Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 

Khát thú - Nhạc Nhan

 
Có bài mới 03.04.2013, 00:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 27.02.2013, 16:23
Bài viết: 790
Được thanks: 599 lần
Điểm: 0.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khát thú - Nhạc Nhan (H)
đúng vậy, cô dám gả



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 03.04.2013, 08:57
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 924
Được thanks: 5526 lần
Điểm: 26.25
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khát thú - Nhạc Nhan (H) - Điểm: 2
Lâu quá mới gặp lại chị Xuân Hương tái xuất giang hồ, em nghe tựa truyện Khát Thú, 1 nghĩ là truyện nhân thú, hai tên này là quái vật thành hình người=) chắc nam chính quá.... ...... .....


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn vinhanh-annkasi về bài viết trên: bienxuanhuong
     
Có bài mới 03.04.2013, 10:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.11.2012, 09:37
Bài viết: 643
Được thanks: 3918 lần
Điểm: 24.06
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khát thú - Nhạc Nhan (H) - Điểm: 34
Chương 1.2

Kiều Diệc Oản nghẹn họng, há hốc miệng, trợn mắt nhìn anh hồi lâu mới kêu lên: “Này, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với anh thế?”

Sao cô lại không biết mình có tiềm lực như thế nhỉ?

Hay là công phu trên giường của cô quá cao minh?

Nhưng một kẻ say đến bất tỉnh nhân sự lại còn lần đầu trải nghiệm thì có cái công phu gì được?

Kiều Diệc Oản càng nghĩ càng không tin nổi, nhìn chằm chằm vào cái miệng đầy lời nói dối của người kia như nhìn quái vật.

“Bất kể nói thế nào, tôi cũng thật sự vô cùng xin lỗi.” Giọng Hà Dĩ Mục trầm thấp, khàn khàn, đầy từ tính, anh lại dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng vào cô mà nói chuyện, Kiều Diệc Oản cũng cảm thấy ngại.

Cô cau mày nghĩ ngợi, mặc dù rất muốn điên lên quát mắng một trận, nhưng suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ được lời cay độc gì.

Haizz, nếu cô mà là chị ba, chắc chắn đã mắng cho tên đàn ông này một trận xối xả.

“Thôi, coi như tôi xui xẻo.” Cô phiền não quay đầu, không muốn nhìn anh thêm chút nào nữa.

Anh nói đến tiền bạc, thậm chí còn sẵn sàng cưới cô, nhất định chỉ là nói đại thế thôi.

Cô không phải đứa ngốc mà tin thật.

Hà Dĩ Mục đứng lên, cử động tay chân cứng ngắc một lượt, sau đó nhìn cô đang nhắm mắt nằm trên giường.

Cô nhóc hờn dỗi, anh cảm thấy có chút không biết phải làm sao.

Ấn tượng của cô về anh chắc đã xuống đáy rồi.

Nhìn cô có vẻ mới hai mươi tuổi, gương mặt nhỏ nhắn, một đôi mắt to trong veo như mặt hồ, má phải còn có lúm đồng tiền nho nhỏ, mái tóc đen nhánh ngang vai, thoạt nhìn trông như một cô sinh viên đại học đơn thuần.

Dáng vẻ thanh lệ, thuần khiết của cô hoàn toàn khác với những cô gái anh quen biết từ việc xã giao.

“Cô có thể từ từ suy nghĩ, bất luận là điều kiện gì, tôi cũng đều đồng ý.” Sau khi trầm giọng nói xong, anh nhẹ nhàng đặt danh thiếp lên gối của cô. “Cô có thể liên lạc với tôi qua cái này”

“Đúng rồi, túi xách của tôi đâu?” Kiều Diệc Oản cũng không thèm nhìn tấm danh thiếp kia lấy một cái, chợt nhớ ra lớn tiếng chất vấn.

Hà Dĩ Mục đưa túi xách ở trên tủ đầu giường cho cô, cô tay chân luống cuống lấy điện thoại từ trong túi xách ra, ấn một dãy số, sau đó bày ra khuôn mặt tươi cười ngọt ngào.

“Anh, là em đây. Hôm qua ngại quá, lúc đó bị một người bạn lôi đi, đã định gọi điện cho anh, nhưng mà bị hết pin, sau đó lại uống rượu say mất… Xin lỗi nha, lần sau em sẽ không thế nữa… Em biết rồi, em nhất định sẽ ngoan, em là đứa trẻ ngoan mà… Chị đang ở cạnh anh à? Nhắn với chị ấy em xin lỗi nhé, em không cố ý đi trước khỏi tiệc cưới của anh đâu… Ha ha, đúng vậy, sau này em nhất định sẽ còn quấy rầy, đến nhà anh ăn không ở không, ai bảo anh là anh của em, tay nghề của chị lại tốt như vậy, anh, anh mạnh khỏe hạnh phúc nhé… Em không sao, hôm qua uống nhiều quá, đang ngủ ở nhà bạn. Được rồi, không sao đâu, anh, anh đi hưởng tuần trăng mật vui vẻ nhé… Đúng rồi, anh, hôm nay em theo công ty ra ngoài chọn cảnh, chắc sẽ không về nhanh… Em sẽ tự chăm sóc mình, anh cũng vậy, đừng tham công tiếc việc quá, cẩn thận đau dạ dày… Thế nhé, bye bye.”

Kiều Diệc Oản để điện thoại di động xuống, bộ dạng ngọt ngào hoàn toàn biến mất, thay vào đó là gương mặt u ám.

Hà Dĩ Mục nhìn sắc mặt biến đổi của cô cảm thấy rất thú vị.

“Anh nhìn cái gì?” Cô nện điện thoại di động vào người anh.

“Nhìn cô bề ngoài đơn thuần, cứ tưởng là tiểu thiên sứ thuần khiết, thì ra cũng biết nói láo mặt không đỏ thở không gấp, cảm giác ảo tưởng có phần tan biến”

“Một người đàn ông thản nhiên nói ra những lời buồn nôn như vậy mà không biết xấu hổ? Bây giờ đến đứa trẻ 3 tuổi cũng hiểu đó là những lời nói dối có ý tốt, chẳng nhẽ tôi còn phải báo cáo với cả thiên hạ, công bố cho toàn thế giới biết tôi bị vị hôn thê của anh đâm cho một dao à?”

“Tôi rất trịnh trọng nói cho cô biết, tôi và cô ta đã chia tay nửa năm trước, bạn tôi có thể làm chứng. Chẳng qua nếu cô vì thế mà không ai thèm lấy, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm”.

Kiều Diệc Oản nhìn anh như thể người trên sao hỏa xuống.

“Anh và cô ta chia tay liên quan gì đến tôi? Còn nữa, có phải anh ước gì được gánh cái trách nhiệm này không? Trâu già ăn cỏ non một lần, chẳng lẽ còn muốn nhổ cả rễ? Đúng là lão già không biết xấu hổ.”

“Tôi mới ba mươi hai tuổi thôi.” Người đàn ông cảm thấy hơi bị đả kích.

“So với sinh viên năm thứ nhất đáng kiêu ngạo lắm đấy?”

“Oản Oản” Hà Dĩ Mục ngồi xuống bên cạnh cô như không có chuyện gì, kéo tay cô. “Em không muốn hỏi một chút tại sao đêm qua anh lại thừa dịp em uống say để chiếm đoạt em sao?”

“Sao anh biết tên tôi?” Kiều Diệc Oản chú ý đến một kẻ người dưng nước lã tự nhiên gọi cô là Oản Oản, trừ ông bà, không ai gọi cô như vậy cả.

“Lúc làm thủ tục nhập viện nhìn qua chứng minh thư của em. Oản Oản, em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh.”

Thật ra anh đã biết tên cô từ lâu rồi.

“Không được gọi tôi như thế!” Kiều Diệc Oản hung dữ hét lên.

“Trả lời anh trước đã.” Anh không để ý đến kháng nghị của cô, tiếp tục nắm bàn tay nhỏ bé.

“Tại tôi không đúng trước, tôi không dám trách anh.” Kiều Diệc Oản rút tay về, buồn bực nhìn anh chằm chằm, “Anh tạm thời đừng có động chân động tay nữa, khi đó tôi uống say mặc anh làm xằng làm bậy, bây giờ tôi rất tỉnh táo, anh cho là chúng ta có tình một đêm rồi, có thể tiếp tục nữa chắc?”

“Phải, anh hi vọng có thể tiếp tục nữa, tốt nhất là cả đời.”

“Đầu anh có vấn đề à?”

“Ha ha.” Anh vuốt ve mái tóc cô, lại bị cô đẩy ra.

“Tôi biết xã hội này rất nhiều nguy hiểm, lại một mình chạy đến quán rượu uống say chẳng khác gì nói cho người ta “tới ăn tôi tới ăn tôi đi, không ăn Bạch Hạ ăn mất”, cho nên tôi xem như tự làm tự chịu, về sau nếu lên bản tin xã hội, tôi nhất định sẽ dùng thân phận tiền bối chia sẻ với những cô gái độc thân, đừng dại gì một mình đến quá rượu, nếu có uống cũng đừng uống say, nếu không sẽ có kết quả rất thảm.”

Anh cười ha ha.

“Cười cái gì mà cười, buồn cười lắm à? Tôi đang nói kinh nghiệm xương máu đấy!”

“Ừ ừ, anh hẳn là nên có một chút nước mắt đồng cảm.” Trong mắt anh vẫn tràn đầy tươi cười.

Đã hơn một năm đau khổ, bây giờ đứng đây cười thoải mái, dường như tất cả đều tan biến hết.

Cô gái nhỏ này, chỗ nào cũng làm anh kinh ngạc, cũng làm anh yêu mến.

“Anh còn mặt mũi cười? Vì anh mà tôi bị đâm một nhát, vị hôn thê của anh vì anh mà ganh ghét đố kỵ đến nỗi lên cơn giết người, người quá đáng như anh còn không biết ăn năn nữa sao?” Kiều Diệc Oản trừng mắt nhìn anh.

“Oản Oản, anh không quá đáng. Anh nói lại lần nữa, anh đã chia tay với cô ta.”

Trong đôi mắt thâm thúy của anh ánh lên tình cảm khiến Kiều Diệc Oản cảm thấy bị mê hoặc.

“Hừ, dù sao giữa nam và nữ xuất hiện vấn đề, nhất định là lỗi của đàn ông. Chắc chắn là anh không đúng.” Cô có phần lúng túng nhưng vẫn không chịu yếu thế.

“Oản Oản, điều duy nhất anh hối tiếc, là đã hại em bị thương.” Anh lần nữa cầm tay cô lên nắm chặt, “Anh rất đau lòng, đây là sai lầm của anh.”

Anh đã đánh giá thấp sự ghen tuông thù hận của phụ nữ, sai lầm của anh là nghĩ một thiên kim nhà giàu như Lưu Tĩnh Linh thành thục nữ.

Loại cảm giác này rất kỳ lạ.

Rõ ràng là dưới cái nóng bỏng của mùa hè, Kiều Diệc Oản lại cảm thấy cả người lạnh run, nổi hết da gà.

Người đàn ông này quá là không bình thường, cũng điên y như người phụ nữ kia.

Phát hiện mình không thể nào nhìn thẳng vào mắt anh được nữa, Kiều Diệc Oản vội vàng chuyển đề tài. “Tôi không muốn nói nhảm với anh nữa, gọi y tá giúp tôi”

“Sao thế? Có chuyện gì để anh giúp cho.”

“Giúp cái đầu anh, tôi muốn đi vệ sinh.”

Mặc dù không bị thương ở tim nhưng dù sao thân thể cũng bị trọng thương, cô khó mà xuống giường đi lại được, cần người đỡ.

“Anh giúp em là được.” Anh nói rất thản nhiên.

Gối của Kiều Diệc Oản lại lần nữa quăng vào mặt anh.

“Anh cút ra ngoài cho tôi” Tính khí Kiều tiểu thư rốt cuộc lên tới đỉnh điểm, cực kỳ tức giận rống lên “Y tá! Y tá! Y tá”

Đầu giường có chuông gọi nhưng cô một tay cắm ống truyền, một tay bị người kia nắm, không có tay để rung chuông, cô gần như sắp phát điên rồi.

Đây rốt cuộc là chuyện quái gì vậy?

Tại sao cô chỉ vì hành động sơ ý của mình mà phải trả giá cao như vậy, còn bị người ta đâm cho một nhát, bây giờ lại phải tiếp tục chịu đựng một kẻ mắc bệnh thần kinh đùa giỡn.

“Hà Dĩ Mục, anh cút ngay cho tôi” Trong đầu hiện ra cái tên đại mỹ nữ kia đã gọi, Kiều Diệc Oản quát lên.

“Oản oản, chăm sóc em là trách nhiệm của anh”

“Anh nghe không hiểu à? Tôi không thiếu người chăm sóc”

“Anh không muốn y tá động vào em.”

Kiều Diệc Oản ngẩn ra, ngay sau đó kêu to: “Anh mắc bệnh à? Tôi là gì của anh?  Anh dựa vào cái gì mà quan tâm tôi. Tôi không muốn anh chạm vào tôi!”

“Oản Oản, anh yêu em.”

Lần này, Kiều Diệc Oản hoàn toàn á khẩu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn bienxuanhuong về bài viết trên: Cyclotron, Hiên Viên Nguyệt, Lạc Lạc, Metruyen, TieuKhang, Trương Hương 305, antunhi, phongdong147, thibebon, thoathan, trankim, valsk
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chloe2412, gatopassero, Google Adsense [Bot], Linh Anh, Linhocgai, meomadridsta, Motconvit, Mộc Anh, quynhle2207, voivoi94 và 409 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

16 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.