Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu

 
Có bài mới 11.01.2013, 16:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.08.2012, 18:25
Bài viết: 1227
Được thanks: 6133 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 57
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 61: Cho Phẩm Phẩm một đáp án rõ ràng.


Convert: ngocquynh520

Dịch lại : Heidi

Đỗ Thăng nói, trước khi cùng tôi về nhà yết kiến đồng chí Hạ Chấn Hưng, có hai chuyện phải làm. Một là mở cuộc họp báo công bố giải trừ hôn ước với Hứa Linh. Hai là muốn điều tra rõ ràng Hứa Linh rốt cuộc có bị điên hay không, nếu như là giả điên thì động cơ đằng sau là gì.

Đỗ Thăng muốn tôi ở lại gian phòng này chờ anh, tôi nói chết cũng không đồng ý. Nơi này để lại cho tôi một bóng ma vô cùng lớn ở trong lòng, tôi nói không dám ở nơi này một mình nữa.

Đỗ Thăng có chút khó xử, trong lúc nhất thời không biết làm sao an bài cho tôi. Tôi khinh miệt "Hừ" một tiếng nói với anh ấy, anh là Thăng ngốc, rõ ràng đã có sẵn chỗ ở cực kì tốt nhưng anh lại không nghĩ tới. Ánh mắt Đỗ Thăng sắc bén nhìn chằm chằm tôi mang theo vô số những mảnh băng vỡ lạnh buốt hỏi tôi: "Em đừng nói với anh là em muốn đến chỗ anh trai em đấy, anh không đồng ý! Nghiêm trọng bác bỏ! Nếu em đến chỗ anh ta, bây giờ anh sẽ trút cho em hai bình thuốc ngủ, để cho em ngủ mê man ở đây luôn cho rồi!"

Tôi tặc lưỡi nói: "Độc ác nhất là lòng dạ ghen tuông của đàn ông mà! Anh đầy đầu không nghĩ tới nữ nhân cứ luôn nghĩ tới đàn ông làm gì? Cái người này xu hướng giới tính rõ ràng là có vấn đề. Em rõ ràng là muốn nói Cố Thiến, người đầu tiên anh nghĩ tới lại là anh trai em. Anh thích anh ta à?"

Đỗ Thăng tức giận đưa điện thoại cho tôi, sau đó gọi trợ lý của mình tới thương lượng chuyện mở cuộc họp báo.

Sau khi nhận lấy điện thoại tôi cảm khái nghĩ, ở nơi mịt mờ trong cuộc sống này, tất cả số điện thoại tôi có thể nhớ chỉ có: Đỗ Thăng, Cố Thiến, cùng với, Tô.

Tôi bấm số điện thoại của Cố Thiến, mới vừa lên tiếng hô"Thiến Thiến", không đợi tôi buông xuống giọng tình cảm tràn đầy nhớ thương, Cố Thiến tựa như một cái súng máy xình xịch bắn dữ dội tàn bạo về phía tôi: "Nhậm Phẩm cậu là kẻ không có trái tim! Xảy ra chuyện lớn như vậy, cậu cũng không biết người khác nhớ cậu sao! Sao cậu lại tắt máy khiến mọi người đều tìm không thấy cậu? Cậu có biết bởi vì lo lắng cho cậu, tớ và Triệu Hòa Bình, mỗi ngày không có chuyện gì cũng bới móc lẫn nhau đánh nhau bao nhiêu trận một ngày không hả? Cậu còn muốn cho người khác sống yên ổn qua ngày không hả? Phẩm Phẩm, cậu thật đáng ghét, tớ hận cậu chết đi được! Cậu ở đâu rồi, có mạnh khỏe không?"

Tôi bị những lời mắng mỏ của Cố Thiến làm cho nước mắt đầy khoang! Tên nhãi này, mắng chửi người khác cũng làm cho người ta cảm thấy mang ơn đội nghĩa mà! Tôi ôm điện thoại nhưng lại không cho nó hoạt động đúng chức năng, uất ức đầy bụng bùng phát tựa như một cơn lũ lụt mạnh mẽ cuộn trào lên, tôi há miệng mang theo âm thanh khóc lóc nói: "Thiến Thiến, tớ nhớ cậu lắm! Tớ muốn tới nhà cậu ở!"

Cố Thiến cay cú nói: "Được được được, khá già mồm đấy! Hơn nửa năm không gặp làm sao lại trở thành loại yêu tinh già mồm vậy chứ. Bắt xe thẳng đến đây luôn đi! Nếu cậu đã quên mất nhà tớ ở đâu rồi thì dứt khoát thắt cổ tự vẫn ở trong xe taxi luôn đi nhé, bây giờ tớ đi xin nghỉ về nhà ngay, nếu cậu tới trước thì đợi ở trước cửa một lát."

Tôi choáng! Tôi biến thành yêu tinh già mồm mất rồi!

Tôi nói với Đỗ Thăng đang đi tới bên cạnh tôi: "Cố Thiến nói em giống như yêu tinh già mồm, cũng là do anh hết! Trước kia em không phải như vậy, ở cùng anh lâu ngày mới trở lên già mồm như vậy!"

Đỗ Thăng có chút đau lòng giơ tay lên lau chùi khóe mắt tôi nói: "Tại anh tại anh! Vợ à, tại sao lại khóc? Chuyện gì đã làm cho cô dâu của anh không vui, hở?"

Tôi nghe thấy giọng nói dịu dàng muốn chết của Đỗ Thăng "Hở?", cả người thoải mái đến mức tê dại, không kìm được liền bắt đầu già mồm, cất giọng đặc sánh mà nói: "Còn không phải là do anh á, đem người ta một nữ sinh thuần khiết, huấn luyện tựa như một người tình nhân nhỏ vậy, vừa biết khóc vừa biết làm nũng."

Tôi vốn là muốn đùa giỡn, kết quả lại khiến cho Đỗ Thăng thấy tự trách, đem tôi giống như là tâm can bảo bối ôm vào trong ngực dụ dỗ, thoải mái làm cho tôi giống như thăng thiên vậy. Tôi tổng kết lại, về sau không có việc gì, vẫn phải làm ra cái bộ dạng uất ức kiếm hời này, cái tư vị được người chiều chuộng cưng chiều này thật quá đã .

... ...
Đỗ Thăng nói với trợ lý chuẩn bị xe ở dưới lầu, chúng tôi phải lên đường. Khi chúng tôi đi ra ngoài cửa phòng, tôi nhìn thấy trong hành lang người tới người lui, cảm thấy chột dạ, bọn họ giống như đều đang dùng ánh mắt khác thường nhìn tôi, tôi có chút run rẩy. Tay của tôi bị tay của Đỗ Thăng nắm, anh ấy cảm thấy tôi đang khẽ phát run, biết tôi là đang sợ, liền duỗi một cái cánh tay kéo tôi lại, ôm vững vàng vào trong ngực.

Trong lòng tôi ngay lập tức cảm thấy chân thực. Người đàn ông này, không quan tâm tới ánh mắt của người ngoài, chỉ muốn bảo vệ tôi, giờ khắc này, tôi cảm thấy được mình vô cùng hạnh phúc.

Đi ra khỏi khách sạn, tôi nhìn thấy tài xế của Đỗ Thăng đang đứng ở bên ngoài cửa xe chờ chúng tôi. Tài xế này tôi biết, vẫn là người tài tế lần trước hay đến trường học đón tôi. Tôi đặc biệt thân thiện mỉm cười: "Xin chào anh Lý!"

Kết quả các cơ mặt trên mặt bác tài có một chút lay động, ha ha ha cười không nói lời nào. Đỗ Thăng ở trước mặt người khác liền thay đổi thành kẻ vô cùng chảnh, khuôn mặt lạnh lùng nói: "Lên xe."

Tôi ngượng ngùng cùng anh ấy ngồi vào xe. Sau khi xe lăn bánh, Đỗ Thăng kéo tôi vào trong ngực, sau đó lộ ra bộ mặt nghiêm chỉnh, lớn tiếng nói với bác tài: "Anh Trương, chúng tôi không trở về công ty. Phẩm Phẩm, nói cho anh Trương địa chỉ của Cố Thiến để đưa em qua đó trước."

Gương mặt tôi "Vọt" một cái liền đỏ ngược từ đất lên trời! Người ta họ Trương nha, tôi lại còn tự cho mình là thân quen với người ta mà đổi tổ tông nhà người ta, xấu hổ quá.

Tôi lúng túng nói ra địa chỉ nhà Cố Thiến, sau đó thêm vào một câu: "Trương đại ca thật ngượng quá, không cẩn thận một phen đã sửa lại họ của anh, lần sau sẽ không như vậy nữa, tôi bảo đảm lần sau nếu không nhớ liền trực tiếp gọi anh là đại ca, khẳng định không tùy tiện đặt họ cho anh nữa!"

Tay anh Trương giống như có chút run run, chiếc xe anh ta đang lái cũng bị ảnh hưởng đến độ có chút run rẩy. Đỗ Thăng dùng sức một chút nắm ở ngang hông tôi siết chặt một cái nói: "Em à, về sau bớt nói đi, để cho người khác sống lâu thêm hai năm."

Tôi đổ mồ hôi!©¸®! Tên nhãi này dùng từ ngữ cay độc như vậy với vợ của mình là sao chứ!

... ...

Đến cửa nhà Cố Thiến, Cố Thiến đã đứng ở nơi này đợi rồi, nhìn thấy tôi từ trên xe bước xuống, cô ấy so với con ruồi nhìn thấy phân còn hưng phấn hơn, nhào tới đưa tay nhào nặn khuôn mặt tôi nói: "Nhậm Phẩm cậu vong ân bội nghĩa, tại sao mãi mới đến! Tớ đợi nóng ruột muốn chết, nhớ cậu muốn chết rồi!"

Cô nương này tại sao rõ ràng rất bạo lực với tôi, chung quy lại có thể khiến cho tôi vui vẻ chịu đựng cảm động như vậy? Yêu tinh già mồm là tôi đây tròng mắt đỏ lên, sau đó kéo tay của Cố Thiến nói: "Người ta cũng rất nhớ cậu nha!"

Cố Thiến cả gương mặt không chịu nổi nói: "Cậu nói chuyện đàng hoàng coi! Cậu chính là cậu, người ta cái gì chứ, lấy ‘người ta’ nào đó ra sử dụng mắc ói muốn chết không thấy có tội hả!"

Cố Thiến nói xong vừa nghiêng đầu, rốt cuộc nhìn thấy người đàn ông của tôi đã bị cô ấy lơ đi nửa ngày rồi, người mà trước đây cô ấy vừa chảy nước miếng vừa bịt kín miệng, đồng chí cực phẩm yêu nghiệt đại soái ca Đỗ Thăng.

Cố Thiến lễ phép cùng Đỗ Thăng chào hỏi: "Đỗ tiên sinh, đã lâu không gặp." Sau đó tựa như nghĩ tới điều gì đó, giọng nói lập tức thay đổi, cáu kỉnh nói: "Đỗ Thăng, rốt cuộc anh tính toán sắp xếp cho Phẩm Phẩm thế nào vậy? Phẩm Phẩm nhà chúng tôi cũng không phải là không ai cần, Triệu Hòa Bình nhà tôi luôn nhớ nhung kìa, nếu anh nhất định không cho Phẩm Phẩm một câu trả lời hợp lý, anh đừng có mà hối hận sau này mình không có cơ hội!"

Gương mặt Đỗ Thăng kinh ngạc, mãi mới phục hồi tinh thần lại nói: "Vợ à, hay là em đi theo anh đi, người bạn bên cạnh em đây sao lại giống Tô như khuôn đúc vậy, để em ở lại đây anh càng không yên lòng!"

Tôi cười hắc hắc, Cố Thiến vác bộ mặt bị đứt gân ngôc nghếch ấp úng hỏi tôi: "Ông chủ lớn họ Đỗ, người rất giàu có Đỗ Thăng kia, dân IT Đỗ đại gia, anh ta mới vừa rồi là đang nói hài..... hài hước đó sao?"

Tôi liếc Đỗ Thăng sau đó nói với Cố Thiến: "Thiến Thiến chúng ta đừng để ý đến anh ấy làm gì, sư huynh của tớ đâu rồi, dẫn tớ đi gặp đi, tớ thật có chút nhớ sư huynh rồi."

Đỗ Thăng níu lấy cánh tay tôi, cực nghiêm túc nói với tôi: "Bé con, Đỗ ca ca dẫn em đi đến cuộc họp báo, ở đó có nhiều người, khẳng định rất náo nhiệt."

Tôi nhổ vào, đem anh ấy đuổi đi, sau đó lên lầu cùng Cố Thiến.

Cố Thiến xúc động thật lâu mà nói: "Phẩm Phẩm ơi Phẩm Phẩm, đây thật là bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu mà. Một kẻ đẹp trai như vậy, có tiền, có quyền, có tài, lại có tính hài hước như vậy, là kẻ yêu nghiệt ‘tứ có’, vì sao trong chuyến du hành của cuộc đời mình lại bị mông muội mà đạp trúng người cậu vậy!"

Tôi cẩn thận suy nghĩ lời nói của Cố Thiến một chút, phát hiện ra là cô ấy dùng từ "cứt trâu" để ám chỉ tôi! Tôi không chịu yếu thế đáp lễ nói: "Vậy sư huynh tớ là một người tốt như vậy, một con mèo mù còn không phải cũng đem nửa đời sau rơi vào tay con chuột chết như cậu sao!"

Cố Thiến trừng tôi một cái nói: "Tớ phát hiện bây giờ cậu đã trở thành kẻ hai mặt, lúc có người đàn ông của cậu bên cạnh, cậu hận không thể già mồm khiến cho trái đất tan ra, chờ lúc không có anh ta ở đây, cậu nhìn lại mình xem, cái đức hạnh này, lời nào cũng nói ra được! Tớ thật quá xem thường cậu!"

Tôi cười hắc hắc, Cố Thiến cũng cười hắc hắc, tôi cảm thấy tại giờ khắc này, thật ấm áp.

Sau đó Cố Thiến nhẹ nhàng hỏi tôi: "Phẩm Phẩm, Đỗ Thăng đối với cậu có tốt không?"

Tôi treo lên khuôn mặt rất muốn bị đánh đòn ngập tràn nụ cười ngọt ngào dùng sức gật đầu nói: "Uhm! Anh ta mà dám không tốt với tớ, anh ta sợ tớ đi bao Nhị gia!"

Cố Thiến cảm khái lôi kéo tay của tôi nói: "Chuyện tình này của hai người các cậu, biến đổi bất ngờ, trước đây cậu vì anh ta chịu nhiều đau khổ như vậy, trong lòng còn hận anh ta không?"

Tôi cười lắc lắc đầu nói: "Trước kia hận, bây giờ hết rồi. Chỉ cần anh ấy đừng không cần tớ một lần nữa, tớ sẽ không hận anh ấy."

Cố Thiến đau lòng nói với tôi: "Phẩm Phẩm, cậu thật khờ!"

... ...

Tôi cùng Cố Thiến, hai người chúng tôi tựa vào nhau ngồi ở trên ghế sa lon, ôm ti vi chờ xem cuộc họp báo của Đỗ Thăng.

Cố Thiến nói: "Không thực tế, quá không thực tế, loại danh nhân này ở bên cạnh cuộc sống của mình, làm sao lại có thể phát sinh ở chung quanh tớ! Nhìn người ta kìa, có chút chuyện liền mở cuộc họp báo, cậu xem lại bản thân đi, từ khi yêu đến khi chia tay lại tái hợp, cả quá trình cũng không có mấy người biết chuyện! Chênh lệch, quá chênh lệch!"

Tôi nói: "Thiến Thiến, thời điểm cậu không nói lời nào cũng tận lực im miệng đi, lời nói phát ra từ trong miệng cậu, còn không so được với tớ đâu, không chọc tức người ngoài, chỉ chuyên chọc tức người nhà thôi!"

Cố Thiến chợt lớn tiếng nói: "Câm miệng câm miệng, người đàn ông của cậu muốn phát biểu kìa, nghe xem anh ta nói gì!"

Tôi cùng Cố Thiến hai người từ trên ghế salon ngồi ngay ngắn lại, trợn to hai mắt dựng tai lên, hết sức chuyên chú nhìn chằm chằm vào màn ảnh không nhúc nhích.

Người đàn ông yêu nghiệt của tôi nói, anh ấy sẽ hủy bỏ hôn ước cùng Hứa Linh. Đối mặt với quyết định này của anh ấy, đông đảo đám phóng viên không ngừng suy đoán cùng chất vấn, biểu tình của Đỗ Thăng trước sau nhàn nhạt không thèm để ý. Cho đến khi có một vị ký giả hỏi một vấn đề sắc bén: "Tất cả mọi người đều nói anh thay lòng đổi dạ đi yêu một người tên là Nhậm Phẩm, trẻ trung, còn là học sinh, xin hỏi đây là thật sao?", sắc mặt của Đỗ Thăng mới bắt đầu trở nên nặng nề nghiêm túc, thanh âm bình tĩnh nói với ký giả: "Làm phiền anh nói cho tôi biết, ‘mọi người’ là chỉ những ai? Tôi muốn nói với ‘mọi người’, tình cảm là chuyện riêng của tôi, cuộc sống riêng của tôi không có nghĩa vụ phải đem đến trước mặt đám đông để họ soi mói, bị mọi người lột da thấy xương lại còn bình luận. Hôm nay mục đích mở cuộc họp báo này, là tôi muốn cho một người một câu trả lời thỏa đáng. Còn nữa, chuyện này xin kết thúc tại đây, hi vọng về sau mọi người không tiếp tục dây dưa đào bới chuyện này nữa."

Tôi cảm động đến rối tinh rối mù! Cố Thiến ở một bên cảm khái vô hạn vẫn kêu la: "Đẹp trai! Quá xuất sắc! Đàn ông! Đàn ông thuần chất!"

Sau đó có ký giả hỏi: "Nghe nói tinh thần Hứa Linh bị phân liệt rồi. Ngài không cảm thấy bây giờ mình quyết định như vậy, rất không có trách nhiệm sao!"

Đỗ Thăng ung dung trả lời: "Tình cảm là thứ mà ai cũng không thể phán xét. Tôi cùng Hứa Linh từ lúc đính hôn đến lúc giải trừ hôn ước, bên trong có nhiều phức tạp, tôi sẽ không lấy chuyện này ra nói với mọi người, tôi làm như vậy cũng là cách bảo vệ mỗi người trong chúng tôi. Tôi bởi vì muốn gánh vác trách nhiệm của một người đàn ông, mà làm ra quyết định rất sai lầm này, còn may là, tới hôm nay tôi còn có cơ hội bù đắp lại. Đàn ông phụ trách với phụ nữ, có rất nhiều phương thức, mà sự lựa chọn sai lầm trước đây của tôi là muốn dùng phương thức hôn nhân để phụ trách. Hôm nay tôi chỉ có thể nói rằng, tôi sẽ phụ trách với Hứa Linh nhưng cách phụ trách ấy không còn là sự hy sinh hôn nhân của tôi nữa, bởi vì có một người con gái, vì chính cái gọi là trách nhiệm đàn ông đó của tôi mà đã gây cho cô ấy quá nhiều sự tổn thương, tôi nhất định phải làm cho cô ấy hạnh phúc."

Đám phóng viên liền thấy trong lời nói của Đỗ Thăng có rất nhiều nghi vấn bèn nhiệt liệt nêu lên thắc mắc, Đỗ Thăng cũng không đưa ra bất kỳ giải thích nào nữa. Anh ấy nghiêng đầu nhẹ nhàng rỉ tai mấy câu với trợ lý của mình sau đó liền đứng dậy rời đi, để lại tàn cuộc cho trợ lý của mình giải quyết.

Cố Thiến tắt tivi, quay đầu ngơ ngác nhìn tôi, ngơ ngác chớp mắt hai cái, ngơ ngác nói với tôi: "Phẩm Phẩm, mộ tổ của nhà cậu ở đâu? Tớ muốn đem mộ phần tổ tiên nhà tớ dời tới bên cạnh! Cậu quá may mắn rồi! Mộ phần của gia tiên nhà cậu khẳng định là quanh năm phả ra khói xanh! Trời ạ, cuộc sống này quá không thực tế mà, cậu mau cho tớ nhéo vài cái đi, xem đây là sự thật hay tớ đang đi vào cõi thần tiên!"

Tôi bị Đỗ yêu nghiệt làm cho cảm động đến thút tha thút thít. Tôi nói với Cố Thiến: "Cậu nói xem, anh ấy luôn tuyệt vời như vậy, tớ có thể không thành yêu tinh già mồm sao! Cậu nói xem, anh ấy cứ nuông chiều tớ mãi như thế, tớ có thể không thường xuyên làm nũng sao! Cậu nói xem, anh ấy xuất sắc yêu nghiệt thế này lại để ý đến tớ, tớ có thể không cảm thấy bản thân mình quá tuyệt vời sao!"

Cố Thiến dùng sức ném một cái đệm dựa lưng tới đầu tôi nói: "Cậu không chế giễu người khác thì chết hả! Đem câu cuối cùng thu lại mau!"

Tôi vừa chỉnh lại đầu tóc thì nghe tiếng chuông cửa vang lên, tôi mang theo nụ cười ngấy chết người không đền mạng nói với Cố Thiến: "Thiến, người yêu của người ta tới đón người ta kìa!"

Cố Thiến chịu không nổi thở hổn hển, vỗ ngực nói: "Nhanh lên, mau để anh ta dẫn cậu biến đi! Đồ Yêu Tinh!"





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn HeidiChen về bài viết trên: alina91, angelshop_hcm, antunhi, conluanho, futhuybilangquen, pjkatiff, thoathan, vivianlai
     

Có bài mới 12.01.2013, 08:52
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 30.08.2012, 09:07
Bài viết: 333
Được thanks: 2629 lần
Điểm: 26.44
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 62: Bảo Bảo trở lại

Tôi mở cửa ra, Đỗ Thăng đứng ở ngoài cửa mỉm cười, đôi tay mở rộng, như đang chờ tôi nhào vào trong ngực của anh ấy vậy!

Tôi cũng không để cho anh ấy thất vọng, trên chân vẫn còn mang dép lê liền vọt ra cửa nhảy vào trong ngực Đỗ Thăng. Tôi làm nũng nói: "Ông xã! Em rất nhớ anh đó!"

Cố Thiến đứng ở cửa nghe tôi nói mà trong lòng buồn nôn, cô ấy hung hăng dùng sức đánh vào cái túi xách của tôi, nói với tôi: "Nhậm Phẩm tôi cầu xin cậu mau mau đi cùng anh ta đi, cậu ở đây thêm lát nữa thì tôi sẽ phải tìm một cái mồ để chui vào không bao giờ ra ngoài nữa!"

Đỗ Thăng phớt tỉnh nói với tôi: "Bà xã, em có thích ở chỗ này không? Nếu thích thì anh sẽ bỏ tiền ra mua một phòng nhỏ ở chỗ này để chúng ta chuyển qua đây ở."

Cố Thiến dựa tường vẻ mặt bi thương nói với chúng tôi: "Đỗ lão gia Đỗ phu nhân, có thể lưu lại cho tiểu nhân một con đường sống được hay không? Lưu lại con đường sống thì sẽ không ói chết nữa!"

Sau khi tôi thay giày xong, tôi vừa lôi kéo Đỗ Thăng vừa cáo biệt Cố Thiến: "Thiến Thiến, vậy chúng tôi đi trước. Tôi sẽ sắp xếp thời gian để tới thăm cậu, cậu phải giữ vững nhiệt tình để nghênh đón tôi đó!"

Cố Thiến chịu không nổi nói với tôi: "Cậu là du học sinh ở Mỹ hay là ở Đài vậy, thời gian đi ra ngoài cũng không lâu, sao lại nói được giọng Hương Cảng và Đài Loan rồi hả? Bây giờ trông cậu giống như gạo nếp trộn với gạo tẻ vậy. Đi nhanh lên! Trong thời gian ngắn đừng đến nữa, thần kinh của tôi đang bị thương cần phải chữa trị một thời gian!". Thời điểm nghe Cố Thiến phê bình giọng của tôi mang theo chút kiểu Hồng Kong và Đài Loan, tôi cảm giác mình có chút nhớ Tô.

Sau khi Cố Thiến nói xong với tôi, mặt mũi cô ấy trong nháy mắt liền biến đổi 180 độ, biến thành gương mặt nữ trí thức xinh đẹp, cười vô cùng uyển chuyển hàm xúc lễ độ nói với Đỗ Thăng: "Đỗ tiên sinh, ngài khỏe chứ, ngài phải chăm sóc chu đáo cho Phẩm Phẩm của chúng tôi, cô ấy còn nhỏ vẫn còn đi học, vẫn chưa hiểu chuyện, bình thường phải khiến ngài lo lắng, nếu như hai người đem chuyện nên làm xử lý xong rồi, nếu trước khi trở về Mỹ mà có thời gian rảnh, thì tôi hy vọng hai người có thể nể mặt tôi tới hàn xá để dùng cơm!"

Mụ Dạ Xoa trong nháy mắt phủ lên một lớp mặt nạ dịu dàng, biến chuyển này thật sự làm cho người ta choáng. Cho nên, tôi biết rõ, chắc Đỗ Thăng rất đau khổ khi nhịn được chuyện này. Mà tôi, thì đang ngồi chồm hổm trên mặt đất bắt đầu nôn ọe không ngừng.

Cố Thiến bị chọc tức, xông lại nói với tôi: " Nhẩm Phẩm, cậu cũng thật quá đáng, tôi rất muốn chính thức mời, nói thế nào chồng cậu cũng là nhân vật có mặt mũi, chẳng lẽ tôi không biết xấu hổ mà nói thẳng ‘Họ Đỗ cùng Họ Nhậm hai người các ngươi trước khi ra nước ngoài nhớ đến nhà của tôi dùng cơm ’ sao? Cậu ác tâm quá vậy, tôi chưa nói hết mà cậu đã ói, tôi vừa nói một lần, cậu liền ói thành ra như vậy, cậu không muốn tôi sống nữa đúng không!"

Cố Thiến giống như cái máy nói không ngừng, tôi cũng không biết tại sao, thời điểm nghe thấy nhiều chữ đồng loạt nhảy vào lỗ tai như vậy, cả người muốn ngất xỉu. Tôi còn kéo dài nôn ọe, Đỗ Thăng đứng ở bên cạnh tôi cười cười mà nói: "Tốt lắm bé con, đừng giận Cố Thiến nữa, chúng ta về nhà thôi."

Tôi muốn nói cho Đỗ Thăng biết là tôi thật sự khó chịu  chứ không phải đang cố ý chọc tức Cố Thiến, nhưng nôn ọe liên tục làm tôi nghẹn không thể nói ra được điều muốn nói, tất cả nước mắt đều muốn chảy ra rồi.

Đỗ Thăng cùng Cố Thiến thấy tôi nôn đến tê tâm liệt phế, không giống như đang diễn kịch mà thật sự không thoải mái, hai người bắt đầu có chút khẩn trương. Đỗ Thăng dịu dàng dùng sức, đỡ tôi dậy, lo lắng không thôi hỏi tôi: "Phẩm Phẩm, sao vậy? Chỗ nào không thoải mái? Bị sao vậy?"

Mặt Cố Thiến tràn đầy lo lắng nhìn tôi, sau đó quát to một tiếng: "Phẩm Phẩm, ‘đại di mụ’ của cậu gần đây có đến không?"

Câu nói của Cố Thiến làm cho cả người tôi trong nháy mắt trở nên vô cùng si ngốc. Hình như, đã rất lâu rồi không có đến!

... ...

Đỗ Thăng khẩn trương lôi kéo tôi đi bệnh viện, tôi nói tự mình mua mấy que thử là được, không cần phải đến bệnh viện. Nói sao Đỗ Thăng cũng không đồng ý, sống chết cũng phải theo ý mình, chỉ có bệnh viện là chính xác nhất! Anh ấy nói tất cả tiệm thuốc bây giờ đều giống như là hắc điếm, bán toàn thuốc giả.

Lúc đợi kết quả xét nghiệm, Đỗ Thăng ở bên cạnh tôi rất khẩn trương, ngay cả khi nói chuyện cũng có chút không mạch lạc: "Phẩm Phẩm, em nói xem con trai tốt hơn hay con gái tốt hơn? Anh hy vọng đó là con gái. Em bé của chúng ta nếu mà cũng nhỏ nhỏ giống y như em thì nhất định sẽ rất đáng yêu. Nhưng nếu là con trai thì cũng không tệ, lớn lên có thể theo ta đá banh leo núi. Vậy rốt cuộc là con trai tốt hơn hay là con gái tốt hơn? Bà xã hay là chúng ta sinh thêm mấy đứa nữa đi, anh đã nói với em, chồng của em đặc biệt nhiều tiền, sinh thêm mấy đứa nữa anh cũng nuôi nổi. Chờ sau khi về nhà chồng của em sẽ đem toàn bộ tài sản cùng toàn bộ giấy tờ cho em xem, nhất định em không nghĩ tới chồng em là một người có nhiều tài sản như vậy đâu! Về sau chúng ta đem toàn bộ tài sản này dùng để nuôi con!"

Tôi mở miệng ngơ ngác nhìn Đỗ Thăng, sau đó vô cùng thành khẩn nói với anh ấy: "Đại ca đừng nói nhảm, anh nói thêm mấy câu nữa đi, rồi em sẽ ói thêm một lát nữa, đừng cho là vừa nãy em đã ói hết, tiềm lực của con người là vô hạn, tin em đi, em còn có thể tiếp tục ói nữa đó! Đến đây đi, tiếp tục lải nhải nữa đi!"

Đỗ Thăng"Xì" cười, cúi đầu dịu dàng hôn tôi một cái nói: "Cô nhóc hư!"

Tôi tròn mắt, đặc biệt chủ động hôn Đỗ Thăng một cái. Tôi nghĩ lúc nãy tôi nôn ọe lâu như vậy, bây giờ có thể anh ấy sẽ ghê tởm tôi; nhưng kết quả đạo hạnh của Đỗ Thăng quá thâm sâu, anh ấy chẳng những không cự tuyệt tôi, mà ngược lại còn rất nhiệt tình chủ động hôn trả lại. Tôi muốn lui ra, kết quả anh ấy vươn tay chống đỡ cái ót của tôi để tôi không có đường lui. Sau đó, cứ như vậy, chúng tôi ở trong bệnh viện thánh khiết bắt đầu không có chút cố kỵ nào giống như đang trực tiếp chiếu đoạn phim kích tình ngắn.

Thời điểm tôi bị Đỗ Thăng hôn muốn ngừng mà không ngừng được, mặt tôi đỏ đến mang tai, nghe thấy người đàn ông ngồi ở bên cạnh tôi nói với bà vợ bụng bự của anh ta: "Đừng xem đừng xem, nhắm mắt lại, chú ý để cho con của anh dưỡng thai, đừng để cho con học thói xấu!"

Tôi nghe những lời này, hận không thể lập tức tìm một cái lỗ mà chui vào, tôi ra sức chống cự giãy giụa, cuối cùng cũng thoát khỏi miệng của Đỗ Thăng. Đỗ Thăng vui giống như chưa thỏa cơn ghiền, dán vào lỗ tai của tôi nhỏ giọng quyến rũ: "Không nghe lời đúng không! Xem buổi tối anh làm thế nào để thu thập em!"

Tôi vừa"Phi" vừa đẩy anh ấy ra, sau đó nghe thấy bác sĩ gọi đến tên tôi.

Tôi đi vào phòng, ngồi xuống, trong lòng khẩn trương nhảy loạn không ngừng.

Đại phu nhìn tờ giấy xét nghiệm trong tay nói với tôi: "Nhậm Phẩm, cô đã có thai. Có muốn không?"

Đôi mắt của tôi liền ướt, kích động lớn tiếng nói: "Muốn!"

Em bé của chúng tôi rốt cuộc cũng đã trở lại!

... ...

Đỗ Thăng kích động đến nỗi khiến tôi có ảo giác: Hai chúng tôi, thật ra thì người mang thai chính là anh ấy.

Đỗ Thăng vừa lái xe vừa kích động nói: "Phẩm Phẩm, chúng ta phải mau mau đi đăng ký, nếu không, Em bé của chúng ta sẽ là con riêng của em. Như vậy, trên danh nghĩa anh sẽ không phải là người cha chính đáng của con. Cái này không thể được, em hãy mau mau để cho anh phụ trách!"

Tôi nói: "Vậy nếu không thì sao, chờ khi nào anh cùng em về nhà nói chuyện với ba mẹ của em, nếu hai người bọn họ đồng ý, chúng ta sẽ đi đăng ký, được không?"

Đỗ Thăng nói: "Vậy chúng ta đến nhà em trước đi, những chuyện khác nói sau đi. Nhiệm vụ bây giờ của chúng ta đang rất gấp, em phải mau mau cho Em bé một người cha hợp pháp, chuyện này gấp hơn so với bất cứ chuyện gì, biết không!" Tôi vui vẻ mà cười cười với Đỗ Thăng, không ngừng gật đầu nói ‘ừh’.

Lúc dừng lại đợi đèn đỏ ở ngã tư đường, Đỗ Thăng lấy điện thoại di động ra, dặn dò trợ lý của mình đi mua một đống đồ ăn an thai và thực phẩm dinh dưỡng. Tôi nghe xong tóc tai muốn dựng đứng lên, tôi cảm thấy nếu tôi đem những thứ đồ này ăn vào trong bụng, tôi thật sự sợ mình sẽ bể bụng mất, khi đó sẽ là thảm kịch một xác hai mạng!

Chỉ là khi trông thấy Đỗ Thăng được làm cha mà hưng phấn đến nỗi thần kinh có chút ngây ngốc, tôi cảm thấy mình thật là hạnh phúc.

Sau khi Đỗ Thăng cúp điện thoại, quay đầu nhìn tôi chăm chú, sau đó hỏi tôi: "Phẩm Phẩm, Hứa Linh đang ở trong nhà, hay là, chúng ta không về nhà, đi chỗ khác ở nhé."

Tôi quả quyết cự tuyệt: "Không muốn! Em muốn về nhà!". Tôi không phải là Tiểu Tam, tôi là chánh phòng, tại sao tôi phải né tránh chứ! Huống chi, tôi còn muốn biết rốt cuộc Hứa Linh có bị điên hay không.

Một tay của Đỗ Thăng nắm lấy một tay của tôi thật chặt nói: "Tốt lắm, chúng ta về nhà. Nhưng em phải đáp ứng ngoan ngoãn cho anh, đừng bao giờ có ý niệm đi dò xét Hứa Linh. Nhiệm vụ của em bây giờ, là dưỡng thai thật tốt, những chuyện còn lại, để anh giải quyết!"

Tôi thấy ánh mắt Đỗ Thăng bao hàm khẩn trương cùng che chở thâm tình, nghe Đỗ Thăng minh ước nói với mình "Để anh giải quyết", vào giờ khắc này, tự đáy lòng tôi cảm thấy, nam nhân này của tôi, thật là quá đẹp trai và xuất sắc rồi!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn diepdiep về bài viết trên: alina91, angelshop_hcm, antunhi, conluanho, futhuybilangquen, pjkatiff, thoathan
     
Có bài mới 12.01.2013, 08:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 30.08.2012, 09:07
Bài viết: 333
Được thanks: 2629 lần
Điểm: 26.44
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 63:Thăm dò Hứa Linh

Sau khi dừng xe trước nhà Đỗ Thăng, lúc tôi muốn xuống xe, Đỗ Thăng lại cản tôi lại, anh ấy rất nghiêm túc dặn dò tôi đừng động đậy, sau đó anh ấy nhanh chóng xuống xe, rồi nhanh chóng đi vòng qua bên này để giúp tôi mở cửa xe, anh ấy khoa trương làm bộ dáng của một tiểu nô cúc cung tận tụy phục vụ lão phật gia, trung thành đến chết mới thôi để đỡ tôi xuống xe.

Tôi buồn cười nói với Đỗ Thăng: "Tiểu Thăng Tử, tôi bây giờ còn không biết cậu là người cẩn thận như vậy? Nhìn cậu cẩn thận sức lực, có vẻ như tôi là một người chủ yếu đuối!"

Đỗ Thăng tức giận trừng tôi một cái rồi nói: "Một chút tự giác làm mẹ cũng không có. Đại Bảo của chúng ta đã không giữ lại được, nay nói gì thì nói Nhị Bảo cũng phải giữ thật kỹ, nếu như có nửa điểm sơ xuất, anh sẽ đi theo Đại Bảo đó."

Tôi cũng liếc anh ấy một cái rồi nói: "Phi! Cái miệng quạ đen! Sơ xuất cái gì mà sơ xuất chứ! Em nghĩ đây chính là thai Kim Cương, so với Bàn Đá còn chắc chắn hơn! Không có sơ xuất gì cả!"

Đỗ Thăng hô to khẩu hiệu: "Đúng! Không có sơ xuất!"

Sau khi tôi theo Đỗ Thăng đi vào trong nhà, trên mặt tôi mang theo vẻ mặt rất tùy ý, ánh mắt cũng là nghiêng mắt nhìn loạn. Đỗ Thăng vỗ vỗ đỉnh đầu của tôi mà nói: "Bé con, chớ đem cặp mắt sáng ngời của mình làm thành mắt lé, muốn nhìn thì nhìn thoải mái đi, hơn nữa em nhìn chòng chọc nửa ngày rồi, ông xã của em rất có trách nhiệm nên nói cho em biết một câu, em không giấu được anh đâu. Có phải em đang tìm người nọ ở phòng khách phải không. Ngoan, em mau trở về phòng nghỉ ngơi đi, an an dưỡng dưỡng cho thật tốt, những tâm tư không đúng đắn chớ để ở trong lòng, chú ý dưỡng thai!"

Tôi tức giận "Hừ" một tiếng lộc cộc lộc cộc đi vào phòng. Đỗ Thăng đi theo sát gót tôi. Tôi hỏi anh ấy: "Chừng nào anh mới đi đón đồng chí Hứa?"

Đỗ Thăng nói: "Chuyện của cô ấy em không phải quan tâm. Trước tiên anh hỏi em, khi nào thì chúng ta sẽ đến nhà của em? Sau khi đi thì trực tiếp đi đăng ký thì sao?"

Tôi ngáp dài nói: "Anh sắp xếp đi, em đều nghe lời anh. Em hơi mệt!"

Đỗ Thăng hôn trán tôi một cái rồi nói: "Em ngủ trước đi, anh đi tắm, sau đó tới đây với em."

Tôi gật đầu một cái, làm ra vẻ lật chăn nhưng không có lập tức ngủ.

Đỗ Thăng êm ái vuốt ve đầu của tôi rồi đối với tôi cưng chiều mà nói: "Xem  cái bộ dạng nũng nịu của em này, không giống dáng vẻ của người sắp làm mẹ gì cả? Hoàn toàn còn là một cô nhóc!"

Tôi chui vào trong chăn le lưỡi một cái nói: "Ngủ!" Sau đó khép chặt mắt lại. Sau đó lại nhẹ nhàng he hé mở ra một cái khe nhỏ, nhìn thấy Đỗ Thăng đi vào phòng tắm.

Sau đó nghe tiếng nước ào ào, tôi lập tức mở to cặp mắt, vén chăn lên, "Xẹt" một cái liền nhảy xuống đất. Tôi mở cửa phòng đi ra ngoài vô cùng nhẹ nhàng, sau đó trực tiếp chạy về phía phòng khách.

Tôi có vài điều muốn hỏi Hứa Linh.

... ...

Tôi từ từ đẩy cửa phòng khách ra, nhìn thấy Hứa Linh đang nửa nằm ở trên ghế dựa sát cửa sổ, không chớp mắt nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.

Trong nhà còn có một chị giúp việc, tôi nghĩ đây là người Đỗ Thăng mời tới để chăm sóc cho Hứa Linh. Chị giúp việc nhìn tôi sau đó chần chờ hỏi tôi là ai, tìm ai ; tôi nói tôi là bạn gái của Đỗ Thăng, vẻ mặt của chị giúp việc liền tươi cười mà gọi tôi là Đỗ phu nhân. Tôi lập tức cảm thấy hiện tại quần thể cả nhân loại đã được nâng cao, người giúp việc bây giờ đã biết và am hiểu về xã giao hơn.

Hứa Linh ngồi trên ghế dựa không giống như người phụ nữ không có hồn phách, thời điểm cô ấy nghe chị giúp việc gọi tôi, lúc đó mí mắt hình như có hơi chớp động.

Tôi cũng mỉm cười ấm áp đối với chị giúp việc, sau đó cũng không làm dáng vẻ của một thiếu phu nhân mà rất bình dị thân thiện nói: "Chị, giúp chúng tôi hâm hai chén sữa tươi được không?"

Chị giúp việc tuyệt đối là người giao tiếp tài ba, lập tức hiểu ý tứ lời nói của tôi, biết tôi đây đang muốn cô ấy lui xuống. Gương mặt của chị phân vân, bước chân chần chừ không tiến.

Tôi chỉ nói: "Đỗ tiên sinh đang tắm, sau đó anh ấy cũng sẽ xuống, chị cũng chuẩn bị thêm một chén khác cho Đỗ tiên sinh nhé. Nhanh đi, cám ơn!"

Tôi đem hai chữ "Nhanh đi" nhấn mạnh, mang theo mùi vị tà ác của nữ chủ nhân. Chị giúp việc chần chờ một chút rồi sau đó cũng ra khỏi phòng.

... ...

Tôi từ từ đi đến bên cạnh Hứa Linh, Hứa Linh bình tĩnh như tượng không có chút tức giận nào.

Quả thật cô ấy rất đẹp, rất giống tiên, thanh lịch, nhưng tựa hồ có rắp tâm khác.

Tôi lựa chọn mở miệng trước. Tôi khẳng định: "Cô không có điên, phải không?"

Cặp mắt của Hứa Linh vẫn nhìn ngoài cửa sổ không chớp lấy một lần, một chút tâm tình trên mặt cũng không có.

Tôi nói tiếp: "Cô cố ý để cho tôi phát hiện cô không điên, phải không?"

Căn bản Hứa Linh xem tôi giống như không tồn tại vậy, coi tôi như là không khí.

Tôi nghĩ Đỗ Thăng sắp tắm xong rồi, nhưng tôi lại chưa hỏi được cái gì cả, trong lòng có chút nôn nóng, sau đó cảm thấy trong người có cảm giác muốn ói, thức ăn trong bụng dâng lên lồng ngực rồi vọt lên cổ họng.

Căn bản tôi không có cách nào ức chế cảm giác buồn nôn đột nhiên xông tới này, vì vậy chỉ có thể chống tường cúi người xuống không ngừng nôn ra một trận, nôn đến tê tâm liệt phế, nước mắt cũng bị bức chảy ra.

Tôi như vậy gọi là dốc hết tâm huyết rồi.

Lúc nãy bất kể tôi có nói với Hứa Linh cái gì, thì dáng vẻ của cô ấy cũng như một bức tranh, không nghĩ tới tôi nôn một cái, cô ấy lại có phản ứng. Hứa Linh cư nhiên xoay đầu nhìn tôi chủ động nói với tôi: "Cô có Em bé? Mấy tháng đầu thì như vậy, về sau sẽ tốt thôi."

Lời nói của Hứa Linh làm tôi ngẩn ra, ngừng cả nôn ọe. Tôi giật mình hỏi cô ấy: "Cô đã từng mang thai?!"

Hứa Linh lại đem ánh mắt chuyển ra ngoài cửa sổ, một chút sức sống cũng không có, trong thanh âm hàm chứa nồng đậm đau thương nói: "Em bé có thể khỏe khỏe mạnh mạnh sống là phúc khí của Em bé. Em bé có thể sống ở bên mẹ là phúc khí của người mẹ."

Tôi có chút run. Lời nói vừa rồi của Hứa Linh, có thể làm cho người ta suy tưởng vô số ý nghĩ. Lòng tôi rất sợ, cô ấy đã từng mang thai Em bé, Em bé của cô ấy không còn, mà cha của Em bé, là Đỗ Thăng!

Nếu thật sự là như vậy, tôi không biết Đỗ Thăng có thể một lần nữa bởi vì bứt rứt muốn chịu trách nhiệm mà rời bỏ tôi hay không!

Tôi đưa tay đè ở trước ngực thật chặt, hết sức ổn định lại tinh thần của mình, sau đó thận trọng mở miệng hỏi Hứa Linh: "Ba của Em bé của cô là Đỗ Thăng?"

Hứa Linh không trả lời.

"Nhậm Phẩm, em học nói láo lúc nào vậy? Không phải nói đi ngủ sao! Em chạy tới đây làm gì! Em mau tới đây cho anh!"

Đỗ Thăng có chút thô bạo hầm hừ tôi. Tôi từ từ quay đầu nhìn về phía cửa, cẩn thận đưa mắt nhìn khuôn mặt yêu nghiệt của Đỗ Thăng, tôi vừa nghĩ đến chuyện Đỗ Thăng có thể có con với người phụ nữ khác, trong lòng liền cảm thấy khổ sở, trái tim muốn tan nát.

Tôi mang theo giận hờn hỏi Đỗ Thăng: "Đỗ Thăng, rốt cuộc anh đã làm cha mấy lần rồi vậy?"

Đỗ Thăng mang theo bộ mặt không hiểu đi đến bên cạnh tôi, đem tôi kéo vào trong ngực, cực kỳ tức giận nói: "Làm cha mấy lần cái gì, không phải là hai lần sao, làm mẹ hai lần không phải đều là em sao, em thấy em ngốc không! Không phải anh đã nói em không cần quan tâm đến chuyện khác sao, rốt cuộc em có nghe lời anh không vậy?!"

Cuối cùng Đỗ Thăng cũng cắn răng nói ra được. Tôi biết anh ấy đang rất giận, trong lòng có chút khổ sở kèm sợ hãi, nước mắt bắt đầu rơi xuống.

Đỗ Thăng không thể làm gì thở hổn hển, nhìn tôi mà nói: "Em! Nhậm Phẩm anh nói cho em biết, anh rất sợ em khóc! Anh cũng cho em biết, lần này em khóc cũng không được đâu! Em khóc..... Em khóc anh cũng không tha cho em! Em.... Em xem em tùy hứng thành cái dạng gì rồi!... ... Em!..... Em có nghe lời của anh hay không!... Em!..... Được rồi, được rồi, không nói, không nói nữa,đừng khóc, đừng khóc! Anh sai rồi, anh sai rồi có được chưa! Bé con, anh Đỗ biết sai rồi, đừng khóc nữa, sẽ tổn hại thân thể!"

Tôi hếch mũi, dùng sức thút tha thút thít, sau đó vừa thút tha thút thít vừa đưa ngón tay chỉ Hứa Linh hỏi Đỗ Thăng: "Vậy anh.... Anh không có con với Hứa Linh..... không là cha của con của Hứa Linh......!"

Đỗ Thăng luống cuống tay chân giúp tôi lau nước mắt, mang theo bộ mặt ấm ức bị người vu oan nói với tôi: "Tổ tông ơi, cả đời anh trong sạch với cô ấy, anh chưa có đứa con nào sinh ra đời cả! Đợi một lát! Em vừa nói cái gì, Hứa Linh có con?!"

Tôi nhìn Đỗ Thăng một chút, nhìn Hứa Linh một chút, sau đó gật gật đầu mà nói: "Ừh, theo em phân tích thì là như vậy!"

Hứa Linh đã trở thành Tiên Nữ ngoài hành tinh thật rồi, mặc cho tôi cùng Đỗ Thăng hai người ở trước mặt cô ấy cười đùa tức giận mắng chửi khóc lóc đồng thời nhiệt liệt thảo luận vấn đề cô ấy có hay không có con, cô ấy cũng không nhìn đến chúng tôi một cái. Thật sự tôi không  có cách nào tưởng tượng nổi, nghĩ đến cảnh Hứa Linh lôi kéo đàn ông, không biết rốt cuộc đó là dáng vẻ gì.

Thời điểm Đỗ thăng đang suy nghĩ cái gì đó, ngoài cửa có tiếng bước chân truyền đến.

Tôi tưởng là chị giúp việc, kết quả lúc ngẩng đầu nhìn thì phát hiện người đến là Âu Tề!

Đỗ Thăng đem tôi bảo hộ vào trong ngực, cặp mắt gắt gao chăm chú nhìn Âu Tề hỏi: "Âu Tề? Sao cậu lại tới đây?"

Hứa Linh sau khi nghe đến tên của Âu Tề, cả người cư nhiên bắt đầu có phản ứng.

Hứa Linh đang nằm trên ghế liền ngồi thẳng dậy, hai mắt nhìn về phía Âu Tề. Trong ánh mắt kia, là nhớ nhung tràn đầy!

Âu Tề cũng giống vậy, coi tôi và Đỗ Thăng như không tồn tại, trực tiếp lướt qua chúng tôi, đi tới trước ghế nằm của Hứa Linh, quì ở bên chân Hứa Linh, vùi mặt trên hai chân cô ấy, trong giọng nói giống như đang đè nén thống khổ, chậm rãi nói với Hứa Linh: "Linh, chúng ta có thể tự do rồi!"

Mà Hứa Linh như chết lặng, liền khóc rống lên! Tiếng khóc kia rất bi thương, làm cho tôi không kìm hãm được cũng xúc động theo, nước mắt cũng thi nhau mà rơi xuống!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn diepdiep về bài viết trên: Minhkhoi040713, alina91, angelshop_hcm, antunhi, conluanho, futhuybilangquen, pjkatiff, thoathan, yunafr
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ducminh201212, jn_smile, kimtete, lose hope, MacSongThien, mozit, Ngockhue19, Nhitran1901, Phamvan121997, vô tâm vô phế và 269 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.