Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 

Chồng lưu manh - Tống Vũ Đồng

 
Có bài mới 08.09.2012, 12:55
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.09.2011, 13:45
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 700
Được thanks: 3938 lần
Điểm: 15.56
Có bài mới Re: (hiện đại) Chồng lưu manh - Tống Vũ Đồng - Điểm: 30
Edit: Xu
Chương 3: (2)

Cái gì?

“Sao anh không nói sớm?” Cô đưa tay bắt lấy tay anh.

Anh nhướng nhướng mày. “Anh có nói thì em sẽ chạy được sao?”

Nghe vậy, Lam Hiểu Hi mới ý thức tới mình còn bị anh ôm, mắc cỡ giãy giụa muốn xuống. “Chân của em tốt lắm rồi…mau buông em xuống.”

“Anh ôm em đi nhanh hơn.”

“Hạ Tử Đàm! Anh đừng làm cho người ta mất thể diện như vậy chứ!” Cô đỏ mặt.

“Không mất thể diện bằng người nào đó vừa đứng dậy đã tê chân té vào trong lòng anh đâu, tiểu thư Lam Hiểu Hi ạ.” Anh cười nhạo cô, còn cười hết sức vui vẻ.

“Sao em biết nhà anh phải ngồi kiểu đó. . . . . . Người ta không có kinh nghiệm, cũng không phải là cố ý. . . . . .” Thật mất thể diện… nói xong cô xin lỗi quay mặt đi, nhìn nóc nhà, nhìn sàn nhà, nhìn cánh tay của mình, nhưng không nhìn anh.

“Xem ra em mà gả cho anh, còn phải học nhiều nghi lễ truyền thống Nhật Bản mới được.”

Đầu của cô lập tức quay lại. “Thiệt hay đùa? Không phải là muốn đem một quyển dày từ đầu xuống tận chân chứ?”

Anh gật đầu một cái. “Không sai biệt lắm.”

Trời ạ. . . . . .

“Em không lấy chồng!”   Khi còn bé, cô thường chơi trò này, đó là cực hình, cô vốn không phải thục nữ.

“Chỉ vì chuyện nhỏ này sao?” Anh cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, nhìn cô.

“Đó là việc lớn!”

Đến phòng ăn rồi, lồng ngực Lam Hiểu Hi còn đập mạnh, và cô vẫn ở trong ngực anh, dĩ nhiên biết anh đang cười cô, hơn nữa cười rất lớn.

“Thả em xuống đi. Đồ quỷ sứ đáng ghét!”

Lần này, anh rất nghe lời, khom người đặt cô xuống, cô vừa rơi xuống đất, hai chân nhảy nhảy, chỉ sợ quỳ một chút, hai chân liền sẽ không thể chạy nhảy được, thật là. . . . . . Vô cùng thú vị.

Hạ Tử Đàm nắm tay cô.

“Đi thôi, chúng ta đi vào ăn cơm.”

Cô nhìn chằm chằm bàn tay to. “Anh đừng cầm tay được chứ? Như vậy vô cùng. . . . . ….”  Mỗi lần đụng phải anh, toàn thân cô sẽ nóng lên. . . . . . rất kỳ lạ.

“Chúng ta phải nỗ lực ra vẻ yêu nhau, nếu em không phối hợp, sẽ bị phát hiện.” Anh cúi đầu, ghé vào bên tai cô nói.

Rất nhột, cô né tránh, gương mặt hồng đến không thể hồng hơn.

Nhìn gò má hây hây đỏ của cô, con ngươi Hạ Tử Đàm lóe lóe lên, ngay sau đó thu lại, lôi kéo cô vào phòng ăn, bà ngoại đã chờ bọn anh, hơn nữa gương mặt không được tốt lắm.

“Thật xin lỗi, bà ngoại, thật thật xin lỗi, khiến bà đợi lâu.” Vừa vào cửa, Lam Hiểu Hi đã cúi người chào, bộ mặt đều là áy náy.

Chức Điền buồn cười nhìn cô một cái, lại cố ý lạnh lùng nói: “Không cần dài dòng nữa, bà cũng rất đói rồi, mau tới đây ngồi xuống đi.”

“Dạ, bà ngoại.” Lam Hiểu Hi ngoan ngoãn đáp lời, mới chịu tìm chỗ ngồi xuống, lại phát hiện mình phải ngồi quỳ chân ăn cơm.

Trời ạ, người nào có thể tới cứu đôi chân của cô không?

★★★

Nếu không phải khắp nơi này đều ngồi quỳ trên đệm Tatami, Lam Hiểu Hi tin tưởng mình sẽ cực kỳ yêu thích cuộc sống ở đây, ngôi nhà tràn đầy hơi thở mùa thu, lá phong đỏ nhè nhẹ bay xuống, thỉnh thoảng vài chú chim nhỏ ghé qua đây, bầu trời bao la, cảnh thơ đẹp hết sức.

Sáng sớm, cô đã bò dậy khỏi giường, chạy đến phòng bếp giúp việc bếp núc, thu xếp bữa ăn sáng mới vừa nấu xong, gói kỹ cơm nắm, một chén canh đậu hũ, một ít đĩa rau cải, tất cả đều dùng đĩa riêng của từng người, tinh xảo khéo léo.

Một tay cô giúp nấu mì, nấu cơm, không phải là vừa học vừa ha ha cười, chính là vừa kêu lên vừa vỗ vỗ tay như đứa con nít, rất vui vẻ.

“Hoá ra là làm như vậy . . . . .” Cô nói nhỏ, chóp mũi còn dính ít cơm, nhưng căn bản cô không có chú ý đến, vẫn cúi đầu nghiên cứu cơm nắm trên tay.

Chức Điền đi ngang qua, nhìn thấy bộ dạng con nít của cô, giọng cười ha ha của cô rất hay và dễ thương, nên bảo người dẫn cô tới phòng bếp .

Đầu bếp nhìn thấy cô, đang muốn chào hỏi, lại lặng lẽ di động bước chân rời đi.

Qua một lúc lâu, bữa ăn sáng bên trong phòng bếp rốt cuộc đã chuẩn bị xong, đang muốn bưng bữa ăn sáng lên bàn, quản gia Noriko đi tới, nói phu nhân phân phó hôm nay bữa ăn sáng chuyển qua một phòng ăn khác.

“ Nhà Chức Điền có mấy phòng ăn vậy hả bác.” Lam Hiểu Hi mở miệng hỏi, vội vàng đem đồ vật bỏ vào trong xe thức ăn.

Đầu bếp mỉm cười nói: “Nhỏ thì có ba, lớn có hai, chia làm kiểu phương Tây và Nhật, nhưng mà, phu nhân rất ít dùng cơm ở phòng ăn kiểu phương Tây, trừ phi trong nhà có tiệc, mời các nhân vật quan trọng, không nghĩ tới hôm nay lại đột nhiên ra quyết định này, chắc có liên quan đến tiểu thư đấy.”

“Tiểu thư? Người nào vậy?”

“Đương nhiên là cháu rồi.”

Hả? Lam Hiểu Hi sửng sốt, vội vàng cười phất tay một cái. “Cháu không phải là tiểu thư gì gì đó đâu, bác thật thích nói giỡn!”

“Tôi chưa bao giờ nói đùa, thưa tiểu thư.” Đầu bếp mỉm cười nhìn cô một cái, đem mấy món ăn cuối cùng đặt vào xe thức ăn. “Xem ra, phu nhân rất thích tiểu thư đấy.”

Bà ngoại thích cô? A, ha ha, vậy căn bản chính là trời không phụ lòng người được không?

Lam Hiểu Hi cũng không cùng anh biện, đẩy xe thức ăn đã đầy “Lên đường thôi bác, nhưng mà bác có thể theo cháu không, nếu không một giờ sau bà ngoại cũng chưa chắc ăn được bữa ăn sáng đấy.”

Đầu bếp cười ra tiếng, cô cũng cười theo thật to. Nhà Chức Điền, đã lâu không có cảm nhận được sự hoạt bát và không khí nóng như vậy.

Sau đó, Lam Hiểu Hi mới hiểu được chữ thích theo lời đầu bếp nói là gì, bởi vì gian phòng ăn kia là ngồi, chứ không phải quỳ để ăn cơm. . . . . .

Cho nên bà ngoại thích cô, mới đem phòng ăn đổi thành kiểu phòng ăn phương tây?

Mãi cho đến khi ngồi trên bàn lớn, ăn cơm nắm do chính cô giúp làm, Lam Hiểu Hi vẫn còn suy nghĩ đến vấn đề này, đôi mắt luôn nghi ngờ nhìn trên mặt bà.

“Thế nào? Mới trong một đêm, em liền mến bà ngoại mà không yêu anh nữa sao? Làm gì mà nhìn chằm chằm bà ngoại vậy?” Hạ Tử Đàm bất chợt nói.

Lời vừa ra khỏi miệng, hại hai người thiếu chút nữa cười sặc sụa, một là Lam Hiểu Hi, một là Chức Điền thủy chung bưng mặt lạnh, ngay cả quản gia một bên cũng thiếu chút nữa cười ra tiếng, mà đầu bếp vội vàng quay lưng cười trộm.

“Đàm nhi!” mặt của Chức Điền bắt đầu căng ra.

“Dạ, bà ngoại.” Hạ Tử Đàm khéo léo lên tiếng.

“Con ở nước ngoài mấy năm tại chỉ học chút lời ngon tiếng ngọt trở về sao? Nói hưu nói vượn cái gì!”

“Cháu không dám.” Hạ Tử Đàm giả bộ ngoan ngoãn cúi đầu. “Chỉ là buổi sáng hôm nay đến bây giờ, vợ tương lai của cháu ngay cả mắt cháu cũng không nhìn, cho nên cháu mới có thể mở miệng cười giỡn, xin bà ngoại tha lỗi.”

Trời ạ. . . . . .

Người đàn ông này cố ý muốn cho cô mất thể diện trước nhà nhà bà ngoại anh sao?

Lam Hiểu Hi cúi đầu, cắn răng nghiến lợi muốn mắng người.

“Này, khuôn mặt sắp chạm vào bát canh rồi đấy.” Hạ Tử Đàm buồn cười, đưa tay đem mặt của cô kéo lên, ánh mắt sáng quắc nhìn. “Rốt cuộc em cũng nguyện ý nhìn anh rồi, đêm qua ngủ có ngon không?”

Này này, anh nhất định phải nhìn cô đắm đuối như vậy sao? Mắc cỡ chết được!

“Em ngủ rất ngon.” Cô nhỏ giọng trả lời, cũng không dám nhìn bà ngoại một cái.

“Phải là không tốt, nếu không thì sáng sớm đã chạy đến trong phòng bếp, quỷ rống quỷ kêu làm bà thức giấc.” Chức Điền tức giận nói.

A? Tiếng cười của cô làm bà ngoại thức dậy sao? Lam Hiểu Hi xin lỗi lè lưỡi.

“Vậy sao? Sáng sớm em đã đến phòng bếp giúp một tay làm bữa ăn sáng à? Khó trách trên lỗ mũi dính hạt cơm.” Hạ Tử Đàm căn bản không quan tâm, thân mật chạm vào chóp mũi của cô, gạt hột cơm ra. “Chơi vui không? Nói cho anh biết, em làm vỡ mấy cái chén, cháy hỏng mấy cái nồi rồi?”

Cô nào có?

Lam Hiểu Hi trừng anh, Hạ Tử Đàm lại đột nhiên cúi xuống mặt gần trên môi của cô, hôn một ngụm nhỏ ——

Cô ngây dại, hoàn toàn quên làm như thế nào để hô hấp.

“Đợi lát nữa dẫn em đi chơi, ăn nhiều một chút, nha?” Anh vui vẻ nhìn bộ dáng ngơ ngác của cô, rất tự nhiên đút thức ăn vào trong miệng cô.

Cô từng miếng từng miếng ăn, hoàn toàn không có ý thức được là hành động này có bao nhiêu thân mật.

Chỉ là đỏ mặt, tâm cuồng loạn, đầu trống rỗng. . . . . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn penhock_baby về bài viết trên: Tiểu hồ ly, antunhi, trankim
     

Có bài mới 08.09.2012, 12:56
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.09.2011, 13:45
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 700
Được thanks: 3938 lần
Điểm: 15.56
Có bài mới Re: (hiện đại) Chồng lưu manh - Tống Vũ Đồng - Điểm: 40
Edit: Xu
Chương 4: (1)



Nhật Bản Kyôto, chùa chiền có lá phong rụng là cảnh đẹp nhất.


Đường cái kéo dài, hai bên rợp bóng phong, cuối đường là cái thềm đá hàng nghìn viên, trên thềm đá là một gian miếu lớn, Lam Hiểu Hi chân nhảy cẩng cẩng, lâu lâu lại xoay vòng vòng trên đường cái, hoàn toàn bị cảnh đẹp trước mắt hớp hồn rồi.
Năm nay mới cô hai mươi bảy tuổi sao? Anh thấy cô căn bản chỉ mới mười bảy tuổi à.
“Cẩn thận một chút, kẻo té.” Hai tay Hạ Tử Đàm đút tay trong túi quần, rất nhàn nhã đi phía sau, nhìn cô gái trước mặt, thỉnh thoảng giống như chú bướm chập chờn bay nhảy, thỉnh thoảng lại như con dế mèn nhảy loạn khắp nơi, mắt anh sắp rối cả lên.
Nhưng đã bao lâu, anh không lửng thững đi ở đầu đường như vậy, cảm nhận được một mùa thu lãng mạn? Chỉ đơn giản là hưởng thụ niềm vui sướng này? Nếu không mang cô gái này tới thành phố dạo chơi, có thể anh sẽ không trở lại đây, hoặc là đến già mới có thể .
Đối với anh mà nói, Nhật Bản chẳng có kỉ niệm tốt đẹp nào, đầu tiên là mẹ gần như đã đoạn tuyệt quan hệ với Chức Điền, cùng cha bỏ trốn đến Đài Loan, trước khi mẹ anh qua đời, anh không gặp qua bà ngoại, mà sau khi bà ngoại đón anh trở về Nhật Bản, mặc dù đối xử với anh cực tốt,nhưng lại hoàn toàn không có biện pháp giảm đi nỗi đau mất cha mẹ trong anh, mà ở cái quốc gia xa lạ này, anh không tìm được cảm giác như trở lại quê hương, cũng không cảm thấy hương vị ấm áp của ngôi nhà.
Ở nơi đây, anh cảm giác bị vứt bỏ, vì bị vứt bỏ, cho nên anh không thích đi đâu, vì vậy khi anh có cơ hội lựa chọn, anh liền đến Mĩ và Pháp để học, ở qua San Francisco, sau đó định cư tại Paris, số lần trở về Nhật Bản có thể đếm được trên đầu ngón tay, chứ đừng nói nhàn nhã thưởng thức phong cảnh miếu thờ như vậy.
“Nơi này thật là đẹp.” Cô hoàn toàn đắm chìm ở nơi cổ điển này.
Hạ Tử Đàm nhìn cô, nhẹ nhàng nâng lên khóe môi cười. “Đối với anh mỗi quốc gia đều có một cái đẹp riêng, thích quốc gia nào? Anh đều có thể dẫn em đi.”
Cái gì chứ? Người đàn ông này căn bản là đang cười nhạo cô mà.
Lam Hiểu Hi hí mắt cười một tiếng. “Anh muốn dẫn em đi sao?”
“Khụ khụ.” Anh gật đầu. “Nói đi, nơi nào?”
Cô nghiêng đầu suy nghĩ một chút, muốn nghĩ ra một quốc gia mà cô muốn đi, sau đó cố ý nói là không thích, để anh mang cô đi, kết quả, còn chưa có nghĩ ra được, điện thoại di động lại vang lên.
Cô lấy điện thoại di động ra, bắt máy, đầu dây bên kia truyền đến một chuỗi âm thanh rè rè của Lô quản lý kia——
“Ý cô viết trong thư là gì? Cho cô một nghỉ một tháng sao? Cô cho rằng công ty là công ty du lịch à, đặc biệt cung cấp tiền cho cô đi Paris miễn phí ăn ở và vui chơi hả? Chuyện làm xong chưa? Tại sao muốn nghỉ một tháng?”
Trong điện thoại di động, giọng nói rất chói tai, Lam Hiểu Hi cầm điện thoại xa một chút. “Một tháng chỉ là tạm thời, bởi vì tôi không biết phải bao lâu mới được, chuyện này không phải là tôi có thể giải quyết ngay được. . . . . .” Nói được một nửa, cô mới ý thức được Hạ Tử Đàm đang đứng bên cạnh, vội lúng túng cười một tiếng, quay lưng đi. “Quản lý, hiện giờ tôi không tiện để nói chuyện. . . . . .”
“Không được! Trừ phi cô khẳng định là một tháng sau, tuyệt đối có thể đem chuyện kia nắm chắc trong tay, nếu không tôi không thể nào để cô đi một tháng! Còn nữa…, tại sao muốn một tháng? Nếu như anh ta đã từ chối cô, sao cô có thể nắm chắc trong tay là trong vòng một tháng sẽ khiến anh ta thay đổi ý kiến?”
“Quản lý, nếu như xui xẻo thì không có vấn đề gì, tôi sẽ tận tâm để tranh thủ, bảo đảm tôi sẽ không ở đây để chơi. . . . . .” Lam Hiểu Hi càng nói càng nhỏ, bởi vì cô có chút chột dạ, hiện tại cô đang làm việc sao? Đi dạo ở thủ đô . . . . . trời ạ.
Đột nhiên, điện thoại di động trên tay cô bị một bàn tay cướp đi ——
“Alo, tôi là Hạ Tử Đàm.”
Lam Hiểu Hi nhìn chằm chằm Hạ Tử Đàm, không biết nên hay không nên đoạt di động lại.
“Hạ Tử Đàm?”
Cô nghe thấy giọng hét rõ to của Lô quản lý từ trong điện thoại truyền ra, hiển nhiên là bị giật mình, nếu như là cô, cô cũng sẽ bị dọa! Đường đường là nhà thiết kế hàng đầu nước Pháp, thế nhưng lại ở chung một chỗ với một phụ tá nhỏ như con kiến! Nói ra sẽ chẳng ai tin cả.
“Thật xin lỗi, do tôi và Lam tiểu thư đã thỏa thuận, chỉ cần cô ấy giúp tôi một việc, tôi sẽ suy nghĩ cẩn thận về việc này, điều này cần một chút thời gian, với lại. . . . . . một chút thời gian mà công ty cô cũng không muốn bỏ ra sao? Nếu như là vậy, tôi sẽ đưa Lam tiểu thư đến sân bay, hôm nay cô ấy sẽ bay trở về Đài Loan ngay. . . . . .  Không phải như vậy, thì các người có đồng ý không? Vậy sao? Thật xin lỗi, đây là chuyện riêng của tôi. . . . . . Không sao? Là thế này. . . . . .  được, tôi sẽ gọi lại cô sau, hẹn gặp lại.”
Hạ Tử Đàm nói xong, mỉm cười giao điện thoại cho Lam Hiểu Hi. “Nửa tháng này, sẽ không ai gọi điện thoại đến làm phiền em.”
Lam Hiểu Hi cười cười, đưa di động bỏ vào trong túi. “Cám ơn.”
“Cám ơn cái gì? Cám ơn anh lợi dụng thân phận và danh tiếng của mình để chèn ép quản lý công ty em sao?”
Lam Hiểu Hi cười cười, lại không nói gì thêm, đi vào miếu thờ, chắp tay, vái lạy, lâu sau mới đứng dậy, thấy Hạ Tử Đàm chỉ là tựa ở cửa miếu nhìn  cô, căn bản không đi vào, cô thích thú đi ra ngoài.
“Cầu xin gì vậy?” Anh hỏi.
“Không thể nói, nói sẽ không linh.”
“Nếu như là quyền độc quyền, thì em nên xin anh.”
“Em không cầu xin cái đó, là cái khác.” Cô cười, trong mắt lóe ra tia sáng, giống như các cô gái đang mong chờ thần tình yêu ‘bắn chết’.
Đúng vậy, trên đời này làm gì có người con gái nào mà không xin đường tình duyên hả?
Trong lòng của anh có cảm giác này.
Bỗng dưng, anh kéo lấy cô, rất thuận thế đem tay cô đặt vào túi áo ngoài của anh.
Lam Hiểu Hi nhìn anh, trên mặt toàn là dấu chấm hỏi, muốn rút tay về, nhưng anh lại không thả.
“Chúng ta phải tình cảm hơn, như vậy sẽ khó bị lộ.” Anh rất nghiêm túc nhìn cô, nhẹ nâng lông mày. “Em  phải học cách quan tâm anh chứ, anh mới kéo tay em mà em đã muốn rút ra, Còn nữa…, nếu như cần thiết, khi anh hôn em, em không thể trốn, biết không?”
Anh dịu dàng như nước, nhìn cô, bờ môi khêu gợi nói ra những lời khiến người ta mặt hồng tim đập, dịu dàng mà lại bức người.
“Hôn? Tại sao muốn hôn em?” Lam Hiểu Hi đỏ mặt, lui về sau một bước. “Anh không được hôn em!”
Cô gái này này. . . . . . Có cần thiết phải sợ đến như vậy không?
Bao nhiêu người phụ nữ hi vọng Hạ Tử Đàm anh hôn, cô lại tránh né! Quả nhiên là muốn làm người ta tức chết mà.
Anh tức giận nhếch lông mày. “Tôi nói là có lúc cần thiết.”
“Ví dụ như?”
“Ví dụ như biểu hiện của em quá kém cỏi, có thể bị bà phát hiện ra.”  Khuôn mặt tuấn tú của anh đột nhiên lại gần cô, đôi mắt híp lại. “Em có từng thấy người ta hôn nhau chưa? Bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt, lên giường cũng rất phổ biến. . . . . . Đúng không?”
Lên giường? !
Một cây đuốc bỗng đốt cháy gương mặt của Lam Hiểu Hi, cô liều mạng đẩy tay Hạ Tử Đàm ra, vừa xấu hổ vừa giận chạy về phía trước.
Cái gì vậy, lên giường? Tên đàn ông háo sắc này! Thật là quá đáng! Tuy cô đã có bạn trai, nhưng anh không thể nói trước mặt cô như thế được! Ghê tởm. . . . . .
Hạ Tử Đàm không đuổi theo, chỉ đứng xa xa nhìn cô, nụ cười khóe môi chưa từng ngừng lại.
Thật sự là. . . . . .chơi vui!
Cô giống như một em bé mới chào đời, chỉ cần anh nhẹ nhàng trêu chọc, cô sẽ gấp đến độ nhảy dựng lên, thú vị vô cùng.
Anh từ từ đi, lần đầu tiên cảm thấy Nhật Bản lại đẹp đến vậy, lần đầu tiên cảm thấy mình không ghét nơi này, anh hít một hơi thật sâu, ngước nhìn bầu trời xanh bao la, đang muốn nhắm mắt lại cảm thụ một chút gió thổi vào mặt, lại nghe thấy một tiếng gào thét ——
Bỗng dưng mở mắt, theo bản năng, anh chạy lên phía trước, ánh mắt nhìn quanh, quả nhiên thấy Lam Hiểu Hi ngã trên đất, anh hơi nhíu lông mày, bước nhanh đến, còn chưa ngồi xổm xuống đã nhìn thấy đầu gối dưới cái váy trắng như tuyết dính đầy đất và máu.
“Trời ạ, cô tìm chỗ ngã thật tốt.” Trên nền gạch không ngã, lại ngã trúng đá vụn trên đất.
Hạ Tử Đàm ngồi xổm người xuống, đem chân bị thương của cô đặt trên đùi mình, cúi đầu thổi nhẹ bụi đất, sau đó móc khăn tay ra, muốn lau vết máu và vết bẩn trên đầu gối cô, nhưng một bàn tay lại vội vàng ngăn cản anh ——
“Như vậy thì khăn tay sẽ bẩn mất! Chẳng qua là vết thương nhỏ, về nhà xử lý là được rồi!” Lam Hiểu Hi hoàn toàn muốn khăn tay hàng hiệu kia dính bẩn.
Hạ Tử Đàm tức giận liếc nhìn cô một cái. “Bây giờ là lúc lo lắng cho một cái khăn tay sao?”
Nói xong, cúi đầu muốn lau vết máu ——
“Này, khăn tay này rất quý em sẽ không bồi thường đâu.” Cô lần nữa bắt tay anh lại.
Anh bật cười, gạt tay cô, nhẹ nhàng lau chùi máu trên đầu gối, dịu dàng lại chuyên tâm.
Lam Hiểu Hi nhìn anh, gương mặt không tự chủ càng ngày càng hồng, cũng càng ngày càng nóng, thỉnh thoảng có vài du khách nhìn chằm chằm bọn cô, mấy nữ sinh Nhật Bản thì chỉ chỉ chõ chõ, cười với vẻ mặt mập mờ mà lại hâm mộ.
Cũng đúng, ở trong mắt người khác, có một bạn trai dịu dàng như vậy, khiến người ta hâm mộ là phải, nhưng cô biết, tất cả chẳng qua là diễn thôi, người đàn ông này chẳng có chút quan hệ nào với cô, còn đối với phái nữ dịu dàng là bản tính của anh căn bản cũng không cần nghĩ quá nhiều.
Vẫn biết thế, nhưng tại một giây này, cô lại có chút động lòng, cô kinh ngạc nhìn nhìn  gò má dịu dàng chuyên chú của anh, vừa cảm động, vừa cảm thấy hạnh phúc, tựa như ngày đó trên mặt tuyết, anh kéo tay của cô, đem cô từ trong tuyết lạnh mang tới căn phòng ấm áp. Tựa như hôm qua, anh ôm lấy cô khi đôi chân cô đang tê dại đi tới phòng ăn.
Hạ Tử Đàm ngẩng đầu lên, vừa lúc nhìn thấy khuôn mặt cô đang ngây ngô nhìn anh, đột nhiên bị anh làm giật mình, cô không ngừng mở to mắt.
“Anh biết mình rất đẹp trai, nhưng em là một cô gái, lại nhìn chằm chằm một người đàn ông như vậy, nói gì cũng sẽ làm cho người ta hiểu lầm, biết không?”
Rõ là. . . . . .  Sao anh không làm bộ như không nhìn thấy cô đang nhìn chằm chằm anh được sao?
Lam Hiểu Hi lấy tay quạt quạt khuôn mặt đỏ hồng, quay đầu lại. “Em chỉ cảm thấy cái khăn tay kia rất vô tội. . . . . . Em đang nhìn khăn tay, không phải nhìn anh. . . . . . Anh đừng tự kỉ nữa!”
Hạ Tử Đàm khẽ cười một tiếng, không có phản bác, ngược lại đứng lên xoay người, đưa lưng về phía cô.
“Lên đây đi, anh cõng em.”
Cô sợ tới mức rất muốn chạy đi. “Không cần! Sao em lại để anh cõng được? Chỉ là chảy một chút máu, chân đâu bị gãy đâu, anh không cần như vậy. . . . . . đối tối với phái nữ cũng có mức độ thôi chứ?”
Anh xoay người lại, trừng cô, hoàn toàn không có biện pháp để nói.
“Em chỉ cần nói cảm ơn là được rồi, nhiều lời chi vậy.” Đời này, anh cũng chưa từng thấy người đàn ông nào lại đối xử tốt như vậy với một người phụ nữ mà mình không yêu thương.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn penhock_baby về bài viết trên: Tiểu hồ ly, antunhi, trankim
     
Có bài mới 14.09.2012, 20:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.09.2011, 13:45
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 700
Được thanks: 3938 lần
Điểm: 15.56
Có bài mới Re: (hiện đại) Chồng lưu manh - Tống Vũ Đồng - Điểm: 29
Edit: Xu
Chương 4: (2)

“Nhưng em không thích như vậy.” Anh đối với cô dịu dàng như thế, chăm sóc như thế, nếu như cô không cẩn thận yêu anh thì tính sao bây giờ? Cô có thể yêu một người đàn ông không nên yêu!
“Vậy em thích thế nào? Thích anh vẫn lạnh nhạt với em sao? Thấy em bị ngã cũng không để ý đến em sao? Hay là anh đứng vỗ tay khi thấy em ngã xuống, phải không?” Muốn anh nổi khùng à.
“Em không có ý này.” Biết anh đang tức giận, Lam Hiểu Hi lúng túng đưa tay kéo kéo váy, lại sờ sờ mái tóc ngắn ngủn, nhìn trộm anh một cái, thấy anh trừng cô, cô vội vàng dời đi ánh mắt. “Em là nói, em không yếu ớt như vậy, tự mình có thể đi rồi.”
Nói xong, để chứng minh chân của mình có thể đi lại bình thường, Lam Hiểu Hi lấy tay dùng lực chống mình lên, tuy đứng không vững, đầu gối đau nhức, nhưng cô vẫn cắn răng nhịn được.
Thật ra thì cô rất sợ đau, mỗi lần không cẩn thận va chạm đến vết bầm cũng sẽ hét to lên, chích thuốc cũng thế, chưa tiêm đã kêu la oai oái, nhưng bây giờ, cô không thể yếu thế trước mặt người đàn ông này.
Cô dẫn đầu đi về phía trước, hơn nữa đi bộ giống như là đang bay, cũng không biết đang lẩn trốn cái gì, giống như phía sau có quỷ đuổi theo cô, đi một đoạn đường, dừng lại ở bên đường nhỏ giọng gọi.
Hạ Tử Đàm ở phía sau cô, cười lắc đầu, khi cô lần nữa dừng lại vì đau mà gọi thì anh cất bước tiến lên, đuổi theo cô, sau đó ngồi xổm người xuống, đem tấm lưng to lớn lại gần——
“Lên.”
“Em đã nói. . . . . .”
“Đây là mệnh lệnh,  lên.”
Ra lệnh ư? Người này rõ là. . . . . . Không thể nói lý.
“Em mà không leo lên lưng anh, anh sẽ gọi tài xế đem em đến sân bay, ngay cả leo lên lưng em cũng làm không được, sao anh có thể thuyết phục người khác rằng anh muốn cưới em về nhà hả?”
Hèn hạ. . . . . .
Cũng chỉ biết dùng mấy cái này để uy hiếp cô. . . . . .
Lam Hiểu Hi le lưởi sau lưng anh, cuối cùng mới bò lên lưng của anh.
Hạ Tử Đàm cõng cô lên, ngưỡng mặt mỉm cười.
Cây Phong, trong gió thu, cô lắng tai nghe tiếng tim đập của anh, tâm cũng cuồng loạn.
Một đường không nói gì.
Nhưng có thứ gì đó không bình thường, cả cô, và cả anh.
★★★
Nhà Chức Điền có một vị khách xinh đẹp, là cô gái có quan hệ họ hàng với Chức Điền, con gái cao quý thanh nhã mê người—— Phạn Mạt Nhi.
Cô ở trong phòng khách nói chuyện với bà cố nội Chức Điền Lão nhiều giờ, mới đợi được Hạ Tử Đàm vào cửa, trên lưng còn cõng một cô gái đang ngủ, lông mi cô gái kia rất dài, da trắng nõn, lúc ngủ còn mang theo nụ cười, ngọt ngào lại đơn thuần giống như thiên sứ ngây thơ.
Chức Điền liếc một cái liền nhìn thấy vết thương trên đầu gối của Lam Hiểu Hi, không nhịn được thì thầm: “Sao giống đứa bé thế, lớn như vậy đi bộ còn có thể ngã sao? Rõ là. . . . . .”
Hạ Tử Đàm cười cười, nhìn thấy Phạn Mạt Nhi, nhẹ nhàng gật đầu một cái: “Em tới rồi? Anh phải đem cô bé trên lưng lên phòng .”
“Em tỉnh…á…thả em xuống!” Lam Hiểu Hi nhỏ giọng ghé vào lỗ tai anh nói, nói xong, xin lỗi nhìn bà ngoại cùng cô gái xinh đẹp trước mắt này, cười cười xấu hổ.
“Đã tỉnh rồi sao?” Hạ Tử Đàm quay đầu lại liếc cô, cong người để cho cô xuống, một cánh tay vươn ra vịn cô. “Cẩn thận một chút, ngồi xuống trước đi.”
“Thật xin lỗi, em lại ngủ thiếp đi, em có nặng không? Anh phải gọi em dậy chứ . . . . . .”
Đột nhiên, Hạ Tử Đàm bước tới gần phía trước, hôn cô một cái, Lam Hiểu Hi lập tức ngây người đến quên muốn nói gì.
Chức Điền thấy thế, không vui ho vài tiếng. “Không thấy có khách ở đây sao? Như vậy còn ra thể thống gì!”
Phạn Mạt Nhi nghe vậy, lúng túng đem đầu hạ thấp xuống.
“Mạt Nhi giống như là em gái cháu, không thể nói là khách.” Hạ Tử Đàm cười đáp, kéo tay Mạt Nhi. “Giới thiệu với em, bạn gái của anh….Lam Hiểu Hi, Hiểu Hi, vị này là bạn của anh – Phạn Mạt Nhi, bọn anh đã từng học trung học cùng nhau.”
“Cháu cũng nên thuận tiện giới thiệu một chút, đối phương chính là vị hôn thê của cháu.” Chức Điền lạnh lùng bồi thêm một câu. Bà cố ý mời Mạt Nhi đến đây, cũng không muốn có hiệu quả như vậy.
Bất kể cô cái này khôn khéo có thể khiến cháu trai điên đảo, nhưng Mạt Nhi sẽ không bỏ cuộc. . . . . .
Thành thật mà nói, mặc dù nó thích cô gái Hiểu Hi này, nhưng cũng không ghét Mạt Nhi, bất kể chuyện phát triển thế nào thì mục tiêu cuối cùng của bà cũng có thể đạt thành.
Vị hôn thê?
Lam Hiểu Hi ngạc nhiên nhìn  Hạ Tử Đàm cùng vị Mạt Nhi tiểu thư vô cùng xinh đẹp trước mắt, không biết tại sao, trong lòng lại quặn lên.
“Bà ngoại, chuyện cười năm xưa cũng không cần nhắc lại chứ?” Hạ Tử Đàm cười cười, xoay người lại, đem Lam Hiểu Hi kéo vào trong ngực. “Như vậy Hiểu Hi sẽ hiểu lầm, cháu bỏ ra ngoài nhiều năm như vậy, thật vất vả mới cùng Hiểu Hi ở chung một chỗ, cháu không muốn khiến cô ấy bị dọa mà chạy mất.”
Chức Điền khẽ hừ một tiếng. “Tối hôm nay Mạt Nhi muốn ở lại, cháu phải giúp bà chăm sóc con bé.”
“Không thành vấn đề, bà ngoại, cháu với cô ấy cũng đã lâu chưa nói chuyện.”
Phạn Mạt Nhi nhìn Hạ Tử Đàm, khóe môi nhẹ nhàng nâng lên nụ cười, chuyển sang Lam Hiểu Hi. “Có thể chứ? Hiểu Hi tiểu thư, anh Hạ cho em mượn một đêm?”
“Dĩ nhiên. . . . . .” Lam Hiểu Hi vô cùng tự nhiên mà cười cười sáng lạn . “Bạn mượn mấy đêm cũng được, đừng bận tâm. . . . . .”
Nói như anh là hàng hóa không bằng.
Hạ Tử Đàm liếc xéo nhìn cô.
Thành thật mà nói, nụ cười trên mặt cô quá rực rỡ, rực rỡ đến mức làm cho người ta cảm thấy có chút ưu thương. . . . . .
Là ảo giác của anh ư?
Nhất định là vậy.
★★★
Ưu thương, cảm giác như thế quá kỳ dị.
Lam Hiểu Hi ngủ trưa một giấc, sau đó bò dậy, đã là bốn giờ chiều, cảm giác như thế nhưng cô không biết tại sao, khiến cô cảm thấy phiền muộn, cho nên không để ý vết thương ở chân, cô mở cửa đi ra ngoài, một mình từ từ đi dạo, không muốn cùng ai nói chuyện, cô cố ý thấy phương xa có người liền nhanh chóng tránh đi, sau đó đi dạo vòng quanh vườn hoa, hai cái ao nước, đến khi mặt trời sắp xuống núi.
Cô lạc đường.
Lam Hiểu Hi không thể không thừa nhận sự thật này.
Bởi vì cô đã đi đủ 4 hướng đông tây nam bắc, nhưng vẫn không tìm được đường trở về phòng, nhưng mà cô cũng không vội, dù sao thì cô vẫn còn trong phạm vi của nhà Chức Điền, đi thế nào cũng không gặp phải con cọp con hổ, không nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng, cô không nghĩ tới sẽ gặp phải loại hình ảnh trước mắt này. . . . . .
Một nam một nữ đang hôn nhau. . . . . .
bóng lưng cao lớn, rất quen, không cần thấy mặt cũng biết người đàn ông kia là Hạ Tử Đàm, còn nữ chính là Phạn Mạt Nhi… người đã nói muốn mượn người đàn ông ấy một buổi tối.
Cô nhìn, không có chuyển bước, nên đi dù sao đây cũng chẳng phải chuyện hay ho gì, nhưng không biết vì sao, chân của cô lại bất động, nhúc nhích một chút cũng không được, chỉ có thể ngây ngốc đứng tại chỗ, nhìn bọn họ hôn nhau đến quên mình.
Thế này ư . . . . .
Không phải, anh đã nói cùng cô là vị hôn phu hôn thê năm xưa là chuyện cười mà? Nhưng, hình ảnh trước mắt là gì?
Ngực rất buồn bực, cứ như bị một tảng đá lớn chặn lại, cô sắp hít thở không thông rồi.
Lam Hiểu Hi không tự chủ vòng chặt hai cánh tay, đột nhiên cảm thấy lạnh quá, cô ngồi xổm xuống, đầu gối bởi vì động tác ngồi xổm xuống mà khẽ đau, nhưng cô không biết.
Nơi này, cây lớn có thể giúp cô ẩn núp, cô giống như nghe có người nói chuyện, nhưng nghe không rõ lắm, bởi vì đầu cô đã loạn thành một đoàn.
Tại sao cô muốn tránh?
Cô nên đi ra ngoài, bảo anh đem cô đi về phòng, bởi vì cô lạc đường.
Tại sao cô muốn tránh?
Tại sao thấy người ta âu yếm, cô lại cảm thấy đau lòng?
“Ăn cơm tối. . . . . .” một người làm nữ ở nhà Chức Điền tìm được cô, kinh ngạc  kêu thành tiếng. “Hiểu Hi tiểu thư, sao cô lại ở đây? Có chỗ nào không thoải mái sao?”
“A. . . . . .” Lam Hiểu Hi muốn ngăn lại nhưng không kịp, bởi vì cô đã nghe được tiếng bước chân chạy lại gần cô.
Hạ Tử Đàm nhìn thấy cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn penhock_baby về bài viết trên: Tiểu hồ ly, antunhi, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ngoisaobang5512 và 141 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

9 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

18 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17



Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 701 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: ai làm edit không :<< tui cần hỏi a
Công Tử Tuyết: hửm??
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 666 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.