Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu

 
Có bài mới 24.12.2012, 13:04
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.08.2012, 18:25
Bài viết: 1227
Được thanks: 6133 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 49: Bí mật quá khứ ( hai )


Convert: ngocquynh520

Edit: Heidi

Vào ngày mà phần lớn chương trình phần mềm tìm kiếm của Đỗ Thăng đã được làm xong, Hứa Linh chủ động gọi điện thoại cho Đỗ Thăng hẹn anh ấy ăn cơm tối. Đỗ Thăng sau khi để điện thoại xuống đã nghĩ, gần đây sự nghiên cứu của mình có sự tiến triển mang tính quyết định, mặt khác tình cảm của mình tựa hồ cũng có sự đột phá trong bản chất, thế là càng nghĩ đến thì đáy lòng bắt đầu hân hoan mừng rỡ.

Khi Đỗ Thăng cùng Hứa Linh bước chầm chậm đi dạo dưới ánh trăng mờ ảo hắt lên những bóng cây, khi anh ấy muốn nhẹ nhàng cầm đôi bàn tay nhỏ bé trắng nõn của người con gái đi bên cạnh, khi anh ấy muốn thổ lộ niềm vui sướng tràn đầy trong lòng thì anh và cô ấy đều không nghĩ tới, cuộc sống của bọn họ từ giờ khắc này về sau, sẽ xảy ra biến đổi lớn kinh hoàng.

Đỗ Thăng và Hứa Linh, hai người họ cùng nhau, ở trong thế giới ồn ào đông đúc này, biến mất!

Ước chừng mười ba ngày.

Bọn họ, bị bắt cóc.

Người bắt cóc bọn họ có mục đích rất rõ ràng, bọn họ muốn phần mềm tìm kiếm Engine của Đỗ Thăng.

Đỗ Thăng rất kinh ngạc, anh ấy hỏi người bắt cóc mình và Hứa Linh từ đâu biết được chuyện này. Bọn bắt cóc đều là kẻ lang thang, dân liều mạng từ các quốc gia nghèo khó tới, chỉ nói là thu tiền của người thay người làm việc. Đỗ Thăng nói bản thân mình còn chưa biên soạn ra cả bộ chương trình đầy đủ, lấy đâu ra đưa cho bọn chúng. Bọn bắt cóc liền đem Hứa Linh mang đi nhốt ở phòng sát vách, lấy cô ấy uy hiếp Đỗ Thăng, nói, không muốn nhìn thấy Hứa Linh chịu khổ hoặc mất mạng, thì ngoan ngoãn viết ra, viết ngay tại chỗ này, viết lập tức, viết xong sẽ thả người.

Đỗ Thăng lúc mới bắt đầu thì vừa từ từ viết vì muốn trì hoãn thời gian, vừa nghĩ tới phải dùng cách nào để có thể trốn thoát khỏi đám lưu manh kia. Trong lòng Đỗ Thăng rất sợ, không phải sợ đám người kia sẽ xử lý mình ra sao; đối tượng khiến anh ấy sợ không phải người, mà là tính người. Anh ấy tự gây mê lý chính mình, tự nói với bản thân, mọi chuyện sẽ không đúng như mình suy nghĩ đâu.

Sau đó bọn bắt cóc phát hiện Đỗ Thăng đang cố ý trì hoãn thời gian, liền đi đến phòng Hứa Linh bị nhốt. Từ phòng bên lập tức truyền tới tiếng kêu thảm thiết của Hứa Linh, Đỗ Thăng nghe được tiếng đám người kia đánh cô ấy. Đỗ Thăng nghĩ tới Hứa Linh là một cô gái dịu dàng, thể chất yếu đuối như vậy, bình thường mình và Âu Tề đối với cô ấy che chở cũng không kịp, mà bây giờ cô ấy lại bị chính mình liên lụy mà bị những tên lỗ mãng như bọn cầm thú không ngừng hành hung, nghĩ tới đây, phần lý trí của Đỗ Thăng dùng cho sự trì hoãn chống cự hoàn toàn bị trừ khử, anh ấy bắt đầu ra sức lập trình, liều mạng lập trình, chỉ cần anh ấy thoáng dừng lại, sẽ có tiếng kêu thảm thiết của Hứa Linh từ sát vách truyền đến.

Cứ như vậy tối tăm không ánh mặt trời sống qua mười ba ngày, Đỗ Thăng đem chương trình lập trình xong, anh ấy biết bọn bắt cóc sẽ không cho mình lưu lại con đường tốt gì, liền yêu cầu bọn họ thả Hứa Linh trước, nếu không liền mang theo chương trình cùng nhau chui xuống mồ.

Thế mà, ở trước mặt một đám liều mạng mất hết nhân tính, tư thái cứng cỏi của Đỗ Thăng không hề có chút giá trị nào, lời lẽ cứng rắn của anh vừa dứt, sát vách liền truyền đến tiếng kêu thảm thiết của Hứa Linh. Đỗ Thăng đành khuất phục, anh ấy đem chương trình giao cho bọn bắt cóc, sau đó, anh ấy bị trói lại rồi những quả đấm và gậy gộc hung hãn liên tiếp giáng xuống như vũ bão, cho đến khi hôn mê bất tỉnh.

Thời điểm Đỗ Thăng tỉnh lại lần nữa, anh ấy phát hiện mình đã nằm ở trong bệnh viện. Người đầu tiên mà Đỗ Thăng nhìn thấy, là Âu Tề.

Đỗ Thăng hỏi Hứa Linh thế nào rồi, có sao không?

Âu Tề nói Hứa Linh rất tốt, chỉ là bị kinh sợ.

Đỗ Thăng hỏi mình nằm bệnh viện mấy ngày rồi?

Âu Tề nói, hai ngày.

Đỗ Thăng hỏi nữa, tôi làm thế nào đến được bệnh viện?

Âu Tề nói, Đỗ Thăng, cậu nên chuẩn bị tư tưởng. Kẻ chỉ thị bắt cóc cậu, là, Hà Tư Chu.

Đỗ Thăng vì câu nói này mà thống khổ, gương mặt méo mó.

Quả nhiên là như vậy, quả nhiên là anh đoán đúng, đây chính là nguyên nhân khiến cho anh ấy cảm thấy sợ hãi, bản tính con người thật đáng ghê tởm!

Âu Tề nói: ngày thứ hai không thấy cậu và Linh, tôi muốn báo cảnh sát, Hà giáo sư lại không đồng ý, nói các người căn bản sẽ không xảy ra vấn đề gì, không có chuyện thì không cần thiết báo cảnh sát; mà một khi các người xảy ra chuyện thật ví dụ bị bắt cóc, báo cảnh sát sẽ càng làm lớn chuyện, càng uy hiếp đến sự an toàn của các người. Tôi cảm thấy có lý, liền nghe theo ông ta. Nhưng mấy ngày sau tin tức của các người vẫn hoàn toàn bặt vô âm tín, mà ông ta lại vẫn kiên trì chủ trương không báo cảnh sát. Trong lòng tôi nổi lên nghi ngờ, âm thầm chú ý ông ta, sau đó tôi nghe thấy ông ta cùng bọn bắt cóc nói chuyện qua điện thoại, lấy được chương trình liền giết con tin. Tôi thất kinh, lập tức âm thầm báo cảnh sát, cuối cùng thời điểm bọn chúng xuống tay đối với cậu thì tôi tìm được cậu và Linh! Thăng, tôi là họa sĩ không hiểu các ngươi làm lập trình, nhưng tôi muốn biết, rốt cuộc là chương trình gì, làm sao nó có thể khiến cho một người đánh mất lý trí, mất đi nhân tính đến trình độ đó!

Đỗ Thăng cả người như rớt vào hầm băng, toàn thân nổi lên hơi lạnh thấu xương. Anh hồi tưởng một phen, hiểu ra được thì ra giáo sư vẫn luôn khích lệ mình đừng bỏ cuộc hẳn là vì muốn nuốt trọn chương trình tìm kiếm Engine! Tại sao dục vọng có thể làm cho một người trở nên hoàn toàn thay đổi như thế! Đã từng là ân sư ân cần dạy bảo, hôm nay cũng là một tên đao phủ độc ác thiếu chút nữa hại anh mất mạng! Đỗ Thăng rất thống khổ, anh ấy nghĩ không thông tại sao có thể trở thành như vậy.

Đỗ Thăng hỏi Âu Tề, sau đó thì sao?

Âu Tề nói: cứu cậu và Linh ra, tôi nghe cảnh sát nói, Hà giáo sư ở trong phòng làm việc, sợ tội tự sát rồi.

Cổ họng của Đỗ Thăng căng thẳng, một loại hít thở không thông run rẩy lập tức đánh úp lên toàn thân anh.

Như vậy, có phải là kết cục tốt nhất hay không?

Đỗ Thăng muốn nói với Âu Tề, ông ta tự sát, đó là ông ta bị trừng phạt đúng tội; nhưng sau khi há miệng, anh ấy phát hiện trừ nghe được thanh âm bản thân mình nghẹn ngào ra, không nghe được những cái khác nữa.

Âu Tề nhìn mặt Đỗ Thăng, lộ vẻ rất không nhẫn tâm, tựa hồ có lời muốn nói lại không cách nào mở miệng, liên tục do dự, cuối cùng vẫn mở miệng nói: Thăng, tôi hiểu rõ lúc này không nên nói với cậu điều này, nhưng, vì Linh, tôi không thể không nói. Ngày đó Linh tìm cậu là muốn nói với cậu, chúng tôi quyết định đính hôn, cô ấy muốn nói với cậu tiếng xin lỗi. Nhưng không nghĩ tới lại gặp phải chuyện này. Chuyện này đối với cô ấy mà nói là một đả kích rất lớn, cô ấy nói không bao giờ muốn gặp lại cậu nữa. Thăng, vì Linh, cậu không nên gặp cô ấy nữa, được không? Cậu sẽ kích động đến cô ấy!

Đỗ Thăng chỉ trong một đêm, cảm thấy từ trên đỉnh cao nhất của cuộc sống bị hung hăng, nặng nề, nhẫn tâm vứt xuống đáy thấp nhất. Chịu đả kích liên tiếp, thống khổ đè ép anh đến nỗi không cách nào thở được.

Mặc dù anh ấy có sự nghiệp của mình, nhưng anh ấy lại bị người mình tôn kính nhất phản bội; mặc dù anh ấy đã vang danh thiên hạ, nhưng ngay cả cô gái mình yêu cũng không có được.

Về chuyện này, cảnh sát chấp nhận thỉnh cầu của Đỗ Thăng, đem nó ép tới gió thổi cũng không lọt. Cho nên, trên thế giới này căn bản không có mấy người biết, Đỗ Thăng, anh ấy từng ở trong thế giới ồn ào đông đúc này, trải qua mười ba ngày, mười ba ngày thống khổ như địa ngục!

Sau này, Đỗ Thăng thay đổi, không hề nho nhã lịch sự nữa, mà trở nên phong lưu cợt nhả.

Sau này, Đỗ Thăng mệt mỏi, anh ấy không muốn sống tiếp ở Nước Mỹ nữa, anh ấy muốn rời khỏi nơi đã mang đến cho mình vết thương vĩnh cửu, sau đó bắt đầu cuộc đời mới.

Vì vậy, Đỗ Thăng, trở về nước.

Vì vậy, Đỗ Thăng, gặp được Nhậm Phẩm, một cô gái ngây ngốc nhưng lại làm cho anh động lòng, chính là, tôi.

Chúng tôi yêu nhau, lại yêu ở thời điểm không thỏa đáng nhất.

Đỗ Thăng đối với Hứa Linh vẫn ôm một loại áy náy không cách nào nói rõ, vì vậy khi anh ấy nghe nói Âu Tề không đối xử tử tế với Hứa Linh thì anh có cảm giác rất căm tức, rất lo âu, anh ấy khiển trách Âu Tề, cũng đe doạ nói muốn dẫn Hứa Linh đi.

Anh ấy chỉ muốn dọa Âu Tề một chút, anh nghĩ thông qua phương thức như thế để thúc đẩy Âu Tề đối với Hứa Linh khá hơn một chút.

Chỉ là khi thật sự tới Mỹ, anh ấy phát hiện, sự tình trái ngược hoàn toàn với điều mà anh ấy luôn nghĩ đó là sự thật, hoàn toàn khác xa!

Hứa Linh, bị điên rồi!


P/s : Gửi tới bà kon lời chúc giáng sinh an lanh và hạnh phúc!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn HeidiChen về bài viết trên: alina91, angelshop_hcm, antunhi, conluanho, futhuybilangquen, myuyen79, p0n.superstar, thoathan, tôm chiên xù, vivianlai
     

Có bài mới 25.12.2012, 02:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.08.2012, 18:25
Bài viết: 1227
Được thanks: 6133 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 50:  Đỗ Thăng tự thuật.

Convert : ngocquynh520

Dịch lại  : Heidi

Tôi đến Mỹ, phát hiện ra rằng ba năm nay những điều trước đây tôi vốn cho rằng là sự thật, căn bản không phải là sự thực chân chính! Sự thực chân chính là, Hứa Linh bị điên rồi!

Thì ra sự thật chính là, năm đó Hứa Linh tìm tôi, đích xác là vì bày tỏ thái độ muốn lựa chọn ở bên cạnh tôi, nhuwg mà chưa kịp nói, hai chúng tôi đã bị bọn lưu manh mà giáo sư mua chuộc bắt cóc đi.

Tôi vẫn luôn cho rằng, Hứa Linh phát ra những tiếng kêu la thảm thiết đó là bởi vì cô ấy bị đánh. Tôi thật sự ngu xuẩn, một đám côn đồ liều mạng mất đi tính người như lũ bọn chúng, sau khi nhìn thấy một cô gái xinh đẹp thoát tục như Hứa Linh, làm sao có thể không sinh ra tà niệm đây? Tôi thật sự ngu xuẩn, Hứa Linh chỉ ở phòng cách vách mà tôi lại không cảm nhận được, ở đó suốt mười ba ngày, cô ấy hết lần này đến lần khác bị những tên khốn đó làm nhục cưỡng bức! Tôi thật sự ngu xuẩn, sau khi Âu Tề cứu chúng tôi, cậu ta nói gì tôi liền tin cái đó, cậu ta nói không để cho tôi gặp Hứa Linh, đừng kích động cô ấy, tôi liền không gặp chỉ vì sợ làm tổn thương đến cô ấy, thế là tôi bỏ đi, tôi trở về nước, tôi đã gặp Phẩm Phẩm, tôi đã yêu cô ấy, sau đó Âu Tề mới nói cho tôi biết, Hứa Linh vì tôi mà bị điên!

Âu Tề, tôi nên vì sự vĩ đại vô tư của cậu mà reo hò tán thưởng sao?

Âu Tề nói Hứa Linh trong suốt ba năm qua vẫn coi cậu ta là thế thân của tôi, không chỉ cậu ta, mà tất cả đàn ông đều bị Hứa Linh coi là tôi, ở trong tâm trí của cô ấy, ai cũng đều là "Thăng" của cô ấy!

Trong ba năm nay, Hứa Linh trải qua trị liệu đã không còn giống với quá khứ luôn luôn phát cơn điên, cô ấy hiện nay lúc tốt lúc xấu, lúc thanh tỉnh không khác gì người bình thường, chỉ là bản thân đã quên mất đoạn kí ức bị bắt cóc thê thảm kia. Mà thời điểm cô ấy lên cơn điên, cô ấy không cự tuyệt bất kỳ người đàn ông nào, cô ấy lên giường với bọn họ, gọi bọn họ là “Thăng”!

Âu Tề nói với tôi, cậu ta chịu đủ rồi! Cậu ta nói sớm biết như vậy, năm đó nên đem chân tướng sự thật nói cho tôi biết, cậu ta nói cậu ta đã có suy nghĩ ích kỉ muốn chăm sóc Hứa Linh cả đời, không ghét bỏ chê bai cô ấy, cũng sẽ không bỏ rơi cô ấy, nhưng cậu ta lại không cách nào chịu được chuyện người con gái mình yêu cứ mỗi khi lên cơn điên là sẽ tùy tiện cùng người khác nảy sinh quan hệ!

Âu Tề nói, Đỗ Thăng, trừ phi cô ấy thật sự ở bên cạnh Đỗ Thăng chân chính, nếu không, cô ấy vẫn sẽ tiếp tục sống như vậy!

Âu Tề nói, Đỗ Thăng, cô ấy là do cậu nên mới biến thành như ngày hôm nay, cậu nên gánh vác trách nhiệm của một người đàn ông!

Loạn rồi, tất cả loạn hết rồi, cuộc sống của tôi một lần nữa toàn bộ bị lật đổ! Tôi cứ cho rằng ba năm trước đây là địa ngục thê thảm nhất trong cuộc đời tôi, nhưng so với hiện tại thì chả đáng là gì!

Phẩm Phẩm, Phẩm Phẩm của tôi phải làm sao đây! Mấy ngày hôm nay tôi không dám gọi điện thoại cho cô ấy, tôi sợ bản thân sẽ không khống chế được mình rồi khóc rống lên, tôi không biết mình nên làm cái gì!

Trách nhiệm đàn ông! Đúng vậy! Tôi nên chịu trách nhiệm đối với Hứa Linh, vậy còn Phẩm Phẩm thì sao đây? Tôi trêu chọc cô ấy, nghĩ mọi cách làm cô ấy yêu tôi, sau đó, vì phải gánh lấy cái gọi là trách nhiệm của một thằng đàn ông với một người con gái khác, tôi lại phải vứt bỏ cô ấy! Tôi thật sự căm hận chính mình!

Ở giây phút tôi không thể nào quyết định, Âu Tề dẫn tôi đi gặp Hứa Linh. Giây phút Hứa Linh nhìn thấy tôi, cao hứng như đứa bé, nhìn cô ấy thuần khiết xinh đẹp như vậy, nhưng bởi vì tôi đã phải chịu đủ sự hành hạ giày vò bẩn thỉu không tưởng tượng nổi ấy; cũng bởi vì tôi mà linh hồn thuần khiết của cô ấy trong lúc thoát ly tư duy trí não, thể xác bị người khác tùy tiện bừa bãi chiếm giữ! Là tôi! Tất cả mọi chuyện đều do tôi gây nên! Tôi phải chịu trách nhiệm với cô ấy, nhất định phải chịu trách nhiệm với cô ấy!

Nhưng Phẩm Phẩm thì sao, Phẩm Phẩm của tôi thì phải làm thế nào!

Đêm hôm đó, tôi say bét nhè thất thanh khóc rống lên, trừ câu xin lỗi, tôi không biết, tôi còn có thể nói gì nữa.

Sau khi trở về nước, tôi muốn đi gặp Phẩm Phẩm của tôi lần cuối, tôi thấy được cô ấy từ phòng của sư huynh đi ra. Nghe bọn họ cười cười nói nói, từng câu từng chữ đều như đang tùng xẻo trái tim tôi!

Nhưng tôi nghĩ lại, như vậy cũng tốt! Sư huynh của Phẩm Phẩm, nhất định sẽ thương yêu cô ấy!

Cho nên trong giây phút đó, tôi rốt cuộc cũng đưa ra được quyết định sau cùng: Tôi chia tay với Phẩm Phẩm, để cô ấy lại cho Sư huynh cô ấy, sẽ để cho sư huynh cô ấy thay tôi thương cô ấy, cưng chiều cô ấy ở nửa cuộc đời sau; mà tôi, sẽ dùng quãng đời còn lại, đi gánh vác cái được coi là trách nhiệm của đàn ông!

Tôi kiếp này, từ nay về sau, sẽ không có tình yêu nữa!

Phẩm Phẩm, đừng trách anh không cho em biết bất kỳ lý do chia tay nào, em là cô nhóc ngốc nghếch, khù khờ đến hồ đồ, biết được vì lý do gì mà anh chia tay với em, em sẽ bất chấp tất cả để được ở bên anh, cho dù là làm tình nhân cả đời không thể ló ra ngoài ánh sáng đi chăng nữa! Bảo bối, cuộc đời của anh đã bị hủy hoại rồi, bị hủy hoại ở ba năm trước đây, hủy hoại ở tiếng cầu khẩn bi thảm nhất thế gian của Hứa Linh phát ra; nhưng em, nên có một người khác toàn tâm toàn ý thương em - cưng chiều em - yêu em! Bảo bối, trách anh đi! Hận anh đi! Sau đó, quên anh đi! Sau đó, sẽ sống bên cạnh sư huynh của em thật hạnh phúc! Sau đó, Đỗ ca ca sẽ lặng thầm nhìn em, chúc phúc cho em!

Vậy mà, tôi sai lầm rồi, tôi sai hoàn toàn, sai vô cùng, sai đến nỗi tôi hận không thể giết chết bản thân mình!

Trong cuộc sống không có Phẩm Phẩm ở bên, mỗi ngày tôi đều phải sống trong sự thống khổ cùng tuyệt vọng.

Rốt cuộc tôi cũng hiểu rõ, có một số việc, đúng và sai, yêu và hận, được và mất, vui vẻ và thống khổ, quyết định và hối hận, tất cả đều chỉ ở một ý niệm.

Tôi cho rằng cách làm đoạn tuyệt mối quan hệ như lúc đầu đó, là sự lựa chọn tốt nhất đối với Phẩm Phẩm. Nhưng sau đó tôi mới hiểu được, tôi thật sự sai rồi, sai đến nỗi chết cũng không đền tội được!

Đây được gọi là ranh giới giữa thiên đàng và địa ngục chỉ cách một ý niệm.

Cứ nghĩ là có thể đem hạnh phúc đến cho người khác, nhưng chưa từng nghĩ qua, thật ra thì, lại làm tăng lên thống khổ nhiều hơn gấp trăm lần!

Ngày đó, tôi dẫn Hứa Linh đi bệnh viện kiểm tra phụ khoa, phát hiện tên tuổi Phẩm Phẩm trước máy vi tính! Tôi trở lại công ty dùng máy tính lẻn vào hệ thống máy vi tính của bệnh viện, vì vậy, tôi biết được, con của chúng tôi đã mất rồi!

Phẩm Phẩm là một cô gái mềm yếu thế kia, vì tôi mà phải chịu đựng nỗi thống khổ mất đi đứa bé! Nếu như cô ấy chưa bao giờ gặp tôi, bây giờ, nhất định cô ấy còn là một cô gái vô tư vô lự vừa ngốc nghếch vừa yêu đời; nếu như mà tôi không hết lần này đến lần khác trêu chọc cô ấy, bây giờ, mỗi ngày cô ấy sẽ không vì tôi mà thống khổ; nếu như tôi không vì chịu trách nhiệm với Hứa Linh mà chia tay với Phẩm Phẩm,  không tự cho mình là đúng khi cho cô ấy một cái gọi là sự quyết định tốt nhất, bây giờ, nhất định chúng tôi sẽ hạnh phúc bên nhau, cùng nhau đón chờ ngày cục cưng của chúng tôi đến bên cuộc đời này!

Tôi hận bản thân tôi! Tôi thật sự muốn đứng trên đỉnh một tòa nhà cao tầng nhảy xuống kết liễu cho xong!

Phẩm Phẩm của anh! Cô bé ngốc nghếch của anh! Bảo bối của anh! Anh yêu em như vậy, nhưng cũng chính anh làm tổn thương em sâu sắc như vậy!

Tôi chịu trách nhiệm với Hứa Linh, nhưng ai sẽ tới chịu trách nhiệm với cô gái ngốc nghếch của tôi!

Phẩm Phẩm, anh phải làm thế nào, em mới bằng lòng tha thứ cho anh!

Phẩm Phẩm của anh, cô bé ngốc nghếch!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn HeidiChen về bài viết trên: alina91, angelshop_hcm, antunhi, conluanho, futhuybilangquen, gemma_2719, hauyen, myuyen79, p0n.superstar, thoathan, vivianlai
     
Có bài mới 26.12.2012, 18:10
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.08.2012, 18:25
Bài viết: 1227
Được thanks: 6133 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 51 : Quyết định


Convert : Ngocquynh520

Dịch lại  : Heidi

Tôi và Đỗ Thăng cùng nhau nằm trên giường bệnh, mặt đối mặt với nhau. Thời gian một ngày, nước mắt của tôi khô rồi lại chảy, chảy rồi lại khô, vì sự uất ức của mình, vì sự uất ức của Đỗ Thăng, vì sự uất ức của Hứa Linh, vì sự uất ức của Âu Tề, vì số mạng đã tăng thêm sự uất ức trên mỗi người chúng tôi.

Chúng tôi không ai là người xấu, nhưng mỗi người chúng tồi đều phải hứng chịu những thứ mà chúng tôi vốn không cần phải gánh chịu.

Đỗ Thăng hỏi tôi có hận anh ấy không, tôi vẫn rớt nước mắt khóc không ra âm thanh, gật đầu một cái. Thế là Đỗ Thăng khóc.

Đỗ Thăng hỏi tôi còn yêu anh ấy không, tôi vẫn rớt nước mắt khóc không ra âm thanh, gật đầu một cái. Thế là Đỗ Thăng cười.

Lúc anh ấy cười trên gương mặt còn ràn rụa nước mắt, lúc anh ấy cười trong đôi mắt vẫn còn vương những giọt lệ long lanh.

Đỗ Thăng hỏi tôi có nhớ anh ấy không, tôi khóc thút thít nói: "Không nhớ, một chút cũng không nhớ!". Đỗ Thăng cũng thút thít nói: "Anh không tin, một chút cũng không tin!"

Đỗ Thăng hỏi tôi có biết lúc tôi nằm viện anh ấy đến thăm tôi không. Tôi vừa nghẹn ngào vừa trả lời anh ấy: "Biết, còn biết anh thừa dịp lau mồ hôi giúp em để sàm sỡ! Chiếm tiện nghi của em! Sờ soạng thân thể em! Hôn môi em! Sắc lang! Đáng xấu hổ! Khốn kiếp! Làm sao anh có thể dê xồm như vậy! Làm sao anh có thể như vậy chứ! Đỗ Thăng, anh thật quá đáng ghét! Em hận anh chết đi được!" Tôi cứ nói, nói ra hết, đem tất cả những sự uất ức trong lòng móc ra hết, lúc bắt đầu là nghẹn ngào sau đó biến thành kể tội khóc lóc lớn tiếng.

Gương mặt Đỗ Thăng lộ rõ sự đau lòng, ôm tôi vào trong ngực, không ngừng nỉ non ở bên tai tôi 3 chữ ‘Anh xin lỗi’. Sự nặng nề cùng áy náy trong thanh âm của anh ấy đè ép tôi đến nỗi tôi hít thở khó nhọc.

Từ trước tới nay, anh ấy cũng đau khổ! Anh ấy vừa phải chịu trách nhiệm đối với cái gọi là trách nhiệm của đàn ông với Hứa Linh, lại phải dốc sức đè nén tình cảm với tôi, còn phải chịu đựng sự áy náy của anh ấy đối với tôi cùng sự oán hận của tôi đối với anh ấy.

Tôi bắt đầu vì Đỗ Thăng mà thấy đau lòng, tôi từ trong ngực của anh ấy chui ra, đổi tay ôm lấy Đỗ Thăng vào lòng tôi, tôi lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu của anh ấy, từng cái từng cái, từ từ, dịu dàng, vỗ về anh ấy.

Tôi nói với anh ấy: "Đỗ Thăng, anh biết không, để yêu một ai đó, chỉ cần một giây; nhưng muốn quên anh ta, lại cần cả một đời! Tại thời khắc anh khiến em yêu anh thì em đã biết, cuộc đời này của em sẽ không bao giờ quên được anh!"

Đỗ Thăng vùi đầu ở trước ngực tôi, đôi tay vòng ở ngang hông tôi, siết thật chặt. Anh ấy dùng giọng buồn buồn hỏi tôi: "Phẩm Phẩm, cục cưng của chúng ta, cục cưng...... anh..... Phẩm Phẩm, anh rốt cuộc nên làm như thế nào, mới có thể đền bù sai lầm này!"

Lòng của tôi rên lên đau đớn, vì cục cưng của chúng tôi không có phúc phận được đến với cuộc đời tươi đẹp này. Tôi ô ô khóc, khẽ nói với Đỗ Thăng: "Không thể! Cho dù anh có làm bất cứ cái gì cũng không thể đem cục cưng trở lại! Anh bồi thường không nổi!"

Đỗ Thăng nhấc đầu lên khỏi ngực tôi, dùng đôi tay nâng khuôn mặt tôi lên, trong đôi mắt tràn đầy những giọt lệ chất chứa nỗi đau đớn khôn nguôi, thương tiếc cùng sám hối. Hai ngón tay cái của anh ấy nhẹ nhàng lướt qua hai gò má tôi, giúp tôi lau đi những giọt nước mắt vương trên má. Anh ấy đem cái trán của mình áp chặt lên trán tôi, bốn mắt chúng tôi si ngốc nhìn nhau, sau đó Đỗ Thăng hỏi tôi: "Phẩm Phẩm, ngày đó, đau không?"

Tôi khụt khịt cái mũi, đè nén sự đau khổ tột cùng từ đáy lòng dâng lên: "Đau! Rất đau! Vô cùng đau! Không chỉ đau ở thể xác, mà tâm càng đau hơn! Cha cục cưng không cần mẹ cục cưng nữa! Mẹ cục cưng không cần cục cưng nữa! Cha là kẻ xấu xa! Mẹ cũng là kẻ xấu xa! Cục cưng là đứa bé ngoan, nhưng cục cưng không còn nữa rồi! Đỗ Thăng anh là người cha xấu xa! Em cũng là người mẹ xấu xa! Hai người chúng ta đều là bậc cha mẹ xấu xa! Hai chúng ta thật khốn nạn!"

Đỗ Thăng nhìn thấy trong đôi mắt tôi tràn đầy nỗi bi thương không thể nói thành lời, anh ấy dí sát môi ở trên môi của tôi, dùng thanh âm run rẩy nỉ non: "Anh là người cha xấu xa! Anh là kẻ khốn nạn! Chỉ một mình anh khốn nạn thôi! Phẩm Phẩm là người mẹ tốt! Phẩm Phẩm, anh xin lỗi!"

Tôi rời khỏi môi Đỗ Thăng nhẹ nhàng hỏi anh yêu tôi ư, Đỗ Thăng ra sức gật đầu, đem tất cả những giọt lệ anh ấy dốc sức kiềm chế trong khoang mắt rớt trên gò má.

Tôi hỏi Đỗ Thăng có nhớ tới tôi sao; Đỗ Thăng nhìn vào mắt tôi chớp mắt nói: "Bảo bối, biết không, anh say đến nỗi quên bản thân mình là ai, nhưng trong miệng anh vẫn không ngừng kêu tên em. Phẩm Phẩm, nếu như mà anh có thể ít nhớ tới em một chút, anh sẽ không thống khổ như vậy rồi. Phẩm Phẩm, anh nhớ em, nhớ đến nỗi không thiết tha gì hết!"

Tôi nghe Đỗ Thăng trả lời như vậy, đầu tiên là không nhịn được "Xì" một tiếng vui mừng, sau đó thì bắt đầu ‘oa oa’ cất tiếng khóc lớn long trời nở đất, như muốn đem đủ loại uất ức, đủ loại đau lòng, đủ loại không cam lòng cùng với đủ loại nhung nhớ trước đó, tất cả mọi thứ đều dựa vào trận khóc rống này mà phát tiết ra ngoài hết!

Đỗ Thăng dùng sức ôm lấy tôi thật chặt, không ngừng vỗ nhẹ lưng tôi, vỗ về tôi, không ngừng ở bên tai tôi thì thầm : Bảo bối, anh xin lỗi! Bảo bối anh nhớ em! Bảo bối, anh yêu em!

Tôi dần dần, dưới sự an ủi vỗ về của Đỗ Thăng, vì bản thân khóc nhiều quá nên hơi thở mệt mỏi, ở trong một căn phòng có ánh sáng mờ nhạt, tôi từ từ chìm vào giấc ngủ mê man......

Ở trong quá trình ý thức của tôi từ mông lung dần dần trở nên thanh tỉnh, tôi hình như nghe được Đỗ Thăng nhỏ giọng nói với người khác: "Làm phiền nhẹ một chút, bảo bối của tôi vừa mới ngủ, đừng đánh thức cô ấy, cám ơn!"

Tôi lặng lẽ mở mắt, thì ra là y tá đang tiêm cho Đỗ Thăng. Giờ phút  này tôi đang dán chặt vào Đỗ Thăng, nằm ở trên giường bệnh của anh ấy, mà Đỗ Thăng nửa ngồi ở bên cạnh tôi. Tôi thấy được vẻ mặt hâm mộ của y tá cảm thán nói với Đỗ Thăng: "Ngài đối với cô ấy thật là tốt! Xem ra ngài rất yêu cô ấy!"

Đỗ Thăng gật đầu nói: "Đúng vậy, tôi yêu cô ấy chết đi được."

Tôi nhẹ nhàng đặt tay tôi vào trong tay Đỗ Thăng. Đỗ Thăng cảm giác được trong tay mình có thêm một bàn tay, lập tức cúi đầu xuống nhìn tôi, ánh mắt của chúng tôi si ngốc quấn lấy nhau, cũng không dời ra nữa.

Y tá khoa trương kêu to: "Trời ạ! Tôi phải đi rồi, các người thật sự quá sến đi!" Sau đó rất nhanh rời khỏi phòng bệnh.

Tôi si ngốc nhìn Đỗ Thăng nói: "Đỗ Thăng, anh biết không, nếu như là ở trong nước, nhất định y tá sẽ không để cho em nằm cùng bệnh nhân trên giường bệnh đâu, nhất định họ sẽ đặc biệt khinh bỉ nói với em là muốn nằm thì về nhà mà nằm, nơi này là bệnh viện, là nơi để cho bệnh nhân chữa bệnh, không phải cho cô dùng vào việc nói chuyện yêu đương!"

Đỗ Thăng cũng si ngốc nhìn tôi nói: "Phẩm Phẩm, em biết không, em thật sự là rất sát phong cảnh. Anh cảm thấy sau khi chúng ta tình cảm nồng nàn nhìn nhau như thế, đáng lẽ chúng ta phải sấm sét ào ào điên cuồng lăn đi lộn lại mới đúng chứ! Kết quả là lúc em dùng ánh mắt thâm tình, lời mời gọi, trêu ghẹo, quyến rũ đó nhìn anh, nhưng lại nói với anh những chuyện hoàn toàn không dính dáng! Nhưng Phẩm Phẩm, em yên tâm, nếu quả thật có y tá nói như vậy với em thì anh liền nói cho các cô ấy biết, em chính là đến chữa bệnh cho anh, chuyên trị sự hổ thẹn, đau lòng, sám hối, và nhớ nhung cho anh!"

Giọng nói biến mất, môi Đỗ Thăng áp vào trên môi tôi, chúng tôi nhắm mắt lại triền miên hôn nhau.

Nụ hôn thật dài vừa chấm dứt, Đỗ Thăng nâng khuôn mặt tôi lên dè dặt hỏi tôi: "Phẩm Phẩm, có thể tha thứ anh không?"

Tôi không lên tiếng, cặp mắt Đỗ Thăng bắt đầu tập hợp sự thất vọng cùng tự trách. Đỗ Thăng chấn chỉnh lại vẻ mặt, vô cùng nặng nề và nghiêm túc nói với tôi lần nữa: "Phẩm Phẩm, có thể tin anh lần nữa được hay không, lần này, anh thà phụ người khắp thiên hạ, cũng sẽ không phụ em nữa!"

Nước mắt tôi lại như vỡ đê. Tôi chưa bao giờ phát hiện bản thân mình lại có thể khóc nhiều như vậy. Trong hơn một năm này, tôi cảm thấy được tôi không chỉ đem nước mắt của cả đời này đều khóc hết ra, thậm chí đã đem toàn bộ nước mắt của kiếp sau lấy ra hết.

Đỗ Thăng thấy tôi lại bị mình trêu chọc cho khóc, có chút hoảng lên, vừa luống cuống lau nước mắt, vừa khẩn trương hỏi tôi: "Phẩm Phẩm, em không yêu Đỗ ca ca nữa sao? Đừng khóc! Đừng khóc được không!"

Tôi nghĩ trước đây Đỗ Thăng đã hại tôi thương tâm thành như vậy, hại tôi vô duyên vô cớ mất đi cục cưng, thì giận dỗi không để ý tới anh ấy chỉ ra sức rơi nước mắt.

Cuối cùng lúc Đỗ Thăng để cho tôi khóc đến thiếu chút nữa xuống giường đi đập đầu vô tường tự vẫn quách cho xong, tôi rốt cuộc cũng ngừng khóc mở miệng nói chuyện: “Em đói! Anh đã đáp ứng dẫn em đi ăn vịt nướng, còn giữ lời không?"

Đỗ Thăng để cho tôi nói xong, đầu tiên là vẻ mặt sững sờ, ngây người mất mấy giây, sau đó vẻ mặt ngây ngốc ấy chuyển đổi thành vẻ kích động không thể tin được và mừng như điên.

Đỗ Thăng ôm chặt tôi, giống như ôm lấy một vật báu vô cùng yêu thích, như mất đi mới tìm lại được, sẽ không làm mất đi một lần nữa.

Đỗ Thăng ôm tôi vào trong ngực, trịnh trọng hứa hẹn với tôi: "Bảo bối, nếu như mà anh khiến em khóc nữa, liền phạt anh biến thành con vịt, còn sống mặc cho người đời giày xéo, chết liền biến thành vịt nướng cho em đỡ thèm!"

Tôi ngây người!

Tôi cảm thấy sự thực tình thổ lộ của Đỗ Thăng, tựa hồ càng thêm sát phong cảnh......

Phật nói, mỗi một sự tổn thương đều là một loại trưởng thành.

Tôi nghĩ tình yêu giữa tôi và Đỗ Thăng, có thể lúc bắt đầu quá mức vội vàng, cho nên mới phải trải qua quá trình tổn thương nhiều như thế. Nhưng mà theo như lời Phật nói, mỗi một loại đau đớn đều là một loại trưởng thành, giữa chúng tôi càng có nhiều đau đớn thì càng khó có thể buông tay, càng đau đớn thì càng không cách nào chia cách, càng đau đớn thì càng khắc cốt ghi tâm.

Trong lúc vô tình, sự đau đớn lúc đầu, lại trở thành minh chứng tốt nhất cho tình yêu sâu sắc giữa chúng tôi.

Cuối cùng tôi lựa chọn tha thứ cho Đỗ Thăng, lựa chọn khoan dung với quá khứ.

Tôi hiểu rõ tương lai của tôi và Đỗ Thăng còn nhiều gai góc khó khăn chồng chất ở phía trước, tôi hiểu rõ giữa chúng tôi không chỉ có tình yêu không thể chia cách, mà tình yêu của chúng tôi còn gây thêm sự tổn thương cho Hứa Linh, Âu Tề, và còn một đoạn quá khứ nghĩ lại mà đau đớn kia.

Tôi không biết Đỗ Thăng sẽ xử lý chuyện của Hứa Linh thế nào, điều này đối với tôi mà nói đã không còn quan trọng nữa. Nếu như Đỗ Thăng đối với Hứa Linh là vì trách nhiệm mà giữ cô ấy ở bên người, như vậy tôi sẽ không hề oán hận nửa câu mà ở bên cạnh anh ấy cùng chăm sóc Hứa Linh. Dù sao Hứa Linh cũng là người vô tội đáng thương, một người đẹp như tiên tử, dưới bề ngoài tinh khiết thế, nhưng lại cất giấu một quá khứ bẩn thỉu mà bất kỳ một người bình thường nào cũng không thể chịu đựng được, cô ấy như vậy, tôi thật sự hận không nổi.

Nhưng nếu, Đỗ Thăng vẫn yêu Hứa Linh, còn có quan hệ nam nữ cùng cô ấy, tôi sẽ rời đi, thật sự rời đi.

Trong thế giới tình yêu, không có kiểu cùng nhau chia sẻ, muốn yêu, chính là luôn cố chấp ‘duy nhất’. Mặc dù một khi đã cố chấp thì sẽ rất khổ, nhưng là khổ trước ngọt sau đủ để cho tôi không sợ hãi, không hối hận, vì yêu mà cố chấp, bảo vệ sự ‘duy nhất’ ấy!

Tình yêu đến tình yêu đi không ai quản được, chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ ngọn ngành.( Nguyên văn : Hoa nở hoa tàn mùa xuân không quản, nước ấm nước lạnh cá tự biết.)

Con đường do tự tôi lựa chọn, tương lai là đắng cay hay ngọt ngào, là phúc hay họa, tôi đều cam chịu. Bởi vì, tôi yêu Đỗ Thăng!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Balletsleeping, bouillard, diệpngângiang, HanXu, Heathpoums, KunTrang, luciango24, Ngockhue19, ngocquynh1997 và 249 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
nmngaaa: huhu ai có bản raw của rượu yêu - gà trống đẻ trứng cho em xin được không ạaaa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 222 điểm để mua Vương quốc thần tiên

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.