Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Cấp trên, xin bao nuôi - Bát Trà Hương

 
Có bài mới 26.08.2013, 20:47
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4291 lần
Điểm: 20.18
Có bài mới Re: (Hiện đại) Cấp trên, xin bao nuôi - Bát Trà Hương - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 16 Mang cô đi

Hàn Lăng Sa cúp điện thoại, đứng trên ban công cười khúc khích. Lâm Tiếu lấy cớ “Phơi quần áo”, nắm lấy móc treo quần áo đi đi lại lại nhiều lần ở sau lưng Hàn Lăng Sa. Nhìn thấy nét mặt bát quái của cô, Hàn Lăng Sa trợn mắt đẩy đầu cô ra.

“Ai nha…tránh ra tránh ra…”

“Sa Sa, vừa rồi cậu nói ai tới đây?” Lâm Tiếu giảo hoạt nhìn thấy dáng vẻ Hàn Lăng Sa cũng muốn bật cười.

“Cậu quan tâm làm gì? Cậu cho rằng cậu là mẹ tớ à?” Hàn Lăng Sa quyết định không nói cho người khác biết trước quan hệ của cô và Cố Trạch Vũ, “Không đúng, coi như cậu là mẹ tớ, cậu cũng không can thiệp được! Tớ đã trưởng thành rồi!”

“Dừng!--- --- trưởng thành, khá lắm? !” Lâm Tiếu cầm móc quần áo chạy vào trong phòng ngủ lấy điện thoại ra, chuẩn bị gọi điện cho Tề Thạch, “Không được, tớ phải báo cho Tề Thạch biết một chút chuyện gần đây. Tớ thực sự hoài nghi cậu có hồng hạnh xuất tường không!”

Hồng hạnh xuất tường: ngoại tình ^^

“Tớ tự hỏi sao cậu ta có thể biết rõ mọi chuyện của tớ như lòng bàn tay như vậy? Thì ra cậu là gián điệp hoành hành bên trong!” Hàn Lăng Sa giả vờ đánh cô.

Lâm Tiếu vội vàng dùng một móc treo quần áo chĩa về phía Hàn Lăng Sa, “Không, tớ là hán gian!”

Hai người lúc đầu cùng sửng sốt rồi ngay sau đó cười dòn giã.

“Ha ha…chính cậu nói nha, Lâm hán gian!” Hàn Lăng Sa cười đến nỗi đứng lên không được, “Cậu cầm cái giá đỡ quần áo lên làm gì? Thật giống dã nhân! Dã nhân người ta mặc lá cây, da thú, nửa người trên trần truồng. Có phải cậu cũng muốn trần truồng nửa người trên không?”

Lâm Tiếu lập tức cười chế nhạo, “Sa Sa, nghe nói cậu ở lại nhà của đoàn trưởng Cố hả? Thế nào, có lời gì cần nói không? Nam cô nữ quả, củi khô gặp lửa mạnh, bùng cháy cũng thật không hay…Đến lúc đó cậu cũng đừng làm trái kế hoạch hóa gia đình của nước ta…”

“Cậu sắc lang!” Hàn Lăng Sa đỏ mặt chỉ trích cô, nhân tiện nói sang chuyện khác, “Hôm nay sao tớ còn chưa gặp qua Tề Thạch vậy nhỉ?”

“Cậu là ngốc thật hay giả vờ ngốc vậy?” Lâm Tiếu thu hồi dáng vẻ cợt nhã, nghiêm túc nói, “Cậu và Cố đoàn trưởng thân thiết như vậy, hiện tại chín mươi phần trăm người trong trường đều truyền bá chuyện của hai người. Cậu cho rằng Tề Thạch bây giờ còn đứng bên cạnh cậu để người khác cười sao?”

“Tớ với cậu ta không có quan hệ gì, người khác thích cười thế nào là chuyện của bọn họ!”

“Haz..lời cậu nói… Cậu cho rằng người ta giống cậu sao? Da mặt dày giống như bức tường thành. Người ta dù gì cũng là một người đàn ông, một thiếu gia cán bộ quân khu cao cấp. Người ta cũng không dùng sức đấm vào mặt những người xung quanh!”

Hàn Lăng Sa nhún nhún vai không nói lời nào, cầm lấy bát trên bàn ăn, “À đúng rồi, hai người cùng phòng khi nào quay trở lại?”

“Hình như không quay lại. Hôm qua giữa đường lúc nghỉ ngơi, tớ có hỏi qua Trương Tinh. Hai người bọn họ giống như chuẩn bị thuê phòng bên ngoài. Hai người đều có bạn trai, ở phòng này cũng không dễ dàng…”

“Ở chung sao? Mới năm hai đại học thôi mà, chậc chậc… Sinh viên thời nay…”

“Hàn Lăng Sa, cậu tạm thời ở đó mà chó chê mèo lắm lông… Cậu và đoàn trưởng Cố không phải cũng ở chung!”

“Cái đó không giống nhau… tớ và anh ấy không có cái kia…”

“Nói như vậy, hai người thật sự đã vừa lòng nhau rồi hả? Chỉ còn đánh đổ toàn bộ thành lũy…”

Hàn Lăng Sa cười ném một phần gáo đến, “Thần kinh…bát quái...Giờ trong phòng chỉ còn hai người chúng ta nữa thôi à?”

“Không phải đâu. Hình như đang muốn bố trí cho hai sinh viên năm nhất vào ở.”

“Ừm.”

Hai người đùa giỡn chốc lát, sau đó thì lập tức chìm vào giấc ngủ ngon, buổi chiều còn phải tiếp tục huấn luyện.

Cố Trạch Vũ cơm nước xong xuôi lại trở về phòng làm việc nghiên cứu một chút về quân diễn với chính ủy. Nhìn binh lính đang huấn luyện trên thao trường, Cố Trạch Vũ vuốt vuốt ánh mắt mỏi mệt, mở miệng nói.

“Chú Từ, sau khi quân diễn có thể điều động nhân sự hay không?”

“Sẽ có một bộ phận thôi… Sau khi quân diễn được truyền ra, nhất định sẽ trở thành miếng mồi ngon cho cả quân khu, đoàn nào cũng muốn cướp… Sẽ không nghĩ…”

“Tôi đưa quân đoàn của mình đến đây, cũng an tâm… Chỉ là nếu như mọi chuyện đều tốt, cũng tranh thủ điều tới một người…”

“Trạch Vũ à, lời này của cậu xem ra không được tự tin nhỉ… Trong đoàn chúng ta có cậu, cần gì người ưu tú hơn? Phải biết rằng, ban đầu đưa được cậu về đoàn của chúng ta cũng hao tổn công sức rất nhiều! Không từ mà biệt, dựa vào biểu hiện của cậu nhiều năm trước đây ở Tứ Xuyên, chính là không cần phải chọn…”

“Chính ủy không hổ là chính ủy, nói xong tôi cảm thấy không thể không xấu hổ rồi…” Cố Trạch Vũ xoay người ngồi lại vào ghế.

“Cậu thật sự vẫn tính đi à?”

“Vâng. Có thể phải chờ thêm hai năm, tôi muốn quay về Bắc Kinh…”

“Cái người này… cậu chỉ mới đến chưa được bao lâu đã muốn đi sao?” Chính ủy Từ gấp đến mức ngay cả thuốc trong tay cũng không chịu buông, bóp tắt, “Trong thời điểm mấu chốt này, sao cậu có thể muốn đi đây?”

“Điều này chú có thế yên tâm… Công việc là công việc. Dù nói thế nào cũng phải đợi hai năm sau, quân diễn hay trong phạm vi trách nhiệm của tôi, tôi tuyệt đối sẽ không chậm trễ chút nào.”

“Tôi hiểu rất rõ, với năng lực của cậu, quân khu chỗ này không thể giữ chân cậu được. Chỉ là cũng có chút nhanh quá …làm cho người ta không tiếp nhận nổi…”

“Không có cách nào khác…” Cố Trạch Vũ cười khổ, “Đến lúc đó, bạn gái tôi tốt nghiệp, cô ấy không muốn ở lại đây, tôi không thể để cô ấy chịu khổ. Cho nên…”

“Tiểu tử cậu cũng học theo Ngô Tam Quế, đỏ mặt vì hồng nhan sao?” Chính ủy Từ vừa nghe được là vì phụ nữ càng cảm thất giận dỗi.

“Ban đầu nếu không phải vì cô ấy, tôi đã không đến thành phố G…”

Cố Trạch Vũ nói chưa dứt lời, cửa phòng đã bị một lực lớn đạp ra. Hàn Hành Viễn đá Cố Trạch Vũ một cái.

“Tiểu tử cậu nói nhăng nói cuội gì đấy? !”

Cố Trạch Vũ bị đá một chân, đứng ở đó, eo thẳng tắp bất động.

“Cậu mà dám mang nó đi, lão tử ta sẽ lột da cậu!”

Chưa từng có người nào thấy Hàn Hành Viễn giận đến mức như vậy, chính ủy không hổ là người làm công tác tư tưởng, thấy thế vội kéo Cố Trạch Vũ ra. Tham mưu trưởng Tề một bên cũng kéo Hàn Hành Viễn ngồi vào ghế, thuận tiện rót một ly trà đưa cho ông.

“Sư trưởng làm gì vậy? Tức giận như vậy… Cố đoàn trưởng cũng nói hạ quyết tâm đi đấy thôi…”

Hàn Hành Viễn đặt chiếc ly trong tay lên bàn, nước trà bên trong cũng rung ra không ít, dính trên bàn giấy một khoanh đỏ tươi.

“Cậu phải đi, tôi không ngăn cản. Bây giờ cậu muốn đi, tôi có thể kí quyết định chuyển cậu đi nơi khác! Nhưng nếu cậu mang nó đi, mặc kệ ba cậu là ai, tôi cũng sẽ trừng trị!”

Hàn Hành Viễn phản ứng y hệt như trong suy nghĩ và phỏng đoán của Cố Trạch Vũ, muốn ông buông tay Hàn Lăng Sa cơ hồ là không có khả năng. Chỉ là hắn cũng biết vết thương trí mạng của ông ở chỗ nào.

“Chú Hàn…giờ cháu lấy thân phận là một hậu bối để hỏi chú, nếu cô ấy khăng khăng muốn đi cùng cháu thì sao?”

“Không thể nào!”

“Chú Hàn… tới bước này hôm nay, không thể nói tất cả đều là lỗi lầm của chú, cũng không thể nói cô ấy không sai, mà cháu cũng không thể trách mắng cô ấy chỗ nào được chỗ nào không được. Cháu chỉ muốn giúp cô ấy bù đắp lại những gì không vui vẻ, cháu chỉ muốn cô ấy hạnh phúc!”

“Hạnh phúc?” Hàn Hành Viễn vỗ bàn đứng lên,  “Hạnh phúc của nó, cậu cho rằng cậu cho được sao?”

“Vậy chú cho được sao?” Cố Trạch Vũ cười lạnh, “Tối hôm qua cô ấy nói cô ấy vẫn không có cảm giác an toàn. Bởi vì cô ấy sợ chú sẽ vì người khác mà không cần cô ấy nữa…Thực tế thì đúng là như vậy!”

“Tôi không cần nó được sao?” Hàn Hành Viễn cảm thấy đây là câu chuyện cười buồn cười nhất ông từng nghe qua. Ông thực sự đã đặt con bé ở trong lòng để che chở. Hai mươi năm qua, không chỗ nào là không theo con bé. Vậy mà vẫn có người nói là ông không cần con bé, “Nếu tôi không cần nó, tôi còn để cho phu nhân của mình bước qua cánh cửa này sao?”

“Cho tới bây giờ cô ấy cũng chưa gọi vợ của chú một tiếng ‘mẹ’, chú ép buộc cô ấy sống trong gia đình như vậy, cảm thấy rất vui vẻ sao?”

“Đó là chuyện của Hàn gia chúng ta, có quan hệ gì đến Cố Trạch Vũ cậu?” Hàn Hành Viễn không thể tìm được lí do phản bác lời hắn, đành phải dùng hai chữ “chuyện nhà” để chận miệng hắn.

“Thật sao?” Cố Trạch Vũ vẫn cười, sau đó lấy điện thoại nhấn một chuỗi số quen thuộc, mở loa ngoài. Sau một lát truyền đến một giọng nữ trong veo từ đầu dây bên kia.

“Alo…”

“Sa Sa…” Cố Trạch Vũ thấy sắc mặt của Hàn Hành Viễn trở nên xanh mét.

“Hả? Có chuyện gì sao?”

“Không có việc gì. Bây giờ anh muốn hỏi em tối nay muốn ăn gì?”

“Xì--- bây giờ mới mấy giờ? Đợi đến lúc là buổi tối anh hãy hỏi em sau.”

“Được… Sa Sa, tối nay em trở về đại viện sao?”

Lúc Tề Chấn nghe được những lời này lập tức muốn đoạt lấy điện thoại di động trong tay Cố Trạch Vũ. Trong khoảng thời gian gần đây, ai cũng biết “Tại sao tiểu công chúa không về đại viện” là vấn đề bom mìn của Hàn Hành Viễn. Một khi đã giẫm lên nhất định sẽ nổ tung. Cố Trạch Vũ thật sự là không muốn sống nữa sao? Công khai khiêu khích Hàn Hành Viễn. Nhưng là Tề Chấn cũng biết, Cố Trạch Vũ có lai lịch như thế nào. Hai bên tốt nhất không nên chọc. Đến lúc thật sự đánh nhau, thua thiệt cũng không biết là ai. Dù sao cũng mặc kệ người nào thua thiệt, mặt mũi này đều không nhịn được. Nếu để cho tiểu công chúa biết, đoán chừng cũng phải trở mặt với ông trời.

Cố Trạch Vũ lắc mình thoát khỏi hắn, Tề Chấn lại đưa tay ra, Cố Trạch Vũ cũng thoải mái dời tay hắn.

“Về đó làm gì? !” giọng Hàn Lăng Sa không nghe được chút cảm xúc gì, “Không hoan nghênh em ở chỗ anh nữa à?”

“Anh dám sao? Em muốn ở bao lâu cũng được… không ai dám để em dời đi!” Cố Trạch Vũ nhấn mạnh câu sau, ánh mắt như mang theo mũi tên băng bắn về phía Hàn Hành Viễn.

“Hừ… Còn nữa. Đôi dép bảo bối của anh, em nhất định phải đi vào!”

“Được.”

“Cứ như vậy đi…….đúng rồi… tối nay không cho phép anh không đắp chăn mà dám ôm em ngủ, bị cảm còn lây bệnh cho em…”

“Được.”

Cúp điện thoại, Cố Trạch Vũ bình tĩnh nhìn Hàn Hành Viễn, “Chú Hàn…tiểu công chúa đã trưởng thành, khi cô ấy còn bé đã nhìn, nghe thấy những chuyện kia, trở thành cái gai trong lòng khó có thể rút ra. Cháu sẽ không độc ác rút ra, chỉ làm cho lòng cô ấy thêm be bét thịt máu mà thôi. Cháu chỉ muốn từng chút một mềm hóa nó, cuối cùng không còn một dấu vết gì nữa…”

“Cố Trạch Vũ, nó là bảo bối của tôi, là con gái tôi. Mặc kệ nó oán hận tôi như thế nào, tôi đều không có lời nào để nói. Nhưng là một người ba, trên phương diện phải nắm giữ tôi sẽ không chút lưu tình chận những người khác ở ngoài cửa! Cậu…tự giải quyết cho tốt!

Nói xong xoay người bỏ đi.




Đã sửa bởi socfsk lúc 29.10.2013, 12:37.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: conluanho, hotaru_yuki, peheo25, tngh218000, trankim, vananhpham, xichgo
     

Có bài mới 27.08.2013, 22:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4291 lần
Điểm: 20.18
Có bài mới Re: (Hiện đại) Cấp trên, xin bao nuôi - Bát Trà Hương - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 17  Bằng hữu

Sau khi Hàn Hành Viễn đi, Chính ủy Từ mới dám tìm Cố Trạch Vũ nói chuyện. Vốn là định kéo hắn qua để nói chuyện, hắn lại chạy đuổi theo Hàn Hành Viễn và Tề Chấn.

“Tham mưu trưởng Tề, chú xem tình huống này là gì vậy?”

“Hừ, tình huống gì?” Tề Chấn biết là Cố Trạch Vũ bắt cóc tiểu công chúa, một lòng tiểu công chúa làm con dâu, ông hiển nhiên cũng không có ý gì xấu, “Cố Trạch Vũ, thật đúng là nhìn không ra, bản lĩnh dụ dỗ phụ nữ của cậu rất lớn…”

“Tham mưu trưởng, lời nói này coi như đã vượt quá thân phận rồi.” Cố Trạch Vũ móc ra một điếu thuốc, tay trái móc túi lấy cái bật lửa, không để ý trả lời.

“Vượt quá? Tôi là nhìn tiểu công chúa lớn lên, con trai tôi chơi đùa với cô bé từ nhỏ đến lớn, cậu nói tôi nói lời này là vượt quá sao?”

“Chuyện tình cảm không thể cư coi như người nào có nhiều thời gian thì coi như người ấy thắng được. Cô ấy không thích con trai chú, đây mới là mấu chốt!” Cố Trạch Vũ suýt bị Tề Chấn làm cho tức đến phát run, cười châm chọc, “Cho dù lầy thời gian ra để tính, mười sáu năm trước tôi đã ở trong lòng của cô ấy rồi, con trai chú thì sao đây?”

“Ầm…” Tề Chấn đóng sập cửa đi ra ngoài.

“Cố đoàn trưởng, cậu nói một chút xem hả? ! Sao lại gây ra chuyện này?” Chính ủy Từ đánh vào bả vai hắn, “Cậu với tiểu công chúa có quan hệ tốt lắm sao?”

Nhìn người trước mặt đang mở to mắt khó tin, khuôn mặt bát quái, Cố Trạch Vũ miễn cưỡng nở một nụ cười :”Ừm.”

“Cậu chuẩn bị tâm lý cho tốt đi…” Chính ủy Từ vỗ vỗ bờ vai hắn như một gánh nặng đường xa.

“Chuẩn bị tâm lý gì cơ?”

“Cậu thu nhận bảo bối tâm can của cả đại viện làm tài sản riêng, cậu cho là các thủ trưởng quân khu dễ dàng bỏ qua sao? Trước mắt không nói Hàn sư trưởng, cũng không nói Phương bí thư và Tề Tham mưu trưởng, riêng lão bà và các con của tôi, đoán chừng về sau cậu cũng không có được sự ủng hộ… Hazz… Thật ra là muốn xem xem sức chịu đựng của tiểu tử cậu đến mức nào!”

“Không biết thế này có khoa trương không vậy?”

“Cậu không biết sao? Chuyện đại sự số một trong đại viện chúng ta chính là tiểu công chúa cuối cùng sẽ rơi vào nhà nào… So với chuyện này thì quân diễn là chuyện nhỏ! Thua trận nhiều nhất cũng chỉ bị mắng một trận, còn nếu là chuyện của tiểu công chúa, toàn bộ việc phía sau vô cùng rối rắm. Bộ hậu cần sắc mặt không tốt không nói làm gì, các thủ trưởng phía trên còn phải chỉnh đốn bằng những kế sách mờ ám. Nếu còn tiếp tục như vậy, chỉ sợ cậu không sống nổi…”

Cố Trạch Vũ không ngờ tới chính ủy luôn luôn lịch sự, mở miệng là nói văn chương cũng sẽ nói tục. Hắn bất đắc dĩ cười cười, gỡ chiếc mũ lính xuống, lấy tau chỉnh sửa một chút lại đội lên đầu: “Chuyện lấy vợ, dù khó khăn hơn nữa cũng phải xông lên, không có khó khăn thì phải tạo ra khó khăn…”

“Haz..đúng là kẻ ngốc. Không có khó khăn còn cố ý tạo ra khó khăn…Còn chưa chịu tan làm đi đâu à?”

“Vì tương lai rước lão bà về… lần quân diễn này nếu thua, đoán chừng Sư trưởng Hàn đời này sẽ không cho tôi qua cửa đâu…”

Chính ủy Từ dùng giọng điệu thoải mái để hóa giải chuyện lúng túng vừa rồi. Dù sao đường đường là một đoàn trưởng, bị đá trước mặt mọi người như vậy mặt mũi tất nhiên cũng không để đâu được. Chỉ là, nhìn thấy hắn xem như không có chuyện gì chạy đi xem xét quân diễn cũng đành lắc đầu.

Haz…Cố Trạch Vũ… chuyện này thật không đơn giản như cậu suy nghĩ đâu….

Cố Trạch Vũ trở lại phòng làm việc hút thuốc, vẫn cảm thấy phiền não. Tuy rằng hắn đã sơm dự liệu chuyện Hàn Hành Viễn đối kháng với hắn, nhưng lúc thực sự xảy ra trong lòng vẫn cảm thấy không dễ chịu. Hắn nghĩ rằng sau khi Hàn Lăng Sa tốt nghiệp, hai người lập tức kết hôn. Sau khi kết hôn, nếu cô muốn ở lại thành phố G hay đi Bắc Kinh, hắn đều chiều ý cô. Bây giờ nhìn lại, mặc kệ là ở lại thành phố G hay đi Bắc Kinh, Hàn Hành Viễn không nghi ngờ gì là chướng ngại lớn nhất.

“Viện quân của tiểu nha đầu thực sự rất lớn mạnh.” Tựa lưng vào ghế ngồi, nghĩ tới lời nói của chính ủy Từ, Cố Trạch Vũ im lặng cười cười, cũng đúng lúc điện thoại cũng vang lên.

“Alo, mẹ à, có chuyện gì sao?”

“Con ở thành phố G có chuyện gì xảy ra sao? Chú Hàn điện thoại đến cho ba con, con lại gây ra chuyện gì rồi sao?”

“Mẹ, mẹ không muốn gặp con trai của mẹ sao? Bất đắc dĩ là vì nghe được là con gây ra chuyện gì sao?”

“Lúc con còn nhỏ vẫn còn được, sau khi đi học chơi với một đám tiểu tử lêu lổng, cả ngày con chỉ làm cho mẹ không yên tâm. Sau này thật vất vả vào quân đội, mẹ còn phải lo lắng thân thể con mệt mỏi. Hiện tại đã khá hơn một chút, một cú điện thoại của chú Hàn, ba con lập tức lên cơn. Mẹ vừa mới yên lòng một chút giờ lại đã phải treo lên rồi…”

“Mẹ, mẹ cứ thoải mái đi, con có thể có chuyện gì cơ chứ…”

“Không có chuyện gì sao chú Hàn lại tự mình đánh điện tới cho ba con như vậy? Xem ba con vừa vỗ bàn vừa ném đồ vật, có thể có chuyện gì tốt cơ chứ? Mẹ nói cho con biết, chính là mẹ muốn nhắc nhở cho con một chút, bớt phóng túng một chút. Nếu con vui lòng có thể kể cho mẹ nghe, để mẹ chuẩn bị tâm lí trước một chút. Đến lúc ba con trừng phạt con, nói không chừng mẹ còn có thể giúp đỡ. Nhưng nếu con muốn chịu trách nhiệm, cũng được…”

Cố Trạch Vũ đột nhiên ý thức được, Hàn Hành Viễn có viện quân, hắn cũng có thể được sự ủng hộ của bằng hữu. Đến lúc thật sự muốn ầm ĩ, lão thái thái phát động tổng sam đại viện nổi dậy, không những chống lại được Hàn Hành Viễn, mà đối phó với viện quân cũng không phải là không thể. Nghĩ đến đấy, Cố Trạch Vũ vội vàng gọi mẹ đang sắp cúp máy.

“Haz..mẹ.. chuyện mà chú Hàn ở chỗ ba con kiện con cũng là chuyện có thể tha thứ…”

“Thật sự là con đã làm chuyện gì xấu rồi sao?” giọng nói đầu dây bên kia khẩn trương.

“Mẹ, mẹ chờ con nói xong đã, vội gì cơ chứ?” Cố Trạch Vũ ngượng ngùng giả vờ ho khan, nói tiếp, “Mẹ còn nhớ mười sáu năm trước, lúc chú Hàn đến nhà chúng ta chứ?”

“Nhớ, lần đó là ba con đặc biệt mời chú ấy đến Bắc Kinh chơi…”

“Vậy mẹ còn nhớ rõ lúc đó còn có ai nữa không?”

“Sao lại không nhớ rõ? Đến nhà chúng ta ngoài chú Hàn còn có phu nhân của ông ấy, còn có cô bé…”

“Chính là cô bé đó!” Cố Trạch Vũ nghe lão thái thái còn nhớ đến cô bé kia, thần kinh run lên hưng phấn, thiếu chút nữa nhảy lên.

“Cô bé kia có việc gì sao?”

“Đó là con gái bảo bối duy nhất của chú Hàn, ở đại viện thành phố G được gọi là “tiểu công chúa”. Con gần đây không phải là nhận được lệnh của cấp trên là huấn luyện quấn sự ở một trường học sao…”

“Cái gì? !” lão thái thái vẫn không bình tĩnh kêu lên, “Con trêu chọc đến cô bé nhà người ta rồi hả? Mẹ nói cho con biết nhiều lần rồi, cũng là lúc con tìm người xác định quan hệ rồi, ngày ngày còn đi trêu hoa ghẹo nguyệt còn ra thể thống gì nữa! Hơn nữa, con chọc ai thì chọc, sao lại đi chọc đến cô gái đoan trang, lanh lợi nhà người ta…”

“Làm sao mẹ biết được cô ấy đoan trang, lanh lợi?” Cố Trạch Vũ nghe được lão thái thái có ấn tượng tốt với Hàn Lăng Sa, trong lòng buông lỏng.

“Mẹ làm sao mà không biết? Khi còn bé đã có dáng vẻ trắng nõn nà, miệng lại ngọt. Bất luận con làm cái gì, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đều luôn tươi cười như hoa… hình như gọi là Hàn Lăng Sa… Hazzz… Sinh con gái thật đỡ lo… Mẹ à… sớm muộn gì cũng bị con tức chết!”

“Được rồi…được rồi… Mẹ, bây giờ con nói chuyện nghiêm túc đây. Chú Hàn tức giận cũng là vì… Hiện tại Sa Sa và con nói yêu nhau, chú Hàn lại đau lòng, không bỏ được, cho nên…”

“Trạch Vũ, con phải nói thật cho mẹ biết, lần này con đã hạ quyết tâm hay là kiểu đùa giỡn mới đây?”

“Mẹ, con muốn chờ Sa Sa vừa tốt nghiệp là kết hôn ngay…”

“Thật sao?”

“Chuyện kết hôn quan trọng như vậy, con còn có thể nói lung tung sao?”

“Ai ya..con trai à. Con rốt cuộc cũng đã cho mẹ được an ủi một lần. Chú Hàn bên kia mẹ sẽ nghĩ cách. Con nên thong thả ổn định đến lúc đó rước lão bà về… Về phương diện nào con cũng không sánh bằng Cố Thừa Hiên, nếu lần này còn lấy vợ sau hắn, mặt của mẹ chắc chắn cũng bị con làm cho mất hết…”

“Mẹ, mẹ cũng không phải không biết Thừa Hiên. Hắn lạnh lùng như vậy lấy đâu ta đối tượng kết hôn…”

“Vậy con phải càng lúc càng nhanh lên… Nếu thật sự để hắn kết hôn trước, để mẹ xem con tại sao khóc…”

“Được rồi, được rồi… mẹ giúp con nói chuyện với ba  một chút, chớ chuyện gì cũng cảm thấy là con không đúng… Cứ như vậy đi…con cúp trước…”

Cố Trạch Vũ nghe lão thái thái vui mừng cúp điện thoại, cũng cười.  Tuy lão thái thái nhà hắn luôn thích nhắc đến hắn, nhưng thời khắc mấu chốt, thực lực của lão thái thái cũng không thể khinh thường.

Sau một cuộc điện thoại, Cố Trạch Vũ cũng yên tâm hơn một chút, lúc này mới bắt đầu bình tĩnh để nghiên cứu bản đồ quân sự.

Đến lúc lính cần vụ đến thúc giục, Cố Trạch Vũ mới phát hiện trời đã tối. Hắn cả kinh, vội vàng cầm chiếc áo khoác vắt trên chiếc ghế dựa đi ra ngoài, vừa đi vừa gọi điện cho Hàn Lăng Sa.

“Em đang ở đâu?”

“Ở nhà. Em đợi anh rất lâu nhưng không thấy anh đến nên em về nhà trước…”

“Thật ngại quá, anh xem bản đồ đến nỗi quên cả thời gian. Tối nay em muốn ăn gì? Thuận tiện trên đường về anh sẽ mua cho em.”

“Anh có thể nấu không?” tâm trạng Hàn Lăng Sa hôm nay có vẻ rất tốt.

“Em chắc chứ?” Cố Trạch Vũ nở nụ cười, “Đến lúc đó không ăn nổi em đừng trách anh…”

“Hả? Vậy coi như xong… chúng ta ăn lẩu cá nhé, chính là cửa hàng ở trước trường học chúng ta, đặc biệt rất ngon!”

“Đồng chí Hàn Lăng Sa, nói đến lẩu cá, anh dường như nhớ tới người nào đó uống rượu, ăn lẩu cá còn nói linh tinh trong tiệm rất mãnh liệt nhỉ!” Cố Trạch Vũ giả vờ tức giận nói.

“Ha ha… Ai vậy? Sao em không nhớ được nhỉ…” Hàn Lăng Sa ở đầu dây bên kia vừa cười khanh khách vừa lăn lộn trên ghế sôfa.

“Đồng chí giải phóng quân không cần phải tính toán nói dối tôi…”

“Vâng! Thủ trưởng! Tôi sai rồi!”

“Biết sai mà sửa vẫn là đồng chí tốt.” Cố Trạch Vũ mở cửa xe, ngồi vào buồng lái, “Em ra ngoài đi, bốn mươi phút sau có mặt ở dưới lầu!”

“Vâng!”

Cố Trạch Vũ đặt điện thoại xuống, chỏ tay trái đặt trên tay lái, ngón trỏ và ngón cái chống cằm nghĩ tới dáng vẻ cười vui vẻ đầu dây điện thoại bên kia cười một hồi lâu mới khởi động xe.




Đã sửa bởi socfsk lúc 29.10.2013, 12:38.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: Cyclotron, conluanho, hotaru_yuki, tngh218000, trankim, vananhpham, xichgo
     
Có bài mới 28.08.2013, 20:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4291 lần
Điểm: 20.18
Có bài mới Re: (Hiện đại) Cấp trên, xin bao nuôi - Bát Trà Hương - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 18  Yêu xa

Cố Trạch Vũ lái xe đến dưới lầu rồi dẫn Hàn Lăng Sa đi ra ngoài ăn cơm. Dọc đường đi, tiểu nha đầu không nói một câu nào cả. Lúc đầu, Cố Trạch Vũ cho là cô mệt mỏi vì quân huấn nên có an ủi mấy câu. Nhưng đến lúc tới nhà hàng ăn, Cố Trạch Vũ mới chú ý thấy tư thế Hàn Lăng Sa không được thoải mái cho lắm. Lúc đi vào phòng hai chân cô cứ kẹp chặt lại, giống như sợ thứ gì đó sẽ rớt xuống vậy. (thì đúng là thế mà )

“Sa Sa, em không thoải mái ở đâu sao?” nhìn sắc mặt cô không tốt, Cố Trạch Vũ có chút lo lắng.

“À…em…” Hàn Lăng Sa cúi đầu ấp úng không nói ra được. Thấy ánh mắt Cố Trạch Vũ ân cần, cô không thể làm gì khác ngoài việc nói, “Em không muốn ăn, em muốn về nhà…”

“Chân em không thoải mái sao? Sao lại đi thế này?” Cố Trạch Vũ kéo cô ngồi xuống trên ghế sa-lon.

“Đừng!” Hàn Lăng Sa ý thức được hắn muốn kéo cô ngồi xuống lại không dám làm theo, bụng dưới có chút đau, nhưng thật sự rất khó để mở miệng.

“Rốt cuộc em bị làm sao vậy?” Cố Trạch Vũ thấy cô phản ứng mạnh như vậy chỉ cười cười mờ mịt.

“Em… Em… Cái đó tới…” vừa nói xong, cổ Hàn Lăng Sa cũng đỏ bừng mặt.

Cố Trạch Vũ lập tức phản ứng kịp lời cô nói. Thật đúng là lúng túng! Không trách được vừa rồi cô cứ ấp a ấp úng không nói nên lời.

“Lúc đầu em không biết. Đến lúc ngồi trên xe anh em mới phát hiện ra… Em…” Hàn Lăng Sa thấy sắc mặt Cố Trạch Vũ không được tốt, hoảng hốt giải thích.

“Trước tiên anh sẽ đưa em về nhà đã…” Cố Trạch Vũ vò vò mái tóc ngắn, “Hay là đi siêu thị trước…”

“Anh đưa em về trường học là được rồi…” Hàn Lăng Sa vừa nghĩ tới buổi tối mình thường lật người lung tung, buổi sáng lúc rời giường thường lưu lại vết máu nên cũng không dám về nhà hắn. Nếu ngày hôm sau lưu lại dấu vết trên giường của hắn, thật là xấu hổ chết mất.

Cố Trạch Vũ nghĩ tới cô một mình ở trường, cơ thể lại không thoải mái, đương nhiên không chịu. Chỉ là hắn cũng không hiểu rõ chu kì sinh lí của phụ nữ, hơn nữa cô còn nài nỉ nên cũng đành đồng ý. Lúc đưa cô đến cổng sau của trường, hắn lại nhấn khóa xe, không cho cô xuống.

“Mở cửa ra… người ở đây nhiều như vậy nếu ai nhìn thấy sẽ không hay…” quân huấn còn chưa kết thúc, xe của hắn chắc chắn sẽ bị các huấn luyện viên khác nhận ra. Nếu bị người khác nhận ra, nói không chừng toàn trường sẽ nhanh chóng biết chuyện. Hơn nữa, trong lúc diễn ra quân huấn không cho phép sinh viên và quân nhân yêu nhau.

“Còn có một việc chưa làm, làm sao mở cửa cho em được?” Cố Trạch Vũ cười xấu xa, trực tiếp lái xe đi thẳng, đến bên cạnh một quán ăn sang trọng mới dừng lại. Bởi vì sinh viên năm nhất và năm hai đều tập trung quân huấn đợt này, phần lớn sinh viên năm ba tập trung ở thư viện hoặc vùi mình ở phòng ngủ, sinh viên năm tư thì ra ngoài thực tập nên ngõ hẻm này đặc biệt hiếm người.

Cố Trạch Vũ dừng xe, tháo dây an toàn rồi cúi xuống hôn lên môi Hàn Lăng Sa.

Ngoài lúc uống rượu say, lúc tỉnh táo Hàn Lăng Sa cũng chỉ mới hôn môi hắn một lần. Bây giờ đang ở nơi công cộng, mặc dù đã có cửa sổ che lại nhưng cô vẫn cảm thấy không thoải mái lắm.

Cố Trạch Vũ một tay đè vai cô xuống, một tay giữ đầu cô nghiêng, trực tiếp hôn lên đôi môi mềm mại của cô. Đối với cô hắn luôn dịu dàng, cả ánh mắt và cái lưỡi tinh tế nhu tình, tỉ mỉ. Cô ngậm chặt răng, hắn lại dùng lưỡi để mở răng cô ra, qua được cửa ải này nhưng cô cũng không hề buông lỏng. Cố Trạch Vũ nhẹ nhàng cười, chậm rãi nói: “Bé ngoan, không cần khẩn trương…” vừa nói vừa vuốt lưng cô.

Cô từ từ tỉnh táo lại, hé mở răng đồng thời lưỡi hắn trơn tuột đi vào. Hô hấp cùng nhịp, lưỡi quấn chặt lưỡi ở chung một chỗ, hắn nuốt hết mọi vị ngọt ở trong miệng cô. Bàn tay ở hông cô càng lúc càng nặng nề, cuối cùng tham luyến tiến vào trong áo vuốt ve cái eo thon của cô. Cô ưm một tiếng, kéo tay hắn ra, hắn vẫn còn tiếc nuối vị ngọt trong miệng.

Hắn dường như vẫn chưa thỏa mãn đôi môi ngon lành của cô, một tay ôm thắt lưng, một tay giữ gáy cô tiếp tục nhẹ nhàng lướt lên môi cô.

Không khí  thành phố G mang theo chút ẩm ướt nhưng nụ hôn của hắn dường như rất khô ráo, đôi môi hai người lập tức như bùng cháy lên. Ngay cả cô cũng đi theo môi lưỡi nóng bỏng hắn mà run rẩy.

Đợi đến lúc trong phổi cô không còn không khí để hít thở, hắn mới theo bản năng buông cô ra. Dùng ngón tay vuốt ve đôi môi sưng đỏ sáng bóng của cô, Cố Trạch Vũ thở dài: “Chừng nào em mới tốt nghiệp đây?”

Hàn Lăng Sa tất nhiên hiểu lời hắn nói có ý nghĩa gì, trừng mắt nhìn hắn: “Ngày đó còn nói anh là đầu gỗ…hừ…là cao thủ đúng không?”

Cố Trạch Vũ vỗ vỗ đầu cô: “Đầu óc đen tối… Ngày mai xin nghỉ đi. Anh sẽ gọi điện thoại cho huấn luyện viên của bọn em. Thời gian này anh đang chuẩn bị gấp cho quân diễn, có thể sẽ khá bận, nhưng ngày bọn em duyệt binh anh sẽ đến. Sau khi duyệt binh chúng ta cùng đi ăn cơm.”

“Ừ, “ Hàn Lăng Sa gật đầu đồng ý. Thời điểm quân diễn thường rất bận rộn, cô cũng biết nên dĩ nhiên có thể hiểu được, “Đúng rồi, chiều hôm nay sao anh có vể kì lạ thế? Hỏi em có về nơi ấy hay không…”

“Lúc ấy ba em đang ở đó, buộc anh phải hỏi em.” Hắn không muốn nói cho cô biết quá nhiều, sợ cô lại kích động.

“Ừm…” Hàn Lăng Sa cúi đầu sửa sang lại quần áo, “Dù sao cũng phải đợi ông ấy nói rõ mọi chuyện với người đàn bà kia em mới trở về.”

“Tùy hứng!” Cố Trạch Vũ giả vờ trách cứ, rồi lái xe đưa cô quay lại cổng trường, sau khi cô đi vào cửa mới rời đi.

“A!” Lúc Lâm Tiếu nhìn thấy Hàn Lăng Sa cầm chìa khóa phòng ngủ đứng ngoài cửa lập tức hét lên, “Cậu bị thất sủng à? Sao tối nay lại quay lại?”

Hàn Lăng Sa đi vào, không nhìn đến vẻ ngạc nhiên của cô, mở hộc tủ tìm băng vệ sinh, thuận tiện trả lời, “Dì cả của tớ tới…”

“Cho nên cậu mới trở lại hả?” Lâm Tiếu vẫn đi sau đít cô, “Đồng chí Hàn Lăng Sa, cậu thật không có tiền đồ. Thời cơ tốt như vậy cậu cũng không nhân cơ hội kiểm chứng đồng chí đoàn trưởng.”

“Kiểm chứng cái gì?” Hàn Lăng Sa cầm băng vệ sinh và quần áo đi vào phòng vệ sinh.

Lâm Tiếu đi theo đến phòng vệ sinh, đứng ở cửa nhìn chiếc cửa khóa chặt, lớn tiếng nói, “Kiểm nghiệm anh ta có đau lòng vì cậu không…Sao cậu không để anh ta vào siêu thị mua băng vệ sinh? Không để cho anh ta pha nước đường cho cậu uống? Không để anh ta…”

Hàn Lăng Sa chặn ngang lời cô, “Nói chuyện thực tế một chút có được không? Anh ấy mặc quân trang có thể tùy tiện vào trong siêu thị sao? Cậu thấy thế nào? Còn nữa, cả đời anh ấy đều ngậm thìa vàng* (cả đời ăn sung mặc sướng), sao có thể biết cách pha nước đường đỏ?”

“Á…” Lâm Tiếu nhất thời cũng cảm thấy lời nói của Hàn Lăng Sa rất có lý, trầm mặc một lúc mới bắt đầu bát quái, “đoàn trưởng Cố nhà cậu không phải rất có sở trường “đánh nhanh thắng nhanh”  sao? Lúc này chưa được bao lâu đã có thể bắt được một đại mĩ nữ tâm cao khí ngạo. Mấy ngày hai người ở chung một chỗ, là ở chung phi pháp đấy!”

Hàn Lăng Sa bên trong im lặng không lên tiếng. Lâm Tiếu cho là cô xấu hổ, tiếp tục suy nghĩ muốn tìm ra điểm bát quái.

“Còn nữa, đoàn trưởng Cố bề ngoài nhìn nghiêm chỉnh như vậy, có bí mật làm chuyện không đứng đắn không? Còn nữa còn nữa…”

Hàn Lăng Sa mở cửa ra ngoài, lướt qua cô, lấy quần áo đã thay đi giặt. Sau đó dùng bột giặt ngâm quần áo ở trong chậu.

“Á…không thể ngâm như vậy được. Đến lúc đó máu tan sẽ không ổn lắm.” Lâm Tiếu thấy thế vội nhắc nhở cô.

Lúc ở nhà cô chưa từng làm những thứ này, chỉ việc ném vào trong máy giặt, người giúp việc sẽ tự mình đi lấy. Bây giờ đang ở trường học, một tầng lầu cũng chỉ có một máy giặt mà cả tầng đều giặt chung. Cô cảm thấy không có cách nào sạch sẽ bằng cách tự mình giặt lấy.

“Ừ.” Hàn Lăng Sa sau khi dọn dẹp sạch sẽ chậu bột giặt, tự mình bắt đầu giặt lại.

“Xấu hổ sao? Làm gì mà không trả lời vấn đề của tớ? Thỏa mãn lòng hiếu kì của một nhân dân quần chúng chứ sao. Cậu cũng là chị dâu của những người trong quân đội, có thể duy trì tin tưởng và ngưỡng mộ của lão công cậu sao? Bọn hắn đều toàn tâm toàn ý vì nhân dân phục vụ!”

“Tiếu Tiếu… cậu không cần hỏi tớ, ngay cả tớ cũng có cảm giác không tin tưởng được!” Hàn Lăng Sa tiếp tục động tác cơ tay, “Tự tớ cũng không biết vì sao tớ lại chờ đợi mười sáu năm. Ngay cả ở chung một chỗ tớ cũng không thể giải thích được, nhưng lại có một loại cảm giác như nước chảy thành sông. Tóm lại, hiện tại tớ rất loạn…Đột nhiên tớ cảm thấy, cuộc sống của mình thật giống như mớ bòng bong, sắp xếp thế nào cũng không rõ.”

“Mười sáu năm? ! Chuyện gì đã xảy ra à? Hai người nhận thức được đối phương bất tài kém cỏi sao?”

“Cậu đi đóng cửa lại…” Hàn Lăng Sa thở dài. Cô không có mẹ, không biết nói những chuyện này cho ai. Cô cũng hiểu người trong cuộc thường mơ hồ, nhưng là không có một người nào nói cho cô biết cô phải làm sao. Cô cảm thấy bản thân mệt chết đi được. Chính cô cũng không biết mình có thể kiên trì được bao lâu.

Sau khi Lâm Tiếu đóng cửa đã chạy tới cạnh cô, vội vàng hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thần thần bí bí…”

“Mười sau năm trước, tớ và Cố Trạch Vũ đã quen biết nhau. Ba tớ và ba anh ấy là chiến hữu của nhau. Khi đó ba tớ dẫn tớ đến nhà của anh ấy chơi…”

“Oa! Thì ra ba cậu cũng là quân nhân sao?”

Hàn Lăng Sa gật đầu nói tiếp: “Lúc ấy chỉ là được chơi rất vui vẻ, cũng không có cảm giác gì, dù sao chúng tớ vẫn còn rất nhỏ. Đêm hôm đó, sau một ngày ở bên ngoài, anh ấy dẫn tớ về. Đại viện tổng sam và trụ sở quân đội thành phố G cũng không khác nhau nhiều lắm, bên trong đều có phòng ở, chính giữa là đường lớn… Lúc ấy vốn là rất nhỏ, cũng tương đối nhát gan, bên cạnh nhảy ra một con mèo đã dọa tớ khóc mãi. Năm đó anh ấy cũng đã nhiều tuổi, cũng đã biết cách chăm sóc người, thấy tớ khóc đã dỗ dành tớ, còn không ngừng nói ‘không sợ, tiểu ca ca bảo vệ muội’. Chính một câu nói này thế nhưng đã khiến bọn tớ đợi nhau mười sáu năm.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó, sau khi về nhà, mấy năm sau thì ba và mẹ tớ xảy ra chuyện. Lúc mẹ tớ qua đời, tớ thật sự rất sợ. Bởi vì ba tớ đã đưa một người phụ nữ về để tớ gọi bà ta là ‘mẹ’. Nhưng tớ làm sao có thể để người khác thay thế mẹ tớ đây? Huống chi lúc đó tớ rõ ràng nhìn thấy… cho nên, tớ không ngừng lên cơn giận, không ngừng khóc, nhưng trong lòng tớ rất sợ, sợ ba tớ vì người đàn bà kia mà không cần tớ nữa. Khi đó, mỗi lần tớ sợ, tớ liền nghĩ tới câu nói của anh ấy đêm hôm đó. Cậu cũng biết, trẻ con chính là như vậy, câu nói đầu tiên của người khác luôn có thể ủng hộ lớn nhất….”

Nói xong, nước mắt Hàn Lăng Sa cũng rơi xuống. Lâm Tiếu nhìn lại không biết phải làm thế nào để khuyên cô. Chuyện gia đình cô phức tạp, một người ngoài chỉ biết nói lời trống rỗng sao có thể là ý cô được đây?

“Sau đó, giống như đem những lời này thành tín ngưỡng cả đời. Cho nên, tớ ương ngạnh tùy hứng, ngang ngược vô lý…”

“Vậy cậu nghĩ sao? ở chung một chỗ với Cố Trạch Vũ …”

“Tớ không biết tớ có yêu anh ấy không. Tớ chỉ cảm thấy, tớ giống như…không thể rời bỏ anh ấy… Từ lúc biết anh ấy là người kia, tớ không biết rốt cuộc trong lòng mình như thế nào? Chính là tớ cảm thấy nếu rời xa anh ấy sẽ…chết…”

“Thế Cố Trạch Vũ nghĩ thế nào?”

“Tớ không biết…”


Đã sửa bởi socfsk lúc 29.10.2013, 12:40.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: Hủ nữ nhà ta, conluanho, hotaru_yuki, peheo25, tngh218000, trankim, vananhpham, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Quỳnh ỉn, Thuytuyen, Tra1195, tunhien12 và 353 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.