Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 

Hải Thượng Phồn Hoa - Phỉ Ngã Tư Tồn

 
Có bài mới 09.12.2012, 16:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 1168
Được thanks: 5914 lần
Điểm: 18.41
Có bài mới Re: Hải Thượng Phồn Hoa - Phỉ Ngã Tư Tồn - Điểm: 11
Ngoại truyện 3: Từ Boston đến Bắc Kinh

Nắng rực rỡ xuyên qua lớp tường kính, rọi vào phòng chờ sân bay, trong phòng bật điều hòa nên không ít người đã thiêu thiêu gà gật.

Tôi lại rất tỉnh táo, mấy khi mới được cầm PSP chơi cho đã ghiền, chợt nghe có tiếng bước chân đang tiến lại gần, rồi người đó ngồi xuống chổ trống bên cạnh.

Tôi chẳng buồn ngước lên và cũng không lấy làm lạ trước sự xuất hiện của bác ấy.

Mẹ tiễn tôi đến cửa kiểm tra an ninh là quay về luôn, lúc chia tay còn rưng rưng, như thể không yên tâm để tôi ngồi máy bay một mình, mà tôi cũng ngại bóc mẽ. Thật ra mẹ tôi dã man lắm, hồi tôi 3 tuổi mẹ đã quăng tôi lên máy bay, một thân một mình từ Mỹ về Trung Quốc, tuy mẹ nói sẽ có người đón tôi ở sân bay, nhưng cả hành trình dài đến mười mấy tiếng đồng hồ, tôi muốn đi vệ sinh cũng phải nhờ mấy chị tiếp viên hàng không xinh đẹp giúp, kỳ thực chuyện đó khiến tâm hồn trẻ thơ của tôi bị tổn thương kinh khủng.

Đứng trước các chị ấy, các cậu có tè được không hả? Tuy lúc đó tôi mới chỉ ba tuổi thôi, nhưng tôi cũng là đàn ông chứ bộ.

So, tôi phải cố lờ chị ấy đi vậy.

“Đừng suốt ngày chơi điện tử nữa.”

Tôi chỉ muốn lườm cho bác ấy một cái, dễ gì mẹ tôi vừa đi, đã có ngay người khác đến cằn nhằn.

Ở phương diện này, hai người quả thật là một đôi trời sinh.

Bác lại với tay xoa đầu tôi, như thường ngày tôi vẫn làm với Hate ở nhà. Nhưng Hate là cún, tôi không phải là cún, mà cái tên này là do mẹ tôi đặt, mẹ tôi nói chó đáng ghét, chỉ có mèo mới đáng yêu thôi, trong khi tôi chả thích mèo.

“Cao thêm rồi nhỉ” Bác ấy ngày càng táo tợn, vò tóc tôi sắp rối hết rồi này. Đành rằng tóc tôi có ngắn thật, nhưng cũng có phong cách cả đấy nhé?

Cuối cùng, tớ gườm: "Bác lại đến Boston họp à?"

"À, đến bàn chuyện làm ăn." Bác thảnh thơi ngả lưng vào thành ghế, dáng dấp khanh khảnh đầy phóng khoáng, mang nét đẹp điển hình của người đàn ông Châu Á, tuy tớ chưa tiếp xúc nhiều với người Châu Á, nhưng dù sao tớ cũng từng sống ở Bắc Kinh mấy tháng, tớ biết số đàn ông đẹp trai như ông bác đây quả không nhiều. Tuy tớ vẫn chưa hiểu rốt cuộc mẹ và bác là thế nào với nhau, song từ lúc biết chuyện đến nay, dường như lúc nào bác ấy cũng xuất quỷ nhập thần, hiện ra như một kỳ tích vào đúng lúc mẹ bỏ lại tớ một mình.

Lần đầu tiên, hình như năm đó tớ 2 tuổi, nếu trí nhớ của tớ chưa đến nỗi nhầm lẫn, thì khi ấy đang đánh nhau với thằng cha Eamon cao to hơn hẳn ở nhà kế bên, đúng lúc cô bảo mẫu vào bếp thì nó cầm hòn đá chọi đầu tớ, thế là mình tớ đứng đấy khóc tu tu, rồi chẳng hiểu bác ấy từ đâu nhảy ra, ôm đứa bị vỡ đầu là tớ, lao xe như bay đến bệnh viện gần nhất.

Lúc khâu ở bệnh viện, tớ khóc không ngừng, bác ấy làm dở đủ trò dỗ dành, cuối cùng đồng ý đưa tớ đi ăn kem. Sau đó không chỉ dẫn tớ đi ăn kem, mà bác còn đưa tớ đi xem hải âu, kết quả tớ ngủ quên trên xe, lúc mở mắt ra, đã thấy mình nằm trên chiếc giường con ở nhà.

Tớ chưa từng nói với mẹ về chuyện này, lúc đó tớ cảm giác như thể bác ấy là do mình tưởng tượng ra, hoặc chỉ là mơ. Nên cả một quãng thời gian dài, tớ đã gọi bác ấy là Aladdin, cũng bởi tớ cảm thấy bác ấy chính là nhân vật trong cổ tích, xoa xoa cây đèn thần là lập tức sẽ xuất hiện, rồi có thể đáp ứng mọi điều ước của tớ, miễn là những điều ước ấy đừng xa vời quá.

Điều ước xa vời thực tế nhất mà tớ từng thổ lộ với bác ấy là vào trước đêm Giáng Sinh năm ngoái, bác hỏi tớ thích quà giáng sinh gì, cả năm rồi tớ cứ ao ước có một con ngựa nhỏ cho riêng mình, thế là tớ nói tớ thích ngựa con.

"À, quà này thì to quá nhỉ, ông già Noel không nhét vừa chiếc tất của cháu đâu." Bác ấy tủm tỉm bảo trêu thế, tớ biết vậy là không được ngựa rồi, lần nào mẹ không muốn mua gì cho tớ, mẹ luôn giả lả với y chang.

Sau đó bác nghĩ cách đút lót cô bảo mẫu, nhân lúc mẹ vắng nhà, bác lén dẫn tớ tới trường đua ngựa chơi nửa ngày, tớ vui lắm, vui vô cùng. Tớ thích con ngựa nhỏ màu nâu đến độ lên rồi không muốn xuống nữa, tớ biết mỗi lần tớ nũng nịu, là bác sẽ chịu ngay, quả nhiên bác nói: "Thôi được rồi, con ngựa này là của cháu, nhưng mà tạm thời đành gởi nuôi ở đây, cháu có thể đặt cho nó cái tên."

Tớ vừa mừng vừa ngạc nhiên, song cũng phần bán tín bán nghi, đến phút chót, bác vẫn không quên dặn dò: "Về đừng kể với mẹ nhé."

Đương nhiên rồi, quyết không để mẹ biết.

Aladdin chỉ là của riêng tớ.

"Mẹ cho cháu về thăm ông nội và bác cả." Tớ nhe răng lè lưỡi trêu bác ấy: "Cả ông bà ngoại nữa."

Ông bà ngoại đã thương tớ nhất rồi, mà ông nội còn chiều tớ hơn, tuy tớ suốt ngày trêu chị Nguyên Nguyên, tớ bắt sâu róm dọa chị ấy, làm chết cá vàng ông nội nuôi, rung táo trên cây rụng sạch, còn cầm súng nước trèo lên hòn non bộ đóng giả điệp viên... bất kể tớ có phá phách nghịch ngợm gì đi chăng nữa, song ông nội vẫn quý tớ vô cùng.

Ông phần riêng sô cô la cho tớ, lúc đưa còn tươi cười bảo: "Ông nội mua ở Thụy Sĩ cho cháu này, ngon không?"

Tớ nhét đầy sô cô la vào miệng, ậm à ậm ờ gật đầu.

Sô cô la ông nội mua thật tuyệt vời.

Bữa tối thế nào cũng có đúng món sủi cảo tớ thích nhất. Bà nội vừa gắp vào bát tớ, vừa bảo: "Bác cháu lâu lắm rồi chưa xuống bếp, hôm nay làm sủi cảo cho cháu ăn đấy nhé."

Thực ra, bác tớ rất bận bịu, nhưng tớ thích quấn chân bác, chơi trò diều hâu quắp gà con với chị Nguyên Nguyên, lần nào bác thua, bác cũng xách tớ với chị mỗi người một tay: "Diều hâu sắp cất cánh nào!"

Thế rồi bác quay bọn tớ choáng váng luôn, còn vui hơn cả trò đĩa bay ở vườn trẻ.

Cả nhà có bà nội là đa cảm nhất, có lần bà tính, mỗi năm bà có thể gặp tớ mấy đợt, mỗi đợt được gặp tổng thể mấy ngày?

Lần nào đến lúc chia tay, bà cũng rơm rớm.

Bữa này có chị Nguyên Nguyên đứng ra gánh vác trách nhiệm: "Bà ơi, ngày nào cháu cũng ở bên bà!"

Mà tớ chỉ có thể an ủi bà rằng: "Bà nội ơi, nghỉ hè cháu sẽ về ngay, về ngay..."

Thỉnh thoảng ông bà ngoại lại sang Mỹ thăm tớ, vậy mà ông bà nội chưa từng, nên mỗi độ hè là mẹ sắp xếp cho tớ về thăm ông bà.

Aladdin nói: "Bác với cháu vừa khéo ngồi cùng chuyến bay, hai ta đi chung nhé."

Vừa khéo á?

Thôi đi, cháu có phải trẻ con đâu.

Cơ mà ngồi máy bay với Aladdin cũng có cái hay, bác ấy mua nhiều đồ ăn ngon, còn đọc nhiều truyện cổ tích cho tớ nghe nữa chứ, giữa chừng tớ lăn ra ngủ, bác ấy phủ cho cái chăn, chăm nom chu đáo vô cùng.

Tớ ngủ đâu chừng 2 tiếng, lúc dậy bác ấy gọi nước cam, tớ vừa uống nước cam vừa hỏi: "Bao giờ bác với mẹ cháu tái hôn?"

Vẻ mặt bác trông khác hẳn.

Nói thực thì từ lâu lắm rồi, tớ dự tính sẽ hỏi bác ấy câu trên, mỗi lần chỉ cần hơi đả động đến chuyện này thôi là bác ấy đã đánh trống lảng rồi. Lần này ngồi chung máy bay, bác có muốn chạy cũng khó nhá, vả lại còn những mấy tiếng đồng hồ nữa, tớ tha hồ vặn hỏi.

"Trẻ con đừng lo chuyện đâu đâu." Bác lại bắt đầu lòe cái bộ dạng đáng ghét: "Nhất là những chuyện cháu không hiểu lẫn không biết"

"Chẳng lẽ cháu không phải con bác à?"

Tớ tung quả bom thứ 2, vẻ mặt bác ấy tỏ ra lúng túng không ngoài dự tính. Mẹ tớ luôn lảng tránh khi tớ hỏi rốt cuộc bố tớ là ai, một người có ông nội bà nội có bác cả có chị họ, sao lại không có bố chứ, mẹ tớ trước nay vẫn vô tư coi tớ như trẻ con.

Bác ấy nhìn tớ một lúc lâu không nói gì, tớ chợt có dự cảm xấu: "Không phải bác với mẹ cháu chưa từng kết hôn chứ?"

Nếu như họ đã li hôn, việc này còn dễ hiểu một tí, nhưng trong trường hợp họ vốn chưa từng lấy nhau, vậy thì chuyện này phức tạp hơn tớ tưởng nhiều.

Cuối cùng hỏi một đằng, bác ấy lại trả lời một nẻo: "Mẹ cháu khó theo đuổi lắm."

"Thì cũng là phụ nữ cả thôi, mà cũng chẳng phải người phụ nữ thông minh gì cho cam." Tớ ói ra máu mất thôi, tớ quyết định dừng cái ý nghĩ người này là bố mình, một người thế này sao có thể sinh ra một đứa trẻ thông minh như tớ được, rõ là một bác ngốc, tớ thật sự sắp ói ra máu đến nơi rồi: "Đừng bảo với cháu bác theo đuổi mẹ cháu tám chín năm nay mà vẫn chưa được nhé."

"Đây là chuyện riêng giữa bác với mẹ cháu, cháu đừng xen vào."

Người đàn ông sĩ diện đã bắt đầu thẹn quá hóa giận.

Tất cả bè phái phản động đều là lũ hổ giấy, ông nội tớ dạy thế.

Tớ bắt đầu uống nước cam: "Được rồi, từ nay cháu sẽ không giúp bác nữa."

Người đàn ông này bắt đầu cân nhắc, sau thì hỏi: "Cháu giúp gì được bác?"

Buộc lòng phải nói rằng đàn ông con trai một khi đã vướng vào chuyện yêu đương là chỉ số thông minh tụt hẳn, ví dụ như ông bố Aladdin này của tớ.

"Đương nhiên giúp được nhiều chứ", tớ hào hứng bảo: "Mẹ cháu thương ai nhất nào? Đương nhiên là cháu rồi, chỉ cần cháu về phe bác, bác thua thế nào được?"

Bác là người mua ngựa cho tớ, bác dạy tớ đánh bóng chày, bác dẫn tớ đi công viên xem gấu bắc cực, mà cũng chính bác dậy tớ bơi, bác bế tớ đến bệnh viện, bác còn khụy gối thắt dây giầy cho tớ, bác ấy chính là bố tớ.

Tớ không giúp thì ai giúp bố đây?

Tớ tám tuổi rồi, vả lại tớ là đàn ông, đàn ông con trai không giúp đỡ lẫn nhau, thế là trái lẽ trời.

Còn như mẹ tớ thì—-hừm, hai người đàn ông thông minh hợp sức tác chiến mà mẹ không xiêu lòng mới lạ đấy!


--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Ngoại truyện 4: Ngược một tí cho nó khỏe

Bố tớ là một người, phải nói thế nào nhỉ, thời trẻ cũng là một nhân vật có tiếng tăm. Nghe nói trước đây, bố tớ cùng mấy chú bạn thân lâu năm được mệnh danh là "Tứ Thiếu Kinh Thành", nghe cái tên đã biết không hay ho gì rồi.

Mẹ tớ vẫn bảo, tớ chớ có quấn lấy bố, kẻo lại bị lây cái tính hư hỏng. Nhưng nguyên văn thì không được như thế, trước nay mẹ không thừa nhận đó là bố ruột tớ, mà cứ khách sáo bảo rằng: "Con tránh xa bác hai của con ra, theo học tập bác cả kia kìa."

Theo bác cả thì học được cái gì? Học cái mẽ cả ngày tủm tỉm nhưng thực chất bụng dạ suy tính toàn mấy thứ đen tối ấy à? Đừng chỉ đánh giá vẻ bề ngoài nom như quân bài tây của bố tớ (poker face), thực ra bố tớ rất tốt bụng. Dùng từ thích hợp để miêu tả thì đích thị phải là "miệng hùm gan sứa". Đặc biệt là khi gặp phải khắc tinh như mẹ tớ, mẹ đã nổi cơn lên thì bố cũng đành giơ tay chào thua, thật chẳng hiểu nối trong kinh doanh, bố tớ làm ông chủ kiểu gì nữa.

Mẹ tớ khác người lắm, chẳng giống ai, vì thế mà bố tớ toàn phải chịu ấm ức, luôn theo sau mẹ tớ, thậm chí chẳng dám to tiếng dù chỉ nửa câu. Nghe nói trong truyện này còn có liên quan đến chú ba, ông nội có tổng cộng 3 người con trai, vậy nên tớ có bác cả, bác hai, chú ba, nhưng không có bố. Ôi chao, đời người ấy à, chính là một cái ca đựng nước đánh răng, các cậu bảo nó là chỉ là cái ca để trong nhà tắm thì nó chính là cái ca để trong nhà tắm, nếu bảo nó là ca uống nước thì nó chính là ca uống nước.

(chỗ này chơi chữ, đời người là cốc nước, bảo nó là "hài kịch" thì nó là hài kịch, bảo nó là bi kịch, thì nó cũng chính là "bi kịch")

Thoạt đầu thì tớ học ở Mỹ, bố bay qua thăm nom suốt, lúc sắp vào tiểu học, ông nội bảo gọi tớ về quê hương. Trước nay mẹ tớ không thèm để ý đến bố tớ đâu, nhưng một khi ông nội đã lên tiếng, thì cả nhà đều răm rắp nghe theo. Thế là mẹ con tớ đành dọn về Bắc Kinh ở. Đừng để bị lừa bỏi vẻ bề ngoài xinh đẹp của mẹ tớ, thực ra tính khí mẹ ngang ngạnh lắm! Bố tớ muốn đưa hai mẹ con đi ăn cơm mà ngày nào cũng phải gọi tổng cộng chục cuộc điện thoại cho mẹ, còn tớ ở bên giục giã nửa ngày trời, mẹ mới miễn cưỡng đồng ý. Đó là bữa cơm đầu tiên cả nhà tớ gồm 3 người chính thức đi cùng nhau, bố tớ vui lắm, chỉ thiếu điều chọn hết tất cả các quán ăn tại Bắc Kinh. Sau đó, tớ quyết định đi ăn vịt nướng. Quán bán vịt nướng nằm ở một ngõ vắng vẻ mà ngoằn ngèo, nhưng ở đó họ dùng củi từ cây ăn quả, nên vịt nướng thơm ngon vô cùng.

Có điều trước khi ăn vịt nướng, tớ biết mẹ sẽ không dễ dàn hòa, quả nhiên, khi hai mẹ con bước vào phòng ăn, bố vừa hứng khởi đứng bật dậy thì mẹ đã bảo tớ: "Chào bác hai đi."

Vâng, lệnh mẹ đã ban thì khó mà cưỡng được, tớ gọi bố ruột mình là bác hai thì chuyện còn ra thể thống gì nữa? Chẳng bằng cứ gọi là Aladdin như trước kia.

Mẹ tớ quả thật là người bảo thủ và hay tự dối gạt chính mình, trong khi sắc mặt bố đã trầm hẳn xuống, bữa cơm đó bố không đụng đũa, chỉ cầm bánh đa cuốn thịt nướng cho tớ. Mẹ tớ bảo anh chiều thằng bé quá rồi đấy, làm gì có đứa trẻ nào lớn bằng từng này rồi mà người lớn vẫn phải bón cho ăn, bố tớ chưng hửng, lần đầu tiên tớ thấy bố mình tỏ thái độ với mẹ: "Chưa biết lần được bón tiếp theo là lần nào? Anh đã chiều con là mấy?"

(*chú giải món ăn ở đây )

Nghe câu ấy xong, trong lòng xót xa đến nỗi nước mắt chảy đầy một chậu to.

Có điều mẹ tớ cũng có lúc mắc lỡm bố tớ, mẹ không đồng ý để tớ học ở trường tiểu học Cảnh Sơn, lúc sắp vào năm học, tớ được đăng ký vào trường tiểu học số hai Trung Quan Thôn trứ danh. Mẹ không biết văn phòng mới của bố nằm ở khu Hải Điện, mỗi bận trời vừa đổ mưa to, bố đã lao đi đón tớ, thậm chí không kịp gọi cả lái xe. Có hôm mưa bão, bố vẫn lái một chiếc xe mui trần, mà còn bảo mui xe bị kẹt, thành ra hai bố con bị ướt từ đầu đến chân như chuột lột. Lúc về nhà, gõ cửa, mẹ tớ vừa nhìn thấy đã không biết làm gì hơn, trừ việc đá cả hai bố con vào nhà tắm với nhau.

(chú: Trung Quan Thôn là khu tập trung chất xám khoa học và nguồn nhân tài mật độ cao nhất Trung Quốc, có gần 40 trường đại học, tiêu biểu là Đại học Bắc Kinh, Đại học Thanh Hoa, có hơn 200 viện nghiên cứu khoa học quốc gia và nhiều trung tâm, viện nghiên cứu kỹ thuật công trình quốc gia...)

Tớ ngâm mình trong bồn tắm, tiện hỏi bố: "Chiếc xe hơn ba trăm vạn của bố ấy, ghế bọc da xịn bị ẩm có đổi được không? Bố bảo mui xe bị kẹt, sau này gọi cho công ty bảo hiểm, bố không sợ bên Mercedes nói bố vu khống à?"

Bố tớ nói: "Ghế da thì đáng bao nhiêu? Khỏi phải tìm công ty bảo hiểm, tự bố bỏ tiền ra thay." Nói đến đó, bố liền vỗ đét vào mông tớ, bảo: "Chốc nữa chớ có hé răng nói với mẹ con, con mà nói là bố không mua transformer cho đâu đấy!"

Tớ lập tức ra giá, nói thách tận trời luôn: "Được ạ! Nhưng mà ngoại trừ transformer ra, con còn muốn cả gundam bản limited cơ!"

Bố bảo: "Tốt thôi!"

Nghe cái giọng huênh hoang ỷ mình có tiền này thử xem, chậc, người ta thì ngàn vàng khó mua một nụ cười mỹ nhân, bố mình thì ngàn vàng khó mua một đêm xuân.

Tối đó mẹ giữ bố ở lại ăn cơm thật, mẹ còn tự mình xuống bếp, mà một khi mẹ đã xuống bếp thì thế nào cũng có đại họa. Dẫu sao tớ cũng chẳng đụng vào đồ ăn, tớ tỏ vẻ quan tâm dồn sang cho bố, ăn xong bố còn gọi cho tớ một chiếc pizza, mới được hai miếng, bố tớ đã lăn ra đau dạ dày. Ngoài trời mưa to như trút nước, trong khi mui xe của bố bị kẹt không nhấc lên được, còn tài xế thì nghỉ chăm vợ đẻ. Bao nhiêu chuyện ngổn ngang dồn lại một đống, mẹ cũng không đành lòng hất bố ra khỏi cửa.

Đúng chín giờ tối, tớ đánh răng, leo lên giường nghe mẹ kể chuyện, theo thường lệ thì là phải cầm cự thật lâu mới ngủ, nhưng cứ nghĩ đếntransformer và cả gundam bản limited nữa chứ, thế là chốc lát sau, tớ đã khép mắt vờ như ngủ. Mẹ đoán tớ ngủ rồi, liền tắt đèn, ra khỏi phòng. Tớ ém mình trong chăn gần 1 tiếng đồng hồ, rồi mới lén lút bò dậy. Ngó ra xem thì thấy phòng mẹ đã tắt đèn đi ngủ.

Tớ cứ đinh ninh khổ nhục kế của bố phen này thành công rồi, ai ngờ sáng hôm sau thức dậy thì thấy bố ngủ trên sô pha phòng khách.

Tuy mẹ có chuẩn bị bữa sáng cho bố, nhưng tớ nhìn bố ăn sáng cũng chẳng vui vẻ mấy.

Ôi, bố mình chỉ được cái gian xảo, mà lại không có gan, nửa đêm bố cứ xộc vào, lẽ nào mẹ sẽ đuổi bố ra thật sao?

Phụ nữ chỉ cần dỗ dành ngon ngọt là được ấy mà! Mà lúc dỗ dành, tốt nhất là nên dày mặt một tý, trơ tráo một tý.

Thôi, cách mạng chưa thành công, bố ơi, bố cần tiếp tục cố gắng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn loyal1502 về bài viết trên: ngocquynh520
     

Có bài mới 09.12.2012, 16:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 1168
Được thanks: 5914 lần
Điểm: 18.41
Có bài mới Re: Hải Thượng Phồn Hoa - Phỉ Ngã Tư Tồn - Điểm: 11
Ngoại truyện 5&6


Thư gửi bác hai

Bác hai kính mến:

Khi bác đọc bức thư này thì con đã có mặt tại trại hè California, cùng trải qua một hè vui vẻ với các bạn thân từ tấm bé như Cherry, Kenway, và cả Sandy. Thế nên đầu thư, trước tiên con muốn gởi lời cảm ơn sự hào phóng của bác, con biết bác là người đã báo danh cho con, mặc dù mẹ không đồng ý cho con tiền, nhưng bác đã ngầm bảo công ty môi giới hạ giá, rồi tự mình móc tiền túi trả bù vào. Con thấy hóa đơn thẻ tín dụng của bác rồi, bác đừng trách thư ký Đơn, lỗi do con đã nhìn lén lúc chị ấy không chú ý.

Mẹ con chỉ là một bà mẹ đơn thân, nhiều lúc đời sống còn bị hạn chế, nhưng bản thân con cho rằng điều đó không liên quan gì đến khả năng quản lý tài chính của mẹ, mà vấn đề là, giá cổ phiếu tụt khiến mẹ thua lỗ thảm hại. Con biết thực ra bác cũng không chịu được, bởi có lần bác cố ý để lộ thông tin nội bộ trước mặt mẹ con, song mẹ lại không nghĩ ra việc mua vào số cổ phiếu đó, điều này khiến con cảm thấy mừng vui thanh thản. Bác cả vừa mới có bài phát biểu tại hội nghị của Ngân hàng trung ương, bác cả đã nhấn mạnh vấn đề trật tự trên thị trường tài chính, đồng thời hy vọng Ủy ban quản lý và giám sát chứng khoán có thể tăng cường hiệu quả giám sát, tin tức này tuyên bố trên phần lớn các phương tiện truyền thông. Thiết nghĩ nếu Ủy ban quản lý-giám sát chứng khoán mà biết bác ngang nhiên làm trái luật pháp, để lộ tư liệu về công ty, bác cả sẽ khó xử lắm đây.

Ông bà nội luôn mong con sẽ trải qua kì nghỉ hè đầu tiên tại Trung Quốc, nhưng bác lại tỏ thái độ kiên quyết muốn gửi con sang Mỹ, con cũng biết, đáng lẽ mẹ định đưa con sang Mỹ, nhưng tình hình công việc tạm thời không thể dứt ra được. Bác hai thân mến, kì thực nếu bác muốn đá con sang Mỹ cũng không cần phải phí sức vòng vo như thế, chỉ cần mua cho con một bộ Transformers limited edition là con sẽ nghĩ cách để mẹ không cần phải sang Mỹ với con nữa, tuy mẹ không nghe lời bác, nhưng con nói mẹ sẽ tin.

Bác hai ơi, con biết trong bức thư này sẽ có những câu khiến bác đau lòng. Thực ra con cố ý đấy, vì bác hại con. Bác là đồ lừa đảo! Bịp bợm! Lưu manh!

Dạo còn bé, con tin bác biết bao nhiêu, cũng sùng bái bác thật nhiều. Chính bác là người dạy con bơi, bác còn dẫn con đi nha sĩ, dẫn con đi xem gấu bắc cực, mua cho con đôi giầy trượt băng đầu tiên... Ôi, quãng thời gian ấy niềm tin và sự tín nhiệm đặt cả ở bác, trong lòng con, dù cả thế giới có dối trá, nhưng con tin bác sẽ không bao giờ lừa con.

Thế mà bác lại phản bội lòng tin này của con!

Thực sự con quá đau lòng! Bác phải biết rằng con luôn hy vọng mình có thể giúp được bác. Khi xe ô tô của bác không kéo được mui, lúc ấy cả người ướt như chuột lột, mà tài xế xin nghỉ để chăm vợ đẻ, bác đã được con và mẹ rủ lòng tốt ra tay giúp đỡ. Buổi tối đó, con và bác cùng tắm, chính hôm ấy, bác đã bảo sẽ mua Gundam cho con nếu con hứa giữ bí mật cho bác.

Thế nên sáng hôm sau thấy bác ngủ trên sô pha, con còn có cảm giác áy náy, con thấy mẹ con thật chẳng ra làm sao cả, chẳng biết thông cảm cho người ta, nhất là thông cảm cho một người đàn ông trưởng thành. Nhiều năm nay, hẳn bác đã chịu không ít cực khổ, bạn gái thì chẳng có lấy một ai, lại ôm khư khư bà mẹ vốn dĩ đã ngẫn ngờ của con (nếu bác không hiểu ngẫn ngờ ở đây có ý gì, bác có thể lên mạng tra cứu)

Cho đến tận buổi tối hôm sinh nhật, sự phẫn uất của con bùng phát triệt để! Có lẽ bác cũng quên rồi, hôm đó cần gạt nước bồn vệ sinh phòng con bị hỏng, mà tối ấy ra ngoài ăn mừng sinh nhật, không có người gọi thợ đến sửa. Nên nửa đêm hôm ấy con dậy đi vệ sinh, vậy mà hai người lại khóa cửa phòng ngủ.

Không chỉ thế, chuyện xấu xa hơn ấy là vào hồi năm giờ sáng, bác cầm gối bước ra từ phòng ngủ, giả vờ đã nằm cả đêm trên ghế sô pha.

Mà đấy vẫn chưa phải chuyện xấu xa nhất, chuyện xấu xa nhất nhất chính là nhân lúc con đang ăn sáng, bác hôn trộm mẹ con ở trong bếp!

Còn có chuyện xấu xa nhất nhất nhất hơn cả chuyện trên, chuyện xấu xa nhất nhất nhất là, lúc hôn trộm mẹ con, bác còn bảo, Đinh Đinh đúng là đồ oắt con, có nó nên anh không được ở trong phòng đến sáng.

Và cả đây nữa, chuyện xấu xa nhất nhất nhất nhất là khi con phát hiện ra hành vi phạm tội của bác không phải chỉ lần đầu! Bao gồm cả chuyện chúng ta đi mưa ướt như chuột lột! Từ lần đó bác đã ngủ trong phòng, đến sáng sớm mới mò ra sô pha nằm!

Điều kinh khủng tột cùng, sự xấu xa nhất nhất nhất nhất nhất, bác còn dỗ ngon dỗ ngọt mẹ con, dụ mẹ gửi con đi đâu đó vài ngày, vì bác không ôm mẹ thì không ngủ được! Bác còn bảo đó là sự giày vò, là không thể chịu đựng được! Cứ thế này anh sẽ đau đầu mất! Bác thừa biết mẹ con hay mủi lòng, bác còn giả vờ ấn huyệt thái dương, miệng thì bảo giờ đang bắt đầu đau rồi đây này!

Đừng tưởng con không biết, bệnh đau đầu của bác 3 năm nay có tái phát đâu!

Chỉ có bà mẹ khờ khạo của của con mới đi tin bác, bác là đồ lừa đảo!

Đại lừa đảo! Bịp bợm! Trắng trợn!

Thôi được rồi, con thừa nhận mình đang giận, bởi vốn dĩ con tưởng những người đàn ông cùng phe với nhau là đáng tin cậy nhất, chẳng ngờ bác là người trọng sắc khinh bạn.

Bác làm con quá thất vọng, bác hai ạ.

Con hiểu mẹ con thích giữ thể diện, không muốn con biết chuyện của 2 người, nhưng mẹ đuổi bác ra khỏi phòng vào sáng sớm, bác hoàn toàn có thể nghĩ cách để giải quyết vấn đề này, mà không cần phải giận cá chém thớt với con, có phải tại con bắt buộc bác phải rời giường ra sô pha nằm vào lúc năm giờ sáng đâu, con chỉ là một đứa trẻ vô tội!

Với tư cách một người có sự nghiệp thành đạt, với cương vị là tổng giám đốc của một công ty, là Ceo của công ty, con nghĩ IQ của bác hoàn toàn có thể giải quyết êm thấm vấn đề này.

Thực sự con buồn lòng lắm, thoạt đầu con còn hy vọng bác sẽ thuyết phục được mẹ theo bác đi công tác, coi như hai người có thể hưởng tuần trăng mật lần hai, vậy mà bác lại dùng cách tệ bạc nhất, ấy là gửi con sang Mỹ.

Chẳng trách mẹ con không đi tuần trăng mật đầu tiên với bác, EQ của bác quá tệ!

Chẳng trách cho đến tận bây giờ bác vẫn chỉ là bác hai của con, EQ của bác quá thấp!

Chẳng trách mẹ con không để bác ngủ ở phòng cho đến sáng, EQ của bác không còn gì để nói!

Bác hai thân mến, tâm trạng con đang rất vui vẻ, con hy vọng bác cũng vậy. Bác không cần bận tâm về phí sinh hoạt của con ở Mỹ nữa, tiền tiêu vặt con mang theo cũng đủ dùng. Bên cạnh đó, có một chú thích mẹ con, chú ấy chuyển tiền cho con bằng dịch vụ chuyển phát nhanh quốc tế, con vô cùng thích những món đồ chơi chú ấy tặng.

PS: Bác đừng hỏi rút cuộc ai đang theo đuổi mẹ con, con không kể cho bác nghe đâu. Bởi vì con cảm thấy chú ấy hợp với mẹ con hơn là bác.

PSS: Đừng cố uy hiếp mua chuộc con, con quyết không nói đâu, đương nhiên nếu bác dùng mánh khóe gì quá quắt, con sẽ mách bà nội. Hoặc quá đáng hơn, con sẽ khuyên mẹ mau đi lấy người khác. Con đã bảo mà, mặc dù mẹ không nghe lời bác cho lắm, nhưng mẹ rất tin lời con.

Bác đừng nghĩ con đang giận, thực ra tâm trạng con rất vui.

Chúc bác mọi việc thuận lợi suông sẻ

Ký tên:

Cháu bác: Đỗ Đinh Đinh


Thư dạy con

Đinh Đinh thân mến:

Lúc con nhận được thư hồi âm thì bác và mẹ con đang đi nghỉ ở New Zealand. Thấy thư con viết bằng tiếng trung mà không sai chữ nào, bác rất vui. Mà vui nhất là, con đã có nền tảng cơ bản về cổ phiếu và luật chứng khoán, bên cạnh đó, còn quan tâm đến những bài phát biểu của bác cả con tại Hội nghị Ngân hàng trung ương. Với tư cách là học sinh lớp một của một trường tiểu học danh giá, thì biểu hiện của con rất đáng khen.

Trong thư con có nhắc đến một chú bí mật nào đó đang theo đuổi mẹ con, thậm chí chú ấy còn chuyển đồ chơi và tiền tiêu vặt cho con bằng chuyển phát nhanh quốc tế. Này con trai, đối diện với sự thật đi. Tiền tiêu vặt là bác nhờ người gửi cho con, mà đồ chơi cũng là bác nhờ người mang cho con, hơn nữa, bác cũng nhờ các chú bên lãnh sứ quán chăm sóc con tử tế, tuy con một thân một mình ở mỹ, nhưng chắc chắn sẽ có một kỷ nghỉ hè vui vẻ.

Đừng bận tâm đến mẹ con, có bác chăm sóc mẹ con chu đáo rồi.

À, phải rồi, mẹ cũng rất nhớ con, hằng tối mẹ thường hôn chúc con ngủ ngon, bác đã thay mặt con nhận cả rồi, sau này sẽ đích thân giao lại cho con.

Đáng lẽ định nói với con nhiều chuyện hơn nữa, nhưng giờ bác phải đưa mẹ con đi bơi cái đã. Thế nên tạm dừng ở đây. Cứ chơi vui vẻ vào, lúc nào nhớ nhà thì gọi điện cho bác và mẹ.

PS: Này oắt con, có giỏi thì phá bĩnh tuần trăng mật của bố và mẹ con thử xem, bố sẽ đem toàn bộ số robot Transformers con để ở nhà tại Bắc Kinh, cho sạch người khác.

Ký tên:

Ông bố đáng kính của con.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn loyal1502 về bài viết trên: luna.moon, ngocquynh520
     
Có bài mới 09.12.2012, 16:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 1168
Được thanks: 5914 lần
Điểm: 18.41
Có bài mới Re: Hải Thượng Phồn Hoa - Phỉ Ngã Tư Tồn - Điểm: 5
Đây là Ebook mình vừa làm xong, có đầy đủ tất cả 6 ngoại truyện luôn. Lần đầu làm ebook, xin đừng chê trách. Còn quyển sách này thì không phải do mình type, do một người bạn gửi cho mình file word nhờ mình làm ebook hộ mà thôi. Nếu có thắc mắc gì xin cứ liên hệ trực tiếp đến mail wizzie84@gmail.com


Tập tin gởi kèm:
Hai thuong phon hoa.prc [657.16 KiB]
Đã tải 4395 lần
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot], linhkhin và 323 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.