Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 553 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn yêu thích nhân vật nam nào trong truyện này?
Bạn có thể chọn tối đa 4 ý kiến

Xem kết quả

Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

 
Có bài mới 06.09.2013, 06:08
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 894
Được thanks: 18259 lần
Điểm: 29.75
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Hôn Sủng—Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng - Cẩm Tố Lưu Niên - Điểm: 55
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển☆ Lòng Không Tự Nguyện
003. Đừng Đi Qua Đó.

Editor: Tâm Thường Lạc


Hành khúc đám cưới vang lên khắp bầu trời nông trường, hội trường hôn lễ lộng lẫy xa hoa đã có rất nhiều khách đến và đang ăn uống linh đình, chuyện trò vui vẻ, tiếng vỗ tay chúc mừng rộn ràng nhốn nháo, tất cả đều bị vùi lấp ở trong tiếng nhạc lễ vui tươi.

Cận Tử Kỳ cầm bó hoa cưới đi trên dải thảm đỏ, đầu cô phủ một lớp khăn voan mỏng trắng tinh, khuôn mặt thanh nhã yên tĩnh, cùng áo cưới trắng nõn tuyệt đẹp, tạo ra một vẻ đẹp mông lung.

Tô Hành Phong mặc lễ phục màu đen đứng ở nơi đó, dáng người cao ngất, vẻ mặt có chút ngẩn ngơ, nhưng khi nhìn thấy toàn thân Cận Tử Kỳ mặc áo cô dâu thì ánh mắt anh lại đặc biệt trở nên dịu dàng, tựa hồ xuyên thấu qua Cận Tử Kỳ là đang nhìn thấy một người khác .

Mãi đến khi Cận Tử Kỳ đi đến bên cạnh, Tô Hành Phong mới giật mình lấy lại tinh thần, thấy rõ được mặt cô dâu trong phút chốc sắc màu con ngươi của anh đã thu lại thâm tình, bình tĩnh đến xa lạ, hời hợt kéo kéo khóe miệng, lần đầu tiên anh cầm tay của Cận Tử Kỳ.

Cận Tử Kỳ đã nhìn thấu anh ta hồn vía lên mây, nhưng vẫn không mở miệng nói gì, dưới mạng che mặt lông mi hơi rũ xuống, khi anh dắt tay cô đối diện với người dẫn chương trình, cô lẳng lặng nhắm mắt để điều chỉnh lại tâm tình trong lòng đang lay động.

Cô vẫn nhớ rõ tối hôm qua khi về đến nhà, mẹ của cô là Tô Ngưng Tuyết đã nói: "Việc khai phá đất ở thành đông do Tống thị và Cận thị hợp tác sẽ chính thức được bàn bạc trong cuộc họp kế hoạch hàng năm của hai tập đoàn vào ngày mai."

Cô hướng về phía người phụ nữ mạnh mẽ xinh đẹp và lão luyện kia mà nhẹ nhàng gật đầu: "Hôn lễ sẽ được cử hành như cũ.”

Quanh quẩn bên tai lời nói của người chủ trì hôn lễ đang điều khiển chương trình: “Chú rể, tiên sinh Tô Hành Phong, anh có bằng lòng hay không cưới tiểu thư Cận Tử Kỳ làm vợ hợp pháp của mình, ở trước mặt mọi người lập lời thề: cho dù giàu sang hay nghèo khó ……”

Xung quanh rất nhiều phóng viên được mời tham dự lễ cưới đang nhao nhao tranh giành chụp ảnh cô dâu chú rể, ánh sáng đèn flash loang loáng chớp tắt liên tục trên mặt cả hai.

"Bây giờ xin mời chú rể và cô dâu trao nhẫn cho nhau!"

Tô Hành Phong đứng thẳng thất thần thật lâu không hề phản ứng, Cận Tử Kỳ trầm tĩnh mở to mắt, cô liếc nhìn dưới hội trường mọi người đang xì xào bàn tán, hơi hơi nghiêng người cầm lấy nhẫn cưới sau đó đeo vào tay Tô Hành Phong trước.

"Tiên sinh Tô Hành Phong, anh sẵn lòng vì tiểu thư Cận Tử Kỳ mà đeo chiếc nhẫn này không?"

Cận Tử Kỳ đứng ở nơi ấy, gió ngày hè ấm áp thổi lướt qua nhẹ nhàng, mạng che mặt trên đầu cô khẽ lay động, như ẩn như hiện khóe môi cô hơi vểnh lên, một độ cong thích hợp, nụ cười dịu dàng xinh đẹp, không thấy có chút gì là lúng túng xấu hổ.

Nghe giọng nói trong trẻo của Cận Tử Kỳ, Tô Hành Phong mới kéo suy nghĩ trở về. Anh ngắm nhìn chiếc nhẫn cưới lạnh như băng, cười cười yếu ớt, đeo chiếc nhẫn này, anh sẽ phải trở thành chồng của người khác, như vậy anh sẽ đối mặt thế nào với người phụ nữ anh yêu mến. Nếu là Chiêu nhi mặc chiếc áo cưới này vào không biết bộ dáng sẽ xinh đẹp như ra sao nữa……

Đột nhiên xông vào bầu không khí du dương êm ái là âm thanh chói tai của thuỷ tinh vỡ vụn. Chiếc nhẫn trong tay Tô Hành Phong khẽ run, chưa kịp đeo vào ngón áp út của Cận Tử Kỳ đã rơi trên mặt đất, lăn vài vòng phát ra âm thanh lanh lảnh.

“Chuyện này …… thật xin lỗi ……tôi …… không phải…… cố ý ……”

Tiếng xin lỗi luống cuống hơi lộ vẻ khó xử vang lên giữa các khách tham dự. Vốn cúi người tìm kiếm chiếc nhẫn cưới, cơ thể Tô Hành Phong bỗng cứng đờ, giống như chiếc khăn voan trên đầu lay lay trước gió, mặt hồ trong lòng Cận Tử Kỳ cũng nổi lên một trận sóng nhỏ lăn tăn, cô nhận ra giọng nói này, hơn nữa rất phối hợp mà quay đầu lại nhìn, tựa như những người khách tham dự trong hội trường này, mắt trông thấy một màn diễn khổ đầy chế giễu.

Mảnh vỡ thủy tinh và rượu đỏ rơi vãi đầy đất, một bóng người nhỏ nhắn mềm mại hơi ngồi xổm bên chân các khách mời đang bối rối lau chùi vết bẩn trên váy, kính râm cực lớn và một mái tóc đen che hơn phân nửa gương mặt cô ấy, nhưng đôi môi hồng khẽ run với giọng nói gượng gạo đã cho thấy cô vô cùng khẩn trương và chật vật.

Nhân viên phục vụ được huấn luyện chuyên nghiệp ở gần đấy đã rất nhanh đi đến xử lý, các khách mời cũng thu hồi lại sự chú ý không quan tâm nữa, nhưng không biết ai đó bỗng nhiên hô to một tiếng "Kiều Niệm Chiêu", rối loạn vốn nho nhỏ ngay tức khắc trở nên vô cùng hỗn độn!

Kiều Niệm Chiêu được nhà họ Cận của Cận Tử Kỳ nhận nuôi vào năm mười tám tuổi, nhưng tuyệt đối không công khai với bên ngoài cô từng là con gái nuôi của họ, cứ như vậy, đột ngột xuất hiện ở trong hôn lễ của thiên kim Cận gia trong khi cô và Tô Hành Phong đã có tai tiếng tình ái, việc này đủ để cho tiệc cưới trở nên nhấp nhô phập phồng ……

Nháy mắt tất cả các camera trong hôn lễ đều thay đổi góc độ nhắm ngay bóng hình xinh đẹp đang ngồi xổm trên bãi cỏ, hội trường vang lên một chuỗi âm thanh thút thít, tiếng răng rắc răng rắc cũng liên tiếp không ngừng, Kiều Niệm Chiêu sau khi phát hiện mình có khả năng trở thành tiêu điểm của hôn lễ, lập tức cố gắng đứng dậy rời đi, lại bị phóng viên đuổi tới vây quanh che kín lối nửa bước cũng khó mà đi được.

"Kiều tiểu thư, cô có thể giải thích vì sao cô xuất hiện ở chỗ này không? Theo chúng tôi được biết, cho dù là Tống thị hay Cận thị cũng không mời nghệ sĩ trong giới giải trí tham dự hôn lễ, mặc dù hiện tại cô mang danh nghĩa hoa đán của Phong Kỳ cũng không cần có mặt chúc mừng."

"Kiều tiểu thư, cô tới tham dự hôn lễ là muốn đánh một trận cuối cùng, muốn xoay chuyển tâm của người thừa kế nhà họ Tống sao? Những năm gần đây giới giải trí đều thịnh hành việc nữ minh tinh gả vào nhà quyền thế để trở thành phu nhân giàu sang, cô cũng có ý định này phải không?"

Các vấn đề chói tai khó chịu lần lượt đặt ra, toàn bộ hội trường hôn lễ cũng tràn ngập tiếng chen lấn của phóng viên đang đặt câu hỏi, bầu không khí tươi vui ban đầu sớm bị đảo loạn, trong những khách mời tham dự có người nhìn Kiều Niệm Chiêu đang bối rối mà khinh bỉ, có người sớm đồng tình với Cận Tử Kỳ mà thở dài nhưng vẫn không lên tiếng, cũng có người biết điều nên lựa chọn im lặng.

Về phần người lớn của hai nhà Tống Cận sắc mặt sớm đã sa sầm, nhưng không có người nào lúc này đứng ra, chỉ mím môi yên lặng theo dõi diễn biến, riêng người đứng đầu nhà họ Cận là Cận Chiêu Đông nhìn thấy Kiều Niệm Chiêu bị phóng viên làm khó dễ, trên mặt nháy mắt trở nên trắng xanh, nhưng phần lo lắng này rất nhanh bị áp chế xuống khi khóe mắt ông liếc đến Tô Ngưng Tuyết bên cạnh.

“Kiều tiểu thư, với hai chữ ‘tiểu tam’ này, cô có ý kiến gì không? Cô xuất hiện ở trong hôn lễ, nếu như cuối cùng người thừa kế Tống gia lựa chọn không phải là cô, tình cảnh của cô có thể trở nên nước sôi lửa bỏng hay không? ”

“Nếu so sánh tướng mạo và gia thế với người sinh ra giữa rồng phượng như tiểu thư nhà họ Cận, Kiều tiểu thư cảm thấy mình có phần thắng sao?”

Kiều Niệm Chiêu dùng đôi tay mảnh khảnh ngăn cản ống kính, kính râm trên sống mũi cô chẳng biết trong lúc nào xô đẩy mà rơi xuống, mái tóc dài hơi xốc xếch hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn tiều tuỵ trắng bệch, đối mặt với đám phóng viên được voi đòi tiên ép hỏi, cô chỉ ngẩng đầu lên vội vã mỉm cười, mặc dù yếu ớt nhưng đặc biệt không chịu khuất phục.

“Tôi không biết các anh ở đây nói cái gì, tôi chưa từng nghĩ muốn trở thành người có quan hệ với nhà họ Tống, tôi vĩnh viễn sẽ không vì tiền mà kết hôn, nếu như tôi xuất hiện để cho mọi người có chỗ hiểu lầm, tôi đây lập tức rời đi, đã mang đến rắc rối cho mọi người, thành thật xin lỗi ……”

Cận Tử Kỳ đứng bên cạnh Tô Hành Phong, nhìn Kiều Niệm Chiêu chật vật bị phóng viên xô đẩy, nghe Kiều Niệm Chiêu quật cường mà giải thích, nhưng không chút động lòng. Nếu cùng so sánh, tâm tình Tô Hành Phong rõ ràng xuất hiện dao động thì cô vẫn luôn bình tĩnh.

Cô làm rất tốt, từ nhỏ tiếp nhận sự giáo dục dành cho người thừa kế đã giúp cô có thể nắm trong tay toàn cục, thậm chí vào giờ phút này, đối mặt với người được xác nhận là tình nhân của chồng mình cũng có thể ung dung bình tĩnh như vậy, ngay cả bản thân cô cũng kinh ngạc, tại sao có thể làm giỏi như vậy?

"Ở trong tình yêu không được yêu mới là tiểu tam, Kiều tiểu thư có ý muốn nói cho chúng tôi biết, người thừa kế Tống gia cưới thiên kim Cận gia bất quá là buôn bán lợi ích, chỉ cần người anh ta yêu là cô, cho dù làm tình nhân cũng không sao phải không?"

"Buôn bán lợi ích" bốn chữ này hoàn toàn chuẩn xác trình bày chân lý cuộc hôn nhân này.

Cận Tử Kỳ ngẩng mặt lên, trong nháy mắt ống kính lóe sáng khiến cho ánh mắt cô dưới mạng che mặt hơi chớp chớp, cũng lập tức trên khuôn mặt xinh đẹp và bình yên của cô như thấm đầy một loại ý vị nên thơ, cô lạnh nhạt chần chờ hướng đến phía ống kính.

Cô nhìn qua chẳng hề miễn cưỡng, khóe miệng kia vẫn thản nhiên nở nụ cười, bất luận kẻ nào cũng không thể đoán được nội tâm thực sự của cô. Bởi vì hạnh phúc vốn có thể giả vờ, mà đúng lúc cô là nhân tài kiệt xuất trong việc giả vờ.

Cảnh tượng hôn lễ đang ồn ào náo động chợt vang lên tiếng đồ sứ va chạm rồi vỡ nát nghe thật chói tai. Đám phóng viên vốn đang chen chúc thành một đoàn "xôn xao" bỗng nhiên nghe một tiếng "choang..." liền biến thành đà điểu mà tản ra, chân cũng trở nên lảo đảo luống cuống, đống hỗn độn rơi từ trên khay nằm bừa bãi đầy đất, còn có một bóng người đã ngã nhào trên đất.

Kiều Niệm Chiêu không còn chút nào hình tượng ngã sấp xuống bãi cỏ, váy trắng trên người đã loang lổ vết bẩn, đôi tay vừa vặn chạm vào những mảnh sứ vỡ vụn, lập tức từ lòng bàn tay trắng nõn máu tươi đỏ bừng tràn ra, như đóa hoa mới nở nằm trên bãi cỏ non xanh biếc, nhìn dáng người con gái xinh đẹp nằm trên đất như vậy không khỏi khiến người khác đau lòng.

Xung quanh trở nên yên tĩnh, không ai chủ động đi qua đỡ Kiều Niệm Chiêu, đều chỉ ngồi nhìn từ trên cao, mắt lạnh thờ ơ nhìn xuống thân thể xinh đẹp của cô nằm trên mặt đất lạnh như băng đang đau đớn co rút. Thế nhưng Kiều Niệm Chiêu cũng không mở miệng hướng đến người nào cầu cứu, cô cắn chặt răng, dùng hai tay dính đầy máu tươi run rẩy chống lên mặt đất, khó khăn chậm rãi đứng dậy.

“ Kiều tiểu thư, đây là khổ nhục kế của cô sao? Là một diễn viên xuất sắc, cô diễn xuất tinh vi như vậy cảm thấy sẽ lấy được sự đồng tình của người lớn nhà họ Tống sao ? ”

“ Kiều tiểu thư ……”

Hai tay Tô Hành Phong xuôi bên người hung hăng nắm thành quyền, hắn nhìn Kiều Niệm Chiêu bị mọi người từng bước áp sát hai mắt như muốn rỉ máu, hắn thấy được khóe mắt cô tinh tế ẩn nhẫn, không hề ngưng kết ướt át, cô gái này thân thế long đong nhưng lại quật cường không dễ dàng rơi lệ, anh ta cũng từng nghĩ anh ta sẽ để cô cứ như vậy cười cười đi tiếp.

Nhưng bây giờ, cô lại vì anh ta  mà chịu đựng bị xem thường sỉ nhục.

Anh ta nhớ đến khoảng thời gian những năm tháng khi anh ta lo gây dựng sự nghiệp hết sức mỏi mệt cô vẫn lặng lẽ chờ đợi, nhớ tới thời khắc hai người tình nồng đầy hứa hẹn, nhớ tới tối hôm qua lúc cô tiễn anh ta đi mà miễn cưỡng cười vui chúc phúc.... ...

"Đừng đi qua..."

Cận Tử Kỳ cất tiếng nói thật dịu dàng, ngước mắt nhìn một bên gương mặt góc cạnh rõ nét của Tô Hành Phong, mạng che mặt voan mỏng làm mờ tầm mắt cô, cô giống như đang thỉnh cầu anh ta, cô đã thực sự thỉnh cầu anh ta rồi.

Tô Hành Phong có chút kinh ngạc quay đầu nhìn cô, anh ta không thể xác định được ý đồ của Cận Tử Kỳ, người phụ nữ mạnh mẽ độc lập này đến tột cùng muốn làm cái gì, nhưng giọng điệu khẩn cầu này làm nhiễu loạn suy nghĩ của anh ta, hai chân anh ta thực sự dừng lại, có như thế trong phút chốc, anh ta quên đi bản thân mình đang muốn bảo vệ một người con gái khác.

Cô đi đến gần bên cạnh anh ta, lẳng lặng đứng ở trước mặt anh, cách một khoảng cách cũng không xa, vươn tay có thể đụng, nhưng cũng không gần, nếu như không đưa cánh tay ra, cô không cách nào chạm được.

Nhưng anh ta bắt gặp được một độ cong nhàn nhạt ở khoé môi cô, tâm tư anh đang hỗn loạn mới dần dần tìm về lý trí, rồi không khỏi tự giễu bản thân mình, Cận Tử Kỳ tự tin như thế làm sao có khả năng chịu thua, cô chẳng qua chỉ hi vọng anh ta tiếp tục hoàn thành cái nghi thức này mà thôi.

Anh và cô chỉ cách một bước, chỉ cần anh ta đưa tay ra là có thể chạm tới cô, nhưng mà, anh ta biết chính mình đang do dự, anh ta nghĩ, cô đang diễn trò, Cận Tử Kỳ nhất định đang diễn trò .

Gió nhẹ ấm áp thổi lướt qua mạng che mặt của cô, lộ ra cái trán xinh đẹp yên tĩnh, nơi mi tâm khẽ nhíu đọng lại chút băn khoăn mà không có cách nào mở miệng, đôi mắt trong sáng như ánh trăng ngước nhìn khuôn mặt anh ta biểu lộ tràn đầy rối rắm, cô khẽ nhếch khóe môi, hình như có muôn ngàn lời nói lại chọn cách trầm mặc.

Cô chẳng qua đang nhìn anh, tựa như anh cúi đầu nhíu mày nhìn cô, không có bức bách, không có tranh cãi ồn ào, chỉ là thỉnh cầu anh ta đừng đi qua đó, đừng ở ngay trước mặt của mọi người đi đến bên cạnh một người phụ nữ khác.

“Tử Kỳ, em không cần nữa diễn,” ánh mắt Tô Hành Phong nhìn cô chăm chú, cuối cùng vẫn lựa chọn nhấc chân đi:“ Chiêu nhi cô ấy không giống em, cô ấy quá đơn thuần, cô ấy cần anh, cho nên dừng lại đi Tử Kỳ . ”

Tiếng nói của anh ta rất khẽ, nhẹ nhàng bay vào trong tai cô, Cận Tử Kỳ chợt giật mình kinh ngạc, nhưng ngay lập tức độ cong của nụ cười bên khóe miệng cô càng sâu hơn, “Nhưng em không muốn anh đi qua đó.” Cô thản nhiên mở miệng.

Dù cho là cầu xin thì toàn thân cũng vẫn phải đứng thật thẳng, không thể để người khác đối với Cận Tử Kỳ này một người không bao giờ chịu thua kém bất cứ ai mà sinh ra một tia thương hại. Tô Hành Phong nhìn cô chăm chú thấy trên mặt cô hiện lên ý cười nhàn nhạt thì chau mày lại, buồn bực trong lòng vì thế mà trỗi dậy.

"Anh nói thôi không muốn diễn nữa, anh không thể nào để cho Chiêu nhi gặp tổn thương như vậy, cho nên …… thật xin lỗi, Tử Kỳ ……” Tô Hành Phong giọng nói trầm trầm thật thấp.

Anh ta không chút do dự dứt khoát cất bước rời đi, cũng không quay đầu lại chỉ đi thật nhanh đến chỗ Kiều Niệm Chiêu đang bị phóng viên buông ra những lời công kích, vĩnh viễn anh ta sẽ không nhìn thấy, khi anh ta lướt qua Cận Tử Kỳ, tay cô hơi hơi nâng lên định kéo tay anh ta lại, thế nhưng, nhanh như gió lướt qua không dấu vết, năm ngón tay chậm rãi khép lại, cái gì cũng không bắt lấy……




Đã sửa bởi Tâm Thường Lạc lúc 11.06.2018, 00:04, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 06.09.2013, 15:23
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 894
Được thanks: 18259 lần
Điểm: 29.75
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Hôn Sủng— Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng - Cẩm Tố Lưu Niên - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển☆ Lòng Không Tự Nguyện
004. Giải Trừ Hôn Ước

Editor: tamthuonglac


Cận Tử Kỳ im lặng đứng trước đài của người điều khiển chương trình, ánh mắt dưới mạng che mặt dừng lại trong đám người đang hỗn loạn ầm ỹ, nhìn thấy Tô Hành Phong đẩy phóng viên ra rồi ôm Kiều Niệm Chiêu lảo đảo sắp ngã, nhìn hắn cởi lễ phục chú rể trước đó đã bỏ ra một số tiền lớn may theo yêu cầu mà khoác lên trên người của một phụ nữ khác, nhìn hắn bảo vệ người phụ nữ đó trong ngực như giữ gìn vật báu.

Bó hoa cưới trong tay vẫn duy trì vẻ đẹp động lòng người, cô vô tình nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương, là chiếc nhẫn cưới Tô Hành Phong làm rơi xuống đất, vẫn lặng im nằm trên bãi cỏ, phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo không có chút độ ấm nào.

Sau đó cô bỗng phát hiện chính mình cũng bắt đầu cảm thấy khổ sở, mà còn nhanh chóng từ một góc ở sâu đáy lòng lan ra đến những chỗ trống ở trong lòng, không cách nào ngăn cản được sự khó chịu, không cách nào thuyết phục bản thân chấp nhận chật vật.

Lúc này cô dời tầm mắt đi chỗ khác không nhìn đến Tô Hành Phong nữa, sự tôn trọng cùng tin tưởng trong suốt những năm qua, bây giờ cũng không còn quan trọng, tình bạn chân thành thời thơ ấu khi đối mặt với tình yêu dĩ nhiên sẽ dễ dàng bị tổn thương.

Cô cho là mình đã làm đủ tốt, cô nghĩ rằng cô nhất định là người thích hợp nhất với Tô Hành Phong, trong những năm qua cô tưởng rằng Tô Hành Phong là sợi rơm cô bắt được trong lúc bất lực.

Thế nhưng, hoá ra đây chỉ là riêng bản thân cô nghĩ vậy.

Sáu năm trước Cận Tử Kỳ mất niềm tin vào tình yêu, không ngờ sáu năm sau Cận Tử Kỳ còn phải trải qua một lần nữa, chỉ là lần này cô bại bởi tình yêu của người khác, một tình yêu vĩ đại.

Cận Tử Kỳ cảm thấy nếu như lúc này mới lựa chọn rơi nước mắt vậy thì thật mất thể diện, nên cô hơi cười cười, dù cho có mạng che như đám sương mờ phủ trước mặt, nhưng cô vẫn chọn cách mỉm cười.

Đảo mắt thấy được mẹ của cô Tô Ngưng Tuyết, sắc mặt vẫn bình tĩnh như cũ ngồi nghiêm ở chỗ đó, cha của cô thì đã bắt đầu đứng ngồi không yên, tầm mắt của ông hướng đến vị trí của cô, nhưng nhanh chóng lướt qua bóng dáng của cô rồi dừng lại trên một bóng dáng khác.

"Kiều Niệm Chiêu đối với tôi mà nói không phải là tiểu tam, cô ấy là người phụ nữ tôi mong muốn bảo vệ cả đời, cho nên, các người nên dừng lại việc làm tổn thương không chút kiêng nể như vậy, tôi sẽ đem những lời nói và việc làm của các người giữ lại mà truy cứu trách nhiệm trước pháp luật."

Trong tầm mắt của muôn người, Cận Tử Kỳ thấy mười ngón tay Tô Hành Phong và Kiều Niệm Chiêu đan chặt nhau, người đàn ông cao lớn anh lãng bảo vệ người con gái nhỏ nhắn ngây thơ, cô nghe được Tô Hành Phong lành lùng cảnh cáo, nhận ra Tô Hành Phong đang đau lòng và phẫn nộ.

“Tô tổng, theo như anh nói, người anh yêu là Kiều tiểu thư, vậy Cận tiểu thư đây, anh ở trước mặt cô ấy nói rõ ra như vậy, có phải đã quyết định hủy bỏ lễ cưới này hay không? ”

Tô Hành Phong nghe thấy phóng viên chất vấn, hắn nhìn về phía Cận Tử Kỳ đã bị hắn bỏ lại ở phía xa, động tác của cô từ khi hắn rời đi không hề thay đổi, vẫn cuối thấp đầu cầm bó hoa cưới như đang đợi người trong lòng chạy về phía cô.

Đầu lông mày của Tô Hành Phong nhíu chặt, hắn muốn nói gì đó, nhưng Kiều Niệm Chiêu đang trong ngực hắn hai chân bỗng mềm nhũn, cả người chao đảo ngã xuống bất tỉnh, khắp thân thể đầy vết máu làm cho hắn hít thở không thông. Quay đầu lại nhìn Cận Tử Kỳ vẫn trầm mặc không nói, hai tay nắm thật chặt thành quyền, cuối cùng tàn nhẫn quyết tâm ôm lấy Kiều Niệm Chiêu đã mất đi ý thức rồi xoay người rời đi.

Hội trường hôn lễ một mảnh xôn xao, khách mời nhao nhao đứng dậy, máy ảnh trong tay các phóng viên phát ra tiếng chụp hình càng lúc càng vang lên tới tấp, hỗn loạn ồn ào náo động như một bức tường vô hình ngăn cách Cận Tử Kỳ ra bên ngoài.

Cô im lặng đứng tại chỗ một mình chịu thử thách, cô muốn biết ranh giới cuối cùng bản thân mình phải chịu đựng rốt cuộc ở mức độ nào. Tô Hành Phong dứt khoát rời đi, bóng lưng vẫn còn lưu lại trên võng mạc của cô, hắn đem tất cả khó khăn và xấu hổ đều vứt lại cho cô.

Cận Tử Kỳ ngẩng mặt lên, khẽ nheo mắt sau đó thì nhắm lại, cô nghe được gió từ những đoá hoa phượng lướt ngang qua, phía sau lưng là người điều khiển nghi thức của buổi lễ vẫn ở trên đài, cơn gió cuối hè thổi tung những trang Thánh kinh mỏng phát ra âm thanh soàn soạt, cô dường như nghe thấy giọng nói của mẹ cô :"Tống lão, xem ra dự án hợp tác khai phá đất đai phía đông thành phố chúng ta cần bàn bạc thảo luận lại....,"

"Tiểu thư Cận Tử Kỳ..."

Khi cô mở mắt ra một lần nữa, mới phát hiện trước mặt mình xuất hiện thật nhiều micro.

"Đối với việc Tô tổng giám đốc ở trong hôn lễ lựa chọn Kiều Niệm Chiêu, về vấn đề này cô có ý kiến thế nào? Với tư cách cháu ngoại dâu đã được người nhà họ Tống thế gia vọng tộc lâu đời chỉ định, hôm nay hành vi của Tô tổng có làm cho cô mất hết mặt mũi hay không?"

"Bên ngoài nghe đồn Kiều Niệm Chiêu đã làm tình nhân của Tô tổng được mấy năm, đây là thật sao?"

"Có người nói cô cùng Tô tổng kết hôn bất quá là dòng họ kết hợp lại mưu cầu lợi ích, có thể giải thích chi tiết một chút không? Nếu như lời nói đó là sự thật, cô cảm thấy ngày mai giá cổ phiếu của Tống thị và Cận thị có nhanh chóng bị rớt xuống không?"

“……”

Cận Tử Kỳ nhận lấy micro, cô rất bình tĩnh, cô dường như không ngại việc bị nhiều người cùng chứng kiến hôm nay cô bị tổn thương như vậy, cô hiểu bản thân mình muốn nói cái gì, nhưng cô không xác định nên nói những điều mình suy nghĩ hay những gì trưởng bối hai gia đình đang ngồi ở bên trong các khách mời muốn nghe.

Những năm qua dòng họ Cận có thói quen giao phó cho cô tất cả mọi thứ ……

"Tiểu Kỳ, ta tôn trọng sự lựa chọn của cháu, chỉ cần cháu không ngại hành động hôm nay của Hành Phong, cháu vẫn là con dâu danh chánh ngôn thuận của nhà họ Tống!"

Trưởng bối Tống gia Tống Chi Nhậm đột nhiên đứng lên, cả người ông đường trang, tóc hoa râm đồng nhan, người đã hơn bảy mươi nhưng tinh thần vẫn phấn chấn, ông cười tủm tỉm hướng Cận Tử Kỳ gật đầu, ánh mắt quét qua đám phóng viên, giọng điệu đầy khí phách.

Người nắm quyền Tống gia vĩnh viễn sẽ không chấp nhận một nữ diễn viên dùng sắc đẹp để được gả vào nhà họ Tống, dù hôm nay cô dâu không phải là Cận Tử Kỳ, ông cũng đứng ra giữ gìn, chỉ vì cô dâu tuyệt đối không thể là Kiều Niệm Chiêu.

Cận Tử Kỳ vén mạng che mặt lên trên đầu, khóe môi cô vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt, không cười phong tình, không cười châm biếm, chỉ là một động tác tràn ra giống như thủy triều, thủy triều dưới ánh trăng, rồi màu đen bắt đầu khởi động, chậm rãi ngấm ra, mãi đến khi thấm hết cả khuôn mặt cô, dày đặc, dường như sinh mệnh sinh ra là phải đau buồn.

“ Tôi muốn giải trừ hôn ước . ”

Chỉ trong một giây micro đem giọng nói lạnh nhạt của cô phủ khắp toàn bộ bầu trời ở nông trường, từng người từng người một kinh ngạc ghé mắt nhìn sang, ánh đèn flash loang loáng trên khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp của Cận Tử Kỳ, quyết định của cô lại ngoài dự đoán của tất cả mọi người, đây không phải là lời nên nói từ một người thừa kế của dòng họ, Cận Tử Kỳ nên nắm rõ câu trả lời mà Tống Chi Nhậm muốn!

"Tiểu Kỳ, cháu đã suy nghĩ kỹ chưa? Đây là lời nói thật lòng của cháu sao?"

Cận Tử Kỳ hướng Tống Chi Nhậm gật đầu, ý cười trên khoé môi chưa từng tiêu tán, cô nhìn thấy mẹ mình hận chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn mình một cái sau đó phất tay áo rời đi, thấy cha mình như trút được gánh nặng mà thở phào nhẹ nhõm.

“Hành Phong hôm nay có thể làm ra chuyện như vậy, khó dám bảo đảm sau khi cưới sẽ không tái phạm, Tống lão, Cận Tử Kỳ trừ bỏ cái họ Cận này, cũng chỉ là một người phụ nữ ……”



Đã sửa bởi Tâm Thường Lạc lúc 22.11.2013, 15:10, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.09.2013, 20:28
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.05.2013, 22:51
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 894
Được thanks: 18259 lần
Điểm: 29.75
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Hôn Sủng—Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng - Cẩm Tố Lưu Niên - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển☆ Lòng Không Tự Nguyện
005. Cô Có Khoẻ Không?

Editor: Tâm Thường Lạc


“Hành Phong hôm nay có thể làm ra chuyện như vậy, khó dám bảo đảm sau khi cưới sẽ không tái phạm, Tống lão, Cận Tử Kỳ trừ bỏ cái họ Cận này, cũng chỉ là một người phụ nữ ……”

Tống Chi Nhậm nghe xong lời tự giễu của Cận Tử Kỳ, lắc đầu phát ra một tiếng thở dài, nhếch miệng ngẫm nghĩ chốc lát, trước khi rời khỏi đám đông lộn xộn thì lưu lại một câu: "Cháu yên tâm, việc hợp tác giữa nhà họ Tống và nhà họ Cận sẽ không vì chuyện này mà giữa đường gián đoạn, ài, cuối cùng do Hành Phong phụ cháu!"

Cận Tử Kỳ nghe vậy rũ mắt xuống kéo nhẹ khóe miệng, Tống Chi Nhậm nghe những lời của cô nói ra, thấy đối với cô là nên bồi thường, có lẽ kết quả như thế là tốt nhất, cô không thể khiến cho mẹ mình hoàn toàn thất vọng, không để cho Cận thị mất lòng tin.

"Thành thật xin lỗi vì để cho mọi người một chuyến tay không, hôm nay hôn lễ chỉ đến đây."

Hôn lễ chỉ còn lại cô dâu, Cận Tử Kỳ hướng đến khách mời và phóng viên lễ phép gật đầu, trong ánh mắt có chút đồng tình rồi xoay người rời đi, cô thật sự rất cố gắng giữ cho lưng mình thật thẳng, mỗi một bước đi cũng rất ổn trọng, chỉ có lòng bàn tay dưới cái bao tay đã lạnh như băng .

Cận Tử Kỳ đi không bao xa thì thấy được Cận Chiêu Đông khoanh tay đứng chờ ở phía trước, người đàn ông này cô đã từng sùng bái hơn nữa yêu thương sâu sắc, cũng giống như cô yêu thương mẹ của mình. Vậy mà, bất quá là hai chữ "đã từng".

Cận Chiêu Đông tuổi đã gần năm mươi nhưng khí thế vẫn phấn chấn, mặc dù trên khóe mắt đọng lại một ít dấu vết của năm tháng, nhưng phong thái tuấn lãng trầm liễm của người đàn ông thành công vẫn tản ra sức quyến rũ, ông nhìn Cận Tử Kỳ đang tiếp tục đi về phía trước, đè ép giọng nói:

“Con hôm nay làm rất tốt.”

Bước chân của Cận Tử Kỳ dừng lại, một khoảng thời gian thật lâu sau cô mới quay đầu lại, khóe miệng thoáng hiện ra một nụ cười nhạt, dường như không thấy được Cận Chiêu Đông hơi hơi nhíu mày lúc nhìn đến vẻ mặt cười như không cười của cô:

“Cha cảm thấy con làm tốt chỗ nào, là thành công khi thúc đẩy hai nhà Tống Cận hợp tác, hay là tác thành cho Tô Hành Phong và Kiều Niệm Chiêu được vừa lòng đẹp ý?”

“Tiểu Kỳ, mặc dù Chiêu nhi có lỗi, nhưng nó cũng là em gái của con ……”

Trên mặt Cận Chiêu Đông lộ ra sự bất đắc dĩ, ánh mắt nhìn Cận Tử Kỳ chằm chằm, thở dài yếu ớt, chẳng qua lời còn chưa nói xong đã bị Cận Tử Kỳ cắt ngang, cô tiến lên đón nhận ánh mắt ông hơi có vẻ phiền muộn, như có ý tốt nhắc nhở:

“Cha, ngài dường như nhớ lầm, đời này mẹ của con chỉ sinh một mình con . ”

Sắc mặt Cận Chiêu Đông chợt biến, hé miệng muốn nói lời giáo huấn gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt Cận Tử Kỳ đầy cố chấp thản nhiên thì yết hầu khẽ động, hai mắt mở ra nhìn thẳng vào hai mắt Cận Tử Kỳ, đứng nghiêng người chấp tay sau lưng:

“Nếu như không phải do sự kiện năm đó, Chiêu nhi cũng không đến nỗi trở thành mồ côi, đây là chúng ta thiếu nợ dì Kiều, Chiêu nhi là một đứa trẻ đáng thương, con từ nhỏ lý lẽ luôn sáng suốt, hành vi luôn chững chạc không mất sự độ lượng ……”

“Đó là lí do mọi chuyện con luôn nhường nhịn cô ta, chỉ cần Kiều Niệm Chiêu muốn, dựa vào cảm giác tội lỗi nên Cận Tử Kỳ con không nói hai lời, đây là Cận Tử Kỳ nợ cô ta, là nhà họ Cận nợ cô ta.”

Cận Chiêu Đông không ngờ Cận Tử Kỳ sẽ cắt ngang lời mình lần nữa, ông cho rằng xưa nay việc dạy dỗ người thừa kế gia tộc rất nghiêm khắc, hẳn phải rõ phép tắc chờ đối phương nói xong mới nói tiếp, ông không khỏi quay đầu lại, chỉ thấy Cận Tử Kỳ tươi cười:

“Kiều Niệm Chiêu: Kiều Hân Hủy tưởng nhớ Cận Chiêu Đông, con làm sao quên đi được ý đồ của cái tên này.”

Một câu nói của Cận Tử Kỳ khiến cho bầu không khí giữa cha và con gái trong phút chốc trở nên ngưng trọng, nháy mắt mặt Cận Chiêu Đông tái nhợt, Cận Tử Kỳ cũng học bộ dáng của ông, nghiêng người ngắm nhìn chân trời phương xa, nụ cười đầy dịu dàng:

“Bất quá cha ơi ngài yên tâm, con sẽ không nói với mẹ, con sẽ mãi mãi giữ điều bí mật này đến già, Kiều Niệm Chiêu sáu năm trước vốn không được vào hộ khẩu nhà họ Cận, sáu năm sau ……” Cận Tử Kỳ hơi dừng lại, quay đầu nhìn về phía Cận Chiêu Đông mặt mày đã trắng xanh: “Người thừa kế nhà họ Cận cũng chỉ có mỗi Cận Tử Kỳ!”

“Con ……biết lúc nào? ”

“Cái này cũng không còn quan trọng, cha, Kiều Hân Hủy có thể lấy đi hạnh phúc vốn nên thuộc về mẹ, Kiều Niệm Chiêu có thể lấy đi của con một nửa tình thương từ cha, nhưng con quyết không cho phép cô ta trở lại nhúng chàm vào Cận thị, cho dù là ngài, cũng không được!”

“Con cứ như vậy mà không thể tha thứ cho Chiêu nhi sao? Nếu như không phải là lo lắng và do dự cảm nhận của con, nhất định nó và Hành Phong cũng không lén lén lút lút nhiều năm như vậy, hôm nay còn phải đeo trên lưng tiếng xấu là người thứ ba!”

Cận Tử Kỳ vẫn duy trì nụ cười trang nhã, nhìn đến sắc mặt Cận Chiêu Đông thì càng lộ ra phấn khích :“Tại sao con phải tha thứ? Ngài không phải cũng đã nói, là con làm trở ngại bọn họ, bọn họ đã làm sai điều gì sao?”

“Tiểu Kỳ, tại sao con nói những lời như thế! Chiêu nhi nó là em gái của con ……”

“Cha, ngài đang nói đùa sao? Con đã nói rồi, Kiều Niệm Chiêu chỉ là đứa con gái riêng không thể công khai ra ánh sáng mà ngài mang về Cận gia, cũng không phải là con gái do mẹ của con sinh ra, lại càng không phải là em gái của Cận Tử Kỳ con . ”

“Mày……”

Cận Chiêu Đông nâng tay lên thật cao, vẻ mặt phẫn nộ không thể nhịn được nữa, mà khi nhìn đến Cận Tử Kỳ ngửa càm lên, độ cong ở khóe miệng không thay đổi, ánh mắt ông ngẩn ra, chán nản buông tay xuống, xoa xoa huyệt thái dương đang phát đau:

“Chính ta làm sai mọi chuyện, Chiêu nhi không có lỗi, con không nên trút giận sang con bé, đứa trẻ đó là vô tội.”

“Vậy cha có nghĩ tới con đây cũng vô tội hay không, mặc dù con có kiên cường đi nữa, đó cũng không thể trở thành lý do để người khác tổn thương con lần nữa.” Cận Tử Kỳ không muốn làm gì quá mức nên dừng lại, “Tô Hành Phong, sẽ là lần cuối cùng con thoái nhượng.”

Không nhìn đến dáng vẻ mệt mỏi muốn nói lại thôi của Cận Chiêu Đông, Cận Tử Kỳ nâng lên váy áo cô dâu rất dài bỏ đi mà chính mình cũng không phân biệt rõ phương hướng, chẳng qua men theo đường mà đi vì không muốn lại sống chung dưới một bầu trời với cha cô.

Cô chán ghét Cận Chiêu Đông dù trong mắt cô ông từng là người chồng người cha vô cùng hoàn mỹ và vĩ đại, nhưng cô vĩnh viễn không thể quên được vào năm tám tuổi cô đã thấy một cảnh tượng, một cảnh tượng đủ để đập nát thứ hạnh phúc mà cô luôn tự cho là đúng.

Lúc ấy mẹ cô Tô Ngưng Tuyết sốt cao không giảm, cô xách váy dài chạy xuyên qua hoa viên đi tìm kiếm cha. Trên đường chạy đến căn nhà gỗ nhỏ ở sâu trong vườn hoa, xung quanh hoa mãn thiên tinh đã nở đầy li ti từng chút từng chút một, đây là do cha cô đặc biệt mời người đến trồng, tuy rằng vào cái tuổi ấy cô không biết vì sao cha mình quyết định như thế, nhưng cô nhận ra trong mắt ông tràn đầy sự yêu thích.

Cô nghe thấy âm thanh "tất tất tốt tốt" phát ra từ trong nhà gỗ nhỏ, thỉnh thoảng kèm theo tiếng nam nữ đè nén thở dốc phát ra từ trong cổ họng, cô tò mò đến gần, nhón chân lên nhìn vào cửa sổ tối đen như mực.

Cảnh tượng kia khiến cho Cận Tử Kỳ sau này dù đã qua mười mấy năm nhưng trong phút chốc không lúc nào là không thấy hối hận, cô nghĩ cô không nên đi xem, không nên thấy chồng của mẹ cô, người đàn ông mà cô gọi là cha, không nên thấy bạn thân của mẹ cô, dì Kiều mà cô thương yêu, không nên thấy bọn họ cùng ở trong căn nhà gỗ nhỏ mờ tối kịch liệt làm chuyện ân ái......

Chuyện xưa như gió, khiến cho mặt hồ trong lòng cô dâng lên tầng tầng rung động, bầu trời dường như nghe thấy được nội tâm của cô đang đè nén khó chịu, một trận mưa to kéo tới gào thét, nhưng cô vẫn tiếp tục đi đến phía trước, không chút để ý chỉ muốn dựa theo lòng mình mà đi khắp chốn.

Bí mật liên quan đến mãn thiên tinh, Cận Tử Kỳ sẽ mang nó theo đi vào mộ phần.

Cho tới bây giờ Cận Tử Kỳ cũng không phải là một người hiền lành, cô sẽ không nói ra điều bí mật này cho Kiều Niệm Chiêu để có cơ hội trở mình, cô muốn Kiều Niệm Chiêu mãi ở dưới gông xiềng là đứa con gái riêng trải qua những năm tháng còn lại, giống như con chuột ở sâu trong cống ngầm vĩnh viễn sợ ánh sáng mặt trời.

Khi áo cưới thấm ướt có vẻ trở nên vô cùng nặng nề, cô vừa đi vừa dùng tay vẫn đang mang bao tay chậm rãi mở khoá dây kéo cởi bỏ áo cưới ra, kẹp tóc cài trên đầu bị cô tiện tay vứt ở ven đường, mặc cho đầu tóc ướt đẫm nước và trút hết xuống lưng, trên thân người nhỏ gầy chỉ còn lại chiếc váy lót hai dây phong phanh.

Hai mắt bị nước mưa giội rửa khiến chua xót đau đớn, thỉnh thoảng cô giơ tay lên vuốt những sợi tóc ẩm ướt trên trán, cô nghe thấy âm thanh sôi động giữa đất trời, nghe thấy lá cây lào xào nhẹ đong đưa, hai chân cô rốt cuộc dừng lại ở cuối một con đường nhỏ lầy lội, ngẩn ngơ nhìn đến cánh đồng bát ngát ướt át phía trước.

“Cô có khoẻ không?”

Giọng đàn ông khàn khàn thản nhiên nhàn nhạt lại có vẻ vô cùng lười biếng từ đỉnh đầu vang lên, giống như một quả ngư lôi đi vào lòng biển sâu, phút chốc kéo thần trí Cận Tử Kỳ đang đắm chìm trong kí ức quay trở lại.


images


Hoa Mãn Thiên Tinh




Đã sửa bởi Tâm Thường Lạc lúc 27.10.2014, 09:53, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 553 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 121, 122, 123

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

18 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162



Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 297 điểm để mua Nữ thần mùa xuân

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.