Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 136 bài ] 

Gả cho lão nam nhân - Lạc Vũ Thu Hàn

 
Có bài mới 10.11.2013, 22:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 20.03.2013, 12:17
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 225
Được thanks: 1759 lần
Điểm: 5.75
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Gả cho lão nam nhân - Lạc Vũ Thu Hàn. (Chương 33) - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 33.

Theo một cú nhấn sâu, Nhị gia chìm vào trong cơ thể Dương Nghi, sau khi phóng thích, vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn, đưa tay xoa nắn khắp người nàng.

Mặt Dương Nghi ửng hồng như hoa đào, môi đỏ mọng khẽ nhếch, thở dốc đẩy đẩy nam nhân trên người: "Được rồi, đừng làm loạn nữa, nhanh bảo người vào giúp rửa mặt chải đầu đi, lát nữa còn phải về nhà nương thiếp đấy."

Tối hôm qua bị hắn quấy phá đến hơn nửa đêm, buổi sáng lại làm thêm một lần, hiện giờ chân của nàng còn đang run đây. Chẳng biết có phải hắn định đem tinh lực đã tích góp vài chục năm phát tiết hết lên người nàng hay không, mà mỗi khi làm đều không chỉ một lần. Có lẽ là do mấy năm nhập ngũ, nên Nhị gia mạnh hơn nhiều so với Đồng Văn Đống. Không riêng gì chiều dài cùng độ to, cả thể lực cũng bền bỉ đến đáng sợ. Nói thật, trong lòng Dương Nghi có chút sợ rồi.

Đồng Nhị gia thở hổn hển, xoay người xuống, "Nàng nghỉ một lát đi, để ta gọi người vào."

Không bao lâu sau, Xuân Tuyết đến báo nước nóng đã chuẩn bị đầy đủ rồi. Hai người Xuân Tuyết, Đông Mai liền nhanh chóng hầu hạ Dương Nghi rửa mặt, chải đầu.

Ăn sáng xong, phu thê Dương Nghi lên xe ngựa, chậm rãi đi về hướng Lưu gia trang.

Xe ngựa lung lay, tối hôm qua ngủ không đủ giấc nên Dương Nghi hơi mệt, Nhị gia vòng tay qua, ôm nàng vào ngực, vỗ nhẹ lưng nàng, dỗ dành: "Ngủ đi, khi nào đến nơi ta sẽ gọi nàng."

Dương Nghi không kháng cự được, "ừ" một tiếng cọ xát ở trong lòng hắn, ôm hông hắn ngủ.

Nhị gia bảo xa phu đánh xe chậm lại một chút.

Về đến nhà, Dương Nghi bị đánh thức khi hai mắt còn đang mơ màng.

Dương gia biết hôm nay Dương Nghi về lại mặt, đã chuẩn bị xong từ sớm. Thấy ngoài ngõ có động tĩnh, liền mở cửa chính ra, phu thê Dương thị tự mình đón bọn họ vào.

Nhà mẹ đẻ Dương Nghi đã xây xong, nhà ngói năm gian rộng lớn, thoáng mát, sáng sủa. Không dám nói tốt nhất ở đây, nhưng cũng là số một số hai. Trong thôn có không ít nhà hâm mộ, nói Dương Đại Dũng sinh được nữ nhi tốt, nhà mẹ đẻ được nhờ. Nhưng cũng có không ít người âm thầm nói xấu sau lưng.

Lúc này, nhà đại bá phụ, đại bá mẫu ở cách vách nghe tin, cũng chạy tới. Mấy ngày nay, Đại bá mẫu Niên Thị luôn rất "chịu khó" đến đây, cả nhà Dương Đại Dũng đã sớm quen nên không trách.

Từ lúc Dương Nghi đính hôn với Đồng Nhị gia, Dương Đại Dũng lại nhanh chóng sửa nhà, Niên Thị hơn một lần hối hận, không thể dựa vào quan hệ với Dương Đại Dũng để hưởng chút "ánh sáng" của tiền bạc, nhớ tới ba xe sính lễ lớn của Đồng gia, đến bây giờ, vẫn khiến bà ta đỏ mắt không thôi. Ai có thể ngờ tới, Dương Nghi lại tốt số như thế.

"Đại nữ nhi đã về rồi à? Đây là cô gia sao?" Niên Thị tươi cười hỏi.

"Vâng, đại bá phụ, đại bá mẫu, đây là tướng công của con." Dương Nghi khẽ gật đầu, sau đó quay sang Nhị gia: "Gia, đây là đại bá phụ, đại bá mẫu của thiếp."

Nhị gia thấy Dương Nghi không nhiệt tình lắm, cũng chỉ gật đầu một cái.

"Tướng công không giỏi ăn nói, đại bá phụ, đại bá mẫu đừng trách."

"Không trách, không trách." Niên Thị lắc đầu thật mạnh, làm sao có thể trách tội được? Đây là kim chủ đó, Đồng Nhị gia chỉ cần tùy tiện vung tay lên một cái, cũng đủ cho bọn họ ăn cả đời rồi, nào dám trách tội đây?

Ánh mắt của Niên Thị làm Đồng Nhị gia có chút không thoải mái.

Thấy vẻ mặt nịnh hót của Niên Thị, Dương Nghi khẽ lắc đầu. Niên Thị này chính là người như vậy, kiến thức hạn hẹp, miệng lưỡi không buông tha người, lại còn keo kiệt, mấy chuyện này nàng đã biết từ lâu. Nàng không đến nỗi vì một chút chuyện khi còn bé mà ghi hận đến bây giờ, dù nói thế nào đi nữa, đại bá và phụ thân cũng là huynh đệ ruột. Hôm nay, nàng là nữ nhân đã gả ra ngoài, nếu việc gì ở nhà mẹ đẻ cũng muốn xen vào thì thật không hay. Trong nhà còn có cha mẹ quản, đại ca lại là người hiểu lí lẽ, bọn họ cảm thấy được là tốt rồi, ắt hẳn chẳng để người khác chiếm được tiện nghi. Hơn nữa, ai mà chẳng có khuyết điểm? Nhưng không so đo, không có nghĩa là nàng nguyện ý kết thân với bà ta.

"Con và tướng công đi dạo một chút, mọi người cứ tự nhiên đi." Cách lúc ăn cơm còn một khoảng thời gian, phụ thân cùng nương đều đang bận rộn, bọn họ vẫn nên đi ra ngoài một lát đã.

"Các con đi đi, không cần để ý đến chúng ta. Chúng ta tới đây xem thử có giúp được gì không thôi, ta đến phòng bếp phụ nương con một tay đây."

Dương Đại Dũng ở một bên nghe vậy, vội chen miệng, "Đại nữ nhi, mấy năm nay Lưu gia trang thay đổi rất nhiều, sợ rằng con không quen đường đâu, để ta bảo đại ca dẫn các con đi."

"A Uy, A Uy! Tới đây, dẫn muội muội con ra ngoài đi dạo đi."

"Vâng."

"Tỷ, muội cũng đi ——" nhị nha đầu nói xong, sợ hãi nhìn Đồng Nhị gia một cái. Tỷ phu nhìn thật hung dữ, nếu tỷ tỷ không nghe lời chẳng biết có bị huynh ấy đánh một trận hay không?

"Đệ cũng muốn ——" Tiểu Tứ vội vàng nhét bánh trong tay vào miệng, sau đó cuống quít ôm lấy một cái bắp đùi gần đấy. Sợ bọn họ đi mất, chân của hắn ngắn, theo không kịp.

Đồng Nhị gia cố gắng nặn ra nụ cười thân thiện nhất, đáng tiếc rất không thành công, nhưng vẫn khiến bọn người Dương Uy cảm nhận được ý tốt của hắn. Đột nhiên, nụ cười hắn cứng lại —— cúi đầu nhìn xuống, đúng lúc Tiểu Tứ ngước mặt lên, mắt to trừng mắt nhỏ.

Đoàn người đưa mắt theo ánh nhìn của hắn, vừa thấy tư thế của hai người, Dương Nghi là người đầu tiên nhịn không được bật cười, tiếp đó là nhị nha đầu, khóe miệng Dương Uy co giật, dở khóc dở cười.

Thì ra là, Tiểu Tứ không nhìn người, tùy tiện ôm một cái, thế nhưng lại ôm phải thứ thô to trong bắp đùi kia.

"Tỷ tỷ ôm đệ, chúng ta cùng đi." Dương Nghi tiến đến, định bế hạt đậu nhỏ này lên.

"Để ta ôm." Nhị gia cúi người xuống, xách Tiểu Tứ lên, ôm vào trong ngực.

Tiểu Tứ không sợ, chỉ phát ra tiếng kinh hô nho nhỏ, trong một thoáng, mắt liền mở to: "Thật là cao, đại ca, nhị nha đầu, đệ cao hơn hai người rồi."

"Tiểu Tứ thối tha, gọi Nhị tỷ, không được gọi nhị nha đầu!" Nhị nha đầu làm bộ muốn đánh hắn.

Từ lúc Tiểu Tứ biết nói, chẳng biết đứa bé này học từ ai, mà luôn không chịu gọi Dương Du là Nhị tỷ, cứ mở miệng ra là nhị nha đầu, nhị nha đầu.

"Nương, nhị nha đầu đánh người kìa!"

Dương Du hậm hực bỏ tay xuống: "Tiểu quỷ, tối nay đừng nhờ ta tắm rửa giúp đệ nữa, tự tắm lấy đi!"

Tiểu Tứ làm mặt quỷ với nàng: "Không giúp thì không giúp, đệ sẽ nhờ nương."

Dương Nghi đứng ở một bên nhìn hai tỷ đệ tranh cãi, kiếp trước cùng đời này nàng đều rời khỏi nhà từ sớm, nên không biết thì ra là huynh đệ tỷ muội trong nhà chung sống với nhau như vậy.

"Được rồi, đừng tranh cãi nữa, chúng ta đi thôi." Dương Uy lên tiếng.

Ra cửa, nhị nha đầu kéo tay Dương Nghi, nhỏ giọng nói: "Tỷ, gần đây, đại bá mẫu thay đổi rất nhiều."

"Vậy sao?" Dương Nghi hờ hững đáp.

Nhị nha đầu khẳng định: "Nhiệt tình với nhà chúng ta hơn trước rất nhiều."

"Như vậy không tốt sao?"

"Tốt thì tốt, nhưng lại rất kì quái."

Thật ra thì chuyện này cũng đơn giản thôi, bà ấy thấy nàng gả vào gia đình quyền quý, nên cũng muốn uống nhờ chút canh.

"A, ở kia xảy ra chuyện gì vậy?" Dương Uy dẫn bọn họ đi một vòng trong thôn, phát hiện cũng không có gì để ngắm, chuẩn bị về nhà. Dương Nghi thấy trước cửa một gia đình cách chỗ họ đứng khoảng mười trượng có một nhóm người đang tụ tập, chỉ chỉ chõ chõ vào phía đó. Còn có thể nghe được vài từ mơ hồ như "nương ác độc" gì gì đó....

Dương Uy khẽ liếc mắt sang, khinh thường nói: "Muội muội, đi thôi, về nhà rồi hãy nói."

Mặc dù Dương Nghi có chút tò mò không biết ở đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng bản thân chen vào xem cũng không phải là điều hay, huống chi hình như đại ca nàng biết được nội tình, nàng cũng không cần phải đến đó góp thêm náo nhiệt nữa.

Thì ra, ngôi nhà bọn họ vừa nhìn thấy chính là Lưu gia, nam nhân tên là Lưu Nhị Cẩu, mấy năm trước có cưới thê tử Kiều thị, một nữ nhân sống trong thung lũng. Kiều thị này cũng rất có "năng lực", cả bốn lần sinh đều là nam. Trong Lưu gia trang có vài hộ đã sinh con mấy lần nhưng chỉ là toàn là nữ, không ít người âm thầm hỏi thăm Kiều thị bí quyết sinh nhi tử. Nhưng Kiều thị lại luôn nói không biết, điều này khiến bọn họ phật lòng. Bốn lần sinh đều là nam, còn nói không có bí truyền, ai tin được chứ? Có là trùng hợp thì cũng không đến mức ấy.

Vì vậy, có mấy nhà nhân lúc làm ruộng liền âm thầm giở trò, khi thiếu nước thì cắt, lúc nhiều nước lại thả ra, cho nên hoa mầu nhà Lưu gia chẳng thu hoạch được mấy. Vài năm như vậy, cuộc sống càng lúc càng khổ sở, trong lòng Lưu Nhị Cẩu cũng cảm thấy buồn bực. Đúng lúc này, có không ít thanh niên trong thôn vào thành làm công, ít nhiều cũng cải thiện được tình hình trong nhà. Lưu Nhị Cẩu nhìn thấy cuộc sống của họ càng lúc càng khấm khá hơn, cắn răng, cũng quyết định vào thành làm công.

Đi lần này chính là mấy năm, lúc mới đầu, Lưu Nhị Cẩu làm công ở trong thành phụ cận nên cũng thường xuyên mang bạc về nhà. Dần dần, hắn đi làm ở chỗ xa hơn, số lần về nhà cũng ít đi, nhưng vẫn gửi tiền về đều đặn.

Nhưng Kiều thị này, là một mẫu thân nhẫn tâm, thấy tiền gửi về ít liền cắt giảm thức ăn của con trai. Nếu mọi người đều ăn như nhau, sẽ không có gì nói, nhưng nàng ta và đứa con nhỏ nhất ăn thịt, ăn canh, ba đứa con lớn lại chỉ có thể "ăn trấu nuốt cải", có lúc còn phải nhịn đói, điều này đúng thật là quá đáng. Hơn nữa, cứ cách một khoảng thời gian, nàng ta lại nhờ người đi thúc giục Lưu Nhị Cẩu gửi tiền về. Lưu Nhị Cẩu căn bản không biết nương tử của mình ở nhà lại là người như thế.

Đối với tình huống này, trong thôn có người nhìn không được, nói nàng ta mấy câu. Kiều thị kia cũng là người đanh đá, căn bản chẳng sợ hàng xóm nói, nếu ai dám nhiều lời, sẽ bị nàng ta cầm chổi đuổi đánh.

Lần ầm ĩ này, nguyên nhân là do con trai thứ ba của nàng ta bị đói, ngất xỉu ở bên dòng suối nhỏ, được người trong thôn cõng về.

Dương Nghi nghe xong cũng thấy thương cảm: "Tại sao lại có mẫu thân nhẫn tâm đến vậy chứ? Lòng bàn tay, mu bàn tay đều là thịt, mấy đứa bé đều là do nàng ta sinh ra, chẳng lẽ nàng ta chẳng đau lòng chút nào ư?" Có thiên vị thì cũng không đến mức đó chứ.

"Một loại gạo nuôi trăm loại người, nàng đừng buồn." Nhị gia vỗ vỗ vai nàng, an ủi.

"Thiếp chỉ thấy thương cho những đứa bé kia mà thôi, nghe đại ca nói, bé lớn nhất cũng chỉ mới tám tuổi." Bị nương ruột đối đãi như vậy, không biết đứa bé kia sẽ thất vọng, đau khổ đến thế nào.

"Uy ca nhi, sao con lại nói mấy chuyện này với muội muội?" Lâm thị trách cứ nhìn Dương Uy một cái, sau đó quay sang Dương Nghi, "Con cũng đừng suy nghĩ nhiều, mỗi người đều có duyên phận của mình, ở cùng một thôn, nên ngày thường chúng ta cũng hay giúp đỡ mấy đứa bé ít nhiều, sẽ không để bọn chúng chết đói. Hơn nữa đoán chừng cuối năm Lưu Nhị Cẩu sẽ về."

"Như vậy là tốt rồi." Dương Nghi nghe được mấy đứa bé sẽ không bị đói chết, lúc này mới yên tâm. Nàng định lát nữa sẽ đưa cho nương chút bạc, để bà dùng giúp đỡ ba đứa trẻ Lưu gia. Hi vọng bọn họ có thể bình an chờ phụ thân về.

"Cơm đã nấu xong rồi, vào trong dùng thôi."

"Nhị đệ muội, ta và đại ca ngươi đi về trước, có chuyện gì thì gọi ta." Niên Thị xoa xoa tay nói.

"Ngồi xuống cùng ăn một bữa cơm đi, cũng không phải là người ngoài." Lâm thị khuyên nhủ.

"Đúng vậy, Đại bá mẫu."

Nhớ tới mấy món ăn vừa rồi, Niên Thị rất muốn lưu lại, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt không chút thay đổi của tân lang, bà ta liền thức thời từ chối: "Không được, Phúc ca nhi còn đang chờ ta về ăn cơm."

"Nương, người đi lấy mấy món quà biếu Đại bá mẫu giúp con, chọn phần lớn ấy."

"Ừ." Lâm thị xoa xoa tay nói: "Đại tẩu, tẩu đợi một chút."

"Sao có thể không biết xấu hổ như vậy?" Tuy ngoài miệng nói thế, nhưng chân Niên Thị lại không hề nhúc nhích.

"Không có gì, ngài là Đại bá mẫu mà."

Không bao lâu sau, Lâm thị cầm một phần lễ lớn ra, nhận được quà, Niên Thị cười đến không khép miệng.

Sau khi phu thê Niên Thị cáo từ, một nhà Dương Nghi ngồi xuống ăn cơm, nàng nói chuyện không lâu nữa sẽ lên đường đi Khâm Châu cho phụ mẫu biết. Mặc dù Dương Đại Dũng cùng Lâm thị không muốn, nhưng cũng hiểu nữ nhi gả ra ngoài như bát nước hất đi, tất nhiên phải "xuất giá tòng phu".

Ăn cơm xong, Dương Nghi bị Lâm thị gọi vào trong nhà, còn Nhị gia, Dương Đại Dũng và Dương Uy ngồi ở ngoài uống trà, nói chuyện phiếm.

"Đại nữ nhi, trong của hồi môn của con không có nha hoàn hồi môn, lão phu nhân có nói với con hay không? Ta cũng là nhờ người khác nói mới nhớ đến, chỉ trách ta không nghĩ chu toàn." Hôn sự quá vội vàng, bọn thọ hoàn toàn không nghĩ đến nữ nhi sẽ gả vào môn hộ cao như vậy, thật sự là bất ngờ đến choáng váng, chẳng biết nên chuẩn bị những cái gì, phần lớn đồ cưới là do hiền tế đặt mua. Bây giờ nghĩ lại, thật đúng là áy náy với nữ nhi.

"Nương, lão phu nhân chưa nói với con, người cứ yên tâm đi."

"Vậy có nên bổ sung không?" Lâm thị lo lắng hỏi.

"Không cần đâu."

Lâm thị vẫn cảm thấy không yên lòng, Dương Nghi vội kéo tay bà, nói sang chuyện khác.

Gia đình không yên là ngọn nguồn tất cả tai ương. Nàng đã từng bước chân trên con đường thông phòng nên tất nhiên hiểu rõ, nữ nhân có đứa bé rồi, tâm cũng lớn lên. Mặc dù nàng có tự tin, một hai thông phòng vẫn có thể đối phó được, nhưng nàng cũng biết, phòng trộm chẳng thể phòng ngàn ngày, đó là cách làm khi vạn bất đắc dĩ mà thôi.

Mặc dù nàng có thừa bản lãnh đối phó với đám thiếp thất, thông phòng, cũng chẳng bằng nắm chặt lấy Nhị gia. Huống chi, Nhị gia cũng đã đồng ý rồi, chuyện cưới thiếp, toàn bộ do nàng làm chủ. Để cho nàng làm chủ, đó chính là không nạp! Đến lúc thật sự không thể không nạp, nàng cũng tuyệt đối sẽ không để lại tai họa ngầm cho nhi tử mình.



Đã sửa bởi Fuly lúc 11.11.2013, 00:24.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.11.2013, 23:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 9057 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Gả cho lão nam nhân - Lạc Vũ Thu Hàn. (Chương 34) - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 34.

Edit: Fuly.

Ngày 24 tháng 2 năm Nguyên Hòa thứ mười tám, là một ngày tốt để gả cưới hoặc xuất hành.

Đồng Khoát Nhiên, Lâm Hoán Chi, Tôn Thành Ích tụ họp trước cửa Lâm gia, cùng xuất phát, ở trên đường cũng có thể chiếu cố lẫn nhau.

Sau ngày đại thắng ở Vân Châu, Lâm Hoán Chi được thăng nửa cấp, từ Chính ngũ phẩm lên Tuyên phủ sử, mặc dù chỉ là nửa cấp, nhưng chức tuyên phủ sử béo bở này vẫn khiến người ta tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán.

Tuyên phủ sử được triều đình phái đến địa phương trấn an dân chúng, xét xử án oan, thăm hỏi sứ thần biên cảnh, ngoài ra, còn có thể tiến hành việc chiêu mộ, xét duyệt quân đội; thưởng phạt quân binh; duy trì trật tự quân đội, điều phát cùng quản lý lương thảo, vũ khí, chiến mã, nhu yếu phẩm cần thiết; kiểm tra, tu bổ thành trì; tổ chức phòng ngự, bố trí chiến lược; bình ổn binh biến, phản loạn.

Quyền lực vô cùng lớn, phải biết, cả An Hòa quốc chỉ mới có ba Tuyên phủ sử, Thiểm Xuyên, Kinh Hồ, Giang Hoài Các. Bây giờ, lại có thêm một Tuyên phủ sử nữa ở Vân Châu, sao không khiến người khác "nhiệt huyết sôi trào" đây chứ?

Nhưng mà nghĩ đến việc ở Khâm Châu vẫn còn rất nhiều vấn đề phải giải quyết, làm tốt, tất nhiên là mọi sự như nguyện, nhưng nếu làm không tốt, thì chưa chắc giữ được cái mũ trên đầu. Tiền cược quá lớn, không ít người hiểu rõ bản lĩnh mình, tự động thoái lui, cộng thêm một vài người tương đối bảo thủ, cũng nhường bước.

Trong đám quan viên hồi kinh báo cáo công tác cùng tự động thỉnh nguyện, Hoàng đế chọn trúng Lâm Hoán Chi, ngoài nguyên nhân từ thực lực của hắn, còn có một nguyên nhân khác là Hoàng đế muốn bồi thường cho Lâm gia. Tổ phụ của Lâm Hoán Chi - Lâm Hàn từng là sư phó của Hoàng đế, cuối năm ngoái vừa mới qua đời. Hoàng đế từng phái hoàng tử đích thân đến phúng.

Thật ra thì Đồng gia cùng Lâm gia có giao tình rất sâu, vì tổ phụ hai nhà đều đã từng đi theo Thái tổ hoàng đế tranh đấu giành thiên hạ. Đáng tiếc, sau này vì kiêng dè, tránh làm cho Thái tổ hoàng đế nghi kỵ, nên không thường lui tới nữa.

Lâm Hàn vốn hơn phụ thân Đồng Khoát Nhiên, Đồng Ngạo Vân, vài tuổi, còn thành thân sớm hơn ông, vậy nên, hôm nay, tôn tử Lâm Hoán Chi còn lớn hơn Đồng Khoát Nhiên mấy tuổi.

Chẳng qua, bây giờ, hai nhà Đồng Lâm vẫn còn vài phần giao tình, nếu không, Lâm gia cũng sẽ không để Lâm Hoán Chi dấn thân đến Vân Châu, làm việc trong hệ thống quân đội của Triển gia. Phải biết rằng, Lâm gia không dùng võ khởi nghiệp như Đồng gia, mà làm quan văn qua nhiều thế hệ, đến Lâm Hoán Chi, hắn lại một lòng tòng quân.

Lúc trước, khi còn ở Vân Châu, Đồng Khoát Nhiên cùng Lâm Hoán Chi, mỗi người đều có phạm vi thế lực riêng, quan hệ cũng chỉ ở mức sơ giao. Giờ, hai người không hẹn mà cùng đường, cộng thêm sự tác hợp của Tôn Thành Ích, giữa họ liền nảy sinh cảm giác tri kỉ.

Người thân ba nhà Đồng, Lâm, Tôn, vây quanh đám thanh niên tuổi trẻ sắp đi Khâm Châu tỉ mỉ dặn dò.

"Dọc theo đường đi phải cẩn thận!" Dương Nghi buộc áo choàng lại cho hắn.

"Ừ, nàng ở nhà, khi nào rảnh rỗi hãy đến thăm nương." Đồng Nhị gia dặn dò.

Sau lưng Đồng Nhị gia là bảy binh sĩ mặc quân phục, những người này đều là thân binh của hắn. Mặc dù ở quân doanh Vân Châu hắn không là quan to gì, nhưng dưới trướng vẫn bồi dưỡng được mười mấy thân binh. Hắn chia bọn họ ra làm hai, một đội theo mình đến Khâm Châu trước, một đội khác phụ trách hộ tống đám người Dương Nghi.

. . . . . .

Lâm Phương Huệ buồn cười nhìn chị dâu kéo tay đại ca nàng dặn dò, từ cái ăn đến mặc quần áo, tỉ mỉ từng chút một. Trong lúc vô tình, ánh mắt quét về phía biểu muội Thẩm Hàm Ngọc thì kinh ngạc một chút. Cô biểu muội này, luôn luôn gây ầm ĩ, sao giờ lại an tĩnh như vậy.

Lúc này, thấy vẻ mặt nàng ta phức tạp trông về phía trước, Lâm Phương Huệ nhìn theo, đúng lúc thấy Đồng Khoát Nhiên đang nghiêm cẩn để thê tử mới cưới của mình phủi đi bông tuyết trên vai áo.

"Biểu muội, đó là thê tử mới cưới của Đồng Nhị gia, hẳn là muội đã gặp qua."

"Biểu tỷ, tỷ nói xem, muội và nàng ta ai xinh đẹp hơn?"

Lâm Phương Huệ cho là bệnh cũ của biểu muội lại tái phát, buồn cười lắc đầu một cái: "Muội và nàng, mỗi người một vẻ." Cô biểu muội này, có chút kiêu căng, tự phụ vì bản thân xinh đẹp, miệng độc, bản tính không tính là quá xấu, nhưng lại không thích nhìn người có diện mạo bình thường, nam hay nữ cũng vậy, cho nên những nha hoàn hầu hạ đều là cực đẹp.

"Nhưng vì sao năm đó hắn lại không nhìn thấy ta chứ?" Thẩm Hàm Ngọc lẩm bẩm nói nhỏ. Mặc dù Dương Nghi rất xinh đẹp, nhưng nàng cũng không kém mà.

Thanh âm tuy nhỏ, nhưng Lâm Phương Huệ ở gần đó, tất nhiên là nghe rõ từng chữ, lại thấy giờ phút này, nàng ta dùng vẻ mặt phức tạp nhìn chằm chằm Đồng Nhị gia, một ý niệm chợt lóe lên, Lâm Phương Huệ cả kinh, không thể nào?

"Biểu muội, ngươi ——"

Nàng cố gắng hồi tưởng lại những manh mối trước đó, muốn dùng chúng để thuyết phục chính mình. Nàng biết, Đồng Khoát Nhiên đã cứu biểu muội nàng; cũng biết chuyện ca ca dẫn biểu muội đến Đồng gia cảm ơn, đáng tiếc khi về sắc mặt của biểu muội lại không tốt; sau đó, có mấy lần biểu muội tìm nàng hỏi chuyện về Đồng Nhị gia, thời gian tiếp lại được cô cô đưa về.

Không, sẽ không, người yêu cái đẹp như biểu muội sao có thể thích Đồng Nhị gia chứ? Không nói đến chuyện Đồng Nhị gia đã bị hủy dung, mà dù là khi dung mạo còn nguyên vẹn Đồng Nhị gia cũng không thể vào được mắt biểu muội. Nghĩ đến tính tình cao ngạo tự phụ của Thẩm Hàm Ngọc, sợ là biểu muội này của nàng chỉ là không cam lòng, ắt hẳn qua một thời gian sẽ quên thôi.

Lại nói, dù cho Hàm Ngọc có thật tâm thích Đồng Nhị gia thì sao chứ? Nếu là lúc trước, biểu muội có ý định này, cũng không phải không thể thành toàn. Nhưng hôm nay, Đồng Nhị gia đã có thê tử, là tỳ nữ thân cận bên cạnh hắn. Biểu muội là con cháu thuộc dòng chính nữ của Thẩm gia, phụ thân nàng ấy là Ngũ Phẩm Điển nghi, chức quan không lớn, nhưng cũng không thể để nàng gả cho Đồng Nhị gia làm thiếp, dù là bình thê cũng không được.

Không nói đến biểu muội nàng, dù là những người khác, cũng rất không có khả năng. Thật ra thì, thứ nữ trong nhà quan lại, làm thiếp làm kế thất cho người ta cũng là việc bình thường, nhưng còn phải tùy vào đối tượng. Trường hợp của Đồng Nhị gia, đoán chừng không có mấy nhà nguyện ý đưa nữ nhi đến làm thiếp cho hắn, dù là bình thê, cũng là chuyện khó xảy ra. Nguyên nhân chủ yếu cũng do thân phận Dương Nghi quá thấp, là bình thê với một chủ mẫu xuất thân từ nô tỳ, hoặc là thiếp thất dưới một chủ mẫu xuất thân từ nô tỳ, chuyện này nói sao cũng thấy khó nghe?

Trừ phi, Dương Nghi bị *hạ đường! Nhưng là, điều này có thể sao? Lúc trước, Đồng Nhị gia không màng đến sự phản đối của người khác, dù có phải ra riêng, cũng muốn cưới nha đầu này, đủ biết hắn nặng tình cỡ nào với thê tử, chắc chắn hắn sẽ không để nàng ta phải hạ đường. Hơn nữa, bây giờ còn đang trong thời gian tân hôn đấy.

*Thân phận thấp xuống, thành bình thê hoặc thiếp.

Còn có chức quan Chính ngũ phẩm không trên không dưới cùng tiền đồ chưa biết thế nào kia nữa. Ở trong chốn quan trường đầy rẫy mưu kế này xem ra, cũng không phải là một đối tượng đáng giá để đầu tư. Đi Khâm Châu khai hoang, là chuyện nói dễ hơn làm.

Dĩ nhiên, về sau nếu có người "đầu tư" cũng là chuyện dễ hiểu. Dù sao đưa một thứ nữ không chút địa vị trong nhà qua đó, cũng chẳng phải là việc đáng kể gì. Nếu như đánh cuộc thắng, vậy thì phát tài rồi. Ý nghĩ của bọn họ là tốt, nhưng thực tế lại rất tàn khốc. Vừa đề xuất ý định đưa nữ nhi đến làm thiếp cho Đồng đại nhân, liền bị cự tuyệt thẳng thừng. Nhưng, đây đều là chuyện sau này.

Nghĩ thấu đáo rồi, Lâm Phương Huệ vỗ vỗ vai Thẩm Hàm Ngọc: "Trở về thôi, đừng nhìn nữa." Tuyết càng lúc càng lớn rồi. . . . . .

"Biểu tỷ, ta ——" Ánh mắt thấu hiểu của Lâm Phương Huệ khiến mũi Thẩm Hàm Ngọc có chút chua xót, để mặc cho nàng kéo mình đi về phía cửa lớn.

"Muội chỉ là không cam lòng mà thôi, qua một thời gian ngắn sẽ tốt lên."

Thẩm Hàm Ngọc biết, mình không đơn giản chỉ là không cam lòng, mà trong đó còn xen lẫn một chút cảm xúc khác nữa. Chuyện trên đời này thường kì quái như vậy, rõ ràng nàng thích những thứ tốt đẹp, nhưng vì sao lại cứ lưu tâm với một người diện mạo như vậy chứ? Nàng quay đầu nhìn Đồng Khoát Nhiên lần cuối, giờ phút này, hắn đang chuyên chú dặn dò cái gì đó, căn bản chẳng có tâm trí nhìn về nơi khác.

"Gió lớn rồi, nàng nhanh về đi, chúng ta cũng phải lên đường đây."

"Ừ."

Dương Nghi dẫn bọn hạ nhân lui qua một bên, lẳng lặng nhìn bọn họ tập kết, chờ lệnh xuất phát.

Đồng Nhị gia quay đầu lại nhìn nàng lần cuối, sau đó giơ roi lên: "Giá ——" bạch mã cất vó phóng đi.
"Đồng Nhị phu nhân, bên ngoài rất lạnh, có muốn vào ngồi uống ly trà không?" Phu nhân Lâm Hoán Chi, Hà thị tiến lên hỏi.

Thật ra thì ấn tượng của Lâm phu nhân với Dương Nghi cũng không tốt mấy, trong suy nghĩ của nàng, Dương Nghi chính là một hồ ly tinh quyến rũ chủ. Ỷ sủng mà kiêu, khiến Đồng Nhị gia vì nàng ta mà ầm ĩ ra riêng, ngay cả huynh trưởng ruột thịt cũng không cần, lại chẳng lên tiếng can ngăn. Nếu Dương thị này thật lòng suy nghĩ cho Đồng Nhị gia, thì nên lui một bước, làm thiếp mới đúng. Nhưng đây cũng chỉ là suy nghĩ trong lòng nàng mà thôi, chuyện nhà người khác, bản thân nàng cũng không nên xen vào.

Dù nàng có không muốn gặp Dương Nghi thế nào, giờ phút này thân phận của nàng ta cũng đã là Đồng Nhị phu nhân rồi. Hôm nay Đồng Khoát Nhiên là thủ hạ dưới trướng của phu quân nàng, là phu nhân cấp trên, sao có thể không giữ phong thái được? Ít nhất không nên gây khúc mắc trong mối quan hệ này. Hơn nữa, Đồng Khoát Nhiên cũng chỉ thấp hơn phu quân của nàng nửa cấp mà thôi, nên không thể không cẩn thận.

Dương Nghi biết đây chỉ là lời nói xã giao, mấy nữ nhân bọn họ vừa đưa tiễn trượng phu, tâm tình có thể không xấu, nhưng tuyệt đối cũng chẳng tốt, nàng vẫn nên thức thời một chút.

"Cảm ơn ý tốt của Lâm phu nhân, chỉ là trong nhà còn có chút chuyện phải xử lý, thật sự là ——" Dương Nghi bày ra biểu tình xin lỗi.

Không có "được đằng chân lân đằng đầu", sự thức thời của nàng khiến ấn tượng trong lòng Lâm phu nhân tốt hơn đôi chút.

"Vậy thì thật đáng tiếc." Trong thanh âm của Lâm phu nhân tràn đầy tiếc nuối, "Vũ Mai, cô nói có đúng không?"

Vũ Mai là khuê danh của thê tử Tôn Thành Ích, Tạ thị phụ họa gật đầu.

Dương Nghi cúi mắt, Lâm phu nhân cùng Tôn phu nhân, tình cảm rất tốt thì phải.

"Đúng vậy, đành để ngày khác tới cửa bái phỏng thôi." Dương Nghi khách khí nói.

Dù gì, hôm nay nàng đã là Đồng Nhị phu nhân, vì Nhị gia nhà nàng, nói thế nào, giao tình của nàng và Lâm phu nhân cũng không thể xảy ra khúc mắc. Nhưng mà, trước khi thăm dò được tính tình của Lâm phu nhân, nàng vẫn nên tuân theo quy củ thì tốt hơn. "Dục tốc bất đạt", thay vì quá mức nóng lòng "biến khéo thành vụng", chẳng thà cứ tính từ từ.

"Cũng tốt."

"Vậy, Lâm phu nhân, Tôn phu nhân, ta cáo từ trước."

"Ừ."

Dưới sự dìu đỡ của nha hoàn, Dương Nghi leo lên xe ngựa, đi về trạch viện nhà nàng.

Thấy xe ngựa đi xa, Lâm phu nhân cùng Tôn phu nhân mới đi vào: "Vũ Mai, cô thấy Dương thị này thế nào?"

"Khó mà nói được." Tôn phu nhân cười nhạt.

"Đúng vậy, cũng chỉ mới gặp mặt một lần mà thôi." Thời gian sau này còn dài.

Chỉ là Lâm phu nhân âm thầm nhắc nhở mình, không được coi thường Dương thị, có thể khiến Đồng Nhị gia vì nàng mà bỏ ra nhiều như vậy, nếu nói không có chút bản lãnh thì nàng không tin. Nếu thật chỉ là như vậy, nàng ta cũng chẳng đáng để nhắc tới.

Mấu chốt là nàng mới vừa muốn mời, Dương thị liền thức thời cự tuyệt. Chỉ tính ở hai phương diện biết nhìn sắc mặt cùng am hiểu tiến lùi này, cũng đã là hiếm có. Người biết nhìn sắc mặt không ít, nhưng sau khi thành công mà vẫn có thể giữ vững tỉnh táo thì lại chẳng nhiều. Mà Dương thị, vừa lúc là một trong số đó.

Nàng đã gặp qua nhiều, cũng thấy không ít nha hoàn hoặc người có xuất thân thấp hèn vừa đắc thế, liền thay đổi trở nên phô trương kiêu ngạo, hoàn toàn mất hết vẻ sắc xảo trước đó, cuối cùng tự diệt vong.

Dương thị này, là một người thông minh. Lâm phu nhân vừa nghĩ vừa quay người bước vào nhà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 18.11.2013, 00:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 9057 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Gả cho lão nam nhân - Lạc Vũ Thu Hàn. (Chương 35_Phần 1) - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 35 (PHẦN 1).

Edit: Fuly.

Từ khi Nhị gia lên đường đi Khâm Châu, đến nay đã qua sáu bảy ngày.

Thời gian này, Dương Nghi cũng không nhàn rỗi, nói Vưu đại nương sai người thu dọn đồ đạc, một phần mang cho Nhị gia, một phần để dùng trên đường, cùng với số vật phẩm phải dùng khi đến Khâm Châu, đều mang theo toàn bộ, chất đầy trên hai chiếc xe lớn. Mà Dương Nghi, mỗi ngày đều đến chỗ lão phu nhân thỉnh an, kể cho bà nghe một vài chuyện thú vị, có lúc thì thương lượng với Thanh nương mấy việc cần chú ý cho cuộc sống sinh hoạt của lão phu nhân, thuận tiện ở lại dùng cơm trưa rồi mới trở về. Tuy thời gian thân thiết không dài, nhưng vẫn khiến lão phu nhân nhìn thấu lòng hiếu thảo của nàng.

Sau đó, Dương Nghi dành ra một ngày về nhà mẹ đẻ thăm người thân. Chuyện bên này mới tính là chấm dứt.

"Nhị phu nhân, nên lên đường rồi, bên phía Lâm gia đã phái người tới thúc giục." Xuân Tuyết đẩy rèm cửa, mang theo khí lạnh đi vào.

"Hiện tại là giờ gì rồi?"

Đông Mai phủ chiếc áo choàng đã sớm chuẩn bị lên người Dương Nghi.

"Giờ Mão canh ba rồi." Xuân Tuyết đáp.

"Không sao, chạy đến Lâm gia không tới một khắc đồng hồ." Dương Nghi vừa thắt áo choàng, vừa bước ra ngoài.

Giờ Thìn hai khắc mới lên đường, thời gian vẫn còn sớm. Hơn nữa đây chỉ là thời gian ước hẹn, nàng không tin Lâm gia cùng Tôn gia sẽ ở bên ngoài chờ nàng, nhất định là gần tới lúc lên đường, họ mới ra khỏi nhà.

Buổi chiều ngày thứ hai sau khi Nhị gia đi, nàng liền nhận được thiệp mời từ Lâm gia, ngày kế, liền tới cửa bái phỏng một lần. Dương Nghi nán lại đó ước chừng hơn một canh giờ, trong lúc nói đến vấn đề đi về Khâm Châu. Lâm phu nhân có ý là, nếu ba nhà bọn họ đều định đến đó, không bằng ước định thời gian, cùng nhau lên đường, trên đường cũng có thể chiếu cố lẫn nhau. Chủ ý này không tệ, Tôn phu nhân cũng đồng thuận, tất nhiên Dương Nghi sẽ không giả vờ thanh cao đi cự tuyệt. Phải biết, đường đến Khâm Châu không dễ đi. Hộ vệ Lâm gia, Tôn gia mang theo, chắc chắn sẽ không yếu hơn Đồng gia bọn họ. Vì vậy, ba người liền định ra ngày giờ lên đường.

Quả nhiên, lúc  người của Đồng gia đến, Lâm phu nhân cùng Tôn phu nhân vẫn đang ở trong nhà. Gia nhân canh cửa nhanh mắt chạy vào thông báo, không lâu sau, Lâm phu nhân cùng Tôn phu nhân dắt tay nhau bước ra.

"Đồng phu nhân tới rồi à?" Lâm phu nhân cười hỏi.

"Lâm phu nhân, Tôn phu nhân, thật xin lỗi, ta tới chậm." Dương Nghi áy náy nói.

"Không sao, là chúng ta đến sớm. Đúng rồi, Đồng phu nhân đã chuẩn bị xong hết chưa?" Lâm phu nhân nhìn về phía người của Đồng gia, cừ thật, hành lý vậy mà chất đầy hai chiếc xe ngựa!

"Ha ha, lần đầu đi Khâm Châu, cũng không biết phải mang những thứ gì, nên đồ đạc có hơi nhiều một chút." Dương Nghi nhìn thấy nàng ta nhìn về hướng hai chiếc xe ngựa, ngượng ngùng cười nói. Thật ra thì vừa rồi nhìn đội ngũ của Lâm gia cùng Tôn gia, nàng phát hiện Lâm gia, Tôn gia cũng mang theo hai xe hành lý giống nàng, có khác chăng chỉ là ít hơn một chút mà thôi.

"À, không sao." Lâm phu nhân nở nụ cười thiện chí. Nàng ta nhìn sang số người Đồng gia mang theo, không ít cũng không nhiều, gia đinh nha hoàn cộng thêm hộ vệ, tổng cộng có 16 người. Quan trọng nhất là, tám hộ vệ này, toàn thân đều mang theo một luồng sát khí, vừa nhìn liền biết là người đã trải qua sinh tử. Những người này đều giống số cận thân đi theo Đồng Nhị gia lúc trước, ắt hẳn cũng từ một nhóm mà ra. Như vậy, cũng có thể thấy được Đồng Nhị gia rất thương yêu thê tử mới cưới này của hắn.

"Được rồi, nếu chúng ta đã chuẩn bị thỏa đáng, vậy thì lên đường thôi, đi sớm một chút để nhanh đến Khâm Châu."

Tôn phu nhân cùng Dương Nghi tất nhiên không có ý kiến.

Vì vậy, một nhóm sáu bảy mươi người, chậm rãi tiến về phía cửa thành.

"Phu nhân, xuống xe đi, xe ngựa của Lâm gia cùng Tôn gia cũng ngừng lại rồi, ở phía trước là tửu lâu Trần Ký, ắt hẳn là đã đến giờ cơm trưa." Giọng nói của Thanh thúc vang lên ở ngoài xe ngựa.

Nghe thấy ở phụ cận có tửu lâu, Dương Nghi nghĩ, chắc nơi đây cách Khâm Châu cũng không xa mấy? Trước khi xuất phát, Thanh thúc có nói qua, từ Thông Châu đến Khâm Châu ước chừng phải đi mười ngày đường, hôm nay đã là ngày thứ chín, tuy nói không phải bọn họ đi cả ngày lẫn đêm, nhưng tốc độ cũng không chậm, hẳn là đã sắp đến nơi rồi mới phải.

"Thanh thúc, nơi này cách Khâm Châu còn xa không?"

"Khoảng ba bốn mươi dặm nữa, nếu buổi chiều đi hết tốc lực, có thể đến được Khâm Châu trước khi cửa thành đóng." Thanh thúc hơi dừng lại: "Nhưng sợ như vậy sẽ rất mệt mỏi."

Theo như ý của Dương Nghi, nên nhanh chóng lên đường, tranh thủ tới Khâm Châu trong tối nay. Đến đó, có thể tắm nước nóng, ăn một bữa ngon, ngủ một giấc thoải mái rồi. Nếu không, hẳn là phải chịu tội thêm một đêm nữa. Lên đường gần mười ngày liên tiếp, ăn không ngon ngủ không yên, quan trọng nhất là, ít khi có cơ hội tắm rửa. Hơn nữa, lần cuối cùng được tắm đã là năm ngày trước rồi, điều này khiến cho người thích sạch sẽ như Dương Nghi có chút không chịu nổi, đặc biệt là mấy ngày nay nàng còn tới quỳ thủy, cảm giác dinh dính rất khó chịu.

Nhưng chuyện này, còn phải xem qua ý kiến của Lâm phu nhân cùng Tôn phu nhân đã. Nếu hai nhà Lâm, Tôn quyết định nghỉ ngơi một đêm thì nàng vẫn có thể chịu đựng được. Dĩ nhiên, nàng cũng có thể bảo người của Đồng gia đi trước, nhưng chung quy như vậy rất không tốt. Nghĩ thử xem, nếu bỏ lại hai nhà, một mình Đồng gia lên đường trước, vậy còn ra thể thống gì nữa? Người biết, thì nói nàng nhớ trượng phu nên sốt ruột; người không biết, tưởng là hai nhà Lâm, Tôn không dung được nàng. Đến lúc đó, làm mất lòng cả hai nhà thì thật không có lợi. Hơn nữa, đã đến được đây, nàng thật không muốn "kiếm củi ba năm thiêu một giờ".

"Thanh thúc, thúc đi an bài cho mọi người thay phiên nhau ăn cơm, hành lý cùng xe ngựa cũng phải phân người canh chừng kỹ lưỡng, cháu đến phía trước xem thử tình hình thế nào đã."

Lúc này, Lâm phu nhân, Tôn phu nhân đã vào tửu lâu, người hầu đứng chờ bên ngoài nhìn thấy Dương Nghi, liền nhanh chóng dẫn nàng tới.

"Đồng phu nhân đã tới rồi. Lúc nãy, ta mới bàn với Vũ Mai vấn đề lên đường chiều nay, cô đến đây vừa đúng lúc, không biết ý của cô thế nào?"

Dương Nghi nghe vậy, trong lòng vui mừng, cười nói: "Nghe theo Lâm phu nhân an bài, ta không có ý kiến."

Lâm phu nhân cùng Tôn phu nhân cùng cười, thật ra thì không chỉ mình Dương Nghi, chính họ cũng chịu không được.

"Người đâu, bắt nàng ta lại cho ta!"

"Ở phía trước, ngăn nàng ta lại!"

. . . . . .

Sự ồn ào bên ngoài khiến ba người nhíu mày, Lâm phu nhân mở miệng trước tiên: "Hồng Vân, bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy?"

Hồng Vân trả lời, "Hình như có một phụ nhân trốn thoát, người nhà phu quân nàng ta  phái gia đinh tới bắt người."

Lâm phu nhân vừa nghe thế, khẽ nhíu mày.

"Ba vị phu nhân tốt bụng thiện lương, xin hãy cứu tôi đi! Tôi không thể trở về, trở về chỉ có con đường chết thôi."

Một thiếu phụ mảnh mai nhu nhược, trang phục xốc xếch vừa vào điếm, hơi liếc mắt nhìn qua, liền giống như hoảng hốt chạy bừa về phía họ. Đám người Hồng Vân, Xuân Tuyết căn bản không kịp nữa ngăn trở, Đông Mai chỉ đành phải cật lực bảo hộ cho chủ tử nhà mình.

Giờ phút này, người cách nàng ta gần nhất chính là Dương Nghi, chỉ thấy nữ nhân kia ôm cổ chân Dương Nghi, khóc lóc cầu xin.

"Van cầu ngài, vị phu nhân thiện lương xinh đẹp này, xin hãy cứu tôi đi, cứu tôi đi."

Dương Nghi lúng túng muốn rút lại chân trái đang bị nàng ta ôm lấy, đáng tiếc thiếu phụ đó không chịu buông, Dương Nghi chỉ đành phải dịu dàng khuyên nhủ: "Vị phu nhân này, chuyện gì cũng phải từ từ, cô buông chân ta ra trước được không?"

Người đó vẫn ôm chân Dương Nghi như cũ, ngồi bệch ở một bên vừa lắc đầu vừa rơi lệ.

"Càn rỡ! Điêu dân từ đâu tới, còn không mau buông phu nhân nhà ta ra?!" Mới vừa rồi không kịp cản người, Xuân Tuyết đã tức giận, lúc này thấy chủ tử nhà mình bị nàng ta cuốn lấy, liền nhanh chóng đứng ra quát lớn.

Xuân Tuyết thấy kéo không được, tức giận, đưa tay bấm vài cái lên người nàng ta, người nọ bị bấm liền gào khóc kêu la: "Đau, đừng bấm tôi, đau quá, ô ô ——"

Tuy ngoài miệng kêu như vậy, nhưng tay vẫn ôm cứng lấy Dương Nghi tựa như phao cứu mạng.

Những người bên cạnh, mang vẻ mặt không đồng ý nhìn Xuân Tuyết, giống như nàng vừa làm ra chuyện "thiên lý bất dung vậy". Xuân Tuyết cảm thấy uất ức, nàng cũng chỉ muốn nàng ta buông phu nhân nhà mình ra thôi. Dạo này, người làm việc sai, ngược lại thành người có lý mất rồi.

Dương Nghi rũ mi, trong mắt thoáng qua một tia chán ghét, phụ nhân này làm sao vậy? Chẳng lẽ nàng ta nghĩ mình không dám dùng sức đạp nàng ta ra sao? Đúng vậy, dưới ánh mắt của đám đông trong đại sảnh, Dương Nghi không dám đạp, nhưng tất cả cũng là vì giữ thể diện cho Đồng gia mà thôi. Tuy vậy, Dương Nghi cũng chán ghét loại trường hợp bị động này, nàng nháy mắt ra hiệu cho Đông Mai, lại nhìn ra xa. Đông Mai hiểu ý, lặng lẽ lui ra ngoài.

Sau khi Đông Mai rời khỏi, Dương Nghi cúi mắt, nhìn đôi tay đang ôm bắp đùi nàng một cái. Nếu nàng ta muốn ôm, vậy cứ để cho nàng ta ôm một lúc cũng không sao, có thể thay đổi được gì đây chứ?

Lúc này, những gia đinh vừa đuổi theo trước đó cũng vào đến. Người cầm đầu là một phụ nhân mập mạp, vừa thấy nữ nhân quỳ trên mặt đất, khuôn mặt liền hiện lên biểu tình hận không thể tiến lên xé nàng ta ra. Nhưng nhìn thấy ba người Dương Nghi ngồi ở một bên, y phục bất phàm, liền nén giận, tiến lên làm lễ ra mắt nói: "Xin chào ba vị phu nhân, ngu phụ là thê tử của địa chủ trong Kim Lâm trấn ở phụ cận, Dương thị, người đang quỳ dưới kia chính là thiếp thấp vừa bỏ trốn khỏi nhà, Du thị, lúc nãy nếu có gì mạo phạm, xin hãy tha lỗi."

"Không  sao." Lâm phu nhân nhàn nhạt nói.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 136 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hphucao95, Kimchi0604, Lê Đan, Ngoisaobang5512, Retrylai2, salemsmall, sheepo21, thucyenphan, tiểu khê và 409 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.