Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 

Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo

 
Có bài mới 26.01.2013, 00:01
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83851 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 31: Tâm niệm đã thành ma (1)

Nếu là vài năm trước, nhất định có rất nhiều người muốn mạng sống của cô.

Dưới ánh mắt của những người khác, cô như đang tựa vào người đàn ông này, nhưng thật chất là bị kèm lên một chiếc xe. Người này cùng với hai người nữa của hắn thái độ rất khách khí, nếu không phải có họng súng đang chỉa vào người, cô có thể nghĩ tới đây là người do Trình Mục Dương an bài.

Hắn đã nói qua, “Có người sẽ mang em rời đi.

Nhưng Nam Bắc tin tưởng, Trình Mục Dương sẽ không cho người dùng cách này mang cô rời đi.

Trực giác đoán rằng, là CIA.

Tại quốc gia xa lạ này, liếc mắt một cái là nhận ra cô, chỉ có thể là người của cơ quan tình báo chuyên thu thập tin tức về tình hình biên giới ở Vân Nam.

Cô tin chắc rằng đáp án rất nhanh sẽ được phơi bày, Chiếc xe rời khỏi tòa nhà, tiến vào một thôn ven biển không người.

Cô nhớ tới lời của Kyle, vì có xung đột nên khu vực này đã cắt hết điện, dân cư xung quanh cũng rời đi. Người của tổ chức vũ trang tham gia xung đột cũng không nhiều, lại có nơi ở riêng của họ nên sẽ không chiếm ngôi làng này. Trong khi đó quân đội chính phủ đã bảo vệ người dân rời khỏi đây nên tạm thời cũng không trở lại nơi này.

Vì vậy, ngoài chiếc xe của họ ra, bốn phía đều im ắng, tối đen một mảnh.

Đây là nơi rất an toàn, cũng rất bí mật.

Xe dừng lại trước một ngôi nhà gỗ.

Mọi người ở lại trên xe, chỉ có người đàn ông kia mang cô xuống tiến vào nhà, toàn bộ căn nhà gỗ này được xây trên biển, cô lại mang giày cao gót, mỗi bước đi đều lún sâu vào cát, nhìn xung quanh không có đường thoát. Sau khi tiến vào nhà cô mới hiểu mình đã bị nhốt.

Phòng ốc như thế này không phải là kiếm được tạm thời, mà là đã có sự chuẩn bị từ lâu.

Thoạt nhìn căn phòng cũng rất bình thường, nhưng nhìn kỹ mới thấy các cơ quan ngầm. Có người trong phòng, Nam Bắc nhận ra hắn, người này từng xuất hiện ở Uyển Đinh, thậm chí cũng đã xuất hiện tại sòng bạc khu Tam Giác Vàng ở Myanmar, là người Châu Á.

“Nam Bắc tiểu thư.” Người kia vươn tay, lễ phép chỉ vào sô pha trước mặt, “Mời ngồi.”

“Đỗ.” Nam Bắc cười cười, “Không ngờ lại gặp anh ở đây.”

“Tin tôi đi, Nam Bắc tiểu thư.” Hắn xoa xoa thái dương cười khổ mà nói, “Tôi cũng tuyệt đối không thể tưởng tượng được, cô có quan hệ với Trình Mục Dương.”

“Cho nên?”

“Cho nên?” Hắn cười hỏi lại.

Nam Bắc ngồi xuống: “Anh muốn làm gì?”

“Bình thường, đối với những người nằm trong danh sách ám sát, chúng tôi có rất nhiều cách để xử lý.” Đỗ hứng thú nhìn Nam Bắc, “Nếu phạm vi thế lực quá lớn, có khả năng dẫn tới tranh chấp quốc tế, chúng tôi sẽ để hắn tự mình ghi khẩu cung sau đó mang về Mỹ công khai thẩm tra xử lý, sau đó đưa ra câu trả lời phù hợp với thế giới. Ví dụ như trùm vũ khí Moscow.”

Cô không nói chuyện ý bảo hắn tiếp tục.

“Nếu phạm vi thế lực không lớn, nhưng uy hiếp đến ổn định xã hội, chúng tôi có danh sách thì không cần xin lệnh, có thể trực tiếp chấp hành ám sát, nhưng sau này vẫn phải có báo cáo tường trình đầy đủ.” Hắn tựa vào ghế nhìn cô, “Đương nhiên, đối với những người tép riu râu ria thì hoàn toàn không nằm trong phạm vi lo lắng của tôi.”

Nam Bắc vẫn không nói chuyện.

Cô tin tưởng, hắn sẽ tiếp tục nói đến chuyện chính.

“Nam Bắc tiểu thư.” Hắn ta bắt đầu vạch đáp án với cô, “Tôi và anh trai cô là bạn bè rất tốt, hơn nữa hiện tại hắn là liên minh quan trọng nhất của tôi. Nói thế nào nhỉ? Tôi vì bắt Trình Mục Dương mới đến Philippines. Nếu cô có thể niệm tình bạn hữu giữa tôi và Nam gia, giúp tôi tìm được hắn, tôi rất cảm kích.”

“Nếu tôi từ chối thì sao?”

Hắn nhìn cô: “Tôi không ngại viết cho cô một phần báo cáo ám sát đâu.”

Nam Bắc cũng nhìn hắn, không thèm để ý: “Anh không sợ chọc giận đến Nam Hoài sao?”

Hắn cười rộ lên.

Nụ cười lạnh lùng.

“Người cuối cùng ở với cô là Trình Mục Dương, các người trước mặt mọi người khiêu vũ trong yến hội của Khăn An Cư tộc. Sau đó, cả hai cùng biến mất. Nếu mười ngày sau thi thể của cô xuất hiện ở bất kì nơi nào đó tại Philippines, cô cảm thấy Nam Hoài sẽ nghĩ thế nào? Theo tính cách của anh trai cô, hắn nhất định sẽ lấy mạng Trình Mục Dương, có phải hay không?”

Giả thiết của hắn, rất chính xác.

Trong đầu Nam Bắc hiện lên vô số khả năng. Cô nhất quyết không liên lạc với Nam Hoài vì sợ bại lộ tung tích của Trình Mục Dương, nhưng vì thế lại trở thành một phiền toái lớn. Nếu Đỗ thật sự ra tay với cô thì ở nơi hẻo lánh này, trừ bỏ những người của CIA, không ai biết được sự thật cả.

Trình Mục Dương, nhất định sẽ thành kẻ tình nghi lớn nhất.

Mà CIA nếu muốn tạo một chút “chứng cứ” lại rất dễ dàng.

Lấy tính cách của anh trai, cho dù chỉ là kẻ tình nghi, anh ấy nhất định sẽ trả thù, hiểu lầm cũng không sao.

Hàn ý nháy mắt lan tràn khắp mạch máu. Não cô nhất thời thanh tỉnh.
Nếu cô chết lại khiến hai người cô yêu quý nhất tàn sát nhau, điều đó mới là đáng sợ nhất.

Ánh mắt bình tĩnh của cô thực làm cho người khác sợ hãi, Nam Bắc nhìn chằm chằm Đỗ, một chữ cũng không nói.

Hắn nhìn ánh mắt cô thì cười: “Tin tôi đi, cô còn có thời gian suy nghĩ. Tôi cho cô ba giờ.”

Hắn cùng Nam gia ở Myanmar hợp tác đã mấy năm, cũng rất hiếm khi nhìn thấy Nam Bắc. Phần lớn khi cô xuất hiện công khai đều là “thế thân”. Cô gái này có một người anh trai rất yêu thương cô, nếu không phải muốn bắt Trình Mục Dương, hắn cũng tuyệt đối không dám động đến cô. Đối đầu với Nam gia, là phiền phức rất lớn.

“Đỗ, anh phải biết người Trung Quốc có một câu nói.” Nam Bắc chăm chú nhìn hắn, “Trên đời này không có việc gì là bí mật mãi mãi, những chuyện anh làm, có lẽ là ngày mai, thậm chí chỉ một giờ sau, sẽ bị người khác biết.”

“Tôi tin tưởng.” Đỗ nói, “Nhưng Trình Mục Dương đối với chúng tôi rất quan trọng, vượt xa ngoài tưởng tượng của cô. Nam Bắc tiểu thư, cô có bao giờ nghĩ tới, hắn chỉ lợi dụng cô chưa? Nếu không phải cô phân tán sự chú ý của chúng tôi, hắn sẽ không thuận lợi rời trang viên Khăn An Cư tộc như vậy.”

Đỗ nói xong, mở cửa phòng rời đi.

Nam Bắc dựa vào sô pha, chóp mũi cảm thấy có đủ loại hương vị hỗn tạp.

Rất buồn nôn.

Căn phòng này dày đặc mùi thuốc lá.

Oi bức, làm người ta hít thở không thông.

Cô không để ý lời nói của Đỗ, tuy rằng Trình Mục Dương có rất nhiều bí mật, nhưng cô tin tưởng hắn, tin tình cảm của hắn.

Hiện tại cô chỉ có thể cầu nguyện anh trai sẽ nhanh chóng tìm ra tung tích của cô, còn Trình Mục Dương thì có thể rời Philippines. Tất cả mọi việc đều cần có thời gian, cô cũng nên nghĩ biện pháp gì đó.

Môi mấp máy, không có đồng hồ, cũng không có người.

Cô không biết, Đỗ có thể cho cô bao nhiêu thời gian.

Trình Mục Dương cùng Catherine tiến vào phòng ngủ, hắn bình tĩnh trở lại chờ A Mạn rồi ba người theo cửa sau rời đi.

Chiếc xe trên con đường nhỏ xóc nảy điên cuồng lao tới trước.

Hắn khó khăn nhắm mắt nghỉ ngơi.

Đây không phải là lần đầu tiên hắn ở lại tại một quốc gia xa lạ, mười bảy tuổi hắn đã có được đội vận chuyển máy bay, còn có tàu hàng, hắn đã từng ứng phó tàu tuần tra quốc tế, làm ăn với trùm khủng bố.

Cửu tử nhất sinh, đã sớm rèn luyện hắn trở nên kiên cường.

Nhưng trong đầu lại hiện ra hình ảnh vừa rồi, nhìn thấy người đàn ông khác ôm cô khiêu vũ, hắn lại thấy không thoải mái.

Gió lớn theo cửa xe thổi vào, hắn theo bản năng sờ vào ngực, nơi đó có chiếc nhẫn.

“Đêm nay hãng hàng không của UAE [1] có máy bay đến, chúng ta sẽ chuyên cơ của họ trở về Nga.” A Mạn nói với hắn, “Hành động của CIA lần này cũng thật lớn, máy bay của chúng ta không thể xin được giấy phép đáp xuống sân bay ở Philippines.”

Trình Mục Dương vuốt cằm, không nói chuyện.

Năm trước, nước Mỹ bán vũ khí ra thế giới, khách hàng lớn nhất của họ chính là UAE.

Đáng tiếc, Trình Mục Dương cũng có quan hệ rất tốt với bọn họ.

Đôi khi nước Mỹ có ra giá vũ khí thế nào hắn cũng có thể dễ dàng ra giá thấp hơn, cho nên UAE rất thích hợp tác với hắn. Vì mối quan hệ tốt đẹp này mà UAE có thể giúp hắn vãi chuyện nhỏ, ví dụ như dưới sự khống chế sân bay của CIA, họ vẫn có thể an toàn mang hắn về nước.

Từ lúc ô tô tiến vào sân bay, mọi việc rất suôn sẻ, cuối cùng ba người đứng ở phía Bắc của sân bay. Nơi đó có một máy bay cỡ trung được đánh dấu hiệu của UAE rất bắt mắt. Khi Trình Mục Dương từ trên ô tô đi xuống, Catherine bỗng nhiên nhận được một cuộc điện thoại, vẻ mặt cô rất bình thản, chỉ là cách nói chuyện không được tốt lắm.

Trình Mục Dương đã bước lên bậc thang thứ nhất, theo bản năng dừng lại.
Hắn quay đầu, im lặng nhìn Catherine.

Catherine nói chuyện từ xưa đến giờ vẫn như vậy không có gì khác thường, nhưng hắn lại cảm giác được có vấn đề. Đây là trực giác luyện được sau những trận chiến sinh tử.

“Trình?” Catherine cắt đứt điện thoại, kỳ quái nhìn hắn, “Sao không đăng ký, đến giờ rồi.”

“Là ai điện thoại?”

“Mark.” Catherine nở nụ cười, “Chính là người đàn ông hồi nãy nhảy với em.”
Trình Mục Dương nhìn ánh mắt của cô, không nói được một lời.

A Mạn từ trên ô tô nhảy xuống, nhìn hai người giằng cô ở thang, thấy kì lạ: “Hai người làm gì vậy?” Catherine nhún vai, “Không có gì, không biết anh ấy đang suy nghĩ cái gì…”

Điện thoại di động lại phát ra âm thanh.

Mặt Catherine hiện lên một tia kinh ngạc.

“Là ai điện thoại?”

Giọng Trình Mục Dương, mang theo một tia nóng bức truyền đến.

“Mark.”

“Là ai điện thoại?” Hắn lại hỏi cô.

“Mark.” catherine nhìn hắn, “Là Mark ——”

“Catherine.” Trình Mục Dương đánh gãy lời cô, “Đưa máy cho tôi.”

Mệnh lệnh trực tiếp, không cho phép kháng cự.

Trên máy bay có rất nhiều người đẹp nước Nga chào đón mọi người.

Bọn họ đều là người của công ty hàng không UAE phái tới để đón khách quý, mà thân phận vị khách quý này, đối với người Nga cũng không có gì xa lạ.
Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt của hắn, càng làm nổi bật ánh mắt kia. Hiện đại, cực đoan, nhưng luôn có phong độ, giờ khắc này, hắn chính là “vua chiến tranh” trong con mắt người Đông Âu.

Catherine không dám cãi lời hắn, lập tức đưa điện thoại.

Trình Mục Dương nghe bên tai.

Hắn nghe một giọng nói xa lạ: “Trình Mục Dương, thật vui khi có thể nói chuyện với anh.”

“Xin chào.”

“Tôi biết anh cùng với quan chức Moscow đang đuổi bắt bạn của tôi. Cho nên tôi nghĩ chúng ta cần gặp mặt nói chuyện một chút.”

Trình Mục Dương nở nụ cười nhạt: “Được, đêm nay tôi sẽ đến Moscow.”

Giọng nói xa lạ kia bật tiếng cười, ngắn gọn nói cho hắn biết, Nam Bắc đang ở bên cạnh. Trình Mục Dương không tin lời hắn, sự sắp xếp của hắn rất kín đáo, trừ khi có nội gian. Đột nhiên hắn quay đầu nhìn Catherine, cô ta đang trừng mắt nhìn hắn. Nhưng ý nghĩ này nhanh chóng bị loại bỏ.

Cha của Catherine là người đứng đầu kế hoạch lần này, nên tuyệt đối không thể là cô ta.

Nhưng ai là nội gian không còn quan trọng.

Ngay lúc Mark nói ra cái tên Nam Bắc, hắn đã rất tức giận rồi, nhưng âm thanh vẫn bình tĩnh như trước: “Nói cho tôi biết địa điểm.”

“Trang viên Khăn An Cư tộc, tôi sẽ chờ anh. Nhưng hi vọng anh đến một mình, anh phải biết, chỉ cần rời khỏi sân bay, anh không còn nhận được sự bảo vệ của UAE.” Mark nói, “Chúng tôi không muốn giết quá nhiều người ở đây, mà tôi cũng tin rằng anh không hi vọng ban bè của mình chết.”

Liên lạc bị cắt đứt, Trình Mục Dương ném điện thoại cho Catherine, cởi bỏ bộ đồ tây trên người: “Đưa súng đây, không cần đi theo tôi, tôi đi tìm Nam Bắc.”

“Trình Mục Dương” Sắc mặt A Mạn trắng bệch.

Hắn đã bắt đầu mất đi lí trí, ánh mắt không đặt trên bất cứ người nào ở đây.
Trình Mục Dương lấy ra khẩu súng trong một cái túi, nhanh chóng đi ra xe.
“Trình Mục Dương!” A Mạn bắt lấy cánh tay hắn, cô chưa từng sợ hãi như thế. Trình Mục Dương chưa bao giờ là một người ngu xuẩn thế này, có thể từ bỏ cơ hội cuối cùng: “Không được làm việc ngu xuẩn. Nam Bắc chắc chắn sẽ không có việc gì. Trình Mục Dương, cậu cũng biết Nam Hoài có quan hệ với CIA, bọn họ tuyệt đối không dám động đến cô ấy đâu. Nghĩ lại đi, sau lưng cậu còn cả gia tộc, cậu không sợ Nam Bắc là đang hợp tác với CIA sao? Cô ấy dù sao cũng là em gái Nam Hoài.”

Trình Mục Dương hoàn toàn bỏ qua lời của A Mạn, đưa ra quyết định cuối cùng: “Trình gia còn có Trình Mục Vân. Để anh ấy tiếp nhận toàn bộ, tôi từ bỏ.”
Hắn nói xong thì hất tay A Mạn ra đi về phía cái xe.

Catherine từ phía sau xông lên, ôm thắt lưng hắn: “Trình, đừng đi, bọn họ hận anh, nhất định sẽ giết anh! Sao có thể vì một cô gái mà tìm tới CIA, Moscow có rất nhiều phụ nữ, còn có em, có thiên hạ của anh, chúng ta sẽ nhanh chóng bắt được gián điệp của CIA, hoàn thành kế hoạch!”

Toàn thân Catherine không ngừng run lên, nói chuyện rất dữ dội.

Trình Mục Dương xoay người, tách Catherine ra: “Lập tức trở về Moscow, chuyện của tôi không liên quan đến cô.”

“Không!” Catherine bỗng nhiên đoạt khẩu súng của trên người Trình Mục Dương, sau đó nhắm vào hắn: “Nếu anh đi, em liền nổ súng. Em sẽ không bắn chết anh, chỉ muốn mang anh về Moscow!”

Họng súng tối đen, cánh tay Catherine run rẩy.

Trình Mục Dương hít một hơi thật sâu, đưa tay ra hiệu với hai người đứng bên cạnh A Mạn. Người của hắn tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh, cho dù biết hắn đi tìm chết nhưng cũng không cho phép người khác lấy súng uy hiếp ông chủ của bọn họ. Đây là vấn đề thuộc về vinh dự của gia tộc.

“Catherine.” Trình Mục Dương nhìn cô, giọng đã trở nên trầm thấp: “Nếu cô nổ súng, nhất định sẽ bị người của tôi hạ gục, không cần phải thử.”

“Trình.” Catherine biết hắn nói thật, nhưng tay không thể khống chế, vẫn cố chấp đè lên cò súng: “Cùng em trở về Moscow, không cần vì một cô gái mà tìm chết. Em thề, anh nhất định sẽ chết, anh nhất định đang bị ma quỷ ám ảnh, nhất định sẽ hối hận.”

Cô nói năng lộn xộn, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Hắn lui về sau nửa bước, vương tay, cầm lấy họng súng của cô.

“Catherine, cô từng hỏi qua tôi, tôi rốt cuộc có thích phụ nữ hay không, nhớ rõ chứ?” Giọng của hắn trở nên ôn nhu, không phải đối với cô, mà là đối với cô gái trong lòng của hắn: “Bây giờ tôi sẽ nói với cô sự thật. Tôi, Trình Mục Dương, trước mười bốn tuổi tin Phật, sau mười bốn tuổi, đức tin của tôi chỉ có cô ấy.”

Catherine tuyệt vọng nhìn hắn.

Cô không hiểu lắm lời hắn nói, nhưng có thể nhìn ra tình cảm trong ánh mắt kia.

Trình Mục Dương đã mất đi kiên nhẫn, đoạt lấy khẩu súng trên tay Catherine.
Khi hắn nắm cửa xe, cửa không mở ra, đã bị khóa, người lái xe hoảng sợ vì đã quên mở khóa xe. Giây tiếp theo, Trình Mục Dương trước mặt mọi người hung hăng đạp nát cửa thủy tinh, nắm lấy cổ áo tài xế: “Xuống xe!” Lái xe run run, cởi bỏ dây an toàn.

Hắn ném khẩu súng vào xe, nhanh chóng khởi động xe rời khỏi sân bay.

Catherine tuyệt vọng nhìn chiếc xe đang rời đi, lớn tiếng khóc kêu: “Cô ấy nhất định sẽ hại chết anh, Trình, cô ấy sẽ cùng với CIA hại chết anh!”

Âm thanh tuyệt vọng vang vọng trong sân bay.

Nhưng vẫn giữ không được hắn.

A Mạn từ phía sau đi đến đè cánh tay của cô, kéo vào trong ngực: “Để cậu ấy đi đi.”

Trình Mục Dương lái xe, điên cuồng bay trên đường. Hắn dùng một tay cầm lái, muốn làm bản thân mình bình tĩnh hơn một chút nhưng không thể. Trước mắt hắn đều là hình ảnh Nam Bắc, vẻ mặt cuối cùng của cô khi hai người tạm biệt. Hắn dùng tay phải chạm vào túi áo sơmi, nghĩ đến lời nói của cô bất đắc dĩ nở nụ cười. Không chừng hắn vẫn có cơ hội mua nhẫn ruby.

Hắn không sợ chết, chỉ sợ bọn họ làm khó cô.

Nếu chết, cũng muốn nói vài câu với cô, buộc cô đáp ứng lời cầu hôn của hắn.
Hắn muốn nói với cô, hắn đã bắt đầu yêu cô từ khi nào, thậm chí không chỉ là yêu. Cái tên Nam Bắc này, từ lâu đã là tín ngưỡng duy nhất của hắn. Không sợ phản bội Phật tổ, cho dù xuống A Tỳ địa ngục, hắn cũng tình nguyện vì cô mà nhuốm máu hai tay, hóa thân thành A Tu La.

***

[1] UAE Các Tiểu Vương quốc Ả Rập Thống nhất (cũng gọi là Emirates hay UAE, viết tắt tiếng Anh của United Arab Emirates; tiếng Ả Rập: الإمارات العربيّة المتّحدة Al-Imārāt al-ʿArabiyyah al-Muttaḥidah; phiên âm Hán Việt là A Lạp Bá Liên Hợp Đại Công Quốc) là một nước ở vùng Trung Đông nằm ở phía đông nam Bán đảo Ả Rập tại Tây Nam Á trên Vịnh Péc Xích, gồm bảy Tiểu vương quốc: Abu Dhabi, Ajman, Dubai, Fujairah, Rasal-Khaimah, Sharjah và Umm al-Qaiwain. Trước năm 1971, các nước này được gọi là Các quốc gia ngừng bắn hay Oman ngừng bắn, có liên quan tới một sự ngừng bắn ở thế kỷ 19 giữa Vương quốc Liên Hiệp Anh và Bắc Ireland và một số sheikh Ả Rập. Nó có biên giới chung với Oman và Ả Rập Saudi. Nước này rất giàu dầu mỏ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: HoaHong11, chu tước, futhuybilangquen, trankim
     

Có bài mới 26.01.2013, 00:01
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83851 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 32: Tâm niệm đã thành ma (2)

Trình Mục Dương đến bên ngoài trang viên, Mark khách khí mời hắn xuống xe, khi đến nhà gỗ ở bờ biển thì lập tức bị lấy súng. Người CIA cực kỳ hận hắn, trên bờ cát ra tay với hắn rất tàn độc. Vẻ mặt Mark không hề thay đổi nhìn họ, mãi đến khi Trình Mục Dương bị đánh đến hộc máu mới bảo mọi người dừng tay.

Hai người kéo Trình Mục Dương lên, đưa vào căn phòng thẩm vấn, ném hắn lên sàn.

“Trình, anh phải biết rằng, chúng tôi đã dùng mười mấy năm tại Moscow để trở thành người một nhà với giới quan chức.” Mark ngồi trên ghế tươi cười nhìn hắn, “Anh chỉ dùng bốn năm, liền đem chúng tôi nhổ tận gốc, rất tàn nhẫn.

Cho nên mỗi người ở đây đều muốn mạng của anh.”

Âm mưu của Trình gia từ hai đời nay chính là lợi dụng những vụ buôn bán vũ khí, chậm rãi thâm nhập vào giới chức của Moscow. Kế hoạch của Trình Mục Dương chính là cùng Moscow liên thủ, loại bỏ tất cả gián điệp của CIA.

Vì thế, kế hoạch này đối với CIA, chính là kế hoạch hủy diệt bọn họ.

Tổn thất nhiều không kể xiết, cũng không thể cứu vãn.

Cho nên việc phải làm của Đỗ cùng Mark chính là bắt cho được Trình Mục Dương. Bọn họ cần lợi dụng việc công khai thẩm vấn hắn để đánh bại Trình gia, từ đó ảnh hưởng đến kinh tế Moscow. Trận tranh đấu giữa hai quốc gia này, không cần đánh vẫn thắng, lại có thể đâm trực tiếp vào yếu điểm của đối phương.

“Tôi mong anh có thể sống mà rời khỏi Philippines.” Đôi mắt Trình Mục Dương nổi lên ý cười lạnh lùng, xương sườn của hắn có thể đã gãy, đau đớn, mồ hôi ướt đẫm áo sơmi: “Nam Bắc đâu?”

“Ở cách vách.” Mark cười, đặt một tờ giấy lên bàn: “Chỉ cần anh đọc theo nội dung trên tờ giấy này một lần, tôi có thể để anh gặp lại cô ấy, sao đó thả cô ấy đi. Nhưng anh phải cùng chúng tôi trở về nhận phán xét.”

“Phán xét?” Trình Mục Dương nở nụ cười nhạt, đưa tay cầm lấy tờ giấy trên bàn kia.

Nội dung rất đơn giản.

Đại ý chính là chỉ cần anh đưa tôi bao nhiêu tiền, tôi sẽ đáp ứng bấy nhiêu vũ khí. Đây là câu nói giao dịch thường xuyên được dùng nhất khi buôn bán vũ khí, chẳng qua là còn có thêm hai câu sau. Nhưng nếu anh hận Mỹ, có cơ hội tôi nhất định sẽ cung cấp vũ khí miễn phí giúp anh oanh tạc người dân Mỹ.

Đây là kỹ xảo quen thuộc của CIA, chỉ cần ghi âm lại những lời này, đây chính là chứng cứ tốt nhất để phán xét.

Nếu có chứng cứ này, người nói sẽ bị khởi tố tội gây chiến tranh cùng với tội tổ chức khủng bố có chủ ý.

“Nếu anh cần tôi nói những lời này thì không cần đưa bản nháp đâu. Tôi tin là nếu để tôi tự do phát huy cũng sẽ đặc sắc hơn những lời nằm trong tờ giấy này.” Trình Mục Dương liếc mắt với Mark một cái, “Bây giờ để tôi nhìn cô ấy trước.”

Hắn nắm tờ giấy trong tay, vo lại thành một cục, ném vào góc tường.

Mỗi động tác đều khiến vết thương rách toạc, vô cùng đau đớn, nhưng đau đớn này càng làm hắn tỉnh táo.

Mark bảo hắn xoay người rồi mở ra cái chốt trên vách tường. Cách một lớp thủy tinh, hắn nhìn thấy căn phòng Nam Bắc đang ở, cô chỉ có một mình. Mái tóc dài của cô che khuất hơn nửa khuôn mặt, tay trái vuốt ve cổ tay phải.
Nhìn đến cái chớp mắt của cô, hắn biết, đây thật sự là Nam Bắc.

Mark đóng cửa trên vách tường: “Thế nào? Chúng ta bắt đầu được chưa? Nơi này đều ở trong trạng thái ghi âm, anh có thể bắt đầu bất cứ lúc nào.”

“Ở đây tôi có 82 tên lửa đạn đạo, tên lửa bọc thép, 5000 AK-47 cùng thuốc nổ C4, bốn trăm vạn viên đạn. Giá hôm nay là 700 vạn đô la Mỹ, có thể giao hàng bất cứ lúc nào.” Thanh âm Trình Mục Dương lạnh như băng, “Đương nhiên, nếu anh là kẻ thù của nước Mỹ thì sẽ là bạn của tôi. Chỉ cần mục tiêu của anh là Mỹ, tôi có thể cung cấp càng nhiều vũ khí cho anh, thêm chiết khấu.”

Chính xác đến hoàn mỹ.

Có thể dùng những lời này để báo cáo rồi.

Chỉ cần đi vào nước Mỹ, hắn sẽ bị vu khống một loạt tội danh, sau đó sẽ “chết ngoài ý muốn” trong tù.

Trình Mục Dương nói xong, đau đớn đến mức cắn chặt khớp hàm, chân răng đã bắt đầu thấy chua. Hắn dừng thật lâu, sau đó thở ra nói: “Tôi hi vọng trước khi rời khỏi Philippines có thể nói với cô ấy hai câu.”

Mark muốn nói gì đó, điện thoại vang lên, có giọng truyền đến.

Hắn cẩn thận nghe xong, mới nói với Trình Mục Dương: “Được, để tôi hỏi ý cô ấy.” Mark cười thần bí, “Anh phải biết rằng, cô ấy là khách quý của tôi, tôi phải tôn trọng ý muốn của cô ấy.”

Cách một bức tường, Nam Bắc hoàn toàn không biết đã xảy ra những chuyện gì.

Cô tựa vào sô pha, cảm giác không khí nơi này càng lúc càng ngột ngạt, thậm chí tần suất đập của tim trở nên kì lạ. Tay trái đè lên mạch ở cổ tay phải, phát hiện bản thân không bình thường, bắt đầu xuất hiện cảm giác hôn mê.

Cô thật may mắn khi lớn lên tại Uyển Đinh.

Những tổ chức ở đó đều lấy độc để huấn luyện quân, hầu hết là chất độc bị cấm. Ví dụ như để tránh bị thuốc phiện hấp dẫn, bọn họ có một phương thuốc dân gian, chống lại khoái cảm do thuốc phiện mang đến.

Cô không dám nói bản thân có thể chóng lại loại thuốc khống chế thần kinh này bao lâu, nhưng ít nhất cô có thể giữ tỉnh táo trong mười phút.

“Đỗ, tôi muốn gặp anh.” Cô bỗng nhiên nói.

Sau một lát im lặng, cửa bị đẩy ra.

Có người đi xuống ngồi xổm trước mặt cô. Là Đỗ.

Cô vô thức nhìn vào ánh mắt hắn khoảng 2 phút, sau đó dùng khẩu hình nói: Tắt hệ thống nghe lén đi, vì con của anh.

Cô biết trong căn phòng này chắc chắn có hệ thống nghe lén, thậm chí đồng bọn của hắn ở căn phòng khác cũng có thể nhìn thấy tất cả những việc xảy ra trong này, vì vậy cô trực tiếp đề nghị.

Đỗ tuy rằng ra sức che dấu nhưng vẫn để lộ ra sự ngạc nhiên của hắn.

Đỗ tắt đi hệ thống nghe lén.

Trong phòng lúc này chỉ có Nam Bắc và hắn. Không gian đóng kín, không ai có thể nghe được lời nói của họ.

“Tôi nhớ rõ anh từng có một người vợ hợp pháp.” Nam Bắc nhếch khóe miệng,

“Là người Châu Á, vì khó sinh mà chết.”

Ánh mắt Đỗ cố gắng bình tĩnh: “Đúng vậy.”

“Tôi rất thích những chuyện tình yêu xưa cũ nên có xem qua ảnh của cô ấy.”
Cô nói: “Anh nghĩ xem, trên đời có thể có chuyện trùng hợp thế này không, dáng vẻ của cô ấy rất giống một giáo sư của tôi ở Bỉ. Vợ anh chết bảy năm trước, mà bốn năm trước tôi rời Bỉ thì giáo sư đó cũng cử hành hôn lễ, còn mang theo một đứa bé trai ba tuổi.”

“Nam Bắc tiểu thư, cô uy hiếp tôi.”

Nam Bắc cười cười: “Sau khi tôi phát hiện chuyện thú vị này, vợ trước của anh cũng đã đến ở tại Myanmar. Không cần nghi ngờ lời nói của tôi, có phải anh đã mất đi liên lạc với cô ấy đúng ba năm sáu tháng mười ba ngày không?”

Đây là do sau khi cô thông báo, Nam Hoài đã sắp xếp mọi việc.

Người phụ nữ kia cùng đứa bé đang ở nơi nào, chỉ có cô và Nam Hoài biết.

Nam Bắc tiếp tục nói: “Nếu tôi sống, anh sẽ dễ dàng nhìn thấy người nhà. Nhưng nếu tôi chết, anh nhất định không có cơ hội nhìn thấy hai người họ. Bởi vì anh sẽ không dám hỏi anh trai tôi, chỉ cần anh hỏi, nhất định anh ấy sẽ biết anh có liên quan đến cái chết của tôi.”

Đỗ trầm mặc vài giây, rốt cuộc nhẹ giọng hỏi cô:”Cô muốn tôi làm gì?”

“Giải quyết người của anh, thả tôi đi.”

Đỗ suy nghĩ: “Được. Nhưng cô phải phối hợp với tôi trước đã, tôi phải lừa gạt mọi người. Tôi phải tạo ra một lý do để họ xung đột nội bộ.”

“Phối hợp thế nào?”

Đỗ mở hệ thống nghe lén ra, suy nghĩ nhìn cô.

“Vì thế, Nam Bắc tiểu thư, ý của cô là, mục đích cuối cùng của cô là muốn cướp đoạt thị trường buôn bán vũ khí sao?”

Nam Bắc cũng nhìn Đỗ, hiểu được cái “phối hợp” mà ông ta nói.

“Đỗ, anh thực thông minh.”

Nam Bắc bỗng nhiên cười.

Cô hiểu được ý Đỗ, hắn muốn cô tự sửa khẩu cung. Mặc kệ Mark có tin tưởng hay không, Đỗ nhất định có cách tráo khẩu cung.

Nam Bắc không hề biết, lời nói tiếp theo của cô, trở thành lời nói khiến cô hối hận nhất trong cuộc đời.

Nếu cô biết, Trình Mục Dương ở ngay vách tường đối diện, dùng chính sinh mạng của hắn đổi lấy sinh mạng của cô, cô tuyệt đối sẽ không nói như vậy. Nhưng lúc này, cô chỉ thầm nghĩ làm hết khả năng để rời khỏi nơi này, không để cô trở thành uy hiếp của hắn.

“Bắt đầu khi ở Bỉ, tôi đã biết hắn là ai.” Giọng của cô rất nhẹ nhàng, “Khi đó, gia tộc tôi đang gặp tai ương ngập trời, tôi muốn được hắn che chở. Những chuyện sau này ông hẳn là biết rõ ràng. Tôi có thế lực tuyệt đối ở Uyển Đinh, là sao có thể đến Moscow với hắn, làm cái bóng của một người đàn ông? Cho nên….” Cô cười, “Cuộc hành trình trên thuyền với Thẩm gia, là một sự sắp xếp. Trình gia thao túng thị trường vũ khí Moscow nhiều năm như vậy, chúng tôi đã mơ ước thị trường này từ lâu, lâu đến mức phải tự mình ra tay.”

Đỗ rất kinh ngạc trước tốc độ phản ứng của cô.

Nam Bắc nói rất nhiều. Thuốc CIA dùng trong căn phòng này đã bắt đầu phát huy tác dụng, trước mắt cô dần trở nên mơ hồ. Cô thật may mắn khi lúc nãy đã nhớ tới vợ của Đỗ.

Đây là cơ hội duy nhất của cô, là cách nhanh nhất để khống chế Đỗ.

“Nam Bắc tiểu thư.” Thanh âm của Đỗ ở nơi xa xôi bỗng nhiên tới gần, rất chói tai.

Cô cắn chặt khớp hàm, không nói gì nữa, căn bản là không thể nói.

Gương mặt Đỗ tiến sát vào: “Tôi nhớ lúc ở Uyển Đinh, cô đã từng nói tôi và cô có một duyên phận đặc biệt. Tôi nghĩ, bắt đầu từ lúc đó, tôi đã hoàn toàn bị cô mê hoặc…”

Nam Bắc nhíu mi, không biết vì sao hắn bỗng nhiên nói những lời này.

Hơi thở ấm áp, gần trong gang tấc.

Đỗ lại có thể thừa dịp Nam Bắc không đề phòng mà hôn cô, cổ tay cô bị hắn nắm chặt. Khổ sở như chết đi, ngay cả ngón tay cũng không có lực cử động, Nam Bắc tựa vào người hắn, giống như đang say mê trong lòng Đỗ. Hắn cuối cùng cũng buông ra, dán sát miệng bên tai cô mà nói: “Yên tâm, vì người phụ nữ của tôi, tôi nhất định sẽ thả cô.”

Hắn buông ra, đụng đến ngón tay cô, ghé môi chạm vào mu bàn tay Nam Bắc, thâm ý nói: “Thật cao hứng, chúng ta cùng chung kẻ địch. Hãy tin tôi, Nam Bắc tiểu thư xinh đẹp, tôi sẽ không làm cô thất vọng.”

Những lời này, hai người cách vách nghe rất rõ ràng.



Chương 33: Tâm niệm đã thành ma (3)

“Trình,” Mark nhún vai, “Thật có lỗi, tôi cũng không muốn cho anh nhìn thấy cảnh này, hoàn toàn là ngoài ý muốn.”

Trong giọng của hắn mang theo ý cười.

Nhưng hắn cũng có hoài nghi, vì sao lúc nãy lại có một khoảng thời gian không có âm thanh?

Trình Mục Dương nhẹ nhàng hô hấp, đau đớn tăng lên.

Nhưng vẻ mặt của hắn lại ngoài dự đoán của mọi người, vẫn bình tĩnh, hắn chậm rãi đi đến trước mặt nắm cổ áo Mark: “Tôi sẽ không để các người còn sống mà rời Philippines.” Mark kinh ngạc nhìn hắn, “Tôi có thể nói với anh, anh giết tôi cũng vô dụng. Ghi âm vừa rồi đã được gửi đến tổng bộ CIA, anh đã trở thành tội phạm truy nã toàn cầu rồi.”

Ánh mắt Trình Mục Dương biến thành đen, miệng mím chặt.

Khuôn mặt hắn lạnh như băng, nhìn Mark, mang theo áp bức dày đặc.

Quan sát con mồi.

“Tôi nghĩ CIA nhất định rất vui khi tôi giết chết vài nhân viên của họ, không phải nhờ thế tôi có thêm tội danh sao?” Thanh âm của hắn rất nhẹ.

Con ngươi của Mark co rút lại.

Nhưng đã chậm, Trình Mục Dương nắm tay thành quyền hung hăng nện xuống thái dương của hắn. Khi có người từ ngoài cửa nhảy vào, Trình Mục Dương đã đem thân thể Mark đá ra xa. Mark hoàn toàn hôn mê, máu trong miệng không ngừng trào ra, người của hắn có chút hoảng sợ.

Không ai nghĩ tới trong phòng thẩm vấn sẽ xảy ra chuyện này. Nhưng những gì xảy ra kế tiếp bọn họ càng không thể hiểu. Người đàn ông này lại xem nhẹ tình cảnh của bản thân, đóng kín phòng thẩm vấn, hoàn toàn biến thành  A Tu La.
Nắm đấm đến đâu, máu chảy đến đó.

Xương sườn gãy, vận động kịch liệt như vậy chính là đòn trí mạng, xương bất cứ lúc nào cũng có thể đâm vào ngực Trình Mục Dương, hắn biết điều này rất rõ ràng. Nhưng lí trí của hắn đã không còn tồn tại nữa. Hắn nhớ, khi hắn thiếu niên cô vẫn là một bé gái. Hắn không ngừng niệm kinh nhưng không có được sự cứu vớt của Phật tổ, chỉ có cô, trong bóng đêm xuất hiện, xua tan đi cơn ác mộng của hắn.

Cho nên hắn tuyệt đối không thể chịu đựng được khi có người uy hiếp cô. Những gì cô nói, những gì cô làm, đối với hắn đều không quan trọng. Nhưng nếu cô bị người khác bức bách, hắn nhất định sẽ tự tay giết chết người đó.

Trong nháy mắt khi Trình Mục Dương ném Mark xuống, hắn đã đoạt được súng, nhanh chóng hạ hai người.

Ba người còn lại cũng bị hắn tước súng, đem dao ngắn nắm trong tay vây xung quanh hắn.

Ánh mắt của hắn luân phiên xuất hiện trong tầm mắt của ba người.

Nội thương của hắn đã đau đến mức cực hạn, thậm chí đã bắt đầu xuất hiện ảo giác.

Hắn nhẹ nhàng phun ra một búng máu, theo thói quen lúc nhỏ niệm tâm kinh: “Quán-tự-tại Bồ-tát, hành thâm Bát-nhã Ba-la mật-đa thời chiếu kiến ngũ-uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách. Xá-Lợi-Tử! Sắc bất dị không, không bất dị sắc; sắc tức thị không, không tức thị sắc; thọ, tưởng, hành, thức, diệc phục như thị… [1]” (là kinh Phật nên mình để nguyên, sẽ dịch nghĩa ở dưới nhé)
Bát Nhã tâm kinh [2], siêu độ con người giải thoát.

Hắn lại cố chấp không thể giải thoát.

Chỉ có thể dựa vào nó để không cảm nhận nỗi đau, bảo vệ ý thức cuối cùng.
Máu từ bàn tay Trình Mục Dương theo con dao chảy xuống, khi ba người chạy lại, bàn tay hắn xoay chuyển, ánh dao lóe lên, chuẩn xác xoẹt qua cổ họng một người.

“Xá-Lợi-Tử! Thị chư Pháp không tướng, bất sanh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm. Thị cố không trung, vô sắc, vô thọ, tưởng, hành, thức; vô nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý; vô sắc… [3]”

Trong đôi mắt bình tĩnh của Trình Mục Dương chỉ còn tàn khốc, một kẻ nắm chặt dao trong tay đưa sát đến trái tim hắn.

Giây tiếp theo, hắn từ trong tay người kia thoát ra cướp được một con dao mới.

Hai người còn lại, nhìn Trình Mục Dương, càng ngày càng hối hận khi đã vọt vào phòng.

Nếu lúc nãy bọn họ có thể vứt bỏ Mark lại, ít nhất có thể sống thêm vài năm, nhưng bây giờ, cả hai đều không thể trốn thoát. Cho dù không phải chiến đấu vì CIA, họ biết rõ, tuyệt đối không thể thoát được con dao trong tay Trình Mục Dương.

Đây không phải là cuộc chiến đấu cân sức giữa hai bên, chỉ là một người giết và hai người bị giết.

Đỗ đi vào phòng quan sát nhìn thấy một cảnh này thì không thể tin vào hai mắt của mình. Người đàn ông tên gọi Trình Mục Dương này, trươc hệ thống ghi hình của CIA lại có thể giết nhiều người như vậy.

Hành động lần này, chính là Đỗ cùng Mark chỉ huy, dẫn theo tất cả sáu người.
Giờ khắc này, chỉ còn lại Đỗ cùng một người ở bên cạnh hắn, hai người.

“Phòng này có cài thuốc nổ, nếu người của chúng ta đã chết thì lập tức cho kích nổ đi.” Đỗ đưa ra quyết định.

Lời khai của Trình Mục Dương đã lấy được, nhiệm vụ lần này có thể nói là không thất bại. Ít nhất khi nổ bom giết hắn vẫn có đủ chứng cứ để có thể thực hiện bước tiếp theo, đàm phán với Moscow. Trình Mục Dương có quan hệ rất tốt với giới chức Moscow nên tội danh của hắn có thể uy hiếp đến bọn họ.

“Đỗ, có người hỏi, vừa rồi anh đã tắt hệ thống nghe lén đi 2 phút, vì sao vậy?” Người ngồi theo dõi phòng thẩm vấn hỏi hắn, “Bất kì người nào trong quá trình thẩm vấn đều không có quyền tắt hệ thống nghe lén, đây là yêu cầu cơ bản.”

Đỗ vỗ vỗ bờ vai của hắn, cười cười: “Việc này tôi sẽ tự mình giải thích với bọn họ.”

Nói xong những lời này, ánh mắt nhìn vào những thi thể trên sàn. Máu chảy thành sông, chỉ nhìn hình ảnh thôi cũng khiến người ta ngửi được mùi máu tanh nồng đậm. Cả hai người im lặng.

Trong vũng máu, Trình Mục Dương chống một tay xuống sàn, vất vả đứng lên.
Hắn đi đến trước Mark đang nằm hôn mê, dùng một phương pháp nguyên thủy khóa thân thể Mark kéo đứng lên, sau đó đem dao hung hăng đâm xuống.

Trình Mục Dương ngẩng đầu, nhìn về phía máy theo dõi.

Đỗ nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Người này, thật đáng sợ.

Hắn nhớ đến nguyên nhân khiến Trình Mục Dương phát cuồng như vậy, cảm thấy sau lưng thật lạnh.

Ngực Đỗ dường như đau đớn, giống như con dao kia là cắm trên tim hắn chứ không phải Mark.

“2 phút sau thì kích nổ, tôi ra bờ biển chờ cậu.” Đỗ phiền chán nắm chặt lưng ghế dựa, sau đó buông ra, hỏi với vẻ lo lắng: “Căn phòng đó có đóng kín không? Trong vòng hai phút sau hắn có thể chạy đến đây hay không?”

“Hoàn toàn đóng kín.” Người kia nhanh chóng thực hiện các thao tác kích nổ.

Đỗ không đợi hắn nói xong, đã chỉa họng súng vào gáy hắn, bóp cò.

Hắn phải mang Nam Bắc đi, đổi người nhà của hắn trở về. Cho nên tất cả những việc mà Trình Mục Dương làm cũng là giúp hắn phần nào.

Đỗ lao ra khỏi phòng theo dõi, đến căn phòng cách vách ôm lấy Nam Bắc chạy ra khỏi căn nhà gỗ. Lúc này trời đã hoàn toàn tối đen, hắn ôm một cô gái hôn mê chạy trên bờ cát. Bởi vì cát rất mịn nên hắn chạy chậm hơn dự đoán rất nhiều. Tiếng nổ ầm ầm cùng với tiếng sóng biển gào thét, Đỗ đem Nam Bắc che dưới thân, giúp cô chặn những mảnh đá và gỗ bị nổ bay đến.

Không biết bị cái gì văng vào lưng, hắn đưa tay sờ thì bàn tay đầy máu, Đỗ ngồi trên bờ cát nhìn những gì còn sót lại sau vụ nổ. Nam Bắc hôn mê nằm ở bên cạnh, hắn đối với những lời cô nói lúc nãy hận đến mức không thể lóc da rút gân cô, nhưng vẫn phải đồng ý phối hợp, thậm chí trong vụ nổ còn lấy thân bảo vệ cô, chỉ vì cô biết tung tích người nhà của hắn.

Nếu được, cả cuộc đời này hắn không hi vọng gặp lại người của Trình gia cùng Nam gia.

Nhưng mà Đỗ cũng biết, hắn đã giết người của CIA nên hắn nhất định cũng phải “biến mất”, hoặc là phải hoạt động gián điệp cho Anh quốc, cũng có thể giết chết Nam Bắc.

Trong cơn hôn mê, Nam Bắc bắt đầu nghe tiếng mưa rơi.

Tiếng mưa thật lớn nhưng cách một tầng thủy tinh, nghe mông lung không rõ.
Trong phòng không có đèn, cả người cô đều bị trói chặt, miệng bị dán băng keo, tay chân cũng bị cố định. Chắc là đang nằm trên giường, có thể nghe thấy mùi ga trải giường.

Mặc kệ là ở đâu, ít nhất cô không còn ở trong căn phòng kia nữa.

Cô nghĩ hẳn là Đỗ đã thành công.

Đêm tối đen, mưa rơi không ngừng, chỉ có ánh sáng trắng không biết từ đâu ở ngoài chiếu vào.

Cô trợn tròn mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nam Bắc không biết bản thân đã ngủ bao lâu, đau đầu kịch liệt. Từng trận đau đớn bắt đầu từ huyệt thái dương lan ra xung quanh, không thể kìm chế, chỉ có thể nhắm mắt lại, một lần lại một lần niệm Bát Nhã tâm kinh.

Đây là cô học được từ ở mẹ, chỉ cần lúc nào phiền lòng tức giận, liền niệm nó để tĩnh tâm.

Không có đường chết, ở bất cứ nơi nào trên thế giới này cũng không có con đường chết. Rời khỏi CIA chính là bước đi giải thoát đầu tiên.

“Quán-tự-tại Bồ-tát, hành thâm Bát-nhã Ba-la mật-đa thời chiếu kiến ngũ-uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách. Xá-Lợi-Tử! Sắc bất dị không, không bất dị sắc; sắc tức thị không, không tức thị sắc; thọ, tưởng, hành, thức, diệc phục như thị.”

Sắc tức là không, không tức là sắc.

Cô nghĩ đến Trình Mục Dương. Không không sắc sắc, sắc sắc không không, hắn thật ra đã hiểu hết những điều này.

Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, khiến cô nhớ lại những tháng ngày tại Bỉ, trí nhớ dần lan rộng, đi đến ngày đầu tiên đó.

Tại ghế ngồi chật chội sau xe, một tay hắn đặt trên tay vịn một tay kia đặt trên đầu gối, bởi vì chân dài, bất đắc dĩ phải nghiêng người kề sát vào cô. Bắt đầu tự nhiên như thế, cô chỉ là muốn nói chuyện phiếm không ngờ rằng hắn lại có thể nói tiếng Trung.

Trình Mục Dương.

Trình Mục Dương.

Ba chữ nãy lướt qua trái tim mang theo hơi ấm nóng rực.

Hy vọng hắn có thể thuận lợi làm xong mọi việc, mà cô cũng có thể trở về Uyển Đinh.

Âm thanh ngoài cửa đánh gãy mọi suy nghĩ của cô, là ngôn ngữ cô không hiểu. Được một lát, đang muốn từ bỏ thì nghe thấy giọng Philippines nói tiếng Anh. Qua đoạn đối thoại cô biết, đây là Manila (thủ đô Philippines).

Đỗ nhanh chóng chứng thực phán đoán của cô.

Hắn tháo băng keo trên miệng cô xuống, đút cô một ít bánh bao, trầm mặc không nói gì, cuối cùng đút cô ít nước, sau đó cũng nói: “Tôi sẽ để cô sống, cho đến khi anh trai cô đưa vợ cùng con tôi đến Anh quốc.”

Đưa đến Anh quốc?

Nam Bắc nuốt nước xuống không nói gì. Một người phản bội CIA, đồng thời lại đắc tội với người Moscow, gia nhập tổ chức tình báo Anh quốc là một lựa chọn không sai.

Sau khi cô ăn xong thì Đỗ dán miệng cô lại.

Hắn đi đến một cái giường khác trong phòng nằm xuống, không gian lại im lặng. Cô nhắm mắt lại, bắt đầu niệm Bát Nhã tâm kinh trong lòng. Không biết chìm vào giấc ngủ lúc nào, Nam Bắc có một giấc mơ.

Trong mơ là Trình Mục Dương, thiếu niên Trình Mục Dương.

Trình Mục Dương mặc âu phục, trên cổ có chiếc nơ đen nho nhỏ, ánh mắt màu nâu, làn da trắng, mái tóc đen mềm mại xoắn đến dưới lỗ tai, rất giống búp bê Tây Dương. Hắn ngồi nghiêm chỉnh, lật xem từng trang kinh phật, một lát sau, ánh mắt cũng dời đi quyển kinh nghiêm trang nhìn về vách tường.

Nam Bắc cũng nhìn theo ánh mắt của hắn, là một bức đông cung đồ.

Thật đúng là một đứa nhỏ háo sắc.

Cô giống như khán giả mà nhìn hắn chằm chằm, chỉ cảm thấy buồn cười. Nhìn, nhìn, cứ nhìn như vậy mà trở nên ngây ngốc. Tình yêu này, mặc kệ là ai sa chân vào trước, đều đã định là một đời một kiếp.

***

[1] Dịch nghĩa những câu này: Bồ tát Quán tự tại khi hành Bát nhã ba la mật đa sâu xa soi thấy năm uẩn đều không, vượt qua mọi khổ ách. Xá Lợi Tử! Sắc chẳng khác không, không chẳng khác sắc; sắc tức là không, không tức là sắc; thọ, tưởng, hành, thức cũng lại như vậy. (Tình hình là dịch cũng không hiểu, các bạn quan tâm có thể xem thêm tại đây).

[2] Bát Nhã tâm kinh Bát-nhã-ba-la-mật-đa tâm kinh (phiên latinh từ Phạn ngữ: Prajñā Pāramitā Hridaya Sūtra, Prajnaparamitahridaya Sutra; Anh ngữ: Heart of Perfect Wisdom Sutra, tiếng Hoa: 般若波羅蜜多心經; âm Hán Việt: Bát nhã ba la mật đa tâm kinh) còn được gọi là Bát-Nhã tâm kinh, hay Tâm Kinh. Đây là kinh ngắn nhất chỉ có khoảng 260 chữ của Phật giáo Đại thừa và Thiền Tông. Nó cũng là kinh tinh yếu của bộ kinh Đại Bát Nhã gồm 600 cuốn.
Kinh này được hầu hết các Phật tử tại Việt Nam, Triều Tiên, Nhật Bản, Tây Tạng, và Trung Quốc biết đến và rất thường dùng trong việc đọc tụng.

[3] Dịch nghĩ những câu này: Xá-Lợi-Tử! Thị chư Pháp không tướng, bất sanh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm. Thị cố không trung, vô sắc, vô thọ, tưởng, hành, thức; vô nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý; vô sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp; vô nhãn giới, nãi chí vô ý-thức-giới, vô vô-minh diệc, vô vô-minh tận, nãi chí vô lão tử, diệc vô lão tử tận; vô khổ, tập, diệt, đạo; vô trí diệc vô đắc. (Hichic, không hiểu có thể xem lại cái chú thích 1)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Anhdva, HoaHong11, Ruby0708, chu tước, futhuybilangquen, trankim
     
Có bài mới 26.01.2013, 00:02
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83851 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 34: Nam thị Nam Hoài (1)

Khi Nam Bắc tỉnh lại đã là hừng đông.

Nam Bắc mơ hồ nhớ lại giấc mộng hôm qua, cảm thấy thật ấm áp. Cô chưa từng nhìn thấy Trình Mục Dương lúc nhỏ, hình ảnh trong giấc mơ này có lẽ là tái hiện lại những gì được nghe từ hai bà lão đã từng chăm sóc hắn ở hồ Vạn Đảo.

Hơn mười ngày kế tiếp, cô đều bị trói ở trên giường như vậy. Đỗ mang đến cô bé Philippines khoảng 7,8 tuổi. Khi hắn không ở trong phòng, cô bé kia sẽ ngồi ở một chỗ nhìn cô không chớp mắt. Đến khi Đỗ trở về, hắn mới lấy tay cô còng vào tay cô bé sau đó để cô đi vào trong toilet, cô bé kia vẫn đi theo nhìn cô chằm chằm.

Chẳng qua là lúc này, cô bé có cầm một khẩu súng trên tay.

Nam Bắc đã từng thử qua nên biết cô bé không hiểu tiếng Anh. Cách cầm súng của cô bé cũng rất lạ, chắc là mới được Đỗ dạy.

Vào buổi tối ngày thứ mười bốn, Đỗ trở về trên người mang theo vết thương.
Hắn yêu cầu cô bé băng bó, cô bé trước khi làm lại xòe lòng bàn tay ra trước mặt hắn, đòi thù lao.

Đỗ dùng tiếng Philippines mắng vài câu, sau đó từ trong túi áo lấy ra một ít tờ tiền ném lên bàn gỗ. Cô bé thấy vậy mới giúp hắn băng bó vết thương.

Nam Bắc bị trói chặt và bịt khăn trong miệng, thờ ơ nhìn tất cả.

Đỗ im lặng một hồi lại tháo khăn bịt miệng của Nam Bắc xuống, đặt súng vào trán cô: “Tôi nằm mơ cũng muốn giết cô.”

Hắn nói tiếng Trung.

Phát âm không chính xác.

Nam Bắc nhìn hắn, lạnh như băng nói: “Tôi cũng vậy.”

Thân hình cô vốn gầy, qua mười mấy ngày tra tấn, khuôn mặt đã nhỏ hơn, khóe mắt khẽ nhếch, con ngươi màu đen gần sát ngay với họng súng. Cô có đôi mắt rất giống Nam Hoài. Chẳng qua thiếu đi một ít sự tàn độc nhưng lại trong sáng hơn.

Đỗ nhìn ánh mắt của cô, hắn bỗng nhiên có một cái chớp mắt không rõ.
Hắn không thể xác định được bản thân có thể dùng sinh mạng của cô để đổi lấy vợ cùng con của hắn hay không.

Hắn bị ánh mắt của cô chọc giận.

Hắn dùng sức áp Nam Bắc vào tường, cả người dán sát, hung hăng nguyền rủa bên tai cô.

“Cô có biết có bao nhiêu người muốn đuổi giết tôi? Người của CIA, người của anh trai cô, người Nga. Giống như tôi mới là kẻ phóng hỏa giết người, là trùm buôn ma túy, tội ác tùy trời, nên xuống địa ngục! Cô, đáng lẽ phải xuống địa ngục từ lâu rồi, nhưng sao cô có thể sống đến bây giờ?”

Nam Bắc bị va chạm mạnh vào tường bắt đầu choáng váng, lại thấy buồn nôn.
Đầu vẫn đau, tay chân đều bị trói, hoàn toàn không có sức lực chống đỡ.

Nhưng lời của Đỗ nói như là một chuyện đáng cười khiến cô cười rộ lên: “Ai nên xuống địa ngục? Thế giới lớn như vậy, có quốc gia nào là không có nhân viên tình báo của các người? Các người đang làm cái gì? Muốn người dân nước khác như con chó mà phủ phục dưới người Mỹ. Iran, Guatemala, còn có Chi Lê nữa, nước nào cũng mới bắt đầu giàu có, nhân dân vừa mới yên ổn, đã bị các người xúi giục các tổ chức lật đổ chính phủ?”

Cô nghe cũng rất nhiều tin tức, vì những đất nước này mà bi ai.

“Nơi này cũng vậy, Philippines tổng tuyển cử có ích gì? Ngay cả tuyển cử tổng thống, bọn họ đều dựa vào các người. Tôi nói với anh, CIA không phải thượng đế, anh cũng không phải người cứu vớt chúng sinh. Giấc mộng của Mỹ đã gây ra nội chiến cùng chiến tranh cho bao nhiêu quốc gia? Chúng ta đều giống nhau, hai bàn tay đầy máu, có ai tốt đẹp hơn ai đâu.”

Cô nhìn hắn.

Ánh mắt cô, mạnh mẽ hơn hắn.

Bất luận là gia tộc nào, mục đích ban đầu của họ đều là muốn bảo vệ người dân địa phương. Bọn họ chưa bao giờ xâm chiếm lãnh thổ của người khác, chưa bao giờ chiếm lấy tài nguyên của người khác để tồn tại.

Đỗ bị cô nói đến im lặng, không biết phản bác thế nào.

Hắn gắt gao cầm cổ Nam Bắc, chỉ cần một bàn tay, là có thể lấy đi mạng của cô.

Vẻ mặt của cô rất thản nhiên, dường như nhìn thấu hắn, sẽ không dám xuống tay với cô.

Cuối cùng, hắn hận đến mức cười rộ lên.

“Cô rất tin Phật sao?”

Nam Bắc bị hắn bóp cổ càng khó mở miệng nói chuyện.

“Những người tin tưởng vào thượng đế như chúng tôi đều biết một câu ‘Joy may end in grief’” Hắn cúi đầu, từng chữ từng chữ phát ra từ kẽ răng, hận ý mang theo khoái ý, giải thích với cô: “Những lời này có ý là: Khoái hoạt đến cực điểm, nhất định sẽ sinh ra sầu khổ. Nam Bắc tiểu thư, tôi nghĩ, Phật giáo cũng có câu nói tương tự chứ.”

Đỗ nở nụ cười, Nam Bắc bỗng nhiên thấy hốt hoảng.

“Mấy ngày nay, vì muốn áp chế cục An ninh Liên bang Nga, tôi đã mạo hiểm lấy ít tư liệu của CIA, là một vài đoạn băng ghi hình.” Giọng của Đỗ có chút quỷ dị cùng hưng phấn, “Tôi nghĩ, trước đây cô cùng Trình Mục Dương chắc chắn là có một khoảng thời gian khoái hoạt với nhau, nếu không hắn cũng không để ý đến cô như thế.”

Đôi mắt Nam Bắc trợn to, gắt gao nhìn hắn.

Hắn nhắc tới Trình Mục Dương.

Câu nói kì lạ “Khoái hoạt đến cực điểm nhất định sẽ sinh ra sầu khổ”, lại có nụ cười hưng phấn khi báo được thù của hắn, từng chi tiết đều khiến cô khiếp sợ. Hắn nói Trình Mục Dương “để ý” cô, vì sao lại nói vậy?

Đỗ vừa cười vừa lấy từ trong túi ra cái di động đưa cho cô.

Trong đó đang phát một đoạn băng ghi hình.

Hình ảnh đầy máu, Nam Bắc vừa nhìn đến liền ngây dại.

Cô không biết đây là chuyện gì, không biết người bị giết là ai, nhưng cô biết người đang đứng chật vật kia, cúi đầu, tay cầm dao.

Nơi nơi đều là máu tươi.

Cô đang nhìn thì nôn ra một trận.

Tim đập cực nhanh, vô số phán đoán bay qua trong đầu, không nắm bắt được cái nào, hoàn toàn rối loạn. Đỗ rất phối hợp, sợ cô xem không hiểu liền giải thích: “Ngày đó, khi cô và tôi thân mật ở trong phòng, Trình Mục Dương cũng ở ngay cách vách. Hai người chỉ cách một lớp thủy tinh, đáng tiếc, cô không thấy hắn nhưng hắn có thể thấy cô.”

Trời đất như rung chuyển trước mắt.

Từng chữ Đỗ nói đâm thẳng dến đáy lòng của cô, ở nơi sâu nhất.

“Thật đúng là kẻ điên. Cô đoán xem, hắn bỗng nhiên phát cuồng như vậy, là vì cô phản bội hắn, hay là vì hai chúng ta thân mật? Hoặc là, cô với hắn chỉ cách một lớp thủy tinh, nhưng hắn không thể chạm vào cô mà đánh mất đi lí trí?”

Cô nhìn Đỗ, nước mắt không hề báo hiệu trước mà mạnh mẽ chảy xuống.

Hắn tuyệt đối sẽ không nghi ngờ cô. Bắt đầu tại Bỉ, nhiều ngày nhiều đêm như vậy ở bên nhau, họ đã hiểu rõ cảm nhận của đối phương.

Đỗ dùng súng nâng cằm cô lên, nhìn cô ánh mắt của cô bị che kín nước mắt: “Nếu hắn không điên cuồng như vậy, người của chúng tôi cũng không bị giết, mà tôi, cũng sẽ không hạ lệnh kích hoạt thuốc nổ. Oanh một tiếng, khói lửa bao trùm khắp nơi, không còn gì cả.”

Con ngươi Nam Bắc nhanh chóng co rút lại.

“Không còn gì, chính là chết, thi thể cũng không giữ được.”

Đỗ tiếp tục nói.

Nam Bắc lại cái gì đều nghe không được .

Trình Mục Dương đã chết?

Thi thể cũng không giữ được?.

Nam Bắc không ngừng hồi tưởng.

Từ khi hai người mới bắt đầu gặp lại, tầm mắt của hắn chưa bao giờ rời khỏi người cô.

Hắn nói: “Bắc Bắc, trí nhớ của anh rất tốt, nơi này vẫn nhớ về em.”

Hắn nói: “Chuyện này chấm dứt, cùng anh đến Moscow, được không?”

Hắn nói: “Anh rất ít khi nổ súng, vừa rồi chỉ là sợ em có nguy hiểm.”

Hắn nói: “Em đối với anh mà nói, cho tới bây giờ đều không liên quan đến Uyển Đinh. Anh chỉ biết, người thiếu nợ anh vừa rồi là Nam Bắc.”

Hắn nói: “Anh vốn có thể làm người tốt, đáng tiếc, người dụ hoặc anh lại là em.”

Trong bóng đêm, trên bờ biển, thanh âm của hắn rất nhỏ, lạnh lẽo nhưng khiến người ta rất thích nghe. Đôi khi rất xa, đôi khi rất gần. Chỉ tiếc cô không mở mắt ra được, không nhìn được hắn.

Kế hoạch của hắn vốn là không chê vào đâu được, cô xuất hiện, trở thành việc ngoài ý muốn, sau đó lại gặp nguy hiểm liên tiếp. Có lẽ ban đầu là cô bị hắn làm liên lụy, bị hắn cuốn vào trận chiến giữa CIA cùng Moscow. Nhưng kết cục lại, cô vẫn là lí do lớn nhất hại chết Trình Mục Dương.

Nam Bắc hôn mê một ngày một đêm, những nơi bị trói đều nổi lên dấu vết màu hồng.

Đỗ cũng bắt đầu lơ đễnh với cô, thậm chí có chút khoái trá. Nhưng đêm khuya, khi thấy cô không ngừng rơi lệ, thân thể nóng đến dọa người, hắn rốt cuộc cũng đứng ngồi không yên. Điều kiện của Nam Hoài, chỉ có một, muốn hắn đem Nam Bắc trở về nguyên vẹn, một cọng tóc cũng không được thiếu, chỉ có như thế vợ và con hắn mới có thể thuận lợi đến Anh quốc.

Hắn phiền chán đánh thức cô bé bảo đi tìm bác sĩ.

Cô bé mời đến một bác sĩ địa phương.

Là ông già, còn mù.

Đỗ thấy hành động của bác sĩ không tiện thì cũng yên tâm một chút, nhưng vẫn đề phòng cầm súng. Bác sĩ già kia nhìn như là Hoa kiều, bắt mạch cho Nam Bắc sau đó dùng tiếng Trung nói: “Cô ấy mang thai.”

Đỗ giật mình, bỗng nhiên cười rộ lên.

Quả thực tốt quá.

Nam Bắc mang thai, điều này có thể khiến Nam Hoài nhanh chóng chịu thỏa hiệp với hắn hơn.

Nhiều năm hợp tác với Nam Hoài khiến Đỗ biết rõ, Nam Hoài là người có thù thì phải trả, thậm chí không tiếc bất cứ giá nào mà phải trả gấp đôi. Hắn nghe qua một tin đồn, Nam Hoài từng dùng mười lăm năm, một mình tìm ra những người có liên quan đến cái chết của cha mẹ năm đó mà giết, từng người từng người.

Nam Hoài là kẻ mà không ai hi vọng trở thành kẻ thù của hắn.

Bác sĩ nhanh chóng kê thuốc cho Nam Bắc, tận lực tránh ảnh hưởng đến thai nhi.

Nam Bắc là lợi thế lớn nhất của Đỗ, hắn tuy rằng hận cô thấu xương nhưng không thể để cô gặp chuyện không may được. Đỗ rất nghe lời bác sĩ, dựa theo đơn thuốc của ông mà cho cô uống. Hai ngày sau, Nam Bắc cũng có ý thức.

“Tỉnh rồi sao?” Đỗ đi tới, xoay người lại xem cô.

Lông mi Nam Bắc động đậy, chậm rãi mở mắt. Mắt bị sưng, đau đớn, tầm mắt mơ hồ.

Nhiều ngày hôn mê đã đem ý thức của cô nghiền nát thành những mảnh nhỏ, hiện nay không thể phân biệt được gì.

“Cô tỉnh rồi sao?” Bác sĩ cười rộ lên, “Tỉnh là tốt, nên hoạt động một chút, nếu không sẽ ảnh hưởng không tốt đến thai nhi.”



Chương 35: Nam thị Nam Hoài (2)

Tàu quốc tế đi từ Bắc Kinh đến Moscow, có một toa rất đặc biệt.

Toa này có bốn phòng độc lập nhưng chỉ một phòng có khách đặt biệt ở, ba phòng căn lại dành cho bác sĩ cùng những người cầm súng. Ở Trung Quốc và Nga, mang theo súng là việc phi pháp, đáng tiếc, điều này lại không áp dụng cho vị khách trên toa này.

Bên trong căn phòng, không có ý tá, chỉ có hai bác sĩ cùng với hai người đàn ông.

Một người đang ngồi ngủ bên cạnh giường, là Kyle. Một người khác nằm ở trên giường, mới thoát khỏi đầm lầy tử vong.

Trải qua nhiều lần cấp cứu, người trên giường đã có được một ít hô hấp mỏng manh.

Sáu ngày sáu đêm trên tàu, hao phí sức lực, ngay cả hai thầy thuốc cũng đã  mệt mỏi không thể chịu nổi nhưng không dám sơ suất với người đàn ông này.
Ánh nắng từ ngoài chiếu vào qua cửa thủy tinh, rơi trên mặt sàn. Tàu đang xuyên qua đại lục Siberia [1], cách nhà ga gần nhất khoảng mấy ngàn dặm, bốn phía chỉ có thảo nguyên cùng những khu rừng bạt ngàn. Phong cảnh đẹp như thế nhưng hắn lại không nhìn được.

Ai cũng không biết hắn đã lang thang trong giấc mơ đi đến nơi nào.

Trừ hắn.

Hắn sống trên đời hai mươi chín năm, đi qua rất nhiều nơi. Từ những trận đấu đầy bom đạn trên chiến trường, đến chiếc bàn tròn chính trị, rất nhiều người hận hắn, sợ hắn, cũng có nhiều người cam nguyện phục tùng hắn, thậm chí cũng có rất nhiều cô gái yêu hắn. Nhưng những nơi này đối với hắn mà nói, chỉ là một kí hiệu trên bản đồ.

Trí nhớ chân chính của hắn chỉ là cuộc sống ở Thượng Hải khi còn nhỏ, những năm tại Bỉ, và có cả cuộc hành trình đến Đông Nam Á khi mới mười bốn tuổi ấy. Lần đó, đích đến cuối cùng của cuộc hành trình chính là Uyển Đinh.

Đây là việc duy nhất hắn tự mình quyết định.

Hắn rất muốn nhìn Myanmar, quốc gia tin tưởng Phật giáo, mà Uyển Đinh là con đường tốt nhất để đến đó.

Uyển Đinh là biên giới phía Tây Nam, chỉ cần đi qua một cây cầu là có thể tới nơi hắn muốn đến. Có núi có sông, có rừng mưa nhiệt đới, cũng có những trạm biên phòng quốc gia, còn có rất nhiều người Đông Nam Á. Hắn lúc đó là một thiếu niên, cảm thấy rất hứng thú với nơi này. Nhưng hắn không biết, đó cũng là nơi có chợ đen ngầm lớn nhất Đông Nam Á, cái gì cũng có thể mua bán, bao gồm cả con người.

Đêm khuya, bên trong khách sạn, hắn bị người bịt mặt, trói lại mang ra ngoài.

Là vì ở chợ đen có người ra giá, muốn mua mạng của hắn.

Khi đó, hắn gọi là Trình Mục.

Sở dĩ thiếu một chữ “Dương” bởi vì hắn đã cắt đứt quan hệ với Trình gia, đáng tiếc, huyết thống là một điều không thể xóa bỏ, hắn vẫn bị liên lụy. Ông ngoại hắn xuất thân là một nhà tư bản, chưa bao giờ tham gia vào thế giới đen tối này. Mẹ hắn mới gả cho cha được một năm đã li hôn, dẫn hắn trở lại Thượng Hải, nên hắn cũng không có liên quan nhiều đến Trình gia.

Thậm chí là sau khi cha mất, Trình gia cho người đến báo tin, mẹ mới biết được chuyện làm ăn của cha.

Cho nên hắn bị trói, hoàn toàn là ngoài ý muốn.

Việc ngoài ý muốn này đã hại chết toàn bộ những người đi theo hắn. Những người đó, cả đời còn chưa thấy qua cảnh bắn nhau, đến đây lại bỏ mạng. Có một cô bé Miêu tộc [2] cũng bị trói như hắn sau đó đã mang theo hắn chạy trốn. Hai người trong đêm khuya trốn vào rừng rậm, dưới chân đều là thực vật hoang dã. Khu rừng có những âm thanh khiến người ta sợ hãi, bọn họ phát hiện, sau lưng có mấy người đàn ông trưởng thành đang đuổi theo.

Cô bé Miêu tộc sợ hãi, cuối cùng vứt bỏ hắn mà trèo lên cây đại thụ cao đến mấy thước.

Chỉ có hắn ghé vào bụi cỏ, hai tay nắm chặt thành quyền, nghe âm thanh đang tới gần.

Hắn cầu nguyện, nếu Phật tổ ra tay cứu giúp, hắn nguyện ý quy y cửa Phật. Từng đoạn từng đoạn kinh Phật không ngừng được niệm trong đầu, tim hắn đập càng lúc càng chậm, sợ hãi tràn ngập, thậm chí không nhớ được câu tiếp theo của bài kinh là gì.

Tiếng thở dốc, phỉ nhổ, còn có âm thanh mắng chửi, có vô số ánh sáng chiếu đến khiến cho nơi ẩn nấp của cô bé Miêu tộc bại lộ, cô bé bị những người đàn ông dùng súng bắn chết. Thi thể rơi từ trên cao xuống, khắp nơi đều là máu, ướt át sền sệt, bắn vào mắt hắn.
Hắn không dám lau, cũng không dám động đậy, ánh mắt đau đớn kịch liệt, tầm mắt đều là máu đỏ tươi.

Hắn không dám niệm Phật nữa.

Hắn bắt đầu học theo dáng vẻ của dì ở trong nhà, cầu nguyện thượng đế. Nếu trên thế giới có thượng đế, hắn sẽ tin tưởng, nếu thượng đến vươn tay cứu giúp, hắn cam nguyện trở thành tín đồ.

Không có ánh sáng như trong truyền thuyết, cũng không có sự cứu giúp như hắn cầu nguyện.

Chỉ có trái tim càng đập càng sợ hãi, còn có tiếng vui cười của những người đàn ông. Họ đe dọa hắn phải lập tức xuất hiện, nếu không sẽ đem hắn lột da rút gân, bán cho những bộ tộc ăn thịt dã man.

Hắn bước gần đến bọn họ một bước, đột nhiên nghe tiếng súng vang lên, có người ngã xuống trong nháy mắt, sau đó là một trận bắn nhau. Vô số viên đạn xuyên qua thân cây, mùi thuốc súng nồng nặc kết hợp với mùi máu, tiếng nổ ầm ầm khiến hắn giật mình. Một người đàn ông gần chết nằm gần đó nhìn qua, đã thấy hắn rồi.

Người đó miệng khép mở, không thể nói ra nửa chữ, rồi chết đi.

“Anh, ở đó có người sao?” Bỗng nhiên có tiếng của một cô bé.

“Người? Không phải chết hết rồi sao?”

Thiếu niên kia tuy rằng nói như vậy nhưng vẫn đến kiểm tra.

Trong tay thiếu niên cầm một khẩu súng nhỏ, không ngừng ngọn giáo dài đâm, chọc vào những bụi cỏ mà hắn đi qua.

“Hư.” Cô bé bỗng nhiên giữ chặt thiếu niên, chỉ chỉ vào cái nơ nhỏ trên mặt đất, “Không cho tìm, tìm được rồi anh sẽ giết họ diệt khẩu.”

Thiếu niên ôm bả vai của cô bé: “Bắc Bắc của anh mềm lòng sao?”

Cô dạ một tiếng rồi ngồi xổm xuống nhìn thi thể của cô bé Miêu tộc kia. “Có thể Abu Jung đang truy đuổi những đứa nhỏ, có một người chết thật thảm, số còn lại hãy để họ trốn đi đi.”

Hắn không biết có phải cô bé đó đã thấy hắn hay không.

Hắn thấy được cô.

Gương mặt rất nhỏ, khóe mắt khẽ nhếch, con ngươi màu đen.

Đó là cô bé xinh đẹp nhất mà hắn từng gặp qua.

Nam Bắc dần dần đã có ý thức nhưng vẫn rất suy yếu, không thể nói thành câu hoàn chỉnh, theo bản năng muốn vuốt ve bụng của mình. Đáng tiếc, Đỗ rất cẩn thận, ngay cả khi cô bệnh nặng như thế vẫn trói cô như cũ.

Chẳng qua là đổi dây thừng thành dây vải mà thôi.

Nam Bắc khi biết được bản thân không thể làm động tác đơn giản này thì không nói lời nào, nhắm hai mắt lại.

Bác sĩ già kia mở to đôi mắt mù, xác định phương hướng của cô, nhắc nhở cô phải chú ý những gì khi ăn uống, phải hoạt động thế nào, dưỡng thai ra sao.

Nói rất nghiêm túc, dường như không biết cô đang bị trói.

Đỗ sợ bất kì kẻ nào cũng có thể tiết lộ tung tích của hắn, sau khi xong việc cũng nhốt bác sĩ trong một căn phòng, hứa hẹn sau khi hắn rời đi thì sẽ thả bác sĩ ra, hơn nữa sẽ trả tiền công thật cao. Đối với Nam Bắc đang bị trói, hắn chỉ nói thần kinh cô có vấn đề quan trọng, sợ cô làm hại chính mình cùng đứa bé.

“Nước Mỹ bán cho UAE hơn 400 bom siêu phá boongke [3].” Đỗ xem tin tức quốc tế trên tivi, “Rất nhanh sẽ vượt qua Moscow về số lượng vũ khí bán ra.” Hắn kiêu ngạo nói, “Rất nhanh.”

Nam Bắc không nói được lời nào.

Cô biết, người này đang trong trạng thái điên cuồng.

Mà cô chỉ muốn bảo vệ đứa con của Trình Mục Dương.

Nghĩ đến cái tên này, lòng của cô lại hung hăng đau đớn, thân mình cuộc lại.
Bác sĩ bắt mạch của Nam Bắc, phát hiện sự bất thường gì đó của cô, tay dừng lại rồi nói với Đỗ: “Cô ấy đã bị trói lâu lắm rồi, cần mát xa tay chân, nếu không…” Đỗ vẫy tay đánh gãy lời nói của bác sĩ, bảo cô bé Philippines còng cổ tay phải của Nam Bắc vào đầu giường rồi mới tháo vải trói tay chân cho cô.
Hắn luôn nắm khẩu súng trong tay, như là một bộ phận của cơ thể.

Bác sĩ nắm một bàn tay của cô, chậm rãi mat xa, giúp cô khơi thông huyết mạch.

Cô bị trói chặt hơn mười ngày, ngay cả đi toilet hai chân cũng bị trói, bị súng chỉa vào trán. Đây là lần đầu tiên hai chân được tự do, lại được bác sĩ mát xa nên chân trái dần dần có thể hoạt động được.

Sau đó là chân phải, tay trái.

Cô nhắm mắt, cảm giác được máu trong cơ thể đã bắt đầu chảy thông suốt.

Chỉ có tay phải vẫn bị khóa ở đầu giường.

Đỗ đang xem tin tức trên tivi: “Mỹ hợp tác cùng UAE trong các lĩnh vực lọc dầu, quân sự, hàng không, cùng du lịch. Tất cả đang trong tiến trình đàm phán.” Đỗ bỗng nhiên tắt tivi, có chút cáu gắt vỗ cái bàn: “Tốt hơn chưa?”

“Thêm một chút nữa.” Bác sĩ nói.

Nam Bắc bỗng nhiên rên rỉ, như là bị đau chỗ nào đó.

Đỗ nhìn cô.

Thân thể cô bỗng nhiên co rút, tay trái nắm chặt đùi phải, bởi vì bị bịt miệng mà không thể nói được gì, nhìn vào có thể thấy cô rất thống khổ. Đỗ vốn phiền chán trong lòng thấy cô như vậy thì khẩn trương đứng lên đi qua: “Sao lại như vậy? Cô ấy có vấn đề gì không? Có thể sanh non hay không?”

Hắn liên tục hỏi bác sĩ mấy vấn đề.

Nói chưa dứt thì cảm thấy da đầu phát đau, Nam Bắc nắm mạnh tóc Đỗ kéo đầu hắn đập vào đầu gối của cô. Nháy mắt đau đớn ập đến, hắn muốn lui về sau thì bị bác sĩ ôm mạnh thắt lưng.

Tất cả mọi việc xảy ra quá nhanh.

Nam Bắc dùng hai đùi kẹp cổ hắn, sau đó hướng đầu hắn đập vào tường. Sau một âm thanh va đập lớn, Nam Bắc nhanh chóng đoạt được súng, chỉa vào tháo dương của Đỗ.

Trận đấu ngắn gọn kia đã dọa cô bé trong phòng.

Cô bé thấy ông chủ của mình bị bắt thì xoay người bỏ chạy, ra khỏi cửa lại bị cảnh tượng bên ngoài làm cho sợ hãi. Có bốn năm khẩu súng nhắm thẳng vào trán cô bé.

Dưới ngọn đèn đỏ sậm, một người đàn ông cao lớn hạ thắt lưng cúi xuống.

“Sợ sao?” Hắn dùng ngôn ngữ Philippines, không mang theo bất cứ tình cảm nào, lạnh lùng hỏi cô bé.

Cô bé ngay cả lắc đầu cũng không dám. Người này, so với cảnh tượng lúc nãy còn đáng sợ hơn gấp trăm lần.

Ánh mắt màu đen, gần như không có một chút ánh sáng.

Đây là một đôi mắt dày đặc sát khí.

Nam Bắc không ngừng thở dốc, nhìn thấy người ở cửa thì ngực đau đớn. Hơn mười ngày bị trói, hơn nữa lại bệnh nặng mới khỏi, còn có việc của Trình Mục Dương, còn có đứa bé, cô đã hoàn toàn sức cùng lực kiệt.

Trước khi bác sĩ kia ám chỉ cô, cô cũng không biết mình có cơ hội thoát thân như vậy.

Người đàn ông kia đi về phía cô, Nam Bắc đã bắt đầu lấy lại được sức lực, vươn một bàn tay ra. Người đàn ông nhanh chóng cầm chặt tay cô, sau đó lấy chìa khóa trên người Đỗ mở còng tay cho Nam Bắc.

Nam Hoài không đành lòng nhìn dáng vẻ hiện nay của cô, thấp giọng nói: “Anh canh giữ bên ngoài hơn mười ngày, sợ làm bị thương đến em nên không dám cứng rắn tiến vào.”

Cô lại giống như trước đây, vùi vào lòng hắn, không rên một tiếng.

Không khóc cũng không động.

Nam Hoài ôm cô từ trên giường đứng dậy, nói với những người đàn ông ở phía sau: “Từ giờ trở đi, Nam Bắc đã chết, Nam gia sẽ làm tang sự lớn. Trong vòng mười năm, tôi không muốn thấy người của CIA xuất hiện ở Đông Nam Á.” Hắn nhìn Nam Bắc ở trong lòng, “Nói với bọn họ, những lời của tôi, tuyệt đối không phải nói đùa.”

Hắn không cho phép có người biết Nam Bắc ở đâu.

Càng không cho phép bất cứ ai có cơ hội uy hiếp đến an nguy của cô.

***

[1] Đại lục Siberia là vùng đất rộng lớn gần như nằm trọn trong nước Nga, chiếm gần toàn bộ phần Bắc Á và bao gồm phần lớn thảo nguyên Á-Âu. Vùng đất này bắt đầu từ phía đông dãy núi Uran trải dài đến Thái Bình Dương; phía bắc là Bắc Băng Dương xuống phía nam là các ngọn đồi miền bắc Kazakhtan và có biên giới với Mông Cổ và Trung Quốc. Trừ phần tây-nam không nằm trong lãnh thổ Nga, các vùng khác nhau của Xibia chiếm tới 77% diện tích nước này, trong khi đó chỉ chiếm có 22% dân số toàn Nga.

[2] Miêu tộc là dân tộc được Trung Quốc công nhận là 1 trong 55 dân tộc thiểu số.

[3] Bom phá Boongke nặng 13,6 tấn và có khả năng thâm nhập sâu tới 61m trong lòng đất trước khi phát nổ. Quả bom dài 6,2m và có thể mang trên 2,4 tấn thuốc nổ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Anhdva, HoaHong11, Mưa Hà Nội, Ruby0708, chu tước, futhuybilangquen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hang.Dang, nkokdankda, Pé Sứa, Sal.it_study_, thuongchau và 74 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 25, 26, 27

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Xuyên không Dị giới] Y thủ che thiên - Mộ Anh Lạc (Phần 1)

1 ... 168, 169, 170

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 258 điểm để mua Búp bê nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 226 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 767 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.