Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 

Sủng phi bướng bỉnh của vương gia - Mễ Lộ Lộ

 
Có bài mới 03.06.2013, 22:00
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.01.2013, 22:47
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 369 lần
Điểm: 10.99
Có bài mới Re: (Cổ đại) Sủng phi bướng bỉnh của Vương gia - Mễ Lộ Lộ (H) - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Mặc dù bọn họ không phải người tốt gì nhưng không tính là người xấu, chẳng qua là mọi người thường gọi họ là sơn tặc mà thôi.

Đúng vậy! Bọn họ là sơn tặc chuyên cướp bóc của quan phủ.

Tương đối đặc biệt chính là mỗi lần Đại Đương Gia cướp tiền bạc hay vật trân quý gì đều đem chia cho người cho người nghèo một nửa còn lại thì dùng để nuôi sống Lãnh Dạ Bảo bọn họ. Đại Đương gia đa số nhặt cô nhi hoặc phụ nữ, già trẻ không nơi nương tựa về chăm sóc. Dĩ nhiên bốn huynh đệ bọn họ cũng được nhận về sơn trại.

Mấy năm qua, Đại Đương Gia không có bạc đãi bọn họ mà còn nuôi cho trắng trẻo mập mạp.

Bởi vì quan phủ một năm vận chuyển tiền thuế vào cung chỉ có một lần nên Đại Đương Gia dạy bọn họ kinh doanh buôn bán để khi dê béo không tới cửa thì mọi người có thể buôn bán sống tạm qua ngày.

Cũng khó trách A Tài khi biết quan phủ lần này vận chuyển hơn mười vạn hoàng kim lại phấn khích như thế, bởi vì chỉ cần cướp lần này bọn họ có thể nhiều năm không lo ăn mặc, đây chính là có công lớn a!

"Rốt cuộc có chuyện gì?"  A Bảo nhỏ tuổi nhất cau mày hỏi.

"A Tài, ngươi gấp cái gì?" A Ngân nhổ một ngụm, nhịp nhịp hai chân.

"Ta mới biết được một tin tốt." A Tài hào hứng nói: "Hãn Châu Thành thu thuế năm nay được hơn mười vạn hoàng kim."

Lời vừa nói ra mọi người ai cũng nhướng mày.

"Vậy thì thế nào?" A Kim nhíu mày một cái. "Lão đại năm nay không phân phó chúng ta cướp quan ngân, do đó chớ nên hành động thiếu suy nghĩ."

A Tài vừa nghe, khóe miệng nhất thời xụ xuống. "Đại ca, lão đại như người tàng hình, đi đi về về không ai hay, chờ đến khi hắn biết chuyện rồi hạ lệnh xuống thì sợ rằng chúng ta không còn cơ hội cướp quan ngân nữa.

"Nhưng từ trước đến giờ chúng ta đều nghe theo chỉ thị của lão đại." A Kim trời sinh bảo thủ, không dám tuỳ tiện hành động.

"Đại ca!" A Tài không nhịn được khẽ hô, "Bỏ qua cơ hội lần này, lần sau phải đợi đến khi nào?!"

"Ừ. . . . . ." A Ngân ở trong lòng tính toán, rốt cuộc lên tiếng phụ họa, "A Tài nói không sai, cơ hội lần này khó được, nếu bỏ lỡ, chỉ sợ ngay cả lão đại cũng nuối tiếc."

A Bảo vuốt vuốt cằm nói: "Tám năm nay, chúng ta cướp bóc lão đại cũng không phản đối, nay lại biết tính toán cướp như thế có khi lão đại còn vui mừng không kịp."

"Ta cuối cùng cảm thấy. . . . . ." A Kim có dự cảm không tốt nói. "Lão đại không dặn chúng ta hành động, chỉ sợ lần này thiếu suy nghĩ không chừng lại gây ra chuyện."

"Sao có thể xảy ra chuyện gì?" A Tài cười lạnh nói. "Chúng ta có bao giờ thất thủ chưa?"

"Đại ca, khó có khi A Tài ngu ngốc lại biết được tin tức tốt như vậy, chúng ta đánh cược thử một lần đi." A Ngân nheo mắt, tán thành ý tưởng của đệ đệ.

"Đúng nha, đại ca." A Bảo cũng gật đầu, "Huống chi lão đại cũng cho chúng ta quản lý chuyện trong bảo, chỉ cần cẩn thận một chút, chắc không có vấn đề gì."

A Kim nghe ba đệ đệ cổ xuý, quả thật có chút động lòng.

Dù sao, mười vạn lượng hoàng kim cũng không phải là một số lượng nhỏ, có lẽ cướp đi khoảng quan ngân này, sau này bọn họ cũng sẽ không cần cướp bóc mạo hiểm nữa.

A Kim suy nghĩ một lát, rốt cuộc gật đầu."Tốt, chúng ta liền thừa dịp lão đại không có ở đây, làm thật tốt mọi chuyện, ngàn vạn lần không để cho lão đại mất mặt."

Kim Ngân Tài Bảo, bốn huynh đệ bọn họ quyết định liều lĩnh một phen—— mười vạn lượng hoàng kim, bọn họ nhất định cướp được!

Hùng Bảo Bảo rất hưng phấn.

Bởi vì nàng lớn như thế vẫn chưa thấy qua nhiều tiền như thế, hơn nữa đến Phượng Thiên Thành, có thể thấy được mặt của Hoàng Thượng nữa a!

Ừ, nói gì nàng cũng muốn đi theo đại ca, tham gia lần bảo tiêu này!

Sáng sớm, Hùng Bảo Bảo đặc biệt thay nam trang nhẹ nhàng, bên hông đeo theo trường tiên thường dùng, mái tóc dài đen nhánh được cột thành đuôi ngựa, đôi mắt to tròn toả ra ánh sáng tự tin.

Nàng đi đến tiền viện, thấy mười mấy tên quan binh đứng chờ sẵn ở đó, nhiều người như thế cơ hồ khiến người lầm tưởng là chuẩn bị đi chinh chiến.

"Không cho phép ngươi đi." Tiểu muội còn không có đến gần, Hùng Phách liền gầm nhẹ ra tiếng.
Hùng Bảo Bảo phồng má."Tại sao?"

"Lần này đi không phải là đùa giỡn." Hùng Phách vội vàng chỉ huy mọi người lên xe ngựa."Nếu ở trên đường xảy ra chuyện gì, lão tử cũng không rỗi rãnh bảo vệ muội."

"Muội có thể bảo vệ mình!" Hùng Bảo Bảo tức giận nói."Coi như huynh không cho muội theo cùng, muội cũng sẽ len lén đi theo các huynh phía sau!" Nàng nói được là làm được.

"Trở về phòng ngay!"Hùng Phách mất hứng ra lệnh.

"Không sao, huynh bây giờ không để cho muội theo, muội cũng  sẽ nghĩ biện pháp đi theo các huynh phía sau, đến lúc đó muội không tầm mắt huynh, nếu như xảy ra chuyện gì, cha cùng mẹ sẽ không bỏ qua cho huynh!" Nàng là cô nương rất kiêu ngạo, không để đại ca ở trong mắt.

Hừ! Trước kia tuổi còn nhỏ, nàng cảm giác đại ca giống như con gấu, chỉ sợ hắn một quyền sẽ để làm nàng ngã xuống, nhưng là sau khi lớn lên, mới phát hiện tính cách đại ca rất giống cha, chỉ là ngoài mặt uy phong mà thôi, gặp phải nữ nhân thì rất dễ mềm lòng.

Cho nên, muốn không cho nàng đi cùng? Không dễ đâu!

Hùng Phách giận đến cặp mắt sắp bốc lửa, thiếu chút nữa thất thủ bóp cái cổ mảnh khảnh của nàng. Điêu ngoa, vô lý  như vậy, có người nam nhân nào chịu được nàng?!

"Nói nha, huynh có cho hay không?" Hùng Bảo Bảo hừ hai tiếng, một chút cũng không thỏa hiệp. "Muội cũng không phải là đứa trẻ ba tuổi, muội sẽ bảo vệ mình, được không?"

"Ta không trông nom được muội, lý do này được chưa?" Hùng Phách cắn răng gầm nhẹ.
Hùng Bảo Bảo lè lưỡi nói: "Cha mẹ đều không phản đối, huynh cũng đừng cố chấp nữa"
Nói xong, nàng tiến lên ôm cánh tay huynh trưởng, bắt đầu làm nũng.

Hùng Phách hít sâu, cảm giác muội muội  đi theo hắn hành tẩu giang hồ như vậy, cũng không phải là kế hoạch lâu dài.

Cô nương bình thường nên ngoan ngoãn trong khuê phòng thêu hoa, luyện đàn, mà không phải giống như muội muội hắn như vậy, mỗi ngày chỉ lo chạy ra ngoài, càng ngày càng giống con mèo hoang.

Lâu ngày rồi, cũng không có bà mai dám đến cửa làm mai, nàng sớm muộn cũng sẽ biến thành gái lỡ thì, không ai thèm lấy!

"Lần này đi xong, muội sẽ ngoan ngoãn nghe lời?" Hắn nhíu mày hỏi.

Hùng Bảo Bảo nháy mắt mấy cái."Muội đồng ý với huynh." Dĩ nhiên, chỉ đồng ý hôm nay.
Cuối cùng, Hùng Phách nhượng bộ, quyết định cùng tiểu muội cùng nhau lên đường.

Nhìn thấy đại ca không hề phản đối nữa, Hùng Bảo Bảo cao hứng cười, bắt đầu mong đợi dọc theo con đường này sẽ có chuyện tốt gì xảy ra.

Hơn nữa đưa quan ngân đến Hoàng Cung, nàng có khi được gặp mặt Hoàng Thượng.... ........A ha ha, kế hoạch vô cùng hoàn mỹ!

Nhưng là, Hùng Bảo Bảo lại quên một điều.

Có lúc, thực tế khác xa hoàn toàn so với kế hoạch, hơn nữa………… thực tế có khi tàn khốc hơn rất nhiều.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mimiko về bài viết trên: Nguyệt Băng, Tử Quân, Violet12358, antunhi
Có bài mới 06.06.2013, 20:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.01.2013, 22:47
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 369 lần
Điểm: 10.99
Có bài mới Re: (Cổ đại) Sủng phi bướng bỉnh của Vương gia - Mễ Lộ Lộ (H) - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3:

Không khí bên ngoài rất tốt.

Hùng Bảo Bảo há miệng to hô hấp, phát hiện mình ở nhà buồn bực quá lâu.

Nếu không phải nàng là thân nữ nhi, đã sớm dọn dẹp quần áo, phất phất ống tay áo, tiêu sái ra ngoài đi dạo.

Tăng thêm kiến thức, chơi khắp thiên hạ —— đây là nguyện vọng của nàng, nhưng nàng cũng biết không thể thực hiện được, dù sao nàng là một cô nương, mấy năm sau sẽ phải lập gia đình, sinh con.

Nếu không phải là cha mẹ thương nàng, để nàng ở thêm mấy năm, có lẽ năm nay nàng hai mươi tuổi, cũng đã sớm làm mẹ mấy đứa con.

Vừa nghĩ tới tình cảnh mình thành thân, Hùng Bảo Bảo không nhịn được rùng mình một cái.
Ai, nếu như nàng là một con chim nhỏ thì tốt bao nhiêu? Ngồi trên tuấn mã, nàng thở dài một cái.

Nhìn đại ca nàng cứ hăng hái chạy khắp cả Đại Giang Nam Bắc, quen biết bao nhiêu là người. Mà nàng mỗi khi đi vận chuyển xa xôi hơn một chút, đại ca liền cố ý không cho nàng đi, nói mang theo một cô nương ra ngoài khó khăn đến nhường nào.

Hừ, thành kiến, cố chấp, không nhân tính! Hùng Bảo Bảo ở trong lòng trộm mắng huynh trưởng, chu cao cái miệng nhỏ nhắn.

Nhưng hôm nay tạm thời không so đo cùng đại ca, chỉ cần chuyến vận chuyển này thành công, bọn họ liền có thể gặp được Hoàng Thượng! Vừa nghĩ có thể gặp mặt Rồng, trong lòng nàng không giấu được hưng phấn.

Phía trước đột nhiên có một hồi bụi bậm, một đám người cưỡi ngựa chay nhanh đến, bọn họ ai cũng lưng hùm vai gấu, lấy miếng vải đen che kín khuôn mặt.

Người trong tiêu cục với binh lính chưa kịp phản ứng, bọn chúng đã ném đạn khói ra, chỉ một thoáng, bốn phía đã mịt mù, ngựa kinh hoảng chạy tán loạn.

Hùng Bảo Bảo bị sặc khói đến mắt cũng không mở ra được, càng không khống chế được ngựa đang hoảng loạn, chỉ có thể mặc cho nó chạy loạn về phía trước.

"Khụ, khụ ——" nàng sặc đến nước mắt chảy ròng, thiếu chút nữa không thở nổi, bên tai chỉ nghe tiếng vó ngựa hỗn loạn, xen lẫn tiếng mọi người gầm nhẹ.

Đợi khói mù mưa sa tản đi, Hùng Phách phát hiện bọn họ bị bao vây, đối phương có ít nhất hơn trăm người, ánh mắt sắc bén, nhìn chằm chằm tựa như một đám sói.

"Để tất cả mọi thứ ở đây." Nam nhân cầm đầu trầm thấp nói.

"Càn rỡ!" Thủ lĩnh đội quan binh nhảy ra, không nói hai lời liền rút đao.

Trong nháy mắt, tất cả bọn sơn tặc đều hếch mày lên.

Bọn quan phủ này thật không biết điều, mới một tí đã động thủ, muốn đánh nhau nếu không nhìn thời gian, địa điểm thì cũng phải biết người đối phương nhiều gấp hai lần so với mình, vậy mà còn dám khiêu khích, không phải là muốn tìm đường chết sao!

Cho nên á..., bọn họ ghét quan phủ cũng không phải là không có nguyên nhân.

Vì vậy, bọn sơn tặc không nói hai lời, quyết định tấn công.

Lạch cạch leng keng, tiếng đao kiếm vang lên bên tai không dứt, hai bên người ngựa đánh nhau quyết liệt.

Chỉ là bọn sơn tặc cũng không muốn giết người, mục tiêu của bọn họ là mười vạn hoàng kim, nếu thuận lợi lấy được bọn họ cũng không cần động đao động kiếm đả thương người vô tội.

Ở thời điểm hai bên tranh đấu kịch liệt, Hùng Bảo Bảo vì không khống chế được dây cương, mặc cho con ngựa chạy tán loạn. Nàng nín thở không dám động, phát hiện hiện con ngựa tựa như điên, căn bản không dừng lại được.

Cuối cùng, nàng quyết định vứt bỏ con ngựa, bởi vì tiếp tục như vậy nữa, nàng có khả năng bị rớt xuống ngựa ngựa, bị chân sau của nó đá trúng. . . . . .

Nghĩ đến tình huống đó, lòng của nàng không khỏi luống cuống, hơn nữa bên tai lại truyền tới tiếng hai bên giao chiến, càng làm lòng nàng nóng như lửa đốt.

Đại ca không có sao chứ? Khi nàng đang thất thần, con ngựa đột nhiên giơ hai chân trước lên, làm cả người nàng rơi về phía sau.

Hùng Bảo Bảo hết hồn, không còn kịp nữa nắm vững dây cương, thân thể nặng nề té xuống mặt đất.

Nàng nhắm chặt mắt lại, cảm nhận được một hồi đau đớn kịch liệt, cát đá thô tháo mài rách da thịt mềm mại của nàng, tiếp đó nàng không ngừng lăn trên mặt đất.

Nàng cắn răng không có la ra tiếng, cuối cùng thân thể mặc dù dừng lại, nhưng là đầu cũng đụng mạnh vào một tảng đá lớn.

Trong nháy mắt, một mảnh đen tối đánh tới, nàng chỉ còn cảm giác đau đớn kịch liệt.

Nàng vô lực nhắm mắt lại, bên cạnh tảng đá lớn còn có vết máu do bị đầu nàng đụng vào, cả người nàng ngã vào trong bóng tối, bất tỉnh nhân sự.

Sau một hồi, Hùng Bảo Bảo hoàn toàn không biết gì, nàng tựa như một đóa hoa bị dày vò, vô dụng mà yếu ớt, cái trán chảy đầy máu tươi. . . . . .

Bên ngoài hỗn loạn, tất cả cũng không liên quan gì tới nàng.

Cướp tiêu thành công!

Tất cả các huynh đệ cùng hoan hô, đêm đó liền làm một bữa tiệc chút mừng.

Mười vạn lượng hoàng kim, khiến toàn bộ người trong bảo cười không ngậm miệng được, A Kim cũng lập tức thả bồ câu đưa tin, báo tin tốt cho Đại Đương Gia ở phương xa.

Hắn nghĩ Đại Đương Gia biết bọn họ cướp được nhiều như vậy, chắc chắn cũng rất vui vẻ.
Hơn nữa bọn họ mặc dù có đánh nhau với quan binh nhưng vẫn tuân theo mệnh lệnh của lão đại, cướp bóc thì cướp bóc, cho dù có chảy máu cũng không ra tay sát hại bất kỳ kẻ nào.

Chuyện cướp tiêu cũng là chuyện của bảy ngày trước, Lãnh Dạ Bảo hiếm khi gặp được lão đại, thường ngày chỉ nghe tên của hắn, Lãnh Thanh Phách.

Hắn chính là Đại Đương Gia, cũng là người sáng lập Lãnh Dạ Bảo.

Tám năm nay, hắn chỉnh đốn Lãnh Dạ bảo, kinh doanh phát triển, nhưng là người trong bảo không ai biết lai lịch của hắn, mà Lãnh Dạ bảo xây ở trong vùng hoang vu, cũng rất ít người biết được chuyện trong bảo.

Hôm nay, Lãnh Thanh Phách mệt mỏi trở về bảo, không kịp nghĩ ngơi liền sai người gọi bốn huynh đệ Kim Ngân Tài Bảo.

Trên gương mặt tuấn mỹ của hắn không thấy có thái độ gì, chỉ thây giữa đôi lông mày có một tia âm lãnh. Bởi vì hắn hoàn toàn không ngờ tới, mình không trở về Lãnh Dạ Bảo một chút, bốn huynh đệ này lại phạm sai lầm lớn như vậy!

"Lão đại, làm sao huynh đột nhiên trở lại?" A Ngân vừa vào sảnh , liền chào hỏi.

"Lão đại trong lòng nhất định cũng ở đây nhớ tới mười vạn lượng hoàng kim đúng không?" A Tài cười đến lộ ra hai hàng hàm răng."Lão đại, yên tâm đi! Huynh đệ chúng ta đi theo huynh bao lâu, tuyệt đối sẽ không nuốt riêng này mười vạn lượng hoàng kim, chúng ta đang đợi huynh trở lại, ngẫm lại xem khoản tiền kia phài dùng như thế nào. . . . . ."

A Tài lời nói vẫn chưa nói hết, Lãnh Thanh Phách nhíu mày lại, tay phải đột nhiên nâng lên,  bình hoa bên cạnh ngay sau đó rơi xuống đất, đập thành mảnh vụn.

Mọi người đều bị phản ứng của hắn làm sợ tới mức giật mình. Bọn họ lần đầu nhìn thấy lão đại giận đến như vậy, còn tức đến ném đồ vật. . . . . .

Chỉ là, tại sao hắn lại tức giận?

"Là ai nghĩ ra chuyện cướp quan ngân?" Giọng Lãnh Thanh Phách lạnh băng cực điểm.
Tứ huynh đệ nhìn thấy bộ dáng của hắn, mỗi người cũng không nhịn được lên lạnh run. Cuối cùng, Kim Ngân Bảo ba người yên lặng lui về phía sau, còn lại A Tài đứng tại chỗ.
Lãnh Thanh Phách mắt lạnh nhìn A Tài, chậm rãi đến gần hắn.

A Tài quay đầu lại, phát giác ba người bọn họ đều lui xuống, trên mặt càng khủng hoảng hơn.
"Lão lão lão lão đại.... ...... ....." Mặc dù có chút ngu ngốc nhưng hắn vẫn biết nhìn sắc mặt lão đại, trước tình huống như thế, nhất định là sẽ không tán thưởng hắn.

Mặt Lãnh Thanh Phách tràn đầy sát khí, đá một quyền vào bụng A Tài khiến hắn nhất thời kêu lên.

"Ai cho ngươi tự tiện hành động? !" Lãnh Thanh Phách rống giận, gân xanh trên trán nổi lên."Ta không phải đã nói, muốn cướp quan ngân phải thông báo trước ta sao? Tại sao lần này cướp lớn như vậy ngay cả một tiếng cũng không báo cho ta?!"

"Lão, lão đại. . . . . ." Hai hàng hàm răng A Bảo liên tiếp va vào nhau."Chúng ta đi theo huynh tám năm, mỗi lần cướp của người giàu giúp người nghèo khó huynh cũng không có phản đối, lần này có dê béo, bọn ta nghĩ. . . . . .huynh cũng sẽ không. . . . . ."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mimiko về bài viết trên: Tuyết Tuyết, Tử Quân, Violet12358, antunhi
Có bài mới 08.06.2013, 22:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.01.2013, 22:47
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 369 lần
Điểm: 10.99
Có bài mới Re: (Cổ đại) Sủng phi bướng bỉnh của Vương gia - Mễ Lộ Lộ (H) - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


"Các ngươi lần này cướp lầm người!" Lãnh Thanh Phách sắc mặt lo lắng, coi như hắn hung hăng cho A Tài một quyền, cũng không hết tức giận.

"Lão, lão đại, khoản hoàng kim này . . . . . ." A Kim nhỏ giọng mở miệng.

Lãnh Thanh Phách hít sâu một hơi, không biết nên làm sao giải thích cho bọn họ hiểu.

Hắn không chỉ có là Lãnh Dạ bảo  Đại Đương Gia, cũng là biểu thúc của Hoàng Thượng. Tám năm trước, bởi vì cháu họ hắn, cũng chính là Đương Kim Hoàng Đế ra mặt , mới để cho án sai của Vương phủ được xử lại.

Chỉ là, trải qua cửa nát nhà tan  thống khổ, hắn không thể tiếp tục tin tưởng triều đình.

Cho nên hắn âm thầm sáng lập Lãnh Dạ bảo, tám năm nay phí tâm kinh doanh, đặc biệt chứa chấp người bị quan phủ lấn áp, mà nguồn kinh tế gốc, dĩ nhiên chính là dựa vào việc cướp của quan phủ và quan viên triều đình ăn hối lộ,lòng dạ hiểm độc, tiền lấy về dùng để nuôi sống người ở đây.

Nhưng hôm nay lại khác! Lần này bốn huynh đệ kia lại dám cướp hoàng kim của triều đình.
Chuyện qua bảy ngày, hắn mới nhận được tin tức, nhưng tất cả đều đã không cách nào cứu vãn.

Bởi vì quan phủ bị cướp đi mười vạn lượng hoàng kim, không cách nào bẩm báo cho Hoàng Thượng liền đem mọi trách nhiệm đổ lên đầu tiêu cục Hùng Phách, thậm chí còn gài cả tang vật, giá hoạ tiêu cục muốn nuốt riêng quan ngân.

Ở Hình bộ điều tra, phát hiện trong tiêu cục thật có dấu một khoản quan ngân! Mặc dù số lượng không lớn, nhưng lại đủ để chứng minh trong bọn họ phạm tội.

Phán quyết xuống —— tịch thu tài sản, giết chết cửu tộc.

Cái gì phạm tội tầy trời! Căn bản cũng không có chuyện này, bởi vì người gây ra họa là thủ hạ của hắn!

Đáng chết! Hắn không có biện pháp cho Hùng gia một cái công đạo, vốn là muốn năm nay tới cửa cầu hôn , nhưng bây giờ kế hoạch hoàn toàn bị làm loạn, hắn không có cách nào nhìn thấy tiểu cô nương khả ái kia nữa rồi. . .

"Lão, lão đại, nếu như huynh không muốn, chúng ta sẽ đem tiền trả lại là tốt rồi!" A Tài suy nghĩ một chút rồi mới nói ra ý tưởng này.

"Thế không phải là làm cho tiêu cục Hùng Phách gián tiếp thừa nhận là mình cướp quan ngân sao ?" Lãnh Thanh Phách trợn mắt nhìn bốn người bọn họ một cái.

"Lão đại, vậy. . . . . . Vậy chúng ta phải làm sao?" A Ngân nhỏ giọng hỏi.

Lãnh Thanh Phách cau mày trầm tư. Vốn là hắn cũng không thèm để ý Kim Ngân Tài Bảo cướp quan ngân, không nghĩ tới bọn họ lại sai chọn đối tượng xuống tay, làm liên lụy tới Hùng gia, còn để cho bọn họ cả nhà cũng lâm vào nguy hiểm.

Càng làm hắn tức giận chính là hắn nghe thấy thiên kim Hùng gia bị thương nặng, đầu bị đụng đến mất trí nhớ, cho dù nghĩ ngơi nhiều ngày nhưng nàng vẫn chỉ nhớ ra người nhà, còn lại tất cả mọi chuyện đều quên hết.

Đáng chết! Thế này không phải nàng đã quên hắn rồi sao?

Lãnh Thanh Phách nắm quyền, phát hiện mình ở lại chỗ này hờn dỗi cũng vô dụng, tốt nhất vẫn nên nghĩ biện pháp cứu tiêu cục Hùng Phách.

"Đem mười vạn lượng hoàng kim này lên ngựa, chúng ta đi gặp mặt một người." Hắn quyết định, cho dù muốn hắn cầu xin Dạ Xoa giúp một tay, hắn cũng sẽ không tiếc.

Mặc dù, điều này có nghĩa hắn phải để xuống tư thái, bỏ ra tự ái, đi khẩn cầu một ác nữ ăn tươi nuốt sống. . . . . .

Dạ Xoa - đó là biệt danh của một cô nương.

Khuôn mặt nhỏ nhắn mượt mà, phối hợp cùng mày phượng, mắt to cùng đôi môi anh đào mềm mại.

Lúc này, Hoa Đề Lộ ngồi ở trên ghế quý phi phủ da chồn mềm mại, một đôi bàn tay nhỏ bé trắng nõn đang cầm trà nóng, tự nhiên đánh giá, khẽ nhấp một cái, phát ra tiếng than thở.
"Ta hi vọng ngươi có thể giúp ta việc này." Thấy tiểu cô nương cũng không nhìn hắn cái nào, Lãnh Thanh Phách ăn nói khép nép, sắc mặt có chút khó coi.

"Không giúp." Hoa Đề Lộ vừa mở miệng liền cự tuyệt, không nể mặt hắn chút nào.

Hừ, tại sao nàng phải giúp hắn? Nhớ trước kia hắn lấy thân phận biểu thúc của Hoàng Thượng chẳng những làm ra mọi sắc mặt cho nàng nhìn mà cỏn ở bên tai Hoàng Thượng nói to nói nhỏ.
Nói nàng cá tính kém, tính tình không tốt, hơn nữa ăn tươi nuốt sống, lại yêu ghi hận!

Đúng, hắn nói rất đúng! Nàng sinh ra chính là yêu ghi hận, cho nên hắn nên nhớ, trong lòng không chỉ mắng một lần, nam nhân này cũng không nên có chuyện cầu xin nàng, nếu không nàng khẳng định chỉnh hắn kêu cha gọi mẹ!

Cho nên hôm nay. . . . . . Hàaa...! Thời cơ đã đến.

"Chỉ cần ngươi chịu giúp một tay mười vạn lượng hoàng kim tất cả đều dâng tặng cho ngươi." Lãnh Thanh Phách chỉ vào rương lớn bên cạnh.

"Không có hứng thú." Nàng hừ nhẹ một tiếng, liền nhìn một cái cũng ngại lười."Ngươi xem ta quá nông cạn rồi, chính là mấy rương hoàng kim là có thể đả động ta sao?"

Nói giỡn, nàng cái gì không có, chính là bạc có nhiều xài không hết, lấy tiền để cho nàng làm việc? Nằm mộng!

"Ngươi muốn cái gì?" Lãnh Thanh Phách ẩn nhẫn tức giận, cắn răng hỏi.

"A." Nàng khẽ cười một tiếng, đem cái ly để xuống, mắt to theo dõi hắn. "Thường ngày gặp ngươi cướp quan ngân, chưa bao giờ từng có ý hối cãi, thế sao hôm nay đột nhiên thiện tâm đại phát, muốn cứu vớt một ít người ta?"

"Mục đích của ta chỉ là cướp tiền, không đả thương người." Lãnh Thanh Phách nhìn thẳng nàng, phát hiện tiểu nữ tử này rất tinh khôn, cặp mắt trong suốt kia tựa hồ nhìn thấu suy nghĩ của hắn.

"Hả?" Hoa Đề Lộ nhíu mày, dễ dàng xác định hắn giấu diếm sự tình."Chẳng qua là mấy trăm cái mạng người thôi, ngươi cần gì để ý như vậy đây?"

Chính xác, sắc mặt Lãnh Thanh Phách lập tức thay đổi, mang theo một tia âm lãnh.

"Vậy cũng phải trân quý từng mạng người!" Hắn cắn răng gầm nhẹ, bị nàng khơi lại chuyện không tốt.

"Dữ dội như vậy?" Hoa Đề Lộ căn bản không sợ hắn, khóe miệng chứa đựng nụ cười như cũ.

Nàng đối với lãnh Thanh Phách đã quá rõ ràng , chỉ là. . . . . . Người này ngoài mặt là hoàng thân quốc thích, lại vụng trộm làm thủ lĩnh sơn tặc, nhưng nếu có ngày muốn dẫn binh khi dễ nam nhân nhà nàng, chẳng phải là nuôi ong tai áo sao?

Hay sao! Nam nhân nhà nàng chính là rất có tình có nghĩa rồi, nếu như không giúp hắn lưu ý một chút, sợ rằng Lãnh Thanh Phách sớm muộn sẽ biến thành hỏa dược tràn đầy nguy hiểm  —— chỉ cần một chút xíu kích thích cũng đủ để nổ tung.

Haiz, nàng thật quá hiểu lòng người rồi, mặc dù trong lòng oán thán người nam nhân kia, nhưng vẫn là khắp nơi giúp hắn để lại đường lui. . . . . .

Cứ như vậy quyết định! Dù sao để Lãnh Thanh Phách ở bên người, một ngày nào đó sẽ có việc phải dùng.

"Ngươi có giúp hay không?" Lãnh Thanh Phách nhíu mày, hỏi lần thứ nhất.

"Ta có điều kiện." Hoa Đề Lộ thông minh trang bị đầy đủ quỷ kế.

"Điều kiện gì?" Bất kể nàng có bất kỳ điều kiện gì, chỉ cần có thể bảo vệ tiểu nha đầu đáng yêu , hắn cũng sẽ gật đầu đồng ý.

"Trà của ta lâu muốn khai trương." Hoa Đề Lộ ngoắc ngoắc tay, ý bảo tỳ nữ trình lên tờ giấy mới vừa viết xong."Nhìn, ta đang cần nhân công."

"Ta sẽ phái người tới giúp ngươi." Lãnh Thanh Phách đồng ý một tiếng, cảm thấy điều kiện này quá đơn giản.

Hoa Đề Lộ khẽ cười một tiếng, từ trong túi nơi tay áo lấy ra một tờ Khế Ước Bán Thân."Ký tên của ngươi, in dấu tay của ngươi, ta liền giúp ngươi."

"Ngươi. . . . . ." Hắn cau mày, nữ nhân này tà ác như thế, lại muốn hắn ủy thân làm nô!

"Chẳng lẽ ngươi lại cho là ta buôn bán lỗ vốn sao?" Hoa Đề Lộ cười khanh khách, hắn không đồng ý cũng không thể được."Nhìn ngươi là biểu thúc của Hoàng Thượng ta giảm cho ngươi còn hai năm làm nô."

Nhận? Không nhận? Lãnh Thanh Phách khó xử. Nhưng là vừa nghĩ tới nếu hắn ủy thân làm nô, liền có thể giải cứu trên trăm đầu người, hắn liền quyết định ký.

Lãnh Thanh Phách nhận lấy Khế Ước Bán Thân, ký tên lên còn lăng dấu vân tay.

Hoa Đề Lộ thu hồi Khế Ước Bán Thân, cười không khép miệng.

"Ngươi phải nhớ kỹ cam kết của ngươi." Hắn lạnh lùng mở miệng.

"Dĩ nhiên." Nàng đồng ý. "Ta nhất định sẽ để cho ngươi hài lòng."

Lãnh Thanh Phách quay đầu, không muốn nhìn nữ nhân này một cái, cất bước rời đi.

"Đúng rồi, mười vạn lượng hoàng kim, ta không có ý định để cho ngươi khiêng đi." Hoa Đề Lộ sau lưng mở miệng.

Nữ nhân này. . . . . . Lãnh Thanh Phách nhịn kích động, nếu không phải cầu xin nàng, hắn đã sớm một chưởng đánh chết nàng.

Nàng thật sự là ăn tươi nuốt sống, ngay cả mảnh vụn cũng không nguyện lưu lại!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mimiko về bài viết trên: Nguyệt Băng, Tử Quân, Violet12358, antunhi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: dqhoa, maptiti, thuyeujijung và 81 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.