Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 

Nhu hoàng ngự ảnh - Quý Ly

 
Có bài mới 17.12.2012, 11:38
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 924
Được thanks: 5491 lần
Điểm: 26.24
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Nhu Hoàng Ngự Ảnh - Quý Ly - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Nếu như không phải biết rõ, trong có di thư chỉ người thừa kế ngai vị của hoàng huynh là hoàng tử, hắn sẽ cho rằng thiếu niên áo trắng trước mắt, thật ra là một nữ nhi trong trẻo.

Vốn dĩ thiếu niên đang ngồi chờ ở trong sảnh, đang trêu chọc Điểu Nhi còn đang ở bên cửa sổ, chợt nghe hoàng thúc của hắn giá lâm. Nụ cười trên mặt lập tức biến mất, thay vào đó là cảm giác sợ hãi mà ngồi nghiêm chỉnh.

“Ngươi tên là gì?” Hắn chọn vị trí ở chỗ đầu não mà ngồi xuống, nhìn lạnh nhạt hỏi thiếu niên.

“Ung Diễm”, hai chữ ngắn ngủi, giọng nói yếu ớt, thanh âm thật nhỏ, thậm chí thiếu niên kia cũng không dám ngẩng đầu nhìn thần sắc lạnh lùng của hoàng thúc.

“Ngươi biết tại sao bổn vương lại phái người đưa ngươi vào kinh không?”  Ánh mắt lạnh lùng sắc bén đang quan sát thiếu niên ở trước mặt, vẻ mặt Lôi Đỉnh lại không có chút tình cảm nào, trong lòng của hắn, không hề xem thiếu niên trước mặt là đứa cháu ruột của mình, dĩ nhiên hắn lại càng không đối xử bằng tình cảm chú cháu.

“Phụ hoàng nói…… muốn cho ta làm hoàng đế.”  Thiếu niên sợ hãi nói.

“Ngươi cho rằng mình có thể đảm nhiệm trọng trách hoàng đế sao?”  Lôi Đỉnh cảm thấy buồn cười, thực là một đứa trẻ ngây thơ, cho rằng đây là trò đùa sao?

“Ngươi có thể để cho ta làm sao?”  Thiếu niên ngẩng dung nhan thanh tú nhìn hoàng thúc của mình, không hiểu được dụng ý bên trong, lời nói thiếu niên luôn hàm chứa một chút mong chờ.

“Ngươi hãy nói rõ lý do, vì sao bổn vương phải cho ngươi làm hoàng đế?”  Đối với vấn đề ngu xuẩn này của hắn, Lôi Đỉnh cười lạnh lùng.

“Bởi vì, nếu như ta không làm hoàng đế thì cũng chỉ có một con đường chết, ta sẽ bị ngươi giết chết có phải không? Ngươi sẽ giết ta sao? Vì lấy ngôi vị hoàng đế kia, ngươi sẽ giết chết ta sao?”  Nói xong, đôi mắt long của vị thiếu niên kia lộ ra nét sợ hãi.

Nhìn chăm chú vào trong đôi mắt sáng kia một lúc. Hồi lâu sau, cuối cùng mới mở miệng,  “Không, ta không thể giết ngươi.”

Bởi vì không giết, cho nên hắn muốn để thiếu niên này ngồi lên ghế hoàng đế, đứa trẻ này không hề sai chút nào, lần này vào kinh, nếu như không lên làm hoàng đế thì cũng chỉ có một con đường chết!

Vốn dĩ hắn nên giết chết đứa trẻ này, không còn cái đinh nàoở trong mắt nữa, hắn có thể an ổn ngồi trên long y làm hoàng đế, chỉ là, không biết vì sao hắn lại không thể xuống tay được, vì thế, trong lòng hắn cảm thấy có chút tức giận chính mình….






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn vinhanh-annkasi về bài viết trên: Ta mê Thần Quân, antunhi, thanhbt, thtrungkuti
Có bài mới 17.12.2012, 11:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 924
Được thanks: 5491 lần
Điểm: 26.24
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Nhu Hoàng Ngự Ảnh - Quý Ly - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Vốn dĩ, không quyền không thế, vào kinh làm hoàng đế, giống như một con cừu non nhu nhược xâm nhập vào trong sài lang hổ báo. Nếu như không cẩn thận, có thể sẽ bị những dã thú xé ra thành từng mảnh vụn.

Huống chi, Ung Diễm xinh đẹp như vậy thật ra là nữ giả nam trang?

Bí mật trọng đại này chỉ có mẫu thân của nàng với thị nữ thân cận Tình Nhi biết, mẫu thân của nàng vì muốn lấy được nhiều sủng ái của hoàng đế hơn, đơn giản chỉ nuôi dưỡng nàng như nam nhân, hi vọng một ngày nào đó có thể vào làm quan để trở thành bạn bên vua, chỉ không ngờ tới tiên đế còn chưa kịp đưa mẹ con bọn họ cho vào cung, cũng đã ngã bệnh, mãi cho đến trước khi chết, cũng không kịp đưa bọn họ vào trong triều đình.

Nàng không biết mình có thể lừa gạt đến bao lâu, nhưng mà, nếu như để người đời biết nàng chỉ là nữ nhi, sợ rằng mẫu thân nàng sẽ bị đưa vào tội khi quân, những người thân tộc đi theo nàng khi nàng lên ngôi hoàng đế được hưởng vinh hoa phú quý cũng sợ sẽ khó giữ được tính mạng.

Chỉ là nếu lời nói láo đã được cất giấu, vậy thì cũng chỉ cần tiếp tục che lấp thật tốt, nàng nghĩ chỉ có biện pháp để giải vây phía trướcra, thì tuyệt đối không được tiết lộ bí mật này ra bên ngoài.

Cỏ mọc lên chồng chất khắp đồi, một cảnh tượng thảo nguyên tráng lệ hiện ra trước mặt của Ung Diễm. Từ nhỏ nàng đã sống ở Giang Nam, chưa từng thấy qua cảnh đẹp đến rung động lòng người như thế, nàng thậm chí không biết thì ra ngựa lại có thể cao lớn mạnh mẽ đến như thế, còn nhớ rõ nàng chỉ thấy con ngựa nhỏ gầy teo ở Giang Nam, trong lòng nàng thật hoài nghi, nam nhân trước mắt rốt cuộc là người thế nào lại có thể khống chế những con vật khổng lồ này được?!

Ánh mắt của nàng, không tự chủ được, liếc về phía bóng dáng nam nhân cao lớn cách đó không xa….

“Hoàng thượng, mời ngài lên ngựa.”  Nội quan cắt đứt vẻ mặt trầm tư của nàng.

“Ta…… Ta cũng phải vậy sao?”  Trong khoảng thời gian ngắn, nàng còn không đối đáp được, giật mình trợn tròn cặp mắt, bị dọa đến không biết làm sao.

Nội quan cười gật đầu,  “Đó là đương nhiên, hoàng thượng, đây là thú vui săn bắn mỗi năm một lần của hoàng thất, đương nhiên hoàng thượng phải xung trận lên ngựa trước, đó là tấm gương cho các hoàng thân quốc thích, nghe nói năm nay hồ ly đặc biệt nhiều, nhất định có thể lấy được tấm da lông thật tốt, làm thành một cái áo lông ấm cho mùa đông.”

“Ta…… Trẫm không cần…….” Nàng cuống quít lắc đầu, trong lòng vô cùng bất ổn, nàng không biết cưỡi ngựa, nàng càng không muốn đi săn hồ ly!

Lôi Đỉnh cưỡi ởtrên ngựa rất tinh thông, vẻ mặt lạnh nhạt dọa Ung Diễm sắc mặt trắng bệch, chỉ thiếu không khóc ra ngoài mà thôi, bộ dáng khiếp sợ quả thật không giống trang nam tử, lại cứ cố tình khuấy động tâm tình của hắn mà tùy thời có thể bị biến động!

“Ngươi hãy tới đỡ hoàng thượng lên ngựa.”  Hắn lạnh lùng hạ lệnh, thay nàng làm chủ.

“Không……” Nàng cắn môi lui về phía sau nửa bước, tránh tùy tùng đỡ đi ra, nhưng Nhiếp Chính Vương đã ra lệnh, lớn hơn cả lời của vị hoàng đếlà nàng, bọnhọ đi theo bên cạnh nàng thật sát, nàng chạy bọn họ liền đuổi theo, không chút nào chịu bỏ qua cho nàng.

“Hoàng thượng, các tướng lĩnh đều đang đợi, mời động tác ngài nhanh lên một chút.”  Lôi Đỉnh nâng cánh tay dài lên, tay cầm roi ngựa chỉa thẳng vào đám người ngồi ở trên ngựa đang chờ hoàng đế.

Ung Diễm nhìn theo đám nam nhân thủ hạ cao lớn của hắn một lúc, từ trong mắt của bọn họ, nàng cảm thấy nồng nặc cảm giác khinh thường, chỉ vì ngại thân phận nên không dám nói rõ với nàng mà thôi!

“Nhưng mà ta…….” Căn bản nàng không biết cưỡi ngựa!

“Ừ?”  Hắn lạnh lùngnhếch mày rậm lên bày tỏ sự nghi ngờ.

“Ta hiểu rồi.”  Ung Diễm nhắm mắt đồng ý.

Không còn cách nào, nàng sợ hắn! Nàng nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy vị Bát Hoàng Thúc này, kinh ngạc khi thấy hắn còn rất trẻ tuổi, nhưng cũng từ khi hai người bọn họ gặp nhau lần đầu tiên, nàng sợ ánh mắt sắc bén của nam nhân này, hắn nhìn thoáng qua cũng làm cho hô hấp của nàng bị tắc nghẽn lại, ngay cả nhịp tim cũng rối loạn.

Tùy tùng ở dưới đỡ nàng lênlưng ngựa, cảm giác mình tựa như phiêu du giữa không trung, tùy thời có thể rớt xuống, con ngựa vừa động, tim của nàng liền ngừng đập một chút, ngay cả hơi thở ở miệng cũng không dám thở gấp, nàng không còn nghi ngờ gì nữa, mình có thể sẽ chết mất!

“Ngươi vẫn còn mè nheo cái gì? Mau lên đi.”  Hắn trầm giọng nói.

“Ta……” Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng liền tái nhợt như tuyết, không ngừng lắc đầu, nước mắt chảy ra ngoài như bão tố,  “Cứu mạng……. Ta không được rồi…. Thật sự không được rồi!”

Lúc này, người hầu đứng ở phía sau ngựa, liền vỗ vào mông ngựa một cái, nhất thời nàng không thể khống chế được, ngựa vụt nhanh chạy về phía trước, nàng sợ tới mức thét lên chói tai,  “A ____”

“Hoàng thượng?”  Lôi Đỉnh thấy tình huống không ổn, nâng người từ trên lưng ngựa nhảy lên, kịp thời ôm nàng vào trong ngực trước khi nàng từ trên lưng ngựa ngã xuống, trên đồi thảo nguyên lăn lộn mấy vòng.

Khi hắn an định lại thân hình của hai người, nhìn thấy nàng nắm chặt ống tay áo của hắn, dường như thật sự rất sợ, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch, như muốn khóc cũng không khóc nổi.

“Đừng sợ, bây giờ ngươi đã an toàn.”  Hắn giương mắt nhìn chằm chằm vào nàng, nhìn gò má nàng nhếch nhác, trong lòng có một loại cảm giác thương yêu mà không nói ra được.

“Ta…….” Nàng khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn vào bên trong tròng mắt đen thâm thúy của hắn, đầy lệ trong ánh mắt, giọng nói khàn khàn:  “Ta không….. Ta thật sự sẽ không……..”

“Ta biết rồi, ngươi không biết cưỡi ngựa có phải không?”  Lôi Đỉnh cảm thấy không hiểu được gân cốt của chính mình như thế nào, trong lòng hắn dâng lên cảm giác thương yêu muốn che chở thiếu niên này.

“Ừ.”  Nàng ra sức gật đầu, giọt nước trong suốt như hạt châu rốt cuộc không kiềm chế được rơi xuống, nhất thời trước mặt những hạt nước mắt lộ vẻ uất ức nhói lên trong tim, nàng bất lực nằm trong ngực hắn khóc.

“Đừng khóc, một người đàn ông khóc lóc thì còn ra thể thốnggì chứ?”  Lôi Đỉnh hạ thấp giọng quát, tệ nhất là hắn đối với  cái tên “Nam nhân” này lại có chút tình cảm bị áp chế ở trong lòng!

“Ta…… Ta…….” Nàng không ngừng thút thít, dùng sức chỉ vào đầu, như muốn nói cho hắn biết nước mắt không thể dừng được, nàng rất cố gắng, nhưng lại không có cách làm cho nước mắt dừng lại được.

Hắn bất đắc dĩ thở dài một tiếng, cánh tay cường tráng kìm vào vòng eo mảnh khảnh của nàng, chân dài cong lên chuẩn bị đứng dậy, bỏ qua phiền toái nhỏ không hiểu rõ trong lòng của mình. Không ngờ, dán vào trên người hắn có cảm xúc kỳ lạ làm cho hắn cảm thấy khiếp sợ, hắn rõ ràng ôm chính là một vị thiếu niên, sao cảm giác đứng lên lại giống như một nữ nhi, liền nhanh chóng ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng thức tỉnh theo như vậy?

“Ngươi--” Một tia sáng không dám tin liền xuất hiện trong đáy mắt hắn, làm sao có thể?! Lôi Đỉnh quan sát người trong ngực từ trên xuống dưới một lúc, ánh mắt hơi bị nặng nề.

Nhìn thấy ánh mắt hắn có gì đó không đúng, trong nháy mắt, Ung Diễm căng thẳng mà quên đi hít thở, cũng quên khóc thút thít, ánh mắt diễm lệ tràn đầy vẻ sợ hãi nhìn vào ánh mắt sắc bén đen tuyền của hắn, thân thể cứng ngắc không dám nhúng nhích.

“Ngươi…….. Không thể nào, làm sao có thể chứ?” Hắn không dám tin, lầm bầm ra tiếng, vươn cánh tay lực lưỡng của mình khóa chặt lấy nàng, không cho nàng làm hành động thiếu suy nghĩ.

“Cái gì không thể chứ? Ngươi….. Buông trẫm ra.”  Ung Diễm nhỏ bé với khuôn mặt trắng bệch, không thể chịu đựng được mà khẽ run, nàng đẩy hắn ra, muốn tránh ra khỏi cánh tay khỏe mạnh của hắn.

Nhưng Lôi Đỉnh chẳng những không buông nàng ra, ngược lại càng tăng thêm sức lực ở cánh tay dài, nhốt chặt vòng eo mảnh khảnh của nàng, ánh mắt sắc bén đắm chìm cứ khóa chặt ở khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng

Nếu như, chuyện này đúng như trong lòng hắn đang nghĩ là thật, vậy thì thật thú vị!

“Buông ra……..” Lần nữa nàng khẩn trươngnói với hắn, trong lòng càng thêm sợ hãi.

“Người không có bị thương chứ?”  Hắn đè nén giọng trầm mạnh, thản nhiên dò hỏi, lần này, trong giọng nói của hắn có trộn lẫn một chút tia dịu dàng chưa từng có.

“Không có…….” Nàng lắc đầu, cánh tay nhỏ gập lại chống đỡ ở lồng ngực rộng lớn của hắn, không hiểu vì sao vừa rồi mình lại có dũng khí ở trong lồng ngực của hắn khóc lớn.

“Không có là tốt rồi, khuyên bệ hạ nên học cưỡi ngựa sớm một chút, ít gây ra phiền toái thêm cho người khác.” Thốt ra những lời nói lạnh lùng với nàng, Lôi Đỉnh đứng dậy buông tay nàng ra, ngay sau đó xoay người rời đi. Trước khi đi, hắn liếc nhìn nàng với ánh mắt đen huyền bí cùng với sự khoan dung tha thứ.

Nhìn bóng lưng cao lớn của hắn từ từ đi xa, Ung Diễm cắn môi mềm, trong lòng vừa nóng vừa giận, rồi lại cảm thấy sợ không biết làm gì.

Rõ ràng chính hắn ép nàng……. Căn bản nàng không biết cưỡingựa, chính bản thân hắn cưỡng ép nàng, bây giờ lại quay đầu sang chỉ trích nàng không đúng?!

Nàng cố làm ra tức giận để cho mình không phải sợ, đúng vậy, nàng sợ hắn! Từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn, nàng bắt đầu sợ vị hoàng thúc này, ở trong triều đình giữa một bầy sài lang hổ báo, mà hắn chính là kẻ nguy hiểm nhất trong đó!

“Chủ tử, Người không sao chứ?”  Tình Nhi vội vàng chạy đến.

“Đỡ ta nào Tình Nhi, mau dìu ta dậy, chân ta không còn đứng vững rồi….” Nàng biết mình rất vô dụng, nhưng nàng thật sự bất mãn khi bị hắn dọa khóc.

Nàng thật sự rất sợ…… thật sự sợ đôi mắt đen âm trầm cực độ kia….. Tựa như hai lưỡi dao sắc bén, thẳng hướng vào ngực của nàng mà đâm tới!

“Chủ tử, Người đã bị hoảng sợ, thân thể run lên quá nhiều rồi!”  Tình Nhi đỡ nàng, vẻ mặt lo âu nói.

“Hắn thật sự đáng sợ…… Tình Nhi, chúng ta có đủ khả năng để lừa gạt hắn không? Ta nhìn vào trong ánh mắt của hắn….. Giống như đã nhìn thấy rõ….. Ta chính là hoàng đế giả trang.”  Mới vừa rồi, mắt của hắn nhìn nàng,

Đột nhiên trở nên kỳ quái, có phải đã nhìn rõ mọi việc rồi không?

Tình Nhi cũng luống cuốngđi theo, “Chủ tử, Người chớ tự hù dọa chính mình, cũng làm cho Tình Nhi sợ hãi theo! Nhiếp Chính vương nói không chừng thật sự không hề nhận ra, chủ tử, Người nên trấn tĩnh lại một chút nha!”

“Ta biết rõ……. Ta biết rõ rồi.” Ung Diễm gật đầu, chỉ có thể dùng ngôn ngữ không ngừng thuyết phục mình, nhưng tim cứ đập loạn không ngừng, bất luận thế nào cũng không thể giữ vững bình tĩnh được……..




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn vinhanh-annkasi về bài viết trên: antunhi, susuzin, thanhbt, thtrungkuti
Có bài mới 18.12.2012, 10:15
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 924
Được thanks: 5491 lần
Điểm: 26.24
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Nhu Hoàng Ngự Ảnh - Quý Ly(H) - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương hai:

Xảy ra sự kiện hoàng đế ngã ngựa, mùa đi săn thú cũng kết thúc qua loa, kì thực Lôi Đỉnh chẳng còn thú vui đi săn, trong lòng hắn rõ ràng có chuyện rất trọng đại, muốn sớm trở lại kinh thành một chút.

Cho tới nay, người quy thuận dưới phủ Nhiếp Chính vương cũng không ít cao thủ tài giỏi, bọn họ xem Lôi Đỉnh như vị thần tiên vô cũng kính sợ và sùng bái, đối với vị hoàng đế Ung Diêm dĩ nhiên bọn họ đã ghi hận vào trong lòng.

Giờ phút này, trong thư phòng ở vương phủ đang bàn nghị sự mà ở bên ngoài chính là mấy thủ hạ trung thành quanh năm đi theo hắn, trong đó Long Hạo, Hưng Cù Nhiên luôn được hắn tín nhiệm nể trọng.

Lúc trước còn có mấy vị đại thần cũng muốn đi theo Lôi Đỉnh, nhưng đều bị hắn nói “Hơi mệt, ngày khác gặp lại” làm lý do để đuổi trở về, chỉ lưu lại tâm phúc bên cạnh hắn, bởi vì, hắn có chút chuyện quan trọng, không thể để cho “Người ngoài” biết.

“Chỉ cưỡi ngựa mà cũng không được, thật là làm cho người khác bất ngờ.” Long Hạo nói về sự kiện lúc trước, vẻ mặt có chút khinh bỉ, chỉ là không dám ở trước mặt chủ tử biểu hiện rõ ràng.

“Nghe nói người ở Giang Nam không thịnh hành cưỡi ngựa bắn cung, Tiểu Hoàng Đế không biết cưỡi ngựa là chuyện bình thường,” Cù Nhiên ngược lại rất công bằng, rõ ràng không trả lời sai lệch đạo lý chút nào.

“Nếu không có vương gia của chúng ta ở đấy, chỉ sợ cái mặt như hoa kia chẳng còn, cuối cùng lại nói với giọng dữ tợn muốn vương gia buông hắn ra, rõ ràng vương gia đã cứu mạng hắn!”  Long Hạo tức giận, bất bình thay cho chủ tử của mình.

“Bổn vương cũng không cho là vậy, nếu khuôn mặt nhỏ bé trắng trẻo kia bị ngã mà tổn thương, thì tiếc lắm.”  Nhất thời bờ môi Lôi Đỉnh mỉm cười thần bí.

Không sai, hắn là “nữ nhân”! Nàng thật to gan, nữ nhân lại dám giả nam trang lên ngôi vị hoàng đế, lừa gạt người trong thiên hạ, quả nhiên Lôi Đỉnh thông minh một đời như hắn, nhất thời lại hồ đồ!

“Vương gia? Trong lời nói của ngài dường như đối với tiểu hoàng đế kia rất là thương tiếc, không phải vì cú ngã này mà ngài lại có tình cảm chú cháu với hắn chứ?”  Cù Nhiên rất lo lắng hỏi.

“Đó cũng không phải, tình cảm trong cú ngã đó không phải là tình chú cháu.”  Hắn nhếch môi cười, một câu hai nghĩa, làm thủ hạ bên cạnh không hiểu ra sao, “Cù Nhiên, hãy tiến lên lĩnh mệnh.”

“Dạ.”  Cù Nhiên chắp tay tiến lên.

Lôi Đỉnh đan chéo hai tay lại, nâng đầu lên hạ ánh mắt xuống nặng nề, tỉnh táo ra lệnh, “Bổn vương muốn ngươi lập tức đi đến Giang Nam điều tra một ít chuyện, muốn phái theo bao nhiêu người cũng tùy ngươi, chỉ cần nhanh chóng điều tra chuyện này cho bổn vương thật nhanh….”

※※ Thiên Trường Địa Cửu  tung tích ※※

Từ sau ngày đó, sau một thời gian ngắn tiếp xúc, Ung Diễm cũng không dám nhìn thẳng vào ánh mắt sắc bén của vị Bát Hoàng Thúc của nàng, nếu như, lúc trước sợ hắnnhìn chăm chú vàonàng, như vậy bây giờ trong lòng nàng lại tràn đầy sợ hãi!

Hắn biết nàng là nữ nhân rồi sao?

Mấy ngày qua, hắn cứ chăm chú nhìn vào nàng bằng ánh mắt nặng nề, làm cho nàng cảm thấy sợ hãi, giống như cả người nàng đều bị hắn nhìn thấu, giống như hắn đã nói cho nàng biết, hắn đã biết rõ tất cả sự thật.

Trừ lần đó ra, ánh mắt của hắn trông giống như che giấu một loại ánh nhìn khó đoán, thỉnh thoảng dịu dàng, thỉnh thoảng lạnh nhạt, làm cho nàng sắp bị hồ đồ rồi!

Cho nên, nàng hết sức tránh xa hắn, tận lực tránh đi thật xa, không tới thời khắc cuối cùng, tuyệt đối không nên cùng hắn xung đột chính diện! Bởi vì nàng biết rằng mình sẽ không có chút phần thắng nào!

Sáng sớm, khi ánh mắt trời ở phía đông còn chưa sáng tỏ, Ung Diễm cứ theo lệ thường lâm triều, dọc theo đường đi, nàng cảm thấy không được bình tĩnh như trước. Ngay sau đó cười mình đa nghi, cuối cùng đi từ hành lang thiên điện chuyên dùng để vào điện Thái Hòa, nàng không thấy nội quan hầu liền dừng lại ở ngoài cửa, khi nàng nhìn thấy trong điện to như vậy chỉ có một mình Lôi Đỉnh thì sững sờ đứng tại chỗ, một hồi lâu không hề nhúc nhích.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn vinhanh-annkasi về bài viết trên: Ta mê Thần Quân, antunhi, hh09, thanhbt, thtrungkuti
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: BeoBo, hien98, Khanh Nhi, The tran và 82 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

18 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.