Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu

 
Có bài mới 04.01.2013, 21:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.08.2012, 18:25
Bài viết: 1227
Được thanks: 6133 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 55: Tiểu Tam vs Nhị gia


Convert: ngocquynh520

Edit     : Heidi


Tôi lấy câu nghi vấn giọng điệu lên cao giọng của câu "Hả?" bày tỏ nghi vấn cực kỳ khó chịu ở trong lòng, trước tiên dùng ánh mắt sắc bén soàn soạt soàn soạt bắn về phía Lý Hoa Đào, Lý Hoa Đào giả vờ ngu với tôi, tôi hung hăng trừng mắt nhìn anh ta; tiếp đó dùng ánh mắt sắc bén soàn soạt soàn soạt bắn về phía Đỗ Thăng, Đỗ Thăng trưng ra khuôn mặt đẹp trai yêu nghiệt không ngừng nhìn tôi với nét mặt tội nghiệp đáng thương, khiến tôi càng nhìn càng thấy trái tim mình như mềm đi một cách vô lý. Sau đó tôi mở miệng dùng cái giọng nói nhão nhẹt như cháo mà  đến tôi cũng không thể tưởng tưởng nổi nói với Đỗ Thăng: "Chồng yêu, nói cho người ta biết đi mà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ?"

Tôi nói xong cũng giật mình một cái mắc ói, Lý Hoa Đào lại càng thêm vắt chân lên cổ lao vào nhà vệ sinh ra sức nôn ọe, Đỗ Thăng cố nén để trên mặt mình không toát ra bất kỳ biểu cảm nào ngoại trừ vẻ mặt nồng nàn chăm chú nhìn, nhưng, tôi biết rõ, anh ấy nhịn rất cực khổ. Chỉ có Tô, tôi hoài nghi cô ấy là loài hoa tuyệt thế chứ không phải là loài người, Tô sôi nổi chạy tới bên cạnh tôi, cực kỳ vui vẻ dùng hai bàn tay lôi kéo cánh tay tôi, nũng na nũng nịu nói: "Ann, cậu giỏi quá, quá giỏi đi! Cậu cũng biết nói tiếng Đài Loan yeah! Tớ có ảnh hưởng đến cậu ha!"

Lý Hoa Đào mới vừa từ nhà vệ sinh bước ra ngoài, nghe thấy lời Tô vừa nói, không nói hai lời trực tiếp quẹo vào nôn tiếp.

Dưới trạng thái mọi người như đang muốn nổ tung ra, Đỗ Thăng, anh ấy thể hiện được khí chất cao ngạo vĩ đại khác thường của một người có danh tiếng trong xã hội. Đôi tay của Đỗ Thăng nâng khuôn mặt tôi lên, cặp mắt chăm chú nhìn vào tôi, sau đó nghiêm túc đến nỗi không thể nghiêm túc hơn, nói với tôi: "Vợ ơi, anh nhất định phải dẫn em đi, nếu em tiếp tục ở lại đây, anh sợ các cục cưng nhà chúng ta sẽ trưởng thành bất thường!"

Tôi sửng sốt. Chúa ơi, người đang đùa giỡn với con sao? là Đỗ Thăng? Không...... Không thể nào! Quá...... Quá khiếp đi!

Tô hưng phấn kêu to: "Cục cưng? Ann! Các ngươi giỏi ghê! Mới mấy ngày mà đã có cục cưng! A baby nhỏ baby nhỏ!"

Tôi vội vàng cải chính nói: "Đừng nghe anh ta nói linh tinh, tớ không có!"

Tô hưng phấn kêu to hơn: "Tớ thấy trong tiểu thuyết hay nói, con gái nói không là có, nói có là không! Ann cậu có cậu có cậu nhất định có!"

Tôi phục con nhỏ yêu quái điên khùng đến từ Đài Loan kia rồi! Tôi phát hiện một sự thật nghiêm trọng, nếu như không tiêu diệt sạch sẽ chướng ngại trước mắt, căn bản là không thể bàn chuyện chánh sự!

Tôi đẩy Tô đến cửa toilet đạp cô ấy một cước vào bên trong, Lý Hoa Đào còn đang nôn ọe. Tôi nói với Tô: "Tớ không có cục cưng. Nhưng xem ra bạn trai của cậu có rồi đó."

Tô hét lên một tiếng: "Không thể nào? Anh ta không thể có cục cưng của cậu đâu!"

Tôi nổi khùng, đóng sầm cửa, hét lên với hai tên yêu quái chuyên môn đi đánh sét người khác kia: "Hai người các ngươi, yêu tinh chuyên hành hạ người, ở trong đó phát triển gian tình cũng được, chế tạo ra người cũng được, nghiên cứu kết cấu tứ chi cũng được, miễn là không được phép ra ngoài trong vòng nửa giờ! Ở yên trong đó cho tớ!" Nói xong tôi còn thô bạo hung ác đá một phát vào cửa tỏ vẻ uy hiếp đe doạ.

Sau đó tôi lôi Đỗ Thăng chui vào phòng của tôi. Mới vừa vào phòng, không đợi tôi bày ra điệu bộ nữ vương tra hỏi thẩm vấn, Đỗ Thăng đã kéo tôi vào lòng hôn loạn lên. Tôi quơ tay múa chân lung tung đẩy anh ấy ra, thiếu chút nữa cào lên mặt anh ấy, Đỗ Thăng ngẩng đầu lên làm bộ tức giận nói: "Nhậm Phẩm, có phải em ganh ghét chồng em có bộ mặt đẹp hơn em hay không! Muốn hủy dung mạo của chồng em có phải hay không!"

Hai tay tôi túm chặt lấy cổ áo của Đỗ Thăng: " Sao Lý Thích Phong có thể gặp Hứa Linh? Đỗ Thăng, anh mau nói cho em biết sự thật! Rất quan trọng!"

Đỗ Thăng thấy bộ dạng tôi không còn đùa cợt nữa cũng dần dần nghiêm túc nói với tôi: "Lúc anh đi công tác xa, Hứa Linh ra khỏi nhà một mình, vốn là có vệ sĩ đi theo, nhưng cô ấy điên điên khùng khùng, vệ sĩ theo sát cô ấy không bao lâu thì để mất cô ấy, sau đó khi anh quay lại, phái người đi ra ngoài tìm, tìm cách nào cũng không thấy cô ấy, lúc muốn báo cảnh sát, thì Lý Thích Phong đưa cô ấy trở về."

Tôi nói: "Có mấy vấn đề. Đầu tiên, ‘Hứa Linh ra khỏi nhà một mình’ ‘ nhà ’, là nhà của ai? Nhà cô ấy hay nhà anh? Hay là nhà của hai người?"

Đỗ Thăng sắc mặt có chút xấu hổ nói với tôi: "Ách...... Nhà anh, chính là ngôi nhà mà chúng ta đã từng lăn lộn trên giường ấy, nhưng anh để cho cô ấy ở phòng khách, căn phòng mà chúng ta từng lăn lộn với nhau anh không để cô ấy bước vào, vợ yêu em phải tin anh!"

Tôi cố đè xuống sự không thoải mái ở trong lòng hỏi tiếp: "Vấn đề thứ hai. Vệ sĩ không phải rất mạnh mẽ sao, tại sao có mỗi một người bệnh cũng không theo dõi được lại để thất lạc? Còn nữa, tại sao Lý Thích Phong lúc mới nhìn thấy anh cứ liên tục ngắt lời không chịu thừa nhận là đã gặp anh!"

Đỗ Thăng ngồi ở trên giường ôm tôi đến ngồi trên đùi của mình, sau đó nói với tôi: "Cô nhóc này, không phải đã nói với em sao, Hứa Linh một khi phát bệnh, liền ***** ép người ta cùng cô ấy làm...... Cái đó sao; vệ sĩ cũng không dám tới gần cô ấy. Lúc Lý Thích Phong đưa Hứa Linh trở lại, quần áo Hứa Linh xốc xếch, suốt đường muốn cùng anh ta làm cái đó, lúc ấy bộ dạng Lý Thích Phong cũng nhếch nhác vô cùng. Có thể là anh ta cảm thấy lúng túng thôi."

Tôi"Oh" một tiếng nói: "Hứa Linh, cũng đáng thương thật. Nhưng Lý Thích Phong  biết Hứa Linh ở nơi đó à?"

Đỗ Thăng nhéo lỗ mũi của tôi nói: "Cô nhóc, sao hôm nay em trở nên cơ trí vậy, hỏi những vấn đề rất đáng hỏi! Anh để card có ghi địa chỉ số điện thoại nơi ở ở trong túi quần áo Hứa Linh, do sợ cô ấy có lúc bị lạc."

Tôi gật đầu một cái, yên lặng suy xét trong chốc lát, mở miệng hỏi Đỗ Thăng lần nữa:"Đỗ Thăng, em còn có một nghi vấn nữa, Hứa Linh không mạnh mẽ lôi kéo anh cùng cô ấy "này nọ í é í é" sao?"

Mặt mũi Đỗ Thăng lúng túng cực độ nói: "Lôi kéo, sao lại không lôi chứ, còn rất vui vẻ mà lôi kìa!"

Tôi khẩn trương hỏi: "Vậy còn anh? Phạm sai lầm rồi sao? Sờ cô ấy chưa? Hôn cô ấy chưa? Đã yêu, mơn trớn toàn thân cô ấy rồi chỉ thiếu mỗi bước cuối cùng thì trong đầu bỗng vang lên tiếng sét đánh ngang tai làm anh thức tỉnh, nghĩ đến em sau đó mới dừng tay đúng không?"

Đỗ Thăng dở khóc dở cười nhìn tôi nói: "Nhóc con, đầu óc em hôm nay chuyển động rất nhanh nha! Chỉ là bên trong toàn chứa thứ linh tinh lung tung không chút ích lợi gì! Nếu anh đã sờ soạng, đã hôn, đã vuốt ve rồi, sao không đem bước cuối cùng dứt khoát hoàn thành cho xong luôn đi? Thời khắc mấu chốt nếu bị dừng lại, Đỗ Nhị sẽ không khỏe mạnh. Em cũng đã biết Đỗ Nhị mạnh mẽ phi phàm thế nào rồi mà, đến đây mà cảm nhận chút đi, nhìn đi Đỗ Nhị ca lại muốn kiểm tra sức khoẻ rồi đó! Cho nên nói, từ độ cứng cáp, thể lực bền bỉ, tần suất hoạt động của Đỗ Nhị ca của em mà nói, Đỗ ca ca của em tuyệt đối là không dính nữ sắc, thủ thân như ngọc!"

Tôi vừa nâng cái mông lên né tránh anh chàng Đỗ Nhị ca háo sắc kia: "Đừng làm rộn! Đứng đắn một chút! Nói chuyện chút đi!"

Đỗ Thăng kéo tôi lại ngồi trên đùi anh ấy, cắn vành tai tôi nói: "Phẩm Phẩm, hai ta cởi hết sạch ra nói đi, anh nóng quá!"

Tôi lấy bàn tay đẩy khuôn mặt anh ấy ra xa sau đó từ trên đùi anh ấy nhảy xuống đất, hung hãn nhìn anh ấy nói: "Bây giờ anh dám lột em sạch sẽ, em liền cởi sạch bỏ chạy đến toilet! Xem ai ác hơn! Tốt nhất anh hãy nghe em nói chuyện, có được không hả!"

Đỗ Thăng giơ hai tay lên cao làm bộ dạng đầu hàng nói: "Nữ vương, ngài lợi hại, ngài lợi hại, ngài là lớn nhất, ngài nói đi ta xin nghe!"

Tôi nói: "Đỗ Thăng, Hứa Linh ở trong nước, lôi kéo người khác làm "này nọ í é í é" với cô ấy, đã từng được như ý chưa? Bệnh của cô ấy, còn có cách trị liệu không?"

Đỗ Thăng nói: "Được như ý một lần, chính là lần Lý Thích Phong đưa cô ấy trở lại, Lý Thích Phong nói, nhìn thấy Hứa Linh ở một công trường đang thi công, khi đó Hứa Linh quần áo xộc xệch, chắc là mới làm qua cái đó. Sau đó anh dẫn Hứa Linh đi bệnh viện kiểm tra xem cô ấy có mang thai hay không. Kết quả, cô ấy không sao, nhưng anh lại phát hiện ra chuyện, cục cưng của chúng ta đã tới nhưng lại đi rồi."

Lúc Đỗ Thăng nói xong những câu cuối, trong đôi mắt lộ ra sự hối hận cùng bi thương sâu sắc, mũi của tôi cũng cay cay. Đỗ Thăng kéo tôi đứng ở bên cạnh, ngồi ở trên giường vùi đầu vào trong lòng tôi, đôi tay ôm lấy eo tôi. Tôi nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu của Đỗ Thăng, hai chúng tôi lẳng lặng an ủi lẫn nhau.

Một lát sau, Đỗ Thăng đặt tay lên bụng tôi, ngẩng đầu lên nói: "Phẩm Phẩm em nói đi, nơi này, cục cưng đã trở lại chưa?"

Tôi lắc đầu tỏ ý không biết.

Đỗ Thăng nói: "Sớm muộn gì cục cưng cũng sẽ trở lại, hơn nữa còn có thể dẫn theo hai đứa quay lại, lúc đó ba mẹ con các người có thể đánh mạt chược!"

Trên người tôi bắt đầu nổi da gà, tôi nói: "Đỗ Thăng, anh nói cái gì thế, các cục cưng của chúng ta cứ như âm hồn dã quỷ đầu thai vậy! Thật dọa người a!"

Sau đó tôi nhớ tới còn một chuyện chưa nói với Đỗ Thăng nên vội vàng nói tiếp: "Đỗ Thăng, lúc em xuất ngoại, ở trên máy bay, người ngồi bên cạnh chính là Lý Thích Phong, sau đó, không lâu sau thì phát hiện, anh ta trở thành bạn trai của Tô, quá trùng hợp đúng không. Em có hỏi Tô Lý Thích Phong làm nghề gì, anh biết phương thức nói chuyện của Tô rồi đấy, em phải hỏi thiệt nhiều lần, trải qua rất nhiều lần thất bại sau đó rốt cuộc em đã biết được, anh ta là nhiếp ảnh gia nổi danh trên thế giới búa lua xua."

Đỗ Thăng "Hả?" một tiếng, nhìn tôi nói: "Cô nhóc, sao anh lại có cảm giác là lạ, nhưng cũng không biết lạ chỗ nào?"

Tôi nhìn anh ấy: "Em cũng vậy! Cho nên, vừa rồi em mới hỏi anh chuyện của Lý Thích Phong!"

Hai chúng tôi đưa mắt nhìn nhau, sau đó tôi quát to một tiếng: "Chồng ơi! Anh ta không phải là sát thủ chứ?"

Khuôn mặt Đỗ Thăng chán nản vô lực nói: "Phẩm Phẩm, chúng ta chấm dứt vấn đề của Lý Thích Phong tại đây nhé, nếu nghiên cứu về cậu ta nữa có khi em được bổ nhiệm thành thủ hạ của Lạp Đơn mất thôi. Ngoan, đừng suy nghĩ quá nhiều. Trời có sập cũng có Đỗ ca ca chống đỡ, mà em, còn có Đỗ Nhị ca ca chống đỡ!"

Tôi choáng! Đây đâu phải là Đỗ Thăng, đây là Đỗ Nguyệt Sanh a! Tên thủ lĩnh lưu manh hạng nhất!

Lúc chúng tôi đang đóng cửa liếc mắt đưa tình với nhau, chợt phát ra hai tiếng nổ cực mạnh.

Một tiếng xa một tiếng gần.

Một tiếng xa, là cửa phòng vệ sinh bị bạo lực phá ra.

Một tiếng gần, là cửa phòng của tôi bị bạo lực phá ra.

Sau đó, Đại Lực Lôi Thần Tô vọt vào, chống nạnh, lửa giận dồi dào hướng về phía Đỗ Thăng bắt đầu cuồng phun trào: "Anh! Anh đừng cậy mình là kẻ lãnh đạo, tôi! tôi không dám đề xuất ý kiến nhé! Anh! Anh! Nghe nói anh còn có vị hôn thê chưa giải quyết rõ ràng, nếu như anh khiến Ann phải làm tiểu tam, tôi! tôi liền! Tôi liền khiến John làm Nhị gia cho Ann!"

Lý Thích Phong thật vất vả mới leo ra khỏi nhà vệ sinh, nghe thấy những lời của Tô vừa nói, bị kích thích đến nỗi dứt khoát quay người trở lại.

Tôi bị cảm động đến rối tinh rối mù!

Mà Đỗ Thăng, hoàn toàn bị đồng bào Đài Loan làm cho kinh hoàng đến nỗi đứng ngây dại ra đó.
     




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn HeidiChen về bài viết trên: alina91, angelshop_hcm, antunhi, conluanho, copgia, futhuybilangquen, halinh311, pjkatiff, thoathan, vivianlai
     

Có bài mới 05.01.2013, 00:28
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.08.2012, 18:25
Bài viết: 1227
Được thanks: 6133 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 56: Gọi  là Tô trong chữ Tô Tô


Trước tiên tôi đuổi Đỗ Thăng kẻ rất không tình nguyện đi về, tiếp đó cũng rất nghiêm nghị đuổi Lý Thích Phong đi về nốt.

Tôi để Tô đến phòng của tôi ngủ cùng, Tô cao hứng nhảy chân sáo về phòng lấy chăn gối.

Chúng tôi nằm song song ở trên giường, Tô giống như con mèo nhỏ, ngoan ngoãn ôm một cánh tay của tôi làm nũng nói: "Ann, tớ rất nhớ cậu! Cuối cùng cậu cũng trở lại rồi! Sau này cậu đi lấy chồng, có thể mang tớ theo cùng không?"

Tôi nói: "Cậu gả qua đó làm gì? Làm thị thiếp à? Ban ngày phục vụ tớ, buổi tối phục vụ chồng tớ, lúc rảnh rỗi còn phải đi an ủi cơn đói khát của Nhị Sư Huynh, trong lúc bận rộn trăm bề còn phải dành chút thời gian đi tám chuyện riêng tư của kẻ khác, cuộc sống vậy sao mà sống, đừng nói, cuộc sống cũng khá phong phú đa dạng, chẳng qua tớ sợ cậu chịu không nổi mấy ngày đã ngỏm củ tỏi, không ngỏm vào ban ngày lúc bưng bê nước rửa mặt rửa chân cho tớ, cũng ngỏm vào ban đêm ở trên giường chồng tớ hoặc người đàn ông của cậu."

Tô níu níu kéo kéo cánh tay tôi nói: "Ann, cậu thật xấu! Tớ chỉ không muốn tách khỏi cậu, cậu lại làm tổn thương người ta như vậy! Cũng may tớ thích cậu nên sẽ không so đo với cậu, nếu không, tớ sẽ photoshop (ps) đem mặt của cậu dán lên hình ảnh trần truồng gợi tình, xem cậu còn muốn sống hay không!"

Tôi nói: "Tiểu thư ơi, cậu quên rồi à, chị đây cũng học về máy vi tính, cậu biết ps, chẳng lẽ tớ không biết? Cùng lắm là cậu làm giống như thật, tớ ps xong không giống nguyên bản, nhưng bảo đảm khiến cậu xem xong càng thêm muốn chết. Nếu như bóp méo sự thật là một tội lỗi, vậy tớ là kẻ vô số tội."

Cái miệng nhỏ của Tô mím lại ngượng ngùng nói: "Mấy ngày không gặp cậu, muốn thân mật với cậu một chút, kết quả cậu vừa trở lại liền nói lời cay độc với tớ, Ann xấu xa!"

Tôi lật người nằm nghiêng, nhìn vào mắt Tô nói: "Tô, cậu quyến luyến bịn rịn không muốn rời xa tớ có phải là do trong nhà không có anh chị em gì hay không?"

Tô cũng nhìn tôi nói: "Đúng vậy nha. Tớ không chỉ không có anh chị em, ngay cả ba cũng đã sớm lên thiên đường, mẹ tớ cưới cha ghẻ, cha ghẻ tớ một chút cũng không thích tớ. Cho nên từ nhỏ tớ đã chơi cùng máy tính, càng chơi càng lợi hại, a, tớ đây là loại kỳ nhân máy tính nếu như dùng từ ngữ đang lưu hành ở Trung Quốc thì gọi là gì nhỉ?"

Tôi nói: "Gọi là đại thẩm!"

Tô nói: "Ann cậu thật là xấu quá đi! Rõ ràng gọi đại thần!"

Tôi lại hỏi Tô: "Tô, tên tiếng Trung của cậu gọi là gì?" Tôi cũng thật vô tâm vô ý, chưa bao giờ cẩn thận hỏi qua chuyện này, luôn nghĩ ai cũng đơn thuần giống mình, chỉ muốn làm một thường dân sống vui vẻ mỗi ngày.

Tô nói: "Thì gọi là Tô thôi. Tớ tên là Tô Tô."

Tôi choáng! Nói chuyện phiếm cùng cô bạn cùng phòng này, tôi thật sự có loại cảm giác vô lực phát ra từ nội tâm, muốn tránh cũng không thể tránh, trùng điệp không thể đuổi đi!

Tôi nói: "Tô, cậu và Lý Thích Phong rốt cuộc làm sao quen biết nhau?"

Tô nói: "Ann, cậu từ lúc bắt đầu nói chuyện đã rất kì quái rồi, luôn nói xóc óc tớ, sau đó lại luôn hỏi những vấn đề về tớ, có phải cậu cảm thấy tớ không phải người tốt hay không?"

Tôi không nghĩ tới lúc bình thường Tô nói tới nói lui cũng chỉ như đi dạo ngoài cầu môn, thế nhưng lần này lại trực tiếp chủ động không quanh co.

Tôi nhìn vào mắt Tô, rất nghiêm túc, rất chuyên chú, đến ngay cả nháy mắt cũng không, liền hỏi cô ấy: "Tô, cậu cố ý tới bên cạnh tớ đúng không?"

Tô nhìn tôi, một hồi lâu không nói gì, sau đó, gật đầu một cái thật chậm.

Một cái gật đầu ấy, làm cho toàn thân tôi xụi lơ giống như thân xác không có linh hồn vậy.

Tôi thích Tô! Yêu thích Tô của tôi!

Tôi tin tưởng Tô! Tin tưởng Tô của tôi!

Tôi lệ thuộc vào Tô! Lệ thuộc vào Tô của tôi!

Một ‘tôi’ như vậy, và một ‘Tô’ như vậy, tôi không cách nào tưởng tượng nổi, tình cảm sâu đậm giữa chúng tôi, lại là sự pha tạp của bí mật không muốn cho người khác biết thậm chí là cả âm mưu!

Tròng mắt tôi đỏ. Tròng mắt của Tô cũng đỏ.

Tôi hỏi Tô: "Thật ra cậu đã biết tớ từ lâu?"

Tô gật đầu một cái. Nước mắt bị cô ấy làm tràn ra ngoài hốc mắt.

Tôi lại hỏi Tô: "Vậy, thật ra thì cậu cũng đã biết Đỗ Thăng từ lâu rồi phải không?"

Tô gật đầu một cái nữa, nước mắt không ngừng nhỏ xuống.

Tôi nói: "Tô, cậu là vì bộ tìm kiếm Engine kia nên mới làm như thế sao?"

Tô không gật đầu không lắc đầu cũng không nói lời nào hết, nước mắt rơi thành chuỗi, thành chuỗi chảy xuống.

Tôi giơ tay lên lau nước mắt trên mặt cho Tô nói: "Tô, có thể nói cho tớ biết Lý Thích Phong rốt cuộc là ai không?  Có phải anh ta cũng vì chương trình đó mà tới đúng không? Các cậu, đến tột cùng là muốn làm gì? Đừng làm tổn thương Đỗ Thăng có được không!"

Tô vẫn không nói lời nào, chỉ là cũng giơ tay lên lau nước mắt vương trên mặt giúp tôi.

Trên gương mặt tôi đã sớm giống như Tô, nước mắt tuôn trào như mưa.

Tôi nói: "Tô, lần tớ bị bệnh, trên đường tới bệnh viện, tớ nghe thấy cậu nói mấy câu với Lý Thích Phong. Lúc ấy tớ chỉ cảm thấy là lạ, sau đó, Đỗ Thăng tới, tôi lại càng cảm thấy kì lạ. Tô, tớ không muốn nhìn thấy bất luận người nào vì cái chương trình rách nát chết tiệt kia mà bị tổn thương!"

Tô nghẹn ngào, không nói lời nào.

Tôi nói: "Tô, tớ không tin tình cảm cậu đối với tớ là giả!"

Tôi nói: "Tô, tớ không tin bộ dạng khi chăm sóc, lo lắng sốt ruột lúc tớ bị bệnh là giả!"

Tôi nói: "Tô, tớ không tin sau mấy ngày không gặp tớ, cậu nói nhớ tớ là giả!"

Tôi nói không thành tiếng, cuối cùng nói: "Tô, tớ không tin cậu để cho tớ đi tìm Đỗ Thăng, là cố ý!"

Tô kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào, lôi kéo tay của tôi, trên gương mặt lúc bình thường đều thấy ngây ngốc đáng yêu, lúc này lại giăng đầy nỗi bi thương.

Tô nói: "Ann, tớ có mục đích mới đến gần cậu, là thật!"

Tô nói: "Ann, cậu nói tớ là vì cái chương trình rách nát chết tiệt kia mà tới, là thật!"

Tô nói: "Ann, tớ cố ý khuyên cậu đi tìm Đỗ Thăng, là thật!"

Tô nói: "Ann, tớ thích cậu, cũng là thật! Rất thật rất thật!"

Tô nói tới chỗ này có lẽ đã nghẹn ngào như muốn co quắp lại, tôi vội vàng dùng sức ôm lấy cô ấy, trấn an, vỗ lưng cô ấy.

Tô ở trong lòng tôi nói với tôi: "Ann, tớ thích cậu, muốn ở cùng với cậu, cho nên không muốn gạt cậu! Cho nên cậu hỏi tớ cái gì, tớ thà ngắt lời lung tung, chứ không muốn lừa cậu! Lần này cậu hỏi tớ, tớ biết rõ mình không thể lại qua quýt trả lời, cho nên tớ cho cậu biết sự thật! Nhưng cậu phải tin tưởng tớ, bất kể như thế nào, tớ cũng sẽ không làm chuyện thương tổn đến cậu! Vì cậu, tớ cũng sẽ không đi làm chuyện thương tổn đến Đỗ Thăng! Tớ cũng sẽ không làm tổn thương bất cứ kẻ nào! Đừng coi tớ là người xấu, được không, Ann!"

Tôi ôm lấy Tô, trong lòng có cảm giác như ôm em gái, hoặc là nói có cảm giác như ôm con gái của mình vậy. Tôi vỗ nhè nhẹ theo nhịp vào lưng của cô ấy rồi nói với cô ấy: "Có phải bất kể tớ hỏi cái gì, cậu cũng sẽ không nói cho tớ biết?"

Tô ở trong lòng tôi gật đầu một cái, sau đó lại ngẩng đầu lên thận trọng hỏi tôi: "Ann, cậu sẽ chán ghét tớ, không thích tớ nữa?"

Tâm tình tôi cực kỳ phức tạp, tôi nhìn Tô khóc lem hết cả khuôn mặt nhỏ nhắn, trong lòng vừa tức giận lại vừa thấy đau lòng, tức giận là vì cô ấy có động cơ không trong sáng mới đến gần tôi, đau lòng là vì cô ấy chỉ là một cô gái nhỏ còn rất trẻ, lại bị người ta lợi dụng để làm ra loại chuyện lừa gạt xấu xa này.

Tôi nói: "Tô, có thể dừng lại không?"

Tô định thần nhìn tôi, trên mặt tràn đầy sự đấu tranh, sau đó dứt khoát lắc đầu một cái nói: "Ann, dừng lại không được nữa rồi!"

Trong lòng tôi hoang mang rối loạn, vừa vội vừa rối hỏi: "Vậy, sự tình rốt cuộc sẽ phát triển thành cái dạng gì? Đỗ Thăng có bị nguy hiểm hay không? Còn cậu, cậu có bị nguy hiểm hay không? Các người, không phải chỉ có hai người cậu cùng Lý Thích Phong đúng chứ? Nếu như, để cho bọn họ biết, là cậu nói cho tớ biết những chuyện này, Tô, cậu có gặp nguy hiểm hay không?"

Lời của tôi vừa dứt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn ngập tràn nước mắt lem luốc của Tô liền nở ra một nụ cười rực rỡ sáng lạn nói với tôi: "Ann, cậu vẫn quan tâm tớ đúng không? Ann, cậu vẫn yêu thích tớ đúng không?"

Tôi nhìn khuôn mặt tươi cười tinh khiết xán lạn của Tô, lòng đau như xoắn lại, đây rõ ràng nên là một cô gái nhỏ ngây thơ lạc quan đáng yêu vui vẻ, lại bị kéo vào sự việc rắc rối này.

Tôi nhìn Tô nói:"Tô, cậu và Đỗ Thăng, đối với tớ ai cũng rất quan trọng, thật đó, tớ không muốn trong hai người các cậu, có bất kỳ một ai xảy ra chuyện!"

Tô lôi kéo tay của tôi thật chặt, nâng ở trước ngực, giống như tuyên thệ nhìn tôi nói: "Ann, tớ bảo đảm, tất cả mọi người sẽ trở nên tốt đẹp! Tớ bảo đảm, kết quả sau cùng cũng sẽ mỹ mãn! Tớ bảo đảm, mọi chuyện nhất định sẽ không hỏng bét đâu!"

Tôi cười với Tô một chút.

Sau khi trải qua một đêm này, không biết, chúng tôi còn có thể giống như ngày trước được hay không, giống như hai con chuột đồng nhỏ, lúc cô đơn lưỡng lự nhất, có thể cho nhau vòng tay ấm áp, ôm chặt đối phương vào lòng, tựa sát vào nhau, cho nhau chỗ dựa.

... ...

Ngày hôm sau lúc tan học, tôi bảo Tô về nhà trọ trước. Tô lưu luyến nhìn tôi, thật giống như tôi cứ như vậy mà ra đi bỏ lại cô ấy.

Tôi thở dài nói với cô ấy: "Tô, lát nữa tớ mới về, bây giờ tớ đi tìm Đỗ Thăng. Anh ấy phải trở về nước một chuyến, tớ muốn tranh thủ thời gian ở cạnh anh ấy. Chớ suy nghĩ lung tung, mau trở về đi."

Lúc này Tô mới tội nghiệp đi về.

Tôi nghĩ, nhất cử nhất động của Đỗ Thăng, nhất cử nhất động của tôi, có phải hay không, cũng đã bị người khác nắm giữ rất rõ ràng?

Nghĩ tới hơn một năm trước kia, thời điểm tôi còn không biết Đỗ Thăng là ai, cuộc sống của tôi đơn thuần cỡ nào, mỗi ngày đơn thuần mà cười đùa, nhắng nhít, la ó, tùy ý hoang phí tuổi thanh xuân, giống như bất kì một người dân bình thường nào đó, làm người con gái bình thường nhất trong thiên hạ, sống một cuộc sống bình thường nhất. Không cách nào tưởng tượng được, cuộc sống của tôi, có một ngày lại bị buộc lên trên một cái khung thật cao dị thường thần bí như hiện tại.

Tất cả chỉ vì Đỗ Thăng.

Sau khi quen anh, tôi bắt đầu từng chút từng chút thoát khỏi guồng quay cuộc sống vốn có trước kia.

Sau khi quen anh, nước mắt của tôi so với nụ cười còn nhiều hơn gấp mười gấp trăm lần.

Sau khi quen anh, nỗi thống khổ của tôi vượt xa sự ngọt ngào mà tôi có được.

Đồng thời cũng là sau khi quen anh, tôi mới cảm nhận được, yêu và được yêu đến khắc cốt ghi tâm!

Cho nên, tôi không hối hận vì đã quen biết Đỗ Thăng!

Cứ cho là tình huống sẽ còn xấu hơn nữa đi, lại thêm thần bí nguy hiểm khó dò hơn nữa, thì sao chứ? Đối với tôi mà nói, để cho tôi cảm thấy sống không bằng chết, không phải loại cuộc sống quỷ dị nguy hiểm như tình trạng bản thân mình đang gặp này, mà là, khoảng thời gian không có Đỗ Thăng ở bên cạnh.

Mỗi khi nghĩ đến Đỗ Thăng, trái tim tôi lại mềm ra như bông gòn. Tôi lấy điện thoại di động ra bấm mã số dành riêng cho tôi, điện thoại đã kết nối, người đàn ông của tôi thông qua loa điện thoại lộ ra giọng nói cực cưng chiều: "Bé ngoan, nhớ anh không? Mau quay đầu lại nhìn trai đẹp đi!"

Tôi cầm điện thoại di động xoay người lại, dưới ánh mặt trời rực rỡ, dưới bóng cây loang lổ, trên con đường người qua người lại cách đó không xa lắm, có một người đàn ông tuấn mỹ như yêu nghiệt đang đứng đó, người đàn ông kia khoác trên người ánh mặt trời vàng óng ánh, vẫy tôi, đứng ở đầu bên kia nở nụ cười hạnh phúc với tôi.

Giữa trưa như vậy, Đỗ Thăng như vậy, khiến trái tim tôi, không vì chính mình mà đập.

Tôi hướng về phía điện thoại di động trước mặt, đối diện với Đỗ Thăng nhẹ nhàng nói: "Đỗ Thăng, em yêu anh!"

Sau đó, tắt điện thoại di động, trong lòng chan chứa hạnh phúc cùng ngọt ngào, chạy về phía lồng ngực ấm áp đang chờ đợi kia!

Yêu,

Thật ra cũng rất đơn giản,

Được và mất không cách nào tính toán được,

Sau ngọt ngào cũng có cô đơn,

Lúc hạnh phúc nhất sẽ càng thấy băn khoăn,

Không xác định được rằng mình đã cầm chắc ‘vĩnh viễn’ hay chưa.

Nhưng mà,

Chỉ có trải qua bể dâu,

Tình yêu mới có thể trở nên ngọt hơn,

Nhưng mà,

Chỉ có từng khóc trong cay đắng,

Mới biết hóa ra mình thật sự không hối hận không trách móc.


P/s: @ Diepdiep : nàng ơi ta sorry vì tuần này post hơi trễ, ta bít nàng edit xong rồi mà đợi mãi chưa dc tới lượt post. ^^. Chúc nàng cuối tuần vui !


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn HeidiChen về bài viết trên: LẠC TUYẾT, Trang Lyn, alina91, angelshop_hcm, antunhi, conluanho, copgia, p0n.superstar, pjkatiff, thoathan, vivianlai
     
Có bài mới 05.01.2013, 16:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 30.08.2012, 09:07
Bài viết: 333
Được thanks: 2629 lần
Điểm: 26.44
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 57 : Rời Đi

Đỗ Thăng thổi mạnh lỗ mũi của tôi nói: "Tới đột kích kiểm tra xem em có lén giấu Nhị Gia hay không!"

Tôi tựa đầu vào ngực anh ấy, lẩm bẩm nói: "Không có đâu, em chỉ muốn một mình anh thôi!"

Đỗ Thăng nắm chặt tay tôi, giọng nói mang đậm nồng tình nói với tôi: "Nhỏ yêu tinh này, thật biết lấy lòng người! Em làm cho lòng Đỗ ca ca tê dại rồi đây!"

Tôi ngẩng đầu lên, ôm hông của anh ấy, cho anh ấy một nụ cười ngọt như mật; Đỗ Thăng cúi đầu, ôm lấy cả người tôi, cũng cười thật tươi.

Thời điểm chúng tôi đang cùng nhau tình nồng ý mật, đột nhiên cảm thấy có ánh đèn flash bạc sáng lên, tôi cùng Đỗ Thăng quay đầu nhìn sang, thì ra là Lý Thích Phong, anh ta vừa chụp hình chúng tôi.

Sau chuyện tối hôm qua, khi gặp lại anh ta, nhịp tim tôi bắt đầu có chút rối loạn. Tôi cố gắng để cho bộ dạng của mình thật bình thường, tức giận mắng Lý Thích Phong: "Anh làm gì thế, sao lại học theo đám chó săn vậy, ban ngày ban mặt dám trắng trợn chụp hình chúng tôi, tôi nhéo anh đó!"

Bộ mặt Lý Thích Phong cười tươi như hoa nở nói với tôi: "Nghê Nghê đừng để ý, vừa rồi hai người đứng chung với nhau, dáng vẻ thật sự rất đẹp, giống như trong tranh vậy, tôi không nhịn nổi nên bấm máy. Nghê Nghê, đây là lần đầu tiên từ đáy lòng tôi cảm thấy, em rất đẹp! Chỉ có em là cô gái tinh khiết như vậy, đứng trước mặt Đỗ Thăng, thì không thua kém chút nào!"

Tôi nghe xong những lời này tứ chi cảm thấy không thoải mái, tôi buông lỏng cảnh giác, cười cong mắt hỏi anh ta: "Hình lúc nào thì rửa? Nếu đẹp thì rửa cho tôi 50 tấm, à không 100 tấm chứ, tôi muốn đem dán ở trong nhà, dán khắp tường luôn."

Đỗ Thăng dở khóc dở cười dùng sức nhéo ngay hông của tôi, tôi xoay đầu về phía Đỗ Thăng, anh ấy nhướn mày, khuôn mặt mất hứng hỏi tôi: "Nghê Nghê?"

Tôi phát giác anh ấy khó chịu, vội vàng quay đầu hướng Lý Thích Phong gọi lớn: "Đồ heo! Về sau đừng đem cái tên Nghê Nghê ra gọi trước mặt người đàn ông của tôi, để cho anh ấy nghe nhiều không tốt!"

Vừa nói xong, tôi cảm thấy tay Đỗ Thăng càng tăng thêm lực, tôi lại quay đầu nhìn về phía anh ấy thì thấy thái độ hung ác của anh ấy. Tôi vội vàng quay đầu lại nói với Lý Đào Hoa: "Lý Thích Phong, tên Trung văn của tôi là Nhậm Phẩm, tên tiếng Anh gọi là Ann, anh nên chọn một, về sau không được gọi tôi là Nghê Nghê, chồng tôi không thích nghe đâu biết không!"

Lời của tôi vừa nói xong thì sắc mặt của Đỗ Thăng cũng hòa hoãn xuống. Đỗ Thăng quay đầu nhìn Lý Thích Phong hỏi: "Lý tiên sinh, tìm Tô hả?"

Lý Thích Phong gật gật đầu nói: "Đúng vậy, Tô gọi tôi đến, còn kêu tôi mang theo máy chụp hình, nên tôi liền đến."

Lòng tôi sinh ra nghi ngờ, tôi hỏi Lý Thích Phong: "Tô vô duyên vô cớ kêu anh mang máy chụp hình đến làm gì?"

Lý Thích Phong nói: "Không biết, cô ấy kêu tôi tới thì tôi tới chứ sao. Đúng rồi, thấy Tô đâu không?"

Trong đầu tôi có một chút loạn, lắc đầu một cái rồi lại gật đầu một cái nói: "Không nhìn thấy. A không phải, cô ấy Tô về nhà trọ trước rồi."

Lý Thích Phong phất tay một cái nói: "Vậy tôi đến nhà trọ tìm cô ấy. Không làm trễ nãi việc ngọt ngào của hai người các ngươi nữa, chờ rửa xong hình tôi sẽ nhờ Tô giao cho hai người! A, thật sự là rất rất đẹp đó, chờ xem!"

Trước khi Lý Thích Phong rời đi còn liếc đôi mắt hoa đào về phía chúng tôi, Đỗ Thăng lễ phép nói "Cám ơn" sau đó cúi đầu làm bộ mặt dữ tợn một lần nữa hỏi tôi: "Vừa rồi cậu ta liếc mắt đưa tình với ai thế?"

Tôi giả bộ: "Bay..... Bay rồi? Không nhìn thấy gì."

Đỗ Thăng giận dữ nói: "Lý Thích Phong với Tô, là một đôi thần kinh. Anh thấy ai cũng tựa như có ý đồ với em, bao gồm Tô, cô ấy dính lấy em như vậy, anh không thích nhìn. Phẩm Phẩm, thật sự anh muốn đem em cột ở dây lưng quần của mình, đi đến đâu cũng đều ở chung một chỗ!"

Đỗ Thăng thổ lộ làm cho tâm trí của tôi nhộn nhạo, tôi nhón chân lên chủ động hôn môi anh ấy, Đỗ Thăng nhiệt liệt đáp lại tôi, hai chúng tôi đang đứng ngoài đường người qua người lại, say tình mà hôn xuất thần.

Hôn vừa xong, chúng tôi khẽ thở dốc, tôi nhìn ánh mắt trêu đùa của Đỗ Thăng nói với anh ấy: "Ông xã, xe của anh đâu? Em muốn! Hiện tại em rất muốn!"

Đỗ Thăng hít một hơi thật sâu nói nhỏ với tôi: "Nhỏ Yêu Tinh!" Sau đó lôi tôi chạy qua khúc cua của con đường nhỏ. Xe đang đậu ở chỗ đó.

Đỗ Thăng mở cửa xe, hai chúng tôi ngồi ở phía sau. Đỗ Thăng khóa cửa xe xong, sau đó để tôi ngồi lên trên đùi của anh ấy, để cho tôi mặt đối mặt dạng chân ở trên người anh ấy. Trong mắt Đỗ Thăng ẩn chứa tình nồng nhìn tôi nói: "Nhỏ yêu tinh, đây là do em tự chọc lửa đó, em phải tắt lửa biết không!"

Tôi đem hai tay quàng trên cổ anh ấy, nhiệt liệt hôn anh ấy.

Bàn tay Đỗ Thăng vuốt ve dọc theo sống lưng của tôi, sau đó thăm dò vào trong váy của tôi, không ngừng trêu chọc.

Tôi rên rỉ thật thấp để mặc cho anh ấy trêu chọc, hai tay dò hướng hông của Đỗ Thăng cởi thắt lưng của anh. Đỗ Thăng vô cùng phối hợp với tôi, rất mau đã buông thắt lưng của anh ấy ra rồi mở khóa kéo của anh ấy.

Sau đó, tôi nhìn đến nơi đó đang trướng thật to, lập tức mắc cỡ, cả khuôn mặt đỏ bừng, không tiếp tục xuống tay được nữa. Đỗ Thăng thấy bộ dạng e sợ của tôi, cắn nhẹ bờ môi của tôi nói: "Có đầu không có đuôi, cô bé hư!" Sau đó tự mình động thủ giải phóng cho Đỗ Nhị.

Đỗ Nhị chui ra nhảy cà tưng thì tôi sợ hãi thốt lên vùi mặt vào ngực Đỗ Thăng một chút cũng không dám động đậy. Đỗ Thăng vén váy của tôi lên, nâng thân thể của tôi lên, sau đó để tôi hướng về phía Đỗ Nhị nhẹ nhàng ngồi xuống.

Tôi không khỏi rên rỉ ra tiếng. Cảm giác thật tuyệt vời.

Động tác Đỗ Thăng nhanh hơn, tôi phập phồng thở gấp hơn. Tiếng rên trong miệng tôi tràn ra càng lúc càng ngắn càng gấp rút, cả người từng điểm từng điểm luân hãm chìm trong ý loạn tình mê.

Sau một hồi tăng tốc lắc lư làm bắp đùi của tôi ê ẩm như nhũn ra, cuối cùng Đỗ Nhị cũng đem mồ hôi nóng bỏng của mình bắn ra. Tôi vô lực dựa vào người của Đỗ Thăng, trở về vị trí vừa kích tình kia.

Đỗ Thăng hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của tôi mà nói: "Bé con, ngày mai anh muốn về nước một chuyến."

Tôi khụt khà khụt khịt, làm nũng mà nói: "Ừm, anh phải sớm trở lại thăm em đó. Còn nữa, nhất định anh phải quay lại, em sẽ rất nhớ anh."

Đỗ Thăng sử dụng cái trán của mình chống đỡ cái trán của tôi, sau đó nói với tôi: "Phẩm Phẩm, yên tâm, tất cả sẽ ổn rất nhanh thôi."

Tôi nghe lời gật đầu. Nhưng tất cả sẽ ổn rất nhanh có được không?

... ...

Ngày hôm sau Đỗ Thăng phải đi, tôi từ trên lầu theo xuống tới lầu dưới, từ trong thang máy đi theo ra ngoài thang máy, từ nhà trọ theo tới phi trường.

Đỗ Thăng than thở nói: "Bé con, ngoan, mau trở về đi, anh sẽ rất mau trở về với em."

Tôi không yên lòng nắm tay áo của anh ấy hỏi: "Mỗi ngày anh đều gọi điện thoại cho em có được không? Có khi nào anh gọi được vài lần thì sẽ không thèm để ý em nữa? Có khi nào mấy ngày nữa anh đột nhiên thông báo cho em biết, anh sẽ kết hôn, mà không phải cùng em? Có thể như vậy hay không......"

Đỗ Thăng đưa tay bịt kín miệng của tôi, đau lòng nói với tôi: "Bé con, em đang đào khoét trái tim của anh đấy! Sẽ không! Chắc chắn sẽ không! Anh sẽ quyết tâm, cùng lắm thì thân bại danh liệt, bị người khác thóa mạ đi, tóm lại, sẽ không bao giờ không để ý tới em nữa!"

Tôi gật đầu một cái, cố gắng mỉm cười với Đỗ Thăng nói: "Ừh! Được rồi! Em sẽ không nghĩ lung tung nữa! Anh mau đi đi, sau đó nhanh trở lại nhé."

Đỗ Thăng hôn tôi, sau đó buông tôi ra, xoay người rời đi.

Tôi nhìn tay mình, mới vừa nãy tay áo của anh ấy còn nhẹ nhàng trong tay của tôi giờ đã rời đi, cả trái tim tôi bất an quặn đau.

Tôi đứng ở trên đường từ từ bước đi, nước mắt bất tri bất giác tràn ra.

Tôi sợ Đỗ Thăng xoay người, sẽ lại một lần nữa tê tâm liệt phế biệt ly.

Hai ngày nay rất nhiều chuyện đã thoát khỏi quỹ đạo vốn có của nó, trong lòng tôi vốn đã rối tinh rối mù, nay Đỗ Thăng rời khỏi, khiến tôi giống như không còn chỗ dựa, đối với tương lai bàng hoàng thấp thỏm.

Tôi ngồi lên chiếc ghế ven đường, nhận nhận chân chân cúi đầu khóc nức nở. Người đi đường nhất định sẽ cảm thấy tôi là người đang thất tình. Tôi cũng rất sợ, sợ lần này chúng tôi sẽ chia tay, tôi thật sự thành người thất tình.

Thời điểm tôi cúi đầu khóc một mình đến không cách nào kiềm chế, trong tầm mắt mơ hồ xuất hiện một đôi giày đàn ông màu đen. Tôi ngẩng đầu nhìn lên theo đôi chân kia, xuyên thấu qua mặt tràn đầy lệ, tôi thấy được khuôn mặt tuấn mỹ biểu hiện đau lòng.

Đỗ Thăng! Sao anh ấy không lên máy bay!

Tôi từ trên ghế đứng lên nhào vào trong ngực của anh ấy, lớn tiếng nghẹn ngào hỏi anh ấy: "Sao anh còn ở đây? Không phải anh đã lên máy bay rồi sao? Sao anh lại trở lại vậy?"

Đỗ Thăng vỗ nhẹ lưng của tôi nói: "Ngốc quá, anh không yên lòng, cũng không bỏ được em!"

Tôi nghe xong hết sức vui mừng liền khóc nhiều hơn, dũng cảm lớn tiếng nức nở.

Đỗ Thăng bất đắc dĩ trấn an tôi: "Được rồi, Được rồi, Phẩm Phẩm ngoan, đừng khóc nữa. Anh dẫn em cùng trở về nhé."

Tôi ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Đỗ Thăng, thậm chí đã quên khóc mà hỏi anh ấy: "Dẫn em cùng trở về? Nhưng mà em còn phải đi học......"

Đỗ Thăng lau nước mắt trên mặt cho tôi nói: "Ngốc quá, chồng em sẽ tự đi gặp giáo sư để giúp em xin nghỉ phép, về điểm thi của học kỳ này thì anh Đỗ đây có gì là không biết làm chứ? Chờ xử lý xong mọi việc, chúng ta sẽ cùng nhau quay lại đây. Để em ở đây một mình, anh lo lắng em sẽ khóc đến mất nước mà chết đó."

Tôi lập tức nín khóc mà mỉm cười.

Đỗ Thăng, anh ấy biết trong lòng tôi bất an!

... ...

Tôi trở lại nhà trọ để thu thập vài món cần thiết và vài bộ quần áo để mang theo. Tô nhìn tôi dọn dẹp hành lý vừa sợ hãi vừa hỏi tôi: "Ann, cậu muốn dọn ra ngoài sao?"

Tôi nói với cô ấy ấy: "Tô, không phải đâu, mình chỉ muốn.... Đi ra ngoài mấy ngày thôi, sẽ trở lại thật nhanh."

Tôi không muốn phải nói thật với Tô. Tôi ngừng lại, nâng Tô dậy.

Tô nhìn tôi muốn nói nhưng lại thôi, sau đó từ trên người lấy ra một cái kim cài áo nói: "Ann, cái kim cài áo này, là của ba mình năm đó tặng cho mẹ của mình, nay tặng nó lại cho cậu, cậu hãy nhận lấy có được không?"

Tôi căn bản là muốn cự tuyệt, nhưng nhìn đến biểu tình khẩn cầu của Tô, liền mềm lòng, nhận lấy kim cài áo.

Lo lắng trên mặt Tô đã phai đi rất nhiều, tôi nghĩ rằng cô ấy tặng cho tôi cái kim cài áo này, ý của cô ấy nhất định là muốn tôi xem cô ấy như người bạn tốt mà đừng bao giờ quên cô ấy.

Đương nhiên tôi luôn coi cô ấy là người bạn tốt nhất, nhưng với điều kiện là không được làm tổn thương nhau, nếu không, thật sự là tôi không biết mình còn có thể đối xử với cô ấy giống như trước kia hay không.

Tôi vừa dọn dẹp đồ đạc vừa nghĩ đến một chuyện, sau đó tôi ngẩng đầu lên cố gắng làm như không chú ý đến dáng vẻ của Tô: "Tô, cậu cần máy chụp hình à, mình có một cái máy chụp hình rất tốt, nếu cậu muốn dùng thì mình có thể cho cậu mượn."

Tô nhíu mày nghi ngờ nói: "Máy chụp hình? Mình có máy chụp hình rồi, tại sao đột nhiên lại muốn cho mình mượn máy chụp hình vậy?"

Trong lòng tôi run lên một cái, trực giác mách bảo có chuyện gì đó không tốt sắp xảy ra!

Tôi miễn cưỡng nặn ra nụ cười nói: "Không có gì. Lần trước nghe Lý Thích Phong nói cậu không có máy chụp hình."

Tô nói: "Sao lại như vậy chứ, mình có mà."

Tôi hỏi Tô: "Lý Thích Phong và cậu, rốt cuộc hai người có quan hệ như thế nào?"

Tô nói: "Ann, chúng tôi thực sự là bạn bè trai gái."

Tôi lại hỏi Tô gần đây có thấy Lý Thích Phong không, Tô đánh trống lãng đáp: "Ann, rốt cuộc cậu muốn đi đâu vậy? Cậu không đi có được hay không?"

Tôi nhẹ nhàng lắc đầu một cái.

Tôi xách theo hành lý đi ra cửa, Tô gọi tôi một tiếng. Tôi quay đầu lại, mặt Tô rầu rĩ nói: "Ann, nhớ cận thận!"

Tôi cười cười, nói với Tô: "Cậu cũng vậy nhé!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn diepdiep về bài viết trên: angelshop_hcm, antunhi, conluanho, futhuybilangquen, m.truyen, pjkatiff, thoathan, vivianlai
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anh du, emelsabes, HanXu, sujuno1, sukate, Teddy123, Tiếu Yên và 196 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.