Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 42 bài ] 

Bất ngờ lên làm Thế tử phi - Thiển Thảo Mạt Ly

 
Có bài mới 08.05.2013, 10:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 15:51
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 861
Được thanks: 4551 lần
Điểm: 21.42
Có bài mới Re: (Cổ đại) Bất ngờ lên làm Thế tử phi - Thiển Thảo Mạt Ly - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


“Đúng vậy, nơi này không cần ngươi, cho nên ngươi mau đi đi!” Nàng vội vàng nói, tiểu tử lanh chanh ở đâu ra vậy, đừng ở nơi này làm hỏng chuyện tốt của ta chứ!

“Không cần ta?” Trong khi động phòng không cần tân lang? Có điều thú vị như thế sao. Hắn không buồn bực, ngược lại lần đầu cảm thấy chuyện có chút thú vị, con mắt liếc về phía nàng. Thấy nàng mồm mép lém lỉnh sau khi lau sạch sẽ, gương mặt thanh tú động lòng người, tuy không phải tuyệt sắc, nhưng da thịt trắng hồng như hoa sen mới nở, tôn lên dung mạo tinh tế xinh đẹp của nàng, chỉ là hành vi của nàng quá thô lỗ. . . . . . Thật sự không thể gọi hai chữ xinh đẹp, người này có thật là tân nương của hắn?

“Không sai, cho nên đừng đến đây làm ầm ĩ!” Hắn đã không phải chủ nhân, lại tới đây rầy rà, chút nữa là dọa chết cái mạng nhỏ của nàng.

Hắn không nhịn được chân mày cau lại, giọng điệu nghiêm khắc nói: “Ta làm ầm ĩ?” Nha đầu này đúng là càn rỡ láo xược tới cực điểm! Sắc mặt hắn biến đổi, khí lạnh bức người.

Nàng có chút kinh ngạc, người này sao nói trở mặt liền trở mặt? Ý của ta là, tối nay là đêm động phòng hoa chúc của ta, ta chờ là chờ phu quân nhà ta, xin ngươi đừng đến gây ồn ào . . . . . Tham gia náo nhiệt, ta không thích chuyện náo động phòng (phá rối động phòng).” Nàng cười gượng, người này rốt cuộc là ai?

“Sẽ không có người dám đến náo động phòng hoa trúc đâu .” Hắn nhìn thẳng nàng, con ngươi phát ra ánh sáng lạnh lẽo, nàng nhìn thấy liền chột dạ.

“Ngươi làm sao biết?”

“Thế tử gia, đồ ngài giao phó đã được đưa tới.” Lý Văn dẫn theo một đám người, ôm một đống chăn, đệm, gối thêu đứng chờ ngoài cửa.

Thế tử gia. . . . . . ?

Con ngươi u ám thu lại một chút khí lạnh, sau khi nhìn nàng một cái mới nói: “Vào đi.”

Được lệnh, Lý Văn nhanh chóng đi vào, nhìn thấy tân nương vẻ mặt kinh ngạc, đồ hỉ trên bàn như vừa bị đàn châu chấu tràn qua, chén bát ngổn ngang, hắn khẽ giật mình, nhưng vốn được trải qua huấn luyện nghiêm ngặt, lập tức điềm nhiên như không, đem chăn đệm gối thêu trải ra trên trường tháp (giường nhỏ dài) bên cạnh giường lớn.

“Này, các ngươi đang làm gì vậy?” Mao Uy Long tò mò hỏi.

“Hồi bẩm Thế tử phi, chúng nô tài trải giường cho người.” Lý Văn cung kính trả lời.

“Trải giường cho ta?” Nàng hiếu kỳ hỏi lại .

“Đúng vậy, nô tài là theo mệnh lệnh của Thế tử gia tới trải giường.” Lý Văn nhìn về phía chủ tử tính cách vốn lạnh lùng không thể tưởng tượng.

“Hắn, hắn là Thế tử gia của các người?” Ah? Đó không phải là con trai của Vương Gia sao?”Nguy rồi, vậy hắn sẽ không phải là tân lang tối nay chứ?” Nàng chỉ vào Cừu Thường Khiêm, không khỏi dâng lên lo lắng

“Ah? Thế tử phi không biết chủ nhân là ai ư?” Lý Văn có chút kinh ngạc.

“Ách. . . . . . Biết, biết.” Hú hồn, thiếu chút nữa lộ tẩy.”Ta muốn nói, cái này. . . . . . Các ngươi sao lại xuất hiện nhanh như vậy, bên ngoài không phải còn đang náo nhiệt sao?” Quản cái khỉ gió gì hắn là thế tử hay là Vương Gia, không ổn chính là, nàng còn chưa nhặt nhạnh được cái gì, sao tân lang đã vào động phòng rồi? Nam nhân này muốn nữ nhân, không phải là quá vội vàng chứ?

“Thế tử gia không thích ồn ào, nên bây giờ mới trở về phòng trước ──”

“Nhiều lời!” Tiếng nói mang giọng điệu trách cứ trong trẻo nhưng lạnh lùng.

“Dạ, nô tài đáng chết.” Lý Văn lập tức kinh sợ cúi đầu xuống, thầm trách mình nhiều lời.

“Trải xong giường rồi thì lui đi.” Cừu Thường Khiêm lạnh giọng nói.

Lý Văn lập tức cẩn thận dẫn một đám tôi tớ lui ra, tiện đường cẩn thận đóng cửa phòng lại.

Những người không có nhiệm vụ đi khỏi, lúc này hai cặp mắt lại quay lại đối mặt, nàng lúng túng liều mạng nhìn chằm chằm đối phương, oa, xem này đúng là quý khí bức người, một người anh tuấn, lịch sự cao ngạo, chỉ có điều gương mặt quá lạnh lùng? Dưới mày rậm là đôi mắt ưng sắc bén, đôi môi ương ngạnh mím chặt giống như chưa bao giờ biết cười, khí chất này nhìn một cái cũng biết là loại người tuyệt tình (không có tình cảm), cha từng nói, loại người như thế này, tám chín phần mười mưa nắng thất thường (nguyên văn: âm tình bất định – chỉ người khó nắm bắt, khó hiểu, thay đổi thất thường) có chút đáng sợ đấy. . . . . .

Nếu như nàng bị hắn phát hiện là giả mạo . . . . . .

Nàng thầm cảm thấy không ổn, chân ngắn bé nhỏ vội vàng tính toán lần mò tới cạnh cửa để chạy thoát, về phần những thứ đắt tiền trước mắt này không có duyên với nàng, vẫn là chạy thoát thân quan trọng hơn.

“Ngươi muốn đi đâu?” Cừu Thường Khiêm vén vạt áo ngồi xuống.

Nàng hai chân dường như mọc rễ, tự nhiên liền không động đậy được.”Ta. . . . . . Ta đây…đây là. . . . . . Không có gì. . . . . . Đi nhà xí, ta muốn đi nhà xí.”

Con mắt lạnh lùng của hắn chớp cũng không chớp.”Sẽ không phải là hối hận rồi chứ?” Hắn châm chọc hỏi.

“Hối hận cái gì?” Nàng vẻ mặt nghi ngờ.

Ánh mắt hắn đột nhiên sáng quắc, lẫm liệt nhìn nàng, gây cho nàng một trận hốt hoảng. Người này làm sao vậy? Không đầu không đuôi quẳng xuống câu này, ánh mắt lại hung ác đến dọa chết người, đúng là không hiểu nổi!

“Ngươi là muốn nói có phải ta hối hận vì đã bái đường, ách. . . . . . Ngươi nói không sai, ta hối hận, cho nên. . . . . . Sẽ không quấy rầy, chúng ta coi như là một sự hiểu lầm, việc này. . . . . . Ta đi trước!” nói rồi cười ha ha một cái, vội vã muốn chuồn đi.

“Khoan!” Hắn quát khẽ.

Muốn chết thật, sao hắn vừa lên tiếng chân của nàng đã không nghe lời chủ? Chỉ có thể ngoan ngoãn đứng yên không dám động, người này đúng là ma quỷ.”Ngươi. . . . . . muốn như thế nào?” Giọng nàng run run dứt khoát hỏi.

Hắn đứng dậy, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ lên vì gấp gáp của nàng, tự nhiên sinh ra cảm giác khinh thường.”Phủ thế tử là nơi nào,có thể để ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao? Hơn nữa bây giờ ngươi đã là Thế tử phi, muốn hối hận cũng đã muộn rồi!” Thanh âm của hắn chuyển thành nghiêm nghị.

“A!” Lần này nguy thật rồi, kẻ trộm hụt là nàng giống như bị trúng tử huyệt, cứng đờ bất động, miệng há to, rất lâu không thốt được lời nào.

Nhìn thấy bộ dạng này của nàng, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng bao phủ một tầng thật mỏng. . . . . . Mỏng đến mức dường như không thể nhìn ra ý cười.”Ngươi tên gì?”

“Mao uy. . . . . . Ách. . . . . . Ngươi cưới ta, chẳng lẽ lại không biết tên ta là gì?” Thiếu chút nữa bị “Này quyền” của hắn nói ra tên thật, may nhờ nàng nhanh trí, phát hiện người này thật là kỳ quái, ngay cả bái đường cũng đã bái rồi, vậy mà lại không biết tên tuổi tân nương?

Hắn cười giễu cợt.”Trước khi bái đường ngươi là ai không quan trọng, nhưng bái đường xong thì ngươi chính là thê tử của ta. Tất nhiên muốn biết ngươi là ai.” Hắn nói như một điều dĩ nhiên.

Chẳng lẽ hắn nhắm mắt đón dâu sao? Đường đường một Thế tử của Vương gia, hôn nhân được định trước, ngay cả cưới vợ đối tượng là ai cũng không buồn biết, thế này không phải là quá khác biệt chứ?

Chỉ là. . . . . . Hắc hắc. . . . . . Thế này chẳng phải thuận lợi cho nàng sao? Thì ra là hắn căn bản cũng không hiểu rõ bối cảnh của tân nương, vậy thì chẳng phải là không cần lo lắng, thân phận của nàng sẽ không lập tức bị phơi bày sao? Chính thế, nàng cũng không cần vội vã chạy trốn nữa…, có thể có thêm nhiều chút thời gian để trộm đồ.”Ta tên là Mao. . . . . . Tiểu Long.” Nếu đã là tên lường gạt, dĩ nhiên không thể dùng tên thật.

“Mao Tiểu Long? Tên như tên của một cậu bé? Nói đúng hơn thì đó là một cái tên giả.” Hắn cười lạnh.

Trong lòng nàng giật mình, người này thật là Thần Thông Quảng Đại, rất khôn khéo, xem ra nàng phải cẩn thận đối phó, đang nghĩ tìm lý do làm sao nói cho hắn tin tưởng, hắn lại đột nhiên nói: “Thôi, là thật hay giả không quan trọng.”

Không quan trọng? Nàng nghiêng đầu, thật sự không hiểu người này đang suy nghĩ điều gì.”Này, trường tháp này là trải cho ta ngủ sao?” Nàng liếc mắt nhìn trường tháp cạnh góc tường mới vừa được trải tốt chăn đệm.

Xem ra tối nay ở nơi này có người không thể đi được rồi, hơn nữa nhìn căn phòng này đầy những món đồ giá trị, nếu không cầm đi một ít thì có chút không cam lòng, nhưng không đi cũng không được, nàng phải luôn xác định bảo vệ được tấm thân trong sạch? Nếu vô cớ thất thân, vậy cái được không bù nổi cái mất.

Nhìn cô nương này vẻ mặt Thiên Biến Vạn Hóa (thay đổi liên tục), dáng vẻ rất linh hoạt tinh quái, khiến vẻ mặt lạnh nhạt của hắn nổi lên một ít gợn sóng.”Không phải ngươi ngủ, chẳng lẽ là ta ngủ?” Hắn ít khi cảm thấy cao hứng như vậy.

“Cái này. . . . . .” khuôn mặt nàng thoáng chốc đỏ bừng, màu đỏ này thiếu chút nữa lan trên mặt đất.

“Hay là, ngươi vọng tưởng (mơ ước hão huyền) có thể ngủ chung với ta?”

“Ta. . . . . . Ta không có, ta ngủ trường tháp là được, ngủ chỗ đó là được.” Nàng cấp tốc lăn lên trường tháp, một thân hồng giá y cũng không dám cởi, giữ nguyên áo rúc vào trong chăn, chỉ lộ ra một thủy mâu (đồng tử) trắng đen rõ ràng, tản bộ trên mặt đất.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Lương về bài viết trên: Lạc Lạc, San hắc y, TTripleNguyen, antunhi, congchuacamcung, lechi89, ngoctranq10, trankim, y229917
     

Có bài mới 08.05.2013, 10:22
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 15:51
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 861
Được thanks: 4551 lần
Điểm: 21.42
Có bài mới Re: (Cổ đại) Bất ngờ lên làm Thế tử phi - Thiển Thảo Mạt Ly - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Lạ thật, tối nay không phải đêm động phòng hoa chúc sao? Mặc dù nàng từ nhỏ không có mẹ, không ai dạy nàng đêm động phòng hoa chúc phải làm những gì, nhưng từ nhỏ nàng đã đi theo người cha vốn là bá chủ một phương, ngay cả khi hắn đến kỹ viện tìm vui cũng mang theo nàng, ở trong kỹ viện mò mẫm qua lại dĩ nhiên biết việc giữa nam nữ là thế nào, cho nên mới phát hiện, cuộc hôn nhân này thật kỳ lạ, làm gì có đêm động phòng hoa chúc nào mà không hợp phòng?

Mặc dù hắn rất khôi ngô,… diện mạo cũng làm cho người chảy nước miếng, tuy nàng không có tâm tư đói khát “Nhất thân phương trạch” (âu yếm, vuốt ve), nhưng lập gia đình đêm đầu tiên liền phân giường (mỗi người một giường), theo giảng giải của nhóm tỷ tỷ kỹ viện, người này chẳng lẽ có bệnh, không thể giao hợp? Ừ. . . . . . Trừ cái đó ra, chẳng có lý do gì có thể giải thích hành vi của hắn? . . . . . . Đáng tiếc, cũng khó trách hắn, ngay cả thê tử là ai cũng không buồn biết, còn phải giả bộ hờ hững không thể thân cận như vậy, thì ra là muốn che giấu căn bệnh khó nói . . . . .

Đôi mắt to của nàng trong nháy mắt nhìn hắn đồng tình,chân mày hắn khẽ nhướng, không biết đang suy nghĩ gì, nhưng mà khóe mắt hắn dường như cũng xuất hiện ánh mắt giống nàng, nhưng chỉ là lóe lên rồi ngay lập tức biến mất.

Nàng trừng mắt nhìn, vừa rồi là nàng nhìn lầm sao? ánh mắt vừa rồi giống như thấy được Khả Liên Trùng (kẻ đáng thương – ý là ánh mắt có chút thương hại). . . . . . Lạ thật, rốt cuộc là ai đồng cảm ai?

************

************

Người nào đó xác định không cần lo lắng về sự trong sạch của bản thân, yên tâm nhà lá ổn định, cả đêm không mộng mị, ngủ cực kỳ thoải mái, vừa thức dậy vươn người duỗi lưng cho đỡ mỏi, đây chính là lần đầu tiên kể từ khi nàng rời nhà hành tẩu giang hồ ngủ được một đêm thoải mái nhất, không khỏi tán thưởng nơi này đúng là một nơi tốt, nơi nơi cao quý, Liên Trường tháp cũng thoải mái khiến người lưu luyến ngủ lại, rất muốn ngủ lâu thêm một chút, đáng tiếc trong bụng có một lũ côn trùng (editor: tỷ ấy đổ thừa lũ giun?) đói bụng, không ngừng ồn ào, ép nàng không thể không dậy.

Khoan! Chân vừa chạm xuống đến đất nàng bỗng nhớ ra, đúng rồi, nàng đã” làm vợ người ta”, vậy nam nhân của mình đi đâu rồi?

Mắt nhỏ quét tới giường lớn bên trái, ah? Không có một bóng người, giường chỉnh tề đến nỗi giống như chưa từng có ai ngủ qua..

Thở phào nhẹ nhõm, nàng cười khúc khích, không có ai ở đây càng tốt, đợi sau khi nàng ăn thêm một bữa nữa sẽ nhân dịp dọn dẹp một chút.

Nhân tài vừa dậy, bên phải truyền ra một giọng nói, “Thế tử phi, ngươi cuối cùng đã rời giường, người có muốn các nô tỳ hầu hạ ngươi rửa mặt?”

Nàng hoảng sợ đến nhảy dựng cả người lên.”Má ơi, các ngươi là ai?” Nàng vừa quay đầu, liền nhìn thấy ba bốn nha hoàn đứng ở phía bên phải, mấy người này xuất hiện lúc nào? Bình tĩnh nhìn lại, lời nói vừa rồi là của người dẫn đầu đám nha hoàn, mặt tròn bình thường vốn rất tươi tắn, nhưng ánh mắt lại không dấu được sự chán ghét.

“Bẩm thế tử phi, nô tỳ là Tiểu Xuân, nô tỳ là phụng mệnh tới phục vụ người.” Nha đầu tên gọi Tiểu Xuân này ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng biểu hiện trên mặt lại vô cùng khinh thường.

Sao vậy? Nàng đắc tội với ai?”Ách. . . . . . Không cần, ta không cần người khác phục vụ, các ngươi đi đi!” Đùa sao, sao mà từ lúc bước vào hỷ phòng này mọi chuyện đều không thuận lợi vậy, nghĩ trốn đi mấy lần cũng không được, lần này động tác phải nhanh hơn một chút, tránh lại có người đến ngăn trở.

“Điều này không thể được, chúng nô tỳ phụng mệnh tới phục vụ người, huống chi mặt trời đã lên cao, chúng nô tỳ đã đợi người nhiều canh giờ, Thế tử phi nên mau mau đứng dậy để chúng nô tỳ làm công việc rửa mặt, rửa mặt xong, chủ tử vẫn đang chờ gặp người !” Tiểu xuân cứng rắn nói.

“Hắn muốn gặp ta? Làm gì?” Nàng phải trốn đi thôi, tránh phiền toái mới đừng tìm đến nàng nữa.

Tiểu xuân kỳ quái nhìn nàng.”Chủ tử muốn gặp ai, đám hạ nhân sao có thể hỏi? Chưa kể người là Thế tử phi, chủ tử muốn gặp người là thiên kinh địa nghĩa (chuyện đương nhiên), thân là Thế tử phi người không nên ngạc nhiên mới phải.” Nàng lên giọng dạy dỗ.

Nếu như nàng nhớ không lầm, thân phận nàng chưa bị phơi bày, nàng mới đúng là “Thế tử phi” không phải sao? Tại sao một đứa nha hoàn so với nàng còn dữ hơn?

Hay là quy củ của Thế tử phủ này chính là nha hoàn được phép như vậy?”Ta biết rồi, hắn đang ở đâu? Ta đi gặp hắn là được rồi.” Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, gặp người phải nhanh chóng tìm cách ứng phó thôi!

************

Nàng lùi từng bước, bản năng ngửi được hơi thở “Nguy hiểm”, lại lùi thêm một bước.

“Ngươi nhìn cái gì?” Từ sau khi nàng theo chỉ dẫn của Tiểu Xuân đến đại sảnh, nam nhân này vẫn luôn yên lặng nhìn chằm chằm nàng, lúc này nàng đã nghiệm ra rằng sự im lặng cũng có thể làm cho người ta sợ hãi.

Hắn từ từ uống trà thơm do Lý Văn mới vừa bưng lên, đôi mắt ung dung chưa lúc nào rời khỏi nàng, tựa như đang quan sát nàng, lại như đang đánh giá nàng. . . . . .

Hắn chẳng lẽ sau khi tỉnh dậy hắn phát hiện ra cái gì? Đôi chân nhỏ dưới váy lại lặng lẽ lùi ra xa một bước dài, chuẩn bị tùy thời tông cửa xông ra.

“Lại đây.” Hắn chợt nói.

Nàng cả kinh, hắn muốn dụ nàng tới gần bóp chết nàng sao? Vội nói: “Có. . . . . . Có chuyện gì cứ như vậy nói là được ──” sau khi nhìn ánh mắt hắn trầm xuống, nàng đành ảo não đổi giọng, “Được rồi, ta đi sang đó là được!” Nàng dậm chân đi tới bên cạnh hắn, thật không rõ tại sao ánh mắt đó của hắn có thể khiến nàng rắp rắp làm theo không dám trái lời?

“Chuyện gì?” Nàng làm bộ đáng thương hỏi, chuẩn bị nhận lấy cái chết.

“Ngươi bao nhiêu tuổi?”

“Mấy tuổi? Hỏi cái này làm gì?” Không phải hắn muốn phơi bày thân phận giả mạo của nàng chứ?

“Ta hỏi gì ngươi trả lời cho đúng là được, sao nhiều lời như thế?” Thanh âm lạnh lẽo khiến cho người ta run lẩy bẩy.

“Giận dữ như vậy?” Nàng uất ức chu mỏ.”Được rồi, ngươi đừng lại dùng ánh mắt sắc lạnh đó giết ta, ta 17 tuổi.” Nàng tức giận nói.

“17?” Nhỏ như vậy? Ước chừng kém hắn hơn mười tuổi.”Ngươi luyện võ đã bao lâu?”

“Ah? Làm sao ngươi biết ta luyện võ? Nói cho ngươi biết, võ công của ta được chân truyền từ cha ta, ta rất khỏe , trong giang hồ không có mấy ai là đối thủ của ta đâu!” Nhắc tới võ công, nàng đắc chí, tự biên tự diễn .

“Vậy sao?” Nhìn nàng lỗ mãng trước mặt, hắn cũng không tin võ công nàng thật sự tốt như vậy .”Nhắc tới cha ngươi, hắn ở đâu?”

“Lão nhân gia ông ta đang ở trại dưỡng lão Uy Long.” Nàng không chút suy nghĩ, nói xong mới thầm lo làm sao có thể nói thật, ngộ nhỡ sau khi nàng chuồn mất, hắn muốn tính sổ tìm tới cha thì làm thế nào? Thật là lớn miệng!

“Trại Uy Long ? Đó là nơi nào?” Hắn lập tức hỏi.

“Ách. . . . . . Ngươi chưa từng nghe qua trại Uy Long? Đây chính là bang phái do một tay cha ta sáng lập, đặc biệt cứu khốn phò nguy, là đệ nhất thiên hạ danh môn.” Nàng chột dạ giới thiệu.

“Đó?” Hắn căn bản không tin cái trại Uy Long này là một danh môn chính phái, nhưng ngược lại hắn từng nghe nói Lô Châu có một Long trại nhỏ gì đó, đặc biệt vào nhà cướp của, làm nhiều chuyện xấu, hắn đang chuẩn bị hạ lệnh cho quan phụ mẫu địa phương đi càn quét một phen, vì dân trừ hại.

“Đó? Té ra là ngươi không tin? Không tin coi như xong!” Nàng nhún nhún vai, tốt nhất đừng tin, nàng thật là sợ hắn tìm tới cửa.

Hắn hừ lạnh một tiếng.”Chuẩn bị một chút, rồi theo ta tiến cung ra mắt hoàng thượng.”

“Cái gì? Ra mắt hoàng thượng!” Nàng cả kinh biến sắc, chân đều muốn mềm nhũn.

“Thế nào? Ngươi không biết là tất cả hoàng thân cưới cô dâu mới, ngày hôm sau đều phải tiến cung gặp vua thỉnh an sao?”

Gò má nàng run lên.”Không cần phải nghiêm túc như vậy chứ?” Cuộc đời của nàng gặp vị quan lớn nhất chính là Tri Phủ Lô Châu, mà lần đó là do cha nàng cưỡng chiếm đất đai của người ta, bị người ta kiện, lúc đó mới “May mắn” nhìn thấy mặt vị đại nhân kia một lần, không nghĩ tới hôm nay có người muốn nàng đi gặp đức vua của một nước? Nàng không bị dọa vỡ mật mới là lạ!

Vả lại dù gì nàng cũng là đồ giả mạo chính gốc, tân nương thật đã. . . . . .

Ai da! Chuyện này nếu vỡ lở, chẳng phải là phạm tội khi quân sao? Nhớ tới vị tiên sinh kể chuyện cổ tích ở miếu Lô Châu từng nói như vậy? Tội khi quân chính là chém đầu đấy! Cổ nàng rụt lại, mãnh liệt nuốt nước miếng, cứ như là nếu không nuốt thêm vài cái sẽ không còn cơ hội nuốt nữa vậy.

“Ách. . . . . . Nhưng hôm nay thân thể ta không thoải mái, hay là để hôm khác đi được không?” Nàng thử hỏi, muốn kéo dài thêm thời gian, tìm cơ hội chạy trối chết.

Hắn lườm nàng một cái, “Chuyện vào cung gặp vua, cho phép ngươi nói không sao?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Lương về bài viết trên: San hắc y, TTripleNguyen, lechi89, trankim, y229917
     
Có bài mới 10.05.2013, 11:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 15:51
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 861
Được thanks: 4551 lần
Điểm: 21.42
Có bài mới Re: (Cổ đại) Bất ngờ lên làm Thế tử phi - Thiển Thảo Mạt Ly - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


♥ Chương 2 ♥

Đêm lạnh như nước.

Ánh mắt lạnh lẽo xoi xét, nhìn chằm chằm nữ nhân đang an giấc trên trường tháp.

Là nàng sao?

Nàng chính là người mà Thái Thượng Hoàng an bài (sắp đặt)?

Khuôn mặt lặng lẽ lộ ra vẻ phức tạp hiếm có.

Nhìn thân nàng nằm trên cái trường tháp vốn không coi là rộng rãi, phát ra tiếng ngáy đáng yêu, cái miệng nhỏ nhắn đỏ hồng cong cong mấp máy hai cái, dường như đang nói mơ . . . . .

Khá lắm nha đầu vừa kỳ quái vừa không quy củ!

Tâm vốn lạnh nhạt lại có chút nóng lên, sao lại thế này?

Tròng mắt trong veo của hắn chuyển thâm.

Hắn không thể mềm lòng!

Nàng tất nhiên phải chết không thể nghi ngờ. . . . . .

************

Thế này đâu phải là phục vụ người, căn bản là đang giám sát nàng! Từ sau khi theo”Tướng công” từ trong cung trở về, mọi lúc mọi nơi luôn có người nhắm mắt theo đuôi đi theo bên người nàng, trên danh nghĩa là nha hoàn theo hầu, nhưng thật ra là coi nàng như tù phạm, thì ra bọn họ là có dự tính trước, sợ nàng trốn? Trong lòng nàng rất là lo lắng!

Xem này, chặt chẽ đến mức gió thổi không lọt gián mắt chòng chọc vào nàng chính là Tiểu Xuân hung ác cùng với Tiểu Mai áng chừng cùng tuổi với nàng.”Này Tiểu Xuân, ngươi đi theo ta một tấc cũng không rời như vậy, chẳng lẽ không thấy mệt?” Nàng không nhịn được hỏi. Nàng không có chút khe hở nào để tách ra, vậy phải làm sao bây giờ? Nàng đã gấp lắm rồi!

“Nô tỳ là phụng mệnh làm việc, không tư cách nói mệt.” Tiểu xuân vẻ mặt so với nàng còn khó chịu hơn.

“Ngươi! Tốt, vậy ngươi nói cho ta biết, ngươi phụng mệnh của ai mà phải đi theo ta dai như kẹo kéo vậy?” Nàng tức giận phì phò hỏi.

“Có thể ra lệnh cho ta dĩ nhiên là chủ tử.”

“Là tên đó?”

“Thế tử phi, người quá càn rỡ, sao có thể gọi Thế tử gia như vậy?” Tiểu xuân vừa nghe, lập tức trách cứ.

“Ta không biết tên hắn, không gọi tên kia, vậy phải gọi thế nào?”

“Người không biết tục danh (tên húy) của Thế tử?” Tiểu xuân gương mặt kinh ngạc.

“Nói nhảm, ta vừa mới gả tới đây, lại không quen biết với hắn, dĩ nhiên không biết tục danh của hắn!” Nàng chỉ biết”Tướng công” là vị Vương Gia Thế tử tôn quý, còn dẫn nàng đi gặp vị hoàng đế cũng trẻ tuổi như hắn, làm cho nàng sợ đến mức thiếu chút nữa tè ra quần. . . . . .

Nàng nhíu mày, nhớ tới trước đây, nàng chỉ muốn lấy vài thứ đáng giá trong phủ sau đó trốn đi, nào có bận tâm xem người được gả cho là mèo hay chó? Chẳng qua, lúc này bị giám sát chết chặt, hơn nữa ngay cả hoàng thượng cũng đã gặp rồi, nếu chạy trốn rõ ràng chính là tội khi quân, nhất thời trong thời gian ngắn là không đi được rồi. Thật ra thì suy nghĩ kỹ một chút, Thế tử phủ thoải mái như vậy, “Tướng công” lại là loại lãnh cảm. . . . . . Lạnh nhạt, xét về chủ quan, hay khách quan đều thấy nơi này là một nơi tốt “Sống yên phận”, đã như vậy, nàng sẽ lấy thân phận nữ chủ nhân trước hết ở nơi này làm mưa làm gió một chút, đợi đến khi nghĩ ra phương pháp chạy trốn hãy hay.

“Thế tử phi, Thế tử gia họ Cừu tên Thường Khiêm, là đường huynh (anh họ) của hoàng thượng” Một nha hoàn vâng vâng dạ khác là Tiểu Mai nhỏ giọng nói cho nàng biết, khiến cho Tiểu Xuân trừng mắt hung ác một hồi.

“Thì ra tên kia gọi Cừu Thường Khiêm, vừa là Thế tử, còn là anh họ của hoàng thượng, khó trách hôm qua lúc vào cung, hắn cùng với hoàng thượng xưng huynh gọi đệ, thấy hoàng thượng cũng không hành đại lễ, gật đầu một cái nói đôi ba câu coi như là xong việc.”

“Dĩ nhiên như vậy, bởi vì cả triều đều biết, Thế tử gia và hoàng thượng cùng nhau lớn lên, giao tình không phải là ít” Tiểu Xuân hả hê nói.

“Ra là vậy!” Nàng thơ ngây rủ mặt xuống, xoay vòng lưu chuyển không ngừng, nhìn xem nàng đã nhặt được đồ tốt lành gì? Lần này cha cần phải hết lời khen ngợi nàng rồi, cư nhiên bắt được một con dê béo lớn, hì hì, vậy phải xem nàng làm thịt dê thế nào đây. . . . . .

Nhưng, trước khi làm thịt dê, trước tiên phải xử lý lũ quạ đen chướng mắt này một chút, đầu tiên là phải biết rõ nguyên nhân khiến cho lũ quạ đen xấu xí lộn xộn kẽo kẹt trên đầu nàng.”Tiểu Xuân, tên kia. . . . . . Thế tử gia, tự mình hạ lệnh muốn ngươi ở cạnh ta không dời nửa bước sao?” Nàng liếc về phía Tiểu Xuân. Con cọp không ra oai lại tưởng là mèo ốm.

“Cái này. . . . . . Là tổng quản Lý Văn phân phó nô tỳ không được rời tầm mắt khỏi người.” Tiểu Xuân chột dạ nói, trên thực tế, tổng quản chỉ gọi nàng theo hầu bên cạnh, là nàng cố ý nhìn chòng chọc Thế tử phi, muốn cho Thế tử phi khó chịu. Chỉ là lúc này Thế tử phi thần sắc có chút khác lạ, không chỉ có vẻ mặt khiêu khích, thái độ không sợ hãi, còn tương đối phách lối.

“Lớn mật!” Nàng đột nhiên giả oai hùm hét lớn một tiếng, nhất thời dọa Tiểu Xuân giật mình.

“Thế tử phi. . . . . .”

“Khá khen cho nô tài to gan, lại dám nghe lệnh từ một tổng quản đến giám sát ta, chẳng lẽ ngươi quên ta mới đúng là chủ tử của ngươi?”

“Ngươi chẳng qua cũng chỉ là một chủ tử không rõ lai lịch!” Sau khi trấn tĩnh, Tiểu Xuân liền nói.

Ánh mắt của nàng chớp chớp, quả thật Tiểu Xuân nói không sai.”Cho nên ngươi không xem ta ra gì?”

“Hừ!” Tiểu xuân khịt mũi khinh bỉ xoay mặt.

Đáng ghét!”Tiểu Mai, ngươi cũng xem thường ta?” Nàng chuyển mắt sang người đang cúi đầu không dám ngẩng.

“Nô tỳ. . . . . .”

“Nói!” Nếu muốn có những ngày tốt lành ở phủ này, nhất định phải đem hiện tại làm cho rõ ràng.

“Phải . . . . .” Tiểu Mai hoảng sợ lập tức gật đầu.”. . . . . . Thế tử gia thân phận tôn quý như thế, mà nghe nói nhà Thế tử phi chỉ là gia đình quan Thất Phẩm nghèo nàn, so với Thế tử gia đúng là muốn với cao, hơn nữa. . . . . .”

Quan Thất Phẩm coi như gia cảnh nghèo nàn? Cha nàng Uy Long trại chủ kia không hề có cấp bậc quan lại gì, cùng lắm là được xưng tụng là một trong ba phái lưu manh. . . . . . Chẳng phải còn không cao hơn cái mặt bàn à? Nàng chột dạ cười gượng, lại nghe được Tiểu Xuân cũng phát ra một tiếng cười nhạt.

“Hừ!” Coi thường người, nha đầu ghê tởm này!”Tiểu Mai, hơn nữa cái gì? Ngươi nói cho xong đi.”

“Hơn nữa. . . . . . Nghe nói Thế tử phi phẩm hạnh không đoan chính, đã từng cùng nam nhân. . . . . . Tư thông (lén lút qua lại).” Tiểu Mai càng nói thanh âm càng nhỏ.

“Tư thông?” Ai da! Cái này khiến mắt nàng mở to kinh ngạc, nữ nhi của một Quan Gia cùng nam nhân tư thông, đây chính là chuyện lớn, chuyện xấu lớn a!

“Không sai!” Tiểu Xuân khinh bỉ tiếp lời.”Thế tử phi sẽ không phủ nhận chứ?”

“Nàng. . . . . . Ta cùng nam nhân tư thông như thế nào?” Nàng không nhịn được hỏi.

“Cùng nam nhân tư thông như thế nào?” Tiểu xuân cau mày.”Người là người trong cuộc, cùng nam nhân tư thông như thế nào, chính người rõ nhất, làm sao lại đi hỏi ta?” Quái nhân!

“Ta. . . . . . Ta chỉ là muốn biết, bên ngoài thế nào. . . . . . loan truyền nhầm lẫn (truyền nhầm) về ta.” Nàng miễn cưỡng nói.

“Truyền nhầm? Hừ, nếu muốn người khác không biết, trừ phi mình đừng làm!” Tiểu Xuân bộ dáng như kiểu nàng đừng mong giải thích.

“Ngươi! Tiểu Mai, vậy ngươi nói đi!” Nàng ngược lại hướng thành thật Tiểu Mai hỏi.

“Cái này. . . . . . Ta cũng chỉ là nghe nói. . . . . . Thế tử phi, người đừng nóng giận.” Tiểu Mai không muốn rước họa vào thân, bởi vì dù thế nào, nàng dù sao vẫn là chủ tử.

“Ít rầy rà, nói mau!”

“Người đừng ép nàng ấy, để ta nói.” Tiểu xuân cười chê:”Thân phận người thấp hèn không xứng với hoàng tộc cũng coi như bỏ qua, nhưng mà tin tức trước khi xuất giá cùng nam nhân trong nhà nhiều lần qua lại tình cảm (ám thông xã giao), thậm chí cùng nhau bỏ trốn đã truyền khắp nơi!”

“A!” Khó trách bọn hạ nhân đối với nàng khinh thường như vậy, nàng đúng là xui xẻo, thế thân ai không thế, lại đi giả mạo một nữ nhân mất trinh tiết, cái này đành ngậm bồ hòn làm ngọt, không trách được người ta xem thường nàng!

“Nữ nhân như vậy không xuất giá cũng đã khiến Thế tử gia hổ thẹn rồi, cho nên Thế tử gia ngay cả cùng giường với ngươi cũng không muốn, chúng ta đều đoán xem chừng nào thì ngươi sẽ trở thành người đàn bà bị vứt bỏ.” Tiểu Xuân ác độc nói.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn An Lương về bài viết trên: Lạc Lạc, TTripleNguyen, antunhi, lechi89, trankim, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 42 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 190nly, Ami2007, bé mụi, Hoàng Thanh Vân, leo.thulaw, Linh Đang 123, Pesandy, xnheg, xuxu ngố và 290 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.