Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 

Sủng phi bướng bỉnh của vương gia - Mễ Lộ Lộ

 
Có bài mới 24.06.2013, 11:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.01.2013, 22:47
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 369 lần
Điểm: 10.99
Có bài mới Re: (Cổ đại) Sủng phi bướng bỉnh của Vương gia - Mễ Lộ Lộ (H) - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7:

Nhận được thật nhiều sủng ái của người

Mà lòng ta đã bị người nắm giữ

Yêu thương kia đối với người không cách nào thay đổi.... .....

Hùng Bảo Bảo la hét muốn xuất cung về nhà.

Nàng khóc, nháo, bỏ ăn đã ba ngày rồi.

Vừa mới bắt đầu, Hoa Đề Lộ còn có thể lo lắng, nhưng bây giờ  nàng bắt đầu giả câm vờ điếc.

"Ô ô. . . . . . Hoa cô nương. . . . . . Ta muốn về nhà. . . . . ." Hùng Bảo Bảo đi đến cung điện của Hoa Đề Lộ, bộ mặt đầy nước mắt  yêu cầu.

Hoa Đề Lộ nằm nghiêng ở trên ghế quý phi, lười biếng vừa xem sách, vừa ăn hột dưa.

"Hoa cô nương. . . . . ." Hùng Bảo Bảo như con nít, khóc mệt liền ngồi ở bên người nàng."Dẫn ta trở về quán trà, ta muốn thấy cha mẹ với đại ca. . . . . ."

"Thấy cái quỷ!" Hoa Đề Lộ tức giận toát ra câu này."Chuyện còn chưa giải quyết trước, ngươi và ta không rời khỏi hoàng cung một bước."

"Tại sao?" Nàng mím miệng nhỏ, khổ sở hỏi.

"Không phải tại người nào đó không có việc gì nghe lén chúng ta nói chuyện sao?" Chuyện bây giờ tất cả lộ ra, Lãnh Thanh Phách kia đặc biệt thích ghi hận, đã đem món nợ này đặt trên đầu nàng rồi.

Nàng vốn cho là, Hùng Bảo Bảo chỉ cần cáu gắt, sau đó ngoan ngoãn trở lại bên cạnh Lãnh Thanh Phách, không nghĩ tới nàng lại quật cường như thế, cho dù ai lôi kéo, giải thích thế nào đều vô dụng.

"Ai bảo các ngươi cũng giấu giếm ta? !" Hùng Bảo Bảo nâng mày lên."Ngươi cũng là đồng lõa. . . . . ."

"Đồng lõa?" Hoa Đề Lộ nhíu mày, trừng Hùng Bảo Bảo."Đừng quên, ta là ân nhân cứu mạng của Hùng phủ."

"Nếu không phải là Lãnh Dạ bảo không có việc gì tới cướp tiêu, chúng ta cũng sẽ không rơi vào thảm cảnh như vậy." Hùng Bảo Bảo mất hứng  phản bác.

"Ít nhất khi hắn làm nô, cũng gặp phải báo ứng nha!" Hoa Đề Lộ lành lạnh nói."Bảo chủ, Vương gia chức tốt như vậy hắn không chịu làm, lại như tiểu nô ở bên cạnh ta hai năm, cái này còn là chưa đủ?"

Hùng Bảo Bảo phồng má."Nhưng hắn gạt ta. . . . . ."

"Lừa ngươi cái gì?" Hoa Đề Lộ nhíu mày."Trừ lừa gạt tiếp cận ngươi, còn có cái gì?"

Teddiursa vừa nghe, mặt đỏ như quả táo."Hoa cô nương. . . . . ."

"Còn xấu hổ?" Hoa Đề Lộ hừ một tiếng."Ngươi cho là ta là người mù sao?  Không biết các ngươi đang lén lút làm những thứ gì hả?"

"Hắn lừa gạt tình cảm của ta!" Hùng Bảo Bảo thở phì phò nói."Hắn căn bản không yêu ta, chỉ là bởi vì chuyện ngoài ý muốn hai năm trước, cộng thêm hại ta bị thương, mất trí nhớ, mới muốn đến gần ta, đền bù ta."

Hoa Đề Lộ không nhịn được bỏ lại quyển sách trên tay, nheo con mắt nhìn Hùng Bảo Bảo.

Quả nhiên cùng muội muội của Hùng Phách! Cố chấp cứng đầu cái gì cũng không thông suốt.

"Ngươi biết quá khứ của hắn sao?" Hoa Đề Lộ đột nhiên đưa ra vấn đề.

Hùng Bảo Bảo lắc đầu."Hắn nói hắn là cô nhi. . . . . ."

"Vào mười năm trước, bởi vì đảng phái trong triều đình tranh giành, hắn cùng với người nhà trở thành vật hy sinh, vương phủ bị người ta huyết tẩy, hắn là thật vất vả mới thoát ra được." Hoa Đề Lộ nói ra thân thế của Lãnh Thanh Phách.

Hùng Bảo Bảo thở hốc vì kinh ngạc, hoàn toàn không nghĩ tới quá khứ của hắn lại bi thảm như thế.

"Hắn đang đêm đó mất đi cha mẹ, mất đi tất cả người thân, một thân một mình còn sống" Hoa Đề Lộ giống như đang tự thuật lại chuyện xưa."Hắn một mình chịu đựng qua bao bi thống, cuối cùng một mình sáng lập Lãnh Dạ Bảo, bắt đầu trả thù cho cha mẹ."

"Nhưng hắn là biểu thúc của Hoàng Thượng. . . . . ." Hùng Bảo Bảo nhỏ giọng nói.

"Hắn căn bản không quan tâm." Hoa Đề Lộ nheo con mắt."Hắn hận mình là hoàng thân quốc thích, bởi vì nhiều quyền lực hơn nữa cũng không cứu được người thân của hắn."

Hùng Bảo Bảo mím môi, tim thế nhưng bởi vì này mấy câu nói mà co rút đau đớn. Nàng hiểu cái loại đau đớn mất đi người thân đó, dù sao nàng cũng thiếu chút nữa cũng như vậy. . . . . .

"Vì vậy, hắn coi triều đình là địch, còn lấy thân phận sơn tặc cướp bóc quan ngân." Hoa Đề Lộ trong lòng tính toán, quan ngân thật đúng là bị cướp không ít.

"Ngươi tại sao muốn nói với ta những chuyện này?" Hùng Bảo Bảo ngước mắt, không hiểu hỏi.

Chẳng lẽ. . . . . . Là muốn nói giúp hắn?

Làm sao có thể! Từ trước đến giờ Hoa cô nương không đem bất luận kẻ nào để ở trong mắt , làm sao sẽ đột nhiên vòng tốt như thế?

"Ngươi cho rằng, ta là đang giúp hắn nói chuyện?" Hoa Đề Lộ cười khẽ, cười đến rất ngọt, rất ngọt, giống như mật đường.

"Nếu không tại sao lại nói cho ta biết những thứ này?" Hùng Bảo Bảo chớp chớp long đôi mắt to long lanh hỏi.

"Ta chính  là muốn nói cho ngươi biết , thật may là ngươi cũng trở mặt với hắn." Hoa Đề Lộ ha ha cười."Hắn chỉ vì ngươi, quyết định muốn phục chức, buông tha Lãnh Dạ Bảo."

"Vì, vì ta?" Hùng Bảo Bảo nhíu mày hỏi."Hắn không phải không muốn làm quan sao?"

"Chính vì ngươi!" Hoa Đề Lộ cười khẽ một tiếng."Vốn là Khế Ước Bán Thân đến kỳ, hắn sẽ rời khỏi quán trà, chỉ là hắn thế nhưng vọng tưởng mang theo ngươi đi, trở lại hắn Lãnh Dạ Bảo tiêu dao qua ngày. . . . . ."

Hùng Bảo Bảo quên nháo, quên khóc, lẳng lặng nghe Hoa Đề Lộ nói.

"Ngươi nên biết, dân không thể đối địch vời quan nhưng hắn cố tình thù địch với triều đình lâu như thế, có bao nhiêu gian nan khổ cực. Hiện tại, bởi vì ngươi, hắn quyết định trở lại làm quan, ít nhất sẽ không đối đầu với triều đình, cũng coi như một chuyện tốt." Hoa Đề Lộ lộ ra nụ cười thỏa mãn."Về phần Lãnh Dạ Bảo, dĩ nhiên là để ta làm tiếp thu, mà ngươi. . . . . . Hắn cũng không còn biện pháp mang đi!"

Kế hoạch thật hoàn mỹ a, không nghĩ tới cuối cùng thu lợi nhiều như thế ....!

"Hoa cô nương, ngươi, ngươi thật là xấu. . . . . ." Hùng Bảo Bảo phồng  khuôn mặt nhỏ nhắn, thở phì phò nói."Ngươi biết rõ hắn không thích làm quan, còn ép buộc hắn đi vào khuôn khổ. . . . . . Chẳng phải là muốn để cho hắn hồi tưởng chuyện cũ?"

Hoa Đề Lộ nhún nhún vai, lạnh lùng cười nói: "Chuyện liên quan gì tới ta? Ta lại hời hợt. Ngươi không phải cũng là quyết định không để ý tới hắn sao? Còn lo lắng làm cái gì?"

"Ta. . . . . ." Hùng Bảo Bảo á khẩu không trả lời được, tâm tình vô cùng  phức tạp.

"Ngươi ngoan ngoãn chờ thêm mấy ngày, ta sẽ dẫn ngươi trở về." Hoa Đề Lộ lần nữa cắn hạt dưa, còn nói cung nữ rót một ly trà cho nàng.

"Nhưng ngươi đối với Phách ca ca như vậy, hắn rất đáng thương. . . . . ." Hùng Bảo Bảo khẽ cắn môi dưới, oán khí tựa hồ tiêu mất một nửa, trong lòng lại không nỡ bỏ hắn.

"Đáng thương?" Hoa Đề Lộ nhàn nhã uống trà."Tại sao lại đáng thương?"

"Bởi vì. . . . . ." Nàng cắn môi."Hắn không thích làm quan. . . . . ."

"Đó cũng là ngươi hại hắn lại như thế, không phải sao?" Hoa Đề Lộ để ly xuống, sóng mắt chuyển tới trên người nàng."Huống chi, ta sẽ không để cho hắn dẫn ngươi đi."

Hắn muốn rời đi liền rời đi, nhưng là muốn mang người của nàng đi, tìm chết!

Hùng Bảo Bảo không biết mình nên tiếp tục tức giận, hay là quay đầu lại tha thứ cho Lãnh Thanh Phách.

Nàng chính là không thích bị lừa gạt! Hơn nữa trong lòng nàng vẫn còn nghĩ, hắn là bởi vì áy náy mới yêu nàng. . . . . .

Nhưng nếu không có áy náy, có phải là hắn cũng sẽ không yêu nàng?

Cái loại lo lắng mãnh liệt cứ như vậy đánh tới, làm nàng cảm thấy thật vô dụng.

Hắn, rốt cuộc có yêu nàng không đây?

Lãnh Thanh Phách rốt cuộc có yêu nàng hay không?

Bất kể vấn đề này có đáp án hay không, Hùng Bảo Bảo vẫn phải tiếp tục hờn dỗi.

Bởi vì từ khi nàng cáu kỉnh, Lãnh Thanh Phách cũng không còn tới hoàng cung tìm nàng.

Thật chẳng lẽ như nàng suy nghĩ, hắn bởi vì áy náy? Cho nên lần này nàng phát giận, vừa đúng để cho hắn lấy cớ có thể rời khỏi nàng?

Hùng Bảo Bảo mím môi, một mình ở trong phòng suy nghĩ lung tung.

Lúc này nàng, cũng không biết có nên đi tìm Lãnh Thanh Phách hỏi rõ ràng hay không.

Dù sao, nàng cũng là một cô nương. . . . . .

Cắn cắn môi, dậm chân tại chỗ, những thứ này đều không đủ để tiêu trừ lo lắng trong lòng nàng.

Đối với hắn, nàng rốt cuộc là bởi vì đau lòng, hay là bởi vì yêu đây?

Nàng không biết nha!

Hùng Bảo Bảo phiền não đi qua đi lại, không biết nên làm như thế nào.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mimiko về bài viết trên: Nguyệt Băng, Tử Quân, antunhi, chuồn chuồn kim
Có bài mới 24.06.2013, 12:00
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.01.2013, 22:47
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 369 lần
Điểm: 10.99
Có bài mới Re: (Cổ đại) Sủng phi bướng bỉnh của Vương gia - Mễ Lộ Lộ (H) - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đúng lúc này, Hoa Đề Lộ phái một tiểu cung nữ tới gặp nàng.

"Hùng cô nương, tiểu thư mời người đến Ngự Hoa Viên ngắm hoa, uống trà." Tiểu cung nữ thủ thỉ thù thì, cung tất kính mà nói.

"Ta không muốn đi. . . . . ." Hùng Bảo Bảo cắn môi làm, lúc này căn bản không có tâm tình đi uống trà nói chuyện phiếm, chớ nói chi là ngắm hoa.

"Tiểu thư có giao phó, Hùng cô nương nếu không đi, sợ rằng sẽ bỏ qua kịch hay." Tiểu cung nữ chậm rãi nói ra lời Hoa Đề Lộ nhắc nhở.

Kịch hay? Hùng Bảo Bảo cau mày, rốt cuộc là có cái gì?

"Tiểu thư còn nói, Lãnh vương gia cũng sẽ xuất hiện  ở trong Ngự Hoa Viên." Tiểu cung nữ máy móc, đem tất cả lời Hoa Đề Lộ căn dặn chuyển hết cho Hùng Bảo Bảo.

Lãnh vương? ! Vừa nghe đến ba chữ này, cặp mắt Hùng Bảo Bảo cũng sáng lên.

"Ta đi." Nàng lập tức kéo làn váy, đi theo tiểu cung nữ ra cửa.

Vòng qua hành lang thật dài đi tới Ngự Hoa Viên, lúc này trong vườn đã dọn xong tiệc trà, thân là nhất quốc chi quân Hoàng Phủ Phong Vân ngồi ở vị trí chủ tử, bên cạnh là Hoa Đề Lộ ăn mặc chỉnh chu, xinh đẹp.

Một cô gái xinh đẹp, mặc màu y phục màu hồng, búi tóc kiểu Mẫu Đơn, điểm một vài bông hoa trên đầu, bộ dáng đẫy đà, yêu kiều, mà Lãnh Thanh Phách an vị ở bên người nàng, mặt không có vẻ gì.

Trong mắt Hùng Bảo Bảo lọt vào một bóng dáng lạnh nhạt, không nghĩ tới chỉ là nghiêng mắt nhìn một cái mà lòng nàng rung động không dứt.

Lãnh Thanh Phách vừa thấy được nàng, thân thể khẽ chấn động, vẻ mặt lạnh lùng bởi vì nàng xuất hiện mà dịu xuốn.

Mới vài ngày không nhìn, gương mặt của nàng cũng gầy đi, nàng rốt cuộc có ăn cơm đầy đủ không? Lòng hắn đau nhìn nàng, ánh mắt cũng không dời khỏi.

Hùng Bảo Bảo xị mặt không mở miệng trước, chỉ có thể nhắm mắt ngồi xuống, cái miệng nhỏ nhắn khẽ đưa lên.

Hoàng Phủ Phong Vân nâng chén cười nói: "Ngày hôm nay khí trời thật tốt, trẫm mời tới biểu thúc và Ngưng Tuyết Quận Chúa đến đây nhàn hạ thoải mái  thưởng hoa, tâm sự."

Nàng mới không có nhàn hạ thoải mái ! Hùng Bảo Bảo trong lòng thầm thì, cái miệng nhỏ nhắn đô cao hơn. Hơn nữa. . . . . . Ngưng Tuyết Quận Chúa ngồi bên cạnh Lãnh Thanh Phách tại sao lại dựa sát hắn như vậy?

Nàng không tự chủ khẽ cắn môi làm,  nén giận nhìn chằm chằm hắn.

Dựa vào gần như vậy làm cái gì? Nàng rất muốn tiến lên tách bọn họ ra! Ngồi ở người bên cạnh hắn, không phải là nàng sao?

Ghen tuôn trong đáy lòng Hùng Bảo Bảo không khỏi dâng lên, nàng không thích thấy hình ảnh Lãnh Thanh Phách ở cùng nữ nhân khác. Ghen tuông tựa như xuyên thấu lục phũ ngũ tạng nàng, làm nàng đứng ngồi không yên.

"Dĩ nhiên." Hoa Đề Lộ nở nụ cười, mắt to xinh đẹp nhìn Ngưng Tuyết."Khó có khi Quận chúa vừa nghe đến Vương Gia hồi cung, liền vội vàng vào cung cầu kiến, không phải là vì phong hoa tuyết nguyệt sao?"

Ngưng Tuyết vừa nghe, gương mặt ửng đỏ, biết Hoa Đè Lộ châm chọc, rồi lại không tốt trở mặt.

Cái gì? ! Hùng Bảo Bảo vừa nghe, sắc mặt càng trầm hơn.

"Ngưng Tuyết chỉ là rất lâu không có nhìn thấy Lãnh vương gia, " Ngưng Tuyết ngập ngừng nói, "Cho nên. . . . . ."

"Khụ, khụ!" Hoàng Phủ Phong Vân lên tiếng đổi đề tài, để tránh nữ nhân của mình khi dễ Ngưng Tuyết nhu nhược, "Khí trời tốt như vậy, chúng ta nên ngắm hoa thôi. . . . . ."

"Ngắm hoa?" Hoa Đề Lộ cười lạnh một tiếng."Là vì nam sắc đi!" Nàng không chút khách khí nói trắng ra lòng Ngưng Tuyết.

Không phải nàng có thành kiến với Ngưng Tuyết Quận Chúa , càng không phải là vì giúp Lãnh Thanh Phách, mà là nàng không chịu nổi Ngưng Tuyết Quận Chúa chẳng những thích Lãnh Thanh Phách, còn ái mộ Hoàng Phủ Phong Vân của nàng, Lãnh Thanh Phách đi, liền muốn nhúng chàm Hoàng Phủ Phong Vân.

Chỉ là mọi người đều biết quan hệ giữa Hoàng Phủ Phong Vân với nàng, Ngưng Tuyết tự biết đánh không lại nàng, mới chủ động buông tha Hoàng Phủ Phong Vân.

Những chuyện này, mọi người đều biết, chỉ là không ai nói toạc ra mà thôi.

Hừ! Nàng ghét nhất chính là loại người như vậy!

Nếu thật sự muốn cùng nàng tranh nam nhân thì liền tranh nha, mà không phải thấy Lãnh Thanh Phách vừa xuất hiện, liền đổi chủ ý, chú ý đến hắn.

Khư, một chút cốt khí cũng không có!

Hùng Bảo Bảo từ đầu tới đuôi buồn bực không lên tiếng, khiến bữa tiệc càng thêm trầm muộn. Cho đến khi nàng thấy Ngưng Tuyết chủ động vì Lãnh Thanh Phách châm trà, còn cầm một khối bánh ngọt muốn cho hắn ăn. . . . . .

Tức chết nàng!

"Xin lỗi, thân thể ta không thoải mái, ta nên đi về nghỉ ngơi."

Nói xong, không để ý có Hoàng Đế, không để ý hoa đề lộ  giữ lại, không để ý mọi người nhìn vẻ mặt mình, Hùng Bảo Bảo đứng dậy rời đi, quyết định nhắm mắt làm ngơ!

Lãnh Thanh Phách nhìn thấy nàng bỏ đi, đứng ngồi không yên lòng, nhìn theo bóng dáng của nàng đi xa.

Nàng còn đang tức giận sao? Hắn cau mày, cũng muốn theo Hùng Bảo Bảo rời khỏi.

Mặc dù nàng không chịu tha thứ cho hắn, nhưng hắn còn quyến luyến không bỏ được nàng, về phần phản ứng của người khác, căn bản không phải trọng điểm.

Bởi vì lòng hắn đã bị nàng chiếm lấy, cũng không còn có thể để ý đến nữ nhân khác nữ.

Tức chết nàng!

Mời nàng đến Ngự Hoa Viên, chỉ là muốn nàng xem Lãnh Thanh Phách khanh khanh ta ta với nữ nhân khác, hơn nữa còn là cô nương xinh đẹp, thân phận tôn quý, so với nàng ưu tú hơn nha!

Hùng Bảo Bảo thở phì phò trở về phòng, một mình ngồi ở trên ghế hờn dỗi.

Phách ca ca căn bản không yêu nàng sao! Vài ngày không thấy, nhìn hắn ngược lại ăn ngon, ngủ ngon hơn trước, một chút cũng không để ý đến nàng. . . . . .

Vừa nghĩ tới này, dạ dày nàng không khỏi cảm giác đau đớn mờ mờ ảo ảo, lại cảm thấy hết sức tức giận, cả người phiền não đến độ muốn phun lửa.

Bàn về gia thế, nàng nhất định không xứng với phách ca ca, dù sao nàng chỉ là bình dân bách tính, thế nhưng hắn lại là hoàng thân quốc thích, mà Ngưng Tuyết thân là Quận chúa, mới có thể xứng đôi với hắn.

Nàng như thế nào, cũng không quan trọng. . . . . .

Hùng Bảo Bảo cắn môi dưới, cảm giác không thoải mái vô cùng.

Thật buồn bực, thật buồn bực! Thật là phiền, quá phiền! Nàng rất muốn cắn người cho hả giận. . . . . . Nàng mím miệng môi, hốc mắt bất tri bất giác đỏ lên.

Thật kỳ quái, kể từ gặp Phách ca ca, nàng liền thích khóc rồi. . . . . . Lúc trước nàng không phỉa là nữ nhân thích khóc nha!
Hùng Bảo Bảo buồn bực, nước mắt giống như chuỗi trân châu từng viên một trượt xuống khuôn mặt, vừa giống như dòng nước nóng rơi vào mu bàn tay.

Nóng bỏng đó không phải là bàn tay nàng, mà là lòng nàng. . . . . .

Giữa nàng và hắn, thật cứ như vậy kết thúc sao?

Húng Bảo Bảo đáng thương trốn ở trong phòng trộm khóc, cho tới giờ khắc này mới hiểu được, thì ra là nàng rất để ý đến Lãnh Thanh Phách, hắn vừa rời khỏi nàng, nàng đều nghĩ tới hắn.

Dù sao hai năm qua, Lãnh Thanh Phách sủng ái nàng, dịu dàng với nàng, đều là sự thật không thể thay đổi.

Nàng không thể phủ nhận, mình thật rất nhớ hắn, càng không thể phủ nhận, mình đã yêu của hắn, đây cũng là điều không thể thay đổi.

"Khóc cái gì?" Giọng nói dịu dàng quen thuộc vang lên sau lưng nàng.

Tựa như ông trời đáp lại tâm ý của nàng, làm nam nhân nàng nhớ mong đột nhiên xuất hiện, Hùng Bảo Bảo vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của hắn với ánh mắt đầy quan tâm.

Nàng. . . . . . Có thể nghĩ hắn cũng thích nàng, yêu nàng sao?

Nàng không muốn gây sự nữa, nàng muốn ở cùng hắn, coi như nam nhân này yêu nàng vì áy náy, nàng cũng không so đo, chỉ cần hắn như cũ đặt nàng trong lòng. . . . . .

"Oa ô ô ——"   Nước mắt như dòng lũ cuốn vào, hoàn toàn làm vỡ đê.

Sau một khắc, nàng đã chạy như bay vào ngực Lãnh Thanh Phách.

Nhớ nhung, làm trái tim nàng thêm cô đơn, rất cô đơn . . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mimiko về bài viết trên: Nguyệt Băng, Tử Quân, antunhi, chuồn chuồn kim
Có bài mới 24.06.2013, 14:28
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.01.2013, 22:47
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 369 lần
Điểm: 10.99
Có bài mới Re: (Cổ đại) Sủng phi bướng bỉnh của Vương gia - Mễ Lộ Lộ (H) - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8:

Lãnh Thanh Phách cho là Hùng Bảo Bảo sẽ tức giận, không nghĩ tới nàng sẽ chủ động chạy vào ngực hắn

Sau khi nàng vào cung, hai người cũng không từng có qua quan hệ thân mật, đừng nói là ôm ngay cả nói chuyện cũng khó khăn rồi/

Hiện nay, nàng thế nhưng ôm ấp yêu thương, để cho hắn có thể lần nữa ôm lấy nàng, chân thật như thế, ấm áp như thế, chỉ là. . . . . . sao nàng lại khóc sướt mướt như thế?

"Đừng khóc." Lãnh Thanh Phách lấy bàn tay lau đi nước mắt trên mặt nàng ."Ai khi dễ nàng?"

"Ô ô ô. . . . . ." Hùng Bảo Bảo khóc thút thít nức nở, dường như muốn giải toả hết bất mãn của mấy ngày nay."Chỉ có ngươi mới có thể khi dễ ta!"

"Ta?" Lãnh Thanh Phách bật cười, đôi tay ôm chặt thân thể của nàng. Nếu như có thể, hắn vĩnh viễn không muốn buông nàng ra."Ta khi nào chọc nàng mất hứng?"

"Ngươi đứng núi này trông núi nọ, nhìn thấy cô nương xinh đẹp, liền quên ta." Nàng nghẹn ngào lên án, giống như hắn là người vô tình vô nghĩa

"Ta không có quên nàng." Hắn dịu dàng vì nàng lau đi nước mắt."Trong lòng của ta vẫn luôn là nàng, không có ai có thể lấy thay nàng."

"Còn lâu mới như vậy!" Khuôn mặt nàng đẫm lệ ngước lên nhìn hắn."Ngươi vừa rồi rõ ràng ngồi rất gần với Ngưng Tuyết Quận Chúa hơn nữa nàng ta cũng có ý với ngươi!"

Nàng lên án, giống như hắn và Ngưng Tuyết Quận chúa đã có quan hệ thân mật nhưng trên thực tế cũng không có!

Tâm tư của hắn vẫn quanh quẩn ở trên người nàng, căn bản không có những người khác , nàng chính là người hắn đời này thích nhất , cũng là người khiến hắn biết yêu.

"Ta cũng không tự nguyện ngồi cùng Ngưng Tuyết." Lãnh Thanh Phách rất có kiên nhẫn  giải thích."Ta ngồi gần nàng ấy không có nghĩa lòng ta cũng như thế. . . . . ."

"Nhưng là, Hoa cô nương nói Ngưng Tuyết Quận chúa là vì ngươi mới vào cung ." Hùng Bảo Bảo thở phì phò nói, căn bản là ăn dấm, không chỉ có trong lòng chua chát mà câu chữ trong miệng nói ra cũng chua lòm.

"Ta căn bản không biết nàng sẽ vào cung." Hắn bất đắc dĩ thở dài.

"Vậy ngươi vào cung ngắm hoa làm gì?" Nàng chu cái miệng nhỏ nhắn, có chút không cao hứng hỏi.

"Ta là vì nàng mới vào cung ." Lãnh Thanh Phách nhẹ vuốt gương mặt nàng. "Hoàng Thượng nói, hắn đang ở Ngự Hoa Viên bày tiệc, mà nàng cũng sẽ xuất hiện, cho nên ta mới mặt dày tới gặp nàng."

Hùng Bảo Bảo mím môi, lo lắng trong lòng cũng tiêu tán bởi câu nói của hắn.

Thì ra là, hắn cũng muốn gặp nàng. . . . . .

Hắn dịu dàng tựa như một cơn, từ từ vây quanh ở nàng, để cho nàng hiểu hắn thời thời khắc khắc đều ở đây bên cạnh nàng.

Nàng thích hắn, cũng rất thương hắn. . . . . .

"Chàng là bởi vì áy náy mới yêu ta sao?" Nàng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhẹ giọng hỏi.

"Không phải." Lãnh Thanh Phách kiên định trả lời.

Hắn vẫn không có nói cho Bảo Bảo biết, ngay từ lúc mười năm trước, nàng đã ở trong lòng hắn.

Có lẽ vừa bắt đầu là bởi vì ân tình nhớ mãi không quên, nhưng là trải qua những năm này, nàng đã quanh quẩn trong lòng của hắn, trở thành một phần không thể tách rời ——

Hắn là thật yêu nàng.

"Vậy. . . . . ." Nàng chu cái miệng nhỏ nhắn, hỏi."Chàng tại sao yêu ta?"

Lãnh Thanh Phách vẫn muốn giải thích với nàng chuyện mười năm trước đây. Có lẽ ngay lúc ấy, hắn liền bị nàng sự ngọt ngào, giảo hoạt của nàng hấp dẫn mất rồi.

Chỉ là hôm nay, hắn lại cảm thấy nói nhiều hơn nữa cũng không giải thích hết.

Yêu nàng, không cần bất kỳ lý do gì.

"Yêu nàng, ta chưa có từng nghĩ tới bất kỳ lý do gì." Ngàn vạn ngôn ngữ, thật ra thì vẫn không hơn một ôm. Bọn hắn bây giờ cần nhất, chính là hai trái tim kề sát bên nhau.

Lãnh Thanh Phách dùng sức toàn ôm lấy Hùng Bảo Bảo. Rất nhiều ngày không thấy nàng, không sờ được nàng, đối với hắn mà nói là một loại cực hình thống khổ.

Hùng Bảo Bảo khẽ cắn môi, câu trả lời của hắn đơn giản như vậy, lại làm nàng vô cùng thỏa mãn.

Yêu, thật không cần bất kỳ lý do gì, yêu chính là yêu, tựa như nàng như thế —— nàng thương hắn, chỉ là rung động thuần tuý.

Nàng lấy ánh mắt thiết tah nhìn Lãnh Thanh Phách, đôi tay bấu víu cổ của hắn, đưa môi mình in lên môi hắn.

Nàng nhớ mùi vị của hắn, nhớ nhiệt độ của hắn, nhớ hết tất cả . . . . . .

Cảm giác chính xác khiến con người ta không tự chủ trầm luân vào biển tình.

Hùng Bảo Bảo chủ động tìm kiếm môi hắn, tìm kiếm mùi vị của hắn, tìm kiếm tình yêu của hắn đối với nàng.

Thấy nàng chủ động như thế, Lãnh Thanh Phách cũng nhịn không được nữa, hắn thiết tha đáp lại nụ hôn của nàng, đầu lưỡi ở trong miệng nàng hoạt động, hai người hôn đến khó chia lìa.

Thân thể của nàng thành thực đáp lại, tự động kết hợp với thân của hắn, bọn họ ôm chặt đến cơ hồ không có một khe hở, giống như muốn dung nhập đối phương, không muốn tách rời. . . . . .

Hai cỗ thân thể ôm nhau, cảm thụ nhiệt độ đối phương, vào giờ phút này, yêu đã hóa thành lửa mạnh, cơ hồ muốn đem bọn họ đốt thành tro tàn.

Lãnh Thanh Phách đặt nàng nhè nhẹ ở trên giường, thâm tình ngắm nhìn khuôn mặt của nàng, tựa hồ muốn nàng vĩnh viễn, mặc cho thời gian trôi qua cũng sẽ không phai mờ.

Hắn nghĩ nàng. . . . . . sẽ làm hắn rất điên cuồng

"Bảo Bảo, ta rất yêu nàng, rất nhớ nàng." Hắn lẩm bẩm nói, thanh âm mặc dù không lớn, lại làm trái tim nàng rung động.

Cảm động tự nhiên sinh ra, nàng cảm thấy  lỗ mũi ê ẩm, dùng sức ôm lấy hắn, đáp lại nụ hôn nóng bỏng của.

Nụ hôn của hắn một đường đi tới cổ  nàng, ngửi được hương vị ngọt ngào trên người nàng.

Hơi thở này. . . . . . Luôn là quanh quẩn trong lòng hắn, từ đầu đến cuối chưa từng biến mất.

Hắn hưởng thụ da thịt mềm mại của nàng, nàng hưởng thụ hắn dịu dàng mút hôn, cảm thấy tay của hắn chậm rãi di động, đi tới nàng bộ ngực mềm mại, cách lớp quần áo vỗ về chơi đùa.

"Ưmh. . . . . ." Nàng không nhịn được khẽ rên một tiếng.

"Bảo Bảo, ta muốn nàng." Lãnh Thanh Phách thì thầm, bàn tay ở trên ngực của nàng nhẹ nhàng vuốt ve.

Hùng Bảo Bảo hít sâu một hơi, ngăn cản động tác của hắn, thẹn thùng nói: "Hôm nay. . . . . . Để ta làm hầu hạ chàng, có được hay không?" Mặt của nàng hồng hồng, giống như đóa hoa xấu hổ.

Lãnh Thanh Phách nghe vừa mừng vừa sợ, nhưng còn chưa phản ứng, nàng đã khe khẽ đẩy hắn, tự mình ngồi dậy, bắt đầu cởi áo nới dây lưng.

Đôi tay mảnh khảnh rút đi áo khoác, lộ ra vai trắng khêu gợi, cái yếm màu hồng bao lấy bộ ngực mềm mại làm mắt hắn không thể chuyển động

Thì ra là, bất kể trải qua bao lâu, khát vọng của hắn đối với nàng vẫn mãnh liệt như, như lửa nóng không ngừng cháy.

"Phách ca ca." Nàng khẽ mở miệng, yêu kiều gọi hắn, cả người khẽ run.

Ở trước mặt hắn, nàng sẽ cảm thấy xấu hổ, hơn nữa bị tròng mắt đen nhìn chằm chằm như vậy, càng làm cả người nàng nóng lên, hô hấp cũng gấp rút .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mimiko về bài viết trên: Nguyệt Băng, Tử Quân, antunhi, chuồn chuồn kim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: iloveshakira và 58 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 25, 26, 27

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Xuyên không Dị giới] Y thủ che thiên - Mộ Anh Lạc (Phần 1)

1 ... 168, 169, 170

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 258 điểm để mua Búp bê nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 226 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 767 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.