Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 16 bài ] 

Cưng à, cưng chiều anh nữa đi! - Nguyên Viện

 
Có bài mới 26.06.2013, 13:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.12.2012, 13:28
Tuổi: 25 Chưa rõ
Bài viết: 885
Được thanks: 7213 lần
Điểm: 38.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưng à, cưng chiều anh nữa đi ! Nguyên Viện (H) - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)




Chương 3
Edit: Đầm♥Cơ


Dụ hoặc không thành công còn bị đùa bỡn, tâm tình Thiệu Duẫn vô cùng xấu, hơn nữa việc này còn bị Đồ Vu Luân biết, tuy rằng Đồ Vu Luân chưa nói gì, nhưng mà nhìn bộ dạng nín cười của Đồ Vu Luân, anh càng tức giận.


May mắn tên kia còn thức thời, không dám nói thêm cái gì, mà anh mang theo một bụng khó chịu đi giúp Đồ Vu Luân theo đuổi cô gái kia, kết quả tên kia không cảm ơn anh thì thôi, thế mà còn đấm anh một quyền.


Thiệu Duẫn xoa bụng, anh chỉ thừa cơ hôn cô gái kia một chút mà thôi, họ Đồ thế mà ghi hận lâu như vậy, còn thừa dịp anh không chú ý đánh anh một quyền, thật sự là gặp sắc quên bạn!
Thiệu Duẫn nhẹ nhàng quẹt môi, nhưng mà nhìn thấy sắc mặt ghen tỵ của Đồ Vu Luân, khóe miệng liền nhịn không được gợi lên.


Ai bảo tên kia muốn cười anh, anh bị cô gái họ Đan đùa bỡn đã rất ức, tên kia còn nghẹn cười như vậy, anh đương nhiên phải trả thù một chút, thừa cơ hôn cô gái của anh xem như lấy lại vốn, mà chủ yếu, đương nhiên là muốn xem bộ dáng Đồ Vu Luân vừa tức vừa hận lại không làm gì được anh.


Về phần một quyền này, coi như đáng giá, ít nhất anh cũng thấy được sắc mặt người đàn ông kia ghen tị khó coi bao nhiêu, dù ít nhưng cũng xoa dịu bớt khó chịu khi bị Đan Tiểu Phù đùa giỡn.


Nghĩ đến cô gái kia, sắc mặt Thiệu Duẫn liền trầm xuống, từ ngày đó về sau, anh không gặp cô gái kia nữa, nghe Đồ Vu Luân nói, cô gái đó là trạch nữ*, lâu lâu biến mất một thời gian, sau đó sẽ xuất hiện, lúc biến mất dường như đều nấp ở trong phòng, trừ khi có chuyện quan trọng nếu không tuyệt không ra khỏi cửa.

Trạch nữ = những cô gái lập dị, có sở thích ngồi nhà suốt ngày đọc truyện, xem phim, vv


Không ra khỏi cửa là tốt nhất, anh khỏi nhìn thấy cô!


Về phần ý niệm trả thù cô gái kia...... Thiệu Duẫn oán hận vứt đuôi thuốc vào thùng rác phía trước, lúc này nửa đêm không người, anh cũng không cần duy trì biểu hiện tao nhã nho nhã giả dối, khuôn mặt anh tuấn âm trầm có thể sánh với gió đêm lạnh.


Anh đương nhiên vẫn muốn tìm thời cơ tính toán với cô gái kia, không đề cập tới ba lần thua trước, chuyện lần trước cô đùa giỡn anh liền đủ làm anh bực, hơn nữa anh vẫn dại dột mắc mưu, đây là một vết thương lớn cho lòng tự tôn cao ngạo của anh.


Anh, Thiệu Duẫn lần đầu bị con gái đùa giỡn, nhưng lại là tự mình đưa lên cửa, nghĩ đến bộ dáng đắc ý của Đan Tiểu Phù kia, anh liền tức giận đến nghiến răng ngứa lợi, nhưng lại không có cách đối phó cô.


Vốn đang muốn làm cô yêu anh, kết quả ngược lại là mình bị chỉnh, mà lúc bình tĩnh rồi, anh cũng hiểu được mình thật là ngu, cái loại thủ đoạn như thế mà anh cũng dùng, anh thật sự bị cô gái kia chọc tức!


Nếu như mẹ anh biết anh có ý tưởng này, anh nhất định sẽ bị mẹ niệm cho thối đầu! Thật ra lúc tỉnh táo lại rồi, anh cũng hiểu mình rất xúc động, ngay cả loại ý niệm thối tha này mà cũng xuất hiện trong đầu.


Nghĩ như vậy, không thành công cũng là chuyện tốt đi? Hơn nữa...... Mị lực của anh quả thật không dùng được với cô gái kia -- Thiệu Duẫn không thể không thừa nhận chuyện này là sự thật, cô gái họ Đan thật sự không có hứng thú với anh.


Anh nghĩ đến lời nói của Đồ Vu Luân, Đan Tiểu Phù chỉ có hứng thú với mãnh nam, loại như anh, ở trong mắt cô chính là tiểu bạch kiểm.


Tiểu bạch kiểm...... Thiệu Duẫn nheo mắt, buồn bực lấy bao thuốc trong túi ra.


Anh không thường hút thuốc, chỉ có lúc tâm tình phiền chán mới hút, mà gần đây số thuốc anh hút còn nhiều hơn cả năm vừa rồi cộng lại, hơn nữa tất cả đều là vì tức cô gái Đan Tiểu Phù đó.

Anh rầu rĩ cắn điếu thuốc, đang muốn châm nó, lại nhìn thấy phía trước, dưới đèn đường có một người đang ngồi, ngọn đèn mơ hồ, thật sự nhìn không rõ lắm, nếu không phải chỗ anh đứng vừa hay đối diện với đèn đường thì cũng sẽ không phát hiện được.


Bây giờ đã hơn mười một giờ, chưa tính là trễ, nhưng mà ở đây vài ngày, anh biết người trong trấn ngủ rất sớm, gần mười giờ đã tắt hết đèn, rất ít người còn ở bên ngoài, toàn bộ trấn nhỏ im lặng ngay cả tiếng mèo kêu cũng không có.


Lúc này nhìn thấy có người ở bên ngoài, Thiệu Duẫn hơi hơi nhíu mày.


Người nọ ngồi đó, hai đầu gối cong lại, một tay ôm bụng, một tay chống đất, mặt vùi vào đầu gối, tóc dài rơi phủ toàn bộ khuôn mặt.


Nếu là đàn ông, anh sẽ xem như không thấy, nhưng đối phương là nữ, từ nhỏ đã được dạy thành thói quen, làm cho anh không thể xem như không thấy.


Vất điếu thuốc bên miệng, anh đi tới chỗ đối phương.“Cô ơi, cô có khỏe không?” Nhìn đối phương ôm bụng, anh đại khái đoán được nguyên nhân.


Đối phương chậm rãi ngẩng đầu, vừa thấy khuôn mặt cô gái kia, mặt Thiệu Duẫn liền trầm xuống.“Là cô à!” Đan Tiểu Phù? Thật đúng là oan gia ngõ hẹp!


Nhìn thấy anh, Đan Tiểu Phù cố gắng nhướng môi, cười một chút.“Hi, tiểu bạch kiểm.” Giọng nói của cô mỏng manh, thật nhỏ dường như nghe không được, sắc mặt trắng bệch, phía dưới mắt còn thâm đen, cánh môi hồng cũng trở nên trắng bệch, cả người xem ra có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào.


“Đừng gọi tôi là tiểu bạch kiểm!” Nghe được cách xưng hô của cô, khóe mắt Thiệu Duẫn co giật, khẩu khí cực kém. Cô gái này sắc mặt kém như vậy mà vẫn còn có hứng đùa cợt anh, vốn tâm tình kém, nhìn thấy cô thì càng tệ hơn.


Dù cô có thoải mái hay không, nếu là cô gái khác, lấy thân sĩ phong độ của anh tuyệt đối sẽ không mặc kệ, nhưng mà cô là ngoại lệ.


Quẹt môi dưới, Thiệu Duẫn trực tiếp xem như không thấy, cất bước rời đi.


Đan Tiểu Phù cũng không cảm thấy anh sẽ tốt bụng giúp cô, cô vạch mặt anh nhiều lần như vậy, mỗi một lần còn đùa giỡn anh, người đàn ông này nhất định sẽ ghi hận vào lòng, làm sao giúp cô?


Cho nên thấy anh đi, cô cũng không thấy có gì ngoài ý muốn, cau mày vùi mặt  vào đầu gối, chịu đựng từng trận quặng đau nơi bụng, toát mồ hôi lạnh làm cho cô cảm thấy càng đau đớn, từng trận quặn đau liên tiếp làm cho cô càng co người lại.


Bình thường kì sinh lý đến cô đều không ra khỏi cửa, nhưng cô đói bụng, trong nhà lại không còn thứ gì, hơn nữa khi ra ngoài cô vẫn tốt, ai dè mua xong lại đột nhiên đau, cô vốn nghĩ sẽ trụ được đến khi về nhà, nhưng cơn quặn đau đột nhiên trở nên kịch liệt, cô cảm thấy ruột trong bụng sắp thắt lại rồi.


Cuối cùng đành phải ngồi xuống một chỗ, tính chờ đỡ đau lại đi về, ai ngờ bụng càng lúc càng đau, hơn nữa vừa đau lại vừa đói, cô căn bản phân không rõ là đau vì đau bụng hay là vì đói bụng.


“A......” Bụng đột nhiên đau đớn co rút một cái, cô ôm bụng càng chặt, tay chân vì đau đớn càng không có lực, dường như cô muốn nằm luôn xuống đường.


“Này! Cô có khỏe không?” Âm thanh rất không cam nguyện từ đỉnh đầu truyền đến.


Đan Tiểu Phù có chút hoảng hốt mở mắt ra, thong thả ngẩng đầu, là Thiệu Duẫn, cô không khỏi giật mình, nhưng đã không còn khí lực nói chuyện nở nụ cười với anh.


Thấy cô lại nhắm mắt, mặt mày nhăn lại, sắc mặt so với vừa rồi càng khó coi, một chút vết thương cũng không có, mà cả người đã nửa ngồi xuống rồi.


Thiệu Duẫn quẹt môi dưới, anh vốn không muốn để ý cô, nhưng đi vài bước lại nhịn không được quay đầu, thấy cô một mình ngồi ở dưới đèn đường, tuy rằng nhìn không rõ vẻ mặt của cô, nhưng từ tư thế của cô cũng nhìn ra được cô khó chịu bao nhiêu, sau đó anh dừng lại liền không đi được nữa.


Chần chừ một hồi lâu, anh vẫn quay về, thật sự là anh được mẹ dạy dỗ quá tốt, không có cách nào nhìn thấy phái yếu gặp nạn mà thấy chết không cứu được -- cho dù cô gái này làm cho anh chán ghét bao nhiêu đi nữa.


“Thật là phiền toái!” anh thấp giọng rủa, dứt khoát khom người ôm lấy cô.


Đột nhiên bị đụng chạm làm cho Đan Tiểu Phù sửng sốt, cô mờ mịt mở mắt ra, hoang mang lại kinh ngạc nhìn anh.“Anh...... Làm cái gì?”


“Mang cô lên núi chôn.” Anh tức giận đáp lời, nhưng mà động tác cũng rất nhẹ nhàng.


Đan Tiểu Phù hơi hơi chớp mắt, thấy sắc mặt anh tuy rằng không hoà nhã, nhưng động tác ôm cô lại rất dịu dàng, đôi môi tái nhợt hơi nhướng lên.“Khoan! Tiểu bạch kiểm......”


“Cô muốn tôi bỏ cô lại sao?” Cô gái này có biết hai chữ “Thức thời” viết thế nào hay không?


“Gói to đó, cầm luôn.” Cô chỉ chỉ túi ni lông, đó là thức ăn một tuần của cô, rất quan trọng.
Thiệu Duẫn cúi đầu trừng cô, mà người bị trừng lại từ từ nhắm mắt lại, toàn thân vô lực vùi trong lòng anh.


Cô gái này......


Anh căm giận ôm cô ngồi xuống cầm túi ni lông lên, một bên nghiến răng nghiến lợi nghĩ: anh thực không nên mềm lòng quay lại, vì sao anh lại bày ra phong thái lịch thiệp với cô gái anh ghét cơ chứ?


Ôm Đan Tiểu Phù trở lại nhà cô, Thiệu Duẫn đăt cô lên ghế sô pha dài.


Vừa nằm xuống sô pha, đôi lông mày nhíu chặt của Đan Tiểu Phù khẽ dãn ra, nhưng tay vẫn ôm bụng, thân thể đau đớn mà gấp khúc lại.


Cô mệt mỏi mở mắt ra, hơi hơi nhướng môi cười với Thiệu Duẫn.“Cám ơn...... Anh có thể về rồi.” Nói xong, cô lại nhắm mắt, hoàn toàn không có khí lực để ý đến anh.


Cô gái này nói lời cảm ơn cũng chẳng có thành ý, hoàn toàn sai sử anh như nô bộc!


Thiệu Duẫn khó chịu, vốn muốn lập tức xoay người đi, không muốn để ý cô gái vừa kiêu ngạo vừa không hiểu lễ phép này nữa, dù sao anh đã tốt bụng đưa cô về nhà ; Nhìn cô đau đến sắc mặt trắng bệch, với lại vừa rồi lúc ôm cô, da thịt của cô rất lạnh, trên người còn có mồ hôi lạnh toát ra.


Anh mím môi, nhìn đến mặt cô nhăn thành một nhúm, thân thể cuộn lại, ngón tay hơi run run ôm bụng.


Cô gái này thật là phiền phức!


Anh thầm rủa trong lòng, xoay người tránh ra.


Đan Tiểu Phù nghe được tiếng bước chân cùng tiếng đóng cửa, nghĩ rằng anh đi rồi, thân thể co càng chặt, đầu ngón tay run run lạnh lẽo.


Shit! Lần này sao lại đau như vậy


Cắn chặt môi, cô đau đến mắng tục trong lòng.


A...... Bụng lại đau đớn co rút một trận, cô ôm bụng, từ từ đổi tư thế, dường như là vô lực nằm trên sô pha.


Lúc này cái tay cô ôm bụng đột nhiên bị đẩy ra, cô ngây ngẩn cả người, nhanh chóng mở mắt, lại nhìn thấy Thiệu Duẫn ngồi xổm bên cạnh.


“Anh.....” Sao anh còn ở đây? Giật mình ngốc ra, cái áo phông trên người cô lại bị đẩy lên trên, cô hoảng sợ, nhanh chóng bắt lấy quần áo.“Anh làm gì?”


Thiệu Duẫn lạnh lùng liếc cô một cái.“Yên tâm, tôi chỉ có hứng thú với người đẹp.” Loại như cô  ngay cả “món ăn tráng miệng” cũng không xứng, anh căn bản cũng thấy chướng mắt!


Đẩy tay cô ra, xốc áo phông lên, lộ ra cái bụng trắng nõn, anh đưa tay đem khăn mặt nóng phủ lên bụng cô.


Đan Tiểu Phù choáng váng, chỉ có thể ngơ ngác nhìn động tác của anh, nhìn anh đưa tay đặt khăn mặt nóng lên, sau đó từ từ chuyển động, cầm khăn mặt giúp cô mát xa.


Bụng còn đang co rút đau đớn, nhưng khăn mặt nóng làm cho cô cảm thấy tốt một chút, mà anh mát xa cũng làm cho cô từ từ thả lỏng thân thể, không còn căng cứng lại.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.06.2013, 12:28
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.12.2012, 13:28
Tuổi: 25 Chưa rõ
Bài viết: 885
Được thanks: 7213 lần
Điểm: 38.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưng à, cưng chiều anh nữa đi ! Nguyên Viện (H) - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3 [2]

Cô nhìn vẻ mặt chuyên tâm của anh, lại cúi mắt nhìn cái tay đang giúp cô mát xa phía dưới.


Độ ấm trên khăn mặt vừa phải, nhưng tay của anh lại đỏ lên hết, hơn nữa da anh vừa mềm vừa trắng, dấu hồng do bị nóng hiện lên càng rõ ràng, cô nghĩ chắc là vừa rồi anh thử độ ấm chuẩn bị khăn mặt nóng cho cô nên bàn tay mới hồng như vậy.


“Anh...... tay anh không đau sao?” Cô nhỏ giọng mở miệng, trong lòng đột nhiên dâng lên một loại cảm giác nói không nên lời, đời này chưa bao giờ có người giúp cô làm như thế, ngay cả bạn trai trước kia cũng không có.


Thiệu Duẫn liếc cô một cái.“Cô không thấy mình hỏi rất nhảm sao?” Đụng vào nước nóng đương nhiên sẽ đau, nhưng mà anh là đàn ông, loại đau này đương nhiên có thể chịu.


Tuy rằng khẩu khí của anh rất kém, nhưng Đan Tiểu Phù vẫn cười, theo dõi tay anh, cảm giác đau đớn giảm bớt, làm cho cô có chút sức để nói chuyện.


“Này, nhìn động tác của anh thành thạo như vậy, hay giúp con gái làm chuyện này lắm sao?”


Thiệu Duẫn thật sự không muốn để ý cô, nếu có thể, ngay cả nói anh cũng không muốn tán gẫu cùng cô, nhưng nhìn cô chớp đôi mắt tò mò xem xét anh, không biết tại sao, lời nói liền tự nhiên thốt ra.


“Trước kia có bạn gái cũng đau sinh lý, giúp bạn gái chườm nóng mát xa là chuyện đàn ông nên làm, đúng không?” Ngữ khí của anh thản nhiên, không biết lời mình nói có gì không đúng, đối xử với con gái anh thường dịu dàng săn sóc, nhất là bạn gái của mình, đương nhiên phải càng cưng chiều.


Đan Tiểu Phù “À” một tiếng, rất kinh ngạc nhìn anh.“Không ngờ anh cũng biết chăm sóc! Tôi còn nghĩ đến loại đàn ông giống anh: cái mũi nhỏ, đôi mắt nhỏ tính tình lòng dạ hẹp hòi chỉ biết ghi hận, không ngờ cũng có ưu điểm nha!”


Thiệu Duẫn dừng động tác, toàn bộ khuôn mặt anh tuấn trầm xuống.“Đan Tiểu Phù, cô có thể ngậm miệng được không?” Nghe cô nói chuyện anh thật sự sẽ hộc máu!


Vẻ mặt Đan Tiểu Phù vô tội.“Tôi đang khen anh nha!” Rõ ràng cô nói thật lòng, như vậy cũng không được sao?


Thiệu Duẫn thở sâu, quyết định không để ý tới cô, anh thật sự là tự tìm hố chon mình, rõ ràng là giúp cô mà còn bị cô chỉnh, thật sự là quá đủ!

Anh căm giận đứng dậy, ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn cô, liền chuẩn bị rời đi.


Thấy anh lại tức giận, Đan Tiểu Phù nhanh chóng bắt lấy tay anh.“Này, tôi nói thật đấy! Làm bạn gái của anh thực hạnh phúc!” Nói xong, cô lại dâng lên một nụ cười ngọt ngào.


Thiệu Duẫn trừng cô, rõ ràng bị cô làm tức giận đến một bụng đầy lửa, nhưng nhìn nụ cười của cô anh lại không có cách phát tác, càng làm thế thì càng chứng minh anh thật sự là cái loại đàn ông mũi nhỏ, mắt nhỏ tính tình lòng dạ hẹp hòi.


Đan Tiểu Phù mở to mắt xem xét anh, nhìn thấy tay anh bị cô bắt lấy vẫn còn ửng hồng, hơn nữa còn hơi nóng, trong lòng liền mềm nhũn, nổi lên một chút áy náy.


Người ta giúp cô như vậy, cô còn chọc anh nữa thì có vẻ không tốt lắm?


Đan Tiểu Phù kiểm điểm mình một chút, lại hạ giọng, làm nũng mở miệng.“Thực xin lỗi! Tôi xin lỗi anh, còn có chuyện trước kia nữa, tôi thực xin lỗi, anh đại nhân không nên chấp kẻ tiểu nhân, tha thứ cho tôi, được không?” Như vậy đủ lấy lòng chưa?


Thấy cô xuống nước như vậy, nhưng lại xin lỗi cả chuyện trước kia, bộ dáng lấy lòng đáng yêu đó làm cho Thiệu Duẫn muốn giận cũng giận không được.


Rõ ràng trong bụng tràn đầy tức giận, nhưng nhìn bộ dáng này của cô lại khó có thể phát tác, hơn nữa người ta đã xin lỗi, anh một người đàn ông trưởng thành chẳng lẽ không biết xấu hổ còn so đo sao?


Nhưng rõ ràng trong lòng anh còn lửa, lại không có cách đối phó với cô, cuối cùng chỉ có thể hừ lạnh một tiếng, tức giận liếc cô một cái.


Thấy anh vừa tức vừa giận lại không thể phát tác như vậy, Đan Tiểu Phù cười trộm trong lòng, cô biết người đàn ông này ăn mềm không ăn cứng.


Nhìn vẻ đắc ý trong mắt cô, Thiệu Duẫn cắn răng, anh biết mà! Cô gái này cố ý dùng thái độ này làm cho anh không có cách phát tác với cô.


Nhưng mà, anh thật đúng là không có cách phát tác với cô, chỉ có thể âm thầm cáu giận, mất hứng rút cái tay bị cô nắm ra.“Có sức để nói chuyện, xem ra bụng cô không đau nữa.”


“Vẫn đau.” Co rút đau đớn vẫn từng trận từng trận, nhưng mà không kịch liệt như vừa rồi, “Hơn nữa khăn mặt hết nóng rồi.”


Thiệu Duẫn nhẫn nại nhắm mắt, sau đó căm tức mở ra.“Này, cô có biết hai chữ khách khí viết thế nào hay không?”


Đan Tiểu Phù nghiêng đầu, đôi mắt đẹp xem xét anh, lại cho anh một nụ cười.“Anh không hiểu sao? Tôi có thể dạy anh.”


Gân xanh lại nổi lên, Thiệu Duẫn cắn răng, thật sự xoay người muốn đi, ở lại nữa anh thật sự muốn xuống tay bóp chết cô gái được một tấc lại muốn tiến một thước này!


“Này!” Thấy anh lại tức giận, Đan Tiểu Phù nhanh chóng bắt lấy anh.“Chỉ đùa một chút thôi!” Thật là, như vậy lại giận.


Thiệu Duẫn quay đầu, lạnh lùng nhìn.“Một chút cũng chẳng buồn cười.”


“À!” Đan Tiểu Phù khẽ cắn môi, lại đưa lên một nụ cười lấy lòng.“Thực xin lỗi nha!”


Cô gái này nghĩ dùng cùng một chiêu đối phó với anh vẫn có tác dụng sao? Thiệu Duẫn hừ trong lòng, không muốn để ý cô, lại rút cái tay bị cô nắm ra, chuẩn bị rời đi.


“A...... Đau quá.”


Anh dừng chân.


“A......” Tiếng rên rỉ từ phía sau bay tới.


Thiệu Duẫn thở sâu, không muốn để ý cũng không muốn nghe, đi vài bước, lại nghe thấy tiếng nức nở than nhẹ không ngừng, anh rốt cục chịu không nổi quay đầu.


“Này! Đừng giả vờ!“Anh sẽ không dễ dàng mắc mưu đâu.


Đan Tiểu Phù ôm bụng, khăn mặt sớm bị vất qua một bên, cô mở to mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn trắng bệch, mà đôi mắt kia lại có một tầng hơi nước, xem xét liếc anh một cái, cô lại chậm rãi nhắm mắt lại, tiếp tục ôm bụng, cảm giác giống như con mèo nhỏ bị vứt bỏ, nhìn rất là đáng thương.


Cô nhất định đang giả vờ! Vừa rồi ở ven đường cô đau đến gần xỉu cũng không có nghe cô rên một tiếng, bây giờ lại bày ra vẻ đáng thương như thế.


Anh sẽ không mắc mưu!


Thiệu Duẫn xoay người chuẩn bị đi, nhưng phía sau lại im lặng, một chút rên rỉ cũng không có, anh bước từng bước......


Phía sau vẫn im lặng.


Anh giãy dụa nhắm mắt lại, nói cho chính mình đừng để ý cô, cô gái này chỉ giả vờ đáng thương, mình trăm ngàn lần không được mắc mưu.


Nhưng...... Đáng chết!


Cuối cùng anh vẫn chịu không nổi xoay người, đi tới sô pha, nhặt khăn mặt lên, sau đó buồn bực đi tới phòng tắm.


“Tôi rất đói bụng......”


Phía sau, một câu mềm mại bay tới.


Shit! anh biết là không thể mềm lòng mà!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.06.2013, 13:29
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.12.2012, 13:28
Tuổi: 25 Chưa rõ
Bài viết: 885
Được thanks: 7213 lần
Điểm: 38.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưng à, cưng chiều anh nữa đi ! Nguyên Viện (H) - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4 [1]

Trời còn chưa sáng hẳn, Đan Tiểu Phù đã tỉnh.

Chậm rãi mở mắt ra, trong mắt hơi buồn ngủ, cả người vẫn chưa tỉnh hoàn toàn, đang buồn ngủ, ánh mắt đột nhiên dừng lại.

Thiệu Duẫn ngủ ở bên sô pha, đầu gối lên sô pha, cả người lại ngồi dưới đất, tay kê lên sô pha, vẫn mang kính mắt, ngủ rất say.

Mở mắt nhìn, Đan Tiểu Phù hoàn toàn tỉnh ngủ.

Sao anh còn ở đây?

Cô khẽ nhíu mày nhớ lại một chút, tối hôm qua anh nấu bữa tối cho cô ăn…… Thật ra tủ lạnh nhà cô có thể nói là trống không, chỉ có cách nấu mỳ ăn liền cô mua.

Mà lúc nhìn thấy đống mỳ ăn to đùng cùng mấy món ăn nhanh anh liền nhíu mày, nhưng cũng không nói gì, lấy một gói to đi vào bếp.

Mà cô vẫn thoải mái nằm trên sô pha chờ ăn cơm.

Bụng vẫn đau, nhưng mà rốt cục không còn đau đến nỗi muốn ngất nữa, chỉ là, nhìn anh buồn bực muốn rời đi, lại nhịn không được muốn chọc anh, hơn nữa cũng không muốn anh đi nhanh như vậy, có thể là vì con gái đến kỳ thì đặc biệt yếu ớt, muốn có người ở cùng.

Trước kia khi đau sinh lý, cô đều là một mình chịu đựng, đây vẫn là lần đầu tiên có người quan tâm cô như vậy, cảm giác rất khác!

Mà nhìn anh rõ ràng không muốn, nhưng vẫn mềm lòng, cô liền cảm thấy chơi rất vui, thế nên mới quyết định giả vờ đáng thương, muốn anh lưu lại.

Không ngờ anh thật sự lưu lại, xem ra người đàn ông này tuy lòng dạ hẹp hòi, nhưng thật ra rất biết cách săn sóc.

Nghĩ đến đôi tay ngâm nước nóng đến đỏ hồng của anh, lòng Đan Tiểu Phù liền có chút mềm mại, môi cũng nhịn không được nhẹ nhàng gợi lên.

Chưa đến mười lăm phút, Thiệu Duẫn đã bưng bát đi ra khỏi phòng bếp, đem bát đặt lên bàn.“Tôi thấy trong tủ lạnh có cơm nguội, liền đem nấu cho cơm vào nấu chung với mỳ tôm, cô cứ coi như cháo, ăn đi!”

“Tôi không có sức……” Đút cho cô đi!

Thiệu Duẫn lập tức trừng cô.

Đan Tiểu Phù nhanh chóng nở nụ cười.“Đùa thôi!” Được rồi, không cần đùa đến mức phát hỏa! Cô thực thức thời bưng tô lên, thổi thổi, ăn từng miếng.

Ô…… Thật cảm động, rốt cục cũng được ăn! Cả ngày hôm nay trừ nước cô chưa có cái gì vào bụng.

Thấy cô vừa le lưỡi vừa không để ý mỳ nóng, ăn như sói đói làm cho anh nhíu mày.“Cô đã nhịn đói bao lâu?”

“Một ngày.” Cô hàm hồ trả lời, ngậm thìa cau mũi.“Hơn nữa đến kỳ, rất rất đói.”

Cũng không quản anh là đàn ông, cô nói rất tỉnh bơ.

Nghe thấy cả ngày cô chưa ăn gì, Thiệu Duẫn không khỏi nhíu mày.“Cô giảm béo?” con gái sẽ làm mấy loại chuyện ngược đãi bản thân như vậy.

“Tôi không thích tự ngược như vậy.” Đan Tiểu Phù lườm anh một cái, cô không mập, vì sao phải giảm béo? Với lại dù có giảm béo cũng không nhất thiết phải nhịn đói, cô sẽ không tự tìm tội chịu.“Tôi không rảnh để ăn.”

“Không rảnh?” Đây là lý do gì?

Không đói nữa, cô mới thả chậm tốc độ, vừa ăn vừa nói chuyện với anh.“Gần đây tôi nhận làm cho một tạp chí, phải viết bài gửi cho tạp chí đó, gần đây phải đẩy nhanh tốc độ, hôm nay mới giao xong.”

Công việc của cô rất hỗn loạn, viết một ít, vẽ tranh minh hoạ một ít, lâu lâu lại nhận làm vài cái bản thảo, lúc nhàn thì rất nhàn, nhưng lúc có việc lại phải làm đến bù đầu.

Mà đang làm việc đến giai đoạn cuối, bình thường cô có thói quen làm luôn một lần cho xong, cho nên cũng không cảm thấy đói; Nhưng xong việc liền đói bụng, vừa hay lại đến kỳ, liền biến thành như bây giờ.

Cô ngẩng đầu nhìn anh, cười ngọt ngào lại mang theo châm chọc. “Anh không phát hiện gần đây tôi không xuất hiện trong trấn sao? Sao nào, không thấy tôi có nhớ tôi không?”

“Đúng vậy, tôi vẫn thường nghĩ đến cô.” Thiệu Duẫn lạnh lùng mở miệng, cười châm biếm.“Nghĩ phải làm thế nào mới làm cho cô mất mặt, sau đó vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

“Vậy nhất định anh rất thất vọng.” Đan Tiểu Phù cười cười.“Hôm nay chúng ta lại gặp mặt, hơn nữa tôi làm xong việc rồi sẽ rất nhàn, sẽ thường thường vào trấn đi dạo nha!” Cho nên anh không muốn nhìn thấy cô rất khó!

“Khéo như vậy? Hai ngày nữa tôi sẽ rời khỏi đây, nếu không có gì ngoài ý muốn, chúng ta hẳn là không có cơ hội chạm mặt.” Tuy rằng anh còn nửa tháng nghỉ ngơi, nhưng anh không muốn ở lại trấn nhỏ này, dù sao việc cũng giúp xong rồi, anh cũng có thể rời đi.

Quan trọng nhất là, có thể không gặp lại cô gái đáng ghét này.

Nghe anh phải rời khỏi, Đan Tiểu Phù trừng mắt nhìn, cắn thìa, thực hồn nhiên xem xét anh. “Anh làm thế có thể xem là đang chạy trối chết không?”

Cô gái này…… Thiệu Duẫn cảm thấy cơn tức lại nổi lên, anh thở sâu, dường như là cắn răng mở miệng.“Đan Tiểu Phù, cô có thể ngậm miệng lại, lo ăn cơm đi được hay không?”

“Nhưng anh không thấy, không nói gì sẽ rất nhàm chán sao?” Cô rất cố gắng tìm đề tài nha!

“Tôi đi rồi, cô sẽ không nhàm chán.” Ở lại nữa anh nhất định sẽ bị cô chọc giận đến trào máu họng.

Thấy anh chuẩn bị rời đi, Đan Tiểu Phù vội vàng mở miệng.“Bụng tôi……”

“Đừng nói với tôi bụng cô còn đau.” Nhìn cô có tinh thần như vậy, anh căn bản không tin.

“Đúng là không đau lắm nữa.” Cô thành thật trả lời, ánh mắt xem xét anh, hơi làm nũng.“Nhưng là vẫn hơi đau nha, anh ở lại với tôi đi! Chờ tôi ngủ rồi anh hãy đi?”

Thiệu Duẫn nhíu mày nhìn cô, khuôn mặt anh tuấn gợi lên một chút đùa cợt.“Đan tiểu thư, loại hành động dịu dàng này tôi chỉ làm với bạn gái.” Mà cô? Quên đi!

“À!” Đan Tiểu Phù hiểu ra, lập tức lộ ra biểu tình khó xử,“Cho nên anh muốn tôi làm bạn gái anh?”

Thiệu Duẫn đáp lại là xoay người bước đi, nói tiếp với cô anh thật sự muốn bóp chết cô, mỗi một câu cô gái này nói ra đều khiêu khích anh.

“Này!” Thấy anh thật sự đi rồi, Đan Tiểu Phù không khỏi chép môi.“Thật là! Không biết đùa là gì sao?” Cô đặt bát xuống bàn, chỉnh lại tư thế, nằm xuống sô pha.

Thiệu Duẫn vừa đi, không khí trong phòng lại trở nên im lặng.

Bên tai chỉ nghe thấy tiếng nước của dòng suối bên cạnh chảy, lúc yên tĩnh, tiếng nước đặc biệt rõ ràng, mà vừa rồi nói chuyện với Thiệu Duẫn, cô hoàn toàn không nghe được tiếng nước chảy.

Thu hồi lại nụ cười trên khuôn mặt, cô trầm mặc nghe tiếng nước, ở một mình như thế này cô đã sớm thành thói quen, chỉ là, hôm nay không biết vì sao, trong lòng đột nhiên cảm thấy có chút cô đơn.

Cho nên mới mở miệng muốn Thiệu Duẫn ở lại, hôm nay cô thật sự rất muốn có người bầu bạn, xem ra, kỳ sinh lý tới, con gái thật sự sẽ trở nên yếu ớt ư?

Ôm bụng, cô có chút đùa cợt cười, cảm thấy mình suy nghĩ nhiều quá, ngủ vẫn tốt hơn! Nhưng cô lười về phòng, trực tiếp nhắm mắt lại, chuẩn bị ngủ một đêm trên sô pha.

“Này!” Giọng nói từ cửa truyền đến.

Đan Tiểu Phù lập tức mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn về phía cửa, thấy Thiệu Duẫn, cô ngẩn người, khóe miệng lại gợi lên tươi cười.“Sao lại trở lại? Lưu luyến không muốn rời tôi sao?”

“Tôi quên điện thoại.” Thiệu Duẫn tức giận trả lời, điện thoại của anh để ở trên bàn, vừa rồi nổi giận đùng đùng rời đi, đã quên lấy.

Ai ngờ trở lại, đứng ở cửa lại thấy cô cô đơn nằm ở trên sô pha, làm cho anh dừng bước, đột nhiên không biết có nên lên tiếng hay không.

Lần đầu nhìn thấy cô gái này lộ ra vẻ mặt này, anh thật đúng là không quen, do dự một hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định lên tiếng.

Kết quả, vừa thấy anh, cô gái này lại bày ra bộ dạng đáng đánh đòn.

Thiệu Duẫn mím môi, đi vào phòng, thuận tay tắt đèn phòng khách.

“Này! Sao lại tắt đèn?” trong phòng trở nên u ám, chỉ còn lại ánh đèn mỏng manh bên ngoài từ cửa sổ sát đất bên cạnh chiếu vào.

“Ngủ đi!” Thiệu Duẫn ngồi xuống, dựa lưng vào sô pha cô đang nằm.

Động tác của anh làm cô ngây người, sau đó cắn môi nở nụ cười.“Tiểu bạch kiểm, anh thật tốt.”

“Đừng gọi tôi là tiểu bạch kiểm!” Anh tức giận trả lời, hơn nữa anh cũng không muốn cô khen anh là người tốt! Ai bảo cô không có việc gì lại lộ ra biểu tình cô đơn này, mà anh lại nhìn thấy, lập tức liền mềm lòng.

“Vậy gọi anh là tiểu Duẫn Duẫn nhé?”

Trong bóng đêm, giọng nói Thiệu Duẫn thực kiềm chế, “Đan Tiểu Phù, cô không ngủ thì tôi đi.” Tiểu Duẫn Duẫn? Cái gì hả!

Đan Tiểu Phù nhanh chóng ngậm miệng, nhưng cánh môi lại mang theo nụ cười, nhìn lưng của anh, cô cảm thấy lòng mềm ra, nóng nóng, có một loại cảm động nói không nên lời.

Được rồi, cô muốn thu hồi lại ấn tượng trước kia –

Thật ra, tiểu bạch kiểm cũng có chỗ mê người.

Giữ lấy nụ cười, Đan Tiểu Phù nhìn khuôn mặt Thiệu Duẫn lúc ngủ.

Gần đây cô hay thức đêm, ngủ rất ít, hơn nữa lại bị đau sinh lý, tối hôm qua ăn no rồi, cả người mệt mỏi, nhìn bóng dáng của anh liền hốt hoảng ngủ.

Không ngờ tỉnh lại còn có thể nhìn thấy anh, xem ra anh đã ngủ quên.

Ngẩng đầu nhìn đồng hồ báo thức trên tường, còn chưa đến năm giờ, bên ngoài vẫn là tối, trời còn chưa sáng anh, chỉ là, buổi sáng trên núi hơi lạnh.

Cô thật cẩn thận đứng dậy, lấy một cái chăn trong ngăn tủ ra, nhẹ nhàng đi đến bên Thiệu Duẫn, cẩn thận ngồi xổm, đem chăn đắp lên người anh.

Đắp chăn cho anh rồi, cô ngẩng đầu, tò mò theo dõi anh, gần như vậy, phát hiện làn da của người này thật tốt, còn trắng hơn cả cô, nhưng lại nhìn không ra nửa lỗ chân lông.

Hơn nữa ngũ quan rất được, làm nam thật sự đáng tiếc!

Đan Tiểu Phù nhẹ nhàng vươn tay vén tóc rơi trên trán Thiệu Duẫn, nhìn mắt kính trên mặt anh, nghĩ nghĩ, vẫn đưa tay chậm rãi giúp anh lấy xuống.

Lấy kính mắt ra, cô liền không tiếng động huýt sáo một tiếng.

Lông mi thật dài, hơn nữa không có mắt kính, ngũ quan của anh càng nhu hòa, ánh sáng nhẹ nhàng chiếu trên người anh, giống như một vị công chúa.

Nghĩ đến việc anh biết cô gọi anh là “Công chúa”…… Cô có thể tưởng tượng ra bộ dáng anh biến sắc mặt, miệng lại không nhịn được nở nụ cười.

Anh rất dễ giận, cô tùy tiện nói mấy câu là có thể làm cho anh căm tức, kỳ lạ, không phải anh là luật sư sao? Luật sư không phải luôn luôn rất bình tĩnh, vì sao anh lại dễ giận như vậy?

Cô có một thói quen xấu, đối phương càng phản ứng lại, càng giận, cô càng thích chọc, cho nên mới có chuyện mở miệng ra là liền chọc anh.

Ai bảo anh phản ứng vui như vậy? Gà tràng bụng nhỏ, so đo với con gái, xứng đáng bị cô đùa bỡn!

Nhưng mà trải qua tối hôm qua, cô thật sự bị anh thay đổi cách nhìn, hơn nữa anh thật sự ở lại cùng cô, rõ ràng chán ghét cô, không ba thì năm lần bị cô chọc giận đến phát điên, lại sẽ vì cô mà mềm lòng.

Thực đáng yêu!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 16 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anna.1999, Hao hao, pelunmap0309, Quyendn, thanhnga_1234 và 63 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

10 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

19 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.