Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu

 
Có bài mới 16.11.2012, 22:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 20.06.2012, 20:37
Bài viết: 111
Được thanks: 703 lần
Điểm: 17.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 34: Nụ hôn của Hạ Tu


Cố Thiến và sư huynh đưa tôi về trường trước, sau đó sư huynh mang khuôn mặt bầm tím đưa Cố Thiến về nhà.

Đến bây giờ sư huynh cũng không hiểu mình đã chọc giận Đỗ Thăng lúc nào, anh dồn ép hỏi Cố Thiến rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đây không phải là trời giáng tai họa xuống bất ngờ hay sao, chuyện gì đang xảy ra đây? Cố Thiến bị sư huynh hỏi nhiều, mất kiên nhẫn liền hung hăng quẳng cho anh một câu: “Đỗ Thăng coi trọng em, muốn đánh anh cướp em đi, anh có tin không?” Sau đó sư huynh không dám hỏi thêm câu nào nữa.

Đi vào trước cổng ký túc xá, tôi bỗng thấy dưới ánh đèn đường có bóng người đang đu đưa, tôi mở to mắt cẩn thận nhìn nhìn, thì ra là Hạ Tu!

Tôi vội vàng chạy đến trước mặt Hạ Tu, trong lòng có chút vui mừng nói: “Anh! Sao anh lại đến đây!”

Hạ Tu nói: “Ngày mai em đi, anh muốn ghé thăm em một chút”.

Tôi không muốn Hạ Tu phát giác tôi có chút khác thường nên cố gắng làm bộ thoải mái nói với anh: “Anh chờ lâu chưa?”

Hạ Tu chăm chú nhìn mặt tôi, hàng lông mày cau lại, lạnh lùng nói: “Phẩm Phẩm, em vừa khóc phải không? Ai bắt nạt em?”

Tôi vội vàng khoát tay nói: “Không có, không có, không ai bắt nạt em cả, là em thấy tất cả mọi người đều đến tiễn em, cảm thấy hưng phấn mà cảm động nên chảy nước mắt, thật sự là không ai bắt nạt em cả, em bảo đảm mà!”

Tôi cố gắng biểu lộ dáng vẻ thật thoải mái, nhưng ánh mắt Hạ Tu nhìn tôi càng lúc càng nghi ngờ, thậm chí tôi còn cảm thấy ánh mắt anh có lửa giận đang hừng hực cháy.

Tôi đang buồn bực vì lửa giận của Hạ Tu dâng lên thì anh bỗng giơ tay lau lau cổ tôi.

Trời! Bị anh nhìn thấy dấu hôn rồi! Vừa nãy tôi chỉ lo khoát tay mà quên kéo cổ áo lên che vết hôn rồi!

Tôi nhìn ánh mắt sâu thẳm của anh, sợ hãi nói: “Anh, em không sao, thật mà, không xảy ra chuyện gì cả, anh đừng lo lắng!”.

Tay Hạ Tu vẫn đặt trên vết hôn đỏ ửng trên cổ tôi vuốt ve, nhìn tôi chăm chú không chớp mắt, lạnh giọng hỏi: “Không sao? Không sao thì em nói cho anh biết những thứ này từ đâu ra!”.

Tôi nhìn biểu hiện bỗng trở nên lạnh lùng của Hạ Tu, sợ run cả người. Hạ Tu thấy tôi run run liền giơ tay kéo tôi đi tới xe anh.

Tôi vội vàng hỏi anh: “Anh, chúng ta đi đâu? Ngày mai em phải lên máy bay…..”

Hạ Tu không quay đầu lại nói với tôi: “Chúng ta không đi đâu cả, chỉ vào trong xe ngồi thôi, ở bên ngoài hình như em hơi bị lạnh”.

Tôi ngập ngừng nhỏ giọng nói: “Em là bị anh làm cho đông cứng rồi”.

Hạ Tu chợt dừng chân quay đầu lại nhìn tôi một cái, không nói gì đi đến cửa sau mở cửa cho tôi lên.

Tôi vừa vào trong xe, muốn hỏi anh đã chờ bao lâu rồi lần nữa, nhưng vừa quay đầu lại, chưa kịp mở miệng nói tiếng “anh” thì đã bị người vừa mới lên xe, đóng cửa lại, xoay người lại dùng sức ôm tôi vào trong ngực! Ngay sau đó, anh cúi đầu há miệng ngậm lấy đôi môi tôi.

Tôi chỉ cảm thấy sét đánh bên tai, sợ đến ngây người!

Tôi cố gắng đẩy Hạ Tu ra, trợn to mắt hoảng sợ nhìn anh. Nhưng anh lại cực kỳ thâm tình nhìn tôi, đưa tay vuốt ve khuôn mặt tôi đầy trìu mến, giọng nói tràn đầy tiếc thương nói với tôi: “Phẩm Phẩm, bị anh hù dọa sợ hãi sao? Phẩm Phẩm, đừng sợ, anh vĩnh viễn sẽ không làm tổn thương em! Anh vĩnh viễn sẽ thương em, yêu em!”.

Tôi giống như sắp khóc, âm thanh run rẩy nói với Hạ Tu: “Nhưng, anh là anh trai em!”

Vừa nói xong, nước mắt tôi cũng rơi xuống! Tôi không chỉ kinh hoàng mà còn sợ hãi, nói chung là không nhịn được mà rơi lệ!

Hạ Tu vừa dịu dàng lau nước mắt trên mặt tôi vừa nhẹ nhàng dỗ dành: “Nha đầu ngốc, anh cũng không phải là anh trai thực sự của em, có gì mà phải lo lắng! Phẩm Phẩm, chẳng phải lúc còn bé em luôn la hét lớn lên phải làm cô dâu của Hạ ca ca sao, chẳng lẽ Phẩm Phẩm đã quên rồi sao?”

Tôi nhìn Hạ Tu đang dịu dàng nói chuyện với tôi, trong lòng vốn nghĩ hẳn là anh đang nói những chuyện lúc còn bé, nhưng giờ phút này trong lòng tôi, ngoài gương mặt đó, giọng nói đó thì không thể nhớ nổi cái gì khác! Tôi nhớ rõ, người đó đã từng vô cùng cưng chiều gọi tôi là “nha đầu ngốc” giống như Hạ Tu bây giờ!

Tôi một câu cũng không nói nên lời, nước mắt vẫn không ngừng âm thầm chảy xuống.

Hạ Tu thận trọng ôm tôi vào trong ngực, dụ dỗ nói: “Phẩm Phẩm ngoan, đừng khóc nữa, anh không ép em nữa được không! Em cứ yên tâm đi học, anh chờ em trở về!”

Nghe Hạ Tu nói xong, tâm tình tôi dần dần buông lỏng xuống, không còn rơi lệ nữa.

Hạ Tu ôm tôi nói: “Phẩm Phẩm, em trở về ngủ một lúc đi, sáng sớm mai anh tới đưa em ra sân bay”.

Tôi khe khẽ gật đầu trong lòng Hạ Tu, sau đó từ từ rời ra, mở cửa xe đi vào ký túc xá. Tôi không dám quay đầu lại nhìn đôi mắt đang chăm chú nhìn tôi ở phía sau. Bởi vì trong đó tràn đầy thâm tình, tôi không thể tiếp nhận.

Hạ Tu, thật xin lỗi!

Không phải anh không tốt, mà em từ lâu đã không còn đủ năng lực yêu người khác nữa.

Trải qua một ngày đầy trắc trở, cuối cùng cũng đến ngày tôi lên đường đi du học.

Trên sân bay, Hạ Tu ôm tôi thật chặt, giọng trầm thấp nói với tôi: “Phẩm Phẩm, anh chờ em trở lại!”

Những lời này của anh khiến tôi tâm phiền ý loạn, tôi muốn mở miệng cự tuyệt anh, nhưng qua cả nửa ngày vẫn không biết nói thế nào, cuối cùng chỉ có thể mang theo hành lý, giống như chạy trốn, mất hết hồn vía đùng đùng đi lên máy bay.

Đợi đến khi sang trường học bên kia tôi sẽ viết thư cho anh, có lẽ sẽ tốt hơn trực tiếp mặt đối mặt mà từ chối, cho dù là chuyện với sư huynh trước kia hay với Hạ Tu bây giờ, tôi đều không biết làm thế nào.

Tôi lên máy bay tìm chỗ ngồi rồi ngồi xuống ghế, thở một hơi thật dài. Cuối cùng thì một đoạn thời gian cũng đã qua.

Gần đây cuộc sống của tôi trắc trở ngoài ý muốn, những việc đó đã đả kích tôi đến mức dường như lấy hết dũng khí tồn tại của tôi. Cũng may là, cuối cùng tôi cũng vượt qua, tạm thời tôi đã có thể vứt bỏ tất cả mọi phiền não, có thể bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.

Sáng nay lúc Cố Thiến cùng Hòa sư huynh đến tiễn tôi với hai vòng mắt đen thật to, tôi đã bảo bọn họ về nghỉ ngơi nhưng ai cũng không chịu nghe, nhất định cùng Hạ Tu đưa tôi tới sân bay, sau đó trơ mắt nhìn bóng lưng tôi biến mất trong biển người mênh mông mới chịu. Tôi không nhịn được cảm thấy sống mũi cay cay, hai người đó đối với tôi thật tốt khiến tôi cảm thấy không thể báo đáp được.

Trong lúc tôi đang buồn bực thì một người đeo kính râm ngồi xuống bên cạnh. Tên đàn ông sau khi ngồi xuống thì tháo cặp kính xuống rồi nghẹo đầu nhìn tôi cười híp mắt nói: “Hello, anh tên Lý Thích Phong, Thích trong thích hợp, Phong trong diều phong (diều phong: diều gió); em gái tên là gì?

Tôi nhìn tên đàn ông tự xưng là Lý Thích Phong trước mặt, trong lòng đánh giá đúng trọng điểm: a nha, dáng dấp cũng không tệ, có vẻ đẹp trai; gương mặt đào hoa điển hình, ngũ quan đào hoa nở rộ, đúng là điển hình của loại người trêu hoa ghẹo nguyệt; cử chỉ cũng rất hào phóng, mặc dù mới gặp lần đầu nhưng tôi lại có cảm giác vừa quen thuộc vừa theo đuổi; vô cùng chủ động làm cho người khác không cần suy nghĩ cũng có thể đoán được anh ta chính là một tên playboy chính hiệu.

Tôi nhìn Lý Thích Phong, nở nụ cười ngây thơ thuần khiết nói: “Hello, đại ca ca, em tên là Nghê Thi Châu, thi trong thi ca, châu trong trân châu. Nhưng em không gọi là Châu Châu, bởi vì người khác lúc gọi tên Châu Châu thì trong lòng có thể len lén đổi thành Nhị sư huynh khiến cho em thua thiệt; em cũng không gọi là Thi Thi vì lúc mới gọi sẽ giống Sư Sư trùng tên với “phong lưu tình trường nữ nhân” thời cổ đại, lại còn ướt át giống như đang quyến rũ tiểu hài tử đi tiểu. Cho nên, cuối cùng em được gọi là Nghê Nghê”.

Từ nhỏ tôi đã vô cùng chán ghét cái loại đàn ông chuyên săn đuổi phụ nữ nên với tên Lý Thích Phong này tôi không chút do dự chọn một cái tên rất hay: Nhĩ thị trư (Nhĩ thị trư: Ngươi là heo).

Lý Thích Phong nghe tôi nói xong liền cười ha ha giống như một đóa hoa đào nở rộ, trong mắt hiện lên một làn sóng xuân nói với tôi: “Nghê Nghê tiểu em gái, em cùng với Tiểu Ngũ linh vật của Olympic là một nhà?”

Tôi cười hăng hắc hỏi: “Đại ca ca, anh thấy tên em như thế nào?”

Lý Thích Phong vẫn hoa đào nở rộ, gật đầu nói với tôi: “Hay! Tên em rất hay!”

Trong lòng tôi cười đến thắt ruột thắt gan. Đúng, tên rất hay, anh là con heo sao!

Lý Thích Phong nhìn thấy tôi âm thầm cười gian thì chợt nhíu mày, ngay sau đó khôi phục lại trạng thái hoa đào nở rộ nói với tôi: “Nghê Nghê tiểu em gái, cái tên này, chính xác là rất hay, nhưng hình như là họ của em thiếu đi mấy nét. Hình như em họ Ngô, bỏ đi một vài nét thì họ cùng với tên em đặt cùng một chỗ tương đối hay ho đấy!”

Ngô? Ngô Thi Châu? Tôi là heo!

Tốt lắm, cái gã đàn ông này, tôi vừa mới giỡn anh ta một xíu anh ta đã bắt đầu giỡn lại tôi rồi.

Tôi mở to đôi mắt, tiếp tục giả bộ ngây thơ chớp chớp hàng mi nói: “Đại ca, em đem cái tên hay ho này cho anh vô điều kiện!”

Anh đi mà giữ lấy đi, cho dù thế nào, anh cũng là heo là được rồi.

Lý hoa đào cười ha ha nói với tôi: “Nghê Nghê tiểu em gái, em đúng là một cô gái đáng yêu!”

Tôi nghe mấy lời này thấy không được tự nhiên, theo bản năng ưỡn ngực, muốn cho gã đàn ông mắt mù này thấy rõ một chút, tôi không phải là “tiểu” em gái mà là một phụ nữ đã trưởng thành hoàn toàn.

Nhưng cử động của tôi lại không chỉ không đạt được hiệu quả như mong muốn, mà còn khiến cho tên Lý Thích Phong điên dại này cười đến chảy nước mắt nước mũi.

Lý Thích Phong đang cười đến muốn tắt thở, vùng vẫy giẫy chết nói với tôi: “Tiểu em gái, em thật khác người a!”.

Tôi liếc mắt nhìn anh ta, không thèm nói chuyện nữa.

Tôi hơi buồn bực, vì sao cuộc sống mới tôi đang vô cùng mong đợi lại do cái tên trời đánh này kéo màn che ra đây?






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Suri2012 về bài viết trên: angelshop_hcm, antunhi, conluanho, futhuybilangquen, m.truyen, myuyen79, ngoctranq10, thoathan, tôm chiên xù
     

Có bài mới 22.11.2012, 01:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 12.11.2011, 23:22
Bài viết: 215
Được thanks: 305 lần
Điểm: 4.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


diepdiep: mình không biết nữa, nàng hỏi Ami nhe

Chương 35: Cuộc sống ở nước ngoài

Cuộc sống ở nước ngoài sẽ như thế nào đây? Mạch Bao nói: nơi đó có rừng xanh biếc, có nước trong văng vắt. Nhưng mà đó là đi chơi nha, mà tôi đến cũng không phải để đi chơi. Cho nên núi rừng xinh đẹp kia chẳng liên quan gì tới tôi, cùng tôi sớm chiều chỉ là một đống giấy tờ và một cuốn từ điển Anh Văn dày cộm.

Cũng may từ nhỏ tôi đã liên tục học Anh Văn, cho nên khi nghe thầy giảng bài trên cơ bản đều hiểu, nhưng khi giải nghĩa từng từ, từng chữ để hiểu rõ hơn thì tôi thật sự không thể làm được gì.

Du học sinh gốc Hoa trừ tôi ra còn có một cô gái họ Tô tới từ Đài Loan, ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau, hai người nhìn nhau thật sự kích động, chúng tôi ai cũng muốn biết rốt cuộc đối phương đến từ quốc gia Châu Á nào. Chúng tôi xúc động yên lặng đưa mắt nhìn nhau hết mấy phút, rốt cuộc tôi cũng dũng cảm bước về phía trước phá vỡ cục diện bế tắc.

Tôi thử hỏi: “Chinese? Japanese? or Korean?” (Người Trung Quốc? Người Nhật Bản? Còn là người Hàn Quốc? )

Đối phương nháy mắt hai cái trả lời tôi : “Parden?” (Không nghe rõ yêu cầu lặp lại vấn đề lần nữa)

Vì vậy tôi nhắc lại một lần nữa câu hỏi trên.

Đối phương sắc mặt rất ngượng, mặt hơi hồng hồng lại nói “Parden” một lần nữa.

Tôi lập lại lần nữa. Nhưng mà lúc này trong lòng tôi bắt đầu có chút hoài nghi có phải là cô ấy đang đùa giỡn với tôi hay không.

Đối phương trên trán rỉ ra một tầng mồ hôi lấm tấm, nhìn dáng cô ấy thật gấp gáp cuống quýt.

Tới khi tôi lập lại câu trả lời lần thứ 3 cho câu hỏi “Parden” của cô nàng thì cô ấy rốt cuộc tức giận nổi khí xung thiên lên kích động dùng tiếng Hoa nói: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi! Tiếng Anh của tôi không giỏi, cậu nói nhanh quá, tôi thật sự không hiểu cậu đang hỏi cái gì! Nhưng làm sao đây, giờ thì tôi không biết cậu có thể hiểu tôi đang nói cái gì không nữa!”

Đổ mồ hôi!©¸®! Cái này không phải là "Tiếng Anh không giỏi", cái này căn bản là "Tiếng Anh thật sự rất kém” rồi!

Tôi cố gắng để cho khuôn mặt mình nở một nụ cười rạng rỡ, hoà nhã một chút, sau đó dùng tiếng Phổ Thông nói với cô ấy: “Tôi muốn hỏi cậu từ đâu tới”.

Vì vậy cô ấy thở phào một cái nói: “a u, chính là câu hỏi này hả, tôi thì lại tưởng tượng ra câu hỏi hồi nãy phức tạp hơn rất nhiều! Chào bạn, tôi họ Tô, tôi là người Taiwan!”

Tôi muốn xỉu, tôi nói: “Tô đúng không, là như vậy, cậu cũng thấy tôi cũng nói tiếng Hoa đúng không, như vậy thì cậu hoàn toàn có thể dùng tiếng Hoa để nói “người Đài Loan”, không cần dùng tiếng Anh “Taiwan” để trả lời tôi!”

Tô hỏi tôi tên gì, tôi nói tôi tên An, Tô hỏi cái này tên này có ý nghĩa gì sao? Tôi nói không có, chính là dễ nhớ.

Nhưng thật ra là có, lúc lên đại học tôi và Cố Thiến cùng nhau chọn môn học ngoại khóa, giáo viên để cho chúng tôi chọn cho mình một cái tên tiếng Anh. Tôi nói với Cố Thiến, cậu tên là Emilly đi, Cố Thiến hỏi tôi vì sao, tôi nói vì cậu mê ăn cho nên gọi là “millie” (cái chữ này khi phát âm tiếng Hoa ra giống chữ “hạt gạo”...haizzz tên của CT chính là “yêu gạo” ). Cố Thiến nói: đã vậy thì liền kêu cậu là Ann đi, tôi vội vàng đồng ý và nói cô ấy không cần phải giải nghĩa ra làm gì, Cố Thiến nói đâu có dễ dàng cho cậu như vậy “giá rẻ” (tên của PP chúng ta cũng đâu đó, khi phát âm thì ra là “giá rẻ”, “hàng giá rẻ”...mò khúc này cả buổi đó các cô ấy, nên có gì sai sót các cô ấy đừng ném đá nhe!!!)

Tô nghe giảng bài thì tình hình trái ngược hoàn toàn với tôi, tiếng Anh của tôi rất tốt, nhưng mà đối với với kiến thức miêu tả chuyên nghiệp thì lại lĩnh ngộ không được tốt; mà tiếng Anh của Tô cực dở, nhưng mà nếu như tôi giảng nghĩa lại tất cả những gì thầy giảng trong lớp cho Tô nghe, thì Tô lập tức lãnh ngộ được tất cả, sau đó cô ấy lại dùng tiếng Hoa pha Đài Loan của mình để phổ biến lại các kiến thức của bài học cho tôi. Bởi vì thế chúng tôi phối hợp với nhau không chê vào đâu được, cho nên thành tích học tập của hai chúng tôi đứng ở số 1 và số 2 không chỉ ở Du học sinh, mà coi như cùng học sinh bản địa, chúng tôi cũng là Hạc đứng trong bầy Gà.

Tô nói: “Ann cậu phải nói là chúng ta nổi bật nhất, chứ nói hạc trong bầy gà nghe là lạ làm sao”.

Tôi nói: “Nổi bật, là so sánh cùng một loại, nhưng Hạc so với Gà là so sánh cấp bậc. Tớ chọn hạc đứng trong bầy gà, cậu thì sao?”

Tô nói: “Vậy tôi cũng chọn cái này”.

Tôi và Tô cùng nhau mướn một phòng trọ nhỏ ở ngoài trường, mỗi người một phòng, một phòng khách một nhà bếp. Chúng tôi chiều học xong đều về nhà nhỏ cùng nhau nấu cơm, cùng nhau ăn, xem tivi nói chuyện phiếm, sau đó đi ngủ. Xem ti vi nói chuyện phiếm là toàn thân hoạt động, xem ti vi là tôi vừa nghe vừa nhìn, Tô thì nghe không hiểu cô ấy chỉ có thể nhìn hình ảnh, mà nói chuyện phiếm là tôi nói cho Tô nghe trên tivi đang diễn ra vấn đề gì, Tô vừa nghe tôi nói vừa cố nhớ lại hình ảnh vừa qua rồi đem hai cái đó nhập vào một chỗ, cái kiểu giống như D.I.Y (Do it yourself- tự làm tự hưởng). Dịch và chế tác cho phim, cùng lúc đó vẫn không thể bỏ qua hình ảnh đang diễn ra để sau đó, tôi xếp chữ nghĩa phối hợp hoàn thành một đoạn phim.

Tôi và Tô, quá trình hai người chúng tôi xem phim nói chuyện phiếm, đối với tôi mà nói, gọi là mệt chết người; đối với người mà nói, phải gọi là can đảm.

Thỉnh thoảng chúng tôi cũng sẽ cùng nhau ngủ, trước lúc nằm ngủ ở trên giường lớn nói chuyện phiếm, cô ấy nói cho tôi về Đài Loan, tôi nói cho cô ấy về Trung Quốc đại lục. Có ngày tôi hỏi cô ấy Tiểu S ở Đài Loan rất được hoan nghênh ư, cô ấy nói không rõ lắm, bình thường cô ấy đều nghe Quách Đức Cương, tôi nói vậy khẳng định cậu cũng biết Triệu Bản Sơn đi, bây giờ hai người bọn họ đang ở Bắc Kinh làm hàng xóm của nhau rồi, Tô nói: “An, cậu thật giỏi, ngay cả chuyện tôi thích Triệu Bản Sơn cậu cũng biết được!”

Đến Newyork được một tuần lễ, tôi căn bản đã thích ứng được với cuộc sống ở nơi này. Tôi mua điện thoại di động, cước phí gọi cũng khá mắc, cho nên tôi chỉ có thể gọi điện cho Cha Mẹ, cố Thiến, sư huynh để báo bình an.

Sau cùng tôi nhắm mắt bấm số điện thoại di động của Hạ Tu. Tôi cố gắng để cho biểu hiện của mình thật nhẹ nhõm tự nhiên, một chữ cũng không nhắc tới chuyện phát sinh ở cái đêm trước khi đi, cũng không cho Hạ Tu cơ hội nói. Cuối cùng tôi nói: “Anh, anh cũng không còn trẻ nữa, cha mẹ để cho em nói với anh rằng anh phải nhanh nhanh tìm vợ cho mình đi!” Sau đó cúp điện thoại.

Sau khi cúp điện thoại tôi cảm thấy tim mình đập loạn xạ, trên trán tôi cũng rịn ra một tầng mồ hôi lạnh.

Tô nói: “An, Đại lục hiện tại cũng lưu hành ***** yêu vậy sao?”( ****dạng như Cấm luyến đó)

Tôi nói: “xí, cậu chớ nói hươu nói vượn, ***** vật này chỉ có Nhật Bản mới thích, ở chỗ tớ không có thịnh hành cái này, hơn nữa cậu không nghe thấy vừa rồi tôi đã hết sức trốn tránh hiện tượng này sao!”

Vừa nói xong tôi đã cảm thấy có cái gì đó không đúng, giống như chưa đánh đã khai, tôi đã nói với Tô chuyện đồng chí Hạ Tu có ý đồ gì đó đối với tôi lúc nào? Nhưng không nói thì làm sao cô nàng có thể biết tôi và Hạ Tu có cái gì đó mập mờ đây?

Tôi nói: “Tô, cậu có thể nghe ra tôi cùng anh tôi có mập mờ sao?”

Tô nói: “Đúng a! Bởi vì hai người đối thoại quá kinh điển nha, cố ý tránh nói tới từ yêu, cố làm cho thoải mái buông lỏng, khoa trương cười to, nhất là cái đặc điểm rõ ràng biết trong lòng đối phương chỉ có mình mà vẫn còn mạnh miệng cười vui khuyên người ta đi kiếm tình duyên khác, đây đều là giọng điệu của yêu ****”.

Tôi nhất thời toát mồ hôi lạnh như mưa, cơ hồ phải đỡ tường mới đứng vững. Tôi suy yếu vô lực hỏi: “Tô, cậu biết những thứ này từ đâu?”

Tô nói: “An cậu kém quá đi! Ở đại lục không phải có cái gì gọi là Kim Giang Nguyên , văn chương rất được ưa thích đó sao!”.

Tôi cảm thấy được đầu đặc biệt ngất, tôi nói: “Tô, cậu thật là một người yêu Đài Loan nha!”

Tô lập tức kích động nhảy dựng lên nói với tôi: “Mình biết! Tên anh ta là Hinh Ngọc Sâm đúng không!”

Oh My God~~ a! Đó là gián điệp văn hoá từ Đài Loan, Tô là không biết sao?

Tôi vốn cho là chỉ cần tôi ra nước ngoài là có thể thoát khỏi bóng ma Đỗ Thăng rồi. Nhưng rất nhanh tôi liền phát hiện tôi sai lầm rồi, sai thái quá. Tôi quên mất một vấn đề, hiện tại tôi đang ở trong thành phố mà năm đó Đỗ Thăng đã ở và làm giàu; hiện tại tôi đang học ở trường học năm đó đã bồi dưỡng Đỗ Thăng trở thành thiên tài IT.

Ở đây tôi chẳng những không có cách nào quên được Đỗ Thăng, mà thậm chí tên tuổi của Đỗ Thăng còn vang dội hơn so với ở trong nước. Những người ở nơi này nhắc tới Đỗ Thăng, cùng với những bạn học thời đại học vẻ mặt giống y nhau, cũng rất si ngốc ngu ngu sùng bái cùng với mê mẩn.

Chỉ có tôi là ngoại lệ, mỗi khi nghe được có người hưng phấn nhiệt liệt đàm luận về Đỗ Thăng, tôi sẽ liền thay đổi trầm mặc cùng đau thương.

Ngày đó Tô thấy tôi không ngừng than thở, vẻ mặt đau buồn liền hỏi: “An, người yêu của cậu qua đời sao? Tại sao cậu có vẻ đau thương như vậy?”

Tôi nói: “Tô, tớ đọc cho cậu nghe bài thơ :Có người chết, nhưng anh ta vẫn còn sống; Có người còn sống, nhưng anh ta cũng đã chết. Mà người tôi yêu, anh ta còn sống, nhưng trong lòng tôi, cũng đã chết”.

Tô nói: “Bài thơ này quỷ dị thật đó, chẳng lẽ là trong Liêu Trai viết sao?”

Tôi hôn mê, bị Tô đánh. ( “đánh” là Sét đánh nha các cô ấy, không phải Tô đánh đánh PP đâu nhe)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn m.truyen về bài viết trên: Thandien, angelshop_hcm, antunhi, celifer118, conluanho, myuyen79, phongtenguyet, thoathan, tôm chiên xù
     
Có bài mới 25.11.2012, 16:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 20.06.2012, 20:37
Bài viết: 111
Được thanks: 703 lần
Điểm: 17.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện Đỗ Thăng (một)


Cô gái ấy, vừa ngây ngơ ngốc nghếch, lại vừa xinh đẹp đáng yêu, mà khó hiểu nhất chính là có vẻ như cô ấy không hề biết mình rất xinh đẹp mê người.

Tôi dùng tâm huyết cả đời mình lặng lẽ nghiên cứu tìm tòi chương trình tìm kiếm Engine, ngày đó, lúc vận hành thử nghiệm lại có một lỗi nhỏ, có vẻ như không nghiêm trọng nhưng lại làm cho cả chương trình lâm vào vòng tuần hoàn chết không cách nào khắc chế được, đồng thời nó lại còn có thể phục chế rất nhiều câu lệnh đã bị xóa đi khiến cả hệ thống ngừng hoạt động. Trong nhất thời không tìm ra cách giải quyết lỗi mới phát hiện này khiến tôi vô cùng bực mình.

Mấy người đồng sự của tôi thấy tôi phiền não không thôi liền nói với tôi, công ty tôi cùng nhiều công ty khác trong cùng khách sạn đang tổ chức một bữa tiệc giao lưu, hay là tôi nên đi giải sầu đi. Bình thường thì tôi sẽ không bao giờ tham gia loại hoạt động này, nhưng ngày đó, suy nghĩ của tôi đang rơi vào góc chết nên tôi nghĩ có lẽ nên đi ra ngoài một chút, may ra có thể thay đổi suy nghĩ.

Vì vậy, ma xui quỷ khiến tôi đi tham dự bữa tiệc xã giao này. Trong bữa tiệc có rất nhiều phụ nữ lấy cớ trượt chân ngã vào tôi, khiến tôi thấy phiền toái không chịu được. Một cô gái không não “té” vào tôi, ly rượu trong tay cô ta còn chưa kịp tìm chỗ để rơi xuống thì rượu trong ly đã không nể tình chút nào mà đổ vào người tôi, một giọt cũng không lãng phí.

Tôi rất tức giận, đối với loại phụ nữ nông cạn này, tôi không những thấy chán ghét mà còn thấy khinh bỉ vô cùng. Tôi gọi phục vụ lấy quần áo sạch để thay ra, hơn nữa còn dặn dò anh ta quần áo càng tồi tàn càng tốt. Quả thực phục vụ đã chọn cho tôi một cái áo sơ mi cực kỳ “mộc mạc” cũ kỹ, tôi mặc chiếc áo sơ mi này ngồi ở khu nghỉ ngơi, may mà nhờ phúc của nó, những phụ nữ thực dụng kia không hề tới quấy rầy tôi nữ. Tôi không nhịn được càng thêm khinh bỉ những phụ nữ ham hư vinh này.

Tôi mặc chiếc áo sơ mi cũ kỹ này thì có một loại cảm giác “phản phác quy chân” (1), giúp tôi có linh cảm tìm ra cách giải quyết lỗi đó, tôi lấy giấy bút ra, nhanh chóng ghi chép lại ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu.

Trong lúc tôi đang sửa sang lại ghi chép vừa rồi, lúc ngẩng đầu lên, tôi thấy một cô gái nhỏ đang ngồi ở phía đối diện. Cô ấy rất xinh đẹp, có một đôi mắt to linh động. Lúc tôi ngẩng đầu lên, cô ấy nhìn tôi vẻ thán phục. Biểu tình thẳng thắn của cô ấy khiến tôi không thấy ghét, mà còn thấy có vẻ thành thật đáng yêu, không nhịn được muốn trêu chọc. Tôi nói: “Thật hiếm có phụ nữ dung tục như thế này ở đây, cuối cùng cũng có một người biết nhìn hàng như em”.

Cô gái nhỏ nghe xong, trừng mắt nhìn tôi rồi ra sức giải thích: “Anh ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, em không phải phân biệt hàng tốt hàng xấu. Chỉ là em cảm thấy hơi mệt mỏi nên tìm chỗ nghỉ ngơi một chút, nhưng nhìn đi nhìn lại, những chỗ khác đều có người rồi, chỉ còn cái bàn này đặc biệt không có cô gái nào ngồi nên còn một chỗ trống, em chỉ ngồi nghỉ ngơi thôi, anh ngàn vạn lần đừng có ý nghĩ là em muốn tiếp cận anh! Mẹ em bảo em còn nhỏ, không nên sớm sa đà vào tình yêu nam nữ, nhân lúc còn trẻ nên học thêm chút gì đó để cống hiến nhiều hơn cho xã hội thì sống mới có ý nghĩa”.

Tôi cảm thấy nha đầu này rất thú vị, còn lắm mồm nữa. Tôi hỏi cô ây ở công ty nào, nhưng cô ấy nói cô ấy đang còn là học sinh, tôi không biết cô ấy thật sự là học sinh hay là không muốn nói với tôi. Dù sao thì hứng thú của tôi đối với cô ấy càng ngày càng tăng. Tôi hỏi tên cô ấy là gì, nhưng cô ấy chưa kịp trả lời thì lại có một cuộc điện thoại gọi tới. Tôi vội nói trước khi cô ấy rời đi: “Nha đầu, nhớ nhé, anh là Đỗ Thăng”. Nhưng nhìn vẻ mặt ngốc nghếch lúc cô ấy chạy đi tôi cũng biết, nha đầu này thật không muốn biết tôi là ai. Hoặc là căn bản cô ấy cũng chẳng biết Đỗ Thăng là người nào, khiến tôi cảm thấy, số người biết đến tôi không phải là rất nhiều, cho thấy bình thường tôi chưa đáng kiêu ngạo, cần cố gắng thêm một chút nữa mới được.

Ngày hôm sau tôi không đến đó mà phải đi thuyết trình. Lúc tôi học ở Mĩ thì có một vị giáo sư gốc Hoa tôi vừa yêu vừa hận, lúc còn sống vừa là bằng hữu tốt lại vừa là giáo sư của tôi. Lúc tôi trở về nước thì trường học của vị giáo sư này vẫn luôn hết sức mời tôi đến trường thuyết trình. Tôi cơ bản không quan tâm, nhưng không hiểu vì sao, nghĩ đến vị giáo sư này, mặc dù ông ta đã khiến tôi vô cùng đau khổ nhưng dù sao cũng là ân sư tôi kính yêu nhất, cũng đã dạy tôi rất nhiều điều có ích, vì vậy tôi đáp ứng lời mời của bạn ông ta.

Trong lúc tôi đang thuyết trình thì phát hiện nha đầu ngốc ngày hôm qua ngồi ngay ở hàng ghế đầu tiên! Thì ra cô ấy thật sự là một học sinh. Nha đầu này rất thú vị, rõ ràng ngày thường rất thông minh cơ trí nhưng lại có thể gây ra những chuyện ngốc nghếch. Nhìn dáng vẻ đau khổ của thầy hướng dẫn cô ấy, tôi cảm thấy công việc vô vị tẻ nhạt này lại trở nên thú vị hứng khởi vô cùng.

Nhưng lúc cô ấy chơi đùa thì thầm cùng tên nam sinh ngồi cạnh, tôi thấy cực kỳ khó chịu. Tôi có cảm giác một cái gì đó chỉ thuộc về mình bỗng nhiên lại bị người khác hưởng thụ. Tôi hiểu rõ, tôi đã có ham muốn chiếm giữ với nha đầu này rồi.

Kết thúc buổi thuyết trình, tôi vốn không muốn đi ăn cùng các vị đứng đầu ở đây, tôi biết chắc bọn họ muốn yêu cầu tôi làm chuyện gì đấy. Nhưng ở sau khán đài, tôi nhìn thấy nha đầu nên thay đổi chủ ý, quyết định đi ăn, hơn nữa còn đem cô ấy đi cùng.

Mỗi khi nhắc đến cô ấy, thầy hướng dẫn của cô ấy luôn mang một vẻ mặt vô cùng đau khổ khiến tôi thấy thật sự rất thú vị. Thầy hướng dẫn của cô ấy nói cô ấy tên là Nhậm Phẩm, còn nói tên của cô ấy với con người cô ấy giống nhau, nhìn đáng yêu như vậy, nhưng thật ra thì chẳng đáng yêu chút nào.

Trên bàn ăn, cuối cùng tôi cũng biết cái gì gọi là như lang như hổ. Nha đầu kia có dáng vẻ thanh mảnh, nhưng không thể tưởng tượng được là có thể ăn đến mức chẳng nhìn thấy ai nữa. Đôi mắt to của cô ấy giờ đây sợ rằng ngoài thức ăn cũng chỉ có thức ăn thôi, cô ấy hoàn toàn làm như không thấy những người ngồi cạnh.

Nha đầu này thật thú vị, đang ngồi cùng không phải hiệu trưởng thì là thư ký, thấp nhất cũng là thầy hướng dẫn, nhưng những người này trong mắt cô ấy không sánh bằng cái bàn đầy thịt ba chỉ này.

Tôi nhìn vẻ mặt hạnh phúc lúc ăn của cô ấy, trong lòng thấy êm ái vô cùng, giống như có một bàn tay em bé sơ sinh đang nhẹ nhàng xoa xoa. Tôi nhịn không được muốn trêu chọc cô ấy. Tôi dùng chút tiểu xảo khiến cô ấy đến ngồi bên cạnh tôi, trêu cho cô ấy uống rượu.

Nha đầu này, thật là một tiểu yêu tinh khiến người khác muốn trêu chọc! Cô ấy căn bản không ý thức được gương mặt đỏ hồng cùng đôi mắt mở to mênh mang mù sương khiến người khác thương tiếc đến cỡ nào! Không biết có phải vì rượu hay không mà tôi cảm thấy mình trở nên dễ rung động, mỗi khi quay lại nhìn cô ấy tôi đều có loại dục vọng mãnh liệt muốn ôm cô ấy vào lòng, hung hăng hôn lên đôi môi mềm mại đỏ tươi kia.

Tôi có chút giật mình đối với rung động của mình. Mặc dù tôi không phải là người đàn ông thủ thân như ngọc, nhưng không phải loại người phóng túng tùy tiện. Tôi không lập đền thờ là thật, nhưng đối với phụ nữ tôi lựa chọn kỹ càng cũng là thật. Nhưng không tưởng tượng được đối với một cô gái nhỏ vừa mới gặp tôi lại có hứng thú mãnh liệt như vậy!

Lúc tôi lại quay đầu lại nhìn cô nhóc ngồi cạnh thì cô ấy cười ngọt ngào với tôi, tôi biết cô ấy đang say, chứ nếu không cô ấy sẽ không cười ngọt ngào xinh đẹp như vậy với tôi, nhưng cho dù biết là cô ấy chỉ vô ý thức mà cười với tôi thôi, nhìn thấy lúm đồng tiền như đóa hoa rực rỡ mê người của cô ấy thì tôi vẫn không kiềm chế được mà thấy xốn xang trong lòng.

Trước kia, nếu ai nói với tôi anh ta vừa gặp đã yêu, tôi nhất định sẽ xì mũi khinh thường. Nhưng bây giờ, nhìn gò má mềm mại đỏ ửng như cánh hoa đào nở rộ của cô nhóc trước mặt, giống như ngôi sao sáng chói ngọt ngào cười với tôi, nhìn cô ấy nhìn tôi với ánh mắt mê ly mềm mại đáng yêu, tôi nghĩ, tôi có hiểu cảm giác tình yêu sét đánh là gì rồi.

Giờ phút này, tôi sợ là tôi cũng hơi say rồi! Chỉ là không phải say rượu, mà là say trong ánh mắt của tiểu tinh linh này! Thậm chí tôi cảm thấy trong lòng có một cảm giác rung động rất mãnh liệt.

Sau đó tôi không có ý tốt mà ra sức chúc rượu mấy lão nhân kia, khiến tất cả bọn họ đều uống rất nhiều. Sau đó, như mơ ước, tôi có cơ hội cùng cô nhóc này ở cùng một chỗ. Tôi rất muốn hung hăng đoạt lấy cô bé mê người này, nhưng khi nhìn vẻ mặt khả ái, tinh khiết ngây thơ ngốc nghếch giống như một đứa trẻ của cô ấy, tôi không đành lòng xuống tay.

Tôi thấy mình có chút bất đắc dĩ, mất công chuốt rượu mấy lão nhân kia như vậy đúng là chỉ vì muốn ăn hết tiểu yêu tinh này thôi, nhưng vừa nhìn thấy gương mặt ngây thơ nhỏ bé ấy, tôi mặc dù giống Đại Hôi Lang đói khát nhưng lại không đành lòng há miệng.

Nội tâm tôi đấu tranh, sau đó cắn răng đưa cô ấy về ký túc xá. Ai dè, nha đầu này lại nói chết cũng không về, nói gì mà trở về với cơ thể đầy mùi rượu như vậy sẽ ảnh hưởng đến danh tiết. Cô ấy giống như làm nũng nói nhất định không về, tôi ôm thân thể nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng, lý trí đã dùng hết sức khắc chế bỗng “phụt” một cái bị phá tan.

Sau đó, tôi vui vẻ nghĩ: Nha đầu, việc này không oán được tôi rồi, tôi đã muốn đưa em về, nhưng em giống như thỏ trắng nhỏ chủ động đốt dục hỏa của Đại Hôi Lang tôi, hôm nay mà không ăn em thì thực là không phải với ‘tiểu đệ đệ’ của Đỗ ca ca.

Tôi ôm tiểu bảo bối vào phòng khách, cô ấy cười ngây ngô với tôi, nói tôi thực sự là người tốt. Tôi nhìn gương mặt thuần khiết cười đến thiên chân vô tà, không khắc chế nổi dục vọng trong người nữa, hung hăng hôn lên môi cô ấy! Nhìn một cái cũng biết cô bé này ngay cả nụ hôn đầu cũng chưa trải qua, hoàn toàn ngây người, bộ dáng ngây ngốc đáng yêu khiến tôi vô cùng thương tiếc.

Hương vị của cô bé thật sự quá ngọt ngào! Đôi môi mềm mại, đầu lưỡi ngọt ngào khiến tôi hôn mút không ngừng lại được! Tôi đưa tay dò vào trong quần áo của cô ấy, không nghĩ được nha đầu ngốc này gầy gò vậy nhưng chỗ đó thật đầy đặn! Cảm giác chạm tay vào nơi trắng nõn mềm mại khiến tôi rung động, hận không thể một ngụm nuốt cô ấy vào bụng! Dục vọng trong cơ thể tôi nhanh chóng tích tụ, hạ thân căng trướng đến mức thấy đau.

Tôi ôm tiểu bảo bối của tôi đến bên giường, vừa hôn mút vừa nhanh chóng cởi bỏ quần áo trên người cả hai. Lúc tôi cởi quần lót của cô ấy, cô ấy có ý ngăn cản lại, mà lý do lại là cô ấy còn là học sinh! Tôi buồn cười không dứt, càng phát hiện thấy tiểu bảo bối thật đáng yêu. Cuối cùng tôi vừa dỗ, vừa lừa cởi quần lót cô ấy ra, nhìn thân thể thiếu nữ trắng nõn mềm mại trước mắt, tôi xúc động giống một cậu bé mới lớn.

Lúc tôi tiến vào cơ thể của tiểu bảo bối, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng giống như say, miệng khẽ rên rỉ nũng nịu, tôi có cảm giác thỏa mãn trước nay chưa từng có chạy khắp cơ thể! Tôi bắt đầu dùng sức, mạnh mẽ đâm tới trong thân thể nhỏ bé khít khao, tôi giống như một xử nam chưa hề biết mùi đời rung động không thôi, tiểu yêu tinh dưới thân thể này thực sự mang đến cho tôi cảm giác quá sức tuyệt vời, khiến cho tôi hận không thể đem cô ấy khảm vào trong thân thể, chỉ để tôi một mình độc chiếm cô ấy.

Cứng rắn của tôi trong cơ thể cô ấy được nơi nóng ẩm chặt chẽ bao vây, mỗi lần tiến vào rút ra tuyệt vời đến mức tôi muốn lớn tiếng gầm lên! Tôi mê say nghe dưới thân tôi mềm mại than nhẹ, thỏa mãn nhìn cô ấy vì luật động nhẹ nhàng của tôi mà run rẩy. Tiểu bảo bối của tôi thỉnh thoảng lại dùng vườn hoa thần bí của cô ấy kẹp chặt lấy tôi, mà cô ấy không phải cố ý mê hoặc khiến tôi không kìm được lại rong duổi bên trong người cô ấy, đâm vào rút ra mỗi lúc một nhanh, thâm nhập mỗi lúc một sâu, mỗi lúc một mạnh mẽ hơn, cuối cùng tôi chạy nước rút, đem dục vọng cứng rắn nóng bỏng chôn vùi thật sâu vào chỗ ẩm nóng mềm mại thật chặt của cô ấy. Tiểu bảo bối của tôi không ngừng co rút kịch liệt, tôi bị cô ấy ưỡn người lên kẹp chặt lấy, rốt cuộc không thể nào ức chế được mà run rẩy co quắp bộc phát cùng cô ấy. Trong khoảnh khắc đó, trước mắt tôi cái gì cũng không nhìn thấy, chỉ thấy một luống ánh sáng màu trắng đẹp mắt, tôi ở trong đó bay lên thật cao, rơi vào vòng xoáy, xoay tròn…. Cuối cùng tôi cũng cảm nhận được, cái gì mới là chân ái, cái gì mới là dục tiên dục tử.

Lúc lên tới cao trào, bảo bối mỹ lệ dưới thân tôi run rẩy lên tiếng ngâm nga, giống như là vô cùng đau khổ, nhưng cũng giống như hết sức vui thích, giọng nói mềm mại, âm thanh thì thầm khiến tôi tê dại cả người, trong lòng ngập tràn mê luyến cùng say mê, cưng chiều mút chặt lấy đôi môi của cô ấy, đầu lưỡi dò vào trong miệng cô ấy, dụ hoặc lưỡi cô ấy cùng tôi quay cuồng bay lên.

Tôi nghĩ là tôi bị tiểu yêu tinh phía dưới này mê hoặc thật rồi!

------

(1) 返璞归真 – Phản phác quy chân: Nghĩa là điểm cao nhất chính là điểm xuất phát, được ứng dụng trong rất nhiều lĩnh vực đạt, trong võ thuật nghĩa là đạt tới cảnh giới “Tối thượng” trong truyền thuyết, quên đi tất cả võ học trong thiên hạ, bản thân đã không còn chiêu thức cụ thể, chỉ dựa vào ý cảnh mà đơn giản xử lý.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Suri2012 về bài viết trên: Myumi, angelshop_hcm, anh nguyen86, antunhi, celifer118, conluanho, myuyen79, ngoctranq10, phongtenguyet, thoathan, vivianlai
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ChauKhoa2268, checquyhau, hphucao95, huong CT, Hương76, Hồng Bạch, jn_smile, Khanh Nhi, Kimngan231095, Linhlazi, Lùn-thì-sao, milaa, Rassu274, salochome_89, SâuGạo271, utby93 và 308 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



YangLin: hi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.