Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 13.09.2013, 22:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2213 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Điểm: 37
Chương 1.7


Rất nhanh, Mạc Sở Hàn đã đưa Lâm Tuyết lên lầu hai, hắn không đưa cô tới loại địa phương dục vọng quấy nhiễu như phòng ngủ mà  thẳng lên sân thượng.

Khoảng sân này thoạt nhìn giống  một hoa viên, vị trí đặt trên cao tràn đầy ánh mặt trời, cây cối đặc biệt xanh tốt  rậm rạp. Đầu mùa hạ , đủ các loại hoa bắt đầu đua nhau nở rộ khoe sắc, thực vật có thân mềm được trồng đặc biệt nhiều, dây leo của chúng quấn quanh chặt chẽ,  cành lá dày đặc, bóng cây xanh biếc quả thực bức người.

Khiến người ta chú ý nhất chính là xích đu bằng mây tre dưới dàn nho tươi tốt,  màu trắng sạch sẽ, kĩ thuật bện bằng tay tinh xảo, gió mát thổi tới chiếc đu hơi hơi lắc lư.

Lâm Tuyết kinh ngạc ngắm hoa viên này, kinh ngạc nhìn chiếc xích đu trống không đang đung đưa trước gió, vẻ thanh lạnh trong con ngươi trong trẻo như suối rốt cục bị phá vỡ, trên mặt cô biểu lộ một loạt cảm xúc hỗn hợp: thống khổ ngọt ngào lẫn cả khát khao.

Thời thơ ấu gian khổ, , những thứ đem lại sự ấm áp cho Lâm Tuyết trong hồi ức cằn cỗi thật sự không nhiều lắm. Mạc Sở Hàn từng là sắc thái sinh mệnh và niềm an ủi duy nhất của cô, mười năm trời, cô chỉ tồn tại vì hắn. Để  yêu hắn, để có thể cứu thoát Mạc Sở Hàn từ tay cha con Lâm gia hung ác, Lâm Tuyết đã vắt hết trí óc, vắt hết tâm lực đến độ mệt mỏi.

Nhưng tất cả đều là quá khứ. Trong bữa tiệc đính hôn ấy, khi Mạc Sở Hàn ôm ấp Thư Khả ngay trước mặt cô ; khi hắn tàn nhẫn dùng một cước đá bay Lâm Tuyết; thời điểm Lâm Tuyết cùng Lương Tuấn Đào  đi đến cục dân chính... mọi chuyện giữa cô và Mạc Sở Hàn đã kết thúc, bất kể là tốt đẹp hay đau khổ , tất cả đều đã chấm dứt!

"Tuyết, " Mạc Sở Hàn gắt gao dựa sát vào cô, bàn tay to như trước kia vỗ nhẹ trên eo mảnh khảnh, đôi mắt đẹp mất đi sự hung ác nham hiểm, ánh mắt hắn nhìn cô đã lâu rồi chưa từng chứa đựng lưu luyến sủng ái như bây giờ."Em thích nơi này không?"

Trước kia trong nhà Mạc Sở Hàn cũng có một khu hoa viên như vậy, Lâm Tuyết thường tới đó chơi. Xích đu đặt trên khung nhỏ, cũng là cuối xuân đầu hạ như bây giờ, trước mắt cũng là một mảng  xanh nhạt đỏ tươi. Nam tử anh tuấn đẹp trai đứng  cạnh Lâm Tuyết, bịn rịn quyến luyến, khó có thể tách rời. Hắn tự tay đẩy xích đu cho cô, dưới dàn nho rậm rạp  hắn ôm hôn cô nồng nàn.

Giờ này phút này, khi Mạc Sở Hàn ôm Lâm Tuyết lần nữa, cho cô sự dịu dàng và ôn tồn đã lâu rồi không có, Lâm Tuyết  lại cảm thấy thật xa lạ không được tự nhiên giống như chuyện giữa hai người đã trải qua mấy kiếp ... Không sai,  nói đúng ra là như đang nhấm nháp bữa cơm của ngày hôm qua, mùi vị căn bản đã thay đổi!

"Anh đã điều tra rõ, là Vân Thư Hoa cố tình để anh hiểu lầm em... Xin lỗi, đã nghĩ oan cho em rồi."
Mạc Sở Hàn một tay đặt trên eo nhỏ nhắn, một tay vỗ về đôi vai gầy yếu của cô, hắn như trước đây, thân mật cọ cọ vào tóc Lâm Tuyết ... Nhưng mái tóc dài năm nào khi ở Quân khu đã bị cắt ngắn, hiện tại chỉ chạm tới vai, Lâm Tuyết rõ ràng biết hắn yêu nhất mái tóc này, trong lòng Mạc Sở Hàn vì vậy mà dấy lên một trận căm tức thống khổ,... Nhưng nghĩ đến bản thân mình vì hiểu lầm đã khiến cô bị thua thiệt, hắn liền nhẫn nại, hạ xuống cơn tức của mình.

Lâm Tuyết từ đầu đến cuối vẫn đứng ở chỗ cũ, khuôn mặt thanh lệ không có chút biểu cảm dư thừa nào, đáy mắt cô hiện lên một tia lạnh nhạt mỉa mai. Hắn từng vô tình xúc phạm làm cô thương tích đầy mình, từng triệt để bóp tắt hi vọng của cô, từng thành công khiến Lâm Tuyết hoàn toàn lãnh tâm tuyệt niệm (1), thế nhưng hiện tại Mạc Sở Hàn lại coi như chưa có chuyện gì xảy ra, lại có thể nói ra những lời buồn cười này, quả nhiên, trái tim nam nhân được tạo nên từ vật liệu đặc biệt!

"Thư Khả không hề mang thai!" Mạc Sở Hàn từ từ thêm lực siết chặt vòng eo nhỏ nhắn khiến cả người Lâm Tuyết  dựa sát vào ngực mình. Hắn hôn nhẹ lên khuôn mặt thanh lệ, ôn nhu giải thích: "Anh nói rồi, đời này chỉ để em sinh con cho anh."

Lâm Tuyết như bị điện giật, thân thể mềm mại chấn động, cô không cách nào giữ được bình tĩnh. Ngạc nhiên ngoái đầu nhìn lại, Lâm Tuyết ngưng mắt nhìn Mạc Sở Hàn một cách bình tĩnh. Thư Khả  không có thai sao? Chuyện này có phải thật không? Chắc là thật rồi, tuy Mạc Sở Hàn đáng giận nhưng hắn không hề nói dối!

"Tuyết, " Mạc Sở Hàn hôn lên mặt Lâm Tuyết lần nữa, ôn nhu mổ nhẹ, chạm vào từng chút một như sợ mình sẽ khiến Lâm Tuyết có ác cảm mà phản kháng."Chúng ta hòa thuận với nhau là tốt rồi."

*
Lương Tuấn Đào tự mình "đưa" Thẩm Doanh Doanh về nhà,  còn ở ngay trước mặt  Thẩm Bộ trưởng nói rõ, nếu ông ta  không quản được con gái mình cứ mặc kệ cho cô ta  chạy đến nhà hắn làm ầm ĩ ảnh hưởng tới tình cảm giữa hắn và vợ mình thì Thẩm Bộ trưởng sẽ phải gánh lấy mọi hậu quả!

Giải quyết xong vấn đề phiền toái một cách triệt để, Lương Tuấn Đào mới lái xe  trở về. Đến nhà, đi loanh quanh một vòng cũng không thấy Lâm Tuyết đâu. Quản gia liền đi tới nói với hắn: "Thiếu gia, nhị thiếu phu nhân đã tự mình lái xe đưa Vân tiểu thư về nhà rồi."

"Cái gì?" Lương Tuấn Đào kinh động không ít, hắn biết Vân Đóa đi cùng Vân Thư Hoa đến ở tại Lý gia, mà Mạc Sở Hàn cũng ở Lý gia, Lâm Tuyết chạy tới đó chẳng khác gì chui đầu vào rọ.  Mặt Lương Tuấn Đào biến sắc, hắn bắt bẻ khiển trách quản gia nhà mình: "Chuyện lớn như vậy sao không báo trước cho tôi biết một tiếng? Trương quản gia, ông đúng  là càng già càng không dùng được!"

Ông Trương là lão quản gia ở nhà họ Lương đã nhiều năm, lúc này bị Thiếu chủ nhân quở mắng, trong lòng có tư vị rất không tốt. Nhưng ông không biết phản bác thế nào, đành ngượng ngùng giải thích: "Tôi cũng bảo lính cần vụ đi theo nhưng Nhị thiếu phu nhân không cho, cô ấy bảo đưa Vân tiểu thư tới cửa liền quay về nhà ngay lập tức."

Đã hơn một giờ trôi qua, đâu thấy Lâm Tuyết trở về. Lương Tuấn Đào bấm số điện thoại của cô, quả nhiên, di động không thể kết nối được. Tuy  không biết điện thoại của Lâm Tuyết đã  bị Mạc Sở Hàn bắn một phát phá hỏng nhưng trong lòng Lương Tuấn Đào mơ hồ có một dự cảm mãnh liệt—— Lâm Tuyết đã xảy ra chuyện!

Hắn muốn gọi điện cho Lý Ngạn Thành trước nhưng sợ mình rút dây động rừng,  liền dứt khoát triệu tập tay chân thân tín và bộ đội tinh nhuệ, đằng đằng sát khí hướng thẳng đến Lý gia.
*

"Anh trách lầm em. . .  Sau này anh sẽ bù đắp cho em thật tốt." Chính Mạc Sở Hàn cũng không nhớ rõ đã bao lâu rồi mình không được ôm ấp, được hôn môi Lâm Tuyết nữa, hương vị của cô vẫn thấm vào lòng người như vậy làm hắn mê luyến không thôi.

Tại Thailand, hắn phải chịu đựng những sự hành hạ  không phải của mình nhưng bao nhiêu đau đớn gian khổ cũng không bằng việc nghe nói Lâm Tuyết đã ủy thân cho Vân Thư Hoa, chuyện này càng khiến tinh thần Mạc Sở Hàn bị phá hủy. Đó là giai đoạn thấp nhất trong cuộc đời hắn ở cả hai phương diện sự nghiệp và tình yêu, Mạc Sở Hàn cho rằng mình phải  chết ở đáy cốc, không cách nào leo lên được.

Nữ thần đã  vô tình bỏ hắn mà đi, hắn còn có động lực và hy vọng để phấn đấu tiếp sao ? Không thể nghi ngờ việc Thư Khả xuất hiện giống như tuyết trung tống thán(2) , Mạc Sở Hàn  cảm kích sự an ủi dịu dàng của cô ta, cảm kích Thư Khả đã gắn bó bầu bạn không rời suốt quãng thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời hắn. Càng biết ơn cô ta, Mạc Sở Hàn càng càng oán hận Lâm Tuyết, hắn thề rằng một ngày nào đó vinh quang trở về quê cũ, mình nhất định phải bắt nữ nhân lẳng lơ thay đổi thất thường kia trả giá lớn!

Tất cả những kẻ phản bội và làm hại hắn đều phải trả giá bằng máu, không có ngoại lệ. Ban đầu Mạc Sở Hàn tính giết hết người nhà Lâm ,Vân, chỉ giữ lại Lâm Tuyết để tra tấn làm nhục cô nhưng cho tới hôm nay, hắn đã tỉnh ngộ, kỳ thật  Mạc Sở Hàn luôn chậm chạp chưa chịu xuống tay, luôn không để Thư Khả sinh con cho mình là bởi hắn vẫn lo lắng về cảm nhận của Lâm Tuyết, hắn vẫn đang chờ đợi, chờ đợi cô chủ động nhận lỗi với mình, trong tiềm thức, Mạc Sở Hàn luôn khát khao có thể cùng Lâm Tuyết nối lại tình xưa!

Âm mưu của Vân Thư Hoa bị bại lộ giúp hắn sớm hiểu rõ mọi chuyện! Tuy có  chút không cam lòng và không tình nguyện, trong lòng vẫn còn  ít oán hận căm phẫn tức tối với Lâm Tuyết nhưng Mạc Sở Hàn không thể chờ được nữa! Hắn không thể mở mắt trừng trừng nhìn Lâm Tuyết cùng Lương Tuấn Đào bên nhau cười tươi như hoa, như vậy khiến hắn muốn nổi điên!

"Tuyết, anh đang nói chuyện với em đấy." Mạc Sở Hàn nhẹ nhàng vuốt ve hai má nhẵn nhụi, đôi mắt đẹp ẩn chứa nhu tình mê hoặc động lòng người như trước kia."Giữa chúng ta đã hòa nhau, anh có thể từ bỏ kế hoạch báo thù vì em. Cũng không cho phép nhắc lại  những chuyện đau lòng đã qua, chúng ta hãy cùng quên đi, bắt đầu lại một lần nữa. Được không?"

Câu cuối cùng nói ra lại sợ bị Lâm Tuyết cự tuyệt.

Từ sau khi Mạc Sở Hàn trở về, Lâm Tuyết đã trông đợi những lời này vô số lần. Hiện giờ khi cô đã nản lòng thoái chí, hắn mới nói ra, đáng tiếc, Lâm Tuyết không còn muốn nữa.

Cô nhẹ nhàng kiên quyết đẩy hắn ra, nhìn nam nhân mình từng yêu sâu sắc trước mặt, nhìn cảnh sắc đẹp đẽ quen thuộc trước mắt, trong mắt Lâm Tuyết xẹt qua một tia bi thương  vô cùng phức tạp, cô  trả lời hắn yếu ớt: "Mạc Sở Hàn, anh có biết cái gì gọi là nước đổ khó thu lại không?"


(1) lãnh tâm tuyệt niệm: lãnh tâm – trái tim nguội lạnh, tuyệt niệm – cắt đứt nhung nhớ

(2) tuyết trung tống thán: Nguyên ý chỉ đem than củi cho người ta sưởi khi trời xuống tuyết. Nay thường dùng để ví về việc giúp đỡ người khác trong lúc gặp khó khăn



--- ----END ------



Đã sửa bởi vann8989 lúc 13.09.2013, 23:09.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Cẩm tú cầu, Sabrina76, Yến My, bichvan, conluanho, h20voyeudau, khuongcoi, susu2012, vuthuhang95
     

Có bài mới 14.09.2013, 21:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2213 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Điểm: 38
Chương 2. Bà xã à, hiện tại anh chỉ yêu em! ( ăn rất mãnh liệt)

Chương 2.1



Cả người Mạc Sở Hàn chấn động, chẳng lẽ hắn cùng Lâm Tuyết thật sự đã đến mức nước đổ khó thu hồi lại?

Lâm Tuyết chăm chú nhìn hắn, chua sót mà vén môi: "Bếp sưởi trong mùa hè, chiếc dù đi mưa khi trời nắng, còn có … khi tôi nản lòng thoái chí anh lại dâng tặng sự ân cần, những thứ này đều rất vô dụng! "

Mạc Sở Hàn thấy từ đáy mắt cô hiện lên  ưu thương và oán hận, trong lòng khẽ động, hắn vẫn  tiến thêm một bước ôm lấy Lâm Tuyết, thân mật đùa giỡn: "Bếp sưởi có thể dùng để nấu nướng trong mùa hè, dù che mưa có thể che nắng, em  nản lòng thoái chí anh có thể ân cần nhiệt tình, cảm hóa em lần nữa. Tuyết, đó không phải những thứ vô dụng!"

"Buông ra!" Lâm Tuyết khóc, dù trong thời khắc đau khổ nhất, dù Mạc Sở Hàn ra tay tàn nhẫn vô tình cô cũng không chảy một giọt nước mắt, hiện tại cô lại khóc."Tôi hận anh, vĩnh viễn không muốn yêu anh lần nữa, buông ra!"

Thấy nước mắt và sự sợ hãi của Lâm Tuyết, trong lòng Mạc Sở Hàn mừng như điên, Tuyết của hắn đã trở lại!

"Không buông, lần này chết cũng không buông !" Giờ phút này, Mạc Sở Hàn cảm thấy dù có bảo hắn phải vứt bỏ toàn bộ thế giới hắn cũng không quan tâm! Mạc Sở Hàn chỉ cần được ở chung với Lâm Tuyết, chỉ cần Tuyết của hắn có thể yêu thương hắn, trở về trong ngực hắn lần nữa, Hắn bằng lòng trả mọi giá!

Không biết sao, hai người bọn họ lại cùng hôn nhau, nước mắt đan xen truyền tới  miệng cảm giác mằn mặn, trong đó lộ ra một tia ngọt ngào.

"Không, " Lâm Tuyết dựa vào tia lý trí cuối cùng còn sót lại, tiếp tục giãy dụa muốn thoát ra, cô vẫn như cũ kháng cự sự thân mật của Mạc Sở Hàn. "Tôi đã kết hôn!"

"Không đúng!" Mạc Sở Hàn điên cuồng tiếp tục ôm cô, miệng hắn lẩm bẩm: "Người Lương Tuấn Đào yêu là Hoàng Y Na, hiện tại nữ nhân hắn yêu đã trở lại! Tuyết, nếu em không chủ động rời khỏi hắn, trong tương lai em sẽ bị  vứt bỏ lần nữa!"

*

Lý Văn San cầm máy quay phim tầm xa đã ghi lại toàn bộ mọi chuyện diễn ra giữa Lâm Tuyết và Mạc Sở Hàn, trên khuôn mặt trang điểm  tinh xảo lộ ra tia cười đắc ý ."Lâm Tuyết, cô gả cho Lương Tuấn Đào lại cùng Mạc Sở Hàn vấn vương không dứt, tôi muốn đem chuyện xấu này của cô  cho Thư Hoa xem để anh ấy thấy  rõ được cô là loại nữ nhân nào!"

Sau khi Lý Văn San đính hôn cùng Vân Thư Hoa, tuy anh ta săn sóc dịu dàng nhưng tâm tư phụ nữ vốn mẫn cảm, Lý Văn San biết Vân Thư Hoa vẫn như trước kia, anh ta  khó có thể hờ hững với Lâm Tuyết được. Cô ta đã dùng đủ cách nhưng đều không thể khiến Vân Thư Hoa một lòng một dạ với mình, từ đó Lý Văn San đam ra căm hận nữ nhân tên Lâm Tuyết vô cùng.

Hiện tại cơ hội bày ra trước mắt, cô ta nhất định phải lột được cái mặt nạ giả vờ ngây thơ của Lâm Tuyết!

"Ô, Lý Đại tiểu thư, từ lúc nào chị lại có hứng thú trốn ở đây chơi chụp ảnh thế?"

Không biết Thư Khả đi vào từ bao giờ. Khuôn mặt xinh đẹp có chút tái nhợt, đôi mắt ẩn chứa một tia oán độc nhưng cô ta vẫn cười, chẳng qua là nụ cười ẩn chứa xót xa.

Lý Văn San khinh thường liếc khuôn mặt trắng bệch của Thư Khả một cái, căn bản cũng lười trả lời. Cô ta quay đầu, vừa tiếp tục ghi lại hình ảnh của đôi nam nữ đang dây dưa không ngớt trong hoa viên kia vừa hờ hững giễu cợt: "Cô rảnh rỗi thế sao? Nam nhân của mình đang cùng nữ nhân khác ở cùng một chỗ khanh khanh ta ta, sao cô không tới thưởng cho bọn họ mỗi người một cái tát lại chạy tới đây nói với tôi những lời vô nghĩa thiếu dinh dưỡng như vậy làm gì? Chậc chậc, xem ra chỉ số thông mình của đàn bà bị bỏ rơi khá thấp a."

Nghe những lời châm chọc nói móc  của Lý Văn San, trong lòng Thư Khả sâu thêm một tầng oán độc nhưng cô ta vẫn bình tĩnh, không tranh cãi với Lý Văn San mà cười  ngọt ngào, dùng giọng nói đặc biệt mềm mại của mình: "Tôi đúng là nhàn rỗi, muốn bị nam nhân từ bỏ. Nhưng San tỷ cũng đang vội vã sao? Chị trốn ở đây chơi trò chụp ảnh không phải cũng sợ bị đàn ông bỏ rơi à?  Ha ha, thực buồn cười, chị cho rằng chụp được cái này đưa cho Vân Thư Hoa thì anh ta có thể hết hy vọng với Lâm Tuyết sao? Đây cũng đâu phải là cảnh giường chiếu mãnh liệt , chị trông mong gì khi chụp mấy thứ này, ha ha, rốt cuộc chị ngây thơ hay là ấu trĩ vậy?"

Lý Văn San bỏ máy quay xuống, cô ta quay người trợn mắt chống nạnh nói: "Cái đồ lẳng lơ kia, cô không có việc gì nhàn rỗi nên chạy tới đây đối đáp nhàm chán với tôi sao? Mở mắt chó của cô ra mà nhìn cho rõ chỗ cô đang đứng là nhà ai. Dù sao Mạc Sở Hàn cũng không cần cô, còn ăn nói không có chừng mực nữa tôi sẽ gọi cảnh vệ binh  đuổi cô đi!"

"Chị dám sao?" Thư Khả cười khiêu khích, "Đừng cậy mình là Đại tiểu thư Lý gia, đáng tiếc cái nhà này không do chị định đoạt!"

Lý Văn San tức giận, khuôn mặt vặn vẹo một trận, cô ta muốn thế nào lại không được thế ấy. Thư Khả nói rất đúng, đây là nhà của Lý Ngạn Thành, mà Lý Ngạn Thành rất yêu quý Mạc Sở Hàn! Địa vị của Lý đại tiểu thư ở nhà họ Lý so với Mạc Sở Hàn còn kém xa, điểm ấy mọi người đều biết cả.

Nhưng người kiêu ngạo như Lý Văn San đâu cam tâm để Thư Khả chiếm thế thượng phong, cô ta không chút khách khí mà nói móc nữ nhân đối diện: "Đắc ý gì chứ? Sắp bị bỏ rơi rồi còn dám phân cao thấp với tôi. Xí! Chờ Mạc Sở Hàn cùng Lâm Tuyết quay về tốt đẹp như xưa, tôi chờ xem cô còn mặt mũi nào mà  dựa dẫm nhà chúng tôi nữa!"

"Sở Hàn sẽ không đá tôi, tôi cũng sẽ không rời khỏi Lý gia. Trong tương lai, tôi  sẽ là chủ mẫu nhà họ Lý, sao có thể rời đi được?" Thư Khả từ từ đi đến trước máy quay phim, đôi nam nữ trong khuôn hình vẫn  dây dưa như cũ.

Có thể thấy,  Lâm Tuyết đang giãy giụa kháng cự và né tránh nhưng Mạc Sở Hàn cứ theo sát không chịu buông tay. Khuôn mặt tuấn tú kiêu căng mê người không có chút rụt rè, cao quý nào chỉ có loại biểu cảm vô lại quấn quýt si mê.

Nở nụ cười chán nản, Thư Khả lầm bầm một mình : "Sở Hàn, anh thật là bạc tình. Chẳng lẽ anh đã quên, khi anh lâm vào tình cảnh buồn chán nhất, khốn cùng, tứ cố vô thân, ai đã bầu bạn không rời với anh? Anh đối xử với tôi như vậy, tôi sẽ không tha thứ cho anh!"

"Tránh ra, cô cứ như một oán phụ đáng ghét vậy!" Lý Văn San đẩy Thư Khả sang bên, tiếp tục quay phim.

Không ngờ Thư Khả thiếu chút nữa bị ngã sấp xuống, cô ta vịn vào lan can, trong mắt lại tràn ra oán hận. Đều do Lâm Tuyết cả, nếu Lâm Tuyết không mê hoặc Mạc Sở Hàn hại cô ta bị lạnh nhạt, Lý Văn San đã không dám đối xử với cô ta như vậy.

Lần nữa đi qua Lý Văn San, Thư Khả vuốt vuốt mái tóc dài có chút hỗn độn, cười nói: "Tôi có kế sách  rút củi dưới đáy nồi (1) rất hay , ngoài việc khiến Vân Thư Hoa chán ghét Lâm Tuyết  còn có thể trực tiếp hủy diệt cô ta, chị muốn nghe một chút không?"

Tuy ghét Thư Khả nhưng nghe nói có cách phá hoại  Lâm Tuyết, Lý Văn San đương nhiên cảm thấy hứng thú. Cô ta lập tức thu lại địch ý cùng sự khinh miệt của mình, giả tạo cười cười hai tiếng: "Cô có ý kiến hay thì mau nói ra nghe một chút coi, rõ ràng trừ bỏ được cô ta, đối với cả hai chúng ta đều có lợi!"

Cho dù không muốn thấy Thư Khả nhưng để cô ta làm nữ nhân của Mạc Sở Hàn so với Lâm Tuyết cũng tốt hơn. Nếu Lâm Tuyết thực sự theo Mạc Sở Hàn, cả ngày ở tại Lý gia sẽ lúc ẩn lúc hiện trước mặt Vân Thư Hoa, Thư Hoa kia sớm muộn gì cũng bị Lâm Tuyết câu hồn.

"Được! Nếu mục tiêu của chúng ta đều như nhau, tất nhiên là chung kẻ thù! Cô nói tôi nghe coi..." Thư Khả ghé sát tai Lý Văn San,  thì thầm nói nhỏ một phen.

Một hồi lâu sau, tim Lý Văn San đập mạnh và loạn nhịp, cô ta chần chờ hỏi: "Như vậy được không? Có thể gây ầm ĩ dẫn tới chuyện không may không?"

"Chị sợ gì chứ? Ầm ĩ  càng lớn càng tốt! Lương Tuấn Đào cũng không phải hạng người dễ chọc, để hắn biết tiện nhân Lâm Tuyết  ăn trong bát còn ngóng trong nồi, dám chắc hắn sẽ không tha thú cho cô ta.  Hơn nữa, theo nguồn tin đáng tin cậy của tôi, Lương Tuấn Đào đã tìm được mối tình đầu của mình, nói không chừng hắn đã sớm muốn nhân cơ hội nào đó mà  đá văng Lâm Tuyết khỏi bao hành lý. Đợi tới khi cô ta thân bại danh liệt hai bàn tay trắng lần nữa sẽ dễ đối phó thôi!" Thư Khả nói xong mưu tính của mình , toàn bộ kế hoạch đều tốt lắm. "Khi đó cho dù Sở Hàn còn theo đuổi  muốn Lâm Tuyết, cô ta cũng không đủ tư cách ngang hàng với chúng ta, nhiều lắm cũng chỉ có thể trở thành tình nhân của anh ấy, không thể ngẩng mặt nhìn trời!"

"A!" Lý Văn San nhịn không được, hai mắt quan sát tỉ mỉ Thư Khả , chế nhạo cô ta: "Ngay cả việc nam nhân của mình nuôi dưỡng tình nhân cô cũng chấp nhận được, quá là hiền tuệ khoan dung!"

"Không phải chị cũng thế sao, biết rõ trong lòng Vân Thư Hoa còn muốn Lâm Tuyết, sao vẫn giữ chặt không buông?" Thư Khả vén vén tóc, cười lạnh: "Chúng ta chẳng qua là chó chê mèo lắm lông thôi, cũng vậy cả."

Trong lòng Thư Khả vẫn đang suy nghĩ, chỉ cần cô ta có thể để Lâm Tuyết  tiếp tục ở lại bên cạnh Mạc Sở Hàn, cô ta sẽ  có biện pháp đối phó với Lâm Tuyết. Bằng thủ đoạn của mình và sự hiểu biết về Mạc Sở Hàn, sớm muộn gì cũng có thể khiến Lâm Tuyết đến xương cốt cũng không còn!

"Hừ!" Lý Văn San bị Thư Khả chọc trúng tâm sự, không khỏi phẫn nộ nhưng vẫn đồng ý với lời nói của cô ta. Chỉ có tìm cách khiến Lâm Tuyết suy sụp, bọn họ mới có cơ hội chiếm hữu được toàn bộ thân thể và linh hồn của nam nhân mình yêu."Cứ vậy đi, chúng ta hỗ bang hỗ trợ, nhất định diệt trừ Lâm Tuyết!"

Hai người đang nhiệt tình thảo luận kế hoạch cụ thể thì Vân Đóa đi tới. Khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn tinh xảo tràn đầy mờ mịt, cô nhìn hai người phụ nữ khe khẽ nói nhỏ với nhau, lại nhìn đến chiếc máy quay phim trên lan can, nghi hoặc không hiểu mà hỏi: "Các chị đang làm gì thế?"

(1)     rút củi đáy nồi: - Rút củi đáy nồi, đánh tiêu hao hậu cần để làm quân địch dần phải thua (Trong Tam thập lục kế)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Cẩm tú cầu, Mưa Thiên Kiều, Sabrina76, Tthuy_2203, Yến My, amythuy, bichvan, conluanho, h20voyeudau, khuongcoi, susu2012, vuthuhang95
     
Có bài mới 16.09.2013, 23:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2213 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Điểm: 37
Chương 2.2


Dù thế nào đi nữa Lâm Tuyết cũng vẫn kiên trì, cô nhớ rõ mình đã cùng Lương Tuấn Đào hẹn ước, khi ký vào khế ước, chỉ cần bọn họ lĩnh giấy hôn thú cả hai đều phải cam đoan trung thành với cuộc hôn nhân này.

Lương Tuấn Đào chưa từng mắc sai lầm, thậm chí hắn còn bảo đảm với cô sẽ không để tinh thần vượt khỏi phạm vi cho phép. Tuy  mồm mép láu lỉnh nhưng Lâm Tuyết tin  Lương Tuấn Đào là một người đàn ông biết giữ chữ tín!

"Tôi đã kết hôn rồi. Nếu anh thật sự còn yêu tôi,  xin hãy tôn trọng tôi, tôi với anh không có khả năng quay lại vui vẻ như trước nữa đâu." Thái độ của Lâm Tuyết rất kiên quyết, tuy vừa rồi ở trong ngực Mạc Sở Hàn có chút mê loạn ngắn ngủi nhưng cô là người có nguyên tắc, đã nói sẽ cùng Lương Tuấn Đào đầu bạc đến già thì nhất định làm được điều đó!

Mạc Sở Hàn thấy cô kiên quyết như vậy, hắn biết  nóng vội sẽ không ăn được đậu hũ nóng. Trừ cảm giác thất vọng, trong lòng hắn còn có chút thương tâm và giận dữ, hóa ra tình cảm của Lâm Tuyết với hắn đã thật sự  nhạt đi rồi. Nếu đổi lại là trước kia, dù có bất cứ nguyên nhân gì, cô tuyệt đối  sẽ không vì người đàn ông khác mà cự tuyệt hắn!

Trầm mặc hồi lâu, Mạc Sở Hàn buồn bã cười, nói: "Được, anh tôn trọng sự  lựa chọn của em."

*

Lương Tuấn Đào dẫn theo Bộ đội dã chiến tinh nhuệ xuất phát tiến đến Khu biệt thự chuyên dụng cho Thủ trưởng của Bộ đội Đặc chủng, nơi này canh phòng nghiêm mật, dĩ nhiên không cho phép đoàn xe có quy mô lớn như vậy tiến vào, hơn nữa Lương Tuấn Đào bây giờ còn mang theo súng ống, vẻ mặt đằng đằng sát khí càng không vào được.

Thấy phòng bảo vệ ở cổng chính chẳng những không  cho qua còn triệu tập binh lực võ trang đến tiếp viện giống như chuẩn bị cùng hắn lấy cứng đối cứng, Lương Tuấn Đào càng giận dữ hơn.

"Mau tránh ra cho tôi! Nếu không tôi sẽ phá hủy phòng bảo vệ của các người!" Lương Tuấn Đào lòng như lửa đốt, nhớ đến an nguy của Lâm Tuyết, nghĩ đến một số hình ảnh đáng sợ,  toàn bộ trái tim  hắn đều bị bóp nghẹt.

"Lương Sư trưởng, nơi này là Quân khu bộ đội Đặc chủng không phải Quân khu bộ đội dã chiến lại càng không phải Sư đoàn 706, xin anh lịch sự một chút!" Một vị sĩ quan cao cấp cất giọng hách dịch chào hỏi nhưng thái độ vẫn rất cung kính. Phóng tầm mắt khắp quân đội thành phố, chỉ sợ không ai không biết tiếng tăm của Lương Tuấn Đào, vị sĩ quan kia đương nhiên cố gắng hết sức không trêu chọc vào hắn.

"Vợ tôi bị lừa ngoặt vào nhà Lý tướng quân, tôi phải vào để điều tra!" Lương Tuấn Đào nói đơn giản ngắn gọn, đồng thời gọi điện cho Lý Ngạn Thành, muốn ông ta gấp rút  trở về phối hợp tìm người.

Lý Ngạn Thành nhận được điện thoại có chút giật mình, lập tức quở mắng hắn vài câu nhưng thấy thái độ kiên quyết của đối phương, hắn còn tuyên bố nếu ông ta không để mình vào trong tìm người thì sẽ phá hủy phòng bảo vệ trước cổng, Lý Ngạn Thanh không nén được tức giận: "Tiểu tử, cậu định tạo phản sao? Có gì chờ tôi, mười phút nữa tôi lập tức có mặt ở đó!"
Lương Tuấn Đào gấp đến độ cổ họng bốc hỏa, hắn dứt khoát gửi tin bảo Lưu  Bắc Thành điều động dẫn lực lượng lớn tới đây, đợi Lý Ngạn Thành trở về, nếu không vừa ý, hắn định bụng sẽ dùng vũ lực để giải quyết tranh chấp.

Cục diện lâm vào thế giằng co,  ngay cả các xe ra vào cửa chính của Quân khu cũng bị cấm không cho qua, phải đi cửa sau, những người khác nhìn thấy bầu không khí giương cung bạt kiếm đằng đằng sát khí này đương nhiên đều nhượng bộ, không ai hứng thú dám lại gần.

Giứa lúc hai bên võ trang đầy đủ  đang đối chọi với nhau, đột nhiên xuất hiện một bóng dáng  nhỏ xinh yếu ớt. Khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp, một thân váy trắng liền áo tinh khiết như các nữ sinh trước cổng trường học..

"Lương nhị thiếu, chào anh." Vân Đóa sợ hãi  lại gần, trước đông đảo đủ loại ánh mắt đang nhìn mình chăm chú, cô lo sợ không yên nhưng vẫn dũng cảm kiên trì đi tới bên cạnh Lương Tuấn Đào.

Nhận ra đây là em gái của Vân Thư Ho, mà lần này Lâm Tuyết  vì đưa cô trở về nên mới đến Lý gia. Lương Tuấn Đào không nén được một cỗ hỏa khí, sắc mặt  giận dữ, hắn ác thanh ác khí  chất vấn: "Lâm Tuyết đâu?"

Vân Đóa sợ tới mức suýt khóc, cô vội vặn vẹo ngón tay mảnh khảnh của mình, lắp bắp nói: "Chị ... chị ấy đang ở cùng anh Mạc Sở Hàn ."

Lương Tuấn Đào vừa nghe lại càng không muốm đội trời chung với Mạc Sở Hàn, hắn tiến nhanh một bước, vươn  bàn tay to xách Vân Đóa nhỏ xinh lại gần, một tay nhấc cằm cô lên, nheo mắt cảnh cáo : "Đã xảy ra chuyện gì? Tốt nhất là cô nên thành thật nói ra, nếu không... tôi sẽ cho cô chết rất khó coi!"

"Ô ô..." Vân Đóa chưa từng gặp qua tình cảnh như vậy, cô bật khóc, không thốt nên lời.

"Móa!" Lương Tuấn Đào nhịn không được hung bạo thốt ra một câu thô tục, nữ nhân này cấu tạo từ  giấy hay nước không biết? Hét vài tiếng đã khóc không ngừng, dường như tuyến lệ giống hệt với hệ thống nước máy. "Không được khóc! Tôi hỏi cô cái gì thì mau mau trả lời đi! Vì sao Lâm Tuyết lại ở cùng chỗ với Mạc Sở Hàn? Hiện tại cô ấy thế nào? Nói mau!"

"Ách! Khụ khụ..." Vân Đóa sắp bị hắn bóp chết, hai mắt trắng dã, ngay cả khóc cũng  ngừng lại.

"Thủ trưởng, anh muốn bóp chết cô ấy sao?" Cảnh vệ viên Tiểu Cao đi lên trước, nhắc nhở hắn.

Lương Tuấn Đào hận không thể chửi "con mẹ nó", thấy Vân Đóa sắp ngất đi, đành phải buông cô ra, thở phì phì hổn hển.

Vất vả lắm Vân Đóa mới hoàn hồn lại, cô lau lau nước mắt trên má ngọc, nức nở nói: "Lâm ... Lâm Tuyết đang cùng Mạc Sở Hàn ở hoa viên ngoài trời nói chuyện phiếm, tôi  qua hỏi chị ấy khi nào rời đi, chị ấy nói lập tức đi ngay." Vân Đóa sợ hãi nhìn con sư tử đang giận dữ Lương Tuấn Đào một cái, cho dù rất sợ nhưng cô vẫn cố lấy hết dũng khí thuật lại lời Lâm Tuyết: "Nghe nói anh đưa  người tới kiên quyết muốn xông vào, chị Lâm Tuyết bảo em đến tìm anh, chị ấy bảo có chuyện cần nói với anh Mạc Sở Hàn, nói xong  sẽ ra nên anh không cần lo lắng, cũng đừng làm càn. Cho chị ấy mười phút."

Nghe nói Lâm Tuyết bình yên vô sự, tâm tư Lương Tuấn Đào cũng buông xuống hơn nửa. Hắn tin Vân Đóa không nói dối mình nhưng lại không nghĩ ra rốt cuộc Lâm Tuyết và Mạc Sở Hàn nói chuyện gì? Hai người bọn họ còn  gì tốt mà nói với nhau đây?

Trong lòng Lương Tuấn Đào có chút không vui nhưng so với vừa rồi nóng như lửa đốt cũng đã tốt hơn nhiều. Buông Vân Đóa ra, hắn dặn dò cô: "Cô mau đi thúc giục Lâm Tuyết, nói với cô ấy, chồng cô ấy mang người tới chờ bên ngoài , tôi cho 5 phút, quá hạn không chờ!"

"A. " lần này, Vân Đóa nghe xong xoay người, định đi truyền đạt thánh chỉ của hắn.

"Từ từ!" Lương Tuấn Đào đột nhiên nhớ ra Vân Đóa là một cô gái rất đơn thuần, căn bản sẽ không thay đổi cách nói, hắn sợ Vân Đóa sẽ nói lại y nguyên lời mình khiến Lâm Tuyết hiểu lầm nên vội sửa  lại cho đúng: "Như vậy đi, cô nói với Lâm Tuyết rằng tôi cho cô ấy 5 phút xử lý việc riêng, quá thời hạn ... tôi dứt khoát dẫn người xông vào, nổ súng cho cô ấy xem!"

"Ách, " Vân Đóa có chút nghi hoặc liếc Lương Tuấn Đào một cái, trong lòng thầm nghĩ: quả nhiên đàn ông đều là loại động vật hay thay đổi,  trong chốc lát ngắn ngủi mà anh ta đã thay đổi đến hai lần.

Trước ánh mắt kinh ngạc của Vân Đóa, Lương Tuấn Đào gần như  đoán được chính xác trong lòng cô gái đơn giản này đang nghi ngờ và  xem thường mình thế nào, hắn hậm hực trừng mắt: "Phát ngốc cái gì? Mau đi đi!"

*

"Được rồi!" Thư Khả đưa đoạn phim đã  phục chế thật tốt trong tay cho Lý Văn San, nói: "Để chị ra mặt giao cho Lương Tuấn Đào là thích hợp nhất, trước khi ba chị trở về phải mau đưa cho hắn."

Lý Văn San do dự, cô ta nhìn Thư Khả hoài nghi, có chút không tình nguyện: "Vì sao muốn tôi đứng ra làm kẻ xấu? Sao cô không đi đi?"

"Đại tỷ, Lương Tuấn Đào biết tôi cùng Lâm Tuyết là đối thủ một mất một còn, tôi ra mặt hắn sẽ  tin sao?" Thư Khả nở nụ cười quyến rũ: "A, thời gian trôi mau, nếu chị không đi  có thể sẽ vuột mất cơ hội tốt đó."

Cuối cùng nguyện vọng muốn chỉnh cho Lâm Tuyết sụp đổ đã áp đảo tất cả, Lý Văn San biết rõ Thư Khả đang lợi dụng mình nhưng vẫn quyết định tự thân xuất mã.

*

*
Lương Tuấn Đào rút ra điếu thuốc muốn ổn định lại tâm tình rối loạn, vừa mới nhả một vòng khói, hắn đã thấy Lý Văn San đi ra.

Liếc cô ta một cái xem thường, Lương Tuấn Đào ngay cả mông cũng không them nâng lên một chút.

"Lương lão nhị, anh đứng chờ trước cửa nhà tôi còn bà xã anh đâu?" Lý Văn San học tập khẩu khí nói chuyện thường ngày của hắn, "bà xã anh" ba chữ được nhấn mạnh đặc biệt mờ ám.
"Biến!" Lương Tuấn Đào  đáp lại.

"Hừ, hung dữ gì chứ? Vợ anh đang cùng vị hôn phu cũ hẹn hò trong hoa viên nhà tôi, anh còn ở đây hút thuốc cáu giận với tôi , chậc chậc, thật có tiền đồ quá!" Cũng may da mặt của Lý Văn San khá dày, cô ta không thèm để ý tới thái độ  ác liệt của Lương Tuấn Đào, đôi chân đi giày cao gót phong tình vạn chủng bước đến bên cạnh hắn.

"Cút ngay, tôi dị ứng với mùi nước hoa!" Lương Tuấn Đào bịt mũi như đột nhiên ngửi thấy mùi cứt chó thối.

"Anh..." Lý Văn San tức giận nghiến răng nghiến lợi, với sự độc mồm độc miệng của hắn, cô ta thực không có cách nào ứng phó nổi, đành nhịn xuống không so đo mà rộng lượng giơ máy quay phim ra: "Này, đừng có ở chỗ này lo lắng suông, nhìn xem 'bà xã anh' cùng tình nhân cũ của cô ta đang làm những trò gì đi!"






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Cẩm tú cầu, Sabrina76, Tthuy_2203, Yến My, amythuy, bichvan, conluanho, h20voyeudau, khuongcoi, susu2012, vuthuhang95
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: promete369, Trà Hoa Nữ 88 và 230 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

9 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

10 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

11 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

14 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93

17 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 600 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca
Tuyền Uri: Mod 2 box cuối nghỉ ngơi hết dồi te ơi, không ai dọn rác luôn =.=
Cuccungcuama: huhu oa oa =)) người đâu hết rồi =))
Cuccungcuama: tớ thèm gặp người
Cuccungcuama: =)) cầu người
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 391 điểm để mua Sư Tử Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 498 điểm để mua Thần Nông Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 567 điểm để mua Bướm xanh đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 570 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.