Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 62 bài ] 

Cô nương, thỉnh tự trọng – Thanh Phong Bất Giải Ngữ

 
Có bài mới 30.08.2012, 00:22
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83715 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cô nương, thỉnh tự trọng – Thanh Phong Bất Giải Ngữ - Điểm: 11
Edit: Min

Đề nghị chuẩn bị thuốc trợ tim trước khi đọc!!!

Chương 54: Khinh Bạc nữ một mình đấu Cổ vương

Thư Sinh vừa bị câu hợp hoan trùng của Dạ Kiêu làm cho chấn động ngây người, câu tuyên ngôn một chọi một của Phạm Khinh Ba kia lại làm hắn sợ tới mức hoàn toàn tỉnh táo lại, hắn tay mắt lanh lẹ ôm eo chặn nàng lại, “Nương tử, bình tĩnh một chút, trong bụng nàng còn có cục cưng của chúng ta nha!”.

“Cái này mà nhịn được thì còn gì không nhịn được! Chàng buông ra ta!”

“Nương tử ngàn vạn lần đừng xúc động, nếu nàng có mệnh hệ gì bảo vi phu và Thủ Hằng biết sống làm sao!”

“Tùy các người muốn mỗi người tìm một mẹ hay là sống nương tựa lẫn nhau, tóm lại đừng cản ta!”

“Nương tử nàng hiểu Thủ Hằng mà, đừng nói là sống nương tựa lẫn nhau, hắn nhất định sẽ chém thi thể vi phu thành mười tám mảnh!”

“Tóm lại chàng buông tay ra! Đợi chút, sao lại là thi thể?”

“Nếu nương tử có chuyện gì, vi phu tuyệt đối không sống một mình.” (Min: *gãi tim ~ing*)

“Tướng công…” Động tác giãy dụa của Phạm Khinh Ba cuối cùng cũng ngừng lại, nhìn nam nhân chân thành tha thiết thâm tình trước mặt mình, mắt phiếm lệ chớp chớp, “Tướng công chàng khờ lắm, thật đấy. Nếu ta gặp chuyện không may, chàng hẳn phải từ đó về sau rơi vào vòng tay thù hận của yêu ma, lật đổ võ lâm âm mưu mười năm chỉ vì muốn huyết tẩy Miêu Cương báo thù cho ta chứ… đây mới là chí khí của nam chính  chung tình a!”.

Nghe xong lời này, lục phủ ngũ tạng vốn đã đau đớn không chịu nổi của mọi người lại càng nhào lộn lợi hại hơn.

Ngân Bút Thư Sinh ngươi cưới phải mặt hàng hung tàn gì thế này a! Ngươi sẽ không thật sự nghe lời nàng ta chứ?!

Chỉ thấy Thư Sinh trầm ngâm một lát rồi nói một cách khó hiểu “Nương tử, sao phải là mười năm? Nếu tìm cách thích đáng, một tháng là đủ”. (Min: ô…ô lại *gãi tim ~ing*, trái tim ta đang rất ngứa ngáy a a a..)

Mọi người võ lâm hoàn toàn tuyệt vọng, bọn họ sai rồi, đôi vợ chồng này là vật họp theo loài, làm gì có ai hung tàn hơn ai…

“Hai người các ngươi diễn hát đủ chưa? Rốt cuộc là ai muốn đánh với ta đây?” Dạ Kiêu xem diễn đã lâu, cuối cùng hết kiên nhẫn, tay phải cầm lên ngắm nghía một con rắn hoa nhỏ không biết từ đâu ra, hỏi một câu không hề có độ ấm.

Lúc này Thư Sinh đứng lên trước, kiên định đem nương tử chắn ở sau. Hiện giờ hắn nhìn Dạ Kiêu với vẻ mặt có chút không được tự nhiên, tầm mắt thoáng lệch khỏi mặt hắn ta, dừng lại trên vai. Đầu tiên là vái chào một cái rồi mới nói: “Chuyện năm đó… tại hạ không muốn nhắc đến, ngươi cũng nên quên đi. Nam nhân tốt không đấu với nữ nhân, tại hạ sẽ không động thủ với ngươi”.

Trong lòng Thư Sinh rất ảo não, nghĩ lại chuyện cũ năm xưa, chưa từng ngờ tới đang lúc hắn và nương tử tình cảm nồng nàn thì nữ nhân kia lại giả trang thành Nam Vô Dược sư huynh xuất hiện lần nữa… Ặc, tuy sau khi xóa lớp dịch dung vẫn thấy giống nam nhân, giọng cũng giống… nhưng mà chuyện nhiều năm trước hắn đã sớm quên, có lẽ trước kia ả ta chính là bộ dạng này giọng nói này chăng?

Aizz, giờ mấu chốt là nương tử hình như rất để ý chuyện này, nên làm thế nào cho phải đây? Trước khi thành thân hắn thất thân là sự thật, chung quy thật sự có lỗi với nương tử, mong nương tử đừng tức giận lâu….

—— tên này trực tiếp coi Dạ Kiêu là nữ nhân!

Trong lúc nhất thời, tiếng khụ khụ vang lên từ bốn phía, quần chúng võ lâm vừa phải chống cự cổ độc vừa phải nhịn cười, thật là vất vả a.

Dạ Kiêu cuối cùng cũng đen mặt, “Ngươi —— “.

Mới nói một chữ, tiếng nói đột nhiên im bặt. Dường như cảm thấy vô cùng không thể tin được, hai mắt hắn trừng lớn nâng tay phải lên. Con rắn hoa nhỏ đã chết, trên xác cắm một cây ngân trâm. Điều làm hắn cảm thấy không thể tin đương nhiên không phải là trên cây độc châm dài mảnh này được chạm khắc hoa văn hoa ưu đàm tinh xảo, mà là, có người thế nhưng dám dùng độc trước mặt hắn, lại còn làm trót lọt?

(Hoa ưu đàm được mệnh danh thiên cổ kỳ hoa, 3000 năm mới nở 1 lần của nhà Phật, ta nhớ không nhầm phái của sư phụ hai người này là Ưu Đàm giáo đó)

Tầm mắt sắc bén đảo qua một vòng, hung thủ kia đang kéo một sợi dây của chiếc vòng đeo trên tay, còn mở to đôi mắt thanh tú vốn đã lớn nhìn hắn.

“Chết rồi sao?” Nàng còn dám hỏi.

“Ừ” Mà hắn cũng ngang nhiên đáp lại.

“Nha!” Phạm Khinh Ba đạt được mục đích lại trở nên vui vẻ vỗ tay ăn mừng với Thư Sinh, đột nhiên một ánh mắt lạnh như băng từ phía sau bắn tới.

Nàng cứng ngắc quay đầu, cụp mắt xuống, lấy biểu tình vô tội như lẽ đương nhiên chuẩn mực đã học mười phân vẹn mười của Thư Sinh ra dùng, “Không phải lỗi của ta, là đứa bé trong bụng ta nói nó sợ rắn. Còn nữa…. ai bảo ngươi muốn hành hung tướng công ta?”.

Dạ Kiêu không giận ngược lại cười, “Ha ha, thú vị, giờ ta đột nhiên lại muốn đổi lại đánh với ngươi!”.

Bởi vì vấn đề thể chất của Phạm Khinh Ba, Dạ Kiêu và những người khác lần đầu tiên nhìn thấy nàng đều nghĩ giống các nhân sĩ võ lâm kia, tất cả đều cho rằng nàng thân pháp nhẹ nhàng nhất định võ công không thấp, cho nên nói xong liền ra tay không chút lưu tình, chiêu đầu tiên nhằm thẳng vào ngực.

“Kháo*! Ngay cả phụ nữ có thai ngươi cũng đánh, vô đạo đức!”

*kháo: nghĩa giống từ f*ck trong tiếng Anh, định đổi thành thế rồi nhưng đây là cổ đại, không thể dùng tiếng phương Tây a ^^

Song song với tiếng mắng chửi của Phạm Khinh Ba, cả người nàng bay ngược về phía sau, thẳng đến khi bị Dạ Kiêu ép dựa vào tường, đột nhiên thân thể động một cái tránh được móng vuốt hổ, lách qua cánh tay hắn mà thoát ra. Tốc độ cực nhanh, mấy chục ánh mắt trong phòng không ai thấy được nàng thoát vây như thế nào. Chỉ là khi lấy lại tinh thần đã thấy nàng đứng ở vị trí ban đầu, mà Thư Sinh vẫn đứng phía sau ôm nàng, dè dặt cẩn thận che chở cho bụng nàng.

Không thể có khả năng một phụ nữ có thai tay trói gà không chặt lại có thân thủ nhanh nhẹn như thế được, cho nên mọi người càng tin rằng phụ nữ có thai này có võ công, hơn nữa còn không thấp mới có thể phối hợp hoàn mĩ với Ngân Thư Sinh như thế.

“Nương tử, không được nói bậy.” Thư Sinh đối với câu “kháo” của Phạm Khinh Ba canh cánh trong lòng.

“Vi thê sửa tâm không sửa miệng, chư thiên thần phật sẽ hiểu cho.” Phạm Khinh Ba nghiêm mặt biện giải, sau đó vẻ mặt lập tức thay đổi, gào lên, “Này tên kia! Đánh một phụ nữ có thai tay trói gà không chặt thành nghiện rồi sao!”.

Thì ra Dạ Kiêu một chưởng không trúng chẳng những không tức giận mà ngược lại còn bị dấy lên ngọn lửa khiêu chiến, tia âm lãnh vốn có trong mắt giờ được đổi thành hưng phấn tràn ngập khi gặp được đối thủ, ánh mắt rạng rõ, tung chưởng bay đến. Mọi người chỉ thấy Thư Sinh và Phạm Khinh Ba vẫn dính chặt một chỗ, cùng tiến cùng lui, cùng đi cùng dừng. Dạ Kiêu tấn công càng ngày càng mạnh, Phạm Khinh Ba không thể không phản công so chiêu với hắn, công lực của hai người thế nhưng bất phân cao thấp.

Thực ra Phạm Khinh Ba có võ công gì đâu, chỉ đột nhiên cảm thấy trong cơ thể có một sức mạnh rất lớn nào đó, liền thuận tay chém ra, sau đó càng ngày càng không thể dừng lại, hai tay hoàn toàn không thể tự khống chế đánh cùng ngươi ta. Nàng chỉ hơi nghĩ một chút liền biết Thư Sinh đang mưu mô cái gì, nhưng mọi người không biết, chỉ nói Thư phu nhân thâm tàng bất lộ*. Mấy vị cao thủ nhìn bọn họ so chiêu không chớp mắt, kinh ngạc cảm thán, âm thầm cảm thấy võ công của nữ tử này còn cao hơn mình thì khỏi không xấu hổ.

*thâm tàng bất lộ: không để lộ tài năng thật.

Chẳng trách những người này không nhìn ra, thật sự lúc này tư thế hai tay ôm chặt Phạm Khinh Ba của Thư Sinh nhìn thế nào cũng không giống đang âm thầm truyền công. Hơn nữa hắn thế mà lại không ngừng khuyên can: “Dạ giáo chủ này, quân tử động khẩu không động thủ, chi bằng chúng ta ngồi xuống nói chuyện cho tốt ha? Vả lại cũng nên nghe lời khuyên của tại hạ, nói thế nào ngươi cũng là nữ tử, động tay động chân múa đao nghịch kiếm làm bị thương người ta nói chung là không tốt”.

“Mẹ ngươi mới là nữ tử!” Dạ Kiêu nghe thấy hai chữ nữ tử lập tức dựng lông, ra tay càng tàn độc.

“Dạ giáo chủ nói đùa rồi, mẫu thân tại hạ đương nhiên là nữ tử.” Thư Sinh cười ngây thơ, đối đáp một câu rồi nháy mắt ôm lấy Phạm Khinh Ba quay người một cái vút lên vọt tới cạnh Đào Kim Kim đang hôn mê, lấy hai ngón tay đặt trên cổ nàng ta, miệng nói: “Xin mạo phạm”.

“Ta cứ tưởng Ngân Bút Thư Sinh là chính nhân quân tử, thế nhưng lại uy hiếp nữ tử.” Dạ Kiêu dừng tay, giọng điệu lạnh lùng nói.

“Không phải vậy. Tại hạ chỉ hi vọng các hạ dừng tay thôi, đương nhiên sẽ không thật sự làm bị thương đến cô nương này.”

Dạ Kiêu ngây ngẩn cả người, quần chúng đang hấp hối vây xem rốt cục toàn bộ ngất xỉu, mà Phạm Khinh Ba trong lòng Thư Sinh vốn đã luyện thành thói quen thở dài: “Có người uy hiếp như thế sao? Con át chủ bải của chàng lại lật ra cho người ta xem, còn vốn đâu mà nói điều kiện với người ta?”.

“Hả, sao a? Nhưng trước giờ vi phu vẫn thành công a.” Mặt Thư Sinh lộ vẻ nghi hoặc.

“Bởi vì trên đời lắm kẻ lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử.” Dạ Kiêu nhìn khuôn mặt thản nhiên thành khẩn không chút giả bộ của Thư Sinh, vẻ mặt liền thay đổi, cuối cùng có chút vô lực thở ra một hơi, ngược lại nói với Phạm Khinh Ba, “Nam nhân của ngươi trước giờ luôn như thế sao?”.

Phạm Khinh Ba giơ tay cam đoan, “Chàng tuyệt đối là ngốc tự nhiên, không phải là nhân tạo!”. Cho dù vô cùng hoài nghi hắn có hai tính cách nhưng hiện giờ cũng không thể nói ra, nàng nhìn Dạ Kiêu giờ phút này hình như đã bị cử chỉ lời nói có tính sát thương cao của Thư Sinh ma sát đến mất hết ham muốn đấu võ, tranh thủ thời cơ nói, “Mấy thứ trong đầu chàng không quá giống người như chúng ta, so đo với chàng sẽ tức giận uất ức đến bức tử bản thân”.

“Nương tử, hình như nàng đang nói xấu vi phu…” Bên cạnh có một giọng nói mềm mại yếu ớt đang kháng nghị.

“Càng nói càng ngốc.” Nàng không thèm quay đầu trả lời một câu, lại tiếp tục nói với Dạ Kiêu, “Chê cười rồi. Chàng nói đã quên nhất định là thật sự đã quên, chàng cho rằng ngươi là nữ cũng không phải cố ý trêu chọc ngươi, chàng thật sự nghĩ như thế. Ta đương nhiên biết ngươi không phải, cũng biết ý của ngươi, ba lần bốn lượt ngắt lời, chỉ là… ta không muốn cho chàng biết”.

Dạ Kiêu nhíu mày, “Ngươi hi vọng hắn cứ tiếp tục ngốc nghếch như thế sao?”.

“Nương tử, hình như nàng đang nói xấu vi phu…” Giọng nói gây cho người ta cảm giác nó đang tồn tại là cực thấp lại lần nữa kháng nghị

“Đừng ngắt lời.” Phạm Khinh Ba đưa tay vỗ vỗ hắn một chút, vẫn không quay đầu lại, nhìn Dạ Kiêu nhăn nhăn mũi, “Thư Sinh nhà ta mới không ngốc, cái này gọi là đơn thuần! Quên đi, ngươi không hiểu đâu. Tóm lại là, ta giống giáo chủ, không phải là người rộng lượng gì. Thư Sinh quên rồi là tốt nhất, nếu không thể quên, như vậy cứ để chàng hiểu lầm đối tượng là ngươi, tốt hơn rất nhiều việc để chàng nhớ ra bị nữ tử xinh đẹp động lòng người như Đào Kim Kim cường”.

Dạ Kiêu như có chút đăm chiêu, mãi đến khi nghe được câu cuối, đột nhiên vuốt tóc mai cười tự đắc, “Kim Kim nhà ta đương nhiên là xinh đẹp không ai sánh bằng rồi”. Rồi lại nói một câu khác, tươi cười trở thành nghiến răng nghiến lợi, “Chính vì rất đẹp”.

Chỉ qua hai câu này, phối hợp với vẻ mặt trong nháy mắt từ ma đầu trở thành người phàm kia, tuy không biết khúc mắc cụ thể của vị giáo chủ này và Đào Kim Kim, nhưng cũng có thể xác định một điều: hắn cực kì yêu nàng ta.

“Nương tử nhà ta đẹp hơn nàng ta!” Giọng nói kia biết cảm giác tồn tại của bản thân rất thấp nên cố ý kéo cao lên ba độ.

Kết quả nhận được hai ánh mắt tức giận lườm.

Dạ Kiêu: Kim Kim nhà ta không bằng nương tử nhà ngươi á? Con mọt sách mắt ngươi chột rồi!

Phạm Khinh Ba: nhịn nói thì chết sao? Không thấy ta sắp ngoại giao thành công rồi a!

Thư Sinh vô cảm với ánh mắt của Dạ Kiêu nhưng lại hơi hơi đọc hiểu tức giận của nương tử nhà mình, rụt rụt bả cai, mở ro đôi mắt đen nhánh to tròn, dùng sức mím môi tỏ vẻ dán kín miệng. Không lâu sau vẫn không nín được lại lẩm bẩm một câu, “Vốn là như thế chứ lại”. Nói xong lại tự xấu hổ đỏ mặt.

Phạm Khinh Ba dở khóc dở cười.

Dạ Kiêu nhìn nhìn Thư Sinh đang đỏ mặt, nghĩ rằng thực ngu ngốc, lại nhìn nhìn gương mặt xấu hổ bất đắc dĩ lại ngọt ngào của Phạm Khinh Ba, nghĩ rằng một cô nương vốn rất cơ trí, hiện giờ ngốc thành một đôi với nam nhân của nàng ta. Nếu hắn thật sự đánh với bọn họ, chẳng phải sẽ ngu thành một đống sao?

Trong lòng nghĩ như vậy, ngoài miệng lại nói: “Không được, thật sự muốn đánh một trận”.

Nói xong làm bộ muốn tấn công về phía Phạm Khinh Ba, Thư Sinh vội vàng với tay lại bảo vệ, hắn nhân cơ hội đoạt Đào Kim Kim lại. Tất cả động tác đều hoàn thành trong nháy mắt, ngay sau đó, hắn đã biến mất sau cửa sổ, chỉ để lại một câu nói.

“Ta còn sẽ tới tìm các ngươi!”

Phù ——

Phạm Khinh Ba thở phào nhẹ nhõm một hơi, cả người mềm nhũn xuống, ngã vào lòng Thư Sinh, “Đừng đến nữa thì tốt”.

Lời còn chưa dứt, chỉ nghe một tiếng nổ “Oàng”, cửa sổ vốn trải qua một phen giày vò đã lung lay sắp gãy nay hoàn toàn đổ sập xuống tan nát, một loạt vật thể không rõ là gì lăn từ ngoài cửa sổ vào.

“Không phải chứ! Nhanh như vậy đã đến!”. Phạm Khinh Ba được Thư Sinh mang đi xa khỏi chỗ nguy hiểm thì kêu lên.

Đống vật thể không rõ kia nghe thấy giọng của nàng lập tức nhảy lên khỏi mặt đất, lao thẳng về phía nàng.

Biến cố bất chợt nảy sinh, không để cho người ta thời gian kịp phản ứng.  Nhưng Thư Sinh cũng không phải vô dụng không biết làm gì, cho dù không có ngân bút vẫn có thể hái lá đả thường người. Mà Phạm Khinh Ba trong lúc hoảng loạn lại đồng thời kéo sợi dây bạc trên vòng tay, trong chớp mắt, muôn vàn chiếc châm nhất tề bắn ra!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: trachnu
     

Có bài mới 30.08.2012, 00:23
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83715 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cô nương, thỉnh tự trọng – Thanh Phong Bất Giải Ngữ - Điểm: 12
Edit: Min

Mừng húm *tung bông* *tung hoa*

Chương 55: Đại kết cục

Không thể nghi ngờ đây là một cuộc đại hội võ lâm hỗn loạn. Không chỉ hỗn loạn mà còn là hỗn loạn xưa nay chưa từng có.

Địa điểm tổ chức ở kinh đô phồn hoa dưới chân thiên tử đã là một đại loạn, từ đó về sau, đi bước nào loạn bước nấy.

Trong khi đệ nhất thiên hạ Kim họa sĩ bận theo đuổi tình yêu đích thực của đời mình không rảnh tham sự, đệ nhị Ngân Thư Sinh tự xưng tự phế võ công nhất quyết tình nguyện rút khỏi giang hồ, trong tam đại cao thủ còn lại duy nhất Kinh Hồng kiếm khách nhưng lần này cũng lại không được bình thường, nghe nói còn đang ở trong núi dỗ dành con gái của Thánh thủ là Nam Tiểu Quai mỗi ngày náo loạn nói muốn bỏ trốn cùng hắn, đai hội võ lâm kết thúc cũng chưa chắc đã đuổi kịp đến đây.

Mà tất cả những điều nay so ra đều kém trận nhiễu loạn trong phiên xét xử Đào Kim Kim.

Khi Giải Đông Phong đến quán trà Tiêu Dao, trong lầu đã là từng đống bừa bộn đầy đất, vô cùng tĩnh lặng. Hắn không nhịn được đạp người bên cạnh một đạp, “Đều tại ngươi, nói bậy bạ cái gì mà từ quan về quê, hại ta bị bệ hạ mời đi uống trà, giờ trò hay hết mất cả rồi đây này!”.

Tấm trường bào trắng như tuyết của Công Dã Bạch dính đất ở giày của hắn bẩn thỉu vô cùng, nhưng lại không chút để ý chỉ cười như gió xuân nhìn hắn. Giải Đông Phong bị nhìn đến nỗi mất tự nhiên, ánh mắt không khỏi co rụt lại, nhắm tịt mắt nhưng miệng vẫn lẩm bẩm: “Tai họa a tai họa, hắn từ quan thì liên quan cái rắm gì đến Lão Tử, chả hiểu ra sao…”.

Hai người bước lên bậc thềm đi lên lầu hai, lập tức thấy một đống “thi thể” phơi đầy đất, trong nhất thời không tìm thấy chỗ đặt chân.

Trong hoàn cảnh như vậy mà lại còn có người đang ngồi pha trà vô cùng tao nhã, động tác lưu loát sinh động như mây bay nước chảy. Theo tiếng nước “róc rách”, hương trà cũng dần dần tản ra.

Công Dã Bạch đỡ lấy Giải Đông Phong lướt qua đống “thi thể” đầy đất phi thân đến trước bàn trà của người nọ, ngồi xuống, không hỏi mà tự cầm một ly trà lên nhấm nháp, “Trà do giang hồ đệ nhất công tử pha quả nhiên không giống của người thường”.

Quán trà Tiêu Dao là một trong những nơi truyền tin của Ảnh các, mấy hôm trước Ảnh chủ để thư lại trốn đi, Công Dã Bạch bất đắc dĩ thay mặt làm Ảnh chủ. Trong quán xảy ra chuyện rối loạn như vậy, các Ảnh vệ đương nhiên đã lui lại để tránh cảnh tai ương như cá trong chậu*, nhưng trước tiên cũng đã truyền tin lại cho hắn.

*cá trong chậu: chỉ những người vô tội bị liên luỵ

“Có thể được kinh thành đệ nhất mỹ nhân tán thưởng là vinh hạnh của Thành Hề.” Lí Thành Hề cười yếu ớt chào hỏi.

Công Dã Bạch cũng cười. Hắn đã bảo mà, chỉ là cổ độc làm sao có thể khống chế được con hồ ly Lí Thành Hề này, hiện giờ chẳng phải hắn ta vẫn rất tốt sao, vẫn là cái bộ dáng quý công tử làm cho người ta không kìm được muốn đánh cho một trận kia.

Giải Đông Phong nhìn nhìn bên trái, lại liếc liếc bên phải, hai nam nhân này đều cười tao nhã xinh đẹp giống nhau làm cho người ta muốn đạp, hắn kìm lòng không được càng co rụt vai lại, cả người lùi sát vào trong góc. Mẹ ơi, bộ dạng của hai nam nhân này rất là không tuân thủ nữ tắc a! Ông trời a, ông có rảnh thì mở mắt ra chút, bổ một tia sét xuống hủy dung bọn họ đi!

“Loạn thành thế này thật sự là không sao chứ?” Công Dạ Bạch ý tứ thâm sâu quét qua xung quanh một cái.

“Đại loạn, mới có đại trị*.” Lí Thành Hề nói, “Hoàng triều ta không phải chính là tuần hoàn đời đời như thế sao?”

*đại trị: lập lại an ninh trật tự

Công Dã Bạch gật đầu. Trong triều toàn lấy cớ có đại sự mà không rảnh chú ý đến phía Nam, mà những người võ lâm này thường thường rất là dư thừa tinh lực, cho bọn họ một “Tà giáo” để làm mục tiêu liền đủ cho họ chơi vài chục năm, thừa sức làm thức tỉnh triều đình.

Cái đuôi a… Giải Đông Phong dụi dụi cặp mắt nhỏ bé của mình, có một thoáng chớp mắt kia hắn rõ ràng nhìn thấy sau hai người này có đuôi hồ li cong lên ngoe nguẩy! Rùng mình một cái, cuối cùng hắn cũng nhớ tới mục đích tới đây của mình, bất chấp hàn ý xung quanh mở miệng hỏi: “Chưởng quầy nhà ta có phải đã đến đây không?”.

Lí Thành Hề nhớ lại chuyện vừa xảy ra lúc nãy, trong mắt không khỏi dâng lên ý cười nồng đậm, “Phạm chưởng quầy a, là một con người rất thần kỳ”.

Giải Đông Phong đột nhiên có một dự cảm không lành, “Nàng ta… đã làm gì?”.

“Nàng biểu diễn thân thủ một phen, công lực thế nhưng ngang ngửa giáo chủ Thất Bảo giáo. À, còn có sợi dây vô cùng khéo léo trên tay nàng kia, qua trận chiến hôm nay nhất định có thể thay thế ngân bút của Ngân Bút Thư sinh đứng lên hàng đệ nhị binh khí của giang hồ”. (Min: chúng nó là một mà =.=)  

Phụt!

Giải Đông Phong phun ngụm trà đang uống không thèm lau chùi kéo Công Dã Bạch chạy ra ngoài, “Đến phường Thanh Mặc! Mau!”.

Đáng tiếc, dù có là khinh công của Công Dã Bạch, lúc đi đến đã là người đi – nhà trống.

“Đồ nha đầu thối không có lương tâm, nói đi là đi, uổng công ta hao công tốn sức cứu ngươi ra khỏi cung cho ngươi thân phận che dấu tai mắt mọi người và cả đất đai kinh doanh lập nghiệp, thế mà ngươi không nói một tiếng liền bỏ trốn với đàn ông! Không phải làm mất mặt nam nhân trước của ngươi sao!” Giải Đông Phong cắn răng oán hận mắng, mắng một câu đá cửa một đá.

“Cười cái rắm! Hôm nay Lão Tử thấy xui xẻo khắp nơi mà ngươi thì cười suốt cả ngày!” Giận chó đánh mèo giận chó đánh mèo.

Công Dã Bạch che miệng cười: “Theo ta được biết, ngươi cứu nàng khỏi cung là xuất phát từ mục đích cá nhân. Về phần hai điều cho thân phận che dấu tai mắt mọi người và đất đai kinh doanh lập nghiệp ngươi không thấy là nói ngược hả, Tiểu Phong Phong?”.

“Lão Tử đây quân tử thẳng thắn vô tư, có chỗ nào phải giấu tai mắt người khác chứ? Tiểu Bạch ngươi đang bịa chuyển phỉ báng đại thần đương triều! Như vậy đi, niệm tình là đồng nghiệp, ta đồng ý uỷ khuất bản thân một chút giải quyết kín đáo chuyện này với ngươi, một lời thôi, bổng lộc một năm của ngươi đều là của ta”. Bất kể trong lòng đau khổ tức giận về chuyện Phạm Khinh Ba bỏ đi thế nào, bản tính quỷ hẹp hòi vẫn làm hắn không có cách nào buông tha cho một thứ có thể thu tiền nào.

Công Dã Bạch sờ sờ cái mũi, thở dài: “Không biết đã bị ngươi lừa hết bao nhiêu năm bổng lộc rồi, đời này xem như đều đền cho ngươi”.

“Ngươi nói cái gì? Ta không nghe rõ.” Những lời này của Giải Đông Phong không biết là thật hay giả, chỉ biết tai hắn đang đỏ lên là thật.

Công Dã Bạch cũng không nói tiếp, giơ giơ phong thư trên tay lên rồi nói: “Lúc ngươi đá cửa thì cái này rơi xuống, có muốn xem không?”

【 Chồng trước đại nhân, Mĩ Nhân ca ca: ta chạy đây, hẹn gặp trong giang hồ. 】

Sau mười sáu chữ ngắn ngủn của chính văn, còn có ba trăm chữ phụ chú, nói những chữ trên là Phạm Khinh Ba đọc cho Thư Sinh viết thay gì đó, rồi bắt đầu diễn đạt rằng rất xin lỗi vì vội vàng bỏ đi nên không có thời gian sửa ngữ pháp và cách dùng từ, còn biểu đạt cả sự tiếc nuối vì nương tử cứ thúc giục nên không có cách nào viết cho văn chương đẹp đẽ.

Giải Đông Phong lật đi lật lại đọc mấy lần, sau đó còn đưa cái phong bì thư lên hướng mặt trời soi thật kĩ, thấy không có thứ hắn muốn thì lại bắt đầu đạp cửa, “Khốn kiếp! Vội đi đầu thai sao chứ! Ngươi bán mình cho Hoan Hỉ Thiên của ta đấy nhá! Người chạy coi như tính, tốt xấu gì cũng phải để lại tiền chuộc thân chứ lại! Nha đầu chết tiệt không có lương tâm! Uổng công ta hao công tổn sức cứu ngươi ta khỏi cung cho ngươi thân phận che dấu tai mắt…”.

Một vòng nói lảm nhảm mới chuẩn bị bắt đầu thì lại bị một câu nói của Công Dã Bạch ngắt lời.

Hắn nói: “Đông Phong, từ quan theo ta đi”.

Giải Đông Phong nghe vậy ngây ngẩn cả người, há miệng chưa kịp ngậm lại, giống y hệt một kẻ ngốc. Thật lâu thật lâu sau, lâu đến nỗi hắn không rõ mình đã gật đầu hay lắc đầu, chỉ thấy nam nhân đẹp quá đáng trước mặt mình đột nhiên nở nụ cười, cười đến không giữ hình tượng, thật sự, đây là lần đầu tiên hắn thấy một người hoàn mĩ như hắn ta thế mà lại cười hở cả lợi.

Hắn nghĩ, đại khái là hắn đã gật đầu. Hay là bị gió tháng tám thổi trúng không chừng, trúng gió đến người điên tim loạn.

Người điên tim loạn không chỉ có Giải Đông Phong, mà trên con đường cách đó hơi mười dặm cũng có một người ngồi trong xe ngựa thở ngắn than dài.

“Ta thế nhưng đã rời kinh thành ta thế nhưng đã rời kinh thành… rốt cuộc cũng hiểu được tâm trọng Tiểu Long Nữ khi rời Cổ Mộ rồi. Làm sao bây giờ, không biết tiếng của người bên ngoài ta có hiểu hay không, những người ở đó chắc là nói tiếng địa phương phải không?”

“Ừ!”

“Giá phòng giá hàng hẳn là sẽ không cao hơn kinh thành chứ?”

“Ừ!”

“Trời cao hoàng đế xa, trị an có phải rất rối loạn không?”

“Ừ!”

“Chàng dám nói thêm một câu “Ừ” nữa đi?”

“Ừ! Hả?”

Người hỏi chính là Phạm Khinh Ba đang trên đường chạy trốn, ngón tay nhỏ xinh duỗi ra nhéo lấy lỗ tai của tên dọc đường vẻ mặt không hiểu sao lại phấn khởi phản ứng chẳng hiểu sao lại chậm chạp tức Thư Sinh, “Nương tử của chàng ở ngay trước mắt này, chàng thất thần đi đâu đấy hử?”.

Thư Sinh ai ai kêu hai tiếng, vội vàng kéo tay nàng xuống cầm trong lòng bàn tay mình, hai mắt sáng lên nhìn chăm chú vào nàng, hỏi: “Nương tử, sao nàng lại bằng lòng rời khỏi kinh thành?”

Sau trận hỗn loạn ở quán trà Tiêu Dao kia, hắn đương nhiên biết hậu họa khôn lường, nhưng lại không hề nghĩ đến việc dẫn nương tử rời kinh thành đến chỗ yên tĩnh thanh bình hơn, bởi vì hắn biết rất rõ, đó là nhà của nương tử, tất cả bạn bè của nàng đều ở đó. Nàng luôn luôn chỉ cầu bình an, chỉ có ở kinh thành mới cho nàng cảm giác an toàn. Hắc đã sớm tính toán mọi việc cần thiết để bảo vệ cái gia đình ở đó rất ổn rồi, dù có tạo tội ác giết chóc cùng sẽ không ngại.

Ai ngờ kết quả trên đường về nhà nương tử lại như không có việc gì mà hỏi một câu: “Chàng có nơi nào muốn đi không?”.

Hắn nghĩ nghĩ một chút, lập tức đáp nếu có cơ hội, muốn về thăm quê cũ một chút.

Sau đó bọn họ liền lên xe ngựa đi về phía nam. Tất cả những việc này đều không hề dự liệu trước, thế cho nên Thư Sinh đến tận giờ vẫn còn không thể tin nối, “Nương tử, Có phải ta đang mơ không? Tại sao?”.

“Cái gì mà tại sao chứ, kinh thành không an toàn.” Phạm Khinh Ba bỏ tay hắn ra, sáp đến bắt đầu nghịch lông mi hắn. Dường như hắn có chút khẩn trương, mắt lại chớp chớp càng nhanh, lông mi cứ quét quét qua ngón tay nàng, hơi ngưa ngứa, nàng cười, “Hơn nữa lấy chồng theo chồng lấy chó theo chó, lấy cao thủ võ lâm thì phải chạy khắp nơi thôi”.

Thư Sinh bị trêu đùa đến mặt đỏ tai hồng, muốn giãy dụa lại không dám dùng sức, đối với đáp án có vẻ sơ sài lấy lệ của nàng thì không hài lòng nhưng mà lại không biết mình muốn gì, chỉ có thể ngập ngừng nói: “Vi phu không phải cao thủ võ lâm, vi phu tự phế võ công, là một thầy giáo dạy học…”.

“Phải phải phải, tướng công nói cái gì thì chính là cái đấy, hí hí.” Phạm Khinh Ba càng nghịch càng lên tay, cả người nằm sấp trên người Thư Sinh, thấy hắn muốn ngọ nguậy liền đe dọa, “Là con gái chàng muốn nghịch lông mi cha nó nha, chàng không cho nó nghịch nó sẽ đạp ta”.

Thai nhi chưa đầy ba tháng sao mà đủ tuổi đạp nàng chứ. Lời nói dối này quỷ cũng không tin, nhưng lại có thể làm Thư Sinh sợ tới mức chân tay cứng đờ, ngoan ngoãn nằm xuống, tuỳ nàng muốn làm gì thì làm. Mặc dù ít lâu nữa hắn sẽ trở thành một thế hệ Thánh thủ phụ khoa nhưng cũng không hề nghi ngờ nương tử nhà hắn đang hù dọa hắn, chỉ nghĩ nương tử lần đầu mang thai nên còn bối rối.

Cứ như vậy, một đôi vợ chồng không kiêng nể gì bắt đầu náo loạn trong xe ngựa không tính là vô cùng rộng rãi.

“Nhị Bách Ngũ, cảm giác tồn tại của chúng ta thật sự thấp đến vậy sao?” Trong góc xó nọ, người bị coi khinh A mềm mại nhỏ nhẹ hỏi.

(đã từng chú thích tên này ở ngoại truyện của Phạm Bỉnh, có ai còn nhớ không? Đây không phải tên riêng, mà là số thứ tự của Tiểu Phạm Bỉnh, nó cũng có nghĩa là đồ ngốc, đồ khờ khạo)

“Ô ô ô, chắn chắn chủ nhân cố ý không để ý đến ta, chắc chắn chủ nhân vẫn còn giận ta…” Người bị coi khinh B —— Phạm Bỉnh tủi thân cố kìm nén nước mắt.

“Nhị Bách Ngũ, ngươi xem chủ nhân ngươi đối xử với ngươi tệ như vậy, vẫn nên theo ta về Ảnh a a a a —— “

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, trong tay Phạm Bỉnh cầm một nắm ngân châm, một tay chỉ vào cái chậu đầy ngân châm bên cạnh, cười cười vô cùng âm trầm độc ác: “Ngươi gọi Nhị Bách Ngũ lần nữa đi, có tin ra đem tất cả chỗ đó cắm lên người ngươi không?”.

“Ôi oa cái tên khốn kiếp khi sư diệt tổ nhà ngươi! Ngay cả sư phụ ngươi cũng đối xử như vậy sao!” Người bị coi khinh A, cũng chính là sư phụ ở ảnh các của Phạm Bỉnh, ảnh vệ số mười hai gào to hét nhỏ.

Thì ra lúc trước Phạm Bỉnh đi mua thức ăn, vừa khéo gặp Ảnh chủ Thập Nhị (mười hai) phụng mệnh đi tìm hắn về Ảnh các, Phạm Bỉnh vừa nghe vậy đương nhiên muốn chạy trốn, Thập Nhi liền đuổi theo mãi cho đến quán trà Tiêu Dao. Thư Sinh và Phạm Khinh Ba nhận ra dáng vẻ bay như chim của nô tính mười phần Phạm Bỉnh đầu tiên, vì thế phi đao và ngàn vạn ngân chân bắn ra đồng loạt chính là để tiếp đón Thập Nhị đuổi theo sau.

Lúc nãy đã trôi qua một canh giờ, châm trên người Thập Nhị còn chưa rút ra được một nửa, thật đáng thương. Đáng thương nhất là hắn còn gặp phải một đồ đệ trọng chủ khi sư* như thế. cuối cùng Phạm Bỉnh không nhịn nổi nữa, ném cái nhíp dùng để rút châm đi, vọt đến chỗ Phạm Khinh Ba.

*trọng chủ khi sư: coi trọng chủ nhân coi khinh sư phụ

“Chủ nhân! Người giận ta cũng không sao, người trách móc ta cũng được, nhưng đừng không để ý đến ta a!”

Khóc lóc rất thảm, một nhúm nước mũi một nhúm nước mắt, chủ yếu là không vệ sinh. Thư Sinh không nhịn được nói giúp hắn, “Nương tử nàng đừng giận Thủ Hằng nữa, có câu biết sai mà sửa là rất đáng quý, Thủ Hằng đã sớm đau thương sửa thành tự phế võ công rồi”.

Phạm Khinh Ba lập tức đẩy Thư Sinh ra mà trừng mắt nói: “Suýt chút nữa thì quên chàng cũng là đồng phạm. Chẳng trách ta nói khoảng thời gian trước ngày nào các người cũng mắt đi mày lại, quả nhiên vụng trộm trao đổi rồi gạt ta sang một bên! Ngươi cũng ra một bên mà ngốc đi!”

Thư Sinh chột dạ im miệng, cúp tai cúi đầu ngồi một bên, giương đôi mắt to tội nghiệp tha thiết chờ mong nhìn nàng.

Phạm Bỉnh thấy thế, nghĩ rằng họ Thư này thật gian xảo, nhưng mà chủ nhân lại thích bộ dạng kia của hắn, thế là vội vàng học theo.

“Khoe đơn thuần cái gì chứ? Đứng đắn không học chuyên đi học đường ngang ngõ tắt thế này đây! Không được mở đôi mắt to ngập nước nhìn ta, nhắm mắt kiểm điểm!”

Thập Nhị nhìn cảnh một khẩu lệnh một động tác trước mặt, thật giống tình hình huấn luyện chó giữ nhà, ánh mắt trừng to nứt ra. Tên đệ nhị thiên hạ Ngân Thư Sinh kia truỵ lạc đã đành, nhưng mà tinh anh Ảnh các của hắn, người được chọn làm Ảnh chủ tương lai, đồ đệ hắn chính tay dạy dỗ, thế nhưng lại cúi đầu phục tùng một nữ tử nho nhỏ, việc này là không thể nhịn được a!

“Nhị Bách —— Nhị Ngũ Linh! Ngươi đường đường là nam nhi, khúm núm như thế còn ra thể thống gì? Chịu nhục nhã của nữ nhân này, không bằng trở về với sư phụ, làm Ảnh chủ dưới một người trên vạn người, đến lúc đó —— “

(Cái Nhị Ngũ Linh cũng chú thích rồi nhá, Phạm Bỉnh thích được gọi như thế)

“Ảnh cái mẹ ngươi a! Người của Phạm Khinh Ba ta mà ngươi cũng dám cướp? Muốn thử cảm giác vạn châm cắm lên người lần nữa hả?”

Vừa nghe câu “người của ta” của Phạm Khinh Ba, Phạm Bỉnh nhất thời vui mừng rơi nước mắt, gào khóc: “Phạm Bỉnh ta sinh là người của chủ nhân, chết là người chết của chủ nhân a! Ai cũng không thể cướp được, ta thề! Ô ô ô ô, chủ nhân còn muốn ta, ta rất vui…”.

“Ngươi —— “

Thập Nhị đang định nói gì đó, Thư Sinh đột nhiên cau mày mở miệng, “Nương tử, uy hiếp người ta là không đúng, nhất là vị huynh đài còn đang bị thương này, ỷ mạnh hiếp yếu càng là không đúng của không đúng”.

Thập Nhị ngây người một chút, lập tức cười to, “Ngân Thư Sinh không hổ là người nhân đức”.

Thư Sinh quay đầu nhìn hắn, mỉm cười xua tay, khiêm tốn nói: “Huynh đài quá khen. Có điều nương tử của ta thật ra nói không sai chút nào, Thủ Hằng là người nhà chúng ta, ngươi cưỡng bức hắn đi cái các gì gì đó, đó là dụ dỗ trẻ vị thành niên, bắt dân lành đi làm kĩ nữ, có tội đó. Huynh đài vẫn nên buông đao xuống lập tức thành Phật thì hơn”.

Khóe miệng Thập Nhị không ngừng run rẩy, bộ mặt trở nên vô cùng vặn vẹo, “Ta rút lại câu vừa nói”.

Phạm Bỉnh hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn Thư Sinh, trong lòng âm thầm cho hắn một phiếu biết ơn người tốt, âm thầm nghĩ từ này về sau nên bớt phun nước miếng vào canh của hắn thì hơn. (Min: có vẻ giống phiếu bé ngoan =)) )

Lại một canh giờ trôi qua, đã đến hoàng hôn. Ngân châm trên người Thập Nhị rốt cục đã rút hết, có điều bởi vì lúc trước bị cắm phải huyệt nào đó đến giờ vẫn chưa hồi phục, cho nên tạm thời không có khả năng cử động.

“Nên xử trí hắn thế nào cho tốt đây.” Phạm Khinh Ba vuốt cằm, “Bày ở đây chiếm diện tích quá, ném đi.”

“Khoan đã khoan đã! Ta có chỗ hữu dụng, đừng ném đừng ném!” Đùa cái gì chứ, nhiệm vụ bắt Nhị Bách Ngũ về làm Ảnh chủ còn chưa hoàn thành sao có thể bị ném lại như thế!

“Ồ? Tác dụng gì?”

“Các đây một trăm dặm có một đội người ngựa đang đi về hướng chúng ra, những người tới người nào người nấy đêu có võ công.” Thập Nhị trong lòng đã có dự tính nói.

Phạm Khinh Ba liếc mắt nhìn Phạm Bỉnh một cái: lời hắn nói có thể tin không?

Phạm Bỉnh chớp mắt một cái: có thể, nhĩ lực của hắn tốt nhất trong số Ảnh vệ.

“Tốt lắm!”

Đang lúc Thập Nhị thở phảo nhẹ nhõm, chợt thấy Phạm Khinh Ba và Phạm Bỉnh Thư Sinh trao đổi ánh mắt với nhau ——

“A a a a a các ngươi không thể làm như vậy!” Hắn bị quăng xuống xe ngựa! Bọn họ ngang nhiên thừa dịp toàn thân hắn không thể cử động mà quăng hắn xuống! Quả thực còn không có nhân tính hơn cả người của Ảnh các a! Ngân Thư Sinh không phải nhân đức đệ nhất thiên hạ sao!

Hắn bi phẫn ngẩng đầu, chỉ thấy cửa xe bị kéo ra, ba cái đầu nhô ra khỏi xe nhìn hắn.

Phạm Bỉnh: “Sư phụ người yên tâm, lúc những người ở hơn một dặm nữa đến thì người hẳn là có thể cử động rồi”.

Phạm Khinh Ba: “Đi sau ngăn họ lại cho tốt, chúng ta tự hào về ngươi, cố lên!”.

Thư Sinh: “Huynh đài đại nghĩa, Thư mỗ bội phục”.

Đại nghĩa cái mẹ ngươi bội phục cái mẹ ngươi á!!! Lão Tử bị các người quăng xuống!!! Không tự mình ra tay không được!!!

Đầy bụng tức giận rít gào của Thập Nhị bị vó ngựa đạp đất mà hất lên một đống bụi bặm nghẹn trở về, hắn vô lực ngồi trên mặt đất, ánh mắt tang thương nhìn trời. Nhìn một lúc, đột nhiên nở nụ cười. Thú vị, cái nhà kia thật thú vị, hình như hắn đã hiểu vì sao đồ đệ của mình lại muốn đi theo bọn họ. Hừm, Thư Sinh và Phạm Khinh Ba phải không? Để cho hắn cảm thấy thú vị là không thể dễ dàng ném hắn đi như vậy đâu, hừ hừ.

Xe ngựa đã đi xa, Thư Sinh rùng mình một cái, “Nương tử, chúng ta bỏ người ta lại như vậy có phải —— “.

Còn chưa dứt lời đã bị cắt ngang, “Tướng công, chàng biết vì sao ta bằng lòng rời khỏi kinh thành không?”

Thư Sinh lập tức vứt Thập Nhị ra khỏi đầu, “Vì sao?”.

Phạm Khinh Ba hé miệng cười, tựa vào trong lòng hắn nhẹ giọng nói: “Bởi vì ta tin tưởng chàng”.

Bởi vì tin tưởng, cho nên mới có dũng khí. Ý nghĩa của gia đình không phải ở một cái phòng hoặc một chỗ nào đó, mà là ở con người. Thư Sinh và Phạm Bỉnh là hai người thân quan trọng nhất của nàng, những nơi có bọn họ, nơi nào không phải là nhà?

Trước kia nàng tưởng rằng Phạm Bỉnh chỉ là một thiếu niên yếu đuối, sợ Thư Sinh phải bảo vệ hai người bọn họ sẽ là gánh nặng quá lớn, cho nên ở lại kinh thành có bọn Mĩ Nhân ca ca tiếp ứng đương nhiên là tốt nhất. Hiện giờ đã biết thì ra tên Phạm Bỉnh này có võ công cao đến vô cùng, vòng tay của nàng cũng là hung tàn đến vô cùng, thế còn sợ cái gì?

Thực ra nàng cũng không giận Phạm Bỉnh lắm, chỉ là nhìn bộ dạng sợ hãi của hắn thuận mắt hơn, số lần phát bệnh cũng giảm mạnh, vì thế cứ để hắn cho rằng nàng đang tức giận. Còn cái vị đang ôm nàng trong lòng, gương mặt kích động vui mừng đến sắp phát điên không biết làm sao này thì…..

Nàng thật chờ mong phản ứng của hắn đối với lời tỏ tình của nàng nha.

“Nương tử… nàng, nàng… cuối cùng vi phu cũng có thể tin nàng thật sự chấp nhận vi phu!”

Tên ngốc này, luận võ công không ai địch nổi, luận tư duy, khác người nhất thiên hạ, luận học vấn, Trạng nguyên tài giỏi, vì sao lại không tự tin thế chứ? Trong lòng Phạm Khinh Ba thầm mắng, trên mặt lại là nụ cười càng lúc càng ngọt ngào, thấy Thư Sinh đỏ mặt, muốn nói lại thôi thì vội vàng dùng ánh mắt cổ vũ hắn. Can đảm nói ra đi, nương tử của nàng thích nghe lời ngon tiếng ngọt nhất á! Mau nói ~!

Thư Sinh được cổ vũ, hít sâu một hơi, rốt cục nói ra: “Như vậy… nương tử bằng lòng búi tóc kiểu phụ nữ có chồng chứ?”

… F*ck! Không nên chờ mong gì ở tên khác người này! Phạm Khinh Ba quay người gối lên đùi hắn, đen mặt nhắm mắt lại, “Ta mệt, ngủ”.

“Nương tử nàng còn chưa trả lời vi phu nha, nương tử đừng ngủ vội, trả lời rồi ngủ, nương tử… nương tử?”

“Thật ồn ào.”

“Nương tử, vi phu rất giỏi chải đầu, nàng thử đi mà, thử xem không chừng lại thích đấy nha?”

“Ầm ĩ muốn chết, chàng cho là đổi kiểu tóc với đổi tư thế cơ thể là một chuyện sao.”

“Nương tử nàng —— lại, lại nói hưu nói vượn! Vi phu, mới, mới không có…”

“Phát Bệnh, điểm á huyệt của hắn.”

” ~ dạ!”

Tiếng vó ngựa lóc cóc đi xa, tiếng người dần dần không còn nghe rõ, xe ngựa lặng lẽ biến mất trong ánh hoàng hôn.

Nghe nói sau đó mặc dù có mấy đội người ngựa truy tìm bọn họ nhưng lại vồ trượt lần nữa, không còn ai gặp họ nữa.

Có người nói họ ở Thiên Sơn chiếm núi làm vua cướp của người giàu chia cho người nghèo, có người nói bọn họ ở trấn nhỏ nơi biên thuỳ mở một khách điếm Ngọa Hổ Tàng Long. Đủ loại truyền thuyết liên tiếp xuất hiện, sự thật ra sao nào có ai biết? Hơn nữa ai để ý chứ? Người hiểu chuyện chỉ cần có chuyện để buôn là tốt rồi, bạn bè của họ chỉ cần biết bọn họ vẫn khỏe là tốt rồi.

Mà chính bọn họ, không chừng còn lấy những chuyện cũ đó để dỗ tiểu hài nhi của mình nữa ấy chứ.

—— End


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Phonglinhlam, ch3rrj, hdung, kanghyungun, luciamiko, miathermopoliz96, oino1, trachnu
     
Có bài mới 08.04.2013, 12:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 02.04.2013, 20:46
Bài viết: 362
Được thanks: 2841 lần
Điểm: 20.78
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cô nương, thỉnh tự trọng – Thanh Phong Bất Giải Ngữ - Điểm: 1
Cô nương, thỉnh tự trọng – Thanh Phong Bất Giải Ngữ
Làm ebook: Thiên Nhai


Tập tin gởi kèm:
...g thinh tu trong.prc [838.37 KiB]
Đã tải 1775 lần
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn mèomỡ về bài viết trên: lengan0309, princess_sieufafach, silenthill00, vndony
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 62 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.