Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 42 bài ] 

Bất ngờ lên làm Thế tử phi - Thiển Thảo Mạt Ly

 
Có bài mới 13.05.2013, 11:32
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 15:51
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 861
Được thanks: 4551 lần
Điểm: 21.42
Có bài mới Re: (Cổ đại) Bất ngờ lên làm Thế tử phi - Thiển Thảo Mạt Ly - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


“Ai?” Thì ra là Cừu Thường Khiêm không phải là không giỏi giao tiếp, mà là khinh thường nàng, cho nên đêm động phòng hoa chúc đã tỏ rõ không hờ hững với nàng, thậm chí trước đó còn chán ghét lập gia đình đến mức ngay cả tên nàng cũng không muốn biết. Nàng lắc đầu.”Nếu ngay từ đầu đã tính toán thôi nàng. . . . . . ta, vậy sao còn phải lấy ta?” Điểm này lại càng kỳ quái, nếu hắn không hài lòng tân nương, lấy thân phận của hắn từ hôn là được, tại sao phải cưới làm gì để chịu nhục?

“Chúng ta cũng không biết, vì sao đến giờ mới khiến chủ tử bất bình! Nói không chừng là ngươi dùng quỷ kế hèn hạ gì đó, ép Thế tử gia không thể không cưới ngươi, đã thế cần gì phải ở đây giả bộ? !”

“Ngươi!” Nàng tức giận nghiến răng, đem giận giữ nuốt vào bụng, nói một cách thẳng thừng, tất cả sai lầm đều là do Thế tử phi thật gây họa, nhưng lại khiến đồ giả là nàng phải ngậm bồ hòn làm ngọt thay nàng ta chịu đựng! Thật oan uổng!

Ah? vẻ mặt nàng bỗng dưng nổi lên biến hóa.”Tốt lắm, bây giờ thì ta đã biết rõ nguyên nhân các ngươi xem thường ta rồi, tên kia. . . . . . Thế tử gia ở đâu? Ta muốn gặp hắn.” Nàng nhanh chóng thu lại vẻ giận dữ, trong lòng có tính toán mới.

Hì hì, nàng quay đầu mừng thầm, sao ngay từ đầu lại không nghĩ ra? Nếu danh tiếng đã thúi như vậy rồi, nàng sẽ đùa một trận cho khoái chí, tin rằng Thế tử gia sẽ không quan tâm để mặc nàng, có khi còn là tốt cho hắn, nói không chừng khi biết nàng càn rỡ làm bừa, hắn sẽ giận dữ thôi nàng trước thời hạn (sớm thôi nàng), Như vậy chẳng phải nàng không cần tốn công, vẫn có thể thong dong rời khỏi nơi này sao?

Đến thời điểm may mắn đó, trở thành người đàn bà bị bỏ, sau đó còn có một bức hưu thê (giấy bỏ vợ), phí bồi thường cũng lĩnh, điều quan trọng nhất là nàng bị đuổi ra vương phủ, không phải tự mình bỏ trốn, nên sẽ không có người đuổi bắt nàng, càng sẽ không bị mang cái tội khi quân, tránh khỏi họa mất mạng, một lần đếm không hết, kế hay, diệu kế a!

************

************

“Ngươi nói xem mắt ngươi bị gì vậy?” Cừu Thường Khiêm, mặt vốn đã đủ lạnh lẽo, sau khi nhìn Mao Uy Long đôi tay che mắt sưng lớn như hột đào, nổi lên một tầng sương.

“Ta. . . . . . Cái này. . . . . . Là ngoài ý muốn. . . . . .” Nàng làm bộ đáng thương cúi đầu.

“Ngoài ý muốn? Ở trong miếu thắp hương cầu phúc có thể gặp chuyện ngoài ý muốn?” Nhìn nàng cặp mắt sưng đỏ bộ dáng nhếch nhác, lập tức khí lạnh không ngừng đánh úp lại.

“Cái này sao. . . . . . Bởi vì trong miếu dâng hương quá đông người , nên trong lúc chen lấn, xô đẩy khó tránh khỏi. . . . . .”

“Ngươi muốn nói, mắt ngươi bị như vậy là do chen lấn xô đẩy mà thành? Ta lần đầu tiên nghe nói xô đẩy có thể ép cho mắt người thành mắt gấu mèo”

“Ha ha. . . . . . Dĩ nhiên không phải, ta muốn nói là trong lúc xô đẩy ta đụng phải xà ngang. . . . . .”

“Chiều cao của ngươi có thể đụng vào xà ngang?”

“Không phải, ta nói sai, là đụng phải cây cột!” Nàng liều mạng cười gượng, mắt bị húc vào sưng húp thành một vòng lớn, rất xấu xí!

Đôi mắt đen xinh đẹp trong nháy mắt híp lại, nhìn chằm chằm nàng.”Tiểu Mai, có phải là ngươi đi theo Thế tử phi, ngươi nói xem, chuyện gì đã xảy ra?” Giọng nói có thêm mấy phần nghiêm nghị.

“Phải . . . . .” Tiểu Mai cẩn thận nhìn mấy lần nữ chủ tử đang nhìn nàng cười khúc khích, suy tính nên nói như thế nào, nhưng sau khi nhìn thấy nam chủ tử sắc mặt trầm xuống, đành quyết định nói sự thật.”Thế tử phi đúng là lên Tự Miếu, chỉ là người không dâng hương, sau khi đi một vòng liền đến quầy cá cược bên ngoài chùa cùng người khác cá cược. . . . . .”

“Đánh cược?” Đường đường một Thế tử phi lại cùng tôi tớ ngoài đường đánh cược? Hình tượng này. . . . . .

Nghĩ đến đó sắc mặt hắn trầm hơn.

“Đúng vậy, Thế tử phi đánh cược vận khí không tệ (vận đỏ), thắng liền ba ván, sau đó lại liên tiếp đến nơi khác quanh phố đánh bạc….” Tiểu Mai càng nói thanh âm càng nhỏ.

“Sòng bạc?”

“Đúng vậy.” Thật muốn chết, Thế tử phi mỗi khi ra khỏi cửa, cố tình chỉ đích danh nàng theo cùng, nên giờ nàng mới bị kéo vào chuyện như vậy, nhìn chủ tử hình như đang nổi giận, chết nàng rồi, kiểu này là muốn giận chó đánh mèo, phải làm sao đây?

“Nói tiếp!”

Cho là chủ tử sẽ tức giận, thế nhưng âm thanh của hắn lại lạnh xuống, Tiểu Mai thở phào nhẹ nhõm.”Thế tử phi sau khi tiến vào sòng bạc, đánh cuộc vài ván, thua sạch toàn bộ bạc mang đi, còn đem áo len ngắn trên người cầm đổi tại chỗ tiếp tục chém giết (đánh tiếp), kết quả vẫn thua, Ngay lúc đó liền nghe bàn bên cạnh có người hét lớn sòng bạc nhà này chơi giả, ăn gian, Thế tử phi căm tức, nổi giận với chưởng sòng bạc, không nói một lời đánh nhau với người ta, sau đó Thế tử phi bị đá ra khỏi sòng bạc với bộ dáng thế kia.” Báo cáo xong, tiểu Mai nơm nớp lo sợ vội vàng lui sang một bên, chờ chủ tử xử lý.

Mọi người thở cũng không dám thở mạnh, liếc mắt nhìn nhau, ai cũng không dám mở miệng nữa, thật lâu sau, chủ tử rốt cuộc cũng nói chuyện, “Tiểu Long.”

Lúc này Uy Long tuy cảm giác được lạnh lẽo nhưng nàng cũng rất vui, đến lúc rồi, hắn sẽ phải nộ hỏa công tâm (giận giữ) mà bỏ vợ rồi. . . . . .

“Ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi.” Dung nhan anh tuấn xuất hiện một chút chán ghét, ngay sau đó lại khôi phục lạnh lùng.

Nàng sửng sốt, mất thể diện như vậy hắn cũng không quan tâm? Không muốn thôi vợ theo ý của nàng? Càng không trách cứ? khổ nhục kế của nàng thế này không phải toi công rồi sao? Làm sao vậy! Người này rốt cuộc thật sự là không quan tâm, hay là tính tình vốn lạnh nhạt?

Xem ra muốn thoát thân, thuốc này sẽ phải dùng mạnh một chút!

************

“Thế tử gia, nô tài có chuyện quan trọng muốn bẩm!” Lý Văn vội vã báo lại.

“Chuyện gì?” Cừu Thường Khiêm ngồi thẳng ở vị trí chủ Nghị Sự Đường, cau mày, bên trong Nghị Sự Đường có chừng mười người đều là những đại thần nhất phẩm ngồi thành hai hàng, đang nghị sự.

“Cái này. . . . . . Nô tài có thể bẩm báo riêng được không?” Dưới cái nhìn chòng chọc của mọi người, Lý Văn dường như có chút khó mở miệng.

Cừu Thường Khiêm mặt ngọc không vui.”Được rồi, các vị lui xuống trước ──”

Vừa mở miệng bảo chúng đại thần lui ra trước, tiểu Mai vẻ mặt hốt hoảng đã xông tới la hét , “Không xong rồi, Thế tử phi đã xảy ra chuyện!”

Màn này khiến cho lỗ tai mọi người dựng lên, vừa rồi tổng quản báo lại có việc, mọi người đã rất tò mò, nhưng không ai dám hỏi thăm việc riêng trong nhà của vị Thế tử gia đang nắm giữ thực quyền? lúc này thì đã biết rất rõ là người nào gặp chuyện không may.

Mọi người càng có hứng thú, bởi vì kể từ sau khi Cừu Thường Khiêm đột nhiên đón dâu, khắp nơi đồn đãi không dứt, đối với vị Thế tử phi thần bí này càng thêm đủ loại tin đồn, có người nói nàng trước đây là siêu trộm, cũng có người nói việc nàng có thể may mắn được gả vào thế tử phủ có liên quan Thái Thượng Hoàng, nhưng mọi người nghĩ không ra, một gia đình quan lại nho nhỏ bối cảnh bình thường có quan hệ thế nào với Thái Thượng Hoàng đã thoái vị Vân Du Tứ Hải (ngao du bốn biển)? Lại có người nói nhà nàng ngay cả chức quan Thất Phẩm cũng là mua được. Thật đúng là làm cho thân thế vốn khó mở miệng của nàng muốn dấu cũng khó. . . . . .

Tóm lại xôn xao nhiều giả thuyết, tin tức vỉa hè một đống, nhưng điều duy nhất có thể khẳng định, cô dâu này không ở yên trong nhà, mấy ngày trước, còn ở sòng bạc cùng bọn tôi tớ đánh bạc rồi đánh nhau, đường đường Thế tử phi mà lại làm ra chuyện khó coi đến vậy, khắp Kinh Thành ai ai cũng biết, trà dư tửu hậu (quán ăn uống) thảo luận không nghỉ, có thể thấy đồn đãi đầy rẫy, tối thiểu lời đồn này không giả.

Vì vậy sau lưng tất cả mọi người xem đoạn nhân duyên này như một chuyện cười, thậm chí nhìn có chút hả hê, ai bảo Thế tử gia xuất thân tôn quý, văn võ song toàn, có cuộc sống thuận buồm xuôi gió đến vô cùng hoàn mỹ, người như vậy khó tránh khỏi không xem ai ra gì, hôm nay cưới phải một thê tử có vết nhơ, vừa đúng gọt bớt tính kiêu ngạo của hắn, cũng coi như là một chút công bằng cho mọi người.

“Thế tử phi nàng làm sao?” Hắn nhịn khôngđược xệ mặt xuống.

“Thế tử phi sắp bị người của Hình bộ giải đi!” Tiểu Mai không để ý nhiều người nhìn trừng trừng, hết sức khẩn cấp nói.

“Cái gì?” Hắn sắc mặt biến đổi.

Mọi người vô cùng ngạc nhiên.

************

“Chuyện này là sao?” Cừu Thường Khiêm sau khi ngồi vào chỗ của mình ở đại sảnh hỏi, trên mặt không một chút gợn sóng.

Thị Lang bộ Hình vội vàng tiến lên khom người nói: “Bẩm thế tử gia, chuyện này hạ quan vẫn còn đang tra──”

“Tra cái gì? Nói điểm chính!” Hắn không nhịn được cắt đứt, nhìn Mao Uy Long bị người ta áp giải đến còn có thể lim dim (ngủ gật), như vậy cũng có thể ngủ? Hắn mày kiếm cau nhanh.

“Vâng” Thị Lang cả kinh, vội giải thích: “Chuyện là như vầy, Thế tử phi sáng nay bị tố cáo, nói đêm qua nàng hung dữ đánh người ở của Lưu Thân Vương, cưỡng chiếm ruộng đất của nhà Lưu Thân Vương , Lưu Thân Vương biết được người làm chuyện này là Thế tử phi, trong lúc nóng giân quyết định kiện lên Hình bộ, hạ quan đành bất đắc dĩ phụng mệnh bắt giữ.” Hắn nhắm mắt nói, trên thực tế, hai bên đều là hoàng thân quốc thích, ngàn vạn không thể đắc tội, hắn kẹp ở giữa bị làm khó mười phần.

“Có chuyện như vậy?” Cừu Thường Khiêm ánh mắt lạnh lẽo như nước nhìn về phía nha đầu vẫn chưa tỉnh ngủ kia.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Lương về bài viết trên: Diễm kiều, Lạc Lạc, TTripleNguyen, antunhi, hoangcindy, lechi89, trankim, y229917
     

Có bài mới 14.05.2013, 13:51
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 15:51
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 861
Được thanks: 4551 lần
Điểm: 21.42
Có bài mới Re: (Cổ đại) Bất ngờ lên làm Thế tử phi - Thiển Thảo Mạt Ly - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chủ tử hỏi mà nàng vẫn còn đang ngủ gật, Tiểu Mai đứng một bên vội vàng lay tỉnh nàng.”Thế tử phi, Thế tử gia đang hỏi người, ngươi mau tỉnh lại !” Tai họa trước mắt nàng vẫn còn ngủ được?

“Đừng quấy rầy, tối hôm qua ta đánh người đánh đến quá mệt mỏi, trời có sập trước hết cũng phải để cho ta ngủ đủ rồi hãy nói!” đại cô nương nàng mắt cũng không thèm mở, một hồi khò khè nói.

Mọi người vừa nghe, đây không phải là đã thừa nhận hành hung đánh người rồi sao? Lần này có thể trốn được không, nếu chỉ đánh mấy nô tài tội không lớn, có Thế tử gia che chở sẽ không có chuyện gì, nhưng chuyện cưỡng chiếm ruộng, cái này. . . . . .

“Tiểu Mai a. . . . . . Ngươi nói xem đất này. . . . . . phì nhiêu như thế , chúng ta nên gieo giống gì tốt?” Mọi người còn đang suy nghĩ, đại cô nương này lại phun ra một đoạn lời không nên nói, vừa nói xong đầu lại cúi xuống gục vào vai của tên tiểu quan Hình bộ đang áp giải bên cạnh.

“Thế tử phi!” Tiểu Mai vội vã mất kiên nhẫn khẽ gọi, nàng sao có thể nói ra những lời này?

“Được rồi, để cho nàng ngủ, chỉ là. . . . . .” Cừu Thường Khiêm ánh mắt quét về phía đầu vai tiểu quan Hình bộ, con mắt híp lại.”Tổng quản, đi!” Hắn khẽ quát một tiếng.

Lý Văn lập tức dùng ánh mắt sai khiến hai nha hoàn, nhanh chóng giành lại nữ chủ nhân đang ngủ như chết kia, lập tức mang tới đệm mềm để cho nàng ngủ ở trên đùi chủ tử.

“Thế tử gia, ngài như vậy là muốn làm khó chúng nô tài?” Thị Lang thấy thế vội nói. Thế tử phi rõ ràng cũng thừa nhận chuyện do nàng làm rồi, Thế tử gia còn làm như vậy, hành động lần này rõ ràng là muốn bao che, trong tình huống này trước mặt hắn ai dám dẫn người đi?

“Ta sẽ không bao che, ta chỉ muốn biết nguyên nhân sự việc từ đầu đến cuối, nếu Thế tử phi làm sai, ta sẽ ở ngay trước mặt Lưu Thân Vương tạ lỗi.” Hắn lạnh nhạt mà nói.

“Nhưng ──”

“Tiểu Mai, ngươi thay mặt Thế tử phi nói một chút, chuyện này là như thế nào?” Hắn không đợi Thị Lang nhiều lời, trực tiếp bảo Tiểu Mai giải thích.

“Vâng” tiểu Mai vẻ mặt đau khổ, có lẽ bởi vì nàng thật thà, sẽ không làm điều giống như Tiểu Xuân từng làm với Thế tử phi, cho nên Thế tử phi rất ưu ái mang nàng ra ngoài chơi đùa . . . . . Làm việc, ai, lúc này lại được vì Thế tử phi mà dọn dẹp.

“Chuyện không hoàn toàn đúng như tố cáo của Lưu Thân Vương, lúc ấy Thế tử phi muốn tìm người xung quanh gây chuyện đánh nhau. . . . Ách, muốn tìm người chào hỏi náo nhiệt. . . . . . đúng lúc bắt gặp một nữ nông dân đang ở trên đám ruộng kêu khóc, thì ra là Phủ Lưu Thân Vương không coi ai ra gì, khi dễ người nhà của nữ nông dân này, công sức khổ cực gieo trồng một ngày của nhà nông đó bị phá hỏng, Thế tử phi chỉ chờ có thế. . . . . . Ách. . . . . . Gặp chuyện bất bình, tức giận, tình nguyện tìm tới lý luận, đối phương nghe nói nàng là người của phủ Thế tử đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó liền châm biếm Thế tử phi xuất thân tám phần chính là nông dân, cho nên mới ra mặt giúp đỡ người nông dân đó, Thế tử phi lúc này mới nổi giận đánh cho bọn họ một trận.”

Nàng dừng một chút, lại nói thêm: “Cũng may mấy người ở đó cũng không dám cùng Thế tử phi động thủ, chịu bị đánh, chỉ là sau khi trở về ghi hận trong lòng, quay ra hướng chủ tử bọn họ vu cáo Thế tử phi vì cưỡng chiếm ruộng đất mà đánh người, ta đoán Lưu Thân Vương nghe theo lũ nô tài bịa chuyện, tức giận nên mới đi kiện người.”

Tiểu Mai sau khi nói xong, phát hiện nữ chủ tử vốn đang ngủ ngáy to lại mở mắt chằm chằm nhìn nàng, giống như là đang trách nàng lắm mồm nhiều chuyện, nhưng nàng đang nói sự thật mà, hơn nữa nàng không phải đang giúp cứu nguy sao? Chẳng lẽ Thế tử phi không cần nàng cứu?

“Thì ra là như vậy.” Cừu Thường Khiêm nửa khuôn mặt anh tuấn cúi xuống, làm cho người ta không nhìn thấy được tâm trạng của hắn.

Thị Lang kinh hãi. Lúc trước hắn mới nghe lời nói từ một phía của những người ở phủ Lưu Thân Vương đã tới bắt người, lúc này. . . . . .”Thế tử gia, chuyện này từ đầu hạ quan đã nói rồi, sẽ tra rõ, nếu thật không phải lỗi của Thế tử phi, hạ quan sẽ buộc bọn họ tội vu cáo.” Thị Lang mồ hôi chảy ròng ròng vội nói. Nói thật ra, hai bên mặc dù đều là hoàng thân, nhưng ai cũng biết vị nào đang có ưu thế, nếu thật đối nghịch cùng Thế tử gia, chính là tự tìm phiền toái, hắn khẩn trương không biết phải làm sao khắc phục hậu quả.

Cừu Thường Khiêm cười lạnh một tiếng “Không cần phiền toái như vậy, chuyện này ta sẽ tự giải quyết, ngươi chỉ cần quay về nói với Lưu Thân Vương, chuyện này không cần hắn tới tìm ta, ta sẽ đi tìm hắn !” Thị Lang nghe vậy đầu tiên là than một hơi, tiếp theo sắc mặt biến hóa, “Tự giải quyết” ? Mặc dù trong triều đều biết, vị Thế tử vương gia này bình thường lãnh miệng phát sợ, đối đãi với người lạnh lùng, không chút tình cảm, cũng không dễ dàng cho người khác nhìn thấy hỉ nộ, bình thường đã như thế, tính tình âm trầm này càng làm cho người ta thêm sợ, cho nên những lời hắn vừa nói, cho thấy hắn muốn tự mình xử lý, vậy. . . . . . cũng chứng tỏ hắn đang tức giận!

Thế này có phải là cũng muốn nói mình cũng nằm trong danh sách “Giải quyết riêng” của hắn rồi ?

Thị Lang nhất thời ánh mắt nổ đom đóm, hai gò má run rẩy, thầm kêu nguy rồi!

Về phần người nào đó đang nằm trên đùi người ta “ngủ như chết”, nhịp tim đang tiết lộ tâm tình âm thầm tức giận, điên cuồng dán trên bắp đùi người ta ……….. .

Chọc phải hoàng thân quốc thích cũng không việc gì? Hắn không hờn không giận? Đáng ghét! Nàng biết, nước cờ ngàn tính vạn tính này đã thua trên người Tiểu Mai, sớm biết thế sẽ không mang theo nàng ta ra khỏi cửa.

Đúng rồi, lần tới mang Tiểu Xuân theo làm việc, nàng ta sẽ không không làm hư việc, còn có thể giúp đỡ một chút, lẽ ra nên sớm làm như vậy!

************

“Này, ngươi có thể nói cho ta biết, vẻ mặt ngươi lạnh lùng như vậy, rốt cuộc có cảm xúc hay không”? Ngày hôm đó đã là ngày thứ mười kể từ sau khi thành thân, nàng tạm thời không giống như ngày thường ra cửa”Gây chuyện”, mà là nằm ở trên bàn hắn, dùng con mắt Thanh Linh vô cùng trong vắt nhìn chằm chằm Cừu Thường Khiêm đang không ngừng bận rộn.

Nói thật ra, người này dáng dấp thật đúng là tuấn tú, là người đẹp nhất mà nàng từng thấy, đáng tiếc phong cách có chút lạnh lẽo, làm cho người ta khó có thể gần gũi.

Chỉ là, nàng cũng phát hiện trừ hai ngày đầu bị hắn “Khí lạnh” có chút bị giật mình, sau đó nàng từ từ có thể thích ứng, thậm chí cảm thấy là ở giữa đất trời mùa đông, gió lạnh thấu thấu xương, trong mưa gió tuyết, hắn dường như cố ý không để cho nàng cảm thấy”sự lạnh lẽo” . . . . . .

Hắn để bút lông nhỏ trong tay xuống, phong cách tự trọng lạnh nhạt, biến hóa duy nhất chính là khóe miệng của hắn, không rõ ràng mang theo nhàn nhạt khẽ nhếch.”Là người đều có cảm xúc.” Hắn nói đơn giản.

“Vậy ý của ngươi là, ngươi không phải là người sao?” Nàng theo lý đoán.

Hắn nhìn chằm chằm nàng, “Ngươi nói cái gì?”

Nàng toét miệng cười, phát hiện mình không bị giật mình?”Ta nói ngươi chưa bao giờ cười, gặp chuyện cũng không thấy buồn, chưa từng gặp ngươi phát điên, muốn biết như thế nào mới có thể khiến ngươi phát điên sau đó. . . . . .” Đem nàng oanh đuổi đi. Câu này nàng cũng không dám nói.

Trên thực tế, nàng hôm nay là tới tìm hiểu tình hình địch, như vậy khi ra tay mói có thể một kích liền trúng.

“Sau đó như thế nào?” Hắn chờ nàng tiếp theo.

“Khụ khụ. . . . . . Sau đó mới có thể thật hiểu ngươi là người như thế nào.” Nàng cười khúc khích nói.

Hắn liếc xéo nàng.”Tại sao muốn biết về ta?” Bao nhiêu người vì muốn hiểu hắn, để hợp ý nịnh nọt hắn, nhưng vừa gặp hắn mặt lạnh, rối rít đánh trống rút lui, nha đầu này muốn hiểu hắn là vì. . . . . .”Ngươi hối hận?” Sắc mặt hắn trầm xuống.

“Ah?” Hắn lại hỏi? Đêm tân hôn lúc hắn hỏi câu này nàng đã cảm thấy khó hiểu, lúc này lại toát ra câu này, khiến nàng không khỏi suy nghĩ muốn hỏi rõ ràng.”Hối hận cái gì?”

Chỉ thấy hắn đang nhìn nàng, ánh mắt trực tiếp như vậy khiến cho nàng tâm chợt giật mình. Một hồi lâu, hắn mới nói: “Ngươi ở đây cùng ta giả bộ sao?” Mắt đen nhánh đáp lại nàng là một bộ dáng lục súc (6 loại gia súc a) ngây thơ vô hại, trái tim một hồi tức giận xao động.

Bị hắn nhìn chăm chú , nàng không khỏi cũng luống cuống.”Ta không hiểu ngươi nói gì?”

“Không hiểu?” Hắn đầu tiên là sửng sốt, tiếp nữa sắc bén nhìn nàng, giống như chó săn đang tính toán đem con mồi không thành thật trừng phạt nuốt vào bụng.

Trái tim của nàng bỗng dưng phanh nảy một cái , bay qua bay lại, cảm giác không khí rất không thích hợp. . . . . .

Đang khi nàng không hề phòng bị, dự đoán được tình huống, một bàn tay với những ngón tay gọn gàng sạch sẽ càng lúc càng đến gần cánh môi của nàng, con người này vốn lạnh lẽo nhưng đầu ngón tay lại cực nóng nhẹ nhàng vuốt ve cánh môi của nàng, ánh mắt đen nhánh thẳng tắp nhìn môi châu khéo léo mê người của nàng. . . . . .

Nàng bị mê hoặc rồi, mặc dù thần trí giùng giằng nên thoát đi là thượng sách, nhưng thân thể lại không giống lúc bình thường không tự chủ được đứng im tại chỗ, không thể động đậy!

Một đôi môi mỏng lạnh lẽo, không biết từ lúc nào đã hôn lên đôi môi hồng kiều diễm, lửa nóng đầu lưỡi hấp dẫn triền miên quấn quít lấy nàng. . . . . .

Khi hắn cảm thấy thỏa mãn, mới rời khỏi cánh môi anh đào của nàng, thuận đường liếm liếm môi mình còn lưu lại mùi của nàng, tròng mắt lạnh lẽo lóe sáng rực rỡ quỷ mị, nàng cứng lại, mắt mở trừng trừng, lấy tay che đôi môi bị hôn sưng tấy, quả thật không dám tin hắn đã làm cái gì đó với nàng, sau đó “A ──” thét chói tai xông ra ngoài.

Hắn mày kiếm nhéo nhéo, nhìn chằm chằm hồi lâu bóng lưng rời đi như gặp quỷ của nàng, thì thầm một câu, “Muốn hối hận, đã không còn kịp rồi.” Cũng không biết câu này nói là cho ai nghe, là nàng? Hay chính là bản thân hắn?


Đã sửa bởi An Lương lúc 22.05.2013, 17:21.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Lương về bài viết trên: Lạc Lạc, TTripleNguyen, antunhi, lechi89, trankim, y229917
     
Có bài mới 14.05.2013, 14:16
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 15:51
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 861
Được thanks: 4551 lần
Điểm: 21.42
Có bài mới Re: (Cổ đại) Bất ngờ lên làm Thế tử phi - Thiển Thảo Mạt Ly - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


♥ Chương 3 ♥

Hắn hôn nàng?

Hắn cúi đầu trầm tư, khẽ vuốt đôi môi còn lưu lại xúc cảm mềm mại của nàng, nhắm mắt lại, tỉ mỉ hồi tưởng. . . . . .

Tại sao hắn muốn hôn nàng?

Hắn giật mình, hắn không giống như trước thong dong lạnh nhạt, hắn đột nhiên xệ mặt xuống, gương mặt vô cùng tuấn mỹ lập tức trở nên âm trầm hơn cả quỷ.

*********

Ở kĩ viện, ngoài đường thật yên tĩnh, truyền đến tiếng nói đầy sợ hãi của Tiểu Mai.

“Thế tử phi, người thật sự muốn làm như vậy?”

“Không sai, cho nên ngươi phải linh hoạt một chút cho ta, chớ làm hư chuyện tốt của ta!” Mao Uy Long cắn răng cảnh cáo. Hôm nay lúc ra cửa, nàng vốn muốn mang Tiểu Xuân theo, ai ngờ Tiểu Xuân lại lấy lý do trong phủ có nhiều việc, phách lối từ chối cùng nàng ra khỏi phủ, nàng nghĩ một mình ra ngoài”Làm việc” dễ dàng hơn, vậy mà nhân tài vừa nhảy ra khỏi Thế tử phủ một bước, tiểu Mai liền vọt ra theo, nói là tổng quản dặn dò, Thế tử phi thân phận cao quí ra cửa bên cạnh không thể không có nha hoàn theo hầu, ngộ nhỡ xảy ra chuyện thì phải làm thế nào?

Đáng ghét, nàng chính là muốn xảy ra chuyện, không xảy ra chuyện nàng đi ra ngoài làm gì?

“Nhưng ngài làm như vậy nhất định sẽ chọc cho Thế tử gia giận tím mặt.” Tiểu Mai sau khi biết ý đồ của nàng hết sức khuyên nhủ:

“A, vậy sao? Hắn nhất định sẽ giận tím mặt sao?” Ánh mắt của nàng sáng lên.

“Nhất định. . . . . . Chuyện như vậy, là nam nhân ai cũng sẽ tức giận.” Thật ra thì tiểu Mai có chút không rõ, bởi vì tính tình của Thế tử gia không ai mò ra chính xác, chuyện cưới Thế tử phi đã là chuyện sét đánh ngang tai, không ai nghĩ đến chuyện hắn sẽ lấy một nữ nhân “Phẩm hạnh quái dị” như vậy làm phi, không những vậy, vị Thế tử phi này từ sau khi vào cửa liền gây ra không ít chuyện, nhưng Thế tử gia đều lạnh nhạt chống đỡ, lúc nên nổi giận cũng không hề nổi giận.

Nàng nghe nói mấy hôm trước đầu bếp trong phủ cùng người khác chơi xúc xắc. Chủ tử biết được, nói hắn tụ họp cá cược gây chuyện, nên sai tổng quản đem tên đầu bếp đó treo ngược lên đánh cho một trận đuổi ra khỏi phủ, đầu bếp kia vốn nấu ăn rất ngon, cũng chưa từng làm trở ngại công việc, vậy mà Thế tử gia cũng không nể mặt, thật không thể hiểu nỗi chuyện Thế tử phi đánh bạc khó nhìn như vậy, tại sao lại không có việc gì?

Còn nữa, lão Lý đánh xe cùng một gã sai vặt của một quan ngũ phẩm tranh chấp trên đường, chủ tử không nói lời nào, phạt lão Lý đánh hắn gào khóc một tháng trên trên giường mới thôi, nhưng Thế tử phi ở bên ngoài đánh người cũng không có việc gì, nàng thật sự không hiểu chuyện gì sẽ chọc cho Thế tử gia tức giận, chuyện gì sẽ không?

Hay là, chỉ cần là Thế tử phi gây ra chuyện thì sẽ không sao?

“Vậy thì quá tốt rồi, lúc này mà vẫn không tức giận, thì hắn không phải là nam nhân!” Mao Uy Long nắm chặt quyền, tràn đầy lòng tin kêu to.

“Ngài là vì muốn Thế tử gia tức giận mới cố ý làm như thế?” Tiểu Mai giật mình.

“Không sai, cho nên ngươi lần này không cần nhiều chuyện giúp ta giải vây nữa.” Nàng dứt khoát nói.

“Tại sao?” Tiểu nha hoàn không hiểu.

“Đây là bởi vì. . . . . . Ai nha, chuyện này nói ra rất phức tạp, ngươi không biết sẽ tốt hơn.” Nàng cười ha hả, không thể nói cho Tiểu Mai biết, thế tử phủ nơi này không thể ở lâu hơn nữa, bởi vì nàng phát hiện ra nam nhân mỗi ngày cùng nàng chia giường là đầu sắc lang (rất háu sắc)? Nếu nàng không sớm nghĩ biện pháp để bị bỏ, thật có thể nói dê vào miệng cọp, danh tiết khó giữ được!

“Nhưng ——”

“Không nhưng nhị gì cả, nhìn xem, con mồi đến rồi, chúng ta lên!” Nàng nhìn thấy xa xa mấy tên thư sinh đang trước đi tới, lập tức quăng bỏ Tiểu Mai tiến lên.

“Thế tử phi, ngài chờ ta một chút!” Tiểu Mai vội vàng chạy theo, suy nghĩ xem làm như thế nào ngăn cản nàng ta làm ra chuyện xấu khiến chủ tử phải xấu hổ.

Nhìn bóng lưng Thế tử phi nhằm hướng bọn người kia đi tới, mắt thấy mình không đủ sức, tiểu Mai bống nhiên dậm chân một cái xoay người, quyết định trở về phủ tìm tổng quản cầu cứu.

Mao Uy Long quay đầu lại liếc một cái.”Nha đầu ngốc, chính là muốn ngươi trở về gào to cầu cứu!” Hì hì, lần này nhất định có thể thành công, nàng đang ở rất gần sự tự do!

Các thư sinh, ta đến đây!

*********

*********

“Mấy vị thư sinh đại ca muốn đi nơi nào vậy?” Mao Uy Long làm bộ làm tịch, mặt kiều mỵ chặn trước mặt ba thư sinh lịch sự sáng sủa.

Mấy tên thư sinh thấy trước mặt xuất hiện một nha đầu xinh đẹp chủ động đến gần, mọi người mặt mày hớn hở.”Cô nương, lạc đường sao? Muốn chúng ta giúp nàng chỉ đường sao?” Thư sinh áo bào trắng đứng ở chính giữa mở miệng nói trước, trong mắt ngập tràn sự tán tỉnh, nhưng đó là vì cô nương trước mặt hắn lộ ra ánh mắt quyến rũ so với hắn còn nóng hơn.

“Vị ca ca này, mắt ngươi thật là tinh, nhìn một cái đã biết ta lạc đường, ta muốn hỏi đến Xuân Hương lâu đi thế nào?”

“Xuân Hương lâu? Cô nương muốn đến Xuân Hương lâu?” Thư sinh mặc áo lam bên phải kinh ngạc nhíu mày.

“Đúng vậy a, ta hôm nay bắt đầu ngày làm việc đầu tiên.” Nàng kéo váy, khom lưng cúi chào, rũ mắt, bày ra mười phần trêu đùa kín đáo, chiêu này là lúc cùng cha đi dạo kỹ viện học được từ các tỷ tỷ trong kỹ viện, nàng rất có thiên phú, học một biết mười.

“Nàng là người ở Xuân Hương lâu?” Thư sinh áo xám tro bên trái cũng không nhịn được kinh ngạc, trong mắt nhiều sắc niệm hơn trước, không, phải nói là cả ba người vừa nghe nói nàng là kỹ nữ thanh lâu, trong mắt lập tức tất cả đều là một mảnh sắc dục.

“Vẫn chưa phải, tối nay làm việc rồi mới tính.” Nàng õng ẹo nói, ánh mắt quyến rũ ném về phía bọn họ, lúc này mới lần nữa làm bộ cúi đầu.

Cái nhìn này chọc cho mấy gã nam nhân xuân tâm nhộn nhạo, nếu nửa đường diễm phúc tự nhiên bay tới, bọn họ chỉ có thể nắm chặt thật tốt cơ hội này!

“Đã như vậy, chúng ta có thể dẫn nàng đi làm việc.” Thư sinh áo bào trắng lập tức xung phong nhận việc.

“Cái này làm phiền công tử rồi.” Nàng nhẹ nhàng khom người cúi chào, lúc đứng dậy lại “Không cẩn thận” ngã vào trong ngực thư sinh áo bào trắng .

Thư sinh ôm trọn trong lòng, nhất thời mở cờ trong bụng, vui mừng nhướng mày, dễ dàng như vậy liền đem mỹ nhân kéo vào trong ngực, quả thật rất vui.”Cô nương, nàng không sao chứ?” Hắn lập tức giả vờ lo lắng hỏi.

“Ta. . . . . . hình như bị trật chân đấy.” Nàng giả bộ gương mặt khổ sở.

“Ai nha, bị trật chân? Sao thế được, ta có đọc qua chút sách y thuật, để ta xem.” thư sinh áo lam ngay lập tức tiến lên một bước.

“Đây là sở trường của những người đọc sách như các công tử, vậy làm phiền tiểu huynh đệ rồi.” Nàng cười nịnh nọt vươn chân, mặc hắn cởi bỏ giày thêu, lộ ra chân ngọc trắng nõn sáng long lanh .

Mấy đại nam nhân nhìn thấy mắt cũng căng thẳng, nước miếng thiếu chút vương đầy đất, chỉ là khi tên thư sinh áo lam đang muốn đưa tay”Chẩn bệnh”, đột nhiên gào khóc một tiếng , tiếp đến người hắn đã bay xa hơn một trượng.

Hai người còn lại giật mình biến sắc.”Người nào? Là ai to gan như vậy dám ở đây hung bạo?” thư sinh áo bào trắng sau khi hoàn hồn ngẩng đầu giận dữ hỏi.

“Người to gan là người .” Một hán tử trung niên lịch sự lên tiếng, phía sau có ít nhất sáu thiết kỵ (quân tinh nhuệ).

“Các ngươi là ai?” thư sinh áo bào trắng có chút kinh hãi, là nhà đại hộ nào, lại dám bày trận như vậy?

“Không cần phải để ý ta là ai, chủ tử nhà ta tới đón người.”

“Đón người? đón người nào?” thư sinh áo bào trắng kinh ngạc.

Ánh mắt người đó cẩn thận nhìn vào trong ngực hắn, hắn lúc này mới cúi đầu, nhìn nữ nhân trong lòng sau khi tên thư sinh áo lam bị đánh bay liền dính trên người hắn, chân trắng vẫn còn lộ thiên, vẻ mặt vô tội.”Các ngươi tới đón nàng?” Hắn ngơ ngác hỏi.

“Không sai, nữ chủ tử, mời người theo chúng tôi trở về thôi!”.

Mao Uy Long bĩu môi, có chút không cam tam. Tổng quản tới thật là đúng lúc, nàng còn chưa bắt đầu sắc dụ thư sinh, nhanh như vậy liền kết thúc rồi sao? Cái kế hoạch này coi như thành công rồi sao?

“Chờ một chút, để cho ta hảo hảo cùng những tiểu huynh đệ này nói xong chuyện rồi ta sẽ trở về.” Phải đốt thêm chút lửa, sau khi trở về tổng quản mới có chuyện để mà báo cáo.

Vì vậy thân thể nàng càng mềm hơn dính chặt trên người tên thư sinh, gần như muốn nằm ở trên người của hắn, thổi khí mê hoặc, hơi thở thơm như hoa lan cất giọng: “Tiểu huynh đệ, hôm nay đã có người đến dẫn ta đi làm việc rồi, hôm khác lại làm phiền các ngươi sau.”

Tên thư sinh kia cảm thấy mờ mịt “Cô nương, nàng. . . . . .” Lời vừa đến khóe miệng liền bị một ngón tay ngăn lại, mềm mại cản lời vừa đến khóe miệng của hắn, ánh mắt ngập tràn sự quyến rũ, chân trần trắng nõn hướng tên thư sinh áo xám đứng bên kia phong tình vạn chủng khêu lấy, chọc cho tên áo xám cũng lộ ra một vẻ mặt say mê.

“Cô nương, nếu nàng không muốn đi theo đám người kia, ta. . . . . . Chúng ta có thể giúp ngươi.” Thư sinh áo xám nhìn nơi xa người bạn đồng môn của hắn đã ngã xuống đất vẫn không thể đứng dậy nổi , cắn răng một cái, lấy dũng khí nói.

Mặc dù đối phương nhân số đông đảo mà bọn họ chỉ là một bọn thư sinh, nhưng trước mặt mỹ nhân sao có thể yếu thế? Hơn nữa bọn họ cũng không phải là không có bối cảnh, cha họ nếu không phải quan văn cũng chính là quan võ, tài sản cũng kiêu ngạo hơn người, không tin ép không được đám người kia.

“Không sai, chúng ta mặc dù không biết nàng đã gây phiền toái gì, nhưng nếu cần giúp đỡ, chúng ta sẽ không bỏ mặc.” thư sinh áo bào trắng cũng nói phải Chánh Nghĩa Lẫm Nhiên (chuyện chính nghĩa đương nhiên phải làm).

“Vậy là, các ngươi nguyện ý giúp ta?” Nàng nở nụ cười khẽ uốn lượn, một bộ dạng rất có sức quyến rũ, tiểu nhân đắc chí, mừng thầm không dứt, cho nên nàng quyết định tăng giá cả diễn xuất, cũng không tin diễn xuất lúc này của nàng lại không khiến cho tên kia giận sôi lên, gân xanh giận dữ!

Chân ngọc nhếch lên phía sau, đôi tay níu lên cổ thư sinh áo xám tro, tính toán hạ mãnh dược, trực tiếp ngã vào trong ngực hắn, người nàng bày ra bộ dang say mê, thân thể mềm nhũn, không ngờ một giây kế tiếp nàng lại”Hưu” một tiếng, người đã biến mất.

*********




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Lương về bài viết trên: Lạc Lạc, TTripleNguyen, antunhi, lechi89, trankim, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 42 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichmong77, cuccaca, pkd1984tn, vantruong và 136 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.