Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 242 bài ] 

Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

 
Có bài mới 15.11.2013, 01:35
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1036
Được thanks: 13086 lần
Điểm: 32.21
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 16: Dược Tiên Đường


Chuyện phía sau núi ngày hôm đó, viện trưởng đã nhiều lần ám chỉ mọi người không được truyền ra ngoài, nhưng có quá nhiều người chứng kiến, vả lại người trong cuộc là con cháu gia đình có danh tiếng, cuối cùng vẫn bị lộ.

Ngày hôm sau, Ngự Sử Đại Phu Trương Thành liền tố việc này với hoàng thượng. Trách cứ Phủ Viễn tướng quân Lý Lập gia giáo không nghiêm, Lễ Bộ Thượng Thư Ngọc Chính Hồng không biết cách dạy con, thượng thư phu nhân cay nghiệt thứ nữ. Rồi Cẩm Thân Vương thế tử thấy việc nghĩa hăng hái làm như thế nào toàn bộ kể ra. Hoàng thượng xem xong bản tấu, lại nghe Ngự Sử đại nhân dùng lời lẽ hùng hồn phân trần, liền phạt Phủ Viễn tướng quân Lý Lập, Lễ Bộ Thượng Thư Ngọc Chính Hồng một năm bổng lộc, giáng thượng thư phu nhân từ tam phẩm thành thứ dân, Lễ Học Viện phải chỉnh đốn lại nề nếp, động viên thứ nữ Ngọc gia bị hoảng sợ, nghiêm trị học trò phạm tội.

Ngay khi thánh chỉ ban xuống, Lễ Học Viện cũng gửi giấy thôi học đến hai nhà Lý, Ngọc.

Ngọc Bảo Oánh bị cấm túc ở Đông viện, chỉ có thể cả ngày quanh quẩn trong phòng phát giận. Lý thị bị giáng thứ dân, quyền quản lý mọi việc trong nhà không còn, lại không có mặt mũi liên hệ với nhà mẹ, áp lực quá mà sinh bệnh, nằm trên giường nhiều ngày không dậy nổi.

Ngọc Giai Nhàn có trở lại mấy lần, sau khi biết chuyện tỏ ra rất áy náy với Như Ca, thỉnh thoảng đụng phải Như Ca và Liệt thị ở phòng lão phu nhân thì vẫn nói cười như thường. Trong khoảng thời gian này cả Ngọc phủ có vẻ hết sức an bình và hài hòa.

Về quyền quản gia đình, Như Ca không muốn Liệt thị dây vào, sau khi thương lượng xong, ngày kế, lúc đến chào lão phu nhân Liệt thị viện lý do ‘Mới tới, không rõ tình hình trong phủ, e rằng không đảm đương nổi’ để nhường lại cho Giang thị.

Cùng lúc đó, Như Ca lấy tên ‘Lăng Vân’, lần lượt khai trương mấy tiệm thuốc khám chữa bệnh, mời thầy thuốc đến chuyên xem bệnh, kê đơn, sau đó dược đồng sẽ theo đơn đó mà vào tiệm bốc thuốc. Thuốc viên tùy theo bệnh mà lớn nhỏ khác nhau, đã qua quá trình xử lý đặc biệt nên mùi vị đều cực kỳ nhạt, hơn nữa đại đa số có vị hơi ngọt, nên ngay cả thầy thuốc mấy chục năm kinh nghiệm cũng khó mà nhận ra trong đó có những vị thuốc gì.

Người bệnh trong kinh thành sau khi dùng thuốc của Dược Tiên Đường đều nói, “Mỗi viên thuốc tuy nhỏ nhưng công hiệu kinh người”, “Thời hạn sử dụng một năm”. Trong thời gian ngắn Dược Tiên Đường nổi danh khắp kinh thành, người đến người đi tấp nập, có thể nói là ngựa xe như nước.

Lúc này, không thiếu những tiệm thuốc khác cũng chế thuốc viên bán, nhưng những thuốc viên kia công dụng thường thường, mùi vị còn lâu mới bằng Dược Tiên Đường, không bán được, dần dần sản xuất nữa.

Dĩ nhiên, Như Ca chẳng muốn triệt đường sống của những tiệm thuốc khác, tạo quá nhiều kẻ địch không cần thiết. Áp dụng phương thức giống Cẩm Tú Phường, ký hợp đồng với những tiệm thuốc đó. Sau khi ký hợp đồng, những tiệm này được lấy thuốc viên với giá thấp hơn giá bán bên ngoài hai lần, nếu cung cấp nguyên liệu chế thuốc cho Dược Tiên Đường thì giá sẽ giảm xuống ba lần. Nguyên liệu Dược Tiên Đường cần hơn cả ngàn loại, tiệm nào muốn chọn loại nào để cung cấp thì chọn. Cứ mỗi giữa tháng, đem dược liệu đến, người làm Dược Tiên Đường sẽ cân và ghi sổ, căn cứ vào tầm quan trọng và giá trị của dược liệu mà có ưu đãi riêng cho từng tiệm.

Chuyện tốt như thế, ai mà không muốn. Với đủ loại chính sách ưu đãi, không chỉ ở kinh thành, mà những tiệm ở các thành trấn xung quanh cũng rối rít xin ký hợp đồng với Dược Tiên Đường.

Qua ba tháng, ở kinh thành, từ vương công quý tộc đến dân thường, nhà nghèo, ai ai cũng biết đến Dược Tiên Đường, tiền cứ cuồn cuồn mà vào.

Trong Nhàn Nguyệt Các, Liệt thị đang vá áo, kinh ngạc nhìn cái rương Như Ca đưa tới. Mở rương ra, “Ca Nhi, đây là....?”, hơn 10 tờ hợp đồng nhà, một đống ngân phiếu thật dầy, kèm theo sổ sách. Qua hồi lâu, Liệt thị vẫn không nói nên lời.

Lúc trước, Liệt thị chỉ biết con gái mình buôn bán được nhiều tiền lời. Nhưng không ngờ nhiều đến mức này. Doanh thu một tháng là mấy vạn lượng. Nhớ lại ngày đó mình chọn áo lông cáo cho lão phu nhân, nghe món đó giá trị hơn ngàn lượng, xót của thay con gái, ngờ đâu đó cũng là sản phẩm của cửa tiệm mình.

“Đây là hợp đồng của các nhà khác với Cẩm Tú Phường, còn có 10 vạn lượng quay vòng vốn. Về sau Cẩm Tú Phường sẽ do mẫu thân trông coi. Tiền đồ của Vân Kiệt cũng mong mẫu thân tính toán giùm ạ.”

Từ nhỏ mẹ đi theo ông ngoại, việc kinh doanh xem như mưa dầm thấm đất, biết không ít, bằng không hai cửa tiệm ở Phàn Thành cũng không nuôi sống được 3 mẹ con người tới giờ.

“Mẫu thân hiểu rồi.”

Liệt thị nghe xong, trầm ngâm trong chốc lát nhưng không từ chối. Ban đầu Liệt thị phản đối việc Như Ca gạt người Ngọc gia tất cả chuyện ở Phàn Thành. Hiện tại mới hiểu được, là mình quá ngây thơ cổ hủ rồi.

Giờ Liệt thị đã không còn là Liệt Uyển Vân năm đó, một lòng sùng bái chồng sống qua ngày nữa rồi. Liệt thị hiểu rõ, nếu con gái đã đem chuyện này giao cho mình, chứng tỏ có chuyện quan trọng khác phải làm, mình sẽ không làm gánh nặng của con gái.

Thấy Liệt thị đáp ứng, Như Ca biết giao những thứ này cho mẹ là chính xác. Dược Tiên Đường khai trương không lâu, còn nhiều việc phải lo, gánh nặng của nàng ngày càng nhiều, Vân Kiệt còn nhỏ, nàng không muốn lặp lại những chuyện của kiếp trước.

Như Ca chỉ hi vọng cả đời này Vân Kiệt có thể đi trên con đường nó muốn đi, thuận lợi, không lo không buồn. Cho nên mới khuyên mẹ bỏ xuống quyền cai quản Ngọc gia, xử lý chuyện Cẩm Tú Phường. Hoạt động của Cẩm Tú Phường đã vào quỹ đạo, lại có Phong Trì giúp đỡ, đối với mẹ không phải chuyện khó.

Liệt thị chăm chú nghe Như Ca giải thích hoạt động kinh doanh của Cẩm Tú Phường, khi xong đêm đã khuya. Sắp bước ra cửa, Như Ca chợt nhớ tới một chuyện.

“Mẫu thân”

“Ừ?”

“Phu nhân của ngự sử đại nhân Trương Thành là bạn thân lúc trẻ của mẫu thân phải không ạ?”

Liệt thị cúi đầu không trả lời. Như Ca hiểu rõ, thế gian này không có người mãi mãi yếu đuối, cho dù dịu dàng như mẹ, một khi mình và Vân Kiệt bị thương tổn cũng sẽ trở thành một con báo hung mãnh.



Đã sửa bởi Ren San lúc 29.04.2014, 22:15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.11.2013, 01:35
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1036
Được thanks: 13086 lần
Điểm: 32.21
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu - Điểm: 24
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 17: Dược Thú


Phủ thế tử, trong phòng sách.

Nam tử mặc y phục màu đen, áo khoác dài thêu hoa văn mãng xà bằng tơ vàng, đang ngồi tại bàn sách, xử lý công văn từ Bắc Địa đưa tới. Tiếng chiêng điểm canh hai vang lên mới xong công văn cuối cùng. Cảm thấy hơi đói, nam tử đứng dậy, định đi đến nhà ăn cách đây không xa. Mới vừa tới cửa, đã nghe thấy tiếng sàn sạt đâu đây, nhìn lại, thấy một bóng trắng như tuyết chậm rãi chui vào từ lỗ nhỏ ở góc tường ngoài thư phòng. Đợi thấy rõ được bóng trắng đó, nam tử vô cùng kinh ngạc.

Tuyết Lang cao quý ở Tuyết Sơn, lớn lên nơi rừng sâu, tính tình cao ngạo, sao ở trong kinh thành mấy ngày thì ngay cả lối đi dành cho chó cũng không ngại luôn rồi!

Tuyết Lang thấy có người thì dừng lại cảnh giác, nhận ra đó là chủ nhân mới vui vẻ chạy tới. Dưới ánh nến, nhìn kỹ Tuyết Lang, nam tử nhíu mày, trên bộ lông trắng như tuyết của Tuyết Lang có chút bụi đất, móng vuốt còn sót lại rễ cây, hình như là cả ngày đi tìm thảo dược. Lúc này Tuyết Lang ngẩng cao đầu, tựa như khoe khoang chiến lợi phẩm mình mang về.

Thấy vậy, trong con ngươi hẹp dài của nam tử lóe ra tia hứng thú, đoạt lấy bọc vải trong miệng Tuyết Lang, đi vào thư phòng, mở vải gấm ra, bên trong là một hộp vuông khắc hoa văn dài rộng cỡ nửa thước, hiển nhiên là thiết kế riêng cho Tuyết Lang nên rất dễ mở, khẽ đẩy một cái là nắp bật ra, mùi thịt thơm ngon tản ra ngập cả căn phòng, khiến nam tử vốn đang đói bụng càng cồn cào hơn. Bốc một khối thịt khô cho vào miệng, thịt tươi trơn mà không nhờn, mùi vị này.....mắt nam tử chợt sáng lấp lánh, bốc tiếp miếng nữa.

Tuyết Lang cắn vạt áo nam tử, miệng phát ra tiếng ô ô. Phát giác mình đoạt đồ ăn của thú cưng, nam tử cứng đờ, nhìn hộp thức ăn, rối rắm hồi lâu mới không cam lòng ném xuống mấy khối thịt cho Tuyết Lang. Tuyết Lang tung người lên ngoặm lấy miếng thịt, nhai nuốt xong, mặt đầy vẻ thỏa mãn. Thấy vậy trên khuôn mặt lạnh lùng của nam tử hiện lên một tia ấm áp.

Dưới ánh nến, một người một sói ăn thịt khô say sưa, bộ dạng sung sướng.

Còn một miếng cuối cùng, nam tử cầm lên cho vào miệng, Tuyết Lang nhìn với vẻ bất mãn. Nam tử thấy thế, ôm Tuyết Lang lên, cười mắng, “Gần đây ngươi quá mức càn rỡ rồi, lại chui vào từ lỗ chó, thật mất thể diện phủ thế tử quá.” Hồi sau, xoa đầu Tuyết Lang nói tiếp, “Lần sau muốn vào, thì đứng ở ngoài kêu cửa là được, không cần làm chuyện mất thân phận như vậy!”

Liên tiếp mấy ngày sau, Tuyết Lang luôn về lúc nửa đêm, mang theo chiến lợi phẩm, hưởng thụ chung với chủ, sau đó nằm tại một góc phòng sách mà ngủ.

Nhàn Nguyệt Các vốn rất tiêu điều, cỏ dại mọc thành lùm, chỉ có mảnh trúc phía ngoài là nhìn có vẻ thanh nhã.

Hôm nay theo như kế hoạch đã định trước, mọi người trong viện xúm lại trừ sạch cỏ dại, trồng hai cột gỗ ở mảnh đất trống làm một cái xích đu.

Lúc rảnh rỗi Như Ca ngồi xích đu hóng gió, rất vui vẻ. Đông dần tới, xích đu dần dần bị bỏ quên, Như Ca đã có niềm vui mới.

Đêm rất khuya, Như Ca liếc nhìn cái lỗ rộng khoảng nửa thước ở tường viện, thấy Tuyết Lang đang chui vào.

Trong phòng bếp mới xây, Thanh Nhi và Ngọc Trúc đứng một bên nhìn Như Ca nấu ăn, động tác thành thạo như đầu bếp chuyên nghiệp, bỏ dầu, ướp gia vị, nêm muối. Chỉ chốc lát, phòng bếp đã tràn ngập mùi thơm. Sau khi thêm nước vào, Như Ca dặn dò ma ma trông lửa, đi ra ngoài.

“Tiểu thư đối xử Tuyết Lang kia còn tốt hơn nô tỳ và Thanh Trúc nhiều, mỗi ngày đều cho nó ăn thịt hầm, thịt hầm ba bốn canh giờ đều vào miệng nó cả, dã thú thì ăn thịt tươi cũng được mà, thật lãng phí!” Thanh Nhi vừa dùng khăn tay lau ít tro bếp bám lên tóc tiểu thư nhà mình lúc đốt củi, vừa oán trách.

Như Ca nghe vậy, cô gái nhỏ này lại ghen tị với một con sói, liền trêu ghẹo nói, “Ngươi vốn đã mũm mĩm rồi, nếu ngày ngày cho ngươi ăn thịt nữa, sau này không ai thèm lấy, đổ thừa tại ta thì nguy!”

“Tiểu thư nói gì vậy, Thanh Nhi sẽ ở với tiểu thư cả đời.” Thanh Nhi nghe vậy, đỏ mặt, dậm chân.

Như Ca vui vẻ cười nói, “Được rồi, ta hiểu, cho ngươi theo ta cả đời được chưa, Tuyết Lang thường cho ta thảo dược, ta muốn cảm ơn nó mà”.

Gặp mấy lần ở Lễ Học Viện, Như Ca mới biết Tuyết Lang là một Dược Thú, ngẫm lại Tuyết Lang thân với nàng hơn người khác không hẳn chỉ vì lần trước mình giúp nó băng bó, mà còn là vì mấy năm này nàng ra vào tiệm thuốc thường xuyên, nên trên người luôn có mùi thuốc nhàn nhạt.

Mấy hôm nay, Dược Tiên Đường cần vài loại cây thuốc quý, vì chỉ có ở nơi núi sâu, nên các tiệm khác cũng không có mà cung cấp, nàng phác họa hình dạng cây thuốc, khoa tay múa chân với Tuyết Lang mấy cái, nó liền đi tìm thật. Đối với Tuyết Lang những cây thuốc này có lẽ không là gì, nhưng với Dược Tiên Đường mà nói thì rất quý giá. Cho nên bất luận thế nào, nàng cũng muốn cho nó ăn no, nếu không ngộ nhỡ nó không chịu giúp nữa, đừng nói là mấy cân thịt, một xe thịt cũng không đổi được một gốc thuốc quý giá thế này.

“Tiểu thư, hình như dạo này sức ăn của Tuyết Lang tăng lên đó, mấy hôm trước, tiểu thư cho nó ăn ở đây hai cân thịt, mang hai cân nữa về ăn vặt. Bây giờ ở đây ăn ba cân, đem về cũng nhiều hơn, nhưng lúc nào nó cũng giống như quỷ chết đói vậy.” Thanh Nhi nhớ tới bộ dạng háo hức lúc nhận được hộp thịt của Tuyết Lang, vừa bực mình vừa buồn cười.

“Ừm, giống thật, chắc gần đây phải đi núi sâu hơn để kiếm, nên đói hơn”, Như Ca nhớ tới dáng vẻ thỏa mãn khi ăn thịt của Tuyết Lang liền hận không giữ nó làm của riêng được, đáng tiếc Tuyết Lang đã có chủ. Nhớ tới nam tử ra tay tàn nhẫn ở bờ sông ngày đó, Như Ca chỉ có thể quên đi ý định này.



Đã sửa bởi Ren San lúc 29.04.2014, 22:17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.11.2013, 22:25
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
Thượng Thần Lam Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.08.2013, 09:40
Bài viết: 1036
Được thanks: 13086 lần
Điểm: 32.21
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 18: Bệnh tật


Phía bắc kinh thành, bên ngoài Dược Tiên Đường, người đến khám bệnh xếp thành hàng dài không dứt.

Tại phòng ngoài Dược Tiên đường, 10 thầy thuốc ngồi thành hàng đang khám bệnh hết lượt này đến lượt khác. Mấy dược đồng đã trải qua huấn luyện đứng bên cạnh, nghe thầy thuốc giảng giải bệnh xong sẽ căn cứ vào đó mà đi bốc thuốc.

Ở phòng trong, có 5 nữ thầy thuốc, chuyên khám bệnh cho phụ nữ. Nữ bệnh nhân nào muốn được nữ đại phu khám thì chỉ cần nói rõ với hai gã sai vặt đứng ở cửa.

Ngoài cửa, một phụ nhân trung niên và một nam tử trẻ tuổi đang ẵm một đứa bé lo lắng chờ, phụ nhân thấy những người đứng trước mình còn rất nhiều thì khóc lớn, quỳ trên mặt đất, đau khổ cầu xin gã sai vặt đang duy trì trật tự, hi vọng đối phương có thể cho vào trước.

“Vị đại nương này, làm cái gì vậy.....ai, các đại phu đều nói không chữa được rồi. Đại nương cần gì phải khổ thế chứ!” gã sai vặt thấy vậy, khuyên nhủ không ngừng.

“Tiểu ca, ta thật là không có biện pháp, phu thê nữ nhi của ta đều chết rồi, chỉ để lại đứa bé này, ta không thể trơ mắt nhìn nó chết được! Hu hu hu....”

“Vị đại ca này, giúp mẹ ta đi, van cầu ông chủ các ngươi giúp đỡ, nếu chữa hết, Vương Nhị ta biết ơn ông chủ suốt đời, dù không có tiền, nhưng ta có sức lực, sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp cả đời, chỉ cần cho ta chút cỏ là được.” Nam tử nhìn mặt chất phác đứng bên cạnh phụ nhân trung niên, nói cực kỳ thành khẩn.

“Tiểu.....công tử, người đó thật thú vị, dáng dấp khờ khạo, nói chuyện cũng khờ khạo”. Trên lầu hai của Dược Tiền Đường, Thanh Nhi đang mặc trang phục nam, nghe vậy, thì cười ngả nghiêng ngả ngửa.

“Nha đầu chết tiệt ngươi còn cười, không thấy người ta đang rất khổ sở sao?” Trúc Thanh mắng. Thanh Nhi nghe vậy, biết mình sai rồi, ngượng ngùng nói, “Công tử, ta thấy người xếp hàng trước họ còn nhiều lắm, hay là cho họ vào trước đi!”

“Ừ, đi đi!”

Thanh Nhi đi truyền lời, hai người được vào trước, vậy mà sau nửa canh giờ, khi hai người đi ra, vẻ mặt còn đau khổ hơn lúc vào.

Như Ca vừa quay đầu liền thấy Thanh Nhi vẻ mặt như đưa đám đi vào, “Tiểu thư, là ho gà, mười đại phu đều nói không chữa được, hiện tại ở lầu dưới đang lấy lá ngải trừ độc đấy.”

Ở Đại Chu ho gà là bệnh không chữa được, đứa bé nào mắc bệnh thì đều không trị mà chết. Rất dễ lây lan, nên rất nhiều tiệm thuốc không tiếp nhận bệnh này, vì vậy Như Ca cũng chưa từng tiếp xúc với bệnh.

“Ngươi đi dẫn họ lên đây đi!” Mặc dù chứa từng tiếp xúc, nhưng ngẫm lại cẩn thận, vẫn có mấy phương thuốc có thể dùng được.

Thanh Nhi nghe vậy, vẻ mặt vốn đang đưa đám sáng rực lên, “Dạ, công tử”. Y thuật của tiểu thư thì khỏi bàn, thuốc trong Dược Tiên Đường đều là do tiểu thư phối cả. Ở Phàn Thành, không phải tiểu thư đã chữa hết bệnh cho rất nhiều người đó sao, trong đó không thiếu bệnh nan y!

Ngoài Dược Tiên Đường, phụ nhân trung niên ẵm đứa bé khóc nức nở, Vương Nhị thấy đứa cháu ho đến mức sắp thở không nổi, trên gương mặt chất phác cũng có nước mắt.

Đang lúc hai người định về nhà chuẩn bị hậu sự, thì được một dược đồng mặc áo xanh dẫn vào Dược Tiên Đường lần nữa.

“Chẳng phải đã nói không chữa được rồi mà! Sao lại vào nữa?”

“Chẳng lẽ còn đại phu giỏi hơn nữa?”

“Dược Tiên Đường thật là đặc biệt, ho gà mà cũng nhận, hai người kia đã đi nhiều nơi rồi đó, đại phu nào cũng vừa liếc mắt đã đuổi đi, Dược Tiên Đường lại nhận khám nhiều lần. Chỉ dựa vào điểm này, về sau ta chỉ khám bệnh ở đây thôi.”

... ......

Những người xếp hàng chờ lâu quá muốn đi, đột nhiên cảm thấy chờ đợi là rất đáng giá, tiếp tục ở lại. Gã sai vặt ngoài cửa thấy vậy, đứng càng thẳng người.

Lại nói, Vương Nhị được dược đồng áo xanh dẫn lên lầu hai, thấy vị công tử mặc y phục trắng ngồi đó thật chẳng khác gì tiên nhân trong tranh.

“Ta là Vương thị, chào đại phu”, phụ nhân trung niên thấy thầy thuốc trẻ tuổi, lòng vốn tràn đầy hi vọng cũng hơi trầm xuống.

Thấy phụ nhân hình như không quá tin tưởng mình, Như Ca cười nhẹ, “Đứa bé này đã bệnh hơn nửa tháng, từ bảy ngày trước bắt đầu ho khan, nhảy mũi. Hiện giờ thân thể co quắp, ho ra nhiều đàm, lúc ho còn có tiếng rít như gà gáy.”

“Đúng đúng, chính là như vậy, đại phu, xin ngài bắt mạch thử!” Nghe Như Ca nói, phụ nhân không còn boăn khoăn nữa, vị thầy thuốc này chưa bắt mạch mà đã nhìn ra bệnh, nhất định là cao nhân.

Như Ca bắt mạch cho đứa bé, mày nhíu lại, đứa bé này chẳng những bị ho gà, mà thân thể cũng vô cùng yếu ớt, nếu cứ cho thuốc theo cổ phương, e rằng phản tác dụng.

Phụ nhân thấy Như Ca nhíu mày, sợ không còn hi vọng nữa, bắt lấy tay Như Ca siết thật chặt, “Đại phu, có thể cứu đúng không? Đại phu!”

“A” Như Ca bị đau hô nhỏ.

“Vị đại nương này, sao lỗ mãng vậy, công tử nhà ta bị thương rồi.” Vốn đang đồng tình với phụ nhân, Thanh Trúc và Thanh Nhi nghe Như Ca hô nhỏ, vội nhìn, thấy trên cánh tay trơn bóng của Như Ca có mấy vết hồng hồng chói mắt vô cùng, nhất thời giận nói.

“Thanh Trúc, được rồi.” Đứa bé bệnh thế này, phụ nhân làm gì còn tâm trạng để ý những việc khác.

“Thật xin lỗi, đại phu, thật xin lỗi, mẫu thân ta không phải cố ý, ta thay bà nhận lỗi, xin ngài thương xót, nhất định phải cứu đứa bé.” Vương Nhị rất sợ thầy thuốc tuấn tú này không chịu trị nữa, vội vàng kéo phụ nhân quỳ xuống nói xin lỗi.

“Đại phu, ta van ngài, cứu đứa bé! Cầu xin ngài.....”

“Đứa nhỏ này lúc còn trong bụng mẹ đã không tốt, ta cần thời gian để tìm một loại dược liệu đặc biệt, trước cứ uống theo đơn thuốc này, ngày ba lần, mỗi lần một viên, để kiềm hãm bệnh . Mười ngày sau, trở lại đây!” Như Ca viết đơn thuốc xong đưa cho dược đồng đi bốc. Nhìn đứa bé này, Như Ca liền nhớ tới đứa con đã chết ở kiếp trước của mình, không đành lòng từ chối, đành nghĩ biện pháp tìm loại dược liệu quý đó thôi.

“Đại phu, tiền thuốc......”

Như Ca thấy quần áo được giặt đến sờn của hai người, còn thu tiền thuốc gì nữa, “Những thuốc này không đáng bao nhiêu tiền, các vị cứ lấy đi!”

“Đại phu, cám ơn ngài! Cám ơn! Cả nhà ta đời này nguyện làm trâu làm ngựa để đền ơn ngài. Xin đại phu cho biết nhà ngài ở đâu, tên họ là gì, ta nhất định lập bài vị cầu phúc cho ngài”, phụ nhân nhận lấy thuốc từ dược đồng, kích động nói.

“Chủ tử ta là Ngọc phủ.... ...”

“Thanh nhi!” Như Ca quát một tiếng, hơi giận, nếu nói ra vậy mình cần gì phải cải trang để khám bệnh nữa.

Nghe Như Ca quát, Thanh Nhi lập tức che miệng lại.

Nghe được hai chữ ‘Ngọc phủ’, phụ nhân có vẻ trầm tư, sau đó cúi chào Như Ca rồi đi, trước khi ra khỏi cửa, đột nhiên xoay người lại nói, “Đại phu là vị tiểu thư mới tới Ngọc phủ đúng không?”

Thấy Như Ca kinh ngạc, phụ nhân cười nhẹ nói, “Ta là ma ma trong viện lão phu nhân, chẳng qua  bất tài, không phải thân tín của lão phu nhân. Nhưng nếu ngày nào đó tiểu thư cần ta, ta sẽ tận lực giúp đỡ, chết cũng không từ.”

Nói xong, phụ nhân ẵm đứa bé đi.

Lưu lại đám người Như Ca cảm thán một câu: thế giới này thật nhỏ!


Đã sửa bởi Ren San lúc 01.05.2014, 00:56.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 242 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.