Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 

Lên nhầm kiệu hoa - akiaki

 
Có bài mới 05.05.2013, 13:31
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.06.2010, 11:10
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 581
Được thanks: 2496 lần
Điểm: 16.45
Có bài mới Re: (Cổ Đại) Lên Nhầm Kiệu Hoa - akiaki - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 2 : Hòa Thân.

Mộng Nguyệt mới sáng ra liền nghe các cung nữ bàn nhau về vị Nhị Hoàng tử nào đó đến làm khách tại hoàng cung. Nàng dạo quanh ngự hoa viên nhìn trời hơi ngả bóng về chiều mà khẽ thở dài, cả buổi cũng không thấy tỷ tỷ đâu, hẳn là lại chạy đâu đó mất rồi. Khi quay mình nàng đụng phải một nam tử với y phục kỳ lạ.

-     Thực xin lỗi. Nàng có chút luống cuống nhưng không có người đáp lại. Nàng ngẩng đầu nhìn đối phương hắn đang thất thần nhìn nàng miệng mở lớn kinh ngạc hình như do quá bất ngờ.


-     Hừm…ưm.. Tiểu Thúy bên cạnh nàng làm bộ ho vài cái hắn mới khôi phục lại tinh thần gãi đầu bối rối.


-     Thực xin lỗi, ta không dụng bị thương ngươi chứ ? Nàng lễ phép hướng hắn hỏi thăm.


-     Không…Không sao…


Khẽ cúi mình chào người kia nàng nhanh chóng xoay người bước đi thì nghe giọng người kia gọi với theo


-     Ta …ta Là Thát Tử Khương…mạn phép, không rõ có thể hay không có vinh hạnh biết Cô nương là…


Nàng theo câu hỏi mà dừng lại, khẽ nhún mình lễ phép hướng hắn chào hỏi :


-     Mộng Nguyệt xin ra mắt Thát công tử. Sau lời chào hỏi của nàng hắn có chút nhíu mày như suy tư gì đó.


-     Ra là Ngũ quận chúa, chúng ta sẽ còn gặp lại.

Hắn nhếch mép cười thần bí rồi hướng chính điện đi tới. Chẳng biết tỷ tỷ làm gì cả ngày trời cuối cùng cũng trở về, về đến liền ngủ, thật sự có chút khác thường. Thế nhưng Mộng Nguyệt cũng không để ý, nàng chỉ nghe ngóng tình hình chiến sự vùng biên cương, hắn liệu có khỏe mạnh. Lần vào triều này hắn liệu có tháp tùng vào cung hay không, nàng rất nhớ hắn. Nàng cứ thế kết thúc một ngày dài buồn chán giống mọi khi nhưng sao cảm giác vẫn cứ nặng nề khác thường như thế.


Sáng sớm vừa mở mắt ra tâm trạng lại như hôm qua cực kỳ buồn chán cùng trống rỗng Tỷ tỷ thì ngáp dài rời giường.


-     Muội đoán xem hôm qua ta về nghe bọn nha hoàn nói gì ? Nàng ta tinh nghịch chớp chớp mắt nhìn nàng.


-     Muội không quan tâm. Nàng khẽ thở dài ngao ngán trong cung việc các nha hoàn nói xấu chủ nhân hoặc lời đồn thổi nàng sớm không có hứng thú


-     Họ nói hôm qua Nhị Hoàng tử của Thổ Phiên muốn dùng hôn sự của hai nước để ký hiệp nghị hòa bình. Lại xin được chọn tân nương mà người hắn chỉ định là muội.


-     Tỷ…tỷ không …không phải… đang đùa…đùa…. Nàng kinh ngạc đến nghẹn họng không nói được gì chỉ há miệng lắp bắp…


-     Ta có thể là kẻ không ra gì thật nhưng tuyệt nhiên không đùa giỡn những việc như thế. Nàng nghiêm mặt nhìn thái độ kinh hãi đến tột độ của muội muội. Nếu là lúc trước có lẽ nàng thực sự sẽ xung phong đi thay muội muội thế nhưng hoàn cảnh hiện tại thực sự không ổn.


-     Ta còn nghe nói hoàng huynh đáp ứng hắn rồi. Nàng khẽ thở dài ,đừng nói đến muội muội, ngay cả nàng cũng thực phiền. Nếu là lúc trước được ban hôn cho Trầm Thiên hẳn là nàng sẽ nhảy cẫng lên mà vui vẻ, nhưng hiện tại lại không cảm thấy vui mừng chút nào. Khẽ giật mình nhìn sang muội muội nhà mình khóc đến mặt mũi lấm lem.


-     Tỷ tỷ có thể cầu xin hoàng huynh giúp ta…ta… ta không… muốn đi hòa thân…ta…ta…không thể…không…g.. thể đi…sẽ mất mạng…Nàng nước mắt nước mũi lem nhem nói năng đứt quãng không rõ ràng trông thật đáng thương.


-     Đi, chúng ta cùng nhau đến thư phòng gặp hoàng huynh náo loạn một trận đi. Dù không thể sửa lại kim khẩu nhưng khiến cho đại ca rối trí một chút cũng coi như bõ giận. Mộng Nhật kéo tay Mộng nguyệt hướng thư phòng đi đến.


Theo như lệnh của tỷ tỷ nàng Mộng Nguyệt khóc to nức nở mặt mũi tèm lem như một đứa trẻ lớn xác khiến cho Triệu Thức vò đầu bứt tai.


-     Đủ…. Tiếng quát thanh lãnh kèm theo giận dữ vang lên từ thư phòng khiến cho mọi nười đều bị đông cứng vì run sợ. Mộng Nguyệt co rúm người lại thu nhỏ mình núp trong góc phòng im thin thít không lên tiếng… Dù  tứ tỷ luôn nói đại ca là người hiền lành và tốt bụng chỉ là hắn không biết cách thể hiện cảm xúc của bản thân. Nhưng chỉ cần thấy hắn nàng đã bật khóc vì hoảng sợ. Nàng sở dĩ khóc nháo thảm thương thế kia giống với kế hoạch của tứ tỷ một phần cũng vì sợ hắn chứ  không chỉ là do bất mãn hôn sự này thôi. Vừa bất mãn vừa sợ nên nàng càng gào càng hăng có phải vì thế mà chọc giận hắn không ?


-     Yên nhi. Dưa nàng ta về Ngọc Lệ cung. Giọng nói vẫn không chút độ ấm nhưng âm thanh có chút trầm ổn hơn trước thế nhưng không hề mất đi vẻ uy phong. Hạ Yên mỉm cười nhìn phu quân hắn vẫn thế, không biết cách bộc lộ tình cảm của bản thân. Nàng nếu không phải thông hiểu hắn cũng sẽ không biết được rống giận kia là hắn đang giận chính bản thân mình. Yên phi đỡ Mộng Nguyệt toàn thân run rẩy, sắc mặt tái nhợt,cắn chặt cánh môi dưới đến mức có mùi vị tanh của máu, hai mắt vô hồn bước ra khỏi thư phòng.

Bọn họ lướt qua đoàn người của Trầm Thiên đang tiến vào điện thánh, tuy chỉ khẽ lướt qua thế nhưng không hiểu vì sao tâm tư đang hoảng loạn của Mộng Nguyệt bỗng nhiên bình ổn lại. Không hề quay đầu lại nhìn nàng , Trầm Thiên nghiêm sắc mặt tiến vào thư phòng  rồi biến mất trước tầm mắt nàng trong vô vọng. Nàng khóc nháo hắn có chứng kiến chăng ? Hắn…hắn… đến từ lúc nào… ? Hiện giờ trong tâm tư nàng không phải là lo lắng về việc hòa thân mà là… ôi !! nàng quả thật mất mặt trước mặt hắn…


-     Người đó là…Nàng đem hết can đảm ra hỏi Yên Phi tỷ tỷ, trong mắt Hạ Yên có một tia hiếu kỳ rồi nhẹ nhàng nói.


-     Là Trầm Thiên, Trầm tướng quân, hắn vừa chiến thắng trở về, Hoàng huynh muội định ban hôn Mộng Nhật cho hắn. Mộng Nhật luôn ngưỡng mộ hắn, muội cũng biết phải không ? Vừa nói Hạ yên lại vừa đưa mắt quan sát Mộng nguyệt. Tâm tình của nàng nhanh chóng phục hồi sau sợ hãi , mắt quyến luyến  không rời ,nỗi thống khổ, bi thương cùng thất vọng trong ánh mắt nàng tất cả những cảm xúc đó  đều xuất hiện sau khi Trầm Thiên  khẽ lướt qua nàng biến hóa tình cảm đó tất cả lọt hết vào mắt Hạ Yên không bỏ qua bất cứ tâm tình nào, đưa tay khẽ vuốt tóc tiểu nha đầu đáng thương. Có lẽ vì cùng là Tỷ muội Song sinh nên sở thích cũng giống chăng ? Nàng chưa từng thấy tiểu nha đầu này nhìn ai, đối với ai như thế. Nhưng hôn sự của nàng ta hẳn không thể thay đổi được,vì việc này liên quan đến bang giao hai nước. Trầm tướng quân thì chỉ có một mà muội muội nhà nàng có đến hai muội muội. Khẽ thở dài Hạ Yên cảm thấy đáng tiếc cho Mộng Nguyệt, bởi bang giao của hai nước phải gả đến nơi xa xôi như thế…
Akiaki: ta tính dìm hàng nhưng do Tú cầu Mụi bắt đền nên ta đành tung hàng nóng ...ha ...ha..



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn akinomi về bài viết trên: Cẩm tú cầu, Jindo321, Lạc Lạc, Renge, bichvan, conluanho, hoatuyếtkimcương, kiều an, xichgo
     

Có bài mới 09.05.2013, 00:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.06.2010, 11:10
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 581
Được thanks: 2496 lần
Điểm: 16.45
Có bài mới Re: (Cổ Đại) Lên Nhầm Kiệu Hoa - akiaki - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images
Chương 3 : Cùng xuất giá – Gả nhầm người



Ngồi ngẩn người trong phòng nhìn sắc đỏ rực rỡ mà cảm thấy có chút tự giễu. Người ta xuất giá là chuyện mừng còn nàng lại là họa sát thân. Là Người đi hòa thân nhưng không còn là sử nữ chính là tội chết có khi còn ảnh hưởng bang giao hai nước. Nàng từng nghĩ qua sẽ thú nhận với hoàng huynh nhưng quá nhát gan nên không thể mở miệng. Thôi thì  sau hôn lễ nàng sẽ dùng sinh mạng mình để tạ lỗi. Vì nếu nàng nói ra lúc này hẳn là còn liên lụy đến hắn.



-          Tiểu Nguyệt, muội mặc giá y trông thật xinh. Mộng Nhật yêu thương nhìn muội muội mình trong mắt có chứa ánh lệ.



-          Tỷ cũng rất xinh. Nàng nghẹn ngào nói, không rõ nàng khóc là do ghen tỵ cùng tỷ tỷ hay do sắp phải sinh ly tử biệt mà nước mắt cứ không ngừng tuôn rơi ra. Mộng nhật cũng thế ôm chặt nàng khóc như một đứa trẻ lớn xác.



Ngày nàng xuất giá cũng là ngày tỷ tỷ của nàng cùng Trầm tướng quân tổ chức hôn sự. Không biết có phải Hoàng huynh vì nàng và Nhật tỷ tỷ náo loạn hoàng cung mà muốn đồng thời tống khứ cả hai trong cùng một ngày hay không. Hắn chỉ nói hôm nay là ngày tốt thế nên muốn cả hai cùng xuất giá. Hai đoàn kiệu hoa giống hệt nhau cùng xuất phát thế nhưng sẽ đi về hai hướng khác nhau sau khi ra khỏi thành. Khi hai kiệu hoa sắp sửa ra khỏi thành Mộng Nhật kéo tay muội muội mình dặn dò.



-          Muội nhớ ở Thổ Phiên rất nóng, phải thường xuyên dùng Diệp Tinh Anh này thoa nhẹ lên da. Nàng vừa nói vừa rút ra một lọ nhỏ màu vàng.



-          Tỷ tỷ …muội…lại…không có gì cho tỷ…Mộng Nguyệt …nghẹn ngào…



-          Nha đầu ngốc à, ta gả ngay tướng quân phủ nêu cần thứ gì thì bảo nhị ca gởi cho sẽ có ngay, còn muội ở xa như vậy sẽ cực khổ hơn ấy chứ…



-          Tiểu thư đã đến cổng thành. Tiểu Thúy bên ngoài nhắc nhở bọn họ, đã đến lúc cả hai phải tách ra rồi. Kiệu hoa dừng lại, Mộng Nhật lưu luyến đưa muội muội ra phía ngoài kiệu. Nàng vòng tay ôm lấy muội muội nhà mình lúc này Mộng Nguyệt bỗng dưng cảm thấy sợ hãi nghẹn ngào khóc ngày một lớn hơn.



-          Tỷ tỷ, phải bảo trong, không có ta gọi dậy phải biết tự rời giường đừng có ngủ đến trưa… còn nữa, đừng có không biết mà làm bừa, đừng ngại hỏi người khác … híc..híc…còn có…



-          Muội coi mình kía cứ như là nương ta không bằng ấy…ta biết rồi. Mộng Nhật mỉm cười hài hước nói…Khi cả hai đang ôm nhau lần cuối bỗng trời nổi lên cơn gió lớn khiến bọn họ chao đảo đứng không vững.  Khi trấn định lại lại nghe tiểu Thúy nhắc.



-          Tiểu thư đi thôi ạ, chúng ta phải đi đoạn đường xa phải xuất phát thôi. Nàng vội vàng đội lên khăn trùm đầu khom mình bước vào kiệu. Hai chiếc kiệu hoa tráng lệ giống nhau đến từng chi tiết nhỏ đến hai nha hoàn theo hầu hai bên kiệu cũng mặc y phục giống nhau nhưng mỗi chiếc kiệu lại rẽ sang một hướng khác. Một chiếc hướng biên giới Thổ phiên mà đi còn một chiếc khác không phải hướng tướng quân phủ trong trấn Sa Hà mà hướng biên cương Bắc Trữ đi đến.



Vì đường xa kiệu lại lắc lư nên Mộng Nguyệt cảm thấy mệt mỏi nên lúc ngồi đợi trong tân phòng có chút buồn ngủ. Sờ bên hông cây thủy thủ vẫn còn nàng thở phào nhẹ nhõ. Theo như kế hoạch sau khi tân lang vào phòng nàng sẽ quỳ xuống ôm lấy chân hắn xin tha thứ. Nếu hắn nổi giận nàng sẽ dùng thủy thủ dùng cái chết tạ lỗi thế nhưng sao thật lâu vẫn không thấy tan lan bước vào. Mệt mỏi ngáp một cái nàng dựa vào canh giường chợp mắt.



Vì phải kính rượu các huynh đệ nên đến rất khuya Trầm Thiên mới hơi loạng choạng bước vào hỷ phòng. Nhìn thấy tân nương của hắn đã ngủ từ lúc nào mà cảm thấy buốn cười ,vì biên ải xa xôi lại khó đi  hẳn là nàng rất mệt. Hắn tiến đến bên giường hỷ  thật nhẹ nhàng đỡ lấy tân nương sợ làm nàng tỉnh giấc. Bàn tay hắn nhẹ nhàng tháo xuống khăn trùm đầu cùng mũ phượng, thoát đi giá y bên ngoài rồi đỡ nàng nằm an ổn trong vòng tay hắn.



Chắc do đi đường mệt mỏi nên khi thức giấc mặt trời đã lên cao. Khẽ cựa mình ngồi dậy chiếc giường dưới thân có chút rung động. Là trời đất rung chuyển sao ?( ý chị là động đất) Ôm lấy đầu hoảng sợ nhưng lại không thấy gì, qua thật lâu nàng lấy hết can đảm mở mắt. Từ lúc đến nơi này đến giờ lần đầu chân chính ngắm nhìn nơi đây nàng bỗng nhiên giật mình nhận thấy thứ mình nằm là một chiếc giường tre, còn hỷ phòng làm màn trướng lều bạt. Nếu nàng nhớ không lầm thì Thồ Phiên dù là một quốc gia nhỏ nhưng họ hình như không sống trong lều mà cũng có cung điện. Vì sao Nhị hoàng tử của Thổ Phiên lại ở trong một cái lều ? Hắn chắc không phải có chứng bệnh lạ gì chứ. Hít môt hơi thật sâu, nàng lấy hết can đảm ra trấn tĩnh bản thân dù hắn có bệnh lạ, cũng phải cầu xin tha thứ. Mặc lại giá y, đội lại mũ phượng ngồi ngay ngắn trên giường. Hiểu Mộng Nguyệt tiếp tục công việc mà nàng bỏ dở vì ham ngủ của tối qua, đó chính là chờ tân lang đến mở khăn chùm đầu của mình sau đó sẽ cùng hắn thú nhận mọi chuyện.



Trầm Thiên sau khi đi khào sát địa thế nơi này cùng thuộc hạ hắn trở về lều trướng của mình nhìn thấy liền có chút buồn cười. Nếu là người khác sau khi thức dậy sẽ không nghĩ đến việc tiếp tục việc mình bỏ dở vì ngủ quên như nàng . Hắn tiến đến vén lên tấm khăn chùm đầu thú vị nhìn biểu hiện ngộ nghĩnh trên khuôn mặt của nàng.

images
Mộng Nguyệt tròn xoe đôi mắt, há hốc miệng một lúc sau đó sắc mặt chuyển hồng cảm thấy xấu hổ. Nàng cư nhiên tưởng niện hắn đến điên mất rồi, sao có thể nhìn Nhị hoàng tử của Thổ Phiên thành ra Trầm Thiên.



-          Ai da, ta chắc là chưa ngủ đủ giấc thật xin lỗi chàng nhưng ta nghĩ ta ngủ dậy xong sẽ có chuyện cần nói với chàng. Nàng vừa nói vừa lên giường kéo chăng lại.



-          Trời đã sắp xế chiều nàng còn muốn ngủ ? Hắn buồn cười nói, nàng quả thật đáng yêu.



-          Trời đến giọng nói cũng…Mình nhất định là thiếu ngủ…Nàng lần này không thèm để ý đến hắn nữa mà tự mình lảm nhảm…



-          Thật tiếc nhưng dù buồn ngủ ta nghĩ nàng cũng phải dậy thôi. Chúng ta phải di chuyển. Vừa nói hắn vừa đi qua ôm lấy nàng bế ra khỏi lều…. Bị hắn bế lên nàng mới ý thức được đây dường như không phải mơ mà là thực. Nàng có thể hoa mắt thấy lầm Nhị hoàng tử thành hắn nhưng không thể đến nghe giọng cũng có thể nghe giống hắn. Chỉ có thể nghĩ là nàng đang mơ nhưng hiện tại người trong mơ có thể ấm thế sao ? Mơ có thể giống thật vậy sao ?



Khi hắn và nàng cùng a khỏi lều trướng khi nhìn thấy tiểu Hương thì nàng có vẻ dường như hiểu việc gì đang diễn ra



-          Thiên…À, không !!Trầm tướng quân. Ngài bỏ ta xuống được không. Nàng bối rối lên tiếng. Đang bước đi hắn bỗng  nhiên dừng hẳn lại nhưng không thả nàng xuống như đề nghị của nàng.



-          Ta nghĩ ta lên nhầm kiệu hoa…ta…không phải Triệu Mộng Nhật mà là Hiểu Mộng Nghuyệt. Muội muội của vị hôn thê của ngài…



-          Thì sao ? Hắn nhìn nàng như thể việc nàng nói không chút quan hệ với hắn. Làm nàng tức nghẹn họng, cố vùng vẫy khỏi hắn nàng kháng nghị.



-          Ngài có thể bỏ ta xuống hay không… nam nữ thụ thụ bất tương thân…sao…



-          Nàng sai rồi, ta bế thê tử mình thì sao có thể nói không đúng với lễ giáo. Nàng có thể gọi tướng công mình là ngài sao ? xem ra người cần học lại lễ giáo là nàng không phải ta. Hắn nói như thể thời tiết hôm nay thật đẹp không nghe ra vui buồn trong câu nói.



-          Nhưng ta không phải là Triệu Mộng Nhật… Ta là muội muội nàng ấy Hiểu Mộng Nguyệt. Nàng tức giận hét lên. Cảm thấy thật bực mình với thái độ kia của hắn. sau đó dừng như cũng ngạc nhiên với chính mình, nàng từ khi nào thì cả gan như thế hét người ta ?



-          Thì sao ? Ta bái đường cùng là Hiểu Mộng Nguyệt, không phải là Triệu Mộng Nhật. Trầm Thiên lại hết sức nghiêm túc nhìn nàng nói khiến nàng có chút không biết phản ứng thế nào…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn akinomi về bài viết trên: Jindo321, Lê Quí, Lạc Lạc, Renge, bichvan, conluanho, hoatuyếtkimcương, linh phong, xichgo
     
Có bài mới 10.05.2013, 20:59
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.06.2010, 11:10
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 581
Được thanks: 2496 lần
Điểm: 16.45
Có bài mới Re: (Cổ Đại) Lên Nhầm Kiệu Hoa - akiaki - Điểm: 22
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4 : Biên cương – Chiến trận…(1)
images
Trầm Thiên bế nàng đặt trên lưng ngựa rồi tự mình nhảy lên phía sau cùng nàng cưỡi chung một con ngựa. Lều trại rất nhanh được nhổ đi như chưa từng có bạt trướng nào xuất hiện trước đó tại nơi này. Hiểu Mộng Nguyệt giật mình khi hắn vòng tay qua trước người nàng cầm lấy cương ngựa.


-     Cưỡi chung một ngựa hình như cũng không hợp lễ… Giọng nàng nhỏ xíu nhưng đoán rằng hắn có thể nghe rõ vậy mà hắn chẳng có chút phản ứng gì là nghe được. Trầm Thiên vòng tay qua ngang thắt lưng nàng kéo sát vào người hắn rồi khẽ ra lệnh :


-     Ôm chặt lấy ta… Giọng nói hết sức uy nghiêm khiến nàng bất giác làm theo mà không ý thức được mình hiện cũng làm một việc còn không có lễ giáo hơn. Trầm Thiên cảm nhận được bàn tay nhỏ bé kia thật nghe lời ôm lấy hắn khóe miệng không khỏi nhếch lên cười thỏa mãn. Ra roi thúc ngựa thật nhanh bọn họ hiện tại phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.


Nép trong lồng ngực rộng lớn của hắn, nàng tham lam hít lấy hương vị nam nhân khiến mình khổ sở vì nhung nhớ. Nước mắt không kềm được mà lặng lẽ rơi nàng nhớ hắn đến phát điên, chỉ mong thời gian lúc này vĩnh viễn dừng lại. Trầm Thiên không cúi xuống nhìn nàng trong ngực hắn nhưng hắn đưa tay nhẹ nhàng ôm nàng vào ngực khẽ thở dài. Nàng sao lại có nhiều nước mắt như vậy hắn không thích thấy nàng rơi lệ cho dù là vì bất cứ lý do gì.


-     Tướng quân, mọi thứ đã sắp xếp xong. Đoạn Vô Tình hướng hắn bẩm báo.


-     Ngươi, có phải cảm thấy sống quá đủ rồi nên muốn chết không ? Giọng nói hắn đầy vẻ uy hiếp khí lạnh tỏa ra híp mắt nhìn kẻ vừa bẩm báo phó tướng của mình.


-     Thuộc hạ muốn cùng ngài ra trận…ta…huynh biết ta không thể ngồi yên…khụ…khụ… Sắc mặt trắng bệch như kẻ vừa ốm dậy Vô tình cố chấp nói…


-     Với thể trạng hiện giờ của ngươi ra trận không chỉ không giết được giặc mà còn khiến kẻ khác bận tâm. Quân địch hiện giờ của ngươi chính là sức khỏe, phải nhanh chóng thắng trận chiến sinh tử kia mới có thể mong giết giặc trên sa trường, còn hiện giờ ngươi ở lại đây chính là làm cản trở các anh em. Trầm thiên sắc mặt đanh lạnh nhìn kẻ huynh đệ từng cùng hắn vào sinh ra tử.


Hiểu Mộng Nguyệt mặc dù có nghe qua tỷ tỷ hay kể về Trầm tướng quân uy phong oai vũ thế nào thế nhưng nàng cũng chưa từng một lần thực sự thấy vẻ uy phong kia của hắn. Nàng chỉ thường ngưỡng mộ nụ cười của hắn cùng các tướng sĩ, những câu nói đùa vui, cùng vẻ mặt trầm tư nghiền ngẫm gì đó, mà nàng thường ngắm nhìn từ xa.


Không khí căng thẳng ngột ngạt đến mức khiến người ta hít thở không thông. Không thể biết được can đảm từ đâu đến Mộng Nguyệt chui ra từ lồng ngực của hắn khẽ nói :


-     Hắn chẳng qua chỉ muốn giúp. Chàng có thể cho hắn ở lại không ? Giọng nàng run rẩy bất an, nàng khi nào lại to gan như thế xen vào chuyện trọng đại kia, hắn liệu có không vui vì thế hay không ?


Trầm Thiên thở dài quay người xuống ngựa rồi bỏ lại một câu.


-     An toàn của phu nhân giao cho ngươi. Hắn lạnh lùng lên tiếng rồi cất bước đi mà không quay đầu nhìn lại nàng.  Bỗng dưng đột ngột rời khỏi lồng ngực ấm áp kia khiến nàng cảm thấy mất mát không yên. Hình ảnh hắn lạnh lùng quay lưng bỏ đi làm trái tim nàng đau đớn, nước mắt không thể kìm lại mà rơi đầy mặt.


-     Phu nhân, ngài không sao chứ. Vô Tình trở nên luống cuống, hắn trước giờ thứ gì cũng giỏi chỉ có sợ nhất đối diện với nữ nhân. Hắn có phải làm sai gì không sao phu nhân lại khóc thương tâm như thế.


-     Hừ, thật là…Trầm Thiên không biết trở lại từ lúc nào vươn tay kéo nàng trở lại lồng ngực hắn ôm nàng xuống ngựa. Mộng Nguyệt hai tay đấm mạnh vào lồng ngực kia oán hận đau lòng trách


-     Xấu xa, chàng là kẻ xấu xa… nàng nấc lên nghẹn ngào nhưng trái tim không còn đau đớn mà cảm thấy dịu ngọt, hạnh phúc.


-     Phải, phải ta sai rồi…ta sẽ không nên thế…Hắn nhẹ giọng dỗ dành trong nỗi kinh ngạc đến mức hóa đá của các bi sĩ. Tướng quân của bọn hắn luôn luôn lạnh lùng đến mức đông lạnh đối phương nhất là với tất cả nữ nhân trong thiên hạ. Nhưng đúng ra cũng có một người ngoại lệ  đó chính là sư muội đồng môn của ngài ấy Khiết Ngọc cô nương. Nhưng vị phu nhân này còn lợi hại hơn cả nàng ta nữa. Không những dám nói đỡ cho thuộc hạ hắn trong khi hắn đang dạy dỗ kẻ kia còn động thủ đánh, mắng tướng quân. Bọn họ đều biết, tuy tướng quân hết sức cưng chiều Ngọc tiểu thư thế nhưng ai cũng biết trầm tướng quân có những cấm kị cho dù là ai hắn cũng không nể nang mà nổi giận.


Thế nhưng để dỗ dành vị phu nhân này ngài ấy thậm chí không ngại xuống nước hạ giọng nhận lỗi. Quân lính cùng hớp chút khí lạnh ngưỡng mộ Vị tướng quân phu nhân kia, nàng quả nhiên thâm tàng bất lộ, thâm sâu khó lường. Lợi hại hơn cả thiên binh vạn mã của kẻ địch, uy phong hơn cả hoàng thượng triệu Quốc vương triều.


-     Mọi người không mau vào vị trí đi, đứng đâu ngốc lăn ra làm gì? Hắn hừ lạnh  lại trở lại là một tướng quân uy nghiêm lạnh lẽo. Các binh sĩ đang hóa đá kia nhanh chóng  bừng tỉnh rồi lặng lẽ tản ra ai nấy vào việc của mình nhưng đều chung một suy nghĩ. Tướng quân của bọ hắn chắc chắn là kẻ đa nhân cách…Tính khí thay đổi còn nhanh hơn thời tiết. Kẻ thâm sâu khó lường hẳn vẫn nên là hắn, phu nhân cũng thật là đáng thương…(akiaki: mấy người cũng thật dáng yêu…suy nghĩ của bọn họ cũng thay đổi nhanh như gió mà còn có hai chiều hướng trái ngược nhau nữa chứ ….đúng là tướng sao binh vậy…)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn akinomi về bài viết trên: Jindo321, Lạc Lạc, Tearyruby, bichvan, conluanho, hoatuyếtkimcương, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anhlong1978, cobala08, Hắc Ngọc Lan, Linh Momy, Lê Đan, Mamakute2003, Mẹ sấp nhỏ, Nhukhanhp, tamanh1908, thucyenphan, Tiểu Vương Tử, Voicoi08, Yến Phượng và 364 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

18 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.