Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 

Khí phi tái giá: Quân thần phân tranh - Lam Tử

 
Có bài mới 06.10.2012, 14:26
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 84242 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi tái giá: Quân thần phân tranh - Lam Tử - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 135: Lén gặp ban đêm

Đây là thời buổi rối loạn! Cũng là ban đêm nhiều chuyện!

Nhu Phúc cung trải qua âm mưu kinh tâm động phách vẫn chưa trở lại phong thái bình thường, Lan Hiên cung lại nổi lên một cơn gió mát! Ban đêm Lan nhi chưa chợp mắt, một mình dựa lan can, gió mát thổi, nhưng thổi không tan sự bất an trong lòng nàng. Lan nhi ngửa đầu nhìn cung điện có thể thấy được nơi xa, một tiếng thở dài bi thương từ trong miệng phát ra. Tưởng niệm và lo lắng quanh quẩn ở trái tim nàng, làm cho người ta phiền muộn bất an!

Lan nhi cúi đầu nói nhỏ: "Không biết tiểu thư như thế nào? Hoàng thượng đến tột cùng muốn làm gì đây?"

Ngày trước là Vương gia, hắn luôn khiến tiểu thư không hiểu, hôm nay vinh đăng cửu ngũ chí tôn, tâm cơ càng thêm thâm trầm, làm cho người ta khó có thể suy đoán!

Thở dài, một đôi bàn tay từ phía sau ôm lấy Lan nhi, Lan nhi chưa kịp ứng phó đã rơi vào một lồng ngực ấm áp. Lan nhi kêu lên, từ phản xạ có điều kiện, nàng bổ một chưởng về phía sau, nhưng rất dễ dàng bị cản lại, lúc nghe tới thanh âm quen thuộc mà xa lạ, Lan nhi ứa nước mắt ướt hốc mắt: "Nha đầu chết tiệt này, mới ít lâu không gặp, tính khí lại tăng!"

Lan nhi ngây người như phỗng, sau đó lập tức nhào vào trong ngực hắn, chảy hết nước mắt khổ sở lên người hắn: "Ô ô ô. . . . Tiêu đại ca. . . . Huynh rốt cuộc đến rồi!"

Thép cứng không bằng ngón tay mềm!

Nghe nàng khóc lóc thương tâm, dù hắn tâm địa sắt đá cũng bị hòa tan, ôm nàng càng chặt hơn, vỗ nhè nhẹ phía sau lưng của nàng an ủi: "Đừng khóc, ta không có ở đây, nàng không phải cũng ăn ngon mặc đẹp! Cao cao tại thượng sao!"

Tiêu Phong cũng khó chịu trong lòng, vẫn nhịn không được chế nhạo Lan nhi, để an ủi khổ sở tương tư, hàng đêm khó ngủ mấy ngày nay .

"Ta. . . . Khốn kiếp!" Lan nhi ủy khuất mắng, quả đấm nhỏ đánh vào trên người hắn, nhưng Tiêu Phong tuyệt không cảm thấy đau, ngược lại cảm thấy rất ngọt ngào!

Tiêu Phong khẽ đẩy Lan nhi từ trong lồng ngực ra, lau khô nước mắt của nàng, nhìn lên nhìn xuống đánh giá nàng một phen, giọng điệu trầm thấp: "Ốm nhiều! Sống trong hoàng cung không tốt sao?"

"Không tốt không tốt! Chỗ không có chàng dù hoa lệ hơn cũng là nhà tù!" Lan nhi không ngừng lắc đầu nhỏ, bóng dáng tiều tụy, tiếng nức nở nghẹn ngào làm đau nhói trái tim của Tiêu Phong.

"Ta dẫn nàng đi có được hay không! Chúng ta lưu lạc chân trời, như hình với bóng!" Tiêu Phong ôm đầu Lan nhi, thâm tình nhìn chăm chú vào đôi mắt đẫm lệ của nàng, môi mỏng khêu gợi khẽ đóng khẽ mở, nói ra lời rất hấp dẫn!

Lan nhi nhìn chằm chằm vào hai mắt thành khẩn của hắn, trầm tư một hồi, cuối cùng hai cánh tay vô lực rũ xuống, lắc đầu một cái cự tuyệt.

Tiêu Phong không hiểu, hơn nữa có chút tức giận, gầm nhẹ hỏi: "Tại sao? Chẳng lẽ ngươi không bỏ được hoàng cung phồn hoa rực rỡ này? Bỏ không được địa vị quyền thế của Lan phi cao cao tại thượng?"

Nhiều tiếng chất vấn của hắn đều làm cho Lan nhi thương tâm muốn chết, tránh ra cánh tay của hắn, căm tức nhìn hắn, cười lạnh hỏi ngược lại: "Trong mắt ngươi ta chính là loại người tham lam hư vinh?"

"Không phải! Lan nhi đừng hiểu lầm, ta chỉ là quá kích động!" Tiêu Phong lắc đầu lập tức phủ nhận, nụ cười lạnh như băng trên gương mặt Lan nhi giống như độc dược, khiến hắn đau đến không muốn sống, Tiêu Phong nói nhỏ: "Vậy nàng nói cho ta biết, tại sao không muốn rời đi?"

Gầm thét xong, Lan nhi tỉnh táo lại, giải thích: "Ta không thể bỏ một mình tiểu thư ở lại hoàng cung, nàng mang thai năm tháng rồi ! Một thân một mình đối mặt hoàng thượng và Thái hậu như sói như hổ, khẳng định đấu không lại bọn họ!"

Nghe giải thích của Lan nhi, Tiêu Phong thoải mái cười một tiếng, nói: "Việc này nàng không cần lo lắng!" ngay sau đó quay mặt đi, cười thần bí, một nam tử áo trắng từ trong đêm tối đi ra.

Lan nhi trợn to hai mắt, kinh ngạc nói: "Cô gia?"

"Mấy người. . . ." Lan nhi nhìn Hoàng Phủ Hiên một cái, lại chuyển ánh mắt sang Tiêu Phong, mặt nghi ngờ.

Tiêu Phong nói: "A Hiên không kịp chờ đợi muốn mang thê tử về, cho nên mới tới!" Tiêu Phong mỉm cười, mặt cợt nhã không đứng đắn.

Bị hắn trực tiếp nói ra, Hoàng Phủ Hiên quẫn bách! Lúc này Lan nhi chợt cất cao giọng, nói lời phản đối: "Không được! Trong hoàng cung quá nguy hiểm, cô gia nên tranh thủ thời gian rời đi!"

"Muốn đi cũng phải mang Dao nhi cùng rời khỏi!" dưới bề ngoài lịch sự nho nhã của Hoàng Phủ Hiên cất dấu một trái tim quật cường, lần này hắn ẩn vào hoàng cung chỉ mướn mang Dao nhi rời đi. Vô luận như thế nào hắn cũng không đi một mình.

Lan nhi nhíu chặt đôi mày thanh tú, một lòng bất ổn, cảm thấy bất an, Lan nhi nói: "người người trong hoàng cung nhìn chằm chằm, hơn nữa hoàng thượng tựa hồ đang mưu đồ đối phó Nguyệt quốc, ý định của tiểu thư Lan nhi đoán được mấy phần, ban đầu binh của cô gia đến dưới thành nàng không muốn rời đi, nói rõ có người uy hiếp nàng, hoặc là nàng đang mưu tính kế lớn! Nếu như cô gia có việc không hay xảy ra. Sao Lan nhi giao phó với tiểu thư!"

Lời của Lan nhi đều thật lòng, cũng nhìn ra được nàng là người trung thành, hiểu rõ tính tình Dao nhi. Chính là bởi vì Hoàng Phủ Hiên đoán ra Dao nhi nhất định là có kế hoạch, hắn mới không thể bỏ một mình nàng cô quân chiến đấu hăng hái!

Ánh mắt chắc chắn của Hoàng Phủ Hiên nhìn Lan nhi và Tiêu Phong, không thể thay đổi nói: "không thành công thì thành nhân, vô luận như thế nào ta sẽ không bỏ lại mình Dao nhi!"

Tình này trời đất chứng giám! Tiêu Phong và Lan nhi ngơ ngác nhìn Hoàng Phủ Hiên, mặt sùng bái ngưỡng mộ. Cảm động vì tình yêu của họ! Bọn họ đột nhiên cảm thấy tình yêu của tiểu thư và hắn có thể thiên trường địa cửu, bởi vì bọn họ đều rất hiền lành, đều đặt mình vào hoàn cảnh người khác suy nghĩ vì đối phương, vinh nhục cùng chung.

Tiêu Phong thu lại nụ cười, có bộ mặt phớt tỉnh nói: "Đừng lo, nếu chúng ta dám xông vào hoàng cung, thì đã hoàn toàn chuẩn bị, hơn nữa tuyệt sẽ không tay không mà về!"

Việc đã đến nước này, Lan nhi cũng không thể phản đối, chỉ đành phải đứng ở cùng một chiến tuyến, phấn đấu đến cùng. Ba người nhàn nhạt cười một tiếng, tựa hồ có không khí thắng lợi đang chuyển động giữa họ.

Chợt, một đề nghị của Hoàng Phủ Hiên lập tức khiến hai người phản đối: "Ta muốn đến Lê Hoa uyển thăm Dao nhi!"

"Không được!" Hai người trăm miệng một lời phản đối, Tiêu Phong nhíu mày, khẩn trương nói: "Quá nguy hiểm, lần trước là ngươi vận khí tốt, nhưng lần này không có nghĩa là còn có vận may! Chúng ta phải bàn bạc kỹ hơn!"

Lan nhi cũng phụ họa nói: "Đúng! Hoàng thượng phái trọng binh canh giữ, đừng nói là người, dù là con ruồi cũng khó chạy! Thời gian dài thế trừ Thái hậu và hoàng thượng vẫn chưa ai có thể dến gần Lê Hoa uyển!"

Ai! Một tiếng thở dài từ trong miệng Hoàng Phủ Hiên tràn ra. Hoàng Phủ Hiên rốt cuộc thỏa hiệp.

Lúc này, Lan nhi chợt có sáng kiến, trong đầu toát ra một bóng người, nàng vui mừng hô to: "ta nhớ, Lục Nhi có thể ra ngoài! Mặc dù trong quá trình có người giám thị nhất cử nhất động của Lục Nhi nhưng chắc chắn sẽ có biện pháp hỏi thăm được tình huống bên trong Lê Hoa uyển!"

"Thật tốt quá! Như vậy mọi chuyện dễ làm hơn nhiều." Hoàng Phủ Hiên vui vẻ cười nói, nghĩ đến bóng dáng của Dao nhi, ánh mắt của hắn trở nên nhu hòa. Rất muốn ôm Dao nhi tâm sự!

Một cây làm chẳng nên non, ba người mưu đồ bí mật, nghĩ ra kế có thể phá tan canh giữ của Hiên Viên Triệt, cứu Dao nhi ra.

Không khí không an phận xuyên qua từng góc trong cung, duy chỉ có Lê Hoa uyển bình tĩnh nhất! An tường nhất! Nhưng ở dưới khăn che mặt yên tĩnh đến tột cùng bao phủ quỷ kế kinh tâm động phách thế nào?

Dao nhi ăn cơm tối xong liền đuổi Lục Nhi, không kịp chờ đợi nằm ở trên giường, nhưng Lục Nhi chưa từng phát hiện nàng vẫn mặc nguyên quần áo đi ngủ, đợi tiếng bước chân của Lục Nhi xa dần, Dao nhi chợt mở mắt, vén chăn lên, mang giày xong, rón rén mở cửa, vòng qua một hành lang, bóng dáng màu lam lập tứcbao phủ ở trong hậu hoa viên.

Một cơn gió không tầm thường ào ào thổi, đèn trong hành lang nháy mắt dập tắt, một ánh sáng lóe lên kinh động Lục Nhi vừa muốn ngủ, nàng phủ thêm áo khoác, đẩy cửa ra, ngắm nhìn chung quanh, ghé đầu dò đuôi, Lê Hoa uyển ở đêm tối bao phủ càng quỷ dị, nàng run run, nổi hết cả da gà .

Tình cảnh này khiến nàng lạnh cả người, nàng không yên lòng sự an toàn của Dao nhi, lấy can đảm, từng bước từng bước đến gần phòng Dao nhi của, khe khẽ đẩy cửa, ánh sáng cây nến trên bàn trong phòng như có như không, gió thổi bay cái màn trên giường, Lục Nhi hoảng hốt nhìn bóng dáng đùn lên trên giường, nàng thở phào nhẹ nhõm, đóng cửa lại, yên tâm trở về phòng.

Dao nhi đến tột cùng đi đâu? Thời gian này nàng luôn thần thần bí bí! Không biết làm cái gì?

Hồi lâu sau, Lục Nhi thiu thiu ngủ bị một hồi tiếng vang làm thức tỉnh, nàng chợt ngồi dậy, áo khoác cũng chưa kịp mặc vào, lập tức chạy ra ngoài, trong nháy mắt đẩy cửa ra, nàng sợ ngây người, bởi vì Dao nhi té ở trong viện, cong chân, ôm bụng, vẻ mặt thống khổ!

Lục Nhi chạy tới, nâng nàng dậy, nóng nảy hỏi: "phu nhân, người làm sao vậy? Phu nhân. . . . "

Dao nhi ngẩng đầu nhìn Lục Nhi, sắc mặt xanh lét, đôi môi trắng bệch, nàng gian nan mở to miệng, nhưng một chữ cũng phun không ra!

Mồ hôi lạnh toát ra trên trán, Lục Nhi cưỡng bách mình trấn định lại, trong lòng nàng sáng tỏ, vội vội vàng vàng lấy ra một chai thuốc từ ngực, móc ra một viên cho Dao nhi uống vào: "phu nhân, nuốt thuốc xuống!"

Dao nhi không kịp nghĩ nhiều, từng trận thống khổ trong bụng truyền khắp toàn thân, nàng không chút do dự nuốt mất thuốc.

Vừa nuốt thuốc xong, thống khổ giảm bớt chút, nhưng vẫn rất đau, nàng ôm bụng, lo lắng đứa bé không chịu được! Nắm tay Lục Nhi, yếu đuối van xin: "Giữ đứa bé của ta. . . . "

Chỉ một câu nói, nàng vô lực rũ tay xuống, mặc cho Lục Nhi gấp la lên thế nào cũng không nghe thấy: "Phu nhân, người cố chịu! Phu nhân. . . . "

Lục Nhi gấp đến độ nước mắt cũng chảy xuống, lưu lạc trong giang hồ nhiều năm, Lục Nhi không màn sống chết, hơn nữa đã sớm tê liệt! Nhưng hôm nay thấy Dao nhi thoi thóp một hơi, nàng nhất thời đau buồn, nước mắt không tự chủ chảy xuống.

Lục Nhi ôm Dao nhi lên, xông thẳng về gian phòng của nàng, cẩn thận đặt Dao nhi lên giường, đắp chăn! Thần tình nghiêm túc nhìn chằm chằm mặt tím bầm của Dao nhi, xoay người đi tới bên cửa sổ, từ trong tay áo móc ra một thứ đen thui, ném lên trời, nở rộ một đóa hoa đẹp đẽ.

Lục Nhi xoay người đi lấy một chậu nước, lau sạch mồ hôi trên người Dao nhi, mặt nghiêm túc, giống như tai vạ đến nơi. Tín hiệu phát ra ngoài hồi lâu sau, Thiên Vũ rốt cuộc tới, không nói hai lời, ngồi ở trên mép giường bắt mạch thay Dao nhi.

Lục Nhi hỏi: "như thế nào?"

Thiên Vũ nhíu mày, lắc đầu nói: "Tình huống không lạc quan! Lục Nhi chăm sóc nàng thật tốt, mấy ngày nay chuẩn bị tốt tùy lúc rời đi hoàng cung!"

"Ừ!" Lục Nhi gật đầu, dựa vào lực lượng của sư phụ, rời đi hoàng cung thật dễ dàng! Thiên Vũ đứng dậy, giao một chai thuốc cho Lục Nhi, dặn dò: "Nàng tỉnh lại cho nàng uống vào!"

Lục Nhi nắm chặt thuốc trong lòng bàn tay, chuyện liên quan đến tính mệnh của Dao nhi, nàng không dám buông lỏng. Thiên Vũ nhìn Dao nhi một cái thật sâu, lại rời đi, chuyện nguy cấp, an bài Dao nhi rời đi là vô cùng cấp bách.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: WendyMara, antunhi, marialoan, äñ§£ë┼£övë┼ßäßÿ
     

Có bài mới 07.10.2012, 12:45
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 84242 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi tái giá: Quân thần phân tranh - Lam Tử - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 136: Kinh Trập (ngày 5 hoặc 6 tháng 3)

Một tiếng pháo hoa phá không trung, bão táp ào ào tẩy rửa cả thành cung ồn ào!

Bên ngoài cuồng phong gào thét, cành khô bị gió vô tình thổi gãy trên mặt đất. Lục Nhi ngồi ở bên giường một tấc cũng không rời, sau một thời gian Dao nhi mới yếu ớt tỉnh lại. Nàng chống nửa người lên, giùng giằng đứng dậy, thanh âm kinh động Lục Nhi, Lục Nhi lập tức nâng nàng dậy, kê gối ở sau lưng!

Một tay Dao nhi che đầu chóng mặt, yếu đuối hỏi: "Ta bị làm sao? Đứa bé đâu?", nàng chợt khẩn trương ôm bụng, trong đầu thoáng qua một màn kinh tâm động phách trước khi té xỉu, nàng rất sợ, rất sợ hãi!

Lục Nhi cầm tay nàng, sợ nàng thương tổn mình, liền vội vàng giải thích: "phu nhân yên tâm, đứa bé không có sao!"

Lời của Lục nhi thật là liều thuốc an tâm, khiến Dao nhi lập tức buông lỏng chút, khẩn trương lúc này Lục Nhi ngồi ở trên mép giường, móc ra một chai thuốc từ trong ống tay áo, một viên thuốc màu trắng óng ánh trong suốt lăn trong lòng bàn tay của Lục Nhi, Lục Nhi vươn bàn tay ra, nói: "Phu nhân, uống thuốc đi!"

Dao nhi không dám tùy tiện làm việc, nàng không thể qua loa hại bào thai trong bụng! Vì vậy cảnh giác hỏi: "Thuốc gì?"

Lục Nhi biết rõ Dao nhi cẩn thận, vì vậy cũng không giấu giếm, thành thật trả lời: "lúc phu nhân té xỉu Lục Nhi gấp gáp mà không có kế sách, không thể làm gì khác hơn là phát tín hiệu mời Thiên Vũ đến, đây là Thiên Vũ để lại."

"A?" Dao nhi nghi vấn nói nhỏ, gật đầu len lén liếc Lục Nhi một cái, không phát hiện Lục Nhi hốt hoảng và né tránh, vì vậy nuốt thuốc vào! Động tác không chút do dự khiến Lục Nhi rất cảm động, bởi vì được người tin tưởng thật rất hạnh phúc!

Uống thuốc xong, Lục Nhi rót ly trà cho nàng, Dao nhi hồi hồn, không nói chữ nào về chuyện tối nay, ngược lại hỏi: "Trừ sư huynh, còn ai đến không?"

Lục Nhi lắc đầu, đêm đã khuya, Lê Hoa uyển này lại vắng vẻ, người bình thường sẽ không tới, nhưng Lục Nhi nghi ngờ không hiểu, vì sao phu nhân lại hỏi như thế?

Dao nhi nhàn nhạt cười một tiếng, tự nhủ: "Cũng phải! Sợ rằng tai mắt của hắn sớm bị người ta lặng lẽ tiêu diệt, nếu không làm sao mặc cho người khác làm xằng làm bậy?"

Lúc này, trong đầu Dao nhi lóe lên thích khách giả trang Lan nhi, Hiên Viên Triệt phái rất nhiều người trông chừng Lê Hoa uyển, một con con ruồi cũng khó bay vào được, chớ nói chi là một người sống sờ sờ, trừ phi, là đồng bọn, hoặc là người trông coi sớm đã bị diệt, nhưng Hiên Viên Triệt cũng không phát hiện, như vậy có thể thấy được, thế lực phía sau màn không bình thường, nghĩ được như vậy, trong lòng Dao nhi không còn sợ hãi!

Có thể nghĩ, sau lưng cung điện hoa lệ này mai táng bao nhiêu xương trắng, sau lưng đám người cao quý này cất dấu bao nhiêu âm mưu quỷ kế!

Lục Nhi liếc thấy sắc mặt nàng xanh mét, hỏi: "vì sao phu nhân nói người canh chừng đã bị diệt?"

Dao nhi cười lạnh nói: "thân phận người giả trang thành Lan nhi lần trước sợ rằng không đơn giản!"

Lục Nhi âm thầm tính toán, kinh hãi hô to: "Chẳng lẽ là Cao thái hậu gây nên?", bà lão nham hiểm đó, thủ đoạn tàn khốc, chân chính rất đáng sợ!

Dao nhi lạnh lùng chu mỏ, nói: "Cũng không phải không có khả năng, người trong hoàng cung này có thể chống lại Hiên Viên Triệt không có mấy! Huống chi bà ta hộ quốc sốt ruột, làm sao trơ mắt nhìn nhi tử bị hủy trên tay một nữ nhân? Ban đầu lúc ta là vương phi, bà ta đã tính toán ta không ít, hôm nay ta đã là hoàng hậu nước khác nhưng Hiên Viên Triệt lại có tình với ta, sợ rằng bà ta đã sớm coi ta là cái đinh trong mắt, hận không thể xử đẹp cho vui!"

Dao nhi nói đều có lý, từ xưa bao nhiêu đế vương bị hủy ở trong tay nữ nhân, mặc dù đó là tội danh không nên có, nhưng hậu nhân vẫn kiêng kỵ! Lục Nhi quyết định trong lòng, muốn mang nàng ra khỏi hoàng cung, vì vậy thuật lại lời của Thiên Vũ cho Dao nhi: "Phu nhân, Thiên Vũ nói rồi, muốn chúng ta chuẩn bị, mấy ngày nữa hắn sẽ an bài chúng ta xuất cung!"

"Cái gì?" Nghe vậy, Dao nhi cả kinh thất sắc, lập tức cảm giác không ổn. Trong hoàng cung sương mù nặng nề, nàng làm sao bỏ xuống tất cả rời đi, thập hoàng thúc dã tâm bừng bừng mà thân phận quái dị, Vũ phi yêu mị đột nhiên xuất hiện, còn có Thái hậu thủ đoạn tàn nhẫn tâm cơ thâm trầm, Lan nhi vô tội cũng dính dấp trong đó.

Mặc dù chuyện của Minh quốc không liên quan với nàng, nàng có thể buông tay bất kể không hỏi, nhưng phụ thân vẫn ở Minh Quốc, huynh trưởng là tướng lĩnh Minh quốc, một khi Minh quốc xảy ra bạo loạn, chỉ sợ mạng phụ huynh khó có thể giữ. Dân chúng cũng sẽ lâm vào bên trong nguy cơ, sanh linh đồ thán!

Suy đi nghĩ lại, Dao nhi vẫn không nhẫn tâm, nhưng âm mưu tính toán trong hậu cung này quá nhiều, sợ rằng ngày nào đó đứa nhỏ trong bụng cũng không thể bảo vệ! Nàng không mặt mũi nào gặp Hiên, càng không mặt mũi nào sống tạm qua ngày!

Sau khi giãy giụa tư tưởng, Dao nhi quyết định phải vì việc lớn! Nhưng trước khi rời đi phải làm một chuyện, Dao nhi nhìn Lục Nhi thật sâu, đặt toàn bộ tin tưởng vào nàng, yếu ớt mở miệng: "Lục Nhi, giúp ta đi tìm Hiên Viên Triệt đến!"

Vậy mà vừa dứt lời, ngoài cửa lại truyền đến tiếng bước chân vội vội vàng vàng, Lục Nhi quay đầu lại nhìn một cái, sau đó xoay người nhìn Dao nhi cười lạnh, nói: "Nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến!"

Quả nhiên, cửa bị đẩy ra, Hiên Viên Triệt đi vào, sắc mặt hắn nặng nề, bước nhanh như bay đến trước giường Dao nhi, khi nghe tai mắt báo lại nàng té xỉu, hắn bỏ chánh sự trong tay vội vã chạy tới, hi vọng thấy nàng bình yên vô sự!

"Dao nhi, không có sao!" Không để ý lễ nghi liêm sỉ gì, cũng không lo Dao nhi hận hắn, Hiên Viên Triệt quên mình nắm tay Dao nhi, hỏi han ân cần! Nhưng lại gặp phải xem thường và ghét bỏ của Dao nhi.

Dao nhi tránh tay của hắn, dùng một ánh mắt ra hiệu Lục Nhi, Lục Nhi hiểu ý rón rén lui ra ngoài, cũng đóng cửa lại!

Bị người yêu ghét bỏ, đáy mắt Hiên Viên Triệt hiện ra đau đớn, hắn rốt cuộc cảm nhận được cái gì gọi là tê tâm liệt phế, cái gì gọi là hối hận! Cái gì gọi là tự làm tự chịu!

Tổn thương ban đầu hắn cho Dao nhi hôm nay đã bị trả tại gấp bội trên người của hắn, hơn nữa càng thêm thống khổ!

Dao nhi cũng không phải là Dao nhi ban đầu, nàng không có tình yêu đối với Hiên Viên Triệt, nàng đã yêu người khác, vì vậy càng sẽ không thương tâm vì Hiên Viên Triệt, Dao nhi hờ hững nhìn hắn, lạnh lùng nói: "Quốc gia đã sắp mất, còn có tâm tình thương tâm vì nhi nữ tình trường?"

Dao nhi lạnh lùng nhếch miệng, bộ mặt giễu cợt, nghe vậy, Hiên Viên Triệt tự động bỏ qua châm chọc của Dao nhi, hỏi: "Có ý tứ gì?"

Dao nhi tốt bụng nhắc nhở: "Chẳng lẽ ngươi quên tiên hoàng chết như thế nào?", sau đó nàng cúi đầu đùa bỡn ngón tay của mình như việc không liên quan đến mình, để lại mình Hiên Viên Triệt suy tư quan hệ lợi hại trong đó.

Hiên Viên Triệt kinh hãi, cái chết của hoàng huynh, để lại cái bóng ở trong lòng hắn, một người trẻ tuổi mà sinh mệnh tan thành mây khói, hắn cũng âm thầm phái người tra nguyên nhân chết của hoàng huynh, nhưng đến nay không có kết quả! Dao nhi làm sao biết được?

Hiên Viên Triệt làm một suy đoán to gan, nắm chặt cổ tay phải của nàng, hai mắt đỏ bừng khóa chặt ở trên người nàng, ép hỏi: "Chẳng lẽ là ngươi hạ độc thủ?"

"Ha ha ha. . ." Lời của hắn khiến Dao nhi cười như điên một hồi, giễu cợt giữa hai lông mày không giảm, Dao nhi thu lại nụ cười, nghiêm nghị mà chất vấn: "Có tâm tư đoán, sao không tốn chút công phu truy xét hung thủ?"

Nhiều tiếng chất vấn, khiến Hiên Viên Triệt rối loạn, lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử khiến cho hắn không đất dung thân, hắn chợt nghĩ đến thế lực sau lưng Dao nhi không kém, chủ giấu mặt của thanh lâu ‘ Mộng Thinh lâu ’ lớn nhất kinh thành cực kỳ thần bí, nhưng Hiên Viên Triệt phỏng đoán có thể là Dao nhi! Vì vậy hắn không đoán nữa, khiêm tốn xin chỉ giáo: "Dao nhi có ý nghĩ gì?"

Đối với thái độ của hắn, nàng rất hài lòng, nhàn nhạt cười một tiếng, ghé vào bên lỗ tai hắn nói nhỏ một phen, càng nghe mặt của Hiên Viên Triệt càng xanh mét, cố nén tức giận cùng oán hận, hai quả đấm nắm chặt, gân xanh trên mu bàn tay toát ra, Dao nhi rỉ tai xong thì ngồi thẳng người, nghiêm túc nói: "Tất cả mọi chuyện đều nói cho ngươi biết, kế tiếp nên làm đều xem ngươi!"

"Cám ơn nàng!" Hiên Viên Triệt thật lòng cảm tạ, đôi mắt lấp lánh có hồn nhìn chằm chằm nàng, không rời được! Giờ phút này nàng không có khí thế giương cung bạt kiếm, ngược lại nhu tình như nước, ánh mắt nhu hòa, chợt ánh mắt của hắn rơi vào trên bụng nhô lên của nàng, chịu đựng đau lòng khẽ cắn răng quyết định hỏi: "Đứa bé không có sao chứ?"

Dao nhi lắc đầu một cái, cúi đầu nhìn bụng, tay trơn mềm che ở phía trên nhẹ nhàng trượt qua trượt lại, nhẹ giọng nói: "Không có sao! Ta hơi mệt mỏi, muốn ngủ rồi !"

Uyển chuyển hạ lệnh đuổi khách, Hiên Viên Triệt cũng không tiện ở lại, chỉ đành phải rời đi, lời vừa rồi Dao nhi nói cứ quanh quẩn trong lòng hắn, ánh mắt lẫm liệt tức giận của hắn vây lượn ở bên người, xem ra có vài người nên trừ!

Đế vương giận, giang sơn loạn. Đoạt ngôi vị hoàng đế, dân chúng khổ.

Lục Nhi núp ở bên ngoài vẫn nhìn chằm chằm vào bóng lưng Hiên Viên Triệt, cho đến hắn biến mất ở bên ngoài Lê Hoa uyển, Lục Nhi lạnh lùng nhếch miệng, cười đến rất quỷ dị, tiêu sái xoay người, vào phòng của Dao nhi!

Thấy Dao nhi vừa mới chuẩn bị ngủ, Lục Nhi đi nhanh qua giúp nàng đắp kín mền, không chút để ý hỏi: "Không phải phu nhân nói tai mắt đã bị diệt sao? Sao hắn tới nhanh như vậy?"

Lục Nhi nghi ngờ, Dao nhi cũng vậy, theo lý thuyết nên như thế, sao quanh co như vậy đây? Hoàng cung phức tạp, người phức tạp, mỗi một thứ đều không phải nàng có thể thừa nhận!

Dao nhi lắc đầu, thở dài nói: "Ta cũng không rõ ràng lắm, quá mệt mỏi, Lục Nhi ngủ sớm đi!", nàng xoay người đưa lưng về phía Lục Nhi, ngủ, Lục Nhi thổi tắt cây nến rồi rời đi, đêm đã khuya! Bão táp dần dần bình thường! Nhưng thanh âm tí tách dưới mái hiên vẫn không ngừng nghỉ!

Lục Nhi một thân một mình ngồi yên trong phòng, không nháy mắt nhìn chằm chằm khe cửa, dưới vẻ mặt nghiêm túc có một nụ cười nhàn nhạt, nàng tựa hồ đang đợi cái gì!

Canh ba mới qua, Lê Hoa uyển mới vừa bình thường lại nhấc lên một cuộc phong ba!

Lúc nửa đêm chẳng biết tại sao Dao nhi thống khổ thức tỉnh, che quặn bụng đau, liều mạng hô hào: " Lục Nhi. . . Lục Nhi. . ."

Lục Nhi nghe tiếng chạy tới ôm Dao nhi lộn xộn ở trên giường, cho nàng uống một viên thuốc, ống tay áo của Lục Nhi phất qua trước mắt Dao nhi, chỉ thấy Dao nhi hết hoảng hốt, mắt từ từ nhắm lại, tối đen như mực! Lục Nhi nhẹ nhàng để nàng xuống, đắp kín mền cho nàng. Cười thần bí! Ngồi ở trên mép giường chờ đợi con cá mắc câu!

Giằng co hồi lâu, Hiên Viên Triệt mới vừa nằm xuống, liền nghe được tiếng gõ cửa dồn dập, hắn không nhịn được xuống giường mở cửa, khi thấy người tới thì căng thẳng trong lòng, nói: "lại xảy ra chuyện?"

Người áo đen gật đầu, vẻ mặt lạnh như băng hờ hững, là một hộ vệ đã được nghiêm chỉnh huấn luyện!

Hiên Viên Triệt nhỏ giọng mắng, y phục cũng không kịp mặc, vận công bay đi Lê Hoa uyển! Đẩy cửa ra, thấy Lục Nhi quỳ gối bên giường khó nhỏ, hắn đi lên trước, Dao nhi không còn sức sống nằm ở trên giường lớn, vô cùng yếu ớt, giống như tùy lúc đều bay theo gió!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: WendyMara, antunhi, marialoan
     
Có bài mới 08.10.2012, 13:26
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 84242 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi tái giá: Quân thần phân tranh - Lam Tử - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 137: Đăng bảng vàng tìm thầy thuốc

Ở làn ranh sống chết! Ban đêm tỉnh mộng quân bên người!

Hiên Viên Triệt căm tức nhìn Lục Nhi quỳ khóc dưới đất, gầm nhẹ: "Chuyện gì xảy ra? Không phải mới vừa còn khỏe sao?"

Lục Nhi cúi đầu khóc thương tâm, nghẹn ngào đáp lời: "Lục Nhi. . . . Không biết, bất chợt ngất đi!"

"Cầu xin hoàng thượng cứu phu nhân, cứu phu nhân!" mặt Lục Nhi đầy nước mắt, hai tay ôm chặt bắp đùi Hiên Viên Triệt, hai mắt đẫm lệ cầu xin!

Hiên Viên Triệt khẽ nghiêng đầu, hét lớn ra cửa một tiếng: "Truyền tất cả thái y ở Thái Y Viện tới đây!"

Sau tiếng rống giận dữ chính là tiếng bước chân vội vã rời đi, chắc là tiểu thái giám nào đó chạy đi Thái Y Viện! Hoàng thượng mặt rồng giận dữ, mọi người chẳng dám thở mạnh, chỉ đành phải cẩn thận làm việc! Sợ không cẩn thận chọc giận mặt rồng, đầu rơi xuống đất.

Chỉ chốc lát sau, một đám ngự y tay cầm hòm thuốc, chân đạp nước mưa vội vội vàng vàng chạy như bay đến, không dám trì hoãn! Bên trong Lê Hoa uyển! Lo lắng bao phủ mỗi góc, Hiên Viên Triệt mặt âm trầm, ngơ ngác ngồi ở bên giường, hai tay vô lực đặt ở trên đầu gối, ánh mắt không chớp rơi vào trên người Dao nhi, chưa từng di động nửa phần.

"Chúng thần tham kiến hoàng thượng!" Mười ngự y xếp thành một hàng, thân thể lớn tuổi quỳ gối trên sàn nhà lạnh như băng, đau đớn thấu xương tan lòng nát dạ.

"Mau tới xem, nếu không trị hết, trẫm muốn đầu các ngươi!" Câu nói sau cùng tuyệt tình lạnh như băng, bọn thái y run lẩy bẩy, từng cơn sợ hãi xâm nhập trái tim yếu ớt của họ, gần vua như gần cọp! Đầu tùy lúc đều chuẩn bị dâng tặng ra ngoài.

Bọn thái y trăm miệng một lời trả lời: "Chúng thần tuân lệnh!", giọng nói đầy lo lắng, từng thái y thay phiên tiến lên bắt mạch cho Dao nhi, mỗi thái y bắt mạch xong đều đầu vô lực rũ xuống, mặt xám như tro tàn, than thở. Hiên Viên Triệt nghe một tiếng than thở hơi nhỏ, trong lòng khủng hoảng hơn!

Trái tim bất an đập, trong ánh mắt tràn đầy thống khổ và đau đớn, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Dao nhi, trong đầu thoáng qua khuôn mặt tươi cười nghịch ngợm thông tuệ như ánh mặt trời của nàng trước kia, thật là đối lập rõ rệt so với hôm nay, làm bị thương tròng mắt của Hiên Viên Triệt!

Hắn cắn chặt môi dưới, cơ hồ rỉ ra máu tươi, hắn nắm chặt quả đấm, không để cho sợ hãi bám lấy hắn, ẩn nhẫn tức giận tùy lúc đều có thể bộc phát, cho đến một thái y cuối cùng chẩn đoán xong, Hiên Viên Triệt mới buồn bực hỏi: "Như thế nào?"

"Xin hoàng thượng thứ tội! Bọn thần vô năng, không biết phu nhân mắc bệnh gì!" Mười người rối rít mở miệng, cúi đầu tuôn mồ hôi lạnh, cả người run lẩy bẩy, giống như ngày cuối cùng sắp sửa tới.

Hiên Viên Triệt ẩn nhẫn không phát, cắn môi dưới, duy trì tư thế ngây người như phỗng vừa rồi, trên người hắn tản mát ra khí thế uy nghiêm của đế vương làm cho người ta không rét mà run, hồi lâu sau, Hiên Viên Triệt rốt cuộc mở miệng: "Quân vô hí ngôn, các ngươi tự giải quyết!"

Đối với bọn thái y mà nói, nếu như nói vừa rồi là đau khổ, hiện tại trực tiếp là bị mất mạng , mặt xám như tro tàn cũng không thể biểu đạt sự sợ hãi gặp phải tử vong của bọn họ giờ phút này, lúc chúng đại thần đều sững sờ, một thái y khấu đầu trên mặt đất, nhiều tiếng vang dội, cái trán cũng đỏ, thanh âm bi thương của thái y vang lên, dấy lên hi vọng cho mọi người: "Hoàng thượng, thần cho rằng phu nhân trúng độc. Hiện tượng của phu nhân hoàn toàn giống trong sách thuốc miêu tả, nhưng thần không dám kết luận có phải cùng một loại độc hay không!"

"Trúng độc? Có giải pháp không?" Hiên Viên Triệt vội vàng hỏi, trái tim lạnh như băng tựa hồ dấy lên một ngọn lửa. Thái y yếu ớt nói: "Trong sách thuốc không viết rõ phương pháp giải độc."

Bị đánh đòn cảnh cáo, khiến Hiên Viên Triệt nản lòng thoái chí. Cơn giận của hắn rốt cuộc bộc phát, mất khống chế đứng dậy, vẫy vẫy ống tay áo, tức giận quét ngang mọi người, nói: "Trẫm ra lệnh các ngươi mau sớm tìm ra phương pháp giải độc, nếu không trẫm sẽ không dễ dãi như thế đâu!"

"Dạ, bọn thần tuân lệnh!" Dù chỉ có một đường sinh cơ cũng làm cho bọn thái y kích động, tối thiểu có thể tạm giữ được mệnh, thái y còn lại rối rít cho thái y đã cứu mạng họ một cái cảm kích ánh mắt.

Hiên Viên Triệt không kiên nhẫn phất tay một cái, bọn thái y rối rít thoát đi hiện trường, vội vàng trở về Thái Y Viện tìm kiếm thuốc giải!

Hiên Viên Triệt một thân một mình canh giữ ở bên giường cả đêm, nhưng Dao nhi vẫn ngủ say không tỉnh lại. Trời dần dần sáng rồi, Hiên Viên Triệt hạ lệnh không lâm triều, hơn nữa tin tức Dao nhi trúng độc bất tỉnh truyền khắp vua và dân, có người khen có người chê! Có người giận có người mắng, có người đồng tình!

Nghe tin dữ này, chủ tử trong lục cung không ngồi yên, không hẹn mà cùng tụ tập ở Lê Hoa uyển, muốn thăm Dao nhi, nhưng trong đó có bao nhiêu chân tình giả vờ không có ai biết được, Lê Hoa uyển nho nhỏ nghênh đón ba Đại Phật, nhao nhao ầm ĩ, nhưng thị vệ giữ cửa không được hoàng thượng ra lệnh không dám để họ đi vào.

Khóe mắt Lan nhi rưng rưng nước mắt, van xin nói: "Thị vệ đại ca ngươi cho ta vào đi! Cho ta thăm tiểu thư!"

Cô gái như nước, nũng nịu, đáng thương nhìn mấy đại nam nhân, bọn họ cơ hồ muốn hòa tan, thật là khổ sở nhìn Lan nhi, nói: "Lan phi nương nương, thuộc hạ không phải là không cho người vào, chỉ là hoàng thượng có lệnh, bất luận kẻ nào cũng không được vào Lê Hoa uyển nửa bước!"

"Hừ!" Liễu Nhu hừ lạnh, Vũ phi lại che miệng cười trộm, vừa nhìn cũng biết không có ý tốt.

Nghe được bên ngoài gay gắt, quyết liệt, Hiên Viên Triệt cảm thấy phiền lòng nôn nóng, hắn không vui cau mày, phân phó Lục Nhi nói: "Để Lan phi vào đi!"

"Dạ!" Lục Nhi cúi đầu đáp ứng, Hiên Viên Triệt đặt toàn bộ tâm trí ở trên người Dao nhi, chưa từng phát hiện trong nháy mắt Lục Nhi cúi đầu thì trên mặt mang nụ cười đắc ý mà thần bí.

Chỉ chốc lát sau, Lục Nhi mang theo Lan nhi tiến vào, Lan nhi quên cả hành lễ với Hiên Viên Triệt, trực tiếp nhào tới trên người Dao nhi, thương tâm khóc thút thít, trong miệng còn la hét: "Tiểu thư, người tỉnh tỉnh! Ô ô. . . . Tiểu thư đồng ý mang Lan nhi đi khắp Đại Giang Nam Bắc, đồng ý mang Lan nhi đi ăn hết thức ăn ngon! Người làm sao vậy?"

Lan nhi vừa khóc thút thít, vừa lắc lắc thân thể Dao nhi, tiếng khóc gào làm cho Hiên Viên Triệt càng thêm tâm phiền ý loạn, Hiên Viên Triệt gầm nhẹ một tiếng khiến Lan nhi nuốt nước mắt vào trong bụng: "ồn ào ầm ĩ còn thể thống gì!"

Lan nhi ngừng khóc, nhưng mà vẫn nhỏ giọng nức nở, sau một lúc lâu Lan nhi khẽ nói: "hoàng thượng, tiểu thư như thế nào?"

"Trúng độc!" Từ trong miệng hắn toát ra hai chữ nặng nề, Lan nhi lại hỏi: "thái y có tìm được phương pháp giải độc?"

Hiên Viên Triệt vô lực lắc đầu một cái, sau đó cúi đầu, cảm giác bất lực rất mãnh liệt, lúc này, Lan nhi có một đề nghị: "hoàng thượng, nếu thái y trong cung không có biện pháp giải độc, không bằng đăng bảng vàng tìm danh y!"

"Không được!" Hiên Viên Triệt lập tức bác bỏ, hắn có thể nào giao mang của Dao nhi vào tay những thầy thuốc giang hồ không có danh tiếng gì.

Lan nhi hiểu băn khoăn của hắn, không ngừng cố gắng khuyên: "hoàng thượng, có rất nhiều thầy thuốc y thuật cao minh, ẩn thân rừng núi, y thuật cũng không kém hơn ngự y trong cung!"

Hiên Viên Triệt nghe xong lại lâm vào suy tư, thầy thuốc kỳ quái ở giang hồ nhiều không kể xiết, hắn nên đánh cuộc một lần sao?

Thấy hắn hơi dãn ra rồi, Lục Nhi ở một bên giúp thêm: "Hoàng thượng đồng ý đi! Dù chỉ có hi vọng rất nhỏ nhưng đối với phu nhân mà nói thì có thêm một cơ hội sống đó!"

Hiên Viên Triệt đồng ý, thanh âm uy nghiêm vang lên: "Truyền chỉ xuống, treo giải thưởng danh y, nếu có thể chữa khỏi đôc của Dao nhi, thưởng vạn lượng vàng!"

"Tạ hoàng thượng!" Lan nhi và Lục Nhi kích động quỳ trên mặt đất, khấu đầu cảm tạ!

Trong hoàng thành đều dán bảng vàng tìm kiếm danh y, cải tử hồi sinh, giải độc cho Dao nhi, nhưng chuyện kỳ quái xảy ra, bảng vàng đã dán ba ngày nhưng không người nào dám nhận, chẳng lẽ người đời đều không bị ngàn vàng hấp dẫn? Hay có ẩn tình khác?

Bất kể chân tướng trong đó rốt cuộc là cái gì, nhưng Hiên Viên Triệt đứng ngồi không yên ở Lê Hoa uyển, nhìn Dao nhi ngủ say bất tỉnh, trong lòng hắn phiền não lo lắng, khi hắn luống cuống tay chân, Lan nhi lại hiến kế: "hoàng thượng, hôm qua nô tỳ phái người đến ngoài cung tìm danh y, vô tình gặp được một thế ngoại cao nhân, hắn là cao thủ giải độc, nhưng không bị danh lợi hấp dẫn, nô tỳ tốn rất nhiều công phu rốt cuộc thuyết phục hắn tới hoàng cung giải độc cho tiểu thư, chỉ là không biết hoàng thượng có đồng ý không?"

Hiên Viên Triệt có chút chần chờ, chất vấn Lan nhi: "Có phải là tên thầy bà, chỉ biết lừa gạt bịp bợm không có chân tài thực học hay không?"

Lục Nhi dừng lại động tác rót nước trong tay, vểnh tai nghe, nàng không thể trơ mắt nhìn kế hoạch của bọn họ thất bại, vì vậy để bình trà xuống, đã chạy tới giúp: "hoàng thượng, nhìn phu nhân nằm một chỗ cũng không phải là biện pháp! Hiện tại chỉ có thể coi ngựa chết thành ngựa sống mà chữa chạy!"

"Này. . . ." Hiên Viên Triệt khổ sở khẽ cúi đầu, lông mày anh tuấn hơi nhướng lên, do dự một lát sau hắn mới thỏa hiệp, thanh âm trầm thấp mang đến hi vọng cho bọn Lan nhi: "Lan phi bảo hắn vào cung!"

"Tạ hoàng thượng!" Lan nhi mặt mày hớn hở, khom người, tạ ơn xong vội vàng rời đi Lê Hoa uyển, nửa nén nhang sau, một lão tiên sinh râu bạc cùng Lan nhi đi đến Lê Hoa uyển, Hiên Viên Triệt chỉ thấy trên người hắn phát ra một cỗ khí chất phi phàm, giữa hai lông mày lộ ra yên tĩnh, giống như sương trắng ở rừng sâu, bay bổng vô hình.

Nhưng sao hắn lại có vẻ hơi quen thuộc? Hiên Viên Triệt híp mắt nhìn lên nhìn xuống đánh giá hắn, cứ có cảm giác đã từng gặp, nếu không Hiên Viên Triệt làm sao đột nhiên bắt đầu sinh ra một loại cảm giác nguy cơ đây?

Hai mắt thông minh của Hiên Viên Triệt khóa chặt ở trên thân nam nhân, Lan nhi sợ bị nhìn ra đầu mối, vì vậy tăng nhanh bước chân mang theo nam nhân vào phòng, sau đó Lan nhi quay người lại, đôi tay đặt ở viền cửa, mỉm cười nói với Hiên Viên Triệt: "Hoàng thượng, đạo nhân kỳ lạ, không muốn quá nhiều người bên cạnh, nếu không thì không chịu giải độc!"

Hiên Viên Triệt vừa nghe liền rất giận, nhưng vì Dao nhi hắn vẫn cố nén không phát, gật đầu một cái! Mắt thấy Lan nhi đóng cửa lại, cho đến nụ cười của Lan nhi bị triệt để biến mất trong khe cửa. Hiên Viên Triệt vẫn đứng ở cửa!

Nam nhân quay đầu lại nhìn nhiều lần xác định không ai mới dám vào trong phòng, khi nhìn Dao nhi không còn sức sống hắn liền lệ nóng doanh tròng, trang hoàn toàn bỏ ra tất cả ngụy, một bước thành hai bước chay như bay đến trước giường, ngồi ở trên mép giường đưa tay run rẩy vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Dao nhi! Trong tươi cười mang theo nước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn làm người ta hoài niệm cỡ nào, cái mũi nhỏ ấm áp đáng yêu, còn có đôi môi ngọt ngào! Những thứ tốt đẹp này hắn rốt cuộc có thể chạm đến lần nữa!

Ánh mắt yêu say đắm của hắn khóa chặt người nàng, thật lâu không thể dời đi!

Lan nhi đứng ở đàng xa, nhìn một màn ngọt ngào ấm áp mà khổ sở, trong lòng cảm khái ngàn vạn, vì sao cuộc sống thật tốt luôn trải qua quanh co? Trăm phương ngàn kế mới có thể đi tới cùng nhau rồi lại bị bức đến cách hai chân trời! Ai! Tình yêu gặp nhiều trắc trở cuối cùng sẽ sau cơn mưa trời lại sáng!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: antunhi, hienbach, marialoan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

16 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

17 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80



cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.