Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 

Bé cưng của học trưởng - Chanh Bảo Bảo

 
 08.10.2013, 09:38
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12439 lần
Điểm: 23.3
 Re: [Hiện Đại] Bé Cưng Của Học Trưởng - Chanh Bảo Bảo - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5(3)



"Ha ha ha! Tên tiểu quỷ đáng yêu này đáng đánh đòn mà! Ha ha ha!" Một cô gái có gương mặt như trẻ con, vừa xem ti-vi vừa cười chảy nước mắt, cười đến mức ngã từ trên sofa xuống. Đột nhiên, cô hung tợn nhìn chằm chằm ti-vi, hận không thể ném nó phá hủy, "Có lầm không vậy, bị mất điện?"


Qua lúc lâu, khẳng định trong thời gian ngắn điện lực chưa thể có lại, cô bò dậy từ trên ghế sofa, ngoảnh đầu lại nhìn đồng hồ treo tường, oa! Đã đến giờ rồi, con trai bảo bối cũng sắp trở về! Nghĩ tới hắn, mạch suy nghĩ không tự chủ được bị kéo về hai năm trước - -


Mới vừa cùng Vân nói chuyện điện thoại, biết thân thể ba mẹ cũng khỏe, Vân đang nỗ lực muốn cô có một người chị dâu. Tất cả đều rất tốt, không phải sao? Nhưng tại sao cô lại cảm thấy cả đầu đều hỗn loạn, tâm  không thể nào hồi phục, vừa nghe Vân nói, thỉnh thoảng những lời nói kia đều hiện lên trong đầu cô - -


"Bảo Nhi, anh trai quyết định ổn định, bởi vì chị dâu tương lai của em đã xuất hiện, cô ấy đang làm việc ở Lăng thị, trước đây anh vẫn chưa từng phát giác, một thời gian trước anh trai “lấy việc công làm việc riêng” đưa cô ấy điều động lên tầng cao nhất, em không thấy được, ngày đó cô ấy tức giận đến mức thiếu chút nữa lật đổ Lăng thị ! Ha ha ha!


Em mà trở về, nhất định anh trai sẽ dẫn em đi gặp cô ấy một chút, em nhất định cũng sẽ cảm thấy cô ấy rất đẹp, cực kỳ tài giỏi, ách. . . . . .Chính là tính khí có chút nóng nảy, tùy tùy tiện tiện trêu chọc chút, mà có thể khiến cô ấy tức tới cả khuôn mặt đỏ bừng, hai mắt bốc lửa, chơi rất vui, chơi rất vui, như. . . . . . Ngay tức khắc sẽ trở thành Sư Tử Cái tức giận!


Nói đến sư tử, anh trai mới nhớ tới, Nghiêm Hạo có câu nhờ anh hỏi em, nếu em đã làm thức tỉnh Sư tử lạnh lùng, thì em phải trấn an nó, mà không được phủi mông bỏ chạy, sau đó để lại một Sư tử điên cuồng, cứ hai ba ngày lại rống lên với bọn họ! Nếu anh nhớ không lầm, trước kia anh đã giải thích lại hiểu lầm năm đó cho em nghe rồi không phải sao? Bảo Nhi, 3 năm nói dài cũng không dài lắm, nói ngắn cũng không ngắn, em không muốn gặp lại cậu ta sao?


Em không muốn gặp cậu ta cũng được, nhưng em cũng nên về nhà xem một chút chứ, em cũng không muốn gặp cha mẹ và anh trai sao? Em cũng biết, mẹ không dám ngồi máy bay, nhiều lần mẹ và cha sửa soạn hành lý, đi tới phi trường lại quay trở về. Mỗi lần nói chuyện điện thoại với em, bọn họ đều nước mắt tuôn rời, chưa đến 5 phút cha lại lấy hình của em ra ngồi đó lẩm bẩm. Anh trai cũng rất muốn gặp em, mỗi lần đều phải ngồi máy bay thật lâu mới có thể nhìn em được mấy ngày, rất phiền toái!


Được rồi, được rồi, nói nữa em lại bảo anh lắm lời, hì hì! Anh nhìn thấy chị dâu tương lai của em rồi, bây giờ anh phải đi trêu đùa sư tử, lần sau sẽ nói chuyện với em tiếp! Hy vọng có thể sớm ngày gặp em ở nhà, đừng có được lợi cho tên tiểu tử thúi - Phong kia!"


Đúng vậy, thấm thoát đã qua ba năm, cô cũng rất nhớ cha, mẹ, Vân, còn có anh ấy nữa, thật ra hiểu lầm năm đó cô sớm đã không thèm để ý đến, cái cô để ý là tâm (tấm lòng) của hắn. Qua nhiều năm như vậy cô không dám trở về, bởi vì cô sợ, sợ hắn đã quên cô, không cần cô, càng sợ hắn ở chung một chỗ với cô gái khác, ba năm trước mặc dù là hiểu lầm, thế nhưng một lần cô đau đến mức như dùi đâm vào tim, bây giờ nhớ lại, vẫn còn cảm thấy khắc cốt minh tâm.


Cô sợ nhìn thấy hắn, bởi vì chỉ có hắn mới khiến cô bị thương nặng như vậy, đau khổ như vậy, biện pháp duy nhất là rời khỏi hắn để tránh khỏi đau đớn, không phải sao?


Ba năm đủ đã lâu, có lẽ nên trở về gặp người than một chút, biển người mênh mông, chưa chắc hai người sẽ chạm mặt nhau, không phải sao? Thật vất vả làm rõ suy nghĩ rối loạn, cô ngẩng đầu lên chuẩn bị về nhà ——


Ah? Nơi này là nơi nào? Các tòa nhà xung quanh, một chút ấn tượng cô cũng không có, chẳng lẽ cô mải suy nghĩ về sự việc kia nên mới đi đến chỗ này rồi sao? Trời ạ! Cô lại lạc đường á!


Vẻ mặt Lăng Bảo Nhi suy sụp, mê mang nhìn bốn phía, sao một bóng người cũng không có chứ? Sờ sờ quần áo trên người, Thảm! Mới vừa rồi chỉ muốn về nhà một chút, không mang điện thoại di động, ví tiền cũng không cầm, ai ngờ sẽ đi tới nơi này? Bây giờ cô nên làm gì? Trời cũng sắp tối rồi!


Bất ngờ - - dường như gần đây mơ hồ truyền đến tiếng cãi vã, Bảo Nhi vội vàng đi theo về hướng phát ra âm thanh ở trong ngõ hẻm nhỏ. . . . . .


"Hừ! Bộ dạng đẹp trai thì cho rằng được yêu thích sao!"


"Tiểu tử, những phu nhân và các tiểu thư kia cũng đã đưa tiền cho mày, mày rất hài lòng đi!"


"Khuyên mày nên thức thời một chút, giao toàn bộ số tiền đó ra đây, chúng tao sẽ suy nghĩ có nên tha cho mày một mạng không!"


Nhìn qua ba đứa trẻ tóc vàng ước chừng 8, 9 tuổi, thân hình hơi to con vây quanh một đứa bé. Đứa bé kia tóc đen mắt đen, dáng dấp tương đối đẹp trai - đáng yêu, chắc là người phương Đông!


"Tiền này là của tôi! Ba đứa mày đừng mơ tưởng!" Bé trai tóc đen, mắt lạnh quét qua ba người cao hơn nó một cái đầu, giọng điệu không cho thương lượng.


Ba đứa trẻ tóc vàng bị bé trai nhìn bằng ánh mắt sắc bén như chim ưng, trên người tỏa ra khí thế mãnh liệt, bọn chúng chỉ thoáng ngây ngốc nhìn bé.


Qua lúc lâu, trong số đó có một đứa trẻ tóc vàng dẫn đầu phục hồi lại tinh thần, hung hăng đẩy bé trai, "Tiểu tử thối, mày muốn ăn đòn!"


Đột nhiên bị đẩy ngã, bé trai tóc đen không khỏi lùi lại mấy bước, hai đứa trẻ tóc vàng kia thấy thế, vội vàng cúi người xuống nhân cơ hội lấy tiền trước mặt bỏ vào túi của mình.


Cặp mắt bé trai tóc đen nhìn chằm chằm vào tay hai đứa đang lấy tiền, lạnh giọng nói hai chữ: "Để xuống!"


Ba đứa trẻ tóc vàng thấy tình hình không ổn, nhấc chân muốn chạy, ánh sáng chớp nhoáng - -


"A! Đau quá!" Hai đứa trẻ lấy tiền gào khóc thảm thiết, che cánh tay đang chảy máu, nhìn trong tay bé trai là dao găm bén nhọn, thân thể không nhịn được khẽ run lên, một đứa trẻ tóc vàng khác bị dọa sợ, vội bỏ chạy để mặc đồng bọn.


"Đem tiền để xuống!" Một lần nữa thanh âm lạnh lẽo của bé trai tóc đen vang lên, nâng con dao găm dính máu lên trước mặt chúng đe dọa.


Hai đứa trẻ tóc vàng vội vàng lấy tiền từ trong túi móc ra ném xuống đất, sau đó giống như gặp quỷ bỏ chạy như điên.


Rốt cuộc bé trai tóc đen cũng thở phào nhẹ nhõm, vén vạt áo lên, nghiêm túc lau vết máu trên dao găm, sau đó ôm nó vào trong ngực giống như bảo bối rất quý, cúi thấp người xuống chuẩn bị nhặt tiền. Nhận thấy xung quanh như có ánh mắt nhìn mình, chợt bé trai ngẩng đầu lên, hung tợn nhìn chằm chằm người tới, cảnh giác đưa tay vào trong ngực.


"Ha ha!" Nhìn vẻ mặt hung hãn đùa nghịch của bé, Lăng Bảo Nhi không nhịn được cười khẽ, so với anh ấy, vẻ mặt tức giận của tiểu quỷ này giống như trod trẻ con mà thôi, cô mới không sợ bé trừng! "Em. . . . . . Ách, em trai rất dũng cảm!"


Dường như không ngờ rằng, người tới vậy mà không bị ánh mắt mình dọa sợ, còn nói những lời khó hiểu, bé trai có chút kinh ngạc há hôc mồm, không hiểu nhìn cô chằm chằm.


Ha ha! Thật đáng yêu, như vậy mới giống một đứa bé!


"Ách. . . . . . Chị lạc đường, không biết em. . . . . . Có thể đưa chị về nhà không!" Mặc dù cảm thấy chuyện này không có khả năng, nhưng cô cũng không có biện pháp khác, vừa nãy ba đứa trẻ kia đã bỏ chạy không thấy bóng dáng, xung quanh không có ai ngoài hai bọn họ, vừa rồi nhìn bé cũng rất kiêu ngạo - lợi hại, nên cô thử chút xem sao!


A? Miệng của bé trai không thể mở to hơn được nữa, cằm giống như muốn rơi xuống. Chị gái này ngu ngốc sao? Muốn bé đưa về nhà? Bé mới 5 tuổi mà!


Cứ như vậy, hai người một lớn một nhỏ đi xung quanh ngõ nhỏ xa lạ, “mò mẫm theo chỗ sáng”, thật vất vả mới đi đến đường cái, Bảo Nhi vội vàng chặn một chiếc ta-xi mới có thể trở lại nhà. Dĩ nhiên tiền xe là bé trả, bởi vì không phải bé muốn đưa cô về nhà sao!


Dọc đường đi, từ trong miệng nhỏ của bé cô biết được: bé tên là Tiểu Hải, năm nay 5 tuổi, vốn là ở trong cô nhi viện, sau đó Cô Nhi Viện bị cháy, bây giwof khoogn có nhà để về, dọc đường ăn xin.


Vì vậy, cô liền thu nhận bé trai đáng yêu này, cũng mang bé trở về nước.


Vừa mới bắt đầu, biểu hiện của Tiểu Hải tuyệt không như đứa bé 5 tuổi, trưởng thành sớm khiến người ta đau lòng. Bảo Nhi tốn khoảng thời gian không ngắn để gần gũi bé, chưa đến 5 phút là true chọc, quấn bé. Dần dần, bé mới có vẻ mặt mà đứa bé nên có: cười, ầm ĩ, làm nũng, nghịch ngợm, gây sự. . . . . .


Tiểu Hải hình như thông minh hơn so đứa bé cùng tuổi, rất nhiều chuyện vừa học bé liền biết luôn. Giống như lần trước, cô mua linh kiện máy vi tính, chuẩn bị một bàn DIY dùng để viết bản thảo, lên mạng, lúc rảnh thì chơi trò chơi. Nhưng không ngờ phức tạp như vậy, cô đang muốn tuyên bố buông tay, chuẩn bị gọi điện thoại cầu cứu Phong, thì bé cầm sách hướng dẫn và linh kiện máy tính lên, tự nhốt mình trong phòng, sau đó một lúc mang máy tính mới tinh xuất hiện, ngay cả Phong cũng khâm phục bé không ngớt.


Hơn nữa bé chơi game trên máy tính rất tuyệt, mặc kệ là trò chơi gì, bé lên tay rất nhanh, cô và Phong chưa từng thắng nổi bé, sau cùng bé khinh thường chơi cũng hai bọn họ, bé online tìm các cao thủ quyết đấu, lại vẫn thường mang phần thưởng chiến thắng trở về. Theo lý thuyết, đầu óc bé tốt như thế, thì việc học rất giỏi mới đúng, nhưng . . . . . .


"Mẹ! Con trai bảo bối đã trở lại!" Người chưa thấy mà tiếng đã đến trước, giọng trẻ con non nớt gọi cô từ trong hồi ức gọi về .


Trước của là một bé trai đáng yêu, đầu đội mũ lưỡi trai, đôi mắt to long lanh có hồn, ba lô nhỏ đeo trên vai, trông cực kỳ đẹp trai.


"Mẹ, lần này thi con lại được 60 điểm!" Bé cong miệng cười rất vui vẻ, một bộ đã đạt được yêu cầu muôn năm, vẻ mặt thừa một chút vui vẻ, thiếu một chút chịu tội.


Môi đỏ mọng của Bảo Nhi khẽ nhếch, ánh mắt kinh ngạc nhìn theo bé, chính là nét mặt này, mỗi lần chỉ cần Tiểu Hải đạt được 60 điểm, vẻ mặt đặc biệt cực kỳ hưng phấn như bây giờ.


Bé giống như thường được 60 điểm, Đúng! Không nhiều không ít, vừa vặn 60 điểm, thỉnh thoảng có một hai ngoại lệ, cũng chỉ lệch hơn 60 điểm chút xíu. Nói trong lòng bé không thích đi học, lại không đúng, cô xem qua bài thi của bé, đáp án của Tiểu Hải ở đâu thì chỗ đó có vết hồng hồng bên cạnh, những thứ khác nói bé làm đi, lại dễ dàng muốn chết! Là cô dạy dỗ có vấn đề sao. . . . . .


~ ~ ~  :iou: Hết chương 5   :iou: ~ ~ ~

p/s: cám ơn ss TBM đã ủng hộ e nhé !!! :-D



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: Cyclotron, Heonhi210, Khưu Uy Uy, Tiểu Bạch Miêu, anhdao_2512, antunhi, h20voyeudau, hoalan93, hotaru_yuki, m.truyen, me0kitty, zuzu_9x
     

 10.10.2013, 23:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12439 lần
Điểm: 23.3
 Re: [Hiện Đại] Bé Cưng Của Học Trưởng - Chanh Bảo Bảo - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6 (1)



"Mẹ, người đang nhớ cái gì à? Sao vẫn không nói lời nào vậy? Tiểu Hải đói bụng rồi đó!" Bé đáng thương nhìn Bảo Nhi trước mắt, tròng mắt đen thoáng qua một tia thông minh. Hắc hắc, lâu như vậy rồi mẹ còn chưa suy nghĩ ra sao?



Không sai! Bé cố ý, bởi vì bé cảm thấy thi được 60 điểm so với max điểm có tính khiêu chiến hơn nhiều, thi max điểm chỉ cần điền đề bài bài thi là được rồi, mỗi lần thi đều được vừa vặn 60 điểm quả thật không đơn giản, nhớ lại nhiều lần bé tính toán nhầm!



Thật ra thì quan trọng hơn là, bé đã đi khảo nghiệm qua rồi, chỉ số thông minh không những ở tiểu học mà thôi, bé không muốn để mẹ phát hiện, tiếp đó đưa bé vào trung học, như vậy bé sẽ không có thời gian làm những việc mà mình yêu thích rồi. . . . . .



"Ờ! Vậy con kiếm tạm cái gì ăn đi! Mẹ lập tức đi nấu cơm." Nói xong, Bảo Nhi liền bước về phía nhà bếp.



"Oa! Mẹ, đừng mà!" Giống như nghe được chuyện không thể tưởng tượng nổi, Tiểu Hải đột nhiên hô to.



Thấy Bảo Nhi nghi ngờ xoay người lại, Tiểu Hải lập tức ý thức được hành động vô cùng khoa trương của mình, "Ách. . . . . . Ách, ý của con là, tại sao không giống ngày thường gọi đồ ăn nhanh của nhà ăn gần đây!"



"Ờ! Nhưng hôm nay bị mất điện, nhà ăn bên cạnh cũng đóng cửa thôi? ! Kỳ thực số điện thoại của nhà ăn chúng ta cũng không biết! Cứ tự mình nấu đi! Thế nào, thỉnh thoảng ăn đồ mẹ nấu không được sao?" Tiểu tử này cũng quá không nể mặt đi! Hiếm khi cô xuống bếp mà!



"Vậy. . . . . . Vậy. . . . . . , đúng rồi, không phải mẹ nói là trong nhà bị mất điện sao? Vậy chờ mẹ nấu cơm xong, trời tối đen như mực rồi, thì ăn kiểu gì! Nếu không thể gọi đồ ăn nhanh, vậy. . . . . . Vậy chúng ta ra ngoài ăn! Ách. . . . . . , coi như là ăn mừng con thi được 60 điểm đi!" Trong lòng bé thầm nghĩ: ngày mai nhất định phải tìm số điện thoại của mấy nhà ăn mới được!



"Vậy. . . . . . Được rồi! Hôm nay chúng ta sẽ ăn một bữa tiệc lớn!" Bảo Nhi nói xong, liền vội vàng trở về phòng thay quần áo ở nhà ra.



Tiểu Hải nhìn thấy cô rời đi, tay nhỏ vỗ vỗ lồng ngực của mình, thở phào nhẹ nhõm, Tốt! Tốt!


p/s: đoạn này hơi ngắn hihi :-D


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: Ashleytran112, Cyclotron, Heonhi210, Khưu Uy Uy, ThuyDjnh, antunhi, anvtk1992, h20voyeudau, hoalan93, hotaru_yuki, m.truyen, me0kitty, nguyenlecntt, peheo25
     
 11.10.2013, 20:11
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12439 lần
Điểm: 23.3
 Re: [Hiện Đại] Bé Cưng Của Học Trưởng - Chanh Bảo Bảo - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6 (2)
]


"Oa! Nhà hàng kia, quả nhiên ăn thật ngon, mẹ ăn ngon đến no bụng đó!" Bảo Nhi thỏa mãn vô cùng, sờ sờ cái bụng, nhìn con trai bảo bối ngồi đối diện, "Tiểu Hải, con thì sao? Ăn no chưa?"


"Dạ! Con cũng no rồi!" Tiểu Hải học theo Bảo Nhi vỗ vỗ cái bụng nhỏ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn cười đầy thỏa mãn. Ừ! Chủ ý đi ra ngoài ăn thật là sáng suốt! "Mẹ, chúng ta đi thôi!"


Hai người vừa đi đến cửa  — —


"Bảo Nhi? Thật sự là bạn! Bảo Nhi!" Một cô gái xinh đẹp động lòng người, da thịt trắng nõn như tuyết, huyên náo chạy tới trước mặt hai người, hai mắt mở to gắt gao nhìn chằm chằm Lăng Bảo Nhi, có vẻ kích động khác thường.


"Bạn là. . . . . . An Kỳ? !" Liếc thấy bạn học cũ, trong phú chốc Bảo Nhi ngẩn ngơ, chỉ một thoáng bạn tốt gặp nhau trong lòng mừng như điên.


Hai cô gái “xuất chúng” giống nhau hưng phấn ôm nhau, vui vẻ nhảy tâng tâng.


Không ai để ý đến Tiểu Hải đứng bên cạnh đang liều mạng trợn mắt, làm ơn! Hai người phụ nữ này có lầm không vậy? Cứ nhảy loạn trước cửa hàng người khác như thế, không thấy những khách hàng bên ngoài không dám bước vào cửa hàng nữa rồi sao? Toàn bộ khách đều ngoảnh lại nhìn, thật là mất thể diện mà!


"Mẹ, dì xinh đẹp, con biết rõ hai người đã lâu không gặp, nhưng mà chân của con mỏi rồi đó!"


"Bảo Nhi, đây là con trai của bạn sao? Không phải năm đó bạn và Ngạn Hiên chia tay sao? A! Chẳng lẽ bạn đã kết hôn rồi sao? Đây là đứa bé bạn và người khác sinh sao?" An Kỳ kinh ngạc nhìn Tiểu Hải đứng bên cạnh, trong đầu đều là dấu chấm hỏi.


Bỗng chốc khuôn mặt nhỏ nhắn của Bảo Nhi đỏ lên, cô lặp ba lắp bắp nói: "Bé là. . . . . . Không phải, tớ không có . . . . . . Không phải . . . . . . ". Trời ơi! Lập tức bị An Kỳ hỏi nhiều vấn đề như vậy, bảo cô phải trả lời thế nào đây!


An Kỳ không dám tin, mắt đẹp trừng to, "Bảo Nhi, bạn có thể đem trung gian những lời đó bổ sung sao?" Trời ạ! Bạn ấy như vậy ‘có phải hay không, có hay không’ bảo cô làm sao nghe hiểu được đây! Bây giờ cô tò mò muốn chết!


Tiểu Hải bất đắc dĩ lắc đầu một cái, nhìn hai người, họ định tiếp tục ở chỗ này trò chuyện nữa sao? Tốt lắm! Bây giờ quản lý đang đi qua đây, để xem hai người làm thế nào!


Quản lý nhà ăn đi tới, cung kính cúi đầu hành lễ với An Kỳ, "Thiếu phu nhân, thiếu gia A Hạo mới vừa điện thoại qua, nói là thiếu gia và Thiếu chủ sẽ đến trễ một chút, thiếu phu nhân cứ dùng cơm trước, không cần chờ hai người!"


Tiểu Hải kinh ngạc xoay người nhìn sang quản lý nhà ăn, rồi quay lại nhìn An Kỳ, cái miệng nhỏ nhắn bất mãn lẩm bẩm: "Đây là ý gì? Làm bé chờ nửa ngày lại thành chó con bắt chuột sao! Thôi, bây giờ hai người có ở chỗ này tán gẫu, con cũng mặc kệ!" Bé xoay người đi về phía chỗ ngồi gần mình nhất, gọi nước đá bào vừa ăn vừa chờ.


Ngược lại, bộ mặt Lăng Bảo Nhi kinh ngạc nhìn An Kỳ: "Hắn mới vừa nói gì, thiếu gia A Hạo và Thiếu chủ, không phải tớ cũng biết hai người đó chứ? Bọn họ cũng sẽ tới đây? Trời ạ! Vậy. . . . . . Vậy tớ đi trước!" Dứt lời, cô bị dọa sợ đến mức xoay người bỏ chạy, giống như sau lưng có quỷ đuổi theo vậy.


Tiểu Hải không biết làm sao nhìn theo bóng lưng Bảo Nhi, oa — —! Mẹ bé giở trò quỷ gì vậy? Cứ thế bỏ lại một mình bé, còn mình thì bỏ chạy? Nếu không phải vừa ăn cơm no, thì bé còn tưởng rằng mẹ vội đi ăn cơm chùa! Không bình thường nhé, bé vừa gọi một ly đá bào, bây giờ ai sẽ trả tiền? Còn nữa, bé trở về nhà thế nào?


An Kỳ nhìn Bảo Nhi đột nhiên đạp cửa bỏ chạy, cũng cho bị dọa sợ không nhẹ, quay đầu nhìn vẻ mặt mờ mịt của tiểu quỷ đang ngồi trên ghế, mắt đẹp thoáng qua một tia gian xảo, khóe miệng thoáng hiện lên nụ cười gian.


Thật tuyệt, trong tay có con tin, cô nhất định phải tra hỏi thật tốt mới được! "Người bạn nhỏ, con với mẹ con có quan hệ như thế nào?"


Hai mắt Tiểu Hải trừng lớn, giống như An Kỳ là quái vật vậy: "Dì xinh đẹp, dì với mẹ con có quan hệ như thế nào?" Tại sao bạn mẹ so với mẹ còn ngốc nghếch hơn vậy?


"À? Đó, đương nhiên là . . . . . Hắc hắc, xin lỗi!" Ý thức được mình hỏi vấn đề ngu ngốc, An Kỳ không được tự nhiên cười gượng hai tiếng, sau đó để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của cô, tiếp tục truy hỏi tới cùng, "Ý của dì là nói, cô ấy là. . . . . . Ách, không đúng, cô ấy là mẹ ruột của con sao? Cha con là ai?" Cô cười như hồ ly, cái đuôi phía sau vẫn còn tà ác lắc lư.


Tiểu Hải chăm chú nhìn chằm chằm An Kỳ nhìn lúc lâu, "Trước tiên dì giúp con tính tiền, sau đó đưa con về nhà, những vấn đề này con nghĩ mẹ sẽ giải đáp cho dì!" Không phải bé cố ý gây khó dễ, mà là bé đột nhiên có hứng thú với chuyện trước kia của mẹ.


Người nào khiến mẹ sợ đến mức bỏ mặc bé ở nhà hàng, một mình chạy mất? Mà trong mắt dì có nhiều câu hỏi, dẫn dì về nhà bé có thể lấy được đáp án bé muốn!


"Được, được, được! Chúng ta đi mau, đi mau!" An Kỳ quẹt nhanh thẻ, hào hứng bừng bừng dẫn Tiểu Hải rời đi. . . . . .


"Mẹ — —, làm sao mẹ có thể bỏ mặc một mình Tiểu Hải ở trong nhà hàng, còn mẹ thì chạy mất!" Lông mày Tiểu Hải nhíu chặt lại, đôi mắt to đáng thương nhìn cô, trong miệng không ngừng lên án việc ác của cô, "Tiểu Hải cho rằng mẹ không cần con nữa!"


"Thật xin lỗi, thật xin lỗi, mẹ không phải cố ý, mẹ chắc chắn cần con! Tiểu Hải, tha thứ cho mẹ có được không! Lần sau mẹ nhất định sẽ mang con cùng chạy!"


Lăng Bảo Nhi về đến nhà mới phát giác có cái gì không đúng, phát hiện mình boe rơi Tiểu Hải ở trong nhà hàng, vội vàng mở cửa, muốn đi ra ngoài tìm, liền nhìn thấy An Kỳ và Tiểu Hải cùng nhau đứng trước cửa nhà. "An Kỳ, cám ơn bạn đã đưa Tiểu Hải về!"


An Kỳ phất phất tay, mắt to nhìn thẳng vào trong nhà, cuối cùng dứt khoát cởi giầy ra, bỏ lại một câu: "Tớ đi thăm quan trang trí nhà bạn một chút", sau đó liền huyên náo đi vào trong phòng. Bảo Nhi dắt tay Tiểu Hải đi theo vào nhà, bộ mặt bất đắc dĩ nhìn An Kỳ chạy hết phòng này sang phòng khác.


Mặc dù lòng hiếu kỳ của An Kỳ có thể giết chết chín người, nhưng có phải chuyện gì bạn ấy cũng tò mò, đặc biệt là chuyện lúc trước của cô và Ngạn Hiên. Từ lúc An Kỳ nhờ Nghiêm Hạo hỏi giùm, thì cô đã biết lòng hiếu kỳ của bạn ấy nhiều đến mức nào rồi.


Qua một lúc lâu, bộ mặt nghi ngờ của An Kỳ bước ra từ trong phòng, quái lạ, tại sao không có một chút dấu vết? "Bảo Nhi, tại sao nơi này nhìn qua chỉ có hai người các bạn ở, chẳng lẽ cha của bé không ở đây? Chẳng lẽ bạn đi làm người tình?"


Bảo Nhi bị suy nghĩ lung tung của cô bạn làm cho dở khóc dở cười, "Không phải! Bạn không cần suy nghĩ lung tung nữa! Nơi này vốn không có người khác, chỉ có tớ và Tiểu Hải ở mà thôi. Tiểu Hải là con nuôi của tớ, không phải do tớ sinh ra!"


"Ý bạn nói là, bạn chưa kết hôn, cũng không phải người tình, nói như vậy, Ngạn Hiên vẫn còn có cơ hội sao!" Thật tốt quá, cô nhất định phải báo tin tức tost lành này cho ông xã yêu dấu, tránh để cho ông xã suốt ngày bị sư tử điên cuồng kia gầm thét.

Giữa bọn họ có quen thuộc như vậy sao? Bọn họ có quan hệ như thế nào? "Bạn gọi anh ấy là Ngạn Hiên? Hai người. . . . . ."


An Kỳ gấp rút ngắt lời cô, giải thích: "Bảo Nhi à, nghìn vạn lần bạn đừng có hiểu lầm nhé! Tớ đã kết hôn rồi, chú rể là Nghiêm Hạo đó! Tớ gọi anh ấy là Ngạn Hiên là bởi vì anh ấy và ông xã tớ là anh em kết nghĩa, hơn nữa chúng tớ còn sống cùng nhau trong Kỉ gia, cho nên rất thân quen!"


Nói đùa, hai bọn họ chỉ vì một hiểu lầm nho nhỏ mà phải cách xa nhau năm năm, nếu lại cách nhau năm nắm nữa, thì Kỉ Ngạn Hiên nhất định sẽ chém chết cô, sau đó băm! Băm! Băm! Băm đến khi ngay cả chồng cô cũng không nhận ra nữa!


"Bảo Nhi, bây giờ bạn đã trở về, không lâu nữa chúng ta có thể sống cùng nhau tại Kỉ gia rồi, mẹ chồng nhất định sẽ rất cao hứng khi nhìn thấy bạn đó!"


"Trời ạ! Không được! An Kỳ, nghìn vạn lần xin bạn đừng nói chuyện đã từng gặp tớ cho anh ấy biết, làm ơn! Tớ còn chưa muốn gặp anh ấy, nghìn vạn lần xin bạn không được nói cho bất kỳ ai biết!" Quá nhanh, cô còn chưa chuẩn bị xong, căn bản cô không biết đối mặt với anh như thế nào.


"Tại sao chứ? Anh ấy đã đợi bạn năm năm rồi!" An Kỳ không hiểu nhìn cô.


"Tớ không biết, nhưng mà xin bạn đừng nói ra!" Vẻ mặt khẩn cầu của Bảo Nhi nhìn An Kỳ.


"Nhưng. . . . . ."


"An Kỳ, nếu bạn nói ra, tớ sẽ tuyệt giao với bạn đó!"


"À? Có cần nghiêm trọng như thế không?" Nhìn nét mặt không cho thương lượng của Bảo Nhi, An Kỳ bất đắc dĩ gật đầu một cái, "Được rồi! Tớ sẽ không nói!" Bảo Nhi là bạn tốt nhất của cô, cô cũng không muốn mất đi người bạn này.


Nếu bạn ấy vẫn ở chỗ này, nói không chừng rất nhanh sẽ bị anh ấy tìm được, không phải sao? Duyên phận này, cũng không phải muốn tránh là tránh được . . . . .


Thấy An Kỳ bảo đảm, cô nên an tâm không phải sao, vì sao trong lòng có chút thất vọng, "Ách. . . . . . An Kỳ, bạn và A Hạo gần đây thế nào?"


"Nhìn dáng vẻ trắng trẻo mập mạp của tớ là biết rồi! Thật không hiểu nổi bạn! Rõ ràng muốn hỏi anh ấy, tại sao không nói thẳng!" Thật không hiểu nổi, trong lòng rõ ràng nghĩ đến người ta, lại có chết cũng không chịu gặp anh ấy! Đây là tâm tình gì!


Nhìn bộ dáng An Kỳ cười như đoán trúng tim đen, hai gò má cô đỏ lên, có chút xấu hổ, giải thích: "Tớ không có! Tớ. . . . . . Tớ chỉ quan tâm đến bạn cũ thôi mà. . . . . ." Chẳng qua là, cô càng giải thích, càng lộ ra giấu đầu hở đuôi.


"Được rồi! Tớ không cười nữa! Anh ấy thì. . . . . . , trừ bên cạnh không có bạn ra, những thứ khác đều khỏe á! Chỉ là rất bận rộn, vừa bắt đầu là cả ngày cùng người khác tranh mối làm ăn, tranh địa bàn, tất cả mọi người sợ anh ấy tiếp tục như vậy thì một ngày nào đó sẽ xảy ra chuyện, liền khuyên anh ấy tẩy trắng (làm ăn chính đáng) Kình Thiên, cũng chính là tập đoàn Kình Thiên ngày nay!


Năm năm này, anh ấy ngày đêm đều làm việc, hiện tại tập đoàn Kình Thiên đã vươn ra lĩnh vực khách sạn, nhà hàng, giải trí, bất động sản, tài chính, bảo hành, tóm lại là rất nhiều ngành nghề! Ừ, mới vừa rồi chúng ta gặp nhau ở nhà hàng kia chính là của chúng ta mở đó! Thật không biết anh ấy liều mạng thế . . . . ."


Bỗng dưng, một tiếng chuông điện thoại thanh thúy vang lên, cắt đứt lời nói của An Kỳ.


"A lô — — ông xã, ách. . . . . . Đúng vậy, em đang gặp mặt bạn học cũ. Ách. . . . . . , em chờ các anh sốt ruột lắm rồi, liền mò mẫm đi ra ngoài dạo một chút. Bây giờ em đang ở. . . . . . Em cũng không biết đây là nơi nào á! Ách. . . . . . Anh không cần phải qua đón, em tự lái xe đi! Ờ! Em biết rõ rồi, anh rất dài dòng mà!"


"An Kỳ, cám ơn bạn!"


"Không cần á! Bạn nên mau chóng suy nghĩ rõ ràng mọi chuyện đi, anh ấy thật sự rất rất thích bạn đó! Bây giờ tớ phải đi rồi, bọn họ đang chờ tớ ở nhà ăn! Ách. . . . . . Sau này tớ có thể thường xuyên đến đây chơi với bạn và Tiểu Hải không?"


"Lúc nào cũng hoan nghênh!"


Sau khi tiễn An Kỳ về, trong lòng cô cảm thấy có chút mất mát, không phải là không muốn nhìn thấy anh ấy sao? Tại sao lại cảm thấy mất mát chứ? Tại sao anh có thể để mình vào trong hoàn cảnh nguy hiểm? Tại sao anh lại không thương tiếc bản than như vậy?


Tiểu Hải nhìn thấy sắc mặt nặng nề của cô đi vào căn phòng, cũng xoay người bước vào thư phòng, mới vừa rồi hai người hình như nhắc tới: Kình Thiên Minh, tẩy trắng, tập đoàn Kình Thiên, Nghiêm Hạo, Ngạn Hiên, An Kỳ? Xem ra, bé phải điều tra một chút mới được. . . . . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: Cyclotron, Ki uc nhat nhoa, antunhi, h20voyeudau, hotaru_yuki, m.truyen, me0kitty, nguyenlecntt, zujin.smile
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bình Roxana, Mihaelzcd, num1995, thtrungkuti, tiffany344 và 123 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

13 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
meoancamam
meoancamam
Song Nhi
Song Nhi
Ngọc Hân
Ngọc Hân
THO THO
THO THO
Cửu Muội
Cửu Muội
zio
zio

Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim
Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.