Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 

Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp

 
Có bài mới 19.11.2013, 10:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4330 lần
Điểm: 20.19
Có bài mới Re: (Hiện đại, hài) Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 23: Triệu Linh San, yêu nữ hại người

Ngày hôm sau, cuối cùng Tô Tiểu Lai cũng có thể thả lỏng người, bởi vì cô được Từ Tố mời đến một quán cà phê xa hoa để gặp mặt.

Tô Tiểu Lai thở hổn hển tiến vào, liếc mắt một cái liền nhìn thấy mỹ nhân đang ngồi bên cửa sổ thong thả giở tạp chí, mấy ngày không gặp, Từ mỹ nhân càng có khí chất, rất ra dáng một phu nhân giả dạng.

"Tố Tố, cậu quen người giàu có hả?". Tô Tiểu Lai gật đầu, rồi hỏi.

"Mấy ngày không thấy, sao cậu đến muộn như vậy hả?". Từ Tố nhìn Tô Tiểu Lai bằng với vẻ mặt muôn thuở hận không thể rèn thành thép.

"Cậu phát tài à? Sao dám đến quán cà phê xa xỉ thế này?". Tô Tiểu Lai trong lòng nghi hoặc, Từ Tố bây giờ nhìn thế nào cũng giống nhà giàu mới nổi.

Từ Tố nhìn cô không nói gì, quay sang phục vụ bảo. "Cho tôi một ly caupuchino Tiểu Lai, cậu dùng gì?".

Tô Tiểu Lai ngơ ngơ hỏi: "Chỗ này có nước chanh không?".

Từ Tố trừng mắt nhìn Tô Tiểu Lai một cách vô cung khinh bỉ, vị phục vụ kia mặt mày cũng sạm lại, đến quá cà phê gọi nước chanh, cũng thật là hiếm thấy. "Có, hai vị chờ một lát".

"Tiểu Lai, cô có thể bớt nhà quê một chút được không? Chị đây mời uống cà phê hẳn nhiên là có tiền bao cô rồi". Từ Tố quả thật đang nhai xương cô.

"Tớ không thích uống cà phê này nọ kia đâu, đắng chết". Tô Tiểu Lai giải thích.

"Cậu đúng là không thể cứu vãn, ở cùng anh trai rồi mà vẫn chẳng có chút khí chất nào, cậu quả nhiên là loại người ngàn-vạn-lần-không-thể-cứu-vãn". Cô vẫn lại lải nhải, Tô Tiểu Lai lần này thấy mình may mắn, không có hai đứa ác mồm độc miệng kia ở đây, nếu không thì cô đã bị rủa chết rồi.

Từ Tố nói đúng, thực ra dù ở với Thiếu Phàm nho nhã hơn người, Tiểu Lai vẫn là một cô gái bỗ bã, không giống với Từ Tố ,trên người vẫn luôn tỏa ra một loại khí chất không giống như tục khí của người thường.

Chỉ chốc lát, cà phê và nước chanh đã được đem đến.

"Tiểu Lai, tớ có bạn trai". Tình sử của Từ Tố liền được phun ra ngay sau đó.

Tô Tiểu Lai thật ra chẳng ngạc nhiên, Tố Tố xinh đẹp như vậy, thông minh như vậy, không có bạn trai mới là lạ đó.

"Nhưng sao cậu và anh ta không cùng nhau đến?". Cô uống nước chanh đá, nói.

"À, hôm nay anh ấy tăng ca. Anh ấy làm ở bộ phận quản lý của công ty chúng ta phỏng vấn đó".Từ Tố nói đến bạn trai cũng chẳng hưng phấn gì, bình tĩnh cứ như người đang thong dong kể câu chuyện thời tiết ấy.

"Cậu quả nhiên là quen người giàu có". Tô Tiểu Lai ra kết luận.

"Tớ còn muốn câu được ông chủ lớn nữa kìa". Tố Tố nhếch môi cười, sửa lời Tiểu Lai đúng lúc.

Ông chủ lớn của công ty cô ấy, chẳng phải là Tiểu Thần Thần sao?

Theo ánh mắt của Từ Tố, thì có thể nói chàng trai lần này hẳn cũng chẳng gắn bó được dài lâu, xem ra chân mệnh thiên tử của cô ấy vẫn chưa xuất hiện.

Từ Tố dường như nghĩ ra diều gì đó, dùng ánh mắt quỷ dị nhìn cô chằm chằm, Tô Tiểu Lai vừa mới nuốt một cục đá trong ly, không khỏi rùng mình một cái.

"Tiểu Lai, sao còn chưa nói đến chuyện tình cảm của cậu hả?".

Chẳng phải mọi người đều biết chuyện của cô sao? Sao còn muốn xát muối vào vết thương của cô vậy hả???

"Nếu được thì tớ giới thiệu cho cậu một đối tượng? Tớ là bạn tốt, rất vĩ đại đấy nhé". Từ Tố có ý làm bà mai, trời đất!!!

"Không cần, anh mình không cho phép yêu đương với ai hết". Cô từ chối như phản xạ có điều kiện.

"Anh anh anh, cậu mãi chỉ biết mỗi anh cậu thôi. Sao cậu cứ như một đứa trẻ mãi không tự lập được vậy??? Chẳng lẽ cậu muốn đợi đến khi anh cậu kết hôn sinh con đẻ cái rồi mới tính luôn chuyện chung thân đại sự của mình? Cậu thật là ngốc, nhìn người không đến nỗi nào, nên toàn tâm mà tìm người yêu cho nhanh đi".

Từ Tố nói có lý.

Tô Tiểu Lai chớp chớp mắt, khiêm tốn nghe chỉ dạy.

"Cứ quyết định vậy đi, tớ cho cậu quyết định thời gian, đến lúc đó thì liên hệ với tớ". Từ Tố giải quyết dứt khoát.

Tô Tiểu Lai cứ như vậy, mơ hồ gật đầu.

***

Lại tới ngày đi làm, Tô Tiểu Lai vẫn theo bản hợp đồng làm một ít việc vặt, suốt ngày cô cảm thấy chẳng làm việc gì đến nơi đến chốn được.

Gần hai ngày nay, cô không dám xuất hiện ở nhà ăn nhân viên.

Cả văn phòng đi hết chỉ còn lại một mình cô ngồi ở góc phòng nhỏ ôm chiếc máy tính gặm bánh bao, đột nhiên máy tính hiển thị ‘Trạch nữ đang online’

Hủ nữ: Vi tử à, bây giờ cả thể xác và tinh thần tớ đều mỏi mệt quá!!! TT_____TT

Cuối cùng Tô Tiểu Lai đã có cơ hội ói ra mật xanh mật vàng thống khổ, nghẹn ngào như sắp chết.

Hai giây trôi qua.

Trạch nữ: Làm sao nên nỗi thế?

Hủ nữ: Tớ thật nhớ những ngày học ở trường, cuộc sống TMD bây giờ thực sự chẳng còn thuộc về mình nữa TT__TT

Trạch nữ: Cậu xảy ra chuyện gì? Không sao đâu, chị đây thương em mà.

Kết quả là Tô Tiểu Lai đem bao nhiêu nỗi uất ức thống khổ kìm nén lâu ngày không biết giải quyết ra sao xổ ra hết, bao gồm cả tình trạng đáng thương đến nỗi phải gặm nhấm bánh bao hiện giờ.

Trạch nữ: Chà, chị đây hiểu rồi, cậu bị người hâm mộ cuồng nhiệt hận rồi.

Hủ nữ: Gì chứ?

Trạch nữ: Cậu quả thật không hiểu à? Tiểu Lai, thật sỉ nhục cho dòng họ nhà cậu, tớ dùng từ văn hóa chút thôi mà cũng chẳng hiểu được.

Hủ nữ: Chị đây đã bị cuộc sống ép tới đường cùng, ngày sau không biết ra sao, sẽ đi đâu về đâu đây ;____ ;

Trạch nữ: Tình trạng của cô em, chị đây đã nghe các nhà nghiên cứu nói rất nhiều rồi, đó gọi là stress, là áp lực trong cuộc sống hàng ngày!!!!

Trạch nữ: Tiểu Minh thích mèo, tại sao phải mua chó?

Hủ nữ: ... ...... .....

Trạch nữ: Vì hắn thích thế!!!

Hủ nữ: -_-|||

Trạch nữ: Còn chuyện này nữa, đại tiện và tiểu tiện là hai bạn thân. Nếu như một ngày nào đó đại tiện qua đường bị xe đâm chết, tiểu tiện sẽ nói: Ta muốn đại tiện….T___T

Phụt! Bánh bao trong miệng phun cả ra ngoài, Tiểu Lai thấy đau lòng nặn ra nước mắt T___T lãng phí cả một miếng bánh bao, ăn còn chưa đủ mà …..

Cô thật muốn phá cái màn hình, xuyên qua đầu bên kia để bóp chết mụ yêu tinh hại người kia…

Bỗng nhiên, trên đầu vang lên tiếng chó tru: "Tô Tiểu Lai, cô dám công khai dùng thời gian đi làm để tán phét à?".

Người vừa đến, dù có đốt thành tro rải vào đống rác cô cũng có thể lôi ra lụi cho mấy nhát.

"Triệu Linh San, cô ăn no rửng mỡ chẳng có chuyện gì làm chạy đến đây làm gì? Định chõ cái mỏ yêu tinh đó vào chuyện người khác à?". Đối với người như ả, tất nhiên phải có khí thế áp đảo, giọng rống lên gấp đôi bình thường.

Ai ngờ yêu nữ Triệu Linh San đột ngột dịu giọng. "Aiza aiza, em gái rượu thế này là thế nào? Phải gặm bánh bao mà sống sao ? Aiza khổ thân em!". Nói xong, còn phẩy phẩy tay vẻ đồng tình.

Tô Tiểu Lai cựa người, lửa bốc hầm hập ngụt đầu như đỉnh Hỏa Diệm Sơn, chuẩn bị mắng mỏ thì nhìn thấy mặt Triệu yêu nữ uốn éo, liên tục làm động tác sửa sang quần áo, sau đó là cất giọng thục nữ mềm mại ngọt như mật chết ruồi. "Thư ký Lý, sao ngài lại đến đây thế?".

Thư ký Lý liếc mắt sang ả một cái, rồi quay sang nhìn Tô Tiểu Lai ở đằng kia, giọng điệu trở nên ôn hòa. "Tôi vội tới đưa cơm cho Tiểu Lai". Mặt Triệu yêu nữ méo xệch.

Dứt lời, liền đặt cái cà mèn xuống.

Sống lưng Tô Tiểu Lai chợt lạnh run, thiếu chút nữa là không đứng vững nổi.

Cái này là diễn xuất sao, đột nhiên não lóe lên ánh sáng, thình lình tiếp câu. "Anh chẳng lẽ lại là ‘Tổng Giám Đốc bên cạnh cô’ trong truyền thuyết sao?". Mặt thư kýLý đen đi, trong bụng vô cùng oan ức chẳng biết nói như thế nào.

Triệu yêu nữ đứng một bên không nhịn được, Tô Tiểu Lai rốt cục là đào hoa đến level mấy rồi? Đầu tiên là với anh chàng đầu bếp đẹp trai , giờ lại đến thư ký Lý, xét lên theo trình tự đó, chẳng phải người tiếp theo là đại boss sao?

Không được, không thể để cho cái loại chuyện như thế này xảy ra, ả vất vả xin vào công ty này, vì Trình Thiếu Phàm, một cơ hội ả cũng chẳng bỏ lỡ. Bây giờ nhất định không thể để cho Tô Tiểu Lai cướp mất, nhất định phải nghĩ ra biện pháp gì đó, đột nhiên nảy ra ý hay, ả đẩy Tô Tiểu Lai về phía trước, nhìn thư ký Lý mỉm cười. "Thư ký Lý, Tô Tiểu Lai của chúng tôi là một cô gái tốt đó nha, anh xem cô ấy tới công ty chưa tới một tháng mà đã mệt nhọc như vậy, chuyện gì cũng tranh làm, phải không, Tiểu Lai?".

Dứt lời, còn vỗ lên lưng Tô Tiểu Lai một cái thật ân cần.

Tô Tiểu Lai đau, một chút cũng chẳng phản ứng lại, liền "Ối" một tiếng.

Đây là nói tốt cho cô sao?

Nhưng mà, những lời này không giống như từ cái miệng chỉ biết nói lời độc địa của Triệu yêu nữ thốt ra nha, có phần là lạ. Hơn nữa, cô từ khi nào lại trở thành người để kẻ khác hết mực khen ngợi như vậy, không đúng, khẳng định là có âm mưu gì đó.

Đột nhiên, một loại dự cảm xấu trỗi lên trong lòng, quả nhiên...

"Thư ký Lý, về sau anh phải đối xử với Tiểu Lai thật tốt nha, chúng tôi là chị em tốt đó". Triệu Linh San cười gian, vẻ mặt đắc ý vì quỷ kế đã được thực hiện.

Tô Tiêu Lai lấy máu ra thề, thề rằng đời này cô và yêu nữ họ Triệu kia sẽ không-đội-trời-chung.

Thư ký Lý cũng thoắt tái thoắt đỏ, thầm nghĩ mình nên sớm đào thoát khỏi chỗ này thôi

Kết quả là, thư ký Lý đã tìm được một lý do cũ mốc meo, chạy ra ngoài. "Tổng giám đốc còn có nhiều chuyện cần giải quyết, tôi đi trước đây".

Nói xong liền để hai người còn lại trong phòng nhìn theo bóng dáng tuấn nhã.

Triệu Linh San thực hiện được quỷ kế, hài lòng bỏ đi.

Tô Tiểu Lai nắm chặt tay, trong lòng mặt niệm: Yêu nữ họ Triệu kia!!! Cô nên cầu nguyện rằng tốt nhất đừng rơi vào tay tôi, nếu không cô cứ nằm mà chờ chết đi!!!!

Cô thiếu chút nữa quên mất, cái đầu chim cánh cụt bay vụt lên màn hình mới sực nhớ.

Trạch nữ: Buzz!!!

Trạch nữ: Đang làm gì đó???

Trạch nữ: Đi đại tiện rồi à =))

Hủ nữ:Ừ! Đại tiện thúi lắm, như miệng con mụ Triệu Linh San đó!!

Trạch nữ:o[╯□╰]o

Trạch nữ: Cô em so sánh thô bỉ quá, tàn ác quá, thú tính quá!!!

***

Văn phòng lầu 28.

Trình Thiếu Phàm hết sức chuyên chú nhìn văn kiện, đột nhiên thấy ánh sáng trước mắt tối sầm lại, ngẩng mặt nói: "Hội nghị buổi chiều sắp xếp xong chưa?".

Thư ký Lý cung kính nói." Dạ rồi, tổng giám đốc".

"Còn chuyện ngày 20 tháng này khai trương khách sạn R.S sao rồi?".

Khách sạn R.S chính là một trong những khách sạng hàng đầu của Trình Thị. Vì khách sạn được phát triển sớm, đội ngũ nhân viên được đào tạo chuyên nghiệp nên bây giờ R.S có thể nói là khách sạn xa hoa nhất, cao cấp nhất của thành phố S, tháng 8 năm trước thi công đến tháng 6 năm nay đã làm xong. Hiện tại hẳn nhiên sẽ phải lo lắng tất bật cho chuyện khai trương, đến lúc đó còn có thể sẽ mời những nhân vật có máu mặt đến dự dạ tiệc.

"Tất cả mọi chuyện đều tiến triển thuận lợi, tôi cam đoan hôm đó sẽ là ngày khánh thành long trọng nhất của thành phố S".

"Tốt lắm, vậy cậu đi đi". Anh khoát tay.

Thư ký Lý do dự một chút, nhưng vẫn đi ra.

Nhưng khi đi thong thả tới cửa, lại ngừng, ho một tiếng. "Tổng giám đốc, tôi... ". Ngập ngừng muốn nói rồi lại thôi.

Trình Thiếu Phầm nhướng mi, không kiên nhẫn nói. "Có chuyện gì cứ nói".

"Tôi nghĩ lại rồi, tôi không muốn đưa cơm nữa". Hình ảnh lúc này thật là hiên ngang lẫm liệt.

Trình Thiếu Phàm buông văn kiện trong tay, day day huyệt thái dương, mặt âm trầm hỏi. "Vì sao?".

Cái này không phải là biết mà còn cố hỏi sao? Tổng giám đốc đúng là giảo hoạt nha.

"Tôi không muốn người khác hiểu lầm, đến lúc đó lại phải đi thanh minh".

"Tôi chính là muốn như thế".

Hả?? Tổng giám đốc của chúng ta thế này là thế nào? Trước kia không phải ghét nhất cái kiểu nhân viên nữ líu ríu đeo bám không lo làm việc sao? Vậy thì hiện giờ sao lại thế, Tô Tiểu Lai thực sự là người như thế nào? Coi như là buộc cô một chỗ đi, nhưng đâu nhất thiết phải dùng cách này? Không thể hiểu được.

"Nhưng mà, tôi...".

"Tốt lắm, cứ kiên trì hai ngày tiếp theo đi". Lần này miệng nói tuyệt không chấp nhận chối từ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: hanayuki001, thtrungkuti
     

Có bài mới 19.11.2013, 10:50
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4330 lần
Điểm: 20.19
Có bài mới Re: (Hiện đại, hài) Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 24: Con đường cao học không lối về

Thư ký Lý tiếp tục đưa cơm cho Tiểu Lai thêm hai lần nữa, Tiểu Lai vẫn im lặng không nói gì. Mặc dù ngày nào đồ ăn của cô cũng chất lượng hơn người khác, nhưng cô vẫn thực sự muốn hét to lên với bầu trời xanh là “Thứ tôi cần không phải cơm, mà là sự yên tĩnh”. Được rồi, anh họ Lý này so với anh đầu bếp chỉ có hơn chứ không có kém. Cô muốn dò hỏi vì sao anh ta lại đến đây, anh ta cũng chẳng la hét mà hoàn toàn giả câm giả điếc, còn luôn luôn biểu hiện bộ dạng kinh hãi, giống như là Tiểu Lai cô sẽ ăn anh ta sạch sẽ hay sao ý. Nhưng mà cuối cùng cô đã nhận ra một điều, kiếp trước cô khẳng định là gây ra một tội lỗi vô cùng to lớn, không thể tha thứ được với gia tộc anh em nhà họ Lý này, và bây giờ hai người cùng đến đây hợp sức trả thù cô. Hơn nữa còn làm cho cô tự biết khó mà lui, nếu không thề không bỏ qua. Haizz, thật là một kế hoạch vô cùng hoàn hảo o[╯□╰]o.

Khi đã hiểu ra vấn đề, Tô Tiểu Lai quyết định phải phá hỏng kế hoạch của hai người này bằng mọi giá, nơi này không cần chị thì còn đầy nơi khác cần chị, không thiếu chỗ nhé. Hiện giờ, tất cả anh chị em trong công ty này đều ghét cô mất rồi, chẳng nói đâu xa, ngay cả anh chị em trong bộ phận nhân sự cũng không thèm để ý đến cô nữa. Mỗi ngày cô đều ngồi ở bàn làm việc lướt web miễn phí đến mức nhàm chán, chơi hết trò này đến trò khác rồi cũng thấy không có ý nghĩa, điện, tốn điện, tốn nước và mọi thứ đều thấy tốn kém lãng phí, trong lòng cô cũng thấy bất an. Bác Mao không phải luôn ủng hộ tất cả mọi người phải biết tiết kiệm sao?

Nghĩ vậy, Tô Tiểu Lai lại lặng yên không một tiếng động đứng dậy, cho tất cả mọi thứ trên bàn của mình vào túi. Trước khi rời đi, trong lòng cô lẩm nhẩm đọc một bài thơ hay: “Nhẹ nhàng ta rời đi, ta giữ im lặng đến cùng. Ta để ý đến túi quần, cẩn thận không để lộ bác Mao ra ngoài”.

Giờ phút này Tô Tiểu Lai cảm thấy vô cùng đau khổ, bởi vì cô đã tình nguyện làm việc nhiều ngày như vậy nhưng không nhận lại một chút thông báo gì về tiền lương. À nhưng chẳng phải tiền lương tháng này phải là bù vào trả tiền cho chiếc điện thoại mới của cô sao? Điều cô tiếc hơn nữa là tiền lương những tháng sau này của cô …. cũng thế T______T.

Cô đã muốn từ bỏ, thật sự muốn từ bỏ, nhưng còn có một tòa núi cao sừng sững ngay trước mắt cô. Trình-Thiếu-Phàm, phải, anh ấy có đồng ý cho cô đi không??? Không thể đoán được, anh nuôi của cô có phải là người dễ đối phó đâu cơ chứ.

Tiểu Lai hốt hoảng vào thang máy, rất nhanh đã lên tới tầng 28. Ra khỏi thang máy, cô đi vài bước, bỗng nhìn thấy Linda cùng thư ký Lý, hai người này đang nói chuyện với nhau về điều gì đó. Rồi sau đó họ quay sang nhìn Tô Tiểu Lai, thư ký Lý có vẻ không được tự nhiên, mặt còn hơi hơi nóng lên nhưng Linda thì lại vô cùng nhiệt tình, có ý tốt kéo tay cô, hỏi: “Tiểu Lai, tới gặp cậu phải không?”

Cậu? Ôi trời, người này đúng là có trí nhớ siêu phàm, ngay cả chính cô còn quên mất chuyện này rồi =..=

Tiểu Lai có chút xấu hổ, đáp: “Vâng ạ.”

Thư ký Lý ngây ngẩn cả người. Ở tầng 28 này hình như làm gì có ai có số tuổi phù hợp để làm cậu của cô ấy.

Trong lòng Linda cười thầm nhưng ngoài mặt vẫn cẩn thận và biểu hiện nhiệt tình, lập tức giải thích nghi hoặc cho bí thư Lý: “À thư ký Lý này, anh còn không biết sao? Kỳ thật Tiểu Lai chính là cháu gái của tổng giám đốc chúng ta đấy.”

Thư ký Lý đứng hình toàn tập, điều này không thể tin được. Thấy vậy, Linda lại một lần nữa cho người ta thấy sự kiên nhẫn hơn người của mình: “Anh cũng thấy điều này không thể tin nổi phải không? Kỳ thật thì ngay từ đâu tôi cũng không tin đâu, nhưng Tiểu Lai lại nói với tôi là bà ngoại của cô ấy lúc sinh ra tổng giám đốc đã rất lớn tuổi rồi.”

Thư ký Lý nghe xong chỉ cảm thấy một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, bọn họ đi theo tổng giám đốc suốt từ bên Mỹ tới giờ, nên chuyện gia đình của anh ấy anh tất nhiên anh cũng hiểu biết không ít. Tổng giám đốc rõ ràng là con một mà, sao có chuyện từ trên trời rơi xuống một cô cháu gái vậy? Trời ạ, đầu anh hiện giờ rối tinh rối mù rồi. Đời sống riêng tư của tổng giám đốc đúng là không nên đoán mò linh tinh, nếu không sẽ rối rắm muốn chết (___|||||).

Tô Tiểu Lai lại hiểu thêm được một điều nữa, trong công ty này không chỗ nào là không có bát quái (||___||)

***

Sau khi nghe thấy người bên trong nói “Vào đi”, Tô Tiểu Lai đẩy cửa bước vào trong phòng.

Trình Thiếu Phàm thật ra không tò mò vì sao cô lại tới phòng làm việc của anh, trong lòng anh sớm đã đoán được tám chín phần nguyên nhân là gì rồi.

Cô vừa tiến tới thì anh bảo cô ngồi vào ghế sofa phía đối diện, anh còn tự mình rót cho cô một cốc nước nữa làm cho Tiểu Lai không khỏi thấy vui mừng xen lẫn lo sợ. Thật sự là không quen mà, làm cho anh trai cô phải hầu hạ cô nữa.

Cô suy nghĩ xem nên mở miệng như thế nào, cuối cùng nghĩ mở màn vẫn nên hàn huyên chút chuyện.

“Anh à, anh vẫn bận rộn nhiều việc nhỉ”.

“Không vội.” Câu nói của anh thật sự là ngoài dự đoán của cô.

“À, vậy thì… vậy em có chuyện muốn nói với anh ạ.” Thực ra đến lúc này cô vẫn cảm thấy hơi căng thẳng.

“Ừ.” Trình Thiếu Phàm vừa lúc ngồi xuống bên cạnh cô.

“Em muốn nghỉ việc.” Tiểu Lai cúi đầu, giọng cũng nhỏ hơn gấp đôi.

“À!” Anh chỉ nói đúng một tiếng này thôi còn đâu không nói thêm câu nào phía sau cả.

Tô Tiểu Lai hoảng loạn, “À” là có ý gì? Đồng ý với lời cô nói, hay anh chỉ đơn giản là bộc lộ cảm xúc của mình?

“Anh, em nói là em muốn nghỉ việc ạ”. Tô Tiểu Lai sợ anh không nghe rõ, nên cô nhất định nói rõ lại một lần nữa.

“Ừ, anh đồng ý.” Anh cũng trả lời rất rõ ràng.

Cô không phải là nghe nhầm đấy chứ? Làm sao có thể? Ngay cả đến nguyên nhân vì sao muốn nghỉ việc cô còn chưa nói ra, làm sao anh có thể đồng ý dễ dàng thế được? Điều này rất rất rất không giống tác phong của anh!!!

Bất an, cực kỳ bất an. Cảm giác này bao vây ngực cô vô cùng khó chịu.

“Vì sao anh không hỏi em là nguyên nhân tại sao?” Tô Tiểu Lai là người thiếu kiên nhẫn trước.

“Vậy em nói đi!” Dáng vẻ Trình Thiếu Phàm vẫn bình tĩnh không nóng không lạnh.

“Gần đây anh không nghe thấy tin đồn gì liên quan đến em à?” Mọi tin tức trong công ty, anh không thể không biết được, hơn nữa bí mật nhỏ của anh vẫn còn sau tấm rèm sân khấu mà.

Trình Thiếu Phàm đương nhiên biết, hơn nữa anh còn là tên đầu sỏ gây ra chuyện này mà.

“Tốt lắm, nếu chỉ là chuyện đồn đại nhảm nhí, vậy thì cần gì phải bận tâm. Em nói xem nếu em nghỉ, em định làm cái gì bây giờ?” Trình Thiếu Phàm trước mắt là tạo ra từng bước để hoàn thành nhiệm vụ mà mẹ Tô đã giao cho anh. Kỳ thật anh ngay từ đầu cũng không hoàn toàn đồng ý với mẹ Tô việc cứng rắn cho Tô Tiểu Lai học cao học. Nhưng mà tấm lòng, nỗi khổ của cha mẹ đều như vậy cả, nên anh chỉ có thể nghe theo thôi. Sau khi ngẫm lại, ngốc như Tô Tiểu Lai thì học thêm hai năm nữa cũng không thiệt hại gì cả.

Cô không hề nghĩ ngợi, đáp lời: “Em chờ tới khai giảng ạ.” Trong khoảng thời gian này cô đã chịu không ít đau khổ rồi, bây giờ phải nghỉ ngơi thoải mái để lấy lại sức mới được.

“Năm thứ tư hình như không có khóa, phải không?”

“Học kỳ một vẫn còn có khóa mà. Hơn nữa em còn muốn chuẩn bị nhiều cho cuộc thi.”

“À ha! Sao tự nhiên em yêu thích việc học thế?”

“Đương nhiên rồi ạ. Từ sau khi đi làm đến nay, em đã sâu sắc nhận ra được một điều, làm sinh viên vẫn thích hơn.” o[╯□╰]o, cái này gọi là lĩnh ngộ a~~!”

“Không sai, vậy em có muốn tiếp tục học không?” Trình Thiếu Phàm hướng dẫn từng bước.

Tiểu Lai vẻ mặt kinh ngạc: “Anh có ý gì ạ?”

“Học cao học.”

“Em không cần.” Cuối cùng cô vẫn trốn không thoát được được vận mệnh học cao học. Không được, lần này cô nhất định phải ý chí kiên định. Bất luận dù anh có uy hiếp thứ gì cô quyết không khuất phục.

“Không phải em muốn tiếp tục làm sinh viên sao?”

“Nhưng em càng muốn kiếm tiền hơn.” Tô Tiểu Lai nói ra ý muốn chân thật từ nội tâm, nhưng đầy đủ thì còn thiếu một câu “thoát khỏi sự kiểm soát của anh” nữa. Nhưng cô đành nén ở trong lòng, không dám nói ra.

Trình Thiếu Phàm cười tinh quái nhìn cô: “Em coi việc học cao học trở thành công việc ở công ty đi, tiền lương ba ngàn một tháng. Thế nào?”

Tô Tiểu Lai vừa mới cố gắng đứng thẳng thì không khỏi run rẩy một chút. Đề nghị này còn tà ác hơn cả lời uy hiếp T_________T

Ba mươi hình bác Mao đỏ chót một tháng đó nha…

Tô Tiểu Lai nhịn không được trong lòng thầm tính kế, nói không chừng sau này công tác, tiền lương còn không được ba ngàn một tháng như thế này. Hơn nữa, học cao học đằng nào cũng phải làm thêm kiếm tiền mà. Sở trường của cô chính là giả ngu giả ngơ, luôn làm qua loa cho xong. Ha ha, cô cẩn thận cân nhắc trong lòng một phen, còn không nhịn được vệnh mặt cười đắc ý. Mình đúng là càng ngày càng thông minh.

Đấy tranh tư tưởng trong lòng hai phút, Tô Tiểu Lai mạnh mẽ gật đầu.

Trình Thiếu Phàm không thấy kinh ngạc. Anh biết được nhược điểm trí mạng của cô là gì mà.

“Tốt lắm. Ngày mai anh sẽ bảo bí thư Lý đăng ký cho em một lớp phụ đạo chính trị.”

Tô Tiểu Lai giận dữ, căm hận nói: “Anh, anh sẽ không cho em nghỉ ngơi trước hai ngày sao?”

“Chỉ còn bốn tháng nữa thôi là trường sẽ báo cáo kết quả học tập của em. Anh đang xem xét xem liệu có nên thuê gia sư cho em hay không đây.” Lời anh nói động đến đúng nỗi đau của cô.

Lòng Tô Tiểu Lai lập tức lạnh đến tận đáy. Cô mới chỉ nghe qua học sinh tiểu học, trung học mới cần thuê gia sư, bây giờ đến học cao học cũng cần phải thuê gia sư á? Điều này làm cô phải ngẩng mặt với người khác như thế nào đây? Hơn nữa, thành tích hiện giờ của cô cũng không hề không thể chịu nổi như anh nói đi? Cô chẳng qua bình thường ham thơi chút đỉnh thôi, chứ kết quả vẫn bình thường mà. Anh không nên coi thường người khác như vậy chứ, Tô Tiểu Lai cô đây cũng là một người có ý chí nha. Trong lòng có một cỗ lửa nóng đột ngột bốc lên, cô chỉ đơn giản muốn giả ngây giả ngô, qua loa cho xong rồi thoải mái nghỉ ngơi. Hiện giờ toàn thân cô phát ra một cỗ lửa nóng mãnh liệt, thật là, nỗi nhục này không thể nào nuốt trôi được.

“Không cần, em xác định vững chắc qua được lần này.” Cô đứng thẳng lên, ngẩng đầu ưỡn ngực, chẳng hiều vì sao bây giờ cô lại có tinh thần thấy chết không sờn vô cùng mãnh liệt. Hừ, dám xem thường Tô Tiểu Lai cô đây hả, trước tiên phải có khí thế áp đảo anh đã.

Trình Thiết Phàm cười thầm. Tốt lắm, mục đích đã đạt được.

***

Sau khi thu phục được cô, Trình Thiếu Phàm thông báo tin tức tốt lành này cho mẹ Tô. Mẹ Tô cười đến nỗi miệng không ngậm lại được, thú nhận trên điện thoại với anh: “Thiếu Phàm, để cho nó chuẩn bị thật tốt nha, đừng để mẹ phải mất mặt trước mặt dì cả của nó như lần trước nha.”

Thiếu Phàm bối rối, không khỏi thắc mắc: “Để mất mặt là sao vậy mẹ?”

“À, là như vậy nè. Trước đó không lâu, mẹ cùng dì cả của Tiểu Lai cá cược, nếu như Tiểu Lai nhà chúng ta tốt nghiệp thì dì cả sẽ bao mẹ cùng ba Tiểu Lai đi du lịch Châu Âu mười ngày. Nếu Tiểu Lai không đỗ, ba mẹ phải bao bọn họ. Cho nên, con nhất định phải làm cho Tiểu Lai tốt nghiệp với kết quả cao đấy nhé.” Mẹ Tô thao thao bất tuyệt.

Trình Thiếu Phàm trên mặt đã đầy hắc tuyến.

Cuối cùng thì anh cũng hiểu được Tiểu Lai không thông minh là theo gen của ai rồi.

Mẹ Tô lại tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Kỳ thật, có đi châu Âu hay không cũng không quan trọng, chủ yếu là cho con gái mẹ đi kìa, đi khắp nơi để con gái mẹ giỏi hơn. Con gái dì cả đỗ bằng thạc sĩ ở một trường đại học bên Mỹ, hiện tại nghe nói còn tìm được một con rùa vàng rồi, dì ấy vui quá mà khoe và kể chuyện cho mẹ một ngày một đêm liền. Lúc đấy mẹ cảm thấy băng giá trong tim a… Thiếu Phàm à, con cố gắng hiểu nỗi lòng này của mẹ nhé.”

Trình Thiếu Phàm ở bên kia điện thoại đã ngẩn người, cuối cùng vẫn là chột dạ, ngoài mặt vẫn dịu dàng đáp ứng với mẹ Tô.

“À, đúng rồi, mẹ còn chuyện nữa muốn nhờ con.” Hình như mẹ Tô hôm nay vô cùng phấn khởi.

“Mẹ Tô, có chuyện gì mẹ cứ nói đi ạ.” Chỉ cần là yêu cầu của mẹ Tô, trên cơ bản anh đều đáp ứng hết.

“Ôi chao, Tiểu Lai nhà chúng ta đó mà, đến bây giờ vẫn còn chưa có người yêu, khiến cho mẹ và ba nó vô cùng sốt ruột.” Mẹ Tô nói tới đây thì dừng lại một chút, xong nói tiếp: “Con nhân lúc này, xem xem có người nào thích hợp thì giới thiệu cho nó một người đi”.

Sắc mặc Trình Thiếu Phàm không khỏi biến đổi, trong lòng vô cùng rối loạn: “Mẹ Tô, Tiểu Lai mới có hai mốt tuổi, em nó vẫn còn nhỏ mà mẹ”.

“Nhỏ cái rắm ấy. Khi mẹ hai mốt tuổi bằng nó bây giờ là đã có thể vớt được cả một mẻ cá rồi”. Mẹ Tô nhịn không được mà thốt ra lời thô bạo, nhưng mà nói “vớt được cả một mẻ cá” có phải là hơi phóng đại rồi không =..=

Trình Thiếu Phàm bị kinh sợ, mẹ Tô quả thật mạnh mẽ quá đi!!! Khó trách ba Tô …

Anh đang ở trong tình huống không biết ứng phó ra sao thì bên trong điện thoại truyền đến giọng của ba Tô: “Thiếu Phàm, con đừng nghe mẹ Tiểu Lai nói linh tung. Tiểu Lai bây giờ vẫn còn nhỏ, vẫn là phải học tập tốt để tốt nghiệp đã.”

Trình Phiếu Phàm nghe xong không khỏi thở phào một hơi, đáp một tiếng “Vâng ạ” rồi lấy cớ bận họp cúp máy.

Sau khi cúp điện thoại, mẹ Tô quả nhiên quay ra trách cứ chồng: “Ông làm cái gì thế hả? Tôi nói thế là đúng rồi mà ông còn nói xem vào làm gì thế hả?”

“Bà cũng không xem lại mình vừa mới nói lời hồ đồ gì cả. Bà nói thế giống như là Tiểu Lai của chúng ta không có ai thèm để ý nó vậy.” Ba Tô cũng không cam lòng yếu thế hơn.

“Tôi nói này ông già. Tôi thấy chính ông mới đang giảng dạy những điểu vớ vẩn đấy. Bao nhiêu năm nay ông vẫn không nhìn ra Thiếu Phàm đối với Tiểu Lai của chúng ta là có tình ý hay sao?”

“Bà nói có ý gì vậy?”. Ba Tô gãi gãi đầu. Thật là, chẳng hiểu gì cả.

Mẹ Tô chán nản, lúc trước thế nào bà lại yêu cái đồ mọt sách ngu ngốc này vậy? Nhưng may mà Tiểu Lai của bà hoạt bát, hiếu động, gặp người người thích.

“Chính là loại tình cảm nam nữ đó.”

“À ha”. Tô ba lúc này mới hoàn toàn hiểu ra, lại không nhịn được hỏi: “Vậy vừa nãy, vì sao bà lại bảo Thiếu Phàm giới thiệu đối tượng cho Tiểu Lai?”

“Tôi làm thế không phải là tăng thêm ý chí cho nó sao? Thôi quên đi, nói chuyện với ông tức muốn chết, tôi đi chơi mạt chược đây.” Nói xong thì mẹ Tô đi luôn ra cửa.

Còn lại ba Tô ngồi một chỗ sung sướng, rung đùi đắc ý.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: hanayuki001, thtrungkuti
     
Có bài mới 19.11.2013, 10:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4330 lần
Điểm: 20.19
Có bài mới Re: (Hiện đại, hài) Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 25: Buổi gặp mặt

Khi Từ Tố gọi điện thoại tới, Tô Tiểu Lai còn đang ngồi cần mẫn nghiên cứu quyển chính trị, quyển sách này mất của cô khoảng 30 tệ, thật sự rất rất đau lòng mà, với số tiền này cô có thể ăn được ba mươi cái kem ly đấy, cho nên nhất định cô phải cắn nát cái quyển sách này mới hợp tình hợp lý.

“Cậu nói gì? Gặp mặt? Tối nay?”. Tô Tiểu Lai hét to giọng vào trong điện thoại.

“Không phải đã thống nhất tìm đối tượng rồi sao? Có cần phải kích động như thế không?”. Từ Tố thấy biểu hiện Tiểu Lai không đúng, còn tưởng rằng cô nàng ấy quá hưng phấn nên mới cao giọng như vậy.

“Không phải đâu, Tố Tố à, tớ còn phải đọc sách này, không có thời gian đâu mà”. Bây giờ đầu óc Tô Tiểu Lai chỉ nghĩ đến việc hoàn thành cho xong cái môn này để còn báo cáo kết quả cho anh trai.

“Hả? Mặt trời mọc đằng tây à, Tô Tiểu Lai mà cũng thay đổi thành người văn hóa như thế á???”. Từ Tố bắt đầu bài ca đả thương Tiểu Lai.

“Chị đây đã gia nhập đội ngũ người văn hóa rồi nhá, em có giới thiệu đối tượng học vấn uyên thâm chị đây cũng còn phải xem xét cẩn thận...”.

Không đợi cô nói hết câu, Từ Tố đã ngắt lời, “Tiểu Lai, tớ giới thiệu cho cậu đối tượng thuộc giới trí thức cực kỳ cực kỳ tinh anh, anh ấy là bác sĩ”.

Mắt Tô Tiểu Lai sáng lên, bác sĩ thì trước đó đã là thạc sĩ rồi, vậy thì cơ hội gặp mặt lần này không phải sẽ được thỉnh giáo anh ta vài chuyện sao???

***

Buổi tối, ở nhà hàng cơm tây Thành Duyệt.

Chờ Tô Tiểu Lai bơ phờ mệt mỏi chạy tới đã là bảy giờ, nói cách khác cô đã đến muộn nửa tiếng rồi.

Cái này không thể hoàn toàn trách cô được, thật đấy!

Vốn mọi thứ đã chuẩn bị rất tốt đẹp rồi, cô chỉ thiếu mỗi việc xỏ giày ra ngoài thôi, nhưng ai biết đâu được vị anh trai đáng kính Trình Thiếu Phàm kia gọi điện thoại đến, nói là để quên một tập hồ sơ quan trọng ở nhà, bảo cô phải đưa đến, anh trai đã hạ lệnh thì dù cô có một ngàn lẻ một cái lá gan cũng không dám vi phạm. Đành phải kìm nén oán khí bùng lên đỉnh đầu đưa hồ sơ cho anh, đi đi về về cũng đã mất một tiếng luôn.

Trước khi ra khỏi cửa cô đã cố ý cho rằng, dù sao đây cũng là lần đầu tiên đi xem mắt từ khi sinh ra đến giờ, Tô Tiểu Lai vẫn nghĩ, tuy không thể coi đối phương là vị hoàng tử đẹp trai lạnh lùng thì cũng phải làm cho mình chính là một cô công chúa xinh đẹp thanh lịch động lòng người. Có thể nói cô sống đến hơn hai mươi năm nay không ngày nào lại ăn mặc thục nữ như hôm nay, một chiếc váy dài màu xanh nhạt, búi tóc như công chúa đáng yêu, thêm một cái túi xách cực kỳ nữ tính mà những ngày thường rất ghét đeo, trông càng giống công chúa hơn. Điều này đã làm cho hồ ly giảo hoạt Trình Thiếu Phàm nảy sinh nghi ngờ, nhíu mày, hất hàm hỏi, “Em ăn mặc thế làm gì vậy?”.

Tô Tiểu Lai bị dọa, anh trai cô có đôi mắt đúng là quá tinh tường, liếc mắt một phát là nhìn thấu cô, đương nhiên cô không dám nói thật, nếu không có một cái đầu cũng không đủ đển anh trảm. Nhưng tất nhiên, Tô Tiểu Lai cô đây luôn xinh đẹp, thông minh và đáng yêu, trong lần thứ n+1 giao phong cùng Trình Thiếu Phàm này, cô đã từ từ can đảm lên, không còn run sợ khi lâm trận nữa, nhìn cô đây, dáng vẻ bình tĩnh tự nhiên, chậm rãi lấy từ túi xách chiếc điện thoại di động, mở hộp thư đến tìm tin nhắn của Từ Tố.

Mở tin nhắn ngắn gọn đơn giản Từ Tố gửi cho cô, trực tiếp đưa cho anh xem: Sáu giờ tối nay, nhà hàng cơm Tây Thành Duyệt, không gặp không về. Sau đó cô lo lắng nói, “Anh à, Tố Tố hẹn em, tháng này cô ấy được nhận tiền thưởng nên mời em đi ăn cơm, em mà không đến cô ấy sẽ ở đấy chờ mãi đấy”.

Tô Tiểu Lai đành phải sử dụng đòn sát thủ, lấy “nguy” chế “nguy”, mạnh bạo đưa điện thoại đến trước mặt anh hùng dũng nói, “Không tin anh gọi điện cho cô ấy mà xem”.

Đến thời điểm này mà cô có thể bình thản ung dung như vậy khiến cho anh không tin cũng khó. Vừa đúng lúc này bí thư Lý gõ cửa, nói tổng giám đốc Đường của công ty Gia Hoa đã chờ lâu, Trình Thiếu Phàm nói nhanh, “Được, tôi ra đây”. Lúc này Tô Tiểu Lai mới thấy như được ân xá, nhưng rồi lại nôn nóng bất an nhìn giờ, nguy rồi, bị muộn rồi!!! Vì thế cô chạy nhanh theo sau Trình Thiếu Phàm ra khỏi cửa, bỗng nhiên anh quay nhanh người lại, vừa lúc Tô Tiểu Lai chạy đến đập vào ngực anh, đau đến chảy nước mắt mà người kia vẫn thấy như không, Trình Thiếu Phàm cũng không thèm để ý đến cô đau như thế nào, chỉ nói một câu lạnh nhạt, “Tối nay trước mười giờ phải về nhà, biết không?”.

Tô Tiểu Lai oán giận gật đầu.

Giờ phút này Tô Tiểu Lai cực kỳ lo lắng đi tìm bàn số 2321, nhà hàng cơm Tây này lớn như vậy, chui vào rồi thấy như bước vào mê cung. Cuối cùng vẫn có người phục vụ tốt bụng chỉ cho cô hướng, cô mới từ từ đi dến, càng đến gần tim bắt đầu đập càng mạnh, thình thịch thình thịch, nghe cứ như gõ trống, lần đầu tiên Tô Tiểu Lai có cảm giác ngượng ngùng như một cô gái.

Cuối cùng cũng đến được gần bàn, Tô Tiểu Lai nhìn thấy một người đàn ông mặc âu phục đen đang cúi đầu ngồi nhấm nháp cái gì đó, cũng bởi vì anh ta cúi đầu nên cô không nhìn thấy rõ diện mạo của anh, nhưng cô cũng đoán được anh ta là một người đạo mạo nho nhã, bởi vì theo quan điểm của cô, giới trí thức tinh anh là hình tượng số một.

Cố kiềm chế cảm xúc, hít một hơi thật sâu, miệng nở nụ cười dịu dàng hướng đến chỗ ngồi của người đàn ông kia, đầu tiên là lịch sự đưa tay phải ra, thành khẩn nói lời xin lỗi, giọng nói của cô dịu dàng, dễ nghe vô cùng, “Thật xin lỗi, Lâm tiên sinh, tôi đến muộn”.

Ngay khi người đàn ông kia ngẩng mặt lên, vẻ mặt Tô Tiểu Lai vẫn giữ nụ cười thoáng chốc đã run rẩy, cảm giác ngượng ngùng ban đầu không còn sót lại một chút nào, lúc này cô cảm thấy như trời đấy rung chuyển, cảm giác như lần thứ hai trong cuộc đời gặp được một Chu Vũ Hàng, bởi vì cặp kính mắt của vị sư huynh kia đã để lại ấn tượng quá sâu sắc, quá mạnh mẽ trong lòng cô, vì thế - cho nên nhìn thấy một người cực kì giống anh ta như lúc này đã khiến cô tràn ngập sợ hãi, và chán ghét. Trời đất, thật sự là quá giống, sao trên đời này lại có người hoàn toàn xa lạ mà giống nhau dã man thế này không chứ? Cứ như được đúc từ một khuôn mà ra. Nhưng có điều nhìn kĩ lại thấy vẫn có chút khác biệt nho nhỏ, khuôn mặt anh ta mang vẻ mặt phong trần, khóe mắt có hằn nếp nhăn, dáng người điển hình, nhưng ở trong cái thời điểm này, cô không thể không tưởng tượng, cái người đàn ông ngồi trước mặt cô bây giờ chính là hình ảnh chân thật nhất của vị sư huynh bốn mắt sau mười năm!! Cô đột nhiên cảm thấy quan niệm về giới trí thức của mình hoàn toàn đi ngược lại, thế này không phải cô coi anh chàng bốn mắt kia ngang bằng với các vị giới trí thức tinh anh hay sao???

Nghĩ đến thế cô rất nhanh thu bàn tay đang chìa về phía đối phương, thật không ngờ, tên đàn ông kia lại hung hăng bắt được tay cô, lại còn mỉm cười tán dương cô, “Tô tiểu thư, cô thật xinh đẹp, gặp được cô tôi rất vui”.

Tô Tiểu Lai thấy thực sự 囧, được một người đàn ông mới quen khen như thế cô thật không biết nên vui hay nên buồn nữa, chỉ vội vàng thu tay lại.

Ngay sau đó, anh ta lại mở miệng, làm động tác “mời ngồi” về phía cô, “Tô tiểu thư, chúng ta ngồi xuống nói chuyện”.

Cơ thể Tô Tiểu Lai đứng hình vài giây, sau đó mới uất hận ngồi xuống.

“Tôi gọi cho cô một tách cà phê, cô nếm thử xem có hợp khẩu vị không nhé?”. Ánh mắt anh ta nhìn cô tràn ngập màu sắc, giống như cô chính là nàng công chúa bạch tuyết mà anh ta đã tìm kiếm nhiều lắm ấy. Nhưng đối với Tô Tiểu Lai mà nói, đó không phải là điều tốt.

Cô liếc sang chiếc bàn cà phê phía trước, vẻ mắt cực kì chán ghét, cô rất ít uống đồ uống trước khi ăn, cà phê lại là đồ uống duy nhất cô không uống.

Giây phút này Tô Tiểu Lai chỉ muốn biến nhanh khỏi nơi này, chỉ cần nhìn thấy người đàn ông ngồi đối diện này cô sẽ không tự giác nhớ đến anh chàng bốn mắt đấy, còn cái hình ảnh cuối cùng ở căn tin kia, rồi còn cái vẻ mặt đầy u oán, ánh mắt đầy uất hận đó nữa. Nghĩ nghĩ cô lại không khỏi hướng về ý nghĩ tiêu cực, cái anh chàng bốn mắt kia có phải đến báo thù không đấy??? Gần đây quả thật cô gặp nhiều chuyện không xui xẻo, đầu tiên là đụng phải hai anh em nhà họ Lý đến báo thù rửa hận, sau đó là anh chàng bốn mắt này cúi đầu mời cô ngồi hàn huyên tâm sự, còn không biết tiếp theo sẽ là .... Càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, cơ thể không khống chế được cũng run nẩy lên.

“Thật xin lỗi, Lâm tiên sinh, tôi không uống cà phê”. Tô Tiếu Lai đang không muốn ăn gì cả, ngay cả một ngụm nước cũng không muốn.

Người đàn ông kia xấu hổ mỉm cười, ánh mắt híp thành một đường chỉ, trông thật đáng khinh, cơ thể Tô Tiểu Lai không khỏi thấy run sợ hơn.

“Vậy gọi món khác đi, còn nữa, lần sau đừng gọi tôi là Lâm tiên sinh , gọi tôi là Bác Sĩ đi”.

Gọi tôi là bác sĩ đi? Người này không phải da mặt rất rất...

Tô Tiểu Lai nhanh chóng sụp đổ, thật không nghĩ tới cái chú bốn mắt này mặc bệnh tự kỷ, bác sĩ à, rất giỏi nhé, có cần phải khoe khoang kinh khủng thế không?? May mà vừa rồi không uống cà phê, nếu không chắc chắn lúc này đã phun hết cà phê lên bộ quần áo đắt tiền kia rồi. Thật dã man, cô cảm thấy đầu óc không được linh hoạt, không thể hiểu nổi tại sao Từ Tố lại có thể thổi phồng sự thật lên như thế, lại còn nói anh ta trưởng thành điềm đạm, vẻ mặt đạo mạo, trí thức uyên bác cộng thêm cả tuổi trẻ đầy nhiệt huyết của tầng lớp trí thức tinh anh nữa.

Nhìn vẻ mặt tiểu thư ngồi đối diện đang rối loạn, anh ta có vẻ ý thức được gì đó, nói giải thích, “Tô tiểu thư chắc đã hiểu lầm rồi, tôi họ Lâm, tên Bác Sĩ, tên này đúng là rất dễ làm người ta hiểu lầm.”

Tô Tiểu Lai vừa nghe, càng sụp đổ, hả?? Hiểu lầm thật, đây đúng là bác sĩ hàng thật giá thật đấy!!

Không đỡ được, cha mẹ anh ta đúng là người biết nhìn xa trông rộng, đặt tên con là Bác Sĩ thì thật sự thành bác sĩ, vậy sao cha mẹ cô không đặt tên cô là Tô Thạc Sĩ chứ, thế không phải giờ cô thực sự là thạc sĩ rồi sao ???

“Ha ha.” Tô Tiểu Lai không biết nói gì, chỉ nhìn anh ta cười gượng.

Lâm Bác Sĩ rất có tinh thần tự biên tự diễn, chỉ có một mình nhưng vẫn có thể bắn súng liên thanh. “Tô tiểu thư chưa tốt nghiệp đại học phải không?”

Tô Tiểu Lai đáp, “Phải.”

“Nghe nói Tô tiểu thư đang chuẩn bị học cao học, nhớ ngày đó tôi học lên cao học đã gần 28 tuổi, tất nhiên không thể so được với cô bây giờ vẫn còn rất trẻ tuổi. Mặc dù đã 10 năm trôi qua, đối với trí thức vẫn luôn muốn chinh phục hết, đúng là mỗi thời đại đều giống nhau ...”. Ánh mắt Lâm Bác Sĩ mông lung, nhớ lại thời xa xưa.

Tô Tiểu Lai nghe chuyện xưa, cũng đồng thời hiểu ra một vấn đề cực kỳ quan trọng, thì ra vị bác sĩ này, cô có thể gọi anh ta một tiếng “Chú” rồi o[╯□╰]o

Lâm Bác Sĩ lại tiếp tục kể chuyện thời trai trẻ, “Sau đó,đối với việc nghiên cứu văn học cổ tôi đã đạt tới trạng thái quá mê mẩn, vì thế quyết định dứt khoát đi sâu vào lĩnh vực này ... Cứ như vậy vài năm sau, chuyện đại sự cuộc đời tôi bị trì hoãn quá nhiều năm. Haizz hiện giờ mẹ tôi cũng đã nhiều tuổi, bà chỉ mong tôi rước vợ về nhà, đó cũng là nguyên nhân tôi đến buổi gặp mặt hôm nay.”

Kể lể chuyện này nọ quá dài dòng, cuối cùng khi anh ta dừng lại, gương mặt Tô Tiểu Lai đã “chạm” vào thần thái mơ màng, nhưng ngay sau đó anh ta lại bình tĩnh nói một câu, “Được rồi, tôi đã nói xong, vậy đến lượt cô nói?”

Tô Tiểu Lai nhìn anh ta, giả bộ vẻ mặt bị mót đi tiểu tiện đến mức đau khổ, nói. “Tôi không có gì muốn nói, tôi chỉ muốn đi toilet ...”

Bác sĩ Lâm xấu hổ nói nhanh, “Vậy cô mau đi đi.”

Tô Tiểu Lai chui vào toilet gọi điện thoại cho Từ Tố, còn chưa đợi cô nàng mở miệng đã chửi ầm phòng toilet luôn, “Từ Tố đáng chết kia, cậu là đồ xấu xa, cậu giới thiệu cho tớ cái người gì thế hả ? Cái gì mà trưởng thành, điềm đạm, tớ nhìn như kẻ mọt sách, đầu u mê lên rồi. Còn cái gì mà vẻ mặt đạo mạo, từ nhỏ đến lớn tớ còn chưa từng gặp phải người nào có khả năng dọa người khác như vậy, đương nhiên trừ anh chàng bốn mặt kia, trí thức uyên bác đâu tới chẳng thấy, chỉ thấy anh ta am hiểu kể lể chuyện thời xưa thôi; tuổi trẻ đầy nhiệt huyết cái khỉ gì, tớ còn chưa gọi anh ta một tiếng chú là may rồi đây, vài năm sau gặp lại anh ta hẳn sẽ thành ông nội của tớ mất rồi; lại còn nói đầy nhiệt huyết nữa chứ, nhìn từ đầu đến chân, không thèm nói đến cái dáng dấp điển hình kia, cứ nhìn khuôn mặt anh ta đấy, đầy nếp nhăn!!! Trời ạ, cậu có biết một giờ kia trôi qua tớ chịu đựng gian khổ thế nào không? Có biết tớ đau khổ nhìn anh ta khoa chân múa tay thế nào không? Tớ sắp tức phát điên rồi, tóm lại bây giờ cậu cứ cút xa xa đi, đừng để bổn tiểu thư danh giá tớ đây nhìn thấy mặt nhà cậu.”

Tô Tiểu Lai mắng một hơi dài xong, tâm tình cuối cùng thoải mái lên nhiều.

Nhưng mà, đầu điện thoại bên kia không trả lời.

Vài giây trôi quan, đầu bên kia truyền đến giọng một người đàn ông mang vẻ khó xử, “Thật xin lỗi, bây giờ Từ Tố không ở đây, tôi là bạn trai cô ấy.”

Tô Tiểu Lai thấy thực sự 囧.

Mặt đỏ giống như tôm bị luộc chín.

Đành phải vội vàng ngắt điện thoại.

Ra khỏi toilet, rẽ phải chợt nghe thấy một giọng đàn ông không cao không thấp ở đằng sau, “Em gái Tiểu Lai, đã lâu không gặp rồi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: Angela Nguyen, beyeutruyennhat, hanayuki001, thtrungkuti
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nkokdankda, Pé sửu, Túi dấm nhỏ và 172 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

12 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không Dị giới] Y thủ che thiên - Mộ Anh Lạc (Phần 1)

1 ... 168, 169, 170



LogOut Bomb: nara nguyễn -> Bach thao
Lý do: =]]
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 258 điểm để mua Búp bê nhí nhảnh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.