Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 

Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp

 
Có bài mới 18.11.2013, 11:27
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4330 lần
Điểm: 20.19
Có bài mới Re: (Hiện đại, hài) Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 14: Phỏng vấn

“Trái tim tôi chỉ có em chứ không hề có cô ấy, em phải tin tưởng tình yêu tôi dành cho em mãi mãi là chân thật…..”

“Alo, mẹ ạ!”

“ Hừ, con còn biết mẹ là mẹ con sao? Đi lâu như thế mà cũng không biết đường gọi điện về nhà hỏi thăm sao?” Mẹ Tô tựa như núi lửa bùng nổ to tiếng mắng Tiểu Lai.

“ Mẹ, hôm nay mẹ ăn bom sao?” Tiểu Lai nhỏ nhẹ.

“Con đúng là cùng một giuộc với ba con. Có nhớ hôm qua là ngày gì không hả…hả…hả…?????”

Mẹ Tiểu Lai rất ít khi hỏi những vấn đề đại loại như vậy. Vậy nên Tiểu Lai cố gắng hết sức nhớ xem ngày hôm qua là ngày gì. Hôm qua là ngày bảy tháng bảy có gì đặc biệt đâu ~.~ Đột nhiên, đầu óc lóe sáng, nghĩ ra rồi !!!! May là Tiểu Lai cô đây hồi học trung học rất khá môn sử nha. Hồi đó cô là “thủ khoa” môn Sử của cả khối đó, điểm lúc nào cũng trên 90. Nhưng mà, cô thật không nghĩ mẹ mình lại là một công dân yêu nước như thế đó nha!

“ Mẹ! Nhân dân cả nước đều biết! Ngày hôm qua chính là ngày kỷ niệm Nhân dân Trung Quốc đứng lên chống Nhật!!!!” Tô Tiểu Lai nói xong, mặt rất tự đắc vênh lên, tựa như chính cô đã tham gia vào sự kiện ấy vậy. Tự hào quá ~ Tự hào quá ~.

Mẹ Tô khóe miệng run run, cảm xúc đã không thể kiềm chế được, quay sang nhìn ba Tô đang mồ hôi lạnh đổ ròng ròng. Mẹ Tô là mẫu người lý tưởng của chế độ “ Nữ vương ở nhà”. Ba Tô rất có lòng tin ở con gái của mình. Aiz con gái ơi con gái à, con đúng là con ba! Chúng ta là những công dân yêu nước hết mình. Vì hôm qua khi mẹ Tô hỏi ba Tô câu hỏi này, ba Tô cũng đáp lại câu trả lời y chang Tiểu Lai, nên hôm nay mẹ Tô thật muốn kề dao vào cổ ba Tô mà = =+

Mẹ Tô rít lên: “Tô-Tiểu-Lai!!!!, đúng là con gái ngoan của ba mày mà!!!! Ngày cả nước chống Nhật thì nhớ, sinh nhật mẹ mày thì quên à??????”.

Tô Tiểu Lai sợ mất mật, sinh nhật mẹ thì làm sao mà quên được cơ chứ? Tiểu Lai thuận tay lật lại tờ lịch, hôm qua đúng là sinh nhật mẹ đó. Cô còn nhớ rõ mùa hè năm ấy, hôm đó là sinh nhật mẹ, cô cùng ba quên béng đi mất. Thế nên kết quả là mẹ một tuần không về nhà ăn cơm, cô với ba phải ăn uống bậy bạ cầm cự. Từ đó trở đi, sinh nhật mẹ là ngày quan trọng, không một ai dám quên. Nhưng hôm nay….lịch sử lại lặp lại T___T

“Mẹ…con…..”. Tiểu Lai lúng búng nói.

“Con, con, con cái gì mà con! Uổng công mẹ nuôi mày. Thiếu Phàm nó còn gọi điện, gửi quà cho mẹ mày đấy. Đáng lẽ Thiếu Phàm nên là con mẹ mới phải!”.

Mẹ Tô vẫn đang tức giận nhiều lắm, chưa vơi được nhiêu đâu.

Ba Tô ở đầu dây điện thoại nói “Thôi, bà xã à, vào chủ đề chính đi!”.

“Tôi bị hai ba con ông làm tức đến nghẹn rồi. Ông nói chuyện với con gái cưng của ông đi!”.

Mẹ Tô lập tức ném điện thoại cho ba Tô, hầm hầm đi về phía cửa phòng

Ba Tô lúc này mới có thể thở, cầm lấy điện thoại nói: “Tiểu Lai, ba với mẹ con đã nói chuyện với nhau, chuẩn bị cho con về nhà nghiên cứu luận văn rồi. Vậy nên nhanh nhanh thu xếp đồ đạc về nhà đi nhé. Ở nhà gắng mà ôn tập cho tốt!”.

“Ba, con muốn thực tập, hè này không về nhà đâu.” Tiểu Lai là cao thủ nói dối bậc nhất rồi, người bình thường sẽ không nhìn ra đâu.

“Vậy sao con không nói sớm cho ba với mẹ biết?”. Ba Tô đương nhiên là bất ngờ.

“Tóm lại bây giờ ba biết là được rồi. Ba, ba yên tâm. Con sẽ tự chăm sóc mình rất tốt cho ba xem!”.

Tiểu Lai không đợi ba tiếp tục lải nhải, dập luôn điện thoại.

Nếu đã nói dối phải nói dối cho trót. Tiểu Lai cô phải nhanh chóng tìm việc làm thôi.

***

Giờ phút này, Tô Tiểu Lai líu ríu theo sát chân Từ Tố, hỏi liên tục: “Tố Tố à, thật sự là đi được đúng không?”

Từ Tố quay đầu lại, nhìn thấy Tiểu Lai đang hết sức lo lắng, nao núng, liền nhướn đuôi lông mày nói:”Tiểu Lai, hôm qua cậu có tắm rửa ngâm nước ấm không vậy? Sao mà không thể hiên ngang ưỡn ngực thẳng lưng hả?”.

Tiểu Lai kéo kéo cái váy không dài đến đầu gối, hỏi như muỗi vo ve: “Tớ đứng thẳng được mới lạ đó. Chiếc giày này cao nhiêu phân vậy? Chân đau muốn chết rồi”.

Từ Tố nhìn Tiểu Lai nhăn nhăn nhó nhó, tư dưng lại cảm thấy buồn cười: “Ha ha ha, cả buổi sáng phải mặc như vầy đó, muốn tìm công việc nữa không?”.

“Tớ cảm thấy thật hối hận khi đã nhận cái lời mời kia….”. Tiểu Lai chiếp chiếp miệng nói.

“Cậu mắc chứng ảo tưởng à? Nhìn vào cái nhan sắc này thì cầu chưa chắc đã được đâu =3=~~~. Mơ hão!”. Từ Tố ở một bên nhìn Tiểu Lai cười đến run cả người.

***

“Mời người tiếp theo, Từ Tố”.

Từ Tố tao nhã đứng dậy, quay lại chớp chớp mắt với Tiểu Lai mấy cái, sau đó thẳng tiến bước vào căn phòng phỏng vấn đầy bí ẩn.

Không đến nửa tiếng sau, Từ Tố đã thong dong đi ra, cười với Tiểu Lai: “Đừng hồi hộp, cứ bình tĩnh đi. Không có gì là đáng sợ cả.”

Tiểu Lai sao có thể bình tĩnh cơ chứ. Mới đầu chỉ là hai chân run run, bây giờ là cả người lẩy bẩy. Cơ thể Tiểu Lai đang run bần bật đây này =O=~

Ba chữ “Tô Tiểu Lai” đột ngột vang lên làm cô giật mình, suýt chút nữa là thân mật với sàn nhà, may mà có Từ Tố giữ lại kịp thời.

Tô Tiểu Lai nơm nớp lo sợ đi về phía cửa phòng. Gõ cửa, bên trong có tiếng nói vọng ra “Mời vào”.

Cửa mở ra ngay lập tức. Cô đang còn tự hỏi câu giới thiệu đầu tiên nói như thế nào thì …..Chiệp, có lẽ do cô chăm chú tập trung cao độ quá nên quên mất dưới chân đang đi giày cao gót. Thế là…rầm!!!!!!! Tiểu Lai ngã oạch một cú. Rất hoành tráng! Rất ấn tượng! Như kiểu ngã “chó” rất nghệ thuật. Đã thế lại trao một nụ hôn kiểu Pháp với mặt đất nữa =A=

Vì nể mặt chủ tịch hội đồng phỏng vấn nên năm người kia chỉ biết ôm bụng, cắn chặt môi, nghẹn cười đến đau cả ruột. Ai ngờ, vị chủ tịch kia cũng cười. Tô Tiểu Lai giờ phút này chỉ ước có một cái hang để trốn vào thôi. Đây là lần đầu cô đi phỏng vấn đó đời này cô có bao nhiêu xui xẻo vậy trời?? Tất cả đều tại cái đôi cao gót này, Tố Tố chết tiệt!! Lòng Tiểu Lai lúc này tràn ngập bi phẫn. Nhưng mà, sao cái tiếng cười kia quen thuộc đến thế? Cô phủi bụi đứng dậy, mắt nhìn quét qua toàn bộ căn phòng, dừng lại ở người con trai đẹp đến hớp hồn kia. Dịch Xuyên Thần thấy Tiểu Lai đang chằm chằm nhìn mình nên ho khụ khụ mấy cái. Sau đó anh ta nhìn vào tập hồ sơ, hỏi “Tô Tiểu Lai đúng không?”.

Đúng là trái đất tròn mà. Tiểu Lai không hề nghĩ tới sẽ gặp lại Dịch Xuyên Thần ở đây. Quả nhiên là oan gia chạm mặt. Nghĩ đến trong này còn rất nhiều người khác đang rất nghiêm túc nên cô cắn răng nói: “Vâng”.

Dịch Xuyên Thần tay gõ gõ lên bàn, thả tập hồ sơ xuống, bán tín bán nghi hỏi Tiểu Lai: “Cô đã từng là tình nguyện viên trong Thế vận hội Olympic Bắc Kinh à?”.

Hớ….đâu ra vậy? Làm lúc gì mà sao bà đây không hề biết thế? Tiểu Lai đây khi nào làm tình nguyện viên cho Thế vận hội vậy? Trời ơi, ông giết chết Từ Tố giùm con. Bà đây tin tưởng giao cho mi làm hồ sơ, thế mà …thế mà….grrrrrrừ. Đợi bà đây phỏng vấn xong sẽ xử lý mi, Từ Tố!!!

Tô Tiểu Lai hé miệng cười khẽ “Đúng vậy ạ”.

“Vậy cô có thể cho chúng tôi biết công việc của một tình nguyện viên như cô là gì được không?”.

Tô Tiểu Lai bắt đầu phát huy khả năng “chém gió thành bão” của mình. Dù cô không thật sự là tình nguyện viên Thế vận hội nhưng chuyện xung quanh nó thì nghe được không ít nha. Vì thế, mở miệng là văn chương tuôn trào, đứng lên nói chậm rãi. Đầu tiên, cô tham gia đăng ký làm tình nguyện viên, sau đó cô được đưa đi huấn luyện ở Bắc Kinh, rồi phụ trách nhiệm vụ hàng ngày như thế nào blah blah blah….Tiểu Lai không quên kèm theo “body language” khi nói. Vì thế, bài diễn thuyết của Tiểu Lai thật sinh động, y như thật vậy. Kết thúc bài văn nói, toàn bộ hội đồng đều bị Tiểu Lai làm cho sững sờ, hoàn toàn quên đây là một buổi phỏng vấn. Tiểu Lai nhìn mọi người ngây ngẩn vì bài diễn văn của mình, lần đầu tiên có cảm giác thành công rực rỡ, đầu cũng tự nhiển ngẩng cao đầy hãnh diện.

Dịch Xuyên Thần quả thực không ngờ cái con bé này trình độ “chém gió” cao siêu đến thế. Cũng may là đã có vài lần khẩu chiến với cô nàng nên Xuyên Thần biết được cái mồm miệng sắc bén kia, nếu không thì ngồi nghe con bé này nói chắc anh ta cũng tin sái cổ rồi. Hắn ngẩng đầu nhìn Tiểu Lai. Khiếp thật, hơn 10 phút trôi qua rồi mà cô ta vẫn đang thao thao bất tuyệt . Xuyên Thần biết chắc nếu mình không cắt ngang cô nàng thì không được đi ăn cơm trưa rồi.

“Được rồi, tốt lắm. Không cần nói nữa đâu”.

Tô Tiểu Lai cũng không còn hứng thú nữa. Đột nhiên, cô nghĩ rằng việc buôn bán bên ngoài công ty thì cũng có khác gì cái việc hùng biện cô vừa làm đâu, sao không bắt ngay lấy cơ hội này chứ? Vậy nên, Tiểu Lai cung kính cúi đầu về phía hội đồng phỏng vấn, nói: “Các vị giám khảo phỏng vấn, tôi đi làm tình nguyện viên cho thế vận hội đã là chuyện cũ rồi, tôi nghĩ các vị cũng đã hiểu rõ. Tôi biết tôi còn non nớt, chưa đủ chín chắn. Thế nhưng tôi có thể chịu được cực khổ, có tinh thần kiên cường . Tôi quyết tâm phục vụ công ty, phục vụ khách hàng ở khả năng tốt nhất. Tôi coi công ty là tất cả, lợi ích của công ty là lợi ích cao nhất phải hướng đến. Quan trọng nhất là, tôi vì công ty có thể chịu vượt qua biển lửa, băng qua sông rộng, quyết không nhụt chí trước khó khăn. Tôi hy vọng quý công ty sẽ cho tôi một cơ hội để tôi dốc sức phục vụ. Xin cảm ơn!”.

Các vị giám khảo cứ nhìn Tiểu Lai, rồi lại nhìn nhau, cuối cùng vẫn là nhìn về phía Dịch Xuyên Thần. À há! Hóa ra chính anh ta mới là người đứng đầu.

Tiểu Lai thở dài trong lòng. “Haizz, thôi rồi! Khỏi cần nhìn kết quả cũng biết mình rớt thẳng cẳng rồi”. Cả người cũng tự động nhũn xuống, không thẳng thớm như ban đầu nữa.

Dịch Xuyên Thần vẻ mặt nghiền ngẫm một chút, sau đó nói nhẹ: “Về nhà chờ thông báo nhé!”.

Tiểu Lai đang héo rũ, nghe được câu nói nay lại tựa như cây xanh được tưới nước, bừng lên sức sống. Anh ta nói như vậy có phải là còn cơ hội cho mình không.

“Vâng”. Tiểu Lai mỉm cười gật đầu, nhẹ nhàng tiến ra cửa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: hanayuki001
     

Có bài mới 18.11.2013, 11:30
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4330 lần
Điểm: 20.19
Có bài mới Re: (Hiện đại, hài) Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 15: Vận đen ám

Đúng giữa trưa, Tô Tiểu Lai và Từ Tố ở ký túc xá diễn một bộ phim tình cảm Quỳnh Dao sướt mướt .

Chuyện kịch tính đại khái là như thế này...

Từ Tố lấy lý do thời tiết không tốt, điều kiện ở không tốt mà dứt khoát vứt bỏ Tô Tiểu Lai đi tìm nơi khác ở, Tô Tiểu Lai vì thuyết phục Từ Tố ở lại mà khóc lóc giãy giụa.

Kỳ thực Từ Tố vứt bỏ Tô Tiểu Lai là hoàn toàn thấu tình đạt lý. Thứ nhất, ký túc xá quả thực rất nóng, mỗi ngày đều như ở trong lò nướng bánh, nhất là những ngày này, thời tiết oi bức, cả ngày đến đêm chẳng có lấy nổi một tia gió mát, gần như cô không thể ngủ ngon giấc được. Thứ hai là hiện tại cô đang có việc làm, nhưng công ty ở cách ký túc xá rất xa, vì thế để tiện việc đi lại, cô buộc phải dọn ra ngoài. Đúng vậy, chỗ cô làm kia là công ty thương mại nước ngoài, cô đang đợi giấy báo trúng tuyển, nhưng Tô Tiểu Lai cứ ngày ngày tố khổ với cô.

"Tố Tố, cậu không thể như vậy, không thể như vậy được, tớ phải sống sao đây, sao cậu nỡ nhẫn tâm vứt người ta sang một bên thế này?". Tô Tiểu Lai gắt gao ôm lấy đùi Từ Tố, khóc nức nở nói.

Từ Tố cố sức kéo chân mình ra nhưng vẫn không nhích ra được. Nha đầu này túm thật là chặt mà, nhập vai rất chi là thâm sâu, Quỳnh Dao không tuyển nó đi làm diễn viên thật là phí hoài tài năng đó!!!Nhưng nói tới trò bản lĩnh này thì còn có ai đọ được với nó nhỉ, Từ Tố chợt nghĩ đến một người, anh Tiểu Mã (*)...

(*)Theo Kim Anh: Từ Tố đang nghĩ đến diễn viên Mã Cảnh Đào, là một diễn viên được xem như là "cục cưng của Quỳnh Dao", anh rất tài năng, đã thể hiện nhiều thể loại vai khác nhau.

"Vâng, Mã Tiểu Lai, thôi cậu đứng lên cho tớ nhờ, đừng diễn nữa, cậu không đạt được tới cảnh giới của chú Mã đâu". Từ Tố mắt liếc cô, giọng lạnh như băng nói.

"Cậu thật sự muốn vứt bỏ mình sao? Cho đến cuối cùng cậu vẫn muốn vứt bỏ mình sao? Tại saoooo tại saoooo chứ!!!!". Tô Tiểu Lai vẫn là cố đu theo mục đích ban đầu của bản thân mà diễn, trong thâm tâm cô chỉ có một âm thanh duy nhất kêu gọi, rằng nhất định phải kéo Từ Tố ở lại, nếu không cô sẽ phải ở một mình trong cái căn phòng rộng lớn này.

Lúc này, đùi phải của Từ Tố bị cô siết lấy đã đổ mồ hôi như mưa mùa hạ, lửa giận đang thiêu đốt trong lòng.

"Cậu đừng để tớ vạch trần ra nha, Tô Tiểu Lai, tự giác mà thả ra đi, bà đây nhẫn nại cũng có giới hạn thôi đấy".

Tô Tiểu Lai lập tức buông ra, lại bày một bộ dáng đáng thương oan ức, lay lay tay Từ Tố, giọng rưng rưng nói: "Cậu thật sự muốn vứt bỏ mình ở ký túc xá thật sao? Tớ sẽ đáng thương lắm".

"Con nhỏ này, cậu đúng là có phúc mà không biết hưởng, trời nóng như đổ lửa thế này, tớ không chịu được, sức khỏe sa sút, cậu nỡ nhìn tớ đổ bệnh hả?!".

Từ Tố nói những lời này thì trong lòng lộ ra vẻ bất đắc dĩ, cô thật sự không hiểu Tô Tiểu Lai mắc cái rắm gì nữa, có anh trai thần thông quảng đại như vậy, sao không trực tiếp dọn đến nhà anh mà ở. Cô không có số tốt như vậy, nếu không thì ép buộc mười anh trai như vậy đối cô sợ rằng cũng không đủ.

Từ Tố đánh giá cô nàng một lượt từ trên xuống dưới, mắt híp lại một nửa. "Cậu như vậy, một nửa tớ còn không dám ở cùng nữa là". Một gáo nước lạnh diệt sạch hy vọng của Tô Tiểu Lai.

***

Buổi tối, sau khi đưa tiễn Từ Tố xong, Tô Tiểu Lai bất lực nằm ở trên giường.

Cô thở dài, chẳng lẽ Tô Tiểu Lai cô đây phải một thân một mình sống ở nơi này cả một mùa hè sao? Cô không muốn đâu!!!! Cô sợ nhất là cô đơn, sợ nhất là không có người nói chuyện, sợ nhất là ngồi một mình trong phòng. Nghĩ đi nghĩ lại, cô bắt đầu tổng kết lại vận hạn của mình trong thời gian qua, từ khi anh trai khắc tinh kia của cô về, vận may tựa hồ thấy cô là phủi đít mà đi, đầu tiên là nợ nần tới quấn chân, lần thứ hai là bị anh chàng bốn mắt kia bám dính, lần này thì thi khảo sát không đạt, việc làm cũng không tìm được, đến cuối cùng là người để nghe cô oán thán cũng không có. Cuối cùng, kết luận ba chữ: vận đen ám.

Cô nghiêng người, tiện tay cầm lấy điện thoại, mở khóa, định thần nhìn lại, trời ơi, cái gì thế này, hơn mười cuộc gọi nhỡ, tám tin nhắn gửi đến. Sao cô lại không nghe thấy gì vậy, nhạc chuông điện thoại để rất to mà, chẳng lẽ do hôm qua giặt quần áo không cẩn thận bị rơi vào trong cái xô, nên giờ mới kết thúc tuổi thọ của nó sớm như vậy???

Tiếp theo cô mở phần cài đặt nhạc chuông, quả nhiên là tắt âm.

Tô Tiểu Lai bất đắc dĩ, đợt này còn đau khổ hơn nữa là cô lại còn phải đổi di động.

Trong hơn mười cuộc gọi nhỡ, có 2 cuộc là của Dịch Xuyên Thần gọi, 8 cuộc của anh trai, còn lại 5 cuộc là của mẹ thân yêu.

Nhìn lại 8 tin nhắn, đều là của anh trai nhắn, màn hình hiện lên:

10:20 Làm gì mà không nhận điện thoại hả???

10:52 Nhận điện thoại mau!!!

14:23 Tô Tiểu Lai, không muốn tiền sinh hoạt tháng sau sao??

.

.

17:45 Tô Tiểu Lai, anh ra hạn cho em tối nay đứng trước cửa nhà anh, nếu không, tự gánh lấy hậu quả.

Tô Tiểu Lai hóa đá.

Tô Tiểu Lai lệ chảy thành sông.

Tô Tiểu Lai thấy nghiệp chướng quá nặng nề.

Nếu nói lúc cô tiễn Từ Tố là lòng buồn vô hạn, thì tâm tình cô bây giờ có thể dùng từ thất điên bát đảo để diễn tả.

Bây giờ cô có thể đổ lỗi cái gì, đổ lỗi di động không kêu sao? Cái đó không phải tự mình gieo gió thì giờ phải gặt bão sao?

Cô biết anh trai không hay nhắn tin, vậy mà hôm nay cô nhận được không biết bao nhiêu tin nhắn, cô nên cảm thấy mình có bao nhiêu may mắn đây hả trời? Hơn nữa, kiểu tin nhắn của anh trai là: nội dung như đao, đao đao trí mạng.

Dọc theo đường đi, tâm tình Tô Tiểu Lai cứ không yên, ánh mắt nhìn chằm chằm ánh đèn khuya qua cửa kính xe, nhưng trong đầu toàn hiện lên vẻ mặt tức giận của Trình Thiếu Phàm.

Ở đằng trước, tài xế taxi nhiều chuyện muốn tám chuyện với cô, "Cô gái trẻ, đã muộn thế này rồi, cô vội vã đi gặp bạn trai hả?". Ông ta còn đắc ý cười to.

Tô Tiểu Lai lửa bốc lên đỉnh đầu, ông cứ thế mà lái xe ông đi, vô duyên thế, mắc mớ gì mà tám chuyện vậy hả, từ trước đến nay vẫn hay gặp đàn bà lắm chuyện, không ngờ đàn ông cũng nhiều chuyện không kém... Nghĩ lại, thấy có chút kì quặc.

Cô thu lại lửa giận chẳng cách nào phát hỏa, chồm lên hỏi tài xế. "Bác à, trên mặt cháu viết chữ ‘vội’ rất to sao?".

Ông bác tài xế vẻ mặt thay đổi một chút, qua vài giây mới thản nhiên nói. "Trên mặt không có viết chữ, nhưng dưới chân đã thể hiện chữ ‘vội’ vô cùng vô cùng to đó".

Dựa lại vào ghế, bây giờ đến mấy ông bác tài xế cũng hài hước như vậy sao? Tô Tiểu Lai căn bản không để ý đến ông ta, nhưng vẫn có chút quan tâm nhìn xuống chân mình xem thử, kêu lên một tiếng sợ hãi. "A a a sao mình lại quên mang giày thế này?". Xem ra cô đúng là rất vội mà, mang đôi dép lê đỏ đi trong nhà, đúng là cuộc đời này còn gì xấu hổ hơn, nhưng ông bác này quan sát cũng tinh tường cẩn thận quá đi, đúng là cực phẩm nhiều chuyện!

Ông bác đó nắm chặt vô lăng cười to không ngớt.

Bất tri bất giác cô đã ở trước cửa nhà Trình Thiếu Phàm tự lúc nào, bồi hồi ở cửa nửa phút, cố lấy dũng khí, rút ra chìa khóa mà hồi đó anh trai đã ném cho, mở cửa.

Vừa vào cửa, trong phòng tĩnh lặng vô cùng, cả căn nhà bao trùm bóng đêm làm Tô Tiểu Lai phấn khởi vô cùng, ha ha, anh trai không ở nhà, cái này đúng là tín hiệu làm người ta mừng như điên như dại đó mà ~ xDDDD

Cô rón rén bước ra phòng khách, tính tắm rửa một lúc rồi đi thẳng đến phòng ngủ, như vậy thì anh sẽ không mắng cô được, ít nhất thì đêm nay cũng không mắng được, Tô Tiểu Lai mang tinh thần A Quy ở lại quấy phá [1].

Tô Tiểu Lai lấy quần áo đi tắm, đụng tay đến nắm cửa phòng tắm, nhưng nó tự nhiên lại xoay nửa vòng ngược lại, cạch một tiếng, cửa mở.

Tô Tiểu Lai choáng váng, quần áo ôm trong tay rơi xuống đất.

Cái quái lạ gì vậy.... ...... .....

Bầu không khí này cực giống trong phim ma Nhật Bản, làm cô bắt đầu miên man tưởng tượng.... ...... ...

Ngay lập tức cô che lỗ tai, hét to một tiếng: "Có maaaaaaaaaa.... .......".

Sau đó bỏ chạy.

Lúc này, cửa mở.

Âm thanh trầm thấp truyền đến: "Chạy cái gì? Là anh đây".

Tô Tiểu Lai quay đầu, xoay người.

Lại là một tiếng hét to. "A.... .....".

_____

[1] Tinh thần AQ: AQ là nhân vật trong tác phẩm “AQ chính truyện” của nhà văn Lỗ Tấn Trung Quốc. Nhân vật AQ luôn tự tìm kiếm sự chiến thắng về tinh thần, luôn cho rằng mình hơn tất cả mọi người về mọi mặt, không bao giờ AQ chấp nhận thua dù trên thực tế là hắn thua. Tinh thần AQ là tinh thần tự tin một cách quá đáng vào bản thân, tự tin mù quáng, nhu nhược.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: hanayuki001, heohaitac, mjsscoj001
     
Có bài mới 18.11.2013, 11:35
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4330 lần
Điểm: 20.19
Có bài mới Re: (Hiện đại, hài) Anh, em sai rồi - Hoàng Hôn Tứ Hợp - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 16: Trung thực

Tô Tiểu Lai mở to mắt, lắp bắp nói: “Anh, ...anh, anh tại sao lại không mặc quần áo?!!!”

Đầu cô có chút hỗn loạn, tuy ở dưới trướng của Từ Tô và Lí Ly, cô thật sự đã xem qua không ít, nhưng dù sao cũng là cách một lớp màn hình, xem nhiều thế nào cũng không có cảm giác chân thật. Nhưng mà bây giờ, bây giờ, một-người-đàn-ông-thật-sự!! Một người đàn ông thực sự đang quấn khăn tắm, đứng cách cô không quá một thước, cái hiện trạng cảnh xuân phơi phới này làm cô có cảm giác mình hít thở không thông.

Lúc này phòng tắm đang lập lờ mờ ảo hơi nước, không khí thoảng mùi hương thơm ngát, mặt cô bắt đầu nóng lên, lập tức trở nên đỏ bừng.

Trình Thiếu Phàm không chút để ý đến sự bối rối của cô, khoanh hai tay lại, chớp mi mắt nói: “Thế sao em còn nhìn?”

Cô lại càng bối rối, mặt phút chốc chuyển từ hồng sang trắng bệch. Nếu không phải bởi vì dáng anh còn chuẩn hơn những diễn viên nam vốn đã nóng bỏng trong phim thì em sẽ không phải không khống chế được mà liếc nhìn nhiều như vậy. Nếu anh nuôi mà biết được ý nghĩ của cô lúc này, đảm bảo xác sẽ không toàn thây.

Đúng lúc đó, Trình Thiếu Phàm xoay người nhặt quần áo vương vãi trên đất, trong đó còn có quần lót đáng yêu của cô.

Mặt cô thoắt chốc lại đỏ bừng một lần nữa.

Giây tiếp theo, cô như mũi tên lao về phía anh, giật lấy quần áo trong tay anh, vọt vào phòng tắm.

Tại thời điểm cô đóng cửa phòng tắm, khóe môi anh khẽ nhếch lên như thấp thoáng nụ cười tươi.

***

Tô Tiểu Lai tắm xong còn đang miên man suy nghĩ về chuyện vừa rồi, đi đến phòng khách liền thấy Trình Thiếu Phàm mặc quần áo bình thường ngồi ở ghế sô pha, mắt nhắm lại nghỉ ngơi. Cô không khỏi mừng như điên, xem ra hôm nay vẫn có thể tránh được một kiếp rồi.

Vì thế, cô di chuyển thật nhẹ nhàng, chậm rãi đi về hướng thư phòng. Tay vừa chạm đến được nắm cửa thư phòng, Tô Tiểu Lai mừng thầm trong lòng. Nhưng mà ngay sau đó, phòng khách yên tĩnh vang lên một âm thanh êm dịu.

“Đứng lại!!”

Hai chân Tô Tiểu Lai bắt đầu run lên, xem ra đêm nay không thể tránh được kiếp số rồi.

Đầu tiên quay đầu lại, sau đó xoay người, đi đến bên cạnh Trình Thiếu Phàm như một đứa trẻ đang sợ hãi.

Trình Thiếu Phàm nhướn mắt liếc nhìn cô một cái, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, giọng đều đều: “Ngồi xuống.”

Tô Tiểu Lai nào dám đi vào hang cọp, anh càng tỏ vẻ bình thường, cô lại càng cảm thấy sợ hãi, sợ rằng đây là bình yên trước bão táp.

“Không cần, em đứng được rồi ạ.” Tô Tiểu Lai cúi đầu như một đứa trẻ mắc lỗi.

Trình Thiếu Phàm hỏi: “Hôm nay vì sao không nghe điện thoại?”

Bão táp đến rồi…

“Bởi vì điện thoại bị hỏng, không phát ra tiếng chuông.” Tô Tiểu Lai nói ra hiện trạng thực, trời đất chứng giám, đây là một trong những lần ít ỏi cô nói thật.

“Thế à?” Trình Thiếu Phàm uống nước lạnh, hoài nghi nói.

“Anh, là thật đấy, nếu anh không tin thì em đưa di động cho anh xem.” Tô Tiểu Lai vội vàng muốn lấy vật chứng ra.

Không ngờ anh lại lắc đầu nói: “Không cần, anh tin tưởng em mà.”

Lần này cô lại sửng sốt, anh trai từ lúc nào lại tin tưởng cô vậy???

Ngay sau đó, anh lại hỏi: “Tại sao em lại đi tìm việc làm?”

Cô mở to mắt, kêu khẽ: “A…”

Anh làm sao lại biết chuyện này.

Chẳng lẽ là ba mẹ cô nói? Tại sao cái gì cũng nói cho anh biết chứ, Tô Tiểu Lai uất ức trong lòng, vì sao ba mẹ cô luôn muốn biến anh thành con trai ruột cơ chứ.

Cô nắm lấy váy ngủ, môi run rẩy nói: “Em, em không có…” Tiếng nói ngày càng nhỏ.

“Không có sao?” Đôi mắt Trình Thiếu Phàm đen thui, quắc mắt nhìn chằm chằm cô như muốn nhìn thấu cô.

Tô Tiểu Lai cuống quít cúi đầu, tránh ánh mắt anh. Cô còn nhớ rõ lần giáo huấn thảm thiết trước, biết anh mình sẽ không dễ dàng bỏ qua, cho nên trong lòng thầm nghĩ, chối bay biến trước rồi tính sau vậy, mặc kệ thế nào, cùng lắm là chết.

“Em không có đi tìm việc làm, em chỉ không muốn về nhà làm luận văn nên mới nói dối ba mẹ như thế thôi”

Trình Thiếu Phàm nheo nheo mắt, không nói gì.

Cô đã chuẩn bị xong tinh thần để nghe mắng, nhưng đáp lại chỉ có im lặng.

Tuy nhờ có máy điều hòa mà căn phòng rất lạnh, nhưng Tô Tiểu Lai vẫn không khỏi đổ mồ hôi đầy lưng.

Sau một hồi lâu, anh mới chỉ vào ly nước trên bàn, nói: “Đi lấy thêm nước giúp anh.”

Ặc…

Hơn nửa giây sau, cô mới hoàn hồn, rất nhanh cầm lấy cái ly đi rót nước.

Anh nhấp môi một chút, nhìn thẳng cô, thản nhiên như trước nói: “Đến công ty của anh làm, được không?”

Cái gì…

Cô không thể tin được, một câu nói mang tình người như thế lại từ trong miệng anh mình thoát ra.

Trình Thiếu Phàm thấy cô cả nửa ngày cũng không có phản ứng, cắt ngang suy nghĩ của cô, phán, “Nhìn em như vậy thì chắc là vẫn muốn về nhà làm luận văn phải không?”

Tô Tiểu Lai lúc này mới bừng tỉnh, dùng sức lắc đầu.

“Không phải, em muốn đến công ty anh làm.”

“Tốt lắm, vậy đầu tuần sau bắt đầu đi làm, anh sẽ cho người sắp xếp công việc của em.”

“Dạ.” Tô Tiểu Lai gật đầu lia lịa, dường như sợ anh đổi ý.

***

Đêm khuya, ngoài cửa số màn đêm tối đen mờ ảo.

Nằm ở trên chiếc giường rộng, máy điều hòa phả hơi mát, ôm thú lông xù, Tô Tiểu Lai trằn trọc miên man, trong đầu toàn là ý nghĩ về chuyện đi đến công ty Trình Thiếu Phàm làm việc, cô bây giờ vui buồn lẫn lộn. Vui vì không cần phải về nhà làm luận văn, cũng không phải vất vả đi tìm việc nữa, nhưng điều đáng buồn là cô phải chịu sự áp bức của Trình Thiếu Phàm, đây quả là bất hạnh lớn nhất đời cô mà.

Suy nghĩ lung tung một hồi lâu, cuối cùng mệt mỏi cũng đã kéo đến.

Cô mơ màng ngủ, dường như có ai đó ở bên cạnh đắp chăn cho cô. Cô cảm giác đó chỉ là mơ, xoay người lại, dường như là bình minh rồi.

Khi tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao, Tô Tiểu Lai mở mắt, vươn vai vặn người một cái, bước xuống giường kéo màn, hình như trời vẫn còn sớm, vì vậy đứng ở cửa sổ bắt đầu tập thể dục, miệng còn khe khẽ hát: “Trái xoay ba vòng, phải xoay ba vòng, xoay xoay cổ, xoay xoay mông, ngủ sớm dậy sớm, chúng ta cùng nhau tập thể dục…”

Lúc này, cửa phòng chậm rãi bị mở ra, cô hoàn toàn không hay biết, vẫn nhiệt tình múa may.

Trình Thiếu Phàm nhàn nhã dựa vào cửa, trêu ghẹo cô: “Em đang tập thể dục buổi trưa à?!”

Tô Tiểu Lai nghe tiếng thì ngừng làm động tác, cứng ngắc quay lại, xấu hổ gãi gãi đầu, “Bây giờ mấy giờ rồi ạ?”

Trình Thiếu Phàm nâng cổ tay, nhìn đồng hồ trả lời: “Vừa qua mười một giờ được mười lăm phút”.

Tô Tiểu Lai lập tức thất thanh “A” một tiếng. Khẳng định rằng do hôm qua cứ mơ màng làm giấc ngủ của cô chập chờn nên hôm nay mới dậy muộn thế.

“Nếu tuần sau đi làm mà em giờ này mới dậy, anh đảm bảo em sẽ thất nghiệp”. Trình Thiếu Phàm ngữ điệu chắc chắn.

Tô Tiểu Lai trong lòng run sợ một chút, vẻ mặt cười khổ nói: “Sẽ không đâu anh, có lẽ là do em không ngủ được chăng?”

Trình Thiếu Phàm mặc kệ cô, quay đầu hướng cửa đi ra.

Tô Tiểu Lai nhất thời trong lòng nổi lên một cơn giận như đại hồng thủy, cô biết mình ở cái nơi quái quỷ này mỗi một giây đều như đang chịu tội, ông trời vì cái gì mà lại tạo ra một Trình Thiếu Phàm nham hiểm, không biết xấu hổ thế kia chứ T______T.

***

“ Ha ha ha, mắc cười quá, sao lại tốt như thế được…Khặc ..khặc…khặc….” Tô Tiểu Lai cầm lòng không được phá lên cười ha hả khi bị dẫn chương trình TV chọc cười, lại còn lầm bầm nữa chứ.

“ Ha ha ha ha”. Lại một tràng cười phá lên.

Trình Thiếu Phàm không thể chịu được nữa, lao ra khỏi thư phòng, chỉ thẳng vào mặt Tiểu Lai đang cười ha hả, giọng ngang phè: “Em thử cười nữa xem, đến lúc đó anh cắt hết điện! Anh đang làm việc, im lặng cho anh!!!” Nói xong xoay người bước thẳng vào thư phòng.

Tô Tiểu Lai giật mình, mất mấy giây mới tỉnh người. Cô im lặng tắt điện, ngồi ngẩn ra trên sofa,

Đồng hồ điểm 2 giờ, Tô Tiểu Lai cầu nguyện: “Anh ơi, xuất hiện đi ~~~”

Ba giờ, Tô Tiểu Lai xáo trộn toàn bộ tạp chí dưới bàn trà, nằm gục xuống sofa, lòng mắng thầm: “ Trình Thiếu Phàm chết tiệt! Anh không đi WC à????”

4 giờ 15 phút, Tô Tiểu Lai không chịu nổi cảnh vắng vẻ này nữa =___= trời ơi, tại sao xem hài kịch mà không được cười, lại có cảm giác muốn khóc nữa T____T

5 giờ 20 phút, Tiểu Lai đứng trước cửa thư phòng bồi hồi xúc động gần nửa tiếng đồng hồ cuối cùng nhịn không được. Trời ơi! Không được bật đèn, không thể lên mạng, hiện giờ ngay cả khát vọng nhỏ bé là nằm trên giường ngủ cho thoải mái cũng thật xa vời. Tô Tiểu Lai cô đây sắp điên rồi, cô gặp phải tên biến thái rồi, đại đại đại biến thái, biến thái mà mọi người chưa bao giờ gặp. Hừ, cuối tuần rồi, làm việc cái gì nữa?? Hơn nữa, toàn bộ công ty đều là của anh ta, anh ta phải ra sức như thế sao? Được rồi, cho dù anh ta yêu công việc, cuồng công việc, nhưng mà tại sao còn biến thái như thế, cướp đoạt quyền được xem TV của cô. Cô nóng nảy, rất nóng nảy, bực mình, rất bực mình!!!

Suy nghĩ thì vẫn chỉ là suy nghĩ mà thôi, ở trước mặt anh cô vẫn không dám giơ nanh múa vuốt, vẫn bị áp lực kinh người. Cô nghĩ, tại sao mình lại chịu đựng được anh ta, nhịn không được, trốn cũng không xong?

“ Cốc cốc cốc”

“Vào đi” Giọng nói lạnh lùng của Trình Thiếu Phàm vang lên.

Tô Tiểu Lai đẩy cửa ra, ló đầu vào, dò xét hỏi: “Anh à, em trở về ký túc xá nhé”.

Trình Thiếu Phàm dừng việc gõ vi tính, ngả người về phía sau, vẻ mặt mệt mỏi nhìn cô: “Vào đây, anh muốn hỏi em chuyện này.”

Tuy rằng trong lòng không hề muốn, nhưng cô vẫn đi vào

“Bây giờ em trở về chỉ có mình em thôi đúng không?”

“Vâng ạ”. Tiểu Lai thật thà trả lời.

“Vậy em ở lại đây đi”

Cái gì??? Cô hoàn toàn không nghĩ đến nha~, mới ở có một ngày thôi mà!! Tiểu Lai nghẹn, lại phải dùng nội công vận khí, trọng thương rồi -.-||||

“Không cần ạ, em ở một người cũng quen mà” Cô nhẹ giọng từ chối.

Thiếu Phàm giận tái mặt, lạnh lùng nói: “ Anh đã hứa với mẹ em phải chăm sóc thật tốt cho em rồi. Nghỉ hè thì ở đây” Một câu nói hoàn toàn không có chỗ cho người ta từ chối.

Nhìn Thiếu Phàm mây đen âm u khắp mặt, khả năng là bão tới rất lớn, cô lùi bước. Đấu với anh, chết là điều tất yếu. Nếu như không nghe lời, coi chừng ngày mai phải gói ghém đồ đặc về nhà làm luận văn rồi. Cô dại gì làm thế, nhịn đi thôi!!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: Myn Nguyễn, hanayuki001, heohaitac
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: angel_devil07, Hương76, nguyennhatlinhsan@, Nguyễn Bạch Phượng, nkokdankda, Quỳnh Như 94, samachoa_vb, Xichtuha, yenbach1122 và 176 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.