Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu

 
Có bài mới 17.12.2012, 09:55
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.08.2012, 18:25
Bài viết: 1227
Được thanks: 6133 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@Bà kon: Truyện 70 chap + 1 ngoại truyện. Tớ sẽ ráng ko để bà kon phải chờ lâu  :sweat:

Chương 40:  Mối quan hệ vặn vẹo


Convert: Ngocquynh520

Dịch lại : Heidi


Tôi chưa bao giờ cảm thấy sự hiểu nhau khi giao tiếp giữa người với người là một chuyện rất tốn sức, nhưng lúc đối mặt với Tô cùng Âu Tề thì cuối cùng tôi cũng hoài nghi có phải mình bị mắc khuynh hướng ADHD *(chứng tăng động giảm chú ý) một dạng tự kỉ hoặc bệnh trầm cảm gì gì đó hay không.

Ngày đó cùng Âu Tề cơm nước xong xuôi, cùng những lời kể tiếp theo của Hạ Tu sau đó, tôi lại thu hoạch được một ‘câu hỏi mới’ giống như một loại độc dược tác dụng chậm có thể dùng để tự hành hạ mình lâu dài, đó chính là "Xảy ra một chuyện " theo lời Âu Tề.

Tôi muốn biết, rốt cuộc đã xảy ra những chuyện gì, lại có thể khiến Hứa Linh năm đó lựa chọn Âu Tề, mà nhiều năm sau lại đi bắt Đỗ Thăng - một người đàn ông đã có bạn gái?

Mà việc khiến cho tôi suy nghĩ trăm lần cũng không ra là, loại vượt qua thời không với phương thức 3p đặc biệt này, ba người đó cũng có thể tiếp nhận! Đừng động tới xxoo mỗi một người trong ba bọn họ, trong lòng mỗi người bọn họ đều vui lòng không vui lòng, cam tâm không cam tâm, tình nguyện không tình nguyện, dù sao chỉ nhìn từ bề ngoài mà nói, ba người bọn họ đều tiếp nhận cũng như duy trì loại quan hệ nam nữ vặn vẹo này.

Ngày đó đột nhiên tôi nghĩ tới, trước khi Đỗ Thăng đi Mỹ, ở trong điện thoại có nói qua hai câu này "Chúng ta đã từng yêu cô ấy như vậy, hôm nay cậu lại làm tổn thương cô ấy" và "Cậu đừng mơ tưởng có thể chạm vào cô ấy nữa, tôi sẽ dẫn cô ấy về nước", vì vậy tôi nghĩ biện pháp dò xét ý tứ của Âu Tề, tôi hỏi Âu Tề: "Âu sư huynh, tôi thường từ các chuyên gia xem tướng có thâm niên ngồi ở trên các con phố, ăn cắp nghề của các thầy xong tích góp lại thành một người có kinh nghiệm xem tướng số. Khuôn mặt anh, tôi nói anh đừng để trong lòng cũng đừng mất hứng, là điển hình nhất tướng bạo lực, nói trắng ra là thích đánh phụ nữ." Thật ra là tôi nói bừa. Chính là vì muốn biết cái gọi là"Tổn thương cô ấy" là chuyện thế nào.

Âu Tề nghe thấy lời nói của tôi không trả lời, lại hỏi ngược lại: "Ann, cậu coi, hay là đoán?"

Tôi sửng sốt, ngơ ngác nói: "Đoán”. Âu Tề thật quỷ, cư nhiên nghe được tôi đang nói hươu nói vượn.

Âu Tề không có tức giận ngược lại cười tự giễu nói: "Ann, ấn tượng của tôi để lại cho cô, làm cô cảm thấy tôi rất bạo lực sao? Cho nên cô đoán Hứa Linh lựa chọn rời tôi đi để đến với Đỗ Thăng, là bởi vì có thể tôi là tên đàn ông thô bạo, sử dụng vũ lực với phụ nữ? Ann, trí tưởng tượng của cô quá phong phú, nhưng là dựa vào trí tưởng tượng để phán đoán vấn đề là không sáng suốt, cho nên cô đáp đúng một nửa cũng đáp sai một nửa. Tôi là người khinh thường sử dụng bạo lực, nếu như dùng đầu óc có thể giải quyết vấn đề, lại cứ khăng khăng chọn lấy quả đấm để giải quyết nó, chẳng phải là ngu xuẩn sao? Nhưng tôi xác thực có tát Hứa Linh một cái, mà Hứa Linh cũng đích xác là vì cái tát đó của tôi mà rời đi, nhưng người chịu cái tát đó là cô ấy, mà đau lại chính là tôi. Nếu như đang trong lúc nồng nhiệt nhất với cô, miệng của người yêu cô lại kêu tên của một người phụ nữ khác, Ann, cô sẽ như thế nào? Có giáng cho người ta một cái tát?"

Tôi nói: "Sẽ không."

Âu Tề rất bất ngờ với câu trả lời của tôi.

Tôi còn nói: "Một cái tát quá ít. Nếu như Phật tổ chịu thỏa mãn cho tôi một nguyện vọng, thì tôi hi vọng mình có thể hóa thân thành Ngô Công Tinh*( con rết thành tinh), lúc đó mỗi một tay là một cái tát, như thế mới có thể hả giận."

Sau tôi lại hỏi Âu Tề: "Tại sao anh lại chịu đem chuyện của mình nói cho người mới chỉ gặp qua hai lần như tôi?"

Câu trả lời của Âu Tề khiến tôi giống như bị vị đại tiên si ngốc chiếm xác hay bị nghiệt ngốc đại thánh nhiếp hồn, tôi ở trong trạng thái sững sờ ước chừng khoảng một phút.

Âu Tề nói: "Ann, đêm trước khi Đỗ Thăng dẫn Linh đi, say như chết, tôi chưa từng thấy cậu ta khóc, nhưng đêm hôm đó cậu ta đã khóc, khóc đến tê tâm liệt phế. Một bên cậu ta khóc một bên ôm tôi mà nói, Phẩm Phẩm, thật xin lỗi, em hãy quên anh đi. Cô hỏi tôi tại sao chịu đem những lời này nói cho cô nghe, ha ha, Ann a, bởi vì tôi đoán, cô chính là Phẩm Phẩm, người khiến Đỗ Thăng rơi lệ lúc đó."

Lúc tôi từ tình trạng sững sờ phục hồi lại tinh thần, tôi nghĩ giây phút đó sắc mặt của tôi nhất định trắng bệch đến dọa người. Trong lòng tôi rối loạn còn ấn tượng hơn cả cái đầu tổ quạ của đồng chí Triệu hòa Bình kia.

Trong lòng tôi tràn đầy nghi ngờ. Tôi hỏi Âu Tề: "Anh biết tôi là ai?"

Âu Tề bình tĩnh trả lời tôi: "Uhm."

Tôi lại hỏi: "Bắt đầu từ lúc nào?"

Âu Tề nói: "Từ lúc nghe lời đồn đãi ở trường học."

Tôi lại hỏi: "Biết tôi là ai, cho nên mới chịu nói cho tôi biết chuyện giữa các anh; biết tôi là ai, nên mới chịu nói cho tôi biết chuyện đã xảy ra giữa các anh, chỉ là lúc nói cho tôi biết thì vẫn tránh những vấn đề chính, những thứ tôi muốn biết nhất, anh lại cứ đem nó giấu đi không cho tôi biết. Âu Tề, tôi có thể hỏi, đây là vì cái gì không?"

Âu Tề ánh mắt mơ màng nhìn vô định về phía trước, nhẹ nhàng nói với tôi: "Nói cho cô những điều kia, bởi vì cô muốn biết. Bằng tính tình của Đỗ Thăng, tôi đoán, nếu cậu ta đã lựa chọn Linh giữa cô và Linh, thì cậu ta sẽ không nói bất kì điều gì với cô. Mà nếu đã không nói cho cô nghe thì…., Ann, tôi chỉ có thể nói, cho tôi xin lỗi."

Thanh âm của tôi mang theo sự châm chọc sâu sắc đối với Âu Tề: "Anh có thể đem người phụ nữ của mình nhường cho người đàn ông khác, sau còn nhung nhung nhớ nhớ không quên được, Âu Tề anh biết không, cách làm của  anh cùng cách làm của Đỗ Thăng tuy khác nhau khúc điệu nhưng đều diễn hay như nhau. Chỉ khác nhau ở chỗ, người phụ nữ anh nhớ tới giờ phút này đang ở bên cạnh Đỗ Thăng, mà người Đỗ Thăng không bỏ được kia, bây giờ đang ngồi đối diện với anh, đang ăn cơm trò chuyện cùng anh. Đây thật là một cuộc sống rất rất…không chỗ nào không “cẩu huyết” a!"

Âu Tề nghe xong lời của tôi thì không lên tiếng, chỉ ngồi ở đó cười, cười đến bí hiểm, cười đến không phân biệt được vui buồn, cười đến nỗi tôi cảm thấy xót xa nhức nhối.

Nụ cười kia giống như không từ nhân gian, nụ cười kia âm lãnh giống như là đến từ địa ngục.

Lúc chia tay, Âu Tề nói với tôi: "Ann, cô là một cô gái tốt, nếu như có thể lựa chọn, tôi nghĩ ai cũng không muốn làm tổn thương cô."

Tôi đáp trả lại Âu Tề, chính là cái loại biểu cảm anh ta mới vừa tỏ ra giống như tới từ địa ngục, nụ cười âm lãnh.

Sau đó về đến nhà, tôi hỏi Tô: "Ở Đài Loan, các cô gái hiện đại, hiện nay còn xem trọng việc quen ai thì phải quen đến cùng không?"

Tô trả lời tôi nói: "Các cô gái Đài Loan trước kia, cũng chưa chắc đã xem trọng loại đó".

Đổ mồ hôi! “Knock out” lần thứ nhất.*(Bản gốc dịch là : Bốn lạng đẩy ngàn cân, mượn sức, lấy nhu chế cương…)

Tôi lại hỏi Tô: "Nếu như có một người con gái, ban đầu đi theo người đàn ông số 1, sau lại lại theo người đàn ông số 2, người đàn ông số 1 trong lòng vẫn có cô ấy nhưng vẫn có thể buông tay, người đàn ông số 2 biết rõ quá khứ của cô ấy cùng người đàn ông số 1 nhưng vẫn tiếp nhận cô ấy, Tô, nói cho tớ biết những điều cậu cảm thấy không thể tưởng tượng nổi trong việc này."

Tô đưa tay gãi gãi đầu sau đó nghiêm túc trả lời tôi: "Rất rõ ràng, không nên chọn người đàn ông số 2. Số 2 chính là ngu, có câu nói, chim khôn là nên ‘ chọn cành tốt mà đậu, gặp lúc mà hót ’, có thể thấy được cô gái này không phải chim khôn. Ann, tôi trích dẫn câu tục ngữ kia rất đúng có phải không?"

Im lặng! “Knock out” hai lần!

Tôi hỏi Tô lần ba: "Tô, John gần đây như thế nào?"

Tô hơi buồn bực trả lời tôi: "Anh ta gần đây vẫn tốt a, cậu muốn gặp anh ta sao Ann? Muốn thì tớ lập tức gọi anh ta tới đây cho cậu nhìn đã mắt luôn!"

Tôi thật sự phục sát đất “em gái” này luôn, đối đãi với bạn trai của mình đặc biệt có một loại tư tưởng "Vô cùng vui mừng được dùng chung" cao thượng biến thái!

Tôi nói: "Tô, không phải tôi muốn gặp anh ta, tôi chính là thấy kỳ quái, cậu làm cho anh ta tức chết một thời gian dài như vậy, tại sao anh ta vẫn còn có thể khoẻ mạnh? Cứ nhìn tớ đi, cũng sắp bị cậu làm thành bã thịt *( Hán việt viết là TRA) rồi!"

Tô sợ hãi kêu: "Ann, vậy cậu không phải đã thành Nhậm Tra rồi à!"

Đỡ!

Hiệp này cô ấy - Tô “bốn lạng” hạ knock out được tôi - Nhậm “ngàn cân”!

Tôi nổi giận rồi!

Không nói hai lời, phi thân giận dữ bổ nhào tới!

Quyền cước hung ác tặng cho Tô, thề diệt bỏ tên ngu ngốc này!

Lúc chuẩn bị ngủ, trước khi chúc nhau ngủ ngon, tôi cùng Tô níu lấy cổ áo áo ngủ của nhau đồng loạt kêu to: "Tớ có lời muốn nói với cậu!"

Sau đó lại đồng loạt kêu to: "Cậu nói trước đi!"

Sau đó Tô / Tôi đồng loạt kêu to: "Cậu / Tớ nói trước!"

Sau đó tôi kêu to: "Tô, tớ sợ tớ ngủ không được! Tớ ôm một bụng thắc mắc cho câu hỏi tại sao, cậu nói làm sao tớ có thể ngủ được!"

Sau đó Tô gọi to: "Ann! Giáo sư gửi mail nói ngày mai chúng ta so với sáng sớm còn sớm hơn chút đi tìm thầy, giáo sư có chuyện muốn nói với chúng ta!"

Cô em không biết sống chết này, đối với vấn đề của tôi “Knock out”, lần thứ tư rồi!

Tôi níu chặt cổ áo Tô hơn chút, thít chặt đến nỗi cô ấy hô hoán lên. Tôi như quỷ dữ ác độc chất vấn Tô: "Nói! Làm sao biết password hòm mail của tớ! Nói! Tại sao có thể hiểu được câu cú vượt qua mười từ đơn rồi, cậu có phải bị trúng tà hay không!"

Tô dùng sức tránh thoát khỏi tôi nói: "Làm ơn chớ sỉ nhục trí tuệ của tớ có được hay không, máy vi tính của tôi là trạm trung chuyển email toàn trường! Cũng làm ơn chớ lại vũ nhục trí tuệ của tớ nữa có được hay không, tớ không hiểu mười từ đơn trở lên trong một câu, nhưng có phần mềm phiên dịch hiểu được!"

Lần này Tô đáp lại thế nhưng lại không có “Knock out”, vậy mà tôi lại hi vọng, lần này cô ấy cũng xuất chiêu a!

Thì ra không xuất chiêu so với xuất chiêu còn lợi hại hơn, càng thêm tức chết người a!

Thì ra là Tô dùng phần mềm dịch, tôi nên nghĩ tới, người bình thường ai có thể nói "So với sáng sớm còn sớm hơn chút", loại này làm người tức chết không đền mạng, ngôn ngữ “quái gở” a!

Tôi hỏi Tô: "Có biết chuyện gì không?"

Tô nói: "Vốn nên biết. Nhưng trong hòm thư của giáo sư, sô mail còn nhiều hơn số cọng tóc trên đầu cậu nữa, hơn nữa một chữ ô vuông cũng không có, tớ dùng chương trình dịch tra xét mấy bức mail, cảm giác đều không đúng, lại dịch thử vài bức nữa, tớ lại có cảm giác như nhìn thấy biển rộng bao la. Ann cậu biết đấy, tiếng Anh luôn làm tớ bị ngất. Cậu muốn nhìn ư, tớ sẽ đi mở cho cậu nhìn?"

Tôi không muốn xem, tôi không muốn tự đi tìm cái chết!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn HeidiChen về bài viết trên: angelshop_hcm, antunhi, conluanho, futhuybilangquen, m.truyen, ngocquynh520, tôm chiên xù, vivianlai
     

Có bài mới 17.12.2012, 12:15
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.08.2012, 18:25
Bài viết: 1227
Được thanks: 6133 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 41 : Gặp nhau trên đất khách quê người


Convert: Ngocquynh520

Dịch lại: Heidi

Tôi cùng Tô nghe lời ‘so với sáng sớm còn sớm hơn chút’ đến trường học. Hai chúng tôi cứ cho là chúng tôi đã tới đủ sớm rồi, nhưng lại không thể sớm hơn so với giáo sư.

Vừa nhìn thấy giáo sư, Tô liền tự động tìm chỗ đứng của mình, chính là đứng phía sau tôi.

Tôi đã từng nói với Tô rằng: cậu đứng bên cạnh tôi cũng không vấn đề gì, lúc các giáo sư nói chuyện với tôi sẽ nhìn tôi, sẽ không chú ý tới người nghe không hiểu bọn họ nói gì là cậu đâu.

Tô nói: "Mới không phải đâu, cậu đừng cho là các giáo sư đều giống cậu vừa ngốc nghếch lại mù mờ, bọn họ đều biết ‘Psychologist’*!"

*Tớ tra từ này đến khổ, bạn Tô nhà ta khả năng phát âm tiếng Hoa quá tệ, “赛拷累宅思特” dịch tiếng Anh là Psychologist, cái từ này cũng được nhắc tới trong một tiểu phẩm do Triệu Bản Sơn và Tống Đan Đan diễn, lời thoại dùng trong đó mỗi lần nói chỉ có 1 từ. Vui lắm^^, giống hài kịch của mình.

Tôi nói: "Cậu nói lại lần nữa cho tớ nghe mấy chữ cuối cùng xem nào!"

Tô nói: "‘Psy-cho-lo-gist’, tâm lý học, sao thế Ann, có vấn đề sao? Tôi chỉ biết nói một từ có số âm tiết lớn hơn cả từ đơn hai âm tiết trong tiếng Anh nhé, cậu không cần đả kích tớ có được hay không!"

Tôi choáng! Tôi hỏi Tô: "Phát âm này là cậu học của ai? Những chữ này để cậu nói ra có cảm giác hoàn toàn giống một môn ngoại ngữ khác!"

Tô trợn mắt nhìn tôi một cái nói: "Cậu có thể sỉ nhục tớ, nhưng không thể sỉ nhục thần tượng của tớ. Tớ học theo Tống Đan Đan a!"

Lúc ấy tôi cảm giác thần trí của mình có chút rối loạn rồi.

Giáo sư thấy Tô từ lúc gặp ông liền đứng sau người tôi như trời trồng không ló đầu ra, rất buồn bực liền hỏi tôi Tô bị sao vậy. Tôi nói, đó là do phong tục ở quê hương của cô ấy, lúc nói chuyện cùng trưởng bối phải đứng ở phía sau người có vóc dáng cao hơn mình xếp hàng.

Giáo sư kinh ngạc lắc đầu liên tục nói không thể tưởng tượng nổi. Tôi nhịn cười, nhịn đến đứt ruột, may không có bị nghẹn rút gân.

Chỉ là lời kế tiếp giáo sư nói ra, tôi một chút cũng không cười được. Ruột của tôi cũng sẽ không bị rút gân đi, mà bắt đầu bị thắt lại. Đau lòng xót dạ.

Giáo sư nói: "Cuối tuần trường sẽ kỷ niệm ngày thành lập trường, chúng ta đã mời Đỗ Thăng tiên sinh tham gia với tư cách khách quý, ba ngày trước đã rất long trọng chân thành mời, hi vọng đến lúc đó anh ta có thể trở về trường học cũ tham gia lễ mừng kỷ niệm ngày thành lập trường. Ngày hôm qua, Đỗ tiên sinh đã xác nhận với chúng ta rằng sẽ tham gia, anh ta cam kết sẽ tới đây trước ba ngày! Ann, em và Tô đều tới từ Trung Quốc, hơn nữa Ann đã từng cùng Đỗ tiên sinh làm việc qua với nhau, vì vậy thầy muốn nhờ các em sau khi Đỗ tiên sinh tới nơi này, giúp trường chúng ta chiêu đãi anh ta thật tốt."

Trong lòng tôi cả kinh, đây thật là sự an bài ‘cẩu huyết’ của vận mạng ‘cẩu huyết’ a!

Tôi nói với giáo sư: "Giáo sư, Anh ngữ của em không tệ, em nên giúp thầy đi tiếp đãi những vị khách nói tiếng Anh kia, để em đi tiếp người trong nước mình, có chút lãng phí tài nguyên chứ ạ?"

Giáo sư điên cuồng nóng nảy, ba tấc không nát đầu lưỡi bắn liên hoàn nói ‘No’ với tôi: "Ann, không phải như thế, phong tục của chúng ta từ trước đến nay đều là người bổn quốc giúp tiếp đãi khách bổn quốc, để cho người tới đây có cảm giác như ở nhà."

Nói trắng ra là nhất định bắt tôi tiếp đãi Đỗ Thăng. Tôi thật nhanh vận dụng đầu óc đảo liên tục, tôi nói với giáo sư: "Giáo sư, kiến thức của em quá nông cạn, sợ thất lễ với khách quý của trường, không bằng tìm ra trên mấy khóa trên một vài đàn anh là du học sinh Trung quốc đến tiếp đón Đỗ Tiên sinh."

Giáo sư nhìn tôi với ánh mắt cực kì không hiểu nổi, sau đó nói ra một câu khá bất ngờ: "Ann, chẳng lẽ tiếp đón chính đồng bào của mình lại là một chuyện rất đau khổ sao? Tại sao em phải một mực từ chối không chịu đáp ứng chứ?"

Tôi thấy giáo sư liên tiếp nói với tôi hai câu hỏi chất vấn với giọng điệu tương đối nặng đó, vội vàng thu lại tâm trạng cá nhân của mình. Tôi ở trong lòng tự dụ dỗ bản thân: Lợi ích của tổ quốc cao hơn tất cả, Nhậm Phẩm, mày nên nghe theo giáo sư đi!

Trải qua một phen kịch liệt đấu tranh tư tưởng, rốt cuộc tôi cũng gật đầu với giáo sư. Giáo sư vui như mở cờ trong bụng, còn tôi lại hoảng hốt.

Lúc tôi với Tô vừa mới đi ra khỏi phạm vi tầm mắt của giáo sư, Tô gấp rút thay đổi chỗ đứng, "Vèo" một cái từ phía sau tôi nhảy lên đến bên cạnh tôi, vội túm cánh tay tôi, dùng sức nắm kéo sau đó trừng mắt giống như một tên ngốc, bộ dạng rất vội hỏi tôi: "Vừa rồi cậu với giáo sư nói gì vậy, tớ một câu cũng không hiểu!"

Tôi nhìn biểu tình khát khao muốn biết trên khuôn mặt của Tô, hung hãn nói với cô ấy: "Giáo sư ép chúng ta tiếp khách!"

Tô há miệng tròn vo mà nói một tiếng: "Oa oh! Làm thế nào đây Ann, đến ngày tiếp khách tớ sẽ bị bệnh mất, tớ sẽ sốt cao không bớt, nằm trên giường không dậy nổi, xem ra cái nhiệm vụ này chỉ có thể do một mình cậu hoàn thành thôi!"

Tôi "Phỉ nhổ" vào Tô một tiếng sau đó hỏi cô ấy: "Nếu để cho cậu tiếp Đỗ Thăng Đỗ Đại Lão Gia, bà cô Tô à, ngày đó ngài còn bệnh không?"

Lời của tôi vừa rớt xuống, liền thấy Tô chân trái đá chân phải mấy cái, giẫm vào trên chính chân phải cô ấy, cả người cô ấy dựa vào một loại trí tuệ loài người không cách nào tưởng tượng ra được, rất biến thái, lay động, giãy giụa, cắm xuống mặt đất.

Chờ Tô bò dậy từ mặt đất, đến ngay cả những bụi đất bám trên mông quần cũng không kịp phủi xuống vội lao tới trước mặt tôi, tỏ ra biểu tình sướng phát khóc nới với tôi: "Ann, tớ nói sai rồi, thật ra thì đến ngày tiếp khách đó người bị bệnh sẽ là cậu, cậu sẽ bị sốt cao không bớt, nằm trên giường không dậy nổi! Ann, đến lúc đó cậu chỉ cần yên tâm dưỡng bệnh thật tốt, một mình tớ là đủ, tin tưởng tớ nhé!"

Tôi nói: "Cây không có vỏ, phải chết không thể nghi ngờ; người không cần mặt mũi, thiên hạ vô địch. Tô bây giờ là siêu cấp vô địch!" Vô địch Lôi Thần Tô.

Tô "Hừ" một tiếng nói: "Vậy cậu hẳn phải chết không thể nghi ngờ rồi. Phối hợp với cậu nói cây không có vỏ, đến đây đi Ann, để cho tớ trước tiên lột cậu trần như nhộng đã!"

Tôi nói với Tô: "Chuyện cởi quần áo để đến tối trước khi ngủ nghiên cứu sau, giờ nói cho tớ biết tại sao lúc nghe thấy được đón Đỗ Thăng cậu liền thay đổi, kích động bệnh hoạn như vậy."

Tô nói: "Tò mò."

Tôi hỏi Tô: "Tò mò gì?"

Tô nói: "Bất kì websites cá nhân hoặc là tài liệu hoặc là hòm mail cái gì đó, bất luận là của người nào, chỉ cần tớ muốn thì đều có thể lấy được, chỉ ngoại trừ một người, đó chính là Đỗ Thăng. Bất kỳ vật gì của anh ta, tớ cũng không thể xâm nhập vào, cho nên, anh ta rất thần bí a!"

Tôi lại lần nữa im luôn.

Vào giờ phút này, chỉ có một từ có thể biểu đạt sự cực kỳ kích động tràn ngập trong lòng tôi.

Mẹ nó!

Đợi đến lúc cách ngày kỷ niệm thành lập trường ba ngày, giờ phút này nếu như mà tôi còn có sức lực để nói, tôi sẽ đi thu lượm vật phẩm như sau, rồi ném toàn bộ trên người Tô: Đậu tương. Máu gà. Kiếm gỗ đào. Bùa hàng yêu.

Tôi muốn trừ yêu, trừ đi con đại yêu tinh miệng mồm quạ đen đến từ núi A Lỉ kia!

Tôi thật sự bị cái miệng thúi yêu quái họ Tô kia nói đến bị bệnh luôn, sốt cao không lùi, nằm trên giường không dậy nổi.

Tôi nghĩ, nguyên nhân chân chính bị bệnh là do trước lúc ngủ tôi quên đóng cửa sổ. Việc này minh chứng cho việc, ông trời biết tôi muốn tránh xa Đỗ Thăng, cho nên mới giáng cho tôi một trận ốm sốt.

Tô thấy tôi thật sự bị bệnh, lo lắng tự trách thậm tệ, giống như đi vái thần thánh vậy, ở trong phòng lạy tới lạy lui. Tôi thấy bộ dạng cô ấy vội vàng hấp tấp có chút không đành lòng, liền cam kết chuyện tôi bị bệnh này không trách cô ấy, một chút cũng không trách cô ấy, lúc này cô ấy mới bình tĩnh lại.

Tôi với Tô cùng đi ra khỏi nhà. Cô ấy đi phi trường đón Đỗ đại lão gia, tôi đi bệnh viện khám bệnh.

Từ nửa đêm hôm qua tôi bắt đầu phát sốt, cũng chưa chợp mắt được chút nào, vừa rồi lại ở trong bệnh viện giằng co một hồi, cho nên đợi đến lúc truyền nước biển, tôi rất dễ dàng lọt vào trạng thái sương mù mê man. Chính là lúc tôi ngủ mê man đó, điện thoại di động của tôi rất không biết bản thân nó đáng ghét nhiều thế nào bắt đầu “ong ong” chấn động mãnh liệt.

Tôi mơ mơ màng màng nghe điện thoại, sau khi mơ mơ màng màng nói tiếng Hello, điện thoại bên kia truyền đến thanh âm của Tô vội vàng mà hưng phấn: "Ann, mau nói cho tớ biết bây giờ cậu đang ở cái góc nào trong bệnh viện, chúng tớ đi thăm cậu!"

Tôi mơ mơ màng màng nói số phòng, sau đó mơ mơ màng màng chìm xuống.

Không biết qua mấy phút, tôi ở trong ý thức mông lung, cảm thấy cửa phòng bị đẩy mở khe khẽ, sau đó có người nhẹ nhàng bước vào.

Tôi nghĩ người tiến vào nhất định là Tô rồi. Tôi nhắm mắt lại lẩm bẩm càu nhàu mà nói: "Tô, đón được người chưa? Tớ không sao, thật ra thì cậu không cần đến."

Tôi nói xong một lúc lâu Tô cũng không phát ra tiếng, điều này so với tác phong hành sự lúc bình thường của Tô rất khác, tôi nói một câu là Tô phải tiếp ngay một câu.

Tôi có chút kỳ quái, nỗ lực đem mình từ trong trạng thái mệt mỏi buồn ngủ tỉnh lại, sau đó từ từ nâng mí mắt nặng trĩu lên, hướng đến bóng dáng đứng bên cạnh giường.

Sau khi ảnh tượng mơ hồ dần dần rõ ràng lại, tôi thấy được gương mặt tuấn mỹ giống như yêu nghiệt.

Người tiến vào nào phải là Tô, rõ ràng chính là, Đỗ Thăng!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.12.2012, 15:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.08.2012, 18:25
Bài viết: 1227
Được thanks: 6133 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@hotaru_yuki : Nàng thik là dc rùi^^  :bird: . Ta cũng phải cảm ơn vì có cơ hội được edit một bộ truyện hay ...
Theo tốc độ thì có thể ngày nào ta cũng up chap mới cho kịp tiến độ hoàn thành trc ngày 20/01.

Chương 42 : Nay đã thành xa lạ  


Convert: Ngocquynh520

Dịch lại : Heidi

Gặp lại Đỗ Thăng, cảm giác trong lòng tôi là gì đây? Tôi không biết, tôi cũng không miêu tả được.

Tôi từ từ ngồi dậy, lẳng lặng nhìn người đứng ở phía cửa - Đỗ Thăng.

Đỗ Thăng cũng đứng ở nơi đó lẳng lặng nhìn tôi.

Ánh nắng ấm áp theo cửa sổ soi sáng vào phòng, những sợi ánh nắng mềm mại hắt lên trên người của Đỗ Thăng, nhàn nhạt, không khí dịu dàng mờ ảo bao trùm lên toàn bộ dáng vẻ anh ta, khiến cho người khác nhìn vào anh ta có cảm giác không chân thực.

Lúc này, nơi đây, hình ảnh Đỗ Thăng trước mắt, làm cho tôi nhớ lại thần sắc và dáng vẻ của anh ấy ở lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt.

Anh ta khi đó, kiêu ngạo, đùa giỡn, hăng hái, giống như tất cả đều bị anh ta nắm giữ trong lòng bàn tay.

Tôi khi đó, chậm chạp, đơn thuần, nói chuyện viển vông, sống hôm nay chưa bao giờ phiền não chuyện ngày mai.

Mà Đỗ Thăng bây giờ, lại làm cho tôi có cảm giác rằng anh ta rất mờ mịt, rất u buồn, rất cô đơn, mất tinh thần, anh ta giống như một loài dã thú có sừng nhưng đã bị bẻ gãy mất, ẩn nhẫn mà tuyệt vọng.

Mà tôi bây giờ lại là cái dáng vẻ gì đây? Tôi vẫn biết cười, nhưng tận sâu trong nụ cười ẩn giấu lạnh nhạt cùng xa cách; Tôi vẫn nói chuyện tràng giang đại hải, nhưng sau lưng những câu chuyện không đâu vào đâu đó có phần nào không muốn người khác lo lắng mà tôi cố ý tạo ra; Tôi như cũ thỉnh thoảng sẽ nhớ tới Đỗ Thăng, chỉ là thời điểm nhớ tới đó, trong lòng đau đớn càng ngày càng nhẹ đi, mà cảm giác chết lặng càng ngày càng nặng, cái cảm giác đã từng vô cùng quen thuộc đang lặng lẽ không phát ra hơi thở bị một chút xíu xa lạ cắn nuốt thay thế.

Thời gian, đã đem chúng tôi mài dũa trở thành người xa lạ mà quen thuộc.

Chúng tôi lẳng lặng nhìn nhau, ai cũng không mở miệng nói chuyện. Tầm mắt vướng víu đan xen lẫn nhau, có sự chịu đựng ở anh ta, cũng có sự lạnh nhạt trong tôi.

Tôi đã từng len lén suy nghĩ qua, thời điểm gặp lại Đỗ Thăng lần nữa, tôi sẽ có trạng thái gì? Sẽ không cách nào kiềm chế mà rơi lệ sao? Sẽ oán hận khóc thút thít, trách hờn vu vơ sao? Sẽ nặng nề nói với Đỗ Thăng "Tôi hận anh" rồi dứt khoát xoay người rời đi sao?

Tôi vốn tưởng rằng tôi sẽ làm thế, nhưng mà, sau khi Đỗ Thăng thật đột nhiên xuất hiện ở trước mắt tôi, tôi mới hiểu được rằng, không, tôi sẽ không làm thế, tôi sẽ không khóc, cũng sẽ không đau khổ khóc lóc kể tội, càng không hét to lên "Tôi hận anh", bởi vì, tôi đã không hề cố chấp nữa.

Sẽ khóc, sẽ nháo nhào, sẽ hét to, thật ra là bởi vì ở trong lòng còn tồn tại một phần hi vọng, hi vọng có thể đem tình yêu đã rơi vào góc sâu kín kích hoạt lại một lần nữa.

Mà một khi đã dứt khoát từ bỏ phần hi vọng này, dứt khoát buông tay đối với tình yêu đã từng sáng chói một thời rồi, thì cho dù là nửa giọt nước mắt cũng chảy không ra nữa.

Bởi vì, buồn bã lặng yên lớn hơn một trái tim chết.

Lúc Tô đẩy cửa tiến vào, nhìn thấy một cảnh tượng quỷ dị như vậy khiến cho cô ấy giương mắt mà nhìn.

Tôi và Đỗ Thăng, chúng tôi một ngồi một đứng, yên lặng không tiếng động, đưa mắt nhìn lẫn nhau, ánh mắt đan vào nhau, ở cùng một phòng mà yên tĩnh cơ hồ khiến người khác hít thở không thông, không khí lặng lẽ, ngoại trừ ánh nắng ấm áp giữa trưa ở bên ngoài ra, còn có cái gì đó làm cho người ta sờ không được, nhìn không thấy, nghe không ra nhưng lại có thể cảm thụ được rất rõ ràng, đó chính là sự ưu thương nhàn nhạt.

Về sau Tô có nói với tôi: "Ann, giây phút tớ bước vào căn phòng ấy, lúc tớ nhìn thấy cậu và Đỗ Thăng yên lặng mà trầm mặc chăm chú nhìn nhau, không biết tại sao, tớ muốn khóc."

Tôi nói với Tô: "Nước mắt của cậu có chua cũng chỉ là chua ở trên mũi, ướt trong ánh mắt, mà nước mắt của tớ, đã sớm khô cạn bởi khoảng thời gian quá khứ xa nhau trước kia rồi."

Không rớt nước mắt, nếu vì có được tình yêu, sẽ ngọt ngào hạnh phúc như thế nào đây.

Không rớt nước mắt, nếu vì dứt bỏ tình yêu, sẽ đau đớn như thế nào đây.

Ngày đó, sau khi Tô đẩy cửa đi vào, lúc Tô nhìn thấy ánh mắt chúng tôi ngưng đọng nhìn nhau, đầu tiên là tôi nở một nụ cười mỉm như đóa hoa rực rỡ, phá vỡ mảng không khí yên tĩnh nặng nề này giữa tôi cùng Đỗ Thăng. Sau đó tôi hướng về phía Đỗ Thăng nhẹ nhàng nói: "Hi, đã lâu không gặp."

Đỗ Thăng không cười. Lông mày Đỗ Thăng cau lại. Đỗ Thăng nhẹ nhàng đáp lời: "Phẩm Phẩm, đã lâu không gặp."

Giọng nói của Đỗ Thăng trầm thấp, đè nén, nhẹ nhàng mà nhàn nhạt, cũng buồn bã mà ưu thương.

Tô nói: "Ann, trừ phi tớ là kẻ ngu, nếu không, cậu đừng mong tớ sẽ không nhìn ra Đỗ Thăng - anh ta yêu cậu! Trừ phi tớ là kẻ ngu, nếu không, cậu cũng đừng mong tớ đoán không ra Đỗ Thăng chính là Lục Đào *mà cậu không thể bỏ được, cậu chính là Mễ Lai* thất tình của Đỗ Thăng!"

*Lục Đào và Mễ Lai là tên nhân vật trong phim < Phấn Đấu>

Tôi nói: "Tô, cậu không phải là người ngu, nếu không, vị trí kẻ ngu chí tôn nên là thùng rỗng kêu to rồi. Không tệ nha, tớ là Mễ Lai thất tình vì Đỗ Thăng, Đỗ Thăng là Lục Đào người tớ không thể bỏ được. Chỉ là, người yêu của Đỗ Thăng là Hạ Lâm không phải tôi - Mễ Lai thất tình vì anh ta, với lại cậu đã từng nói người phụ nữ đó không phải chim khôn hay sao."

Tô nói: "Đỗ Thăng không chọn cậu, hắn đúng là ngu, cực ngu rồi, ngu chết hắn đáng đời!"

Từ trong bệnh viện ra ngoài, tôi yếu đuối tựa vào Tô, lên tắc xi, sau đó hướng ra  Đỗ Thăng ngoài cửa xe, bình tĩnh, lễ phép, xa cách, cáo biệt.

Thời điểm tắc xi khởi động, tôi ở trong ngực Tô từ từ nhắm lại cặp mắt khô khốc, che giấu tất cả các con sóng lòng dữ dội.

Tô nói: Ann, Đỗ Thăng không đi. Anh ta cứ đứng ở đó không động đậy, giống như đang khóc, mà cũng giống như đang cười.

Tôi nói: Tô, tớ đọc cho cậu nghe bài thơ nhé.

Nếu chỉ có quên lãng, mới không bi thương,

Vậy thì đem vết thương chồng chất đã qua kia, nhẹ nhàng cất giấu,

Đừng vì có một mình mà cảm thấy lưỡng lự,

Người có tâm, trên lưng có một đôi cánh thiên sứ,

Không cần ai oán, từng vì tình yêu đã bỏ qua cả thiên đường,

Đồng thời coi chuyện cũ như mây khói, chỉ là giấc mộng đã qua,

Lúc tỉnh mộng, xin nhớ dùng nụ cười đón chào nắng mai,

Tự nói với mình: bạn còn khá trẻ, nên ngông cuồng!

Tô cười lớn lanh lảnh nói với tôi: "Ann, bài thơ này thật hay!"

Tôi nói: "Tô, tiếng cười của cậu, tại sao lại thút thít như thế."

Tô nói: "Bị cậu làm kinh sợ đó, kích động đến nỗi bị nấc."

Tôi biết rõ Tô đang nói dối.

Tôi biết rõ là Tô đang thay tôi rơi lệ, tôi đã không còn rơi nổi nước mắt nữa rồi.

Đỗ Thăng, người xa lạ mà quen thuộc nhất của tôi!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn HeidiChen về bài viết trên: alina91, angelshop_hcm, antunhi, conluanho, futhuybilangquen, heoconunin, lenovoacer, m.truyen, myuyen79, ngoctranq10, thoathan, tôm chiên xù, vivianlai
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoa91ftu, Hương liên, irismynguyen, mauxanhnuocbien, nhungvu94, Phamvan121997, ranmori1232000, Soc_be_xiu, thành nghĩa 747 và 355 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.