốp thẳng. Đừng nhìn vào vẻ bề ngoài rằng bạn nhỏ này hay nghe lời ba, nhưng vấn đề về nguyên tắc của bạn này, đặc biệt là những nguyên tắc bảo vệ lợi ích cho mình, đều phải được chấp hành nghiêm ngặt. Tức là, bạn nhỏ này sẽ không chịu thua ba mình đâu!!!!!

“Trình Nhạc Gia, con đừng có được đằng chân lân đằng đầu” Trình đại nhân mặt mày lạnh băng, xung quanh lãnh khí tỏa ra ngùn ngụt: “Còn mè nheo ì xèo như thế ba sẽ cho con đi nhà trẻ nội trú!”

Bạn nhỏ Đinh Đinh rất thức thời, nhào vào lòng mẹ khóc òa lên. Tô Tiểu Lai trong lòng đau xót, nháy mắt với chồng mấy cái, rồi hứa hẹn: “Bảo bối ngoan, đừng khóc nhé, ba dọa con thôi, về sau con ngủ với mẹ nhé”

Chỉ một câu nói, tiếng khóc đã im bặt

Bạn nhỏ Đinh Đinh toàn thắng! âm mưu đã thực hiện được, nham hiểm nhìn về phía ba nó nhếch miệng cười gian.

Trình Thiếu Phàm giận dữ, vứt hẳn tờ báo, đi thẳng một mạch vào thư phòng.

Ru con ngủ xong, Tiểu Lai cũng không ngủ ngay mà đi đến thư phòng. y dà, ở trong đó còn một bạn “boy lớn tuổi” đang giận dỗi chờ cô đến hát ru đó.

Tô Tiểu lai vừa ngáp vừa đẩy cửa, đầu ló vào dò xét hỏi: “Ông xã ơi…”

Trình Thiếu Phàm đầu không ngẩng lên, giọng nói lạnh lùng: “Hôm nay anh ngủ ở thư phòng, em với bảo bối của em ngủ với nhau đi” Chú ý! Mọi người chú ý! Chữ “bảo bối” trong câu nói của Thiếu Phàm tựa hồ như bị nghiến lại, răng kêu kèn kẹt!

“Ông xã à……~” Tô Tiểu Lai kêu một tiếng đầy quyến rũ, âm cuối còn được kéo dài đến vô tận.

“Đừng dùng chiêu này” âm thanh vẫn như trước, rất lạnh lẽo. Đầu vẫn không ngẩng lên.

“Ông xã à, không có anh ôm, sao em ngủ được đây ~~” Tô Tiểu Lai dậm chân một cái, nũng nịu đến giết người! Chiêu này nhất định phải thành công. Cái giọng nũng nịu nhão nhẹt này có ông chồng nào mà không khuất phục chứ!

Quả nhiên, Trình đại nhân ngẩng đầu, miệng mang ý cười, đứng dậy đi về phía Tiểu Lai.

Tô Tiểu Lai mừng thầm, cuối cùng cũng có thể ngủ ngon rồi đây.

“Vợ yêu à, không bằng….” Trình đại nhân chậm rãi bước từng bước đến bên cô, miệng cười trông rõ là mờ ám!

“Không bằng cái gì?” Đột nhiên có một loại linh cảm xấu bao phủ khắp người. Tô Tiểu Lai theo trực giác liền lui bước, rất nhanh sau đó, cô đã bị ép vào cánh cửa thư phòng!

Trình đại nhân cười rũ rượi, ánh mắt sáng ngời. Ánh mắt ấy thật sâu…thật sâu…Mặt anh được ánh đèn mờ mờ chiếu xuống, trông rất mê người. Giờ khắc này Tô Tiểu Lai giống như bị ma nhập, TMD, người đàn ông này thật sự rất rất rất quyến rũ. Ma xui quỷ khiến thế nào khiến cô ôm vòng tay ôm cổ anh, giọng nói tinh tế mềm mại theo miệng bay ra: “Ông xã à, vẫn là nên về phòng ngủ đi….”

Vừa dứt lời, cô đã bị ai đó cắn mút nhẹ ở cổ. Tiểu Lai cảm giác như bị điện giật, cả người mềm nhũn. Nhưng mà một giây sau đó cô đã tỉnh táo lại, lanh lẹ xoay người định bước ra khỏi phòng.

“Cạch” một tiếng, cửa đã bị ai đó cao thủ hơn, nhanh tay hơn khóa lại.

Tình hình này thật là…..Này, không được, cô còn phải ngủ với con nữa. Tô Tiểu Lai dùng hết sức đẩy người đáng cứ xán vào kia. Ai dè đẩy mạnh quá, người kia lại không phòng bị, thế là suýt bị ngã sấp xuống.

Người kia không giận, chỉ nhíu nhíu đôi lông mày, ánh mắt trở nên nóng bỏng cuồng dã vô cùng.

“Ông xã à…” Vừa mới đẩy chồng suýt té, Tiểu Lai cảm thấy rất tội lỗi.

Tốt, cô còn biết mình sai. Thiếu Phàm bước nhanh đến bên cô, cánh tay dài mạnh mẽ ôm vòng qua eo, nhấc bổng cô lên. Cô còn chưa kịp phản ứng đã bị ném lên giường.

“Anh làm cái gì thế?” Tô Tiểu Lai cảnh giác hô lên.

Hừm, giỏi, biết mà còn bày đặt hỏi.

“Em nói thử xem?” Trình Thiếu Phàm cúi xuống, mờ ám nói bên tai cô.

Không đợi cô phản kháng, anh đã tiến công.

“Ưm…ưm…ông xã à, không được….đêm nay không được…Đinh Đinh đang ở trong phòng ngủ…nó….” Tô Tiểu Lai quờ quạng lung tung, hơi thở đã rối loạn.

Tiếp theo áo ngủ người nào đó đã bị tháo từng nút từng nút cho đến hết. Trình Thiếu Phàm bắt đầu di chuyển, miệng chạy đến trước ngực người nào đó, lúc này Tiểu Lai mới có cơ hội mở miệng.

“Anh thật là cầm thú quá, quá cầm thú” Cô vẫn hết sức phản kháng lại người nào đó, tay nắm chặt, đánh cái người đang làm loạn kia.

Hầy…Người nào đó làm sao mà để vợ yêu quẫy đạp lung tung thế được. Anh túm chặt hai tay cô, sau đó mới lưu luyến dời đi khỏi ngực cô, cắn cắn bên tai nhẹ nhàng nói: “Trình phu nhân à, vừa nãy ai mới nói là không có anh thì không ngủ được, hửm?”

Tô Tiểu Lai cắn môi, không đỡ được rồi!

***

Sáng sớm ngày hôm sau,. Trình Thiếu Phàm thần thanh khí sảng rời giường, ăn mặc chỉnh tề, sau đó đến đầu giường, cúi xuống hôn bà xã rất nồng nàn, đột nhiên….

“Ba à, ba đang làm gì đó?”

Bạn nhỏ kia hô to. Trình Thiếu Phàm giật mình dừng lại, đứng dậy, nhíu mày. Anh đã nghi ngờ thằng nhỏ này vốn là tỉnh rồi, nhưng mà vẫn giả bộ ngủ trong lòng mẹ.

“Đứng dậy nhanh lên, đừng quấy rầy mẹ!” Thiếu Phàm không được tự nhiên cho lắm. Bình thường sáng sớm mỗi ngày đều có thể “làm việc”, bây giờ lại có thằng nhỏ này cản mũi.

“Con muốn dậy với mẹ….” Bạn nhỏ kỳ đà này tiếp tục rúc vào lòng mẹ, mặt còn cọ cọ vào ngực, trưng ra bộ mặt rất chi là sung sướng.

Sắc mặt Trình Thiếu Phàm biến đổi nhanh chóng, lạnh lùng nói: “Trình Nhạc Gia, đừng cho là ba không trị được con…” Nói xong liền muốn túm lấy thằng nhỏ.

Tô Tiểu Lai ngủ luôn luôn ngon giấc, ngay cả trận cãi nhau ầm ỹ như vậy cô cũng chỉ mở miệng rầm rì mấy tiếng rồi lại ngủ tiếp.

Mắt thấy sắp sửa bị ba túm, Đinh Đinh bắt đầu sợ hãi, nhanh chóng lay mẹ nó, cầu cứu Tiểu Lai: “Mẹ ơi, mẹ, mau dậy đi, ba muốn đánh con kìa” Hừm, chưa chi mà đã tố cáo mẹ nó rồi đó.

Mơ mơ màng màng tỉnh lại, Tiểu Lai lặng lẽ trợn mắt, nhìn xung quanh một vòng. Hình như là cô xuyên không! Tối hôm qua rõ ràng là ngủ ở thư phòng, làm “chuyện bí mật” với ông xã, thế mà sao bây giờ là ngủ ở phòng ngủ, quần áo thì kín mít?!?!

Cả người thực sự rất đau nhức, cô cũng lười suy nghĩ nữa, ôm con vào lòng, lẩm bẩm: “Mệt quá, may hôm nay không phải đi làm” Nói xong lại ngủ khì.

Bạn nhỏ kia chả hiểu mô tê gì, hơi sốt ruột đẩy đẩy mẹ, chả nhúc nhích gì cả _ _||||.

Lần nữa, vẫn không nhúc nhích.

Bạn nhỏ sợ hãi quay đầu nhìn hung thần bên trên: “Ba ơi, mẹ bị bệnh rồi”

Trình đại nhân mặt hơi tối lại, không muốn giải thích dài dòng: “Mẹ mệt thôi, cần được nghỉ ngơi” Dừng một chút, lại nói: “Đứng dậy đánh răng rửa mặt nhanh lên, ba đưa con đi nhà trẻ”

“Con không đi nhà trẻ đâu” Bạn nhỏ kia chu miệng, ánh mắt lưu luyến trên người mẹ.

“Trình Nhạc Gia…!!!” Thiếu Phàm bắt đầu sốt ruột

“Con muốn ngủ với mẹ….” Bạn nhỏ kia mặc kệ lời ba nói. Bạn nhỏ thực sự rất lo cho mẹ nha.

Trình Thiếu Phàm suy tư nửa giây, nói: “Con có biết 50 nhân 50 bằng bao nhiêu không?”

Bạn nhỏ bắt đầu chìa tay ra đếm, đếm nửa ngày lại ngẩn ra. Cô giáo mới dạy phép cộng phép trừ, phép nhân là gì làm sao biết được?

Cuối cùng, bạn nhỏ thật thà lắc đầu.

“Một đứa trẻ học không giỏi thì không thể ở với mẹ được, đây là luật quốc gia quy định rồi….”

Học không giỏi thật sự là một vấn đề nghiêm trọng, bạn nhỏ bối rối nhìn ba rồi quay sang nhìn mẹ, sau đó chậm chạp xuống giường đánh răng rửa mặt.

***

Ý muốn của Trình Thiếu Phàm là đưa con đi Mỹ, sau đó là cho ở với ông nội tức cụ cố của bọn nhỏ. Nhưng mà bây giờ thì không thể, càng ngày càng đau đầu với mấy đứa này _ _||||

Ngay ngày hôm qua, anh nhận được điện thoại của ông. Vừa mới nhấc máy ông đã mở miệng: “Thiếu Phàm, có nhớ Đang Đang không?”

Thiếu Phàm đầu tiên là ngẩn ra, ông hỏi cái vấn đề này quả thực hơi lạ, nhưng mà vẫn trái lương tâm nói dối rằng công việc bận như thế nên làm sao nhớ con gái được,còn thằng nhỏ thì thực là điên đầu !!!

“y dà….”

“Đang Đang ở với ông cũng được 4 năm rồi” Ông nói giọng thoáng chút buồn: “Con bé này tính cách quả thực không giống con, mà giống Tiểu Lai, ông vừa thấy đã thích”

“Ông đưa Đang Đang đi, con với Tiểu Lai cũng yên tâm mà” Nhưng lời này tuyệt đối là thật.

“Hôm trước ông vừa mới đi dự một buổi tọa đàm về vấn đề nuôi dạy con cái….nghe xong, ông thấy thật thấm thía. Ông không thể ích kỷ như vậy, chỉ quan tâm đến mình làm Đang Đang xa rời cha mẹ. Cuối cùng ông nghĩ kĩ rồi, con cái nên ở bên cha mẹ mới có sự phát triển toàn diện và tốt nhất”

Trình Thiếu Phàm như bị điện giật, thật sự là sóng cũ chưa yên, sóng mới lại đến.

Tin tức này chẳng bao lâu đã lọt vào tai Tiểu Lai và Trình Nhạc Gia. Tô Tiểu Lai vui vẻ suốt mấy ngày, hứng khởi trang trí phòng cho con gái, nào là quần áo mới, rồi búp bê đủ loại. Điều này làm bạn nhỏ Đinh Đinh ghen tị miết. Bạn nhỏ này dù chỉ sinh trước em gái có mấy giây, nhưng mà khi gặp lại, bạn nhỏ vẫn nhận ra ngay. Đang Đang luôn miệng kêu “Anh…anh…” khiến Đinh Đinh rất hài lòng, mới bỏ qua vụ ghen tị kia….

“Mẹ, mẹ nói hôm nay chúng ta đi vườn bách thú mà.” Bạn nhỏ kia ngồi một chỗ không yên, nhìn mẹ cứ ra ra vào vào bận rộn cả sáng, cậu nhìn đến chóng mặt.

“Ách, mẹ không quên đâu, nhưng em gái con ngày mai về, phải thu dọn phòng cho con bé đã.” Đã hai ngày nay trong lòng Tô Tiểu Lai thấy rất bực mình, rõ ràng hai người kia đều biết Đang Đang sắp về, vậy mà một người mè nheo suốt ngày, còn một người biểu hiện như không có việc gì.

Tên nhóc kia lập tức thấy mất hứng, “Mẹ, mẹ nói chả giữ lời gì cả.”

“Không phải con cũng biết em gái con sắp về sao? Hai ngày nữa nhất định mẹ sẽ đưa con đi, vừa lúc đưa cả em gái con cùng đi luôn.” Nói đến Đang Đang, Tô Tiểu Lai bỗng mỉm cười.

Không nói đến cô em gái này thì thôi, nhắc đến lại khiến bạn nhỏ Đinh Đinh càng thêm buồn bực, “Dù sao mẹ nói rồi cũng chẳng giữ lời gì hết.”

Tô Tiểu Lai vừa thấy tên nhóc kia tức giận bĩu môi, nghĩ lại việc này cũng là lỗi của mình, nếu đồng ý con nhỏ rồi thì phải làm bằng đường, mà trên sofa không phải còn một người nhàn rỗi không có việc gì ngồi hưởng thụ cuộc sống sao? Vì thế cô cúi xuống nói với con, “Hay là như vậy đi, để ba đưa con đi nhé!”.

Vừa dứt lời, chợt nghe hai người đồng thanh nói.

“Không được!”.

“Không được!”.

Ách, Tô Tiểu Lai càng thêm buồn bức, từ khi nghe tin con gái sắp về nhà, hai người này suốt này đần mặt không nói câu gì, đáng ngạc nhiên hơn là còn hợp nhau đạt thành mặt trận thống nhất nữa. Hừ.

Tô Tiểu Lai cũng không ép, bỏ lại một câu, “Đi hay không thì tùy?”. Sau đó, bước lên phòng con gái thu dọn.

Còn hai kẻ kia ngồi một chỗ than thở.

“Ba à, ba nói xem, Đang Đang sắp về, có phải mẹ sẽ không thích con nữa không?”. Bạn nhỏ Đinh Đinh nhìn ba bằng ánh măt vô cùng u ám, trong đó nhen nhóm một tia hy vọng nghe được đáp án phủ định.

Trình đại nhân nghiêm túc nhìn cậu, “Mẹ con ngay cả ông xã cũng không cần, vậy con không cần hỏi cậu đó đâu.” Kỳ thật Trình đại nhân cũng thấy rất buồn bã, một tên nhóc ở đây gây bao tai họa anh còn chưa tính, bây giờ một đứa nữa lại về, thế này còn không phải không cho anh đường sống sao!!!

Bạn nhỏ Đinh Đinh bỗng thấy coi thường ba cậu, người hàng ngày hàng năm chiếm lấy mẹ còn chưa tính, đến giờ lại còn đả kích trái tim bé bỏng của cậu nữa, tên nhóc ngẩng đần nhìn trần nhà oán thán, nhẫm nghĩ, aizzz trời đất ơi, lại còn xuất hiện một đối thủ mạnh nữa tranh cướp mẹ với mình rồiiii!!!

Bất luận cô bạn nhỏ đáng thương của chúng ta bị hai người đàn ông trong gia đình không chào đón đến thế nào, Đang Đang cuối cùng vẫn trở về nhà.

Lúc Tiểu Đang Đang mặc một chiếc váy đáng yêu như công chúa xuất hiện ở sân bay, Tô Tiểu Lai nước mắt đã lưng tròng, cuối cùng con gái bảo bối của cô cũng về nhà rồi.

Hai ba con họ Trình lại biểu hiện bình tĩnh đến khác người, khiến ngay cả người bảo mẫu và mấy vệ sĩ hộ tống Đang Đang về nước cũng trợn tròn mắt, khó hiểu sao cô tiểu thư nhỏ này luôn được ông cụ cố nâng niu trong lòng bàn tay mà lại không được hai vị thiếu gia nhỏ lớn này hoan nghênh vậy.

Đầu bên này như diễn phim kịch lạnh lẽo đến rợn người.

Đầu bên kia lại đang diễn cảnh phim Quỳnh Dao vui mừng sướt mướt ôm nhau.

“Mẹ à, con rất nhớ mẹ.” Bạn nhỏ Đang Đang vừa đến đã sà vào lòng mẹ ôm chặt, cộng thêm tặng mẹ một nụ hôn nồng nhiệt.

“Mẹ cũng rất nhớ con, nào, để mẹ nhìn con một cái xem nào, xem con gái bảo bối Đang Đang nhà chúng ta có béo không nào?”.

“Cụ cô đã nói, có nhiều thịt không đáng yêu ><”. Nói xong còn dùng bàn tay mập mạp nhéo khuôn mặt mũm mĩm của mình.

“Không phải đâu, Đang Đang nhà chúng ta là đáng yêu nhất.”

Lời này bạn nhỏ Đinh Đinh không thích nghe, dựa vào cái gì em cậu lại là người đáng yêu nhất.

Vì thế bạn nhỏ Đinh Đinh rên hừ hừ hai tiếng bất mãn.

Tiếng kêu rên nói lớn không lớn, nhỏ cũng không nhỏ, nhưng vừa lúc bạn nhỏ Đang Đang của chúng ta nghe thấy, còn tưởng mình cứ ôm ấp mẹ không nhiệt tình chào hỏi họ nên họ thấy không hài lòng?

Đang Đang nhẹ nhàng nhảy xuống từ lòng Tô Tiểu Lai, một phát chạy tới người ba đang làm vẻ lạnh nhạt cùng với khuôn mặt nghiêm túc kia, ngọt ngào nói, “Ba à, con cũng rất nhớ ba.” Nói xong còn cọ cọ lên người Trình đại nhân, có ý muốn anh ôm con bé.

Trình đại nhân không hiểu được ý của cô bé, mà thực ra cũng không muốn để ý, chỉ “Ừ” một tiếng.

Thấy tình hình này, Tô Tiểu Lai vội vàng chạy tới, lấy khuỷu tay huých ông xã, ánh mắt hàm ý bảo anh mau ôm con gái, ai ngờ ông xã lại không hiểu được điều ánh mắt cô truyền đạt, khiến cô gấp gáp đến độ phải kề vào tai anh thấp giọng nói, “Con gái muốn anh ôm con bé đấy!!”.

Trình đại nhân hơi nhíu mày, tâm không cam, tình không muốn miễn cưỡng ôm lấy con gái. Đôi mắt to tròn Đang Đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của ba, cẩn thận tìm tòi nghiên cứu, chẳng được bao lâu, con bé bật ra một câu nịnh nọt, “Ba con đẹp trai nhất, ba à, con rất yêu ba.” Nói xong còn không quên tặng ba mình một nụ hôn chụt đầy ngọt ngào.

Khóe miệng Trình đại nhân thấp thoáng nụ cười mơ hồ, được con gái khen như vậy cũng không phải là điều xấu.

Nhưng con gái cứ nhìn chằm chằm mình không ngừng vậy, ánh mắt to tròn ấy rõ ràng đang chờ mong điều gì! Trình Thiếu Phàm nghĩ mãi không ra, thấy con gái cứ nhìn như vậy hơn mười giây, cả người anh thấy thực sự không tự nhiên, khó chịu, đầu quay sang một bên.

Con bé thấy ba mình không tỏ vẻ gì, mở miệng hỏi đơn giản, “Ba à, ba có yêu Đang Đang không?”.

Trình Thiếu Phàm bỗng giật mình, anh quay mặt lại, vừa lúc gặp được ánh mắt tràn đầy chờ mong của con gái, cẩn thận nhìn ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn cực kỳ đáng yêu giống Tô Tiểu Lai, có như vậy lúc đó, anh sẽ thốt ra câu con bé chờ mong, anh cố gắng mở miệng nói, “Ba, ba cũng ...” Còn chưa nói ra miệng nội tâm Trình đại nhân bắt đầu từ chối, lời này nếu nói với Tô Tiểu Lai, đừng nói là một lần, cho dù là một ngàn một vạn lần anh cũng không hề ngại, nhưng có điều, giờ nói với con gái, anh lại có cảm giác không được tự nhiên.

Cử chỉ vừa nãy của Trình Thiếu Phàm như muốn nói khiến bạn nhỏ cảm thấy rất vui mừng, giờ tâm tình bỗng thấy xuống dốc không phanh, ánh mắt cô bé tối sầm lại, cái miệng nhỏ nhắn chu lên, trên mặt đầy vẻ oan ức, vừa nhìn đã thấy ba không hề thích cô rồi mà!!!

Đúng lúc này, Tô Tiểu Lai véo vào lưng ông xã, chỉ nghe thấy một tiếng hét thảm “Au ui”.

Âm cuối vừa dừng lại, Tô Tiểu Lai lập tức mỉm cười duyên dáng vuốt tóc con gái nói, “Yêu lắm, bảo bối Đang Đang à, ba con nói yêu con lắm đó.”

Ánh mắt bạn nhỏ Đang Đang đột nhiên sáng ngời, nhếch miệng nhoẻn cười ôm chặt lấy ba, lúc này mới chịu đi xuống vòng tay của ba rồi chạy đến chỗ anh trai.

Khuôn mặt tuấn tú của Trình Thiếu Phàm trở nên âm u, ánh mắt đen láy khóa chặt vào Tô Tiểu Lai.

Tô Tiểu Lai phản xạ có điều kiện lùi về sau vài bước, nhìn xung quang, ngoài mấy người vệ sĩ và bảo mẫu cách đó không xa, còn có hai đứa con bé bỏng đang đứng cạnh nhau, sân bay này nhìn qua thực sự trống trải, ôi chao, chạy thì không thể thoát được rồi?? Cô cố kìm nén tâm tư, lẳng lặng nhìn thẳng anh, dù sao muốn giết muốn chém đều tùy ông xã đi.

Trình Thiếu Phàm lặng lẽ hé bờ môi bạc mỏng, kỳ thật anh thực sự muốn cười ra tiếng, nhìn bà xã anh làm bộ dạng thấy chết không sờn thế kia, tâm tình anh đột nhiên tốt hẳn, khóe miệng không khỏi gợi lên nụ cười nồng đậm.

Tô Tiểu Lai ngơ ngác, khó hiểu ngây ngô nhìn nụ cười không rõ ý tứ hàm xúc của anh, người đàn ông này giỏi nhất là thay đổi sắc mặt, vừa còn làm vẻ u ám như trời sắp bão, lập tức lại trở nên sáng sủa tươi cười như nắng mặt trời, haizz cô thật không nắm bắt được nữa!!

“Bà xã à, anh khát nước, mua cho anh chai nước đi.” Trình Thiếu Phàm đột nhiên mở miệng, lại còn mang giọng điệu làm nũng.

Tô Tiểu Lai thấy sửng sốt, rõ ràng trên xe có nước mà, dù sao cũng về nhà bây giờ, cần gì phải lãng phí tiền bạc mua ở sân bay chứ, còn nữa, giọng điệu ông xã vừa nói quả thật rất lạ à nha, cứ như bị quỷ nhập ấy.

“Bà xã à, nhanh lên, ngoan.” Nói xong tay còn ôm chầm cô, mặt kề sát hôn lên má cô.

Mặt Tô Tiểu Lai lập tức đỏ bừng, trời ra, trước mặt bao người thế này mà, còn một đoàn vệ sĩ và người bảo mẫu thế kia, quan trọng nhất là, hai đứa con bảo bối của cô cách đó không xa nữa chứ, vạn nhất để chúng nó nhìn thấy thì không biết để đâu cho hết xấu hổ nữa.

Cô lén lút nhìn về phía con trai con gái, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, hai nhóc kia lại trốn đi đâu chơi rồi.

“Bà xã à, anh không ngại nếu chúng ta trao nhau một nụ hôn nồng nhiệt đâu?” Trình Thiếu Phàm lại mặt dày mở miệng, khóe miệng còn nhếch lên nụ cười xấu xa.

Tô Tiểu Lai 囧, bận rộn đẩy anh ra rồi chạy về phía cửa sân bay.

Bên này Tô Tiểu Lai vừa rời đi, đầu bên kia vang lên tiếng khóc của một bạn nhỏ.

Hai vệ sĩ vội vàng chạy tới bế bạn nhỏ đang ngồi dưới đất, vừa vỗ về vừa dỗ dành, hai bạn nhỏ này, họ không dám đắc tội với bất cứ ai, một người là cậu chủ nhỏ, một người là cô chủ nhỏ, họ bối rối đảo ánh mắt hướng về phía đại boss kia.

Trình Thiếu Phàm nhướng mày, trừng mặt một cái, bạn nhỏ Đinh Đinh tự biết mình phạm chuyện xấu, trong lòng có chút sợ hãi, ánh mắt bắt đầu tìm Tô Tiểu Lai, nhưng không có kết quả, đôi mắt đen láy lập tức trở nên u tối. Lấy điện thoại di động ấn một dãy số gọi.

“Ba à, con mua đường đường đỏ cho anh ăn, anh ấy... anh ấy ... không ăn ... còn đẩy con, khiến con ngã xuống đất.” Bạn nhỏ Đang Đang từ xa bắt đầu dâng cáo trạng, giọng nói còn nghẹn ngào.

Trình Thiếu Phàm không khỏi đau đầu, trong lòng thầm thở dài, lấy điện thoại di động ấn một dãy số.

Rất nhanh điện thoại đã có người nhận.

“Mẹ, mẹ và ba đã đến chưa?”. Trình Thiếu Phàm hỏi.

***

Nửa giờ sau, trên chuyến bay đến Paris, Pháp.

“Ông xã à, không phải anh đã lập kế hoạch từ lâu đấy chứ?”. Tuy đã tiếp nhận chuyện thật sự phải rời xa con gái bảo bối hai tháng rồi, nhưng Tô Tiểu Lai vẫn không nhịn được nỗi khó chịu trong lòng.

“Bà xã càng ngày càng thông minh.” Trình đại nhân khó có được lúc thoải mái như vậy, dựa lưng vào ghế lật xem tạp chí.

“Anh thực sự... rất đáng giận.” Tô Tiểu Lai nghiến răng nghiến lợi nói, sao lại có người vô sỉ như vậy nhỉ, cô quả thực bị bắt cóc cưỡng bức lên máy bay mà, anh dám ở sau lưng cô vụng trộm gửi các con cho ba mẹ, lại còn muốn cô đi cùng anh du lịch nước ngoài hai tháng, lại còn nói hành trình chuyến du lịch này đã được sắp xếp rất chu đáo rồi, cái gì mà chi phí bỏ ra bằng số tiền lương mười năm cô kiếm cũng không đủ, ... aizz cô cảm thấy ông chồng của mình quả thực đốt tiền không kiêng nể nữa rồi, cho dù có tiền cũng không nên mang đốt lãng phí như vậy chứ _ _||

“Anh đáng giận sao? Bà xã à, em không thấy gần đây chồng em đã vô tình bị bỏ quên sao?”. Trình đại nhân oán giận nói.

Tô Tiểu Lai ngẩn người, đầu lưỡi có chút thắt lại, “Có ... sao?”. Rõ ràng là biểu hiện chột dạ, trong lòng cũng thầm hiểu gần đây xảy ra nhiều chuyện thay đổi, đúng là trong lòng khoảng thời gian này cô đã dồn hết tâm tư cho con trai với con gái rồi.

“Bà xã, có muốn anh quở trách tội trạng của em không?”. Trình Thiếu Phàm nhăn trán, mang theo vẻ hờn giận.

“Không cần đâu.” Tô Tiểu Lai thấy sợ hãi.

Vẻ mặt Trình Thiếu Phàm rầu rĩ lại tiếp tục xem tạp chí.

“Được rồi mà, ông xã, không phải em đã cùng anh hưởng thụ thế giới hai người đây sao?”.

Được rồi, vậy là cô còn biết thế giới của hai người đấy.

“Nhưng mà, chúng ta không phải sẽ chơi hai tháng sao, anh xem đấy, công ty của anh cũng không thể bỏ mặc suốt hai tháng được mà.”

“Việc này không cần bà xã lo lắng, anh đã giao việc cho Thư ký Lý rồi, đã nhiều năm rồi, anh cũng nên có một kỳ nghỉ hè nghỉ ngơi chứ.”

Đáy lòng Tô Tiểu Lai thầm hét lên, một kỳ nghỉ hè của anh chi tiêu bằng kỳ nghỉ hè cả đời của mọi người đấy!!!

“Nhỡ Đinh Đinh Đang Đang nhớ chúng ta thì sao?”.

“Bà xã, anh không ngại kéo dài kế hoạch nghỉ phép này, nửa năm nhé, em nghĩ thế nào?”.

Bạn Tô lập tức bịt chặt miệng không dám hé răng.

“Bà xã, trong thời gian này em nên biểu hiện cho tốt, nếu không có khả năng sẽ kéo dài kỳ nghỉ này đấy.” Trình đại nhân quả nhiên không phải xảo quyệt như người thường.

Tô Tiểu Lai: “...”

“Bà xã, từ giờ trở đi, cứ dựa đầu vào vai anh.”

“...” Mặc dù miễn cường nhưng sau khi xem xét cẩn thận bạn Tô vẫn làm theo.

Khóe miệng Trình đại nhân gợi lên một nụ cười hài lòng.

Từ từ, anh vươn tay trái nắm lấy tay phải của cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau, cảm giác thế này thật tốt, anh thực sự hy vọng giờ phút này mãi mãi vĩnh hằng.

“Bà xã, anh yêu em.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: Hiên Viên Nguyệt, Huỳnh thị ánh Hoa, Tocdothuhut, hanayuki001, thtrungkuti
     

Có bài mới 19.11.2013, 15:03
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4330 lần
Điểm: 20.19
Có bài mới Re: (Hiện đại, hài) Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 1: Nguyện vọng

Hy vọng bé nhỏ nhưng rất mãnh liệt của Tô Tiểu Lai là có thể có một người anh trai.

Bởi vì, nhà hàng xóm kế bên có cô bé trạc tuổi cô, suốt ngày mang cái mặt sung sướng khoe với Tiểu Lai:

_Tiểu Lai, anh tớ hôm qua mua cho tớ đồ ăn vặt nè

_Tiểu Lai, anh tớ nói hôm nay sẽ mua cho tớ búp bê nhé, xinh lắm nhé.

_Tiểu Lai, anh tớ nói sẽ dẫn tớ đi đến khu trò chơi đó.

Vì thế, điều ước của Tô Tiểu Lai ngây thơ bé bỏng vào mỗi ngày sinh nhật đều là có một người anh trai….

Rồi cũng đến một ngày, cũng là ngày sinh nhật mười hai tuổi của cô, phép màu bao nhiêu năm qua cô ước ao đã trở thành hiện thực.

Ngày đó, ông nội Tô theo thường lệ tổ chức sinh nhật cho Tiểu Lai, nhưng lại có điểm khác là ông lại mang đến một cậu bé. Cậu bé chừng mười bốn tuổi, mặt mày sáng sủa, da trắng thư sinh. Ông nội Tô vừa vào cửa đã hô hào mọi người chú ý đến cậu bé đẹp trai kia, lại ngoắc ngoắc Tiểu Lai lại gần: “Tiểu Lai, đến đây, ông giới thiệu một người với con.” Cô vừa nghe ông gọi đã lập tức vọt tới làm nũng: “Ông…sao ông lâu đến thăm con thế, làm con mong mãi.”

Ông nội Tô nhìn đứa cháu gái đáng yêu của mình, tươi cười nói “Ông cũng rất nhớ con, cháu gái cưng của ông…” Tiếp theo đó, ông lại lôi Thiếu Phàm đứng bên cạnh giới thiệu cho cô: " Nhìn xem này, hôm nay ông dẫn ai tới cho con đây… Đây, để ông giới thiệu, đây là Trình Thiếu Phàm, từ nay trở đi anh sẽ là anh trai con, ở nhà con, Tiểu Lai bé bỏng của ông có thích không nào?”

Tô Tiểu Lai quả thực không thể tin được. Phép màu thần kỳ cứ xảy ra thật bất ngờ. Cậu bé đẹp trai tràn đầy khí chất này từ đây sẽ là anh trai của cô. Cô chớp chớp đôi mắt trong veo nhìn anh, nhìn cực kỳ chăm chú, tựa như chỉ cần rời mắt đi một giây thì phép màu kỳ diệu này sẽ biến mất.

Trình Thiếu Phàm bị cô bé tóc hai bím này nhìn đến mất cả tự nhiên, vì thế tiến lên xoa xoa đầu cô, giọng nói ôn hòa: “Chào em, Tiểu Lai, từ nay về sau anh sẽ là anh trai em.”

Tô Tiểu Lai ngẩng đầu nhìn anh: “Anh, từ nay về sau anh sẽ mua cho em đồ ăn vặt nhé, cả búp bê và truyện tranh hài nữa nhé!”

Trình Thiếu Phàm ngây người một lát, rồi lại nhẹ nhàng cười: “Đương nhiên là như thế rồi.”

Tô Tiểu Lai trong lòng nhạc mở rộn rã, hoa tung khắp nơi, Tiểu Hi đúng là không lừa cô, anh trai thật tốt !

***

Buổi tối.

Nhà Tô Tiểu Lai quây quần bên chiếc bàn ăn cơm. Mẹ Tô gắp lia lịa thức ăn vào bát Thiếu Phàm, sợ Thiếu Phàm khách sáo, ba Tô nhìn mẹ Tô nhiệt tình gắp thức ăn, lại liếc đến chiếc núi nhỏ trong bát Thiếu Phàm vội vàng nói: “Được rồi, được rồi, đừng gắp nữa. Thiếu Phàm còn chưa ăn hết đồ trong bát kìa.”

“y, em đang rất vui nha. Trong nhà lâu lắm không rộn ràng như vậy rồi. Tiểu Lai, lại đây, ăn nhiều vào nào, hôm nay là sinh nhật con.” Mẹ Tô ngứa tay, gắp cho Tiểu Lai một bát đầy.

“Đúng rồi, Thiếu Phàm, con sống ở Mĩ, đồ ăn Trung Quốc con có quen không?” Lần này là ông nội Tô nói .

“Ông Tô, nhà con cũng thường xuyên ăn cơm Trung Quốc. Với lại lâu lắm rồi con chưa ăn đồ ăn ngon như vầy, dì nấu ăn thật ngon quá đi.” Trình Thiếu Phàm rất lễ phép trả lời.

Lời nói này của Thiếu Phàm làm mẹ Tô càng hưng phấn, càng thích Thiếu Phàm. Bời vì con gái suốt ngày ồn ào đòi anh trai anh trai, bà cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm quẳng gánh nặng. Trước kia, Tô Tiểu Lai luôn luôn oán giận nói với bà: “Mẹ, sao mẹ không sinh anh trai cho con?” “Mẹ, mẹ nhìn Tiểu Hi đi, thật sướng mà, hôm nay anh bạn ấy lại đưa bạn ấy đi chơi đó” “Mẹ, hôm nay mẹ không rảnh đưa con đi vườn bách thú sao? Nếu con có anh thì sẽ không như vậy rồi =3=”

Ba Tô cũng rất thích Thiếu Phàm, cũng bởi vì Thiếu Phàm lễ phép khiêm tốn dù tuổi còn nhỏ.

Sau khi ăn xong, mẹ Tô đem bánh ngọt ra, cắm lên đó mười hai cây nến, thắp lên để cho con gái ước. Tô Tiểu Lai lần này lại đưa ra một nguyện vọng mới. Cô ước rằng báu vật ông nội đưa tới sẽ mãi ở bên cô.

Tô Tiểu lai đưa miếng ngon nhất của bánh kem tới Trình Thiếu Phàm, vẻ mặt đầy chờ mong: “Anh à, ăn đi.”

Trình Thiếu Phàm vốn dĩ không thích ăn đồ ngọt, nhưng thấy ánh mắt tràn đầy mong đợi của cô lại không nỡ cự tuyệt, cầm lấy thìa xúc một miếng nhỏ, cười nói: “Cám ơn.”

“Em xen, Tiểu Lai xem ra rất thích Thiếu Phàm nha, miếng bánh đầu tiên liền đưa cho Thiếu Phàm ăn.” Ba Tô một bên cao hứng thì thầm với mẹ Tô

“Đúng vậy, Tiêu Lai rất thích Thiếu Phàm. Ha ha ha ha” Mẹ Tô vui vẻ hớn hở phụ họa.

***

Ngày hôm sau, Tiểu Lai mới sáng sớm đã chạy sang nhà Tiểu Hi thông báo rằng cô đã có anh trai.

“Tiểu Hi, tớ nói cho cậu biết, tớ có anh trai rồi nhé.”

“Sao lại thế? Cậu là con gái một cơ mà?”

“Thật đấy, hôm qua ông nội tớ đưa anh trai về nhà cho tớ. Ha ha ha, giờ thì tớ cũng có anh nhé. Tớ sẽ nói anh mua đồ ăn vặt, mua búp bê, truyện tranh hài với dẫn tớ đi chơi” Tô Tiểu Lai ngẩng đầu kiêu ngạo khoe khoang, nghĩ rằng rốt cuộc cũng có ngày ‘nở mày nở mặt’ với Tiểu Hi

“Cậu nói anh cậu không phải là anh trai ruột à? Không phải anh trai ruột nhất định sẽ không đối xử tốt với cậu đâu. Tiểu Lai, không nên hy vọng quá.” Tiểu Hi nghiêm nghị nói.

“Nói dối, anh tốt với tớ lắm.”

“Tớ không nói dối đâu. Tớ có một người bạn, có mẹ kế, thế là cũng có một người anh trai. Nhưng mà người anh đó không đối xử với bạn tớ tốt chút nào hết, lúc nào cũng giành giựt đồ hết á”

Tiểu Hi lại tiếp tục: “Tiểu Lai, tớ nói thật đấy. Anh trai của cậu sau này sẽ không đối xử tốt với cậu đâu.”

“Thật đáng ghét. Không được nói xấu anh trai tớ, tớ không bao giờ chơi với cậu nữa.” Nói xong cô chạy vụt đi

Sau đó, Tô Tiểu Lai không hề quan tâm đến lời Tiểu Hi nói. Khi đó, Trình Thiếu Phàm trong lòng cô là số 1, không ai có thể so sánh!

***

Từ khi Trình Thiếu Phàm đến ở nhà cô, cô giống như là cái đuôi của anh vậy. Anh chơi bóng rổ trong công viên cô cũng đi theo, ngồi một bên nhìn anh. Anh ở nhà xem TV, dù không phải là tiết mục múa cô thích, cô cũng không bắt anh đổi kênh, chỉ yên lặng ngồi một bên nhìn chằm chằm vào màn hình. Anh ngồi trong phòng đọc sách, cô cũng xách cái ghế dựa ngồi bên cạnh, cầm quyển truyện tranh thích nhất yên lặng đọc. Vì Thiếu Phàm ít nói nên cô cũng chỉ yên lặng ngồi bên anh.

Mẹ Tô nhìn con gái không còn ồn ào nữa cũng cảm thấy vui mừng, đều cho rằng công lao đều do Trình Thiếu Phàm, sau đó lại cảm thấy tủi thân, sao ông trời không cho bà một đứa con trai như Thiếu Phàm chứ.

Cũng may là có Thiếu Phàm, Thiếu Phàm ở đây giúp đỡ Tiểu Lai, âu cũng là do trời thương bà.

Ba Tô là thầy giáo cấp ba, cho nên khi nghỉ hè bề bộn rất nhiều việc. Chăm sóc, chơi đùa với con gái cũng không có thời gian, thực may mắn là đã có Thiếu Phàm chơi cùng, thế nên con gái yêu cũng không buồn chán.

Dần dần, ba mẹ Tô coi Thiếu Phàm như con ruột của mình mà dạy dỗ, còn nói Thiếu Phàm gọi hai người là “Ba, mẹ”. Nhà Tô từ sau khi có Thiếu Phàm trở nên ấm cúng hơn, cũng náo nhiệt rộn rã hơn.

***

Ngày mùng tháng chín, là ngày khai giảng.

Tô Tiểu Lai chính thức trở thành học sinh trung học, Thiếu Phàm là học sinh sơ trung.

Trường học của ba Tô vừa là trường trung học, vừa là trường sơ trung, vì thế Tiểu Lai và Thiếu Phàm học chung trường. Mẹ Tô cũng yên tâm ít nhiều.

Ngày đầu tiên khai giảng năm học, mẹ Tô liền cho Tiểu Lai cùng Thiếu Phàm mỗi đứa 2 tệ để tiêu vặt. Sau nghĩ lại thấy Thiếu Phàm là con trai, ăn uống chắc nhiều hơn Tiểu Lai nên tăng thêm một tệ, tức 3 tệ. Dù cho Thiếu Phàm nhiều hơn Tiểu lai một tệ nhưng cô bé vẫn rất hớn hở, vui rạo rực, bởi vì học Tiểu học mỗi ngày chỉ một tệ, nhưng bây giờ đã tăng lên 2 tệ. Xét với tính kẹo kéo của mẹ Tô thì đây không phải là điều dễ dàng, Tiểu Lai vẫn cảm thấy ở bên Thiếu Phàm thật là tốt!

***

Tô Tiểu lai mỗi ngày đều cùng Thiếu Phàm đi học, rồi lại về cùng.

Mỗi lần tan học về nhà, đều là Thiếu Phàm đi phía trước, Tiểu Lai hóng hớt xung quanh đi theo sau.

Có một lần ở giữa trưa, Tô Tiểu Lai đột nhiên níu lấy tay áo Thiếu Phàm, vẻ mặt rất tội nghiệp nhìn về phía bên kia ngã tư đường. Bên đó có một người đang bán mứt quả ghim thành từng xâu. Trình Thiếu Phàm liếc mắt một cái đã hiểu được nỗi lòng Tiểu Lai. Anh cúi đầu nhìn xuống Tiểu Lai bé nhỏ, lắc lắc đầu tỏ ý không được.

Đây là lần đầu tiên Tô Tiểu Lai xin anh mua đồ ăn vặt, đã bị anh lắc đầu cự tuyệt, trong lòng đương nhiên rất “đau đớn”, vì thế nài nỉ anh: “Anh ơi, hôm nay em hết tiền rồi, anh mua mứt quả cho em đi ~~”. Tiền ăn vặt đúng là đã tiêu hết vào giờ nghỉ trưa rồi ngay tại canteen rồi =___=

“Mấy cái đồ này không ăn nhiều được đâu! Em xem bên ngoài toàn là phẩm đỏ, độc lắm….Lần sau anh mua cái khác nhé, ngoan nào…” Thiếu Phàm vẻ mặt ôn hòa nói, tay vuốt vuốt tóc cô.

Tô Tiểu Lai làm sao tránh khỏi cám dỗ đang mời gọi trước mắt như thế chứ, liền lắc lắc cánh tay anh, cò kè mặc cả: “Anh, anh mua ngay lúc này đi ~~”

Thái độ Trình Thiếu Phàm cũng rất quyết liệt, lạnh lùng nói: “Không ! Về nhà ăn cơm thôi.”

Tô TIểu Lai buông tay, miệng vẫn nỉ non: “Anh của Tiểu Hi là tốt nhất, bạn ấy muốn ăn gì anh bạn ấy đều mua hết.”

Trình Thiếu Phàm không mua cho cô không phải vì tiếc chút tiền tiêu vặt, mà là anh quan niệm quán ăn ở ven đường không đủ vệ sinh, cho nên quyết định nắm chặt tay cô kéo về nhà!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: Hiên Viên Nguyệt, Tocdothuhut, hanayuki001, thtrungkuti
     
Có bài mới 19.11.2013, 15:05
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4330 lần
Điểm: 20.19
Có bài mới Re: (Hiện đại, hài) Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 2: Thời niên thiếu

Đảo mắt, Tô Tiểu Lai đã lên sơ trung, bài tập tự nhiên nhiều hơn trước gấp mấy lần, rồi nhiều vấn đề không hiểu cũng từ từ chất núi lên, đặc biệt cô ghét nhất là môn Toán.

Rồi đấy, bài kiểm tra toán lần này tệ hại hết mức.

Cầm bài kiểm tra 42 điểm của con gái, hai tay mẹ Tô run run như sắp có bão, nhưng lời nói đã bị Tô Tiểu Lai cướp trước, “Mẹ, so với lần trước, lần này con có tiến bộ nhỉ?”. Cô ngẩng đầu, vẻ mặt đầy hiểu biết.

Mẹ Tô càng tức hơn, phải rồi, lần trước có 36 điểm thôi mà, bà thiếu chút nữa bị sốc chết rồi, sao một người tài năng như bà lại sinh ra một đứa con gái thua kém như vậy chứ???

“Thế này mà cũng dám hài lòng hả??? Cô thử nhìn con gái dì cô xem, mỗi lần kiểm tra đều xếp thứ nhất, vậy mà nhìn điểm cô này, được có từng đây còn thấy quang vinh hả??”. Mẹ Tô gào thét, “Cô nói xem rốt cuộc cô có phải là con gái do chính tôi sinh không đấy? Cái gen học hành này thừa hưởng từ ai vậy hả??”.

“Được rồi mà bà nó, bà đừng giận nữa, hay là như thế này, ngày mai chúng ta mời gia sư về nhà dạy kèm cho con bé?”. Ba Tô đứng một bên hòa giải.

Tô Tiểu Lai không hề vui vẻ, ở trường học đã đủ mệt rồi, về nhà còn phải nhìn sắc mặt của lão gia sư nữa, thế này không muốn để cho cô sống sao ||___||.

Lúc này, Trình Thiếu Phàm từ trong phòng đi ra, “Ba Tô, mẹ Tô, hay là để ngày mai con sẽ kèm cặp Tiểu Lai học hành được không?”.

Mẹ Tô vỗ đầu vỗ trán, “Ồ mô, sao tôi lại quên chứ, thành tích Thiếu Phàm hàng năm đều xếp thứ nhất toàn trường mà lại ...”.

Ba Tô nhíu mày, nghiêm túc nói, “Bây giờ con cũng đã học cao trung rồi, không thể để ảnh hưởng đến thời gian học tập của con được.”

Cuối cùng, Trình Thiếu Phàm luôn một mực cam đoan không để ảnh hưởng đến học tập, thêm cả mẹ Tô ở bên cũng quyết định nói đỡ vào , ba Tô mới miễn cưỡng đồng ý.

Tô Tiểu Lai chưa nói gì, tuy bây giờ cô đối với người anh trai “từ trên trời rơi xuống” này cũng không quý mến gì, nhưng nếu so với việc phí tiền của đi thuê gia sư khác về, lại còn phải nhìn sắc mặt mà sống, xem ra việc này khả thi hơn nhiều.

Kết quả là, mỗi tối từ tám giờ đến mười giờ bạn Tô Tiểu Lai sẽ có một buổi học tập rất rất riêng.

Tối nay, Tô Tiểu Lai ngoan ngoãn ngồi một chỗ, nhìn lông mày anh nhíu chặt lại.

Trình Thiếu Phàm đóng cuốn vở bài tập toán của cô lại, cô bắt đầu khiếp sợ hỏi, “Anh ... anh xem em có còn cứu được không?”.

“Có vẻ khó đấy.”

Vừa dứt lời, hai tay Tô Tiểu Lai ôm đầu thật chặt.

“Cố cứu ngựa chết thành ngựa sống vậy!!!”. Đây là anh cô, lời nói mãi mãi ác độc.

Từ sau sự kiện mứt quả xâu vào que xong, thái độ của Tô Tiểu Lai đối với anh có thay đổi rất lớn, chỉ cần cô thích, anh đều đối nghịch với cô, ví dụ như, lần đó lớp học khiêu vũ ở trường có tuyển học sinh, cô phấn khởi bừng bừng khí thế về nhà nói với mẹ muốn xin học khiêu vũ, mẹ cô ngẫm nghĩ cuối cùng vẫn không đồng ý. Đương nhiên không thể thiếu được vị anh trai đáng kính ngồi một bên như sứ giả gió đến thổi gió châm thêm lửa vào, nguyên văn câu nói của anh là thế này: Con cảm thấy Tiểu Lai nên cố gắng học hành cho thật tốt, vốn thành tích đã bình thường, giờ học thêm mấy môn nhảy nhót vớ vẩn này càng bị phân tâm, thành tích rất khó vượt qua.”

Việc học khiêu vũ đã là giấc mộng từ hồi Tô Tiểu Lai còn nhỏ, mỗi khi nhìn trên tivi người ta khiêu vũ duyên dáng uyển chuyển động lòng người, cô cực kỳ hâm mộ không dứt, vốn giấc mộng cách hiện thức rất xa, vậy mà lần này có cơ hội anh lại nhẫn tâm muốn dập tắt triệt để hy vọng nhỏ nhoi đó của cô.

Từ nay về sau, cô ghét anh càng thâm càng sâu hơn cả đáy biển!!!

Tựa như giờ phút này, nhìn vẻ mặt khinh bỉ của anh đến biến dạng, cô hận đến nghiến răng kèn kẹt. Nếu thời gian có thể quay ngược trở lại, cô tình nguyên để ba thuê gia sư cho mình!!!

Trình Thiếu Phàm chỉ vào vở bài tập Toán hỏi, “Bài này, biết sai ở đâu không?”.

Tô Tiểu Lai có chút căm hận nhìn anh, cái này không phải muốn làm khó cô sao? Nếu cô biết sai ở đâu thì còn có thể làm sai không??? Không hiểu mình ngốc hay anh ta ngớ ngẩn vậy!!!

Cô lắc đầu, anh thuận tay rút tờ giấy nháp kiên nhẫn giảng giải chi tiết từng bước cho cô.

Rõ ràng thầy cô giáo nói mấy vấn đề này trên lớp, cô nghe chẳng hiểu gì, nhưng khi anh nói cô nghe một lần đã hiểu ngay, tựa như có ma lực gì đó, cô như bị bỏ bùa mê.

Sau đó là một số vấn đề khác, cô lắng nghe không để sót chữ nào, mắt không dám chớp nhìn anh, thật không nghĩ có ngày cô lại say mê vào biển đại dương Toán học bao la ấy vậy.

Cuối cùng, anh đóng nắp bút, “Hiểu cả chưa?”.

Tô Tiểu Lai gật đầu lia lịa.

Đột nhiên, sinh ra một thứ tình cảm ngưỡng mộ với anh.

Sau đó, thành tích môn Toán của Tô Tiểu Lai tiến bộ rất nhanh, cú nhảy vọt quá lớn này khiến cho mẹ Tô vui vẻ luôn miệng khen thằng bé Thiếu Phàm này học hành giỏi giang, thông minh lanh lợi.

Ngồi một bên yên lặng bê bát cơm, Tô Tiểu Lai giống như người vô hình, bị người nhà xem như không thấy. ||___||

Cô buồn bực gẩy cơm trong bát, rõ ràng người tiến bộ là cô cơ mà? Sao không có người nào khen cô một câu cơ chứ ||___||

Được rồi, những ấn tượng trước đây đối với anh lại bắt đầu thay đổi, tình cảm ngưỡng mộ nhất thời hóa thành tro bụi.

***

Lại sau đó, Trình Thiếu Phàm học năm thứ ba cao trung, bài tập đột nhiên nhiều hơn gấp bội.

Trong phòng sách chất cao như núi, ngay cả trên mặt đất cũng đầy rẫy sách vở.

Hôm nay, mẹ Tô như thường lệ đến phòng anh quét dọn vệ sinh, đột nhiên cảm giác không gian hẹp đi không ít, nhìn đi nhìn lại cách bố trí trong phòng, đối với cậu bé lớn như Trình Thiếu Phàm, quả thực phòng này nhỏ quá!!

Vì thế, mẹ Tô thương lượng với ba Tô, cuối cùng quyết định đổi phòng của Tô Tiểu Lai lớn hơn cho Trình Thiếu Phàm.

Tô Tiểu Lai biết được tin động trời này, thẳng thừng từ chối.

Tất nhiên lời từ chối vô hiệu, xem đấy, chết tiệt anh ta dám lấy phòng mình, rồi không bao lâu sau, ngay cả ba mẹ mình cũng biến thành ba mẹ kế mất thôi.

Nhưng ba mẹ không hề coi ý kiến của cô ra gì, rồi một buổi chiều mát mẻ cô và anh cùng ở nhà, cô đã bị ba mẹ cưỡng chế bắt đổi phòng cho anh.

Từ ngày đó, Tô Tiểu Lai thề sẽ không-đội-trời-chung với anh!!!

Ghét nhiều trở thành thù hận.

Tô Tiểu Lai không lúc nào nguôi ngoai hy vọng chờ thời cơ đến để làm nhục anh ta.

Cuối cùng cũng có một ngày, cơ hội đã tới.

Đó là một buổi chiều ánh nắng ấm áp, Tô Tiểu Lai lười biếng gục đầu xuống bàn hưởng thụ thời gian mười phút ra chơi giữa giờ tốt đẹp, không ngờ bỗng có vài nữ sinh khóa trên ồn ào đến đánh thức cô dậy, vội vàng chìa đầy đồ ăn vặt đến trước mặt cô, trong đó có một bà chị nịnh nọt cười, “Em Tiểu Lai à, giúp chị đưa bức thư này cho anh trai em nhé, lần sau chị sẽ mua nhiều đồ ăn ngon cho em.” Tiếp theo đó lại một loạt câu thẹn thùng của những người phía sau, “Còn có chị...”, “Còn chị nữa ...”

Tô Tiểu Lai tà ác cười, trả lời, “Các chị à, chờ anh em hồi âm nhé.”

Tan học ngồi sau xe đạp Trình Thiếu Phàm, Tô Tiểu Lai rất rất đáng khinh lén lút nhét xấp thư tình vào cặp sách của anh.

Về nhà, cô bí mật nói với ba.

Kết quả chẳng cần nghĩ, anh cô thà chết không nhận, cô hóa thân làm hiệp nữ vì chính nghĩa, mở cặp sách anh ra tìm chứng cớ.

Rồi sau đó, anh bị người ba yêu dấu của cô lôi vào thư phòng đóng cửa hỏi chuyện.

Chứng kiến vậy, Tô Tiểu Lai đứng ngoài cười nham hiểu, trả thù thành công, ha ha, hạnh phúc quá!!

Nhưng phải mất hai tuần sau đó cô không được anh chở đến trường. Khiến suốt hai tuần cô bị đi muộn.

Đáng đời!

***

Cũng từ ngày đó Tô Tiểu Lai nhận ra một chuyện thật, đấu với trời, thật sướng vô cùng; đấu với anh cô, hẳn chết không nghi ngờ gì.

Bài học đau đớn đó đã dạy cô, phải học cách kiên nhẫn.

Tô Tiểu Lai nói với mình, nhẫn nhịn chịu đựng nào, mấy tháng nữa anh ta sẽ biến đi!!

Đúng vậy, sau khi thi đỗ vào đại học, anh ấy đã không xuất hiện thường xuyên trước mắt cô.

Cô còn nhớ mang máng, còn hơn mười ngày nữa thi đại học, người trong nhà lo lắng đến mức giống như kiến bò trên chảo nóng, nhất là mẹ Tô, nào là đồ ăn dinh dưỡng lúc nào cũng nhồi nhét cho Trình Thiếu Phàm, còn Tô Tiểu Lai bị bỏ quên, luôn bị đặt vào địa vị thứ yếu trong nhà. Đương nhiên cô vẫn cảm thấy đó là hạnh phúc, dù sao anh ấy sắp bước vào trận chiến của sinh viên đại học rồi, đi học sẽ xa nhà, sẽ không ở nhà nữa, ha ha ngay cả nằm mơ cô cũng mỉm cười hạnh phúc mà _ _||

Mùa hè năm ấy, Tô Tiểu Lai vốn tưởng đây là những năm tháng tốt đẹp nhất của cô, tự do tự tại, tốt xấu gì cô cũng đã tốt nghiệp sơ trung, đã không bị bài tập trói buộc mà thoải mái nghỉ hè, chỉ nghĩ thôi cô đã thấy nhiều điều thích thú đang chờ ở phía trước, Nằm đọc truyện hài nghĩ miên man rồi tự nhiên lăn ra ngủ, ngủ rồi bỗng dưng tỉnh dậy, đáng tiếc a đáng tiếc quá!

Hôm nay, cô nằm ườn ra giường đọc truyện hài, mẹ cô đột nhiên đi vào phòng, má lúm đồng tiền tươi cười nói: “Tiểu Lai à, Thiếu Phàm quyết định kỳ nghỉ hè này không về Mỹ nữa ...”

Đầu Tô Tiểu Lai như tỉnh mộng hẳn.

Không phải nói thi tốt rồi về Mỹ sao? Đột nhiên sao lật lọng vậy...

“Tiểu Lai à, Thiếu Phàm thật tốt với con nhá, lúc này nó vì con mà ngay cả cơ hội về nhà thăm ông nội cũng bỏ đấy.”

Vì cô?!... Một điềm xấu tự nhiên len lỏi vào trong lòng.

Mẹ cô vẫn tiếp tục nói, vẻ mặt rạng rỡ, “Đúng vậy, nó chủ động đề nghị muốn kèm cặp bài tập giúp con, cho dù nó không nói nhưng mẹ và ba con cũng muốn nó giúp con học hành, kiến thức nền tảng sơ trung của con vốn yếu kém, cao học và sơ trung khác nhau nhiều lắm, sau này còn liên quan đến thi đại học nữa. Con gái à, có Thiếu Phàm kèm cặp học hành cho con, chúng ta cũng yên tâm nhiều, aizzz, lại nói, thằng bé Thiếu Phàm này thật ngoan ngoãn, thông minh, lại lễ phép mà .... Ngày hôm qua nó còn cam đoan với chúng ta, chắc chắn nó sẽ giúp con thi đỗ vào trường đại học H như nó, con gái à, ôi chao, đó là trường trọng điểm đó ...”

Tô Tiểu Lai lệ rơi đầy mặt, suy sụp hoàn toàn rồi, kỳ nghỉ hè vui khỏe bổ ích cô chờ đợi bao lâu, ôi ôi vừa đi đã không quay lại nữa rồi!!!

Ban đầu Trình Thiếu Phàm không hề thấy phiền khi kèm cô học tập khi tinh thần cô vẫn trong trạng thái uể oải chán nản.

Trong lúc đó, rất nhiều lần cô phát tín hiệu biểu tình chống đối với Trình Thiếu Phàm, nào là đau đầu, đau bụng, đau họng, đau mắt ... Có thể nói phải dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, cho đến khi cô đã sử dụng hết tất cả bệnh ốm đau xong, Trình Thiếu Phàm hỏi cô, “Hôm nay đau ở đâu?”.

Tô Tiểu Lai ngẫm nghĩ, chỉ lên phía trên mắt mình, nói, “Lông mày.” O__O

“....”

***

Đầu tháng chín, lúc Tô Tiểu Lai bị tra tấn đến hơi thở cuối cùng, Trình Thiếu Phàm mới vui vẻ biến khỏi mắt cô.

Mọi người đến nhà ga tiễn anh, Tô Tiểu Lai sợ hãi rụt rè trốn phía sau, mẹ cô nắm tay ba cô, vẻ mặt lo lắng nhìn Trình Thiếu Phàm, “Hay là để mẹ đưa con đến trường đi.”

Lúc này Trình Thiếu Phàm đã là chàng trai cao lớn đẹp trai trưởng thành, làm sao còn cần đến họ đưa đón như vậy chứ, hơn nữa đại học H ở thành phố S cách nơi này có hai tiếng ngồi xe, vì thế anh vỗ ngực nói với họ không cần lo lắng, một mình anh có thể lên trường được rồi.

Mẹ Tô đành thôi, dặn dò vài câu, sau đó đẩy con gái vẫn còn trốn sau mình lên trước, nói: “Hai anh em con nói vài câu với nhau đi.” Nói xong liền kéo ba Tô đi về phía cửa.

Kỳ thật Tô Tiểu Lai đã sớm muốn tìm lý do thật tốt để thoái thác, nhưng không kịp, không đợi anh mở miệng nhắc nhở, cô bắt đầu lập lời thề son sắt, “À, anh, anh ở trường học tập cho tốt, không cần lo cho em, em sẽ chăm chỉ học tập.”

Trình Thiếu Phàm nhìn chằm chằm vào cô, hơi mỉm cười, “Anh phải đi rồi, em ở nhà cho ngoan đấy.”

Tô Tiểu Lai cười ngượng nói, “Vâng ạ, nhất định em sẽ cố gắng học hành, sẽ thi đỗ vào đại học H.” Cô nói như vậy không phải để sau này Trình Thiếu Phàm về nhà sẽ tìm cô gây phiền phức sao?

Đáy mắt Trình Thiếu Phàm hiện một nụ cười ẩn ý, theo thói quen đưa tay vuốt tóc cô, “Sau này hai tuần anh sẽ về nhà một lần, có gì không hiểu em nhớ đánh dấu vào, lúc về anh sẽ giảng giải cho.”

Trái tim bé bỏng của Tô Tiểu Lai tan vỡ trăm mảnh, thảm hại rơi xuống vực sâu vạn trượng. ||___||

~~~~~~~~~~~~~~~~~

Lời tác giả:

Xin chào các bạn, tôi rất yêu mọi người ...

Truyện cuối cùng cũng có kết thúc, rất chân thành cảm ơn mọi người đã ủng hộ tôi đến tận cuối con đường, thật sự, rất cảm ơn mọi người!

Tôi biết truyện dài này còn nhiều chỗ sai sót thiếu hụt, ở những tác phẩm sau này tôi sẽ cố gắng hơn.

Cám ơn! Chương cuối cùng, mọi người có thể để lại càng nhiều dấu chân, đó chính là niềm hạnh phúc của tôi ... [*__*]

Hoàng Hôn Tứ Hợp



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: Loan vo, Lăng, Nhất Sinh, Tocdothuhut, Tulip_0914, Táo đỏ phố núi, hanayuki001, heohaitac, ljkden92, ngoclunglinh, nuongpham2403, thtrungkuti
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: BaoMyTran157, Chính Tuyết, hoalongchong89, jenny.b1, Lan Anh Ngô, nguyennhatlinhsan@, NgọcWon, Xichtuha và 166 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

10 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

19 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.