Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 42 bài ] 

Bất ngờ lên làm Thế tử phi - Thiển Thảo Mạt Ly

 
Có bài mới 04.06.2013, 11:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 15:51
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 861
Được thanks: 4551 lần
Điểm: 21.42
Có bài mới Re: (Cổ đại) Bất ngờ lên làm Thế tử phi - Thiển Thảo Mạt Ly - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Nàng đột nhiên dừng tay: “Ngươi nói xin lỗi ta?” Trên mặt còn vương đầy lệ.

“Ừ, ta không nghĩ tới sự việc đã không còn kịp nữa rồi.” Từ giây phút hắn cưới nàng, nàng đã không còn được an toàn, vốn hắn vẫn còn có một tia hi vọng, cho rằng nàng còn có thể toàn vẹn rút lui, sự thật chứng minh hắn đã sai.

Hắn không ngừng chống lại những xao động trong lòng, nhưng vẫn không thể chống lại cảm giác muốn ôm chặt nàng, kích động hôn vào cánh môi đỏ mọng của nàng.

Hắn không muốn nàng đi! Nhưng, càng không muốn nàng bỏ mạng!

Lập tức, hắn đưa tay vuốt gò má lem nhem nước mắt của nàng, đột nhiên có chút buồn buồn: “Nàng thật sự không phải chỉ là hạt bụi qua ta chứ?” Đôi tay bỗng chốc căng thẳng, không, hắn sẽ không để cho nàng trở thành hạt bụi ấy!

Nàng không ngừng kinh hãi. “Có ý gì? Ngươi có điều gì đó gạt ta phải không?” Tại sao nàng mãi nghe không hiểu những điều hắn nói? Tại sao có người muốn giết nàng? Cái gì là vận mạng của nàng? Đến tột cùng có cái gì mà lẽ ra nàng phải biết, nhưng vẫn hồn nhiên không biết?

Ánh mắt bá đạo kia vì câu hỏi này của nàng, trong phút chốc mất đi thần thái lạnh lùng, ánh mắt đột nhiên trầm xuống, nghiêm chỉnh nghiêm túc nhìn nàng, vẫn như cũ không trả lời vấn đề của nàng.

*********

“Thế tử phi, ngài có thể trở về thật là tốt.” Tiểu Mai nén lệ thút thít nói.

Nghe nói đêm qua là chủ tử tự mình đi tìm nàng trở về, sau khi trở về đám người họ núp ở ngoài cửa, nghe Thế tử phi tức giận mắng chủ tử còn nghe cả tiếng quyền cước, lạ thay chủ tử cũng không lên tiếng, để cho nàng phát tiết, đây quả thực là chuyện không thể tưởng tượng nổi ! Thử hỏi, ai có thể vô lễ với chủ tử như vậy? Theo quy củ của hoàng triều, kể cả là hoàng thân nữ quyến cũng không thể ghen tuông mắng mỏ nam tử của hoàng tộc, nhưng Thế tử phi không chỉ dùng tài hùng biện, cả đánh cũng đánh rồi, hành động kinh thế hãi tục thật sự gây ra một phen sợ hãi cho đám tôi tớ.

“Tiểu Mai, ngươi nói xem việc ta gả cho tướng công, cùng với cái người gọi là Thái Thượng Hoàng có liên quan gì không?” Mao Uy Long nhớ lại một chút dấu vết.

“Thái Thượng Hoàng, ngài biết Thái Thượng Hoàng?”

“Chính là ta không biết mới phải hỏi ngươi!” Mao Uy Long không nhịn được nói.

“Thái Thượng Hoàng là phụ hoàng của đương kim hoàng thượng đã thoái vị, nghe nói sau khi ngài thoái vị đã một thân một mình Vân Du Tứ Hải.”

“Vậy thì có quan hệ gì đến ta?” Nàng nghĩ bể đầu cũng không nghĩ ra nguyên nhân, nhưng nàng nhớ rõ ràng tướng công cùng với ông bố chồng Vương Gia cũng từng đề cập tới người này, người này hiển nhiên có quan hệ với số mạng của nàng . . . . . Không, có quan hệ với cái “Nàng” đó, nàng chỉ là thế tên của “Nàng”, cũng thuận đường thế mệnh của “Nàng” . . . . . .

Nàng cả kinh.

“Thế tử phi, ngài sao vậy, sao đột nhiên lại đề cập tới Thái Thượng Hoàng? Ngài nhớ đến cái gì sao?” Tiểu Mai hỏi.

“Ách. . . . . . Không có gì.” Tay khoát khoát vuốt ngực đang nhảy lên rối loạn. Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra ?

*********

*********

“Sao chàng không thuê người làm?” Mao Uy Long liếc xéo nam nhân.

Từ sau khi trở về phủ, người này không biết vì sao, luôn đi theo nàng, không, nói chính xác là luôn buộc nàng ở bên người, hắn đi tới đâu nàng đều phải đi theo tới đó.

Lúc mới đầu nàng còn ngọt ngào như mật theo lên theo xuống hắn, dù sao thì khối băng này cũng chịu trói buộc một nữ nhân luôn làu nhàu như nàng ở bên cạnh, đúng là vô cùng khó, liên tục như vậy sau 3 ngày nàng chịu không nổi phải gào lên, bởi vì hắn càng ngày càng “Biến thái”, ánh mắt cơ hồ một khắc cũng không rời khỏi nàng, trừ lúc đi nhà xí, những lúc khác chỉ cần nàng vừa muốn chuồn êm đi làm việc riêng, chẳng hạn như cùng Tiểu Mai xuống phòng bếp uống trộm một chút rượu mơ quý của đầu bếp, hắn không tìm thấy người liền trở mặt nổi điên, lập tức lật tung khắp Cừu trang, cho đến khi nàng bình yên xuất hiện mới thôi.

“Ta đang tự mình làm việc?” Hắn lườm nàng một cái, cúi đầu tiếp tục thẩm duyệt báo cáo tình hình nông thu (thu hoạch nông sản) do Tuần phủ Xuyên Cũng vừa mang tới.

“Chàng đã đang làm việc, sao còn lôi kéo ta ở nơi này ngẩn người cùng chàng?” Nàng bất mãn kháng nghị.

Hắn cũng không thèm để ý đến bộ dáng kháng nghị không hiệu quả của nàng, chuyên tâm thẩm duyệt báo cáo trên tay.

“Chàng!” Nàng bực bội dậm chân, cái tảng băng đáng chết này, đang ngược đãi nàng sao? Đáng ghét! Đáng ghét vô cùng!

Nhìn chằm chằm vào cái người giống như đang chuyên tâm vào công việc kia, mắt nàng nhíu lại.

Hắc, lúc này không chuồn êm thì đợi đến bao giờ? Nắm chặt cơ hội, nàng nhón chân, giống như ăn trộm nhanh chóng vọt ra cạnh cửa, chỉ một bước nữa, chỉ cần xoải một bước nữa nàng sẽ được tự do ——

“Nàng phải đi đâu à?” Trong giọng nói của hắn mang theo ý tứ cảnh cáo nguy hiểm.

Mao Uy Long chán nản rụt chân lại. Hắn không phải đang chuyên tâm làm việc sao? Người này có thể một lúc làm hai việc sao, hay công việc làm Thế tử gia của hắn là nghề phụ, nhìn chằm chằm nàng mới là việc chính của hắn? !

Đáng hận! Nàng hằm hằm nhìn hắn. “Ta muốn đi nhà xí!” Nàng chu mỏ, không tin là hắn không cho phép!

Nhìn chằm chằm vào ánh mắt linh hoạt của nàng, nhìn điểm sáng chớp động giảo hoạt trong mắt kia, Cừu Thường Khiêm thầm than một tiếng, có chút mềm lòng. “Đi nhanh về nhanh, không được lề mề quá lâu.” Chắc là không thể kìm nén được nữa rồi, hắn cố ý để cho nàng đi hóng mát một chút.

Nàng vừa nghe, lập tức nhếch môi cười duyên với hắn, nụ cười của nàng làm mềm hoá đường cong trên gương mặt mới vừa lạnh lùng của hắn

Không nhịn được vui mừng như vừa được đặc xá, nàng xông đến, hôn hắn một cái kêu thật to, làm cho nụ cười của hắn càng thêm mở rộng, cơ hồ muốn thu lại cũng không được, người ta nhìn vào chắc chắn sẽ lầm tưởng rằng trời sinh hắn vốn có sẵn cười rất đáng yêu.

Nhìn nàng hưng phấn như chú chim non xông ra cửa, hắn mỉm cười buông sách vở trong tay xuống, khi bóng lưng nàng sắp biến mất, hắn khép mắt, nếp nhăn khi cười còn mơ hồ lưu lại trên mặt.

“Biểu ca?” Hỉ Nhi vào thư phòng đúng lúc bắt gặp được thần sắc chưa từng có của hắn, trong lòng có chút giật mình.

Biểu ca đang cười sao? Không phải nàng nhìn nhầm chứ?

Cừu Thường Khiêm mở mắt ra, nhìn về phía người vừa bước vào. Trên mặt nếp nhăn khi cười đã biến mất, vẫn là một vẻ lạnh lùng như cũ.

Nàng quả nhiên là nhìn lầm rồi.

“Chuyện gì?” Hắn nhàn nhạt hỏi, lại khép mắt.

“Ta. . . . . Ta chỉ là muốn hỏi huynh, muốn xử phạt biểu tẩu thế nào?” Hỉ Nhi nhẹ nhàng đi tới bên cạnh hắn, thử hỏi.

Con mắt đẹp đen nhánh của hắn chậm rãi mở ra .”Xử phạt cái gì?”

“Biểu tẩu thân là nữ quyến của hoàng tộc, không thể đánh phu quân, chuyện này nghe nói bác gái cũng biết, lão nhân gia rất khiếp sợ đấy.” Nếu không phải là bác gái đang bế quan (biệt lập, ở một mình) niệm Phật, chắc chắn đã sớm cho gọi nữ nhân Mao Tiểu Long kia đến trước mặt phạt thật nặng rồi.

“Có ai nói cho Người (mẹ ta) biết sao?” Hắn không vui nhíu mày.

“Chủ tử bị người khác ác ngôn (nói những lời độc ác) còn tay đấm chân đá, chuyện này toàn bộ Cừu trang đều biết, sao có thể giấu giếm Người được?” Nàng giận dữ nói. Nữ nhân này vô pháp vô thiên (coi trời bằng vung), dám động thủ với biểu ca, thật đáng chết, biểu ca chắc chắn không cho phép loại chuyện như vậy xảy ra, chắc chắn sẽ trừng phạt nặng nữ nhân không biết trời cao đất dày kia!

“Bởi vì Tiểu Long gặp phải một chuyện, quá sợ hãi nên mới như thế.” Hắn vẫn giữ nguyên bộ mặt không cảm xúc.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Nàng lập tức tò mò hỏi.

Cừu Thường Khiêm nhìn nàng một cái. “Không phải chuyện của ngươi.” Hắn cứng nhắc với nàng, dường như là mất hứng với sự hiếu kỳ dư thừa của nàng.

Mặt Hỉ Nhi ửng đỏ, càng giận hơn. “Nhưng biểu tẩu vi phạm chuẩn mực, làm nhục hoàng thân, huynh không tức giận chuyện đó sao?”

Hắn lạnh nhạt lườm nàng một cái. “Đây là chuyện giữa phu thê chúng ta, liên quan gì đến người ngoài? Vi phạm chuẩn mực cái gì?” Hắn khinh thường hừ lạnh.

Mặt nàng nóng lên, nàng cảm thấy hình như biểu ca đang trách nàng nhiều chuyện, nàng không tin biểu ca sẽ mặc cho một nữ nhân ở trước mặt hắn la lối om sòm, hôm nay nàng đến tìm hắn để chứng thực thật giả của chuyện này, thật không ngờ hắn càng bảo vệ nữ nhân kia nhiều như vậy, phẫn hận (phẫn nộ + uất hận) trong lòng thoáng chốc bùng lên. “Biểu ca, chẳng lẽ huynh thật sự không hề hối hận vì đã cưới một cô nương hoàn toàn không tương xứng với huynh như vậy sao?” Nàng không nhịn được hỏi.

Ánh mắt hắn vắng lặng, bình tĩnh quan sát nàng, khiến tim nàng đập rộn lên, cả người không được tự nhiên. “Hỉ Nhi, ngươi nghe đây, Tiểu Long là vợ của ta, ngươi là biểu muội của ta, thân phận của các ngươi đã định, điều này cả đời không thể thay đổi, nếu muốn thay đổi, trừ phi có người chết!” Hắn nói xong lời ác độc, hi vọng nàng bỏ đi ảo mộng, đừng lãng phí tâm tư vì hắn nữa.

Nàng cắn môi vô cùng tức giận. “Biểu ca, huynh” Hắn vẫn biết lòng của nàng, lại làm như không thấy, giờ phút này còn nói những lời này với nàng, nàng không cam lòng, nàng không tin hắn thật sự động lòng với Mao Tiểu Long!

“Thế tử gia, không xong!” Lý Văn đột nhiên mặt trắng bệch vọt vào thư phòng, trên mặt thấy rõ sự hốt hoảng.

“Chuyện gì?” Hắn hé miệng.

“Không xong, Thế tử phi ——”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Lương về bài viết trên: Lạc Lạc, TTripleNguyen, antunhi, lechi89, trankim, y229917
     

Có bài mới 06.06.2013, 16:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 15:51
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 861
Được thanks: 4551 lần
Điểm: 21.42
Có bài mới Re: (Cổ đại) Bất ngờ lên làm Thế tử phi - Thiển Thảo Mạt Ly - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


“Nàng làm sao?” Cừu Thường Khiêm đột nhiên đứng dậy, vội hỏi.

“Thế tử phi, người, người trúng độc!” Lý Văn lấy hơi, rốt cuộc nói ra.

“Cái gì?” Khuôn mặt đẹp tựa thần linh của hắn lúc này tàn bạo (tàn nhẫn hung ác) giống như ác ma.

Bọn họ dám? !

*********

*********

Hắn tỉnh táo, hắn lạnh lùng, hắn lãnh khốc, đây là tính tình của hắn. Từ trước đến nay, tất cả những điều mọi người thấy đều là sự máu lạnh tuyệt tình của hắn (gốc: lãnh tuyệt = lãnh huyết tuyệt tình), nội tâm kịch liệt, nóng bỏng như lửa của hắn, thủy chung son sắc của hắn không ai có thể nhìn thấu, nhưng giờ phút này, bộ mặt không muốn người biết này đã bộc lộ trước mắt tất cả mọi người, chỉ vì nữ nhân của hắn bị trúng kịch độc, tất cả thầy thuốc đều bó tay hết cách.

“Ngươi nói cái gì? Có giỏi nói lại một lần nữa xem!” Cừu Thường Khiêm sát ý (ý muốn giết người) nồng đậm, giống như La Sát đẫm máu gào thét với đám đại phu (thầy thuốc).

Lửa giận của hắn bùng phát từ lúc đại phu nói cho hắn biết Thế tử phi trúng độc quá nặng, thuốc dùng không có hiệu quả, hoàn toàn không khống chế được.

“Khởi. . . . . . Khởi bẩm Thế tử gia, Thế tử phi trúng một loại kịch độc truyền thống của Lê quốc, loại độc này đến nay không có người nào có thể giải, sáu người chúng tôi không ai có thuốc giải độc, thật sự không thể làm gì được.” Tay của người đại phu già run kêu một cái, không thể không mở miệng nhắc lại.

Hắn là đệ nhất danh y Xuyên Cũng (thầy thuốc nổi tiếng giỏi nhất Xuyên Cũng), chuyên chữa trị bệnh cho các quý tộc, lần này Thế tử phi trúng độc bất ngờ, dĩ nhiên hắn lập tức được truyền vào trang chữa trị, vì cẩn thận, hắn còn mang theo mấy đồ đệ bên cạnh, tất cả đều là những người có chỗ đứng trong giới thầy thuốc Xuyên Cũng, nhưng cả sáu người họ không một ai có thể giải được kịch độc trên người nàng, mắt thấy sinh mạng Thế tử phi từ từ biến mất, Thế tử gia lạnh lùng lửa giận đè nén phút chốc bộc phát, một dạng hình thái mà bọn hắn chưa từng thấy trước đây, họ sợ tới mức vỡ mật, không biết làm sao cho phải.

“Đồ vô dụng, không cứu được người, giữ các ngươi lại có ích lợi gì!” Thanh âm hắn lạnh lẽo.

“Thế tử gia, tha mạng !” họ sợ đến mức lập tức quỳ xuống.

“Đáng chết!” Hắn điên cuồng giận dữ phất tay áo, ngay tức khắc hạ lệnh giết sạch.

“Thế tử gia, xin bớt giận!” Lý Văn ở một bên không thể không mở miệng cầu xin. Chủ tử mặc dù lạnh lùng không hiểu tình người, nhưng tuyệt đối không lạm sát kẻ vô tội, thậm chí ít khi giận dữ, nhưng lúc này chủ tử lại không giống trước đây, tựa hồ muốn đại khai sát giới (editor: mở ra thế giới giết chóc, nói đơn giản là đang muốn giết người), ngay cả hắn cũng sợ đến mức không biết phải ứng đối ra sao.

“Câm mồm, đám người này lại dám nói những lời đại nghịch như vậy, dám nói Tiểu Long không thể cứu chữa, đã như vậy, bọn họ nên chôn theo, tất cả đều đáng chết!” Hắn cuồng bạo (cuồng nộ bạo phát) kinh người, khí lạnh xâm nhập khiến mọi người trong lòng run sợ, mấy đại phu đã sớm xụi lơ ngã trên mặt đất, không ngừng dập đầu cầu xin tha mạng.

Lý Văn thấy thế, không dám nhiều lời, mồ hôi lạnh chảy ròng lập tức lui qua một bên. Bất kể thế nào cũng không nghĩ tới, Thế tử phi lại khiến cho Thế tử gia lãnh tình (lạnh lùng không tình cảm) nổi cơn điên, đại khai sát giới!

Hắn đồng cảm nhìn mọi người đang run rẩy, mạng của bọn họ khó cơ hội giữ được rồi. . . . . .

“Tướng. . . . . . Tướng. . . . . . Công. . . . . .” Một thanh âm yếu đuối từ trên giường phát ra.

Toàn thân Cừu Thường Khiêm cứng ngắc, trong phút chốc tâm tình sôi trào mãnh liệt, nhưng hắn nhắm mắt lại, điều hòa hô hấp, hắn nhanh chóng khống chế tâm tình nguy hiểm của mình, bước nhanh đến chiếc giường. “Tiểu Long?”

“Chàng. . . . . . Đang tức giận sao?” ba ngày trúng độc ngắn ngủi, hai má nàng đã lõm xuống, mất hết nguyên khí, cơ hồ mạng đã sắp tắt.

“Không có!” Hắn trở về vẻ dứt khoát, âm thanh khàn khàn khô khốc.

“Vậy. . . . . . Tại sao mọi người quỳ đầy đất?” Nàng ngủ mê man đã rất lâu, vừa mới miễn cưỡng mở mắt, liền nhìn thấy một nhóm người quỳ trước giường. Họ là ai?

“Bọn họ đều là lũ người đáng chết!” Mặt của Cừu Thường Khiêm không có một chút sắc màu ấm áp nào.

“Thế tử phi, bọn họ đều là đại phu đến chữa trị cho ngài.” Tiểu Mai ở một bên cắn răng liều mạng xen vào. Có lẽ khi Thế tử phi mở miệng còn có thể cứu được đám người kia.

Chỉ là khi Tiểu Mai vừa nói xong, nàng nhận được ánh nhìn căm tức của Cừu Thường Khiêm, thân thể nàng co rụt lại, sợ đến mức núp vội sau lưng tổng quản, nàng biết nàng đã chọc giận Thế tử gia, nàng không chết thì cũng chỉ giữ được nửa cái mạng, nàng sợ run lẩy bẩy.

“Đại phu? Tướng công. . . . . . ta không thể cứu được nữa sao?”

“Nói bậy, nàng sẽ không có việc gì đâu, ta cũng sẽ không cho phép nàng rời khỏi ta!” Hắn nắm tay chặt nàng, căng thẳng không ngừng tăng lên.

“Nếu đã vậy. . . . . . để đám người kia đi đi, không còn việc của bọn họ nữa rồi.”

Hắn yêu thương không thôi nhẹ nhàng dùng ngón tay vuốt gương mặt vốn vô cùng tinh xảo của nàng, thế nhưng lúc này nố đã khô cằn, hắn lại sinh ra tức giận: “Không được?” Hắn quả quyết cự tuyệt.

“Nhưng. . . . . .”

“Đừng nói nhiều nữa, ảnh hưởng nguyên khí (sinh lực).” hắn xụ mặt xuống ngay lập tức, gương mặt kiên cường trở nên âm trầm hơn cả quỷ.

Giờ phút này sự tức giận của hắn cho dù là ai cũng không thể hít thở bình thường, trừ phi những người này có thể làm cho nàng cải tử hồi sinh.

Ánh mắt nàng càng thêm rệu rã, tinh thần cũng không tập trung được, càng không đủ sức cứu giúp những người sắp bị chôn theo nàng kia.”. . . . . . Tướng công, ta đang khóc à. . . . . . Ta cảm giác khóe mắt ẩm ướt?”

“Đúng vậy, đừng khóc, không sao đâu.” Hắn xanh cả mặt, đôi tay phát run lau đi vết máu trên khóe mắt nàng, lòng hắn đầy kinh sợ.

Mọi người kinh hãi, đưa mặt nhìn nhau, nhưng không ai dám nhiều lời.

Cừu Thường Khiêm che giấu che giấu thật kĩ sự sợ hãi đang muốn sụp đổ trong lòng. Lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy sợ hãi, hắn có thể trầm mặc đối diện với tất cả, nhưng hiện tại hắn không thể tỉnh táo đối mặt với sự thật là nàng sắp biến mất trên thế gian này mãi mãi, cho đến bây giờ, hắn không còn hoài nghi tình cảm của hắn dành cho nha đầu này nữa, hắn tại sao vẫn không có cách nào để buông tay, hắn không thể buông tay được. . . . . .

Trái tim không nghe lời co rút mãnh liệt hơn, khiến hắn cảm thấy hít thở không thông, hắn càng hận hơn khi hắn không thể cứu được cho nàng!

“Chàng. . . . . . chàng cũng trúng độc sao? Tại sao. . . . . . Mặt của chàng cũng tái nhợt. . . . . . như thế? Lại còn. . . . . . Đổ mồ hôi?” Nàng nỗ lực nhìn hắn.

“Ta. . . . . . Có sao? Nàng nhầm rồi.” Cổ họng của hắn khô khốc cơ hồ không thốt nên lời.

“Vậy sao. . . . . . Khụ khụ. . . . . . Ta nên ngủ thêm một chút thì tốt hơn. . . . . . Có phải không?” Nàng yếu đuối cười, khóe miệng lại trào ra một chút đỏ tươi.

Cừu Thường Khiêm lạnh cả sống lưng, hắn lén giúp nàng lau đi vết máu. “Ừ, ngủ đi, khi tỉnh lại độc trên người nàng sẽ hết.” Hắn nuốt khan khó khăn nói.

“Tốt. . . . . .” Lời còn chưa nói hết, nàng đã mê man thiếp đi.

Hắn nắm chặt tay nàng, trong lòng lại không ngừng hoảng sợ, thật lâu không ngẩng đầu, càng không nói một câu, mọi người lặng im, không dám thở mạnh, chỉ sợ phát ra một thanh âm nhỏ thì họ sẽ trở thành những thi thể đầu tiên bị chôn theo.

“Đại phu, ta hỏi lại một lần nữa, Tiểu Long thật sự không thể cứu?”

“Này. . . . . . Nàng đã thất khướu chảy máu (bảy lỗ: hai tai, hai lỗ mũi, hai mắt, miệng), e rằng không qua nổi hai ngày nữa.” Lão đại phu thanh âm run run vừa nói xong, mọi người kinh ngạc thở hốc. Lão đại phu này không muốn sống nữa sao, lúc này còn giám nói thật?

Chỉ thấy lão đại phu vẻ mặt già nua run rẩy, thực ra hắn cũng muốn nói dối, nhưng chuyện này căn bản không lừa gạt được, bởi vì Thế tử phi đã xuất hiện dấu hiệu tử vong, thực sự chống đỡ không được bao lâu, đến lúc đó thêm một cái tội nói láo kết quả sẽ thảm hại hơn, nên đành phải nói thật.

“Hai ngày?” Con ngươi âm trầm nhiễm một tầng khí lạnh.

Mọi người rợn cả tóc gáy, hàm răng run rẩy va vào nhau như muốn phát ra tiếng.

Cừu Thường Khiêm lần nữa ngẩng đầu lên, như cột băng lạnh lẽo. “Tổng quản!”

“Có nô tài.” Thanh âm của Lý Văn có chút run rẩy.

“Trừ lão đại phu, tất cả những kẻ vô dụng này mang chém hết cho ta!”

“A!” Mọi người vừa nghe, toàn bộ gào khóc thành tiếng, người trên giường còn chưa chết, những người chôn theo đã sẵn sàng chờ nàng.

Vương phi nghe chuyện chạy tới cũng không dám tin đứa con trai lạnh lùng của nàng lại vì một nữ nhân trên giường, trở thành Diêm Vương đẫm máu, còn Hỉ Nhi vô cùng hoảng sợ.

Đây không phải biểu ca mà nàng biết, hắn sẽ không vì một nữ nhân mà điên cuồng đến vậy. . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Lương về bài viết trên: Lạc Lạc, TTripleNguyen, antunhi, lechi89, trankim, y229917
     
Có bài mới 24.06.2013, 16:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 15:51
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 861
Được thanks: 4551 lần
Điểm: 21.42
Có bài mới Re: (Cổ đại) Bất ngờ lên làm Thế tử phi - Thiển Thảo Mạt Ly - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


♥ Chương 7 ♥

Cẩn thận mấy cũng có lúc sơ xuất! Hắn cho rằng sẽ không ai có cơ hội thương tổn nàng trước mặt hắn, nhưng hắn đã sai rồi! Cừu Thường Khiêm rơi vào nỗi sợ mà trước nay chưa từng có. Hắn phải ngăn cản lại, dốc toàn lực ngăn cản! Chỉ là, trước lúc ngăn cản kịp . . . . . .trước khi nàng biến mất, hắn còn có thể là hắn nữa không?

*********

“Tướng công. . . . . . Ta biết rõ, ta sắp chết rồi. . . . . .” Ba canh giờ sau, Mao Uy Long đột nhiên tỉnh lại.

“Không cho nói bậy!” Hắn vẫn nắm lấy tay nàng một tấc cũng không rời, nghe lời này của nàng, hắn không khỏi tức giận nghẹn ngào.

“. . . . . . Là nói bậy sao? Tại sao ta cảm giác thân thể càng ngày càng nặng. . . . . . Người cũng càng ngày càng cảm thấy không khỏe?” Hiện tại nàng muốn mở mắt cũng phải cố hết sức, nhưng nàng muốn nhìn hắn, mắt không thể đóng lại như thế này được.

“Đó là bởi vì nàng uống thuốc, một lát nữa sẽ cảm thấy dễ chịu.” Hắn nói dối, trên môi không có nổi một nụ cười.

“Đó. . . . . . Ngộ nhỡ. . . . . . Ta là nói ngộ nhỡ. . . . . . Ta thật sự chết đi rồi. . . . . . Chàng sẽ cưới Thế tử phi khác sao?” Nàng như muốn tắt thở, gương mặt lại không cam lòng.

Hắn bất đắc dĩ cười, đây mới chính là nàng, không phải sao? “Đúng vậy, cho nên nàng không thể chết.” Hắn kích nàng.

“Dày, ta biết ngay cái người chồng bạc tình này . . . . . . Chàng yên tâm. . . . . . Ta sẽ không cho chàng có cơ hội cưới người khác!” Gương mặt trắng bệch của nàng nghiêm lại, kích động huơ nắm đấm trên không trung, nàng nghĩ mình còn có sức để vung tay, kết quả là giống như ruồi muỗi vỗ cánh, rất mềm yếu vô lực.

“Được, nàng đừng kích động, ta sẽ không cưới.” Không thể để nàng tức giận, hắn nắm lấy bàn tay đang vô lực vung lên của nàng, nhỏ giọng cam kết.

“Thật?”

“Thật.”

“Vậy hiện tại chàng cũng không được thừa lúc ta đang bệnh. . . . . . nhân cơ hội cưới vợ bé!” ánh mắt nàng mê ly nhìn Hỉ Nhi đang đứng sau lưng nam nhân của mình. Nha đầu này luôn nhìn chằm chằm nam nhân của nàng, nếu như nàng không có ở đây, không biết nàng ta sẽ làm ra chuyện gì?

Ghen? Hắn lại cảm thán một tiếng. “Sẽ không ——”

“Không bằng. . . . . . Để đề phòng, chàng đuổi hết tất cả những cô nương trẻ tuổi trong Cừu trang đi thật xa. . . . . . Nếu không, ta nhất định không yên lòng. . . . . . Bệnh e rằng sẽ không thể tốt lên được, khụ khụ. . . . . .” Dù nàng đang trong cơn nguy kịch, con ngươi quỷ quái (quỷ linh tinh) vẫn còn chợt lóe, cự nhiên nhân cơ hội uy hiếp.

“Được.” Hắn không chậm trễ nhanh chóng đồng ý.

“Biểu ca, nàng ta đã sắp phát độc mất mạng rồi, huynh cư nhiên đồng ý yêu cầu vô lý đó của nàng ta? Bản thân huynh là mạch sống của hoàng tộc, sao có thể không kéo dài hương hỏa? Biểu tẩu trúng độc điên rồi, huynh cũng không thể giống như nàng ta!” Hỉ Nhi lập tức tức giận nói. Nha đầu này muốn xua đuổi nàng, người đã muốn chết, còn muốn tác quái!

“Câm mồm!” Hắn lạnh lẽo giận dữ mắng mỏ. Nàng ta dám ở trước mặt Tiểu Long nói ra chuyện nàng sắp phát độc mất mạng, không thể tha thứ được!

“Nhưng sẽ phải ——”

“Còn không im miệng!” Hắn cuồng nộ. “Tổng quản, không nghe thấy ta đồng ý với Tiểu Long điều gì sao? Đuổi tất cả nữ thân quyến chưa lập gia đình ở trong trang ra khỏi phủ, một người cũng không cho phép lưu lại!”

“Dạ, nô tài lĩnh mệnh.” Lý Văn vẻ mặt đau khổ chuẩn bị đi làm chuyện chủ tử giao phó.

“Biểu ca, huynh điên rồi, huynh thật sự làm như vậy?!” Hỉ Nhi khiếp sợ không tin.

Hắn lạnh lùng nhìn nàng. “Ngươi cũng nên rời đi.” Hắn đối với nàng ta cũng hạ lệnh đuổi khách.

“Ta? Ngay cả ta huynh cũng đuổi? !” Nàng ta ngạc nhiên.

“Ngươi. . . . . . Không phải cũng là nữ quyến chưa lập gia đình sao?” Thật đúng là Mao Uy Long khí tức đã sắp đứt đoạn, nàng dường như vẫn không biết mình thật sự sắp tan thành mây khói, còn có ý tứ muốn trừ đi tình địch chướng mắt.

“Ngươi! nữ nhân độc ác này, là ngươi khiến biểu ca biến thành Diêm vương tàn khốc, chỉ vì ngươi, biểu ca đã tàn sát mấy đại phu, bây giờ đến cả ta ngươi cũng không bỏ qua, đồ yêu nữ này, mê hoặc biểu ca, khiến huynh ấy trở thành Diêm La Vương người người sợ hãi, ngươi đáng chết, ngươi tại sao không chết sớm một chút? Đừng kéo dài cái hơi tàn tiếp tục hại chết mọi người nữa!”

Sắc mặt Mao Uy Long trong nháy mắt lại thêm một tầng trắng.”. . . . . . Tướng công, nàng ấy nói. . . . . . Là thật sao? Chàng vì ta mà giết không ít người?” Tại sao nàng cái gì cũng không biết?

Con mắt đầy tối tăm hàm chứa bén nhọn của hắn đưa mắt liếc một cái, trong nháy mắt, Mao Uy Long như nhìn thấy ác ma chuyển thế, bởi vì phu quân của chính mình bỗng chốc trở nên dữ tợn đáng sợ .

“Không cứu sống được nàng, những người đó đều đáng chết!”

“Không cứu được ta?!” Nàng vô cùng kinh ngạc, một hơi cơ hồ không phát ra được.

“Tiểu Long. . . . . .” Thấy nàng như thế, hắn buồn bực vì bản thân lỡ lời

“Ta thật sự sẽ. . . . . . Chết? Ta nhớ ra rồi. . . . . . chàng giết những đại phu kia. . . . . .” Nàng khiếp sợ nhớ tới cảnh tượng lần trước lúc nàng tỉnh lại, hắn thật sự vì nàng mà giết người rồi!

Hắn bị điên rồi hay sao?

“Không cho chết, ta không cho nàng chết, nếu như nàng không thể sống, ta sẽ giết sạch tất cả đại phu ở Xuyên Cũng!” Hắn phẫn nộ cực điểm.

“Ụa. . . . . .” Nàng nôn một tiếng, nôn ra một hớp máu đen.

“Tiểu Long!” Hắn ôm nàng, mặt biến sắc.

Nàng ánh mắt bắt đầu tan rã.”. . . . . . Đừng giết người vì ta nữa. . . . . . Hỉ Nhi nói không sai, ta là yêu nữ, khiến chàng trở nên tàn bạo như thế. . . . . .”

“Nói bậy, chuyện không liên quan tới nàng, nàng đừng tự trách, ta không giết người nữa là được, nàng tỉnh lại đi, ta không cho phép nàng rời khỏi ta!” Cừu Thường Khiêm không che giấu được sự luống cuống trong mắt.

“Tướng công. . . . . . Ta chưa từng nghĩ mình thực sự sẽ hồng nhan bạc mệnh, đã như vậy. . . . . . Ta còn có một chuyện muốn nói với chàng . . . . . .” Nàng sinh mệnh mong manh như sợi tơ, lúc này nàng tin mình sẽ không sống được bao lâu.

“Nàng. . . . . .” Nắm chặt tay của nàng cơ thể không ngừng phát run.

“Chỉ là. . . . . .trước khi ta nói chuyện này cho chàng biết. . . . . . Ta muốn hỏi chàng. . . . . . Chàng yêu thích ta sao?” Nàng miễn cưỡng ngẩng đầu, chống lại con ngươi chứa đầy nguy hiểm của hắn.

“Ừ.” Hắn gật đầu, không tiếp tục cố chấp nữa, hắn thừa nhận mình yêu nàng hơn cả sinh mạng của bản thân.

Nàng cảm động rơi lệ, cái tên quỷ chết tiệt này rốt cuộc cũng thừa nhận là hắn yêu nàng, đáng tiếc, biểu lộ quá muộn, nàng sắp hương tiêu ngọc vẫn rồi, ô ô. . . . . .

“Ta thu lại yêu cầu vừa rồi, chàng có thể cưới Tân Phi. . . . . . Khụ khụ. . . . . .” Nàng không biết là mình sắp chết, nên mới đưa ra yêu cầu không hợp tình người như thế, không nghĩ tới hắn đồng ý, nam nhân này vì nàng thật sự không phân biệt phải trái, hắn giận chó đánh mèo vì nàng mà giết người, nàng thật là có lỗi.

“Đừng nói nữa, trừ nàng ra ai ta cũng không cần!” Hắn quả quyết cự tuyệt.

Nàng không ngừng lệ rơi, hiện tại nàng mới phát hiện, người đàn ông lạnh lùng này thật ra rất chung tình, một khi hắn đã yêu . . . . . . Ha ha, nàng quá may mắn! Hắn cũng yêu nàng . . . . . .

“Nhưng. . . . . . Ta có một chuyện gạt chàng. . . . . . Nhưng cũng không còn quan trọng nữa. . . . . . Khụ khụ. . . . . . Bởi vì ta sẽ chết. . . . . .”

“Nàng đang nói cái gì vậy?”

“Ta. . . . . . Thật ra thì. . . . . . Không phải. . . . . .” Nàng đột nhiên điên cuồng ho ra một hớp máu đen, máu vương khắp người hắn.

“Tiểu Long!” máu hắn đảo ngược, nhịp tim cơ hồ dừng lại.

“Ta không phải ——” lời nói chưa hết, nàng đã khép mắt, không thể nói tiếp .

Mắt Cừu Thường Khiêm vằn lên tia máu, vẻ mặt cuồng loạn, oán giận tích lũy ở trong lòng càng ngày càng lớn, hắn rốt cuộc không kiềm chế được cơn bạo phát, mọi người vô cùng hoảng sợ tông cửa xông ra, ai ai cũng sợ chậm một bước thì họ sẽ thành một đám vong hồn.

*********

“Huynh rốt cuộc cũng khôi phục nhân khí (ý là khôi phục tính người).” Trong đại sảnh, Trạm Thanh giọng điệu châm chọc, cười nói.

Không nghĩ tới trước đây, con người này tính tình lạnh lẽo không có tính người, nhưng lúc này, hắn cảm thấy con người này có thể khôi phục lại cái thần thái lạnh lẽo đó, quả thật có thể khiến cả nước vui mừng.

Bởi vì lạnh còn tốt hơn, theo tổng thể thì lạnh lùng so với tàn nhẫn còn tốt hơn nhiều!

Cái vẻ mặt điên cuồng của người này thật sự rất đáng sợ, nhớ tới khi hắn vừa chạy tới nơi thì con người này đã phá hỏng một tòa lầu, tay cầm kiếm, Lục Thân Bất Nhận (mất hết tính người: bố, mẹ, anh, em, vợ con đều không nhận), ai cũng không ngăn được, cũng không dám ngăn, ngay cả Hỉ Nhi ở gần hắn thiếu chút nữa cũng mất mạng, trở thành oan hồn dưới một đao của hắn, may thay hắn đã định thần kịp lúc, nếu không hậu quả thật không thể tưởng tượng.

Chuyện này ngay cả hoàng thượng cũng bị kinh động, nếu không phải do hắn hết sức ngăn trở, ắt hẳn hoàng thượng đã sớm thân chinh ngự giá chạy tới tận đây xem rõ nguyên do sự tình.

“Ừ.” Cừu Thường Khiêm một khi khôi phục bình thường chính là dáng vẻ lạnh lùng đáng ghét thường ngày, nhưng lần này sự trở lại của hắn không phải là sự tức giận mà là nụ cười vui mừng.

“Đây, ta cứu huynh một mạng, sao ngay cả một câu cảm ơn cũng không có?” Hắn bất mãn kháng nghị.

“Huynh?”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Lương về bài viết trên: Lạc Lạc, TTripleNguyen, antunhi, hoangcindy, lechi89, trankim, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 42 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichmong77, cuccaca, pkd1984tn, vantruong và 136 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.