Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 

Lên nhầm kiệu hoa - akiaki

 
Có bài mới 04.06.2013, 16:56
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.06.2010, 11:10
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 581
Được thanks: 2496 lần
Điểm: 16.45
Có bài mới Re: (Cổ Đại) Lên Nhầm Kiệu Hoa - akiaki - Điểm: 24
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images
Chương 12 : Phu nhân xuất trận –  Sinh tử.

Để giảm mức thương vong đến mức thấp nhất có thể Mộng Nguyệt phải đi xem xét địa hình trước đó. Nàng nhận ra Nhạn Môn quan là nơi hiển trở và là nơi có thể cầm chân kẻ khác . Mục đích của nàng không phải tiêu diệt toàn quân bọn họ mà chỉ muốn cầm chân họ, khiến lộ trình trở về chậm trễ thuận lợi cho Thiên cùng mọi người thuận lợi rời khỏi.

Sau khi bày bố ra thế trận cần thiết nàng và Triệu Cương chỉ còn chờ quân địch đi qua. Nhạn Môn quan là nơi cũng khá gần với biên cương của Bắc quốc dù vây họ ở đây có chút nguy hiểm vì viện quân sẽ tiến đến rất nhanh nhưng sẽ dễ dàng hơn cho việc dùng một ngàng quân vây ba ngàn quân địch bởi địch thiếu quân lương đường dài sẽ hao tổn thể lực.

Đúng như dự đoán của nàng với tính tình đa nghi của tướng giặc quả nhiên họ lọt vào bẫy nàng giăng ra bọ họ toàn bộ vào Nhạn cốc.

-          Bẩm báo tướng quân xung quanh đều là địch…  Tên tướng sĩ hoa tiêu run giọng hồi đáp.

-          Hứ xông ra giết hết chúng cho ta, vây ta ở đây không có quân lương chúng ta sẽ không cầm cự được lâu một tên chừng mười bảy mười tám tuổi giận dữ quát lớn.

-          Đừng nhiễu loạn. trước tiên ta phải thăm dò xem bọn họ có bao nhiêu quân, bày trí trận địa thế nào rồi mới hành động. Nếu không phải do ngươi chúng ta sẽ mất quân lương sao ? Một kẻ có khuôn mặt tương tự  nhưng đã ở tuổi trung niên  hắn nói với vẻ có vẻ trầm ổn nhưng khí thế kia khiến người ta cảm thấy rét lạnh sợ hãi.

Thế là bọn họ chờ đợi cho các hoa tiêu đi thám thính thực hư quay về bẩm báo.

-          Chúng ta không thấy bóng dáng quân địch nhưng theo số tên phóng ra thì địch quân phải đông ngang ngửa chúng ta.

-          Không thấy quân địch. Vậy hẳn chỉ có hai trường hợp. Một là quân của họ quá ít, không dám lộ diện. Thứ hai là bọn họ dùng kế này để dụ ta tấn công trước rồi phủ đầu kết thúc. Đôi Hắc mâu nhíu chặt lại nghiền ngẫm. nhưng điều làm hắn băng khăn chính là số quân ngang ngửa. Nếu dùng thuật che mắt cầm chân hắn chẳng phải nên đưa số quân lên cách biệt một chút khiến hắn kinh sợ hơn hay sao. Nhưng lại ngang ngửa với quân của hắn, muốn dụ hắn xuất kích phản kháng sao.

-          Nơi này cách Hà Thành bao xa ?

-          Bẩm 1 ngày đường.

-          Quân lương của chúng ta còn cầm cự được khoảng ba ngày nữa.

-          Gởi cầu cứu chờ viện quân… Sau khi hắn gởi cầu cứu Mộng Nguyệt cũng ra hiệu cho Triệu Cương rời đi với một số binh lính chặn đánh quân cứu viện. Triệu Cương theo như kế hoạch của phu nhân thuận lợi chặn lại viện quân của bọn họ. Hắn dù có chút tiếc cho Nhật Nhật nhưng hắn càng ngày càng khâm phục phu nhân, tính quyết đoán, trí thông minh cùng bản lãnh của nàng hắn thực sự không thể phủ nhận. Nàng ta quả nhiên rất xứng đáng đứng cạnh tướng quân của hắn, không phải nói rằng ngoài nàng ta ra không còn ai xứng đáng cho vị trí đó.

Trầm thiên theo như kế hoạch thuận lợi đột nhập hoàng cung Bắc Quốc. Hắn biết được lần hành động này sẽ được quý nhân phù trợ nhưng không thể tưởng được thế lực của ngũ Độc giáo lại lớn đến vậy. Đột Nhập hoàng cung của Bắc quốc quả là một việc khó. Dù bói được địa thề của nơi này Trầm Thiên cũng không thể tìm ra quốc khố được giấu tại đâu trong hoàng cung rộng lớn này. Thế Nhưng Uyển Uyển chỉ vài ngày liền tìm ra quốc khố còn thuận lợi dọn sạch nơi đó.

-          Quả nhiên là thâm tàng bất lộ. Trầm Thiên trầm trồ khen ngợi, hắn quả thực bội phục đệ muội này.

-          Chuyện nhỏ thôi mà khoắng sạch cả hoàng cung Bắc Quốc với ta cũng không khó. Uyển Uyển toét miệng cười vì được khen cứ như tiểu hài tử.

-          Hừ…Đoạn Vô Tình ở một bên hừ lạnh tỏ ý chán ghét.  Việc khó khăn nhất chính là vận chuyển ra được số bạc khổng lồ ra khỏi thành. Việc quốc khố bị mất cắp tuy không ban bố nhưng Bắc Quốc thắt chặt vòng vây ra vào thành kiểm tra nghiêm ngặt.

Trầm Thiên không cảm thấy lạ, việc này hắn cũng đã lường trước, thế nhưng có một việc khiến hắn không thể hiểu nổi vì sao quân của Tam hoàng tử vẫn chưa trở về. Lấy ra chiên tinh thuật bốc một quẻ, Trầm Thiên rùng mình khi thấy Mộng Nguyệt thân đầy máu tươi sắc mặt nhợt nhạt đang bị quân binh của Tam Hoàng tử Bắc Quốc vây hãm. Triệu Cương ở cạnh đó vừa bảo vệ nàng vừa đưa họ thoát khỏi vòng vây.

Quay lại nhìn Lâm Uyển Uyển hắn nói :

Việc còn lại ở đây ta giao lại cho muội, Thê tử ta gặp chuyện ta đi trước. Ân tình hôm nay ngày sau ta sẽ trả. Nói Rồi quay người biến mất. Đoạn Vô Tình gầm lên giận dữ trong khi Uyển Uyển vui vẻ cười đến ngọt ngào.

-          Vì sao không giao cho ta mà giao cho nàng ấy. Thật là tức chết mà…Rồi hắn quay sang nhìn khuôn mặt tự đắc kia hừ một tiếng giận dỗi đi ra ngoài.

Trầm Thiên vội vàng dùng hết sức lực quay trở lại quân doanh  chỉ thấy thê tử hắn thân nhiễm máu tươi hơi thở suy yếu giữa ngực nàng còn ghim một mũi tên đã gãy. Hắn điên cuồng bày trận pháp càng khôn đổi vận, muốn dùng bản thân mình để đổi lấy một mạng kia cho nàng. Nhưng trận pháp còn chưa khởi động Lãnh Diêu Diêu xuất hiện phá tan trận pháp.


images

     Tiểu tử ngốc con nghĩ con có mạng để đổi cho nàng sao. Kẻ  phạm thiên uy như con sớm đã không có mạng rồi. Trận pháp xoay chuyển đừng nói con mất mạng nàng ta còn chết nhanh hơn…

-          Sư Phụ người gạt người. Hắn không tin nhìn lão.

-          Ồ vậy con nghĩ vì sao ta chọn con và Ngọc nhi truyền lại Chuyển vận thuật nhưng không thể truyền cho Thanh Dã, vì đơn giản với thân thế của hắn chuyển vận thuật không thể lấy đi mạng. Mạng của hắn được hoàng mạch phù trợ.

-          Vậy chẳng lẽ con trơ mắt nhìn nàng chết sao ? Trầm thiên tức giận gầm lên.

-          Không hẳn vậy, ta tới thì hẳn phải có cách mới đến…thế nhưng đưa ra quyết định này cũng khó khăn không kém lấy đi mạng sống của nàng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn akinomi về bài viết trên: Jindo321, Lạc Lạc, conluanho, hoatuyếtkimcương, kiều an, thuhang993, xichgo
     

Có bài mới 08.06.2013, 16:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.06.2010, 11:10
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 581
Được thanks: 2496 lần
Điểm: 16.45
Có bài mới Re: (Cổ Đại) Lên Nhầm Kiệu Hoa - akiaki - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images

Chương 13 : Nhi Tử bị vứt bỏ - Đổi một mạng.


Trầm Thiên cùng Mộng Nguyệt Ngây ngẩn cả người khi Nghe sư phụ của Trầm Thiên nói. Sờ lên bụng nhỏ còn chưa nhô ra của mình Mộng Nguyệt rơi lệ, nàng làm mẹ, thế nhưng không hề hay biết.( Akiaki : lúc Trầm Thiên bắt mạch xác định tỷ này lăn ra ngủ)


-     Thiếp không muốn…Nàng liều mạng lắc đầu. Nàng sinh ra liền cướp đi mạng sống của mẫu phi nàng, mười mấy năm trời sống trong thờ ơ lạnh nhạt của phụ Hoàng. Thậm chí còn nghe ông nổi giận nói ghét bỏ nàng. Nay lại muốn nàng dùng mạng sống của nhi tử mình đổi về một mạng nàng thực sự không làm được.


-     Nhưng không có nàng…hài tử…Mộng Nguyệt Nghe Trầm Thiên nói tới đây thì liều mạng dùng đôi tay đang run mần bật của mình che ngang miệng hắn. Lệ theo khóe mắt trào ra như thác lũ thân hình trở nên run sợ. Khẽ run rẩy, ám ảnh của ký ức xưa kia tràn về xâm chiếm lấy thân thể nàng khiến nàng như không thở được.


Nàng cùng tỷ tỷ vừa chào đời mẫu phi liền qua đời, dù không biết gì nhưng nàng nghe nói, vì nàng ra trễ quá, lại ở thế ngược khiến mẫu phi mất máu quá nhiều mà chết. Mọi người trong hoàng cung đều nói vì thế mà hoàng thượng không thương yêu nàng,mới không cho nàng mang họ của mình mà phải mang họ của mẫu thân. Dù mọi người nói gì nàng cũng không để tâm, nàng biết Phụ hoàng không như họ nói dù không tính là quá cưng chiều nàng. Dù rất ít chơi cùng nàng và tỷ tỷ nhưng ông cũng là một phụ vương ấm áp thỉnh thoảng cũng mỉm cười. Thế nhưng đến một ngày kia nàng vô tình nghe được phụ vương trong cơn say gào khóc trước mộ phần của mẫu phi nói gì mà không có nàng (ý chỉ thê tử ông) nhi tử này ông không cần…gì mà ngày đó nếu quay lại ông sẽ lựa chọn từ bỏ đứa nhỏ này.


Một đứa bé chỉ mới tám tuổi, nàng như chết lặng lùi lại sau lại đụng phải thứ gì đó kinh động đến phụ vương. Ánh mắt ông nhìn nàng có chút kinh hoảng có chút rét lạnh cùng vô cùng tức giận. Ông gầm lên xử chết tên thái giám canh giữ nàng. Cũng kể từ đó nàng chỉ cần thấy phụ hoàng liền không tự chủ được run sợ. Cũng vì thế tình cảm giữa nàng cùng phụ vương ngày càng tệ, bệnh sợ hãi kia cũng ngày càng tăng, nàng sợ đủ thứ. Hễ gặp chuyện nàng lại không tự chủ được thu gọn người lại sợ hãi run bần bật.


Trầm Thiên như hiểu được tâm tư thê tử hắn ôm chặt lấy nàng trầm giọng.


-     Ý của ta là hài tử còn chưa thành hình hài nàng chết, mạng của nó hẳn cũng phải theo nàng. Hắn nhẹ giọng dụ dỗ, hắn nói cũng không sai biệt lắm. Cho dù sư phụ hắn có một loại dược chất có thể khiến người mẹ chỉ sống để nuôi thai nhi trong trạng thái vô thức, thai nhi vừa ra đời nàng cũng theo đó mà mất mạng.(akiaki : này giống như sống thực vật…) Nhưng hắn và sư phụ không nói cũng không có người biết.


-     Không phải chàng không cần con sao ? Giống như phụ hoàng không cần thiếp ? Lệ từng giọt lại từng giọt tuôn rơi, nàng đến bây giờ cũng chưa từng dám đối mặt với việc này. Càng trốn tránh vết thương càng lớn hơn, rồi từ khi nào nó trở thành ám ảnh trong cuộc sống của nàng.


-     Không đâu, không cha mẹ nào muốn từ bỏ con cái của mình. Hắn ôm lấy thâm mình run rẩy đến mức khiến người ta đau lòng của nàng.


-     Có chứ, là nhi tử mà họ không mong mỏi có được, là nhi tử cướp đi mạng sống của người họ yêu. Là nhi tử không may mắn..là…Giọng nói như lạc dần vì tiếng nấc nghẹn ngào…Lệ ngày càng nhiều hơn đến mức nàng không còn nhìn rõ trước mắt. Nàng chính là một minh chứng rất thật đó thôi. Trầm thiên đau lòng ôm thật chặt thê tử thân thể nàng ngày càng lạnh hơn hơi thở như có như không, khóe miệng trào ra một tia máu.


-     Thực ra còn có một cách khác, nhưng tương đối nguy hiểm. Có thể sẽ mất mạng cho đồng thời cả hai, nhưng nếu cứu được cũng sẽ cứu được cả hai mạng. Trầm Thiên bấm Thật sâu móng tay vào lòng bàn tay, hắn thực sự không sợ gian nan. Nhưng hắn sợ nhất mất nàng, nàng sống nhưng đau khổ, dằn vặt hắn cũng không đành lòng.


-     Vậy chúng ta theo cách đó của người, mỗi người nửa mạng. Mộng Nguyệt nàng nếu có cơ hội cứu được mẫu thân nàng nàng sẽ cứu chứ ? Hắn muốn nàng tình nguyện với biện pháp này. Mộng Nguyệt Không hiểu hắn muốn nói gì dù mờ mịt nhưng vẫn gật đầu. Nếu có cơ hội nàng cũng sẽ cứu Mẫu phi.
images

-     Muội có biết vì sao muội mang họ mẫu phi mà không phải họ của phụ hoàn không ? Chẳng biết đến từ khi nào tam hoàng huynh Quý Thanh Dã hỏi. Ba huynh đệ bọn hắn sở dĩ mang họ mẫu phi vì để trấn an quần thần(ý không tranh quyền đoạt vị)(akiaki : ba anh này anh nào cũng đều không muốn cái vương vị này thì cần gì tranh có tranh nhau bỏ trốn thí có) nhưng nàng là nữ nhi không nhất thiết phải mang họ của mẫu phi mình.

-     Chẳng phải vì phụ hoàng ghét muội sao ?

-     Không muội sai rồi là do mẫu phi muội cầu xin hoàng thượng. Nàng chính là huyết mạnh còn sót lại duy nhất cùa nhà họ Hiểu nên muốn có người thay nàng kế nghiệp Hiểu gia. Dáng lẽ ra muội phải được đưa về hiểu gia ngay khi vừa sinh ra. Nhưng phụ hoàng không nỡ đưa muội đi, ông nói muội là do mẫu phi dùng mạng đổi lấy nên ông muốn để muội ở sát cạnh mình.

-     Vậy vì sao ngày đó… Giọng nàng ngày một suy yếu nhưng vẫn muốn biết hết sự việc mà trước giờ luôn trốn tránh.

-     Ngày đó vì sanh muội khó mà phải quyết định bỏ một trong hai nhưng người đã do dự. chính vì do dự của người khiến cho mẫu phi muội mất máu quá nhiều , thế nên dù sau đó có chọn cứu nàng nàng cũng không thể sống. Cũng vì vậy mà người luôn tự trách bản thân là do mình đã vì chọn nhi tử hại chết thê tử mình. Phụ Hoàng không trách muội mà là đang tự trách mình muội hiểu không ? Trầm Thiên nhẹ nhàng vỗ về thê tử mình nhè nhẹ, như an ủi như vỗ về như xua đi bất an như xoa đi những chua xót, như đánh tan những uất ức bấy lâu tích tụ trong lòng Mộng Nguyệt. Nàng vươn tay bắt lấy tay hắn nghẹn ngào nước mắt tuôn rơi hắn trầm giọng nói….

-     Vậy hãy nhận lấy nửa mạng của nhi tử nàng. Chì cần nàng kiên trì cùng ta ta tin cả nhà ba chúng ta sẽ vượt qua được tử kiếp kia. Hít một hơi thật sâu Trầm Thiên lại nói

-     Ta không muốn từ bỏ nàng rồi đề phải cả đời hối hận như phụ vương nàng. Càng không từ bỏ nhi tử của mình để thê tử mình phải sống trong ám ảnh, mặc cảm hay bi thương. Nhưng thứ ta cần hiện giờ là sự can đảm của nàng cùng ta đối mặt với khó khăn. Nàng có thể vì ta, vì nhi tử của chúng ta mà trở nên can đảm hay không ?

Dù ý thức nàng dần mơ hồ nhưng vẫn cố gật đầu với hắn rồi sau đó liền rơi vào mê man. Trầm Thiên  nhẹ nhàng nới lỏng vòng ôm thê tử rồi tránh sang bên để sư phụ hắn đỡ lấy thê tử của hắn bắt đầu vừa trị liệu vừa bày trận dịch vận cho cả hai. Kể từ giờ phút này khó khăn mới chỉ bắt đầu ở phía trước đối với bọn họ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn akinomi về bài viết trên: Hồng Gai, Jindo321, Lạc Lạc, Siu Nhơn Hêu, conluanho, hoatuyếtkimcương, kiều an, thuhang993, xichgo
     
Có bài mới 15.06.2013, 17:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.06.2010, 11:10
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 581
Được thanks: 2496 lần
Điểm: 16.45
Có bài mới Re: (Cổ Đại) Lên Nhầm Kiệu Hoa - akiaki - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 14 : Mơ hồ - Yêu người Trong Mộng.
images

Trầm Thiên không những đánh thắng trận thậm chí còn đem về cho Triệu Thức một số bạc khổng lồ trong quốc khố Triệu Quốc. Hắn muốn nghỉ ngơi là việc mà cả triều thần cùng hoàng thượng không thể bàn cãi gì thêm nữa. Thời gian này hắn ở cạnh Mộng Nguyệt Không rời nửa bước thế nhưng nàng cứ nửa tỉnh nửa mê. Do Chỉ có nửa mạng nên việc mang thai nhi tử này với nàng là một gánh nặng. Nếu không dùng dược vật hẳn là cả hai sẽ khó vượt qua những tháng ngày còn lại này. Dù ngày nào cũng ở cạnh nàng nhưng nàng cứ thế ngủ mãi không tỉnh lại.

Thỉnh thoảng nàng cũng mơ màng mở mắt nhưng rồi ngay sau đó lại chìm vào giấc ngủ. Sư Phụ nói ngủ hiện nay là cách duy nhất khiến thân thể nàng có nhiều năng lượng cùng sức lực nhất nuôi dưỡng thai nhi. Ban đầu hắn chỉ lặng lẽ bên cạnh nàng vì nàng thay dược chăm sóc nàng. Nhưng dần dần hắn bắt đầu cùng nàng nói chuyện, hắn vốn không phải là kẻ nói nhiều. Nhưng vì sợ nàng nhàm chán nên hắn bắt đầu mỗi ngày kể với nàng một chút về bản thân mình. Cứ thế cả hai cũng chờ được đến ngày nàng sinh hài tử. Cứ nghĩ rằng thời gian hắn một mình chờ đợi nàng cũng hết. Thế nhưng việc trước mắt là thế nào ?


-     Ngươi là ai, đây là đâu ? Hiểu Mộng Nguyệt tròn xoe hai mắt ngơ ngác nhìn Trầm Thiên hỏi. Hắn nhíu mày nhưng không trả lời nàng mà chỉ nhìn chắm chặp lão gìa ở cạnh nàng như muốn nghe được đáp án. Lãnh Diêu Diêu nhăn mặt rồi ngay sau đó kéo hắn ra khỏi phòng nhỏ giọng phân bua.


-     Ta nghĩ do tác dụng của dược vật, nàng hiện thời sẽ không còn nhớ mọi thứ. Nhìn sắc mặt không tốt của đệ tử mình hiện thời đen thui hắn rụt cổ nói với vẻ yếu ớt. Rồi hắn nói càng nhỏ hơn nữa sợ tên xấu tính kia bạo phát sẽ lại chỉnh hắn lần nữa.


-     Ta nghĩ đây cũng có thể xem là một việc tốt…Khẽ liếc lửa giận của đệ tử, hắn lại tiếp tục thanh minh.


-     Nàng ít ra sẽ có thể nhanh chóng tu luyện Đoản Mệnh Thất Hồn. Việc tu luyện này sẽ là cách duy nhất lấy lại một nửa mạng sống kia của nàng…Giọng nói hắn ngày một nhỏ hơn rồi mất hẳn cứ như kẻ làm việc sai sợ bị trách mắng. Trầm Thiên đưa đôi mắt sậm màu tức giận nhìn sư phụ tùy hứng kia của mình.


-     Người biết hậu quả của việc tu luyện thất bại sao ? Trầm Thiên cố đè nén lửa giận hỏi.


-     Cùng lắm ta sẽ chịu trách nhiệm trong tất cả các cửa tử của nàng khi nào vào thất tử.

Giọng nói Lãnh Diêu Diêu đầy chắc chắn nhưng cũng vạn phần yếu ớt…Sợ thực sự sợ học trò cưng giận, năm đó hắn lén tên kia cắt đi nhân duyên của nó với khiết Ngọc bị đồ nhi biết được hắn đã bị học trò yêu dạy cho 1 trận ra trò.


Căn nhà tranh nhỏ xinh giữa rừng đào thưa ở đó có một tiểu cô nương tuyệt sắc và một lão già. Lão già đang chăm chú đọc sách còn tiểu cô nương kia thì đang xắt dược liệu.


-     Sư phụ, người kia là ai ? vì sao chỉ thấy một lần rồi không đến nữa…Còn có vì sao con phải học thứ võ công này. Hiểu Mộng Nguyệt nhỏ giọng hỏi, nàng thực thắc mắc đã rất lâu rồi nhưng đến giờ mới dám hỏi. Nàng dù không nhớ rõ chuyện trước kia cả bản thân thế nhưng lại thấy khuôn mặt kia của hắn vô cùng quen thuộc.


Lãnh Diêu Diêu buôn sách thuốc trên tay khẽ thở dài.


-     Chẳng phải đã nói với con, ta bắt con tập võ công kia là vì sức khỏe của con không tốt sao ? Còn việc con hỏi người kia là chỉ kẻ ngày đó nhìn thấy bên giường sau khi tỉnh lại sao ? Hắn để ý nha, ngày đó nàng tỉnh lại không phải chỉ có mỗi mình Trầm Thiên ở đó mà còn có phó tướng kia của hắn kêu cái gì Vô Tình. Còn có hoàng huynh kia của nàng Thanh Dã. Nhưng nàng thủy chung cũng chưa từng hỏi về bọn họ mà chỉ muốn biết về Trầm Thiên.


-     Phải…Mộng Nguyệt cúi đầu nhỏ giọng. Dù biết sư phụ có thể tức giận nhưng nàng thực sự muốn biết. Nàng dường như đều nắm mơ thấy hắn, hắn chăm sóc nàng, hắn cùng nàng nói chuyện, còn …còn đã ôm nàng. Không biết những thứ đó là thực hay là mơ nếu nói là mơ thì cái cảm giác đó rất thực nhưng nếu bảo là thực thì dường như chúng rất mơ hồ…Liệu nó có phải là những ký ức nàng bì đánh mất hay chăng ?


-     Hắn là đại đệ tử của ta. Hôm đó hắn tới thăm con vì con bị ốm. Lãnh Diêu Diêu vừa nói vừa quan sát biến đổi cảm xúc trên mặt tiểu nha đầu kia. Hắn muốn xác định xem con bé liệu có phải lại bắt đầu thích tiểu tử kia không ? Nếu đúng thì thực tệ, chẳng hiều do tư chất kém hay do hắn không biết dạy ra nhân tài mà con bé kia dù đã luyện vài tháng nay cũng giống như là chưa học được gì khiến hắn cảm thấy thực đau đầu. Mà nha đầu này không phải là lười biếng giống Ngọc nhi càng không phải dạng quá không để ý đến mạng sống như Vô Tình. Vì lẽ gì mà Nàng không thể luyện Đoản Mệnh Thất Hồn.


-     Khi con Luyện Đoản Mệnh Thất Hồn đã làm gì ? Hắn nheo con mắt nhìn học trò  không chút tư chất kia mà đau đầu. Mộng Nguyệt Cùi đầu  thật thấp lý nhí


-     Con…con ngủ…ngủ… Nàng cảm thấy khi luyện Thất Hồn nếu ngủ đặc biệt mơ giấc mơ thấy Trầm sư huynh.


" Rắc " Tiếng bẻ gãy cây Mộc dược trong tay. Lãnh Diêu Diêu Đỏ mặt tía tai rống giận quát to.


-     Con biết ngủ trong khi luyện có hậu quả gì không ? Con muốn chết để ta cho con 1 chưởng chết luôn đi chứ đừng có làm phí thời gian cùng tâm sức của ta thế… Lãnh Diêu Diêu rùng mình một cái, nếu nàng ngủ trong khi luyện hẳn sẽ khiến bản thân nàng sát với ranh giới sống chết hơn cả sẽ giống khi nàng mang thai Nguyệt Phù nhưng lại không có dược vật phù trợ. Chỉ nghĩ hắn cũng thấy ớn lạnh, nếu có chuyện gì với nha đầu này hẳn là tiều tử kia và nữ nhi hắn sẽ không thể để lão yên ổn.


Quả nhiên sau khi biết được lý do khiến Mộng Nguyệt luyện Đoản mệnh Thất Hồn không tiến bộ. Lãnh Diêu Diêu bắt nàng phải thề sẽ không tái phạm nữa thì võ công kia của nàng dù có chút chậm chạp nhưng cũng đi vào quy luật. Nhưng Lãnh Diêu Diêu cũng phát hiện ra nàng thường xuyên rời cốc len lén xuống chân núi. Nha đầu này thực là không thể làm cho lão yên tâm được mà, lão đành lặng lẽ theo phía sau để biết nàng trốn xuống núi làm gì.


Mộng Nguyệt bước vào trà lâu tìm một vị trí thuận lợi an tĩnh ngồi đó kêu một bình trà rồi một mình thưởng thức. Lãnh Diêu Diêu khó hiểu nheo mắt , hắn cũng kêu một bình trà giống nàng nhưng hương vị trà ở đây cũng thực tầm thường nào giống với trà  trong cốc. Nha đầu này hẳn là không phải tới đây chỉ để thưởng trà đi, hắn liếc mắt cẩn thận quan sát. Một lúc sau trong trà lâu xuất hiện thêm một người là một nam tử mặc quân phục bước vào. Hắn ta dáng người nhỏ nhắn nước da hơi ngăm đen vừa vào trà lâu liền luyền thắng không ngừng.
Lãnh Diêu Diêu nhíu mày, vẻ mặt này của Nguyệt Nha đầu kia là sao, sao lại say sưa chú ý tới tên kia đến vậy. Đừng nói với hắn nha đầu này để ý tên lính quèn ba hoa chích chòe kia nha.



Hiểu Mộng Nguyệt nhếch mép cười, nói luyên thuyên nửa ngày rốt cuộc tên kia cũng kể về Trầm tướng quân mà nàng trông chờ được nghe. Chẳng rõ vì sao nàng muốn nghe chuyện của hắn, muốn biết tất cả về con người kia. Là vì khi mở mắt ra nàng thấy hắn đầu tiên nên giống như gà con nhận định mẹ sao. Hay vì nàng thường mơ thấy hắn, không…không rõ lắm … Nhưng từ ngày thề với sư phụ cho đến nay nàng cũng chưa từng lại mơ thấy hắn nữa. Trong tâm can nàng mãnh liệt cảm nhận rằng nàng để ý hắn, vô cùng để ý hắn dù không biết chút gì về hắn, dù chỉ gặp hắn trong giấc mộng ngày ấy dù rằng rất mơ hồ cảm thấy ấm áp, cảm thấy hạnh phúc nhưng nàng thích cái cảm giác kia, vô cùng thích.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn akinomi về bài viết trên: Jindo321, Lạc Lạc, conluanho, kiều an, thuhang993, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alandney, Blossom_hp, h3ob3o, Ib_lp7yrs, kimi1211 và 119 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

6 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

19 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

20 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12



TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.