Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 

Khí phi tái giá: Quân thần phân tranh - Lam Tử

 
Có bài mới 10.09.2012, 14:13
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83974 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi tái giá: Quân thần phân tranh - Lam Tử - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 108: Sự lúng túng lúc gặp mặt lại .

Ta từng lấy hết dũng khí buông tha người chỉ biết tổn thương ta, nhưng lúc ta dây dưa không dứt giữa tình cũ tình mới, ngươi đánh đòn cảnh cáo khiến cho ta hiểu, cái gì là cuộc sống, cái gì là yêu.

Đánh một trận Vu Sơn, Lạc Thành mất mà được lại. Bộ lạc Xích Luyện bị thương nặng, Dạ Quân mặc dù căm tức, nhưng hắn bị bắt vào trong chiến tranh cùng Minh quốc khó có thể thoát thân.

Thanh thành Minh quốc, khó tránh khỏi một cuộc đại chiến, tướng lãnh thủ thành là con của Lưu thần tướng - Lưu Lạc Thiên, mấy tháng trước, bên cạnh hắn có một quân sư thông minh tuyệt đỉnh , cũng không ai biết lai lịch của nàng, quân sư và Lưu Lạc Thiên song kiếm hợp bích, vì vậy Dạ Quân ở trong cuộc chiến tấn công Thanh thành cũng không chiếm được chút tiện nghi.

Vì đả kích Dạ Quân, khiến hắn không gượng dậy nổi, Hiên Viên Triệt tự mình dẫn hai mươi vạn đại quân chạy tới Thanh thành, hai nước Minh Nguyệt liên thủ, nhất định có thể hoàn toàn đánh sụp Dạ Quân, đập vỡ mơ ước xưng bá thiên hạ đồ hại sinh linh của hắn.

Bọn Hoàng Phủ Hiên nghỉ ngơi lấy lại sức mấy ngày ở Vu thành, Hàn Tuấn ở lại giữ Vu thành, Trương Lập trở về Dương thành, Hoàng Phủ Hiên, Dao nhi, đoàn người Hàn lão tướng quân mang binh chạy tới Lạc Thành, Lạc thành và Thanh thành chỉ cách một rừng cây nhỏ, bọn họ chuẩn bị tập trung binh lực đồng loạt phát động công kích Dạ Quân, sau đó tiến thẳng Xích Luyện.

Ngày kế, đại quân của Hiên Viên Triệt đến Thanh thành, Lạc Thiên tự mình chào đón: "Thần cung nghênh Vương gia!"

Ngày đêm lên đường, sắc mặt Hiên Viên Triệt không tốt lắm, gió thổi loạn sợi tóc, nhìn rất mệt mỏi, Hiên Viên Triệt miễn cưỡng nhếch miệng kéo ra một nụ cười, nói: "Không cần phải khách khí, nghe nói Thanh Thành có quân sư, không biết hôm nay có tới không?" vừa nói hắn còn nhìn chung quanh, tìm kiếm người thông minh tuyệt đỉnh trong truyền thuyết.

Lạc Thiên mỉm cười, khẽ nghiêng người, kêu: "Còn không ra gặp Vương gia!"

Lúc này, một nữ tử áo tím đi ra từ trong đám người, thanh tú, nhưng lại lạnh lùng băng sương, làm cho người ta trông mà e sợ bước. Nữ tử không được tự nhiên chắp tay hành lễ: " tham kiến Vương gia!"

"Là ngươi?" Nhìn gương mặt quen thuộc của nàng, Hiên Viên Triệt rất kinh ngạc, không thể tin, kể từ sau khi nàng ấy tái giá, hai tỳ nữ cũng biến mất, vốn tưởng rằng họ sẽ cùng theo nàng đi Nguyệt quốc, nhưng không nghĩ tới gặp nàng ta ở chỗ này.

Mặt nữ tử không chút thay đổi, đứng ở bên người Lạc Thiên, ánh mắt thâm thúy, Lạc Thiên nhìn Hiên Viên Triệt xin lỗi cười một tiếng, hơi có vẻ xấu hổ.

Chợt, một phu nhân hoa lệ phục sức từ trên xe ngựa sau lưng Hiên Viên Triệt chậm rãi xuống, nàng không phải là người khác, thật là Liễu Nhu, hôm nay đã vinh dự trở thành Cảnh vương phi rồi, Liễu Nhu nhìn mặt nữ tử, đáy mắt xẹt qua ác độc, nhưng mà trên mặt lại hiện nụ cười ngọt ngào thỏa đáng, giọng nói vừa châm chích vừa trào phúng: "Ơ, quân sư trong truyền thuyết? Ta tưởng là ai chứ! Nguyên lai là hầu gái bị chủ tử vứt! Ha ha. . . . . . "

Nói xong, nàng còn làm bộ che miệng mà cười nhạo, ghê tởm nhất chính là, nàng cư nhiên dùng ánh mắt đồng tình nhìn Mai nhi, sắc mặt Lạc Thiên lúng túng, giận mà không dám nói gì. Mặt của Hiên Viên Triệt cũng xanh mét rồi, ẩn nhẫn tức giận vận sức chờ phát động.

Nhưng cố tình Liễu Nhu không có nhận thấy được không khí không tầm thường lưu động trong không khí, vẫn đắc ý cười, Mai nhi thật lòng đối với chủ tử, không cho phép người khác vũ nhục tiểu thư, tiểu thư từng dạy họ, đối phó người không nhất định dùng vũ lực, có lúc cần dùng ngôn ngữ đánh trúng chỗ yếu mới là một kích trí mạng.

Mai nhi bị cười nhạo giận quá hóa cười, mắt lạnh nhìn Liễu Nhu, châm chọc nói: "Thứ nữ phất lên thành Phượng Hoàng, nhưng cởi xuống lông vũ liền thay đổi thành quạ đen."

"Ngươi. . . ." Liễu Nhu phẫn hận khẽ cắn răng, vung tay lên, ý đồ phá hủy mặt cười âm hiểm của Mai nhi. Nàng thống hận nhất người khác xem thường nàng là thứ nữ, là nữ nhi của tiểu thiếp không thể lộ ra ngoài ánh sáng. Nhưng Mai nhi cố tình đạp chân đau của nàng, sao bảo nàng không thất vọng đau khổ được?

Thân hình Mai nhi không động, Lạc Thiên đã chuẩn bị đỡ thay Mai nhi, nhưng khi tay Liễu Nhu rơi xuống, Hiên Viên Triệt chặn lại, căm tức nhìn Liễu Nhu, gầm nhẹ: "Đủ rồi, đừng cả ngày chỉ sợ thiên hạ không loạn."

Chiến tranh giữa nữ nhân hắn vốn không muốn nhúng tay vào, nhưng một tháng tới nay Nhu nhi đã không chỉ một lần thất lễ như vậy rồi, dưới con mắt mọi người, sao không biết rõ đạo lý, tính toán chi li. Thật là mất mặt.

Biểu ca chưa từng dữ với nàng như thế, chóp mũi Liễu Nhu đau xót, nước mắt đảo quanh ở đáy mắt, khẽ cắn môi dưới, rất uất ức nhìn Hiên Viên Triệt, nhưng hôm nay đối đầu kẻ địch mạnh, Hiên Viên Triệt căn bản không có ý định thương hương tiếc ngọc. Hắn dẫn đầu vào thành, Lạc Thiên và Mai nhi cũng rời đi, chỉ mình Liễu Nhu ngơ ngác đứng, ánh mắt âm độc nhìn Mai nhi, hận không thể xé nát nàng.

Dọc theo đường đi, Lạc Thiên nhíu mày, hỏi: "Vương gia để bọn lính trú đóng ở ngoài Thanh thành, có kế hay gì đánh lui địch?"

Hiên Viên Triệt tràn đầy lòng tin cười, nói: "Đương nhiên là có diệu kế, nếu không cũng không thể tự mình dẫn tinh binh tới chỗ này."

Vương gia tựa hồ không có tính toán tiếp tục giải thích, Lạc Thiên cũng không hỏi nữa. Ba người lẳng lặng đi, mình Liễu Nhu đuổi theo ở phía sau, nàng là thiên chi kiều nữ, mới đi hai bước đã mệt mỏi thở hồng hộc, nàng bất mãn quệt mồm, muốn ngừng lại xoa xoa chân, nhưng lại sợ lạc mất.

Ban đêm, bên trong phòng, Liễu Nhu quấn Hiên Viên Triệt, chất vấn hành động ban ngày, nhất quyết không tha: "Biểu ca, vì sao hôm nay chàng không giúp muội? Che chở tỳ nữ kia coi như xong, vì sao còn phải bỏ lại muội à?"

Hiên Viên Triệt cầm binh thư trong tay, bị Liễu Nhu om sòm làm cho đầu óc choáng váng, một chữ cũng xem không vào. Không nhịn được nện binh thư ở trên bàn, không nhịn được ngẩng đầu nhìn Liễu Nhu, vừa định trách cứ nàng lại nhìn thấy hai mắt đẫm lệ của nàng, Hiên Viên Triệt không đành lòng trách mắng, ôm nàng ở trên đùi, nhẹ giọng giải thích: "Thái y nói rồi, phụ nữ có thai không nên tức giận, huống chi vận động thích hợp có ích cho phụ nữ có thai! Nhu nhi thông minh như thế, Nhu nhi nên hiểu dụng tâm lương khổ của Bổn vương."

Tâng bốc ai cũng thích, Liễu Nhu cũng không ngoại lệ, nghe Hiên Viên Triệt nói thế, tức giận gì của nàng cũng không còn, nằm ở trong ngực Hiên Viên Triệt, giống như con mèo ngoan xinh xắn động lòng người.

Liễu Nhu lôi kéo tay Hiên Viên Triệt, che ở trên bụng của nàng, dịu dàng cười, toàn thân phát ra tình thương của mẹ,"Biểu ca, chàng nói là Tiểu Vương Gia hay là Tiểu Quận Chúa?" .

Lần đầu mang thai, nàng cũng giống tất cả mẫu thân, tâm thần bất định bất an.(lần đầu cái gì chứ , chả phải lần trước ả đã tự mình phá bỏ sao ).

Dù sao cũng là lần đầu làm mẹ, làm cha, tâm tình của Hiên Viên Triệt và Liễu Nhu đều giống, tâm thần bất định bất an, Hiên Viên Triệt nhẹ nhàng vuốt ve bụng còn xẹp của nàng, giọng điệu ôn hòa: "Bất kể là Tiểu Vương Gia hay là Tiểu Quận Chúa, ta đều thích, bởi vì bọn họ là cốt nhục của ta."

Liễu Nhu dịu dàng cười cười, nói: "Nhu nhi hy vọng là Tiểu Vương Tử, trưởng thành trở thành anh hùng đội trời đạp đất giống Vương gia."

Nàng là nữ nhi của vợ lẽ, ngày sống ở Liễu gia còn không bằng người làm, thời gian đó là nàng thống hận nhất, cũng là thời gian khắc cốt minh tâm nhất. Nếu như nàng sinh ra Tiểu Vương Tử, an vị ở ghế vương phi, nàng không chỉ sẽ không bị người khác chọc tức, mà còn tử bằng mẫu quý, cao quý nhiều lắm.

Ước mơ tương lai muốn gió có gió muốn mưa có mưa, Liễu Nhu khẽ cúi đầu, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch, giữa hai lông mày đều là nụ cười.

Hiên Viên Triệt ôm nàng, đặt cằm ở trên đầu nàng, thật là một bức tranh ngọt ngào.

Ngày kế trời mới vừa sáng, Ám Dạ đã nóng nảy qua lại trước cửa phòng, thỉnh thoảng vươn tay muốn gõ cửa, nhưng suy nghĩ một chút lại để xuống, than ngắn thở dài.

Đợi đã lâu, có lẽ là tiếng bước chân đánh thức Vương gia, Vương gia mở cửa ra, y phục đã mặc xong. Nhìn sắc mặt nóng nảy của Ám Dạ, trái tim Hiên Viên Triệt căng thẳng, nói: "Chẳng lẽ Dạ Quân lại tới tập kích?"

Dạ Quân là họa lớn trong lòng hắn, thời thời khắc khắc quấy nhiễu tim của hắn.

Ám Dạ lắc đầu một cái, thật là khó xử, không biết mở miệng như thế nào, nhưng lúc thấy Vương gia chau chặt chân mày và mặt mũi lo lắng, Ám Dạ không do dự nữa, nói: "Vương gia, hoàng thượng và hoàng hậu Nguyệt quốc tới. Bây giờ đang ở đại sảnh !"

"Này. . . ." Thân hình hắn run một cái, đáy mắt viết không thể tin được, nàng lại có thể tới? Hắn hối hận tặng nàng đi hòa thân, thống hận thấy bọn họ có đôi có cặp. Hôm nay nàng cư nhiên tới, chẳng lẽ là muốn làm hắn không chịu nổi? Làm hắn hối hận?

"Vương gia. . . ." Ám Dạ rất lo lắng Vương gia, kể từ sau khi vương phi rời đi, cả người Vương gia thay đổi, đầu tiên là thích rượu như mạng, nữa là một lòng nhào vào quốc sự, cả ngày lẫn đêm không biết mệt mỏi, nhưng Ám Dạ hiểu, đây chỉ là phương thức Vương gia tê dại mình thôi. Vết thương của Vương gia chưa lành, Vương phi mang theo nam nhân tới tìm hiểu, không thể nghi ngờ là rắc muối trên vết thương của Vương gia, nhất định khiến Vương gia đau đến không muốn sống.

Hiên Viên Triệt là người hỉ nộ không hiện ra, rất nhanh làm lắn tâm tình mãnh liệt, mặt không thay đổi đi ở phía trước, cũng bỏ xuống một câu nói: "Đi, đừng để cho khách chờ lâu."

"Dạ!" Ám Dạ đi theo hắn, lúc này, trong phòng truyền đến một tiếng đồ rơi xuống đất, Liễu Nhu đã sớm tỉnh, cũng đã nghe bọn họ nói chuyện, nàng tức giận, hung hăng ném gối xuống, hận ý ở đáy mắt càng đậm, cắn răng nghiến lợi, có thể thấy được nàng hận Lưu Quân Dao cỡ nào: "Tiện nữ , đi cũng không làm cho người ta an tâm, hừ. . . Ngươi lại dám vào miệng cọp, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi."

Nói xong, đôi tay nàng nắm chặt chăn, gân xanh trên cánh tay cũng nhô ra.

Trong đại sảnh, Hoàng Phủ Hiên và Dao nhi song song ngồi, hai người hôm nay đều mặc áo trắng, Hoàng Phủ Hiên rút đi hoa lệ nhà đế vương, như công tử trích tiên, Dao nhi rút đi diễm lệ, thanh tân thoát tục, xa xa nhìn lại bọn họ thật là một đôi bích nhân trời đất tạo nên, tính tình thật giống.

Hiên Viên Triệt nghe thấy tin chạy tới, thấy chính là hình ảnh hài hòa mát mẻ này, nữ tử khí chất thoát tục, nam tử không câu nệ. Giống như thế gian phồn hoa đều không đập vào mắt, kinh sát người đời khiến người khó quên.

Trong mắt Hiên Viên Triệt chợt lóe lên hối hận, trong đó còn kèm theo hung ác, giống như bạn cũ nhiều năm không gặp, nhiệt tình nghênh đón nói: "Bạn cũ tới chơi, không có tiếp đón từ xa, thứ tội thứ tội!"

Hai người vội vàng đứng dậy, Hoàng Phủ Hiên nhàn nhạt cười một tiếng, ôn hòa mà nói: "Vương gia quá khách khí, hôm nay tới quấy rầy, mong rằng Vương gia không trách cứ."

"Đâu có đâu có, cầu cũng không được !" Hiên Viên Triệt cười rất vui vẻ, nhưng đáy mắt lại lạnh như băng không có nhiệt độ, huống chi hắn len lén nhìn Dao nhi một cái, mặc dù tình ý ở đáy mắt trong nháy mắt đã biến mất, nhưng lại bị Hoàng Phủ Hiên bắt được. Hoàng Phủ Hiên hơi có vẻ không vui, nhưng cũng không có quá nhiều biểu hiện.

Hoàng Phủ Hiên ôm bả vai Dao nhi, ôm nàng vào trong ngực, cười giới thiệu với Hiên Viên Triệt: "Đây là hoàng hậu của trẫm!"

Cuộc chiến không lộ ra, Hoàng Phủ Hiên là đang khoe khoang, Hiên Viên Triệt chỉ là nhẹ nhàng gật đầu mỉm cười, cũng không nói nhiều, mà Dao nhi từ đầu chí cuối đều là vẻ mặt lạnh lùng băng sương!

Hiên Viên Triệt vấn an, Dao nhi cũng không có trả lời, lúng túng giữa ba người càng ngày càng đậm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: antunhi, hienbach, khachthamquan, mắm, nhathazukiken691, thanhbt
     

Có bài mới 11.09.2012, 12:50
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83974 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi tái giá: Quân thần phân tranh - Lam Tử - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 109: Ôm hôn trong đêm .

Nay không phải là hôm qua, hôm qua không phải là xưa kia. Đi đường từ từ, cho dù quãng đường nhấp nhô cũng khó quay đầu lại.

Khi ba người lúng túng giằng co không dứt, cửa truyền đến thanh âm nức nở.

"Tiểu thư. . . . . . "

"Tiểu muội. . . . . . "

Mai nhi và Lạc Thiên trăm miệng một lời, đã lâu không gặp rồi, rất là lo lắng Dao nhi. Hôm nay vừa thấy, Dao nhi vẫn còn phong thái khi xưa, trái tim treo lên của bọn họ cuối cùng rơi xuống.

Mai nhi không để ý chủ tớ phân chia, nhào vào trong ngực Dao nhi, khóc khóc. Lạc Thiên cũng bước nhanh tiến lên, nhỏ giọng kêu: "Tiểu muội, gần đây trôi qua tốt không?"

"Mai nhi, đừng khóc!" Dao nhi đẩy nhẹ Mai nhi ra, đưa tay lau khô nước mắt của nàng.

"Ca. . . . Ca gầy quá ." Dao nhi nghẹn ngào, nhìn Lạc Thiên, chóp mũi đau xót, đã lâu không gặp người thân, lúc gặp lại lại là cảnh tượng này, tiểu muội thất vọng đau khổ tái giá, lòng dạ Lạc Thiên biết rõ, sanh ở nhà quan lại thân bất do kỷ.

Mai nhi lặng lẽ thối lui khỏi, Lạc Thiên ôm tiểu muội vào trong ngực, sắc mặt mặc dù bi thương nhưng cũng vui mừng, tiểu muội một thân một mình lấy chồng ở xa, hắn lo lắng tiểu muội bị người bắt nạt, nhưng hiển nhiên quá lo lắng. Hôm nay gặp lại Hoàng Phủ Hiên, ánh mắt dịu dàng cưng chiều của hắn khi nhìn tiểu muội, khiến Lạc Thiên vui mừng, có lẽ tiểu muội đi theo hắn, mới có thể hạnh phúc.

Hoàng Phủ Hiên nhìn huynh muội bọn họ tình thâm, thật là cao hứng, hắn tiến lên một bước, ôm Dao nhi từ trong ngực Lạc Thiên vào trong lòng ngực mình, êm ái lau khô lệ ở khóe mắt nàng, động tác êm ái tựa như đối đãi trân bảo. Mỉm cười nói với Lạc Thiên: “Dao nhi giống như nước, nước mắt thật nhiều” .

Lạc Thiên nhìn tiểu muội trong ngực Hoàng Phủ Hiên, vui vẻ cười to, trêu ghẹo nói: "Ha ha. . . . Như vậy mới giống như nữ nhi chứ!"

"Các người. . . ." Bị người cười nhạo, Dao nhi cực kỳ tức giận, giả vờ giận. Nhìn chằm chằm Hoàng Phủ Hiên, lại trợn mắt nhìn Lạc Thiên.

Giờ khắc này, giống như là thiên hạ của ba người bọn họ, nhìn nét mặt nàng tươi cười như hoa, Hiên Viên Triệt cũng không tin tưởng, nụ cười của một người có thể mỹ lệ như thế, giống như minh châu biển sâu, sáng chói chói mắt. Hắn tựa hồ trầm luân trong đó.

Nhưng hắn không cam lòng bị lạnh lùng, lên tiếng cắt đứt bọn họ: "Chớ tán gẫu, các ngươi sáng sớm đã tới chắc là đói bụng! Bổn vương phân phó người chuẩn bị tiệc."

"Đúng nha, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện!" Lạc Thiên cũng phụ họa.

"Cám ơn khoản đãi." Hoàng Phủ Hiên khách khí cười một tiếng, tao nhã lễ độ. Mấy người chia ra ngồi, Hoàng Phủ Hiên và Dao nhi ngồi cùng nhau, bên cạnh Dao nhi là Lạc Thiên, Hiên Viên Triệt ngồi ở bên cạnh Hoàng Phủ Hiên, sau đó Liễu Nhu chạy tới ngồi ở bên cạnh Hiên Viên Triệt, còn có một vị trí trống không. Dao nhi cười yếu ớt nói với Mai nhi sau lưng: " Mai nhi, ngồi xuống cùng nhau!"

Liễu Nhu khinh bỉ cười một tiếng, ưỡn bụng, tư thái cao ngạo làm cho người ta ghét, nàng châm chọc nói: "Một tỳ nữ có tư cách gì ngồi cùng bàn mà ăn với chủ nhân."

Người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người phạm ta, ta cần phải hồi kích, sự hạ tiện của Liễu Nhu thật đúng là lửa đốt không hết, gió xuân thổi mọi vật lại mọc! Dao nhi lạnh lùng nhìn nàng một cái, nhếch miệng, hồi kích: "Đường đường tỳ nữ của hoàng hậu Nguyệt quốc, thân phận địa vị cao quý hơn vài người nhiều lắm."

Nàng hồi kích như vậy đã chọc Liễu Nhu giận gần chết, cố tình không biết làm sao phản bác, nàng hiểu, quá nhiều ngôn ngữ phản kháng chỉ đổi lấy nhiều từ hãm hại hơn. Vì vậy, Liễu Nhu không thể làm gì khác hơn là không cam lòng trợn mắt cắn răng.

Dao nhi nhìn Mai nhi, nhẹ giọng nói: "Mai nhi ngồi xuống!"

"Dạ, tiểu thư!" Mai nhi ngoan ngoãn ngồi, nàng là cô nhi, ở trên đời này chỉ có tiểu thư thật lòng tốt với nàng, Mai nhi cảm động thật sâu.

Khóe miệng ba nam nhân còn lại đều có một chút ý cười, nhưng lại vô tận khác nhau.

Nàng thừa nhận mình là hoàng hậu Nguyệt quốc rồi! Điểm này khiến Hoàng Phủ Hiên mừng rỡ như điên.

Lạc Thiên lại vì Mai nhi cảm thấy cao hứng, mấy ngày qua sớm chiều chung đụng, Mai nhi mặt ngoài lạnh lùng băng sương, từ chối người ngoài ngàn dậm, nhưng nội tâm lại chờ đợi có người thích, có người quan tâm, tâm địa thiện lương, Lạc Thiên đã yêu nàng.

Hiên Viên Triệt cười cũng vì cao hứng, mà cũng vì khổ sở. Nữ tử hắn coi trọng, tuyệt không người thường, không chỉ có vẻ khuynh thành, hơn nữa còn có trái tim thông tuệ, nhưng hiện tại nàng đã là hoàng hậu của người khác, hắn mê mang, không biết như thế nào!

Một bữa cơm, sóng ngầm bắt đầu khởi động. Chỉ có Hoàng Phủ Hiên và Dao nhi không quan tâm ánh mắt người khác, không quan tâm ý tưởng người khác, ăn thoải mái vui sướng.

Nhưng trong lòng Hoàng Phủ Hiên và Dao nhi vùi đầu mãnh liệt ăn thật một chút gợn sóng cũng không có sao?

Trước khi giông bão tới, luôn yên tĩnh không tiếng động, trong con ngươi đen nhánh của Hoàng Phủ Hiên lóe ra bất an, trong lòng giống như là bị thứ gì chận, hít thở không thông.

Giữa ban ngày, Dao nhi và Mai nhi ở trong phòng nói việc nhà, Hoàng Phủ Hiên, Hiên Viên Triệt, Lạc Thiên, ba người ở bên trong thư phòng thương lượng chuyện quân cơ quan trọng, Ám Dạ tự mình dẫn người bao bọc vây quanh thư phòng, một con ruồi cũng khó bay vào bên trong.

Giặc bên ngoài dễ phòng, nhưng cướp nhà khó phòng, bọn họ đương nhiên phải cẩn thận mọi chuyện. Ban đêm lại lặng lẽ tới. Dao nhi ngồi ở trước gương, nhẹ gỡ ba búi tóc đen. Chải từng cái từng cái. Nhu tình tựa thủy.

Hoàng Phủ Hiên ngồi ở trước bàn, kinh ngạc nhìn nàng, hắn hoàn toàn bị Dao nhi hấp dẫn, ánh mắt làm sao cũng không dời được, ánh trăng mềm mại đáng yêu nhẹ nhàng xuyên qua cửa sổ vẩy vào trên người nàng, bao phủ một vầng sáng mông lung ở bên người nàng, giống như tiên tử trong ảo cảnh, xinh đẹp, cao quý, làm cho người ta không thể khinh thường.

Chợt, Hoàng Phủ Hiên bước bước chân nhẹ nhàng đến gần, nhiệt độ ấm áp quen thuộc đánh tới Dao nhi, Hoàng Phủ Hiên nhẹ ôm nàng vào trong ngực, Dao nhi ngoan ngoãn tựa vào trên bụng hắn, điềm tĩnh, xinh đẹp.

Chỉ nghe Hoàng Phủ Hiên nhẹ nhàng thở dài, nhìn hai người ôm nhau trong kính, bức họa này, yên tĩnh làm cho người ta không đành lòng đánh vỡ, trong loạn thế, hắn rất muốn cả đời như vậy, ba nghìn mỹ nữ không bằng một mình nàng.

Thời gian sống chung này, hắn cho là Dao nhi sẽ không bị Hiên Viên Triệt ảnh hưởng, hắn đã từng một lần cho là hắn có thể đi vào tim của Dao nhi, thay thế được Hiên Viên Triệt, chăm sóc nàng cả đời. Nhưng hôm nay trong lòng hắn tràn đầy nồng đậm bất an và sợ hãi.

Ánh mắt bay về phương xa, hắn lẩm bẩm nói nhỏ: "Ta vẫn thật sự sợ nàng rời ta đi!"

Lời còn chưa dứt, Hoàng Phủ Hiên buộc chặt hai cánh tay, tình yêu của hắn không nóng bỏng, lại hận không thể làm Dao nhi tan ra tiến vào xương thịt, sâu tận xương tủy, vĩnh viễn không chia cách.

Nghe trái tim bất an nhảy lên của hắn, tiếng thở hổn hển của hắn, thanh âm hư vô mờ mịt của hắn, tim của Dao nhi buộc chặt, nàng không khỏi hỏi mình: ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Thời gian này sớm tối chung đụng ngươi thật không có cảm giác với Hiên sao?

Không! Dao nhi phản bác mình! Nàng không cách nào bỏ rơi cảm thụ và thật lòng của Hiên! Có lẽ nàng trầm luân mà không biết!

Bị thương rồi, khó có thể quên được. Chẳng lẽ còn muốn khiến Hoàng Phủ Hiên vẫn quan tâm nàng, yêu nàng chịu đựng sao?

Quỷ sứ sai khiến, Dao nhi chợt đứng dậy, đối mặt với hắn. Hai người thâm tình nhìn nhau, chợt, một sự dịu dàng đụng vào khiến cho hắn sững sờ, trong nháy mắt đôi môi tiếp xúc, hắn giống như bị điện giật, trợn to cặp mắt, cả người chết lặng, tim đập rộn lên, mặt cũng hồng đến bên tai, hai cánh tay cứng ngắc không biết như thế nào cho phải.

Dao nhi nhón chân, nhẹ nhàng chạm đôi môi hắn, mới trong nháy mắt, nàng lập tức rời đi, nhàn nhạt cười, môi đỏ mọng mềm mại như nước: "Lần này đã biết đáp án!"

Môi đỏ mọng của nàng hơi mở hơi ngậm, đối với Hoàng Phủ Hiên mà nói đều là hấp dẫn trí mạng, vì vậy hắn làm một quyết định lớn mật, cúi người, ngậm đôi môi mềm mại của nàng, nhẹ nhàng mút vào, dịu dàng che chở.

Lần này đến Dao nhi trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm hai mắt, không thể tin được Hiên lại có thể làm loại cử động này.

Hoàng Phủ Hiên cố định nàng vào trong ngực, một bàn tay to ôm eo thon của nàng, một cái tay khác nâng đầu của nàng, khi tóc đen xẹt qua đầu ngón tay, một cỗ rung động lan khắp toàn thân, nhân tử bất an kêu gào trước ngực hắn.

Dao nhi không tiếng động cam chịu, đôi môi nhẹ nhàng động lên phối hợp, được Dao nhi cho phép, hắn giống như kích động, càng hôn thêm.

Ánh trăng kiều mỵ tỏa ra, bóng đêm mông lung đang đậm, Phượng Hoàng tình thâm. Bọn họ bắt đầu nụ hôn thứ nhất, giờ khắc này, tâm và tâm nối vào rồi. Ngày dung hợp cùng một chỗ cũng không xa.

Bên cửa sổ Đông viện, chiếu một bóng dáng cô độc, Dao nhi ở tại Tây viện, từ Đông viện nhìn lại, vừa đúng nhìn thấy bên này đôi bích nhân đang ôm nhau mà hôn ở cửa sổ.

Bọn họ hôn sầu triền miên, hắn đau đến không muốn sống, phần hận ý bắt đầu sinh ra, ánh mắt của hắn lạnh lùng bắn về phía Tây viện, hai quả đấm nắm chặt, ngay cả móng tay rơi vào thịt cũng không biết.

Hắn âm thầm thề: tuyệt sẽ không dễ dàng từ bỏ ý đồ!

Lúc này, Liễu Nhu xuống giường, nhẹ nhàng đi đến bên cạnh hắn, từ phía sau lưng ôm hông tráng kiện của hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn dán chặt trên lưng hắn, dịu dàng hỏi: "Biểu ca, đã trễ thế này, vì sao không ngủ?"

Hiên Viên Triệt khẽ nhắm mắt lại, rất nhanh buông lỏng thân thể, hận ý cũng tan thành mây khói, hắn lười biếng nói: "Tối nay trăng sáng thật đẹp!"

Liễu Nhu nhẹ nhàng xoáy đến bên cạnh hắn, tựa đầu đặt ở trên bả vai hắn, ngửa đầu nhìn ánh trăng sáng tỏ, lẩm bẩm nói nhỏ: "Đúng a! Rất đẹp, đẹp đến hơi không chân thật!"

"Biểu ca, hôm nay các người đàm luận chiến sự như thế nào?" Nàng không tính là hỏi thăm, lại làm cho Hiên Viên Triệt nổi lên cảnh giác, Hiên Viên Triệt nghiêng người, ôm nàng vào trong ngực, nói nhỏ: "Nhu nhi có thai, những chuyện này đừng quản, dưỡng tốt thân thể là điều quan trọng nhất."

"Ừ!" Ngữ điệu thân thiết của hắn bỏ đi lòng muốn dò hỏi của Liễu Nhu, rúc vào trong ngực hắn, khép lại hai mắt, trên mặt mang nụ cười ngọt ngào, lẳng lặng hưởng thụ giờ khắc này.

Hiên Viên Triệt cúi đầu nhìn Nhu nhi phát ra tình thương chói lọi của người mẹ, trong lòng có một cỗ cảm giác quái dị bắt đầu sinh ra, ánh mắt của hắn trở nên thâm thúy, còn lộ ra ánh sáng không biết tên.

Tối nay, bầu trời bao la mông lung, sao lốm đốm đầy trời. Biểu thị ngày mai là ngày tốt vạn dặm không có bóng mây.

Đêm thần bí, tòa thành quỷ dị. Người quái dị, tường lạnh như băng, âm mưu lãnh khốc.

"Chủ tử, nữ nhân kia làm hư việc nhiều hơn là thành công, một chút tin tức cũng không hỏi thăm được, không bằng để thuộc hạ diệt trừ nàng!" Một sát thủ áo đen lãnh khốc vô tình, vận mạng của bọn họ không có ánh mặt trời, chỉ có bóng tối, chỉ có máu tanh.

Một bóng người có vẻ lạnh như băng ở trong bóng tối, đưa lưng về phía sát thủ, giọng nói không có một chút nhiệt độ: "Giữ lại nàng, nữ nhân yêu ghen tỵ sẽ có chỗ dùng."

"Dạ!" Sát thủ khẽ cúi đầu, trong sinh mệnh của bọn họ, không có chất vấn, chỉ có phục tùng.

Trong đêm tối, ánh mắt lạnh như băng thâm thúy giống như ánh mắt của sói, khát máu, làm cho người ta không rét mà run. Giống như bị đông trong đất băng, đó là địa ngục tử vong, nhân gian quỷ ốc.

Trong đầu óc hắn chỉ có cung điện tráng lệ, giai nhân phong tình vạn chủng, ngai rồng uy nghiêm thần thánh, nơi đó đại biểu địa vị, quyền thế, vinh dự cao nhất. Đó là mục tiêu mà hắn phí hết tâm huyết.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: BT Girl, WendyMara, antunhi, hienbach, khachthamquan, mắm, thanhbt
     
Có bài mới 13.09.2012, 02:08
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83974 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Khí phi tái giá: Quân thần phân tranh - Lam Tử - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 110: tình như đàn đứt dây.

Thế giới này hấp dẫn và hiểu lầm quá nhiều, nếu như không có sự tin tưởng của ngươi, ta làm sao kiên trì!

Giữa trưa, Hoàng Phủ Hiên và bọn họ đội nắng nóng đi thị sát chiến địa, hy vọng có thể tìm ra mưu kế tiêu diệt được Dạ Quân trong một lần hành động, bên trong phủ chỉ có Dao nhi và Liễu Nhu, Dao nhi rỗi rãnh tới nhàm chán luyện thư pháp trong phòng, nhìn giấy trắng trống rỗng, lòng của nàng cũng trống rỗng, muốn điền cái gì để lắp đầy nó, vì vậy dùng bút lông ngoắc ngoắc vẽ tranh ở trên tờ giấy trắng, nhưng không biết tính sao, cư nhiên viết hai chữ ‘ tâm nguyện ’.

Thả bút xuống, nàng nghiêng cổ, lông mày khẽ cong, một cỗ ưu sầu nhàn nhạt đánh úp tới đuôi lông mày, nàng khổ nghĩ cũng không hiểu, tâm nguyện nên là gì?

Bởi vì hai chữ tâm nguyện, lòng của nàng không bình tĩnh rồi, rối loạn, hơn nữa có một dự cảm không tốt, cứ có cảm giác hôm nay sẽ có chuyện lớn gì xảy ra. Nàng nhíu nhíu mày, ngó ra ngoài cửa sổ, bầu trời bao la vạn dặm không có bóng mây, rất xanh rất trong , không có dính vào tạp chất.

Dự cảm bất an quanh quẩn ở trong lòng nàng, bỏ đi không được. Nàng không khỏi tự lẩm bẩm: "Hôm nay trời quang đãng vạn dặm trong sáng, chẳng lẽ sẽ chợt biến chuyển, nổi lên gió mưa sao?"

Chợt, cuồng phong gào thét, nhánh cây trong viện chập chờn, giấy trắng trên bàn cũng bị thổi trúng bay loạn, nàng tay vội chân loạn lại bắt không được. Một cỗ gió mạnh từ cửa sổ thổi vào, nàng chỉ cảm thấy thân thể lạnh lẽo, lập tức chạy tới, đóng cửa sổ, nàng buồn bực: "Thật chẳng lẽ có một trận bão táp sao?"

Chân mày nhíu chặt bởi vì trận gió này càng trở nên chặt hơn, lo lắng trùng trùng, tay chân luống cuống. Nàng nằm ở trên bệ cửa sổ nhìn nhánh cây bị gió thổi loạn ở xa bên ngoài, bên tai còn thỉnh thoảng truyền đến thanh âm o o của gió, dần dần, gió yếu đi, nhánh cây dừng lay động, cơ hồ khôi phục lại an bình vừa rồi, nàng nắm chặt áo, đi vào đình viện.

Có câu nói: oan gia ngõ hẹp, không phải oan gia không đụng đầu.

Không nghĩ tới cư nhiên đụng phải Liễu Nhu ở trong đình viện, lúc nàng vừa định xoay người rời đi, lại bị Liễu Nhu gọi lại: "Hoàng hậu nương nương, không tới ngồi một chút sao?"

"Không, ngày rất nóng, bổn cung đi về." Nàng nhàn nhạt cười một tiếng, tùy tiện tìm một cớ thoát đi, nhưng tựa hồ Liễu Nhu cũng không chết tâm.

Liễu Nhu thật lòng thành ý muốn mời: "Vậy hoàng hậu nương nương có thể nể mặt vào trong chòi nghỉ mát ngồi một chút hay không? Một mình ở trong phòng cũng buồn bực, hai người còn có thể trò chuyện, giải buồn."

Nàng đã nói đến như vậy rồi, nếu như cự tuyệt nữa thì hơi quá, dù trong lòng vạn lần không muốn, Dao nhi vẫn vào đình nghỉ mát với nàng, hai người ngồi đối diện. Trầm mặc không nói gì, không khí rất lúng túng. Liễu Nhu thục nữ che miệng mà cười, hỏi: "Nương nương ở Nguyệt quốc có khỏe không? Nghe nói Nguyệt quốc rất nhiều phong tục không giống với Minh quốc, nương nương chỉ một thân một mình ở Nguyệt quốc sẽ rất không thích ứng!"

Nếu như không phải hiểu rõ nàng, chắc chắn bị bề ngoài mềm mại của nàng lừa gạt, từng chữ từng câu của nàng toát ra quan tâm, nhưng cẩn thận nghe có thể cảm thấy ý nhạo báng châm chọc trong giọng nói của nàng.

Dao nhi nhếch miệng, cười nhạt, đáy mắt không có nhiệt độ, qua loa nói: "Có một người thật lòng thật ý đối với ta, vì ta bỏ lục cung, vì ta xây cung điện, cuộc sống như thế coi như ở trong địa ngục cũng là ngọt, ha ha. . . . Chỉ là, ngươi sẽ không thể thể nghiệm, bởi vì trong phủ Hiên Viên Triệt có một đám nữ nhân, ngươi vĩnh viễn không làm được duy nhất của hắn!"

Dao nhi cố ý cười đến nhẹ nhàng, cố ý khiêu khích nàng. Cố ý kích thích nàng, không cho nàng xem chút màu sắc, nàng thật cho là toàn thế giới đều xoay chung quanh nàng !

Quả nhiên, Liễu Nhu bị đâm rối loạn tâm trí, trở thành nữ nhân duy nhất của biểu ca là mơ ước lớn nhất cả đời nàng, hôm nay tôn nghiêm của nàng bị người giẫm đạp không còn sót lại chút gì. Liễu Nhu làm sao sẽ cam tâm mặc người chém giết?

Chợt, con ngươi Liễu Nhu sáng lên, nhìn bóng cây lùn lùn bên ngoài đình nghỉ mát, chủ ý xấu đánh úp tới trong lòng nàng.

Trên mặt Liễu Nhu mang nụ cười thỏa đáng, nói: "Lời ấy của nương nương sai rồi! Nếu như yêu một người, nên suy tính cho hắn, ta yêu biểu ca, bất kể hắn thê thiếp thành đoàn, ngươi chỉ là ham tình yêu của người khác đối với ngươi, ngươi căn bản không biết bỏ ra, không biết hy sinh."

Từng câu từng câu đập vào trái tim Dao nhi, nàng ngây ngẩn cả người, Liễu Nhu nói đúng, nàng không nên cô phụ ấm áp và cảm giác an toàn mà Hiên mang cho nàng, nhưng nàng lại không muốn thừa nhận, cười yếu ớt , không chút để ý nói: "Quả nho ăn không được luôn chua đấy!"

Nhất thời từng trận gió lạnh thổ qua, sóng ngầm giữa hai người bắt đầu khởi động. Giữa hai nữ nhân sắp nổ ra trận chiến.

Chợt, Liễu Nhu cười không rõ chân tướng, đứng dậy cao ngạo nhìn Dao nhi, khiêu khích nói: "Quả nho đương nhiên là chua, hôm nay ta đã mang hài tử của biểu ca, tương lai ta sẽ trở thành thê tử duy nhất của biểu ca."

Nói xong, Liễu Nhu còn khẽ cúi đầu, nhìn bụng của nàng, đôi tay còn thỉnh thoảng vuốt ve bụng.

Cái gì? Dao nhi kinh hãi đứng dậy, không thể tưởng tượng nổi nhìn bụng Liễu Nhu, nhìn bộ dáng Liễu Nhu phát ra tình thương chói lọi của người mẹ kỳ quái là tim nàng cư nhiên thật bình tĩnh!

Kinh ngạc của Dao nhi ở trong dự đoán của Liễu Nhu, nhìn Dao nhi, nàng đắc ý gật đầu, hoàn toàn đánh tan kiên cường của Dao nhi, chợt, ánh mắt Liễu Nhu chợt lóe, nàng nắm tay Dao nhi, thân thể ngã phía sau, trong miệng kêu la lớn: "Cầu xin ngươi. . . . Đừng thương tổn hài tử của ta!"

Biến cố đột nhiên xuất hiện khiến Dao nhi trợn tròn mắt, sững sờ. Lúc này, một bóng người từ bên người nàng thổi qua, ôm lấy Liễu Nhu sắp sửa té xuống đất, trong giọng nói lộ ra nóng nảy: "Nhu nhi, có sao không?"

Nhìn bọn họ, Dao nhi cười lạnh, hung hăng khi dễ mình, lại hạ tiện hãm hại, nhưng nàng cư nhiên bị mắc lừa?

Hiên Viên Triệt ôm lấy Liễu Nhu, hung ác nhìn chằm chằm Dao nhi vô tội, lạnh lùng nói: "Nếu Nhu nhi và hài tử có việc không hay xảy ra, Bổn vương nhất định không tha cho ngươi!"

Vừa dứt lời, Hiên Viên Triệt nâng bàn tay lên, khi bàn tay rơi xuống, bị Hoàng Phủ Hiên đến sau ngăn trở, Hoàng Phủ Hiên bảo vệ Dao nhi ở phía sau, trợn mắt nhìn Liễu Nhu một cái, nhìn Hiên Viên Triệt, giọng điệu lạnh như băng hung ác: "Quản tốt nữ nhân của ngươi, đừng để cho nàng gây sóng gió, hoàng hậu của trẫm, trẫm sẽ quản!"

Hoàng hậu? Hắn cố ý nhắc nhở Hiên Viên Triệt, đối đầu kẻ địch mạnh, không thể đắc tội đồng minh!

Hiên Viên Triệt có nỗi khổ khó nói, chỉ đành phải nhịn , Hoàng Phủ Hiên nghiêng người ôm Dao nhi, nhẹ giọng hỏi: "Dao nhi, có sao không?"

Dao nhi tựa đầu vào trong ngực hắn, buồn bực không lên tiếng. Hoàng Phủ Hiên bồng nàng lên, đi về phòng. Từ đầu đến cuối Dao nhi không nói một lời, vùi đầu vào trong ngực Hoàng Phủ Hiên, không muốn nhìn người khác, không muốn giải thích.

Khi bàn tay hắn lần lượt nâng lên, khi hắn lần lượt không tin tưởng, nàng sẽ không để bị coi thường nữa!

Từ khi biết nhau đến bây giờ, trừ thay nàng cản một mũi tên, Hiên Viên Triệt cho nàng chỉ là tổn thương, chỉ là không tin tưởng, nàng sẽ không bị coi thường đến chó vẩy đuôi mừng chủ. Nên hết hi vọng liền chết tâm, nên vứt bỏ liền vứt bỏ.

Nhìn bóng lưng của bọn họ, ánh mắt của Hiên Viên Triệt rất phức tạp, Liễu Nhu rất tức giận, rất hận.

Trong thành Hắc Ám, tối nay có một vị khách không mời mà đến.

"Tham kiến chủ tử!" Nữ tử lễ bái, nam nhân được gọi là chủ tử nhẹ nhàng xoay người lại, nhìn nữ tử nằm rạp trên mặt đất, trong lòng có cảm giác thỏa mãn.

Tòa thành âm trầm mà đen như mực khiến cho nàng sợ, mà chủ nhân thần bí giống như là địa ngục Tu La, hắn hạ thấp giọng hỏi: "Có tin tức gì bẩm báo?"

Nữ tử cúi đầu cười lạnh, cung kính nói: "Khởi bẩm chủ nhân, thuộc hạ hỏi thăm được kế hoạch đối phó Dạ Quân của họ, nếu như không xảy ra gì ngoài ý muốn. Lần này Dạ Quân chắc chắn thất bại."

Tin tức nàng mang tới khiến cho hắn hưng phấn, giống như lại gần thành công thêm một bước, nam nhân nhẹ nhàng nhếch miệng, độ cong rất nhỏ nhẹ nhàng xẹt qua, nam nhân hỏi: "Có yêu cầu gì cứ mở miệng?"

Người biết nàng, là chủ nhân! Nữ tử tỏ vẻ tình thế bắt buộc, trong mắt tràn ngập nụ cười, nhưng thanh âm tràn đầy hận ý: "Nếu như chủ tử giúp thuộc hạ diệt trừ nàng, thuộc hạ sẽ làm việc cho chủ tử, cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi!"

Tiếng nói rơi ở phía sau, một hồi trầm mặc. Nữ tử cho là hắn cự tuyệt, nhưng ông trời có mắt, nam nhân mở miệng, sảng khoái đáp ứng: "Được, ngày đại sự thành công, bổn tôn chắc chắn cho ngươi tất cả những gì ngươi muốn, bao gồm tánh mạng của hắn."

Cô gái mừng rỡ, đầu nặng nề đập xuống đất, cảm tạ ơn đức: "Cám ơn chủ tử!"

Trong thanh âm của nàng lộ ra mừng rỡ như điên, nếu như lúc này nàng ngẩng đầu, chắc chắn thấy nụ cười lạnh ở khóe miệng chủ tử, "Đứng lên!"

Nữ tử đứng dậy, từ trong ống tay áo móc ra một phong thơ giao cho chủ tử, bên trong là toàn bộ kế hoạch. Chủ tử nhận lấy, phất tay một cái, nữ tử cáo lui.

Khi bóng dáng nữ tử dần dần từ từ mất hẳn ở trong thành Hắc Ám, một người từ một cửa khác ra ngoài, mắt nhìn chằm chằm phương hướng nàng rời đi, yếu ớt mở miệng: "Tôn chủ thật sẽ giúp nàng?"

"Dĩ nhiên, chúng ta là cùng một loại người, vì đạt thành mục đích không từ thủ đoạn nào! Hơn nữa đều tôn trọng quyền thế địa vị, chúng ta nên đứng ở cùng một bên không phải sao?" Nam nhân cười tà, ánh mắt lấp lánh.

"Nhưng không phải giúp như vậy! Ha ha ha. . . ." Nam nhân lại bổ sung một câu, lại cười ha ha. Làm cho người ta không rõ chân tướng.

Nam nhân mở thư ra, chân mày nhíu chặt dần dần giản ra nụ cười, sau khi xem xong nắm chặt tay, thư đã biến thành tro tàn.

Cuộc chiến tranh này càng ngày càng thú vị, Đô thành Xích Đô của bộ lạc Xích Luyện, phồn hoa rực rỡ. Không chút nào bị chiến loạn phía trước ảnh hưởng. Trong một đình viện bí mật trong thành, mấy người đang bận rộn gì đó, bọn họ mặc dù cũng mặc phục sức Xích Luyện, nhưng từ giữa hai lông mày vẫn có thể phân biệt ra được bọn họ là người nước lạ, lẫn vào trong thành Xích Luyện đến tột cùng có mục đích gì?

Bí mật giữa ban ngày khó giữ nếu nhiều người biết, tai mắt đông đảo. Bọn họ không thể không cẩn thận.

Chỉ nghe năm-ba người làm thành một vòng, nói nhỏ: "Tối nay, chúng ta. . . . . . "

Không có ai biết bọn họ đang tính toán cái gì. Nhưng tối nay nhất định sẽ không yên tĩnh, bình yên vào ban ngày đã không còn sót lại chút gì trong đêm đen.

Ban đêm, trên tường thành Đô thành, binh sĩ thủ vệ đón gió lạnh, run lẩy bẩy ở trong đêm rét, sáng tắt có thể thấy được nhà nhà đốt đèn.

Chợt, một cây cờ bị gió thổi ngã, bọn thị vệ liên tiếp ngã xuống đất ngất đi, đợi lúc gió dừng, thị vệ té xỉu đã không thấy tung tích, mà thị vệ cung kính đứng thẳng đã là khuôn mặt xa lạ, bọn họ như không có chuyện gì xảy ra thủ vệ thành tường, một màn biến cố này tới quá đột ngột, biến mất quá nhanh,  không ai phát hiện nguy hiểm đã gắn ở bên cạnh.

Đêm rất yên tĩnh, cẩn thận lắng nghe, bên trong thành còn có các loại thanh âm sột sột soạt soạt, tiếng giận mằng từ nhà nào đó. Thanh âm xa hoa trong thanh lâu, ếch ộp trong ruộng hoang.

Núp ở ban đêm yên tĩnh này chính là nguy cơ tứ phía.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: WendyMara, antunhi, hienbach, mắm, nhathazukiken691, thanhbt
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bora, danierose, giap382014, Google [Bot], huongtrang1984, lethianhthu521, luuhuong1008, makjyoko, Nguyễn Thảo Nghi, Phạm Hà Bảo Nhi, Pinni, ranchiyeuconan, Sal.it_study_, tieuvuchuvu, unforgetable, Vivianna và 354 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

16 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.